EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 31 - Chương 35

Chương 28

Cuối cùng vẫn hạ thủ.” Lục Sân chặn Hồng Lánh lại, “Hạ thủ? Đây cũng nói quá khó nghe rồi.” Hồng Lánh đẩy cánh tay ngay trước mắt đang ngăn cản mình ra, tiếp tục bước đi.

“Đúng rồi, ngày hôm nay nói không chừng còn có chuyện tốt để ngươi làm đấy!” Hồng Lánh quay đầu lại, không rõ thâm ý mà cười nói.

Lục Sân đứng tại chỗ, chuyện tốt…A, ngươi sẽ để cho ta? Khóe miệng không khỏi nhếch lên, tạo thành nụ cười khổ, Kim Tại Trung, chỉ trách điện hạ đối quá tốt với ngươi nên khiến hắn giống như ghen tị mà phát cuồng, còn ta thì ngay cả tư cách khiến hắn ghen tị cũng không có…Cho nên, bản thân mới may mắn được làm một con cờ, mà không phải người bị tính toán kia…

Trong tay lay động huyết dịch đỏ tươi, móng tay nhúng vào trong ly mà quấy trộn, nụ cười bên khóe miệng càng thêm điên cuồng. Kim Tại Trung, ngươi biết không, ngươi xuất sắc hơn ta tưởng tượng rất nhiều đấy! Vốn chỉ nhân lúc điện hạ quay về thì để y bắt gặp cảnh ngươi đang yêu đương vụng trộm, mà dấu răng kia càng là bằng chứng! Không nghĩ rằng Hữu Thiên đại nhân cũng phối hợp như vậy, từ xa nhìn tới, thật đúng là có chuyện… Ha ha, Kim Tại Trung, ngươi đã được định trước rằng sẽ không đấu lại được ta rồi!
“Đã đưa tới rồi?” Nhìn con rối không có tư tưởng bưng chiếc bình rỗng tới, Hồng Lánh trầm thấp đò hỏi, “Uống xong rồi đúng không?”

“Vâng.”
“Có người phát hiện ra không?”

“Không có.”

A, tất cả đều rất thuận lợi, bản thân đã thiên tân vạn khổ mới chuẩn bị được thánh dược này, nên nghìn vạn lần cũng không thể lãng phí được…

Đêm đã khuya rồi, Kim Tại Trung, chúc ngươi đêm nay có thể có một giấc ngủ ngon, không, là buổi tối an ổn cuối cùng…

Chương 29

Đại điện nguy nga lộng lẫy, đèn đuốc sáng trưng.

Khánh sinh nghìn năm một lần của Ma vương Ma giới chính là ngày hôm nay, quý tộc lớn nhỏ trong Ma giới đều tỉ mỉ chải chuốt cho mình, khát vọng của nam là may mắn được dốc hết sức bên cạnh Ma vương, nữ thì hi vọng bản thân có thể có cơ hội được Ma vương đại nhân coi trọng, có thể nhận được sủng hạnh của hắn.

Vũ khúc du dương, không khí ái muội, Trịnh Duẫn Hạo cao cao tại thượng mà nhìn dục vọng tràn đầy hưng phấn đã ngẩng cao đầu của đám thuộc hạ bên dưới.

“Điện hạ hình như không cao hứng a?” “Ân, ta cũng cảm thấy vậy.” Một vài người tụ tập lại, nhỏ giọng nghị luận. Tâm tình của Ma vương biến hóa thất thường, sao có thể tùy tiện phỏng đoán được, cho nên, những người đang nghị luận này chỉ trong chốc lát sau cũng tự tìm kiếm lạc thú cho riêng mình.

Trịnh Duẫn Hạo lạnh lùng nhìn lướt qua, không nói lời nào, khí tức nguy hiểm khiến người ta không dám tiếp cận.

Qua thật lâu, ánh sáng nơi đại điện đột nhiên tối đi vài phần.

Đây là lúc các chi tộc tặng lễ vật, có rất nhiều đại tộc đều hi vọng được dựa dẫm, có thể nhận được ân tứ của điện hạ, điều kiện tiên quyết là điện hạ phải vô cùng tán thưởng với lễ vật được đưa đến.

Nhìn lễ vật tự cho là trân quý cùng khuôn mặt đầy nịnh bợ kia, trong lòng Duẫn Hạo càng thêm khinh thường, quả nhiên là bản tính buồn nôn tham lam của Ma tộc, nhìn thấy một chút cơ hội liền có thể vững vàng nắm lấy.

Tại Trung ở đằng xa, nhìn những thứ bản thân từ trước đến nay chưa từng thấy qua, không khỏi càng trở nên căng thẳng, Duẫn Hạo có thể thích thứ đồ rẻ tiền, đơn giản của ta không?
Bởi vì thân phận thấp kém, Tại Trung chỉ có thể đứng ở nơi rất xa, cho nên Tại Trung hiện tại đang tập trung toàn bộ lực chú ý vào tình hình phía trước.

“Tiếp theo là lễ vật tả cận sử đại nhân Phác Hữu Thiên dâng tặng.”

Hữu Thiên đại nhân…

Ơ, vì sao mãi không thấy người đi lên vậy!

“Sáng sớm hôm nay Hữu Thiên đã được ta phái đi xử lý sự vụ, chưa kịp quay về, ta cũng không trách hắn, để ta xem hắn tặng ta cái gì!” Duẫn Hạo giống như cố ý giải thích, vừa nói vừa nhìn về phía thân ảnh gầy yếu ở đằng xa kia.

Cảm giác được thân thể kia đột nhiên run lên, màu sắc trong mắt Duẫn Hạo nhất thời đậm đi vài phần, nhìn thấy tình nhân hôm qua vẫn ôn tồn không xuất hiện nên khổ sở sao?Sao, Hữu Thiên đại nhân… không ở đây… Vậy thì lễ vật của mình…

Bộ dạng lo lắng rơi vào trong mắt Duẫn Hạo khiến hắn càng thêm chướng mắt, hoảng hốt như vậy, Hữu Thiên có thể khiến ngươi hoảng hốt như vậy sao?

A! Đó là… Khóe miệng Tại Trung không khỏi lộ ra một nụ cười, Hữu Thiên đại nhân, cảm tạ…

Thứ mà ma phó mang lên, chính là bức tranh Tại Trung chuyển giao cho Hữu Thiên, Duẫn Hạo nhìn bức tranh được dùng vải xô bao bọc trước mắt, thấp thoáng còn có thể nhìn thấy một hình người… Nguyên là, là Hữu Thiên vẽ sao… Nhớ tới cảnh tượng hai kẻ gặp nhau đêm qua, lửa giận trong lòng Duẫn Hạo càng thêm bùng nổ.

Sao, sao Duẫn Hạo nhìn qua trông có vẻ như không thích, thế nhưng Duẫn Hạo hẳn là cho rằng Hữu Thiên đại nhân tặng a, hẳn là vẫn có thể tiếp nhận… Tại Trung có chút khổ sở mà cắn môi dưới, khẩn trương nhìn về phía Duẫn Hạo.

Thoạt nhìn rất khổ sở a, là cầm sai rồi sao, mấy ma phó này thật đúng là giỏi chọn mà!

Sự khẩn trương trong mắt Duẫn Hạo, là bởi vì nhìn thấy ma phó mang bức tranh mà y đưa cho Hữu Thiên lên, cho nên mới lộ ra vẻ mặt đó.

Ta có nên tái giúp ngươi một lần nữa không, không tháo chứng cứ yêu đương vụng trộm của ngươi ngay tại chỗ… Duẫn Hạo chậm rãi giơ tay lên, lúc trong mắt mọi người cho rằng là Duẫn Hạo muốn cởi bỏ chiếc sa mỏng, chuyện kế tiếp lại ngoài dự liệu, càng khiến Tại Trung giống như đất bằng nổi sóng mà không thể nhúc nhích.

Chương 30

“Không!!!” Tại trung đã cố gắng la lên thật to nhưng chẳng thể làm được gì, đừng… đừng mà!!!

Cố sức đẩy đoàn người ra, hoảng loạn mà chạy đến trước mắt Duẫn Hạo.

“Hữu Thiên đã tự mình đưa lễ vật cho ta rồi, cho nên bức tranh này là một sự nhầm lẫn…” Không đến nơi đến chốn mà giải thích hành động của bản thân, nhưng đôi mắt vẫn thủy chung nhìn chằm chằm vào nhân nhi ngã ngồi ngay trước mặt mình, thương tâm như vậy sao…

Vô lực mà vươn tay ra, muốn nắm lấy từng mảnh vụn của bức tranh trên không trung, thế nhưng hai tay run rẩy kia dường như không thuộc về chính mình.

Từng mảnh vụn hỗn loạn thi nhau rơi xuống mặt đất, tản ra khắp nơi…

“Ngươi không biết bản thân là cái loại hàng nào sao, ai cho ngươi mượn lá gan để ngươi càn quấy ở đây hả!” Ma phó chuyên điều giáo dục nô tiến lên từng bước, nắm lấy mái tóc của Tại Trung, thế nhưng Tại Trung không kêu một tiếng nào, cũng chẳng cầu xin tha thứ hay đau đớn hét la – điều mà một dục nô nên có.

Ma phó càng thêm nổi nóng, muốn dứt khoát vung roi lên, lại bị một đạo sức mạnh cường đại ghìm ở cổ tay.

“Điện hạ…”

“Nơi này là chỗ ngươi được phép nói sao!” Dùng nhãn thần đuổi ma phó đi, Duẫn Hạo bước xuống bảo tọa, đi tới trước mặt Tại Trung.

“Loại tranh này không biết là do kẻ thấp hèn nào vẽ, nhìn qua trông thật chán, nhặt sạch sẽ từng mảnh lên, đừng để ta nhìn thấy những thứ rác rưởi này nữa…” Lời nói băng lãnh vô tình xuyên qua màng tai của Tại Trung, Tại Trung ngồi trên mặt đất, ngốc ngốc mà nhìn từng mảnh giấy tán loạn xung quanh.

Đại điện dần trở nên yên tĩnh, người đã đi hết, chỉ còn lại hai ngọn lửa âm u cùng thân ảnh cô tịch của Tại Trung…

Chân đã tê dại, Tại Trung quỳ xuống mà nhặt mảnh vụn ở xung quanh, từng mảnh từng mảnh, chậm rãi nhặt lên…

Sau khi Hữu Thiên xử lý xong sự vụ mà Duẫn Hạo bàn giao liền quay về gian phòng của mình, phát hiện bức tranh mà Tại Trung đưa cho bản thân đã biến mất, cho nên liền vội vàng chạy tới đại điện, vốn tưởng rằng mọi người đã đi hết, thế nhưng sau khi bản thân chạy đến đại điện, lại nhìn thấy Tại Trung quỳ trên mặt đất, không biết đang làm cái gì.“Tại Trung?” Không có tiếng trả lời, Hữu Thiên tới gần thêm một chút, liền nghe thấy tại Trung đang lẩm nhẩm điều gì đó…

Bước tới trước mặt Tại Trung, cuối cùng Hữu Thiên cũng nghe thấy Tại Trung đang nói gì…

“Một mảnh bức tranh này là tóc của Duẫn Hạo… Mảnh này là cổ áo… Mảnh này…”

Một đống mảnh vụn này là cái gì? Cổ áo… Tóc? Chẳng lẽ…

Hữu Thiên nhìn quanh bốn phía, mảnh vụn to to nhỏ nhỏ choáng ngập tầm mắt.

“Vương y…” Bản thân cũng nhất thời khó có thể tiếp nhận được, Vương vô tình như vậy sao…

“Duẫn Hạo cũng không có xem, lập tức… hủy luôn… A, đây quả thực là rác rưởi a, là rác rưởi a…” Bàn tay đã bị bụi bặm trên mặt đất làm bẩn cẩn thận gom từng mảnh vụn rải rác của bức tranh lại, Tại Trung mỉm cười nhìn mảnh vụn, thấp giọng nói, “Duẫn Hạo bảo ta nhặt hết toàn bộ lên, nhất định phải làm sạch sẽ… Nếu không… Duẫn Hạo sẽ phiền lòng…”“Tại Trung…” Hữu Thiên không tìm được lời nói để trấn an trái tim bị thương của Tại Trung, cũng chỉ có thể nhìn y…

“A! Mảnh kia, a, cuối cùng cũng tìm được rồi.” Tại Trung cầm một mảnh giấy chỉ bằng nửa ngón tay lên, nắm trong lòng bàn tay như trân bảo, cẩn cẩn dực dực mà thổi sạch sẽ bụi bặm ở trên, tay còn lại cẩn thận lau chùi, “Ngươi xem, đây là kim sắc, là con mắt của Duẫn Hạo mà chính tay Tại nhi vẽ đó! Không thể để nó bị bẩn được, con mắt của Duẫn Hạo là đẹp nhất…”

“Tại Trung, đừng nhặt nữa.” Hữu Thiên muốn kéo Tại Trung dậy, thế nhưng Tại Trung lại cố chấp muốn đi nhặt một mảnh khác lên. “Không được, Duẫn Hạo nói cái này… cái này rất chán, Duẫn Hạo sẽ khó chịu… Phải nhặt hết, phải nhặt sạch sẽ!”

“Đủ rồi!” Hữu Thiên ôm lấy Tại Trung, dùng ma lực gom hết mảnh vụn rải rác khắp nơi lại, chậm rãi đặt trong tay Tại Trung.

“Vậy là được rồi.”

“Ân, toàn bộ đã ở đây rồi… Vậy là được rồi…” Tại Trung vui vẻ nở nụ cười, thế nhưng nước mắt lại không thể kiềm chế mà chảy xuống, “Ơ? Sao Tại Trung phải khóc chứ? Nên vui vẻ a, hôm nay là sinh nhật của Duẫn, Tại Trung phải cười, phải vui vẻ…”

“Lúc quay về Tại Trung phải làm nó trở về nguyên vẹn, dán từng mảnh lại là được, thế nhưng không thể đế Duẫn Hạo tái nhìn thấy, Duẫn Hạo nói, không muốn nhìn thấy, không muốn nhìn thấy loại rác rưởi này nữa…”

“Hôm nay Tại Trung có chuẩn bị lễ vật cho Duẫn Hạo đó, nhưng mà Duẫn Hạo không thích, hơn nữa nhìn trông rất không vui, đều do Tại Trung không tốt, Tại Trung khiến Duẫn Hạo không vui… Tại Trung là kẻ ngốc! Kẻ ngốc chỉ có thể khiến Duẫn Hạo chán ghét mà thôi!”

Tại Trung kéo lấy tóc mình, nhỏ giọng nức nở.

Đúng vậy, Kim Tại Trung, ngươi quả thực là một kẻ ngốc… Hữu Thiên ôm lấy Tại Trung, gắt gao mà ôm lấy thân thể dễ vỡ đó vào lòng…

________________

Chương 31

“Nha! Đã xảy ra chuyện gì, làm sao sự tình lại trở nên như vậy!!” Hi Triệt tức giận tra hỏi Hữu Thiên.

“Sáng sớm Vương phái ta đi xử lý một đôi chuyện xưa lâu năm, trở về liền thấy như vậy rồi.” Hữu Thiên cầm chiếc khăn mặt sạch sẽ lên, định giúp Tại Trung lau lệ ngân trên mặt.

Hi Triệt vốn bị Hàn Canh quấn quít, nói cái gì mà sinh nhật của Ma vương cùng người nắm giữ Thần giới gì đó nguyên bản là như nhau, muốn mình nhất định phải lưu lại, vừa nãy bản thân vất vả lắm mới thoát khỏi hắn, lại nhìn thấy Tại Trung khóc đến mê man, còn có bức tranh bị hủy tan nát ở bên cạnh…

“Để ta!” Hi Triệt đoạt lấy khăn mặt trong tay Hữu Thiên, cẩn thận mà lau chùi lệ tích của Tại Trung, đã xảy ra chuyện gì, rốt cuộc là sao?! Đó là bức tranh mà Tại Trung vất vả lắm mới vẽ xong a! Rõ ràng đã nỗ lực làm như vậy, tại sao có thể phát sinh ra chuyện này chứ…

“Có lẽ Vương căn bản là không có tình cảm! Hắn vĩnh viễn cũng chỉ là Quân Vương Ma giới lãnh khốc vô tình mà thôi!” Hi Triệt cực kỳ phẫn nộ, ta đã cống hiến cho một Ma quân tàn nhẫn chết lặng như vậy sao?!“Sao ngươi không nói lời nào? Ngươi không cho là như vậy sao?!” Ta thật sự không quen nhìn bộ dạng lúc nào cũng phong khinh vân đạm này của hắn, khiến người ta căn bản không biết hắn đang nghĩ cái gì!

“Có lẽ sự tình không đơn giản như vậy…” Hữu Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ, suy tư…“Hừ! Vậy liền hảo hảo đi điều tra rõ ràng đi!”

“Hi Triệt, sao lại phẫn nộ như vậy? Sao lại quan tâm đến một dục… nô…”

“A.” Hi Triệt ngẩn người một chút, lập tức lại mỉm cười, “Kỳ thực, ta cũng không biết… Có lẽ là bởi vì… …”

Nhìn vẻ mặt ôn nhu của Hi Triệt, Hữu Thiên liền hiểu… Nguyên lai thực sự có người có thể khiến Kim Hi Triệt lòng dạ rắn rết trở nên lo lắng như vậy a…

Chương 32

Đây là đâu?” Bốn phía đều là một mảnh trắng xóa, tại sao thứ gì cũng không có?

Tại Trung mở mắt ra, liền phát hiện bản thân không biết đã đặt chân vào thế giới hỗn độn từ lúc nào, bạch sắc tràn ngập đôi mắt, một màu trắng đầy thuần túy…

“Tại Trung.” Phía sau truyền đến thanh âm.

“Xương Mân!” Tại sao Xương Mân lại xuất hiện?

“Tại Trung, ngươi đừng kinh ngạc, đây là ảo cảnh mà ta chế tạo, ta đến để mang ngươi đi.”

“Cái gì?! Mang ta đi?”

“Ta cảm nhận được sự tuyệt vọng ngày càng tăng cao trong tim ngươi, ngươi lưu lại nơi này chỉ có thể không ngừng thụ thương, không ngừng đóng băng trái tim của chính mình…” Xương Mân bước đến gần Tại Trung, nhìn thẳng vào đôi mắt của Tại Trung, “Kết giới của ngươi kỳ thực có thể tự mình giải trừ, điều kiện tiên quyết là máu tươi của Ma vương Trịnh Duẫn Hạo.”

“Có thể giải trừ…” Tại Trung xoa lên đôi mắt của mình, ân? Kết giới giải khai rồi…

“Huyễn giới hiện tại không thể đồng thời dung nạp hai kết giới, cho nên kết giới trên người ngươi mới có thể giải khai.”

Vậy sao, đúng a, bản thân đến bây giờ vẫn chưa từng uống máu của Duẫn Hạo…

“Trịnh Duẫn Hạo vô pháp cho ngươi thứ ngươi cần, cho dù là thứ đơn giản nhất để kéo dài sinh mệnh.” Xương Mân bước đến trước mặt Tại Trung, tiếp tục nói: “Chuyện hôm nay, chưa đủ để ngươi nhận ra sao?”Hồi ức đau thương ngày hôm nay thoáng chốc ấn nhập vào trong óc, Tại Trung khổ sở mà nhắm chặt mắt lại.

“Là ta không tốt, là chính ta khiến Duẫn Hạo sinh khí…”

“Ngươi không tốt?! Ngươi trả giá vẫn chưa đủ nhiều sao?!!” Mỗi lần Tại Trung trên người bị thương hay trong lòng cô đơn, nó đều mơ hồ có thể cảm giác được, bản thân không thể tiếp tục để Tại Trung lưu lại đây nữa, cho dù là làm trái lại số phận…

“Bây giờ chúng ta liền ly khai!” Xương Mân nói xong, liền chuẩn bị mở lộ khẩu thông đến ‘Mê viên’.

“Không! Ta không muốn đi! Ta không muốn ly khai Duẫn Hạo!!” Tại Trung lớn tiếng phản đối,sao ta có thể ly khai được, ta căn bản là luyến tiếc a… Cho dù… Cho dù Duẫn Hạo chán ghét ta như thế…
“Vì sao hả Tại Trung? Tiếp tục như vậy ngươi sẽ mất mạng! Thần châu hộ mệnh ta cho ngươi đã dùng rồi, không phải sao?! Không còn viên thứ hai đâu!!” Dòng máu trong cơ thể Tại Trung đang kịch liệt giảm bớt, tiếp tục như vậy tính mạng của Tại Trung…

“Ta biết, nhưng ta vẫn không thể ly khai.” Tại Trung nhìn Xương Mân, con ngươi tử sắc1 hiện lên sự kiên trì xưa chưa từng có.

Qua một hồi lâu, Xương Mân thở dài, “Ta nhất định sẽ mang ngươi đi! Trừ khi… ngươi có thể bảo đảm rằng tính mạng của bản thân không bị uy hiếp.”

“Ân?” Tại Trung mừng rỡ nhìn Xương Mân, như vậy thì có thể lưu lại, tiếp tục ở bên cạnh Duẫn Hạo sao…

“Đêm nay để thân thể của chính ngươi hút lấy máu tươi của Trịnh Duẫn Hạo, bằng không ta nhất định sẽ mang ngươi ly khai!”

Sương trắng dần dần tan đi, chỉ lưu lại thanh âm kiên định của Tại Trung…

“Có thể! Ta nhất định phải lưu lại, nhất định…” Vòng cổ trước ngực phát ra hào quang sáng chói màu đen, Duẫn Hạo, ngươi hẳn là có một chút cảm tình với ta đúng không…

Duẫn, Tại nhi muốn lưu lại, có thể chứ…

____________

(1) Tử sắc: Màu tím.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau