EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 26 - Chương 30

Chương 23

“Hữu Thiên đại nhân! Có thể tô màu được chưa?” Tại Trung kích động hỏi.

“Có thể rồi.” Hữu Thiên đưa thuốc màu cho Tại Trung, Hi Triệt ở bên cạnh vô ngữ mà nhìn vẻ mặt hưng phấn của Tại Trung.

Vừa mới tỉnh chưa được bao lâu, liền vội vàng chạy tới, có cần phải gấp rút như thế không? Quan tâm đến Vương như vậy, ai~~ Khi nào mới có thể nhìn thấy người đó cũng quan tâm đến ta như vậy đây…

… …

“A… Khụ!”

“Hàn Canh, ngươi có sao không? Uống trà mà cũng có thể sặc được sao?” Một người trung niên nam tử thân hoàng bào ra vẻ quan tâm mà hỏi.

“Có lẽ Hi Triệt đang nhắc đến ta đó…” Hàn Canh mỉm cười nhìn Duẫn Hạo đang ngồi bên cạnh mình, giống như muốn khoe khoang mà đáp.“Ngươi đừng thăm hắn nữa, ta vẫn thực sự không tưởng tượng được khi Duẫn Hạo yêu một người sẽ là cái dạng gì…” Không có hảo ý mà nhìn về phía Duẫn Hạo, đây chính là lời thật lòng đó!

“Câm miệng.” Thật là, ta đã đáp ứng lời mời mà tới đây rồi, còn muốn nói móc cái gì nữa!

Nam tử mặc hoàng bào chính là Vương của Nhân giới, Kim Tượng, mỗi lần tụ tập, người nắm giữ ba giới đều tổ chức choáng hết cả thì giờ, thực sự là làm hoài không biết chán.

“Hôm nay ta phải đi thăm ái nhân của ta, hình như sắp sinh đến nơi rồi! Không biết người nắm giữ Hạ giới sẽ như thế nào nhỉ? Sau này các ngươi nhất định phải hảo hảo chung sống nha!”Đúng vậy, bản thân cùng hai vị nắm giữ Ma giới, Thần giới bất đồng, bản thân chỉ có thọ mệnh năm nghìn năm, còn bọn hắn thì vĩnh viễn không có điểm dừng, nhìn thế giới này luân phiên thay đổi…“Các ngươi đừng lén lút chuồn đi nga, lần tụ tập này vẫn chưa kết thúc đâu!” Nghiêm túc mà cảnh cáo hai vị kia, Kim Tượng mới yên tâm mà ly khai.

… …

“Đêm nay, cuối cùng cũng có thể hảo hảo ái ái với Hi Triệt của ta rồi!”

Duẫn Hạo nhìn bộ dạng đầy hạnh phúc của Hàn Canh, giả vờ khinh bỉ mà xoay đầu…

Không biết Tại Trung thế nào rồi, trong tay nắm một chiếc vòng cổ màu đen óng ánh, suy nghĩ sâu xa, vì sao vừa nãy lúc gia hỏa Kim Tượng kia phỏng đoán… ‘Ta vẫn thật sự không nghĩ ra rằng Duẫn Hạo yêu một người sẽ là cái dạng gì…’ Vì sao, trong đầu lại xuất hiện khuôn mặt tươi cươi của hắn…

Tối hôm nay, hay là đi thăm đi…

Chương 24

“Hữu Thiên đại nhân, hôm nay ta về trước.” Cảm tạ mà cúi đầu nói lời biết ơn, Tại Trung mỉm cười rồi quay về gian phòng của mình.

Sắp hoàn thành rồi, Duẫn Hạo có thể cao hứng không? Ha ha… Hảo chờ mong a…

“Đã chung sống tốt với Hữu Thiên nhanh như vậy rồi sao?” Lạnh lùng hỏi, Duẫn Hạo!!

Một đạo hắc ảnh dần dần rõ ràng mà tiến vào tầm mắt của Tại Trung, “Điện hạ…”

“Xem ra mi lực của ngươi thực sự không thể xem nhẹ a!” Gắt gao bóp lấy cằm Tại Trung, con ngươi kim sắc tràn ngập khí tức nguy hiểm.

“Điện hạ…” Không thể tin được rằng Duẫn Hạo đang ngay trước mắt, Tại Trung kinh ngạc không nói nên lời.

“Thế nào, nhất thời không tìm được cái cớ nào sao?”

Ta cố ý quay về thăm hắn, không nghĩ rằng lại thấy hắn quay về từ chỗ của Hữu Thiên, còn cười đầy vui vẻ như vậy…

Nộ hỏa trong lòng thoáng chốc bùng cháy, hắn muốn phản bội ta sao? Tuyệt đối không cho phép!!

“Xoạc ——” Y phục lập tức bị xé thành từng mảnh nhỏ, đột nhiên cảm nhận được sự lạnh lẽo, khiến Tại Trung không khỏi rùng mình.

“Không phải… Điện hạ…” Duẫn Hạo hình như đã hiểu lầm điều gì rồi, nhìn trông hảo sinh khí.

“Ô~~” Thứ trước ngực bị Duẫn Hạo dùng sức cắn lấy, không chút thương tiếc mà cắn xé, khiến Tại Trung phải hít một ngụm.

“Thân thể rất mẫn cảm a! Cái này… Hữu Thiên cũng từng thưởng thức qua rồi đúng không?” Bàn tay nắm lên chỗ yếu đuối của Tại Trung, xoa nắn lên xuống.

Duẫn Hạo đang nói gì vậy? Tại sao phải nói… Hữu Thiên đại nhân… cái gì cũng không làm a…

“Không có… Không có…” Thanh âm của Tại Trung bởi vì ủy khuất mà dần dần trở nên nghẹn nghào.

“Không có?” Chẳng hề báo trước mà luồn một ngón tay vào.

“A!” Khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trở nên trắng bệch.

“Vậy thì hảo hảo chứng minh cho ta xem đi!” Rút ngón tay ra, không có bước dạo đầu gì, liền động thân một cái, đưa thứ nóng rực của bản thân vào trong dũng đạo nhỏ hẹp…

“A!!!” Mạnh mẽ trừu sáp, Tại Trung ngửa đầu kịch liệt thở dốc, hi vọng có thể dựa vào việc này mà giảm bớt thống khổ mà Duẫn Hạo mang tới…

Dưới ánh trăng thanh lãnh, trong sa trướng1 sắc dục ngập tràn tiếng thở dốc đầy thống khổ…

… …

Sau tính ái2 kịch liệt, Duẫn Hạo nâng thân thể dậy, nhìn bộ dạng thống khổ của nhân nhi dưới thân, trong lòng không khỏi có chút tự trách.

Bản thân kỳ thực rõ nhất, cho dù Tại Trung câu dẫn, Hữu Thiên cũng không dám chạm vào vật sở hữu của ta, huống chi Tại Trung căn bản không phải là người như vậy…

Ta cũng không muốn để hắn thống khổ như vậy a! Khẽ thở dài một hơi, Duẫn Hạo nhẹ hôn lên đôi môi của Tại Trung, truyền khí tức của mình cho y…
“Ân~”

“Tốt hơn chưa?”

Sau khi thấy rõ Duẫn Hạo, Tại Trung bật dậy, vội vàng nói: “Điện hạ, ngươi tin Tại Trung, Tại Trung không có làm… không có làm chuyện có lỗi với ngài, Hữu Thiên đại nhân… Hữu Thiên đại nhân…” Nước mắt như trân châu bị cắt đứt mà lăn xuống, Tại Trung nhịn không được mà nức nở.

“Được rồi, đừng nói nữa.” Lau lệ ngân trên hai má đi, nhìn bộ dạng nói năng lộn xộn của Tại Trung, trong lòng Duẫn Hạo càng thêm bất thị tư vị3.

“Điện hạ tin rồi sao?”

“Ân. Cho nên đừng khóc nữa.”

“Ân.” Chuyển nước mắt thành nụ cười, Tại Trung ngây ngốc mỉm cười với Duẫn Hạo.

“Vậy bây giờ có thể hảo hảo giải thích sự thật là như thế nào cho ta không?”

“Ân?” Duẫn Hạo vẫn…

Nhìn thấy Tại Trung lại cúi đầu, vẻ mặt đầy thương tâm, Duẫn Hạo nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tại Trung lên, dùng ngữ khí ôn nhu hiếm có mà nói: “Ta cũng không hiểu lầm gì cả, chỉ là hiếu kỳ.” Hữu Thiên không ôn không hỏa, thế nhưng bộ dạng rõ ràng là người lạ thì chớ tiếp cận, sao có thể thân thiết với Tại Trung như vậy được…

“Cái đó… Cái đó không thể nói được!” Phải giữ bí mật, lễ vật đều phải giữ bí mật.

“Không thể nói được?” Thứ gì mà lại thần bí như vậy, chẳng lẽ là bí mật lúc đó của hắn và Hữu Thiên, thực khó chịu, Duẫn Hạo bây giờ cực kỳ không hài lòng.

“Như vậy sẽ khiến ta hiểu lầm.”

“Hả? Không, là cho điện hạ mà, đừng hiểu lầm.” A, là cho ta sao?
A, sao lại nói ra rồi, thật là!

“Vì sao muốn cho ta lễ vật?”

“Bởi vì Hi Triệt nói điện hạ… a… sắp khánh sinh… Cho nên…” Quả nhiên là Hi Triệt, nói vậy Hữu Thiên cũng là…

“Đến lúc đó thì đưa cho ta…” Bản thân thực sự có chút mong đợi…

“Hảo!” Duẫn Hạo không có cự tuyệt, vậy là có cơ hội tặng lễ vật cho Duẫn Hạo rồi…

“Ân?” Trên cổ đột nhiên cảm thấy lành lạnh, là cái gì?

“Thích không?” Dưới ánh trăng, một chiếc vòng cổ màu đen óng ánh làm nổi bật làn da của Tại Trung, khiến nó càng thêm tuyết trắng.

“Điện… hạ…” Vòng cổ sao? Duẫn Hạo tặng cho Tại Trung…

“Ân… Thích…” Đáng ghét, nước mắt lại chảy ra nữa rồi… Thế nhưng sao lại không ngừng được a…

Tại Trung… Bản thân tặng đồ cho hắn, liền cao hứng như vậy sao, cũng khóc nữa…

“Điện hạ… Cảm tạ! Cảm tạ! Tại Trung hảo thích… hảo thích…” Đây là thứ đồ đầu tiên mà Duẫn Hạo tặng cho Tại Trung a…

Thích thì tốt rồi… Tối nay, hai người không có quá nhiều ngữ ngôn, chỉ là bọn họ không biết rằng, hai trái tim đã chờ đợi trong tịch mịch hơn nghìn năm, giờ đây càng thêm gần kề…

… …

“A! Rõ ràng ta cảnh cáo các ngươi không được bỏ đi, ta thì ly khai cả đêm, các ngươi thì không lưu lại! Lần sau, ta nhất định phải khóa các ngươi lại! Khóa lại!!”

“Tượng, ngươi cảm thấy ngươi có thể địch nổi chúng ta sao?” Hàn Canh bất vi sở động mà tiếp tục uống trà, có trời mới biết, hôm nay hắn có thể ly khai khỏi bên người Hi Triệt vào lúc sáng sớm, đã là rất giỏi rồi, đừng yêu cầu quá cao!

“Này! Hôm qua Duẫn Hạo gặp chuyện gì tốt đúng không?” Sáng sớm liền thấy Duẫn Hạo luôn luôn lộ ra tiếu ý, thực sự là nhất đại kỳ cảnh4 a!!

“Có lẽ là vậy…” Cười không nói gì, trà hôm nay phá lệ thơm ngon a…

___________________

(1) Sa trướng: Màn làm bằng vải mỏng.

(2) Tính ái: Sex =v= Ta không biết để tiếng Việt ra sao nên quăng thẳng Hán Việt vào luôn *che mặt*

(3) Bất thị tư vị: Nôm na là khó chịu/chịu không nổi/bối rối/lo lắng. Ta cũng không rõ cái nào đúng nhất nên quăng hết vào luôn TT^TT~

(4) Nhất đại kỳ cảnh: Nôm na là cảnh tượng hiếm thấy.

Chương 25

“Hồng Lánh, thời gian này ngươi thật là im lặng a! Đột nhiên lương tâm thức tỉnh, định hảo hảo đối tốt với Kim Tại Trung kia sao?” Lục Sân dựa bên giường Hồng Lánh, cười nửa miệng mà nói.

“Ngươi cảm thấy vậy sao!” Điện hạ đã nhiều lần đến chỗ Kim Tại Trung, bản thân lại không phải kẻ mù, xem ra thật sự không thể xem thường a! Lần trước ta đã sử dụng chú thuật, để phòng ngừa bị phát hiện, cho nên đến bây giờ vẫn chưa dám có động tĩnh gì.

Gần đây, Hi Triệt đại nhân cùng Hữu Thiên đại nhân dường như cũng đặc biệt chiếu cố hắn, bản thân không làm chút gì, thật đúng là không thể nào nói nổi!

“Khánh sinh của Vương, ta sẽ để Kim Tại Trung hảo hảo cao hứng một lần!” Móng tay đâm vào lòng bàn tay, máu tươi ánh lên hồng y nhìn trông đặc biệt ghê rợn.

… …

Hảo khó chịu… Hảo khó chịu… Khắp nơi trong cơ thể đều kêu gào, máu! Máu!Đến đây quả thực đã rất lâu rồi, không có ‘Tản Linh hoa’, mà máu của Duẫn Hạo cũng không có…

Bản thân đã sắp đến cực hạn rồi, gần đây thụ thương rất nhiều lần, mặc dù nhìn qua trông có vẻ như đã khỏi hẳn, thế nhưng huyết dịch trong cơ thể chính mình đã lưu tán theo vết thương, không thể thu hồi, dù sao máu của mình là không thể tái sinh, một khi không còn, ngoại trừ thu máu mới từ Duẫn Hạo, thì không có biện pháp gia tăng nào khác nữa…

‘Khi máu của ngươi chảy hết, đó là lúc ngươi tiêu tán…” Cảnh cáo của Xương Mân vẫn vang ở bên tai, trước đây mỗi khi bản thân bị thương, Xương Mân đều vô cùng sốt ruột, lúc đó ta còn cười nó…Yết hầu khô khát khát vọng sự ẩm ướt của máu tươi, không được a! Không thể đi hỏi Duẫn Hạo… Duẫn Hạo mới đối tốt với Tại Trung một chút, sao có thể lại đi đánh vỡ niềm hạnh phúc hiếm có này được… Ngón tay xoa lên chiếc vòng cổ trước ngực, Duẫn… Duẫn… Tại Trung hảo khó chịu…

Xem ra thực sự chỉ có thể làm như vậy.

Xắn tay áo lên, Tại Trung nhìn làn da trắng nõn của mình, động mạch hiện rõ ràng ngay trước mắt, chậm rãi lộ răng nanh của mình ra, khẽ ma sát lên cổ tay, ‘Tại Trung, nhớ kỹ, lúc vạn bất đắc dĩ, ngươi có thể uống máu của chính mình, thế nhưng như vậy sẽ khiến máu trong cơ thể ngươi chảy đi càng nhanh, nó chỉ có thể giảm bớt khát vọng đối với máu tươi của ngươi mà thôi…’

“Ân!!” Hảo đau… Huyết dịch thấm vào cơ thể, sự xao động dần dần lắng lại… Nhìn hai dấu răng rất nhỏ xuất hiện trên cổ tay mình, Tại Trung vội vàng kéo tay áo xuống, như vậy lại có thể chống đỡ thêm một đoạn thời gian rồi…

Ngoài cửa, một thân ảnh hồng sắc liếm lên lòng bàn tay thụ thương của mình, tự uống máu của bản thân? Vậy vết tích trên cổ tay hẳn là phải qua một đoạn thời gian mới có thể biến mất… Mặc dù không biết ngươi làm vậy vì cái gì, thế nhưng Kim Tại Trung, ngươi đừng trách ta, lần này chính ngươi đã cung cấp cho ta một cơ hội!

Chương 26

Được rồi.”

“Ân, cuối cùng cũng vẽ xong.” Duẫn Hạo trên bức tranh phách khí lãnh tuấn, mâu tử kim sắc sinh động như thật.

“Cảm tạ Hữu Thiên đại nhân.” Cái này có thể tặng cho Duẫn Hạo rồi…

Nhìn thân ảnh dần xa của Tại Trung, hi vọng sẽ không có sai lầm gì…

Cẩn thận mà cầm bức tranh về gian phòng của mình, vừa mới đặt xuống, liền nghe thấy tiếng mở cửa.

“Hồng Lánh…” Sao hắn lại tới đây, mặc dù bề ngoài không có xung đột gì, thế nhưng hồi ức bất hảo của hai lần trước khiến Tại Trung đối Hồng Lánh có bản năng kháng cự.

“Tại Trung.” Đóng cửa lại, Hồng Lánh kéo Tại Trung tới, bộ dạng vô cùng thân thiết, “Tại Trung, điện hạ, ngày mai sẽ quay về đó!”

“Ân. Ta biết.” Hảo muốn hất bàn tay kéo lấy mình của hắn ra…

“Tại Trung, ngươi chán ghét ta đúng không?” Hồng Lánh ủy khuất mà nhìn Tại Trung, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào: “Ta biết, lần trước để ngươi nhìn thấy cảnh đó, ngay từ đầu ta thực sự không biết, ngươi đừng để trong lòng a!” Nói xong còn cố nặn ra nước mắt.

“A! Ngươi… đừng khóc a!” Tại Trung thoáng chốc không biết phải làm gì.

“Vậy Tại Trung ngươi tha thứ cho ta được không, ta thực sự rất thích Tại Trung ngươi a, cho nên làm bằng hữu với ta được không?” Nghẹn ngào, Hồng Lánh cẩn thận nhìn Tại Trung.

“Cái đó…”

“Tại Trung, ta thực sự…”

Nhìn thấy Hồng Lánh khóc, Tại Trung cũng không đành lòng, nói không chừng hắn chỉ muốn làm bằng hữu với ta…Chuyện nhìn thấy trước đây xem ra cũng là mệnh lệnh của Duẫn Hạo a…

“Ngươi muốn làm bằng hữu với ta sao?”

“Đương nhiên a, Tại Trung ngươi đồng ý không?” Hồng Lánh gắt gao nắm lấy tay Tại Trung, cấp thiết hỏi.

Tại Trung gật gật đầu, xem như là đáp ứng.“A, quá tốt rồi! Tại Trung, ngươi thật tốt.”

Nhìn bộ dạng vui vẻ của Hồng Lánh, trong lòng Tại Trung cũng không khỏi cảm thấy ấm áp, ý vị này, mình đã có bằng hữu rồi sao?

“Tại Trung, kỳ thực lần này ta tới, là có chuyện muốn nói với ngươi.”

“Ân?”

“Nghe nói ngươi đang chuẩn bị lễ vật để tặng cho điện hạ hả?”

Nghe Hồng Lánh nói đến chuyện này, khuôn mặt Tại Trung thoáng chốc ửng đỏ.

“Ta không muốn cười tấm lòng của ngươi, chỉ là rất hâm mộ ngươi mà thôi.”

“Hâm mộ? Tại sao, bản thân Hồng Lánh không phải cũng có thể tặng à?” Khánh sinh của điện hạ, mọi người hẳn là đều có thể tặng lễ vật chứ nhỉ.

“Ta cũng muốn a, nhưng mà ta nhớ loại thân phận này của chúng ta, là không có tư cách tặng đồ cho Vương.”

“Cái gì…” Vậy mình không phải…Nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của Tại Trung, Hồng Lánh lập tức xoay vai Tại Trung qua, “Không cần lo lắng, vật này của ngươi là do Hữu Thiên đại nhân giúp đỡ đúng không?”

“Ân.”

Quả nhiên là vậy, Kim Tại Trung, ngươi đúng là có bản lĩnh…

“Ngươi có thể để Hữu Thiên đại nhân tặng giúp ngươi a! Hơn nữa phải nhanh lên một chút, ngày mai chính là khánh sinh rồi.”

“Vậy sao? Chỉ cần như thế là được?”

“Ân, mặc dù không thể tự tay đưa cho điện hạ, nhưng chung quy vẫn tốt hơn so với việc không thể tặng đi a! Tại Trung, ngươi nói đúng không?” Hồng Lánh chậm rãi dẫn bảo.

“Ân, vậy ta đi kính nhờ Hữu Thiên đại nhân đây.”

“Phải nhanh lên đó, ngay buổi tối hôm nay là tốt nhất, khi đó Hữu Thiên đại nhân hẳn là không có việc gì.”

“Không thể đi ngay bây giờ sao?” Khánh sinh chính là ngày mai, nói phải nhanh lên một chút, không phải càng sớm càng tốt sao?

“Tại Trung vừa mới cầm về xong, Hữu Thiên đại nhân hẳn là còn có việc a, chung quy không thể luôn vì chuyện của ngươi mà bận rộn không ngừng được!”

Quả thực, Hữu Thiên đại nhân đã giúp mình đủ nhiều rồi, không thể làm phiền y quá mức nữa…

“Vậy buổi tối ta đi… Cảm ơn ngươi, Hồng Lánh.”

“Không cần khách khí.” Kim Tại Trung, ngươi thực sự không cần cảm tạ ta đâu, ngược lại, ta quả thực cần phải hướng ngươi nhận lỗi đó! Ha ha… Tối nay điện hạ sẽ quay về, trước khánh sinh luôn luôn phải có chút trò hay a, vai chính của màn kịch lần này ta có thể nhường lại cho ngươi rồi, nghìn vạn lần đừng khiến ta thất vọng a…

Một phần tâm ý giản đơn này, không biết có thể truyền tới người mà bản thân mong nhớ kia không…

Tối nay, sẽ ra sao đây…

Chương 27

Cốc cốc ——” Hữu Thiên chuẩn bị giải y1 để nghỉ ngơi thì nghe thấy tiếng gõ cửa, liền đứng dậy đi xem rốt cuộc có chuyện gì.

“Tại Trung?” Tại Trung mặc y phục đơn bạc, trong ngực ôm bức tranh có chiều cao sắp gần bằng y.

“Việc này… Hữu Thiên đại nhân…” Tại Trung ấp úng không biết mở miệng làm sao, Hữu Thiên đại nhân có thể không cao hứng, chê ta quá phiền không…

“Bức tranh xảy ra vấn đề rồi sao?”

“Không phải…” Bức tranh này ta vẫn luôn hảo hảo trông coi, chỉ sợ không cẩn thận mà bị tổn hại.

Hữu Thiên chờ Tại Trung nói ra mục đích, mấy ngày nay, bản thân cũng gần hiểu được phương thức nói chuyện của người này rồi.

“Kỳ thực… Kỳ thực ta muốn đưa bức tranh cho Hữu Thiên đại nhân…”

“Cho ta?” Hữu Thiên nhìn vẻ mặt kiên định của Tại Trung, đưa tay cầm lấy bức tranh to lớn trong tay Tại Trung, “Nếu như ngươi khẳng định muốn làm như vậy…” Xem ra hắn vẫn lo lắng a,Hữu Thiên nhìn thấy vẻ mặt không muốn cùng bất đắc dĩ của Tại Trung, là sợ Vương không nhận sao?

“Ta sẽ chuyển lời cho Vương, đây là lễ vật ngươi tặng y.” Thấy Tại Trung lại muốn nói gì đó, Hữu Thiên tiếp lời, “Đương nhiên ta sẽ nói vào thời cơ thích hợp.”

“Cảm tạ…” Tại Trung tràn ngập sự cảm kích mà hơi cúi mình, chuẩn bị rời đi.

“Vậy làm phiền Hữu Thiên đại nhân rồi…” Ánh trăng hoảng hốt lóe lên, Hữu Thiên đột nhiên nhìn thấy điểm đỏ mơ hồ trên cổ tay Tại Trung.
“Hữu Thiên đại nhân!?” Cổ tay đột nhiên bị nắm lấy, Tại Trung lảo đảo ngã vào lồng ngực Hữu Thiên…

“Xin lỗi, ta không…”

“Đây là ai cắn?” Đây không phải Vương lưu lại, Vương rất ít khi lưu lại dấu răng, hơn nữa nếu như Vương trực tiếp hút máu, thì không thể lưu lại vật còn sống…

“Đây… Đây…” Tại Trung né tránh, không biết phải trả lời làm sao, loại chuyện này nói ra cũng sẽ không có người tin a, phải giải thích làm sao đây?

“Quên đi, ta cũng không muốn hiểu rõ.” Trên người Tại Trung có quá nhiều bí ẩn, nhìn bộ dạng khó xử của hắn, ta cũng không muốn đi làm khó hắn nữa…

Đặt cổ tay của Tại Trung lên bên miệng mình, chậm rãi phun linh lực của bản thân ra, ơ? Cư nhiên không biến mất…

Dấu răng này lưu lại có thể sẽ dẫn đến hiểu lầm, cho nên vốn muốn đánh tan vết tích đi, thế nhưng không nghĩ rằng dấu ấn này cư nhiên không chút sứt mẻ.“Hữu Thiên đại nhân…” Hữu Thiên đại nhân muốn làm gì, tay tê quá.

“Không có việc gì, ngươi quay về đi…”

Tại sao dấu vết của ngươi không thể biến mất? Hữu Thiên nhìn bức tranh trong tay, lẳng lặng suy nghĩ…

… …

Cách đó không xa, một đôi nhãn mâu kim sắc đã nhìn thấy toàn bộ màn vừa nãy, “Kim Tại Trung, vì sao… vì sao muốn phản bội ta…” Duẫn Hạo quay về liền đi tìm Tại Trung, lần theo khí tức mà đến, lại nhìn thấy một màn khiến bản thân phẫn hận, trong mắt Duẫn Hạo, tình cảnh vừa nãy hoàn toàn đã mang theo một loại hàm nghĩa khác: Đôi tình nhân e thẹn tặng đồ cho đối phương, ôm nhau đầy ấm áp, thậm chí còn liếm lấy huyết dịch ngọt ngào…

“Tặng lễ vật cho ta? Hừ, thật là giỏi nói dối a! Thời gian này, ngươi rốt cuộc đã bồi dưỡng được rất nhiều tình cảm rồi nhỉ!” Kim Tại Trung, chính ngươi đã phá tan đi ý nghĩ vốn muốn đối xử tốt với ngươi của ta!

Ngày mai, để ta chờ xem ngươi có thể cho ta lễ vật gì đây!

____________________

(1) Giải y: Cởi áo.

.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau