EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 21 - Chương 25

Chương 18

Kim Hi Triệt, ngươi có ý gì?” Hữu Thiên nhìn Hi Triệt nhàn nhã ngồi trên giường trong gian phòng của hắn, mà mấy ngày trước hắn thấy Tại Trung dừng ngay trước cửa, do dự có nên tiến vào hay không.

“Chỉ là bảo ngươi giúp đỡ thôi a!”

Giúp đỡ? Hắn lại có mưu ma chước quỷ gì đây…

“Khánh sinh của Vương, hắn muốn tặng một món lễ vật.”

“Hắn…” Hi Triệt không thể không biết, thân phận dục nô là không có tư cách tặng lễ vật cho Vương.

“Chính là hắn.” Hi Triệt quả quyết nhìn Hữu Thiên.

Quên đi, Hi Triệt kiên định như vậy, ta cứ nhận lời rồi theo dõi xem có thể phát sinh điều gì là được rồi…

“Thật hiếm thấy đấy, hẳn là lần đầu tiên bảo ta giúp đỡ đúng không?”

“Đúng a, cho nên Hữu Thiên ngươi không nên khiến ta khó xử nha…”“À.” Hữu Thiên xoay người nhìn về phía Tại Trung, “Ngươi muốn tặng cái gì?”

“Ngươi đừng hỏi hắn, hắn đã hồi hộp đến mức cái gì cũng nói không ra rồi.” Đứng dậy, kéo Tại Trung đến trước mặt Hữu Thiên, Hi Triệt trầm tư một hồi, “Nếu không thì cứ tặng tranh, Hữu Thiên ngươi không phải giỏi vẽ nhất sao?”

“Tranh?” Kim Hi Triệt ngươi thật đúng là giỏi chọn, ta còn khó vẽ được một bức tranh tặng người khác, nói chi đến việc dạy…

“Đúng, chính là tranh.” Lần trước dạy ngươi vẽ một bức cho ta ngươi cũng không nguyện ý, lần này ngươi cũng đáp ứng, xem ngươi lấy cái gì để cự tuyệt.

“Vậy tốt, bây giờ ta phải dạy, có thể thỉnh ngươi ly khai chưa?”“Hữu Thiên không hổ là Hữu Thiên, làm việc năng suất cực nhanh a!” Mỉm cười chuẩn bị ly khai, lại nghe thấy Tại Trung dùng thanh âm nhỏ bé kia mà gọi mình, “Hi Triệt đại nhân…”

“A, ngươi cứ yên tâm đi, không phải muốn tặng lễ vật cho Vương sao, tên Hữu Thiên này giỏi lắm đấy!” Bởi vì sợ hãi mà gọi ta lại sao, xem ra đã bắt đầu tín nhiệm ta rồi…

Khẽ cười rồi ly khai, tâm tình hôm nay thật là hảo a!

“Kim Tại Trung?”

“Ân, Hữu Thiên đại nhân…”

Hữu Thiên đại nhân… Xem ra là Kim Hi Triệt dạy rồi…

“Ít nói chuyện, làm nhiều việc.”

“Ân.” Hi Triệt đại nhân nói y là người tốt, hẳn là một người ôn nhu a… Vẽ tranh sao? Nhất định phải vẽ một bức tranh thật đẹp tặng cho Duẫn Hạo, khiến Duẫn Hạo hài lòng…

Chương 19

Ngươi muốn vẽ cái gì?”

“Vẽ cái gì?” Tại Trung nhìn nhìn trang giấy tuyết trắng trước mặt, nhất thời cũng không biết phải làm gì.

“Ngươi nói muốn tặng cho Vương, vậy muốn vẽ cái gì nhất?” Hữu Thiên ngồi bên cạnh, nhìn chằm chằm vào Tại Trung, bởi vì không thấy được đôi mắt của y, cho nên bộ dạng ngơ ngác không nói câu nào đó, xem như là đang tận lực suy nghĩ chăng?

“Ta muốn… Ta muốn vẽ điện hạ.”

“Ân? Điện hạ…” Hữu Thiên nhìn nhìn Tại Trung lại nhìn nhìn giấy vẽ, thuận tay lật trang giấy trước mắt Tại Trung đi.

“A! Hữu Thiên đại nhân…” Quả nhiên, dựa theo trình độ của ta thì không thể sao?

“Ta không nói ngươi không thể, chỉ là muốn vẽ nhân vật, hơn nữa là điện hạ, nên chậm rãi luyện tập để tốt hơn.”

“Ân.” Là như vậy a, ta còn tưởng rằng… Hữu Thiên đại nhân quả nhiên là người tốt…

… …

“Được chưa?”

“Ân.” Không biết thế nào nữa, nếu không tốt thì có thể bị mắng không?

Qua thật lâu, khi Tại Trung cũng sắp hoàn toàn nản lòng, rốt cuộc nghe được Hữu Thiên đánh giá, “Không tồi, tiếp tục đi.”

Tuy rằng không có phê bình cùng tán dương quá nhiều, nhưng Tại Trung vẫn như trước mà vui vẻ đổi một tờ giấy mới rồi tiếp tục luyện tập.

Xem ra thực sự rất chăm chỉ, vừa nãy chỉ vì một câu nói không đau không ngứa của bản thân mà đã lộ ra một nụ cười nhẹ, rất ấm áp…

Mấy ngày tiếp theo, sau khi Hi Triệt tới thăm Tại Trung, đều dẫn Tại Trung đến chỗ của Hữu Thiên.
Ngày qua ngày, kỹ năng vẽ của Tại Trung cũng đã tiến bộ rất nhiều, hôm nay…

“Hữu Thiên đại nhân, bản vẽ phác thảo của ta hảo rồi!” Cao hứng mà giơ đến trước mặt Hữu Thiên, Tại Trung mong đợi nhìn Hữu Thiên, có thể giống không, dù sao cũng là do bản thân dựa theo hình ảnh của Duẫn Hạo trong đầu mà vẽ ra…

“Ân, rất giống.” Cái này Tại Trung cho dù có nhớ Vương đến bao nhiêu, nếu không chỉ dựa vào ấn tượng thì chẳng thể nào vẽ giống như in như vậy được.

“Vây giờ chỉ còn tô màu thôi.”

“Ân.” Tại Trung bưng một khay phối sắc cùng với thuốc màu, ơ? Hình như thấy bị thiếu một màu…

“Đúng, ở đây không có màu mắt của Vương, loại kim sắc thuần túy, tôn quý.”

“Sao có thể…” Vậy tô màu không phải sẽ không được đầy đủ sao?

Nhìn Tại Trung vì buồn mà cắn chặt môi dưới, Hữu Thiên trầm tư một hồi, cảm thấy không chừng có thể nhìn xem nhân nhi trước mắt này rốt cuộc quan tâm đến Vương bao nhiêu…

“Toàn bộ Ma giới, chỉ có một nơi có loại kim sắc này.”
“Ân? Là ở đâu?”

“Sừng của ma thú sống tại ma ngục.”

“Ma thú…”

“Đúng, sợ rồi sao?” Nơi đó là cấm địa, bởi vì sự hung tàn của ma thú…

“Không sợ.”

“A, vậy tốt, ngươi đi lấy đi…” Loại dũng khí này chỉ là nhất thời nổi dậy hay có nghĩa khác đây…

… …

“Ta chỉ đưa ngươi đến đây, còn lại, ngươi tự mình đi đi…” Hữu Thiên đưa Tại Trung đến cửa vào ma ngục, rồi liền xoay người rời đi…

“Ngươi nói ngươi đưa Tại Trung đến ma ngục, đi lấy sừng của ma thú đáng sợ kia?”

Hữu Thiên không quan tâm, tiếp tục uống trà của mình.

Hi Triệt cũng không nổi cáu, chỉ đứng dậy rời khỏi gian phòng của hắn.

“Không nói chút gì sao?”

Hi Triệt lắc đầu, “Bởi vì ta cũng muốn nhìn xem hắn vì Vương mà có thể làm đến mức nào…”

Tại Trung, sau này rốt cuộc sẽ ra sao đây? Người không chịu nổi một kích như ngươi, thì có thể làm đến mức nào, hãy để ta xem đi…

Chương 20

Đây là ma ngục…” Vùng đất hoang vu, không một ngọn cỏ, đám dơi huyết hồng lượn vòng quanh mà đau khóc, bạch cốt bên cạnh u lam hỏa kêu gào giống như muốn chen lấn để cắn nuốt toàn bộ sinh linh có sinh mệnh kia.

Bốn phía không ngừng vang lên tiếng kêu thảm thiết, tiếng quất roi giao hòa với sự giãy dụa cùng nỗi khát vọng được giải cứu và chuộc tội, linh hồn ở nơi đây không được giải phóng, chỉ có thể vĩnh viễn bị bao vây ở nơi bi lương tàn nhẫn này…

“A!” Khi Tại Trung còn đang kinh hồn bạt vía vì sự thê lương cùng đáng sợ ở nơi này, một bàn tay bạch cốt đột nhiên nắm lấy mắt cá chân của Tại Trung, “Thả ra! Thả ra!”

“Để ta ly khai… Để ta ly khai…” Thanh âm già nua từ trong lòng đất truyền đến, “A!” Tại Trung sợ hãi mà giãy dụa, rốt cuộc cũng thoát khỏi bàn tay gắt gao quấn lấy mình, Tại Trung hoảng loạn chạy về phía trước…

Đám cây khô cằn vốn đứng im bất động bốn phía, đột nhiên giống như được trao cho một sinh mệnh, cành cây trong nháy mắt điên cuồng sinh trưởng, “Vù vù ——” Cành cây thô to nhanh chóng quấn lấy hai tay cùng hai chân của Tại Trung, “A ——” Đột nhiên bị lôi lên giữa không trung, cảm giác mất trọng lượng xảy ra đầy bất ngờ khiến cho Tại Trung choáng đầu hoa mắt.

“Quay về… Quay về…” Thanh âm khuyên bảo lặp lại vài lần, thuyết phục người bước vào địa ngục này phải nhanh chóng rời đi…

“Không… Không quay về!” Sao có thể cứ như vậy mà quay về được, nhất định phải lấy được… Nhất định!

“A! A!!!!” Nặng nề ngã xuống mặt đất, bụi băm vung lên làm mờ đôi mắt, khuôn mặt mềm mại bị thạch tử trên mặt đất cắt qua gây nên thương tích, trên tay cùng một chút vùng da để lộ cũng có vài vết thương nặng nhẹ không đều…

“Ha… Ha…” Thở sâu một hơi, Tại Trung bò dậy, nhất cổ tác khí1 mà chạy về phía trước, cành cây lộn xộn lướt qua da, y phục vốn đơn bạc cũng đã rách vài chỗ.Bụi gai trên mặt đất mọc thành cụm, ngăn trở lối đi phía trước, Tại Trung biết không thể lùi lại, như vậy thì chỉ có thể dũng cảm tiến lên mà thôi…

Dùng tay trực tiếp nắm lấy gai nhọn nơi bụi cây, máu tươi lập tức thuận theo lòng bàn tay mà trượt xuống nhánh cây của bụi gai, dùng lực đẩy từng mảng bụi gai lớn, Tại Trung cắn răng, gian nan bước từng bước về phía trước.

Thực vật vốn màu xám cũng dần dần nhuốm huyết hồng…

“Duẫn Hạo… Duẫn Hạo…” Chỉ có đọc tên Duẫn Hạo, Tại Trung mới có sức mạnh để không nghĩ đến nỗi đau đớn trên thân thể mình, mới có thể có niềm tin tin tưởng rằng bản thân có khả năng nhìn thấy ma thú hung tàn kia…

Khó khăn lắm Tại Trung mới thoát khỏi biển bụi gai dường như không có điểm kết đó, xuất hiện trước mắt mình lại là một cảnh tượng khiến người ta khó mà tin được…Đó là một cảnh tượng kỳ dị đan xen giữa một vùng hỏa hồng hòa với một vùng băng lam, thủy hỏa bất dung ở nơi này lại hòa hợp mà dung hòa vào nhau.

Phải bước tới như thế nào đây? Ngoại trừ ‘biển lửa’ trước mắt, cũng không còn con đường thông đạo tương tự nào khác…

Xem ra chỉ có thể đi vào nơi đó thôi sao? Nhắm chặt mắt lại, Tại Trung dấn thân vào luyện ngục dữ tợn kia..

Hỏa thiêu bỏng cháy cùng hàn lãnh tê buốt mang đến nỗi thống khổ thấu xương, Tại Trung khó khăn mà mở mắt ra, lại phát hiện luyện ngục khiến người khác thống khổ không có tổn hại đến y vật cùng mái tóc của bản thân, thế nhưng trên người đã có vô số thương ngân hỏa hồng a lam sắc, hơn nữa còn có chiều hướng tăng thêm.

Chậm rãi hướng về phía trước, không sao cả, rất nhanh liền sẽ đi tới thôi… Rất nhanh liền sẽ đi tới thôi…

Miễn cưỡng mà nặn ra một nụ cười rõ ràng, vừa cảm thán sự vô lực của bản thân, vừa vẫn như cũ mà không nguyện bỏ cuộc!

________________

(1) Nhất cổ tác khí: Một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm (“Tả Truyện” Trang Công thập niên: ‘phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt’. Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với nhân lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc)

Chương 21

“Vách núi…” Tại Trung kiệt sức ngã ngồi xuống mặt đất, nhìn vực thẳm sâu không thấy đáy ngay trước mặt, một chút khí lực cuối cùng của Tại Trung cũng bị rút đi, a… Không lấy được rồi sao…

Thân thể của bản thân đã không thể tiếp tục lặp lại một lần thương thống trước đây nữa, nhưng trước mặt căn bản không có đường a, dựa vào sức mạnh của chính mình, chỉ có thể vào tử lộ mà thôi…

“Muốn bỏ cuộc rồi sao?” Đây là… thanh âm của Hi Triệt đại nhân, Hi Triệt đại nhân đang ở đây sao?!

“Hi Triệt đại nhân!” Tại Trung sụp đổ mà kêu gào, nước mắt không thể khống chế mà chảy ra, giống như muốn nói rằng, giúp Tại Trung, giúp Tại Trung đi…

“Ở giữa vực sâu này, nếu như không muốn bỏ cuộc, thì đi lấy đi…”

“Ân?” Là thanh âm của Hi Triệt đại nhân không sai, ở phía dưới kia sao?

Thử thăm dò mà nhìn ngó, sương mù dày đặc quấn quanh, sâu không thấy đáy…

“Ân, ta biết rồi.” Nhanh chóng đứng dậy rồi nhảy vào, Tại Trung không có một chút do dự, nếu ta cho rằng đây là lựa chọn duy nhất, vậy chỉ có thể tiếp tục mà thôi…

“Thực sự là một đứa ngốc liều lĩnh a…” Hi Triệt đứng ở nơi Tại Trung vừa nhảy xuống, dường như có chút suy nghĩ, tại sao chịu nhiều tổn thương như vậy, nhưng một chút cũng không dùng ma lực để phòng ngự…

… …

Cảm giác đã qua thật lâu, Tại Trung cật lực mở mắt ra, ta chưa chết sao? Từ nơi như vậy mà nhảy xuống, sao lại không có việc gì được?

Tại Trung không phát hiện, bản thân vẫn luôn mang theo một viên trân châu nhỏ bé đang dần dần mất đi ánh sáng chói lọi…

Đó là thứ mà Xương Mân đã đặt trên người Tại Trung lúc Tại Trung còn ở ‘Mê Viên’, để khi sinh mệnh không còn ma lực của Tại Trung trở nên nghiêm trọng đến mức nguy hiểm đến tính mạng thì có thể cứu sống, bất quá chỉ có thể sử dụng được một lần…

“Ơ? Ở đây có một hang động…” Chẳng lẽ, nơi này chính là chỗ ma thú ở…

Cẩn thận mà bước vào, hảo tối a, nha, là con kia sao?Bộ lông băng lam sắc, ngoan ngoãn mà thuận theo sự phập phồng của hô hấp, hảo xinh đẹp a…

Tại sao lại cảm thấy quen mắt vậy nhỉ? A! Trông giống Xương Mân…

Tại Trung kích động chạy tới, là Xương Mân sao? Có đúng không? Xương Mân, Tại Trung hảo nhớ ngươi, hảo nhớ ngươi…

A!” Một cỗ sức mạnh cự đại bắn Tại Trung về chỗ cũ, thương thế vốn đã rất nghiêm trọng càng nặng thêm…

Hảo đau… Xương Mân, là Tại nhi a, ngươi không nhận ra Tại nhi sao?

“Là gia hỏa nào không biết sống chết? Xông loạn vào cấm địa của Ma tộc!” Cự thú1 vốn đang ngủ say chậm rãi mở mắt, “Là nhân loại sao? Sự dụng phương pháp gì để xông vào nơi này?” Không có khí tức của Ma tộc, không giống như có khả năng che giấu, mà giống như không hề tồn tại, thế nhưng có thể khẳng định được chính là nhờ vào thân thể huyết nhục kia của nhân loại, làm thế nào cũng không thể đến được nơi này.

“Ô ——” Tại Trung thống khổ nằm xuống mặt đất, hảo đau, hảo khó chịu, một chút khí lực cũng không còn…

“Tới đây vì cái gì?”Không có khí lực để hồi đáp, Tại Trung chỉ có thể chậm rãi cố gắng để ý thức của bản thân không hôn mê trước tiên.

“Trả lời!” Cự thú đến gần vài bước, thanh âm to lớn vang lên giữa hang động rộng lớn càng thêm lạnh lẽo.

“Sừng, sừng của ma thú…”

“Cái gì? Hừ! Ngươi là nói sừng của ta sao?” Một trận kim quang lóe lên, cặp sừng kim sắc xuất hiện trên đỉnh đầu băng lam sắc. “Thật sự rất buồn cười!” Khí tức hóa thành lưỡi dao, rơi xuống người Tại Trung, “Ân ——” Máu tươi từ trong miệng chảy ra, đã không có khí lực để nhìn thương thế của bản thân nữa rồi…

“Tiện vật tham lam ngu muội, đi chết đi!” Sức mạnh cường đại tiếp cận hướng Tại Trung, cứ phải như vậy mà chết đi sao… Thực không cam lòng… Vẫn chưa tặng cho Duẫn Hạo lễ vật mà Tại Trung dụng tâm chuẩn bị mà…

“Vù vù ——” Một con hồ điệp2 màu tím đen lao về phía quang mang chuẩn bị bắn về phía Tại Trung, đôi cánh nát tan, điêu tàn, nhưng đã bảo vệ được nhân nhi suy yếu.

“Ân? Đã xảy ra chuyện gì? Không thể là —— Chẳng lẽ hài tử này?!”

“A!!!” Chiếc sừng của bản thân đột nhiên bị cắt rớt, một mạt thân ảnh hỏa hồng cầm chiếc sừng kim sắc trong tay, trừng mắt một cái, ôm lấy người không rõ sống chết trên mặt đất rồi tiêu thất trong nháy mắt…

“Cái gì a! Trừng cái gì… Bản thân đang hảo hảo nghỉ ngơi thì bị người quấy rầy, sừng còn bị cắt đứt nữa, mặc dù rất nhanh liền sẽ mọc lại, thế nhưng cũng rất đau…” Bất mãn mà nhìn nơi Hi Triệt tiêu thất, cự thú thì thào tự nói, hài tử vừa nãy, e rằng thực sự là… Không nghĩ rằng, đã lớn như vậy rồi…

“Xương Mân, ngươi vẫn khỏe chứ…” Cự thú đi ra khỏi hang động, nhìn về phương xa, đó tựa hồ là hướng của ‘Mê Viên’…

_____________

(1) Cự thú: Con thú to lớn.

(2) Hồ điệp: Bươm bướm.

Chương 22

Con hồ điệp màu tím đen vừa nãy… không phải ta nuôi dưỡng, sao lại xả thân bảo hộ Tại Trung? Xem ra phía sau hắn tồn tại một thủ hộ ma linh không ai biết a… Ta thực sự càng ngày càng cảm thấy hứng thú với hắn rồi…

… …

Ngoài trời — Hoa viên

Vết thương quả thực rất nặng a! Cẩn thận giúp Tại Trung thượng dược, đôi khi, bản thân cũng không nhịn được mà bội phục sức mạnh ý chí của hắn…

“Vẫn còn sống?”“Hừ! Chẳng lẽ ngươi muốn để hắn chết?!” Cầm sừng thú kim sắc ở bên cạnh lên, ném cho Hữu Thiên.

“Cư nhiên thực sự đã làm được…” Không khỏi có chút tán thưởng mà nhìn về phía Tại Trung, thấy thương thế thảm thương không nỡ nhìn của Tại Trung, ý nghĩ trong lòng Hữu Thiên càng thêm kiên định…

“Ngươi hẳn là cũng đã phát hiện ra rồi đúng không…” Nghe thấy câu hỏi của Hữu Thiên, Hi Triệt biết Hữu Thiên chỉ điều gì.“Hắn cơ bản là không có ma lực.” Hữu Thiên nhàn nhạt nói, trên sách cổ đã từng ghi rằng có thể chất như vậy, thế nhưng thực sự nhìn thấy Ma tộc như thế vẫn là lần đầu tiên.

“Trọn đời ràng buộc với một người định mệnh, sinh tử cũng không thể do chính mình nắm giữ, toàn bộ đều dựa vào cái gọi là bạn đời kia…” Cầm chiếc sừng lên, Hữu Thiên chuẩn bị quay về gian phòng của mình, thực sự là kim sắc mỹ lệ a…

“Sinh tử cũng không thể do bản thân nắm giữ sao…” Vết thương này, vẫn phải chậm rãi điều dưỡng mới được…

Một phần si tình của ngươi có thể có hồi báo không… Tại Trung…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau