EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 16 - Chương 20

Chương 13

“Hẳn là ở đây rồi…” Hi Triệt dừng bước chân lại, ơ? Sao cửa lại mở thế này…

Nghi hoặc mà nhìn vào bên trong, cái gì thế… Hại ta khổ não lâu như vậy… Nhìn thấy Tại Trung trên người một điểm thương tích cũng không có, Hi Triệt bất giác mà thở phào… Thế nhưng không nghĩ rằng Vương cũng có lúc có nhân tính như vậy…

Đúng, trong phòng hiện tại, ngoại trừ Tại Trung đang say sưa ngủ, còn có Ma vương Trịnh Duẫn Hạo đang nhìn Tại Trung bên cạnh giường.

Vì đã giải quyết được mối nghi hoặc, Hi Triệt cũng không muốn dừng lại ở nơi vẩn đục này nữa.

“Đã tới rồi, không vào đây xem?”

Ai, biết mà, sao có thể không bị phát hiện được…

“Vương.” Hơi hành lễ, Hi Triệt đứng ở cạnh cửa, không tiếp tục bước về phía trước.

“Không nghĩ rằng một Kim Hi Triệt nổi tiếng lòng dạ rắn rết cũng có thể chú ý đến kẻ khác như vậy?” Điều này rất khiến người khác kinh ngạc, Hi Triệt ở bên người mình đã rất lâu rồi, thế nhưng nhìn thấy y đặc biệt đến thăm một người vẫn là lần đầu tiên.

Kỳ thực bản thân Hi Triệt cũng rất khó hiểu, thế nhưng hiện tại chính mình quả thực không tìm ra được lí do nào để hảo hảo giải thích.

“Hi Triệt cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Vương quan tâm đến một người như vậy.” Còn nói ta à, bản thân ngươi thì không như thế chắc.

“Ngươi cùng Hữu Thiên gần đây càng ngày càng can đảm.”

Cái gì chứ, ta đây so với Hữu Thiên…

“Tới đây làm gì?” Ta cũng không có ra lệnh bảo hắn trị liệu cho ai, chẳng lẽ hắn là tới hại người, vô duyên vô cớ như vậy sao? Nếu như không có một lí do gì, như vậy chính là…

“Lại muốn phá hoại thứ xinh đẹp hơn mình sao?”

“Vương?!” Trí nhớ của Vương cũng thật tốt, ta quả thực đã làm chuyện tương tự, nhưng thứ này đâu có xinh đẹp hơn ta chứ…

“Hi Triệt, kỳ thực người là người đẹp nhất trong lòng ta.” Hàn Canh từ phía sau ôn nhu ôm lấy Hi Triệt, ái muội nói.

“Nha! Sao ngươi xuất quỷ nhập thần vậy hả!” Y đến đây từ lúc nào?

“Phải là ‘xuất thần nhập thần’, ta đuổi theo khí tức của Hi Triệt rồi mò tới đó.” Hàn Cạnh nhìn phía sau Duẫn Hạo, người đang nằm trên giường, “Nhìn qua quả thực rất xinh đẹp.”

“Cái gì! Vậy ngươi mau theo đuổi đi! Đừng quấn lấy ta nữa…” Dễ dàng đứng núi này trông núi nọ như vậy! Hàn Canh! Gần đây ta đang lo lắng vì không có gia hỏa thân thể cường tráng nào đến chỗ ta để ta thử thuốc đó!

“Ta không phải đã nói rồi sao, ngươi ở trong mắt ta, là đẹp nhất.” Hi Triệt của hắn là đang ăn dấm chua sao? Nhớ lần trước, ta chẳng qua chỉ nói đóa hoa đang chậm rãi nở bung bên kia trông rất kiều diễm mỹ lệ, Hi Triệt lập tức mất hứng, liền hủy hết toàn bộ đám hoa… Thế nhưng, Hi Triệt như vậy, thật đúng là khả ái a!

“Đúng rồi, Hi Triệt, ta thật sự rất thương tâm, người đầu tiên cho ngươi sự quan tâm cư nhiên không phải là ta…” Liếm lên vành tai xinh xắn của Hi Triệt, Hàn Canh trừng phạt mà khẽ cắn.

“Các ngươi muốn nói chuyện yêu đương thì đi chỗ khác cho ta!”“Cái gì thế! Ta chỉ tới xem thương thế của hắn thôi mà, ai biết Vương đã tự tay trị liệu hảo rồi đâu. Ưm~~ Buông ra! Ta nói buông ra, ngươi có nghe thấy không a~~”

Duẫn Hạo chuẩn bị đuổi người, bỗng dưng nghe thấy lời của Hi Triệt, không khỏi sững sờ, hắn vừa nói cái gì? Thương thế gì? Tự tay ta trị liệu gì?

“Thương thế?”

Cuối cùng cũng thoát ra khỏi cánh tay ôm chặt lấy mình không buông kia, Hi Triệt theo lý thường phải làm mà nói, “Lúc đó trong hoa viên, ta vốn muốn đi hái độc quả đã nuôi dưỡng nghìn năm, trùng hợp lại thấy y đang hái ‘Tịch Liên quả’, thực sự là chịu rất nhiều vết thương nghiêm trọng, cũng không biết y có phải là Ma tộc hay không, lại ngu ngốc đến mức không biết phải mở kết giới để bảo vệ chính mình!”

Duẫn Hạo quay đầu nhìn về phía Tại Trung, mái tóc dài trên trán che khuất đôi mắt của Duẫn Hạo, không nhìn thấy nội dung bên trong.

“Ta rất khó hiểu, Vương cũng không phái người đến yêu cầu thuốc trị thương, dù sao lần trước…”

Nhìn thấy Duẫn Hạo không có dấu hiệu nổi giận gì, Hi Triệt tiếp tục nói: “Cho nên liền tới nhìn xem, ta không nghĩ rằng Vương đã trị hảo cho y rồi.” Nếu không, người cho dù còn sống, cũng chỉ còn tồn tại một chút khí tức mà thôi…

Qua thật lâu, Duẫn Hạo cũng không nói gì, thực sự là một bầu không khí quỉ dị.

“A, hắn cho ngươi một thứ tốt nào đó, rồi bảo ngươi giúp hắn nói lời như vậy đúng không!” Xoay người lạnh lùng nhìn Hi Triệt, Hi Triệt nghi hoặc nhìn Hàn Canh một cái, sau khi xác định Duẫn Hạo đang nói với mình, càng thêm mơ hồ.

“Vương, lời này của ngươi là có ý gì, chẳng lẽ là nói ta cố ý bịa đặt sao? Vì sao ta phải làm như vậy?”

“Đây phải hỏi ngươi mới đúng. Trọng thương? Ta thấy hắn một chút chuyện cũng không có!”

“Sao lại không có được!” Sau khi ý thức được thanh âm của bản thân quá lớn, Hi Triệt không cam lòng mà lùi vài bước về phía Hàn Canh.
Tiếp sau Hàn Canh là Hữu Thiên, vừa dừng ở trước cửa, cũng nghe hết toàn bộ nội dung của cuộc đối thoại ban nãy, nhìn tình thế trước mắt, Hữu Thiên cảm thấy, Hi Triệt mặc dù bình thường khiến người ta cảm giác có rất nhiều điểm kỳ dị vô cùng quái lạ và ác độc, nhưng dưới loại tình huống này, không cần thiết, cũng không có lý do đi bịa đặt một điểm gì của câu chuyện, đặc biệt là giống như đang chống đối Vương….

“Vương, ý của ngài là lúc đó hắn ở trước mặt ngài một vết thương cũng không có?” Khi hái ‘Tịch Liên quả’ thì chỉ cho người địa vị cao lấy, đột nhiên lại bảo một dục nô đi hái, là không phù hợp với lẽ thường, cho nên hẳn là do chính Vương chỉ định bảo hắn đi hái, thế thì lúc hái xong thì việc đầu tiên nhất định là đưa đến chỗ Vương…

“Ngươi cảm thấy ta đang nói đùa?” Trong ngữ khí băng lãnh đã mơ hồ lộ ra một cỗ nộ khí.

“Thần không dám.” Nếu như chiếu với chuyện vừa nãy, nguyên nhân xuất hiện loại mâu thuẫn hiện tại hẳn là vì…

“Thần cảm thấy có người đã thi hành ‘thủ thuật che mắt’.”

“‘Thủ thuật che mắt’?’ Duẫn Hạo nhìn thẳng vào Hữu Thiên, “Ngươi đang hoài nghi ma lực của ta sao, thủ thuật che mắt đơn giản kia ta có thể không nhìn ra được sao?”

“Sức mạnh của Vương là vô cùng cường đại, thế nhưng có một loại chú thuật cổ xưa, nó chỉ được ghi chép lại trong một quyển sách cổ, đồng thời quyển sách đó không hiểu vì sao đã bị tiêu hủy, chú thuật này cũng chỉ được ghi chép lại trong sử sách của ma giới.”

Nhìn vẻ mặt không tin của Duẫn Hạo, Hữu Thiên cũng biết tiếp tục nói cũng không có tác dụng.

“Ai ai! Ta cũng đứng ở đây hảo lâu rồi, để ta nói chút gì đó được không?” Hàn Canh bước đến bên người Duẫn Hạo, tay khẽ lướt nhẹ qua Tại Trung, vùng xung quanh lông mày vốn giãn ra đột nhiên nhíu chặt, “Mùi máu tanh thực nồng nặc…” Tuy rằng nhìn mặt ngoài một điểm cũng không có, nhưng mùi máu tanh này đã nói rõ tất cả.

Sau khi Hàn Canh làm phép trừ bỏ một tầng khí trong suốt, mùi máu tươi nồng nặc lập tức tràn ra khắp căn phòng, đối với Ma tộc cực kì mẫn cảm với máu tươi mà nói, liền có thể biết được ý nghĩa của mùi máu này là gì. Đây là mùi của người chết sắp tan thành từng mảnh nhỏ sau khi bị tàn phá nghiêm trọng mới có thể có được…

Hàn Canh chiếm giữ thần lực1 tinh lọc, cho nên toàn bộ chú thuật che chắn dưới sức mạnh của hắn đều có thể tan rã, thế nhưng chú thuật thi triển trên người Tại Trung, dù sao cũng là một loại thuật pháp cổ xưa, cho nên Hàn Canh cũng chỉ giải khai khí tầng phía ngoài, thế nhưng bước loại bỏ thủ thuật che mắt kế tiếp, đối với bất luận Ma tộc có ma lực nào, đều cực kì dễ dàng.

“Ngài vẫn hoài nghi?” Thấy sự giúp đỡ của Hàn Canh, trong lòng Hi Triệt càng cảm thấy, bản thân quả nhiên đã theo đúng người. Thế nhưng thấy bản thân vui vẻ cống hiến như vậy mà Vương lại bất vi sở động2, sao có thể khiến người ta không phẫn nộ được!

Tiến lên một bước, Hi Triệt phất tay, liền phá giải chú thuật, một trận sương mù hồng sắc tản đi, cánh tay giơ lên của Hi Triệt nhất thời dừng lại, không phải bị ảnh hưởng của chú thuật, mà là khiếp sợ khi nhìn thấy thương thế trên thân thể của người trước mắt…

Duẫn Hạo vừa nãy cũng không phải bất vi sở động, mà là cái loại máu tanh này cực kỳ giống như mùi máu sau khi chém giết trên chiến trường, vì sao! Rõ ràng nhìn qua…

Sau khi chờ Hi Triệt trừ bỏ chú thuật, Duẫn Hạo lại một lần nữa cảm nhận được cái cảm giác lần trước, trái tim đột nhiên siết chặt, cảm giác đau đớn cũng mạnh mẽ hơn so với hai lần trước kia.

“Đi ra ngoài!

Nghe được mệnh lệnh của Vương, Hữu Thiên vô thanh xin cáo lui, Hàn Canh cũng biết bây giờ không nên ở chỗ này, cũng mang theo Hi Triệt đang ngây ngốc mà rời đi.

_______________

(1) Thần lực: Năng lực huyền bí/ Năng lực thần diệu,… Nói tóm lại là năng lực cho nó nhanh.

(2) Bất vi sở động: Không có hành động gì/ Không có động tĩnh.

Chương 14

Sao lại nặng như vậy…

Khuôn mặt không có huyết sắc cũng chẳng có chút sinh khí, từng sợi tóc lộn xộn bao phủ vết thương đã sớm khô cạn trên người, hai bàn chân vốn xinh xắn giống như đã được ngâm trong huyết trì, không tìm được một chút nhan sắc ban đầu. Trên đôi tay trắng nõn trải đầy vết thương, thương ngân dữ tợn cắn xé từng miếng thịt non nớt, trên tay áo, nơi vạt áo, đều không ngoại lệ mà nhuốm đầy máu tươi…

Vươn tay muốn chạm vào khuôn mặt – nơi duy nhất da thịt còn lành lặn, nhưng khi chạm đến lại thu vào, sợ rằng sẽ làm tổn thương nhân nhi yếu đuối kia…

Chẳng trách lúc đó thanh âm của ngươi suy yếu như vậy, căn bản không phải giả bộ a…

Không thi triển kết giới, rốt cuộc ngươi muốn làm sao, muốn đi tìm cái chết sao! Duẫn Hạo không khỏi tức giận, sao có thể không quý trọng thân thể của chính mình như vậy!

Thế nhưng nhìn thấy thương ngân đầy người của nhân nhi trước mặt, bản thân lại không sao tức giận được nữa, suy cho cùng thì chuyện này cũng là do ta tạo thành…Cẩn thận ngồi bên cạnh Tại Trung, tập hợp ma lực, chậm rãi truyền vào trong cơ thể của Tại Trung, Tại Trung… Tại Trung…

Vết thương dần dần khép lại, hô hấp vốn rất nhỏ cũng dần dần trở nên ôn hòa…

“Duẫn… Duẫn…” Duẫn Hạo cúi đầu, muốn nghe nhân nhi vừa mới hơi bình phục lại đang nói cái gì.Lại là ta… Vẫn không ngừng gọi sao? Nhìn bộ dạng khiến người thương yêu của Tại Trung, Duẫn Hạo hơi mỉm cười, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đang gọi tên hắn, hảo hảo ngủ đi…

Ngoài cửa, Hàn Canh nhìn Hi Triệt bị mình kéo đi, nhưng lại chạy tới nhìn nhân nhi, Hàn Canh bất đắc dĩ mà ôm lấy vai Hi Triệt, cười nói: “Yên tâm chưa?”

Hi Triệt vẫn nhìn chăm chú vào bên trong gian phòng, Hàn Canh một phát ôm lấy Hi Triệt, ôn nhu nói, “Kêu ta giúp ngươi che giấu khí tức, không cho Duẫn Hạo phát hiện, tới làm chuyện lén lút vụng trộm này, Hi Triệt của ta thật là khả ái a!”

Lần này Hi Triệt không nói gì, chỉ ngã đầu vào trong lồng ngực của Hàn Canh, “Hảo ấm áp…”

Đúng a, hảo ấm áp…

Chương 15

“Tỉnh rồi?” Ai đang hỏi ta? Đầu óc thật choáng váng, đã xảy ra chuyện gì rồi? Tại Trung hơi mở mắt, thế nhưng trước mắt chỉ là một bóng dáng mơ hồ, giống hệt như Duẫn Hạo a…

Thế nhưng làm sao có thể được! Duẫn Hạo căn bản không có khả năng ở nơi này, y không phải đang ở chỗ Hồng Lánh sao…

Nghĩ đến đây, Tại Trung khổ sở nhắm chặt mắt lại, nghiêng đầu qua.

“Không muốn nhìn thấy ta?” Bàn tay xoa lên má Tại Trung.

“Duẫn Hạo!” Khó có thể tin được mà xoay người, người nhìn thấy quả thực là Duẫn Hạo, Tại Trung mỉm cười kinh hô nói. Chờ một chút!! Mình vừa mới nói gì… Chết rồi!

Nhìn thấy bộ dạng từ mừng rỡ biến thành vẻ mặt vừa ủ rũ vừa hối hận của Tại Trung, Duẫn Hạo cũng cảm thấy rất kỳ quái, điều gì đã khiến hắn biến chuyển nhanh như vậy?

“Xin lỗi, điện hạ, Tại Trung đã nói bậy rồi.” Sợ hãi mà cúi đầu, Tại Trung lo lắng không dám nhìn Duẫn Hạo.

“Là vì điều này?” Nghĩ đến thanh âm mang theo sự mừng rỡ mà gọi tên mình của Tại Trung ban nãy, trong lòng Duẫn Hạo không khỏi nảy sinh một tia ngọt ngào.

Quên đi, hôm nay không làm khó hắn nữa, “Vừa nãy… cứ quên đi.”

“Cái gì?” Tại Trung giật mình nhìn về phía Duẫn Hạo, mình không nghe lầm chứ, ý của Duẫn Hạo là…

“Ta không muốn lặp lại lần nữa.” Chỉ gọi tên của ta thôi mà đã khiến hắn vui vẻ như thế rồi sao? Thật lòng mà nói, thực muốn nhìn thấy đôi mắt dưới mái tóc kia, chắc chắn nhất định là rất đẹp…
Ha ha, Duẫn Hạo không sinh khí kìa, Tại Trung cười ngây ngô.

“Xem ra đã hoàn toàn tốt rồi đúng không?” Nhìn thấy y cười vui vẻ như vậy, khóe miệng Duẫn Hạo cũng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nhàn nhạt. Thương thế của y đương nhiên đã khỏi hẳn, dù sao cũng là do bản thân tự tay trị liệu, kỳ thực sau khi trị liệu xong, Duẫn Hạo cũng lấy làm kinh hãi, không nghĩ rằng chính mình lại đích thân giúp người khác chữa thương, thế nhưng nhìn thân thể trải dài thương ngân của Tại Trung ngay trước mắt bản thân khi đó, trong lòng vẫn có một thanh âm nói với chính mình rằng, không thể nhìn hắn thống khổ như vậy, không thể để hắn như vậy rồi ly khai…

Nghe Duẫn Hạo hỏi mình, Tại Trung mới phát hiện, thân thể vốn tưởng rằng sắp gần kề cái chết của bản thân, bây giờ nhìn lại, cư nhiên một điểm thương ngân cũng không có.

Nhưng đồng thời, Tại Trung cũng nghĩ rằng, trước khi mình hôn mê, đã nhìn thấy, nghe thấy…

Biết Tại Trung đang nhớ tới chuyện kia, nhưng thân phận của Ma vương, vẫn không đến mức để hắn phải giải thích cái gì cho một dục nô hèn mọn, dục nô… Thật là một danh hiệu khiến người khác không dễ chịu…

“Đã hôn mê ba ngày rồi, ăn chút gì đi.” Đưa một chiếc đĩa đầy tinh mỹ lên, trái cây phấn nộn bên trong đang lẳng lặng chờ người hưởng dụng.

Đây không phải? Tinh thể tuyết màu xanh đen, trái cây phấn nộn…Biết Tại Trung lại đang nhớ đến hồi ức bất hảo, Duẫn Hạo cầm một quả lên, đưa đến bên miệng Tại Trung, “Đừng nghĩ nhiều nữa, đây là ta hái.”

Khuôn mặt vốn thương tâm cô đơn của Tại Trung trong nháy mắt liền từ kinh ngạc chuyển sang kinh hỉ, hé cái miệng nhỏ nhắn phấn hồng ra rồi chậm rãi ăn ‘Tịch Liên quả’ trong tay Duẫn Hạo. Hảo ngọt…

Hái ‘Tịch Liên quả’ là thập phần nguy hiểm, nhưng đối với Duẫn Hạo mà nói thì lại vô cùng dễ dàng, huống hồ trái cây này có công hiệu dưỡng bệnh cực đại.

“Trên bàn bên kia còn có máu tươi của ma linh, là ta vừa phái người đi lấy, nhớ phải uống hết.” Sau khi Tại Trung nuốt trái cây xuống, thuận theo hướng Trịnh Duẫn Hạo nói mà nhìn qua, dịch thể đỏ tươi, lẳng lặng nằm trong ly.

Thấy Tại Trung không phản ứng, Duẫn Hạo đứng dậy, “Đừng tái nói lời chọc giận ta.” Nếu như lần này Tại Trung lại nói dối rằng không phải máu của ta thì không được, không biết ta có thể làm điều gì khiến hắn bị tổn thương hay không, không muốn để hắn lừa mình nữa, không muốn…

“Ân, ta biết rồi…” Bao giờ Duẫn Hạo mới có thể tin lời mình nói đây… Thế nhưng, lần này tuyệt đối không thể khiến Duẫn Hạo sinh khí được, nhưng khát vọng đối với hiến huyết của mình ngày càng bức thiết rồi, thực sự không được, chỉ còn phương pháp kia…

Không nói thêm điều gì nữa, Duẫn Hạo đi đến trước cửa.

“Điện hạ! Ngươi… Ngươi phải đi rồi sao…”

“Ta không phải là một người nhàn rỗi không có chuyện gì để làm.” Ta đã ở đây bồi hắn rất lâu rồi, chủ yếu là lo lắng cho hắn, mặc dù ta rất tự tin với ma lực trị khỏi của bản thân…

“Ân…” Không thể tham lam quá nhiều a, chắc chắn sẽ có một ngày, Duẫn Hạo có thể tin tưởng lời ta nói, có thể…

Chương 16

Vài ngày sau, Duẫn Hạo đều có thể tranh thủ tới gặp mình, toàn hỏi vết thương thế nào, còn mang đến huyết dịch tươi mới, thế nhưng rốt cuộc mình cũng không thể uống a, cho nên mỗi ngày đều đành phải lén lút đổ đi…

Ngày hôm nay, sau khi thức dậy, Tại Trung giống như mọi khi, tràn ngập mong đợi mà chờ Duẫn Hạo.

“Ai~~ Hảo nóng a, mồ hôi cũng chảy ra rồi…” Trên người vô cùng khó chịu, rất giống như đang tắm, thế nhưng vừa nghĩ đến sự lạnh lẽo thấu xương kia, Tại Trung luôn vô cùng sợ hãi… Nhưng mà, quên đi, vẫn phải đi tắm thôi… Nếu không, Duẫn Hạo mà chán ghét thì sẽ rất bất hảo…



“Ơ? Không có ở đây?” Ta đến xem hắn, hắn cư nhiên vắng mặt?

“Két ——” Cửa bị đẩy ra, Tại Trung!

Tại Trung cả người ướt sũng, y phục đạm lục sắc dán sát vào người.

“Ngươi!! Đã làm cái gì? Sao lại ướt như vậy?” Một phát ôm lấy thân thể không ngừng phát run của Tại Trung, kéo y vào trong lồng ngực mình, hảo lạnh!

“Tắm… Tắm rửa…” Tại Trung cũng cảm thấy vô cùng lạnh, vừa nãy chỉ muốn thoát khỏi nơi đó nhanh một chút, cho nên không thèm lau khô người mà lập tức chạy ra.

“Tắm rửa?! Có ai tắm rửa mà đem chính mình tắm thành một khối băng không!” Duẫn Hạo dùng thân nhiệt cùng độ nóng của chính mình mà dần dần giúp thân thể của Tại Trung ấm trở lại.“Nhưng mà, nước kia rất lạnh…”

“Ân?” Hình như nói không sai, trước đây ta có ra lệnh, loại thân phận hạ tiện như dục nô, không xứng đáng được hảo hảo nhận được đãi ngộ, cho nên nước tắm của bọn họ chỉ dùng loại nước hàn băng rét thấu xương…

“Lần sau đừng tiếp tục đi đến chỗ đó nữa…”

“Nhưng mà…” Không đi đến chỗ đó, vậy tắm rửa làm sao?

“Ta sẽ dẫn ngươi đến một nơi khác.” Ôm như vậy, thực lạnh, một điểm cũng không dễ chịu…
“Ân.” Thật tốt, Duẫn Hạo sẽ mang ta đến nơi khác tắm rửa, cuối cùng cũng không phải ở nơi lạnh lẽo đó nữa rồi…

Một lát sau, thân thể của Tại Trung cũng dần ấm lên, đúng rồi, đúng rồi, hôm nay ta đến đây là có chuyện muốn nói.

“Tại Trung.” Nghe thấy Duẫn Hạo gọi mình, Tại Trung lập tức chuyên chú lắng nghe.

“Ta muốn đi Nhân gian giới một chuyến, sau này ta sẽ để Hi Triệt tới xem ngươi.”

“Nhân gian giới?” Đó là cái gì?

“Điều này ngươi không cần phải biết rõ như vậy.”

“Nga…” Không thể hỏi quá nhiều a, thiếu chút nữa lại làm cho Duẫn Hạo không vui rồi.

“Cứ vậy đi, hôm nay ngươi nghỉ ngơi cho thật tốt vào.” Đặt Tại Trung lên giường, Duẫn Hạo cúi người xuống, hôn lên đôi môi thơm ngon của Tại Trung, “Ưm~ Ưm~” Đôi môi ẩm ướt vừa bá đạo vừa ôn nhu, khiến Tại Trung thoáng chốc rơi vào bên trong.

Chờ Tại Trung lấy lại tinh thần, Duẫn Hạo đã ly khai. Ha ha, Duẫn đã hôn ta, hôm nay thật là hạnh phúc a…

Chương 17

Nha! Đây là Kim Hi Triệt mà Duẫn Hạo nói sao? Hảo xinh đẹp a…

“Này! Nhìn đến ngốc rồi sao? Ta biết ta rất đẹp, thế nhưng ngươi như vậy có quá bất kính rồi không?!”

Khuôn mặt đột nhiên phóng đại ngay trước mặt bản thân, có một loại hương thơm rất dễ ngửi a…

Nhìn trên người Tại Trung đã không nhìn ra bộ dạng từng bị thụ thương, Hi Triệt hài lòng tự ca ngợi bản thân vài câu vì không phải nguyền rủa Vương nữa, Vương quả thực rất để tâm đến gia hỏa này, nếu không thì bảo ta tới xem hắn làm gì…

“Ngươi là, Hi Triệt hả?” Cẩn thận hỏi, thoạt nhìn có chút ác a…

Mặc dù nghe thấy Tại Trung gọi mình một cách vô cùng vui vẻ như vậy, nhưng bị người nghe được thì bản thân cũng quá mất thân phận rồi, “Gọi ta Hi Triệt đại nhân.” Không hiểu sao ta lại có hảo cảm với hắn a…

“Hả? Nga, Hi Triệt… Hi Triệt đại nhân…”

“Tại Trung?”

“Vâng, Hi Triệt đại nhân.”

“Danh xưng này không cần phải gọi liên tục đâu.” Thực sự cảm thấy rất gượng gạo khi nghe.

“Hôm nay ta chỉ tới đây xem ngươi có làm sao hay không, để tránh Ma vương đại nhân bất chợt đến hỏi ta.” Kỳ thực, là không cần mỗi ngày đều phải tới, thế nhưng ngày đầu tiên Duẫn Hạo ly khai, Hi Triệt liền tới ngay lập tức, chỉ là muốn nhìn xem, y đã thế nào rồi mà thôi…

“Điện hạ có thể hỏi đến ta không?” Thấy bộ dạng tràn ngập sự chờ mong của Tại Trung, Hi Triệt xoay người, chuẩn bị ly khai, đi xa rồi, mới nói, “Có lẽ có thể…” Hẳn là nghe thấy rồi, không phải ta đặc biệt chiếu cố hắn, chỉ là không muốn nhìn thấy vẻ mặt của hắn mà thôi…

“Hi Triệt đại nhân, xem ra không phải người xấu a…” Tại Trung mỉm cười nhìn về phía cửa sổ, Duẫn Hạo có thể nghĩ đến Tại Trung, có thể nhớ đến Tại nhi, đúng không…

Kỳ thực, luôn nghĩ rằng, Hi Triệt đại nhân rất nhàn a… Nhìn Hi Triệt tới lần thứ ba trong ngày, Tại Trung không khỏi nảy sinh ý nghĩ như vậy.

“Không phải Vương đâu, ngươi đừng luôn luôn trở nên vô cùng vui vẻ khi nghe thấy tiếng mở cửa, thế nhưng thấy ta lại làm bộ mặt thất vọng nữa đi.” Thật là, mình so với Vương, thua kém như vậy sao?

“Không phải… Không phải đâu…” Hi Triệt đại nhân sẽ không mất hứng chứ…

“Ngươi cũng đừng luôn chờ mong như vậy nữa, Vương có lẽ phải đến khánh sinh thì mới có thể quay về.” Hẳn là lại bị lão đầu Nhân gian giới kia quấn lấy rồi, thật là, Nhân gian giới không muốn Ma giới và Thần giới hòa thuận, người nắm giữ Nhân gian giới năm nghìn năm sẽ quay về một lần, hiện tại ngẫm lại cũng đã được ba nghìn năm rồi, tuy nói sức mạnh không bằng Vương, thế nhưng công phu đối phó với kẻ khác thì không người nào địch nổi, cho nên lúc Vương nghe hắn nói muốn gặp mặt để tự tự giao tình thì mới không thể không đi, miễn cho ngày sau đêm dài lắm mộng…

“Khánh sinh? Là chỉ điện hạ phải chúc mừng sinh nhật sao?!”

“Nếu không ngươi nghĩ còn có ý khác à?” Ta nói chuyện khó hiểu như vậy ư?
“Sao ngươi đột nhiên yên lặng vậy?” Ta có mắng hắn hay sao…

“Tại Trung, hảo muốn tặng lễ vật cho Duẫn Hạo…”

“Cái gì?” Thanh âm của hắn sao lại nhỏ như vậy, chẳng lẽ đến bây giờ vẫn sợ ta? Nhưng ta đủ ôn hòa với hắn rồi mà!

“Ta muốn tặng lễ vật cho điện hạ.” Tại Trung khẳng định nói.

“Lễ vật?”

Quả nhiên là không được sao, nói không chừng Hi Triệt đại nhân đang cười ta, ta chẳng qua chỉ là một dục nô thôi mà…

“Đương nhiên có thể.”

“Ân?!” Có thể sao? Thực sự có thể sao? Thế nhưng tặng cái gì mới hảo đây? Duẫn Hạo là Ma vương, hẳn là cái gì cũng có cả rồi…

“Không biết tặng gì?”

Tại Trung gật đầu.

“Có một người chắc chắn có thể giúp ngươi.” Hi Triệt cười xấu xa nói với Tại Trung, “Hắn chính là trí giả thông minh nhất của Ma giới đó~~”

Nhìn Tại Trung ngẩn người ở một chỗ, Hi Triệt nhất thời nổi hứng thú, “Bây giờ ta liền mang ngươi đi!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau