EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 11 - Chương 15

Chương 8

Chỗ này là?” Lớn hơn so với nơi mà mình vốn ở rất nhiều, không phải cái loại màu sắc khiến người khác buồn nôn nữa, mặc dù màu sắc không nhiều, hơn nữa rất nhạt, thế nhưng nhìn qua rất thoải mái.

“Chỗ này? Chỗ này sẽ là nơi ngươi ở sau này.” Dẫn Tại Trung đến địa hạ đệ nhị tầng, ma phó liền xoay người rời đi.

“Chờ một chút!” Còn có rất nhiều thứ chưa hiểu hết, nhất định phải hỏi thật rõ ràng.

“Lại sao vậy? Chẳng lẽ vẫn chưa hài lòng sao? Những người ở trong địa hạ đệ nhị tầng tính cả ngươi thì cũng chỉ có hơn mười mấy người mà thôi…”

“Không phải, ta chỉ muốn hỏi, ngươi vừa nói cấp bậc gì vậy, còn tầng thứ mấy gì gì nữa, rốt cuộc là gì a?”

“Ngươi đang hỏi ta điều này? Ngươi thực sự không hiểu, hay đang khoe khoang cách nhanh nhất để thăng lên cấp cao của mình? Ngươi nhận rõ sự thực đi, cho dù hiện tại địa vị của ngươi đã được thăng cao, cũng chỉ là dục nô thấp hèn nhất, ngay cả ma phó chúng ta cũng ở thượng tầng, cao hơn so với ngươi rất nhiều!”

“Dục nô…” A, đã sớm được nghe Duẫn nói qua rồi…

“Ở ma giới này, phân chia địa vị là thập phần xác định rõ ràng. Giống như Ma vương thân phận tôn quý như vậy thì chắc chắn không cần phải nói nhiều, tả hữu cận sử cũng được người người kính nể. Kế tiếp là các quý tộc chức tước cùng ma phó của bọn họ, thậm chí còn có chủng loại ma linh chuyên dùng sinh vật để tinh luyện huyết dịch cho Ma tộc.”

Duẫn là Ma vương, nghe thật cao quý… “Nếu như ngươi vẫn chưa nhận thức rõ ràng, vậy ngươi chỉ cần nhớ kỹ hàm nghĩa của dục nô, ngươi chỉ là công cụ để tiết dục, không ai để mắt đến ngươi, Vương chỉ là bố thí cho thân thể hạ tiện của ngươi một chút ân sủng của y, nên tốt nhất đừng hành động như một tử hồn, nếu không ngươi sẽ gặp rắc rối lớn.”Hạ… tiện, từ này đã nghe qua rất nhiều lần rồi…

“Toàn bộ dục nô đều sinh hoạt ở địa hạ ma giới, địa hạ tổng cộng chia ra năm tầng, mỗi dục nô đều dựa vào tình hình mà ở một trong năm tầng bất kì, tầng khác nhau, địa vị từng người cũng bất đồng, từ cao đến thấp, phân làm năm. Thế nhưng cấp bậc mỗi tầng cũng khác nhau, cao nhất là hồng sắc, mà thấp hèn nhất chính là loại hoàng sắc buồn nôn kia…”

Giải thích xong, rõ ràng nhìn thấy toàn thân Tại Trung run rẩy, nếu không phải muốn nhìn bộ dạng thụ thương của loại dục nô không biết xấu hổ này, ta cũng chẳng rảnh mà giảng giải từng cái một cho loại người như vậy!

“Giống ngươi, có thể từ tầng thấp nhất mà thoáng chốc nhảy vọt lên cao, ngươi nói ngươi có lợi hại không?” A, dục nô chính là dục nô, nhìn bộ dạng buồn nôn kia xem.

“Vừa nãy, Hồng… Hồng…”“Ân?” Nếu như không nghe kỹ, thật sự là không nghe thấy người cúi đầu xuống kia đang nói cái gì.

“Ngươi nói Hồng Lánh đại nhân sao, hừ! Địa vị của hắn thực sự cao hơn ngươi không ít đâu, cho dù hắn cũng mang thân phận dục nô, nhưng là kẻ duy nhất được ở trên thượng tầng, bao giờ cũng có thể nhận được ân sủng của điện hạ.”

“Bao giờ cũng?”

“Nếu không ngươi cho rằng điện hạ thân phận tôn quý như vậy, là người mà các ngươi có thể tùy tiện đụng vào sao?” Khinh thường mà nhìn Tại Trung một cái, ma phó cảm thấy thứ nên giải thích cũng đã giải thích hết rồi, không muốn nói thêm điều gì nữa, lập tức bỏ đi.

Nghe xong lời nói vừa nãy, Tại Trung không lên tiếng mà đứng tại chỗ, bởi vì không nhìn thấy đôi mắt đã bị mái tóc che đi, nên không biết ngoài sự bi thương trong mắt nhân nhi đáng thương kia còn có nỗi đau đớn trong lòng…

Nhìn quanh bốn phía, cầm lấy y phục mới, không giống với trước đây nữa rồi, mở ra nhìn kỹ, y sam đạm lục sắc, kiểu dáng không khác trên người lắm, “Chỉ là màu sắc thay đổi thôi sao?” Cởi hoàng sam trên người ra, Tại Trung mặc y phục mới vào, “Đây chính là nói, địa vị của Tại Trung đã thăng cao rồi, phân lượng trong lòng Duẫn đã trở nên nặng hơn rồi đúng không?”

Tại Trung độc thoại bước đến trước cửa sổ, si ngốc nhìn bầu trời, Xương Mân, ngươi biết không, Tại nhi vốn tưởng rằng Duẫn đã có chút thích rồi… Thế nhưng, dường như vẫn còn cách rất xa, làm thế nào cũng không chạm đến được…

Vươn tay, muốn chạm đến mảnh bầu trời kia, a, hảo nhớ ngươi, hảo thích ngươi…

Chương 9

“Bẩm báo điện hạ, người đã chuyển đến đệ nhị tầng rồi ạ.” Cung kính quỳ trên mặt đất, ma phó bẩm báo đúng sự thật.

Giống như thường ngày, tự động thối lui, rời khỏi tầm mắt của Duẫn Hạo, ma phó duỗi duỗi người, thật là, bị phân phó chạy một chuyến chỉ vì một dục nô, “Xì, thực phiền phức!”

“Hừ!” Kim mâu chợt hiện lên một tia sáng đỏ.

“A!!!” Thân thể đột nhiên nổ banh ra, ma phó vừa nãy trong chớp mắt đã biến mất. Giây tiếp theo, thân thể như con rối không có linh hồn máy móc dọn sạch vết máu cùng cặn bã trên mặt đất, vài phút sau, nơi này giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, trên hành lang trống vắng chỉ còn lại nỗi bi ai của kẻ vô tri…

Sau lần mà Duẫn Hạo ly khai kia, đã là ngày thứ tư rồi, thật không biết sao hắn có thể nhớ rõ ràng như thế.

Nghĩ tới lời Tại Trung nói khi đó, không hiểu sao Duẫn Hạo lại cảm thấy vô cùng phẫn nộ, hắn nên sớm nghĩ rằng mặt ngoài trông rất điềm đạm đáng yêu, nhưng sự ti tiện trong xương tủy là không cách nào thay đổi, hắn thực sự đã hoàn toàn bị giỡn cợt rồi, thế nhưng hắn cứ mãi nhớ đến kẻ đó, là bởi vì gần đây thực sự đã không còn hứng thú gì nữa rồi sao…

Bởi vì không hứng thú nên tự dưng muốn làm phép xem y rốt cuộc đã ra làm sao, kết quả liền nhìn thấy ma phó hắn phái tới tự nhận địa vị của mình dường như rất cao quý, nói một cách đầy chế giễu mỉa mai, bản thân vốn muốn xé nát ma phó ngay tức khắc, nhưng tiềm thức đã ngăn hành động đó lại. Là muốn nhân cơ hội này khiến Kim Tại Trung hảo hảo nhận rõ tình cảnh của bản thân, chính là như thế.

“Kim Tại Trung, không biết thế này đã khiến ngươi thỏa mãn chưa?” Vượt qua cấp bậc lớn như vậy, điều này chưa bao giờ xảy ra ở ma giới dù chỉ một lần, Kim Tại Trung, ta vẫn đặc biệt chiếu cố ngươi đấy!

Lạc thú chân chính bây giờ mới bắt đầu đây, Kim Tại Trung…Kỳ thực, Duẫn Hạo không nhận ra được rằng, bản thân không xử tử tên ma phó không biết trời cao đất rộng kia ngay trước mặt Tại Trung, chỉ bởi vì… bản thân không muốn để Tại Trung nhiễm thứ máu dơ bẩn như vậy…

Địa hạ đệ nhị tầng —— Lục Chi Môn

“Điện hạ có lệnh, nhanh đi đến đình viện1 hái ‘Tịch Liên quả’.” Nghe thấy thanh âm, Tại Trung nhìn về hướng cửa, lại là người như vậy, không có suy nghĩ, không có linh hồn… So với bọn họ, mình vẫn hạnh phúc hơn…

“Điện hạ có lệnh, nhanh đi đến đình viện hái ‘Tịch Liên quả’.” Máy móc lặp lại, điện hạ… Duẫn!
Rất nhanh mà bước tới cửa, “Xin hỏi, là điện hạ triệu hoán ta sao?” Bộ dạng thành khẩn, thế nhưng trong mắt những phó nhân2 ở nơi này, chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh hắc bạch mơ hồ đang lay động, trong đầu chỉ có một mệnh lệnh duy nhất, nhanh đi đến đình viện hái ‘Tịch Liên quả’…

“Điện hạ có lệnh, nhanh đi đến đình viện hái ‘Tịch Liên quả’.” Lại một lần nữa nghe thấy lời đồng dạng, thực sự ngay cả ngữ điệu cũng không thay đổi.

“Ân.” Nói chung hẳn là có thể gặp được Duẫn Hạo rồi, trái tim đầy hỗn độn gần đây đã sớm được điều chỉnh lại cho thật tốt, chuẩn bị dùng tư thái tốt nhất mà đi gặp Duẫn Hạo.

Cảm ứng được sự đáp lại, phó nhân rốt cuộc cũng chuyện động thân thể cứng ngắc, không có ý thức mà hướng về một nơi rồi bước đi.

Tại Trung căn bản không quen thuộc với nơi này, chỉ có thể chậm rãi bước theo người ở đằng trước, Duẫn Hạo, Duẫn Hạo…

_____________________

(1) Đình viện: Sân nhỏ.

(2) Phó nhân: Người hầu.

Chương 10

Ngoài trời —— Hoa viên

Ở đây… thực đẹp a!

Làn gió nhu hòa thổi bay cánh hoa, rải rác khắp bầu trời, mùi hương thư thái như có thể xua tan tất cả phiền muộn, hảo mỹ…

Giơ tay lên, liền có thể nắm lấy một cánh hoa non mềm. “A!” Còn lưu lại chưa được bao lâu, cánh hoa lại bị thổi xuống mặt đất.

Đây cũng là lúc Tại Trung lấy lại tinh thần, thiếu chút nữa là lạc mất rồi…

Nhanh chóng đuổi theo, không lâu sau, Tại Trung liền đến một nơi hoàn toàn không giống với hoa viên.

Nếu như vừa rồi là tiên cảnh nơi thiên đường, thì ở đây chính là địa ngục thực sự…

Đất đai nứt nẻ nhuốm màu đỏ thẫm, dường như có thể nhìn thấy nhiệt khí bốc lên từ mặt đất. Những cái cây giống như đã chết khô, mọc ra một tinh thể tuyết đầy kỳ dị, lam sắc phiến đen, dữ tợn như mặt người bị chết cháy, trong không khí ngập tràn một cỗ vị đạo của thi thể thối rữa, trực tiếp khiến người buồn nôn. Đám dơi xám tro, tối đen giương răng nanh huyết sắc, từng đôi huyết đồng1 kia nhìn chằm chằm vào Tại Trung, giống như có thể nuốt chửng y ngay trong giây tiếp theo.

“Cái kia, vì sao chúng ta phải tới đây, điện hạ lại ở nơi như vậy sao?” Khó có thể tin được rằng Duẫn Hạo lại ở nơi này, nhìn cảnh tượng trước mắt, ý niệm duy nhất trong đầu Tại Trung chính là mau thoát khỏi đây.

“Điện hạ ra lệnh, hái ‘Tịch Liên quả’.”

“Ý của ngươi là, điện hạ không hề ở nơi này, điện hạ ra lệnh ta tới đây hái ‘Tịch Liên quả’.” Không có hồi đáp, hẳn là ý này nhỉ. Nói cách khác là, Duẫn Hạo không hề ở đây sao… Sự chờ mong cùng hi vọng nguyên bản, thoáng chốc trở thành nỗi thất vọng chôn cất dưới đáy lòng.

“Như vậy, cái nào là ‘Tịch Liên quả’?” Liếc mắt nhìn đi, nơi hoang vu như vậy, sẽ có thứ trái cây nào đó sao, vậy chắc là dùng để ăn rồi, theo đạo lý hẳn là sinh trưởng trên đất đai màu mỡ a, ở ‘Mê Viên’, rất nhiều trái cây mỹ vị, đều là sinh trưởng cạnh hồ nước trong veo, hoặc là sinh trưởng xung quanh nơi mỹ lệ đầy hoa tươi, thế nhưng ở đây…

“Kia.” Phó nhân như con rối bị ai đó dùng dây điều khiển, chỉ thẳng vào hướng đám cây khô héo mới nhìn thấy ban nãy, là nơi ấy…

Tại Trung do dự bước tới gần khu đất đai nhuốm màu đỏ thẫm kia, “Tinh thể tuyết hòa tan, hái đầy một giỏ là được, rồi đưa đến trước mặt điện hạ.”

“Cái gì?” Tại Trung vừa mới quay đầu, bên kia chỉ còn lại cái bóng của những người nọ, ý của hắn là, thứ tên ‘Tịch Liên quả’ chính là tinh thể tuyết dữ tợn kia?
Không muốn tới gần, đồng thời còn có một thanh âm ngăn cản Tại Trung đừng bước tới, đừng chạm vào…

“Hái đầy một giỏ là được, rồi đưa đến trước mặt điện hạ…” Đột nhiên nhớ lại, đưa đến trước mặt điện hạ… Có đúng là chỉ cần hái đầy một giỏ, là liền có thể gặp được Duẫn Hạo không…

Nỗi sợ hãi ban nãy, bởi vì hi vọng được gặp Duẫn Hạo mà thoáng chốc tiêu thất. Duẫn Hạo, chỉ cần có thể gặp được Duẫn Hạo…

Cầm chiếc giỏ ở bên cạnh lên, lấy đủ dũng khí rồi bước vào nơi như địa ngục kia…

“A!!” Hảo nóng! Nỗi thống khổ kéo đến giống như muốn thiêu cháy toàn bộ lòng bàn chân, trong khe hở của đất đai rạn nứt giống như có nghìn vạn con giun đang liều mạng chui vào nơi thương bỏng kia, “Hô hô~~ A!” Những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu từ trên trán chảy xuống, đôi môi mỏng vốn hoàn hảo cũng bởi vì đau đớn mà bị cắn đến máu tươi tuôn rơi.

Hai gò má tái nhợt không còn chút máu, không được… không thể cứ như vậy mà ngã xuống được…

Tại Trung gắng gượng đứng dậy, hơi run rẩy mà đi về phía đám cây có cuộc sống đầy cô đơn lẻ loi kia, đôi giày vốn có màu xanh nhạt sau một hồi liền nhuốm màu huyết hồng.

A, Duẫn… Tại Trung dường như có thể nhìn thấy Duẫn Hạo…

Vô cùng khó khăn mà bước đến dưới tàng cây, Tại Trung thở dốc từng ngụm một, mồ hôi lạnh sớm đã thấm ướt y sam. Tâm tình cấp thiết khiến Tại Trung không có thời gian nghi ngơi, liền không chút do dự mà đưa tay về phía tinh thể tuyết phiếm hắc quang.
“Ô!” Hoàn toàn bất đồng với sự nóng bỏng của lòng bàn chân, tay vừa chạm vào, lập tức truyền đến nỗi đau đớn đầy lạnh rét như lưỡi dao sắc nhọn. Hít sâu một hơi, Tại Trung nhón chân gắng sức hái lấy quả tiếp theo, “A!!!” Tinh thể tuyết được hái xuống trong nháy mắt liền biến thành một bụi gai đen vặn vẹo khảm thật sâu vào trong thịt, sau đó lại tan biết không vết tích, biến thành một quả trái cây màu phấn hồng trong suốt sáng bóng rồi rơi vào trong giỏ, máu tươi đầy gai mắt theo tay của Tại Trung mà trườn xuống…

Ý thức dần dần bị rút đi, trước mặt cũng trở nên mơ hồ, mồ hôi cùng nước mắt pha lẫn vào nhau, nực cười mà thấm vào rễ cây khát máu.

“Duẫn… Duẫn…” Không ngừng nỉ non, sợ rằng nếu bản thân dừng lại, một khắc sau liền ngất đi, không thể, Tại nhi còn chưa gặp được Duẫn Hạo mà…

… …

“Tại Trung…” Xương Mân ngồi bên cạnh ‘Vong Xuyên, nhìn hồ nước do ánh sáng mà dần dần trở nên hơi phiếm hồng, “Bây giờ, chắc chắn ngươi rất thống khổ đúng không…”

… …

Nhìn trong giỏ tràn ngập trái cây, phấn nộn nộn, trông vô cùng khả ái. Là cho Duẫn Hạo ăn đó a, may là không bị nhiễm máu, nhìn hai tay đầy vết thương cùng máu tươi của bản thân, Tại Trung nhẹ nhàng thở dài…

Phải nhanh lên một chút, nếu không chuẩn bị tốt, Duẫn sẽ phải sốt ruột chờ đợi!

Tại Trung dùng tốc độ nhanh nhất của mình mà chạy về một hướng…

Nơi chạy qua liền lưu lại từng giọt máu tươi như đang khóc…

Xa xa, một mạt thân ảnh hỏa hồng nhìn toàn bộ quá trình, màu sắc trong mắt liền đậm hơn vài phần, “Không cần một kết giới gì, cứ thế mà hái xuống…” Kim Tại Trung sao? Hắn thuộc chủng loại khác ư?

Kim Hi Triệt đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, xoay người bước đến dược viên, trong miệng còn lẩm bẩm: “Không chừng hôm nay lại phải lấy ra vài bình linh dược thượng đẳng rồi…”

__________________

(1) Huyết đồng: Con ngươi màu máu.

Chương 11

Duẫn Hạo! Duẫn Hạo! Trong lòng không ngừng lớn tiếng kêu gào, cũng không biết vì sao, phó nhân vừa dẫn y đến đây đã đi khỏi từ lúc nào, thậm chí không nhắn nhủ phải đi đến đâu để tìm điện hạ, thế nhưng giống như có cảm ứng, trực giác nói cho bản thân biết rằng, Duẫn Hạo ở nơi đó, Duẫn Hạo đang chờ Tại nhi…

Là đây sao? Ở đây hình như đã có ấn tượng, đại môn màu ám hắc… Hình như đã tới đây rồi…

Không quản nhiều như vậy nữa, Tại Trung dùng lực đẩy cánh cửa khép hờ ra, cấp thiết tìm kiếm thân ảnh của Duẫn Hạo trong căn phòng.

Lo lắng mà nhìn xung quanh bốn phía, Duẫn Hạo… Duẫn…

“Quên mất thân phận của bản thân nhanh thật đấy.” Bên tai truyền đến thanh âm đã chờ đợi từ lâu, Tại Trung kích động nhìn về phía phát ra tiếng.

A, là Duẫn Hạo, a, cuối cùng cũng tìm thấy rồi…

Lập tức hướng về phía trước, thế nhưng chưa đi được vài bước, đầu gối giống như bị vật nặng gì đó nện thẳng vào, “Ô!”

Tay gắt gao bảo vệ lấy cái giỏ, không cho trái cây rơi ra ngoài, đây là thứ cần phải cho Duẫn Hạo ăn, nhất định không thể làm bẩn được…

Gắng gượng mà quỳ xuống, bây giờ càng thêm hốt hoảng…

“Ma phó kia hẳn là đã nói rất rõ ràng rồi nhỉ, ngươi nhanh như vậy liền không biết bản thân là cái thân phận gì rồi sao?”

Ân? Tại Trung cố gắng nhớ lại, không thể lại khiến Duẫn Hạo sinh khí, a, Duẫn Hạo nói rằng…

Cấp bậc, hoàng sắc, lục sắc, dục nô… Là chỉ điều này sao…Lời này xem ra quả thực là Duẫn Hạo nhắc nhở ta cần phải nhớ kỹ sao? Vốn tưởng rằng chỉ là bản thân ma phó kia… Sớm biết vậy thì vừa bước vào liền hành lễ rồi, như vậy thật không có phép tắc…

Cố gắng ngăn lại dòng nước mắt, không cho nó chảy xuống, Tại Trung miễn cưỡng dùng thanh âm suy yếu mà nói rằng: “Điện… Điện hạ… Tại Trung… Tại Trung đã hái hết toàn bộ trái cây rồi…” Sao ngay cả nói cũng mệt mỏi như vậy, không biết Duẫn có nghe thấy ta đang nói gì không nữa.

Vì sao nghe thanh âm kia lại thấy suy yếu như vậy, nhưng mà…

Duẫn Hạo nhìn Tại Trung, xem ra đúng là có biết một chút thuật pháp, nếu không, muốn hái được ‘Tịch Liên quả’, cho dù dùng kết giới, ma lực không cường đại thì cũng có thể thụ thương…

Kim mâu càng thêm vài phần âm trầm, xem ra trước đây giả vờ rất giống a, nhu nhược dục toái1, thật là nực cười!

“Cầm lên.”

Tại Trung nghe thấy Duẫn Hạo đang gọi mình, dùng hết khí lực còn sót lại, bò lên, đưa trái cây đến.

Cúi thấp đầu, tay nâng lên cao.

Qua thật lâu, chậm chạp không có động tĩnh, Duẫn Hạo cũng không có ra lệnh thêm điều gì.

Giữa lúc Tại Trung chuẩn bị ngẩng đầu lên nhìn thì, nghe thấy một thanh âm vô cùng kiêu mị…

“Ai nha, điện hạ, sao ngươi còn ở đây vậy, Hồng Lánh cũng đã chờ ngài rất lâu rồi đó~~” Tại Trung nhìn cảnh tượng trước mắt, giống như bị tia chớp đánh thẳng vào, thân thể cũng không động đậy nổi.

“A, trái cây tươi ngon như vậy, chính là đặc biệt chuẩn bị cho ngươi.” Duẫn Hạo nhìn Tại Trung, lại cười nói với Hồng Lánh, tuy rằng không nhìn thấy đôi mắt của Tại Trung, thế nhưng Duẫn Hạo biết Tại Trung nhất định đang nhìn.

Hồng Lánh toàn thân ướt sũng, khắp người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, hắn bước lên phía trước, thấy ‘Tịch Liên quả’ đầy ắp cả rổ thì vui vẻ nói với Duẫn Hạo, “Tối hôm qua ta chỉ tùy tiện nhắc đến, không nghĩ rằng ngài thực sự đặt ở trong lòng!”“Đương nhiên, bởi vì đây là ngươi nói mà.” Ôn nhu cầm lên một quả rồi ngậm lấy, đưa vào trong miệng Hồng Lánh, “Ăn ngon không?”

“Ân! Điện hạ, ngài đối Hồng Lánh thật tốt.” Ngọt ngào làm nũng, Hồng Lánh dựa vào lồng ngực của Duẫn Hạo, vui vẻ mỉm cười.

“Bộp!” Chiếc giỏ bỗng nhiên lật đổ, Tại Trung vô lực ngã xuống mặt đất, trái cây chạm vào nền nhà, toàn bộ đều nhiễm bụi bặm.

“A!” Hồng Lánh thoáng chốc nhảy ra khỏi lồng ngực của Duẫn Hạo, làm bộ muốn đi nhặt lấy đống trái cây bị bẩn kia lên.

“Thật là, Duẫn, trái cây đều bẩn hết cả rồi, đây không phải thật lòng không muốn cho ta ăn sao!” Ủy khuất giậm giậm chân, “Á!” Có thể là do khăn tắm rất lỏng, động một tý liền rơi xuống, thân thể dưới chiếc khăn vẫn còn phiếm nhiệt khí…

“Điện hạ~~ Trái cây~~” Hồng Lánh hỏi, ngón tay vẽ vòng tròn lên trước ngực Duẫn Hạo.

“Đừng quản đến đống trái cây kia nữa, người đê tiện hái lấy, có thể ăn ngon sao?” Ôm lấy Hồng Lánh, cố ý bước qua bên người Tại Trung, “So với trái cây, ngươi hiện tại nhìn trông còn mỹ vị hơn.”

“Ha ha, điện hạ~~”

Thanh âm dần dần trở nên xa xôi, Tại Trung mặc dù ý thức mơ hồ, thế nhưng lời vừa nãy một chữ cũng không bỏ quên, rõ ràng truyền vào trong tai Tại Trung.

Duẫn, ngươi biết không? Tại nhi vốn tưởng rằng trái cây này là hái đến cho ngươi ăn, nhưng mà, lại… A, thế nhưng Duẫn Hạo đã nếm rồi nhỉ, cho dù ngươi là đút cho người khác ăn…

Con người đê tiện sao, Tại nhi đã hiểu rồi, tại sao phải luôn luôn nhấn mạnh chứ, là đang nhắc nhở ta rằng không nên có kỳ vọng gì sao? Vừa nãy Hồng Lánh gọi ngươi là ‘Duẫn’, ngươi không có phản đối, ta cũng muốn gọi ngươi như vậy, thế nhưng… vì sao… vì sao Tại nhi thì không được chứ? Điện hạ, điện hạ…

“Tối hôm qua ta chỉ tùy tiện nhắc đến, không nghĩ rằng ngài thực sự đặt ở trong lòng!” A, nguyên lai mấy ngày nay Duẫn đều bồi Hồng Lánh sao? Chỉ có lời hắn nói, mới có thể khiến tâm ngươi nổi gợn sóng… Ngươi nhìn thấy hắn vui vẻ, vậy ngươi có biết, hiện tại Tại nhi hảo đau, hảo đau không…

“Hắn là kẻ duy nhất” “Bao giờ cũng có thể nhận được ân sủng của điện hạ” Duẫn, là thích hắn đúng không…
Nỗi đau đớn của thể xác và tinh thần, khiến Tại Trung cũng không thể tiếp tục chống đỡ được nữa, cuối cùng nặng nề mà ngất đi…

“Ân~~ Nhanh lên một chút~ A!” Giống như dã thú mà rong ruổi trên người dưới thân, bên tai là tiếng rên rỉ cùng thở dốc đầy kiều mị, thế nhưng vì sao! Vì sao! Hiện tại toàn bộ trí óc đều là bộ dạng Tại Trung ngã xuống mặt đất đầy suy yếu…

Hừ! Suy yếu? Một kẻ có bản lĩnh, không mất một cọng lông nào mà đi ra từ cây ‘Tịch Liên quả’, có thể suy yếu sao? Vì cái gì mà đến tận vừa rồi ngươi vẫn giả bộ, Kim Tại Trung, ngươi rốt cuộc muốn đạt được cái gì! Muốn nhận được điều gì hả!

Gầm nhẹ mà đâm mạnh vào, khiến thân thể dâm dãng dưới thân càng thêm vui sướng mà vặn vẹo, “Điện hạ! Điện hạ! Ân~~ Ân~ A!” Sau cao trào, Duẫn Hạo không chút lưu luyến mà rút ra, mặc xiêm y vào rồi đứng dậy bước đi.

“Điện hạ ——” Tại sao? Vì cái gì mà điện hạ lại…?

“Chẳng lẽ ngươi cũng muốn thử ra lệnh cho ta sao?”

“Hồng Lánh không dám.”

Nhìn cũng không nhìn một cái, Duẫn Hạo xoay người rời đi.

Toàn thân đang trong trong tình trạng vô cùng bất mãn cùng phẫn nộ, cho nên Duẫn Hạo đã quên đi rất nhiều thứ quan trọng, không chú ý tới xưng hô vượt quyền cùng vẻ mặt gian tà sau khi nhìn thấy Tại Trung của Hồng Lánh, chỉ vì khi đó trong tim cùng trí óc đều chỉ có một người…

Kim Tại Trung, chính là hắn! Hồng Lánh có thể rõ ràng cảm giác được tình cảm của điện hạ đang bị ai đó ràng buộc.

“Ta không phải đã nói rằng, phải hảo hảo chiếu cố ngươi sao? Lần đầu tiên ân cần thăm hỏi, không biết ngươi nghĩ như thế nào…”

Khi Tại Trung chuyển vào Lục Chi Môn, Hồng Lánh đi đến gặp Tại Trung, cái hành động gọi là ôn nhu lúc đó, ngón tay khẽ vuốt lên vệt máu trên môi, chẳng qua là nhân cơ hội ăn cắp máu của Tại Trung mà thôi.

Thật lâu trước đây, hắn đã nhìn thấy một thủ thuật che mắt tuyệt hảo từ một quyển sách cổ, mượn máu của kẻ bị làm phép, dùng máu của bản thân làm thứ dẫn dắt, thi triển chú thuật, có thể dựa vào ý nguyện của bản thân, khiến người khác nhìn thấy bộ dạng của kẻ bị làm phép mà bản thân mong muốn2. Khi tắm rửa, liền cảm ứng được thương thế trong mắt Tại Trung, sao có thể đơn giản mà để y dùng một chiêu khổ nhục kế được, cho nên Tại Trung vốn chồng chất thương ngân, nhưng khi Duẫn Hạo nhìn thấy lại là bộ dạng không mất một cọng lông nào.

Nói nó là tuyệt hảo, đó là bởi vì, chú thuật này một khi thi triển, chỉ cần chờ ba ngày sau thì chú thuật tự động tiêu trừ, trong khoảng thời gian đó, bất luận kẻ nào cũng không nhìn ra, bao gồm cả Ma vương cao cao tại thượng…

Thế nhưng dấu vết của việc thi triển chú thuật là không thể đánh tan ngay lập tức, thế nhưng lúc đó Duẫn Hạo không có vẻ lãnh tĩnh thường ngày của Ma vương, làm sao có thể phát hiện sau tai của Hồng Lánh có một vật tổ quỷ mị.

Kim Tại Trung, đây chỉ là bắt đầu…

Ngoài trời —— Hoa viên

Hi Triệt ngồi trong bụi hoa màu tím, ngắm nghía bình dược trong tay, “Đây chính là thuốc trị thương thượng đẳng nhất đấy, chẳng lẽ không dùng được sao?”

Gió thổi tản mác, cánh hoa màu tím tung bay khắp bầu trời, không cách nào thoát khỏi mà rơi vào trong làn nước, giãy dụa, cuối cùng vẫn chỉ có thể ở trong đáy sâu mà bi thương thở dài…

___________________

(1) Nhu nhược dục toái: Yếu đuối tưởng chừng như muốn vỡ tan.

(2) Câu này có nghĩa là Hồng Lánh muốn những người khác nhìn thấy bộ dạng nguyên vẹn không vết thương của Tại Trung (tức là hình dáng giả), chứ thật ra bộ dạng thật của Tại Trung là thương tích đầy mình, nhưng người ngoài nhìn vào thì thấy không bị tổn thương gì cả, cũng không ngửi thấy mùi máu. Thế nên cái thuật pháp đó mới được gọi là ‘thủ thuật che mắt’.

Chương 12

Kiều điện —— Nghị thính

“Sao đến bây giờ một chút động tĩnh cũng không có…” Khó hiểu nhìn con bươm bướm u huyễn1 đang đậu trên ngón tay, Hi Triệt hiếm có ngồi ở một bên, cái gì cũng không nói.

“Xảy ra đại sự?” Hữu Thiên ngồi đối diện Hi Triệt, dùng tay đỡ lấy đầu, nhìn Hi Triệt, đây là lần thứ ba trong ngày hắn triệu trinh tấn điệp2 của bản thân tới rồi.

“Chỉ là cảm thấy kỳ quái mà thôi…” Hi Triệt híp mắt lại, trong đầu lại suy nghĩ, tại sao Vương đến bây giờ cũng chưa phái người đến lấy thuốc trị thương, tổn thương lần trước Vương đã đặc biệt đến yêu cầu linh dược, lần này còn nghiêm trọng hơn gấp mười mấy lần nha… Trừ khi, Vương tự mình giúp y…

Có thể sao, Ma vương điện hạ lãnh khốc vô tình như vậy, cho dù đặc biệt để tâm đến dục nô này, cũng không thể đến trình độ này được…

“Nha! Phiền chết đi được!” Bản thân làm sao phải quan tâm đến địa vị dục nô thấp hèn kia như vậy chứ, chẳng lẽ bị y hạ cổ rồi sao? Buồn cười thật, tam giới này, luận về cổ độc, ai dám so với ta?!

“Duẫn… Duẫn…” Người trên thân lúc đó đã sớm huyết nhục mơ hồ, trong miệng vẫn luôn niệm tên của Vương, bất chấp tất cả, giống như liều mạng mà đi hái ‘Tịch Liên quả’ đầy hung ác, thanh âm kia không thể gạt ra nổi, cứ liên tục lặp lại bên tai Hi Triệt…

“Kinh tởm!”
“Bản thân ngươi thật ra rất thích tự tiêu tự khiển nhỉ?” Hữu Thiên nhìn Hi Triệt một hồi trầm tư, một hồi tức giận, thật là hiếm thấy.

“Hừ! Giúp ta chuyển lời cho Vương, ta cáo lui trước!” Có khổ não ở chỗ này, không bằng bản thân tự mình đi xem còn hơn…

“Ơ? Hi Triệt đâu?” Hàn Canh mặc một bộ trường bào bạch sắc đầy thánh khiết ở bên trong môi trường u ám lộ ra vẻ bắt mắt phá lệ.

“Đế quân.” Hữu Thiên cung kính đứng dậy hành lễ.

“Xem ra không ở đây nhỉ…” Duẫn Hạo còn bảo ta tới, thuận tiện thông báo hai người còn đang chờ mệnh lệnh kia rằng không cần phải đợi nữa, tự mình bỏ đi, xem ra là không muốn ta tới nói a!“Y hình như có việc, không biết Đế quân…”

“A, ta biết y ở đâu rồi…” Biết hành tung của Hi Triệt căn bản không phải việc khó, vì bản thân đã sớm tâm linh tương thông cùng y rồi…

“Hữu Thiên có muốn cùng đi xem không? Hiếm khi thấy Hi Triệt xao động như vậy…”

Kiều điện vốn chuẩn bị hội nghị thoáng chốc không một bóng người…

_____________

(1) U huyễn: Âm u mà huyền ảo.

(2) Trinh tấn điệp: Con bướm chuyên đi điều tra tin tức.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau