EM VỪA NHÁT LẠI VỪA NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Em vừa nhát lại vừa ngọt - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Lúc ăn cơm, Tô Thanh âm thầm đánh giá người đàn ông trước mặt.

Cô ở trong giới giải trí lâu rồi, cũng thấy qua không ít người có diện mạo xuất sắc, nhưng khi cô vừa nhìn thấy Lục Tử Khiêm, cô vẫn cảm thấy rất ngạc nhiên và tán thưởng.

Nếu nói ngũ quan của Lục Tử Khiêm rất đẹp, kia ngược lại cũng chưa tới mức đó, nhưng trên người anh có một loại mị lực thập phần mê người.

Tướng mạo của anh ta không phải loại thanh tú mà hiện tại nhiều người yêu thích, đường nét càng sắc sảo rõ ràng, vóc dáng thanh tú mà rắn rỏi, bọc trong một bộ vest được cắt gọt hoàn hảo, vai rộng eo hẹp, đặc biệt là đôi chân dài, quả thật khiến người ta ngưỡng mộ không thôi, cả người tràn đầy kích thích, mê người đặc biệt của đàn ông trưởng thành.

Đặc biệt là trong khi chuyện trò qua lại, trời nam đất bắc, bất kể Tô Thanh nói gì, người đàn ông này đều có thể tiếp lời, hoàn toàn thể hiện được học thức phong phú của anh.

Người đàn ông này, quả thật là cực phẩm a!

Tô Thanh trong lòng cảm thán, nhưng sự cảnh giác đối với Lục Tử Khiêm ngược lại càng tăng lên.

Người đàn ông xuất sắc như vậy, tự nhiên cũng là tâm cao khí ngạo, học thức và sự hiểu biết của anh như vậy, cho dù là trong nhà phá sản, tùy tiện ra ngoài tìm công việc cũng có thể để cho mình có được cuộc sống sung túc chứ không nên trở thành người tình của một người phụ nữ, được người phụ nữ này bao dưỡng.

Ăn xong cơm thì là thời gian ăn đồ ngọt, cũng là thời gian mà Hướng Vãn Vãn thích nhất, đồ ngọt bỏ vào miệng ngọt mà không ngấy, vị mềm mại tinh tế, lại phối hợp với một ly trà sữa tinh khiết, quả thật là vô cùng hưởng thụ.

Lục Tử Khiêm thấy cô thích, đem phần của mình cũng đẩy qua cho cô, cười hỏi: "Em thích ăn điểm tâm? Vậy chúng ta có thể suy nghĩ việc dành thời gian chút thời gian mỗi ngày để uống trà chiều."

Hướng Vãn Vãn hai mắt sáng bừng nhìn anh, có chút kinh ngạc hỏi: "Anh biết làm điểm tâm?"

Lục Tử Khiêm gật đầu: "Nhưng chỉ làm được điểm tâm kiểu Tây, trước kia tôi từng sống ở nước ngoài một thời gian dài, điểm tâm thông thường cũng không có gì gọi là khó làm. Đương nhiên, em muốn ăn cái gì, có thể nói với tôi, tôi có thể học."

Hướng Vãn Vãn lập tức thán phục nhìn anh, nói: "Cảm giác như cái gì anh cũng biết a."

Lục Tử Khiêm cười mà không nói.

Hai người trò chuyện qua lại một phen, có một loại thân thiết mà người bên cạnh không xen vào được, rõ ràng là hai người quen biết chưa được bao lâu.

Tô Thanh nhìn vào ánh mắt của Lục Tử Khiêm, đem theo sự nghiên cứu rõ ràng, môi đỏ vừa động, mở miệng hỏi: "Tôi nghe Vãn Vãn nói trong nhà Lục tiên sinh xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, tình hình rất là túng quẫn, vậy nên mới tiếp nhận yêu cầu vô lý của Vãn Vãn."

Lục Tử Khiêm ánh mắt thản nhiên nhìn cô, mặc cho cô đánh giá, cười nói: "Đúng là như vậy không sai."

Tô Thanh cười một cái, nói: "Không phải tôi không tin Lục tiên sinh, chỉ là, xuất sắc như Lục tiên sinh đây cho dù là không có người khác giúp đỡ, cũng sẽ không rơi vào tình cảnh quá nhếch nhác. Người cao ngạo như anh tôi thật không rõ, Lục tiên sinh tại sao lại đáp ứng làm người tình của Vãn Vãn?"

Lục Tử Khiêm lộ ra vẻ mặt suy nghĩ nghiêm túc, sau đó trả lời rất nghiêm túc: "Đại khái là tôi lười biếng, chính là thích không làm mà hưởng."

Trên miệng nói ra lời như vậy, trên mặt anh không hề có nửa điểm nhục nhã, thẳng thắn vô tư.

Tô Thanh: "......"

Có thể đem câu không làm mà hưởng nói được thẳng thừng như vậy, cô cũng là chỉ mới gặp lần đầu tiên a.

Hướng Vãn Vãn nắm lấy tay Lục Tử Khiêm, rất là nghiêm túc nói: "Anh yên tâm đi, tôi có rất nhiều tiền, hoàn toàn là có thể nuôi được anh. Cho dù là anh thích không làm mà hưởng cũng không sao, chỉ cần anh làm tôi vui là được."

Lục Tử Khiêm lập tức nồng nàn chân thành nhìn cô: "Vãn Vãn, em thật tốt. Chỉ là, em không sợ chiều hư tôi sao?"

"Chiều hư?" Hướng Vãn Vãn nghĩ một lát: "Vậy tôi liền không cần anh nữa, đi bao dưỡng người khác."

Ánh mắt Lục Tử Khiêm hơi trầm xuống, trên mặt nở ra một chút cười, nhẹ giọng nói: "Vãn Vãn, em thật là bạc tình, tôi cảm thấy tôi có chút tức giận rồi."

Hướng Vãn Vãn: "......"

Nhạy bén ngửi được một chút nguy hiểm, cô lập tức nói: "Đương nhiên, tôi chỉ là nói đùa thôi. Tử Khiêm anh tốt như vậy, nấu ăn ngon, diện mạo lại đẹp, còn muốn làm điểm tâm cho tôi, tôi mới không nỡ không cần anh."

Lục Tử Khiêm cười, ngón tay vê lên cánh tay mềm mại của Hướng Vãn Vãn mà xoa, cũng không biết là tin hay chưa tin.

Tô Thanh ở một bên đem một màn này để trong mắt, mọi suy tư đang hướng đến Lục Tử Khiêm -- có lẽ, người phải nhận mệnh chính là vị Lục tiên sinh này.Ánh mắt của đối phương không thể sai được, đem theo thế chắc chắn đối với Hướng Vãn Vãn rất rõ ràng, vị Lục tiên sinh này đối với Hướng Vãn Vãn là rất có hảo cảm, thậm chí đem theo vài phần tình ý.

Mà Hướng Vãn Vãn thì sao, đã sống hai mươi ba năm rồi, ngay cả tư vị tình yêu cũng chưa nếm qua, hai người này gặp nhau, sau cùng là ai chịu thiệt thòi còn chưa biết được.

Nghĩ đến đây, Tô Thanh không nhịn được cười một cái, nói: "Lục tiên sinh, sau này ước chừng sẽ rất mệt đó."

Lục Tử Khiêm cười nói: "Có mệt hơn nữa, tôi nghĩ tôi cũng sẽ cam chi như di* thôi."

*Cam chi như di: Ngọt như đường, ăn như mật, ý nói chịu đựng gian nan, cực khổ.

Hướng Vãn Vãn hoàn toàn không hiểu hai người họ đang nói cái gì, vẫn là chuyên tâm vào điểm tâm trong dĩa của mình.

____________________

Lục Tử Khiêm cứ như vậy mà bước vào cuộc sống của Hướng Vãn Vãn, theo lý mà nói, cho dù là hai người đang yêu nhau lần đầu tiên cùng sống dưới một mái nhà thì cũng sẽ phát sinh bao nhiêu xây xát xung động, thậm chí còn có khi không thích ứng. Nhưng mà trường hợp như vậy, đối với Lục Tử Khiêm và Hướng Vãn Vãn mà nói hoàn toàn không tồn tại.

Từ ngày đầu tiên mở mắt ra nhìn thấy Lục Tử Khiêm ở trong nhà mình, Hướng Vãn Vãn chưa từng sinh ra cảm giác không vui, nên nói là Lục Tử Khiêm luôn biết cách làm cho Hướng Vãn Vãn vui, sống cùng anh, Hướng Vãn Vãn không chỉ không chút nào khó thích ứng, ngược lại còn cảm thấy những ngày tháng của mình đã trở nên tuyệt đẹp.

Một ngày sáng trưa tối đều do Lục Tử Khiêm phụ trách bữa ăn. Đương nhiên, Hướng Vãn Vãn cũng không phải cái gì cũng không làm, cho dù là người bỏ tiền ra, nhưng nhìn thấy Lục Tử Khiêm ở trong bếp bận rộn, cô vẫn cảm thấy ngại, cũng sẽ ở kế bên phụ giúp anh một tay, mang đôi dép lê mềm mại, từng bước nhẹ nhàng mà đi theo anh, sau đó nếm thử những món ngon mà anh đút cho.

Buổi chiều sẽ có thời gian trà chiều, Lục Tử Khiêm sẽ làm các loại điểm tâm kiểu Tây, hỗn hợp vừa phải của kem và bột mì, quả thật không thể tuyệt hơn, so với điểm tâm làm ở bên ngoài tiệm còn ngon hơn.

Đường nhiên, loại điểm tâm này calorie cũng rất là nhiều, vì vậy trong một ngày của một tháng sau, Hướng Vãn Vãn mở mắt ra liền phát hiện thịt ở phần bụng của mình trở nên mềm mại.

Chính xác mà nói, nó trở đã trở nên mềm mại hơn hẳn.

Không giống với dáng người thon gầy của các cô gái khác, trên người Hướng Vãn Vãn nắn ở đâu cũng đều mềm mại, vốn dĩ cơ địa của cô đã non nớt, sờ vào vừa mềm vừa mịn còn non hơn, tối đến Lục Tử Khiêm thích nhất xoa chỗ này nắn chỗ kia.

Đương nhiên về điểm này, lúc mới đầu Hướng Vãn Vãn tự nhiên cảm thấy có chút không thích ứng, nhưng mà hai người ngủ chung giường lâu rồi, cũng trở nên quen thuộc, cũng có lúc cô ở trên người Lục Tử Khiêm chỗ này sờ một chút, chỗ kia nắn một chút.

Hơi ấm cơ thể người, đúng là khiến người ta mê đắm.

Có điều cho dù dáng vẻ viên nhuận, Hướng Vãn Vãn cũng vẫn luôn rất tự tin cảm thấy mình không béo chút nào. Nhưng mà lúc cô đứng lên bàn cân, nhìn thấy con số to lớn "55kg", cũng không kiềm nổi mà hít một hơi.Không nghi ngờ gì nữa, cô đã tăng cân, chỉ có một tháng ngắn ngủi mà cô đã tăng lên 5kg.

Đợi Lục Tử Khiêm chạy bộ ở trên lầu trở lại, hiếm khi thấy cô gái ngày thường ngủ nướng đến □□ giờ, lần đầu tiên mới hơn bảy giờ đã có mặt ở phòng khách, biểu tình trên khuôn mặt rất nghiêm túc.

Lục Tử Khiêm tràn đầy nghi vấn, rót ly nước uống xong, hỏi: "Hôm nay sao lại dậy sớm vậy?"

Hướng Vãn Vãn nhìn anh với ánh mắt oán trách, nói: "Đều tại anh, tôi vậy mà lại tăng 5kg!"

5kg, quả thật là không thể nhịn.

Lục Tử Khiêm ồ một tiếng, nói: "Khó trách dạo này tôi ôm em lại cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều."

Hướng Vãn Vãn: "......Anh còn cười? Tôi đã tăng 5kg, là 5kg đó!"

Cô nhấn mạnh từ 5kg, biểu thị hỏi đây là con số rất lớn.

Lục Tử Khiêm nhìn thức ăn trong tủ lạnh, nghe tin không để ý mà nói: "Không phải chỉ 5kg sao, em béo thành dạng nào tôi cũng đều thích, vả lại em béo lên xíu càng đẹp, bữa sáng muốn ăn gì, hay là ăn bánh chiên?"

"Tốt a, bánh chiên!" Hướng Vãn Vãn không để ý mà trả lời một tiếng.

"......"

"Không, không ăn bánh chiên, tôi phải giảm béo! Anh cho tôi ăn sữa chua trái cây là được rồi!"

Lục Tử Khiêm nhướng mày nhìn cô: "Em chắc chắn chứ?"

Hướng Vãn Vãn biểu tình rất trầm trọng gật gật đầu: "Tôi rất chắc chắn."

Lục Tử Khiêm mỉm cười, vậy mà lại không ngăn cản cô, nói: "Vậy tốt a, em muốn ăn cái nào, tôi liền chuẩn bị cho em."

Sau đó khi bữa sáng được bày lên bàn, trên bàn có hai phần.

Một phần, bánh chiên thơm ngon mềm mại, một phần, sữa chua trái cây.

Hướng Vãn Vãn: "......"

Cũng không biết có phải cố ý hay không, giữa bánh nướng bị chọc thủng, nhân bánh phong phú ở bên trong lộ ra. Bánh tự mình gói, cái nào cũng to, nhân bánh lại đầy đủ. So với sữa chua trắng bóc bên cạnh, hai cái so sánh như vậy, mẹ ơi, tức khắc trong lòng cảm thấy chua xót.

"Bữa sáng của anh sao có thể phong phú như vậy?" Hướng Vãn Vãn không phục.

Từ tốn chậm rãi gắp một cái bánh chiên bỏ vào miệng, Lục Tử Khiêm hỏi: "Em giảm béo, không lẽ nào bắt tôi cũng phải giảm theo? Vãn Vãn, đối với tôi như vậy, thực sự là rất không công bằng."

Hướng Vãn Vãn nghĩ một chút, đích thực là có chút không công bằng. Nhưng mà, nhìn thấy Lục Tử Khiêm ăn ngon như vậy, cô cảm thấy sữa chua trong miệng không chút mùi vị nào.

Lục Tử Khiêm sờ sờ đầu cô, nói: "Có công mài sắt, có ngày nên kim, nhịn ăn một tháng, nhất định sẽ ốm, cố lên." Sau đó hướng miệng mình nhét vào một cái bánh chiên.

Hướng Vãn Vãn nuốt một ngụm nước bọt, cúi đầu nhét vào miệng một miếng sữa chua trái cây thật to, dứt khoát mắt không thấy tâm không phiền. Chỉ là, cho dù là mắt không thấy, hương thơm bay trong không khí, cũng khiến cô cảm thấy đồ ăn trong miệng, vị như nhai sáp (nhạt nhẽo).

Không dễ gì ăn hết bữa sáng, Hướng Vãn Vãn uể oải rửa chén, đi nhà bếp cầm lấy quyển vở vẽ vời.

Một nhân vật nam mặc đeo tạp dề đầu to kiểu lối vẽ khoa trương, trước mặt anh bày ra thức ăn thập phần thịnh soạn, mà đối diện anh ta, một cô gái nhỏ cũng theo lối vẽ khoa trương ngược lại chỉ bày ra một chai sữa chua.

Dưới sự so sánh, quả thật trong lòng không thể nào chua xót hơn được nữa.

Chương 7

Giới thượng lưu ở thành phố A nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, sự việc Hướng Vãn Vãn bao dưỡng một tiểu tình nhân tuy rằng cũng không công khai cho lắm, nhưng mà hội chị em thân thiết cũng từ chỗ Tô Thanh mà được biết hết rồi.

Hướng Vãn Vãn đang vẽ ở trong phòng thì nhận được cuộc điện thoại một người chị, người chị này họ Cố, tên Tri Lạc.

Cố Tri Lạc người này vừa xinh đẹp, gia thế cũng không tồi, cũng là người họ chơi được nhất trong nhóm, tiểu lang cẩu tiểu nãi cẩu đổi hết một lứa đến một lứa, đàn ông có tiền còn nghe lời, chỉ có thể Tri Lạc rồi.

"......Vãn Vãn a!" Vừa bắt máy, đầu bên kia đã nghe được giọng nói ngọt ngào của Tri Lạc, giọng điệu nịnh hót, nghe ra có vẻ như đang nũng nịu vậy, chỉ nghe giọng cô ấy thôi bạn đã có thể mềm nhũn cả hơn nửa người, hận không thể đem hết tất cả những thứ cô ấy muốn có dâng lên trước mặt cô ấy.

Ngay cả thân là một cô gái như Hướng Vãn Vãn nghe thấy âm thanh đó cũng nhịn không được mà mềm lòng.

Để bút vẽ lên bàn, Hướng Vãn Vãn ngồi trên chiếc ghế xoay, xoay hai vòng, nói: "Tri Lạc, chị từ nước Pháp du lịch trở về rồi a."

Cố Tri Lạc nói: "Đúng a, chị nói em nghe, lần này chị ở Pháp gặp được một anh chàng vô cùng đẹp trai, tóc vàng mắt xanh, quả thật giống như thiên sứ vậy."

"Sau đó anh ta liền trở thành thần dân dưới váy của chị?" Hướng Vãn Vãn cười hỏi.

Cố Tri Lạc chậc một tiếng, nói: "Cái đó thì không có, nhưng mà chị đang nhắm hướng này mà nỗ lực, tranh thủ để anh ta khuất phục vì dung mạo xinh đẹp của chị."

Hướng Vãn Vãn cười, không có hỏi bạn trai trước của cô ấy như thế nào rồi, Cố Tri Lạc tôn thờ tông chỉ dễ hợp dễ tan, nói không chừng một giây trước còn với người ta yêu đến chết đi sống lại, một giây sau đã mất hứng thú với người ta rồi.

Theo như những gì Tô Thanh đã nói, Cố Tri Lạc chính là một con ngựa hoang tràn đầy dã tính, bạn muốn thuần phục nó, không dễ dàng như vậy.

Bên kia truyền đến âm thanh sột soạt, sau đó là tiếng rót nước, Cố Tri Lạc uống một ngụm nước, nói: "Chị nói em nghe, tối qua trên đường trở về chị gặp một tên đại ngốc. Tên ngốc đó lái một chiếc xe bốn bánh mà dám vượt qua xe của chị, còn dám khiêu khích chị, lão nương đây là người hắn có thể khiêu khích sao?"

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó chị liền lái xe, cho xe đụng vào đuôi xe anh ta, làm cho anh ta ở trước mặt chị lúc chạy lúc ngừng, quả thật cứ như một con khổng tước trống đang xoè đuôi vậy, với chiếc xe tàn của anh ta mà dám bày trò trước mặt lão nương?"

Ngữ khí của Cố Tri Lạc ngập tràn không đáng, xe sang gì mà cô chưa thấy qua?

"Tính khí của chị cũng có chút nóng quá rồi đó, nếu như người ta xuống xe gây phiền phức với chị thì sao?" Hướng Vãn Vãn nghĩ đến tình cảnh đó, liền nhát đến không được cũng rất bội phục dũng khí của Cố Tri Lạc.

Cố Tri Lạc không hề để ý nói: "Bọn họ đúng là gây phiền phức với chị rồi, không lẽ chị còn phải sợ họ không thành? Xe đó của lão nương, ngay cả số tiền mua mười chiếc xe rách đó của họ gom lại cũng không đủ."

Hướng Vãn Vãn biết chiếc xe đó của Cố Tri Lạc, đó là phiên bản hào hoa định chế, giá chục triệu trở lên.

"Sau đó cảnh sát đến, chị không có kiên nhẫn mà vướng mắc với họ, gọi luật sư đến nói chuyện với họ." Cố Tri Lạc nói nói nhịn không được xoa xoa mi tâm, tối qua tại vì vụ này ồn ào hơi lâu làm hại đến bây giờ đầu cô còn chút nhức.

Hướng Vãn Vãn nhịn không được cười, từ trước đến nay Cố Tri Lạc là người thích gây chuyện nhất trong số bọn họ.

"Đúng rồi, chị nghe Tô Thanh nói, em bao dưỡng một tiểu thịt tươi? Thế nào, cảm thấy tiểu thịt tươi ra sao? Còn nữa, anh ta làm việc thế nào? Có phải khiến em ham muốn chết đi sống lại?"

Cố Tri Lạc nói đến vấn đề nhạy cảm mà không ngại, mở miệng nói liền mang theo chút màu sắc.

Hướng Vãn Vãn bị cô nói đến ôm mặt, nhịn không được nói: "Người của mình, đừng lên tiếng."

Cố Tri Lạc hừm hai tiếng, nói: "Ở trước mặt chị mà em còn mắc cỡ sao?"

Nói rồi, cô ấy nhớ ra chuyện gì đó, đứng thẳng người dậy, nói: "Hai người tụi em, sẽ không phải là chưa làm cái gì đó chứ?"

Hướng Vãn Vãn im lặng.

Cố Tri Lạc khóc cười không xong, hỏi: "Hai người các em sẽ không phải là định chơi trò yêu đương thuần khiết đó chứ?"

"......"

"Vậy bình thường tụi em làm cái gì?"

"Làm cái gì?" Hướng Vãn Vãn vạch ngón tay ra đếm: "Không có gì đáng làm a, thì ăn cơm uống trà chiều, tối đến thì đi ngủ a. Chị không biết, tay nghề của Lục Tử Khiêm cực kì tốt, làm điểm tâm cũng rất ngon. Mới có một tháng em liền bị anh ấy nuôi mập lên 5kg, là 5kg đó."Cố Tri Lạc cũng phục cô luôn rồi, nói: "Em bỏ ra số tiền lớn nuôi một tiểu tình nhân chính là để đối phương làm điểm tâm, nấu cơm cho em? Vụ làm ăn này cũng không phải là làm như vậy đâu, cũng là quá sức thiệt thòi rồi đó."

Hướng Vãn Vãn nghĩ một lát, hình như là cũng có chút thiệt thòi rồi, nhưng mà nghĩ tới phải làm gì gì đó với Lục Tử Khiêm, cô liền cảm thấy cả người nóng ran rồi.

"Vãn Vãn, em như vậy là không được rồi" Cố Tri Lạc lời nói thành khẩn, "Em phải ở trước mặt anh người tình nhỏ đó bày ra dáng vẻ thân kinh bách chiến ra, nếu không sẽ bị tên người tình nhỏ đó xem thường."

Hướng Vãn Vãn lập tức chột dạ thỉnh giáo: "Vậy em phải làm sao?"

"Em làm vậy nè……" Cố Tri Lạc cân nhắc một chút: "Em lên mạng tìm một ít tư liệu về cái gì gì đó, quan sát học hỏi trước."

Hướng Vãn Vãn nghiêm túc gật đầu, đem lời nói của Cố Tri Lạc để trong lòng, đây đều là kinh nghiệm quý báu a.

Đợi cúp máy, Hướng Vãn Vãn liền cân nhắc nên lên chỗ nào tìm nguồn tư liệu. Trên mạng bây giờ đang quản rất nghiêm, muốn tìm được nguồn tư liệu gì đó nói ra thì rất khó khăn, cũng không tính là khó khăn, nhưng cũng không phải là dễ dàng gì. Đặc biệt là Hướng Vãn Vãn đối với mấy cái này cũng không hiểu biết cho lắm, trong phút chốc có chút không biết phải làm cách nào.

Tra trên mạng rất lâu, cuối cùng cô cũng tìm ra được một tài khoản wechat để lấy tư liệu, mở wechat, tìm tài khoản wechat, sau đó gửi yêu cầu kết bạn. Làm xong một loạt động tác này, cô hít một hơi thật sâu.

Rất nhanh, đối phương đã đồng ý yêu cầu kết bạn của cô.

Hướng Vãn Vãn vặn vẹo gửi cho đối phương một tin nhắn: "Nghe nói ở chỗ bạn có tư liệu về gì gì đó."

Bên kia rất nhanh liền trả lời cô: "Bạn yêu mến, đúng là có, bạn muốn loại nào? Trung quốc nước ngoài, châu Âu, châu Á, trai gái, trai trai? Bạn muốn loại nào, ở chỗ mình đều có!"

Sau đó Hướng Vãn Vãn chột dạ thỉnh giáo, dưới sự hướng dẫn của đối phương, lựa chọn một văn kiện tư liệu loại hạt giống T.

Tải văn kiện về lưu trên màn hình xong, trong lòng Hướng Vãn Vãn có chút căng thẳng lại có chút thích thú, cầm con chuột, mờ ám click lên trên đó.

"Anh gọt một chút hoa quả, em có muốn ăn không?"

Cửa phòng sách đột nhiên bị người từ bên ngoài mở ra, đằng sau cửa xuất hiện thân ảnh của Lục Tử Khiêm, đôi chân thon dài trực tiếp bước vào.

Hướng Vãn Vãn trong phút chốc liền hoang mang, phi lên đem cửa sổ ẩn vào thanh nhiệm vụ, ngồi đó cố gắng trấn định, nói: "A…… anh, anh để đó đi, chút nữa tôi mới ăn."

Cô gái nhỏ lớn như vậy cũng chưa từng nói dối gì mấy, Lục Tử Khiêm vừa nhìn đã thấy sự khác thường trên người.Nhịn không được híp híp mắt, Lục Tử Khiêm hỏi: "Vãn Vãn, em vừa nãy đang làm cái gì?"

"Ừm?" Hướng Vãn Vãn ừm một tiếng: "Đương nhiên là tôi đang vẽ rồi, bản vẽ của tháng này tôi còn chưa vẽ xong."

"Thật sao?" Lục Tử Khiêm hỏi ngược lại.

Hướng Vãn Vãn gật mạnh đầu, giống như đang thuyết phục Lục Tử Khiêm, lại giống như đang thuyết phục chính mình: "Đương nhiên là thật."

"Vậy để anh xem xem em đang vẽ những gì." Đặt trái cây lên bàn trà nhỏ, Lục Tử Khiêm sải bước đi tới.

Hướng Vãn Vãn hoang mang, không ngừng từ chối nói: "Đừng, không có gì hay để xem đâu."

Lục Tử Khiêm cười gian trá nhìn cô, nói: "Vãn Vãn, có phải em đang ở sau lưng anh làm chuyện không thể nhìn mặt người khác?"

"Tôi không có!" Lời vừa nói ra, Hướng Vãn Vãn liền phát hiện mình quá lớn tiếng, lập tức chột dạ liếc nhìn Lục Tử Khiêm một cái, nhát đến không xong, nhỏ giọng nói: "Tôi không làm gì hết."

Lục Tử Khiêm đã qua tới rồi, vừa nhìn đã thấy tên cửa sổ trong thanh nhiệm vụ, tên clip vừa nhìn đã biết không phải clip gì đàng hoàng.

Lục Tử Khiêm lập tức hàm ý sâu xa nhìn Hướng Vãn Vãn, nói: "Thì ra Vãn Vãn đang xem clip a, lại đây, anh cũng cùng em xem xem, xem là clip gì khiến em xem vui vẻ như vậy."

Tôi còn chưa xem nha!

Hướng Vãn Vãn vùi đầu trong cánh tay, trong lòng thầm oán trách, lộ ra vành tai hoàn toàn đỏ ửng lên rồi.

Clip mở ra, click nút play.

Theo đó mở đầu một tràng âm thanh hoa tuyết, sau đó bên trong truyền đến âm nhạc thập phần vui mừng.

"Các vị khách mời, bạn bè thân ái, mọi người mùa xuân vui vẻ"

Hướng Vãn Vãn: "......"

Lục Tử Khiêm: "......"

Mạnh mẽ ngẩng đầu lên, Hướng Vãn Vãn ngơ ngác nhìn clip đang phát trong màn hình, MC ăn mặc thập phần vui mừng đang nói ra câu mở màn, phía sau một mảng không khí tươi vui.

Hướng Vãn Vãn: Một cái hạt giống T của tôi?

Lục Tử Khiêm: "......Thì ra Vãn Vãn thích xem liên hoan mùa xuân à?"

Hướng Vãn Vãn cố gắng mỉm cười: "Vẫn…… vẫn ổn, anh không cảm thấy vẫn rất thú vị sao? Hoàn toàn có thể cảm nhận được sự mừng rỡ và vui vẻ của mùa xuân."

Lục Tử Khiêm thấy ánh mắt của cô tức thời cứ như đang xem cái gì tuyệt vời lắm vậy.

"......Vậy em từ từ xem, lát nữa anh đi làm, buổi chiều trở về anh sẽ thuận tiện mua rau về." Nói xong, Lục Tử Khiêm xoay người bước ra khỏi phòng sách, vẫn như sợ làm phiền đến niềm vui xem xuân vãn của Hướng Vãn Vãn, âm thanh đóng cửa rất nhẹ.

Đợi Lục Tử Khiêm vừa đi khỏi, Hướng Vãn Vãn vừa thu lại biểu tình trên mặt, kéo tốc độ phát video một mạch đến hết clip. Sau đó cô phát hiện, cái này cmn chính là một clip xuân vãn, không khí mừng rỡ vui tươi từ đầu đến cuối

Không tin được đi xem các clip khác trong tệp tin, Hướng Vãn Vãn căm phẫn phát hiện, bên trong toàn là liên hoan vãn hội mùa xuân, một cái hạt giống T, toàn bộ đều là liên hoan vãn hội.

Đi cmn liên hoan vãn hội.

Hướng Vãn Vãn nhịn không được nổi nóng nói tục luôn rồi.

Chương 8

Đem tất cả clip trong tệp đều mở ra xem qua, Hướng Vãn Vãn không thể không thừa nhận, một cái clip T này, toàn cmn bộ đều là clip liên hoan lễ hội mùa xuân, âm nhạc mang không khí vui tươi đó, cô nghe mà khuôn mặt cũng cứng đờ.

Nhịn không được mở wechat ra tìm người bán cái clip đó, người ta không chỉ giả chết, sau cùng lúc cô gào kêu đòi trả lại tiền, trực tiếp xoá kết bạn với Hướng Vãn Vãn một cách sạch sẽ gọn gàng.

Hướng Vãn Vãn: "......"

Cả người đã suy sụp của Hướng Vãn Vãn trong chốc lát sinh vô khả luyến*, nhịn không được đem tất cả trái cây mà Lục Tử Khiêm đem tới ăn hết, cái bụng vừa nãy còn trống rỗng trong tức khắc được lấp đầy.

*Sinh vô khả luyến: cảm thấy cuộc sống này thật là nhàm chán.

Ợ!

Cũng không biết Lục Tử Khiêm mua trái cây này ở đâu, hương vị đúng là xếp hạng nhất.

Ăn uống no nê, tâm trạng tốt hơn nhiều rồi, Hướng Vãn Vãn vực dậy tinh thần cho mình, bắt đầu tiếp tục vẽ vời. Cô đăng tải liên tiếp bộ hoạt hình này, nộp bản thảo định kỳ mỗi tháng, bản vẽ của tháng này, cô chỉ mới hoàn thành một nửa, nhưng mà tháng này đã qua hơn nửa tháng rồi, nếu không cố gắng thêm, sợ là những ngày cuối tháng phải tăng ca tăng giờ để theo kịp.

Bộ hoạt hình này kể về câu chuyện của một cô gái giàu có làm trời làm đất rồi gặp được một bạn trai là tổng tài bá đạo toàn năng, tên của bộ truyện cũng thập phần đơn giản thô bạo, gọi là "Đại tiểu thư".

Phong cách vẽ của Hướng Vãn Vãn thuộc loại đẹp tinh tế tỉ mỉ, bút pháp thập phần sạch sẽ, lúc ở đại học cô chính là học vẽ, năng lực vẽ thì khỏi phải bàn, thế giới được vẽ ra dưới ngòi bút, rất nhiều cảnh vẽ càng đẹp khiến vô số người kinh ngạc, cả nhân vật cũng vẽ được thập phần tỉ mỉ. Ở trên mạng, cô cũng là cây bút được nhiều người sùng bái, vô số người đối với tác phẩm của cô đều là khen không ngớt lời.

Kịch bản của bộ "Đại tiểu thư" này là tiểu thuyết mạng được đăng tải liên tục của trang web tiểu thuyết Tấn Giang, bộ hoạt hình này rất được hoan nghênh trên mạng, nữ chính trong truyện tinh tế và kiêu ngạo, nhưng không làm người ta ghét, nữ chính hắc liên hoa trong một đám tiểu bạch hoa, cô giàu có ngất trời, là nhân giả làm trời làm đất, tức khắc bắt giam được trái tim của không ít bạn trên mạng, trở thành tiểu thuyết ngôn tình trên mạng đứng hạng nhất trong bảng xếp hạng.

Đến nay bộ tiểu thuyết này đã được bán bản quyền cho phiên bản phim truyền hình và phiên bản hoạt hình, lúc đầu công ty mua bản quyền tìm cô hợp tác, đề ra giá cả cũng không tồi, bởi vì lúc đó không có việc làm trong tay, còn có một lí do quan trọng khác, cô liền tiếp nhận công việc này đến nay đã vẽ được hơn nửa, đã bước vào giai đoạn cuối thềm.

Bộ hoạt hình này đến nay cũng thập phần hot trên mạng, cũng đem theo tiếng tăm của Hướng Vãn Vãn lên cùng một tầng lầu. Phong cách vẽ đẹp tỉ mỉ tinh tế của cô, khiến vô số người giao hảo, càng có người hâm mộ bản nguyên tác gào lên nói nét vẽ của cô chính là dáng vẻ nam nữ chính ở trong lòng họ.

Đương nhiên, những người này không biết vì đâu mà cô vẽ được hoàn mỹ đến vậy, nguyên nhân lớn nhất là tác giả của "Đại tiểu thư" chính là cô. Thế giới trong văn, tất cả đều là do cô miêu tả ra, để cho cô vẽ, sao có thể sai được?

Mà nhân giả của nữ chính trong "Đại tiểu thư", cũng là sự trộn lẫn tính cách của rất nhiều bạn bè do cô tổng hợp lại mà thành, tự nhiên là nhận được sự yêu thích. Mà trong những món đồ xa xỉ cao cấp trong truyện cũng thuộc số gia bảo, như là cấp bậc sách giáo khoa, khiến vô số người suy đoán rằng tác giả của bộ truyện này là người rất có tiền.

Đương nhiên, họ đoán không có sai, đời này của Hướng Vãn Vãn đúng thật là chưa bao giờ thiếu tiền.

Bỏ ra cả buổi chiều để vẽ ra nội dung của hai chương, Hướng Vãn Vãn cảm thấy cổ có chút nhức mỏi, còn có chút mệt, nhịn không được mà gục trên bàn nghỉ ngơi, không nghĩ đến bất tri bất giác mà ngủ say.

Máy lạnh trong phòng thổi rất mát, đợi Lục Tử Khiêm trở về, vừa mở cửa phòng sách ra, liền nhìn thấy cô nhíu mày gục trên bàn, cả người lạnh đến co ro thành một cục.

Lục Tử Khiêm: "......"

Nhịn không được lắc lắc đầu, anh trực tiếp đưa tay ôm người lên. Hơn cả tháng nay, Hướng Vãn Vãn sớm đã quen thuộc hương vị của anh, được anh ôm lên chỉ là đầy ỷ lại mà cọ cọ vào vai anh, theo bản năng mà dựa vào người anh, ngủ còn ngon hơn nữa.

Cửa phòng sách đóng lại, anh trực tiếp ôm người đến phòng ngủ, trong phòng ngủ có trải thảm lông, chân đạp lên trên, đó gọi là mềm mại, một chút tiếng động cũng không có.

Khi đặt người xuống giường, Hướng Vãn Vãn mơ mơ hồ hồ mà tỉnh được hai phần, kéo tay Lục Tử Khiêm không buông.

"Thật buồn ngủ a, Lục Tử Khiêm, ngủ trưa với tôi đi mà." Hướng tiểu cô nương còn đang mơ hồ, âm thanh vừa mở miệng mềm mại, ngọt ngào, giống như đang nũng nịu vậy.

Lục Tử Khiêm bị cô ôm eo, chỉ có thể nằm nghiêng trên giường, chỉnh lại tư thế cho Hướng Vãn Vãn, để cô ngủ thoải mái hơn một chút.

"Anh phải đi nấu bữa tối, em ngủ một mình đi." Anh nhẹ giọng nói.Hướng Vãn Vãn ôm eo anh không buông tay, cái đầu nhỏ lắc lắc, dụi dụi đầu sâu hơn vào người anh, lầu bầu nói: "Không cần, không có anh tôi ngủ không thoải mái, tối chúng ta gọi thức ăn bên ngoài đi, không thì ăn mì cũng được."

Lục Tử Khiêm còn định nói gì đó, Hướng Vãn Vãn lập tức hung dữ nói: "Tôi nói không cần là không cần, anh không nghe lời tôi, tôi trừ tiền của anh đó, tôi mới lại kim chủ đại nhân của anh."

Ngữ khí đó, đó gọi là tự hào.

Lục Tử Khiêm bị cô chọc cười, nói: "Được rồi, vậy anh bồi em ngủ một giấc vậy."

Hướng Vãn Vãn lập tức vui vẻ, ôm lấy cái gooid ôm thịt người nóng hổi, rất nhanh liền ngủ say thêm lần nữa. Một giấc ngủ này của cô cảm giác vừa ngon vừa sâu, đợi đến khi thức dậy, trời đã tối hết rồi, sau đó cô phát hiện, bản thân có chút bị cảm nhẹ.

Lục Tử Khiêm không ở trên giường, Hướng Vãn Vãn cầm điện thoại lướt lướt weibo, cô có hai cái tài khoản weibo, một cái vẽ vời, một cái viết văn, đến nay cả hai tài khoản này từ trên xuống dưới, tất cả đều là người hối thúc phần tiếp theo một cách kịch liệt. Bên phim hoạt hình còn tạm ổn, tiểu thuyết bên này, đọc giả bên dưới đều sắp lật trời tới nơi rồi, gào lên tại sao cô vẫn chưa cho ra truyện mới.

Thật ra Hướng Vãn Vãn chỉ mới viết một quyển tiểu thuyết, chính là quyển "Đại tiểu thư" kia, nhưng mà chính là một quyển mà hot đến không chịu được, có thể nói một quyển thành thần rồi, cũng đem đến cho cô không ít fan trung thành, chính là do đọc phải truyện của cô. Chỉ là sau khi viết xong "Đại tiểu thư", thì cô đã không cho ra truyện mới nữa, bọn antifan thì gào lên nói cô có phải hay không là đã hết thời, không viết ra được thứ gì nữa, Hướng Vãn Vãn không thể không thừa nhận, antifan nói là đúng sự thật, bởi vì thật sự cô không biết nên viết cái gì nữa, không có cảm hứng nào khiến cô muốn động bút.

Nhút nhát đến nỗi cả bình luận trên weibo cũng không dám xem, là sợ nhìn thấy những lời nhắn gửi như lưỡi dao truy sát ngàn dặm, lần này làm cho Hướng Vãn Vãn thập phần chột dạ, cho nên cô tự mình lừa mình, không nhìn thấy chính là không biết.

Chơi điện thoại được một lúc, Hướng Vãn Vãn mặc nguyên bộ đồ ngủ đi xuống lầu.

Đèn phòng khách sáng rọi, Lục Tử Khiêm ngồi ở sa pha phòng khách đang cầm ipad không biết là đang xem cái gì, nghe có tiếng động anh ngẩng đầu lên, nói: "Em thức rồi, vậy thì ngồi một lát, anh đi nhà bếp bê cơm tối lên."

Hướng Vãn Vãn ừ một tiếng, lê đôi dép lê tạch tạch tạch ngồi trước bàn ăn, sau đó nhận được một phần sa lát trái cây.

Hướng Vãn Vãn: "??"

Nhìn lướt qua bốn món rau một món canh phong phú thịnh soạn trước mặt Lục Tử Khiêm, cô cảm thấy không thể tin nổi, cô mới là kim chủ bỏ tiền ra có được hay không, Lục Tử Khiêm cứ như vậy mà đối xử với cô? Không sợ cô trừ tiền của anh ta?

Lục Tử Khiêm cười híp mắt nhìn qua, nói: "Vãn Vãn, em giận dữ như vậy chừng anh, là đối với món ăn anh làm có chỗ nào không hài lòng sao?"
Hướng Vãn Vãn rụt rụt cổ, nhỏ giọng nói: "Anh, tại sao anh ăn nhiều món, tôi ăn sa lát, vậy quá không công bằng rồi."

Thong thả ung dung ăn một cái cánh gà sốt cô ca, Lục Tử Khiêm hỏi ngược lại: "Không phải em nói phải giảm cân sao? Vãn Vãn a, em mới ăn kiêng được có một buổi sáng, cái thứ giảm cân này, không thể bỏ dở nửa chừng đâu, ngoan a!"

Lý do quá lớn mạnh, tôi lại còn không thể phản bác!

Hướng Vãn Vãn nén uất ức trong lòng, nhìn Lục Tử Khiêm ăn cơm ngon lành, càng cảm thấy nuốt không trôi nữa.

Cực kỳ không vui!

Khó khăn nuốt hết một bát sa lát trái cây, Hướng Vãn Vãn nhìn tô sườn non hầm to lớn kia mà nuốt nước miếng, sườn non là hầm với bắp, bắp mềm dẻo hầm với sườn non, lúc ăn hương vị tuyệt vời khỏi phải bàn.

Tuy rằng ăn thịt là sẽ tăng cân, nhưng mà gặm bắp thì chắc là không đâu nhỉ? Nếu như được uống thêm một chén canh, vậy thì càng tốt!

Nghĩ vậy, Hướng Vãn Vãn do dự mở miệng, nói: "Lục Tử Khiêm, tôi muốn ăn bắp."

Lục Tử Khiêm nhìn cô một cái, Hướng Vãn Vãn chột dạ nói: "Tuy là giảm cân, nhưng mà, nhưng mà bắp cũng không tăng thêm bao nhiêu chất béo, anh nói có phải không?"

Nhưng mà bắp này không biết đã hút hết bao nhiêu dầu mỡ rồi, sợ là so với ăn thịt còn dễ làm người ta mập hơn.

"Em nói đều là đúng, vậy là em có thể ăn hai cái bắp rồi." Lục Tử Khiêm nói.

Có được sự đồng tình của anh, Hướng Vãn Vãn giống như tìm được đồng minh, đúng là việc ăn bắp không mập này, quả thật là không cần nghi ngờ, hí hửng nói: "Đúng a, ăn bắp làm sao mập được, tôi ăn hai cái trước."

"WOW" Cô vừa gặm một miếng, trên khúc bắp đã mất đi một miếng to.

Hướng Vãn Vãn quả thật sắp khóc tới nơi rồi, đúng là ngon quá đi mà.

Ăn liên tục bốn miếng bắp, như vẫn còn muốn ăn liếm liếm môi, thập phần thèm thuồng nói: "Vậy tôi uống thêm một bát canh, canh lại không phải thịt, chắc chắn sẽ không mập đâu."

Lục Tử Khiêm: "......"

Lại uống ngon lành một bát canh, lúc này Hướng Vãn Vãn mới cảm thấy trong dạ dày có chút đồ ăn. Sa lát trái cây, đó là đồ có thể ăn sao, căn bản là không thể chắc bụng được không.

Lục Tử Khiêm hỏi cô: "Em còn muốn ăn không?"

Hướng Vãn Vãn lắc đầu: "Phải giảm cân, không ăn nữa không ăn nữa."

Lục Tử Khiêm cười cười, vươn người tới, véo má cô hôn lên môi cô một cái, vẫn còn vương hương vị của canh hầm sườn non.

Thật ra Hướng Vãn Vãn vẫn chưa no, với mấy miếng bắp đó, gộp lại cũng chỉ khoảng một quả bắp, sau đó là một bát sa lát trái cây, một bát canh, căn bản là không đủ lót dạ. Nhưng mà cô phải giảm cân a, tuyệt đối không thể để mập lên thên nữa, còn mập lên thêm nữa thì những bộ váy xinh xắn của cô sẽ mặc không vừa nữa mất.

Cô nhất định phải hướng sự nghiệp giảm cân này tiến hành đến cùng!

Đương nhiên, tưởng tượng thì luôn là tốt đẹp, nhưng mà sự thật thì luôn tàn khốc, đợi đến buổi tối, cô đang ngủ mà bị đói tỉnh dậy.

Chương 9

Đồ dùng trong nhà đều phải lại chuẩn bị thêm một phần, bàn chải đánh răng, khăn rửa mặt, dép lê đi trong nhà.

“Cái này, cái này đi rất thoải mái……” Hướng Vãn Vãn cầm một đôi dép lê con thỏ hồng nhạt cho anh, “Cái này vừa mềm mềm mại, đi vào khẳng định rất thoải mái, lại đáng yêu.”

Nhìn vào đôi dép lê đáng yêu kia, Lục Tử Khiêm rất muốn từ chối, đáng tiếc Hướng Vãn Vãn vẻ mặt cao hứng, hắn chỉ có thể gật đầu bất đắc dĩ: “Vậy lấy đôi này đi.”

Đem đồ dùng đều mua thêm một phần, lại mua một ít nguyên liệu nấu ăn bỏ thêm vào tủ lạnh, hai người lúc này mới mang theo đồ dùng trở về.

Về đến nhà đã giữa trưa, Lục Tử Khiêm đi vào phòng bếp nấu cơm, Hướng Vãn Vãn vốn không muốn động, nhưng muốn xem người đứng ở trong phòng bếp bận rộn làm cơm, ngượng ngùng vì lười biếng,cô chỉ có thể chạy tới làm trợ thủ.

“Nếm thử cái này một chút, mùi vị như thế nào, có mặn không? Phải dùng nước tương, hay vẫn là trực tiếp rải muối tiêu ăn như vậy?” Lục Tử Khiêm gắp một miếng vào trong miệng Hướng Vãn Vãn, một bên hỏi cô.

Thịt mềm mại, còn mang theo mang theo hương vị tiêu thơm, ăn hết sức ngon, Hướng Vãn Vãn nhịn không được dùng sức gật đầu, mơ hồ nói không rõ: “Ăn ngon.”

“Ăn ngon là được!”

Hai người ăn cơm trưa xong, Hướng Vãn Vãn ăn uống no đủ liền bắt đầu buồn ngủ, lười nhác ngáp, nói: “Tôi đi ngủ trưa.”

Chờ cô đi đến phòng ngủ, chuẩn bị đóng cửa lại mới thấy anh đi phía sau, vẻ mặt lờ mờ hỏi: “Anh theo tôi làm gì?”
Lục Tử Khiêm vòng qua cô đi vào trong phòng, duỗi tay cởi bỏ khuy áo sơ mi trên người, nói: “Tôi là tình nhân, đương nhiên là muốn cùng cô cùng nhau ngủ.”

Hướng Vãn Vãn: “……”

Hoàn toàn không nghĩ tới điều này, làm sao bây giờ!!

“Cô không đổi áo ngủ sao?” Lục Tử Khiêm đã cởi áo sơ mi bên ngoài, lộ ra nửa người trên cường tráng, thân thể nhìn qua thật sự rất dụ người.

Hướng Vãn Vãn đỏ mặt, chân nhịn không được dịch ra sau, lắp bắp nói: “Tôi, tôi nhớ tôi còn có việc……”

Anh trực tiếp bước lại đây, đem cánh tay vây cô sau bức tường, rũ mắt thấy toàn bộ lỗ tai ửng đỏ, hỏi: “Vãn Vãn, có muốn hôn không?"Hướng Vãn Vãn đột nhiên ngẩng đầu, Lục Tử Khiêm đã cúi người xuống dưới, trực tiếp hôn lên môi cô, sau đó đem người hôn choáng váng, còn đem người ôm tới rồi giường, thật sự là không rụt rè.

“Đây mới là hôn môi.” Lục Tử Khiêm duỗi tay xoa xoa môi cô bởi vì hôn mà trở nên càng thêm hồng nhuận, chống thân mình nhìn cô,cười nói.

Hướng Vãn Vãn kéo ra chăn đem chính mình bọc đi vào, coi như nghe không được anh đang nói cái gì, nhưng mà tim đập nhanh giống như đánh trống vậy.

Bình tĩnh, bình tĩnh một chút, không ăn qua thịt heo, còn không có gặp qua heo chạy sao? Làm gì kích động như vậy?

Hướng Vãn Vãn nói cho chính mình phải bình tĩnh.

Có người từ phía sau ôm lấy cô, Lục Tử Khiêm dường như hôn lên đỉnh đầu của cô, ôn nhu nói: “Vãn Vãn, ngủ trưa thôi.”

Ngủ trưa!

Hướng Vãn Vãn ở trong lòng nói nhỏ.

Không nên trách cô không nói lớn tiếng, cô xấu hổ mà!

Chương 10

Hướng Vãn Vãn vốn cho rằng mình sẽ ngủ không được, không nghĩ tới lại ngủ rất say, một giấc ngủ dậy đã hơn 3 giờ chiều. Cả người đều cuộn tròn ở trong ngực Lục Tử Khiêm, đối phương duỗi một bàn tay qua cổ ôm lấy cô, ngón tay linh hoạt đùa nghịch một sợi tóc. Tay còn lại là cầm một cái iPad chơi, không biết đang xem cái gì.

Phòng ngủ điều hòa bật vừa đủ, đắp chăn, nằm ở trong lòng ngực đàn ông quả thực là vô cùng hưởng thụ, nhiệt độ cơ thể con người, không lạnh cũng không nóng, hóa ra lại thoải mái như vậy.

“Tỉnh rồi?” Lục Tử Khiêm cảm giác được động tĩnh, cúi đầu nhìn cô một cái, duỗi tay đem đèn ở trên tủ đầu giường bật lên, sau đó cầm một cốc nước đưa cô uống, “Độ ấm vừa đủ.”

Hướng Vãn Vãn ngồi dậy, cuốn tóc dài rối tung mở ra, da cô thật trắng, có đèn đầu giường chiếu rọi xuống ở đây hay không thì cả người cũng giống như là sẽ sáng lên vậy.

Uống xong nước, Hướng Vãn Vãn chú ý tới Lục Tử Khiêm vẫn luôn đang nhìn mình, lẩm bẩm nói: “Anh làm gì cứ nhìn tôi?”

Lục Tử Khiêm cười, duỗi tay đem ly nước không cất đi, nói: “Nhìn người đẹp nha!"

Lục Tử Khiêm nhìn Hướng Vãn Vãn ngoan ngoãn trong lòng ngực anh ngủ giống như là bánh bao mềm mại, hận không thể bóp bóp một cái. Đương nhiên, bộ dáng cũng là đẹp, kiều diễm như hoa, hết sức động lòng người.

Lục Tử Khiêm nói: “Lúc cô ngủ, tôi đem đồ dọn đến đây.”

Anh chỉ chỉ đồ đã được đặt ở trong một góc, chỉ một cái vali màu đen nhỏ, căn bản cũng không có bao nhiêu đồ.

Hướng Vãn Vãn suy đoán, trước kia Lục Tử Khiêm cũng coi như là kẻ có tiền, sợ mấy cái vali cũng không chứa đủ đồ, giờ lại trở thành như vậy, trong lòng nhất định không dễ chịu.

Nghĩ như vậy, cô chớp chớp mắt, nói: “Chờ một chút, tôi đem anh đi mua quần áo, tôi có tiền, thích gì thì mua.”

Giọng điệu hết sức giống nhà giàu mới nổi.

Lục Tử Khiêm nhịn cười, nói: “Được "

Hướng Vãn Vãn đi toilet đi rửa mặt, đánh răng rửa mặt, sau đó đi phòng thay quần áo, cuối cùng lựa chọn một bộ váy trễ vai màu đỏ, bản thân cô da rất trắng, màu đỏ tôn lên làn da trắng như tuyết của cô nhìn rất lộng lẫy“Thế nào, cái này váy thế nào?” Thay váy đi ra, cô ở trước mặt Lục Tử Khiêm dạo qua một vòng, trưng cầu ý kiến của anh.

Lục Tử Khiêm đánh giá một chút, rất khẳng định gật gật đầu: “Đẹp.”

Vừa nói,, anh đi tới, ôm lấy vòng eo Hướng Vãn Vãn, cúi đầu ở xương quai xanh cắn một cái. Xương quai xanh xinh đẹp tinh xảo, nhìn qua tưởng mời người nhẹ nhàng cắn một chút.

Hướng Vãn Vãn bị đau, đem người đẩy ra, oán giận nói: “Anh căn tôi làm gì, anh là chó sao?”

Lục Tử Khiêm liền cười, nói: “Bởi vì xương quai xanh thật xinh đẹp, chờ một chút nữa phối một cái vòng cổ, khẳng định rất đẹp.”

Cô hẹn với Tô Thanh lúc 7 giờ tối, thời gian vẫn còn sớm, Hướng Vãn Vãn đi trang điểm, đem mái tóc dài cuốn lên, cả người nhìn trang nhã.

“Chúng ta đi mua quần áo cho anh trước, sau đó lại đi ăn cơm!” Hướng Vãn Vãn đem hành trình quy hoạch rất khá, thời gian khẳng định tới kịp.

Hai người đi cửa hàng tổng hợp, cửa hàng tổng hợp ba bốn tầng tất cả đều là hàng xa xỉ, Hướng Vãn Vãn bắt lấy tay Lục Tử Khiêm kéo vào một cửa hàng, hai người bắt đầu đi dạo. Không thể không nói, Lục Tử Khiêm trời sinh cái móc áo, dáng người thon dài, tỉ lệ vừa vặn, bất kể quần áo gì mặc ở trên người, đều cực kỳ đẹp, chọc cho nhân viên nữ trong tiệm nhịn không được đỏ mặt, liếc mắt đưa tình với anh.

“Vừa rồi quần áo anh ấy thử qua, tất cả đều gói lại, bộ trên người này trực tiếp mặc đi!” Thật là mỗi một bộ đều đẹp, Hướng Vãn Vãn thật sự là lựa chọn khó khăn, đơn giản tất cả đều mua.

Chờ thanh toán xong, cô quay đầu liền thấy một nữ nhân viên đang đến gần Lục Tử Khiêm bắt chuyện, nữ nhân viên kia rõ ràng đối với anh ái mộ, dáng vẻ mặt đỏ tim đập nhanh, thấy vậy mặt Hướng Vãn Vãn phùng lên.

Như cảm nhận được ánh mắt của cô, Lục Tử Khiêm quay đầu lại, sau đó ánh mắt chạm đến cô, lộ ra một nụ cười.

“Đẹp không?” Lục Tử Khiêm bước lại gần, mở ra hai tay để cho cô cẩn thận nhìn mình.

Hướng Vãn Vãn tâm tình có chút không tốt, chua chát nói: “Những nữ nhân viên đó hận không thể đem đôi mắt đều dính ở trên người của anh, đủ loại lời khen anh, anh nghe chưa đủ à?”

Lục Tử Khiêm ôm lấy cô, nói: “Chính là, các cô ấy đều không phải Vãn Vãn, tôi chỉ muốn nghe cô khen.”

Hướng Vãn Vãn: “……”

Lục Tử Khiêm cúi đầu nhìn cô, thấp giọng hỏi: “Tức? Hay là ghen?”

“Mới không có giận, cũng không có ghen!” Hướng Vãn Vãn như là chân mèo bị giẫm đau, nếu là trên người có lông, nhất định toàn bộ đều xù lên.

Lục Tử Khiêm cười cười, nói: “A, cô không có ghen, vậy làm sao bây giờ? Đây là không phải chứng minh cô mất hứng thú với tôi? Nếu cô hết hứng thú, tôi phải làm sao bây giờ, không có tiền, cũng không có đẹp quần áo, tôi cái gì cũng không có. Vãn Vãn a, mong cô đừng có vứt bỏ tôi "

Bộ dáng ăn nói khép nép nhưng vẫn cứ ung dung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau