EM VỪA NHÁT LẠI VỪA NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Em vừa nhát lại vừa ngọt - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Hôm nay Lục Tử Khiêm trở về hơi trễ, nên Hướng Vãn Vãn tự kêu cơm hộp, không biết có phải miệng cô bị Lục Tử Khiêm nuôi thành kén ăn không, nên ăn cảm thấy không có làm ngon bằng Lục Tử Khiêm nấu, tùy tiện ăn hai miếng lót bụng sau đó ném cả hộp cơm vào thùng rác, sau đó đi thư phòng viết tiểu thuyết, viết đại cương.

Tốc độ tay của cô rất nhanh, nếu có đại cương, một giờ khi tốc có thể đạt tới 6000 chữ, đương nhiên có lúc bí ý tưởng nên ngày đại khái chỉ có thể viết vài trăm chữ. Hiện tại cô vừa mới khai văn, đúng là thời điểm đối với tiểu thuyết nóng nhất, một ngày gõ cái hai vạn chữ đều được, quả thực gõ chữ thành tinh.

Lục Tử Khiêm trở về trước tiên ở trong phòng bếp quay hai vòng, đầu tiên thấy chính là cơm hộp trong thùng rác, anh lại nhìn tủ lạnh, quả vải quả táo đều ăn một chút, còn có trên bàn bánh quy nhỏ, cũng bị ăn mất.

Nhìn đến này, anh nhíu nhíu mày, tiện tay cởi bỏ cổ áo cà vạt.

Lên lầu, hắn trực tiếp đi đến thư phòng, tiểu cô nương ngồi ở sau bàn đọc sách, tay đánh chữ như bay.

“Cộc Cộc Cộc.”

Đưa tay gõ cửa một cái, Lục Tử Khiêm dựa vào cửa, thấp giọng cười nói: “Tiểu mỹ nhân, muốn cùng ta cùng đi ăn tối?”

Hướng Vãn Vãn ngẩng đầu, liền thấy anh mặc một thân tây trang, cà vạt bị hắn kéo ra, xiêm y rộng thùng thình, một bộ dáng lười nhác, lại tràn ngập mặt khác một loại mị lực sa sút tinh thần, lộ ra một loại cám dỗ trí mạng.

Hướng Vãn Vãn hai mắt sáng ngời, nói: “Anh về rồi "

Lục Tử Khiêm cười gật gật đầu, cất bước đi vào phòng, vừa đi vừa nói: “Buổi tối có phải em không ăn cẩn thận, cơm hộp chỉ ăn một ít, chẳng lẽ không đói bụng?”

Hướng Vãn Vãn nói: “Do cơm hộp ăn không ngon……”

Lục Tử Khiêm nghĩ nghĩ, nói: “Bên ngoài đồ ăn không ngon bằng đồ ăn trong nhà, anh gọi cơm cho em ở một quán ăn ngon, đó là một quán cơm gia đình, làm đồ ăn hương vị rất tuyệt, lần sau em cứ gọi cơm nhà đó.”

“ Quán cơm gia đình? Được ạ.” Hướng Vãn Vãn gật đầu.

Lục Tử Khiêm duỗi tay bắt lấy tay cô, nói: “ Tốt lắm, vậy hiện tại cùng ăn cơm với anh đi, anh đến bây giờ chưa có ăn cơm.”

Nghe thế, Hướng Vãn Vãn tức khắc liền có chút đau lòng, bị anh kéo tay, chạy sau lưng anh, nhắm mắt theo đuôi, nhẹ nhàng nói: “Công việc rất bận sao? Coi như công việc bận rộn đi nữa, cũng không nên quên ăn cơm chứ.”

Lục Tử Khiêm liền quay đầu nhìn cô cười, nói: “Gần nhất có mấy cái dự án cần anh làm, cho nên sẽ vội một ít, chờ thêm đoạn thời gian thì tốt rồi.” Đi đến phòng khách, anh duỗi tay đem áo khoác cởi ra ném ở trên sô pha, đi vào trong phòng bếp nấu cơm. Thời gian cũng không còn sớm, anh tính toán tùy tiện làm một chút. Nhìn thoáng qua đồ ăn trong phòng bếp đồ, nồi cơm điện còn chút cơm nguội,cho nên anh quyết định làm cơm chiên.

Trứng gà, cà rốt, thịt, măng chua --…

Dù sao có nguyên liệu gì bên trong, một đống xào, sau đó hơn nữa anh cho nước tương, cuối cùng làm được thành phẩm vẫn là mỹ thực, dụ cho người thèm ăn. Mà hương vị, tự nhiên cũng không khác nhau.

Hướng Vãn Vãn buổi chiều vốn dĩ không ăn nhiều, một bát cơm chiên đầy, nàng ăn tao nhã, nhưng tốc độ cũng tuyệt đối không chậm.

“ Một ngày anh bận rộn như vậy, vậy anh làm công việc gì? Rất vất vả sao?” Hướng Vãn Vãn bưng chén, cái miệng uống canh, thuận miệng hỏi một câu.

Lục Tử Khiêm thần sắc ngừng một lát, nói: “ Công việc của anh …… Kỳ thật cũng không tính vất vả.”

Này dối vừa nói ra,cần rất nhiều lời nói dối đi theo sau nó.

Hướng Vãn Vãn cũng không truy hỏi, nói: “Nếu rất vất vả, vậy anh cũng đừng làm, tiền của em vẫn có thể nuôi anh.”

Lục Tử Khiêm bật cười, xem cô nghiêm trang nói muốn nuôi mình, trong lồng ngực chỉ còn lại có sung sướng. *

Qua mấy ngày, thầy dạy ở đại học đột nhiên gọi điện thoại cho Hướng Vãn Vãn, nói có công việc muốn giao cho cô..

“Viện bảo tàng muốn vẽ một bức bức tranh, bọn họ lần này triển lãm đồ cổ thời Thương Chu, bọn họ muốn vẽ một bức tranh để ở đại sảnh....."

Không chỉ có cô, thầy còn gọi các bạn học khác.

Hướng Vãn Vãn muốn mở miệng nói cái gì, thầy quay đầu trừng mắt liếc mắt nhìn cô một cái, nói: “Đừng cho từ chối, lúc này là cơ hội tốt để rèn luyện. Vãn Vãn con có thiên phú tốt, đáng tiếc chính là không có trí tiến thủ, con có thể dậm chân tại chỗ một năm hai năm, cũng không thể cả đời được. Lưu cho mình con đường, như vậy mới được "

Hướng Vãn Vãn mím môi, trong lòng có chút do dự, lão sư cũng đã quyết định cho cô, nói: “Thầy đã cùng người bên kia nói, đến lúc đó gặp con trực tiếp đi đến đó.”

Bất đắc dĩ, Hướng Vãn Vãn chỉ có thể đáp ứng.

Chờ Hướng Vãn Vãn rời đi, vợ thầy mới cười nói: “Vãn Vãn đứa bé kia, nó không muốn, anh cần gì phải ép nó?”

Thầy thở dài, nói: “Em cho rằng anh ép nó sao? Đứa nhỏ này tính tình vốn dĩ quá yên tĩnh, luôn một mình, người trẻ tuổi nên có tinh thần phấn chấn mà nó đều không có, vẫn luôn ở nhà, cũng không sợ làm mình buồn bực đến hỏng. Anh cũng nhân cơ hội này, cho nó ra hít thở không khí, tuy nói là có tâm tư chút cá nhân nhưng thực lực của nó so với các bạn cùng khóa không kém gì, công việc này nhất định có thể làm được."

Hướng Vãn Vãn tuy rằng không biết ý nghĩ của thầy, cô biết khẳng định thầy muốn tốt cho cô, cho nên trong lòng tuy rằng có chút rối rắm, nhưng vẫn tiếp nhận rồi công việc này.

Một anh khóa trên sờ sờ đầu cô, nói: “Thầy cũng vì tốt cho em, nha đầu này, ngược lại rất có lòng, từ sau khi tốt nghiệp, em không hề tụ tập với mọi người, có phải quên chúng ta rồi?"

Hướng Vãn Vãn sao có thể trả lời, nói: “Đương nhiên không phải,do em không thích ra cửa mà thôi, mọi người cũng biết ”

Mọi người tự nhiên cũng biết tính tình cô, một chị xinh đẹp nhịn không được duỗi tay nhéo nhéo gương mặt cô.

A, cảm giác vẫn giống như trước đây, tốt!

Chương 27

Hướng Vãn Vãn cùng mọi người tình cảm vẫn luôn rất tốt, cô nhìn xinh đẹp, tính tình lại mềm, ra tay còn rất hào phóng, tuy rằng là học trò thầy đắc ý, nhưng đối với mọi người cô vẫn luôn hòa nhã tôn trọng, hơn nữa tiểu cô nương cười rộ lên bên miệng một cái má lúm đồng tiền, ngọt ngào, nhìn qua khiến người ta yêu thương không kịp.

Đương nhiên, đây đều là thứ yếu, chủ yếu, cô vẽ tranh có thiên phú rất tốt. Vô luận khi nào, thực lực là thứ thuyết phục người khác nhất.

Cùng mọi người đi tiệm trà sữa uống trà sữa, bị bọn họ véo má xoa bóp, Hướng Vãn Vãn cảm thấy mặt đã bị méo mất rồi. Đương nhiên, mọi người không dùng lực, một chút cũng chưa làm cô đau.

“Ai, lâu như vậy, vẫn đáng yêu như vậy!” Bạn học nhìn bộ dáng cô ôm mặt, không nhịn được lại véo véo.

Bạn học, nói: “Quả nhiên, người đẹp, làm kiểu tóc gì vẫn thấy đẹp "

Một người bạn khác cũng nói: “Loại này kiểu tóc này rất kén người đó, nếu đen một chút, sẽ thấy rất quê mùa…… Ai, Vãn Vãn làn da cũng thật tốt, lỗ chân lông đều nhìn không thấy, vừa trắng vừa hồng, mắt to mũi cao, đây là đúng là tiên nữ hạ phàm mà."

“Hơn nữa, Vãn Vãn ngươi khí sắc cũng tốt hơn rất nhiều, trước kia trắng nhưng vẫn nhợt nhạt, hiện tại sắc mặt hồng nhuận hơn nhiều, đỏ bừng……”

“Vãn Vãn, em làm cách gì dưỡng da vậy?” Có người truy hỏi

Hướng Vãn Vãn sờ sờ mặt chính mình, quả nhiên vừa trắng vừa mềm, nhưng không có dùng mỹ phẩm dưỡng da.

“…… Muốn sắc mặt hồng hào mịn màng ……” Hướng Vãn Vãn đột nhiên nhớ tới Lục Tử Khiêm, sắc mặt trong nháy mắt có chút hoảng hốt, “Đúng giờ ăn cơm, uống nhiều canh bổ máu, da dẻ tự nhiên thì tốt rồi.”

Những người khác nhìn bộ dáng này, một người cười,hỏi: “Vãn Vãn, em có bạn trai?”

Hướng Vãn Vãn sửng sốt, lập tức liền có chút khẩn trương, ấp a ấp úng nói: “Không…… Không có a.”

“Không có?” Người đó liếc mắt một cái, “ Xem này, ánh mắt chị thật tốt, bên cạnh em nha, khẳng định xuất hiện một người làm tâm tình thiếu nữ lay động rồi."

Hướng Vãn Vãn mặt đỏ, ngập ngừng nói: “Cũng, cũng không tính……”

Người đó nói: “Có cái gì xấu hổ, chỉ là, có thể làm cho em thích, tên đàn ông kia rất tốt.”
Đừng nhìn Hướng Vãn Vãn tính tình mềm mai, nhưng lòng phòng bị cũng rất nặng, đại học bốn năm, người theo đuổi đếm không hết, cũng chưa có người thành công,. Cô giống như ốc sên, núp trong vỏ quan sát thế giới vây, chỉ cần gặp phải một nguy hiểm, lập tức lùi về trong vỏ. Muốn đến gần không dễ dàng như vậy.

Nghe vậy, Hướng Vãn Vãn ánh mắt mềm mại, nói: “Anh ấy rất tốt, đối với em cũng rất tốt.”

Ít nhất sau khi bao nuôi Lục Tử Khiêm, cuộc sống sinh hoạt của cô thẳng tắp bay lên. Hơn nữa, càng nghĩ càng cảm thấy Lục Tử Khiêm rất tốt, lâu như vậy, đối xử với cô ôn nhu cùng săn sóc, lại còn rất kiên nhẫn. Đương nhiên, chủ yếu chính là, anh nấu cơm thật sự ăn rất ngon.

Nghĩ vậy, lúc vè cô mua cho anh một phần bánh ngọt, coi như là khao anh đi.

Chuông điện thoại di động vang lên, cô nghe.

“Vãn Vãn……” Trong điện thoại truyền đến tiếng anh cả

Hướng Vãn Vãn trên mặt không tự giác cong lên cười, nói: “Anh cả? Anh đi Đức về rồi?”

Anh cả gật gật đầu, nói: “Anh đang đến nhà em, có mua rất nhiều đồ, em nhất định sẽ thích."

“Cái gì? Anh đang đến nhà em?” Hướng Vãn Vãn trừng lớn đôi mắt, hỏi.
Anh cả cười nói: “Đúng vậy, làm sao? Chẳng lẽ Vãn Vãn không chào đón anh? Hay là nói, Vãn Vãn trong nhà có cái gì không thể cho anh thấy?”

Hướng Vãn Vãn: “……”

Trong nháy mắt, nói: “ Làm sao biết, chẳng qua em quá vui mừng. Chỉ là nhà em không có gì ăn,anh đang chỗ nào, anh à, anh đến đâu rồi, em xem để mua ít đồ ăn."

Anh cả nhìn nhìn thời gian, nói: “ Đại khái anh còn hai mươi phút là đến…… Anh lại không phải người ngoài, em không cần như vậy ”

“Vậy sao được?” Dưới chân chạy như lắp mô tơ, Hướng Vãn Vãn nỗ lực vẫn duy trì hơi thở bình tĩnh nói: “Khó được anh tới một lần, em phải chiêu đãi anh thật tốt.”

Anh cười khẽ một tiếng, nói: “Anh còn ở lái xe, anh tắt máy đây, tý gặp.”

“Dạ---- Tý gặp.” Tắt điện thoại, Hướng Vãn Vãn cảm giác chính mình đều phải nổ.

Nếu anh cả mà đến thấy đồ dùng của Lục Tử Khiêm, cô thật không cách nào tưởng tượng biểu tình của anh cả. Đối với muội khống mà nói, tất cả người ước mơ em gái mình, tất cả đều là địch.

Hướng Vãn Vãn vội vàng chạy về nhà, đem bánh ngọt để ở trên bàn, bắt đầu dọn dẹp đồ trong nhà. Hai người ở chung hơn nửa năm, Lục Tử Khiêm không dấu vết hoàn toàn xâm nhập vào sinh hoạt của cô, trong nhà nơi nơi đều có thể thấy dấu vết hai người cùng nhau sinh hoạt.

“Làm sao bây giờ?” Hướng Vãn Vãn cầm đồ Lục Tử Khiêm, mặc kệ là cái gì, giống nhau đều ném vào rổ, sau đó đem rổ nhét vào góc trong ban công.

Lúc cô thu dọn xong, chuông cửa vang lên.

Nuốt nuốt nước miếng, Hướng Vãn Vãn sửa sửa trên người quần áo, còn xem như bình tĩnh đi mở cửa.

“Vãn Vãn.” Ngoài cửa anh cả tây trang phẳng phiu, hết sức anh tuấn, phía sau trợ lý của anh.

Hướng Vãn Vãn mở cửa cho anh vào.

Chương 28

Anh cả đi vào phòng, ánh mắt ở trong phòng tùy ý nhìn lướt qua, sau đó mày hơi hơi nhăn lại.

Hướng Vãn Vãn càng khẩn trương, lắp bắp nói: “Anh…… anh làm sao vậy?”

Anh cả phục hồi tinh thần lại, nhìn cô lộ ra nụ cười ôn nhu, nói: “Không có gì, đi thôi.”

“…… A, bánh ngọt này, mua cho anh sao?” Nhìn bánh ngọt trên bàn, anh cả hết sức cao hứng hỏi.

Hướng Vãn Vãn: “…… Đương nhiên, em biết anh muốn tới, em liền mua cho anh một phần.”

Anh cả nói: “ Ừm, vị này…… Không phải vị anh thích.”

Hướng Vãn Vãn càng khẩn trương.

Hướng gia đại ca cười: “Nhưng chỉ cần là Vãn Vãn mua, anh đều thích.”

Hướng Vãn Vãn cười, thấy trợ lý còn cầm đồ đứng ở một bên, cô vội nói: “ Anh Lý, anh đem đồ tùy tiện để trên bàn đi, tý em dọn được."

Trợ lý lập tức nhìn cô cười cười.

Anh cả đứng dậy ở trong phòng dạo qua một vòng, một bên hỏi: “Vãn Vãn gần đây thế nào? Trong khoảng thời gian này em không về nhà cũ, bọn anh rất nhớ em đó."

Hướng Vãn Vãn khẩn trương nhìn anh, nói: “…… Lần sau có thời gian em sẽ về thăm mọi người.”
Anh cả gật gật đầu, đi đến phòng bếp nhìn thoáng qua, một bên mở ra tủ lạnh, một bên nói: “Anh bảo em ăn ít cơm hộp thôi, lần trước anh bảo tìm một dì nấu ăn ngon cho em, em còn từ chối. Nhìn em bây giờ gầy quá, anh nhẹ nhàng ôm một cái......Á "

Tủ lạnh vừa mở ra, bên trong đầy thức ăn, cái gì trái cây a, sữa bò sữa chua a, cần cái gì có cái đó.

“…… Đây đều do dì giúp việc chuẩn bị, không cần anh mời cho em, dì cũng phụ trách nấu cơm cho em.” Hướng Vãn Vãn lập tức nói.

Anh a một tiếng, trên mặt biểu tình nhìn không ra cái gì mờ ám, Hướng Vãn Vãn cũng không biết anh tin hay không tin, trong lòng bất ổn. Hai người từ phòng khách đi bộ đến phòng bếp, lại từ phòng bếp đi bộ đến phòng khách.

“Anh à, em rót cho anh chén nước...." Hướng Vãn Vãn nhớ tới mình chưa rót nước cho anh, vội vàng đi phòng bếp rót nước.

Chờ cô từ phòng bếp đi ra, lại không nhìn thấy anh trai nhà mình đâu

“Tổng tài đi ban công……” Trợ lý chỉ chỉ cửa sân thượng. Hướng Vãn Vãn: “……”

Không kịp đem ly nước đặt xuống, cô bước xa vọt tới ban công, lớn tiếng nói: “Anh, anh chạy ra ban công làm gì, bên ngoài hơi lạnh ……”

Giữa trưa còn có mặt trời, hiện tại đã chiều nên bên ngoài giờ nhiệt độ hạ thấp, thật là có chút lạnh.

Anh cả nhìn cô, nói: “Em vội vội vàng vàng làm cái gì? Chẳng lẽ Vãn Vãn ở ban công có cái gì mà anh không thể thấy?”

Hướng Vãn Vãn: “Không, không có a, ha ha ha!”

Anh cả cười, duỗi tay lôi kéo một chậu hoa trên ban công, có ý ám chỉ nói: “Không nghĩ tới Vãn Vãn hiện tại cũng bắt đầu nuôi hoa, còn nuôi tốt như vậy, nhìn xem hoa sắp nở, thật tốt a.”

Sát thủ của loài hoa, Hướng Vãn Vãn: “……”

Trong lòng có chút tuyệt vọng nhỏ, thu dọn những cái đó, làm sao lại quên đem dấu những chậu hoa này. Nhưng,Lục Tử Khiêm trong khoảng thời gian này nuôi nhiều hoa vậy, nhất thời không tìm được chỗ giấu hoa.

“…… Cái này đều do dì giúp việc chăm,em cũng không dám động, sợ nuôi chúng chết hết.” Vãn Vãn haha cười.

Anh cả, nói: “Bên ngoài lạnh chúng ta vào phòng đi…… Em đó, loại này thời tiết này còn mặc váy, coi như thích đẹp cũng không thể để lạnh chính mình, nếu sinh bệnh làm sao bây giờ?”

Hướng Vãn Vãn ngoan ngoãn gật đầu.

Chương 29

Hướng Vãn Vãn tổng cộng có tám ông anh, cô là con gái duy nhất ở Hướng gia, từ nhỏ ở trong nhà bị các anh với người lớn trong nhà nuôi như công chúa, nhưng không nuôi thành tính cách ngang ngược, ngược lại là tính tình mềm mại như bông,

Anh cả nhìn cô một cái, trong lòng âm thầm thở dài.

Tuy nói bọn họ từ nhỏ đối với Hướng Vãn Vãn yêu thương gấp đôi, nhưng là, lại cũng không được bổ khuyết chỗ trống của cha mẹ. Ở Hướng Vãn Vãn năm tuổi, cha mẹ cô xảy ra tai nạn xe, cả hai đều qua đời, bỏ lại một mình cô. Hướng gia tuy rằng gia đại nghiệp to, con nối dõi cũng nhiều, nhưng là gia phong lại rất chính, một chút đều không có những chướng khí mù mịt như các gia tộc khác. Mà Hướng Vãn Vãn, làm đóa hoa duy nhất, càng là bị mọi người ôm trong lòng bàn tay che chở.

Chính là,Hướng Vãn Vãn không có cha mẹ, coi như những người khác yêu thương như thế nào, trong lòng cũng không có cảm giác an toàn.Trưởng bối Hướng gia để trong mắt, cũng không có biện pháp, sau chờ cô trưởng thành, đem 13% cổ phần mà cha mẹ cô để lại để dưới danh nghĩa của cô, cũng để cho người ngoài cảm thấy bọn họ đối với Vãn Vãn là chỗ dựa vững chắc.

Mỗi năm ăn tiền lãi, Hướng Vãn Vãn liền có không ít tiền, cô cũng không phải là loại tiêu phung phí, hoàn toàn có thể nói cô hiện tại xứng danh tiểu thổ hào.

Anh cả ngồi ở ghế trên đem bánh ngọt mở ra, động tác ưu nhã đem bánh kem lên ăn, tuy rằng anh không thích ăn ngọt, nhưng tiểu công chúa nhà mình mua, anh ăn đều cảm thấy mỹ vị.

Hướng Vãn Vãn nhìn, biểu tình có chút miễn cưỡng. Cô còn nhắn cho Lục Tử Khiêm, nói mua cho anh ít bánh ngọt, hiện giờ bánh ngọt đã bị anh trai nhà mình ăn mất rồi.

“…… Vãn Vãn, hôm nay buổi tối muốn cùng anh về nhà ăn cơm không?” Anh cả hỏi.

Hướng Vãn Vãn vội vàng cự tuyệt: “…… Không, không được, hôm khác đi. Hai ngày này, em vội vàng sửa bản thảo, có chút vội."

Anh cũng không miễn cưỡng cô, cười nói: “ Vậy được, em hôm nào đó trở về, gọi điện thoại cho anh, anh sẽ về sớm một chút.”

Hướng Vãn Vãn lập tức như gà con mổ thóc gật đầu, chờ đem người tiễn đi, cô lập tức nhẹ nhàng thở ra, thành hình chữ đại (大) nằm liệt trên sô pha, cũng không biết anh cả phát hiện cái gì không.

A, thật là phiền!

Anh cả ngồi vào trong xe, trực tiếp cầm di động, ở trong chát nhóm nhắn tin.

“ Chuyện có chút không đúng, Vãn Vãn khả năng có bạn trai.” Sắc mặt nghiêm túc trầm trọng nói ra những lời này tới, anh cả tỏ vẻ rất đau lòng, cái loại này đau lòng thật giống như thấy cải trắng như nước trong veo nhà mình bị heo ăn vậy.

Bảy vị thiếu gia Hướng gia: “Anh nói cái gì?!”

Đây chính là một vấn đề rất đáng giá thảo luận.

Anh cả nói mình ở trong phòng Hướng Vãn Vãn phát hiện: “…… Đồ trong phòng nó, rất nhiều đều kiểu tình nhân, có vẻ trước khi anh đến đã dọn qua. Chủ yếu chính là, ban công nuôi rất nhiều hoa, những chậu hoa sức sống bừng bừng ấy.”

Cái này lý do, mạnh mẽ làm cho không người nào có thể phản bác.

“Là cái thằng nhãi ranh nào, cũng dám chạm vào Vãn Vãn?” Anh tư sắp tức chết rồi.

Anh ba nói: “Được rồi, Vãn Vãn đã là người trưởng thành rồi, có bạn trai rất bình thường các ngươi cần thiết tức giận như vậy?”

Một bên trợ lý trong lòng run sợ nhìn anh, làm ơn, tam thiếu gia, ngài nói lời này vào lúc này, không cần dùng sức bóp bánh quy trong tay đâu, nát thành bụi rồi.

“ Trước hết để cho người điều tra một chút, nhìn xem Vãn Vãn rốt cuộc cùng tên nào ở bên nhau. Vãn Vãn trời sinh tính đơn thuần, đừng bị người lừa mới tốt.”Anh cả nói, lập tức được những người khác đồng ý.

Tuy rằng biết Hướng Vãn Vãn sớm hay muộn phải gả, nhưng thật tới ngày này rồi, thật đúng không cam lòng a. Liền tính Vãn Vãn không kết hôn, bọn họ cũng không ngại, bọn họ nguyện ý dưỡng nàng cả đời.

*

Buổi tối Lục Tử Khiêm trở về, liếc mắt một cái liền phát hiện trong nhà không đúng, trên bàn bày rất nhiều đồ, hơn nữa là chỉ có ở nước Đức mới có bán nhãn hiệu xa hoa này, anh một bên đổi giày, một bên hỏi: “Trong nhà có người tới?”

Hướng Vãn Vãn nằm liệt, nghe vậy lười biếng nói: “Đừng nói nữa, buổi chiều anh của em tới, nhưng làm em sợ muốn chết, nếu anh ấy biết em với một người đàn ông lạ ở chung một chỗ……”

“Hả?” “Anh ấy tuyệt đối sẽ xé rách da anh!”

Lục Tử Khiêm bật cười, nói: “Anh nhà em đáng sợ như vậy sao?”

Hướng Vãn Vãn nói: “Với em mà nói, anh ấy đương nhiên không đáng sợ, trong nhà anh ấy hiểu em nhất. Chính là, đối với anh mà nói, liền không giống nhau…… Anh chính là người cướp đi em gái anh ấy yêu nhất, anh ấy còn lâu dễ dàng tha cho anh.”

Lục Tử Khiêm đi tới, đem cô ôm vào trong ngực, cười nói: “Ý của em là, anh đã đem em gái yêu dấu đoạt mất rồi sao? Nếu là như thế này, anh ấy làm khó anh, anh sẽ vui vẻ chịu đựng.”

Nghe vậy, Hướng Vãn Vãn sửng sốt, cô ngốc ngốc nhìn Lục Tử Khiêm, chờ phản ứng lại lời anh nói, trên mặt nóng lên, duỗi tay chống ở trên ngực anh, nói: “Anh nói bậy gì đó?”

Lục Tử Khiêm ánh mắt nghiêm túc mà lại thâm tình nhìn anh, nói: “Anh không có nói bậy, Vãn Vãn, anh thật tâm thích en, muốn cùng em kết hôn. Anh muốn, muốn vĩnh viễn cùng em ở bên nhau.”

Hướng Vãn Vãn mấp máy môi: “Em....Em....”

Trong lòng cô tâm loạn như ma, trăm triệu không nghĩ tới Lục Tử Khiêm sẽ nói ra những lời như vậy.

Chính là, bọn họ không phải giao dịch sao? Không phải cô bỏ tiền, anh bán sắc, đây chỉ là một đổi chác.

“Tuy rằng là giao dịch, chính em cũng không có cấm anh động tâm ……” Lục Tử Khiêm lẩm bẩm, anh nghiêng đầu hôn môi Hướng Vãn Vãn, một bên hôn môi, một bên cười nói: “Em là công chúa điện hạ của anh, cho nên, em nguyện ý tiến vào lâu đài anh tạo ra không?"

Hướng Vãn Vãn: “…… Tuy rằng khả năng có chút sát phong cảnh, so với công chúa, em càng muốn làm nữ vương a.”

Lục Tử Khiêm bật cười, nói: “Anh đây khiến cho em làm nữ vương của anh.”

Hướng Vãn Vãn nhìn anh, đột nhiên cười cười, cô đưa tay khoác lên trên vai anh, đầu ngón tay trắng như tuyết chọc chọc bả vai anh, nói: “Anh định lấy cái gì nuôi em? Đừng quên, hiện tại đều do em nuôi anh, xem sắc mặt em mà sống. Anh nói, nếu em đáp ứng cùng anh ở bên nhau, anh giẫm lên mặt mũi, trở mặt vô tình, em đây không phải khóc chết à?”

Cô nói như vui đùa, nhưng Lục Tử Khiêm lại có thể nhìn ra đáy mắt nghiêm túc của cô.

Tiểu cô nương trước mắt, cô giống như ốc sên, đối với thế giới xung quanh, cô đều phải trước dò từng chút từng chút, rốt cuộc có nguy hiểm không. Bởi vì cô sợ hãi sợ bị tổn thương, cho nên, vì phòng ngừa bị tổn thương, cô tình nguyện cự tuyệt tất cả bên ngoài

Mà hiện tại, Lục Tử Khiêm xác định, chính mình đã chạm vào chỗ đáy lòng mềm mại nhất. “ Coi như ở bên nhau, cùng bây giờ có cái gì khác biệt sao? Anh vẫn phải nhìn ánh mắt em sống qua ngày phải không?” Lục Tử Khiêm hỏi lại.

Hướng Vãn Vãn tưởng tượng, giống như cũng đúng vậy, cô duỗi tay kéo kéo mặt anh, nói: “Em cảm thấy, có chỗ nào không đúng rồi…… Nói đi, anh mưu tài hay mưu sắc?”

“Anh mưu em, anh cái gì cũng không thiếu, liền thiếu một người vợ!” Lục Tử Khiêm bưng mặt cô, cúi đầu hôn.

Hướng Vãn Vãn khóe miệng ý cười bị anh hôn lấy, không hề nghi ngờ, tuy rằng trong lòng tuy thấp thỏm, nhưng cô thật cao hứng, Lục Tử Khiêm là người duy nhất, trừ bỏ người nhà ở ngoài, người cùng cô thân mật như vậy, có thể nói, thậm chí so người nhà, còn muốn thân mật hơn một ít

Lục Tử Khiêm dựa vào cô, duỗi tay bắt lấy tay cô, cùng ngón tay cô nắm lấy nhau, quấn quít nhau.

Anh hôn phía sau cổ trắng nõn mềm mại của cô, cười nói: “Về sau chúng ta sinh hai đứa nhỏ, một trai một gái. Chúng ta sẽ có gia đình của chúng ta, một mái ấm thuộc về hai người chúng ta.”

Nhà…

Hướng Vãn Vãn trong mắt hiện lên một tia hi vọng, không ai biết, cô đối với từ nhà này, có bao nhiêu hâm mộ. Coi như người trong Hướng gia có đối tốt với cô ra sao, nhưng từ đầu đến cuối cô cảm thấy có ngăn cách, bởi vì đó không phải nhà cô.

Nếu thật sự có một mái ấm thuộc về mình, thật tốt biết bao!

Hướng Vãn Vãn trong lòng nhịn không được nghĩ như vậy.

*

Sau đó cuộc sống giữa hai người không có gì thay đổi, Lục Tử Khiêm vẫn là mỗi ngày làm bữa sáng, sau đó đi đến ổ chăn đem tiểu cô nương nhà mình đào ra, đút cô ăn, lại đem người nhét vào trong ổ chăn ngủ nướng. Vào buổi tối, cô viết tiểu thuyết hoặc vẽ tranh quên thời gian, đem cô từ thư phòng kéo ra ngoài.

Đương nhiên, kỳ thật vẫn có điểm khác, đó chính là giữa hai người bầu không khí càng thêm ngọt, Hướng Vãn Vãn khả năng cũng chưa phát hiện, cô đối Lục Tử Khiêm, càng nhiều phần ỷ lại.

“Anh hiện tại làm công việc gì? Có muốn em tìm giúp anh công việc tốt hơn?” Hướng Vãn Vãn ngồi xếp bằng trên mặt đất, cả người ghé vào trên bàn trà cầm bấm móng tay cắt móng tay, một bên thuận miệng nói.

Lục Tử Khiêm duỗi tay vén tóc cô lên, cầm lược chậm rãi chải cho cô, một bên cười nói: “Công việc hiện tại khá tốt, không cần……”

Anh nhìn Hướng Vãn Vãn ánh mắt có chút rối rắm, sau một lúc lâu hỏi: “Vãn Vãn, nếu ngày nào đó em phát hiện anh lừa em? Em sẽ làm thế nào?”

Hướng Vãn Vãn sửng sốt, trên tay bấm móng tay một cái không chú ý, cắt phải một miếng thịt, cô lập tức kêu đau một tiếng, trên tay máu tươi lập tức tràn ra.

Lục Tử Khiêm nhíu mày, cúi đầu nhìn lại, trực tiếp duỗi tay đem tay nàng bắt lên, nhìn máu tươi trên ngón tay, nói: “Sớm biết vậy, nên để anh cắt cho.”

Hướng Vãn Vãn: “…… Em lại không phải người tàn tật, cắt móng tay, tự mình làm được.”

Lục Tử Khiêm vội vàng đi trong ngăn tủ đem hòm thuốc tới, cầm băng gạc đem bên trên nhẹ nhàng lau khô máu, bởi vì sợ đem người làm đau, động tác anh đều thật cẩn thận, nhẹ lại nhẹ, mày nhăn chặt muốn chết.

Hướng Vãn Vãn ngơ ngác nhìn anh, thẳng đến khi Lục Tử Khiêm nói một tiếng: “Được rồi, trong khoảng thời gian này ngón tay đừng đụng nước "

Cô mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại.

“Lục Tử Khiêm, em phát hiện, hoá ra em vẫn rất thích anh." Cô duỗi tay ôm lấy người, cười tủm tỉm nói.

Lục Tử Khiêm sửng sốt, không biết cô vì cái gì đột nhiên nói như vậy, cái này cũng không ảnh hưởng tâm tình của anh, mím môi, bất đắc dĩ nói: “Em đó……”

Chương 30

Cuối tuần, Lục Tử Khiêm hiếm thấy không đi làm, Hướng Vãn Vãn liền lôi kéo người cùng đi dạo phố, nói: “Sắp đến mùa đông, chúng ta đi mua mấy bộ quần áo mới. Em mua cho anh áo khoác nhung dài, anh vóc dáng cao, mặc áo khoác khẳng định anh tuấn soái......Kỳ thật ngươi gương mặt này, cũng rất có đẳng cấp.”

Lục Tử Khiêm bị cô chọc cười, mặt anh bị Hướng Vãn Vãn véo đủ hình dạng.

“Xem này, cái áo sơmi đen cũng rất tốt ……” Hướng Vãn Vãn nhìn anh mặc áo sơmi đen, không biết nghĩ tới cái gì, mặt có chút ửng đỏ.

Không chỉ có cô, bên cạnh nhân viên bán hàng cũng nhìn Lục Tử Khiêm, mặt cũng đỏ hồng.

Không thể không nói, Lục Tử Khiêm dáng người thật tốt, anh mặc áo sơmi, cả người gợi cảm đến không thể tưởng tượng, quả thực soái để cho chân người ta mềm nhũn.

Lục Tử Khiêm giống như không biết mị lực của mình, còn không cần tiền tựa như hướng tới Hướng Vãn Vãn phóng điện, lộ ra một nụ cười hết sức mê người

“Rất đẹp sao?” Anh hỏi

Hướng Vãn Vãn không hề có do dự: “Đẹp đẹp, quả thực là siêu đẹp…… Cái này gói lại cho chúng tôi

“Ai u, đây là ai, hóa ra là Hướng tiểu thư chúng ta!” Hai người đang đi dạo, đối diện có hai người đang đi tới, một nam một nữ, hai người trực tiếp đi đến, xem ra có mục đích.

Hướng Vãn Vãn nhìn về phía cô gái kia, khóe miệng giật một cái, thật đúng là trái đất tròn, kẻ thù càng thấy càng buồn người.

“Là Hoàng Linh Linh à.” Cô không mặn không nhạt lên tiếng chào hỏi.

Hoàng Linh Linh là ai, là bạn học cao trung, cũng là vị ba năm cao trung bị Hướng Vãn Vãn đoạt đi tất cả ánh sáng hoa khôi.

Hoàng Linh Linh nhìn Lục Tử Khiêm bên cạnh Hướng Vãn Vãn, chờ phát hiện dáng dấp anh nhìn anh tuấn mê người, trong mắt thoáng qua một tia ghen ghét, trong lòng quả thực là khó chịu.

“Đây là bạn trai? Như thế nào không giới thiệu một chút?” Hoàng Linh Linh ngữ khí có chút khó chịu hỏi.

Hướng Vãn Vãn, nói: “…… Đây là bạn trai mình, Lục Tử Khiêm.”

Hoàng Linh Linh ý cười nhìn về phía Lục Tử Khiêm, nói: “Hóa ra Lục tiên sinh, tôi kêu Hoàng Linh Linh, rất vui khi quen biết anh.A, đã quên giới thiệu, đây là bạn trai tôi, Vương Tử Thiên, Vương gia nhị thiếu gia, các người hẳn là biết rồi.”

“Tôi không biết.” Hướng Vãn Vãn có thể nói là rất thành thật.

Hoàng Linh Linh miệng tươi cười cứng đờ, lại như vậy, lại như vậy, Hướng Vãn Vãn vì cái gì luôn không theo kịch bản vậy!!!!

“Đã lâu không gặp, chúng ta cùng nhau ăn cơm trưa?” Hoàng Linh Linh lại hỏi.

Hướng Vãn Vãn muốn từ chối, nói: “Này…… Này không tốt lắm đâu.”

“Có cái gì không tốt, bạn học cũ, chẳng lẽ cậu không muốn cho mình mặt mũi sao?” Hoàng Linh Linh hỏi.

Hướng Vãn Vãn: “……”

Lục Tử Khiêm duỗi tay ôm lấy eo Vãn Vãn, mỉm cười nói: “ Xin lỗi Hoàng tiểu thư, tôi cùng Vãn Vãn muốn ăn chưa với nhau, chúng tôi ở bên nhau không bao lâu, muốn một không gian riêng tư, không muốn để cho người khác quấy rầy.”

Hoàng Linh Linh: “……”

Trong lòng cô lại hâm mộ lại ghen ghét, dựa vào cái gì Hướng Vãn Vãn có thể tìm được bạn trai anh tuấn soái khí như vậy?

Hoàng Linh Linh nhìn anh trong tay xách theo túi lớn túi nhỏ, khẽ cau mày, lấy ánh mắt khiển trách nhìn về phía Hướng Vãn Vãn, nói: “Làm bạn gái…… Vãn Vãn sao cậu để Lục tiên sinh xách nhiều đồ vậy? Cậu chẳng lẽ sẽ không đau lòng sao?”
“Sẽ đau lòng…… Đây là bạn trai mình, đau lòng cũng nên là mình đau lòng, cậu quan tâm làm gì?” Hướng Vãn Vãn nhỏ giọng nói.

Hoàng Linh Linh trừng cô, bị cô chọc tức giận đến không chịu được, Hướng Vãn Vãn nhấp môi, có chút hoảng sợ.

Lục Tử Khiêm cười nói: “Vãn Vãn đau lòng tôi, nhưng tôi càng đau lòng Vãn Vãn hơn…… Tôi đem Vãn Vãn để ở trong tay đều sợ đem cô đụng phải, làm sao để cô ấy xách đồ được?”

Anh nhìn về phía Hướng Vãn Vãn, thâm tình chân thành.

Hướng Vãn Vãn: “……” Cảm thấy có chút ê răng làm sao bây giờ, trước kia như thế nào không biết Lục Tử Khiêm nói chuyện như vậy đâu?

Hoàng Linh Linh bị hai người nhồi thức ăn cho chó,tức giận đến mặt đều đỏ, cô nhìn về phía Lục Tử Khiêm, hỏi: “Lục tiên sinh, không biết anh làm ở đâu?”

Hướng Vãn Vãn không phục, nói: “Có quan hệ gì với cậu? Chúng ta rất thân sao?”

Hướng Vãn Vãn một mở miệng, lại làm Hoàng Linh Linh cảm thấy, Lục Tử Khiêm kẻ nghèo hèn, lập tức liền có chút mặt mày hớn hở.

“Ai, tục ngữ nói, phu thê bần tiện, Vãn Vãn, cậu phải biết rằng, nhìn đẹp, không thể làm cơm ăn.” Cô ra dáng ra hình nói, nhìn Hướng Vãn Vãn, mang theo vài phần cao cao tại thượng.

Hướng Vãn Vãn có chút tức giận, cô đứng ở trước Lục Tử Khiêm, căm tức nhìn Hoàng Linh Linh, nói: “Chỉ có ngươi kẻ nghèo hèn như vậy, mới có thể để ý người khác có tiền hay không có tiền. Tôi nói cho cậu, tôi Hướng Vãn Vãn đời này liền chưa từng thiếu tiền, tôi có được tài sản riêng, đập cũng có thể đập chết ngươi. Ngươi hiện tại dưới chân dẫm lên miếng đất này, đây chính là do nhà ta mở, từ đâu tới diệu võ dương oai với tôi?"

Bọn họ đang đứng trên đất Hướng Vãn Vãn gia?

Hoàng Linh Linh có chút khó có thể tiếp thu, nhưng vào lúc này, ở bên cạnh cô bạn trai Vương Tử Thiên nhìn Lục Tử Khiêm, có chút do dự nói: “Anh là... Anh là...... Lục tổng?”

“Lục tổng?” Hoàng Linh Linh trừng lớn đôi mắt.

Lục Tử Khiêm mỉm cười hướng tới Vương Tử Thiên vươn tay đi, nói: “Trước hai ngày tôi cùng lệnh tôn gặp mặt qua, lệnh tôn còn nhắc tới vương thiếu gia.”

Tư thái rất tự nhiên, tự nhiên nhưng có một loại khí thế cao cao tại thượng, nhưng lại không cho người cảm thấy khó chịu, thậm chí có một loại cảm giác thụ sủng nhược kinh.

End of dialog window.

Vương Tử Thiên hiện tại liền có loại cảm giác này, theo bản năng vươn tay đi cầm tay anh

Lục Tử Khiêm cười nói: “Tôi cùng Vãn Vãn còn có chút đồ còn chưa mua, cũng không cùng Vương thiếu gia trò chuyện nhiều ……”

Vương Tử Thiên vội nói: “Ngài vội, ngài vội.”

Chờ hai người rời đi, Hoàng Linh Linh còn có chút thất hồn lạc phách, lẩm bẩm thì thầm: “Sao có thể?”

*

Lục Tử Khiêm nhịn không được đi nhìn về phía Vãn Vãn, nhìn biểu tình của cô bình thường, nhịn không được nói: “Vãn Vãn, em không có gì muốn nói với anh?"

“ Muốn nói cái gì?” Hướng Vãn Vãn thần sắc không chút để ý.

Dáng vẻ không có gì phát sinh, càng làm cho trong lòng Lục Tử Khiêm càng lo sợ, anh cầm tay cô, " Vãn Vãn, anh biết, anh không nên lừa gạt em... em có thể giận anh, đánh anh, mắng anh cũng được, nhưng đừng có tức giận để trong lòng."

Hướng Vãn Vãn ngẩng đầu nhìn anh, vốn dĩ tâm tình có hơi buồn bực nhìn anh xoắn xít lo lắng, ngược lại không nhịn không được cười, cô nói: “ Thật ra ban đầu có chút tức giận, em ghét nhất người khác gạt em. Nhưng, từ lần trước em cắt móng tay bị chảy máu, nhìn anh lo lắng cho em như vậy, em đang suy nghĩ, coi như anh lừa em, em cũng sẽ lựa chọn tha thứ cho anh."

Bởi vì ở kia một khắc, cô biết, đời này, khả năng rất khó lại tìm được một người để ý mình như vậy. Mặt khác có thể ngụy trang, nhưng anh khẩn trương vì cô, sẽ không làm bộ.

“Cho nên, lúc này đây em tha thứ cho anh……” Cô mi mắt cong cong nhìn anh, “Nhưng là, chỉ có lần này, cho nên anh nói một chút đi, anh còn có chuyện gì lừa gạt em "

Lục Tử Khiêm ôm cô, nói: “Vãn Vãn, em thật tốt…… Kỳ thật còn có một việc, chúng ta khi còn nhỏ gặp nhau rồi, hơn nữa, cha mẹ chúng ta đã đính hôn cho anh với em rồi……”

“Thiệt hay giả?”

“Đương nhiên là sự thật, khi đó em mới lớn một chút, nho nhỏ lùn lùn, mặc váy công chúa hồng nhạt, tựa như thiên sứ ……”

“Anh nói tốt như vậy nghe cũng không được, trở về quỳ bàn phím nửa tiếng……”

……

Hướng gia, tám ông anh em nhà Hướng gia nhìn tài liệu về Lục Tử Khiêm, anh cả Hướng gia hừ một tiếng, nói: “Vãn Vãn ghét nhất người khác lừa nó, ta xem gia hỏa này, làm thế nào để xin Vãn Vãn!”

Toàn văn, xong!

********************

1: Hoàn rồi, cảm ơn các bạn đã đọc đến đây.

2: Mình biết mình edit bộ này rất tệ, cái kết thì cụt, bản thân mình edit chưa hay, nhưng đâm lao theo lao, con mình mà dù nó không tốt vẫn phải thương chứ, hihi, cảm ơn các bạn rất nhiều.

3: Mình sẽ cố gắng hơn ở bộ truyện sau, mong mn ủng hộ ạ <3

4: Bộ mới mình tên " Ngoan, đừng náo loạn " mn ủng hộ nha.

5: Cảm ơn <3

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước