EM VỪA NHÁT LẠI VỪA NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Em vừa nhát lại vừa ngọt - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Hướng Vãn Vãn có chút nghi hoặc, gần nhất trong nhà nhiều Lục Tử Khiêm, nàng đã thật lâu không có mua đồ, hẳn là không có chuyển phát nhanh mới.

Bảo an đem đồ vật đưa qua, Hướng Vãn Vãn tập trung nhìn vào, lại là một túi xương còn có thịt.

“Di, bạn anh đưa tới sao, nhanh như vậy.” Hướng Vãn Vãn có chút kinh ngạc.

Lục Tử Khiêm đem xe chạy đến gara đi, nghe vậy cười nói: “Bọn họ đưa hóa tốc độ vẫn luôn nhanh như vậy, bằng không như thế nào có thể tại đây ra mặt một nhóm? Coi như em khuya khoắt muốn ăn thịt, bọn họ cũng cho người đưa tới.”

Hai người về đến nhà, Lục Tử Khiêm trước nấu nước cùng bột lẩu cho vào, Đem trong túi thịt lấy ra, trừ bỏ thịt bò, bên trong còn có thịt heo thịt dê gì đó. Đem xương bò chặt nhỏ cho vào nồi to.

Xướng nấu canh, rât nhanh tỏa ra mùi hương, Hướng Vãn Vãn ngửi cảm thấy có chút thèm.

Trong nhà không có máy thái thịt, Lục Tử Khiêm thầm nói thất sách, chỉ có thể chính mình cắt, chỉ là không có máy cắt nên thịt không được mỏng lắm, nhưng cũng xem là không tệ.

Hướng Vãn Vãn đứng ở bên cạnh làm trợ thủ cho anh, tiểu cô nương có thể nói là mười ngón không dính nước,do ở cùng Lục Tử Khiêm ở bên nhau lâu rồi, cơ bản vẫn là sẽ làm. Cô phụ trách rửa rau gì đó vẫn là có thể, bóc tỏi bóc hành cô cũng làm, chỉ là hành tàn nhẫn, cắt trong chốc lát, cô liền nhịn không được dùng sức nháy mắt, hốc mắt hồng hồng, như là đã khóc

Lục Tử Khiêm đem thịt ra đĩa, để cho Hướng Vãn Vãn đi phòng khách nghỉ ngơi một chút, nói: “Được rồi, chỗ này anh làm, em đi nghỉ ngơi một chút, xoa một chút nước mắt.”

Hướng Vãn Vãn là thật sự không thoải mái, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn hắn, nói: " Em đi ra ngoài đây.”
Lục Tử Khiêm nhìn cô gật đầu, còn đem mấy quả rửa chuột vừa rửa đưa cô cầm gặm.

Dò hỏi khẩu vị Tô Thanh cùng Cố Tri Nhạc, Lục Tử Khiêm làm lẩu không phải cay vị, mà là nấm. Tô Thanh là giới giải trí người, làm một minh tinh, gương mặt kia là quan trọng nhất, bởi vậy cô không chạm vào cay, tuy rằng người này trước kia là vô cay không vui.

Chính là ở giới giải trí ngốc lâu rồi, đều quên mất hương vị cay.

Nấu xong nồi lẩu vừa nhấc chân vào phòng khách, chuông cửa vang lên.

Hướng Vãn Vãn lập tức nói: “Nhất định là Tô Thanh cùng Tri Nhạc, em đi mở cửa.” Vừa nói, cô liền chạy tới mở cửa.

Ngoài cửa quả nhiên là Tô Thanh cùng Cố Tri Nhạc, Cố Tri Nhạc trong tay cầm một lọ rượu vang đỏ, nhăn cái mũi nói: “Mình trộm từ hầm rượu của ba trộm lấy ra, năm trước mình thấy ba xem như bảo bối dường như trộm giấu ở hầm rượu, khẳng định là thứ tốt, hôm nay chúng ta liền cho cậu mở" Hướng Vãn Vãn: “…… Chú Cố mà biết, khẳng định đến tức chết.”

Cố Tri Nhạc lại là không thèm để ý: “Ba mình có nhiều như vậy, thiếu một chai lại sợ sao? Chẳng lẽ ba mình còn giận mình? mình còn là con gái bảo bối không, chẳng lẽ còn không quan trọng bằng một chai rượu vang?”

Hướng Vãn Vãn nhịn không được cười, Cố Tri Nhạc có thể nói là hòn ngọc quý trên tay, ba Cố đem cô sủng lên trời, bằng không cũng không nuôi ra tính tình kiêu căng tùy ý như vậy.

Hai người vào phòng, Cố Tri Nhạc nhìn trái phải một chút, nói: “Quả nhiên là trong nhà nhiều một người, cảm giác này nhà thay đổi rất lớn.”

Một người xâm nhập cuộc sống một người khác, sao có thể không có một chút dấu vết, ngay cả trong nhà vật trang trí, trừ bỏ ấm áp của thiếu nữ, còn nhiều phong cách khác, càng thêm cường ngạnh rồi lại vô cùng tự nhiên cắm rễ vào sinh hoạt Hướng Vãn Vãn. Vượt qua người dự kiến, rõ ràng là hai cái hoàn toàn bất đồng phong cách, lại cho người ta một loại thập phần ấm áp bình tĩnh cảm giác.

Nghĩ vậy, Cố Tri Nhạc nhịn không được nhìn về phía Hướng Vãn Vãn, thấy cô mềm mại, không hề khói mù tươi cười, trong lòng tức khắc nhiều thêm một loại lo lắng âm thầm.

Màn trò chơi này, bất quá là tiền cùng sắc giao dịch, Cố Tri Nhạc sợ là sợ ở, Hướng Vãn Vãn sẽ đem cái giao dịch này coi thật sự, cô vốn dĩ chính là cái cảm tính mềm mại. Nếu thật động tâm, tham luyến ấm áp của đàn ông, cuối cùng sẽ chịu tổn thương.

Đang lúc suy tính cô đã nhìn thấy trong phòng bếp một người đàn ông đi ra, đàn ông vóc dáng rất cao, chân dài eo thon, nhìn thấy Tô Thanh cùng Cố Tri Nhạc, lúc này cười một tiếng chào hỏi các cô

“Cố tiểu thư, Tô tiểu thư……”

Chương 22

Hí hí. Hum nay thêm chương nhoa

Cố Tri Nhạc chỉ nghe Hướng Vãn Vãn nói chuyện phiếm qua điện thoại nhắc tới Lục Tử Khiêm, nói anh có bao nhiêu tốt, có bao nhiêu ưu tú, khi đó trong lòng cô còn xem thường.

Cô cảm thấy một người để cho đàn bà bao nuôi, từ trên người đàn bà lấy tiền, đàn ông xuất sắc đi nữa thì cũng chỉ như vậy, nhiều lắm chính là tướng mạo dáng dấp đẹp mắt chút, nhưng đời này nơi nào thiếu anh đẹp trai? Có cái gì hiếm.

Chờ khi tận mắt nhìn thấy Lục Tử Khiêm, cô không thể không thừa nhận, những lời khen của Hướng Vãn Vãn rất thật, cái người Lục Tử Khiêm này, thật sự rất xuất chúng.

Nhưng là người nam nhân này càng xuất sắc, liền càng làm cho trong lòng cô càng cảnh giác.

Nghĩ đến những lời Tô Thanh, đã ở điều tra thân phận anh, cô mới tạm thời kiềm chế ý trong đầu, bằng không cô sợ chính mình sẽ nhịn không được xông lên đi kéo lấy cổ áo Lục Tử Khiêm, chất vấn anh đối với Hướng Vãn Vãn muốn làm sao.

Lục Tử Khiêm giống như không nhìn thấy ánh mắt quan sát cảnh giác của Cố Tri Nhạc,cười nói: “Vừa vặn thức ăn cũng làm xong, tôi đi lấy chén đũa.”

Anh chân dài, khí chất xuất chúng, nếu như không nhìn trên người anh là cái tạp dề hình con gấu béo, thì người ta nghĩ anh phải đi phòng họp mới đúng.

Bốn người ngồi quanh cái bàn, nồi lẩu cũng sôi, Lục Tử Khiêm đem thịt đổ vào, thịt màu đỏ trong nồi, trong chớp mắt biến thành màu trắng, Thịt này cắt rất mỏng, mặc dù không bằng miếng thịt cắt máy, nhưng vào nồi liền có thể ăn. Thịt thật là non mềm thật tươi,

Lục Tử Khiêm ăn mấy miếng, liền phụ trách nhúng thịt cho các cô, Hướng Vãn Vãn tay mắt lanh lẹ, Tô Thanh cùng Cố Tri Nhạc còn chưa có động, đã bị cô gắp hết, để vào bát Lục Tử Khiêm.

Cố Tri Nhạc, nói: “Vãn Vãn, cậu thật không tốt, ăn mảnh à?”

Hướng Vãn Vãn có chút chột dạ, suy nghĩ một chút lại đúng lý hợp tình nói: “Lục Tử Khiêm cũng chưa ăn, mình không muốn anh bị đói a. Anh ấy vẫn luôn nhúng thịt cho tụi mình, không có công lao cũng có khổ lao, nói nữa, này đó đồ ăn đều do anh ấy chuẩn bị, chúng ta cũng phải uống nước không quên người đào giếng. Anh ấy bận rộn cả buổi trưa rồi, cũng không ăn mấy miếng.”

Tô Thanh, nói: “Vãn Vãn đây là đau lòng cho người ta nha.”

Mặt Hướng Vãn Vãn lập tức đỏ, theo bản năng nhìn Lục Tử Khiêm, đối phương cũng vừa lúc nhìn qua, trên mặt cười tủm tỉm, cười đến trên mặt cô càng nóng.

Lục Tử Khiêm sợ cô quá xấu hổ, duỗi tay gắp hai miếng khoai tây cho cô, nói: “Em không phải thích ăn khoai tây sao, mau nếm thử.”

Trong phòng tuy rằng điều hòa mở mát lạnh, nhưng tháng này ăn lẩu, ăn vẫn rất nóng, cả người đầy mồ hôi, nhưng cũng rất thoải mái. Lục Tử Khiêm tay nghề đó thật tốt, Cố Tri Nhạc nhịn không được cảm thán, Hướng Vãn Vãn thật đúng là nhặt được bảo bối, này tay nghề này, trách không được hơn một tháng không gặp, đều béo lên một vòng, khuôn mặt nhỏ nhắn kia càng mềm mịn trắng hồng, bóp lên chắc chắn rất thoải mái.

Ăn một lúc, Cố Tri Nhạc nhớ tới mình mang đến rượu vang đỏ, vội vàng bảo Hướng Vãn Vãn lấy cái ly tới, nói: “Thiếu chút nữa quên mất, đây chính là thứ tốt, ba mình luyến tiếc chạm vào, chúng ta mở ra nếm thử.” Hướng Vãn Vãn không uống được rượu, cô không thế nào uống qua rượu, vài lần nếm thử cũng không có lưu lại ấn tượng mỹ vị, cho nên cầm lấy chén rượu uống một ngụm, cô ghét bỏ nhăn lại cái mũi, lẩm bẩm nói: “…… Còn không bằng nước trái cây của mình.” Tuy rằng ngửi lên thơm quá.

Cố Tri Nhạc cười cô: “ Chưa trưởng thành, vẫn trẻ con lắm."

Hướng Vãn Vãn không thích nhất người khác nói cô trẻ con, không vui nói: “Mình không phải trẻ con, mình cũng sẽ uống rượu.”

Vừa nói, cô cầm ly lên uống hết, một giọt không dư thừa.

Cố Tri Nhạc ai một tiếng, Hướng Vãn Vãn động tác quá nhanh cô không ngăn được, nói: “Nào có ai uống rượu giống cậu như vậy, uống như vậy rất dễ say.”

Hướng Vãn Vãn mặt đã đỏ, nhưng ý thức nhìn qua thanh tỉnh, ít nhất ánh mắt vẫn sáng.

Tô Thanh liếc Cố Tri Nhạc một cái, nói: “Cậu không phải không biết Vãn Vãn ghét nhất người khác nói mình trẻ con, trước nay cậu ấy không uống qua rượu, chờ tỉnh rượu, đau đầu thành cái dạng gì.”

Hướng gia có 7 anh em( Như bảy anh em siêu nhân vậy J J), Hướng Vãn coi như là đứa con gái trong đám con trai, có thể nói là muôn vàn sủng ái đều trên người cô, các anh giống như là bao che con cái bảo vệ cô lớn lên. Cô 23 tuổi rồi, cũng vẫn là đem cô như đứa trẻ, tính tình của cô cũng giống như một đứa trẻ, các loại rượu thuốc lá, bảy ông anh không cho phép cô đụng.

Nghĩ đến 7 anh em nhà Hướng gia, Cô Tri Nhạc không nhịn được rụt cổ một cái. Loại sinh vật muội khống này, nhắc tới vẫn là rất đáng sợ. Nếu bọn họ biết em gái nhỏ mến yêu bọn họ bao nuôi một người đàn ông, chặc chặc, Cố Tri Nhạc hoàn toàn không dám tưởng tượng cảnh tượng đó nữa. Lục Tử Khiêm rót nước cho Hướng Vãn Vãn uống, hỏi: “Cảm giác thế nào? Muốn đi nghỉ ngơi một chút không?”

Hướng Vãn Vãn lắc lắc đầu, ngồi thẳng người, nói: “Không, đầu em hơi choáng váng.”

Tô Thanh nhìn thoáng qua thời gian, nói: “Dù sao bọn mình cũng ăn no rồi, thời gian cũng không còn sớm, mình cùng Tri Nhạc đi về trước.”

Hướng Vãn Vãn phản ứng có chút trì độn, chậm rì rì nói: “Các cậu không ngủ lại sao?”

Cố Tri Nhạc duỗi tay nhéo mặt cô, cười nói: “Được rồi, đại bảo bối, cậu đi ngủ sớm một chút đi, bọn mình không ở lại.”

Hai người cầm túi ra cửa, Lục Tử Khiêm tiễn bọn họ, Cố Tri Nhạc nói: “Đừng, anh vào chăm sóc Vãn Vãn đi.”

Lục Tử Khiêm gật đầu.

Cố Tri Nhạc nhìn anh, nói: “Tôi không biết anh muốn làm cái gì, chính là, tôi không hy vọng anh làm tổn thương Vãn Vãn. Vãn Vãn rất ngây thơ, tuy rằng có chút không có tim không có phổi, nhưng là cũng biết đau nếu bị thương, sẽ khổ sở thật lâu.”

Lục Tử Khiêm quay đầu nhìn thoáng qua Hướng Vãn Vãn ngơ ngác ngồi ở trên ghế, lẩm bẩm nói: “Trên thế giới này, ai lại có thể không thương cô ấy?"

Trong giọng nói, không nói ra được nhu tình cùng thương tiếc.

Suy nghĩ một chút, anh nên nói cho các cô biết một ít." Thật ra thì, tôi với Vãn Vãn đã quen biết từ lâu....."

*

Đi ra tới cửa, bên ngoài gió lạnh, Cố Tri Nhạc cũng không có phục hồi tinh thần lại.

“…… Này, Lục Tử Khiêm thật thích nói đùa.” Cô nhịn không được nói.

Tô Thanh cười, trên mặt mang theo hứng phấn xem kịch, nói: “Anh ta với Vãn Vãn, còn không biết ai ăn ai.”

Chương 23

Hướng Vãn Vãn uống say cũng không ồn ào, chẳng qua là mặt rất đỏ, từ da trắng béo mập non mịn, giống như miếng bạch ngọc nhiễm màu đỏ, nói không nên lời động lòng người kiều diễm.

Lục Tử Khiêm duỗi tay sờ sờ gương mặt cô, xúc cảm nóng bỏng, anh rút tay ra, lại bị Hướng Vãn Vãn bắt lấy tay, lẩm bẩm nói: “Thoải mái.”

Tay anh to rộng, chủ yếu là mát mẻ, làm cho mặt Hướng Vãn Vãn đang nóng khiến cô thoải mái cực kỳ, làm cô nhịn không được thở phào một cái thật dài.

Ngón tay Lục Tử Khiêm vuốt ve da thịt cô, thấp giọng nói một câu, xoay người đi phòng bếp rót chén nước cho cô, nói: “Anh dọn cái bàn đã, em ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này chờ anh."

Hướng Vãn Vãn ngoan ngoãn gật đầu, bưng ly nước uống một ngụm, nước chảy quá cánh môi đầy đặn đỏ hồng, giống như cánh hoa dính sương sớm, làm người hận không thể hạ miệng cắn một ngụm. Đương nhiên, một ngụm sức lực tự nhiên rất nhẹ nhàng, ai lại chịu được làm tổn thương tiểu cô nương xinh đẹp như vậy?

Lục Tử Khiêm tùy tiện đem những bừa bài trên bàn dọn lại, chén đũa đặt trong phòng bếp, chờ ngày mai dì giúp việc đến rửa sạch. Mà hiện tại, chính là anh phải chăm sóc con mèo say này..

Uống say nên Hướng Vãn Vãn giống như mèo con ngoan ngoãn, đợi nhào vào trong ngực anh, một đôi tay nhẹ nhàng lôi kéo áo anh, đầu dựa vào trên vai anh, còn cọ cọ vào người anh.

Trở lại phòng ngủ, anh đem cô thả trên giường, đi xả chậu nước ấm giúp cô lau tay lau mặt. Nếu có thể nói, anh rất muốn tắm rửa cho cô, cả người toàn mùi lẩu.

Cởi bỏ cổ áo Hướng Vãn Vãn, nhìn cổ yếu ớt mà xinh đẹp, giống như cổ thiên nga.

Lục Tử Khiêm hầu kết khẽ nhúc nhích, cúi đầu, ở bên trên nhẹ nhàng hôn lên cổ cô.

Hướng Vãn Vãn cười khẽ, mở mắt ra nhìn anh.

Lục Tử Khiêm duỗi tay xoa mặt cô, cúi đầu hôn lấy môi, trằn trọc triền miên, mang theo cẩn thận khi chạm vào bảo bối.

Tiểu cô nương say, lười biếng từ trong xương tủy, ngay cả đáp lại hôn môi đều lười đến động một chút cũng không, ngẫu nhiên đáp lại một chút, thật giống như dùng hết sức lực, nằm ở nơi đó hưởng thụ.

Từ cổ họng phát ra tiếng cười sung sướng, Lục Tử Khiêm bắt đầu nghiêm túc lấy lòng tiểu cô nương, cảm giác người dưới thân trở nên mềm mại giống như nước, anh lúc này mới cúi người xuống, hôn lên từng tấc da tấc thịt cô.

*

Hướng Vãn Vãn cuối cùng vẽ xong bản thảo, trực tiếp gửi cho biên tập, rât nhanh đối phương trả lời lại. Đôi phương cũng là fans trung thành của < Đại Tiểu Thư > thật sự bởi vì phong cách vẽ của Hướng Vãn Vãn quá tinh tế, cô càng chú trọng chi tiết, mỗi một nơi trong hình đều phải tinh xảo hơn nữa không hề có tình tiết trống rỗng nhàm chán, hoàn toàn đạt tới hiệu quả 1+1=3, để cho rất nhiều người hô to đã quá.

" Cái phong cách này, đại đại, tôi vì cô mà điên cuồng!!!" Biên tập Thiên Mạch quy phục trước cô, nhìn ba chấm than cuối câu, có thể nhìn ra Thiên Mạch kích động cỡ nào.

Từ lần đầu tiên Vãn Vãn giao bản thảo, Thiên Mạch liền trở thành fan trung thành, hiện giờ làm biên tập cho Vãn Vãn, thấy trước chương của truyện, trong lòng cảm thán thật hạnh phúc.

Dù kích động hơn, vẫn phải nói nói chính sự.

" Chờ chương cuối cùng, công ty sẽ đem <Đại Tiểu Thư > xuất bản, đến lúc đó sẽ gởi qua bưu điện một phần cho đại đại, Bây giờ công việc này kết thúc, không biết đại đại có dự tính gì chưa? có công việc mới chưa?"
Hướng Vãn Vãn suy tư một chút, gõ chữ trả lời:" Mặc dù có mấy công ty muốn cùng mình hợp tác, nhưng mình đã từ chối, tạm thời không có nghĩ ra ý tưởng "

Thế này, Thiên Mạch có chút tiếc nuối:" Lần sau truyện tranh của đại đại, có thể đăng nhiều kì trên tạp chí bên mình...... Đúng rồi, đại đại < cùng Tiểu Lục Tử ba lượng sự >có suy nghĩ xuất bản không? "

" Đúng vậy, nếu như đại đại đồng ý, công ty chúng ta nguyện ý xuất bản."

Hướng Vãn Vãn có chút do dự, < cùng Tiểu Lục Tử ba lượng sự > là cô lấy hình tượng hàng ngày của Lục Tử Khiêm vẽ ra truyện tranh, tiện tay vẽ nha, nhân vật đầu to Q vừa manh lại vừa soái, ngoài dự đoán lại được mọi người ủng hộ.

Suy nghĩ một chút, cô nói:" Được rồi, công việc xuất bản do Thiên Mạch làm đi."

Hướng Vãn Vãn mở ra Weibo, đem chương《 cùng Tiểu Lục Tử ba lượng sự 》 mới vừa vẽ tốt đăng lên Weibo, đầu to Q bản Lục Tử Khiêm, thoạt nhìn lại manh lại soái, đặc biệt là cặp mắt kia, Hướng Vãn Vãn chính là dụng tâm đi vẽ, mà hiệu quả kia cũng rất tốt. Rất nhiều người tỏ vẻ, bọn họ đều bị cái này Q bản Tiểu Lục Tử hấp dẫn mất rồi.

《 cùng Tiểu Lục Tử ba lượng sự 》 ở Weibo có nhiệt độ không nhỏ, không biết có bao nhiêu người đặc biệt chú ý, cô mới đăng Weibo, mới có vài giây, phía dưới cũng đã có trăm bình luận.

“Ha ha ha, nội dung còn sao xem, nhưng là sô pha không thể ném! Ta tuyệt đối là đệ nhất.”

“Oa, đổi mới đổi mới, ăn đường ăn đường.”

“Lời nói không nói nhiều, ăn đường trước ăn đường trước.”

“Tiến đến ăn đường, quả thực sắp bị bệnh tiểu đường, cái này bệnh, ta không nghĩ trị, ngọt chết mạng già của ta "

“Tiểu Lục Tử thật là cưng quá, đây thật là quá sủng, một đôi này quả thực muốn mạng già a. “ “Cảm giác lại một lần tin tưởng tình yêu, anh anh anh.”

.................................

Hướng Vãn Vãn tiện tay lướt một chút, nhìn cả đám độc giả gào khóc ăn đường, có chút nghi ngờ, rất ngọt sao?

Truyện tranh là cô lấy những công việc hàng ngày của Lục Tử Khiêm mà vẽ, đương nhiên hơi chút gia công nghệ thuật một ít, nhưng … Các đại gia nói như vậy hơi khoa trương không?

Cô cẩn thận đem truyện tranh nhìn lại một lần, Hướng Vãn Vãn khóe miệng hơi cong, nhịn không được lộ ra nụ cười.Giống như, trong lòng thật có chút ngọt.

Tâm tình rất tốt, Hướng Vãn Vãn duỗi tay đem màu vẽ tới, tự hỏi trong chốc lát muốn vẽ cái gì, chờ thấy trên bàn cách kia một chậu hoa cúc non, trong đầu cô sáng ngời, lập tức quyết định, vẽ chậu hoa cúc non này đi.

Lúc cô đang chuẩn bị vẽ, trong đầu đã nghĩ xong phải vẽ bức họa này thế nào, tranh cần nhấn chỗ nào, còn có màu sắc làm cho tranh thêm hài hòa.

Đại học, thầy cô đối với cô chính là khen không dứt miệng, Hướng Vãn Vãn đối với màu sắc là thiên phú, trước đây chưa từng gặp, theo như thầy giải thích, tay cô, trời sinh nên cầm bút vẽ.

Theo như ý tưởng cô, hoa cúc non phía trên, tưới xuống nhè nhẹ từng đợt từng đợt ánh sáng, ánh sáng dừng ở cánh hoa.

Chuẩn bị xong, cô bắt đầu đặt bút.

Trên giấy vẽ trắng tinh, xuất hiện cánh hoa trắng nõn như tuyết, sáng ngời thánh khiết ánh mặt trời, màu xanh lục lá cây, tinh xảo xinh đẹp hình tròn chậu hoa nhỏ.

Này hết thảy, đều ở trong đầu, cho nên cô đặt bút cũng không có chần chờ.

Chờ Lục Tử Khiêm từ bên ngoài trở về, mở thư phòng thấy chính là cô hết sức chuyên chú vẽ tranh, tiểu cô nương khó được có dáng vẻ này, trong ánh mắt tất cả đều là nghiêm túc, ánh mắt chăm chú nhìn vào bảng vẽ, mặt mày chỉ có nghiêm túc, hoàn toàn là toàn bộ tâm tư đều đắm chìm trong trạng thái vẽ tranh.

Lục Tử Khiêm dựa vào trên cửa âm thầm thưởng thức trong chốc lát, sau đó xoay người đi xuống lầu làm cơm chiều. Trong nhà dì giúp việc vẫn đang ở trong nhà, anh nói với dì một câu, đối phương mới cởi xuống tạp dề,trở về

Thức ăn trong tủ lạnh do dì mua, Lục Tử Khiêm tự hỏi trong chốc lát, quyết định nấu cho tiểu cô nương ăn canh gà hầm. Nghe dì nói, gà từ dưới quê dì, nuôi tự nhiên, dinh dưỡng rất cao.

Ừm, cho tiểu cô nương nhà mình bồi bổ thân thể.

*****************

Edit chương này chán dã man, hiu hiu sr mn nha.

Chương 24

Hướng Vãn Vãn vẽ bức tranh này không to, chỉ tốn 5 giờ để hoàn thành, đặt ở trước mắt mọi người là một bức tranh màu sắc đầy đủ, hết sức ấm áp động lòng người cảu chậu hoa cúc non.

Đối với màu sắc cô hết sức nhạy bén, làm cho những nét vẽ của cô hết sức sống động, bản vẽ đậm nhạt đúng chỗ thật là vừa đúng lúc, màu sắc phong phú, khắp nơi để lộ ra hơi thở mạnh mẽ năng động.

Lục Tử Khiêm làm cơm tối xong kêu cô đi ăn cơm, Vãn Vãn thấy anh cặp mắt sáng ngời lên, nói: " Em vừa mới vẽ tranh xong, anh nhìn một chút đi?"

Lục Tử Khiêm vui vẻ, anh đi tới, đứng ở sau lưng cô, giương mắt nhìn lên, sau đó không nhịn được mắt sáng lên.

Mà, anh không hề biết gì về hội họa, nhưng lại có thể thưởng thức, hơn nữa cảm thụ tình cảm trong bức vẽ.

Vãn Vãn vẽ bức tranh này, đầu tiên nhìn thấy, chú ý tới không phải đóa hoa xinh đẹp mềm mại kia, mà là những dải ánh sáng. Ánh sáng sáng ngời, giống như ngày xuân đua nhau xuất hiện, hết sức ôn nhu mềm mại nằm trên bản vẽ, trong nháy mắt làm cho bức vẽ này tăng rất nhiều sắc, nhìn bức vẽ như đang sáng lên vậy.

"....Em vẽ đẹp lắm, mặc dù anh không hiểu hội họa, nhưng từ bên trong cảm giác được mùi vị ánh mặt trời, giống như là phơi nắng ngày xuân, để cho người cảm thấy hết sức thoải mái. Anh cảm thấy là bắc vẽ tốt, có thể để cho người cảm giác được hai chữ ấm áp. Cho nên, em vẽ rất giỏi.

Anh khen hết sức chân thành, Vãn Vãn bị anh khen tâm hoa nộ phóng *, nhưng vẫn phải dè dặn một chút, nhưng mắt giống như đang sáng lên vậy, bên trong chứa ngàn vạn ngôi sao vậy, hết sức chói mắt. Coi như cô không cười, Lục Tử Khiêm cũng có thể cảm giác được cô đang vui.

*TÂM HOA NỘ PHÓNG mở cờ; mở cờ trong bụng; nở gan nở ruột.

Dĩ nhiên, lúc Vãn Vãn vẽ bức tranh này cô cũng cảm giác rất thoải mái, cái loại cảm giác đắm chìm đó, cô vẽ xong cảm thấy bức tranh này cô hết sức tâm đắc, Mà sự thật chứng minh, bức họa này đúng là vẽ rất tốt, có thể nói là vượt xa bình thường.

" Chờ ngày mai tìm một khung tranh đem đóng khung cho đẹp, sau này treo thư phòng được đấy anh." Cô cười nói.

Ngày thứ hai, Vãn Vãn tốn một buổi trưa đem toàn bộ bức họa này hoàn thành, sau đó đi cửa hàng quen, đóng khung, tốn hết 5 vạn.
Nhân viên nhìn bóng dáng cô, không nhịn được cười nói:" Tốn 5 vạn đặt một cái khung, thế giới của người có tiền, thật không hiểu."

Một nhân viên khác nói: " Người ta gọi là nghệ thuật, ngươi biết cái gì?"

Hướng Vãn Vãn đem tranh chụp rồi đăng lên mạng, trước hết khiến tranh được chú ý chính là fan của cô.

Bây giờ fan cô đều là fan truyện tranh < Đại Tiểu Thư >, bây giờ nhìn thấy cô đăng ảnh vẽ màu nước, hết sức kinh ngạc, đại đại vẽ được cả màu nước đó.

Vãn Vãn lướt xem bình luận thật xấu hổ vô cùng.

Lúc vẽ bức này Vãn Vãn có những cảm giác hết sức tốt, vì vậy khi lấy được rất nhiều lời khen cũng không cảm thấy bất ngờ, trong lòng vẫn cô vẫn rất phấn chấn, điện thoại di động ở trên giường lăn hai vòng, lúc này mới từ trên giường ngồi dậy.

"..... Đột nhiên linh cảm tới "Nói xong, cô đạp dép thỏ lạch bạch chạy tới thư phòng, mở máy vi tính ra tìm một file.

" Họa Linh "

Gõ hai chữ, cô nhanh chóng viết ra tiểu thuyết chương 1.

" Họa Linh " Vãn Vãn viết về mộ nữ sinh cũng chính là nữ chính tên Thư Lang,, cô ở bảo tàng cũ phát hiện ra một bức tranh, mà cô trăm triệu lần không nghĩ tới, chính là một bức họa thay đổi hoàn toàn đời cô.

Lúc chưa phát hiện ra, nữ Thư Lang vẫn ngoan ngoan không biết cái gì, len lén đem bức họa này từ bảo tàng cầm đi. Dĩ nhiên, không phù hợp với tính cách của cô, chính cô hoàn toàn không nhận ra được có gì không đúng.

Lúc lấy bức vẽ, Thư Lang từ từ phát hiện, bức họa này lại là " Sống ", như có gì đó mê hoặc.

Cô là một sinh viên rất bình thường trong Học viện Mỹ thuật, tài năng của cô chỉ có thể được gọi là bình thường, đặc biệt đối với tài năng của các bạn cô chỉ coi là bình thường, cô thậm chí trông còn ảm đạm.

Mà bây giờ, Thư Lang đã từ từ phát hiện, cô vẽ, bạn vè thầy cô khen càng ngày càng nhiều, cô vẽ càng ngày càng kỹ càng ngày càng xuất sắc, ngay cả bạn ngày thường cao ngạo với cô, nhìn cô với con mắt khác.

Mà đây tất cả, bắt đầu do cô lấy bức tranh kia.

************

Cố lên, sắp hoàn rồi, cảm ơn các bạn.

Chương 25

Cả một buổi chiều viết liền ba chương, đem ba chương này đăng lên mạng, Hướng Vãn Vãn nhịn không được duỗi cái eo. Ngồi một buổi trưa, thân cô cứng đờ, lúc này đây cô thay đổi phong cách, cũng không biết các độc giả có thích không.

Mở ra Weibo xem tin tức, sờ sờ bụng trống rỗng, Hướng Vãn Vãn quyết định đi tìm đồ ăn ngon lót bụng.

Bây giờ mới hơn bốn giờ chiều, Lục Tử Khiêm chưa có trở về, nếu có anh ở đây, trong nhà tủ lạnh cũng không có đồ gì, một tầng toàn trái cây, cũng không biết anh mua cherry ở đâu, tươi ngon còn ngọt. Anh còn làm một ít bánh quy nhỏ để ở phòng khách trên bàn cơm, Hướng Vãn Vãn lấy một ly sữa bò, ngồi ở ghế trên ăn bánh quy.

“Lục Tử Khiêm nói đi làm, cũng không biết làm cái gì nhỉ……” Hướng Vãn Vãn lẩm bẩm, có chút tò mò công việc của Lục Tử Khiêm, mỗi ngày 9 giờ ra cửa, 5 giờ mới trở về, có thể nói là đi sớm về trễ.

Đang ăn bánh quy, di động của cô vang lên, gọi điện thoại tới là biên tập Thiên Mạch.

“Đại Đại!” Vừa nhận điện thoại, liền truyền đến tiếng nói rất có tinh thần sức sống của Thiên Mạch.

Theo Hướng Vãn Vãn biết, Thiên Mạch mới tốt nghiệp đại học hai năm, cô là người đầu tiên nhận lấy truyện tranh của Hướng Vãn Vãn, bởi vậy cô rất coi trọng, còn rất hết lòng, Hướng Vãn Vãn xuất bản truyện tranh xuất bản tất cả đều một tay cô phụ trách

“Đại Đại, 《 cùng Tiểu Lục Tử ba lượng sự 》 đã làm ổn, chờ bản mẫu ra lò, mình sẽ cho người gửi qua bưu điện một phần, đến lúc đó nếu cậu có ý kiến gì, có thể cùng mình nói.”

Hướng Vãn Vãn mỉm cười, nói: " Mình đã biết, cảm ơn.” Bên kia Thiên Mạch nghe được tiếng Hướng Vãn Vãn, mặt nháy mắt liền đỏ, tiếng của đại đại kêu một cái dễ nghe, quả thực chính làm thanh khống nháy mắt liền khó có thể tự kềm chế.

Chỉ là nghe tiếng thôi, Thiên Mạch liền cảm thấy vị này đại đại khẳng định là cô nương hết sức xinh đẹp.

Biết ý nghĩ của Thiên Mạch, đồng nghiệp như lơ đễnh, nói: “Bà đừng bị tiếng nói làm mê hoặc, hiện tại có rất nhiều máy chỉnh âm, tiếng nói nghe vừa mềm lại manh, nhưng người đó lại béo phì chả xinh gì. “

Thiên Mạch lại không cảm thấy là như thế này, nói: “Tuy rằng hiện tại rất nhiều máy chỉnh âm, nhưng mình cảm thấy đại đại khẳng định không phải như vậy, mình cảm thấy cô ấy nhất định rất xinh đẹp.”

Đồng nghiệp nhún nhún vai, hiển nhiên không cảm thấy như thế. Nhà xuất bản tốc độ rất nhanh, rất nhanh đem bản mẫu gửi cho Hướng Vãn Vãn. Mặt bìa cứng rắn, bên trên là Tiểu Lục Tử cùng nữ chính Q, nhìn qua quả thực rất manh.

Hướng Vãn Vãn nhìn tỏ vẻ không có gì kén chọn, nhắn tin cho Thiên Mạch rằng bìa ổn, cô đăng lên mạng về việc xuất bản của quyển truyện tranh sắp ra thị trường.

Biết tin tức này, các fan đều thật cao hứng, quyển truyện tranh này trước khi xuất bản chả có tin tức gì, bây giờ đột nhiên không chỉ có tin tức xuất bản mà còn có thể mua được ngay. Đối với fan mà nói, đó nhất định chính là bất ngờ ngạc nhiên mừng rỡ.

“Mua mua mua, tuyệt đối muốn mua! Oa, 《 Tiểu Lục Tử 》 thật sự rất manh, ta phải đặt 10 cuốn!”

“Vui vẻ, không nghĩ tới 《 Tiểu Lục Tử 》 không rên một tiếng liền xuất bản, vừa vặn mua một quyển tới cất chứa.”

“Không biết 《 Tiểu Lục Tử 》 đúng là làm cho người ta bất ngờ mà.”

Vãn Vãn chỉ phụ trách đăng tin, lên không để ý, ngược lại Thiên Mạch lại rất chú ý chuyện này, nhìn thấy fan bình luận bày tỏ muốn mua, ngược lại có chút vui mừng.

Nếu như lần này《 Tiểu Lục Tử 》 doanh số không tồi, như vậy tiếp theo truyện tranh đại đại cô càng có tự tin tranh thủ làm biên tranh cho Vãn Vãn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau