EM VỪA NHÁT LẠI VỪA NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Em vừa nhát lại vừa ngọt - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Hướng Vãn Vãn bị anh nói lỗ tai đều đỏ, duỗi tay che lại miệng anh, nói: “Anh nói bậy gì đó? Nhiều người nhìn như vậy.”

Vừa rồi những nữ nhân viên đối với Lục Tử Khiêm bày tỏ yêu thích liền sửng sốt, hoàn toàn không thể tin được chính mình vừa mới nghe thấy được cái gì. Đàn ông anh tuấn xuất sắc như vậy, lại là bị cô gái này bao nuôi?

Cô nghĩ,cô đại khái cần phải bình tĩnh một chút.

Lục Tử Khiêm một chút cũng không thèm để ý ánh mắt của những người khác, cười nói: “Bọn họ thích xem thì để cho bọn họ xem, cô chính là kim chủ, tôi cũng không muốn để cho cô giận dỗi, cẩn thận làm mình bực bội.”

Vật nhỏ nhạy cảm lại đa nghi, thiếu cảm giác an toàn, giống như một con ốc sên, hơi không chú ý, liền sẽ lùi về trong vỏ của mình

Hướng Vãn Vãn nhấp môi, nói: “Tôi không có tức giận.”

Lục Tử Khiêm nhướng mày, nói: “Tôi không tin.”

Hướng Vãn Vãn: “……”

“Trừ phi, Vãn Vãn hôn tôi một ngụm, tôi mới tin tưởng cô không có tức giận.” Lục Tử Khiêm được một tấc lại muốn tiến một thước.
“Nơi này, nhiều người như vậy nhìn.” Hướng Vãn Vãn có chút do dự.

Lục Tử Khiêm không nói.

Hướng Vãn Vãn nhìn chung quanh một chút, nhón chân bẹp ở trên mặt anh hôn một cái, xoay người mặt đều đỏ ửng.

Ai nha, thật sự là quá xấu hổ

Hai người này dây dưa một lúc, nhưng thật ra vừa vặn đến phòng ăn, Tô Thanh đã sớm ngồi chờ

“Tô Thanh!” Hướng Vãn Vãn tiến vào phòng đã kêu một tiếng.

Tô Thanh quay đầu, ánh mắt liền dừng ở trên người Lục Tử Khiêm sau lưng Hướng Vãn Vãn, chờ thấy người rõ ràng, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Lục Tử Khiêm giúp Hướng Vãn Vãn đem ghế dựa kéo ra, sau đó chính mình mới ở một bên ngồi xuống, mỉm cười cùng Tô Thanh chào hỏi: “Chào cô, Tô tiểu thư, tôi là Lục Tử Khiêm, cũng là Vãn Vãn tình nhân.”

Anh nói chính là tình nhân, không phải bạn trai.

Tô Thanh thu hồi ánh mắt, nói: “Hai người muốn ăn cái gì, chính mình gọi đi, mình đã gọi rồi.”

Hướng Vãn Vãn lập tức nói: “Mình thật là đói, vừa rồi ở cửa hàng đi dạo nửa ngày, cảm giác chính mình có thể ăn hết một con trâu.”

Tô Thanh nói: “Một con trâu? Có thể a, chỉ cần cậu có thể nuốt trôi, bây giờ mình sẽ để cho phòng bếp bưng lên một con trâu"

Hướng Vãn Vãn: "... Hứ, cậu biết rõ là mình nói đùa.”

Chương 12

Lúc ăn cơm, Tô Thanh không dấu vết đánh giá người đàn ông trước mắt.

Cô ở giới giải trí đã lâu rồi, cũng thấy qua không ít bộ dáng xuất sắc hơn người, nhưng khi nhìn thấy Lục Tử Khiêm từ ánh mắt đầu tiên, cô vẫn cảm thấy rất đẹp cũng yêu thích.

Phải nói ngũ quan Lục Tử Khiêm nhìn thật đẹp, không đến nỗi, nhưng trên người lại có một loại mị lực hết sức mê người.

Đường nét sắc bén, dáng người thon dài mà thẳng tắp, bộ tây trang cắt may hoàn mỹ vừa in trên người, vai rộng eo thon, đặc biệt có một đôi chân dài, quả thực làm người ta hâm mộ không thôi, cả người đều tràn ngập thành thục đàn ông.

Đặc biệt là nói chuyện với nhau, trời nam đất bắc, mặc kệ Tô Thanh nói cái gì, người đàn ông này đều có thể tiếp đọc, hoàn toàn phô bày học thức phong phú của anh.

Người đàn ông này, quả thực chính là cực phẩm a!

Tô Thanh trong lòng cảm thán, nhưng là đối Lục Tử Khiêm cảnh giác lại càng trọng.

Đàn ông xuất sắc như thế, tự nhiên cũng là tâm cao khí ngạo, anh như vậy học vẫn cùng hiểu biết, cho dù là trong nhà phá sản, tùy tiện đi ra ngoài tìm việc, cũng có thể làm cuộc sống chính mình đầy đủ sung túc, mà không phải là trở thành tình nhân, bị phụ nữ bao nuôi.

Cơm nước xong, đó là thời gian ăn đồ ngọt, cũng là thời gian Hướng Vãn Vãn thích nhất, ngọt mà không ngấy để vào trong miệng,bánh mềm mại thêm với một ly trà sữa nữa, đó nhất định chính là vô cùng hưởng thụ

Lục Tử Khiêm thấy cô thích, đem phần của mình đẩy cho cô, cười hỏi: “Cô thích ăn bánh ngọt? Chúng ta mỗi ngày tầm buổi chiều có thể suy xét một chút thời gian uống trà để ăn bánh ngọt.”

Hướng Vãn Vãn hai mắt sáng lên nhìn anh, có chút kinh ngạc hỏi: “Anh biết làm bánh ngọt?”

Lục Tử Khiêm gật đầu: “Nhưng giới hạn bánh kiểu Tây, trước kia tôi ở nước ngoài sống một thời gian rất dài, bình thường bánh ngọt thật ra làm không khó khăn gì. Đương nhiên, cô muốn ăn cái gì, có thể nói, tôi sẽ đi học.”

Hướng Vãn Vãn lập tức khâm phục anh, nói: “Cảm giác giống như cái gì anh cũng biết vậy "

Lục Tử Khiêm cười mà không nói.

Hai người một bên nói chuyện với nhau, ngược lại có một loại thân mật khiến người khác chen vào không lọt, rõ ràng bọn họ mới quen nhau không bao lâu.

Ánh mắt Tô Thanh nhìn Lục Tử Khiêm, rõ ràng mang theo ý tìm tòi nghiên cứu, môi đỏ mở ra, mở miệng hỏi: “Tôi nghe Vãn Vãn nói, Lục tiên sinh trong nhà có việc ngoài ý muốn, trên đầu rất là túng quẫn, lúc này mới đón nhận những yêu cầu vô lý của Vãn Vãn "

Lục Tử Khiêm ánh mắt thản nhiên nhìn Tô Thanh, tùy ý để cô đánh giá, cười nói: “Là như vậy không sai.” Tô Thanh cười, nói: “Không phải tôi không tin Lục tiên sinh, chỉ là, Lục tiên sinh xuất sắc hơn người như vậy, không có người khác trợ giúp, cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh quá mức chật vật. Kiêu ngạo như anh, tôi không rõ, Lục tiên sinh cần gì phải phải đáp ứng làm tình nhân của Vãn Vãn?"

Lục Tử Khiêm lộ ra biểu tình nghiêm túc tự hỏi, sau đó nghiêm túc trả lời nói: “Đại khái là tôi lười đi, thích không làm mà hưởng.”

Ngoài miệng nói nói như vậy, biểu tình trên mặt không có nửa điểm xấu hổ, thẳng thắn mà nói.

Tô Thanh: “……”

Có thể đem câu không làm mà hưởng nói được như thế, Tô Thanh cũng chỉ gặp qua một người như vậy.

Hướng Vãn Vãn bắt lấy tay Lục Tử Khiêm, rất là nghiêm túc nói: “Anh yên tâm đi, tôi có rất nhiều tiền, hoàn toàn có thể bao nuôi anh. Coi như anh không làm mà hưởng cũng không sao, chỉ cần anh làm tôi vui là được.”

Lục Tử Khiêm lập tức thành thực nhìn về phía cô, nói: “Vãn Vãn, cô thật tốt. Chỉ là, cô không sợ đem tôi chiều hư sao?”

“Chiều hư?” Hướng Vãn Vãn nghĩ nghĩ, “Tôi đây liền không cần anh, đi bao dưỡng những người khác.”

Lục Tử Khiêm ánh mắt hơi trầm xuống, trên mặt nổi lên một tia cười tới, nhẹ giọng nói: “Vãn Vãn, cô thật đúng là bạc tình, tôi cảm thấy tôi có chút tức giận.”

Hướng Vãn Vãn: “……” Nhạy bén ngửi được mùi nguy hiểm, cô lập tức nói: “Đương nhiên, tôi nói đùa. Tử Khiêm anh tốt như vậy, nấu cơm ăn ngon, lớn lên lại đẹp, còn phải làm bánh ngọt cho tôi, tôi mới không bỏ được anh. “

Lục Tử Khiêm liền cười, ngón tay nhéo tay mềm mại của cô nhẹ nhàng xoa, cũng không biết là tin vẫn là không tin.

Một bên Tô Thanh đem một màn này xem ở trong mắt, như có điều suy nghĩ gì nhìn về phía Lục Tử Khiêm —— có lẽ, muốn tiền, vị Lục tiên sinh cũng không nhất định.

Đối phương trong mắt, không thể nhận sai, tuy đối với Hướng Vãn Vãn tình thế bắt buộc, rất rõ ràng, vị Lục tiên sinh này, đối Hướng Vãn Vãn rất có thiện cảm, thậm chí mang theo vài phần tình ý.

Mà Hướng Vãn Vãn đấy, sống 23 năm, ngay cả mùi vị tình yêu cũng chưa hưởng qua, giờ hai người gặp nhau, cuối cùng có hại còn không biết là ai.

Nghĩ vậy, Tô Thanh nhịn không được cười lên một tiếng, nói: “Lục tiên sinh, về sau đại khái sẽ rất mệt.”

Lục Tử Khiêm cười nói: “ Mệt mỏi đi nữa, tôi nghĩ tôi cũng vui vẻ chịu đựng.”

Hướng Vãn Vãn hoàn toàn không hiểu được hai người bọn họ đang nói gì, vẫn là chuyên tâm ăn bánh ngọt của mình.

*

Lục Tử Khiêm cứ như vậy từ từ bước vào trong cuộc sống của Hướng Vãn Vãn, theo lý thuyết coi như là hai người lần đầu tiên ở cùng mái nhà, vậy cũng sẽ phát sinh không ít va chạm, thậm chí sẽ còn có chút khó chịu. Nhưng tình huống như vậy, đối với Lục Tử Khiêm và Hướng Vãn Vãn mà nói hoàn toàn không tồn tại

Từ ngày đầu tiên trợn mắt thấy Lục Tử Khiêm ở trong phòng của mình, Hướng Vãn Vãn liền không có cái gì không thoải mái, phải nói, Lục Tử Khiêm luôn biết làm thế nào làm Hướng Vãn Vãn vui vẻ, cùng anh ở cùng một chỗ, Hướng Vãn Vãn không chỉ có không có chút nào không vui, ngược lại cảm thấy cuộc sống mình quá vui vẻ

Một ngày sáng trưa chiều cơm đều do Lục Tử Khiêm phụ trách, đương nhiên, Hướng Vãn Vãn cũng không phải cái gì cũng không làm, chỉ thanh toán tiền, nhìn Lục Tử Khiêm ở trong phòng bếp bận việc, cô vẫn cảm thấy xấu hổ, cũng sẽ ở bên cạnh làm trợ thủ cho anh, sau đó nếm thử đồ anh làm.

Buổi chiều sẽ có thời gian trà chiều, Lục Tử Khiêm sẽ làm các loại bánh kiểu Tây, bơ cùng bột mì hoàn mỹ hỗn hợp, quả thực không thể không khen, so với tiệm bên ngoài bánh ngọt anh làm ăn ngon hơn.

Đương nhiên, bánh ngọt, calo trong đó chứa vô cùng nhiều, bởi vậy một tháng lúc sau, Hướng Vãn Vãn mở mắt ra liền phát hiện ra trên bụng mình thịt trở nên mềm như bông. Nói đúng ra, là trở nên càng thêm mềm như bông.

Buổi tối Lục Tử Khiêm thích nhất xoa bóp nơi đó xoa xoa cảm thấy thật mềm, thật dễ chịu.

Chương 13

Đương nhiên, về điều này, vừa mới bắt đầu Hướng Vãn Vãn tự nhiên có chút không quen, về sau hai người cùng giường lâu rồi, cũng tập mãi thành thói quen, đôi khi cô cũng sẽ ở trên người Lục Tử Khiêm sờ một cái, nơi đó xoa một móng.

Thân thể con người thật ấm, thật là làm người mê muội.

Bất quá, dáng người mượt mà, nên Hướng Vãn Vãn cũng vẫn luôn tự tin, cảm thấy chính mình một chút đều không mập. Nhưng, chờ cô đứng ở trên cân, “55kg”, cũng không khỏi hít một hơi thật sâu.

Không hề nghi ngờ, cô béo, ngắn ngủi một tháng này, cô liền béo lên mười cân!

Chờ Lục Tử Khiêm từ dưới lầu chạy bộ xong xong bước trở về, hiếm khi thấy tiểu cô nương ngủ nướng trên giường, mà hôm nay 7 giờ đã dậy ngồi ở trong phòng khách, trên mặt biểu tình rất là nghiêm túc.

Lục Tử Khiêm đầy mặt thắc mắc, đổ chén nước uống lên, hỏi: “Hôm nay sao dậy sớm như vậy?”

Hướng Vãn Vãn ánh mắt u oán nhìn anh, nói: “Đều tại anh, tôi lại béo lên mười cân!”

Mười cân, quả thực là không thể nhịn.

Lục Tử Khiêm ồ một tiếng, nói: “Trách không được gần đây tôi ôm cô, cảm thấy thoải mái hơn "

Hướng Vãn Vãn: “…… Anh còn cười? Tôi béo hơn mười cân vì ai, mười cân!”

Cô cường điệu mười cân này, bày tỏ đây là một con số rất khổng lồ.

Lục Tử Khiêm nhìn tủ lạnh chứa đồ ăn, nghe vậy không thèm để ý nói: “Không phải mười cân sao? Cô béo thành cái dạng gì, tôi đều thích, hơn nữa cô béo cũng càng đẹp mắt, bữa sáng cô muốn ăn cái gì, nếu không ăn bánh chẻo áp chảo?”
“Được, bánh chẻo áp chảo!” Hướng Vãn Vãn theo bản năng phải trả lời một tiếng.

“……”

“Không, không ăn bánh chẻo áp chảo, tôi muốn giảm béo! anh làm cho tôi ăn trái cây sữa chua là được!”

Lục Tử Khiêm nhướng mày nhìn cô: “ Xác định?”

Hướng Vãn Vãn biểu tình thật trầm trọng gật gật đầu: “Tôi xác định.”

Lục Tử Khiêm mỉm cười, thế nhưng cũng không ngăn cô, nói: “ Tốt lắm, cô muốn ăn cái này, tôi sẽ làm cho ăn.”

Sau đó chờ bữa sáng lên bàn, trên bàn có hai phần. Một phần, bánh chẻo áp chảo mềm thơm, một phần, sữa chua trộn trái cây.

Hướng Vãn Vãn: “……”

Cũng không biết là cố ý hay không, bánh chẻo áp chảo bị chọc thủng, nhân bên trong hoàn toàn lộ ra. So sánh với sữa chua trắng như tuyết, hai người vừa so sánh như vậy, má ơi nhất thời cảm thấy lòng chua xót không dứt.

" Tại sao bữa ăn sáng của anh phong phú như vậy?" Hướng Vãn Vãn không phục.

Ung dung gắp một cái bánh chẻo áp chảo cho vào miệng, Lục Tử Khiêm hỏi lại: " Cô giảm béo, chẳng nhẽ muốn tôi giảm béo cùng cô? Vãn Vãn, đối với tôi như vậy, thật bất công."

Hướng Vãn Vãn suy nghĩ một chút, đúng là có chút không công bằng, Nhưng nhìn Lục Tử Khiêm ăn thơm như vậy, cô cảm thấy sữa chua trong miệng không mùi vị.

Lục Tử Khiêm sờ sờ đầu cô, nói: “Ngàn dặm chuyến đi, bắt đầu từ dưới chân, ăn uống điều độ một tháng, khẳng định có thể gầy, cố lên.” Sau đó lại gắp trong miệng một cái bánh chẻo áp chảo.

Hướng Vãn Vãn nuốt một ngụm nước miếng, cúi đầu xúc vào trong miệng một khối to sữa chua trái cây, đơn giản mắt không thấy tâm không phiền. Chỉ là, tính nhìn không thấy,nhưng trong không khí bay mùi hương, cũng tức khắc làm cô cảm thấy đồ ăn trong miệng có vị như nhai sáp.

Thật vất vả ăn xong bữa sáng, Hướng Vãn Vãn uể oải đi rửa chén, đi phòng bếp cầm vở vẽ tranh.

Một người mặc mặc tạp dề đầu to Q bản nhân vật con trai, ở hắn trước mặt bàn đồ ăn hết sức phong phú, đối diện của hắn, đồng dạng Q bản tiểu cô nương trước mặt lại chỉ bày một lọ sữa chua.

Dưới so sánh, quả thực lòng vô cùng chua xót a.

Chương 14

Vòng thượng lưu Thành phố A nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, chuyện Hướng Vãn Vãn bao nuôi một tình nhân nhỏ, mặc dù không thể nào tuyên dương được, nhưng mà mấy chị em từ miệng Tô Thanh đã biết hết.

Lúc Hướng Vãn Vãn ở trong thư phòng vẽ một chút, nhận được điện thoại từ một cô bạn thân, người này họ Cố,kêu Tri Nhạc.

Cố Tri Nhạc người này, nhân sinh đến xinh đẹp, gia thế cũng không tồi, cũng ở trong vòng, bọn họ chơi cũng rất thân, tiểu chó săn chó con thay đổi như thay áo. Dựa theo cách Cố Tri Nhạc nói, cái này là biết hưởng thụ, có tiền còn có đàn ông nghe lời, cô liền vui vẻ..

"... Vãn Vãn ơi ~ "Vừa nhận điện thoại, liền nhớ lại âm thanh ngọt lịm của Cố Tri Nhạc, âm thanh quyến rũ tận xương, nghe giống như đang làm nũng vậy, khiến người nghe mềm nhũn, hận không thể mang tất cả những gì tốt nhất đem đến trước mặt cho cô.

Hướng Vãn Vãn coi như là chị em thân thiết, nghe được thanh âm của Cố Tri Nhạc, trong lòng cũng không nhịn được mềm nhũn.

Đem bút vẽ đặt ở trên bàn, Hướng Vãn Vãn ngồi cái ghế có thể xoay tròn vòng vo hai vòng, nói:" Tri Nhạc, cậu đi du lịch Pháp về rồi à "

Cố Tri Nhạc vui vẻ nói:" Đúng vậy, mình nói cho cậu biết, lần này ở nước Pháp gặp một anh đặc biệt đẹp trai, tóc vàng mắt xanh, giống như thiên sứ vậy."

" Sau đó anh ta liền quỳ dưới váy nữ thần?" Hướng Vãn Vãn cười hỏi.

Cố Tri Nhạc nói:" Thật không có, mình đang cố gắng, tranh thủ làm anh ta mê muội vì mình xinh đẹp."

Hướng Vãn Vãn cười, không hỏi Tri Nhạc xem muốn bạn trai thế nào, Cố Tri Nhạc tin tưởng và chấp hành câu sớm tụ sớm tan, nói không chừng một giây trước còn cùng người yêu đến chết đi sống lại, giây tiếp theo liền đối với đối phương không có hứng thú.

Dựa theo như lời Tô Thanh, Cố Tri Nhạc chính là một con ngựa hoang tràn đầy hoang dã, nếu muốn thuần phục được, cũng không có đơn giản như vậy.

Bên kia truyền đến sột sột soạt soạt, sau đó là tiếng rót nước, Cố Tri Nhạc uống một ngụm nước, nói: “Mình nói này, tối hôm qua ở trên đường mình gặp một tên ngu xuẩn, đi xe dám vượt qua xe mình, còn gây hấn mình, lão nương mà anh ta có thể khiêu khích "

" Sau đó thì sao?"

“Sau đó mình trực tiếp lái xe đâm vào đuôi xe của anh ta, để cho anh ta trước mặt mình dừng một chút, quả thực giống như khổng tước xòe đuôi vậy, xe cùi của hắn đứng trước mặt lão nương không biết xấu hổ sao?” Cố Tri Nhạc giọng nói tràn đầy khinh thường, siêu xe nào Cố Tri Nhạc cô chưa thấy qua? “Cậu tính tình cũng quá bạo đi, nếu bọn họ xuống xe tới tìm cậu gây phiền toái làm sao bây giờ?” Hướng Vãn Vãn nghĩ đến cảnh tượng đó, liền kinh sợ không được, cũng rất bội phục dũng khí Cố Tri Nhạc.

Cố Tri Nhạc không thèm để ý nói: “Bọn họ thật sự tới tìm mình gây phiền toái, chẳng lẽ mình còn sợ bọn họ sao? Xe lão nương, lấy mười chiếc xe kia của anh ta mua, cũng không đủ.”

Xe của Cố Tri Nhạc, Hướng Vãn Vãn cũng biết đến, chính là bản số lượng có hạn, giá cả hơn ngàn vạn.

“Cuối cùng cảnh sát tới, mình không kiên nhẫn cùng bọn họ dây dưa, kêu luật sư tới cùng bọn họ nói.” Cố Tri Nhạc nói nhịn không được xoa xoa ấn đường, chính là tối hôm qua vì vụ nháo này nên đến chậm chút, làm hại đầu cô đến bây giờ có chút đau.

Hướng Vãn Vãn nhịn không được cười, Cố Tri Nhạc cho tới nay thích nhất chính là gây chuyện.

“Đúng rồi, mình nghe Tô Thanh nói cậu bao nuôi tiểu chó săn? Thế nào, tiểu chó săn cảm giác như thế nào? Còn có, việc kia anh ta được không? Có phải làm ngươi muốn chết?” Cố Tri Nhạc không biết xấu hổ, há mồm nói ra nói liền làm người khác ngại.

Hướng Vãn Vãn bị Tri Nhạc nói được nhịn không được bưng kín mặt, nhịn không được nói: “Người một nhà, đừng mở miệng nói như vậy.”

Cố Tri Nhạc hừ hai tiếng, nói: “Ở trước mặt mình, cậu còn thẹn thùng gì?” Nói xong, Tri Nhạc nhớ tới cái gì, đứng thẳng người, nói: “Hai người, còn chưa gì đó chứ?”

Hướng Vãn Vãn trầm mặc.

Cố Tri Nhạc dở khóc dở cười, hỏi: “Hai người không nhẽ yêu nhau thuần khiết?”

“……”

“Vậy bình thường làm cái gì?”

“Làm cái gì?” Hướng Vãn Vãn đếm trên đầu ngón tay, “Không có gì hay á, ăn cơm xong uống trà trưa, sau đó buổi tối ngủ.Cậu không biết, tay nghề Lục Tử Khiêm cực tốt, làm điểm tâm cũng đặc biệt ăn ngon. Mới một tháng, mình đã bị nuôi béo lên mười cân, đây chính là mười cân đó.”

Cố Tri Nhạc xem như phục nàng, nói: “Cậu xài số tiền lớn bao nuôi tình nhân nhỏ, chính là vì đối phương cho ngươi làm điểm tâm, nấu cơm ăn? Vụ làm ăn này thật là thua thiệt quá."

Hướng Vãn Vãn tưởng tượng, giống như còn thật là có chút thua thiệt, chính là ngẫm lại muốn cùng Lục Tử Khiêm làm cái gì cái gì, cô cảm thấy cả người nóng bừng.

“Vãn Vãn, cậu như vậy không được a.” Cố Tri Nhạc lời nói thấm thía nói, “Cậu phải ở trước mặt tình nhân nhỏ bày ra một bộ cậu là người đầy kinh nghiệm chứ, nếu không sẽ bị tình nhân nhỏ coi thường cho."

Hướng Vãn Vãn lập tức khiêm tốn thỉnh giáo: “ Vậy mình nên làm cái gì bây giờ?”

“Cái này sao……” Cố Tri Nhạc cân nhắc một chút, “Cậu trước tiên lên mạng tìm người giúp đỡ, sau đó học hỏi.”

Hướng Vãn Vãn nghiêm túc gật đầu, đem lời Cố Tri Nhạc đặt ở trong lòng, đây có thể đều là kinh nghiệm quý báu.

Chương 15

Chờ cúp điện thoại, Hướng Vãn Vãn liền bắt đầu suy nghĩ đi đâu tìm người giúp đỡ bây giờ. Trên mạng hiện tại là thời kỳ nghiêm khắc, nếu muốn tìm đến người giúp đỡ, có hơi khó khăn, cũng không tính khó khăn, nhưng cũng không phải dễ dàng như vậy. Đặc biệt bản thân Hướng Vãn Vãn đối những việc này không tính là biết, trong nháy mắt có chút không biết nên làm cái gì bây giờ.

Ở trên mạng lục soát thật lâu, cô rốt cuộc quyết định thêm WeChat, mở WeChat ra, tìm tòi số WeChat, sau đó gửi lời mời kết bạn. Làm xong loạt động tác, cô hít vào một hơi thật sâu

Rất nhanh, đối phương liền đồng ý kết bạn.

Hướng Vãn Vãn ngượng ngùng xoắn xít, nhắn cho đối phương một cái tin: “Nghe nói, nơi này có tài nguyên?”

Đầu kia cũng rất nhanh trả lời cô: “Chào, đúng vậy, chị muốn dạng gì? Quốc nội nước ngoài, Châu Âu Đông Phương, nam nữ nam nam? chị muốn dạng gì, nơi này tôi cái gì cũng có!”

Sau đó Hướng Vãn Vãn khiêm tốn thỉnh giáo, dưới sự chỉ đạo ở đối phương, lựa chọn một văn kiện tài nguyên.

Download tốt văn kiện, Hướng Vãn Vãn trong lòng có chút khẩn trương lại có điểm hưng phấn, khống chế con chuột, lén lút hướng kia bên trên một chút.

“Tôi cắt chút trái cây, cô có muốn ăn hay không?”

Thư phòng môn đột nhiên bị người từ bên ngoài mở ra, phía sau cửa xuất hiện bóng người Lục Tử Khiêm, một đôi chân dài trực tiếp đi vào.

Hướng Vãn Vãn nháy mắt liền luống cuống, đóng thật nhanh cửa sổ trên thanh công cụ, cố gắng trấn định ngồi ở chỗ kia, nói: “A…… Anh, anh đặt ở kia đi, chờ một chút nữa tôi ăn.”

Tiểu cô nương lớn như vậy không biết nói dối thế nào, trên người không đúng Lục Tử Khiêm liếc mắt một cái liền nhìn ra

Nhịn không được híp híp mắt, Lục Tử Khiêm hỏi: “Vãn Vãn, cô vừa rồi đang làm cái gì?”

“Hả?” Hướng Vãn Vãn ừ một tiếng, “Tôi đương nhiên đang vẽ tranh, tháng này phác thảo tôi còn chưa có vẽ xong.”

“Thật sự?” Lục Tử Khiêm hỏi lại.

Hướng Vãn Vãn dùng sức gật đầu, như thuyết phục Lục Tử Khiêm, lại như là lại thuyết phục chính mình: “Đương nhiên là thật.”
“Vậy tôi nhìn xem cô vẽ cái gì.” Đem trái cây để ở trên bàn trà, Lục Tử Khiêm bước nhanh đi tới.

Hướng Vãn Vãn càng luống cuống, vội vàng cự tuyệt nói: “Đừng, không có gì đẹp.”

Lục Tử Khiêm cười tủm tỉm nhìn nàng, hỏi: “Vãn Vãn, cô có phải làm chuyện chuyện người khác không thấy được?”

“Tôi không có!” Lời vừa nói ra khỏi miệng, Hướng Vãn Vãn liền phát hiện thanh âm quá lớn, lập tức chột dạ xem xét liếc mắt nhìn Lục Tử Khiêm, túng đến không chịu được, nhỏ giọng nói, “Tôi cái gì cũng không làm sao.”

Lục Tử Khiêm đã đi tới, liếc mắt một cái liền thấy tên trên cửa sổ, tên video vừa thấy liền không phải video đứng đắn rồi.

Lục Tử Khiêm lập tức ý vị thâm trường nhìn thoáng qua Hướng Vãn Vãn, nói: “Nguyên lai Vãn Vãn là đang xem video a,, tôi cũng tới cùng cô cùng nhau nhìn xem, nhìn xem video gì làm cô xem vui vẻ đến vậy”

Tôi còn không có nhìn!

Hướng Vãn Vãn đem vùi đầu nơi tay cánh tay, trong lòng chửi thầm, lộ ở bên ngoài lỗ tai hoàn toàn hồng thấu.

Video mở ra, ấn xem..
Theo mở đầu truyền đến tiếng nhạc hết sức vui mừng.

“Các vị khách, các bằng hữu thân ái, chúc mọi người mùa xuân tốt đẹp!”

Hướng Vãn Vãn: “……”

Lục Tử Khiêm: “……”

Đột nhiên ngẩng đầu lên, Hướng Vãn Vãn vẻ mặt đầy mơ màng nhìn trong máy tính đang mở video, ăn mặc hết sức vui mừng mở tiệc tối.

Hướng Vãn Vãn:?

Lục Tử Khiêm: “…… Hóa ra Vãn Vãn thích xem liên hoan tiệc tối a?”

Hướng Vãn Vãn nỗ lực mỉm cười: “Còn…… Khá tốt, anh không cảm thấy, rất thú vị sao? Hoàn toàn có thể cảm nhận được mùa xuân vui mừng cùng vui sướng.”

Lục Tử Khiêm nhìn cô ánh mắt tức khắc như đang nhìn cái gì không bình thường vậy.

“…… Vậy cô chậm rãi xem, tôi đi làm việc, buổi chiều trở về tôi sẽ mua thức ăn trở về.” Nói xong, Lục Tử Khiêm xoay người đi ra thư phòng, còn như là sợ quấy rầy hứng thú Hướng Vãn Vãn xem đêm xuân, nhẹ nhàng đóng cửa.

Chờ Lục Tử Khiêm vừa rời đi, Hướng Vãn Vãn trên mặt biểu tình vừa thu lại, kéo video tiến độ điều vẫn luôn kéo đến cuối cùng. Sau đó cô phát hiện, này TMD ( chửi) chính là một video đêm xuân,

Không tin là chỉ có video đêm xuân, Hướng Vãn Vãn tức giận phát hiện, phát hiện bên trong tất cả đều là liên hoan tiệc tối, một cái t hạt giống, toàn bộ đều là liên hoan tiệc tối.

Đi con mẹ nó toàn liên hoan tiệc tối!

Hướng Vãn Vãn nhịn không được bạo văng tục.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau