EM VỪA NHÁT LẠI VỪA NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Em vừa nhát lại vừa ngọt - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Edit: Thỏ Vw

Beta: Gà Vw

Ly pha lê thủy tinh được làm thủ công vô cùng tinh xảo, có thể thấy thành ly màu trắng tựa bông tuyết, thật sự là xinh đẹp. Chỉ là dù xinh đẹp, nó cũng chỉ là một cái ly đựng sữa bò mà thôi, sữa bò có màu trắng ở bên trong cũng sẽ không thay đổi thành mỹ vị mê người.

“Rượu, rượu, tớ muốn uốnguống rượu, không phải sữa bò!” Hướng Vãn Vãn cực kì không vui gây ồn ào, phụng phịu đem khuôn mặt nhỏ phồng lên,vừa trắng vừa mềm, giống như cái bánh bao, làm người ta không kiềm chế được muốn đưa tay đến xoa bóp.

Trong lòng Tô Thanh cũng có ý nghĩ đó, liền duỗi tay sờ mặt bánh bao kia, đem Hướng Vãn Vãn không chút phản kháng để ở trong lòng, không chút để ý nói: “Nơi này chỉ có sữa bò, uống hay không uống.”

Hướng Vãn Vãn không phục, nói: “Nơi này là quán bar, sao lại chỉ có sữa bò? Tớ muốn uống cái loại mà các cậu uống, gọi là Whiskey gì gì đó, không muốn uống sữa bò.”

Hơn hai mươi năm uống sữa bò lớn lên, cô cảm thấy trên người mình đều có một cỗ mùi vị của sữa.

“Cậu nói cái gì?” Tô Thanh nhàn nhạt liếc nàng một cái, nhẹ giọng hỏi.

Hướng Vãn Vãn: “……”

Rụt rụt cổ, nàng ủ rũ nói: “Không có gì.”

Tô Thanh ngồi xuống ghế sô pha, diện mạo thanh tú dáng hình thon dài đem rượu đưa cho cô.

Ngón trỏ đeo nhẫn kim cương ở dưới ánh đèn phản xạ ra lộng lẫy lấp lánh, Tô Thanh cười nói: “Nói cách khác, hôm nay là thời gian tụ tập bạn bè, cái người kia…… Hoa hậu giảng đường, giễu cợt cậu?”

Hướng Vãn Vãn ủy khuất gật gật đầu, thấp giọng nói: “Còn không phải là tìm được bạn trai có tiền sao? Có cái gì mà đắc ý chứ, tớ không có bạn trai, đó là vì tớ không tìm, nếu tớ tìm, khẳng định có thể tìm được người so với bạn trai cô ta tốt hơn một ngàn lần một vạn lần.”

Tô Thanh đưa rượu lên miệng uống, nói: “Lúc ấy cậu nên nói như vậy với cô ta, bây giờ nói với tớ thì có ích lợi gì?”

Hướng Vãn Vãn: “……Tớ không dám, nếu cô ta nổi cáu, thì tớ phải làm sao bây giờ?”

Nói đến chuyện xưa của Hướng Vãn Vãn cùng vị hoa hậu giảng đường này, chính là oán hận chất chứa sâu nặng. Vị hoa hậu giảng đường này vẫn luôn là tâm cao khí ngạo, lại không ngờ rằng sau khi gặp Hướng Vãn Vãn, cuộc sống đang xuôi gió xuôi nước giờ lại gặp phải tường đá rồi, suốt ba năm trung học hoàn toàn bị Hướng Vãn Vãn ép tới không dám ngẩng đầu.

Không nghĩ tới tốt nghiệp nhiều năm như vậy, vị hoa hậu giảng đường này, vẫn là ghi hận Hướng Vãn Vãn thật sự.

Một cô gái ngồi bên cạnh cười nói: “Vãn Vãn lúc đó cậu nên trực tiếp nói cho bọn họ biết thân phận của cậu, cổ đông của tập đoàn WK, để xem bọn họ còn ai dám ở trước mặt cậu khoe khoang nữa hả? Đem tiền của cậu đập chết bọn họ.”

Hướng Vãn Vãn a một tiếng, nói: “Tại sao tớ lại không nghĩ tới ý này chứ?”

"Vì cậu ngốc.” Tô Thanh nói.

Lời này cô ấy có thể nói, những người khác lại không dám nói theo, nếu bọn họ nói theo, ngày mai việc bọn họ nói Hướng Vãn Vãn ngốc có thể sẽ truyền tới trong tai tám vị thanh niên tài tuấn Hướng gia kia, có ngốc mới đi nói như vậy.

Gục mặt ở trên bàn trà pha lê, Hướng Vãn Vãn than vãn: “Tớ cũng muốn tìm bạn trai a ~”

Bên cạnh một cô gái mặc sườn xám hơi hơi mỉm cười, nói: “Bạn trai thì có gì tốt? Cậu nhiệt tình với hắn, hắn ngược lại còn cảm thấy cậu tự cam chịu hạ thấp bản thân. Nghe tớ nói, Vãn Vãn cậu có tiền, hoàn toàn liền có thể đi tìm một nam sinh viên trẻ tuổi, cậu kêu hắn đi hướng đông hắn tuyệt đối không dám đi hướng tây.”

“Đúng vậy, hiện tại không phải đang thịnh hành chó con tiểu chó săn sao? Hẳn là cũng có thú vị điểm khác biệt.”

“Tiểu chó săn còn chưa tính, chó con tính cái gì?” Một người khác cười nhạo một tiếng, lời nói thấm thía:“Đàn ông nha, muốn tìm, liền tìm những người thân thể khoẻ mạnh, bằng không lúc trên giường, hoàn toàn không dùng được, vẫn là có cơ bắp tốt.”

Lúc này ở trong phòng đều là những người phụ nữ không phải có tiền thì chính là có thế của thành phố B, từng lời nói ra đều là sự thật lộ liễu, làm người nghe đều cảm thấy ngượng ngùng cực kỳ.

Hướng Vãn Vãn che lại khuôn mặt đang từng chút nóng lên, chỉ là lời mấy người kia nói lại rơi vào tai cô không xót một chữ nào.

Tô Thanh gõ gõ bàn trà, nói: “Được rồi, Vãn Vãn không giống với chúng ta, cô ấy là đứa trẻ ngoan, mọi người đừng đem cô ấy dạy hư.”“Cái gì mà dạy hư? Người tồn tại cả đời, chính là muốn thư thái, tớ có tiền có thể làm chính mình trở nên càng vui sướng, tại sao lại không làm?” Có người phản bác, “Tớ không có kiên nhẫn đi hầu hạ đám đàn ông thúi đó, lúc yêu đương còn tốt, sau này kết hôn, nào là phải xem sắc mặt người nhà hắn, còn phải đề phòng hắn dùng tiền bao gái, bao lớn mặt a. Thư Nhã kia, cậu nhìn xem hiện giờ bộ dáng của cô ấy như thế nào? Ra khỏi nhà còn phải cùng Lục gia người ta nói một tiếng, nếu là tớ sớm đã không chịu nổi nữa.”

Người các cô nói cũng ở trong cái vòng này, đại tiểu thư của Thư gia - Thư Nhã, Hướng Vãn Vãn cũng từng gặp qua, là một cô gái tính tình thập phần ôn nhu, đáng tiếc lại gặp người không tốt, lần trước Hướng Vãn Vãn thấy cô ấy, vốn dĩ là một người đầy đặn động lòng người lại biến thành một người giống như chỉ còn da bọc xương, làm người nhìn liền không thoải mái.

Hướng Vãn Vãn vẫn là thích dáng người đẫy đà của cô ấy khi đó, trắng nõn sạch sẽ, cười rộ lên không biết có bao nhiêu ôn nhu.

Đáng tiếc……

Nghĩ đến một bộ dáng kia, Hướng Vãn Vãn đột nhiên lại không nghĩ sẽ tìm bạn trai, thật là quá khủng bố.

“…… Bao dưỡng một người bạn trai, ý nghĩ không tồi a.”

Nhìn nhóm thanh niên bên làm bạn bên cạnh mấy người kia, một đám thoạt nhìn vừa anh tuấn lại soái khí, quan trọng chính là biết nghe lời a, không hài lòng, lấy tiền là có thể làm cho bọn họ chạy lấy người, đến dễ đi cũng dễ.

Vừa nghĩ, cô duỗi tay cầm lấy ly sữa bò trên bàn uống một ngụm, chỉ là mới uống liền suýt nữa phun ra: “Đây là cái gì?”

Chất lỏng lạnh băng từ yết hầu rót xuống bụng, lập tức truyền đến cảm giác nóng rát, mà trên mặt, một cổ nhiệt độ đằng nhiên dâng lên, khuôn mặt trắng nõn lập tức liền đỏ lên.

Tô Thanh ai một tiếng, nói: “Cậu uống chính là rượu của tớ.”

Hướng Vãn Vãn cúi đầu, quả nhiên thấy ly sữa bò của mình vẫn đang ở trên bàn, mà mình trong tay đang cầm là một ly rượu.

“Cậu cảm giác thế nào?” Tô Thanh lập tức quan tâm hỏi.

Hướng Vãn Vãn đôi mắt đều đỏ: “ Cay……”

Tô Thanh lại tức vừa buồn cười, nói: “ Cái này cũng không phải nước trái cây, sao có thể không cay? Cậu đến sô pha nghỉ ngơi một chút đi, chờ đến lúc đi tớ lại gọi cậu dậy.”

Hướng Vãn Vãn gật gật đầu, đứng lên đi đến trên sô pha nằm xuống, cảm thấy đầu có điểm vựng.

Cô là lần đầu tiên chạm vào rượu, cảm giác say dần dần đến, trong đầu một mảnh hỗn độn hôn mê, mà trên mặt lại là nóng rát, còn cảm thấy cả người đều nóng lên.Đứng lên chập choạng đi toilet, vặn vẹo bắt tay, cũng không biết là ai đang dùng ở bên trong, cửa khóa trái.

Ủy khuất mím môi, Hướng Vãn Vãn không có biện pháp, chỉ có thể đi toilet công cộng, cô thất tha thất thểu đi ra ngoài,chỉ là vừa ra lại đột nhiên đụng phải một bức tường thịt.

“…… Đau!”

Che lại cái mũi ngồi xổm xuống, trong nháy mắt nước mắt liền thi nhau chảy xuống, hai mắt đẫm lệ mơ hồ, cô thấy một thân ảnh màu đen ngồi xuống phía trước mình, hỏi: “Tiểu thư, cô không sao chứ?”

Hướng Vãn Vãn ngẩng đầu lên tới, chớp chớp mắt, nói: “Đau, anh mau nhìn xem, cái mũi của tôi có phải là bị đụng đến sụp rồi hay không, có phải rất khó coi hay không?”

Cô hoàn toàn không biết tư thế này của mình là hoàn toàn không có tính phòng vệ, cằm hơi hếch lên, môi đầy đặn hồng nhuận, còn có lông mi chớp chớp như là hai cái quạt nhỏ, nhìn qua giống như là đang mời hôn.

Người kia nhìn nàng chớp chớp đôi mắt, như là có một cọng lông vũ trong lòng đang gãy lên gãy xuống, không nhịn được duỗi tay nhẹ nhàng sờ lên, chưa kể hai hàng lông mi này còn rất dày.

Đôi mắt bị người ta chạm, Hướng Vãn Vãn theo bản năng nhắm mắt, trong miệng bất mãn nói: “Anh làm cái gì thế?”

“Khụ!” Lục Tử Khiêm ho nhẹ một tiếng, cũng cảm thấy chính mình vừa mới là si ngốc.

Hướng Vãn Vãn lại hỏi: “Anh còn chưa có trả lời tôi, cái mũi của tôi có phải là bị đụng sụp rồi hay không?”

Lục Tử Khiêm cẩn thận đánh giá một chút, vô cùng nghiêm túc lắc lắc đầu, nói: “Không có, vẫn còn rất xinh đẹp.”

Hướng Vãn Vãn thở dài một hơi nhẹ nhõm, nói: “ Cái mũi của tôi chính là đẹp nhất, giống như ba ba vậy, ông tôi nói, cái mũi ba ba tôi rất đẹp lại cao.”

Lục Tử Khiêm duỗi tay đỡ cô lên, Hướng Vãn Vãn say đến ngã trái ngã phải, men say mông lung nhìn anh.

Ở trước mặt nam nhân này, cho dù là ánh đèn ảm đạm cũng không thể che dấu được hào quang trên người anh, dáng người cực kỳ cao lớn, Hướng Vãn Vãn chỉ đứng tới xương quai xanh của anh, ngẩng đầu có thể thấy khuôn mặt anh tuấn của anh.

Lớn lên cũng thật đẹp……

Hướng Vãn Vãn nghĩ trong lòng như vậy, còn không biết rằng, đôi tay mình cũng đã sờ lên ngực người ta.

Lục Tử Khiêm: “??” Anh cảm thấy, có phải bản thân gặp phải tiểu lưu manh rồi hay không, còn là một tiểu lưu manh mềm ngọt giống như cái bánh trôi vậy.

Hướng Vãn Vãn lại không biết trong lòng anh suy nghĩ cái gì, trong đầu cô chỉ còn lại có một ý niệm.

“…… Muốn tiểu chó săn, còn phải có cơ bắp……”

Mà cơ thể này, sờ lên ngạnh bang bang, lại không phải cái loại cơ bắp phồng lên xấu xí, mà là đường cong lưu sướng, tràn ngập cảm giác đàn ông.

Hướng Vãn Vãn trong lòng cao hứng, bắt lấy người nói: “Tôi sẽ bao dưỡng anh, tôi có rất nhiều rất nhiều tiền, anh cùng tôi ở bên nhau đi.”

Lục Tử Khiêm: “…… Ha?”

Trong nháy mắt, anh cảm thấy có chút không thể tưởng tượng. Cho tới bây giờ, không biết có bao nhiêu phụ nữ muốn ngã vào lòng anh, đây vẫn là lần đầu tiên nghe đã có người muốn bao dưỡng anh.

Có điều ngữ khí của Hướng Vãn Vãn là dò hỏi, giọng điệu mềm mại, ngay cả gương mặt kia nhìn qua cũng là trắng trắng mềm mềm, cho nên thật ra Lục Tử Khiêm trong lòng cũng không có tức giận, chỉ cảm thấy buồn cười.

“…… Rất nhiều rất nhiều tiền, chẳng lẽ còn có thể có nhiều tôi?” Anh thấp giọng nói.

Chương 2

Edit: Ngọc Anh Vw

Beta Thương

Vừa nhận thấy trong phòng có thêm một người con trai, là một người con trai dáng người thon dài, vai rộng eo thon, cực kì đẹp trai.

Hướng Vãn Vãn đứng ở đầu cầu thang, nhìn người con trai kia, phản ứng đầu tiên là trong nhà có trộm, theo bản năng liền muốn xoay người trốn về phòng ngủ của mình, gọi điện thoại báo nguy.

Dưới lầu “Tiểu tặc” vừa ngẩng đầu liền thấy nàng, đem bát cháo vừa được nấu xong đặt ở trên bàn, nói: “Tỉnh? Vừa vặn, lại đây ăn bữa sáng đi.”

Lời nới của người con trai có cảm giác rất đáng tin, làm người nghe không tự chủ được liền phải nghe theo hắn lời nói mà làm theo, chờ đến khi Hướng Vãn Vãn lấy lại tinh thần, nàng đã ngoan ngoãn lặng lẽ ngồi ở trước bàn ăn trước mắt là một phần trứng ốp chín bảy phần.

Chiên trứng để lửa vừa đúng, trứng chiên ra lòng trắng cùng lòng đỏ trắng vàng rõ ràng, chính giữa là lòng đỏ trứng chín bảy phần, dùng đũa chọc một cái liền thấy dịch trứng màu vàng chảy ra. Chỉ suy nghĩ một chút, Hướng Vãn Vãn liền cảm thấy bụng mình bắt đầu kháng nghị.

Nuốt một ngụm nước miếng, Hướng Vãn Vãn đột nhiên nghĩ đến, nàng vì cái gì muốn nghe người này lời nói như vậy, nàng căn bản không quen biết đối phương a, nếu là đó là người xấu, là kẻ trộm thì phải làm sao bây giờ?

Nam nhân nói: “Từ từ, ta đi mang sủi cảo chiên lại đây.”

Đối phương quen cửa quen nẻo đi vào phòng bếp,bộ dáng kia, làm Hướng Vãn Vãn trong nháy mắt hoài nghi chính mình có phải hay không đi nhầm địa phương, nơi này không phải nhà nàng, mà là nhà của người con trai này. Nhịn không được đánh giá bốn phía, còn tốt hoàn cảnh chung quanh đều quen thuộc, làm nàng nhẹ nhàng thở ra.

Bàn ăn trong nhà là Hướng Vãn Vãn tự mình đi mua, đế trắng hoa văn màu xanh nhạt, cực kì thanh nhã, giá cả cũng rất tuyệt, một bộ liền phải hơn năm vạn. Lúc này trong nhà ăn, trên bàn ăn là bữa sáng thịnh soạn ngày hôm nay, trên bàn là đĩa sủi cảo đã được rán chín, đáy rán chín giòn, mang theo màu vàng của dầu ăn, ngươi có thể ngẫm lại, như vậy một miếng sủi cảo chiên, ngươi một ngụm cắn xuống, sẽ ngon như thế nào.

“Trong tủ lạnh của cô có hai túi sủi cảo đông lạnh, tôi liền mang đi rán, cũng không biết hương vị ra sao.

Nhìn dáng vẻ đã biết là ngon, khẳng định ăn ngon!

Hướng Vãn Vãn trong lòng theo bản năng trả lời.

Người con trai ngồi xuống ghế đối diện Hướng Vãn, tùy tiện đem tạp dề vừa mới cởi xuống gác ở một bên. Tạp dề là quà tặng của siêu thị cho hóa đơn 300 đồng, màu hồng nhạt, hơn nữa hình thức còn rất là… tình thú.

Nghĩ đến nam nhân vừa rồi mặc cái này tạp dề, Hướng Vãn Vãn nhịn không được che mặt.

“Ăn đi.” Nam nhân cầm lấy chiếc đũa nói một câu, duỗi tay liền gắp một miếng sủi cảo chiên vào miệng.

Sủi cảo chiên so với sủi cảo bình thường nhiều một loại tiêu hương, cắn một cái, dầu liền chảy ra, nhân tươi ngon cũng với vỏ sủi cảo xốp giòn, mùi vị đó.

Chỉ là tưởng tượng, Hướng Vãn Vãn đều có thể biết đó là mỹ vị kiểu nào, bất quá cho dù thèm đến điên, nàng vẫn là rất có cốt khí, không có bị mỹ thực thôi miên, banh khuôn mặt nhỏ hỏi: “Ngươi là ai? Vì cái gì sẽ ở nhà ta?”

Nam nhân lại ăn một miếng sủi cảo chiên, Hướng Vãn Vãn chú ý tới, hắn đã ăn năm cái, đĩa sủi cảo chiên nháy mắt liền đi hơn phân nửa, trong lòng quả thực có chút sốt ruột —— để lại cho ta hai cái a.

Nam nhân cử chỉ ưu nhã, môi mỏng nhếch lên, một viên □□ liền ném ở trên đầu Hướng Vãn Vãn, hắn nói: “Ngươi không nhớ rõ sao? Ta là nam nhân ngươi bao dưỡng.”

Hướng Vãn Vãn: “…… Hả?”

Sau khi nam nhân giới thiệu, Hướng Vãn Vãn đã biết đối phương tên là Lục Tử Khiêm.
Lục Tử Khiêm nhìn bộ dáng mờ mịt của nàng, biết cô nương này đại khái là quên mất chính mình tối hôm qua đã ra sự việc kinh thiên động địa đến mức nào, liền nói: “Trước tiên hãy ăn bữa sáng đi, bằng không chút nữa liền nguội, ăn xong rồi chúng ta lại nói.”

Hướng Vãn Vãn đần độn gật đầu, còn không có tiêu hóa xong tin tức vừa nghe.

Nàng bao dưỡng nam nhân? Đây là cái quỷ gì?

Suy nghĩ hỗn loạn, Hướng Vãn Vãn cũng không quên khao chính mình dạ dày, cầm chiếc đũa gắp một miếng sủi cảo chiên để vào trong miệng.

Ăn ngon!

Nếm đến hương vị sủi cảo chiên, Hướng Vãn Vãn hai mắt sáng ngời, sủi cảo chiên đang nóng, cắn một ngụm tiêu hương xốp giòn, lại nếm đến bên trong nhân sủi cảo tươi ngon, kia hương vị, thật là tuyệt.

“Tối hôm qua uống xong rượu, ngươi trước uống một chút cháo, ăn chút thanh đạm.” Lục Tử Khiêm xem nàng chỉ lo ăn sủi cảo chiên, đem cháo đẩy đến bên người cô.

Hướng Vãn Vãn không nghĩ tới tay nghề của Lục Tử Khiêm lại là tốt như vậy, sủi cảo đông lạnh cũng có thể nấu ngon như vậy, lại uống một ngụm cháo, toàn bộ dạ dày trống rỗng như được lấp đầy.

Ăn xong bữa sáng, Lục Tử Khiêm đứng dậy thu thập bộ đồ ăn, Hướng Vãn Vãn ăn không uống không, không thể không biết xấu hổ để hắn một người làm hết, liền hỗ trợ thu dọn bàn ăn đem tới phòng bếp.

Lúc Lục Tử Khiêm rửa chén, Hướng Vãn Vãn liền đứng ở một bên, mũi chân dậm hai cái, nói: “Ngươi không cần rửa chén, trong nhà có một dì, mỗi ngày đều sẽ tới thu dọn nấu cơm. “

Đem đĩa đặt trên giá, Lục Tử Khiêm nói: “Ta không thích trong nhà có người ngoài ở, quét tước có thể cho dì, còn nấu cơm ta làm là được. Tay nghề của ta hẳn là sẽ không kém tay nghề của dì, nói thế nào thì nói, ngươi trả nhiều tiền bao dưỡng ta, ta cũng nên nỗ lực công tác, biểu hiện một chút mới tốt.”

Hướng Vãn Vãn: “……”

Tối hôm qua sự tình, nàng là thật sự không nhớ rõ, có hay không ai đó tổng kết cho nàng một chút a!

Rửa chén xong, hai người ngồi ở phòng khách, mặt đối mặt bắt đầu nói chuyện với nhau.Làm chủ nhà, Hướng Vãn Vãn hai chân khép lại, đôi tay gác ở trên đùi, dáng ngồi vô cùng ngoan ngoãn. Không phải nàng ngoan ngoãn, mà là Hướng Vãn Vãn trong lòng chột dạ a, nàng tối hôm qua rốt cuộc đối với đối phương làm cái gì?

Lục Tử Khiêm bóc vỏ một quả quýt, đem một nửa cho nàng, hỏi: “Muốn ăn sao?”

“Muốn!” Không hề nghĩ ngợi gì, Hướng Vãn Vãn một chữ liền buột miệng thốt ra.

Lục Tử Khiêm mở di động ra, tìm đến thông báo, đưa cho Hướng Vãn Vãn nhìn tối hôm qua có thêm một khoản tiền, nói: “Ngươi tối hôm qua dùng năm trăm vạn bao dưỡng ta, ừ, đây là tiền người chuyển cho ta.”

Hướng Vãn Vãn: “……”

Quả nhiên là chính mình gửi tiền, nàng tối hôm qua thế nhưng thật sự dùng năm trăm vạn bao dưỡng đối phương?

“Đúng rồi, đây là hợp đồng ngươi muốn ta kí.”

Hắn lấy ra một tờ giấy, bên trên là chữ viết hỗn loạn, viết “Hướng Vãn Vãn dùng năm trăm vạn bao dưỡng Lục Tử Khiêm”, phía dưới là chữ kí của hai người, vô cùng rõ ràng.

Hướng Vãn Vãn nuốt một ngụm nước miếng, nói: “Cái kia, tối hôm qua ta chỉ là uống say rượu……”

“Như thế nào, ngươi muốn vi phạm hợp đồng, bội tình bạc nghĩa?” Lục Tử Khiêm nhướng mày.

Hướng Vãn Vãn rụt rụt cổ, nhỏ giọng nói: “Không không không, không có.”

Lục Tử Khiêm gõ gõ ngón tay ở trên ghế sô pha, nói: “Kỳ thật ta cũng là lần đầu tiên bị người bao dưỡng, cũng không biết chính mình nên làm cái gì. Hướng tiểu thư, ngươi biết, phải làm gì sao?”

Hướng Vãn Vãn thật cẩn thận nhìn hắn một cái, ánh mắt quan sát trên người hắn, nói: “Cái kia, ta có thể hay không sờ thân thể của ngươi. Nếu ngươi bị ta bao dưỡng, vậy đến nghe ta nói đúng không. Nếu…… Nếu ngươi không nghe lời, ta liền, liền không cho ngươi tiền.”

Một câu uy hiếp nói được lắp bắp, một chút lực uy hiếp đều không có.

Lục Tử Khiêm xem tiểu cô nương bạch bạch nộn nộn khuôn mặt hồng đến tận cổ, hơi hơi nhướng mày, cười nói: “Đương nhiên, nếu ngươi bao dưỡng ta, ta toàn thân trên dưới, đều là thuộc về ngươi.”

Nghe được đáp án khẳng định, Hướng Vãn Vãn cố gắng kiềm chế tâm trạng hưng phấn, nhanh tay sờ soạng trên ngực Lục Tử Khiêm một chút, sau đó đỏ mặt ngồi xổm ở một bên sô pha.

Nha, thật rắn chắc, có chút cơ bắp!

Lục Tử Khiêm bị động tác trẻ con của nàng chọc cười, cố tình hành động của đối phương hoàn toàn không có chút ý tứ ái muộ nào, lại làm hắn cảm thấy mình bị trêu chọc.

“Tuy rằng hiện tại chúng ta không hiểu biết lẫn nhau, nhưng tôi cảm thấy, chúng ta ở chung sẽ thật sự vui vẻ. Vậy nên, ngày đầu tiên ở chung, chúng ta trước tiên nên làm gì?” Lục Tử Khiêm đang nghiêm túc tự hỏi.

Hướng Vãn Vãn lấy hết can đảm nói: “Nếu không, trước đánh cái ba?”

Lục Tử Khiêm: “……what?”

Chương 3


Edit: Gà VW

Beta: Thương Vw

“Nếu không, hôn một cái trước?”

Làm một người sống đến năm hai mươi ba tuổi còn chưa có nụ hôn đầu tiên, trong lòng Hướng Vãn Vãn có một loại hiếu kỳ, cũng giống như đứa trẻ tò mò trong hộp Pandora rốt cuộc là chứa cái gì.

Lục Tử Khiêm có cảm giác dở khóc dở cười, ở trước mặt cô gái này, trong lòng anh cũng không có cảm giác phiền hà.

“Chỉ hôn một cái là đủ rồi?” Anh ngồi dậy, nửa người trên hướng về phía Hướng Vãn Vãn, trong khi cô vẫn còn đang trừng mắt, anh lại ôn nhu vạn phần mà ngậm lấy môi cô.

Đây là một cái hôn khẽ như chuồn chuồn lướt qua, vừa chạm liền lập tức rời đi.

Cảm giác trên môi còn chưa biến mất, Hướng Vãn Vãn ngơ ngác nhìn Lục Tử Khiêm, sau đó mặt đỏ bừng, từ gương mặt vẫn luôn hồng rồi lan dần xuống cổ, che miệng “oa” ở trên sô pha, cô mặc một bộ đồ màu trắng, da thịt cô vốn cũng trắng, nhìn cô không khác cục bột nếp là bao. Chỉ là hiện giờ cái cục bột nếp này lại có chút nhàn nhạt hồng, như là hoa đào của tháng ba vậy.

Lục Tử Khiêm khóe miệng mỉm cười, nói: “ Trong tủ lạnh trống rỗng, không có gì ăn, chúng ta đi siêu thị một chuyến, đi đem tủ lạnh làm đầy, buổi tối cô muốn ăn cái gì?”

Hướng Vãn Vãn nói: “Tôi không kén ăn, chỉ cần ăn ngon là được.”

“Cô có biết, vì để cô ăn ngon liền làm khó bao nhiêu người?” Lục Tử Khiêm bất đắc dĩ lắc đầu.

Nhìn về phía Vãn Vãn còn đang ở trên sô pha, anh hơi hơi nhướn mày, nói: “Cô không đi thay đồ hay sao?”

Hướng Vãn Vãn lúc này mới phản ứng lại, cô còn đang mặc áo ngủ, mặt lập tức đỏ lên, dẫm lên dép lê hình con thỏ “đùng đùng đùng” lên lầu.

Đến lúc thay quần áo, cô lại đột nhiên nhớ tới một việc, tối hôm qua cô uống say, vậy thì áo ngủ là ai giúp cô thay?

Hướng Vãn Vãn: “……”

Mẹ ơi, siêu cấp thẹn thùng a, mặc dù là chính mình bao dưỡng tình nhân nhưng việc này cũng tiến triển cũng quá nhanh đi!

Nhanh chóng thay xong quần áo, Hướng Vãn Vãn vỗ vỗ mặt mình, tự nhủ chính mình bình tĩnh, phải thật bình tĩnh.

Lúc xuống lầu, cô thấy Lục Tử Khiêm mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây, là kiểu dáng đơn giản bình thường nhất, lại bị anh mặc lên thành một loại xa hoa xa xỉ, vô cùng ưu nhã, cũng vô cùng gợi cảm.

Người như vậy, nên được vạn người chú ý chứ không phải trở thành tình nhân mình bao dưỡng, khí chất này chính là của người có tiền.

Hướng Vãn Vãn tỏ vẻ thực nghi hoặc.

“…… Tôi trước kia thật là kẻ có tiền, bất quá trước kia không lâu gia nghiệp suy tàn, trên người còn đang mang nợ. Tối hôm qua cô cho tôi năm trăm vạn, tôi đã cầm đi trả nợ, cho dù cô bội ước, tôi cũng không thể đem tiền trả cho cô.”

Lục Tử Khiêm mặt không đỏ tâm không loạn, ngữ khí bình tĩnh nói ra những lời này.

Anh vừa quay đầu, liền thấy Hướng Vãn Vãn cẩn thận nhìn mình, trong mắt tiểu nha đầu này còn hiện lên chút đau lòng, giọng nói mang theo chút ôn hòa mềm mại: “Cái kia.., vậy anh cũng không cần khổ sở a, về sau anh chính là người của tôi, tôi sẽ lấy tiền cho anh dùng, tôi rất có tiền, siêu có tiền, có rất nhiều tiền cho anh dùng.”

Cô thập phần tự tin vỗ ngực mình, nhấn mạnh ba lần là cô có tiền.

Tin, cô thế mà tin thật?Lục Tử Khiêm hiếm khi trong lòng sinh ra cảm giác tự trách, tiểu nha đầu này, thật sự là quá dễ lừa rồi.

Hướng Vãn Vãn cũng không phải dễ bị người ta lừa gạt như vậy, chỉ là bộ dáng Lục Tử Khiêm quá có tính lừa gạt, anh sinh ra anh tuấn, dáng người thon dài, chỉ cần đứng ở nơi đó là có thể khiến cho người ta có cảm giác an toàn, còn có thể mặt không đỏ tâm không loạn mà nói ra lời nói dối. Hướng Vãn Vãn không giỏi cùng người khác giao tiếp, làm sao nhìn ra được người này là đang nói hươu nói vượn.

“Vậy anh hiện tại ở đâu?” Hướng Vãn Vãn hỏi anh.

Lục Tử Khiêm ngô một tiếng, nói: “Ở chỗ này … Tôi thuê phòng ở, thuê cùng những người khác.”

Hướng Vãn Vãn giật mình, nói: “Nếu không anh chuyển đến ở cùng tôi đi, dù sao nhà tôi cũng đủ phòng, buổi chiều tôi cùng anh đi chuyển nhà!”

“Không cần!” Lục Tử Khiêm nhàn nhạt từ chối. “Tôi cũng không đồ đạc gì, chỉ có vài bộ quần áo, một người là có thể.”

Hướng Vãn Vãn nga một tiếng, tuy rằng cô mới mang thân phận là kim chủ, nhưng cô vẫn là thích ứng tốt đẹp, nghĩ đến những biểu hiện ngày thường các chị em của cô đối đãi với các tiểu chó săn, chó con của bọn họ, cô liền từ trong bóp tiền móc ra một xấp tiền, thập phần dũng cảm hào phóng đưa tới trước mặt Lục Tử Khiêm, nói: “Đây là tôi cho anh, anh cứ tùy tiện cầm đi xài đi.”

Quả thực hào phóng vô cùng, hoàn toàn giải thích được bốn chữ “ngốc nghếch, lắm tiền”.

“Cô không sợ là tôi lừa gạt cô sao?” Lục Tử Khiêm mặt phức tạp, nhịn không được hỏi.

Hướng Vãn Vãn kinh ngạc nhìn anh, ngẩng đầu hỏi: “Gạt tôi? Anh gạt tôi cái gì? Tiền sao, cái tôi không thiếu chính là tiền a. Tôi muốn chính là tiểu chó săn, là tình nhân. Lớn lên đẹp, dáng người tốt, anh mọi thứ đều phù hợp, hai chúng ta cũng coi như là theo như nhu cầu. Chỉ cần anh nghe lời tôi, tôi đồng ý cho anh tiền.”

Lục Tử Khiêm biểu tình càng thêm phức tạp, thật sự là không nghĩ tới tiểu bạch thỏ trong lòng là thực minh bạch, bất quá anh có chút nghi hoặc.

“Tiểu chó săn là có ý tứ gì?”

Hướng Vãn Vãn: “…… Là, là thân thể cường tráng, lớn lên đẹp a, lại còn biết nghe lời.”

Cô khô cằn giải thích.

Lục Tử Khiêm nhướng mày nhìn cô, nhìn đến khi Hướng Vãn Vãn đều có chút chột dạ mới rời mắt, cũng không biết rốt cuộc là có tin lời giải thích của cô hay không.“Kỳ thật tôi nói cũng không sai a, tiểu chó săn chính là có ý này a!”

Hướng Vãn Vãn trong lòng nói thầm.

Hai người lái xe đi siêu thị ở gần đó, Hướng Vãn Vãn ở làm ăn bên trên đó là dốt đặc cán mai, chỉ là đi theo Lục Tử Khiêm phía sau, xem anh động tác thuần thục ném đồ vật vào trong xe đẩy.

“Sữa chua, sữa chua, tôi muốn cái này!”

Đi đến khu đông lạnh, Hướng Vãn Vãn bắt đầu kéo áo của Lục Tử Khiêm, cô không thích uống sữa bò nguyên chất này nọ, nhưng lại vô cùng thích sữa chua.

Lục Tử Khiêm bị cô kéo đi tớ khu sữa chua, hỏi: “Thích vị nào?”

“Nguyên vị, còn có vị dâu tây, dâu tằm……”

Cô liên tiếp nói vài vị, Lục Tử Khiêm nhìn lướt qua, nói: “Lấy một lọ như nhau, đúng không?”

Hướng Vãn Vãn liền cười, dùng sức gật đầu: “Lấy một lọ như nhau, anh muốn uống không? Tôi nói cho anh biết, tôi đặc biệt thích cái hương vị này, uống vào rất tốt.”

Hai người cử chỉ thân mật, nam thanh nữ tú, nơi hai người đứng vừa ngay dưới ánh đèn, muốn bỏ qua cũng khó khăn. Đặc biệt là Lục Tử Khiêm, vóc dáng cao, đứng ở trong đám người, đó chính là hạc trong bầy gà, cố tình nhân gia còn lớn lên đẹp, quả thực làm cho con gái nhà người ta nhịn không được quay lại nhìn, còn có người nhịn không được tiến đến muốn xin WeChat.

“Tiên sinh, có thể thêm WeChat không?” Cô gái e lệ ngượng ngùng, nhưng động tác lại hào phóng tự nhiên.

Hướng Vãn Vãn trừng lớn đôi mắt, mang theo nét trẻ con phùng má, ngẩng cổ lên, thiếu chút nữa liền biến thành cá nóc.

Duỗi tay ôm lấy vòng eo thon chắc của anh, cô mở miệng, hàm răng trắng mà cảnh giác hướng cô gái kia nói: “Tôi, đây là người của tôi.”

Bộ dáng giống như là một con hộ thực tạc mao tiểu thú.

Cô gái muốn xin WeChat kia có chút kinh ngạc nhìn bọn họ, nói: “Các ngươi là bạn trai bạn gái?”

Hướng Vãn Vãn lập tức hung hăng nhìn Lục Tử Khiêm, ngoài mạnh trong yếu, bộ dáng giống như đang nói, “nếu anh dám nói không phải, tôi liền lập tức không cần anh.”

Lục Tử Khiêm bật cười, trở tay đem người ôm vào trong ngực, thập phần bá đạo làm động tác thể hiện chủ quyền, anh cười nói: “ Thể xác và tinh thần của tôi, mặc kệ là cái gì, đều thuộc về một mình cô ấy.”

Nói rồi cúi đầu cười nhìn về phía Hướng Vãn Vãn.

Hướng Vãn Vãn liền lập tức cao hứng, thập phần đắc ý nhìn về phía kia cô gái kia.

Người kia cũng không phải tính tình lì lợm la liếm, nhìn thấy hai người bọn họ là người yêu, lễ phép nói một câu: “Quấy rầy” sau đó liền rời đi.

“Thế nào thế nào?”cô gái kia đi một lát, bạn bè trong nhóm liền nhịn không được hỏi.

“A, đối phương có bạn gái…… Chính là cái người ở bên cạnh đặc biệt đáng yêu kia, ban đầu tôi còn tưởng rằng đó là em gái của anh ta. Oa,lại gần nhìn cô gái đó thật sự là rất xinh đẹp, làn da trắng không nói, một chút tì vết đều không có, tôi thật muốn hỏi cô ấy rốt cuộc là bảo dưỡng như thế nào. Thật là một cô gái xinh đẹp, tức giận lên cũng đẹp.”

Bạn bè nhóm: “……” cậu còn nhớ rõ mục đích của cậu là muốn xin WeChat sao?

Chương 4

Edit Missa

Beta Thương

Không thể không nói, hành động vừa rồi của Lục Tử Khiêm vẫn khiến cho Hướng Vãn Vãn rất vui vẻ, đôi mắt cô gái trẻ vì sung sướng mà long lanh làm người khác nhìn đến liền nhịn không được mà cười theo.

Lục Tử Khiêm thế mà tự nhiên duỗi tay cầm tay cô, ở trong ánh mắt của Hướng Vãn Vãn kinh ngạc, cười nói: “Như vậy sẽ không có người tới xin Wechat.”

Hướng Vãn Vãn vừa nghe cảm thấy rất có đạo lý, nghĩ nghĩ đi tới bên phải Lục Tử Khiêm, lấy tay trái của mình dắt lấy tay anh, nói: “Dắt tay này, nếu không em sẽ không chơi di động được”

Lục Tử Khiêm gật đầu, tùy cô đi.

Kế tiếp chính là Lục Tử Khiêm vừa đẩy xe mua vật dụng, vừa phải chú ý an toàn của cô gái bên cạnh, liền sợ cô bị người đâm hoặc là đụng vào người.

Hướng Vãn Vãn có chút không phục, nói: “Em chơi di động rất có kinh nghiệm, tuyệt đối sẽ không đâm trúng người đâu mà.”

Sau đó vừa quay đầu liền đụng vào đồ trên kệ để hàng.

Hướng Vãn Vãn: “……”

Lục Tử Khiêm nhịn cười, gắt gao bắt lấy tay cô, nói: “Không có việc gì, em chơi di động, anh sẽ nhìn em.”

Hướng Vãn Vãn nhăn lại cái mũi, vừa rồi có chút mất mặt làm cho cô có chút e lệ, đơn giản liền cất điện thoại đi.

“Mua mỳ Ý, lại mua mấy quả cà chua, buổi tối làm mỳ Ý cho em ăn.” Lục Tử Khiêm cầm một túi mỳ Ý, thấp giọng hỏi.

“Anh làm chủ là được, em không chọn.”

Nếu cô nói như vậy, Lục Tử Khiêm cũng không hỏi cô nữa, muốn mua cái gì liền chính mình quyết định.

Hướng Vãn Vãn đi theo bên người anh, cúi đầu nhìn đôi tay đang nắm của hai người, khe hở ngón tay gắt gao dựa gần khe hở ngón tay, người không biết còn cho rằng bọn họ bên nhau đã lâu, sợ là hoàn toàn không nghĩ tới bọn họ mới nhận thức chưa được một ngày.

Nghĩ nghĩ, nàng giơ lên nắm tay của hai người, cầm di động chụp một bức ảnh, sau đó đăng lên Weibo của mình.

# không biết buổi tối anh ấy sẽ làm cái gì ## hình ảnh #

Hai bàn tay đang nắm chặt, một to một bé, nhìn một cái là có thể nhận ra một cái là tay con trai. Hơn nữa không thể nghi ngờ, cái tay kia còn rất xinh đẹp, tuyệt đối thỏa mãn vô số ảo tưởng của tay khống, khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài, phía dưới lộ ra một đoạn cánh tay nhìn qua còn có chút cơ bắp.

【 Mẹ nó, đẹp như vậy, liếm liếm liếm 】

【Bàn tay khác hình như là tay con trai, đại đại đang hẹn hò sao? 】

【 Đại đại đang hẹn hò, đang hẹn hò…… Khẳng định là bạn trai, tay bạn thật là đẹp mắt, này một cẩu lương 】

【 Tôi thế mà từ trên một bàn tay nhìn ra hai chữ gợi cảm, tay bạn trai đại đại thật đẹp】

【 Tay đại đại cũng rất đẹp a, vừa thon vừa dài, đôi tay này thật con mẹ nó đẹp 】

Dưới Weibo liền nhanh chóng có một đám người tụ tập. Là một người họa sĩ nhỏ có chút danh tiếng trong ngành, Weibo của Hướng Vãn Vãn cũng có vài vạn fans, một giây sau phía dưới liền có một đám fans trung thành comment.

Mà nhóm fans này cũng rất rõ ràng Hướng Vãn Vãn trước kia là độc thân, hiện tại cô đã đăng một bức ảnh như vậy các fan một giây liền đoán được cô nhất định là đang hẹn hò, đều rất vui mừng cho cô.

Đặc biệt là, tay bạn trai đẹp như vậy!

Hướng Vãn Vãn nhìn qua bình luận ở dưới, khóe miệng nhịn không được hơi hơi nhếch lên.
Đúng vậy, cô cũng là người có bạn trai, người bạn trai này còn cực kì tốt, lớn lên đẹp trai, chân còn dài, nấu ăn ngon, quả thực chính là hoàn mỹ.

“A, có tiền thật là tốt, may mắn tôi có tiền, mới có thể thoải mái mà chơi như vậy!” Hướng Vãn Vãn trong lòng nhịn không được phát ra cảm thán.

Tài khoản Weibo của Hướng Vãn Vãn, Tô Thanh cũng biết, vừa xem Weibo liền nhìn thấy bài đăng như vậy của cô, ngạc nhiên đến mức mặt nạ đang đắp trên mặt cũng rơi xuống.

“Đây là cái gì? Cậu hẹn hò khi nào?” Cầm di động, Tô Thanh bùm bùm đánh một đoạn tin nhắn gửi đi.

Hướng Vãn Vãn thấy tin của Tô Thanh thì có chút chột dạ, bất quá cô tự nói cho chính mình, cô lại không có làm cái gì phạm pháp, chỉ là hẹn hò với một anh chàng đẹp trai, có cái gì không đúng chứ?

Nghĩ vậy, cô lại yên tâm, một bàn tay đánh chữ đánh rất nhanh.

“Đúng vậy, bạn trai tớ siêu soái siêu đẹp!”

“Cậu có phải hay không bao dưỡng chàng trai trẻ?” Tô Thanh nhất huyết châm biếm hỏi.

Hướng Vãn Vãn: “…… Cậu như thế nào biết?” Lại có chút chột dạ.

Tô Thanh: “……”

Cô (TT) cảm thấy không thể hô hấp được, nếu như bị mấy người con trai nhà họ Hướng biết được em gái mình đang bao dưỡng một tình nhân trẻ, sợ là sẽ phát điên, đến lúc đó mấy người các cô cũng không nghĩ sẽ được yên ổn.

Hướng Vãn Vãn không biết Tô Thanh suy nghĩ cái gì, lại gửi thêm một đoạn tin nhắn: “Bạn trai của tớ lớn lên cực kì đẹp trai, đi trên đường đều có người đến xin Wechat, dáng người đẹp, nấu ăn lại ngon.”

Nhìn đến tin nhắn này, Tô Thanh mặt vô biểu cảm, nghĩ có thể làm một nhan khống như cô (HVV) coi trọng, lớn lên nhất định rất đẹp trai.

“…… Cậu biết thân phận của anh ta sao?” Tô Thanh gõ một dòng chữ, lại đem nó xóa đi, một lần nữa gửi đi: “Buổi tối đi cùng nhau ăn một bữa, cậu mang người đến cho tớ xem, có phải người con trai nhặt được từ đống rác không.”

“Phi phi phi, không phải người con trai nhặt được từ đống rác, Lục Tử Khiêm cực kì tốt!” Hướng Vãn Vãn trong lòng không phục nghĩ.

Nhìn địa chỉ Tô Thanh gửi đến, cô cũng biết Tô Thanh là quan tâm chính cô, liền ngẩng đầu chọc chọc Lục Tử Khiêm, nói: “Buổi tối chúng ta đi bên ngoài ăn cơm đi.”
Lục Tử Khiêm nhìn cô, cũng không hỏi vì sao thập phần sảng khoái gật gật đầu.

Trong nhà đồ vật đều phải chuẩn bị thêm một phần, bàn chải đánh răng, khăn mặt, còn có dép đi trong nhà.

“Cái này, cái này đi vào thoải mái……” Hướng Vãn Vãn cầm một đôi dép lê hình con thỏ màu hồng nhạt đưa cho anh, “Cái này lông mềm mại, đi vào nhất định rất thoải mái, lại đáng yêu.”

Nhìn đôi dép lê đáng yêu này, Lục Tử Khiêm rất muốn nói từ chối, đáng tiếc nhìn vẻ mặt vui vẻ của Hướng Vãn Vãn, anh chỉ có thể gật đầu bất đắc dĩ: “Vậy mua đôi này đi.”

Đem đồ vật đều mua thêm một phần, lại mua một ít nguyên liệu nấu ăn bỏ thêm vào tủ lạnh, hai người lúc này mới mang theo chiến lợi phẩm trở về.

Về đến nhà là đã giữa trưa, Lục Tử Khiêm đi vào phòng bếp nấu cơm, Hướng Vãn Vãn căn bản không nghĩ sẽ làm, chính là sau khi xem người đứng ở trong phòng bếp bận rộn, ngượng ngùng lười biếng, chỉ có thể chạy tới làm hỗ trợ anh.

“Nếm thử hương vị món này xem thế nào, cần thêm muối sao? Là phải dùng tương ngọt, hay là trực tiếp rải chút muối tiêu rồi ăn như vậy?” Lục Tử Khiêm vừa gắp một miếng tiêu hương xốp giòn nhỏ đưa đến trong miệng Hướng Vãn Vãn, vừa hỏi cô.

Mới vừa chiên xong tiểu bài còn nóng, thịt mềm, còn mang theo chút vị tiêu, ăn cực kỳ ngon, Hướng Vãn Vãn nhịn không được dùng sức gật đầu, mơ hồ nói: “Ăn ngon.”

“Ăn ngon là được!”

Hai người ăn xong cơm trưa, Hướng Vãn Vãn ăn uống no say liền sinh ra lười biếng, ngáp một tiếng, nói: “Em đi ngủ trưa một lát.”

Chờ cô đi đến phòng ngủ chuẩn bị đóng cửa lại mới thấy người đàn ông đi theo phía sau, vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Anh đi theo em làm gì?”

Lục Tử Khiêm vòng qua cô đi vào trong phòng, duỗi tay cởi bỏ nút áo sơ mi đang mặc, nói: “Anh là người yêu của em, đương nhiên là muốn ngủ cùng em.”

Hướng Vãn Vãn: “……”

Hoàn toàn không nghĩ tới điểm này, làm sao bây giờ!!

“Anh không thay áo ngủ sao?” Lục Tử Khiêm đã cởi áo sơ mi đểlộ ra nửa thân trên rắn chắc, thân hình đẹp nhìn thật là dụ người.

Hướng Vãn Vãn mặt đã đỏ, đôi chân nhịn không được dịch về sau, lắp bắp nói: “Em, em nhớ ra em còn có việc……”

Người đàn ông trực tiếp bước đi lại đây, đem cô giam vào giữa cánh tay và tường, rũ mắt nhìn thấy lỗ tai hồng hồng của cô, hỏi: “Vãn Vãn, muốn cùng ngủ hay không?”

Hướng Vãn Vãn đột nhiên ngẩng đầu, Lục Tử Khiêm đã cúi người xuống dưới, trực tiếp hôn lên môi nàng, sau đó đem người hôn đến mê muội, còn đem người ôm lên giường, này thật sự là quá không rụt rè rồi.

“Đây mới là hôn môi thật sự.” Lục Tử Khiêm duỗi tay xoa xoa đôi môi vì hôn mà trở nên hồng nhuận của cô, chống thân mình cười nói.

Hướng Vãn Vãn kéo ra chăn đem chính mình bọc lại, coi như nghe không được anh đang nói cái gì, nhưng mà tiếng tim đập lại mạnh mẽ như trống đập.

Bình tĩnh, bình tĩnh một chút, không ăn qua thịt heo, còn không có gặp qua heo chạy sao? Làm gì kích động như vậy?

Hướng Vãn Vãn nói cho chính mình phải thật bình tĩnh.

Có người từ phía sau ôm lấy cô, Lục Tử Khiêm giống như đang hôn đỉnh đầu cô, ôn nhu nói: “Vãn Vãn, buổi trưa tốt lành.”

Chào buổi trưa!

Hướng Vãn Vãn ở trong lòng nhỏ tiếng nói.

Không nên trách cô không nói lớn, bởi vì cô chính là thẹn thùng a!

Chương 5

Edit: Soleil

Beta: Thương

Hướng Vãn Vãn vốn dĩ cho rằng mình sẽ không ngủ được, nhưng không nghĩ đến có thể ngủ rất ngon, ngủ một giấc tỉnh dậy đã hơn ba giờ chiều rồi. Cả người cô cuộn tròn trong lòng Lục Tử Khiêm, đối phương chìa ra một cánh tay xuyên qua gáy ôm chặt lấy cô, ngón tay linh hoạt trêu chọc một sợi tóc của cô. Cánh tay kia, thì là cầm một cái iPad ở đó chơi, không biết đang xem cái gì.

Trong phòng ngủ điều hoà đầy đủ, đắp chăn, nằm trong lòng người con trai quả thật là hết sức hưởng thụ, hơi ấm cơ thể người, không lạnh cũng không nóng, thì ra là dễ chịu đến như vậy.

“Tỉnh rồi?” Lục Tử Khiêm cảm giác được động tĩnh, cúi đầu nhìn cô một cái, đưa tay mở cái đèn trên tủ đầu giường, sau đó lấy một ly nước đến cho cô uống, “Có lẽ độ ấm vừa đúng lúc thích hợp”.

Hướng Vãn Vãn đưa mình ngồi dậy, mái tóc dài uốn nhẹ rối tung, da cô rất trắng, dưới sự chiếu sáng yếu ớt của cái đèn đầu giường, cả cơ thể cứ như đang phát sáng.

Uống xong nước, Hướng Vãn Vãn chú ý đến Lục Tử Khiêm cứ nhìn mình suốt, lầm bầm nói: “Sao anh cứ nhìn tôi suốt?”

Lục Tử Khiêm cười một cái, đưa tay cầm lấy cái ly trống không cất đi, nói: “Trông em xinh đẹp a”.

Theo Lục Tử Khiêm thấy, Hướng Vãn Vãn lanh lợi cuộn trong lòng anh ta ngủ quả thật giống như cái màn thầu trắng mềm mại dễ bóp nặn, khiến người chỉ hận muốn véo lên đó một cái. Đương nhiên, dáng vẻ cũng là cực kỳ xinh đẹp, tươi tắn như hoa, thập phần động lòng người.

Lục Tử Khiêm nói: "Lúc em ngủ, tôi đã đem đồ đạc của tôi dọn qua đây rồi."

Anh ta chỉ chỉ đồ đạc để ở góc phòng ngủ, chính là một cái vali màu đen không lớn, căn bản là không để được bao nhiều đồ.

Hướng Vãn Vãn suy đoán, lúc trước Lục Tử Khiêm cũng được coi là người có tiền, hành lý e là mấy cái vali cũng đựng không hết, bây giờ lại thành cái bộ dạng này, trong lòng chắc chắn là không hề dễ chịu.

Nghĩ như vậy, cô chớp chớp mắt, nói: "Chốc nữa tôi đưa anh đi mua quần áo, tôi có tiền, tùy ý mà mua."

Ngữ khí thập phần của người vừa mới phát tài.

Lục Tử Khiêm nhịn cười, nói: "Tốt a."

Hướng Vãn Vãn đi tới nhà vệ sinh, đánh răng rửa mặt, sau đó tới phòng thay đồ tìm bộ đồ muốn mặc, sau cùng chọn được một bộ lễ phục nhỏ lộ vai màu đỏ, cả người như toả ra ánh sáng rực rỡ óng ánh vậy.

"Thế nào, bộ váy này thế nào?" Thay xong váy đi ra, cô ở trước mặt Lục Tử Khiêm xoay một vòng, trưng cầu ý kiến của anh.

Lục Tử Khiêm quan sát một chút, gật gật đầu khẳng định: "Rất đẹp."

Nói đoạn, anh bước qua, ôm lấy vòng eo mềm mỏng của Hướng Vãn Vãn, cúi đầu cắn xương quai xanh của cô một miếng. Xương quai xanh xinh đẹp tinh tế, nhìn như là muốn mời cắn nhẹ lên đó một chút.

Hướng Vãn Vãn bị đau, liền đẩy người tách ra, oán giận nói: "Anh làm gì mà cắn tôi a, anh thuộc cẩu* hả?"


*Thuộc cẩu là tuổi chó ak, hihi dịch tuổi chó thì thấy thô quá nên để vậy cho hay ^_^

Lục Tử Khiêm liền cười, nói: "Bởi vì xương quai xanh của em rất đẹp, chốc nữa kết hợp với một sợi dây chuyền, chắc chắn là đẹp lắm."

Thời gian mà cô và Tô Thanh hẹn là bảy giờ tối, vẫn còn rất nhiều thời gian, Hướng Vãn Vãn liền trang điểm thật đẹp cho bản thân mình, sau đó cột một ít mái tóc dài uốn nhẹ lên, phần còn lại để xoã trên vai, cả người xem ra minh diễm lại trang nhã.

"Chúng ta đi trung tâm mua sắm mua quần áo cho anh trước, sau đó mới đi ăn cơm!" Hướng Vãn Vãn làm hành trình kế hoạch rất tốt, chắc chắn là kịp thời gian.

Hai người đi trung tâm mua sắm trước, trung tâm mua sắm ba bốn tầng toàn là nhãn hiệu xa xỉ, Hướng Vãn Vãn kéo lấy Lục Tử Khiêm liền chui vào trong một cửa hàng, hai người bắt đầu đi loanh quanh.Không thể không nói, Lục Tử Khiêm trời sinh là một y giá tử*, dáng người anh ta mảnh mai, tỷ lệ vừa phải, vô luận quần áo gì mặc trên người anh ta, đều vô cùng đẹp, hormone bùng nổ, làm cho các nhân viên nữ trong cửa hàng đều khôn nhịn được mà đỏ mặt, hướng về phía anh ta liếc mắt đưa tình.


*Y giá tử: ý nói dáng người đẹp như người mẫu, mặc đồ gì cũng đẹp

"Quần áo khi nãy anh ta đã thử qua, tất cả gói lại hết, quần áo trên người trực tiếp mặc vậy đi!" Đúng là bộ nào cũng đẹp, Hướng Vãn Vãn thật là khó lựa chọn, dứt khoát mua hết luôn.

Đợi quẹt thẻ xong, Hướng Vãn Vãn vừa quay đầu liền thấy một cô nhân viên đang hướng Lục Tử Khiêm bắt chuyện, cô nhân viên đó rõ ràng là ái mộ anh ta, bộ dạng mặt đỏ tim đập, thấy vậy hai má có chút đầy đặn của Hướng Vãn Vãn lập tức phồng lên.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô, Lục Tử Khiêm quay đầu qua, sau đó ánh mắt chạm vào cô, tức thì trong đáy mắt như có nổi lên sóng nước, lộ ra một nụ cười với cô.

"Đẹp không?" Lục Tử Khiêm sải bước đi tới, dang hai cánh tay cho cô nhìn rõ mình.

Hướng Vãn Vãn tâm tình có chút không tốt, chua xót nói: "Đám nhân viên đó hận không được đem mắt mình dán lên người anh luôn rồi, khen anh đủ kiểu, lời khen ngợi anh còn chưa nghe đủ sao?"

Lục Tử Khiêm ôm lấy cô, nói: "Nhưng, bọn họ đều không phải em, tôi chỉ muốn nghe em khen tôi."

Hướng Vãn Vãn: "......"

Lục Tử Khiêm cúi đầu nhìn cô, hạ giọng nói: "Tức giận rồi? Hay là ghen rồi?"

"Mới không tức giận, cũng không có ghen!" Hướng Vãn Vãn giống như con mèo bị giẫm vào chân đau, nếu như trên người có lông, chắc chắn toàn bộ đều bị xù lên hết luôn rồi.

Lục Tử Khiêm nhếch môi cười, nói: "A, em không có ghen, vậy phải làm sao đây? Như vậy có phải hay không đã chứng minh, em mất đi hứng thú đối với tôi rồi? Nếu như em mất đi hứng thú đối với tôi, tôi phải làm sao, tôi không có tiền, cũng không có quần áo đẹp, tôi sẽ không còn gì nữa rồi. Vãn Vãn à, xin em đó, đừng bỏ mặc tôi mà."

Dáng vẻ người đàn ông hạ giọng thì thầm, ngược lại trông vẫn cứ bình thản.

Hướng Vãn Vãn bị anh ta nói đến vành tai đỏ ửng, đưa tay che miệng anh ta lại, nói: "Anh nói bậy cái gì vậy, có nhiều người đang nhìn đấy."Cô gái lúc nãy biểu thị hảo cảm với Lục Tử Khiêm đã ngây ra rồi, ngay cả biểu cảm trên khuôn mặt cũng cứng đờ, hoàn toàn không dám tin chính mình vừa nghe thấy cái gì. Người đàn ông anh tuấn xuất sắc như vậy, mà lại là được cô gái trước mắt này bao dưỡng?

Cô gái nghĩ, có lẽ cô cần bình tĩnh một chút.

Lục Tử Khiêm chẳng mảy may để ý đến ánh nhìn của người khác, cười nói: "Bọn họ muốn xem thì để cho bọn họ xem, em là kim chủ của tôi, tôi không thể để em tự mình bức bối ở đây, cẩn thận đem bản thân nén hỏng mất đó."

Đồ vật nhỏ nhạy cảm lại đa nghi, thiếu hụt cảm giác an toàn, giống như một con ốc sên, hơi không chú ý, liền đem mình rúc vào trong vỏ.

Hướng Vãn Vãn vểnh môi, nói: "Tôi không tức giận."

Lục Tử Khiêm nhướng mày, nói: "Tôi không tin."

Hướng Vãn Vãn: "......"

"Trừ phi, Vãn Vãn em hôn tôi một cái, tôi mới tin là em không tức giận." Lục Tử Khiêm được voi đòi tiên.

"Ở đây, nhiều người nhìn lắm." Hướng Vãn Vãn có chút do dự.

Lục Tử Khiêm không nói chuyện nữa.

Hướng Vãn Vãn trái phải nhìn một chút, nhón chân hôn lên mặt anh một cái, xoay người mặt đỏ chín luôn rồi.

Ây da, thật là mất thể diện quá!

Hai người dây dưa một phen, thì bước vào nhà hàng, Tô Thanh đã ngồi trên ghế đợi từ sớm rồi, thân là nhất tỷ vòng giải trí, tướng mạo của cô ấy thật sự là quá nổi bật, ngồi trong phòng khiến người sinh ra một loại ảo giác ngập tràn ánh sáng.

"Tô Thanh!"

Hướng Vãn Vãn vừa vào phòng liền gọi một tiếng.

Tô Thanh vừa quay lại, trong giây lát ánh mắt liền rơi vào người Lục Tử Khiêm đang đứng phía sau Hướng Vãn Vãn, đợi xem kỹ người, ánh mắt cô xẹt qua một chút ngạc nhiên.

Lục Tử Khiêm kéo ghế ra cho cô, sau đó bản thân mới ngồi ở vị trí kế bên, mỉm cười chào hỏi với Tô Thanh: "Chào cô, Tô tiểu thư, tôi là Lục Tử Khiêm, cũng là người tình của Vãn Vãn."

Anh ta là nói người tình, không phải bạn trai.

Tô Thanh thu hồi ánh nhìn, nói: "Hai người muốn ăn gì, tự mình chọn, phần của mình tôi đã gọi rồi."

Hướng Vãn Vãn lập tức nói: "Mình thật đói a, lúc nãy ở cửa hàng dạo cả nửa ngày, mình cảm giác chính mình có thể ăn cả con bò luôn rồi."

Tô Thanh nói: "Một con bò? Được a, chỉ cần bạn ăn được, bây giờ mình liền cho nhà bếp dọn ra một con bò."

Hướng Vãn Vãn: "......Bạn biết rõ là mình đang đùa mà."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau