EM CÓ THỂ THEO ANH VỀ NHÀ ĐƯỢC KHÔNG?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Em có thể theo anh về nhà được không? - Chương 31 - Chương 34

Chương 30-2

Mấy hôm nay, họ hàng trong nhà của Giang Tây Triết vẫn còn rất nhiều, anh cũng không thể cái gì cũng mặc kệ như trước đây, cho nên trong khoảng thời gian này anh vẫn luôn rất bận rộn.

Điều này có nghĩa là, anh và Phương Thuần đã gần một tuần không gặp nhau.

“Anh đang ở dưới nhà em.” Xe Giang Tây Triết ngừng cách đó không xa, nhìn tầng trệt, anh vốn muốn chúc tết ba mẹ của Phương Thuần, nhưng nghĩ lại mối quan hệ này, bát tự còn chưa xem [6], có chút không thích hợp.

[6]: Bát tự là một phương pháp xem số mệnh của Trung Quốc, câu này có nghĩa là chưa có chuyện gì xảy ra hết.

Lúc này, đã rất thành công làm tiểu bạch thỏ Phương Thuần phải kinh sợ.

“Sao lại không nói cho em biết trước, anh chờ một lát…” Em thay quần áo.

“Được, không sao cả anh không sốt ruột.” Bây giờ ‘không sốt ruột’ nhất định là ba chữ Giang Tây Triết ghét cay ghét đắng hận thấu xương nhất.

Anh sốt ruột!

Rất sốt ruột!

Vô cùng sốt ruột!!!

Bỏ đi, có ích lợi gì chứ, cô ấy lại không nghe thấy, ôi…

Giang Tây Triết đợi hơn mười phút, Phương Thuần mới đi xuống, thật ra thì tốc độ như vậy cũng rất nhanh rồi, nếu là trước đây thì phải chờ tận một giờ.

Anh mượn ánh đèn trong xe nhìn cô một chút, đúng thật là chưa trang điểm, không biết nên vui hay nên buồn nữa!

Con gái ra gặp người mình thích không phải đều trang điểm tỉ mỉ một chút sao?

“Sao thế?” Phương Thuần cảm giác được Giang Tây Triết vẫn luôn nhìn cô, trước khi đỏ mặt cô mở miệng hỏi.

“Sao em không trang điểm?” Giang Tây Triết hỏi.

Hiển nhiên là Phương Thuần không nghĩ đến vấn đề này, sững sờ một lát xong mới nói, “Không phải đã sắp 8 giờ…” Nếu không một hồi về nhà còn phải tẩy trang, rất phiền phức.

Có điều cô nghĩ đến một hướng khác lập tức phản ứng lại, “Không đẹp sao…”

“Đẹp! Bộ dáng nào của em cũng đều đẹp nhất!” Những lời như vậy Giang Tây Triết há mồm là ra ngay, Phương Thuần nghe xong vui vẻ hơn nhưng lại có một thứ tình cảm mơ hồ khác nữa.

“Hôm nay anh đến là có chuyện gì à?” Phương Thuần hỏi.

“Sắp một tuần chưa gặp nhau rồi, anh muốn nhìn em một chút.” Giang Tây Triết nói, cũng ngồi rất ngay ngắn, tính đến nay đã lâu như vậy rồi, anh chỉ mới nắm qua tay cô.

Những lời này chuyển động trong trái tim của Phương Thuần, cô cảm thấy rất ngọt ngào, bởi vì cô có thể cảm nhận được anh đang nghiêm túc, không giống như vừa nãy: “Vâng, Tết ở nhà rất bận bịu.”

Những lời này qua đi, trong xe cực kỳ yên tĩnh, sau đó Giang Tây Triết chậm rãi mở miệng: “Tại sao Lễ tình nhân lại không đi chơi với anh?”

Phương Thuần chỉ cảm thấy đề tài biến chuyển quá nhanh, nhưng vẫn dựa theo ý nghĩ thật sự của mình mà nói, “Chúng ta…… Không phải tình nhân.”

Vốn dĩ Giang Tây Triết rất nghiêm túc nhìn cô, muốn nghe xem rốt cuộc là vì sao, thế nhưng câu trả lời này xông vào tai, anh không nhịn được mà vui vẻ, “Chúng ta không phải tình nhân, chúng ta là người yêu!”

Không biết sự tự tin từ đâu mà ra!

Phương Thuần nhìn đôi mắt đen láy của anh, tràn ngập sức hấp dẫn, nhưng vẫn gằn từng chữ: “Chúng ta…… Không phải người yêu.”

Nụ cười nơi khóe miệng của Giang Tây Triết từ từ thu lại, nghe hơi thở nhẹ nhàng của bản thân, “Thuần Nhi, từ lúc mới bắt đầu anh đã biểu đạt tấm lòng của mình rất rõ ràng, anh muốn em làm bạn gái của anh, loại mà lấy kết hôn là mục tiêu, anh muốn đối xử tốt với em, loại mà tốt cả đời, em hiểu không?”

Giang Tây Triết đặt tay cô lên ngực mình rất dịu dàng. Phương Thuần cảm nhận được cảm giác từng câu từng chữ kia quanh quẩn trái tim cô, cùng với tay trái chạm vào từng nhịp rõ ràng của trái tim anh.

Những lời này rất tốt đẹp, nhưng mà thiếu một ít đồ vật hết sức quan trọng.

Đột nhiên Phương Thuần cảm thấy cô rất tủi thân, không tự chủ được mà đỏ hốc mắt, “Tây Triết, em hiểu tấm lòng của anh, em không muốn từ chối tấm lòng của anh, em…”

Ánh đèn trong xe rất u ám, Giang Tây Triết cũng không nhìn thấy sự khác thường trong đôi mắt cô, nhưng đợi đến khi cô mở miệng mới nhận thấy được cảm xúc dao động của cô, anh nghiêng người nhẹ nhàng ôm lấy cô vội vàng nói: “Xin lỗi Thuần Nhi, là anh không tốt, anh quá nóng vội.”

Một lát sau, Giang Tây Triết hơi buông cô ra, nhìn vào đôi mắt của nhau, “Có điều, khoảng thời gian rất dài về sau, em đồng ý cho anh cơ hội tiếp tục theo đuổi em được không?”

Cô gật đầu, đương nhiên là cô đồng ý.

Vừa rồi Phương Thuần cũng không khóc, chỉ cảm giác cái mũi hơi chua xót mà thôi, có lẽ tính cách của cô tương đối rụt rè, nhưng cô chưa bao giờ là một người nhát gan, cũng chính vì thế nên cô đặc biệt nhạy cảm với chuyện tình cảm.

Giang Tây Triết lại nói một vài lời với cô, nhìn thấy cô cười vui vẻ, tựa như không nhớ rõ chuyện vừa xảy ra, lúc này mới để cô trở về.

Nhìn bóng lưng cô biến mất, Giang Tây Triết thở dài một hơi thật mạnh.

Hôm nay là anh hấp tấp.

Có thể do trong xe quá tĩnh lặng, bầu không khí của hai người khi bên nhau tốt quá, anh có chút không khống chế được, không, là không khống chế được. Có điều vẫn còn may, cô cũng không bài xích anh.

Hơn nữa nhìn phản ứng của cô, không chỉ không bài xích, khả năng cao còn có một ít hảo cảm.

Giang Tây Triết lại nhìn thoáng qua nơi nào đó ở tầng trệt, mang theo ngọn lửa tự tin đang bùng cháy trong anh, bay như tên bắn.

Sau khi Phương Thuần về đến nhà, ba mẹ còn đang xem TV trong phòng khách, Phương Thuần cũng không về phòng ngay, ngồi trên sô pha cùng hai người.

Một lát sau, mẹ của Phương Thuần lên tiếng: “Thuần Nhi.”
“Vâng ạ? Mẹ.” Phương Thuần đáp lời.

“Người kia… Muốn theo đuổi con hả.” Mẹ Thuần biết con gái mình dễ thẹn thùng, hơi do dự hỏi.

Quả nhiên, Phương Thuần đỏ mặt, chậm rãi gật gật đầu.

“Đưa con về nhà hình như đã được một khoảng thời gian rồi nhỉ.” Mẹ Thuần tiếp tục nói.

Phương Thuần lại gật gật đầu.

Ba Thuần lúc này lên tiếng, “Ba thấy người nọ hơi quen mặt, nhưng mà không nghĩ ra đã gặp ở đâu.”

Buổi tối của một ngày trước đây, thời tiết rất lạnh, ba mẹ Phương Thuần ở nhà hơi buồn chán, liền muốn đến tiệm nhìn một chút và đón Phương Thuần về nhà, chẳng qua xe còn chưa dừng trước cửa tiệm, đã thấy một người đàn ông đi ra cùng với con gái mình.

Từ đó về sau, khi trời tối thời gian mà Phương Thuần về nhà, mẹ Thuần ở trong nhà nhìn xuống dưới lầu, có đôi khi còn kéo theo ba Thuần cùng nhau xem.

Làm ba mẹ, ai cũng đều hy vọng con gái mình có thể tìm được hạnh phúc, nhưng đồng thời cũng sợ con bị tổn thương, đặc biệt là người vừa nhìn đã thấy là dễ bắt nạt giống như Phương Thuần, ba mẹ càng không yên tâm.

Nhưng mà chuyện lén lút này không thể để Phương Thuần biết, nếu không thì có thể rán bánh trên mặt cô luôn.

Đang trong trạng thái hoảng hốt, Phương Thuần chưa phản ứng kịp tại sao ba mẹ lại thấy được anh, phải trả lời câu hỏi của ba mình, “Anh ấy là ông chủ của Nhân Diện Hoa Đào.”

“Thảo nào!” Mẹ Thuần nói.

Ba mẹ của Phương Thuần đều làm việc trong đơn vị hành chính, những buổi liên hoan là không thể thiếu, có thể đi ngang Nhân Diện Hoa Đào trùng hợp thấy Giang Tây Triết.

“Vậy con… Cảm thấy cậu ấy như thế nào?” Mẹ Thuần vẫn cứ hỏi những câu có sức sát thương.

Vì thế Phương Thuần đã bị thương rồi, không biết trả lời thế nào thì hơi làm nũng kêu: “Mẹ…”

“Tuy rằng ba mẹ không thúc giục con kết hôn, nhưng cũng hy vọng con được hạnh phúc. Sẽ có một ngày nào đó ba mẹ phải già đi, không thể ở cùng con cả đời…” Ba Thuần tận tình khuyên bảo nói.

“Ba……” Giọng của Phương Thuần kéo dài.

“Ba thấy người nọ cũng không tệ lắm, có thể nhà chúng ta không có tiền như nhà bọn họ, nhưng chúng ta cũng không kém lắm, cho nên Thuần Nhi nếu như con thích cậu ta, cũng không cần phải cân nhắc quá nhiều.” Ba mẹ Phương Thuần làm việc đã nhiều năm như thế, tiền tích trữ vẫn có chút đỉnh.

“Ba con nói đúng lắm, nếu con thích thì thử xem, ba mẹ cũng không phải không cho con yêu đương, cảm thấy không hợp thì đổi người khác, ba mẹ không thúc giục con kết hôn, cùng lắm thì ba mẹ nuôi con cả đời…” Mẹ Thuần nói.

Phương Thuần nghe ba mẹ thao thao bất tuyệt [7], cảm thấy không biết nên nói tiếp như thế nào, chỉ có thể tiếp tục kéo dài giọng.

[7]: Nói liên hồi, hết cái này sang cái kia, như không bao giờ dứt.

“Ba mẹ……”



Lưu Hạ ngồi ở quầy bar, gọi một ly rượu có độ cồn khá thấp, sau đó tầm mắt thổi đến người đang hát trên sân khấu.

Cô đến đây đã được một thời gian, trước khi Lý Nhĩ Lạc xảy ra chuyện làm cô phải đến New York, Lưu Hạ thỉnh thoảng vẫn đến đây.

Không tại sao cả, chỉ vì người ca sĩ kia. Suy cho cùng, ai cũng có tình yêu cái đẹp, thấy người đẹp tâm trạng sẽ tốt lên, mà giới hạn của chữ “đẹp” này không phân biệt nam hay nữ.

Người đang trên sân khấu kia, hát rất mê hoặc, giọng hát rất sạch sẽ đồng thời tràn ngập sức hấp dẫn, trên tai đeo một cái khuyên tai màu xanh đậm, nở rộ tia sáng rực rỡ cùng anh.

Thật ra cái quán bar này theo hướng yên tĩnh, bên trong không phải rất ồn ào, cảnh vật tương đối thoải mái, vì thế anh ấy ở đây cũng không hiện lên dáng vẻ lưu manh, ngược lại có chút cảm giác như ánh mặt trời.

“Đàn chị.” Không biết khi nào Trình Trạch đã hát xong rồi, ngồi bên cạnh cô, lấy ly rượu của cô uống ngay.

Thấy hành động của anh, khóe miệng Lưu Hạ khơi lên một độ cong với hứng thú không rõ, “Ừ, đàn em.”

Đối với câu trả lời của Lưu Hạ, Trình Trạch cười cười.

Lưu Hạ cũng là sau này mới biết, Trình Trạch học cùng trường với cô, học viện Âm nhạc, còn nhỏ hơn cô một khóa, cách học viện Chính trị và pháp luật của cô không gần lắm, nhưng vẫn ‘ngẫu nhiên gặp được’ ở bên ngoài học viện của cô.

Có thể những người đẹp đều tự mang theo hào quang, lần thứ hai Lưu Hạ đến, Trình Trạch đã chú ý tới, không giống với nét đẹp của những cô gái khác đến đây, sự xinh đẹp của Lưu Hạ mang theo một ít kiêu ngạo.

“Đã lâu không thấy chị đến rồi.” Trình Trạch nói.

“Ừ, Tết rất bận.” Lưu Hạ không dừng lại một giây nào mà nói dối, trong nhà chỉ có cô và Mẫu thân đại nhân Lưu Á Nam, họ hàng cũng rất ít, cũng không bận gì nhiều.

Trình Trạch chỉ cười cười không nói, anh gọi một ly rượu giống Lưu Hạ. Tuy anh hát ở quán bar, nhưng mà anh rất ít khi uống rượu, vì để bảo vệ giọng.

“Muốn nghe gì?” Trình Trạch xoay qua nhìn Lưu Hạ, đôi mắt tỏa ra ánh sáng.

“Gì cũng được.” Thật ra Lưu Hạ không ở cùng Lý Nhĩ Lạc hay những người quen, nói rất ít, có thể nói hai chữ tuyệt đối không nói ba chữ.

Đôi mắt Trình Trạch chuyển động, sau đó khóe mắt cong lên, “Nghe cho kỹ đấy.”

Nói xong anh lại lần nữa đi về phía sân khấu, người kia đúng lúc hát xong, anh đi tới lên tiếng chào hỏi ban nhạc của anh.

Sau đó, ánh đèn sáng lên, tiếng nhạc vang lên.

Hai tay của Trình Trạch nắm lấy cái micro đứng trước mặt, đôi mắt không rời khỏi người của Lưu Hạ.

“Ngồi bên cạnh em là thử nghiệm qua đủ loại thỏa mãn.”

“Nhìn bức tranh em xem.”

“Trải qua thời gian em trải.”

“Bầu trời cũng trở nên trong trẻo hoa cũng nở.”

Giọng hát của Trình Trạch tràn ngập trong không gian tương đối kín, giai điệu quen thuộc cộng thêm vui vẻ, làm khách càng cảm thấy tâm trạng thêm thoải mái.

Chẳng qua vài người trong ban nhạc, nhìn nhìn Trình Trạch, lại liếc mắt nhìn nhau một cái, đều lộ ra ý cười vốn đã sâu xa, sau đó, nhịp trống càng mãnh liệt hơn, người đàn ghi-ta cũng càng ra sức hơn.

“Gió nhẹ cũng say mê.”

“Mặc dù em không nói câu nào.”

“Nhưng sớm đã vạn nghìn lời nói.”

“Từng phút từng giây hiện lên vẻ trong trẻo lại quý giá.”

“Chỉ có em mới có thể đem đến cho anh thứ cảm giác này.”

Thật ra Lưu Hạ cũng nghe nhạc nhiều lắm, nhưng bài hát này là một bài trong số lượng bài không nhiều lắm mà cô từng nghe qua, lúc giai điệu vang lên cô còn chưa cảm thấy quen thuộc, nhưng nghe đến đây, anh mắt nồng nhiệt trắng trợn kia của Trình Trạch cùng với lời bài hát không thể rõ ràng hơn nữa.

Lưu Hạ không ngốc, ngược lại, cô rất thông minh, cô cầm ly rượu trong tay nhấp môi.

Ừm, có chút ngọt.

“Cho dù tim có mỏi mệt giấc mơ có xa đến đâu đi nữa.”

“Có em làm bạn tất cả đều không sao cả.”

“Anh muốn cùng em lau chùi những ngày trước đây.”

“Tấm ảnh nhật ký thẻ sách.”

“Có tình cảm ấm áp từ từ hiện lên.”

“Anh muốn yên lặng chăm sóc em.”

“Để em mở hai mắt ra.”

Dần dần, những người khách uống rượu dường như đã nhận ra được chút gì đó, ai cũng quay lại nhìn chỗ ngồi của Lưu Hạ, nhưng Lưu Hạ không có chút nào ngượng ngùng, vẫn tao nhã ngồi uống rượu, tâm trạng tốt thì nhìn một cái về phía sân khấu.

Chương 30-3

Thế nhưng không khí trong quán bar dần dần nóng lên.

“Anh cũng bằng lòng giúp em quét dọn căn phòng.”

“Rèn luyện thân thể cho thật tốt.”

“Để cho em cảm thấy an toàn.”

“Để em nhớ kỹ ưu điểm của anh.”

“Bất kể thời gian nào.”

“Đều đối với anh vô cùng nhớ em vô cùng nhớ em.” [8]

[8]: Bài hát “身邊” (By one’s side) của 光良(Michael Wong) và 品冠 (Victor Wong). Mình không biết bài này có bản vietsub hay không nên không biết tên tiếng Việt của bài này. Nếu muốn nghe mọi người có thể search tên tiếng Trung bên trên để nghe.

Vài câu cuối cùng, anh không hát đến đau khổ tột cùng, chỉ hát theo tiết tấu không nhanh không chậm, tựa như âm thanh chảy ra từ tận đáy lòng.

Tiếng hát ngừng, nhưng âm nhạc vẫn đang tiếp tục, Trình Trạch đi xuống sân khấu đến trước mặt Lưu Hạ.

Trong nháy mắt, âm nhạc ngừng, tiếng nói chuyện ngừng, tất cả ánh mắt đều nhìn chăm chú hai người bọn họ, cực kì yên tĩnh.

Cảm xúc trong mắt của Trình Trạch cũng sắp tràn ra ngoài, nhìn Lưu Hạ: “Làm bạn gái của anh!”

Không phải “Làm bạn gái của anh được không” cũng không phải “Có thể làm bạn gái của anh không”, mà là “Làm bạn gái của anh.”

Trong mắt ánh mặt trời vậy mà toát ra vẻ bá đạo.

Trình Trạch vừa nói xong, trên sân khấu một nhịp trống có tiết tấu vang lên, tiếp theo là tiếng đàn ghi-ta, đều vì bạn tốt mà trợ giúp, những người khách đứng ngoài quan sát, có tiếng huýt sáo, có người hô “Đáp ứng anh ta”!

Phút chốc nhiệt độ không khí bên trong cao lên mấy độ.

Đợi mọi người ồn ào một hồi, Lưu Hạ xuống ghế, đứng trước mặt Trình Trạch, tất cả âm thanh dần dần mà yên tĩnh lại, đều đang đợi câu trả lời của Lưu Hạ.

Mà khóe miệng Lưu Hạ câu lên thành một nụ cười, trong mắt ẩn chứa một luồng ánh sáng, chậm rãi mở miệng ——

“Tôi không đồng ý.”

Đùa à!

Bổn cô nương còn chưa trải nghiệm qua mùi vị được người khác theo đuổi đâu!

Nói xong giống như không để ý đến phản ứng của mọi người mà đi ra ngoài cửa, chẳng qua là nụ cười nơi khóe miệng kia lại không biến mất.

Nghe thấy câu trả lời của cô, Trình Trạch sửng sốt hai giây, nhưng lại bị nụ cười của cô kéo trở lại.

Trộm trái tim của anh, không phải nên xóa sạch nụ cười mang theo nét kiêu ngạo ấy sao?

Khóe miệng của Trình Trạch cong lên trong vô thức, sau đó đẩy mọi người ra đuổi theo cô.

Muốn chơi đùa à, vậy thì chơi cùng em!



Ngôn Bỉnh Sơ nằm trên giường, nhìn cuộc gọi đến trên điện thoại, anh cảm thấy hơi mệt mỏi ứng phó cùng một chút bực bội.

Ném điện thoại sang một bên, ngón tay nhẹ nhàng xoa ấn đường, cho đến khi điện thoại lại lần nữa im lặng trở lại.

Hàn Nhất Yên gọi điện lần này là lần thứ ba rồi, từ hồi Lễ tình nhân đến bây giờ.

Nếu đơn thuần nói về cô ta, tính cách không tệ, người cũng xinh đẹp, nhưng lại không có chỗ nào làm anh rung động, hơn nữa thân phận hiện tại của cô ta là học sinh của anh.

Anh thực sự rất không thích phiền phức.

Ngày thường khi lên lớp anh đều tương đối chú ý, cố gắng giữ khoảng cách với học sinh để tránh chuyện này xảy ra, nhưng nhìn bây giờ xem, cũng không có tác dụng gì.

Trong trường học cũng không phải không có những trường hợp như vậy, nhưng Ngôn Bỉnh Sơ không hy vọng chuyện như thế sẽ xuất hiện trên người anh, anh không muốn để lại cho người khác bất cứ cơ hội gì có thể chỉ trích anh.

Nhìn đồng hồ trên tường, 3 giờ 47 phút chiều.

Ở một mình, có chút nhàm chán, nên làm gì để giết thời gian đây, Ngôn Bỉnh Sơ đang nhớ lại, ngày trước khi ở một mình anh làm gì nhỉ?

Đáp án là trước kia khi ở một mình anh cảm thấy khá ổn, đọc sách, rất yên tĩnh, không bị người khác quấy rầy.

Thế nhưng hiện giờ anh đọc sách không vào.

Anh không thể để bản thân nhàn rỗi như vậy, nếu không…

Ngôn Bỉnh Sơ nhìn xung quanh căn phòng, nơi nào cũng có hình bóng của cô, lại không có món đồ nào thuộc về cô.

Anh nghiêng người qua, cầm cái gối đầu bên cạnh ôm vào trong ngực, tựa như muốn hít toàn bộ hơi thở còn sót lại ở đây của cô vào trong cơ thể.

Bắt đầu từ mấy ngày trước anh đã về lại nơi này ở, dù sao thì ở chỗ của ba mẹ thì đến bóng dáng của cô cũng không có.

Một lát sau, Ngôn Bỉnh Sơ xốc chăn lên xuống giường, bước chân hơi không vững, không biết thế nào lại đi đến phòng bếp.

Anh nhìn khuôn đúc còn chưa thu dọn, hơi muốn ăn.

Ngôn Bỉnh Sơ nhớ lại trình tự ngày đó của cô, sau đó chuẩn bị tốt nguyên liệu, dựa theo ấn tượng mơ hồ làm từng bước một.

Không biết qua bao lâu, anh lấy bánh kem ra đặt trên bàn, Ngôn Bỉnh Sơ cầm một cái lên nếm thử.

Ừ, ngon hơn cái của cô.



Buổi tối hôm sau đêm tỏ tình.

Lưu Hạ tắm rửa xong nằm trên giường chơi điện thoại, đột nhiên một cuộc điện thoại gọi đến, cô cong cong khóe miệng.

Nghe máy.

“Đàn chị, xuống dưới.” Trình Trạch nói.

Lưu Hạ bị bốn chữ này của anh làm cho cô như rơi vào sương mù, “Tôi còn chưa về thiên đình đâu!”

Trình Trạch không nhịn được cười thành tiếng, “Anh đang ở dưới nhà của em.”

Lưu Hạ nghe vậy, kéo bức màn của cửa sổ sát đất ra nhìn xuống lầu, thì thấy một thiếu niên anh tuấn đẹp trai ngồi trên ghế dài, hai chân bắt chéo nhau vẫy bàn tay nhỏ bé về phía cô.

Từ lầu 7 nhìn xuống, đúng thật là bàn tay nhỏ bé.

“Cậu kêu tôi xuống thì tôi xuống ngay lập tức à, vậy thì mất mặt lắm.” Lưu Hạ mở tủ quần áo, lấy một bộ quần áo mới mua ngày hôm qua ra.

Ôi, phụ nữ.

Trình Trạch nhìn bức màn một lần nữa bị kéo lên, đến bóng người cũng không thấy, “Cho nên, em muốn sao đây?”

“Bổn cô nương lớn như vậy còn chưa được người khác theo đuổi qua đâu đó.” Lưu Hạ nghe âm thanh từ loa của điện thoại truyền đến, nhìn bản thân trong gương, váy dài màu đỏ bên ngoài mặc áo khoác màu đen.

Ngầu chết mất.

“Cho nên, em muốn sao?” Trình Trạch vẫn luôn ngửa đầu, cảm giác cổ hơi mỏi.

“Giọng nói ngày hôm qua nhỏ quá, không nghe thấy.” Lúc Lưu Hạ nói những lời này, trên mặt chợt lóe lên vẻ ngượng ngùng, là thật đó, bạn không nhìn nhầm đâu, “Tôi sợ tối, đợi cái đèn đường kích hoạt bằng giọng nói sáng lên… Tôi mới đi xuống.”

Trình Trạch nghe vậy, khóe miệng gợi lên mộ độ cong, khuyên tai màu xanh đậm trên tai cũng lóa lên một tia lấp lánh.

Lúc lâu sau đó Lưu Hạ không nghe thấy bên kia nói chuyện, bước chân chuẩn bị bước ra ngoài dừng lại, chỉ một xíu chuyện…

“Lưu… Hạ… Anh… Thích… Em!”

“Làm… Bạn… Gái… Của… Anh!”

“Lưu Hạ!!!”

Lưu Hạ nghe từ điện thoại… Không, là âm thanh truyền từ bên ngoài cửa sổ, đột nhiên được cưng chiều kinh sợ không biết nên làm thế nào, nhưng mà miệng vẫn nói theo quán tính: “Vẫn còn một nửa đèn chưa sáng lên!” “Lưu Hạ!!!”

“Làm… Bạn… Gái… Của… Anh!”

Không đợi một vòng hô hào nào kết thúc, Lưu Á Nam đi từ phòng ra, “Làm gì thế? Đừng quấy nhiễu người dân! Nhanh đi xuống đi!”

Vừa nói vừa đẩy con gái mến yêu của mình ra khỏi cửa nhà.

Trình Trạch nhìn cô gái trang điểm tinh xảo, mang giày cao gót đứng trước mặt mình, cười cười, sau đó kéo vòng ngực mình hôn xuống.

Qua một lúc lâu, Trình Trạch mới buông cô ra, Lưu Hạ chỉ cảm thấy môi tê dại, “Làm gì thế!”

“Hô xong hơi khát nước.” Trình Trạch ung dung nói, bộ dạng thỏa mãn hiện trên mặt.

“Tôi nói cho cậu biết, tôi còn chưa đáp…”

À, miệng lại bị ngăn lại.

“Cậu!” Lần này rất nhanh cô được anh buông ra, chỉ là lúc này bạn học Lưu Hạ luôn nhanh mồm dẻo miệng có thể do thiếu oxy chỉ phát ra chữ có một âm tiết.

“Khát có chút dữ dội.” Khóe miệng Trình Trạch cười toe toét, lộ ra hàm răng trắng tinh.

“Chúng ta có thể không ở đây làm diễn viên miễn phí cho mẹ tôi được không?” Lưu Hạ nói.

Trình Trạch nghe vậy, ngửa cổ nhìn trên lầu, sau đó nhếch môi một lần nữa, lộ ra hàm răng trắng tinh, hướng lên lầu vẫy bàn tay nhỏ bé: “Chào dì ạ!!”

Lưu Hạ có chút trợn mắt há hốc mồm, cũng không nhìn lên lầu, kéo anh đi một nơi khác.

Thật sự là đánh giá thấp cậu ta!

Lưu Hạ mang anh đến công viên nhỏ phía sau tiểu khu.

“Cậu xem tôi có gầy hơn ngày hôm qua không?” Lưu Hạ xoay một vòng, hỏi anh.

Trình Trạch đánh giá cô từ trên xuống dưới, trái lương tâm nói: “Gầy.”

“Đúng thế, nổi da gà làm rớt mất vài cân.” Lưu Hạ cười nói, nhưng mà cũng có thể là béo lên, bởi vì mấy cân mật ong chảy vào lòng.

“Đàn chị, em…”

“Đừng gọi tôi là đàn chị.” Lưu Hạ nghiêm trang nói.

“Sao thế?” Trình Trạch cười, dịu dàng cài những sợi tóc linh tinh của cô ra sau tai.

Lưu Hạ rất không biết xấu hổ nói, “Bởi vì nhìn tôi nhỏ hơn cậu.”

“Ừm, ba tuổi.”

“Cậu có sở thích yêu trẻ em hả!”

“Không, yêu chị.”

Lưu Hạ chỉ cảm thấy đầu quả tim tê dại, thực sự là… Trêu ghẹo bất cứ khi nào.

Trình Trạch ôm eo cô, sau đó cúi đầu chạm vào cái trán của cô, nụ cười ở khóe miệng vẫn chưa bao giờ ngưng lại, mà còn dần dần sâu hơn, “Đáp ứng anh đi.”

Cái mũi Lưu Hạ bị anh nhẹ nhàng cọ, hơi ngứa, nhìn đôi mắt đen láy mang nét cười cùng với đôi môi gần trong gang tấc của anh.

Hôn lên không chút do dự.



Lý Nhĩ Lạc tỉnh dậy đã 6 giờ, 6 giờ tối.

Cảm thấy đầy đủ trong lòng, rất thỏa mãn muốn tiếp tục ngủ, nhưng trong phút chốc một con gấu bông màu xanh xuất hiện trong tầm mắt của cô, cô phản ứng trong một phút.

Một chân đạp “Ngôn Bỉnh Sơ” xuống dưới!

Hừ! Hàng giả!

Lý Nhĩ Lạc xoa xoa cái đầu nặng nề, dường như thời gian ngủ hơi dài quá, không đợi đến khi cô tự xoa bóp thư giãn, Lưu Hạ đã gọi điện thoại đến.

“Đang làm gì đó?” Lưu Hạ hỏi.

“Mộng du.” Đôi mắt Lý Nhĩ Lạc nhắm, còn đang xoa đầu mình.

Lưu Hạ nghe ra được từ trong giọng nói là cô mới tỉnh ngủ, thế nhưng miệng cũng không theo quán tính mà “khẩu nghiệp”, chẳng qua sốt ruột truyền ý chỉ xuống, “Tối nay tớ mang cậu đi gặp một người.”

“Ai.”
“Anh rể cậu.”

“……” Đường dây điện thoại im lặng 10 giây, “@#¥&%……!!”

“Cái gì?” Trong nháy mắt Lưu Hạ cảm giác như mình là một kẻ thất học.

“Má nó!”

“…” Lưu Hạ cứng họng không nói, “Phong cách này của ngài thật là Tây, không hổ danh là người học ở nước ngoài mấy năm!”

“Có phải một tháng không gọi điện thoại, trẻ con cũng sẽ kêu tớ là chị gái hay không!” Lý Nhĩ Lạc dùng ngôn ngữ diện đạt sự bất mãn và khiếp sợ của cô.

“Nói thế nào thì cũng phải gọi là dì!” Lưu Hạ ở đầu dây điện thoại bên kia nhướng mày cười nói.

“Cậu quá là không có nghĩa khí.” Lý Nhĩ Lạc tiếp tục lên án.

“Không phải là nói cho cậu biết rồi sao! Cậu tuyệt đối là người đầu tiên đó!” Đây là thời gian để Lưu Hạ tỏ lòng trung thành.

“Sau khi thành chuyện cậu mới nói cho tớ, làm tài hoa đầy người của tớ không có đất dụng võ”. Lý Nhĩ Lạc ngồi dưới đất, chân còn đang đặt trên “Ngôn Bỉnh Sơ” trên mặt đất.

“Sau này còn nhiều cơ hội! Chúng ta gặp nhau rồi nói.” Lưu Hạ nhìn thời gian cảm thấy không còn sớm nữa, nói địa chỉ quán bar cho Lý Nhĩ Lạc, còn cố ý dặn dò cô phải trang điểm chải chuốt một chút.

Lý Nhĩ Lạc nhìn điện thoại đã cắt đứt, trong lòng dấy lên một loại cảm giác như con gái lớn không ở bên mẹ.

Cô cười cười, cũng không theo lời nói của Lưu Hạ mà tắm rửa thay quần áo trang điểm chải chuốt, cô cũng không lên sân, tùy tiện mặc một bộ quần áo, sau đó để lại cho ba mẹ một tờ giấy note liền ra ngoài.

Đi vào quán bar, cô nhìn nhìn khắp nơi, chung quanh cũng không tệ lắm, bên kia Lưu Hạ đã vẫy tay với cô.

“Chà! Phụ nữ!” Thấy đôi môi đỏ chót của Lưu Hạ, Lý Nhĩ Lạc không chút khách sáo mà cho cô nàng một cái nhìn xem thường.

“Có thể nâng cao trình độ tinh tế của cậu lên chút ít được không!” Lưu Hạ hướng về gương mặt vốn trắng trẻo của Lý Nhĩ Lạc mà nói.

Lý Nhĩ Lạc không có tâm trạng trang điểm, trang điểm cho ai xem chứ!

“Ở đâu vậy?” Lý Nhĩ Lạc không phát hiện người được gọi là anh rể.

Lưu Hạ cười cười, ánh mắt nhìn về phía sân khấu.

Lý Nhĩ Lạc thấy vài người trên sân khấu, vốn định hỏi là người chơi đàn ghi-ta hay tay trống, nhưng lại nhìn thấy ánh mắt của người đứng trung tâm giằng co ở chỗ này, không nghĩ đến Lưu Hạ vậy mà tìm loại hình như hot boy trường học sát vách như thế này.

“Ôi! Sóng thu nhộn nhạo.” Lý Nhĩ Lạc uống một ngụm rượu, trêu chọc.

Vị trí của cô và Lưu Hạ là ở phía trước hơi nghiêng sân khấu, làn sóng thu này khá trôi chảy, không cần đi đường vòng.

Ca hát êm tai, đẹp trai, sức sống thanh xuân ánh mặt trời, tự tin mang theo một chút khoa trương.

Tuổi trẻ thật tốt!

Lý Nhĩ Lạc cảm thán, đây là ấn tượng đầu tiên của cô về Trình Trạch.

Trình Trạch thấy người đến, hát xong bài này cũng không hát tiếp nữa, sau đó xuống sân khấu đi về hướng của Lưu Hạ.

Lúc đi đến bên cạnh Lý Nhĩ Lạc, Lý Nhĩ Lạc nhảy xuống chỗ ngồi đột nhiên túm chặt Trình Trạch, sau đó một tay ôm eo anh ta, một tay vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của Trình Trạch.

“Thật là đẹp trai.” Hết sức “sắc nữ”.

Trình Trạch bị đợt tập kích đột ngột này khiến anh có chút không rõ lắm, sau đó nhìn Lưu Hạ, chỉ thấy khóe miệng Lưu Hạ nhếch thành một độ cong, nhấp một ngụm rượu, không nói.

“Nhìn cậu ấy làm gì? Tôi không đẹp bằng cậu ấy hả?” Lý Nhĩ Lạc tiếp tục thi triển yêu thuật.

Trình Trạch thấy cầu cứu không có kết quả, sau đó nhìn Lý Nhĩ Lạc, bẻ hai tay trên mặt và trên eo ra, “Chị à, có thể giữ toàn thây cho tôi được không?”

Lý Nhĩ Lạc không để ý lời trăn trối của anh, tiếp tục nói: “Cậu ấy hung dữ như thế, cậu còn quen cậu ấy?”

“Không, cô ấy chưa bao giờ dữ với tôi, cô ấy là tốt nhất trong lòng tôi, tựa như ngôi sao và ánh trăng trên bầu trời, tựa như….”

“Dừng lại!” Lưu Hạ kịp thời cắt ngang màn biểu diễn khoa trương của bọn họ, hôm nay rất nhiều khách của ngày hôm trước đều ở đây, ấn tượng hẳn là khắc sâu đối với mặt cô và mặt Trình Trạch.

“Lưu Hạ, sau này cậu có thể yên tâm.” Lý Nhĩ Lạc ngồi đối diện bọn họ, “Người đẹp như tớ cậu ta vẫn có thể chống cự, những hoa nhỏ cỏ nhỏ [9] chắc chắn không đáng kể.”

[9]: Ý nói những cô gái trẻ trung ngoài kia.

“Ồ.”

Lưu Hạ dùng một âm tiết chữ Hán hình ảnh sinh động để biểu đạt những dấu gạch chéo đối với lời nói của Lý Nhĩ Lạc.

Trình Trạch thấy trước mặt Lưu Hạ đã có hai cái bình rỗng, rất tự nhiên đoạt lấy ly rượu của cô nàng giơ lên, “Uống ít thôi.”

“Ơ!” Lý Nhĩ Lạc nhìn hành động đối diện, “Thiếu niên, có thể đừng đơn thuần như vậy hay không, uống say tiện làm việc!”

Ai biết Trình Trạch cười cười nói: “Tỉnh táo làm tương đối tốt.”

Lưu Hạ nghe xong sửng sốt, sau đó hai tay không chút khách sáo véo trên cổ Trình Trạch, “Thật không biết xấu hổ.”

Lý Nhĩ Lạc nhỏ giọng cười, phát ra từ nội tâm, bởi vì hơn ai hết cô càng mong Lưu Hạ được hạnh phúc.

“… Cậu thực sự là tỏ tình với thầy! Thật lợi hại đó Nhất Yên!”

“Nhỏ giọng thôi…”

Âm nhạc đột nhiên nhỏ lại, mà bất chợt giọng nói bên cạnh kích động có vẻ hơi đột ngột.

“Hiện nay mọi người đều dũng mãnh như thế sao?” Hiển nhiên Lưu Hạ cũng nghe được.

Dư quang của Lý Nhĩ Lạc lướt nhìn qua cô gái dũng mãnh kia, cười cười nói, “Giới tính cũng không còn là vấn đề, huống chi là nghề nghiệp.”

“Ngài nói rất đúng!” Lưu Hạ phụ họa.

Tối nay xem như là gặp phụ huynh đi! Chẳng qua là người trẻ tuổi một chút cũng không bận tâm cảm nhận của người lớn tuổi, ở đối diện thân mật với nhau.

Sau khoảng 2 – 3 tiếng đồng hồ, chuẩn bị tàn tiệc, ba người đứng bắt xe ở ven đường.

“Anh đưa em về.” Trình Trạch nói.

“Không cần đâu, rất muộn rồi, em tự gọi xe về là được.” Lưu Hạ nói.

“Chính vì muộn nên mới đưa em về.” Trình Trạch không rõ logic của cô nàng.

“Trình Trạch, ở chỗ của em anh không cần như vậy, em không phải là loại con gái hay ra vẻ kiểu cách.” Lưu Hạ nói.

Trình Trạch thở dài một hơi, không biết nên vui hay bất đắc dĩ, “Vậy thì em kiểu cách một chút được chứ, bạn học Lưu Hạ.”

Lý Nhĩ Lạc ngăn một chiếc xe lại, nhìn hai người ở đó lôi lôi kéo kéo nói, “Hai người đều có thể kiểu cách một chút, tớ đi trước đây.”

“Trên đường cẩn thận.” Lưu Hạ nói.

Lý Nhĩ Lạc đưa lưng về phía cô nàng vẫy vẫy tay, lên xe.

“Cô gái cô đi đâu?” Chú tài xế hỏi.

Lý Nhĩ Lạc nhìn hai người còn đang ở ven đường, khóe miệng giơ lên một nụ cười, nhưng mà cười còn chưa sâu, thì đã nhiễm một chút cay đắng.

Cô nhìn quảng trường xung quanh và các tòa nhà, vẫn không giống.

“Tùy tiện dạo quanh đi.”

Chương 31

Về chuyện cô đến đại học A, Lý Nhĩ Lạc không muốn tiết lộ bất cứ tin tức nào cả, bởi vì cô muốn làm Lưu Hạ bất ngờ.

Để cho Lưu Hạ kinh ngạc đan xen ngoan ngoãn mà kêu mình một tiếng đàn chị.

Hì hì hì!

Nghĩ thôi cũng thấy hết sức tuyệt vời rồi!

Nhưng mà tối qua, Lý Nhĩ Lạc mạo hiểm có nguy cơ bị Lưu Hạ phát hiện, hỏi ngày khai giảng của cô nàng, đại học A rất tùy hứng, khai giảng muộn hơn khoảng 10 ngày so với những trường khác.

Ngày 12 tháng 3! Vẫn còn 2 ngày.

Thế nhưng khoảng cách cô và ba cô nói về chuyện này đều đã qua gần nửa tháng rồi, bên phía ba cô còn chưa có động tĩnh gì, vì thế cô không thể không nhắc lại chuyện này với phụ thân đại nhân thân yêu.

“Ba thân yêu, chuyện chung thân đại sự của con gái ba đã quên rồi sao?” Lý Nhĩ Lạc nói.

Hôm nay là một ngày thứ sáu vui vẻ, ba mẹ tan tầm khá sớm, Lý Nhĩ Lạc cắn hạt dưa ở phòng khách, bắt chéo chân bị Ôn Kỳ nữ sĩ xem thường, “Thục nữ lại!”

Lý Nhĩ Lạc không vấn đề gì để chân xuống, có chút không tình nguyện.

“Con gái mến yêu, lần này ba không thể giúp được con.” Lý Nghiên Thu nhìn về Ôn Kỳ một cách sâu xa, “Mau làm nũng với mẹ con đi!”

Lý Nhĩ Lạc không hiểu vì sao, nhìn về phía Ôn Kỳ, “Dạ?”

Ôn Kỳ cũng không để ý đến ánh mắt của Lý Nhĩ Lạc, chỉ nhìn Lý Nghiên Thu, cho ông một nụ cười ‘hừ’, sau đó chuyển ánh mắt đến TV.

“Nếu vì chuyện này mà hai người cãi nhau, thì lỗi của con lớn lắm!” Lý Nhĩ Lạc biết hai người bọn họ chắc chắn không cãi nhau, nhưng khẳng định là có chuyện gì đó.

Không ai nói chuyện.

“Nào,” Lý Nhĩ Lạc kêu một tiếng, “Ba mẹ ruột thân yêu, có thể để ý con gái ruột mến yêu của hai người được không?”

Lý Nghiên Thu vuốt ve đầu của Lý Nhĩ Lạc như đang sờ chú chó cưng, sau đó nói: “Con gái ruột, thật ra chuyện này vô cùng dễ xử lý.”

“Dạ?” Lý Nhĩ Lạc chờ câu tiếp theo của ba.

“Con biết hiệu trưởng là ai không?” Lý Nghiên Thu không để ý cái nhìn chăm chăm nóng rực của Ôn Kỳ nữ sĩ, còn tràn trề hứng thú mà gây tò mò cho Lý Nhĩ Lạc.

“Không biết ạ.” Lý Nhĩ Lạc rất ngoan ngoãn đi theo lời nói của ba mình.

“Người yêu của mẹ con đó! Còn là mối tình đầu nữa!” Lý Nghiên Thu hơi khoe khoang, nhưng mà loại khoe khoang này sinh ra thêm một chút màu sắc khác thường.

Mà lúc này, Ôn Kỳ nữ sĩ cũng không nhìn chăm chăm rực cháy nữa, trực tiếp quăng một cái gối qua!

“Ồ! Thì ra là cha nuôi à!” Óc heo của Lý Nhĩ Lạc xoay chuyển rất nhanh.

Lý Nghiên Thu nghe vậy trực tiếp thay đổi phương hướng của cái gối đang bay tới, quăng vào con gái ruột của mình!

Lý Nhĩ Lạc vô cùng nhạy bén chộp lấy, cười với Lý Nghiên Thu, “Ba à, như thế không giống ba chút nào! Rõ là một chút cũng không tự tin, tu dưỡng đâu? Phong độ đâu? Hiệu trưởng thì thế nào, hiệu trưởng đều hói đầu như nhau mà! Nếu không mẹ con có thể chia tay ông ấy yêu ba sao?”

“Con gái ruột!” Lý Nghiên Thu nghe những lời này thấy vui vẻ, còn dựng một ngón tay cái cho Lý Nhĩ Lạc, nhưng mà câu tiếp theo ông tương đối buồn bực, “Có điều mẹ con chia tay ông ta xong vẫn chưa đi theo ba.”

Nói thật, Lý Nhĩ Lạc có chút hoảng sợ nho nhỏ, mang theo ánh mắt kinh ngạc nho nhỏ này nhìn về Ôn Kỳ nữ sĩ, “Nhìn không ra nha mẫu thân đại nhân, lúc còn trẻ người cũng là người thân kinh bách chiến [1]!”

[1]: Là người trải qua nhiều sóng gió, người có nhiều kinh nghiệm.

Ôn Kỳ lấy cái gối trong lòng của Lý Nhĩ Lạc ra, ôm vào trong ngực: “Thế nào, muốn mẫu thân đại nhân của con thực hiện một cái mỹ nhân kế hay không?”

“Chuyện này sao lại phiền mẹ thi hành mỹ nhân kế! Mặt ông ấy to lắm hả? Chuyện này con làm thì tốt rồi…” Lý Nhĩ Lạc không tự chủ mà bắt chéo chân ông lớn, “Mẹ chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, thật đó, mẹ phải tin tưởng vào sức quyến rũ của mình.”

Ôn Kỳ thật đúng là cầm lấy điện thoại lướt một hồi, sau đó tìm được một số điện thoại gọi qua, đợi một lát bên kia bắt máy: “Thế An, em là Tiểu Kỳ…”

“Thế An… Gọi cũng thật là thân thiết!” Lý Nghiên Thu nhỏ giọng nói thầm với con gái mình.

“Tiểu Kỳ… Thật là thân thiết!” Lý Nhĩ Lạc hoàn toàn xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, tung hứng cùng ba mình.



Sáng thứ bảy, lúc Ngôn Bỉnh Sơ đang đọc sách ở thư phòng, không, nói đúng hơn là lúc như đi vào cõi thần tiên, điện thoại vang lên, anh nhìn biểu thị trên màn hình điện thoại, hơi ngây người một chút.

“Hiệu trưởng.” Ngôn Bỉnh Sơ nhận điện thoại.

“Tết vui vẻ! Bỉnh Sơ, ở nhà có bận không?” Vương Thế An hỏi han.

Mà hiển nhiên Ngôn Bỉnh Sơ không quá thích lòng vòng, “Ngài có chuyện gì sao?”

“Là thế này, trường của chúng ta khai giảng có một cuộc tuyển sinh đặc biệt, lớp của cậu đó, cậu xem có muốn đến trấn cửa ải hay không?” Hiệu trưởng Vương bên kia nói rất hòa nhã.

Ngôn Bỉnh Sơ trầm mặc vài giây hỏi: “Khi nào ạ?”“Trưa mai, còn có mấy thầy cô khác cùng nhau ăn một bữa cơm.” Vương Thế An nói.

“Ngày mai?” Ngôn Bỉnh Sơ hỏi lại một lần, sau đó không quá do dự nói, “Thật ngại quá ngày mai em có chút việc.”

Hiệu trưởng Vương nghe câu trả lời của anh xong cũng không bất ngờ lắm, nhưng hơi bất đắc dĩ nói: “Bỉnh Sơ à, cậu nói cậu… Haiz…”

Thật ra hiệu trưởng Vương rất coi trọng Ngôn Bỉnh Sơ, đối với anh còn có chút ý nghĩ như muốn bồi dưỡng người nối nghiệp, nhưng ông cũng biết, tính tình của Ngôn Bỉnh Sơ không thích những bữa tiệc kiểu này.

Ngôn Bỉnh Sơ nghe tiếng thở dài ở đầu dây bên kia, thấp giọng cười: “Hiệu trưởng mọi người đến là được rồi.”

“Vậy được thôi, cậu biết chuyện này là được rồi, cô ấy hẳn là không có vấn đề gì lớn.” Hiệu trưởng Vương nói.

“Vâng ạ.” Ngôn Bỉnh Sơ đáp lời, sau đó lại nói vài câu rồi cúp điện thoại.

Ngôn Bỉnh Sơ nhìn ra cửa sổ tập trung suy nghĩ.

Đương nhiên là anh biết không có vấn đề gì lớn, những học sinh như vậy, không phải có thực lực, thì là có quan hệ, cho nên mặc kệ là loại nào, vấn đề cũng sẽ không lớn.

Dưới tình huống này, ý kiến của anh cũng không quá quan trọng, mà ăn cơm, cùng lắm chỉ là phần phụ thôi.

Nếu đã vậy, anh không muốn tham gia vào bữa ăn đó.

Tầm mắt Ngôn Bỉnh Sơ rơi xuống bìa của quyển sách trên bàn, quyển sách này anh đã lật một tháng rồi, lý do rất đơn giản, bởi vì cô đã lật qua.

Thở ra một hơi thật dài, lông mi trên mặt chiếu xuống một bóng râm.

Một tháng.

Một tháng sinh ra rung động, một tháng vẫn không quên được.

Mà cảm giác trống rỗng trong lòng lại hết sức rõ ràng, bất cứ đồ vật nào trong phòng đều không lúc nào không kích thích thần kinh của anh, làm anh tỉnh táo lại, Ngôn Bỉnh Sơ nở một nụ cười khổ.

Lý Nhĩ Lạc.

Thật tàn nhẫn.

Ngày mốt là phải khai giảng rồi, anh muốn gửi hy vọng vào công việc, hy vọng tất cả mọi thứ đều đi vào quỹ đạo, hoặc là trong lúc bận rộn nhàn nhạt quên mất đi sự xâm nhập của cô…

Không quá có thể.

Hoặc là nói, anh không muốn quên, anh muốn nhớ kỹ.



Giữa trưa ngày hôm sau, sau khi ba người nhà Lý Nhĩ Lạc đến quán ăn, không nghĩ tới hiệu trưởng Vương đã ngồi trong phòng riêng.Lý Nhĩ Lạc lập tức nhìn về ba mình, người này cũng không trọc đầu, vả lại còn khá tươi trẻ!

Thật ra hiệu trưởng Vương mới hơn 50, cũng chỉ lớn hơn Ôn Kỳ mấy tuổi. Có thể quanh năm bận về việc học thuật nghiên cứu, cho nên thoại nhìn có vẻ già hơn Lý Nghiên Thu và Ôn Kỳ vài phần, nhiều thêm vài phần vết tích của năm tháng.

Lúc ấy Ôn Kỳ mới vào đại học, bà quen biết Vương Thế An khi làm thêm ở quán cà phê.

Hiệu trưởng Vương khi đó còn chưa dạy học ở trường, làm công việc về dân sự, bình thường thích đi uống cà phê trong quán, sau đó viết một ít thứ, số lần đi cà phê nhiều hơn, hai người dần quen thuộc, một thời gian dài thì ở bên nhau một cách tự nhiên.

Nhưng cũng chỉ được nửa năm, do công việc nên Vương Thế An phải rời khỏi thành phố S, tình cảm vốn dĩ không nóng không lạnh của hai người cũng như vậy mà kết thúc.

Còn về phần người thứ yêu hai sao… Đơn thuần là ngoài ý muốn, có thể bỏ qua.

Sau đó Lý Nghiên Thu lên sân khấu, mà bây giờ vẫn còn lấp lánh bên dưới ánh đèn!

Xem ra sức hấp dẫn của Ôn Kỳ nữ sĩ vẫn là khá lớn, nhưng đồng thời hôm nay cũng hơi ngượng ngùng, dù sao cũng là có việc nhờ người ta, còn để người ta chờ mình.

Nhưng trong phòng riêng cũng chỉ có Hiệu trưởng Vương, những người khác vẫn chưa đến.

“Thế An.” Ôn Kỳ cười chào hỏi ông ấy.

“Tiểu Kỳ, đã lâu không gặp.” Hiệu trưởng Vương cười rất thân thiết.

“Hiệu trưởng Vương.” Lý Nghiên Thu cũng mỉm cười bắt tay ông ấy, rất lịch sự, rất rộng lượng, rất không giống tối hôm qua!

“Nghiên Thu đừng khách sáo, kêu tôi Thế An là được rồi, đây là Lạc Lạc đúng chứ!” Hiệu trưởng Vương không hổ là hiệu trưởng, thái độ rất đúng mực, vô cùng hòa nhã.

Lý Nhĩ Lạc nghe thấy mình bị điểm danh, vội vàng chào hỏi: “Chào hiệu trưởng Vương, con là Lạc Lạc.”

Ngoan ngoãn jpg.

“Lạc Lạc đều đã lớn đến vậy rồi à, gọi chú Vương là được rồi, xa lạ như thế làm gì!” Vương Thế An ý cười đầy mặt.

“Chào chú Vương ạ.” Lý Nhĩ Lạc lại nói một lần.

Ngoan ngoãn jpg.

“Ngồi xuống đi, cũng không phải người ngoài.” Lý Nghiên Thu nói, bốn người đang đứng đều ngồi xuống, đồng thời ở trong góc tối không ai nhìn thấy, bóp cánh tay con gái ruột của mình.

Lý Nhĩ Lạc mỉm cười nhìn ông ba già mình một cái, sau đó nói với hiệu trưởng Vương đang ngồi ở đối diện: “Chú Vương, con cảm thấy con với chú rất giống nhau!”

Vương Thế An: “…”

Lý Nghiên Thu: “…”

Ôn Kỳ: “…”

“Đều giỏi giang giống nhau!” Lý Nhĩ Lạc mỉm cười nói, “… Mọi người đừng nghĩ nhiều!”

Câu sau đúng thật là giấu đầu lòi đuôi, đúng thế, cô là đang cố ý.

Lý Nhĩ Lạc yên lặng xoa cánh tay bị trúng thủ đoạn thâm độc của ba mình.

Vương Thế An bị lời nói của cô hù dọa thở mạnh, phản ứng một hồi lâu, sau đó cười nói: “Lạc Lạc đúng là thông minh tinh nghịch, chú thấy con không giống cả ba và mẹ con, ha ha ha!”

“Nhặt.” Lần này, hai vợ chồng trái lại cùng đồng thanh nói.

Lý Nhĩ Lạc không thèm để ý chút nào, lấy một cái hộp màu đen đã chuẩn bị sẵn ra, nói với hiệu trưởng Vương: “Chú Vương, đây là món quà mà ba mẹ con đem đến để chuẩn bị hối lộ, chú nhận đi ạ!”

“Chà! Hối lộ trắng trợn đến vậy à! Cẩn thận một chút đừng để người khác nhìn thấy!” Phối hợp với diễn xuất của Lý Nhĩ Lạc, hiệu trưởng Vương vẫn là nhận lấy món đồ.

Bởi vì ông biết đây là một ít lòng thành của Ôn Kỳ và Lý Nghiên Thu, không liên quan đến chuyện hôm nay.

Thực ra quan hệ của bọn họ cũng không xấu hổ như người bình thường nghĩ, dù sao lúc ấy Ôn Kỳ và Vương Thế An cũng chia tay hòa bình, thái độ và tình cảm để yên ở nơi đó rồi, cho nên bây giờ ba người càng giống những người bạn cũ hơn.

Ba người ôn lại chuyện cũ, những người khác còn chưa đến, tuy còn một chút nữa mới đến thời gian hẹn trước, nhưng trong lòng Lý Nhĩ Lạc vẫn đốt ngọn nến cho những giáo viên ấy.

Quả nhiên, sau khi những giáo viên ấy lần lượt từng người vào phòng, thấy hiệu trưởng Vương đã ở đó, trong một lúc biểu cảm trên mặt từng người đều rất đặc sắc.

Bữa cơm này rất vui vẻ, giống như trong tưởng tượng của Lý Nhĩ Lạc.

Ngày mai là có thể đi học rồi!

Chương 32

Ngày đầu tiên đi học, Lý Nhĩ Lạc cũng không kích động ngủ không yên, mà là, dậy trễ.

8 giờ đi học, cô mở mắt dậy đã sắp 7 giờ, dùng tốc độ nhanh nhất sửa soạn xong đã là chuyện của 20 phút sau.

Cô còn chưa có sách giáo khoa, về phòng trong một loạt máy tính xách tay màu đen lấy một cái mới ra…

Ngày đầu tiên, dù sao đi nữa cũng phải giả vờ một chút.

Lúc Lý Nhĩ Lạc chuẩn bị ra khỏi phòng ngủ, dư quang quét đến con gấu to màu xanh trên mặt đất.

Cô lại quay trở lại lần nữa, rút chân ra từ dép bông, sau đó đặt lên cổ con gấu, lấy điện thoại ra chụp một tấm hình, sau đó mở vòng bạn bè ra.

[Ừm] Tôi đi học đây Tiểu Lam.

Để chế độ chỉ mình tôi.

Sau khi xuống lầu Lý Nhĩ Lạc nhìn nhìn điện thoại, 7 giờ 23 phút giờ Bắc Kinh.

Vì để tránh việc ngày đầu tiên đã đi học trễ, cô quyết định không ngồi tàu điện ngầm, mà bắt xe.

Ngồi trên xe taxi, cô tùy ý lướt điện thoại, đến bây giờ cô vẫn chưa nói cho Lưu Hạ nghe chuyện này, đã nói dọa kinh sợ là phải kinh sợ!

Đã lâu chưa dậy sớm như vậy, Lý Nhĩ Lạc ngáp một cái, sau đó buông điện thoại, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Mặc dù không ngủ được.

Thực ra, sau khi về nhà, cô cũng thường xuyên mất ngủ, cái thường xuyên này là rất thường xuyên. Có đôi khi trực tiếp tỉnh từ tối đến sáng, khá hơn thì có thể hỗn độn ngủ vào lúc 3, 4 giờ sáng.

Một lát sau, Lý Nhĩ Lạc mở to mắt, trong mắt không có một tia buồn ngủ, chỉ là uể oải nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Đột nhiên, không biết cô thấy cái gì, thân trên ngồi thẳng lại, trong mắt cũng chứa đầy sự vội vã!

“Ngừng lại!” Lý Nhĩ Lạc dồn dập nói.

Tài xế không biết đã xảy ra chuyện gì, có điều cũng ngừng xe ở ven đường theo yêu cầu của cô.

Sau khi Lý Nhĩ Lạc xuống xe, nhìn tấm biển quảng cáo ngoài trời to lớn ở cách đó không xa, tấm biển quảng cáo ngoài trời của một cửa hàng thức ăn nhanh.

Ngày đó trên đường từ bệnh viện về nhà anh ấy, đã đi qua nơi này!

Do yêu thích chuyên ngành này, ấn tượng của cô đối với tấm biển quảng cáo ngoài trời này cực kì sâu sắc.

Ánh mắt Lý Nhĩ Lạc dừng lại trên biển quảng cáo một lúc lâu, sau đó nhìn nhìn bốn phía, kinh ngạc và bất ngờ đột nhiên nảy lên trong lòng từ từ chuyển hóa thành không biết phải làm gì.

Đi ngang qua nơi này, sau đó thì sao?

Sau đó thì sao?

Giống như đường Parabol, từ chỗ cao đi xuống, tâm trạng lại như lúc đầu rơi xuống mức thấp nhất, hoặc là nên nói còn thấp hơn mức thấp nhất ban đầu.

Hy vọng càng lớn thất vọng càng lớn.

Không có hy vọng thì sẽ không thất vọng.

Không nên trong thời gian cô ôm hy vọng lại cho cô một ngọn lửa, như thế đột nhiên cô sẽ bị thiêu rụi đến tro cũng không còn thừa!

Ngồi lại vào trong xe, vẻ mặt Lý Nhĩ Lạc bình tĩnh, hoặc nên nói không nhìn ra bất cứ cảm xúc nào.

“Đây là đâu ạ?” Cô khẽ hỏi tài xế.

“Ở đây là trong phạm vi của đại học A đó cô gái! Cách trường học của cô khoảng 10 phút, cô có đi tiếp không?” Tuy rằng tài xế cảm thấy hơi kì lạ, nhưng vẫn rất nhiệt tình trả lời câu hỏi của cô.

Lý Nhĩ Lạc chuyển tâm trạng, sau đó hỏi: “Gần đây có khu chung cư nào không ạ?”

“Có chứ! Rất nhiều, bên đây khá yên tĩnh, hoàn cảnh tốt, cách trường học cũng gần, vì thế giá nhà cũng không rẻ, có điều thành phố A cũng không có nơi nào là rẻ.” Tài xế không biết cô muốn làm gì, còn tưởng rằng cô muốn thuê nhà gần đây.

Lý Nhĩ Lạc nghe vậy, trầm tĩnh vài giây rồi nói: “Tùy tiện đi dạo đi ạ.”

“Đi dạo ở dưới những khu chung cư gần đây sao?” Tài xế hỏi.

Lý Nhĩ Lạc đáp một tiếng rất trầm: “Vâng.”

Tài xế cảm thấy cô gái này có chút kì lạ, nếu thật sự là tìm nhà thì có thể tra một chút trên điện thoại trước, hơn nữa nhìn cô cũng không phải gấp gáp vào ở ngay, nhưng tài xế vẫn nghe theo mà chạy quanh gần đó.

Không biết đi quanh đó trong bao lâu, Lý Nhĩ Lạc nhìn các tòa nhà bên ngoài, tâm trạng từ vui vẻ đến thất vọng rồi lại buồn bực.

Đi con mẹ nó!

Cô ở nơi đó hơn một tháng, nhưng chỉ đi ra ngoài có hai lần, lần thứ nhất là tối hôm đi bệnh viện, cô không thấy rõ những tòa nhà xung quanh tiểu khu, lần thứ hai, cô cũng đi vào buổi tối, kết quả cũng y hệt.

Sau đó trong khoảng thời gian mà hai người ở chung, Lý Nhĩ Lạc cũng không phải là đồ ngốc, cô có thể cảm giác được có một ít thứ đang chầm chậm thay đổi.

Cho nên, có thể trời sinh cô là một kẻ nhát gan, gặp phải những chuyện bản thân không khống chế được thì theo bản năng mà trốn tránh ngay.Cho nên, ngày mà cô rời đi, có thể là cô cố ý không muốn biết tên của nơi mà mình sống hơn một tháng qua, chỉ là không ngờ đến bây giờ lại gặp tình trạng như vậy.

Lý Nhĩ Lạc nhắm mắt lại, ngón tay xoa cái đầu hơi đau, thở ra một hơi thật dài từ tận đáy lòng.

Sau một lúc lâu cô lại từ từ mở mắt ra, thoáng nhìn thời gian trên điện thoại.

10 giờ 10 phút giờ Bắc Kinh.

Thật tốt, tiết thứ nhất đã kết thúc, tiết hai thì đã vào học rồi.

Hai tiết trong ngày đi học đầu tiên cứ như vậy kết thúc.

Lý Nhĩ Lạc nhìn nhìn bên ngoài, là một công viên nhỏ, cô kêu tài xế dừng xe ở chỗ này, lúc trả tiền, chú tài xế còn rất lương thiện mà trừ số lẻ đi.

Tuy đã lập xuân, nhưng vào đầu xuân trong không khí vẫn mang theo khí lạnh, công viên lúc này, chỉ có mấy người già đang rèn luyện thân thể.

Lý Nhĩ Lạc ngồi xuống ghế dài, dựa vào sau lưng ghế, ngẩn người nhìn điện thoại.

Có chút phiền phức.

Ngày đầu tiên đi học đã làm ra chuyện này, dường như không thể nào nói nổi. Cô vẫn gọi điện thoại cho hiệu trưởng Vương, dù sao cô cũng không có phương thức liên lạc của giáo viên lên lớp.

Lý Nhĩ Lạc gọi được vào điện thoại của Vương Thế An: “Chú Vương, con là Lạc Lạc.”

“Lạc Lạc à, sao thế, đã quen với trường lớp chưa?” Hiệu trưởng Vương ân cần hòa nhã đứng bên ngoài một phòng học, nhìn bên trong phòng học vốn phải có 7 người mà lúc này chỉ có 6 người.

“Chú Vương, hôm nay cơ thể con không khỏe lắm, cho nên con không đi học…” Lý Nhĩ Lạc đang nói lại bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, “Không, con đi rồi, chẳng qua là con đi trễ… Con không có số điện thoại của giáo viên, vì thế con gọi nói với chú.”

“Thì ra là vậy, không sao, con nghỉ ngơi cho tốt, chơi đủ rồi thì đến học!” Hiệu trưởng Vương nói.

Lý Nhĩ Lạc chưa ăn sáng đột nhiên cảm thấy mình bị nghẹn lại, thoáng ngừng vài giây sau đó cô huhu nói: “Chú Vương ~ là con không khỏe… Vậy mà chú lại không tin con ~”

“Chú tin con!” Vương Thế An cười nói: “Con không cần phải lo lắng, chú nói với giáo viên đảm nhiệm lớp giúp con.”

“Cảm ơn chú, chú Vương!” Sau khi chân thành nói cảm ơn xong, Lý Nhĩ Lạc cúp điện thoại.

Nhìn tình hình hiện giờ, về sau cuộc sống ở trường của cô quả thật không nên tươi đẹp quá!

Có điều nếu đã đến tận nơi này rồi, dù sao cũng không có việc gì nữa, dứt khoát đi dạo xung quanh trường, ngày mai lúc đi học cũng biết đường, cô đến ven đường ngăn một chiếc xe lại.

Giáo viên đang lên lớp nhìn ra cửa sổ thấy hiệu trưởng đứng bên ngoài phòng học, sau đó đi ra phòng học hỏi: “Hiệu trưởng, có chuyện gì sao ạ?”

“Không có gì, tôi chỉ tùy tiện đi dạo trên lầu thôi.” Hiệu trưởng Vương thỉnh thoảng rất thích đi lại trong trường học, ông cười nói: “Hôm nay đứa học sinh phải đến kia không khỏe, lại không có phương thức liên hệ của các cậu, cho nên mới vừa gọi điện thoại đến chỗ của tôi.”

“Là vậy à, em biết rồi thầy.” Giáo viên lên lớp nói.

“Tiết một của lớp bọn họ là tiết của ai?” Hiệu trưởng Vương hỏi.
Người giáo viên này suy nghĩ hai giây sau đó nói: “Hình như là giáo sư Ngôn ạ.”

Ừm… Hình như Bỉnh Sơ dạy xong đã về rồi, mai mới nói cho cậu ta, cũng không phải là chuyện gì to tát.

“Được rồi, không có gì nữa, cậu quay về dạy tiếp đi.” Hiệu trưởng Vương nói với người giáo viên này.



Buổi tối, Ngôn Bỉnh Sơ được Giang Tây Triết hẹn ở quán bar.

Dưới ánh đèn hơi tối, hai người tùy tiện uống rượu, tùy tiện trò chuyện.

“Hôm nay sao lại không đi báo cáo.” Cổ tay Ngôn Bỉnh Sơ đong đưa ly thủy tinh, lúc này Giang Tây Triết hẳn là phải xuất hiện ở tiệm trà sữa.

“Có thể tớ sẽ dọa cô ấy chạy mất.” Giang Tây Triết đơn giản miêu tả một chút chuyện ngày hôm đó cho Ngôn Bỉnh Sơ nghe.

Ngôn Bỉnh Sơ cười cười, giọng nói ngâm rượu qua phát ra âm thanh vô cùng êm tai, anh nói: “Dọa con cá chạy.”

“Thời gian thật sự không ngắn.” Giang Tây Triết thở dài một hơi, hơi cảm thấy bất lực, sau đó chậm rãi nói: “Cứ tiếp tục như vậy rất không thú vị.”

Ngôn Bỉnh Sơ nhìn thoáng qua Giang Tây Triết, sau đó không nhanh không chậm nói: “Thời gian bao lâu?”

“Chắc hơn hai tháng.” Giang Tây Triết nói.

“Thời gian rất dài rồi sao?” Ngôn Bỉnh Sơ hỏi lại một câu, sau đó hơi giễu cợt nói: “Sao cậu lại không đi cướp đoạt lấy đi.”

“Nói thế nào đi nữa thì tớ cũng là công dân lương thiện biết luật pháp mà!” Một tay Giang Tây Triết chống đầu, rất phiền muộn, ngay cả huyên thuyên cũng cảm thấy không có gì thích thú.

Giang Tây Triết không nói chuyện, hai người đều trầm tĩnh uống rượu, nghe âm nhạc êm dịu.

Một lát sau, giọng nói của Ngôn Bỉnh Sơ không dự báo trước mà vang lên: “Tây Triết.”

“Hửm? Ba ở đây.” Giang Tây Triết ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt hơi nghiêm túc của Ngôn Bỉnh Sơ, nhưng mà câu nói phía sau đã nói ra không thể thu về được.

Ngôn Bỉnh Sơ biết rõ phẩm hạnh của anh chàng, cũng không so đo, chỉ là vẻ mặt vẫn nghiêm túc như trước nói: “Cậu là muốn kết hôn hay muốn cùng cô ấy kết hôn.”

Giang Tây Triết nghe câu hỏi của anh, cả người sửng sốt, rất lâu sau cũng thể không tỉnh táo lại.

Từ trước đến nay anh không cân nhắc qua vấn đề này, chẳng lẽ anh không muốn kết hôn với cô ấy sao? Vậy vì sao mỗi ngày anh đều đúng giờ đến tiệm của cô, còn cần mẫn hơn lúc còn đi học…

Vốn dĩ tâm trạng của Giang Tây Triết đã tương đối buồn bực giờ phút này lại càng loạn hơn, anh không muốn suy xét về vấn đề này, bưng ly rượu trong suốt trên bàn lên, uống một hơi cạn sạch chất lỏng màu xanh lam.

Ngôn Bỉnh Sơ nhìn dáng vẻ của anh chàng, không có ý muốn ngăn cản anh chàng uống, miễn là anh nhắc đến vấn đề đó là được rồi, mà Ngôn Bỉnh Sơ cũng biết, Giang Tây Triết đã nghe hiểu.

“Còn cậu thì sao?” Giang Tây Triết buông ly rượu hỏi.

“Cái gì?” Ngôn Bỉnh Sơ thản nhiên hỏi lại.

“Cái kia…” Giang Tây Triết đang muốn nhớ lại tên của Lý Nhĩ Lạc, có điều nhìn thấy phản ứng của Ngôn Bỉnh Sơ, cũng không muốn hỏi tiếp, “Sao cậu lại thua trên người loại cô gái nhỏ như vậy chứ, còn không biết lai lịch không rõ tung tích!”

Ngôn Bỉnh Sơ chỉ cười cười, hơi chua xót.

“Còn người kia thì sao?” Giang Tây Triết tiếp tục hỏi.

“Người nào?” Lần này thật sự Ngôn Bỉnh Sơ không biết anh chàng đang hỏi cái gì.

“Đừng giả bộ! Người mà gặp được trong ngày Lễ tình nhân đó, học sinh của cậu.” Giang Tây Triết sợ Ngôn Bỉnh Sơ không nhớ ra thời gian địa điểm nhân vật, “Cô ta tuyệt đối có ý với cậu.”

“Học sinh mà thôi.” Ngôn Bỉnh Sơ nói.

“Tớ thấy vẫn khá tốt đó, cậu có thể thử thay đổi tâm trạng một chút.” Tuy rằng Giang Tây Triết còn chưa giải quyết xong chuyện của bản thân, nhưng vẫn rất quan tâm người bạn đồng tính của mình.

“Tớ không muốn rước thêm phiền phức.” Ý nghĩ của Ngôn Bỉnh Sơ vẫn cứ thế, không muốn phiền toái, không muốn bất cứ tin đồn nào không tốt và nhược điểm của mình rơi vào tay người khác.

Giang Tây Triết biết suy nghĩ của Ngôn Bỉnh Sơ, cũng không nói về chuyện này nữa, chỉ là tiếng thở dài phát ra từ nội tâm nói: “Học sinh bây giờ đúng là rất to gan!”

Ngôn Bỉnh Sơ cảm thấy Giang Tây Triết nói không sai, tuy rằng lúc bọn họ học đại học cũng khá thích chơi đùa, nhưng vẫn không buông thả như học sinh bây giờ.

Nói đến đây, Ngôn Bỉnh Sơ nhớ đến cái học sinh được tuyển đặc biệt kia hôm nay không đi học.

Thông thường anh lười quản những việc này, đều là người trưởng thành cả rồi, biết bản thân nên làm gì, tự phụ trách hành vi của mình.

Thế nhưng khai giảng ngày đầu tiên đã như thế rồi, hình như có chút kiêu ngạo.

Khóe miệng Ngôn Bỉnh Sơ mang một chút cảm xúc không rõ, chậm rãi lay động ly rượu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước