EM CÓ THỂ THEO ANH VỀ NHÀ ĐƯỢC KHÔNG?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Em có thể theo anh về nhà được không? - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Đường phố phồn hoa ở New York, hòa lẫn với những đám mây hồng xế chiều tràn ngập trong bóng đêm tạo ra một cảnh tượng sặc sỡ.

Trên đầu là bầu trời âm u, xung quanh là vẻ mặt vội vã của một số ít người qua đường.

Lý Nhĩ Lạc đứng ở đường cái đối diện, đưa mắt nhìn chung cư trước mặt.

Nếu như anh ta đang ở nhà, cô sẽ cho anh ta một cái ôm ấm áp vượt cả đại dương mà trong đầu cô đã diễn tập 99 lần.

Còn nếu anh ta không ở nhà, cô liền mặc tạp dề, làm vài món mà anh ta thích ăn nhất, lại đốt mấy ngọn nến, cho anh ta một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến.

Cho dù là cái nào đi chăng nữa, anh ta cũng sẽ chìm trong sự dịu dàng như nước của cô đây.

Lý cô nương khóe miệng cười, kiêu ngạo.

Cô băng qua đường cái, chỉ là chân trái mới bước được nửa bước, chân phải còn chưa kịp đặt xuống, đã thấy cái người mà cô tâm tâm niệm niệm khắc sâu vào tim.

Dựa theo kịch bản, cô hẳn là phải bay đến tặng cho anh ta một cái ôm ấm áp vượt cả đại dương mà cô đã diễn tập trong đầu 99 lần.

Thế nhưng, anh ta đứng bên cạnh một người khác.

Phụ nữ.

Căn bản là không có cử chỉ thân mật, nhưng mà cô lại một cảm giác bất an lần nữa tồn tại trong cô, lúc này đây trong không khí tràn ngập không phải là khí ô-xi, mà là vô số những cây gai nhọn, mỗi khi hít thở một hơi, đều làm cô đau đớn.

Tuy nhiên nét mặt của Lý Nhĩ Lạc càng thêm bình tĩnh.

Chân cứ như là không phải là của bản thân nữa, chẳng qua là tiềm thức đi theo bọn họ, bản thân cô cũng không biết rốt cuộc cô muốn thấy điều gì.

Lý Nhĩ Lạc yên lặng đi theo bọn họ đi qua phía ngoài cùng khu chung cư lân cận, không biết qua bao lâu, cả hai đã đi đến trước nơi anh ta ở.

Vô cùng im lặng, im lặng đến nỗi có thể nghe thấy hai người họ nói tiếng Trung với nhau, im lặng đến mức có thể thấy rõ cô gái châu Á ấy khoác lên cánh tay của anh ta.

Lý Nhĩ Lạc nâng tay xoa nhẹ đôi mắt.

Ừ, cô còn đang đeo mắt kính mà, sao có thể nhìn nhầm được.

Lúc này đây, Lý Nhĩ Lạc chỉ muốn bước nhanh về phía trước hung hăng hất ra cánh tay của cô gái kia, rồi cho cô ta một cái tát vô cùng nhuần nhuyễn mà không cần phải qua diễn tập.

Bây giờ còn lý trí gì chứ!

Người đàn ông của cô, cô ta không thể chạm vào!

Thế nhưng, nhìn thấy sườn mặt của Lâm Cảnh đang nở nụ cười, cô một bước cũng không đi được, như là bị một cây búa đóng đinh tại chỗ, đến cả linh hồn cũng tựa như bị khóa lại không nhúc nhích được.

Mắt thấy bọn họ cùng nhau đi vào thang máy, tim cô đau như cắt, cô gượng cười.

"Lâm Cảnh."

Vô cùng khẽ khàng.
Có yêu sâu đậm, có tức giận, có tủi thân, có kiêu ngạo, có không buông, có dứt khoát... Tất cả đều gói gọn trong tiếng thì thầm khẽ, tình cảm nhiều năm đều ngưng đọng trong tiếng kêu "Lâm Cảnh".

Lâm Cảnh dường như là cảm nhận được điều gì đó, xoay người lại, nhưng không phát hiện được gì cả, lại tiếp tục đi về phía trước, vào trong thang máy.

Có đôi lúc, quay người lại đã là vụt mất.

Mà cái vụt mất này là cả một đời.

A, năm đó trong đám người chỉ cần liếc mắt một cái là có trông thấy người tại sao hiện giờ đứng ngay trước mắt nhưng đã không nhìn thấy, là vì trời quá tối sao? Hay là quần áo quá mờ.

Cô ngẩng đầu, đèn đường rõ như ban ngày; cô cúi đầu, quần áo trắng như tuyết.

Cái cười gượng lần này đã không còn sức lực, cô đi về phía trước vài bước, nhìn thấy phòng của anh ta sáng đèn rồi.

Lẽ ra hiện nay hẳn là đang làm bữa tối dưới ánh nến cho anh ta.

"Lâm Cảnh."

Cô năm nay 20 tuổi, cũng đã quen biết Lâm Cảnh 20 năm.

20 năm, cô không thể buông bỏ được.

Từng li từng tí trong nhiều năm qua, bây giờ trong hồi ức của cô, mỗi một bức ảnh, mỗi một giây, mỗi một mẩu chuyện đều nhè nhẹ xoay quanh anh ta, khó bỏ khó phân.

Lâm cảnh không phải là sinh mệnh của cô, mà là xương cốt và máu.

Nếu như Lâm Cảnh rời đi, cô có khả năng sẽ phải trải qua cơn rút gân đau tận xương tủy, sau đó chỉ còn thừa lại hơi thở thoi thóp.

Lâm Cảnh, em sẽ cho anh thêm một cơ hội. Giọng nói nhàn nhạt, ngay lập tức tiêu tan ngay trong không khí.

8 giờ tối ở New York, ban đêm âm 10 độ, bầu trời toàn là tuyết bay, thực hợp với tình hình lúc này.

Điện thoại di động đổ chuông, cái tên trên màn hình nhấp nháy siết chặt trái tim cô, cô rất muốn nhấc máy.

Nhưng mà, cô không thể, cô sợ rằng mình không khống chế được bản thân muốn chất vấn, muốn nũng nịu, muốn làm cho anh ta xuống đây ôm cô một cái.

Dù sao, mấy ngày nữa là đến sinh nhật của cô rồi, dự định của cô là sẽ hiếng thân mình cho anh ta.

A, bản thân như vậy, không có một chút phần thắng có thể chống lại thanh âm của đầu dây bên kia, đó như là thuốc độc và cả thuốc giải của cô.

Một chút phần thắng cô cũng không có.

Lý Nhĩ Lạc đứng đó, vẫn cứ đứng như vậy, không nhúc nhích, chẳng qua là ngẩng đầu dùng đôi mắt đỏ bừng đầy tơ máu nhìn lên chỗ ở của anh ta.

Ngọn đèn vàng ấm áp xuyên thấu qua thủy tinh lạnh như băng, lại đi qua không khí xơ xác, đến trước mặt cô đã kết thành băng, đao đao đến xương, trận trận trùy tâm.

Tim cô theo đêm lạnh giá càng thêm lạnh, tim tan thành từng mảnh vụn màn đêm gia tăng càng thêm rách nát.

Em từ London bay tới không muốn nhìn thấy anh cùng người phụ nữ khác khanh khanh ta ta.

Em, chẳng qua là muốn chính miệng nói với anh một câu Giáng sinh vui vẻ...

Khó lắm sao?

Tất cả không cam lòng đều hóa thành cố chấp đứng tại đây, tất cả những hy vọng cũng đã đắm chìm theo đêm tối.

Giống như đã qua một thế kỷ dài đằng đẵng.

Cô nhìn đồng hồ, đã 6 giờ sáng, kim đồng hồ không nhanh không chậm sắp quay một vòng.

Cô ở dưới đứng cả đêm.

Trên người cô đã đóng một lớp tuyết thực dày, thực nhẹ, nhưng giờ phút này cô lại có cảm giác nó áp đảo bản thân cô.

Áo lông màu trắng cùng cảnh tuyết hợp thành một thể, lông mi cũng treo băng sương, tứ chi cứng đờ không nhúc nhích được, cô không cảm nhận được cái lạnh, cũng không cảm nhận được cái đói, cái gì cô cũng không cảm nhận được.

Cô chỉ biết rằng, người phụ nữ kia cả đêm cũng không đi ra.

Trong nháy mắt, ý thức của cô sụp đổ ầm ầm, tình yêu nhiều năm nay của cô giờ phút này hóa thành núi cao tuyết lở, hóa thành mặt biển cuộn trào, nặng nề hướng về phía cô nện xuống, không chút lưu tình đem cô bao phủ.

Thân thể không khống chế được mà ngã xuống đất, trước lúc bóng tối bao phủ cô, cô chỉ cảm thấy không khí trở nên ít ỏi.

Cô không thể hô hấp, cô sẽ chết mất.

Chương 2

Buổi sáng Ngôn Bỉnh Sơ từ nhà của cậu đi ra, thở ra một hơi nặng nề.

Ngày hôm qua xuống máy bay vừa mới đem hành lý đặt ở nhà, anh đã bị cuộc gọi của mợ thúc giục đến đây, buổi tối còn cố ý thu dọn gian phòng cho anh.

Anh lái xe chậm rãi chạy ở khu chung cư, xem vết bánh xe, tuyết có vẻ hơi sâu.

Trắng xóa một mảnh, đột nhiên có một mảnh vải đỏ đập vào mắt anh, là khăn quàng cổ sao?

Vốn dĩ khoảng cách không xa, anh lại lái xe đến gần hơn.

Càng ngày càng gần.

Đến trước mắt.

Không chỉ có một cái khăn quàng cổ mà còn có cả một người!!

Ngôn Bỉnh Sơ dừng xe ngay lập tức, giày da đạp lên trên nền tuyết in sâu xuống. Từ độ dày của tuyết trên người cô có thể thấy thời gian cô ngã trên mặt đất là không ngắn.

Anh lật người cô trở lại, sờ sờ cái trán của cô, nhiệt độ trên tay làm cho anh hoảng sợ.

Toàn thân tỏa ra khí lạnh, không còn một tí độ ấm, cái trán lại nóng gay gắt, anh lập tức ôm cô lên xe, bật lò sưởi.

Cả người cô toàn là tuyết, trên quần áo, trên tóc, trên lông mi… Nhìn thấy cô như vậy, Ngôn Bỉnh Sơ cảm thấy nhiệt độ trong xe thấp thêm vài độ.

Sáng sớm rất ít người, để mà tìm người nhà của cô dường như có đôi chút khó khăn, mà nơi ở của anh cách nơi này chỉ cần 10 phút lái xe, anh tự hỏi một giây liền chọn phương án thứ hai.

Thật ra thì anh rất sợ phiền phức, thế nhưng tình huống trước mắt làm anh không thể chú ý được nhiều đến như vậy.

Xe chạy không chậm như vừa nãy nữa, anh tăng tốc trên con đường gần như không có bao nhiêu người, lộ trình 10 phút đã đến rồi.

Anh không kịp thay dép lê, ôm cô lên ghế sô-pha, điều chỉnh nhiệt độ trong phòng lên mức cao nhất, hàng loạt hành động được làm rất lưu loát. Ngôn Bỉnh Sơ nhìn cô đang bất tỉnh, cứ để như thế cũng không phải là cách.

Anh buộc lòng phải gọi đện thoại cho bạn bác sĩ của anh tên là Kevin.

“Có một… người bạn của tôi đang sốt cao, cậu hãy mau đến đây đi.” Ngôn Bỉnh Sơ thản nhiên mở lời, đối với quan hệ của cả hai thì không cần nói quá nhiều.

“Cậu biết bây giờ là mấy giờ không?” Một giọng nói uể oải từ bên đầu dây bên kia truyền tới, nghe là biết mới bị điện thoại đánh thức.

“Cậu đến chậm một chút là người sẽ mất mạng.” Anh nhìn về phía người đang nằm trên sô-pha, mặt mày đỏ bừng, cái trán trằng nõn đã xuất hiện một lớp mồ hôi, anh không tự chủ được mà nhíu mày một cái, rồi lại tiếp tục thúc giục cái người vừa mới cúp điện thoại.

Nhiệt độ trong nhà thực sự rất cao, Ngôn Bỉnh Sơ cởi áo khoác đen, lộ ra cái áo lông dê màu vàng nhạt, làn da trắng làm cho cả người anh nhìn có vẻ rất ấm áp.

Anh đi đến bên cạnh ghế sô-pha, do dự xem có nên cởi áo lông của cô ra không, nghĩ một lát sau vẫn là không cởi.

Anh khom lưng đặt tay lên trán cô, vẫn còn rất nóng, so với vừa nãy lại càng nóng hơn, anh lại gọi điện thoại hối thúc.

“Lạch cạch!” Có thứ gì đó rơi xuống đất.

Tầm mắt nhìn xuống cánh tay cô, phát hiện có một cái hộp trang sức tinh xảo màu xanh đậm, cái nắp đã rơi bên cạnh, bên trong có một đôi hoa tai để ở dưới ánh đèn càng thêm chói mắt.

Một cái là cây thông được được đính đá màu xanh lá, một cái là mũ Giáng sinh đính đá màu đỏ.

Anh đã nhìn thấy qua rồi.

Hai ngày trước có một cô đồng nghiệp trẻ tuổi có một cái giống y như đúc, còn một cái khác là để dành cho bạn trai cô ta.

Ngôn Bỉnh Sơ lại một lần nữa nhìn cô, quan sát một cách tinh tế.

Mái tóc đen dài che mất nửa gương mặt, vẻ mặt cô có chút đau khổ, không biết là do bị bệnh hay còn một lý do khác, lộ ra một đôi mắt sưng đỏ, rất rõ ràng là đã khóc.

Vừa nãy do chuyện cấp bách, Ngôn Bỉnh Sơ chưa kịp suy nghĩ đến tình huống lúc ấy: Quà Giáng sinh, hai mắt sưng đỏ, ngất xỉu ở dưới chung cư,…

Ngọn ngành câu chuyện đã rõ ràng trong đầu anh.

Ngay lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên.

“Cậu chậm qua.” Ngôn Bỉnh Sơ nói.

“Bạn tôi ơi! Từ lúc cậu cúp máy đến bây giờ chỉ mới qua 20 phút thôi!” Kevin vì chính mình mà bất bình.

“Đi xem một chút đi.”

“Thế nào?” Ngôn Bỉnh Sơ hỏi

“Có chút phiền phức.” Kevin trở nên nghiêm túc hẳn lên cùng với dáng vẻ vừa nãy hoàn toàn tương phản, “Toàn thân cô ấy đều đông cứng, sốt rất cao.”

Ngôn Bỉnh Sơ không khỏi nắm chặt tay lại, cô gái này dù sao cũng là người mà anh cứu, hơn nữa trông tuổi cô ấy thật sự rất nhỏ, có khả năng xấp xỉ học sinh của anh thôi.

“Tôi sẽ truyền nước biển hạ sốt cho cô ấy trước, rồi lại kê đơn thuốc một vài ngày, nếu không ổn nữa thì mới đi bệnh viện.” Kevin mở hòm thuốc ra, lấy ra một số chai lọ bắt đầu trộn lẫn. “Cậu chăm sóc người ta sao thế, thê thảm đến mức này, có phải đã làm việc gì có lỗi với người ta…”

Ngôn Bỉnh Sơ không giải thích.

Cuối cùng anh ta đem thuốc kê xong rồi, nước biển cũng đã treo lên, “Cậu hãy chăm sóc kĩ lưỡng, tôi về nhà ngủ thêm một lát đây.”

Nói xong còn ngáp một cái, thu dọn xong hòm thuốc, liền đi ra ngoài.

Ngôn Bỉnh Sơ ra ngoài tiễn anh ta, nhìn anh ta lái xe lại đây, “Lái xe cẩn thận một chút, đường rất trơn trượt.”

“Được thôi, có chuyện gì thì gọi cho tôi.” Ngay lúc cửa xe sắp đóng lại, Kevin dường như nhớ đến điều gì đó, “Đúng rồi, lát nữa truyền nước biển xong thì tốt nhất pha nước nóng cho cô ấy tắm, cô ấy đã lạnh cóng rồi.”

Lúc này đây Ngôn Bỉnh Sơ không biết nên trả lời như thế nào, chỉ nhẹ hàng đáp, “Tôi biết rồi.”

Trở lại phòng khách, thấy chất lỏng trong bình nước biển chảy với tốc độ rất chậm, anh lên lầu đi tắm trước.

Lâm Cảnh ngơ ngẩn nhìn di động, trên màn hình còn đang dừng lại ở cái số điện thoại không gọi được, đêm qua không gọi được anh nghĩ cô có thể là đi ra ngoài chơi với bạn bè, Lâm Cảnh không nghĩ nhiều.

Hôm nay anh ta phải bắt đầu nghiên cứu một bài học với giáo sư, trong một tuần này có khả năng thời gian nghe điện thoại cũng không có, tuy rằng trong lòng có một chút bất an, nhưng anh ta cũng không biết là cơn bất an này đến từ đâu.

- Lạc Lạc, từ hôm nay đến hết tuần này anh sẽ cùng giáo sư nghiên cứu bài học, có thể là sẽ không có thời gian để nghe điện thoại của em, có chuyện gì thì hãy nhắn tin cho anh.

Gửi tin nhắn này xong, anh ta ra khỏi nhà.

Anh ta giẫm lên nền tuyết, cái nền tuyết mà đã cô ngất xỉu, cái nền tuyết đã hủy diệt toàn bộ tình yêu của cô.

Nhưng mà, anh ta không biết chuyện gì cả.

Ngôn Bỉnh Sơ tắm rửa xong, mặc một bộ quần áo ở nhà sẫm màu, ấm áp mang theo vài phần chững chạc.

Trên tay cầm một cái khăn lông lau nước trên tóc, dáng vẻ không có tí gì kiên nhẫn của anh, lau vài cái liền đem khăn lông để ở một bên.

Mặt của cô vẫn đang đo đỏ, đỏ bất thường, trắng bất thường.

Đột nhiên chuông điện thoại vang lên cắt ngang ánh nhìn của anh ----- di động của cô.

Anh đang do dự xem có nên nghe máy hay không.

Tùy tiện nghe điện thoại của người khác tuy rằng không lịch sự, nhưng mà tình trạng hiện tại của cô cần phải liên hệ với bạn bè và người thân của cô.

Đang lúc đối phương vẫn gọi không ngừng, anh bắt máy.

“Cậu sao thế! Đêm qua làm đến muộn cỡ nào mà bây giờ mới nghe máy?” Giọng nói sinh động của Lưu Hạ với vẻ mặt như đang xem kịch vui, chẳng qua khóe miệng đang cười ở một giây sau liền dừng lại.

Một giọng nói chững chạc của một người đàn ông dịu dàng mang theo một tia thu hút phát ra. “Xin chào.”

“Anh là ai?” Lưu Hạ thể hiện ra một thái độ thù địch, tại vì… giọng nói này không phải là của Lâm Cảnh.

“Sáng hôm nay cô gái này ngất xỉu ở dưới khu chung cư, bây giờ đang sốt cao bất tỉnh, nếu như thuận tiện xin hãy thông báo cho cha mẹ cô ấy.” Ngôn Bỉnh Sơ không giải thích anh là ai, người qua đường? Nghe kiểu nào cũng không có ý tốt.

Tim của Lưu Hạ nắm chặt lại trong nháy mắt, giọng nói cũng có chút không thể khống chế, “Anh là ai? Lâm Cảnh đâu?”

Lưu Hạ không khống chế được mà lại lần nữa hỏi về thân phận của anh, quả thực, cô đang lo là anh không phải người tốt.

“Lúc tôi đi ngang qua thấy được cô ấy, bây giờ cô ấy ở nhà tôi và đã khám bác sĩ rồi.” Ngôn Bỉnh Sơ không nhanh không chậm kiên nhẫn giải thích, cũng không vì thái độ thù địch của đối phương mà không thích, “Về cái người Lâm Cảnh mà cô nói, tôi cũng không biết là ai.”

Nếu như ánh mắt có thể giết người, giờ phút này Lâm Cảnh đã ở trong ánh nắt của Lưu Hạ mà chết rất nhiều lần.

“Xin lỗi anh.” Lưu Hạ gấp gáp nói, “Phiền anh có thể gửi địa chỉ cho tôi được chứ? Tôi sẽ chạy đến ngay lập tức.”

Ngôn Bỉnh Sơ gửi địa chỉ nhà cho cô nàng.

“Hiện tại tôi sẽ mua vé máy bay sớm nhất cũng là ngày mai mới đến được, phiền anh nhất định phải chăm sóc kĩ lưỡng cho cậu ấy!” Lúc này Lưu Hạ đã sốt ruột đến nỗi tiếc là bản thân không thể mọc một đôi cánh bay qua đó.

Không hiểu sao Ngôn Bỉnh Sơ có chút buồn cười, khóe miệng cong cong, “Được.”

Lưu Hạ nói vô số cái cảm ơn, bởi vì ngoài hai chữ này không còn câu nào khác chân thành hơn.

Thời điểm mà Ngôn Bỉnh Sơ nói “Không có gì” rồi cúp máy, không chần chờ một giây nào cả, cô lập tức gọi một đến một số điện thoại khác, kết quả là nghe được một giọng nữ máy móc.

Lo lắng xen lẫn tức giận dường như xông đến đỉnh đầu cô, tình huống hiện tại không biết là nên hay không nên nói cho cô chú.

Cô nàng thu dọn hành lý một cách đơn giản, kêu taxi đi sân bay, tài xế đã tăng tốc hết cỡ, cô vẫn cảm thấy chậm, lại thúc giục vô số lần.

Đến sân bay, Lưu Hạ vội vàng xuống xe, gấp gáp mở cửa xe, khăn quàng cổ còn chưa kịp mang, gió thổi vù vù không chút khách sáo chui vào cổ áo cô, thật là lạnh.

Nhưng cô cũng đành phải vậy, bởi vì Lý Nhĩ Lạc còn đang đợi cô.

Ngôn Bỉnh Sơ đặt di động của cô bàn, thầm nghĩ cô quen người bạn này đúng là không uổng công, một cuộc điện thoại là có thể làm đối phương vượt qua mấy vạn dặm đi đến đây.

Chất lỏng trong bình nước biển không còn nhiều, Ngôn Bỉnh Sơ nhẹ nhàng nâng tay cô lên một chút, chuẩn bị đem kim tiêm rút ra, thế nhưng là chạm vào tay cô, lạnh ngắt, điều này làm cho hành động của anh dừng một chút.

Nếu như nằm ở đây là bản thân, anh có thể dựa vào một ít kinh nghiệm của chính mình, thế nào cũng có thể rút kim ra được.

Thế nhưng cô gái trước mặt anh, tiếng hít thở như dòng suối chảy, da môi khô nứt có chút tróc da……

Dường như cô có thể biến mất bất cứ lúc nào…

Ngôn Bỉnh Sơ lo lắng mình vô ý phạm sai lầm dậu đổ bìm leo, anh lại gọi điện thoại cho Kevin.

Một lần nữa Kevin lại bị Ngôn Bỉnh Sơ đánh thức trong lúc ngủ mơ, còn tưởng rằng có chuyện gì vô cùng khẩn cấp chứ, anh ấy tức đến bật cười, “Tôi nói này cậu ơi, cậu thật sự là Ngôn Bỉnh Sơ sao?”

Ngôn Bỉnh Sơ cũng cảm thấy hành vi của chính mình có chút ngu ngốc, cười nhẹ nói: “Đây không phải khác nghề như cách núi[1] sao.”

[1]: Không trong nghề không biết tình hình nghề đó.

Sau đó Kevin nói bằng cái giọng mờ mịt đơn giản dặn dò anh một ít lại một lần nữa đi gặp Chu Công.

Ngôn Bỉnh Sơ kéo tay áo lông vũ của cô lên, lộ ra cổ tay tinh tế, mu bàn tay gân xanh hiện lên trên da thịt trắng nõn vô cùng rõ rệt.

Một tay của anh nắm lấy cổ tay cô, một tay khác chậm rãi xé băng dính dùng để cố định kim tiêm, cuối cùng không chần chờ mà đem kim rút ra.

Làm xong một loạt hành động này, Ngôn Bỉnh Sơ chậm rãi thở ra một hơi.

Nâng cổ tay nhìn nhìn đồng hồ, 10 giờ.

Hội thảo sẽ diễn ra vào lúc 3 giờ chiều mỗi ngày, liên tục ba ngày, anh muốn đi thư phòng xem tư liệu.

Thời điểm Ngôn Bỉnh Sơ xoay người lên lầu ánh mắt lướt qua người nằm trên sô-pha, tuy rằng anh không thích phòng ngủ của anh xuất hiện người xa lạ, nhưng mà để người bệnh ngủ trên sô-pha có chút khắc khe rồi.

Anh lại quay trở lại nhẹ nhàng bế cô lên lầu vào phòng ngủ của chính mình, cởi áo lông của cô ra, đắp chăn lên người cô.

Ngay lúc anh định đi ra ngoài, câu nói của Kevin quanh quẩn ở bên tai.

“Tốt nhất là pha nước ấm cho cô ấy tắm.”

Chương 3

Ngôi nhà có thiết kế đơn giản ở Bắc Âu tựa như để lộ ra tính tình của chủ nhân nó.

Rèm cửa sổ nửa che nửa hở, ánh mặt trời mùa đông xuyên thấu qua kính thủy tinh lưu loát rơi xuống nền đất, đọng lại trên mặt Lý Nhĩ Lạc, gương mặt vốn dĩ không có mấy phần huyết sắc lại càng thêm trong suốt.

Ngôn Bỉnh Sơ ngồi ở chỗ tối, hai chân thon dài bắt chéo nhau, dựa lưng về phía sau, ngón tay vô thức vuốt ve tay vịn ghế dựa, tầm mắt dừng ở trên người cô.

Anh chưa bao giờ là một người thích lo chuyện bao đồng, nguyên nhân anh cứu cô là gì?

Ngôn Bỉnh Sơ suy nghĩ năm giây, có lẽ là ở đất khách quê người nhìn thấy một gương mặt phương Đông thân thuộc cùng với tình huống nghiêm trọng của cô, sự lương thiện mà xưa nay chưa từng có mà bộc phát.

Nhưng đây là tất cả những điều anh có thể làm.

Anh không thích phiền phức, mà cô?

Tầm mắt của Ngôn Bỉnh Sơ từ trên mặt cô dịch chuyển đến đôi hoa tai tình nhân.

Rất phiền phức.

Anh cầm lấy di động bấm số điện thoại của mợ, trước một giây ngay lúc anh định nhấn nút gọi thì anh lại do dự.

Để cho mợ ấy đến đây thì chắc chắn mợ sẽ nghĩ nhiều, đến cuối cùng vẫn không thể yên tĩnh, anh cười một cách bất đắc dĩ, sau cùng anh lại gọi bảo mẫu của ba mẹ Kevin tới.

Thấy người đến tuổi cũng không lớn, Ngôn Bỉnh Sơ dặn dò cô ấy cẩn thận một chút, sau đó liền xuống phòng khách dưới lầu để đọc sách.

Hội nghị nghiên cứu kiểu thế này anh đã tham gia rất rất nhiều lần rồi, cũng không có điểm nào làm anh thấy hứng thú, mặc dù là thế, mỗi năm Ngôn Bỉnh Sơ vẫn đáp ứng lời mời tham gia, chuẩn bị tài liệu đầy đủ chu đáo.

Tính anh rất hờ hững, ít khi có thứ gì anh vô cùng thích hoặc cực kì ghét.

Đây cũng là không lâu sau đó những ngày sống chung, Lý Nhĩ Lạc luôn cảm thấy Ngôn Bỉnh Sơ tựa như ánh mặt trời mùa đông, trông rất ấm áp, nhưng lại mang theo hờ hững xa cách, giống như là cách một tầng pha lê làm người không thể chạm đến.

“Tiên sinh?”

Ngôn Bỉnh Sơ ngẩng đầu lên, nhìn thấy người giúp việc đã đứng trước mặt anh từ lúc nào.

“Vị tiểu thư này muốn tắm rửa nên có quần áo không ạ?”

Anh là một người đàn độc thân lâu năm, đáp án đương nhiên là không có.

Hơn nữa Ngôn Bỉnh Sơ nhìn gương mặt phiếm hồng của người giúp việc cũng đã hiểu rõ “quần áo” không đơn giản chỉ là quần áo.

Ngôn Bỉnh Sơ lấy ra một cái bóp màu đen, tiền bên trong là ở trong nước đổi, anh rút ra vài tờ đưa cho người giúp việc, “Thật ngại quá, ở đây không có, chỉ có thể phiền cô đi ra ngoài mua.”

Sau khi mua xong quần áo về, người giúp việc pha nước ấm cho cô tắm, thay quần áo cho cô, thu dọn ổn thỏa rồi mới rời đi.

Cùng với âm thanh cửa đóng lại, Ngôn Bỉnh Sơ thấy chiếc đồng hồ khung đen trên tường đã chỉ số 12, bởi vì hôm qua mới đến New York, trong tủ lạnh không có thứ gì cả.

Anh lên lầu nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, từ bên ngoài nhìn vào cô gái đang nằm trên giường.

Bởi vì do mới tắm xong nên trên mặt cô cuối cùng đã có chút hồng hào, quần áo ở nhà màu vàng nhạt từ trong chăn lộ ra một tí.

Trông thấy không có gì không ổn, anh thay quần áo lái xe đi ra ngoài.

Lý Nhĩ Lạc cảm thấy chính mình đã mơ một giấc mơ rất dài.

Cô mơ thấy Lâm Cảnh cùng người phụ nữ khác đi lên lầu, trở về căn phòng mà cô ta tự tay trang trí, còn có chiếc giường mà bọn họ cùng nhau chọn. Bọn họ dây dưa bên nhau, cô muốn tách bọn họ ra, lại không thể bước lên một bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh ta càng ngày càng xa rời.

Cô bị kẹt tại chỗ, không thể nhúc nhích.

Người cô rất nóng, tựa như sắp bốc cháy, cảm giác toàn thân nặng bất thường, cũng cảm thấy nhẹ đến suýt bay lên.

Ngôn Bỉnh Sơ về đến nhà đã là 10 giờ tối, vốn dĩ là sau khi hội nghị chấm dứt anh lập tức trở về, thế nhưng Kevin đã gọi đến mấy người bạn, mọi người tụ họp.

Trên người anh phát ra nhàn nhạt mùi rượu, bước chân có hơi loạng choạng, nhưng vẫn thuận lợi lên lầu.

Đi vào phòng ngủ, bật chiếc đèn ngủ lên, bàn tay vẫn chưa tỏa hết khí lạnh đêm đông phủ lên trán của cô.

Kinh sợ làm men say của anh lập tức tan thành mây khói!

Quá nóng!

Anh bước những bước chân dài, một bước bằng hai bước gộp lại, đem nhiệt kế từ hòm thuốc dưới lầu mang lên, hướng về cái trán cô ấn xuống.

40.2℃.

Mặc kệ có tác dụng hay không, nhất định phải đến bệnh viện, anh hết sức bình tĩnh gọi cho Kevin một cuộc điện thoại, nhờ anh ta đến bệnh viện chuẩn bị trước.

Ngôn Bỉnh Sơ mặc thêm áo lông cho cô, tốc độ rất nhanh, động tác trên tay cũng rất nhẹ nhàng.

Chợ đêm hòa cùng những đám mây hồng tạo ra ánh đèn đầy màu sắc, dội vào gò mà của Ngôn Bỉnh Sơ, làm cho khuôn mặt tuấn tú của anh hiện lên một lớp ánh sáng mơ hồ. Nhưng vào giờ phút này, giữa hai lông mày của anh thể hiện hơi chút lo lắng bán đứng đôi mắt sâu thẳm của anh.

Thời điểm anh dừng xe trước cửa bệnh viện, đã có nhân viên y tế ở bên ngoài chờ, nhìn cô bị cáng nâng đi vào, anh mới dựa vào thân xe thở hổn hển.

Anh lấy ra một điếu thuốc, ngọn lửa yếu ớt nổi lên, trong nháy mắt châm đến điếu thuốc khô hanh, tay trái có chút bực bội mà nới lỏng cố áo sơ mi.

Anh không dám nghĩ.

Nếu như hôm nay anh lại trở về muộn tí nữa.

Nếu như anh về nhà không không đi thẳng vào phòng ngủ.

Nếu như anh không có sờ cái trán của cô.

……

Quá nhiều cái nếu như, may mắn cũng chỉ là nếu như.

Anh dập tắt điếu thuốc đã cháy hơn phân nửa ném vào thùng rác bên cạnh, bước chân trầm ổn đi vào bệnh viện.

“Sao rồi?” Anh đi đến bên ngoài phòng cấp cứu, xuyên thấu qua tấm kính nhìn tình huống bên trong, giọng nói bị rượu và thuốc lá làm cho khàn khàn.

“Tình trạng hiện tại rất không ổn, bên trong đều là bác sĩ lão luyện của bệnh viện”, Kevin mới vừa uống rượu, không thể đi vào, “Cô gái này rốt cuộc là ai chứ?”

“Nhặt được.”

Kevin nhìn sắc mặt của anh mà lo lắng, câu này một chút cũng không giống là đáp án thật sự.

“Ôi chao…” Anh chàng cảm thấy thực bất đắc dĩ, “Đều xảy ra tình trạng như vậy rồi, cậu không thông báo cho người thân cô ấy sao?”

Ngôn Bỉnh Sơ lúc này mới phát hiện ngoại trừ cuộc gọi đến của cô gái kia, điện thoại di động của cô đã hết pin tự động tắt máy, anh không biết bất kỳ tin tức gì.

“Tôi sẽ nghĩ cách thông báo cho bọn họ, cậu ở đây trông chừng, viện phí cậu trả trước đi, tôi trở về nhà một chuyến.” Tình huống hiện tại không mấy lạc quan, nếu như thật sự xảy ra chuyện, nhất định phải thông báo người nhà của cô.

“Được rồi, đi đường cẩn thận.” Kevin vỗ bả vai Ngôn Bỉnh Sơ, anh khẽ gật đầu, liền sải bước rời đi.

“Ơ kìa! Chờ một chút!” Kevin kịp thời gọi lại đã đi đến chỗ ngoặt Ngôn Bỉnh Sơ, “Đợi lát nữa lại đi, bên trong kết thúc rồi.”

Mấy người bác sĩ mặc áo blouse trắng từ bên trong đi ra, Kevin hỏi có chuyện gì.

“Tạm thời ổn định, nếu như trong vòng 6 tiếng có thể khôi phục nhiệt độ cơ thể bình thường, đồng thời không tái phát nữa hẳn là không có vấn đề gì.” Bác sĩ kiên nhẫn giải thích.

Cùng bác sĩ nói cảm ơn, hai người bọn họ trở về phòng bệnh.

“Đã rất muộn rồi, cậu về nhà nghỉ ngơi đi.” Ngôn Bỉnh Sơ nói với Kevin. “Không cần khách sáo, tôi và cậu thay phiên nhau chăm sóc trong chốc lát.” Chăm sóc người bệnh là cực nhất.

“Ngày mai tôi không có đi làm.” Ngôn Bỉnh Sơ nói.

Kevin không còn lời nào để nói, “Được thôi, tôi về trước, cậu tranh thủ thời gian ngủ một lát đi.”

Tiễn Kevin ra ngoài phòng bệnh, Ngôn Bỉnh Sơ liền trở lại.

Anh ngồi lên chiếc ghê cạnh giường bệnh, mượn ngọn đèn mờ nhạt mà quan sát cô, trên trán cô có chút mồ hôi, môi bởi vì thiếu nước trở nên trắng bệch.

Ngôn Bỉnh Sơ lại đi ra ngoài một chuyến, khi trở về trong tay có thêm một cái ấm áp khăn mặt, đắp lên trán cô, còn lấy thêm một lọ nước khoáng cùng tăm bông.

Thấm ướt một cái tăm bông, sau đó nhẹ nhàng chấm lên đôi môi tróc da của cô, lại như vậy một hành động tới tới lui lui, anh cũng không cảm thấy vô vị.

Đôi môi rốt cuộc trở nên có huyết sắc, thay cô đắp lại góc chăn, anh lần nữa ngồi lại trên ghế.

Một cánh tay chống ở tay vịn của ghế dựa, đầu nhẹ nhàng dựa vào, đôi mắt hơi nhắm lại, từ sáng đến giờ, anh thật sự có chút mệt mỏi.

Đêm thanh lạnh, yên tĩnh.

Bông tuyết rả rích, cơn gió lạnh hiu quạnh thổi tới màn sương mù, hợp lại thành tuyết bay, dây dưa dưới ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Lý Nhĩ Lạc cảm thấy có vô số sợi dây vô hình buộc chặt chính mình, mà mí mắt phảng phất nặng đến nghìn cân, làm cô không mở mắt ra được, cô không có sức mở mắt ra.

Trong lúc mơ hồ, lông mi động đậy mở ra một khe nhỏ.

Cô không nhìn thấy rõ điều gì cả, liền nhờ ánh trăng sáng tỏ và ánh đèn mờ nhạt âm trầm, cô dường như thấy được hình dáng của một người đàn ông.

Có lẽ bởi vì ánh đèn, cả người anh đều đắm chìm trong ánh sáng, vô cùng dịu dàng, ngũ quan lại rất mơ hồ.

Cô muốn nhìn rõ ràng một chút.

“Ưm…”

Chỉ là chưa kịp nhìn thấy rõ điều gì, cô đã bị cơn buồn ngủ chiếm lấy, lại một lần nữa rơi vào giấc mơ vô hạn tuần hoàn vạn kiếp bất phục[1].

[1]: Muôn đời muôn kiếp không trở lại được.

Ngôn Bỉnh Sơ mở to mắt, tầm mắt rõ rãng, không có một chút dấu vết nào giống vừa tỉnh ngủ, vừa rồi là ảo giác của anh sao?

Anh từ ghế trên đứng lên đi đến bên giường, hơi hơi cong lưng, sờ soạng cái trán của cô, hình như đã hết sốt rồi.

Để xác định lại một lần nữa, anh lại cầm lấy nhiệt kế bên cạnh đo một chút.

38.7℃.

Tuy rằng nhiệt độ vẫn là rất cao, hên là thấp hơn vừa nãy, Ngôn Bỉnh Sơ nâng tay lên nhìn đồng hồ, đã rạng sáng bốn giờ. Gọi hộ sĩ trực ban giúp chăm sóc cô trong chốc lát, anh lái xe về nhà một chuyến.

Đem di động của cô lấy ra, may mắn là cùng nhãn hiệu điện thoại, có thể sử dụng đồ sạc của anh.

Vừa mới mở máy điện thoại, liền có một cuộc gọi gọi đến, trong không khí yên tĩnh vang lên có chút đột ngột.

Ngôn Bỉnh Sơ nhận ra là cái tên ngày hôm qua.

“A lô, xin chào.”

“Chào anh, hiện tại tôi vừa xuống máy bay, một lát là có thể đến rồi.” Lưu Hạ vừa đi vừa nói chuyện, ngữ tốc rất nhanh, lúc nói chuyện còn thở dốc.

“Cô đi thẳng đến bệnh viện đi, cô ấy hiện giờ đang ở trong bệnh viện.” Ngôn Bỉnh Sơ nhàn nhạt nói.

Lưu Hạ vừa nghe đến hai chữ bệnh viện, nhanh như gió bước chân dừng lại, giọng nói không thể không cao lên một âm sắc, “Bệnh viện, cậu ấy gặp chuyện gì?”

“Đêm qua sốt cao có chút nghiêm trọng, chẳng qua hiện tại đã từ từ hạ sốt, cô không cần lo lắng.”Ngôn Bỉnh Sơ lại nói cho cô địa chỉ bệnh viện mới cúp điện thoại.

Anh muốn đứng dậy lên lầu lấy vài món đồ, kết quả không cẩn thận đụng thứ gì đó rơi xuống, đồ vật rải đầy đất.

Ngôn Bỉnh Sơ cúi người xuống, hình như là cái túi của cô.

Anh nhặt lên thẻ căn cước trên mặt đất, ánh mắt lướt qua cái tên kia, môi mỏng khẽ nhúc nhích đọc lên ba chữ ——

Lý Nhĩ Lạc.

Chương 4

Lưu Hạ vào phòng bệnh nhìn thấy Lý Nhĩ Lạc đang nằm đó, không có chút nào tức giận, yếu ớt như vậy, mỏng manh như vậy.

Một mình cô, trơ trọi nằm trên giường bệnh ở nước ngoài.

Hốc mắt hơi lên men, cô nàng vội vàng lau giọt nước mắt không kiềm chế được mà chảy ra, tránh cho việc Lý Nhĩ Lạc tỉnh lại bất chợt rồi chế giễu cô.

“Mau mau tỉnh lại chế giễu tớ đi!” Hơi chút nghẹn ngào.

Dự đoán là Lý Nhĩ Lạc sẽ không có phản ứng, Lưu Hạ lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Cảnh, vẫn không nối máy được y như lúc sắp lên máy bay.

Đối với Lâm Cảnh, giờ phút này Lưu Hạ trở nên vô cùng cứng rắn.

Tình bạn giữa ba người bọn họ chưa bao giờ là lựa chọn khó khăn cả, câu trả lời của cô chắc chắn là Lý Nhĩ Lạc.

Xảy ra chuyện này, một người ngoài cuộc như cô đã tức giận đến thế, huống chi là Lý Nhĩ Lạc?

Cậu ấy là người trong cuộc, từ một trái tim cháy bỏng thành lạnh ngắt, một chút hy vọng đều trở nên tuyệt vọng, Lưu Hạ không không thể tưởng tượng được quá trình này.

Sau khi hội nghị buổi chiều kết thúc, Ngôn Bỉnh Sơ đi thẳng đến bệnh viện.

“Cốc cốc…” Nhìn thấy cửa phòng đang khép hờ, anh vẫn lịch sự gõ cửa.

“Mời vào.” Trông thấy người đi vào, cô nàng lập tức nhớ đến giọng nói trong điện thoại, Lưu Hạ từ trên ghế đứng lên, “Tiên sinh, thực sự cảm ơn anh, thực sự… thực sự cảm ơn anh!”

Ngôn Bỉnh Sơ nghe cô nàng nói năng lộn xộn, chỉ nghe “cảm ơn” và “thực sự” lặp đi lặp lại rất nhiều lần, “Không cần khách sáo, tôi cũng chỉ là trùng hợp đi ngang qua thôi.”

“Cậu ấy… tại sao lại ngất xỉu vậy?” Lưu Hạ hỏi.

“Tôi cũng không rõ lắm.” Ngôn Bỉnh Sơ nói: “Lúc tôi nhìn thấy thì cô ấy đã vùi sâu trong nền tuyết rồi.”

Nghe xong câu nói này, Lưu Hạ không thể hỏi thêm một câu nào nữa.

Người bạn thân nhất của cô, đã chuẩn bị cho lễ Giáng sinh này rất lâu rồi, từ London bay đến New York… Kết quả là một mình ngất xỉu trong đất tuyết.

Ở một quốc gia xa lạ, người đến người đi lại đều là người xa lạ, cái người duy nhất để trong lòng lại không biết đang làm gì.

Lưu Hạ rất đau xót, lồng ngực chua xót, mắt cũng lên men, nơi nào cũng đau lòng.

Ngôn Bỉnh Sơ nhìn ra được tâm trạng của cô nàng, cũng không biết nên nói gì hơn, suy cho cùng anh cũng chỉ là một người xa lạ.

Tầm mắt anh lướt qua giường bệnh, không có dấu hiệu tỉnh lại.

Nhớ đến sáng hôm qua lúc nhìn thấy cô, thật đúng là làm người đau lòng.

Lại qua thêm một ngày, hội nghị 3 ngày của Ngôn Bỉnh Sơ đã kết thúc.

Sáng ngày hôm sau lúc thức dậy anh lại nhìn thấy đôi hoa tai trên tủ đầu giường, không biết là cô gái kia đã tỉnh hay chưa, buổi chiều hôm trước trở về từ bệnh viện anh lại không đến đó lần nào nữa.

Ngôn Bỉnh Sơ cảm thấy chính mình tốt hơn hết là nên đến thăm, hai cô gái nhỏ, ở đất khách quê người có chút mỏng manh.

Khoảng cách rất gần, lái xe hơn mười phút là đến.

“Vẫn chưa tình sao?” Ngôn Bỉnh Sơ đem trái cây mình mua đặt ở trên bàn.

“Vẫn chưa nữa.” Lưu Hạ không còn quá lo lắng như lúc vừa đến, nhưng lại lo là bệnh tình sẽ nặng hơn theo thời gian.

“Tiên sinh, nếu anh bận thì không cần phải đến đây đâu, một mình tôi là được rồi.”

“Không sao cả, tôi không bận.” Ngôn Bỉnh Sơ nói.

Hai người cứ như vậy trò chuyện, ai cũng không hỏi vấn đề cá nhân của đối phương, cũng không cảm thấy lúng túng.

“Tiên sinh, anh…” Lưu Hạ vốn là đang định nói điều gì đó, thế nhưng nhìn thấy tầm mắt anh vẫn luôn nhìn về phía giường bệnh, “Lạc Lạc…”

Lưu Hạ nhẹ nhàng kêu một tiếng, cô nàng trông thấy Lý Nhĩ Lạc động đậy, lập tức đi đến bên giường bệnh.

“Lạc Lạc…” Lưu Hạ không dám nói to tiếng, sợ là dọa đến cô.

Từ góc nhìn của Ngôn Bỉnh Sơ, có thể rõ ràng nhìn thấy hàng mi dài của cô nhúc nhích, đôi mắt chậm rãi mở ra.

Sự buồn bực trong lòng Lưu Hạ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, không thể kiềm chế nước mắt, cô nàng khom lưng ôm lấy cô, “Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi.”

Trong lúc Lý Nhĩ Lạc vẫn còn đang mơ hồ, cô cảm thấy cổ mình lạnh lạnh còn có giọt nước lướt qua.

Từ góc nhìn của Ngôn Bỉnh Sơ nhìn qua, hai mắt của cô vừa mở ra, đen nhánh trầm tĩnh, không gợn sóng, nhìn vào một cái, giống như rơi vào vực sâu không thấy đáy.

Mà hiện tại, đôi mắt đen nhánh lạnh lẽo đó ngơ ngốc nhìn không chớp mắt. Thế nhưng, anh có thể cảm nhận được đôi mắt đẹp trong veo kia, tỏa ra sự bi thương.

Trì trệ một thời gian, Lý Nhĩ Lạc mới biết rõ chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt sâu xa dần dần hiện lên ý cười càng ngày càng sâu.

Không phải là sự vui vẻ.

Cô đẩy Lưu Hạ ra, đôi tay từ trong chiếc áo bệnh nhân vươn ra, lau nước mắt trên mặt cô nàng, từ trước đến giờ Lưu Hạ không thích khóc.

Tầm mắt của Lý Nhĩ Lạc nhìn vào người đàn ông bên cạnh, hình dáng trước mặt rất giống với bóng dáng mơ hồ tối hôm đó.
“Là vị tiên sinh này cứu cậu, vẫn luôn chăm sóc cậu.” Lưu Hạ giải thích với Lý Nhĩ Lạc.

“Cảm ơn.”Môi cô lúc đóng lúc mở, nhưng lại không phát ra được âm thanh.

Ngôn Bỉnh Sơ nhíu mày lại, “Tôi đi rót nước.”

Lưu Hạ có chút hồi hộp, gọi bác sĩ đến để hỏi nguyên nhân.

Bác sĩ hôm nay không phải là Kevin, hơi lớn tuổi, “Không cần lo lắng, tại vì thời gian ngất xỉu quá dài không nói chuyện gây ra, một lát nữa sẽ hồi phục.”

Bác sĩ lại kiểm tra một số thứ, cảm thấy không có vấn đề gì lớn liền rời đi.

Ngôn Bỉnh Sơ trở về không chỉ cầm nước, mà còn có cháo trắng loãng, nhiệt độ nước vừa vặn, Lý Nhĩ Lạc uống một ít mới cảm giác được mình giống như một con cá chết được sống lại.

Về phần cháo trắng, Lý Nhĩ Lạc một miếng cũng không muốn ăn, tuy rằng đói đến mức chính mình muốn tiêu hóa hết lục phủ ngũ tạng, nhưng vẫn không có khẩu vị.

“Không có khẩu vị sao?”Vốn dĩ Lưu Hạ muốn đút cô ăn, nhưng Lý Nhĩ Lạc khăng khăng muốn tự mình ăn.

Vốn là muốn buông chén xuống, thế nhưng trông thấy ánh mắt lo lắng của Lưu Hạ, Lý Nhĩ Lạc rất bình tĩnh ăn hết một phần ba.

“Mới vừa tỉnh lại không nên ăn quá nhiều, tốt hơn buổi chiều rồi ăn tiếp.” Ngôn Bỉnh Sơ tựa hồ nhìn thấu điều gì đó, nhàn nhạt mở miệng.

Lý Nhĩ Lạc cùng anh liếc nhau một cái, gật gật đầu.

“Hôm nay là ngày mấy?” Lý Nhĩ Lạc hỏi.

Giọng nói hơi khàn khàn, nhưng lại không chói tai, còn có một cảm xúc khác thường.

“Ngày 28, cậu sốt cao thiếp đi 3 ngày.” Lưu Hạ đáp lời nàng, “Nói cho tớ biết đã xảy ra chuyện gì!”

Chỉ trong một giây, vẻ mặt của Lý Nhĩ Lạc có chút rạn nứt, “Cậu về nước đi.”

“Tại sao chứ?” Lưu Hạ hơi khó hiểu.

“Ngày mốt là ngày mấy, cậu nói xem có chuyện gì?” May mắn là Lý Nhĩ Lạc sau khi tỉnh lại, không có vì thất tình mà tâm trạng suy sụp, lại còn rất tỉnh táo nhớ đến cuộc thi ngày mốt của Lưu Hạ.

Lưu Hạ học ngành luật, cô nàng vì cuộc thi lần này mà chuẩn bị rất lâu, cả hai người bọn họ đều biết cuộc thi này có ý nghĩa như thế nào.

“Cậu vừa mới tỉnh lai, tớ không thể đi.” Lưu Hạ kiên quyết nói, không chút do dự.

Lý Nhĩ Lạc yên lặng trong vài giây, nhìn cô nàng, “Lưu Hạ.”

Trong phòng yên lặng một lúc lâu.

Lồng ngực của Lưu Hạ nhói đau, cuối cùng cô cũng thỏa hiệp: “Được rồi, tớ sẽ về nước.”

Cô biết tâm tư của Lý Nhĩ Lạc, bạn bè có thể dệt hoa trên gấm[1], đưa than ngày tuyết[2], nhưng trước nay đều không nên trở thành gánh nặng.

[1]: Ví với việc làm cho sự vật thêm tươi đẹp hơn.

[2]: Ví với việc giúp đỡ người khác khi họ đang cần. Từ trước đến nay Lý Nhĩ Lạc chưa bao giờ muốn trở thành gánh nặng của người khác, cho dù là bất cứ ai.

Nếu có một ngày cô là gánh nặng, cô sẽ chủ động buông xuống, tựa như Lâm Cảnh.

“Cậu vừa mới tỉnh…” Lưu Hạ vẫn còn có chút lo lắng.

“Không sao, vị tiên sinh này là người tốt.” Có lẽ để cho Lưu Hạ không lo lắng nữa, Lý Nhĩ Lạc cười có phần tươi đẹp, tỏ vẻ không có chuyện gì xảy ra.

Ngôn Bỉnh Sơ đột nhiên bị phát thẻ người tốt, có chút ngoài ý muốn, khóe miệng anh hơi nhấc lên, “Ừm, tôi là người tốt.”

Trong phòng bệnh đọng lại không khí của vài ngày qua vào lúc này hơi thả lỏng.

“Được thôi, bây giờ tớ sẽ trở về.” Nếu đã quyết định phải đi, không cần thiết phải dông dài nữa.

Lưu Hạ luôn luôn là một người rất quyết đoán, vả lại thời gian cuộc thi diễn ra đã rất gần.

“Về phía ba mẹ của tớ…” Giúp tớ che giấu nha.

“Tớ biết rồi.” Lý Nhĩ Lạc còn chưa nói xong, Lưu Hạ đã đồng ý rồi, dù sao cả hai cũng từng chơi đóng vai gia đình, cùng mặc một cái váy lớn lên.

Ngôn Bỉnh Sơ nói sẽ tiễn cô nàng đến sân bay, nhưng Lưu Hạ từ chối, Lý Nhĩ Lạc mới vừa tỉnh, cậu ấy một mình ở bệnh viện Lưu Hạ không yên tâm.

Tuy rằng không quá quen thuộc người đàn ông trước mặt, thậm chí ngay cả tên cũng không biết, nhưng có 2 ngày hỗ trợ lẫn nhau, Lưu Hạ vẫn tin tưởng anh là người tốt.

Chào tạm biệt xong Lưu Hạ đón taxi đến sân bay.

Ngôn Bỉnh Sơ trở về phòng bệnh.

“Tôi muốn xuất viện.” Lý Nhĩ Lạc nói.

“Cô vừa mới tỉnh.” Ngôn Bỉnh Sơ nói.

Lý Nhĩ Lạc nhìn anh, “Ở đây khó chịu quá.”

Không biết có phải hay không chỉ là ảo giác của Ngôn Bỉnh Sơ, anh phát hiện những lời này còn có một chút mùi vị nũng nịu.

“Được.”

Vào lúc Ngôn Bỉnh Sơ làm xong thủ tục xuất viện, Lý Nhĩ Lạc đã thay quần áo xong.

Áo lông là của cô, nhưng bộ quần áo ở nhà màu vàng nhạt cô đang mặc trên người cô hoàn toàn chưa nhìn thấy qua.

Nhớ lại Lưu Hạ nói bản thân ở nhà anh ở một ngày sau mới đi bệnh viện, Lý Nhĩ Lạc nhìn bộ quần áo trên người, dùng ánh mắt dò hỏi anh.

“Nữ giúp việc thay.” Ngôn Bỉnh Sơ nói.

Lý Nhĩ Lạc cười cười, không nói chuyện.

Suy xét đến cô vừa mới tỉnh lại, Ngôn Bỉnh Sơ cố tình bước chậm lại, đi bên cạnh cô hơi dựa về phía sau một chút.

Anh lái xe thực sự rất chậm, Lý Nhĩ Lạc nhìn xuyên qua cửa sổ thấy tuyết bên ngoài đã tan rồi, khóe miệng không nhịn được cười khổ.

Có một ít đồ vật, một giấc ngủ dậy là thay đổi rồi, lòng người cũng như thế, khỏi phải nói chỉ là một trận tuyết.

Giữa chúng ta, tình yêu như thế cũng trở nên phai nhạt.

“Để tôi xuống một quán rượu nào đó là được rồi.” Lý Nhĩ Lạc nói.

Ánh mắt Ngôn Bỉnh Sơ lướt qua cô, ánh mắt sâu xa hiện lên một cảm xúc không rõ, anh yên lặng vài giây chậm rãi nói, “Đồ đạc của cô còn ở nhà tôi.”

“Được thôi, đi lấy trước vậy.”

Xe ngừng, Lý Nhĩ Lạc nhìn căn nhà trước mắt, cảm thấy con người thật kỳ diệu, rõ ràng mình đã ở đây một đêm nhưng lại không biết gì cả.

Cô theo anh đi vào, nhìn căn nhà Bắc Âu trang trí đơn giản, không khác gì với cảm giác của mình về anh.

Thu dọn đồ đạc xong Lý Nhĩ Lạc lại đi xuống lầu.

Ngôn Bỉnh Sơ tiễn cô đến huyền quan[3], tầm mắt lướt qua cổ tay cô, nhìn thấy cánh tay cô mở cửa còn để lại một vết máu đông.

[3]: Huyền quan là khu vực tính từ cửa chính vào phòng khách, là con đường mà các luồng khí phải đi qua trước khi vào nhà. Đây là nơi làm giảm những xung đột từ bên ngoài vào trong nhà và cũng là nơi bảo vệ sinh khí bên trong mái ấm của mỗi gia đình.

Lý Nhĩ Lạc bước đi, còn chưa kịp dùng sức mở cửa, đột nhiên một cơn chóng mặt ập đến, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, một ít thể lực chống đỡ đến bây giờ đã là rất cố gắng rồi.

“Cẩn thận!”

Ngôn Bỉnh Sơ kéo vai cô, ôm cô trở về phòng ngủ.

Chương 5

"Cô... có sao không?" Ngôn Bỉnh Sơ bật điều hòa lên một nhiệt độ tương đối cao.

Lý Nhĩ Lạc rất tỉnh táo, từ lúc tỉnh lại cho đến giờ đây là lúc cô tỉnh táo nhất. Lúc mới tỉnh lại ở bệnh viện đầu óc cô là một mảng hỗn độn không có sức lực để đau đớn, huống chi lúc đó Lưu Hạ còn ở đó cô không muốn làm cô nàng phải lo lắng.

Bây giờ cái cảm giác đau đầu khó chịu ấy một lần nữa xuất hiện, mỗi sợi dây thần kinh đều đang kêu gào, đau đến mức cô càng lúc càng thêm tỉnh táo.

Không khí vắng vẻ trong phòng làm cô gần như không thể hít thở, làm thế nào để trả lời anh đây?

Cô thật sự không ổn.

Nghe được hơi thở yếu ớt của cô, cùng với bộ dạng không muốn trả lời, Ngôn Bỉnh Sơ cũng không tức giận, "Cô nghỉ ngơi trước đi, tôi đi kêu cơm hộp, cô chịu khó ăn đỡ."

Trước tiên Ngôn Bỉnh Sơ rót một ly sữa tươi cho cô, để trên tủ đầu giường liền đi ra ngoài.

Sữa tươi trong ly thủy tinh hơi rung động, sau đó sữa tươi lại giữ vững ở đúng chuẩn hai phần ba ly, để lại một chút độ ấm thích hợp.

Đúng là phong cách của Ngôn Bỉnh Sơ.

Lần thứ hai Ngôn Bỉnh Sơ đi vào đã là một tiếng sau, ngoài cửa sổ đã không nhìn thấy ánh mặt trời, bóng đêm lặng lẽ chiếm lấy.

Như dự đoán, Ngôn Bỉnh Sơ nhìn thấy ly sữa tươi trên bàn không có dấu vết bị uống qua, đưa cho cô cơm hộp mà anh đã kêu.

Lần này không phải cháo, phần ăn của Lý Nhĩ Lạc là một món mà cô không biết tên, nhìn chung là rất thanh đạm, ở trên đất Mỹ mà có thể gọi phần ăn này cũng đã làm khó anh.

Lý Nhĩ Lạc ăn vài miếng, lại ăn không vô nữa, mà lúc này, di động của cô vang lên.

Tiếng chuông chỉ dành riêng cho một người, Lý Nhĩ Lạc không xem cũng biết là ai.

Mặt cô trở nên trắng bệch, tựa như có vật gì đó siết lấy tim cô, mỗi một lần điện thoại vang lên, đồ vật đó siết càng ngày càng chặt.

Nê hay không nên nghe máy đây, cô muốn nghe Lâm Cảnh giải thích, muốn nghe Lâm Cảnh cùng cô xin lỗi, muốn cho Lâm Cảnh dỗ dành cô......

Chẳng qua là khi Lý Nhĩ Lạc muốn nhấc máy thì điện thoại đã cúp rồi.

Thì ra hết duyên phận là loại tình cảnh này, Lý Nhĩ Lạc cười khổ, hai hàng nước mắt tràn mi.

Ngôn Bỉnh Sơ nhìn thấy cái tên trên điện thoại cùng với bộ dáng kinh hồn bạt vía của cô, trong lòng có một cảm giác không thể nói rõ, định nhẹ nhàng ra khỏi phòng.

"Khoan đi." Giọng nói cô nhàn nhạt.

Ngôn Bỉnh Sơ dừng bước, xoay người lại nhìn về phía cô.

"Giúp tôi vứt nó." Lý Nhĩ Lạc nói.

Ngôn Bỉnh Sơ nhìn món đồ cô đưa tới -- chiếc điện thoại cô mới nhấc máy cùng với cái hộp trang sức, tầm mắt của Ngôn Bỉnh Sơ chuyển đến mặt cô.

Viền mắt đo đỏ, nước mắt bao phủ hết khuôn mặt chỉ lớn bằng một bàn tay của cô, anh nhận lấy món đồ.

Ngôn Bỉnh Sơ đem món đồ đó cùng với túi rác trong phòng khách vứt vào thùng rác ở ngoài nhà, ngày mai sẽ có người đến thu gom.

Thật sự là đã vứt đi.

Ngôn Bỉnh Sơ trở lại trên lầu, trông thấy đèn trong phòng ngủ của mình không có bật đèn, lúc này đã bị bóng tối hoàn toàn nuốt chửng.

Lý Nhĩ Lạc ngồi dưới đất dựa vào góc tường, cô vẫn nhịn không được muốn quay lại.

Tình cảm nhiều năm như vậy, cái tên Lâm Cảnh này, sớm đã như xương cốt hòa vào máu cô, đột nhiên bỏ đi, cái kiểu đau đớn này, cái kiểu cảm giác trống rỗng không thể nắm bắt được thứ gì, cô không chịu đựng được...

Thế nhưng hơn ai khác Lý Nhĩ Lạc hiểu rõ nhất, giữa bọn họ đã xuất hiện vấn đề, cái cảm giác này đã duy trì một năm rồi, chẳng qua lần này hiện thực bắt ép cô phải thừa nhận nó mà thôi.

Cứ coi như hôm nay cô nghe điện thoại của anh ta đi, dành thời gian nghe anh ta giải thích hiểu lầm, thế nhưng những ngày sau này thì sao, bọn họ vẫn sẽ có vô số tranh cãi, vô số giải thích.

Giữa bọn họ, sao có thể đi đến tình trạng không không còn tương lai như hôm nay.

Hiện giờ Lý Nhĩ Lạc như một con cá sắp chết, chỉ cần một giọt nước Lâm Cảnh, cô sẽ sống lại, dù cho biết rằng phía trước sẽ không có hạnh phúc, không có kết quả không có tương lai.

Như vậy thật đáng sợ, cô không thể như thế, cô không muốn như thế.

"Cốc cốc..."

Ngôn Bỉnh Sơ đang nửa nằm đọc sách, nghe được cửa phòng bị gõ anh có chút bất ngờ, "Mời vào."

Lý Nhĩ Lạc nhìn anh, ăn mặc một bộ quần áo màu xanh đậm khiến cho người ta cảm thấy được sự tĩnh mịch sâu sắc, xuyên qua cổ áo chữ V lộ ra xương quai xanh, tự dưng thêm vài phần gợi cảm.

Ngôn Bỉnh Sơ quan sát ánh mắt của cô đang đi về phía mình, không giống với ánh mắt lúc ban ngày, giống như là đang nhìn...

Ừ, con mồi.

Một giây sau cái ý nghĩ này đã được cô xác minh.

"Có bạn gái không?" Lý Nhĩ Lạc hỏi.

Ngôn Bỉnh Sơ nhàn nhạt nhìn cô, chậm rãi phun ra hai chữ: "Không có."

"Chúng ta lên giường đi."
Lý Nhĩ Lạc bắt đầu cởi cúc áo.

Vẻ mặt của Ngôn Bỉnh Sơ từ đầu đến cuối không có chút nào dao động, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt cô.

Không khí rất im lặng, chỉ có vụn vặt âm thanh cởi quần áo của cô.

Mắt thấy cái cúc áo cuối cùng sắp bị cởi ra, Ngôn Bỉnh Sơ khép lại cuốn sách trên tay, đi đến trước mặt cô nắm lấy tay cô đang cởi áo.

"Lần đầu tiên của tôi, không có bệnh." Lý Nhĩ Lạc ngẩng đầu nhìn vào mắt anh.

Ngôn Bỉnh Sơ nhìn hốc mắt phiếm hồng của cô cùng với khuôn mặt bình tĩnh, nên hình dung như thế nào nhỉ? Can đảm không sợ cái chết?

"Làm không?"

"Không làm."

Lý Nhĩ Lạc cúi đầu, một lần nữa đóng lại cúc áo mới vừa cởi ra, không nhìn anh, về lại phòng kế bên.

Ngôn Bỉnh Sơ nhìn cửa phòng đóng lại, vẻ mặt không hề tức giận còn đang sót lại trước mặt anh, còn có cơ thể gầy yếu kia...

Anh cảm thấy mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.

Lúc sau, phòng bên cạnh truyền đến tiếng đóng cửa, Ngôn Bỉnh Sơ mở cửa phòng đi ra, trông thấy cô đã thay quần áo chuẩn bị đi ra ngoài.

"Đi đâu?" Ngôn Bỉnh Sơ hỏi.

"Quán bar."

Không biết vì sao, hai chữ "quán bar" khiến Ngôn Bỉnh Sơ hơi hơi bực bội, là một người đàn ông trưởng thành, Ngôn Bỉnh Sơ biết rõ, cô đi quán bar dĩ nhiên không chỉ để uống rượu.

Ngôn Bỉnh Sơ muốn gọi cô lại, nhưng gọi cô lại thì như thế nào? Cùng cô lên giường sao?

Cuối cùng âm thanh đóng cửa truyền tới.

Ngôn Bỉnh Sơ ngồi trên sô-pha trong phòng khách, nghĩ lại những việc đã xảy ra trong vài ngày qua.

Quan hệ của cô và anh chỉ thân thuộc hơn người xa lạ một tí, anh sợ phiền phức, không muốn dây dưa nhiều. Lại nói tiếp những việc anh làm mấy ngoài qua có chút không giống anh, anh là một người có tính cách rất lãnh đạm, những việc lương thiện như vậy anh rất ít làm.

Mà hiện giờ cô chỉ muốn tìm một người đàn ông để quên đi người đàn ông kia, chỉ cần là đàn ông là được, cho nên cũng không liên quan đến anh.

Nghĩ đến đây, Ngôn Bỉnh Sơ cầm ly rượu trên bàn trà thủy tinh lên uống một hơi cạn sạch, xoay người lên lầu.

Anh tiếp tục đọc cuốn sách mà anh chưa đọc xong --《THE RED BOOK》, chỉ là ánh mắt lại không thể tập trung, anh khó được có chút bực bội.

Không lâu sau, vẫn là đóng sách lại.

Nhìn đồng hồ trên tường, khoảng cách từ lúc cô đi ra ngoài đã hơn một giờ.

Nhớ đến cổ tay cô vừa mới cởi quần áo, mảnh mai như vậy, vết máu đông trên mu bàn tay do truyền nước biển vẫn rất rõ rệt, hôn mê ba ngày cùng với hôm nay mới tỉnh lại cơ hồ không ăn gì cả, bước đi đều có khuynh hướng ngất xỉu.

Cô vừa nói cái gì? Lần đầu tiên? Với cơ thể hiện tại của cô... Quán bar là nơi như thế nào, bộ dạng này của cô làm sao có thể chịu đựng được những người đàn ông đó dày vò chứ. Anh lấy điện thoại ra, mới nhớ không có số điện thoại của cô, cho dù là có đi chăng nữa, điện thoại của cô cũng đã bị anh vứt đi, tự tay vứt đi.

Ngôn Bỉnh Sơ thay quần áo xong, lái xe lang thang trên đường tìm không có mục đích, như thế không phải là cách, chỉ dựa vào tình trạng chết tâm hết hi vọng của cô, nói không chừng đã tìm một người đàn ông đi khách sạn rồi.

Trong lòng Ngôn Bỉnh Sơ có chút sốt ruột nhưng không thể hiện trên mặt, anh gọi điện thoại cho Kevin.

"Đang ở đâu vậy?" Ngôn Bỉnh Sơ hỏi.

"Đang ở nhà nè! Sao thế, cô gái nhỏ cậu nhặt được lại bị bệnh nữa rồi?" Kevin nói theo phản xạ có điều kiện.

"Cô ấy... đi quán bar rồi, cậu xem có người quen nào quen biết không, tìm một chút." Ngôn Bỉnh Sơ nói.

"Cơ thể này của cô ấy có ổn không? Còn đi quán bar? Quán bar nào?" Kevin đối với câu trả lời này có chút bất ngờ, người trẻ tuổi đúng thật là có thể chơi.

"Không biết." Ngôn Bỉnh Sơ có phần mệt mỏi.

"Cậu... làm sao mà tìm, cậu có hình chụp không?" Kevin hỏi.

"Không có."

"Thầy Ngôn! Giảng dạy bằng lời nói! Cậu không phải đang làm khó người khác sao?" Không có thông in, như vậy sao mà tìm.

"Cứ theo những quán bar gần nhà tôi, tìm từng cái một, nhanh lên, muộn chút nữa là có chuyên đấy." Ngôn Bỉnh Sơ không biết tại sao bản thân lại lo lắng như vậy, có thể là lo là cô mất mạng.

"Được, tôi biết rồi!"

Kevin lại hỏi hôm nay cô mặc quần áo ra sao, sau đó liền bắt đầu gọi điện thoại, có một số là chủ quán bar, có một số là bạn nhậu thường hay đi chơi chung.

Không thể không nói, anh chàng là cái kiểu người đi bar lâu năm vào thời điểm này mà nói, đúng là có ích.

Rốt cuộc lúc gọi xong vài cuộc gọi, có người nhìn thấy một người rất giống người anh miêu tả, đừng nói, đúng là không cách nhà anh không xa, Kevin nói cho Ngôn Bỉnh Sơ, bản thân cũng chạy qua bên đó.

Lý Nhĩ Lạc ngồi trong góc rót vài ly rượu, thế nhưng không có chút nào men say.

Không khí lờ mờ lòe loẹt tràn ngập mùi thuốc lá và rượu, âm thanh điếc tai, cả nam lẫn nữ ở đây đều điên cuồng nhảy nhót, phụ nữ quyến rũ xinh đẹp và đàn ông chộn rộn động dục, mặc dù Lý Nhĩ Lạc ngồi trong góc, cũng bị lây nhiễm hơi nóng mạnh mẽ này.

Một người đàn ông có thể coi là khôi ngô kéo cô vào sàn nhảy, lợi dụng mê ly lờ mờ ánh đèn mà sờ soạng trên người cô.

Ngôn Bỉnh Sơ dưới tình huống như vậy tìm được cô, vẫn may là không phải ở khách sạn tìm được cô.

Ngôn Bỉnh Sơ thấy tay người đàn ông kế sát cô sắp chui vào quần áo cô, anh nhanh chân chen vào đám người rộn ràng nhốn nháo, duỗi tay kéo cô vào trong ngực, không quan tâm đến sự kinh ngạc trên mặt cô, lôi kéo cô đi ra khỏi đám người.

Ngồi lên xe, Ngôn Bỉnh Sơ mở cửa sổ, gió ban đêm lạnh đến thấu xương thổi vào, thổi tan mùi thuốc lá và ý loạn tình mê trên người Lý Nhĩ Lạc.

"Tìm được rồi, cậu trở về đi."Ngôn Bỉnh Sơ gọi điện thoại cho Kevin.

Nghe thấy giọng điệu bình thản của anh, Lý Nhĩ Lạc không biết anh gọi điện thoại cho ai, cũng không muốn hỏi, chẳng qua là khẳng định có liên quan đến mình.

Về đến nhà, Ngôn Bỉnh Sơ trực tiếp kéo tay cô lên lầu, trở về phòng ngủ của anh, xoay người ấn cô lên cửa.

"Tại sao" Ngôn Bỉnh Sơ hỏi

"Tôi muốn quên đi quá khứ."

Cô muốn triệt để chặt đứt đường lui của mình.

"Có người nói quên mất một người chỉ cần hai loại: Thời gian và niềm vui mới. Bây giờ thời gian đối với tôi mà nói chỉ có thể là ngọn lửa cháy bỏng, tình cảm nhiều năm như vậy sẽ khiến tôi muốn liều lĩnh quay đầu lại, đến cuối cùng ngọn lửa ấy sẽ thiêu đốt tôi đến tro bụi cũng không còn, hiện giờ tôi chỉ là kẻ yếu, chỉ là một kẻ trốn chạy, đó là lý do tôi chọn phương án thứ hai."

"Tôi không phải."

"Tôi không phải là niềm vui mới của cô."

Anh nhìn vào mắt cô lặp lại hai lần.

"Anh có thể."

"Anh có thể là niềm vui mới của tôi."

Ngôn Bỉnh Sơ cởi áo khoác trên người mình ra, bắt đầu cởi quần áo của cô, thong thả ung dung, từng món từng món một, hiểu được ý nghĩ của anh, Lý Nhĩ Lạc cũng duỗi tay cởi dây thắt lưng của anh, thủ pháp không lưu loát nhưng trên mặt lại không chút nào ngượng ngùng.

Đến lúc cả hai đều cởi ra hết thẳng thắn nhìn vào mắt nhau.

Ngôn Bỉnh Sơ nhìn cô dưới thân mình, cô rất đẹp, có thể đẹp an tĩnh, có thể đẹp quật cường, có thể đẹp nhiệt tình, có thể đẹp lạnh lùng.

"Còn muốn tiếp tục không?"

"Tiếp tục!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau