EM CHỜ ANH GIỮA MÙA XUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Em chờ anh giữa mùa xuân - Chương 81 - Chương 82

Chương 81: Phiên ngoại (2)

Biên tập: Rosa

Hoàng hôn đúng hẹn tới, cây cối bị nướng cháy cả ngày nghênh đón một trận gió đêm mát lạnh, trên đường rợp bóng cây, lá khô bị gió cuốn bay, rụng đầy đất.

So với Bắc Kinh, mùa thu ở Ninh thành tới trễ hơn, tuy không nồng đậm nhưng lại rất dài, gần cuối tháng 11, đầu đường cuối ngõ mới có dấu vết của mùa đông.

Chung Tẫn mang theo chiếc áo khoác rồi mới ra ngoài.

Nếu yêu một người, bạn sẽ kiên trì ăn sáng mỗi ngày, lúc sang đường sẽ cẩn thận tránh dòng xe cộ, khi trời đông giá rét đến sẽ mặc thêm áo từ sớm, đi công tác bên ngoài sẽ nói hành tung của mình cho người ấy đầu tiên… Đúng vậy, bạn phải quý trọng chính mình hơn ngày trước gấp trăm lần, bởi nếu bạn có chuyện gì xảy ra, người đó sẽ khó chịu hơn bạn nhiều.

Lăng Hãn… Chung Tẫn nhẹ nhàng mặc niệm cái tên này ở trong lòng: em hiện giờ rất tốt, rất tốt!

Cô không vì sự ra đi của anh mà đánh mất lý trí, không lấy nước mắt rửa mặt, cũng không than trời oán đất.

Cô thản nhiên tiếp nhận sự sắp đặt của vận mệnh.

Lăng Hãn thích nhìn thấy cô cười.

Nụ cười của cô, là ánh mặt trời trong cuộc đời u ám của Lăng Hãn.

“Hi!” Chung Tẫn vừa cười vừa vẫy tay về phía con đường đối diện, cô trông thấy Thường Hạo.

Thường Hạo nâng tay, ý bảo cô cứ đứng ở tại chỗ, đừng nhúc nhích. Anh chờ đèn xanh sáng lên, rồi đi theo dòng người qua đây.

Trông Thường Hạo hơi mệt mỏi, vành mắt phía dưới thâm đen, trong mắt che kín tơ máu, mái tóc xoăn tít kia giống như thật lâu không quan tâm đến, rũ lộn xộn trên đỉnh đầu.

“Vụ kiện trong tay rất khó giải quyết sao?” Chung Tẫn lo lắng hỏi

Thường Hạo mặt nhăn mày nhíu: “Vụ kiện không tồi, chính là khách hàng buồn vui bất thường, lúc đầu thì muốn thương lượng, thương lượng thì thương lượng, không có gì ghê gớm cả, vậy mà bây giờ hắn lại muốn kiện, toàn bộ tài liệu phải làm lại một lần nữa.”

Chung Tẫn nhẹ nhàng gật đầu.

Khách hàng sở dĩ muốn tìm luật sư, là muốn bọn họ thay mình giải quyết vấn đề, thay mình xông pha chiến đấu, thay mình bày mưu tính kế, năng lực tiếp nhận tâm lý cũng phải mạnh mẽ hơn.

“Công việc của anh như vậy, có thời gian phải nghỉ ngơi nhiều, sao còn chạy đến đây làm gì?” Chung Tẫn không phát hiện, trong giọng nói của cô tràn đầy thương tiếc.

“Anh cũng đâu phải máy móc, dù sao cũng phải ăn cơm chứ! Hôm nay muốn ăn cái gì?”

“Có một nhà hàng Tây Tạng mới mở ở Ninh Thành, chúng ta đến thử đi.”

Tên nhà hàng rất ngắn gọn, gọi là “Đóa hoa của cao nguyên”, tọa lạc gần nhà ga, đối diện một hồ nước. Phía xa, người dạo chơi trong hồ cũng không ít, những chiếc thuyền to to nhỏ nhỏ trông như những ngôi sao, tô điểm cho mặt hồ.

Thường Hạo nhìn chằm chằm mặt hồ, trong mắt lộ ra một chút thích thú.

“Anh…không phải muốn ngồi thuyền chứ?” Chung Tẫn cho rằng mình nhìn lầm.

“Loại cảm giác này rất thoải mái!” Thường Hạo chỉ vào một con thuyền hình vịt con, trên thuyền có một đôi đang ngồi. Mái tóc dài của cô gái kia bị gió đêm thổi bay, giống như đang quảng cáo cho nhãn hiệu dầu gội nào đó vậy.

Chung Tẫn nuốt nước miếng, do dự nói: “Nếu không chúng ta đi dạo hồ trước đi, ăn tối sau.”

Hai mắt Thường Hạo sáng lên.

Thật ra cô muốn giúp anh giải stress. Hai người lớn chen chúc trong một chiếc thuyền hình vịt con, nhìn qua có hơi ngớ ngẩn.

Gió đêm trên mặt hồ hết sức mát mẻ, lại mang chút mùi tanh nhàn nhạt của đám cỏ nước, trong hồ có một cái đảo nhân tạo, bên trên trồng cỏ lau. Cỏ lau ố vàng, bông lau trắng tuyết, mùa thu chậm rãi đẹp như tranh, chiếc thuyền vòng qua hòn đảo nhỏ, trên mặt hồ chỉ có thuyền của bọn họ, hoàng hôn khẽ buông xuống.

Trong khoảnh khắc, thế giới này cứ như chỉ thuộc về hai người họ.

Không ai nói gì.

Một con hải âu vừa hót vừa lướt qua mặt nước, làm nổi lên một vòng gợn sóng.

Thuyền chạy vòng quanh tại chỗ.

“Chắc lâu rồi anh chưa đi ngủ trước 10h nhỉ?”

Chung Tẫn hắng giọng, phá vỡ sự im lặng.

“Có một lần.”

“Anh… phải sửa lại tóc tai thôi.” Nói xong, Chung Tẫn có chút lúng túng, cảm thấy hình như mình nói hơi quá.

May mắn là, Thường Hạo là người rất sơ sài, cũng không nghĩ nhiều, chỉ phàn nàn: “Sửa sao cũng như cũ, sau này tôi dứt khoát cạo trọc là được.”

“Vì không còn cách nào nên những người bị hói mới cạo trọc. Anh đừng nói bậy, đầu trọc rất khó coi.”
“Vậy phải làm sao?” Vẻ mặt Thường Hạo có chút buồn rầu, tình cảm giấu kín thật sâu trong đáy mắt.

Chung Tẫn hít một hơi: “Mẹ tôi có quen một nhà tạo mẫu tóc, tay nghề cực kỳ tốt, ngày mai tôi tìm anh ta, bảo anh ta giúp anh thử xem.”

“Anh…” Thường Hạo muốn nói cái gì đó, nhưng lại nói không nên lời.

Lúc rời thuyền, anh bảo cô đến nhà ăn chờ, còn anh đi tính tiền, khi ánh hoàng hôn che khuất bóng dáng cô, anh nhịn không được mà siết chặt nắm đấm.

Sau hơn một ngàn ngày, rốt cuộc cô cũng phân tâm để chú ý đến anh. Lo lắng cho sức khỏe của anh, quan tâm đến hình tượng của anh, những chuyện này sao có thể không khiến anh kích động chứ?

Một đường này, anh đã đi dè dặt biết bao, không thúc giục, không nôn nóng, kiên nhẫn vô cùng.

Một chút bất ngờ, cũng là niềm hạnh phúc to lớn của anh.

***

“Chung Tẫn!” Trước cửa thang máy, Mục Đào gọi Chung Tẫn lại.

Chung Tẫn xoay người: “Chào trưởng khoa Mục.”

“Cùng đến nhà ăn đi!”

Chung Tẫn mỉm cười gật đầu.

Sang thu, nắng giữa trưa rất mạnh, lúc đón ánh nắng, sẽ vô thức mà nheo mắt. Mục Đào ghé mắt quan sát Chung Tẫn, sự yên tĩnh của cô luôn làm anh bất an.

“Sau khi khoa trinh sát và điều tra sửa sang xong, toàn bộ văn phòng đều thay đổi, vị trí cũng được điều chỉnh lại, chỗ của cô gần cửa sổ đó, hy vọng cô sớm quay lại.”

Chung Tẫn ngượng ngùng cau mày: “Trưởng khoa Mục…”

Mục Đào khoát tay: “Đừng tìm cớ, nếu cô thật sự thực thích sửa sang lại tài liệu, toàn bộ tài liệu của khoa sẽ giao cho cô, cô cũng biết bọn họ lười như thế nào mà, viết một cái đơn khởi tố còn khó hơn sinh con. Quan trọng là, Chung Tẫn, tôi thật sự muốn thấy cô ngồi ở chỗ của công tố trên tòa án lần nữa.”

Hai người đều đứng lại, ánh mặt trời kéo dài chiếc bóng của hai người.

“Trưởng khoa Mục, tôi…cuối năm nay chuẩn bị từ chức.”

Mục Đào giật mình.

“Tôi muốn đến văn phòng luật sư làm luật sư thực tập. Sở dĩ nghĩ như vậy, không phải vì làm luật sư có thể kiếm nhiều tiền, mà là tôi cảm thấy làm luật sư rồi, phương diện tiếp xúc sẽ rộng hơn, mấy vụ án cũng sẽ hết sức phong phú. Ở phương diện hình sự và dân sự, tôi có thể học được rất nhiều thứ, có thể giúp tôi nâng cao việc nhận thức vấn đề và năng lực giải quyết vấn đề, vả lại, làm luật sư có tính lựa chọn, có thể chi phối thời gian của mình một cách hợp lí, tôi muốn… được đi đó đi đây nhiều hơn.”

Mục Đào xòe hai tay ra: “Có vẻ như tôi không thể nói được gì nữa, dù làm gì, làm ở đâu đều không quan trọng, chỉ cần cô vui vẻ là được.”

“Ồ, lần đầu tiên nghe trưởng khoa Mục nói một cách cảm tính như vậy đấy.”
“Tôi còn muốn nói một câu cảm tính nữa.”

“Hể?” Chung Tẫn nâng mặt lên, ánh mắt đầy nghi hoặc.

“Nên tìm bạn trai rồi, luật sư Chung.”

Đáy mắt Chung Tẫn lóe lên những gợn sóng rất nhỏ, khuôn mặt lập tức ngây ra.



Phương Nghi lại ra nước ngoài, bà và giáo sư Lôi nghiễm nhiên trở thành một đôi thần tiên quyến lữ. Giáo sư Lôi cố ý di dân sang Canada, nghe nói bầu trời ở đó rất cao, mây rất đẹp, không khí vô cùng trong lành, rất thích hợp ở lại dưỡng lão.

Ông ấy cầu hôn Phương Nghi.

Ngày nào đó, Phương Nghi khóc như một cô gái nhỏ.

Chung Tẫn nói: “Mẹ, đừng nghĩ nhiều, làm theo cảm giác đi.”

Phương Nghi hỏi: “Còn con thì sao?”

Chung Tẫn cười: “Con có anh hai, chị dâu, dì nhỏ dượng nhỏ, mẹ lo lắng cái gì chứ?”

Có câu cô không nói, cô còn muốn làm bạn với Chung Thư Giai.

Cuộc đời chính là một vở diễn.

Phương Nghi sau nước mắt thấy cầu vồng, còn Chung Thư Giai sau khi cười nghênh đón bão táp.

Ông ta thật sự tìm được A Viện, trong một bệnh viện ở Quảng Đông, A Viện còn ở trong phòng sinh, y tá đưa đứa bé cho Chung Thư Giai nhìn.

Thật sự là sấm sét giữa trời quang.

Tuy đứa bé mới sinh nhìn không ra mặt mũi, nhưng một đứa bé tóc vàng, mắt xanh, sao có thể không khiến Chung Thư Giai sợ hãi đây? Trở lại Ninh thành, Chung Thư Giai liền ngây người cả ngày. Cứ như thím Tường Lâm [1] vậy, mỗi ngày gọi điện cho Chung Tẫn, vừa khóc vừa kể lể cảnh ngộ của ông ta.

[1] Đây là nhân vật hư cấu trong truyện ngắn《 Chúc Phúc 》của Lỗ Tấn. “Tường Lâm” 祥林 được dùng làm tên người, mang ý nghĩa “cát tường như lâm” 吉祥如林, vận mệnh rất tốt. Cho nên, trong xã hội Trung Quốc cũ, không ít người dùng nó. Nhưng, với thím Tường Lâm, từ ý nghĩa mặt chữ, tác giả đã dùng với ý nghĩa ngược lại. Những gì mà thím Tường Lâm gặp phải trong cuộc đời hoàn toàn là những nạn tai, bất tường, chẳng phải “cát tường như lâm”, “vận khí đặc hảo” gì cả. Vì thế, tên gọi “Tường Lâm tẩu” càng phản ánh một cách sâu sắc tính bi kịch của nhân vật và câu chuyện. (nguồn Internet)

Ông ta quỳ gối trước mặt Phương Nghi, tha thiết tái hợp, đáng tiếc Phương Nghi đã đi xa.

Chung Tẫn khuyên ông ta viết thư pháp tiếp, học Thái Cực quyền, cố gắng làm cho mình bận rộn.

Chung Thư Giai bất đắc dĩ chấp nhận sự thật.

Một ngày nọ, Chung Tẫn cùng ông ta ra công viên đi dạo, ở đây, cô gặp vợ chồng Phó Yến.

Họ cũng đang tản bộ.

Thang Chí Vi thật sự bị trúng gió. Vì trúng gió, nên liệt nửa người, hoàn toàn không nói được. Có lẽ, ông ấy cũng chẳng còn gì muốn nói với thế giới này nữa.

Gió nhẹ thổi tới, thân mình của ông ấy dường như nhẹ tựa lông chim.

Thường Hạo gọi điện tới, nói rằng mở miệng gần nửa ngày, hút gần một gói thuốc lá, đầu hơi choáng váng, rất muốn trở về nghỉ ngơi, nhưng buổi tối còn phải ăn cơm với thẩm phán.

“Vì sao phải ăn cơm?”

“Lưu lại cho anh ta một ấn tượng tốt, để khi tố tụng sẽ không làm khó anh.”

Chung Tẫn bật cười: “Ai dám làm khó Thường đại luật sư chứ!”

“Aizzz, vị thẩm phán này không thích uống rượu, chỉ thích hát karaoke, đêm nay không biết phải ầm ĩ tới khi nào mới có thể về nhà. Cô gái hát đệm giúp anh cũng khiến người ta phiền chán.”

Bị giọng điệu của anh cuốn hút, Chung Tẫn chau mày: “Hay là tìm một lý do để về sớm đi?”

“Dạ dày của anh còn hơi đau.”

Nghe vậy, trái tim Chung Tẫn cũng xoắn lại: “Vậy đừng đi nữa, anh chỉ cần có chứng cứ chính xác, thẩm phán có thể làm khó anh ở đâu?”

Thường Hạo thở dài: “Không nói nữa! Hy vọng Quốc khánh có thể nghỉ ngơi thật tốt.”

Chung Tẫn cầm di động đứng trên phố, trong lòng chợt thấy buồn bã và mất mát.

Chương 82: Phiên ngoại (3)

Biên tập: Rosa

Việc kinh doanh của Trung tâm thẩm mỹ Hoa Hồng bắt đầu phát đạt, nỗi lo vẫn luôn đeo bám Úc Minh rốt cuộc cũng chậm chạp rơi xuống, anh ấy và Hoa Bội chuẩn bị đi Châu Âu bù đắp lại tuần trăng mật.

Hoa Bội bảo Chung Tẫn đi chung.

“Chỗ đó du khách nhiều lắm, tôi xem cậu như một du khách trong đoàn là được.” Hoa Bội nói.

“Tôi mới không hiếm lạ, tôi có nơi để đi rồi.”

Chung Tẫn mỉm cười nhìn về phía đầu đường.

Trước kỳ nghỉ dài hạn, bước chân của mỗi người đều chậm đi, vẻ mặt rất thảnh thơi.

Quốc khánh, thời tiết ôn hoà, rất thích hợp để đi xa.

“Lại về An Trấn?”

Chung Tẫn đang muốn trả lời, vừa ngẩng đầu thì thấy Hoa Bội đang trợn tròn mắt, cô nhìn theo, một người đàn ông đẹp trai và nghiêm chỉnh đang đi vào trung tâm thẩm mỹ.

“Này, coi chừng Úc Minh ghen.” Chung Tẫn đá cô ấy.

Hoa Bội nhanh chóng liếc vào trong, cười hì hì nói: “Chỉ nhìn thôi mà, cũng đâu có làm gì, nhưng mà, thật sự rất đẹp trai.”

“Cái đồ sắc nữ kia, tật xấu không đổi nhỉ, đẹp trai thì sao?”

Hoa Bội im lặng một lát, đột nhiên từ từ thở hắt ra: “Nói đến đẹp trai, Thang Thần Phi mới thật sự là đẹp trai.”

Đây là lần đầu tiên sau ba năm, Hoa Bội nhắc tới Thang Thần Phi, nói xong, cô ấy lại vui vẻ tán gẫu đề tài khác.

Những gì Thang Thần Phi lưu lại cho cô ấy chỉ là bề ngoài đẹp đẽ mà thôi, những thứ khác đã sớm không còn vết tích. Tiết tấu nhanh như vậy, ai dám lưu luyến chuyện cũ lần nữa?

Chung Tẫn cũng rất ít nhớ tới Thang Thần Phi, cô không biết nên hận hay nên đồng tình với hắn.

Hắn là kẻ đầu sỏ, kẻ hủy diệt mọi chuyện, cũng là kẻ chịu tổn thất.

Aizzzz, không cần phân tích quá sâu, đều là sự sắp đặt của vận mệnh.

Duyên sâu duyên mỏng, tất cả đã được định trước.

Chung Tẫn mua một đống đồ chơi về An Trấn.

Một con đường cao tốc đã được xây gần An Trấn, hiện tại về An Trấn, cô đều lái xe. Toàn bộ hành trình chỉ mất 4 tiếng, rất nhanh.

Sắc thu mê người, phong cảnh như tranh! Tâm trạng của Chung Tẫn cũng vui sướng đến nỗi muốn hát lên.

Cháu gái nhỏ đã biết chạy, hai cái chân vừa ngắn vừa béo chạy một mạch ra đầu trấn, đứng chờ cô, vừa thấy cô sẽ đòi ôm.

Chung Tẫn ôm con bé lên xe, Hồng Diệp lái xe thay cô.

“Mẹ giúp em quét dọn nhà rồi, chăn cũng đổi thành loại dày.” Hồng Diệp nói.

“Anh hai đâu ạ?”

“Có một nhóm người Chiết Giang định mua bồn cảnh, anh ấy đưa họ đi thăm vườn ươm rồi.”

Chung Tẫn vừa chơi đùa với con bé vừa liếc nhìn cảnh vật ven đường, muốn nói lại thôi.

Hồng Diệp nhìn vào gương chiếu hậu, miệng cười không ngừng: “Luật sư Thường đã đến đây từ sớm, chạy xe cả đêm qua, bây giờ còn chưa dậy, giống như bị hầm cho mấy đêm vậy, hình tượng lần này có hơi khác, kiểu tóc không buồn cười như trước nữa. Cục cưng nhìn anh ấy nửa ngày, mới cho ôm.”

Chung Tẫn nhẹ nhàng ồ một tiếng.

Cô không hề nói cho Thường Hạo ngày cô đến An Trấn, nhưng ngày đầu tiên cô trở về, anh đã đến trước cô nửa ngày.

Dường như, bọn họ là không hẹn mà gặp.

Ngay từ đầu, anh vốn ở trong một khách sạn nông gia, không quấy rầy người nhà của cô. Anh ở trong khách sạn đọc sách, ngủ nghỉ. Cô đến đó gặp anh, hai người cùng ăn cơm, tản bộ.

An Trấn chính là một cái trấn nhỏ bị con sông và ruộng đồng vây xung quanh, đi dạo từ đầu trấn đến cuối trấn, chỉ mất 10 phút. Không tệ, lúc cô trở về, không phải mùa xuân thì cũng là mùa thu, phong cảnh ruộng nương rất đẹp, có thể dẫn anh đi dạo trong đó.

Anh nói cảm thấy rất thảnh thơi, cũng thích sự an tĩnh của nơi này. Ở đây, anh ngủ rất ngon.

Vì nhiều lần đến, không chỉ Hà Kính biết anh mà mấy ông chủ bà chủ của những cửa hàng ở trấn trên cũng biết anh. Có một lần, ba Hà nói: “Nếu là bạn của Chung Tẫn thì không cần lãng phí tiền, nhà của chú lớn, tới đây ở đi!”

Thường Hạo khéo léo từ chối.

Mãi đến khi Chung Tẫn lên tiếng: “Đến nhà tôi đi, ăn uống cũng tiện hơn bên ngoài.” Anh mới vào ở. Hà Kính rất nhanh trở thành bạn bè với anh, xưng anh gọi em, bé con ngọt ngào gọi anh, chú Thường.

Anh vụng về ôm lấy con bé, tùy ý để nó chơi đùa với mái tóc xoăn tít của mình.

Chung Tẫn không hỏi tại sao anh lại đến đây, từ khi anh theo cô trở về, cô rất sợ nghe được đáp án.



Chung Tẫn ở tại nhà mình, không, là nhà của cô và Lăng Hãn. Năm trước, Phương Tình giúp cô trồng một cây hồng trong sân, không ngờ năm nay đã kết quả. Quả đã chín đỏ, trong đám lá cây, nhìn như những chiếc lồng đèn nhỏ.

Trên tủ đầu giường đặt một bức ảnh của cô và Lăng Hãn.

“Hi, Lăng Hãn!” Chung Tẫn ngồi xuống giường.

Trong lòng vẫn còn những buồn bã nhàn nhạt, cô nhắm mắt lại, nhớ đến nụ cười của Lăng Hãn, nhớ cánh tay hữu lực của anh, nhớ lồng ngực rắn chắc mà dịu dàng…

“Em có thể cầu xin cho mình già đi được không, như vậy, chúng ta có thể gặp lại nhau sớm một chút, nhưng mà, thời gian trôi qua quá chậm!” Cô nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên khóe mắt rồi đứng dậy đi rửa mặt.

Chung Tẫn khóa cổng lại, nhìn về phía vườn ươm, sau đó xoay người đi đến nhà Phương Tình.

Mùi vịt Bát bảo bay ra từ trong phòng bếp, món này là sở trường của Phương Tình, chỉ có điều là rất tốn thời gian.

“Dì nhỏ!” Chung Tẫn nhìn thoáng qua phòng khách, rộng rãi nhưng trống rỗng.

Phương Tình đưa cho cô trái lê vừa rửa sạch: “Mới hái xuống đấy, mềm lắm!”
“Dượng nhỏ và anh hai đã đến vườn ươm rồi ạ?”

“Ừ!”

“Thường Hạo đâu ạ?”

“Tìm Lăng Hãn uống rượu rồi.”

Cái tên Lăng Hãn này ở nhà họ Hà không phải từ gì cấm kị, anh nghiễm nhiên cũng là một phần của nhà họ Hà. Giống như, anh chưa từng mất đi, anh vẫn còn sống, chỉ là không có một hình ảnh cụ thể.

Thản nhiên như thế, bi thương tự nhiên sẽ phai nhạt.

Trước mộ Lăng Hãn, có cây có cỏ, cây ăn quả, có cây cảnh suốt bốn mùa, ở đâu cũng không thấy u ám, chỉ thấy thoải mái. Nhà họ Hà thường xuyên đi vào đó cắt tỉa. Mỗi khi gây giống mới, Hồng Diệp luôn trồng một gốc cây ở nơi này.

Bây giờ, Lăng Hãn nhất định rất rất hạnh phúc.

Chung Tẫn đi về phía vườn ươm, sắc trời chưa tối hẳn, hơi lạnh có chút tăng thêm, cô đưa tay ôm hai vai.

Cạnh vườn ươm có một con đường nhỏ, cuối đường, chính là mộ của Lăng Hãn.

Mỗi lần Thường Hạo đến, đều sẽ tìm Lăng Hãn uống rượu.

Bọn họ cũng chưa chính thức gặp mặt, nhưng lại giống như chưa nói xong, Thường Hạo mới hớp một ngụm thì đã qua một tiếng.

Chung Tẫn không quấy rầy Thường Hạo, anh đã đứng dậy, gió thổi tới mùi rượu.

Trong ánh hoàng hôn nhàn nhạt, ánh mắt anh sâu thẳm, khiến người ta không nhìn ra cảm xúc gì, vừa như đang lo lắng, vừa như đang che giấu gì đó.

Chung Tẫn đột nhiên nhìn thấy nỗi cô đơn và bất đắc dĩ vô biên vô hạn của anh.

Cô hoảng hốt trốn sau một thân cây.

Đến khi Thường Hạo đi xa, cô mới đến trước mộ Lăng Hãn, ngón tay khẽ chạm vào ‘năm chấm thủy’ kia.

“Lăng Hãn, nói cho em biết, anh ấy đã nói chuyện gì với anh vậy?”

Gió nhẹ khẽ lay động, thổi bay góc áo của cô.

Bóng đêm dần buông.

Yên tĩnh như vậy, tối đen như vậy, đột nhiên, cô không thấy rõ tình cảm chôn sâu trong trái tim của mình nữa.



Trên bàn cơm, không khí hòa hợp, Hà Kính liên tục bày trò. Tuy Thường Hạo không có khiếu hài hước, nhưng trông anh rất vui vẻ, dường như, mất mát và chua sót vừa nãy, chỉ là áo giác nhất thời của Chung Tẫn.

Không ai thấy hứng thú với mối quan hệ của cô và anh, ai cũng nói bọn họ là bạn bè.

Mọi người đều đang cẩn thận che chở cho trái tim của cô.

Có phải anh cảm thấy rất vất vả không? Chung Tẫn len lén nhìn anh.

Ăn xong cơm chiều, anh đưa cô về nhà. Đứng trước cổng, anh nói tạm biệt với cô.

Cô hoảng hốt đứng ở trong sân, trong lòng dường như có cái gì đó, rốt cuộc không chịu nổi nữa, cô chậm rãi ngồi xuống, chôn mặt trong khuỷu tay.

Thật ra không cần hỏi, không cần nói, anh đã sớm để thời gian phơi bày tình cảm kia của mình, cô nhìn thấy rất rõ.

Rất nhiều, rất nhiều chuyện, cô đã không có cách nào xem nhẹ được nữa.
Thường Hạo!

Mưa rơi trong đêm, gió thu rơi trong mưa.

Hồng rơi đầy sân, lá cũng rụng!

Trong phòng khách, di động để trên bàn trà kêu to, Chung Tẫn bỏ cái chổi xuống, chạy tới.

“Chung kiểm, cô có thể liên lạc với Thường đại luật sư giúp tôi được không?” Là trợ lý của Thường Hạo, giọng điệu rất lo lắng: “Anh ấy tắt điện thoại rồi!”

Chung Tẫn vội vàng trả lời: “Được, có chuyện gì vậy?”

“Ba mẹ anh ấy đến Bắc Kinh rồi, định cho anh ấy một sự ngạc nhiên và cùng đón Trung thu với anh ấy, kết quả, anh ấy lợi dụng kỳ nghỉ rồi chơi trò mất tích. Chung kiểm, đây thật sự không phải thói quen tốt. Một luật sư lớn, có bao nhiêu người tìm, bao nhiêu việc lớn việc nhỏ, thế mà lại tắt máy. Nếu gặp anh ấy, cô hãy bảo anh ấy nhanh chóng gọi lại. Ba anh ấy là giáo viên xuất sắc cấp quốc gia, mẹ là bác sĩ khoa nhi nổi tiếng, tôi đây không dám đắc tội.”

Chung Tẫn há miệng, nhưng lại không phát ra tiếng.

Giọng điệu hùng hồn của trợ lý chợt thay đổi, có chút buồn bã: “Chung kiểm, tôi… Không phải biện hộ thay cho luật sư Thường đâu, anh ấy có thể lên tòa án, nhưng trong chuyện tình cảm thật sự rất ngốc. Cũng ba năm rồi, diễn xuất không một chút tiến bộ, lại còn cố tình siêng năng, tóc của tôi vì lo lắng thay anh ấy mà đã bạc trắng, cô nói xem, mấy năm nữa, anh ấy cũng gần 40, cô gái nhà ai còn dám lấy đây? Người thì nóng nảy, tính cách không tốt, miệng lưỡi lại lợi hại, haizzzz! Chung kiểm, thật ra, trong lòng chúng ta đều có những người không thể quên được, nhưng không có nghĩa là chúng ta sẽ không thể yêu thêm ai khác, đó... Vẫn là người đàn ông tốt đâu!”

Một tràng lời nói không logic khiến Chung Tẫn vừa muốn cười vừa muốn khóc.

Lúc đang ăn cơm, người nhà họ Hà vừa nghe nói ba mẹ Thường Hạo đang ở Bắc Kinh thì vội vàng giục Thường Hạo nhanh quay về.

Chung Tẫn lái xe đưa Thường Hạo đến thị trấn ngồi xe lửa.

Ngày thứ 3 của kỳ nghỉ dài hạn, nhà ga cũng không quá đông. Mua vé rất thuận lợi.

Thường Hạo ngơ ngác nhìn đường ray thật dài, vẻ mặt trông như mỏi mệt, lại trông như buồn bã. Nếu muốn đến An Trấn nghỉ phép lần nữa, phải chờ tới mùa xuân năm sau.

Mỗi tết âm lịch, Chung Tẫn đều ở lại Ninh Thành đón năm mới với Chung Thư Giai, cô rất xứng với cái danh ‘con gái’ này.

Anh lặng lẽ cân nhắc ở trong lòng, 5 tháng quá dài, gần đây, anh càng ngày càng thiếu kiên nhẫn, đây không phải chuyện tốt, có lẽ sẽ dọa đến Chung Tẫn.

Tàu kéo còi chạy vào trạm. Nhóm lữ khách thưa thớt xếp hàng lên xe, Thường Hạo đứng ở cuối cùng.

“Thường Hạo…”

Anh kiềm chế nỗi lưu luyến sắp tràn ra, nở nụ cười: “Trở về lái chậm một chút, chú ý an toàn. Sau khi tới An Trấn, nhớ gọi điện cho anh.”

Đáy mắt Chung Tẫn dâng lên một tầng nước.

Cô nhớ tới lần bọn họ mới gặp nhau, anh vừa thẳng thắn vừa kiêu căng không ai bì nổi, mà anh hiện tại, dịu dàng, cẩn thận và chu đáo.

Mỗi lần cô gặp rắc rối hay bất lực, anh sẽ luôn là người xuất hiện đầu tiên. Sự ỷ lại của cô vào anh là điều rất tự nhiên.

Cô cầm tay anh.

Anh đang run rẩy.

“Có đi không?” Nhân viên tàu hỏi.

“Tôi không mua vé, sau khi lên xe có thể mua lại không?” Chung Tẫn hỏi.

Thường Hạo nhìn cô chăm chú.

Chung Tẫn rũ mắt, trên gò má hiện lên một chút ửng đỏ: “Bắc Kinh… Mùa thu rất đẹp, em bỗng nhiên muốn đi xem.” Cô sao chép nguyên xi lời anh nói hồi cùng cô về An Trấn lần đầu tiên.

Thường Hạo mở to hai mắt, giây tiếp theo, anh dang hai tay ra, ôm cô nhảy lên tàu lửa.

Tàu chuyển động, bọn họ vẫn đứng trên hành lang, Thường Hạo không dám thở, sợ phá vỡ cảnh tượng như mơ này.

Chung Tẫn cười yếu ớt: “Em vẫn là Chung Tẫn của trước đây, sẽ không thay đổi nhiều lắm, nhưng mà…”

Anh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi: “Không có tuy rằng, không có nhưng mà, anh nói rồi trái tim của anh rất lớn, có thể tiếp nhận mọi thứ của em, tất cả những người em yêu. Đúng vậy, mùa thu ở Bắc Kinh rất đẹp, em muốn đi đâu, anh sẽ đi với em, không, anh sẽ nắm tay em, thật chặt.”

Anh mở to mắt, nhìn cô bằng ánh mắt sáng rực.

Tâm, mừng rỡ như điên.

Chung Tẫn khẽ chớp mi, trong mắt mơ hồ có nước mắt: “Được!”

Cô ngẩng đầu lên, vừa vặn đón lấy nụ hôn của anh.

Đừng vì biết đâu sẽ thay đổi.

Mà không nói ra lời thề đẹp đẽ kia.

Đừng vì biết đâu sẽ chia lìa

Mà không dám xin một lần yêu nhau.

Hoa sẽ lại nở vì một mùa đặc biệt.

Không còn sợ hãi hay lo lắng, chỉ còn một mảnh dịu dàng và yên tĩnh, như thể có một dòng suối ngọt chảy từ môi nhau đến nơi nóng bỏng nhất của đáy lòng.

Ba năm trước, khi cô xoay người, xách theo hai túi xúc xích nóng và đồ uống nóng đi trong cơn phẫn nộ của anh, cô cho rằng bọn họ giống như hai người xa lạ đi trên đường không cẩn thận dẫm phải chân của đối phương, sau này sẽ không gặp lại.

Đó, là khởi đầu của câu chuyện.

Còn đây, là kết cục của câu chuyện.

- Hết chương 82-

——-Toàn văn hoàn——-

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước