EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 96 - Chương 100

Chương 76

An An học xấu… Từ việc An An trêu chọc ta cho đã sau đó… xoay người đi không chút lưu luyến có thể nhận ra được… Buồn bực, buồn bực… Đau khổ quá! 

An An đã thay đổi từ lúc nào? Sao ta không phát hiện? Rõ ràng trước kia An An không như vậy! An An của lúc trước luôn rất trực tiếp, quả quyết không chút do dự, nói làm là làm ngay! An An thay đổi, khiến ta cảm thấy thật xa lạ. 

Ta nằm dài trên giường, muốn được lẳng lặng một mình. ‘Lẳng lặng’, mày ở đâu, mau ra đây đi!

An An bước ra từ trong phòng tắm, ném cái khăn lông ướt nhẹp vào thẳng mặt ta.

“Mau dập lửa đi. Thời tiết khô ráo, để khí huyết dâng trào, chảy máu mũi nữa thì nguy.” Giọng nói lạnh lùng cứ như ta là người xa lạ. Không, hiện giờ hai chữ ‘vô tình’ đã hoàn toàn không đủ để diễn đạt mức độ vô tình của An An với ta! Muốn đánh một trận ghê! Làm như ta ‘khí huyết dâng trào’ không hề liên quan gì tới cậu ta vậy! 

Chẳng biết là do lạnh hay do giận, tay ta run run cầm cái khăn ướt lạnh như băng tự lau mặt cho mình. đáiễn.đnà"ngda;êq/lý.đồaghn Ta ngồi dậy, nhìn An An với ánh mắt u oán, “Cậu đã thay đổi tới mức khiến tôi không còn nhận ra… Cậu còn là An An bảo bối của tôi sao? Chẳng lẽ cậu đã quên những kỉ niệm vui vẻ ngồi đối ẩm luận thơ trước hoa dưới trăng của chúng ta lúc ban đầu…” Ta kéo thật dài âm cuối.

An An co giật khóe miệng, cố nhịn, không nói.

Ta tiếp tục khóc lóc kể lể trách móc An An, “Nay cậu, cậu lại đùa giỡn thân thể tôi! Đúng là cầm thú!”

“Lúc ban đầu trước hoa dưới trăng? Xin lỗi, tôi chỉ nhớ ban đầu của chúng ta trước bồn ăn cho chó.” An An ngoài cười như trong không cười nói ra sự thật.

Ta lập tức khôi phục bình thường, “Cái này gọi là ‘nghệ thuật hóa’, hiểu không?! Phối hợp với tôi một chút không được à? An An ga lăng của tôi đâu rồi?!”

An An vươn tay ra, nói, “Đứng lên. Đi ra ngoài một chút.”

Ta nắm lấy tay An An mượn lực đứng lên, cất khăn ướt vào phòng tắm, sau đó hỏi An An, “Đi đâu?”

“Bệnh viện.”

“Cậu bệnh à?”

“Cậu bệnh.”

“Tôi không có bệnh!”

“Có.”

“Bệnh gì?”

“Điên.”

“…” Ta lập tức buông tay An An ra, bắt khuôn mặt tươi cười biến thành mặt than, cố gắng hết sức trừng An An, ý đồ trừng cho cậu ta thấy xấu hổ phải nhận sai.

An An nhìn thẳng vào mắt ta một lát, sau đó hôn lên khóe miệng ta, nhẹ như chuồn chuồn lướt nước. Muốn làm lành? Ta là người dễ dàng tha thứ như vậy sao?

“Hiện giờ tình trạng cơ thể cậu không ổn định, ngày ngày tu tu không phải là chuyện tốt.”

Nói như kiểu ta rất khao khát ấy! Rõ ràng là cậu quyến rũ tôi trước… Ta sờ sờ khóe miệng, quyết định tạm thời không truy cứu việc cậu ta đổ thừa. Mỹ nam kế của An An thử với ta trăm phát trăm trúng, trước mặt sắc đẹp, ta vĩnh viễn không thể cứng rắn nổi, thật đáng buồn bực!

Ta và An An vừa ra khỏi phòng, Tống Khanh Nhiên bỗng từ đâu xuất hiện, hỏi An An, “Anh, anh định đi ra ngoài à?”
An An ừ một tiếng.

Tống Khanh Nhiên lập tức cười híp mắt với ta, “Vậy em mượn bạn của anh một lát được không?”

An An nhíu mày nhìn Tống Khanh Nhiên, cự tuyệt không chút do dự, “Không.”

Có lẽ là Tống Khanh Nhiên không ngờ An An từ trước tới giờ vốn rất thương yêu mình lại cự tuyệt trực tiếp như vậy, kinh ngạc hỏi, “Tại sao ạ?”

“Của riêng, không bán không cho mượn.”

Cái gì?! Ta liếc An An một cái, sau đó cười nói với Tống Khanh Nhiên, “Đừng nghe anh em nói bậy! Tiểu thư, xin hỏi cô có cần giúp đỡ gì không?”

Tống Khanh Nhiên nhe răng cười, cầm tay ta kéo đi, “Anh mau qua đây!” sau đó quay đầu nói với An An, “Anh, anh xuống lầu chờ một lát đi! Em chỉ mượn chút xíu thôi, sẽ trả lại ngay!”

Ta xen vào nói giúp Tống Khanh Nhiên, “Hôm nay trời rất ấm, cậu ra vườn hoa dạo một lát đi, tôi lập tức xuống liền!”

An An thấy ý ta đã quyết, không nói gì thêm, thấy ta và Tống Khanh Nhiên vào phòng sách rồi mới xoay người đi xuống lầu.

Vào phòng sách, Tống Khanh Nhiên nhờ ta lấy một quyển sách để ở chỗ cao nhất xuống. Thì ra là lấy sách giùm, còn tưởng chuyện gì bí mật chứ! Ta nhanh chóng lấy sách đưa cho Tống Khanh Nhiên. 

Tống Khanh Nhiên bỗng cười hỏi, “Anh Giang Tư, anh có thể ngồi đây với em một lúc không?”

Ta ngạc nhiên hỏi, “Tại sao?”

Tống Khanh Nhiên tỏ vẻ thần bí, xoay người tiến về phía ban công, ngoắc đầu ngón tay ý bảo ta đi theo.

Bọn ta đứng trên ban công nhìn xuống vườn hoa. Hình như là An An! Đang lúc ta định cúi người nhìn cho rõ, Tống Khanh Nhiên bỗng kéo áo ta, cho ta ngồi sụp xuống, nhìn xuyên qua rào chắn. Tống Khanh Nhiên nói nhỏ, "Đừng để lộ.”
Ta thấy dáng vẻ thận trọng của Tống Khanh Nhiên, thật sự rất muốn cười, nhưng sợ làm cô bé không vui nên cố nhịn, nói, “Ừ.” 

Bên cạnh An An là một cô bé tuổi cỡ Tống Khanh Nhiên, tóc ngắn, mặc dù nhìn không rõ lắm, nhưng có thể mơ hồ thấy là một thiếu nữ xinh đẹp. An An đi trước, cô bé kia theo sau cách khoảng hai bước chân. Đột nhiên cô bé đứng lại, nhìn An An mấy giây, sau đó bước nhanh đuổi theo. An An bỗng dừng bước, hình như do cô bé kia gọi.

Tống Khanh Nhiên vui vẻ nói, “Rốt cuộc cũng dũng cảm một lần!”

Ta hỏi nhỏ, “Bạn em hả?”

“Dạ, bạn thân của em đó! Thích anh em lâu rồi nhưng mãi không dám nói, em thấy sốt ruột giùm, kêu bạn ấy dũng cảm lên, rốt cuộc hôm nay bạn ấy mới lấy hết can đảm tới gặp anh em.” 

Ta nói, “Nhưng anh em quá già so với bạn ấy. Em không cảm thấy giống như một đóa hoa tươi cắm lên bãi gì gì đó sao?” Ta chỉ ra điểm mấu chốt nhất.

Tống Khanh Nhiên đập vai ta một cái, vẻ mặt ‘anh chẳng biết gì hết’, “Con trai càng lớn tuổi càng có sức quyến rũ! Anh em xuất sắc như vậy, em cảm thấy bạn ấy chẳng bị thiệt gì hết. Huống chi bạn ấy thích anh em, cứ thử một lần, dù tỏ tình không thành về sau nhớ lại cũng không hối hận, bởi vì đã cố gắng hết sức rồi!”

Ta gật đầu tán thành, “Em nói đúng, ít nhất đã từng cố gắng, tương lai sẽ không cảm thấy hối hận.”

Tống Khanh Nhiên cười nói, “Nếu anh em từ chối, em cảm thấy anh và bạn ấy cũng rất xứng, dù vẫn cách bạn ấy nhiều tuổi nhưng trông anh trẻ hơn anh em nhiều! Bạn thân em rất đẹp, không sợ thiệt đâu, anh có muốn thử không?” 

Ta biết là Tống Khanh Nhiên đang nói giỡn, cười ha ha đáp, “Ngại quá, anh có người yêu rồi, ha ha.”

Tống Khanh Nhiên nhún vai, “Vậy coi như em chưa nói gì hết! A, kết thúc nhanh dữ?”

Ta nhìn xuống dưới, thấy chỉ còn cô bé kia cúi đầu đi, “Hình như tỏ tình thất bại…” diágễn.đàn/lê/quysgddoo.đôn Tuy hoàn toàn không ngoài dự đoán nhưng ta vẫn phải làm bộ như thật đáng tiếc, hỏi Tống Khanh Nhiên, “Bạn ấy thích anh em bao lâu rồi?”

“Khoảng chừng hai năm.”

“Mười ba tuổi đã thích?”

“Dạ.”

Sớm quá! Cảm giác thế hệ trước như bọn ta không cách nào so được với lớp trẻ thời nay!

Tống Khanh Nhiên đột nhiên đứng lên, vừa vỗ bụi trên quần áo vừa nói, “Em đi an ủi bạn ấy đây.”

Ta giục, “Ừ, mau đi đi.” Năm hết tết đến, không chừng cô bé kia sẽ mất vui cả tết luôn.

Ta và Tống Khanh Nhiên cùng đi xuống lầu. Ta sợ cô bé kia gặp người lạ sẽ xấu hổ bèn quyết định lướt qua thật nhanh, tiến vào vườn hoa tìm An An, nhưng vẫn thấy cảnh Tống Khanh Nhiên khoát tay lên vai cô bé kia, thân thiết nói, “Vào phòng mình trước đã rồi nói.”

“Ừ.” Cô bé kia đang lúc đau lòng không chú ý có ta, giọng nói mang theo tiếng khóc.

Tống Khanh Nhiên sờ mặt cô bé kia, hình như đang lau nước mắt giùm, bộ dáng này, trông rất người lớn và ga lăng. Cô bé kia được Tống Khanh Nhiên ôm vào lòng, tựa đầu vào vai Tống Khanh Nhiên…

Dường như đã vô tình phát hiện một bí mật ghê gớm… Nhất định là do ta nghĩ nhiều thôi!

Chương 77-1

Lúc ta định đi ra cổng tìm An An, thì thấy An An quay lại, mày khẽ chau như đang có điều gì phiền muộn. Thật ra không vui cũng phải thôi, tự nhiên bị cô em gái gài bẫy!

An An kéo tay ta đi về phía hầm để xe, “Sao xuống trễ vậy?” hiếm lắm mới thấy lộ ra vẻ mặt không kiên nhẫn với ta. Không thể không thừa nhận, dù ở trạng thái nào An An cũng đều rất đẹp trai, tới mức khiến ta đi không động, a, nói sai rồi, phải là tới mức ta lộ ra ánh mắt lấp lánh thuần khiết!

Ta đáp, “Lấy vài cuốn sách giùm em cậu, cao quá cô bé lấy không tới.” Trấn định! Không thể biểu hiện quá lộ liễu, phải làm một đứa trẻ ngoan chững chạc.

“Trong đó có thang, dù cao cách mấy nó cũng lấy tới.” An An hừ lạnh một tiếng.

Ta phẩy phẩy tay An An, “Đừng nắm tay! Cô bé kia vẫn đang ở đây, lỡ may bắt gặp thì không hay đâu, muốn kích thích cô bé thêm à?” tuy miệng nói vậy nhưng tay vẫn không có ý buông ra.

Chẳng mấy chốc bọn ta đã tới hầm để xe, An An im lặng nhét ta vào trong xe, rồi ngồi vào ghế lái, động tác hết sức lưu loát, chỉ chớp mắt xe đã ra khỏi cổng chung cư.

“Cậu rảnh quá ha, núp trên đó xem rất vui?”

“Tôi núp rồi cậu vẫn thấy?”

“Lù lù thế kia không muốn thấy cũng khó.”

Ta vươn tay sờ mặt mình. Gần đây quả thật đã mập hơn trước năm ký, nhưng lúc trước ta vốn gầy, giờ tăng lên năm ký có đáng gì đâu, chút thịt này chỉ khiến ta càng đẹp trai hơn thôi!

Không, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là rốt cuộc cậu ta có biết cách nói chuyện không vậy?!

“Cậu là người yêu của tôi, sao cứ thích dùng ngôn ngữ làm tổn thương tôi vậy?! Không biết tôi đang mang thai, cần yêu thương che chở sao? Cậu khiến tim tôi lạnh quá!”

An An nhìn cái bụng chỉ có cơ của ta, nói, “Cậu không nhắc tôi cũng quên mất, xin lỗi, về sau sẽ chú ý.”

Ta tiếp tục diễn sâu, xoay cái gương trên trần xe qua soi, “Người ta thường nói sau khi mang thai da sẽ trở nên xấu đi, mụn nổi trùng trùng, tôi thì chẳng thấy cục nào! Nhưng dù có nổi chắc chắn cũng không ảnh hưởng tới sự tuấn tú của tôi!” dinl;kễn.đnaf"/n/lêq,úy.đôlknn Nói xong, ta mỉm cười nhìn An An.

“Nụ cười có ý gì?”

“Ý là cậu thật có phúc!”

“Hả?”

“Tôi đang mang thai vẫn duy trì được vẻ đẹp trai ngời ngời, mặt mày không những hồng hào khỏe mạnh còn không có mụn trứng cá mụn bọc này nọ! Cậu quá may mắn!”

An An nói đầy ẩn ý, “Ừ, trông rất đầy đặn.”Sao cứ có cảm giác bất kỳ câu nào phát ra từ miệng An An cũng sai sai?! Ta khoanh tay lại, quyết định không diễn nữa.

“Chúng ta đi đâu vậy?”

“Không phải hôm qua cậu nói muốn đi phố chợ đêm nổi tiếng một lần cho biết sao?”

“Giờ mới mấy giờ, sớm quá không?”

“Chúng ta tới gần đó làm chút chuyện, chiều tối đi qua cho tiện.”

Làm chút chuyện… Làm chút chuyện…

Hiện tại có vài từ mẫn cảm không thể nghe, bởi vì với năng lực liên tưởng xuất chúng sẽ dễ dàng hiểu sai, hiểu sai là lập tức kiềm chế không được! dinl;ễn.đnaf/nlee/qys.úy.đnlkôn Ta cảm thấy gần đây cơ thể cứ là lạ sao ấy, trước kia mặc dù ngoài miệng luôn gào khóc nói mấy lời đen tối đòi An An làm tới, nhưng thực tế nhiều khi không thật sự nghĩ như vậy, gần đây lại khác, chỉ nhìn An An thôi đã thấy đói khát muốn chết rồi orz.

Không muốn túng dục thì chắc ta phải ở riêng mới được, bằng không, lúc nào cũng có khả năng sẽ xúc động bổ nhào tới An An như một con sói đói!

“Trước kia, tôi tuyệt đối không có khát khao như vậy!” Ta tìm kiếm an ủi từ An An.

“Từ lúc quen cậu, chưa lúc nào cậu thấy không khát khao.” Hiển nhiên An An không hề có ý an ủi ta.

“Nói quá! Rõ ràng trước kia tôi tinh khiết như băng như ngọc, kể từ khi theo cậu, đúng, chính là từ khi ở bên cậu, ngày ngày chịu nổi khổ bị quyến rũ, mới có cái vẻ như ‘tôi chịu hết nổi rồi, mau tới đây đi’ này nọ!”“Cái từ tinh khiết như băng như ngọc đã bị cậu xuyên tạc ý nghĩa.”

“Tôi là người yêu của cậu, phải biết yêu thương tôi! Huống chi người ta còn đang mang thai con của cậu đó!”

An An cho ta một ánh mắt xin lỗi, “Mỗi lần tranh luận là ta tôi lại quên mất cậu là người yêu của tôi, xin lỗi về sau sẽ chú ý.”

“Trời ạ! Cậu không hề mỗi giây mỗi khắc nhớ tôi là người yêu của cậu không nói, còn dám quên mất? Chẳng lẽ cậu không biết người đang mang thai có quyền cố tình gây sự?! Cậu xong đời rồi! Cậu đã đắc tội tôi, tôi muốn bắt đầu cố tình gây sự.”

“Từ khi quen cậu cậu, mỗi ngày đều cảm nhận được sự cố tình gây sự của cậu.” An An nói với vẻ mặt ‘tôi đã sớm quen cái thói của cậu rồi’.

Quả nhiên lần nào ta cũng bắt lấy sai trọng điểm, thấy vẻ mặt An An như vậy, lại không muốn cố tình gây sự nữa. 

“Đau bụng.”

“Muốn đi vệ sinh?”

“Hình như vậy.” Cảm giác không nói rõ được, chẳng biết là đau bụng muốn đi vệ sinh hay chỉ là đau đơn thuần.

“Cứ đi thử coi sao.”

“Ừ.”

Bọn ta dừng xe cạnh một phòng vệ sinh công cộng, ta định đi xuống một mình, bỗng nghe An An nói, “Để tôi đi với cậu.”

Trong lòng ta vui tới mức muốn bay lên, ngoài miệng lại nói, “Chỉ là đi vệ sinh thôi, cũng muốn theo? Thiệt là, cậu không thể rời khỏi tôi dù chỉ nửa bước à?”

An An im lặng nhìn ta với ánh mắt vô cùng quen thuộc. Là ánh mắt lúc đầu ta cứ nghĩ An An bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp của ta, sau An An nói mới biết, nó có nghĩa là ‘đồ ngốc’. Ta giận, đang định phát tác, thì bụng đau quá, đành khom người phóng vào nhà vệ sinh trước. An An vội vàng chạy theo.

Đến cửa phòng vệ sinh, ta ngăn An An lại, “Cậu ở ngoài chờ đi, tôi đi xả, cậu theo làm gì?”

An An đáp, “Tôi không hề nói muốn theo vào, cậu nghĩ nhiều rồi.”

Hừ, đáng ghét!

Chương 77-2

Ta ngồi một hồi, dùng sức mãi không thấy ra, bụng vẫn đau vô cùng, sau đó bắt đầu đổ mồ hôi lạnh toàn thân, trời đất quay cuồng, mở mắt ra, phát hiện mình lại biến thành chó.

Khốn kiếp! Rõ ràng gần đây đã rất tiết chế, sao vẫn biến?!

Ta nâng chi trên lên mở cửa nhà vệ sinh, đau khổ bước ra, ngẩng đầu nhìn An An, cố gắng dùng ánh mắt truyền đạt: Tôi không có lén biến, tự nhiên vậy đó, chẳng hiểu tại sao luôn!

An An trầm mặc trong chốc lát, hỏi, “Bụng còn đau không?”

Đau, nhưng không đau bằng lúc nãy, cho nên ta lựa chọn lắc đầu.

“Nói thật.”

Đúng là cái gì cũng không thoái khỏi mắt An An được. Ta lắc đầu, gật đầu, lại lắc đầu, hi vọng không khiến An An chóng mặt.

“Đau, nhưng không bằng lúc nãy?”

Trời… vậy mà An An cũng hiểu được?! Ta gật đầu thật mạnh, sùng bái nhìn An An.

An An vào phòng vệ sinh lấy quần áo ra, rồi kêu ta đi.

Sau khi bọn ta lên xe, An An nói, “Đi bệnh viện khám thử coi sao?”

Ta lắc đầu, bởi vì thể chất đặc biệt, nói thật ta không hề muốn đi bệnh viện chút nào, sợ họ phát hiện ra, sẽ xử lý ta như xử lý quái vật.

An An nhận thấy sự lo lắng của ta, trấn an nói, “Đừng lo, chỗ này tin được.”

Chỉ một câu này đã khiến mọi lo lắng của ta lập tức tan thành mây khói, An An sẽ không bao giờ lừa ta, nếu An An đã nói như vậy thì nhất định là chỗ có thể tin được.

Ta gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Tới bệnh viện, An An nhờ người quen khám cho ta. Bởi vì bệnh viện thoạt nhìn khá sang, bệnh lại ít, không bao lâu đã có kết quả xét nghiệm.

“Tiêu hóa không tốt, có lẽ do gần đây ăn một ít đồ khó tiêu. Về ăn nhiều trái cây hơn, uống nhiều nước.”

An An hỏi, “Không còn vấn đề gì khác đúng không?”

Bác sĩ nghe vậy, xem kết quả xét nghiệm một lần nữa rồi cười nói, “Đừng lo, thú cưng của cậu rất khỏe mạnh, chỉ là đường ruột hơi yếu, có thể do lúc trước không chú ý, ăn uống lung tung nên mới bị.”

Không có mà! Rõ ràng gần đây rất chăm chỉ ăn trái cây rau dưa, giảm thịt và cơm! Nhắc mới nhớ hình như đã mấy ngày ta chưa đi đại tiện rồi.
“Tôi sẽ kê một ít thuốc giúp tiêu hóa và vitamin. Cậu nhớ đút cho nó uống đúng lượng. Về sau ăn uống chú ý hơn thì sẽ không có vấn đề gì.”

Mặc dù kết quả khiến ta thấy rất xấu hổ, nhưng biết mình không bị bệnh nặng gì, vẫn thở phào một hơi.

Lúc lên xe, ta bỗng phát hiện còn một vấn đề chưa giải thích được, chỉ vì táo bón mà cứ bất ngờ biến hình? Chẳng lẽ không chỉ cấm dục, còn phải bắt đầu cấm ăn?

Nếu vậy, làm người còn gì vui nữa, có khác cá muối chỗ nào đâu?!

Chỉ chớp mắt, vạn  ý niệm đã lướt qua, lòng như tro tàn, tim như bị dao cắt, khố sở đến chết đi sống lại. Thượng Đế ơi, đừng tàn nhẫn với con như vậy!

Đợi chút, hình như lần trước đã lạy ông trời, lần này lại lạy Thượng Đế, có khi nào các vị thánh thần sẽ cho rằng ta không có thành ý không? A, hẳn là các thánh thần sẽ không so đo mấy chuyện nhỏ này với ta…

Mới đi ra ngoài không tới hai giờ đã thê thảm quay về nhà!

Trình Nhã Ngữ đang ngồi trong phòng khách, thấy bọn ta, ngạc nhiên hỏi An An, “Chú chó này là từ đâu tới đây?”

An An bình tĩnh đáp, “Của bạn ạ. Có việc nên nhờ con chăm giùm mấy ngày.”

Trình Nhã Ngữ thấy ta ngoan ngoãn không sủa không gào, cười nói, “Mẹ nghe nói giống Lông Vàng rất ngoan và thông minh, dắt tới đây cho mẹ xem thử đi.”

An An không động, đoán chừng là muốn dẫn ta thẳng lên lầu, nhưng không tiện từ chối, sợ Trình Nhã Ngữ sinh nghi, đành cúi đầu nhìn ta. Ta nháy mắt mấy cái, ý bảo không sao.

An An dẫn ta tới trước mặt Trình Nhã Ngữ, rồi ngồi xuống. Trình Nhã Ngữ vươn tay sờ đầu ta, nói, “Đúng là ngoan thật.”An An cũng đặt tay lên lưng ta nhẹ nhàng vuốt ve.

Trình Nhã Ngữ bỗng hỏi, “Ủa Tiểu Tư đâu?”

An An đáp, “Cậu ấy có mấy người người bạn ở đây, đã nhiều năm không gặp nên muốn ở lại trò chuyện thêm.”

Trình Nhã Ngữ gật đầu, sau đó bưng ly trà lên uống một hớp, nói, “Năm đó, lúc mẹ và cha con ly dị, Khả Hinh vẫn còn nhỏ nên không biết nguyên nhân thật sự, nay đã qua nhiều năm cũng không cần thiết phải cho con bé biết.” diáễn.đnà"lê,qusdfgbý,đsfôn Trình Nhã Ngữ ngừng một chút rồi tiếp, “Mẹ rất thích tính Giang Tư, sáng sủa nhiệt tình, rất đáng yêu. Con đã thích thì cứ tiếp tục đi. Năm đó mẹ làm theo ý mình, ông bà ngoại không ngăn cản, giờ mẹ cũng sẽ không vì con thích một đứa con trai mà ngăn con. Mẹ tự chọn, rốt cuộc chọn sai người, tự mình ăn khổ, không oán trách ai. Nay đến phiên con, mặc kệ sau này là khổ là vui, cũng phải tự chịu trách nhiệm lấy.”

Ta dựa sát vào, khoát cằm lên đùi An An nhìn Trình Nhã Ngữ nói. Giọng dì Trình nghe nhàn nhạt nhưng không xa cách, lời nói chân thành tha thiết, và luôn nhìn An An một cách dịu dàng.

An An khẽ gật đầu một cái.

Trình Nhã Ngữ nắm ly trà trong tay sưởi ấm, cười cười nói, “Phía mẹ con có thể yên tâm, nhưng bên cha con không chắc sẽ dễ, gây gổ hẳn là không tránh khỏi. Mặc dù có thể sẽ không tới mức cãi nhau kịch liệt, nhưng quan hệ giữa hai cha con nhất định sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều, con đã nghĩ kỹ chưa?”

An An nở nụ cười cũng nhàn nhạt như Trình Nhã Ngữ, “Trước giờ con vẫn luôn tự giải quyết chuyện của mình, dù là trong cuộc sống hay trong tình cảm. Nếu ông ấy ngăn cản chỉ vì người yêu con là nam, thì tình cha con này…” dizsgbễn.đnà/"elee"qusdhbý.đôn An An dừng lại một chút mới nói tiếp, “”Ông ấy đã làm chuyện có lỗi với chúng ta trước, thậm chí lúc lựa chọn xây dựng gia đình mới với một người phụ nữ khác hình như cũng không thông báo tiếng nào. Khi con dẫn Khả Hinh qua Pháp, ba người họ ở trong nước sống vui vui vẻ vẻ, con có đi phá hư không? Cho nên ông ấy cũng không có tư cách gì để ngăn cản chuyện của con.”

Trình Nhã Ngữ đặt ly trà xuống bàn, cười bất đắc dĩ, “Con không đi phá hư là vì con hoàn toàn không thèm quan tâm thôi! Mẹ biết hai cha con tách ra quá lâu, tình cảm chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, nhưng không ngờ con đã xa cách với ông ấy đến vậy.” kèm theo là tiếng thở dài.

“Mẹ đừng lo. Giờ ông ấy khác xưa nhiều rồi, đã ôn hòa hơn, có khi cũng không đến nỗi quá căng. Huống chi, tạm thời con cũng không có ý định nói cho ông ấy biết con muốn kết hôn.”

“Ừ, con coi rồi làm đi. Đúng rồi, mẹ nghe chú Tống nói, Trang Phong Diễn vào công ty?”

“Dạ.”

Trình Nhã Ngữ cười lạnh một tiếng, dặn dò An An, “Đừng để cho Khả Hinh biết Trang Phong Diễn là con của ông ấy và Tiếu Uyển, nếu không, không biết nó sẽ làm ầm ĩ thế nào đâu. Mẹ không muốn dính dáng gì với ông ấy nữa. Tự con phải chú ý nhiều hơn! Đó là ý của cha con?”

“Từ khi Phong Diễn chưa tốt nghiệp đại học ông ấy đã nói sẽ để Phong Diễn vào công ty thực tập. Con chỉ tạm thời quản lý công ty giùm ông ấy thôi, sau này ông ấy muốn giao cho ai thì tùy, con sẽ không ngăn cản, cũng không có hứng thú.”

“Tiếu Uyển hẳn là không có gan tranh với mẹ, không do ông ấy tự quyết thì còn ai nữa? A, ông ấy cho là mẹ không biết chuyện Trang Phong Diễn?! Con nắm trong tay cổ phần mẹ cho, ông ngoại cho, ông nội cho, đều là của con, sao lại không cần? Nếu ông ấy không muốn tập đoàn chia năm xẻ bảy thì tốt nhất là không nên hi vọng xa vời tranh giùm những thứ vốn không thuộc về mẹ con Tiếu Uyển! Đã làm chuyện xấu xa, phải chuẩn bị tâm lý sẽ bị người ta đâm chọt cả đời!”

Vui quá mà khóc! Rốt cuộc đã được thấy cảnh ân oán tình thù trong nhà giàu ngoài đời thực! Ta đã sùng bái An An, giờ phút này lại bắt đầu sùng bái mẹ An An, dám yêu dám hận, dứt khoát không dây dưa tình xưa! Dì Trình, làm tốt lắm!

An An nhà ta quyết không thể trở thành thánh nam! Tuy không ham hố, nhưng đã là của mình thì một cọng lông cũng không thể cho!

Dù không muốn nói nhưng vẫn phải nói, tin này thật sự quá sốc!

Chương 78

Hôm sau, ngủ một giấc dậy, ta lại khôi phục hình người, bắt đầu chuỗi ngày bị An An giám sát ăn trái cây rau xanh, không cho ăn thịt.

Bữa tối đêm giao thừa, đầy bàn đồ ăn ngon, mỗi lần ta nhịn không được định gắp thịt ăn, sẽ bị An An đạp chân một cái… Khổ sở! Ta vừa nuốt nước miếng vừa ăn rau cải, chỉ được nhìn không được đụng, cảm giác tuyệt vọng này, ai hiểu thấu?!

Mẹ An An phát hiện, trách An An, “Sao con không cho Tiểu Tư ăn món thằng bé muốn ăn?”

Ta phối hợp rưng rưng nhìn mẹ An An.

“Gần đây dạ dày của cậu ấy không ổn, bác sĩ nói phải ăn chay.”

Mẹ An An phất tay một cái, “Hôm nay khác! Không ăn chay một bữa cũng không chết được…” dứt lời, dùng đũa sạch gắp cho ta một cái cánh gà to đùng.

Ta vô cùng hạnh phúc, gắp lên chuẩn bị cho vào miệng, bỗng thấy cái nhìn đầy áp bách của An An, lập tức tỉnh táo lại, dè dặt khoát tay, “Dì, con nên nghe lời bác sĩ thì hơn.” sau đó thả cánh gà xuống chén lại, đẩy tới trước mặt An An với vẻ hết sức lưu luyến.

Mẹ An An liếc An An một cái, sau đó lắc đầu, nhìn ta nói, “Thôi, mẹ không quản được hai đứa! Có điều, con gọi sai rồi phải không?”

Tống Kham Nhiên và Tống Khanh Nhiên nghe vậy đồng thời nhìn về phía ta. Tống Kham Nhiên cười  trộm, Tống Khanh Nhiên thì khuôn mặt hơi co quắp. Mấy ngày trước, sau khi cô bé biết quan hệ của ta và An An, đã rất kinh ngạc, còn hỏi thẳng tại sao ta lại giấu. May mắn Tống Khanh Nhiên là một cô bé thẳng tính, giải thích rõ ràng là xong, đoán chừng lúc này vẫn đang trong giai đoạn thích ứng.

Ta sững người một chút, sau đó hiểu ra, nhanh chóng kêu to, “Mẹ!” âm thanh vô cùng vang dội.

Tống Dao Chi cười ha hả, nói với Trình Nhã Ngữ, “Em đã chuẩn bị bao lì xì chưa mà bắt con người ta đổi xưng hô?” sau đó nhìn ta lắc đầu, “Không có phí đổi giọng đã gọi, nhanh nhẹn quá!” kèm theo là vẻ mặt ‘đứa nhỏ ngốc!’.

Ta cười hì hì.

Trình Nhã Ngữ liếc Tống Dao Chi một cái, sau đó lấy ra một bao lì xì như làm ảo thuật, rất dầy, vô cùng dầy, dầy tới mức có thể nhận thấy bằng mắt thường, đưa cho ta. “Anh cho rằng em cũng ngốc giống anh?” Người đã chuẩn bị đầy đủ sẽ khí thế như vậy đấy!

Tống Dao Chi sờ sờ mũi, nói, “Một lát ăn cơm xong anh sẽ bổ sung.”

Tối, ta vuốt ve hai bao lì xì thật dầy, yêu thích không buông tay.

“Nhóc tham tiền.”

Nghe An An giễu cợt ta mới chịu thả hai bao lì xì qua một bên, lật người muốn ôm An An, lại bị đẩy ra một cách vô tình.

“Nằm đàng hoàng đi. Không được vượt tuyến.”

“Sắp sang năm mới rồi, chỉ một đêm cũng chẳng chết ai!”

Trả lời ta là An An xoay lưng lại, kéo chăn lên tới mặt. Hừ, tàn nhẫn vô tình, cả ôm cũng không cho. Có điều, gián tiếp chứng tỏ An An rất quan tâm sức khỏe của ta! Hì hì.

Ta nhắn tin trả lời mấy tin nhắn chúc mừng năm mới xong, an tâm đi ngủ.

Hôm sau, ta dậy thật sớm, đòi An An tiền lì xì theo thông lệ. An An nhanh chóng chuyển khoản cho ta, sau đó hỏi ta sẽ tặng gì cho mình. Cái này ta đã suy nghĩ xong từ sớm rồi! Bổ sung là ta rất am hiểu tay không bắt sói!
Ta vỗ vỗ bụng, nói, “Sinh con cho cậu!”

Chỉ một câu, đã khiến An An không phản bác gì được, ha ha ha ha ha.

Sau một tràng ha ha ha ha là vui quá hóa buồn, có điều chuyện buồn này khi hết tết về lại Phượng Châu ta mới biết.

An An dẫn ta đi thăm quan thủ đô mấy ngày, sau đó bay về Phượng Châu chuẩn bị đi làm, hết tết, ai lại bận việc người nấy.

‘Cuộc sống sau khi trở thành Lông Vàng’ của ta đã đăng khoảng hai phần ba, đại khái khoảng tháng năm sẽ kết thúc. Từ khi truyện được đăng, rất nhiều fan để lại bình luận yêu cầu ta xuất bản thành sách. Tất nhiên đã sớm có biên tập liên hệ với ta bàn chuyện này, giờ đang trong giai đoạn chuẩn bị. diễnkn.đàn/lêqnlk/ioqư,tys.đôn Còn bộ Sơn Hải Kinh của Sở Hồi đã tới khâu tuyên truyền, từ phản hồi của bạn đọc có thể nói là rất được yêu thích. Tác phẩm của mình được mọi người công nhận, quả là một việc vô cùng hạnh phúc, đặc biệt khi đọc những phản hồi đầy ấm áp của bạn đọc, nhớ lại vô số đêm nỗ lực đã qua, khoảnh khắc đó cảm thấy mọi công sức bỏ ra đều rất đáng giá.

Đầu xuân, thời tiết dần ấm lại, ta càng ngày càng thích ngủ, cộng thêm chuyện lạ là miệng càng ngày càng kén chọn, ăn gì cũng thấy không ngon. An An lo lắng không thôi nhiều lần muốn kéo ta đi bệnh viện kiểm tra, nhưng trừ hai vấn đề trên, cơ thể không còn gì khác lạ nữa, nên ta cứ lần lữa không chịu đi. 

Bỗng một ngày, ta phát hiện cơ bụng sáu múi của mình đã biến thành chỉ còn một múi, sợ hết hồn hết vía, ngẫm lại trừ chạy bộ mỗi sáng đúng là đã lâu không chịu tập luyện nghiêm túc, cho nên mới ra cớ sự. Dù vậy ta vẫn quyết định hỏi ý kiến Tiểu Cửu thử xem. 

Thứ bảy, ta và Tiểu Cửu hẹn gặp mặt ở siêu thị. Tiểu Cửu trước ôm một bé, sau địu một bé, tất nhiên không hề thấy khó khăn gì hết, nhưng ta vẫn lại phụ ôm một bé. Lần trước ta ôm chị gái lần này ôm em gái, hai chị em vô cùng dễ thương, càng lớn càng đáng yêu! 

Hai bọn ta, mỗi người ôm một bé, vừa chọn đồ vừa trò chuyện. 

Ta nói những thay đổi thất thường của mình cho Tiểu Cửu nghe, lo lắng hỏi, “Không phải là mắc bệnh nan y gì chứ?” Em gái nằm trong ngực ta uốn éo qua lại, vươn tay muốn bóp mặt ta. Ta nghiêng đầu tránh sang hướng khác, tiếp tục nói chuyện với Tiểu Cửu.

Tiểu Cửu trầm ngâm một lát mới nói, “Sao tôi cứ cảm thấy biểu hiện của cậu y hệt Thi Viên lúc mang thai… Lúc đó Thi Viên cũng thỉnh thoảng bất ngờ biến về nguyên hình.”

Ta hoảng sợ hỏi lại, “Cái gì? Chó dị tộc lại có biểu hiện mang thai giống mèo dị tộc? Có phải chứng tỏ nạn lớn đang buông xuống đầu tôi không?!”

Em gái thấy ta kích động, vừa hưng phấn y y a a vừa chảy nước miếng không ngừng, toét miệng cười với ta, hẳn là cho rằng ta đang nói chuyện với bé. diễn.đnlkàn"lêq,kưquynlkôn Không phải đâu, bé con à! Em gái phấn đấu uốn éo cả buổi, rốt cuộc được ta nâng lên, lập tức véo má ta bóp rồi bóp, chẳng khác gì chơi kẹo cao su.Tiểu Cửu vừa chọn rau vừa nói, “Đừng nóng! Ngộ nhỡ là mang thai thật thì sao?”

Ta ngu người, “Không phải cậu nói chó dị tộc không có năng lực đó sao?”

Tiểu Cửu đáp, “Lần trước tôi đã hỏi Thi Viên thử, cậu ấy nói có một cậu bạn đã từng gặp một người nam thuộc chó dị tộc có thể chất giống bọn họ. Lúc đó tôi cứ nghĩ là Thi Viên nói giỡn, giờ ngẫm lại, mấy triệu chứng cậu kể…”

“Cho nên…”

“Cho nên có thể là cậu mang thai thật, đồng nghĩa, cậu sắp làm cha.”

Trời đất quỷ thần ơi, cảm giác não không đủ dùng!

“À, đứa bé là của An An?”

Ta bất mãn nói, “Không phải của An An còn có thể là của ai?! Tôi là người vô cùng chung thủy, làm sao có chuyện giấu An An đi ngoại tình?!”

“Nếu là thật, cậu có muốn sinh không? Nghe Thi Viên nói, chó dị tộc mang thai rất nguy hiểm, dễ dàng mất mạng. Cậu phải suy nghĩ cho thật kỹ trước khi quyết định! Cũng may hai người đã ở bên nhau, không cần cố ý giấu giếm, hãy bàn với An An đi.”

“Nghiêm trọng vậy sao?”

“Ừ. Cậu muốn kiểm tra cho chắc thì hãy đi bệnh viện Thi Viên từng tới khám thử, đừng tới bệnh viện bình thường.” Tiểu Cửu lo lắng nói tiếp, “Tuy cậu đã từng nói rất muốn có con với An An, nhưng tôi vẫn hi vọng cậu sẽ suy xét cho thật kỹ một lần nữa. Phái nữ trong tộc chúng ta muốn sinh sản đã khó đừng nói chi là nam. Là một người bạn, tôi khuyên, nếu khám ra có thì phá đi là tốt nhất. Trước tôi không rõ lắm, cũng không ngờ cậu có thể chất như vậy nên không nói cho cậu biết. Cũng tại tôi! Sớm biết thì tôi đã nói để cậu có biện pháp phòng rồi.”

Ta vội nói, “Chuyện này có ai ngờ đâu, sao trách anh được! Đừng lo, không chừng chỉ là bệnh dạ dày bình thường thôi, mùa xuân vốn là mùa dễ mắc bệnh mà. Chờ tôi đi khám cho chắc đã rồi nói. Đừng nghiêm trọng giống như chúng ta sắp sinh ly tử biệt không bằng!” Ta an ủi Tiểu Cửu.

Lần này đến phiên Tiểu Cửu bất mãn, “Đừng nói gở!”

“Hì…”

“Hì…”

“A, em gái biết ‘hì hì’ rồi!”

Tiểu Cửu vui vẻ cười nói, “Nó biết hì hì từ lâu rồi!”

Có vẻ là chị gái biết ba ba đang khen em gái, không chịu yếu thế, học theo, “Hì!”

Ta nắm tay chị gái khen, “Con cũng giỏi quá!”

Nhìn hai chị em sinh đôi vô cùng đáng yêu, bảo ta quyết định, “nếu có, phá hay không phá’, quá tàn khốc.

Chương 79

Tự nhiên An An nhìn chằm chằm ta thật lâu, thật lâu. Không phải là đã phát hiện chuyện gì chứ? Ta nhìn An An, mạnh mẽ xông qua, ôm chặt lấy An An, hít một hơi, nói, “Cậu thắng! Đúng là có chuyện, nhưng chờ tôi xác nhận lại rồi sẽ nói cho cậu biết, được không?” Không đợi An An đáp, ta nói tiếp, “Gần đây tôi bị áp lực rất lớn, đừng buộc tôi, đến lúc nên nói sẽ nói hết không chút giấu giếm, tôi thề!”

An An vươn tay vỗ nhẽ lên vai ta, sau đó ôm ta, đặt cằm trên vai ta cọ cọ, tỏ vẻ đồng ý.

“Xem ra không phải là muốn đi hút mỡ…”

Ta đang đắm chìm trong cảm xúc ‘An An thật quan tâm mình’, nghe câu này, sém chút phun một búng máu! Có điều nhờ vậy, ưu sầu trong long cũng biến mất theo. Ta đẩy An An ra, giơ chân đạp một cái, “Hút mỡ gì chứ?!”

An An nhún vai, “Mấy ngày nay cậu cứ vuốt bụng than thở không còn cơ, lại hỏi tôi có phải eo mình to ra không, có nên giảm cân không vân vân và vân vân, cộng thêm hai ngày qua cứ lén lén lút lút, làm tôi nghĩ là cậu muốn đi hút mỡ.”

Khả năng tưởng tưởng đạt đỉnh điểm, chịu phục!

“Động tay động chân gì đó? Tôi đi tắm đây.”

Thứ tư, sau khi An An đi làm, ta nhanh chóng chạy tới bệnh viện Thi Viên chỉ.

Ta tìm bệnh viện này hơi mất thời gian, bởi vì nó nằm ở nơi khá hẻo lánh, dưới chân một ngọn núi, nhìn từ bên ngoài lại chẳng giống bệnh viện chút nào, trông giống một nơi thăm quan hơn, với nền đá mái cong và kiến trúc vô cùng cổ kính. diblkễn.đàn/lệcquý.đôbkjn Bên trong trong bệnh viện cũng được bố trí rất thanh lịch, trong không khí nhàn nhạt mùi hương an thần, trấn an tâm tình người tới.

“Bác sĩ…”

“Gọi tôi là đại phu!”

“Đại phu, tôi có thai thật sao?”

Vị bác sĩ (đại phu) để hai cọng râu nhỏ bên mép trông như bọn lang băm bịp bợm nghe vậy bèn nói, “Không có thật, có giả, được chưa?!”

“Đại phu, tôi nói sai rồi, mong ngài đừng chấp nhặt.”

“Mới hai tháng. Từ kết quả xét nghiệm cho thấy sức khỏe của cậu rất tốt, trước mắt không có gì đáng ngại. Cứ mỗi tháng tới khám một lần, đợi thời cơ chín muồi là có thể phá. Về sau chú ý phòng ngừa, không thể phá nhiều lần, bằng không sớm muộn gì cơ thể cũng suy sụp!”

Ta há hốc mồm, “Phải phá sao?!”

Bác sĩ ngạc nhiên hỏi, “Chưa có ai nói cho cậu biết sao? Người trong tộc cậu, mang thai là chuyện chẳng khác gì tự sát, phá là biện pháp giải quyết tốt nhất!”

Sấm sét giữa trời quang! Đã nguy hiểm như vậy sao còn cho bọn ta có kiểu thể chất này để tự hành hạ mình?!

Ta vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi lại, “Có trường hợp ngoại lệ nào, sinh thành công, cha và con vẫn bình an không?”

“Có.” Bác sĩ đáp.Ta vui mừng hỏi, “Người đó có biện pháp đặc biệt nào sao?”

Bác sĩ bất đắc dĩ nói, “Không có biện pháp đặc biệt nào hết. Chỉ có thể nói cậu ta mạng lớn, chịu đựng được tới cuối cùng. Nhưng dù sinh thành công, còn sống, sức khỏe cũng không được như xưa, trời ấm thấy đau nhức cả người, đông vừa đến lại lập tức ngủ đông, vai không thể gánh, tay không thể xách, hơi thở mong manh. Tóm lại là sống vô cùng khổ sở.”

Ta thở dài nói, “Còn sống là tốt rồi, còn sống là tốt rồi!”

Bác sĩ đang xem kết quả xét nghiệm của những bệnh nhân khác, nghe vậy liếc ta một cái, “Cậu cũng muốn sinh?”

Ta chần chờ một hồi mới đáp, “Thật ra, tôi là người rất ích kỷ, vừa nghe nói nếu tiếp tục giữ lại sẽ rất thảm thậm chí là chết đã cực kỳ sợ hãi. Nhưng vừa nghĩ tới, con của tôi không biết từ cái mũi tới ánh mắt rốt cuộc là giống tôi hay là giống cậu ấy nhiều hơn, đã cảm thấy vô cùng chờ mong. Tâm tình phức tạp, khó có thể chọn lựa.”

“Rất nhiều người cũng giống như cậu. Một số chọn giữ lại rốt cuộc không chịu nổi, bỏ đi trước, để lại người yêu sống trong khổ sở một mình. Một số chọn phá, rồi làm thủ thuật triệt sản. Còn số ít chọn giữ, rốt cuộc giống như dạo qua Quỷ Môn Quan, có lẽ trong mắt cậu là may mắn, nhưng thật ra họ đã mất rất nhiều.”

Ta nói chuyện với bác sĩ thêm một lát rồi cảm ơn xong chạy vội về nhà.

‘Một mình cậu tới kiểm tra không có người theo cùng, là do không nói cho người kia biết?’

‘Chuyện này muốn lớn sẽ lớn muốn nhỏ sẽ nhỏ. Tôi khuyên cậu hãy bàn bạc thật kỹ với một nửa kia của cậu.’

Lời của bác sĩ vẫn còn văng vẳng bên tai ta.

Chiều mùa xuân, mặt trời vừa xuống núi khí lạnh đã lập tức ập tới. Ngồi trên chiếc xe buýt lắc lư xuống núi, lòng ta càng thêm phiền muộn. Người ta thường nói mỗi lần phụ nữ sinh con là một lần vượt cạn, đàn ông sinh con càng không cần phải nói, hơn nữa còn là kiểu thể chất tỉ lệ tử vong chín mươi phần trăm như ta... diễblkbn.đàn"/lêq/"ứtblkklyddoon Có thể nói là hi vọng xa vời. Làm khó người mắc chứng khó lựa chọn quá!
Ta càng nghĩ, tâm tình ngày càng kém. Đột nhiên chuông báo có tin nhắn của di động vang không ngừng, ta vội lấy ra xem, là từ Kính Diễm.

Kính Diễm: Thứ sáu tuần rồi cậu không đăng tập mới… Thật không khoa học!! Hết bận rồi tôi mới phát hiện ra!

Lúc này ta cũng mới nhớ là mình quên đăng truyện thật, bèn nhắn lại.

Ta: Ngoài đời thực có nhiều chuyện quá, vội vàng nên quên mất! Cậu không nhắc tôi cũng quên luôn orz.

Ta làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, nhắn tin nói chuyện phiếm với Kính Diễm, một hồi, cảm giác như đúng là không chuyện gì xảy ra thật.

Kính Diễm: Quên hỏi, cậu cưa đổ người trong lòng chưa?

Ta: Anh đây ra tay còn không đổ?! Đổ từ sớm rồi!

Kính Diễm: Khi nào chia tay?

Ta: Hỏi làm gì?

Kính Diễm: Chia tay là tôi có thể đường đường chính chính theo đuổi cậu.

Ta: Đừng làm rộn!

Kính Diễm: Tôi rất nghiêm túc! Tôi thích cậu lâu rồi, đang đợi cậu chia tay đây!

Ta: Tôi đã có con với người ta luôn rồi! Cậu không có cửa đâu!

Kính Diễm gửi tới một khuôn mặt khóc thét: Không phải chứ?! Hai người nhận con nuôi luôn rồi? Đăng ký kết hôn hồi nào? Sao không nói với tôi một tiếng? Cơ hội nhận được tiền mừng tốt thế này cậu lại không đòi?!

Ta: À, vẫn chưa đi đăng ký…

Kính Diễm gửi tới một vẻ mặt giận dữ: Nực cười! Anh ta dám không cho cậu một danh phận!

Ta tỏ vẻ cao lãnh: Là tôi chưa cho cậu ta danh phận!

Kính Diễm:..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau