EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 91 - Chương 95

Chương 72

Trong lúc ta không hề chuẩn bị tinh thần, Trang Minh lại nói chuyện của ta và An An cho Trang Dân Sơ biết.

Hôm đó ta theo An An về nhà tổ, gặp được Trang Minh vốn tưởng vẫn đang ở nước ngoài. Anh ta qua đây hồi nào? Còn cười lả lơi với An An như vậy? Chỉ có tôi mới có thể cười lả lơi với An An thôi, biết không?! Vừa nhìn đã biết muốn quyến rũ An An nhà ta! Tức quá, lúc này không thể so độ đẹp trai được, bởi vì hiện giờ ta đang trong hình chó! Chỉ có thể trơ mắt nhìn!

Ta nghiêng đầu nhìn An An, thấy vẻ mặt An An vẫn thản nhiên như thường, trái tim lo lắng phập phồng lập tức bình tĩnh lại. Không uổng tình yêu của ta! An An hoàn toàn không bị quyến rũ, coi như được an ủi.

Trang Minh tới sớm hơn bọn ta nhiều, thấy An An vào bèn đứng lên nói, “Anh vừa nhắc em với chú xong! Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới!”

Trang Dân Sơ cười nói, “Giờ còn sớm, ngồi nghỉ ngơi một chút đi rồi ăn cơm.”

An An chào hai người một tiếng, sau đó bước tới sô pha ngồi xuống. Ta nhảy lên theo, nằm dài ra.

Đầu tiên, Trang Dân Sơ hỏi An An chuyện công ty, sau đó, đột nhiên đổi đề tài, “Cha nghe Trang Minh nói con đang có người yêu?”

Ta và An An đều sững sờ, nhưng ít ra An An còn ngước mắt nhìn Trang Minh một cái, ta thì ngu người luôn. Khốn kiếp, Trang Minh đúng là đồ thủ đoạn! Biết rõ người lớn khó mà tiếp nhận con cháu trong nhà có người yêu đồng tính vẫn để lộ ra! Mặc dù từ mấy chục năm trước Trung Quốc đã hòa mình với thế giới, thông qua luật hôn nhân đồng tính, hiện tại phần lớn xã hội đã tiếp thu việc này, nhưng vẫn có một bộ phận người phản đối, đa số là những người thuộc thế hệ trước, cho rằng luật hôn nhân đồng tính gây bại hoại nếp sống xã hội, hướng thanh niên vào con đường lầm lỗi.

Mấy nhà giàu có như nhà họ Trang, gia cảnh phức tạp, An An lại là người thừa kế duy nhất, chắc chắn Trang Dân Sơ sẽ không tiếp nhận việc An An có người yêu đồng tính.

Trang Minh làm vậy chẳng khác nào ‘ăn không được thì đạp đổ’! Tên này không thể chịu được khi thấy ta gặp được, à không, là không thể chịu được khi thấy An An gặp được người đàn ông tốt!

Trang Minh cười với vẻ mặt vô tội, “Ngại quá, lúc nãy nói chuyện phiếm với chú, lỡ miệng lộ ra việc của em.”

Trang Dân Sơ xen vào, “Lỗi phải cái gì. Trang Cận có người yêu là chuyện tốt chứ sao? Chú không muốn nhúng tay vào, An An lại rất ít nhắc tới chuyện riêng của mình, nếu không nhờ con nói, không biết đến lúc nào chú mới nghe được từ chính miệng An An.”

An An không thèm nói gì với Trang Minh, quay sang trả lời Trang Dân Sơ, “Dạ.”

“Có thật?” Trang Dân Sơ hỏi lại, “Định lúc nào dẫn về cho cha và dì Uyển thấy mặt?” Tiếu Uyển đi ra từ trong phòng bếp, chỉ nghe được khúc sau, ngồi xuống bên cạnh Trang Dân Sơ, hỏi, “Cho em thấy mặt ai?”

Trang Minh cười híp mắt nói với Tiếu Uyển, “Trang Cận có người yêu, chú hỏi lúc nào thì dẫn về ra mắt, sốt ruột muốn gặp con dâu tương lai ạ!”

Tiếu Uyển mặt một bộ sườn xám Như Ý, khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng trông như mới ba mươi tuổi, mỉm cười dịu dàng, nói, “Thì ra là Tiểu Cận đã có bạn gái. điêgn.đàn;/lê,qfhg[uý.dđôn Lần trước dì Tôn còn nói với dì muốn làm mai cho con một cô, coi bộ không cần nữa rồi!”

Trang Cận đáp, “Gần đây cậu ấy khá bận, chờ khi nào rảnh con sẽ dẫn về.”

Trang Minh ngạc nhiên nói, “A, không phải gần đây cậu ấy luôn ở riết trong nhà sao? Hôm qua anh còn nhắn tin với cậu ấy mà!”

Thật muốn chửi người! Khó trách hôm qua bỗng nhiên nhắn tin hỏi ta gần đây đang làm gì. Lúc ấy ta không đề phòng, thuận miệng nói đang nằm dài trong nhà chơi trò chơi, thì ra là gài sẵn chỗ này đây!

Tiếu Uyển hỏi, “Con cũng biết cô ấy?” Trang Minh gật đầu. Tiếu Uyển quay sang nhìn An An, cười nói, “Không công bằng! Trang Minh biết, nhất định bạn bè con cũng biết, chỉ có dì và cha con là chưa gặp, mau dẫn cô bé về chơi đi! Dì và cha con có phải thứ gì đáng sợ đâu!”

Trang Dân Sơ khẽ nhăn mày, giả bộ hỏi chơi, “Ở riết trong nhà?”

Trang Minh cười lắc đầu, “Chú hỏi Trang Cận đi! Mất công con để lộ cái gì Trang Cận lại không tha cho con!”

An An đáp, “Gần đây cậu ấy bận hoàn thành luận văn tốt nghiệp nên ở riết trong nhà sửa bài.”

Tiếu Uyển nói, “Còn đang đi học à, cha con…” Trang Dân Sơ nhìn Tiếu Uyển một cái, Tiếu Uyển vội nói, “Hồi trước Phong Diễn chuẩn bị bảo vệ luận văn cũng vội tới sứt đầu mẻ trán, nên dì hiểu. May mắn Khả Hinh đã thuận lợi thông qua. Dân Sơ, Khả Hinh cũng chơi lâu rồi, nên vào công ty phụ An An một tay chứ?”

Trang Dân Sơ đáp, “Khả Hinh chơi tới quên hết trời trăng mây gió, hoàn toàn không hề nhớ tới việc về nhà rồi. Để nó chơi thêm nửa năm nữa đi, sang năm hẵng bắt về. Trước tiên cứ để Phong Diễn theo anh nó vào công ty học tập. Trang Cận, con thấy sao?”

An An đáp, “Cho Phong Diễn vào công ty luyện tập cũng tốt.”

Tiếu Uyển muốn nói gì đó nhưng đã bị Trang Dân Sơ ngăn lại, “Để Phong Diễn bắt đầu từ thực tập sinh, dần dần học từ dưới lên.”

“Dạ.”

Trước khi đi ăn cơm, Trang Dân Sơ còn dặn An An sau khi người yêu bận việc xong thì mau dẫn về nhà ra mắt. An An nói dạ, nhưng không hứa cụ thể ngày nào.Ăn cơm xong, An An và ta lập tức đi về phòng, không thèm nhìn Trang Minh giả dối lấy một cái. Thái độ quả quyết của An An khiến ta rất cảm động, kèm theo đó là xúc động muốn ‘hiến thân’.

Vào phòng, An An lập tức khóa cửa lại. Ta nhào lên giường, chui vào trong chăn, biến thành hình người, vén chăn lên, thò đầu ra, nhìn An An cười.

An An đứng nhìn xuống, hỏi, “Vui lắm hả?”

Dĩ nhiên là vui rồi! An An ghét bỏ mấy chiêu trò mờ ám của Trang Minh khiến ta vui muốn chết.

“Rõ vậy à? Ha ha ha! À, sao Trang Minh lại qua nữa?”

“Nói là qua tham gia triển lãm tranh của một người bạn.”

“Thuận tiện tới nhà cậu một chuyến, rồi thuận tiện vô ý lộ ra chuyện cậu có người yêu luôn?!” Ta cười khinh bỉ, thật muốn đi tìm Trang Minh đánh một trận. Là đàn ông thì nên dùng cách của đàn ông giải quyết vấn đề!

An An nằm xuống bên cạnh ta, nói, “Hiện nay không phải là thời cơ tốt để dẫn cậu về ra mắt.”

Ta đồng ý không chút do dự, “Tôi cũng chưa chuẩn bị tâm lý sẽ gặp người nhà cậu, cho nên cậu cứ tiếp tục vờ câm điếc đi, kéo được chừng nào hay chừng đó!”

An An lật người ôm ta, nhìn ta không chớp mắt, sau đó cọ cọ cằm lên mặt ta, “Ừ.”

Ta cọ lại, “Lấy đồ giùm tôi đi.”

“Không.”

“Tại sao?”

“Bởi vì, tôi, muốn, tu, tu, với, cậu.” An An nhấn từng chữ một.

Có tường không? Muốn đỡ tường lau máu mũi! Rõ ràng bình thường mặt ta rất dày, sao giờ lại đỏ bừng?!

Ta lắp bắp oán giận, “Lần sau trước khi cậu đen tối thế này, báo trước một tiếng được không?” Để ta chuẩn bị tâm lý chứ, nếu không lần nào cũng mắc cỡ đỏ bừng thì quá mất mặt cho danh hiệu ‘lúc nào cũng khát khao’ của ta rồi.
An An không đợi ta nói hết, cúi người cắn môi ta. Hơi đau một tí, ta hít một hơi, trừng An An.

An An lộ ra nụ cười giảo hoạt.

Cách một lớp chăn mỏng ta vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sự cứng chắc của mớ cơ trên người An An, vừa nghĩ tới đã hận không thể nhanh chóng cởi đồ giùm cậu ta!

Trong phim hay truyện, vào những lúc này thường sẽ có kẻ đáng ghét gõ cửa làm phiền, không ngờ ngoài đời cũng tương tự. Ta cứng đờ không động. An An vẫn bình tĩnh, tiếp tục hôn ta. Ta dùng đầu gối đụng đụng An An ý bảo dừng lại, nhưng An An không nghe. “Ưm…” có người gõ cửa.

“Trang Cận, anh biết cậu đang ở trong phòng.”

Thì ra là Trang Minh. Thôi, tiếp tục làm việc của mình thì tốt hơn. Ta lập tức tỉnh táo lại, hôn trả An An.

“Trang Cận, anh có việc muốn nói với cậu.”

Bọn ta hôn tới khi cảm giác não hơi thiếu oxy mới tạm tách ra, An An tranh thủ đáp, “Có việc gì? Không thể chờ ngày mai nói sao?”

Trang Minh trầm mặc trong chốc lát, hỏi lại, “Cậu đang giận anh?”

An An phủ nhận, “Không đến nỗi, dù sao anh nói đều là sự thật.”

“Trang Cận, cho anh vào được không?” Lần đầu tiên ta nghe giọng Trang Minh yếu đuối như vậy, gần như khẩn cầu, nhưng An An vẫn thờ ơ, nằm sang một bên, luồn tay qua cổ, ôm chặt ta.

“Em mệt rồi, có gì mai nói đi.”

Có lẽ do thấy người bình thường luôn rất kiên cường nay bỗng lộ ra yếu đuối trông tội nghiệp, ta bỗng có chút xíu mềm lòng. Hình như An An nhận ra, nghiêng đầu nói nhỏ vào tai ta, “Nếu không phải là tôi, Trang Minh sẽ không bao giờ để lộ ra vẻ yếu đuối, cho nên, cậu chớ mềm lòng cảm thấy tôi vô tình. Nếu không kiên quyết, anh ta sẽ cho là có hi vọng. Trang Minh rất thông minh, biết tôi không phải chỉ muốn vui đùa với cậu nên mới lôi cha ra dọa tôi.” Dứt lời, An An cười lạnh một tiếng.

Chút xíu mềm lòng trong ta lập tức biến mất tăm. Đúng vậy, Trang Minh chỉ tỏ vẻ yếu đuối cho An An nhìn, không phải cho ta, kẻ anh ta vốn rất chướng mắt, cho nên chẳng cần phải mềm lòng làm gì!

Ta vén chăn lên, nhiệt tình ngồi lên người An An, bắt đầu cởi nút áo sơ mi của An An.

An An đặt tay ngang hông ta, lẳng lặng nhìn.

Cùng với tiếng bước chân Trang Minh càng lúc càng xa, toàn bộ nút áo của An An đã bị ta cởi ra hết. Ta sờ sờ mớ cơ trên người An An, ngẫm lại mình, cúi đầu nhìn, chắc hơn lúc trước nhưng vẫn không đẹp bằng An An! Có lẽ do ta mải suy nghĩ viễn vong khiến An An chờ lâu, vì vậy An An tự lật người, đè ta xuống.

Gào khóc! Lại trải qua một đêm kịch liệt! Có điều rất đè nén. Suốt đêm không dám gọi ra tiếng, mấy người nói có đè nén không? Mặc dù An An đã nói chỉ cần không gào quá dữ thì người bên ngoài sẽ không nghe thấy trừ phi có người cố tình dán tai lên cửa nghe lén.

Ta lý sự, “Sao cậu biết không có ai dán tai lên cửa nghe lén? Lỡ có thì sao?”

An An nhéo hông ta một cái, “Vậy cậu tiếp tục nhịn đi.” Sau đó ác liệt cắn chỗ ‘nào đó’ trên ngực ta.

“A… Cậu là chó con hả, cố ý đúng không?”

An An ngẩng đầu lên nhìn kiệt tác của mình, “Ừ.”

Không biết xấu hổ! Ta cắn vai An An trả thù, ha ha hỏi, “Thích không?”

An An đè chặt gáy ta, áp miệng ta vào vai mình, nói “Thích.”

Ý là muốn ta cắn tiếp?

A lô, đồn cảnh sát phải không ạ? Ở đây có một tên biến thái! Các anh mau cử người tới bắt đi!

Chương 73

Hôm sau, ăn sáng xong, An An lập tức dẫn ta đi, nhưng Trang Minh cũng theo sát luôn.

Lúc mới quen, ta cảm thấy Trang Minh là người hiểu lễ nghĩa, lòng tự trọng cao, giờ mới phát hiện, đối mặt với tình yêu, người có lễ nghĩa có tự trọng cũng sẽ dây dưa không dứt.

“Trang Cận…”

An An mở cửa ghế phụ, lúc ta nhảy vô thì nghe thấy cái giọng có vẻ ưu thương của Trang Minh. An An vươn tay vuốt đầu ta, không thèm để ý tới.

Ta nhìn khuôn mặt đầy vẻ sầu bi của Trang Minh, thầm chậc lưỡi, tung chiêu mới?

“Trang Cận, anh biết cậu đang giận anh, nhưng, cậu đã sớm biết anh có ý với cậu đúng không?” Trang Minh hít sâu một, hỏi.

Ta và An An nhìn nhau, sau đó An An ngẩng đầu nói với Trang Minh, “Anh có ý gì? Dù tôi và Giang Tư chưa ở bên nhau, anh cảm thấy tôi và anh có khả năng sao?” Dường như An An rất khó hiểu việc Trang Minh làm, bởi vì trong suy nghĩ của An An, một người thông minh sẽ không bao giờ lãng phí thời gian cho một người biết trước là không có khả năng. Nhưng cậu ta không biết, trên thế giới có rất nhiều người như con thiêu thân lao đầu vào lửa, không quan tâm nóng hay không, vẫn muốn thử một lần.

Trang Minh cười khổ, “Quả nhiên… Tất nhiên anh biết chúng ta không có khả năng, chỉ là không cam tâm …”

“Không cam tâm thì sao? Dù không có Giang Tư, người yêu của tôi cũng sẽ không bao giờ là anh.”

“Lúc cậu nói những lời này, có nghĩ tới tôi là anh của cậu không? Thật tàn nhẫn!”

Ta cạn lời! Vậy lúc anh theo đuổi An An, có nghĩ tới An An là em họ của anh không?!

“Bởi vì tôi xem anh là anh mới nói những lời này, nếu là người lạ, anh nghĩ tôi sẽ dành thời gian để ý? Trang Minh, anh là người thông minh, đừng làm chuyện vô vị để biến chúng ta thành thù.”

Trang Minh lập tức lộ vẻ mặt lòng như tro tàn. Nếu là ta, nghe những lời tuyệt tình như vậy của An An, có lẽ sẽ điên mất. Trang Minh gật đầu, “Tôi hiểu rồi.”

Sau khi về nhà, ta hỏi An An, “Cậu nghĩ Trang Minh đã chịu từ bỏ chưa? Nếu là tôi, nghe thấy người trong lòng nói vậy, tuyệt đối sẽ chết tâm, suốt đời không muốn gặp lại người đó lần nào nữa.”

An An đáp, “Có lẽ là rồi. Chuyện này nếu không nói cho dứt khoát, để anh ta nghĩ là có hi vọng lại càng không hay.”

An An thể hiện lập trường rõ ràng như vậy khiến ta vừa yêu An An nhiều hơn, lại có chút đồng tình với Trang Minh, mèo khóc tang chuột chăng? Lỡ một ngày nào đó An An không yêu ta nữa, chắc chắn An An cũng sẽ kiên quyết ra đi như vậy. Mợ nó, chỉ nghĩ thôi đã thấy đau lòng muốn chết rồi! Vốn bọn ta đang ngồi ở hai đầu của sô pha, tưởng tượng tới một ngày nào đó An An sẽ bỏ ta đi, ta bèn nhích người qua, ôm chặt lấy cổ An An, hôn lên môi cậu ta.

An An ôm eo ta, đáp lại, không hỏi tại sao ta lại nổi điên, giống như đang dùng hành động cụ thể để giúp ta xua đi những ý nghĩ không hay.

Tâm tình của ta bỗng tốt lên hẳn.

Thật ra, chẳng có gì phải lo lắng hết, suy nghĩ vẩn vơ này nọ không bằng tập trung để ý trước mắt. Tương lai là chuyện không cách nào biết trước, lo lắng chi cho mệt thân. Ít nhất, hiện tại An An đang yêu ta, ta có thể cảm nhận được điều đó.

An An đưa ta về không bao lâu lại lái xe tới công ty. Ta vào phòng vẽ tiếp tục vẽ truyện, một hồi bỗng nhớ tới việc tra thử có bao nhiêu tiền trong tài khoản ngân hàng. Ta thấy số dư trong đó cũng kha khá bèn nghĩ tới chuyện mua phòng. Không biết khi nào bạn An An về? Nếu định cư ở nước ngoài luôn và có ý định bán căn phòng này thì ta sẽ mua.

Ta vội vàng lấy điện thoại ra gởi tin nhắn cho An An hỏi thăm.

‘Nếu bạn cậu muốn bán phòng, nói với anh ta nhớ ưu tiên để tôi! Tôi muốn mua phòng!’

‘Coi bộ kiếm được không ít tiền?’

‘Ha ha, không dám nói nhiều, nhưng mua trả góp chắc đủ!’

‘Chuyện phòng ốc chờ tối về tôi sẽ nói kỹ hơn với cậu.’

‘Ừ.’

Ta không phiền An An làm việc nữa, bắt đầu lướt weibo, theo thói quen vào trang của An An xem trước, phát hiện tối qua An An đăng tin mới. Duy nhất một cái tin không phải chia sẻ bài của ta. Nội dung của nó khiến ta không mấy vui vẻ: tiêu đề là ‘Ngủ như heo’ kèm theo một tấm hình chụp tư thế ngủ vô cùng xấu xí, há hốc mồm thè lưỡi của ta.

Ta giận, lập tức bình luận: Nếu Phì Phì biết cậu chụp nó lúc ngủ xấu như vậy, nhất định sẽ quyết đấu sinh tử với cậu!

Sau đó là bình luận từ các fan:‘Phì Phì? Giống tên chú chó lông vàng trong một bộ phim rất nổi trên mạng!’

‘Hồi trước bạn của tôi làm trong đoàn phim đó, nghe nói chủ của Phì Phì là một thổ hào chính hiệu, chẳng lẽ là Z đại đại đây?’

‘Mới vừa so sánh hình này với hình chú chó trong bộ phim kia, dường như là cùng một con! Hình chi tiết ở dưới.’

‘A, a!! Ngài Phì của chúng ta từ khi đóng xong bộ phim đó và nhận một quảng cáo nữa thì cực ít lộ mặt, không ngờ được gặp lại ngài Phì đã ngày càng phì hơn ở đây!’

Cái gì? Ta ngày càng phì hơn hồi nào?! Đây gọi là ngày càng đẹp trai hơn, biết không?!

Chẳng mấy chốc lời đồn chủ của ngài Phì là Z thổ hào đã nhanh chóng lan khắp trên mạng. Ngay cả Trình Duy cũng nghe tiếng, bắt đầu bấm theo dõi trang weibo của An An, đồng thời gởi tin nhắn riêng. Đừng hỏi ta tại sao biết. Bởi vì An An đã đăng nhập sẵn weibo trên máy tính bảng, Trình Duy vừa bấm theo dõi, lập tức có thông báo gởi tới Nội dung tin nhắn: Chơi weibo rồi cũng không thèm nói một tiếng! Giấu kỹ dữ!

Sau đó Trình Duy lần theo weibo của An An, chú ý ta, gởi tin nhắn riêng cho ta: Giang Tư đúng không?! Hai cậu đang chơi trò gì đó?! Thì ra ý tưởng của quảng cáo công ích kia là từ cậu, Trang Cận cứ không chịu tiết lộ! Nếu không nhờ thấy cậu ta chia sẻ bài của cậu, và đọc bình luận thì tôi vẫn mãi không hề hay biết! Cậu và Thẩm Án đã nhấn theo dõi nhau từ sớm, sao không theo dõi trang của tôi luôn?! Hai người biết nhau lâu rồi à?

Sau khi trấn an Trình Duy và nhấn theo dõi trang của anh ta xong, ta tiếp tục lướt weibo. Lúc này đổi sang dùng máy tính bảng, đăng xuất tài khoản của An An, thay bằng của ta.

Một lát sau, di dộng vang lên chuông báo tin nhắn. Ta nhìn sang, là tin nhắn từ bạn Sói Kính Diễm: Ăn cơm chưa?

Mới hơn ba giờ chiều, hỏi cơm trưa hay cơm tối? Ta nhắn lại: Cơm nào?

Kính Diễm: A, tôi bị váng đầu rồi, bên này đang là buổi tối, nhưng trong nước thì mới hơn ba giờ chiều.

Ta: Chạy ra nước ngoài chơi bời lêu lỏng, sướng dữ!

Kính Diễm: Không sướng bằng cậu! Kêu lên chơi game mãi vẫn không thấy tăm hơi cậu đâu!

Ta: Bận! Mệt như cẩu, làm gì còn thời gian chơi. Chỗ cậu làm cho chơi game trong giờ làm việc?!

Kính Diễm: Lén.

Ta: Ha ha, khi nào về?
Kính Diễm: Sao? Muốn gặp tôi?

Ta: Bạn trên mạng phải có cảm giác thần bí mới thú vị! Gặp mặt rồi thì còn gì là cảm giác thần bí nữa!

Kính Diễm: Cũng đúng! A, tôi có việc rồi, lần sau nói tiếp ha!

Chơi weibo một lát, ta nhớ tới chuyện Sở Hồi, quyết định gọi điện hỏi thăm thử.

“Lần trước anh nói với tôi bộ truyện cổ đại kia được một diễn viên nổi tiếng xin chuyển thể thành phim, nay sao rồi?”

Sở Hồi hưng phấn đáp, “Ừ, là Thẩm Án. Quản lý của Thẩm Án đã liên lạc. Trước giờ tôi vẫn thích phim cổ trang của Thẩm Án, không ngờ sẽ có ngày được hợp tác với anh ấy!”

Ta vui vẻ nói, “Tốt quá rồi!”

“Cũng nhờ cậu hết! Nếu không do cậu chỉ tôi đăng truyện lên mạng, tôi đã không có cơ hội chờ thấy truyện của mình chuyển thể thành phim, thậm chí là được diễn viên mình thích đóng trong đó!”

“Bạn bè mà, khách sáo cái gì!”

“Bên kia muốn gặp tôi bàn chuyện ký hợp đồng, tôi sẽ tới chỗ họ, nhưng không dám đi một mình, cậu có rảnh không? Đi với tôi được không?”

Ta biết Sở Hồi có chút sợ xã giao, nghĩ mình cũng không bận bịu gì bèn đồng ý, “Được chứ! Lúc nào đi?”

Sở Hồi nghe vậy, cười vui vẻ nói, “Thật ra tối qua tôi định gọi cho cậu, nhưng thấy weibo của cậu không có động tĩnh gì, nghĩ là cậu đang bận nên thôi, may mà cậu gọi tới. Là thứ sáu tuần này…” Sau đó Sở Hồi báo địa chỉ cụ thể, và thời gian gặp mặt rồi cúp máy.

Tối, An An đi làm về, ta nói cho An An biết thứ sáu sẽ tới công ty của Thẩm Án với Sở Hồi, sau đó đi tắm, xong xuôi ngồi trên giường, bàn chuyện mua nhà với An An.

“Cậu thích phòng này?”

“Ừ. Ở quen rồi. Nếu bạn cậu muốn bán, nhớ nói cho tôi biết.”

“Không cần, muốn mua trực tiếp nói với tôi là được.”

“Sao? Muốn mua cho tôi? Nếu cậu cố ý làm vậy, thì tôi sẽ không khách sáo đâu!”

An An liếc ta một cái, nói, “Tết vừa rồi cậu ta nói muốn bán gấp căn phòng này, tôi thấy vậy bèn mua lại luôn. Cậu muốn mua thì tôi sẽ cho một cái giá hữu nghị. Đừng ngại.” Sau đó An An nói ra một con số, ta nghe xong muốn lăn ra bất tỉnh luôn.

Thật là độc ác, vừa bằng tất cả số tiền ta có trong tài khoản, không hơn không kém!

“Không thể ưu đãi thêm chút nữa sao?”

“Giá hữu nghị còn chưa hài lòng? Theo giá thị trường…”

Đừng! Đừng theo giá thị trường! Ta sợ An An đổi ý, vội chống tay lên gối An An, chồm người tới, nói, “Mua mua mua! Tôi sẽ lập tức đưa tiền đặt cọc cho cậu! Chuyển khoản ngay và luôn!”

“Không cần. Cứ làm theo trình tự thủ tục.”

“Cậu nói sao tôi nghe vậy!” Mặc dù mua phòng là phải dốc hết tiền để dành nhưng có phòng đồng nghĩa có cảng tránh gió tránh mưa, ngộ nhỡ về sau ta già nua suy sắc, bị An An quăng, lọm khọm rồi còn phải xách giỏ đồ đi tìm phòng ở, chỉ nghĩ thôi đã thấy thê thảm rồi. Dĩ nhiên cũng có khả năng là An An già cả xuống sắc, ta ghét bỏ nên xách mông bỏ chạy.

Ta cố gắng tưởng tượng cảnh An An già cả xuống sắc quỳ gối van xin ta đừng đi. Được rồi, tưởng tượng không được, cảm giác hình tượng quỳ gối ôm bắp đùi cầu xin có vẻ hợp với ta hơn orz.

Thứ sáu, ta và Sở Hồi tới công ty của Thẩm Án. Dĩ nhiên không thể nào được gặp chính mặt Thẩm Án, chỉ có người phụ trách phần kịch bản tiếp ta và Sở Hồi bàn chuyện hợp đồng. Gần đây có lời đồn Thẩm Án chuẩn bị đóng phim điện ảnh, đang tìm mua kịch bản khắp nơi. Giờ ta thấy truyện của Sở Hồi sắp được mua bản quyền chuyển thể, nghĩ có lẽ là thật. Dù sao truyện của Sở Hồi nếu chuyển thể thành phim truyền hình hẳn là phải thêm nhiền tình tiết và nhân vật nữa, cá nhân ta cảm thấy thêm vào, có vẻ dư thừa, làm mất đi cái hồn vốn có của câu chuyện, nhưng để đóng phim điện ảnh thì rất thích hợp.

Chương 74-1

“Là Sở đại đại và Súp Cay đại đại! Không ngờ hai người đều đẹp trai như vậy, tựa như nhân vật trong truyện của họ! Trước giờ mình cứ nghĩ người đẹp như vậy chỉ có trong truyện thôi chứ! Thật không khoa học!”

“Không! Giống nhân vật trong truyện của Sở đại đại thôi, không giống nhân vật trong truyện của Súp Cay đại đại! Bởi vì Súp Cay đại đại rất ít vẽ người đẹp, chủ yếu đều là động vật, mặc dù gần đây đã chịu cập nhật thường xuyên hơn, nhưng vẫn không có liên quan gì tới người đẹp hết orz!”

“Đúng ha! Mình nói sai rồi! Hì hì! Chốc nữa chạy lại xin một bức tranh có chữ ký không biết có quá đáng lắm không?”

“Chắc là không đâu! Không được thì xin chữ ký thôi cũng được! Dù sao khi ký hợp đồng rồi, cũng coi như đồng nghiệp!”

“Đúng, đúng! Kích động quá đi mất!”

“Mình cũng vậy! Phải lên weibo khoe mới được!”

“Đừng! Đại ca chưa nói muốn công khai, nên cậu chớ khoe là Sở đại đại và Súp Cay đại đại tới công ty của chúng ta.”

“Ừ. Vậy tới lúc đại ca cho công khai, chúng ta đăng hình ký tên lên được chứ?”

“Đến lúc đó hỏi đại ca thử coi sao.”

Ta nhìn hai cô gái làm việc trong công ty này châu đầu bàn tán, thỉnh thoảng còn trộm liếc bọn ta, bộ dạng đè nén kích động trông thật đáng yêu. Dễ thương như vậy, ký vẽ gì đó dĩ nhiên là được, dù họ chưa đến xin nhưng ta đã đồng ý trước.

Ta và Sở Hồi đi vào phòng làm việc của người phụ trách theo hướng dẫn của tiếp tân. Thật ra lần này bọn ta tới chỉ là hình thức, hợp đồng đã được gởi cho Sở Hồi từ trước, đã mời luật sư xem qua, không có vấn đề gì, cũng không yêu cầu bán đứt bản quyền, vì vậy cuộc nói chuyện diễn ra rất thuận lợi.

Bọn ta vừa ký vào hợp đồng xong, đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra từ bên ngoài, một người bước vào kèm theo hiệu ứng sáng lấp lánh, là Thẩm Án.

“Đại ca!”

Thì ra vị ‘đại ca’ trong miệng hai cô gái lúc nãy là gọi Thẩm Án, nghe rất thân thiết.

“Vương Miện, tôi về trễ rồi hả?”

Ta và Sở Hồi cùng đứng lên, “Chào anh!”

Trợ lý của Thẩm Án bước vào sau, khép cửa phòng lại. Thẩm Án áy náy nói, “Vốn là tôi muốn tự mình bàn bạc với hai vị, ai ngờ về trễ, may mắn có Vương Miện ở đây!”Không ngờ Thẩm Án lại coi trọng lần hợp tác này đến vậy! Sở Hồi nghe xong vô cùng kích động, nhưng người ngoài rất khó nhận ra, bởi vì biểu hiện chỉ là nụ cười tươi hơn lúc nãy một chút.

Vương Miện đưa hợp đồng cho Thẩm Án, nói, “Anh Sở đã quyết định ký hợp đồng với chúng ta.”

Thẩm Án nở một nụ cười có sức hút vô đối, bắt tay với ta, rồi tới Sở Hồi, nói, “Rất vinh hạnh được hợp tác với anh! Tôi rất thích truyện của anh! Hi vọng hợp tác vui vẻ!”

Sở Hồi đáp, “Cám ơn anh! Hợp tác vui vẻ!” Ta ngồi bên cạnh nhìn Thẩm Án cười ngu. Mặc dù đã đóng phim với Thẩm Án một khoảng thời gian khá dài, nhưng đây coi như là lần gặp mặt chính thức đầu tiền, trước còn hình chó không tính.

Ngay khi bọn ta ra khỏi phòng làm việc của Vương Miện, lập tức có mấy cô gái chạy lại xin chữ ký, và xin vẽ chân dung chibi cho họ.

Thẩm Án đứng một bên thấy cấp dưới bu lại càng ngày càng nhiều, bất đắc dĩ nói, “Bọn họ đã nhìn chán tôi rồi! Đứng sờ sờ đây mà họ đều làm như không thấy…”

Mọi người nghe vậy, đồng thời cười rộ lên.

Ta cứ tưởng những ngôi sao lớn đều ít nhiều có chút cao ngạo, không ngờ tiếp xúc rồi mới biết Thẩm Án rất bình dị, rất gần gũi.

Sau khi ký tên cho các fan xong, ta lấy ra một quyển sổ đã chuẩn bị từ trước đưa tới trước mặt Thẩm Án, nói, “Cứ nghĩ sẽ không bao giờ có cơ hội thấy anh ngoài đời, nay nhờ phúc của Sở Hồi rốt cuộc đã được thỏa lòng mong ước! Cho tôi xin chữ ký được không ạ?”

Thẩm Án vui vẻ nhận lấy cuốn sổ, nhìn lướt qua hết cấp dưới của mình, hơi hất cằm, nói với vẻ đắc ý, “Mấy người lơ tôi, nhưng vẫn có người rất thích tôi đấy!” Dứt lời ký soàn soạt lên cuốn sổ.Mọi người lại cười to một trận.

Trên bàn ăn, Vương Miện và Sở Hồi tán gẫu, còn Thẩm Án nghiêng đầu nói với ta, “Thì ra Hồ Súp Cay đại đại tên thật là Giang Tư!”

Ta cười hỏi, “Anh sẽ không cho rằng tôi họ Hồ, tên Súp Cay chứ?!”

Thẩm Án cười lắc đầu, “Tất nhiên là không! Có điều một người bạn của tôi cũng tên là Giang Tư.”

“Trùng hợp dữ?”

“Ừ! À, cậu cho tôi số điện thoại được không? Dù sao chúng ta đã theo dõi trang nhau của được một khoảng thời gian, coi như là bạn đi! Tôi rất thích truyện của cậu, trước kia và hiện tại đều thích, cũng đang theo dõi bộ mới của cậu! Có điều sao chỉ có Lông Vàng, Harry và Teddy thôi, lúc nào thì vẽ Husky?”

Ta cười hỏi, “Anh thích Husky?” dứt lời đọc số di động cho Thẩm Án.

Thẩm Án vừa “Ừ” vừa nhập số của ta vào điện thoại. Đột nhiên Thẩm Án sững người, cau mày nhìn di động. dịễn.đafn.lê,quu;ý.đơghôn Ta không thấy Thẩm Án nhá máy qua, bèn hỏi, “Sao vậy? Số kỳ lắm à?”

Thẩm Án phục hồi tinh thần, lắc đầu, bỏ di động vào túi áo, sau đó đọc số di động của mình cho ta lưu.

Chỉ chốc lát, nhân viên phục vụ lần lượt bưng đồ ăn tới bày lên bàn.

Thẩm Án nói, “Mời mọi người!”

Bọn ta bắt đầu ăn cơm.

Ta cảm thấy Thẩm Án đột nhiên có vẻ kỳ kỳ, rõ ràng lúc đầu còn hay nói, sau lại trở nên trầm mặc. Chẳng lẽ ta đã nói bậy gì đó đắc tội Thẩm Án? Hi vọng sẽ không vì vậy mà ảnh hưởng tới sự hợp tác của Thẩm Án và Sở Hồi.

Cơm nước xong, ta và Sở Hồi tạm biệt, ai về nhà ấy.

Ta vừa về tới nhà thì nhận được tin nhắn của bạn Sói.

Chương 74-2

Kính Diễm: Tôi đã về.

Ta: Hoan nghênh về nước!

Kính Diễm: Nhắn không có tâm gì hết!

Ta: Chứ muốn tôi nhắn thế nào?

Kính Diễm: Sắp đăng tập sáu chưa?

Ôi mẹ ơi…

Ta trừng mắt nhìn màn hình di động, quyết định giả bộ hồ đồ: Cậu nói gì?

Kính Diễm: Thì tập sáu của ‘Cuộc sống sau khi trở thành Lông Vàng’ đó!

Sao Kính Diễm biết? Cậu ta đã rõ ràng tỏ vẻ ‘tôi biết hết rồi, đừng hòng gạt tôi!’ nếu tiếp tục phủ nhận sẽ rất kỳ cục.

Ta bĩnh tĩnh đáp: Tôi luôn cập nhật đúng hạn mỗi tuần…

Kính Diễm: Thì ra lúc trước cảm giác truyện hài kia quen quen không phải là ảo giác của tôi! Cho cậu xem cậu còn lừa tôi… Đang cảm thấy đau khổ! Giờ mới biết tại sao người tự kỷ như cậu cũng có lúc khen người khác là thiên tài… Lúc đó quá ngây thơ, nhìn không thấu *lệ ròng*

Ta đáp: Ban ngày tôi phải ở công trường vác gạch, tối còn thức đêm vẽ truyện, nhiều tài nhiều nghệ, không những siêng năng chịu khó còn vẽ tốt như vậy, chẳng phải thiên tài thì là gì?!

Kính Diễm: Không biết xấu hổ!

Ta: Cám ơn quá khen, ha ha! Cậu theo dõi weibo của tôi chưa? Weibo của cậu tên gì? Để tôi theo dõi luôn.

Kính Diễm: Tôi đã bấm theo dõi trang của cậu lâu rồi. Hãy gõ vào mục tìm kiếm ‘Kính Diễm là một đại soái ca’ đi.

Ta: Không biết xấu hổ!

Kính Diễm: Ha ha, cám ơn quá khen!

Ta thầm nghĩ: Người đẹp sẽ không bao giờ tự nhận là mình đẹp!

Ta tìm được weibo của Kính Diễm, thấy cậu ta chỉ có hơn một ngàn lượt theo dõi, bỗng nhiên sinh ra cảm giác ưu việt khi làm người nổi tiếng trên mạng! Ta kiêu ngạo bấm theo dõi trang của Kính Diễm. Weibo hiện thông báo bọn ta đã theo dõi lẫn nhau, quả nhiên bạn Kính Diễm đã thích truyện của ta từ lâu.

Ta xem khắp một lượt weibo của Kính Diễm, phát hiện cậu ta rất nhàm chán, chỉ đăng lác đác vài bài, có thể tổng kết như sau: chơi trò chơi chọn trúng thưởng ngẫu nhiên chiếm ba mươi phần trăm, chia sẻ truyện của ta chiếm hai mươi phần trăm, nội dung có liên quan đến Husky chiếm bốn mươi phần trăm, còn lại mười phần trăm là địa chỉ một vài trang weibo hài khác. Phần giới thiệu bản thân chỉ có một dòng: Kính Diễm là một đại soái ca.Xỉu. Quả thật tự kỷ đến tận xương! Thích sinh vật ngốc như Husky, chờ chút, hình như trong số những người ta quen cũng có người rất thích Husky? Đột nhiên không nhớ nổi là ai, ta vỗ đầu một cái, quyết định bỏ nó qua một bên.

Tối, ta ngồi đối diện An An ở bàn sách, giẫm chân không lên mu chân của An An, luyện thư pháp bằng bút lông. Ta chỉ luyện chơi, còn An An là rất nghiêm túc. Luyện một lát, ta rút bút của An An đi, “Trễ rồi, luyện nữa hư mắt, chờ ban ngày rảnh luyện tiếp!”

An An vươn tay muốn lấy bút lại, “Viết cho xong hai chữ cuối cùng.”

Ta nhìn bảng chữ mẫu, đúng là chỉ còn lại hai chữ cuối cùng, đối với người có triệu chứng cưỡng chế nhẹ như An An, không viết xong hai chữ này, chắn chắn sẽ ngủ không yên, đành trả lại bút cho cậu ta.

Hai ngày sau, chuyện sang tên phòng ốc đã xong. Ta cầm chứng nhận bất động sản quơ quơ trước mặt An An khoe khoang, “Tôi có nhà rồi!”

“Cậu nói thiếu.”

Ta kinh ngạc, “Thiếu cái gì?”

“Cậu không chỉ có nhà, còn có người yêu.”

Nói lời ân ái cấp mười trên mười với vẻ mặt hết sức nghiêm túc đúng là quyến rũ chết người! Trước mặt người yêu, chứng nhận bất động sản tính cái gì?! Ta vứt tờ chứng nhận qua một bên, nhào vào người An An, kéo cà vạt của cậu ta, híp mắt nói, “Xấu xa! Lại quyến rũ tôi.”

An An thản nhiên đáp, “Tôi chỉ quyến rũ một mình cậu.”

“Tốt! Cậu đã thành công!” Ta có thể dự liệu được mai sẽ lại đau thắt lưng cả ngày.
An An dán môi vào vành tai ta, nội dung mặc dù mang tính thương lượng nhưng giọng điệu lại hết sức kiên quyết, “Cuối năm, chọn một ngày tốt đi đăng ký kết hôn.”

Ta dựa đầu lên vai An An cười to, “Lén đi đăng ký kết hôn, nếu bị cha cậu biết, trước khi đánh gãy chân cậu, nhất định sẽ đánh gãy chân tôi trước!”

“Tôi đã nói với mẹ rồi. Mẹ không ngăn cản, nên sẽ không có chuyện bị cha tôi đánh gãy chân.”

“Mẹ cậu đã ly hôn với cha cậu, cũng có gia đình riêng, vẫn có tiếng nói trong vụ này?”

An An nhìn thẳng ta, hơi nhếch khóe miệng, dùng mũi mình cọ cọ mũi ta, nhẹ nhàng nói, “Chuyện mẹ tôi đã đồng ý thì cha tôi không có quyền lên tiếng nữa. Họ có cuộc sống riêng của họ, chúng ta có cuộc sống riêng của chúng ta.”

Ta ngạc nhiên nghĩ thầm: Khí phách dữ! Không thèm quan tâm ý tưởng của cha mình luôn? Thật ra đến giờ ta vẫn không rõ lý do cha mẹ An An ly hôn, nay nghe An An nói, mơ hồ cảm thấy có lẽ là Trang Dân Sơ đã làm gì đó có lỗi rất lớn với mẹ của An An, nên mới có chuyện việc mẹ An An đã đồng ý thì Trang Dân Sơ sẽ không nói gì thêm.

“Nhưng mẹ cậu chưa gặp tôi đã đồng ý rồi?” Tại sao luôn có cảm giác như An An đang dụ ta.

“Cho nên, năm nay chúng ta không ăn tết ở Phượng Châu.”

“Chứ ăn ở đâu?”

“Chỗ mẹ tôi.”

Ra mắt người lớn trong nhà?

Ta bỗng thấy có chút căng thẳng! Ra mắt lúc này hình như hơi sớm đúng không?!

“Gấp vậy? Không bằng chờ qua tết đi!”

An An vừa dùng tay vuốt lông mày của ta (hình như cậu ta rất thích việc này), vừa thản nhiên nói, “Cậu cứ đi theo tôi là được. Đừng lo lắng, có tôi ở đây. Mẹ tôi cũng không phải quỷ Dạ Xoa, sợ gì.”

“Ai nói tôi sợ chứ?” Ta che mặt, tỏ vẻ bất đắc dĩ, thật ra là giấu sự chột dạ.

An An bưng mặt ta lại, cắn xuống cằm ta, “Ừ, cậu không sợ. Cậu dũng cảm nhất.”

Cái gì ‘cậu dũng cảm nhất’, thật là, dỗ con nít ba tuổi chắc?

Ta bị lăn qua lộn lại một hồi, cảm giác căng thẳng cũng tiêu tán, đắm chìm vào hạnh phúc không rảnh nghĩ tới việc khác.

Chương 75

Ngày thứ ba của kỳ nghỉ tết, An An dẫn ta bay đi Bắc Kinh, tìm mẹ.

Hiện tại giao thông vô cùng phát triển, đi lại thuận tiện đến mức ta còn chưa kịp điều chỉnh tâm tình thì đã vèo một phát tới nơi. An An nắm tay, ta kéo xuống máy bay.

Ta cố gắng giãy giụa vào phút chót, “Tôi bỗng nhớ ra quên mang theo con gấu bông mình thích nhất rồi!” Thật ra là gạt người, hoàn toàn không có con gấu bông nào hết.

“Có mang.”

Có cái đầu cậu ấy! Tôi lừa cậu nên cậu lừa tôi lại?

Ta ôm thật chặt cây cột ở bên cạnh, hô to, “Xạo!” Xạo xạo xạo!

“Tôi không phải là con gấu cậu thích nhất, muốn ôm nhất mỗi tối sao?”

Nói mấy lời xấu hổ với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc! Xin lỗi, cả người bỗng nhiên mềm nhũn, không còn sức giữ cột, vì vậy, bị bắt đi.

“Cậu là con gấu quỷ thì có chứ gấu bông gì…” Rõ ràng người bị ôm mỗi tối là ta.

Ta ngồi trong xe ngắm nhìn từng tòa nhà cao ngất bên đường. Cùng với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, con người bắt đầu chú ý tới hoàn cảnh sinh hoạt hơn, ngày trước thủ đô nổi tiếng nhiều khu u ám, nay dưới sự cải tạo của các nhà hoa học, đã trở thành trời xanh mây trắng, cây cối sum xuê tươi tốt, mặt đường sạch sẽ, nhìn thấy tươi mát hẳn.

Mẹ An An tên Trình Nhã Ngữ, An An đã cho ta xem hình trước, là một phụ nữ xinh đẹp tao nhã, vừa nhìn đã biết có tri thức hiểu lễ nghĩa, nụ cười mỉm dịu dàng càng làm bật lên khí chất quý phái hơn người. Hai anh em An An đã thừa hưởng tất cả ưu điểm về ngoại hình của cả cha và mẹ, thật khiến người ta hâm mộ!

Mặc dù ta đã luôn căng thẳng suốt đường đi, nhưng khi đến nơi, để không khiến An An mất mặt, ta lập tức cố gắng trấn định, ngẩng đầu ưỡn ngực theo sát An An đi vào nhà họ Tống. diávễn/àds/dàndb/lê"quý.dôbdn Sau khi ly hôn với Trang Dân Sơ, Trình Nhã Ngữ đã tái hôn với Tống Dao Chi, nghe nói là một người si tình đã thích dì Trình rất nhiều năm, rốt cuộc đạt thành ước nguyện.

Người giúp việc đón lấy hành lý trong tay An An, định giúp An An cởi áo khoác, nhưng An An từ chối, tự mình cởi, sau đó giúp ta cởi áo khoác ra cùng móc lên giá. Vào phòng khách, đầu tiên ta bị thu hút bởi khuôn mặt vui vẻ của Tống Dao Chi, không giống kiểu trầm ổn uy nghiêm của Trang Dân Sơ, Tống Dao Chi trông lịch sự tao nhã, mang một đôi kính cận gọng bạc, lộ ra phong độ của người trí thức, mặc dù không trẻ, lại có sức hấp dẫn riêng của người trưởng thành. Còn mẹ An An, cũng mỉm cười dịu dàng, ánh mắt ôn hòa. Tóm lại hai người đều có vẻ ngoài trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Dưới sự chào đón ấm áp của hai người, chút căng thẳng trong lòng ta đã dần biến mất.

“Trên đường bị kẹt xe à? Có lạnh không?” Tống Dao Chi hỏi. Ta cười đáp, “Không ạ.”

An An bổ sung thêm, “Vẫn kẹt như mọi khi.”

Tống Dao Chi cười cảm thán, “Hai đứa còn trẻ còn sức, chứ mẹ con vừa tới mùa đông là tay chân lạnh lẽo như băng, dù trong nhà có ấm bao nhiêu vẫn vậy. Đúng là già rồi!”

Trình Nhã Ngữ liếc xéo Tống Dao Chi một cái. Tống Dao Chi lập tức giơ tay làm cử chỉ xin tha thứ. Trình Nhã Ngữ quay sang nhìn ta, An An lập tức cầm tay ta nói, “Đây là người yêu của con, Giang Tư.”

An An lộ liễu khiến ta vô cùng cảm động lại có chút xấu hổ, xem ra da mặt của ta cũng không dày như trong tưởng tượng.

Trình Nhã Ngữ bật cười, nói, “Mẹ vừa nhìn Giang Tư một cái đã cho là mẹ muốn ăn cậu ấy? Bảo vệ dữ?” kèm theo ánh mắt chế nhạo.

An An vốn luôn nghiêm túc trước mặt người ngoài, đối diện với Trình Nhã Ngữ lại không giống, khẽ cười nói, “Chẳng phải chú Tống cũng bảo vệ mẹ như vậy sao?”

Tống Dao Chi nghe nhắc tới mình, lập tức gật đầu tán thành, “Không sai!” vẻ mặt phớt tỉnh vô cùng thú vị. Ta thấy mọi người vui vẻ nói đùa, cũng nhịn không được bật cười khúc khích.

Trình Nhã Ngữ nói, “Còn đứng ngốc ở đó làm gì? Mau ngồi xuống nghỉ một lát rồi ăn cơm! Mặc dù đi máy bay thì nhanh, nhưng quá trình ngồi xe tới lui sân bay không cũng đủ mệt rồi, chớ nói chi trên đường còn kẹt xe.”

An An gật đầu, kéo ta ngồi xuống.

Trình Nhã Ngữ hỏi thăm ta mấy tuổi, đang làm gì, trong nhà có những ai này nọ. Dù sao cũng sắp làm bạn với con trai mình cả đời không tới mức truy hỏi mười tám đời tổ tông nhưng ít nhất cũng phải hỏi một chút tin tức cơ bản là lẽ thường tình, chẳng có cha mẹ nào nghe con trai nói muốn kết hôn thì đồng ý luôn không thèm hỏi lấy một tiếng, nếu là ta, ta cũng làm vậy thôi.

Gia đình thì ta nói về cha mẹ nuôi, thật ra ta đã sớm xem họ là cha mẹ ruột của mình. Còn nghề nghiệp, không đợi ta nói, An An đã trả lời giùm ta. diên.xdàasdf/đàn/lê"qýy/quyddsonoo Trình Nhã Ngữ không hỏi nữa, lắc đầu nói với Tống Dao Chi, “Lần đầu tiên thấy nó lo lắng cho một người tới vậy! Em hiểu rồi, nó không tới trưng cầu ý kiến của em, mà chỉ là cho em thấy mặt vậy thôi, ý tứ rất rõ ràng: cho mấy người trông thấy người tôi muốn kết hôn, mặc kệ mấy người có đồng ý hay không, tôi vẫn chọn!”

An An nghe xong, dạ một tiếng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Trình Nhã Ngữ than thở, “Con lớn không nghe mẹ.”Ta dù mặt đỏ tai hồng vẫn cố gắng trấn định (da mặt đã từ từ dày hơn), hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống. Tống Dao Chi tiếp lời, “Anh thích tính Trang Cận, rất quả quyết! Nếu lúc trước anh cũng được như vậy thì đã không trơ mắt nhìn em kết hôn với Trang Dân Sơ rồi.” Tống Dao Chi không kiêng dè gọi thẳng tên Trang Dân Sơ trước mặt An An, xem ra quan hệ giữa hai người cũng không tệ.

Trình Nhã Ngữ lắc đầu vẻ bất đắc dĩ, sau đó phất tay, kêu mọi người đi ăn cơm.

Trên bàn cơm, Trình Nhã Ngữ không thèm để ý tới Tống Dao Chi và An An, chỉ nói chuyện với ta, đề tài thì đủ loại, vô cùng thú vị. Hai người càng nói càng hăng, hoàn toàn không dừng lại được.

Ăn cơm xong, mọi người về phòng ngủ trưa một hồi, xế chiều lại ra phòng khách uống trà nói chuyện phiếm.

“Con nói muốn đi Thổ Nhĩ Kỳ ngồi khinh khí cầu?”

Ta gật đầu, “Dạ, còn muốn đi nhảy Bungee! Có điều vẫn chưa có thời gian rảnh.” sau đó liếc An An với ánh mắt u oán.

Trình Nhã Ngữ nhìn Tống Dao Chi nói, “Em cũng muốn đi nhảy Bungee và ngồi khinh khí cầu thử!” kèm ánh mắt u oán giống ta.

Mặt Tống Dao Chi và An An vẫn thản nhiên như thường, thờ ơ bưng ly trà lên uống một hớp.

Ta cảm thấy rất thoải mái khi nói chuyện với vợ chồng dì Trình, không hề có chút áp lực nào, cả hai vừa thú vị lại bình dị gần gũi.

Tối, sau khi tắm rửa xong, ta và An An nằm dài trên giường, trưa đã ngủ nhiều nên giờ không thấy buồn ngủ lắm, đang lúc ta nghĩ có phải đã thành công vượt qua cửa ải mẹ An An rồi hay không, An An đột nhiên lên tiếng, “Tôi chỉ có rảnh lúc đi hưởng tuần trăng mật.”

“Thì sao?” Ta nghiêng đầu nhìn An An, khó hiểu hỏi lại.

“Nếu cậu muốn đi Thổ Nhĩ Kỳ hoặc nơi nào khác, tôi có thể sắp xếp trong khoảng thời gian đó.” Giọng điệu vô cùng thản nhiên, thản nhiên đến mức ta cho là An An đang nói mấy chuyện đơn giản như hôm nay thời tiết không tệ lắm chẳng hạn, nhất thời không kịp phản ứng. Khi ta hiểu ra, lập tức ngồi bật dậy, kéo áo ngủ của An An, hưng phấn hỏi, “Thật không? Có thật không? Cậu sẽ cùng nhảy Bungee, cùng ngồi khinh khí cầu, cùng đi leo thác với tôi? Chúng ta nhảy Bungee hai người một lúc thử đi, nhất định là rất kích thích!”

“Cậu chắc chắn cậu dám nhảy từ độ cao hai trăm mét xuống?” Giọng An An có vẻ khinh bỉ vô cùng rõ ràng.

“Đừng có coi thường tôi quá!”

“Cậu đã tự tin như vậy thì tôi sẽ quay phim từ đầu tới cuối.”

“Quay thì quay, ai sợ! Đừng tới lúc đó lại sợ tới mức không dám quay là được, ha ha ha!”“Ha ha…”

Bọn ta kết thúc cuộc nói chuyện bằng mấy câu khinh bỉ nhau, sau đó, ngủ, hoàn toàn quên mất cưới còn chưa cưới lấy đâu ra tuần trăng mật mà rối rắm.

Tống Dao Chi và Trình Nhã Ngữ chỉ có một đôi song sinh trai và gái mười bốn tuổi, hôm qua không thấy, nghe nói là đã đi qua nhà ông nội chơi. Ăn sáng xong, ta và An An ngồi phơi nắng đọc sách bên cửa sổ, đúng như câu ‘năm tháng yên bình’! 

Lúc này tiếng gõ cửa cốc cốc bỗng vang lên, kèm theo một giọng nói nghe có vẻ rất hưng phấn, “Anh! Anh tới sao không nói với tụi em một tiếng!”

An An giới thiệu, “Đây là em trai tôi tên Tống Kham Nhiên, còn một đứa em gái nữa là Tống Khanh Nhiên, anh em sinh đôi, trước đã nói với cậu.”

An An thấy ta gật đầu rồi mới khép quyển sách trong tay lại, chuyển từ tư thế nửa dựa vào ghế thành ngồi thẳng, sau đó cất giọng nói, “Vào đi, cửa không khóa.”

An An vừa dứt lời, cửa đã bị mở ra, một thiếu niên hấp tấp xông vào, mặt mày sáng sủa tràn trề sức sống, theo sau là một thiếu nữ mặc áo khoác nỉ màu kem, mắt ngọc mày ngài, vô cùng thanh tú.

Ta cười chào hai đứa. An An định giới thiệu bọn ta cho nhau. Ta sợ An An dạy hư bọn nhỏ, bèn giành nói, “Anh là Giang Tư, bạn của anh tụi em.” Đừng nói kiểu như đây là người yêu của anh này nọ, mắc cỡ chết! Mỗi lần nhớ tới lời giới thiệu của An An hôm qua là ta lại muốn độn thổ.

Thiếu niên cười nói, “Em tên Tống Kham Nhiên” sau đó chỉ em gái bên cạnh, “Đây là em gái em, Tống Khanh Nhiên.”

An An liếc ta một cái, sau đó hỏi Tống Kham Nhiên, “Hai đứa qua nhà nội hả? Ông bà nội vẫn khỏe chứ?”

Tống Kham Nhiên đang tò mò quan sát ta, nghe An An hỏi, lập tức đáp, “Vẫn khỏe ạ! Tinh thần và thân thể đều tốt!”

“Vậy thì tốt rồi.”

Tống Khanh Nhiên chợt thốt lên, “Anh, anh này đẹp trai quá!” 

Tống Kham Nhiên cười nhạo, “Con gái con đứa nói mấy lời này trước mặt người ta mà không biết ngượng!”

Tống Khanh Nhiên hất cằm xem thường, “Mắc mớ gì! Em đang khen chứ có chê đâu mà sợ!”

Ta cười nói, “Cám ơn lời khen của em. Em cũng rất xinh đẹp, vừa xinh đẹp vừa đáng yêu!”

“Không cần cám ơn. A, cám ơn anh!”

Hai anh em nhà này rất thú vị, mặc dù em gái nói chuyện hơi ngây ngô, nhưng hai anh em được dạy dỗ cực tốt, trừ lúc ban đầu hơi vội vàng một chút, lúc sau lại rất lễ phép chu đáo, thỉnh thoảng trong lời nói lộ ra vài phần bồng bột của tuổi trẻ, đúng là thanh xuân tươi đẹp!

Lúc cặp sinh đôi đi rồi, ta hỏi An An, “Vừa mới nói chuyện với mấy người trẻ bọn tôi, cậu có cảm giác gì?”

An An liếc ta một cái, hỏi lại, “Mấy người trẻ bọn tôi?”

“Ừ! Vừa nhìn đã biết tôi và cặp sinh đôi là cùng lứa, luôn lộ ra vẻ phấn chấn bồng bột của tuổi trẻ!”

“Thật sao? Tôi lại thấy cậu rất lão luyện.” An An nói với vẻ mặt đứng đắn, tay lại đặt lên mông ta vuốt tới vuốt lui. Đúng là ma chưởng! Đã là ma chưởng thì ai có thể thoát nổi?

“Ngụy trang thất bại! Đang bị công phá!” Ta lập tức ôm lấy An An, miệng thao thao bất tuyệt ý đồ thể hiện ta không hề lão luyện chút nào chỉ là bị người khác dụ dỗ thôi.

Bọn ta, trẻ người non dạ, nên mới dễ dàng bị quyến rũ như vậy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau