EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 86 - Chương 90

Chương 67

Trên đường về, trong lúc ta đang nghĩ làm sao để trả thù Triệu Minh Vũ mà không gây tổn thương đến Hạ Dao, đột nhiên cảm thấy cơ thể có gì đó là lạ, ráng chịu đựng một hồi, rốt cuộc vào thời khắc mấu chốt trốn kịp vào trong một con hẻm nhỏ, hoàn thành việc biến hình. Ta sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh đầy người, may mắn không bị ai bắt gặp, nếu không chắc chắn sẽ ‘được’ lên trang đầu của báo ngày mai, xui hơn là bị mấy tổ chức kỳ quái gì đó tìm tới yêu cầu phối hợp nghiên cứu này nọ.

Ta không còn cách nào trở về nhà, đứng nhìn đống quần áo trước mặt thất thần một lát, rồi cố gắng dùng miệng moi chiếc điện thoại di động từ trong túi ra, vất vả dùng móng vuốt mở ra những số liên lạc gần nhất, ấn gọi cho An An.

An An nhanh chóng bắt máy, nhưng ta không thể khạc ra tiếng người, đành phải gâu gâu mấy tiếng, hi vọng An An hiểu được.

“Giang Tư?”

“Gâu gâu…” An An…

“Sao?”

“Gâu gâu…” Cứu tôi!

“Einstein-Phì, cậu rảnh lắm quá phải không?”

Cũng trách ta, bình thường cứ hay giỡn, gọi điện thoại gâu gâu với An An… Phiên bản hiện đại của ‘Cậu bé chăn cừu và đàn sói’? Hôm nay ta thảm rồi!

“Gâu gâu!” Không phải giỡn đâu!

“Nếu là giỡn thì kêu một tiếng, không phải giỡn thì kêu hai ba tiếng.”

“Gâu gâu gâu!” An An nhà ta thông minh quá! Sém chút rơi lệ! Tôi yêu cậu!

Giờ ta không dám chạy rông trên đường, sợ bỗng nhiên chốc nữa lại biến thành một gã thanh niên trần truồng trên phố, chỉ còn cách nhờ An An tới đón.

“Cậu…”

Ta chưa kịp nghe hết câu, điện thoại đột nhiên mất tiếng, nhìn lại màn hình mới phát hiện, hết pin! Vừa nãy lòng ta nóng như lửa đốt nên không chú ý điện thoại còn bao nhiêu pin! Trời ạ, không cho người ta đường sống à? Sớm biết sẽ có ngày này thì tối qua đã không chơi game tới khuya rồi ngủ ngay đơ quên sạc pin điện thoại rồi!

Ta vô cùng căng thẳng, cứ sợ đột nhiên sẽ xuất hiện tình tiết như trong tiểu thuyết, có một tên côn đồ hoặc một con chó dữ nhảy xổ ra đòi quyết đấu sống chết với ta, trước khi cắn chết ta còn hỏi: Đây là địa bàn của tao, ai cho mày bén mảng tới?

Không có biện pháp liên lạc với An An, ta chỉ còn cách chờ đến khi trời tối vắng người bớt rồi tự chạy về, tạm thời tìm chỗ giấu quần áo, di động và ba lô trước, sau này quay lại lấy sau, về phần chúng có còn hay không thì đành dựa vào ý trời thôi.

Ngay lúc ta ngậm quần áo chuẩn bị tha đi giấu, đột nhiên xuất hiện một người đứng ngoài con hẻm, trời chiều làm bóng người nọ kéo thật dài, khiến ta sợ hết hồn, cố gắng nheo mắt nhìn, nhưng vì ngược sáng nên không cách nào thấy rõ mặt được.

Chẳng lẽ xuất hiện tình huống xấu như trong tưởng tượng? Người này vô duyên vô cớ chạy vào hẻm làm gì? Nhất định là muốn bắt ta về làm thịt ăn rồi! Dù đã sang hè, trời nóng hừng hực, người ăn thịt chó ít đi, nhưng không có nghĩa là không có người muốn ăn thịt chó!

Người nọ chậm rãi bước tới gần ta, khẽ nói, “Đừng sợ…”

Tôi không sợ! Anh đừng tới đây! Muốn làm gì?

“Tao tình cờ đi ngang qua, đột nhiên thấy có gì đó nhoáng lên nên vào xem thử, quả nhiên không sai… Mày từ đâu tới? Màu lông sạch sẽ, trông khỏe mạnh thế này hẳn không phải chó lang thang rồi. Mày có cần giúp đỡ gì không?”

Lòng người khó dò, hiện tại anh ta nói chuyện lịch sự tỏ vẻ muốn giúp ta một tay trông giống người tốt, nhưng ngộ nhỡ là kẻ mặt người dạ thú thì sao?

“Gâu gâu gâu, gâu gâu gâu…” Ta nhả đồ ra, sủa điên cuồng, ý đồ ngăn anh ta tới gần. Tôi là chó dữ đó!

“Mày đang cố tình hù tao à? Dễ thương quá! Giống hệt con lông vàng tao nuôi hồi trước.” Rõ ràng ta đã tỏ vẻ rất ghét, nhưng anh ta vẫn không hề sợ hãi, ngược lại còn rất vui.

Chẳng mấy chốc, ta đã thấy rõ khuôn mặt của anh ta. Ừm, rất đẹp trai, mặc dù không bằng An An, trông lịch sự nhã nhặn, có phong độ của người trí thức.
“Lông vàng nhà tao lưu lạc bên ngoài, không biết có đúng lúc gặp được người tốt giúp đỡ lúc khó khăn không… Hi vọng nó vẫn ổn…” Anh ta khẽ rũ mắt xuống, tự lẩm bẩm.

Thì ra là vậy, bởi vì sợ lông vàng nhà mình không được ai giúp đỡ lúc khốn khó nên muốn cố gắng hết sức giúp đỡ những con chó đang gặp khổ sở khác? Dù sao, nhìn bề ngoài, trông anh ta rất đáng tin.

Hay là thử một lần xem sao? Không chừng anh ta có thể giúp ta sạc pin điện thoại, chờ An An gọi vào thì báo cho An An hay. Không biết giờ An An nhà ta đã sốt ruột tới cỡ nào rồi.

Thôi, thử một lần vậy!

Ta quay thân đi, sau đó xoay đầu lúc lắc, ý bảo anh ta bước theo. Tới chỗ ba lô, ta móc di động của mình ra.

“Gâu…”

Anh ta ngạc nhiên hỏi, “Mấy thứ này là sao đây?” rồi ngồi xổm xuống nhặt di động của ta lên, vỗ vỗ bụi bậm trên đó, “Còn rất mới, không giống đồ người khác vứt đi… A, có cả đồ nhỏ nữa?”

Trời ạ, bớt nói nhảm đi! Biến hình xong tất nhiên tất cả đồ đạc trên người tôi đều bị rớt xuống hết chứ sao!

“Vớ, giầy… Có vẻ như ai đó đã cởi hết đồ ra để lại đây. Kỳ lạ… Chẳng lẽ mày bị bỏ lại cùng với mớ đồ này? Nếu đúng vậy thì quả là đáng thương…”

“Gâu gâu gâu…” Dĩ nhiên là không rồi! Đồ ngốc! Bây giờ không phải thời điểm để hỏi mấy chuyện đó, mau sạc pin giúp tôi đi!

“Mày phản ứng dữ như vậy, chẳng lẽ đây là đồ của chủ mày?”

“Gâu…” Cứ coi như vậy đi!

Anh ta gấp gọn đồ đạc bỏ hết vào ba lô giùm ta, còn cẩn thận lấy túi ni lông bảo vệ môi trường của mình bọc riêng giầy và vớ của ta, sau đó ngoắc ngoắc tay với ta, “Được rồi, đi thôi! Chắc di động hết pin rồi, chờ về nhà sạc pin là có thể liên lạc với người chủ kì lạ của mày liền!”

Không ngờ lại gặp được người tốt! Cảm động! Tình người có khắp thế gian!

Chẳng mấy chốc bọn ta đã đến khu chung cư anh ta sống, phòng anh ta ở lầu mười. Khu chung cư này đã cũ, nhưng hoàn cảnh không tệ lắm, cây cối sum xuê tươi tốt. Trên đường, có mấy ông cụ bà cụ chào hỏi anh ta trông rất thân quen khiến cho chút nghi ngờ còn sót lại của ta đã nhanh chóng tan biến hết.
“Sở Hồi về rồi à! Ủa, Chíp Bông hả? Chíp Bông về?!”

Sở Hồi chỉ cười, nói sang chuyện khác, “Con đã tìm ra mớ sách vở lớp mười hai, mai mốt gì đó sẽ ôm qua cho bà.”

“Tìm được rồi à? Tốt quá! Sao bắt con đem qua được! Chờ cuối tuần Kiều Kiều về, bà sẽ kêu nó qua lấy!”

“Dạ, vậy con đi trước ha.”

“Ừ, đi đi! Bận rộn cả ngày rồi mau về nghỉ ngơi cho khỏe! Bà không giữ con lại nữa!”

“Chào bà ạ!”

“Ừ, bé ngoan!”

Sở Hồi, tên hay, thêm điểm! (ta nông cạn như vậy đó!).

Bọn ta đi thang máy lên lầu mười tới phòng của Sở Hồi. Căn phòng trông ấm áp sạch sẽ, màu sắc tao nhã. Trên tường treo mấy bức tranh màu nước phong cách cổ kính, dường như mỗi bức đều ẩn chứa một câu chuyện riêng, cũng xen kẽ mấy bức mang màu sắc diễm lệ.

Vào nhà, Sở Hồi để đồ xuống, đi vào phòng vệ sinh, lúc ra thấy ta vẫn còn đứng ở cửa bèn vừa xắn tay áo vừa hỏi, “Sốt ruột lắm hả?”

Lúc này ta chẳng còn tâm tình để lo lắng những thứ khác, vội gật đầu một cái.

Sở Hồi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, cho là mình nhìn lầm rồi, lắc đầu, nói, “Được rồi, tao sẽ sạc pin ngay!”

Nghe vậy, ta vẫy đuôi mừng rỡ, đi về phía Sở Hồi.

Sở Hồi vừa đi lấy đồ sạc pin vừa lẩm bẩm, “Mày đói bụng không, tao đói rồi, vốn định chờ ăn cơm xong sẽ sạc giúp mày…”

Nghe tiếng báo điện thoại đang nạp pin, ta bớt sốt ruột hẳn, cọ cọ đầu vào chân Sở Hồi biểu đạt sự cảm kích.

Quả là một thanh niên vừa hiền lành vừa lương thiện! Nhất định Chíp Bông đã rất hạnh phúc khi ở bên cạnh Sở Hồi, hi vọng một ngày nào đó nó sẽ tìm được đường về nhà. Chíp Bông à, mau về đi, chủ mày đang rất nhớ thương mày đó!

Sở Hồi vừa đi vào bếp vừa nói, “Để tao lấy nước cho mày, ngồi nghỉ chút đi. Chắc nạp chừng mười phút là có thể khởi động điện thoại lại, lúc đó tao sẽ liên lạc ngay với chủ của mày cho!”

Có lẽ Sở Hồi cho ta cảm giác đặc biệt tin cậy nên trong lúc đợi anh ta đi lấy nước mắt ta cứ díp lại, cảm giác vô cùng buồn ngủ. Trực giác ra lệnh ta không thể ngủ, phải liên lạc với An An rồi mới được nằm.

Tại sao lại tự dưng biến hình? Hay là điềm báo gì đó? Có khi nào không biến thành người được nữa không? Đừng, ta mới vừa thể nghiệm sự tốt đẹp của tình yêu thôi mà!

Không biết ta đã ngủ bao lâu, hình như có người đang vuốt cổ ta, bàn tay lành lạnh, rất thoải mái, muốn mở mắt ra xem thử nhưng mở không nổi, chỉ hừ hừ mấy tiếng rồi lại chìm vào mộng đẹp.

“Chíp Bông, dậy đi, dậy ăn cơm!”

“Gâu…” Không phải Chíp Bông! Tôi tên Einstein-Phì!

“A, lộn rồi! May mà mày không nghe thấy… Dậy ăn chút gì đi! Sắp liên lạc với chủ mày được rồi, có lẽ sẽ về nhà nội trong tối nay thôi!”

Về nhà. Đúng, về nhà tìm An An!

Chương 68

Lúc ta thức dậy, phát hiện mình đã ở nhà, bên cạnh là An An đang gọi điện thoại.

“Tôi hiểu rồi. Sau này sẽ kêu cậu ấy chú ý hơn.”

“Gâu…”

Vừa lúc An An cúp điện thoại, quay sang lẳng lặng nhìn ta, nhìn đến mức khiến ta thấy chột dạ, rồi khẽ cau mày, đi tới ngồi xuống giường, nói, “Cậu biến về hình người thử xem.”

Sau khi ngủ một giấc, cảm giác mệt mỏi lúc trước hoàn toàn biến mất, ta nhắm mắt lại tập trung suy nghĩ, lúc mở mắt ra, đã biến thành hình người. Ta thở phào một hơi, vẫn có thể biến về hình người!

Ta vừa dùng tay xoa xoa mặt mình vừa nói, “May quá! Nếu tôi vĩnh viễn không thể biến về hình người, cậu sẽ làm sao?” vẻ mặt mong đợi…

“Vậy thì cậu chờ thấy người yêu mới của tôi đi. Có lẽ là vậy.”

Nghe vậy ta không hề tức giận chút nào, bởi vì An An còn nói giỡn được, chứng tỏ cũng yên tâm giống ta. Ta nói mấy lời trái lương tâm, “Được thôi, chỉ cần cậu hạnh phúc là tốt rồi! Sở Hồi gọi cho cậu, sau đó cậu tới đó đón tôi à?”

“Sở Hồi?” An An đặt di dộng xuống giường, lạnh nhạt nói, “Gọi thuận miệng quá ha. Là tôi gọi tới đúng lúc anh ta khởi động máy, sau đó chạy qua đón cậu về. Tôi có giữ số điện thoại của anh ta đây, còn nếu cậu muốn tự mình tới cửa cảm ơn thì tôi cũng đã nhớ kỹ địa chỉ nhà giùm cậu luôn rồi.”

Ta liếc An An một cái, nói, “Mặc dù phải tự mình tới cửa cám ơn mới đúng, nhưng vào lúc này, không phải cậu nên nói ‘tôi đã tặng lễ cám ơn giùm cậu rồi’ để an ủi trái tim bé nhỏ bị hoảng sợ của tôi sao?”

An An cười ha ha, “Trái tim bé nhỏ bị hoảng sợ? Tôi đã gọi cho bạn của cậu, anh ấy nói có thể là do cậu không nghỉ ngơi đủ người quá mệt mỏi nên ra cớ sự. Hiện tôi đang rất muốn hỏi, tại sao gần đây cậu lại không nghỉ ngơi đủ?” An An cười giễu cợt làm tổn thương trái tim bé nhỏ của Phì Phì ta. Là người yêu mà nói chuyện kiểu đó coi được sao?

Đúng là gần đây ta có ít thời gian nghỉ ngơi thật, ai kêu mỗi lần đều biểu hiện rất đói khát làm chi, đành chịu bị giễu cợt vậy! May mắn chỉ có hai bọn ta biết, Tiểu Cửu vẫn không rõ lý do tại sao ta ngủ không đủ. Ta hỏi lại cho chắc, “Cậu không nói với Tiểu Cửu lý do tại sao tôi không nghỉ ngơi đủ đấy chứ? À, sao cậu lại biết số của Tiểu Cửu?”

An An nhìn ta bằng ánh mắt ‘cậu ngốc à?’, “Còn cần nói rõ lý do? Tự nghĩ là biết rồi. Số điện thoại thì không phải trong điện thoại cậu có lưu sao?” dứt lời tiếp tục nhìn ta với ánh mắt ‘cậu đúng là ngốc thật’.

Cũng đúng, An An không phải là người sẽ đi thảo luận với người khác những vấn đề riêng tư như vậy. Ta gật đầu một cái, thấy yên tâm hẳn, tựa lưng vào gối đầu, vỗ vỗ bụng, nói, “Tôi đói quá, có gì ăn không? Muốn ăn gà quay! Gọi cho người ta giao tới đi!”

“Được.”

“Cậu ăn chưa?”

“Chưa.” Nghe vậy, ta cảm động nói, “Lo lắng cho tôi nên chưa ăn tối luôn đúng không! Yên tâm, thông minh như tôi gặp phải chuyện nguy hiểm sẽ chạy trốn rất nhanh!”

“Thật sao? Tôi lại thấy cậu ngủ ở nhà người lạ vẫn rất ngon đó.”

“Ây da, tôi không phải kiểu nhẹ dạ dễ tin người đâu! Mới đầu cũng nghĩ không thể đi theo người lạ, nhưng trải qua quan sát kỹ lưỡng cảm thấy tạm thời có thể tin tưởng Sở Hồi mới đi theo đấy chứ! Hơn nữa, vẫn luôn giữ vững sự cảnh giác!” Ta vỗ ngực đảm bảo với vẻ mặt kiên nghị.

“Giữ vững bằng cách ngủ mê mang?” An An gọi đồ ăn xong, hỏi lại.

Ta nghẹn lời, bắt đầu lý sự cùn, “Cậu xem, chẳng phải Sở Hồi đã không khiến tôi thất vọng sao? Cuối cùng chúng ta đã vượt qua trở ngại to lớn, gặp lại nhau!” Nói xong, ta vươn tay muốn ôm An An để đánh lạc hướng.

An An giơ tay ngăn ta lại, “Ngồi đàng hoàng, đừng quậy.”

“Có cần tới mức đó không?! Tôi có phải đang mang thai đâu!”

“Tôi chỉ sợ cậu không kiềm chế được lại túng dục quá độ!” An An nói xong, cười lạnh một tiếng.

Đừng xát muối vào vết thương của bạn chứ! Ta đen mặt, khoanh tay nhìn chằm chằm An An, suy nghĩ một hồi, nói, “Chẳng phải cậu vẫn luôn rất có tự chủ sao? Tôi không kiềm chế được thì còn có cậu, lo gì?!”

An An im lặng nhìn ta bằng đôi mắt đen quyến rũ (đối với ta mà nói là cực kỳ quyến rũ, đến mức có lúc không dám nhìn thẳng luôn. An An nhà ta thật xuất sắc! *mắt lấp lánh*). diễnpon.đàn/lê,qvkljuýd.đôn Ta vươn tay che mắt An An lại, “Đừng có nhìn tôi như vậy, có gì cứ nói đi!” Ban ngày ban mặt quyến rũ ta, đúng là không biết xấu hổ!An An nghiêm túc nói, “Ở trước mặt cậu, duy trì tự chủ là một việc cực kỳ khó khăn. Cho nên, đừng đùa với lửa, nếu không, không chỉ cậu mà tôi cũng rất khó chịu.”

Lời tâm tình đạt cấp mười trên mười. Giám định hoàn tất.

“Cậu ra ngoài trước đi, tôi muốn lẳng lặng một chút.” Cái gì mà ‘ở trước mặt cậu duy trì tự chủ là một việc cực kỳ khó khăn’ chứ, rốt cuộc đã chịu thừa nhận sự quyến rũ của tôi?!

Lần đầu tiên An An nói thẳng với ta: không chỉ cậu mà tôi cũng vậy.

Tức chết mất! Nhìn được ‘ăn’ không được! *Lệ rơi*

Lúc này ta bỗng nhớ ra có việc quan trọng phải nói cho An An nghe, lập tức ngăn An An lại. “Chờ chút! Chiều nay tôi đã đi gặp một người, nhận được một chứng cớ chứng minh Triệu Minh Vũ mưu sát tôi.”

An An nghe xong, ánh mắt lập tức trở nên lạnh như băng. Ta nắm lấy tay An An, ý bảo cậu ta bình tĩnh chớ nóng, rồi nói tiếp, “Di động của tôi đâu rồi? Chứng cớ ở trong đó.”

An An nhanh chóng lấy ba lô của ta tới, móc chiếc di động đã nạp được khoảng một nửa pin ra. Ta vội mở khóa màn hình, tìm đoạn ghi âm kia bật cho An An nghe.

“Tôi biết cậu đã tìm hiểu lý do tại sao tôi muốn tiếp cận Triệu Minh Vũ. Cậu nghi ngờ từ sớm rồi đúng không?”

An An khẽ mím môi, gật đầu một cái.

Ta mỉm cười, siết chặt tay An An, “Tôi cũng biết cậu lo cho tâm tình của tôi mới không trực tiếp nhúng tay vào, thật sự cám ơn rất nhiều. Nhưng bây giờ,” ta lộ ra vẻ mặt xin lỗi, nói, “Xin cậu hãy xử lý tiếp giúp tôi! Cậu muốn dùng chứng cớ này làm gì Triệu Minh Vũ tôi cũng sẽ không có ý kiến. Có điều, tôi mong Hạ Dao được an toàn.”

An An cười đáp, “Được,” rồi chợt nói, “Thật ra, lý do tôi không nhúng tay vào một phần là vì cậu đã làm rất tốt. Có điều, vẫn chưa đủ quyết tuyệt.” dứt lời, lại ôm ta vào lòng, đặt cằm lên tóc ta, “Người như Triệu Minh Vũ, chết không hết tội, cần gì phải mềm lòng.”

Sau khi dùng một thân phận khác tiếp cận Triệu Minh Vũ ta mới phát hiện, lúc trước ta vẫn chưa hiểu hết Triệu Minh Vũ. An An nói không sai, Triệu Minh Vũ không hề có lòng hối cải, ngược lại còn kiên định dã tâm bò lên trên, trước khi đạt được mục đích Triệu Minh Vũ có thể lợi dụng bất kỳ người hoặc việc nào có thể lợi dụng được, và lúc hết giá trị lợi dụng, lập tức đạp đi không hề vướng bận.

Đúng vậy! Cần gì phải mềm lòng chứ! Nên cho Triệu Minh Vũ biết, có một vài thứ, dù có phát cuồng thế nào, dù có không chừa bất kỳ thủ đoạn nào vẫn ‘cầu mà không được’.

Ta ở nhà nghỉ ngơi hai ngày rồi tiếp tục đi làm như cũ. Buổi tối, An An sợ ta lại ‘nghỉ ngơi không đủ’ nên đã phân phòng ra ngủ. Đối mặt với giường lớn lạnh lùng, ta không chịu nổi, nửa đêm lết qua phòng sát vách đánh lén, sau đó bị An An khóa cửa lại, ngăn ở ngoài. diễkubkjn.đàn/.lê/quý.đonguoboi Thật tàn nhẫn! Có phải người yêu không vậy?Ba ngày sau, bỗng có một nhóm cảnh sát đến công ty, dẫn Triệu Minh Vũ đang ở trong phòng làm việc đi. Lúc ra, Triệu Minh Vũ vẫn rất bình tĩnh dặn trợ lý, “Kêu mọi người cứ làm việc bình thường. Một lát gọi điện thoại báo cho vợ tôi.”

“Dạ.” Trợ lý thấy Triệu Minh Vũ trấn định, cũng dần bình tĩnh lại.

Một cảnh sát đứng sau lưng Triệu Minh Vũ cười nói, “Không cần gọi. Vợ anh ta cũng đang ở trong đồn tiếp nhận điều tra.”

Trợ lý hoảng hốt nhìn Triệu Minh Vũ hỏi, “Còn gọi không quản lý Triệu?”

Nói nhảm, dĩ nhiên là không rồi! Người cũng bị bắt, còn gọi gì nữa?!

Triệu Minh Vũ lắc đầu một cái, nói, “Cô biết số điện thoại của em gái tôi đúng không, gọi cho nó đi.”

Lần này vị cảnh sát kia không nói gì nữa, nhanh chóng dẫn Triệu Minh Vũ đi.

Khi cảnh sát đi hết, mọi người đồng loạt tụ lại, châu đầu ghé tai bàn tán.

“Cha của Tống Linh Nhi phạm tội nên quản lý Triệu bị liên lụy?”

“Rất có khả năng! Cậu nghĩ đi, với cái chức cục trưởng đó có được bao nhiêu tiền lương mà đủ cho Tống Linh Nhi mua toàn hàng xa xỉ như Chanel, Hermes này nọ? Có hai đứa con thích khoe của không phạm tội mới là lạ! Quản lý Triệu là con rể cũng bị liên lụy theo!”

“Có lẽ không mấy ngày là quản lý Triệu được thả thôi! Dù nhà họ Tống xảy ra chuyện thì vẫn còn tổng giám đốc Lâm ở đây, chỉ cần còn tổng giám đốc Lâm, quản lý Triệu sẽ vẫn là quản lý Triệu! Thôi, chẳng ảnh hưởng gì tới chúng ta hết, cứ tập trung làm việc của mình đi!” Người nọ nói xong còn lén chỉ chỉ trợ lý của Triệu Minh Vũ, ý bảo phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, người của quản lý Triệu vẫn còn ở đây.

Ta nghe xong, lộ ra nụ cười bất đắc dĩ. Người không biết chuyện nghĩ Triệu Minh Vũ bị liên lụy cũng là việc bình thường thôi. Thực tế, không chừng không có Triệu Minh Vũ, Tống Vân còn làm cục trưởng được thêm mấy năm. Giờ thì Triệu Minh Vũ liên lụy cục trưởng Tống mới đúng, bất hạnh gặp phải đứa con rể này, cả nhà đều vướng phải tai ương lao ngục!

Sau khi ai về bàn nấy, mọi người lại tiếp tục dùng phần mềm tám chuyện khí thế ngất trời. Ta lặng lẽ dọn một ít đồ không nhiều lắm thuộc về mình bỏ vào ba lô, bước đi.

Lần này Triệu Minh Vũ vào, muốn ra ngay là chuyện không thể nào. Ta nghe An An nói, nhà họ Tống không chỉ đổi trắng thay đen vụ Triệu Minh Vũ, còn phạm nhiều tội khác liên quan rất rộng, vì vậy nhân viên điều tra là người do ở trên cố ý phái tới để ngừa đám người này chạy chọt quan hệ nhằm thoát tội, bình thường cục trưởng Tống đắc tội không ít người, nay có cơ hội trả thù, họ dễ gì bỏ qua cho.

Giờ ta lại thành kẻ thất nghiệp, lang thang trên đường một hồi, quyết định mua một bọc chân gà nướng chạy tới công ty An An tìm người.

Ta ngồi trên ghế sa lon đối diện An An, vừa gặm chân gà vừa quấy nhiễu An An làm việc, cười hì hì nói, “Tôi cảm giác gần đây trong người rất lạ, cứ muốn ăn rồi ngủ miết, cứ như biểu hiện của mang thai! Ha ha, không phải là mang thai thật đấy chứ!” Ta giả bộ thẹn thùng nói tiếp, “Anh thích con trai hay con gái?”

An An cau mày nhìn mớ tài liệu trong tay, lạnh nhạt đáp, “Tập trung ăn không được à?”

Ta khoát tay tỏ vẻ ‘không quấy rầy cậu làm việc nữa, tôi gặm chân gà tiếp đây!’

Qua một lát, ta nhịn hết nổi, nói, “Rốt cuộc cậu vẫn chưa nói cho tôi biết cậu thích con trai hay con gái đấy!”

An An bất đắc dĩ buông xấp tài liệu trong tay xuống, nghiêm trang phối hợp, “Chỉ cần không phải là con của ông Vương hàng xóm, trai hay gái đều được.”

Làm ơn đừng có nói giỡn bằng vẻ mặt phớt tỉnh như vậy chứ! Xương gà sém chút lọt vào khí quản, mấy người nói có nguy hiểm không? Ta ho khan điên cuồng, giơ ngón cái với An An, cậu giỏi lắm!

An An đi tới, ngồi xuống bên cạnh vỗ lưng cho ta, “Cẩn thận, đừng để động thai.”

Ho không dừng lại được. Sắp chết!

Chương 69

Sau khi tận mắt thấy Triệu Minh Vũ bị bắt đi, ta an tâm quay trở lại cuộc sống ngày ngày vẽ truyện hài, thỉnh thoảng nhận một ít quảng cáo kiếm sống. Quảng cáo công ích ta hợp tác với đạo diễn Triệu Minh Hoa đã bắt đầu được phát sóng trên tất cả các đài truyền hình, thấy mọi người dần chú ý hơn trong việc nhận nuôi thú cưng, cảm giác vô cùng vui vẻ.

Ta chọn một ngày chủ nhật đẹp trời, xách theo quà, lấy thân phận là chủ của chú chó lông vàng đi lạc, tới tận nhà để bày tỏ lòng biết ơn với nghĩa cử cao đẹp của Sở Hồi. Nói chuyện một hồi cộng với nhìn thấy mớ bút màu và một số dụng cụ để vẽ trên bàn sách của Sở Hồi, biết anh ta cũng là người vẽ truyện tranh, do sở thích giống nhau, bọn ta trò chuyện ngày càng hợp.

Ta xin Sở Hồi cho xem lướt qua tập tranh, sau khi xem xong đã hoàn toàn bị phong cách cổ điển thần bí của Sở Hồi mê hoặc, có thể nói là thích tới mức không muốn buông tay.

“Anh vẽ tốt như vậy, không nghĩ đến chuyện xuất bản sao?” Những tập truyện này, cũng như Sở Hồi, xứng đáng được nhiều người biết và yêu thích.

Sở Hồi không tự tin lắc đầu, “Hồi đi học tôi có thử gởi cho một nhà xuất bản, nhưng dường như họ không có hứng thú lắm, nên không gởi nữa, giờ coi như vẽ chơi thôi!” Muốn khóc! Tùy tiện vẽ chơi đã đẹp thế này, không biết tập trung sẽ còn tới mức nào nữa! Mặc dù ta và Sở Hồi có phong cách khác nhau, nhưng nhìn tranh của Sở Hồi thật khiến ta tự ti.

“Vậy anh có định đăng lên mạng không? Lúc đó, không cần anh đi tìm nhà xuất bản, chắc chắn nhà xuất bản sẽ tự tìm tới anh bàn chuyện!”

Sở Hồi cười đáp, “Trừ khi công việc yêu cầu, còn lại tôi rất ít lên mạng, không hay chơi mấy trang xã hội đang nổi hiện nay.”

“Vẽ cho một mình mình xem không thấy cô đơn sao?”

Sở Hồi sững người, khẽ nghiêng đầu suy nghĩ một lát mới đáp, “Thỉnh thoảng cũng có. dvkuiễn.đàn.lêmqiuy.qvkjuý.đôn Nhưng vẽ truyện với tôi là một loại hưởng thụ. Hiện tôi đang vẽ một bộ thần thoại cổ đại, hằng ngày thấy số trang tăng từng chút một cảm giác vô cùng thỏa mãn. Có lẽ không cần tôi giải thích cậu cũng hiểu đúng không? Đại khái giống như tâm tình của một người mẹ mang thai, vui sướng, mong chờ, hưng phấn, kích động, khẩn trương gì đều có hết!”

Ta gật đầu đồng ý, sau đó mặt dày hỏi, “Tôi có thể xem hết không?”

Sở Hồi hào phóng đáp, “Dĩ nhiên! Cậu là người đầu tiên ngoài tôi xem nó đó!”

“Vinh hạnh quá!”

Tác phẩm của Sở Hồi lấy Sơn Hải Kinh làm gốc, căn cứ vào đó tưởng tượng ra các nhân vật thần, ma, yêu quái, bảo vật vân vân. Ta dùng hết nửa giờ để xem lướt qua toàn bộ, phát hiện Sở Hồi đã hoàn thành phần Sơn Kinh, Hải Kinh gồm bảy quyển, còn lại Đại Hoang Kinh đang vẽ.

Xem một lần chưa đã nghiền, ta bắt đầu lật từng tờ xem tỉ mỉ, đến khi xong hết bảy quyển thì đã qua thêm một giờ nữa. Sở Hồi vẫn an tĩnh ngồi một bên vẽ tùy bút. Ta lưu luyến khép tập tranh lại, kích động nói, “Thầy Sở, thầy vẽ đẹp quá! Khiến tôi hận không thể cầm về nhà giấu làm của riêng!”

Sở Hồi dừng bút nhìn ta, cười vui vẻ, “Cám ơn lời khen của cậu. Tôi thật sự rất vui! Quả nhiên được người khác công nhận thành quả là một việc rất hạnh phúc! Có điều đừng gọi tôi là thầy, tôi không kham nổi đâu, cứ gọi tôi A Hồi là được!”

Ta sợ Sở Hồi ngại, bèn gật đầu nói, “A Hồi, tôi có hiểu biết một ít về lĩnh vực này, cảm thấy nếu anh cho xuất bản nhất định sẽ thành công! Anh cũng nói lúc học đại học từng gởi thử, nhưng dù sao đã là rất nhiều năm về trước, chẳng phải bây giờ anh đã vẽ tốt hơn hồi đó nhiều sao? Phải tự tin lên!” Ta kích động nói, bất kỳ người nào gặp được một tác phẩm hay, nhất định cũng sẽ kích động như ta thôi. Mỗi một bức có thể nói là kinh điển của kinh điển, phong cách tinh tế, thần bí, theo đuổi sự hoàn mỹ trong từng chi tiết, hơn nữa vô cùng sống động. Sơn Hải Kinh là bộ truyện hồi lớp mười một ta từng mua về xem để làm phong phú thêm ý tưởng vẽ truyện cho mình, giờ từng nhân vật trong đây được Sở Hồi vẽ ra, quả thật rất giống với tưởng tượng của ta thậm chí còn chi tiết và đặc sắc hơn nhiều. Nếu Sở Hồi cho xuất bản truyện này, nhất định ta sẽ mua luôn bốn năm quyển, một quyển để xem, một quyển cất để dành, còn lại đem tặng.

Có thể là ký ức bị từ chối hồi trước khiến Sở Hồi hơi chần chờ, nhưng dưới ánh mắt chờ mong của ta, đã nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu mới nói, “Chờ tôi vẽ xong Đại Hoang Kinh sẽ xem xét tới việc tìm nhà xuất bản.”

“Tốt quá! Tôi sẽ chờ tin tốt của anh!”

Có vài người như vậy đấy, chỉ cần gặp mặt mấy lần đã khiến bạn xem là tri kỷ, muốn dốc lòng với họ.

Sau lần đó, ta thường xuyên chạy tới xem Sở Hồi vẽ truyện, thấy Sở Hồi đã bắt đầu sáng tác phần Đại Hoang Kinh, tâm tình tốt đẹp hẳn, đột nhiên cảm thấy so với người ta mình đúng là quá không chuyên nghiệp, không thể tiếp tục xem vẽ truyện là hoạt động giải trí như trước. Hồi ấy muốn lập nghiệp ở Phượng Châu không phấn đấu làm việc không được, vẽ truyện lại không mang đến thu nhập, nhưng giờ tình thế đã khác. Ta có thể dùng vẽ truyện để nuôi sống mình, vậy thì cần gì phải lo tìm việc khác nữa, vừa được làm việc mình thích lại không lo cơm áo gạo tiền, mắc gì không làm?! Nghĩ thông rồi, ta phát hiện trừ vẽ vài truyện hài ngắn, hình như mình chẳng có lấy một truyện nào được xem là tác phẩm thật sự.

Đang lúc ta suy nghĩ tìm ý tưởng cho tác phẩm mới, vô tình phát hiện một tiểu thuyết trên mạng viết về hai chú chó lông vàng và Harry. Mới đầu ta bị thu hút bởi đoạn giới thiệu ghi nhân vật chính là hai chú chó lông vàng và Harry, đọc thử mấy chương, cảm thấy mặc dù không tính là xuất sắc nhưng ý tưởng đặc biệt mới mẻ độc đáo, hành văn sống động. Có thể là do lúc xem ta tự gắn mình là chú chó lông vàng còn An An là Harry kia nên mê mẩn luôn, bỏ hết ba ngày đọc một lèo tới cuối. Hình như bộ tiểu thuyết này vẫn chưa kết thúc, có điều đã lâu không thấy tác giả đăng chương mới.Trong tiểu thuyết này, nhân vật chính số một sau khi chết biến thành một chú chó lông vàng, gặp và quen biết với nhân vật chính thứ hai, một chú chó Harry. Bởi vì chú chó Harry kia là con chó duy nhất có thể nghe hiểu Lông Vàng, Lông Vàng sợ cô độc bèn liều chết quấn lấy Harry vốn tính tình lạnh nhạt. Sau khi trải qua nhiều khó khăn trở ngại, Harry mới dần chịu thành anh em tốt với Lông Vàng vốn đơn thuần ngốc nghếch (tuy ngoài miệng không nói nhưng qua hành động có thể nhận ra Harry rất quan tâm Lông Vàng) câu chuyện bắt đầu tới đoạn ấm áp thì bị ngưng giữa chừng.

Bỗng nhiên ta rất muốn chuyển thể tiểu thuyết này thành truyện tranh! Nhưng tại sao tác giả lại không viết tiếp? diễndanffl"ê.quý.boiiđôn Tại sao? Tại sao chứ? Nói thật tác giả viết không tính rất tốt nhưng tình tiết và nhân vật đều vô cùng thích hợp chuyển thể. Quan trọng hơn, hai nhân vật chính là Lông Vàng và Harry, giống chuyện của ta và An An! Kích động quá!

Ai tới giải thích cho ta biết tại sao tác giả không viết nữa đi! Hu hu!

Lần cập nhật cuối đã là nửa năm trước?! Ta bắt đầu tìm hiểu về tác giả của tiểu thuyết ‘Cuộc sống sau khi biến thành Lông Vàng’ này, may mắn tác giả cũng chơi weibo, bèn nhấp vào địa chỉ ghi lại, mò tới weibo của tác giả.

Bài đăng mới nhất trong weibo của tác giả là hơn mười ngày trước, tốt quá, ít nhất tác giả không có biến mất. Ta nhanh chóng gởi tin nhắn riêng cho tác giả, sột ruột đợi trả lời.

Ta: Lộc đại đại! Đã lâu không thấy ngài đăng chương mới của ‘Cuộc sống sau khi biến thành Lông Vàng’! Cầu văn!!

Hai ngày sau, ta nhận được tin trả lời của tác giả.

Lộc Ha Ha: *Mồ hôi* Hồ Súp Cay đại đại đừng gọi một người trong suốt như tôi là đại đại! Cám ơn Hồ Súp Cay đại đại đã yêu thích! Không có chương mới là vì người đọc trộm quá nhiều, cộng thêm công việc bận quá, thỉnh thoảng dành ra một ít thời gian thức khuya viết lại bị mấy người đọc trộm gởi tin nhắn riêng tới weibo mắng đại loại như ‘viết đã dở còn cập nhật không có quy luật, hoàn toàn không xứng bỏ tiền ra xem’ này nọ. Công sức bỏ ra không những không được công nhận còn bị vũ nhục, cảm thấy áp lực, nên không còn tâm tình viết nữa. Thật xin lỗi.

Ta: Cạn lời! Đọc chùa còn dám chạy tới trước mặt tác giả tỏ vẻ, thật không biết phải nói gì để an ủi Lộc đại đại...

Lộc Ha Ha: Vốn vì chút chuyện này tâm tình vẫn luôn không vui, nay thấy Hồ Súp Cay đại đại thích, bỗng vui hơn hẳn! Cám ơn đại đại rất nhiều!

Ta: Hi vọng Lộc Lộc có thể mau chóng vui vẻ trở lại! Không nên vì những kẻ không đáng làm ảnh hưởng tới tâm tình của mình. Coi như là vì những bạn đọc trung thành vẫn đang chờ chương mới, điều chỉnh tốt tâm tình rồi quay lại ha! Tôi thấy có rất nhiều bạn đọc để lại bình luận khích lệ đó, vì những thiên sứ nhỏ kia, mong Lộc Lộc đừng dễ dàng buông bỏ. A, tôi gọi bạn là Lộc Lộc được chứ? Ha ha! Gọi tôi là Hồ Súp Cay thôi được rồi, thật lòng không quen bị kêu đại đại *thẹn thùng*.
Lộc Ha Ha gởi tới một biểu tượng mặt khóc: Cám ơn Hồ Súp Cay! Bạn nói đúng, coi như vì những bạn đọc vẫn luôn ủng hộ tôi, tôi phải tiếp tục kiên trì! Buồn rầu vì những kẻ đã đọc chùa còn nói lời khó nghe kia đúng là có lỗi với bản thân cũng như với những bạn đọc tốn tiền xem truyện. Cám ơn lời khuyên của bạn một lần nữa! Chờ tôi hết bận, điều chỉnh tâm trạng tốt rồi sẽ lập tức cập nhật truyện. Dĩ nhiên có thể gọi tôi là Lộc Lộc! Cám ơn vì đã trò chuyện với tôi!

Ta châm chước một lát mới gõ: Tôi có việc này muốn hỏi ý bạn. Không biết bạn có hứng thú hợp tác với tôi không? Tôi muốn được bạn cho quyền chuyển thể tiểu thuyết này thành truyện tranh và đăng lên mạng.

Lộc Ha Ha gởi tới một biểu tượng giật mình: Thật sao?!

Ta gởi lại biểu tượng mặt ngượng ngùng: Không biết bạn có thích phong cách vẽ của tôi không? Có lẽ hơi khác người một chút…

Lộc Ha Ha: Không không không! Tôi đã xem truyện của bạn rồi, rất thích! Khả năng tưởng tượng vô cùng phong phú…

Ta khiêm tốn nói: Khả năng tưởng tượng của bạn cũng rất tốt…

Lộc Ha Ha gởi biểu tưởng đổ mồ hôi: Nếu Hồ Súp Cay thích thì cứ vẽ đi!

Ta nghiêm túc nói: Bạn cứ suy nghĩ cho thật kỹ đi rồi hẵng cho tôi câu trả lời. Tôi muốn là quyền được chuyển thể và sửa đổi một số tình tiết trong nguyên tác theo ý nghĩ của mình, có thể là cắt giảm hoặc tăng thêm gì đó.

Lộc Ha Ha: Nói thật, tôi cảm thấy tiểu thuyết này mình viết cũng không được tốt cho lắm, được Hồ Súp Cay thích là niềm vui bất ngờ với tôi, tất nhiên cũng sẵn lòng việc Hồ Súp Cay giúp nó trở nên hay hơn. Tôi tin Hồ Súp Cay! Bạn là tác giả vẽ tranh châm biếm tôi rất thích!

Ta vội nói: Tác giả thì không dám nhận, chỉ có thể gọi là một người thích vẽ tranh châm biếm thôi, ha ha! Nếu Lộc Lộc đồng ý giao nó cho tôi, nhất định tôi sẽ bỏ ra tất cả tâm huyết để đối đãi với nó! Nhưng dù sao, tôi vẫn hi vọng bạn sẽ suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định. Ba ngày sau tôi chờ câu trả lời chắc chắn của bạn!

Lộc Ha Ha: Được.

Có thể là ta cười rất tươi khiến An An tò mò, hỏi, “Chuyện gì vui dữ vậy?”

“Ha ha siêu vui! Trước tôi nói có một tiểu thuyết muốn chuyển thể nó thành truyện tranh cậu nhớ không?”

“Xem ra đã tiến triển rất thuận lợi?”

“Đúng vậy! Tôi đã liên lạc được với vị tác giả đã biến mất thật lâu kia, khích lệ người đó tiếp tục sáng tác, sau đó đề cập tới việc xin quyền chuyển thể truyện và đã nhận được sự tin tưởng của tác giả! Giờ chờ tác giả suy nghĩ cẩn thận xong sẽ cho tôi câu trả lời chắc chắn.”

An An gật đầu một cái, sau đó quay màn hình laptop trong tay về phía ta, nói, “Tôi cũng có một tin tốt muốn báo cho cậu.”

Ta ngạc nhiên hỏi, “Tin gì?” Sau đó đọc bài báo trong trang web trên màn hình laptop, đưa tin về việc Triệu Minh Vũ bị đưa ra tòa xét xử vì tội cố ý giết người.

“Muốn đi xem không?”

Ta cười nói, “Dĩ nhiên, không đi rất đáng tiếc!”

Chương 70

Ba ngày sau, Lộc Ha Ha trả lời đồng ý. Sau đó biên tập viên của Lộc Ha Ha liên lạc với ta, thông qua đó, làm việc với quản lý đăng bài, trải qua bàn bạc, đưa ra bản hợp đồng về quyền chuyển thể và sửa đổi tiểu thuyết ‘Cuộc sống sau khi trở thành Lông Vàng’. Để không phụ lòng tin của Lộc Ha Ha, mặc dù tiểu thuyết chỉ mới đăng hai phần ba, nhưng từ hôm được trao quyền, ta đã dùng hết ba ngày để viết đại cương nhân vật và tình tiết truyện, tiếp đó lại tốn hơn nửa tháng bắt đầu bổ sung và sửa đổi chi tiết thêm.

Cuối tháng, An An và ta đi xem phiên tòa xử Triệu Minh Vũ, bởi vì thủ đoạn tàn nhẫn, tình tiết ác liệt, Triệu Minh Vũ bị phán tù chung thân. Nhưng Triệu Minh Vũ không phục, đòi chống án ngay tại chỗ.

Ra khỏi tòa án, trời nắng chan chan, dường như có thể làm tróc luôn một lớp da. Ta nắm tay An An vọt lẹ vào xe, cảm thụ hơi lạnh trong đó mới thấy bớt rát da.

An An sờ đầu ta, hơi nhếch khóe miệng nói, “Kháng án, không chừng lần hai sẽ bị phán tử hình. Tên đó tự đi tìm chết, cậu không cần phải bận tâm.”

An An nói rất đúng, tự mình tìm chết, ai cũng không ngăn được. Án chung thân, ở trong tù biểu hiện tốt là được đặc xá dần, không chừng một ngày nào đó có thể ra tù, mặc dù thời gian hơi lâu, thật ra là rất lâu, nhưng so với án tử hình, chắc chắn chết, thì đã tốt hơn rồi.

Khoảng giữa tháng bảy, Tiểu Cửu làm tiệc đầy tháng cho đôi song sinh. Ta dẫn theo người nhà, chính là An An, hì hì, và quà tặng, hớn hở đi dự tiệc. Tiểu Cửu đã đăng hình của hai bé con lên nhóm chat, là hai bé gái vô cùng dễ thương, mắt vừa to vừa tròn, lông mi vừa cong vừa vểnh. Tuy mới nhìn thì trông giống nhau như đúc, nhưng chị hai có con người màu xanh biển, em gái lại có con ngươi màu đen, rất dễ nhận biết. divkjễn.đàn/lê,qvkj,uý.đôn Ta nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thịt của hai đứa, phát hiện mắt và mũi của hai chị em giống Tiểu Cửu, miệng và lỗ tai lại như khuôn đúc của Nhị Nhị, kết hợp tất cả ưu điểm của cha và mẹ, không đáng yêu mới là lạ!

Ta cứ nghĩ mình tới sớm lắm rồi, không ngờ một người bạn khác của Tiểu Cửu còn tới sớm hơn. Mặc dù không quen nhưng bọn ta vẫn lịch sự cười gật đầu chào nhau, sau đó ta lập tức xông lại ôm lấy chị hai từ tay Tiểu Cửu.

“A, bé con không sợ người lạ tí nào! Nói ôm là cho ôm liền…” Ta ngạc nhiên hô.

Tiểu Cửu cười nói, “Mới bấy nhiêu mà hai chị em đã biết mê đẹp rồi!”

Tiểu Cửu vừa nói xong, em gái đang nằm trên tay Nhị Nhị đã vươn tay muốn An An ôm. An An lộ vẻ do dự, sợ vô ý hơi dùng sức một chút sẽ làm tổn thương bé con yếu ớt.

Em gái duỗi tay cả buổi không thấy An An đáp lại, nước mắt nhanh chóng tụ đầy mắt, khiến ta đau lòng muốn chết, vội vỗ tay An An giục, “Cậu mau ôm đi!”

An An nhận lấy em gái, tư thế cứng ngắc. Đây là lần đầu tiên ta thấy cảnh An An tay chân luống cuống mặc cho bé con nhễu nước miếng khắp bộ vest được may thuần thủ công của mình, nhịn không được, bật cười ha ha không ngừng.

Chị gái nghe ta cười cũng toét miệng cười theo, lộ ra nụ cười như thiên sứ. Người bạn ta chào lúc nãy vẫn luôn cầm máy hình trên tay, thấy vậy lập tức chụp lại khoảnh khắc vui vẻ này. Người này có vẻ ngoài còn ưu tú hơn cả ta và Tiểu Cửu vốn thuộc tộc đặc biệt, sau ta mới biết anh ta cũng giống ta và Tiểu Cửu đều không phải người bình thường.

Nhị Nhị nhìn hết nổi cảnh em gái tiếp tục gieo họa cho bộ vest sang trọng của An An, bèn nói, “Để tôi ôm bé đi thay một bộ đồ khác.” divlkvkjễn.đàn/lê,quý.đôn Nhưng em gái cứ sống chết túm cổ áo An An không buông. Bình thường bé con mới một tháng tuổi không thể nào mạnh dữ vậy, có điều con của người đặc biệt tất nhiên không thể dùng lẽ thường để phán đoán được. Nhị Nhị đành lắc đầu từ bỏ.

Tiểu Cửu giới thiệu tên người bạn cầm máy chụp hình kia, “Đây là Thi Viên,” Thi Viên cười cười gật đầu với ta và An An.

“Còn đây là Giang Tư và Trang Cận, hai người bạn tôi từng nói với cậu. Dù mới gặp lần đầu nhưng mọi người đừng khách sáo, đều là bạn bè tốt hết.”

Ta cười, khoát tay lên vai An An nói với Thi Viên, “Đây là ‘vợ’ của tôi, không được dòm ngó!”

Thi Viên bật cười, đáp, “Thật không ngờ! Tôi cứ tưởng cậu mới là ‘vợ’ chứ!”

An An không lên tiếng mặc ta nói hưu nói vượn. Ta được nước nghiêm túc vén tay áo lên, khoe bắp tay với chút thịt mỏng, “Trông đàn ông như tôi sao có thể là ‘vợ’, phải là trụ cột gia đình mới đúng!”

Thi Viên giơ máy chụp hình lên nói, “Chờ tôi rửa hình ra sẽ gởi cho ‘trụ cột của gia đình’ một phần!”

Ta xem qua mớ hình Thi Viên đã chụp, vui vẻ nói, “Cám ơn! Anh chụp đẹp quá! Mau kết bạn rồi gởi file hình qua cho tôi luôn đi!”

Tiểu Cửu cười nói, “Thi Viên là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đã đạt rất nhiều giải thưởng lớn, hôm nay được cậu ấy chụp cho là vinh hạnh của chúng ta đấy! Chung quy cũng là nhờ phúc của hai bé con!”

Thi Viên cười híp mắt, lại ôm lấy chị gái nói, “Ở đây lớn nhất là hai bé con, mấy người đều phải xếp xó một bên hết!”

Đứng gần ta mới thấy bụng của Thi Viên phải nói là to khác thường, bèn vươn tay sờ sờ, nói, “Người anh em, nhìn anh gầy như vậy, không ngờ lại có bụng bia không nhỏ ha…”

Thi Viên đang dùng má cọ cọ mặt chị gái, nghe vậy đáp, “Trong này đang có một bảo bối nhỏ, không phải bụng bia.”

Ta phối hợp hỏi tới, “Mấy tháng rồi?” Nói xong bật cười ha ha không ngừng.

Thi Viên xòe một bàn tay ra, quơ quơ, “Năm tháng rồi, chẳng mấy chốc là có thể dỡ hàng xuống! Bảo bối nhỏ giày vò tôi sắp mệt chết rồi!”

Người anh em, anh diễn thật quá! Bội phục! “Nhớ mời tôi ăn tiệc đầy tháng đó!”“Nhất định, nhất định!”

Về nhà, ta nói với An An anh bạn kia thật thú vị, phải kêu Tiểu Cửu khuyên anh ta giảm bụng bia mới được, đẹp trai thế kia lại có bụng to sẽ bị con gái chê khó mà tìm vợ được.

An An nhìn ta một cái, trầm ngâm trong chốc lát mới nói, “Cậu không thấy là anh ta không hề nói giỡn với cậu sao?”

“Chuyện gì?”

“Chuyện anh ta mang thai.”

Ta nhìn An An với ánh mắt ‘cậu ngốc à’, sau đó vươn tay sờ trán An An, lại ngửi ngửi ngực cậu ta, “Cậu say hả? Không có mùi rượu mà…”

An An ôm đầu ta ép vào ngực, miệng dán lỗ tái ta hỏi, “Không tin thì cứ hỏi Tiểu Cửu thử, chắc chắn Tiểu Cửu sẽ không lừa cậu.”

Hỏi thì hỏi, sợ gì!

Tối, tắm rửa xong xuôi, ta ngồi trên giường gọi điện thoại cho Tiểu Cửu.

“Cái gì??”

Tiểu Cửu nói: “Mang thai thật!”

“Nhưng anh ta là nam!”

“Cậu ấy thuộc mèo dị tộc. Trong tộc này, có một chi, con trai có thể thụ thai sinh con, lần trước tôi chưa nói cho cậu nghe à?” Tiểu Cửu hỏi lại.

“Tất nhiên là chưa rồi! Trời ạ, mèo dị tộc! Hồi trước không phải anh nói rất khó gặp được người trong tộc này sao?”

“Cũng là nhờ duyên phận, đợi lúc nào rảnh tôi sẽ kể chi tiết cho cậu nghe. Thật ra lúc nhỏ bọn tôi từng gặp rồi, nhưng đã mất liên lạc từ lâu, đầu năm nay mới gặp lại. Khi nào rảnh chúng ta tụ tập tám chuyện đi!”

Ta vẫn đang đắm chìm trong nỗi khiếp sợ con trai có thể mang thai, bèn hỏi ngu một câu, “Đều là dị tộc vậy chó dị tộc có năng lực đó không?”“Theo tôi biết thì không. Có điều chúng ta thường mạnh ai nấy sống, cũng có thể là có nhưng chúng ta chưa gặp thôi, không chắc lắm.”

Nghe vậy, ta bỗng thấy hơi mất mác, “Anh chắc chứ? Nếu tôi cũng có năng lực đó thì tốt rồi! Như vậy sẽ có được một bé con thuộc về tôi và An An!” Chính ta cũng bất ngờ chuyện mình hoàn toàn không hề bài xích việc con trai sinh con.

Tiểu Cửu hỏi, “Cậu yêu Trang Cận tới mức nguyện ý sinh con cho cậu ta luôn rồi?”

Ta gật đầu không chút do dự, “Ừ! Tất nhiên, không sinh được có thể nhận nuôi nhưng nếu như có thể thì tôi nguyện ý.”

Tiểu Cửu chợt nghiêm túc nói, “Phì Phì, Trang Cận không giống Nhị Nhị. Nhị Nhị không còn họ hàng thân thích nên bọn tôi bên nhau không có chướng ngại. Nhưng theo cậu nói thì Trang Cận có gia cảnh phức tạp, địa vị lại không tầm thường, nếu người nhà Trang Cận biết chuyện của hai cậu, chắc chắn sẽ không thuận lợi như tôi và Nhị Nhị. Tôi thấy, cậu thương Trang Cận như vậy cũng không phải chuyện tốt, Thi Viên đã vậy rồi, tôi không muốn cậu cũng bị tổn thương.”

Việc này ta đã từng nghĩ tới, “Đáng tiếc, nếu có thể khống chế tình yêu theo ý mình thì đã không có nhiều người ưu phiền vì nó rồi! Tôi hiểu điều anh nói nhưng xe tới núi ắt có đường. Yêu thì yêu thôi! Tôi sẽ trực tiếp đón nhận mọi khó khăn! Sợ bị tổn thương còn đi yêu làm gì, làm hòa thượng cả đời cho rồi! Tôi không hề muốn làm chó độc thân! Mà Thi Viên sao vậy? Cha của đứa bé không chịu nhận trách nhiệm?”

Tiểu Cửu cười nói, “Tôi tôn trọng sự lựa chọn của cậu! Phì Phì, cậu cứ luôn khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác! Cậu không hề thua kém Trang Cận, thừa ưu tú để sánh vai bên cậu ta!” Tiểu Cửu thở dài một tiếng, nói tiếp, “Cha của đứa bé trong bụng Thi Viên còn có gia cảnh phức tạp hơn An An nhiều, một lời khó nói hết. May mắn Thi Viên cũng giống cậu, biết nghĩ thoáng, không chui rúc vào vỏ ốc nên thật ra tôi cũng không lo lắm!”

“Tất nhiên! Einstein-Phì tôi ưu tú như vậy, dư sức sánh vai với bất kỳ ai! Được tôi yêu là phúc ba đời của cậu ta đó! Ha ha ha! Anh cứ lo cho tổ ấm nhỏ của mình đi, thỉnh thoảng hâm mộ bọn tôi là được rồi! Chuyện của bọn tôi cứ để bọn tôi tự xử, sẽ không tới mức đòi sống đòi chết đâu! Đừng lo!”

“Ừ. Cậu vẫn tự kỷ như xưa…”

“Tự kỷ giúp người ta càng thêm ưu tú, không tự kỷ uổng công làm người ha ha ha!”

Ta cúp điện thoại, hưng phấn nói với An An vừa bước ra khỏi phòng tắm, “Thi Viên mang thai thật đó! Có điều, hình như là gặp phải một tên cặn bã! Ây da, sao trên đời nhiều cặn bã quá vậy?!”

An An đi tới ngồi xuống mép giường. Ta vừa dùng máy sấy hong tóc cho An An, vừa hỏi, “Sao cậu không kinh ngạc gì hết vậy?”

“Ai nói tôi không kinh ngạc? Chỉ là không biểu hiện ra thôi.” An An hời hợt nói.

Ta nhún vai, nói tiếp, “Thi Viên là mèo dị tộc. Tiểu Cửu nói trong mèo dị tộc có một chi đặc biệt, con trai có thể mang thai sinh con. Quả là thần kỳ! Chó dị tộc lại không nghe nói có năng lực này.”

An An nghiêng đầu nhìn ta, “Dường như tôi nghe thấy sự hâm mộ từ trong giọng nói của cậu?”

Ta vươn hai ngón tay ra so so, “Có chút xíu đây thôi! Chỉ là tò mò nếu tôi và cậu có con sẽ trông như thế nào, giống cậu nhiều hơn hay giống tôi nhiều hơn? Tính tình ra sao?”

“Nhất định là giống tôi nhiều hơn.”

“Ai nói? Chưa chắc à!”

“Cậu ngốc như vậy, con nhất định sẽ cự tuyệt tiếp nhận gen từ cậu.”

“Nói cứ như chúng ta cũng sinh được ấy…”

“Tôi sẽ không ghét bỏ cậu chỉ vì cậu không sinh được, yên tâm.”

Ta ném máy sấy qua một bên, hừ hừ, “Làm như cậu có thể không bằng!”

An An nhặt máy sấy lên tự sấy, lạnh nhạt nói, “Không sinh được rất tốt, chỉ mới thảo luận thôi đã gây gổ thế này, sinh ra rồi còn không biết tới mức nào nữa. Tôi vẫn thích thế giới chỉ có tôi và cậu hơn.”

Chỉ một vài lời tâm tình cấp mười trên mười của An An đã khiến ta mê mẩn hận không thể lập tức nhào qua hiến thân!

Lỗ tai sắp chảy máu….

Chương 71

Đêm đó, bọn ta ‘điên cuồng’ cả đêm, hết tư thế này sang tư thế khác.

‘Điên cuồng’ xong quả nhiên thấy vui vẻ hơn trước nhiều, mặc dù hôm sau không tránh khỏi đau lưng mỏi gối, may mắn ta còn trẻ, tốc độ khôi phục tương đối nhanh, hi vọng đến sau bốn mươi tuổi vẫn giữ được khả năng khôi phục như bây giờ. Vì mục tiêu sau bốn mươi tuổi vẫn ‘trâu bò’, kiên trì chạy bộ mỗi ngày và chủ nhật tới phòng tập với An An đều là những chuyện phải làm!

Cuối tháng tám, ta đã hoàn thành đề cương chi tiết của ‘Cuộc sống sau khi trở thành Lông Vàng’ sau nhiều lần sửa đổi tới lui, bắt tay vẽ tập đầu tiên.

Có lẽ do đây là bộ truyện tranh tương đối chính thức đầu tiên của ta, không giống mấy truyện hài ngắn lúc trước, nên tinh thần vẫn luôn trong trạng thái hưng phấn, cộng thêm có đại cươnng vô cùng chi tiết và hoàn chỉnh (cuối tháng bảy, Lộc Ha Ha đã viết xong phần cuối, kết thúc tiểu thuyết), trừ một chút rối rắm về tạo hình các nhân vật, còn tình tiết câu chuyện thì không có vấn đề gì, nói chung là đủ thiên thời địa lợi nhân hòa, vì vậy đến cuối tháng chín, ta đã vẽ được mười tập. Trong khoảng thời gian này cũng lần lượt công bố hình tượng dễ thương của các nhân vật trong truyện. Các fan khi biết ta muốn vẽ một bộ truyện dài đều tỏ vẻ vô cùng mong đợi. Lúc ta đăng hình của gia đình ba thành viên: Lông Vàng, Harry và người nhận nuôi, các fan càng kêu gào đòi tập đầu tiên dữ hơn.

Ngày một tháng mười, ta đăng tập đầu tiên, sau đó cập nhật tập mới đều đặn mỗi tối thứ sáu hàng tuần.

An An bóc tem tập đầu tiên.

Có lẽ vì số người ta bấm theo dõi không nhiều, trong đó có An An, là người bóc tem tập đầu nên bị các fan muốn tìm hiểu nhiều hơn về ta mò tới tận weibo, để lại bình luận ngay dưới bài chia sẻ tập đầu.

‘Khi nào Hồ Súp Cay đại đại mới cập nhật tập mới? Nhờ anh giục đại đại một tiếng được không? Quỳ gối cầu! Thích con chó bần bần dễ thương kia quá đi mất!’

‘Là bạn ngoài đời thực của Hồ Súp Cay đại đại? Hình đại diện dường như là tác phẩm của đại đại?! Mặc dù lối vẽ hơi khác, nhưng phong cách thì giống như đúc… Mớ nốt ruồi trên mặt nhiều chả khác sao trên trời… Say!’

‘Người anh em bóc tem kia, mau thành thực khai báo, lúc Hồ Súp Cay đại đại đăng bài, anh đang ngồi chồm hổm bên cạnh chờ thời đúng không?!’

‘Chẳng lẽ không ai cảm thấy, hình đại diện Hồ Súp Cay đại đại vẽ cho người này tràn ngập ác ý sao?! Tôi vừa dùng PhotoSở Hồip lau thử cho khuôn mặt đầy nốt ruồi kia, phát hiện nguyên bản đẹp kinh người! Nếu người anh em này thật sự tuấn tú như hình, nhất định là do Hồ Súp Cay đại đại ghen tỵ nên mới thêm một đống nốt ruồi cho người ta rồi! Nhất định là vậy!’

An An cao ngạo và lạnh lùng không đáp lại bất kỳ lời suy đoán nào. Còn ta, khi nhìn thấy cái bình luận khen An An đẹp được rất nhiều người bấm thích, bĩu môi thầm nghĩ: ai thèm ghen tỵ với cậu ta?! Tôi còn tuấn tú hơn cậu ta nhiều! An An chỉ là có khí chất hơn ta xíu xiu thôi! Khuôn mặt toàn nốt ruồi kia là để hả giận việc lúc trước An An cứ lấn áp ta hoài chứ bộ!

Ta trịnh trọng đàm phán với An An, “Chừng nào cậu mới đổi hình đại diện?”

An An nhàn nhã đáp, “Tôi nói muốn đổi hình đại diện lúc nào?”

Cứng rắn không được, ta lập tức chuyển sang mềm mỏng, nịnh nọt hỏi, “Cậu xem, cứ dùng một hình đại diện mãi thật không thú vị, đổi mới đi! Tôi sẽ đo ni đóng giày riêng cho cậu một cái cao cấp khác!”

“Cao cấp tới mức nào?”

“Dựa theo hình chó hồi trước của cậu! Một con Harry mập mập béo béo!” Ta nói xong, thấy sắc mặt An An khẽ biến, lập tức đổi giọng, “Đùa thôi! Sẽ vẽ một con Harry tuấn tú ngời ngời dành riêng cho cậu làm hình đại diện! Vừa đẹp trai vừa đáng yêu!”

An An thu hồi tầm mắt, tỏ vẻ: không có hứng thú.

Đừng như vậy chứ! Ta nhanh nhẹn bu lại đấm chân cho An An, giả bộ hiền lành hiểu chuyện, “Vậy cậu thích mèo không? Vẽ một công tử Bố Ngẫu quý phái, quý nhất trong số các giống mèo, được không?”

An An vẫn không nói lời nào, chờ ta vò đầu bứt tai không biết làm sao, mới chậm rãi nói, “Nếu tôi đổi hình đại diện, chẳng phải sẽ chứng thực cho lời đồn cậu ghen tỵ tôi, nay bị phát hiện nên chột dạ kêu tôi lập tức đổi hình đại diện khác?”

Hả? Cũng có lý! Không thể tùy tiện đổi hình đại diện được!

Ta thở dài, “Làm người nổi tiếng trên mạng vốn không dễ dàng, không ngờ bạn bè của người nổi tiếng cũng thân bất do kỷ như vậy!”

An An vẫn tiếp tục lật sách, ra vẻ không hề để ý, “Vẽ một con Lông Vàng mập mập béo béo cho tôi làm hình đại diện mới.”

“Chẳng phải cậu nói không thể đổi sao? Còn vẽ gì nữa?!”

“Vẽ hay không?”

“Vẽ!” Ai bảo tôi là người yêu của cậu chứ, nếu là người khác, dám ra lệnh cho tôi như vậy chắc chắn đã bị kéo vào danh sách đen ngay lập tức rồi!
An An liếc ta một cái, dường như đọc được suy nghĩ của ta, “Không để cậu vẽ không công đâu.”

Hả, có tiền công? Hì hì, khiến một kẻ phú quý tốn kém đúng là chuyện vui. Tuy nhiên ta vẫn giả bộ nói, “Người mình còn tính toán gì chứ! Tôi lập tức vẽ ngay đây! Chờ xíu ha!” Ta sợ An An đổi ý, dứt lời vội chạy nhanh vào phòng vẽ.

Chỉ ba nét bút ta đã vẽ ra một con lông vàng mập mập béo béo, thêm vài nét nữa khiến cho nó càng thêm ngây thơ ngốc nghếch. Phải cao cấp! Bởi vì An cường hào đã ám hiệu có thù lao, để không khiến cường hào có cảm giác ta rất sốt ruột nhận tiền công mới vẽ ngoáy, bèn ráng ngồi nán lại hơn mười phút nữa trao chuốt này nọ thêm, sau đó hào hứng lưu hình vào di động, chạy ra đưa cho cường hào xem.

“Đây, nóng hổi mới ra lò luôn! Dễ thương không? Vô cùng dễ thương luôn đúng không? Đúng không?”

“Gửi cho tôi đi.”

“Ok, còn tiền…”

An An liếc ta một cái, “Chờ.”

“Ok!”

Sau khi ta gửi hình xong, An An móc điện thoại ra, bắt đầu lướt lướt. Một lát sau, trên weibo của ta có thông báo An An đã đổi hình đại điện. Lại thêm một lát nữa, An An vẫn tiếp tục lướt điện thoại nhưng không gửi bao lì xì cho ta! Muốn quỵt nợ?!

Thôi, An An đã muốn quỵt nợ thì ta làm gì đòi được! Ta hậm hực ngồi phịch xuống một góc khác của ghế sa lon, mở game ra chơi, giả cao ngạo, trong miệng lại lầm bầm, “Nói không giữ lời! Hừ! Không ngờ cường hào cũng quỵt nợ! Đúng là điển hình càng có tiền càng keo!”

Ta trộm liếc An An một cái, thấy An An đã để điện thoại qua một bên, lập tức vào weibo xem thử, vẫn không có thông báo nhận được bao lì xì. Hoàn toàn tuyệt vọng!

Ta hung hăng nhấp vào hình đại diện mới của An An, thấy An An đã đăng một tin mới trong weibo. Trong bài chia sẻ tập hai truyện của ta, là thông báo chơi ‘đăng tin chia sẻ chọn ngẫu nhiên có thưởng’. Phần thưởng gồm mười lăm chiếc điện thoại dòng mới nhất của Apple. Không hổ là thổ hào!

Không thể để cho fan của ta bỏ lỡ! Mặc dù fan của An An (phần lớn là từ fan của ta sang) đang điên cuồng phát tin chia sẻ, ta vẫn chia sẻ tin này trên trang của mình, phòng hờ cho những fan chưa thấy.

Chỉ trong nửa giờ ngắn ngủ, lượt chia sẻ đã lên mười ngàn. Đến lúc bọn ta ăn cơm tối con số này đã nhảy lên hai trăm năm mươi ngàn… Hưng phấn tới mức này sao? Có điều phần thưởng tận mười lăm cái, nếu là ta, ta cũng tham gia, biết đâu lại trúng!

Bỗng nhiên nhận ra, An An đang dùng cách này để quảng bá cho truyện cho ta! Trong lòng vừa ngọt ngào vừa khó chịu… Dùng cách kín đáo như vậy biểu đạt sự quan tâm với ta làm chi, rất muốn nói: có thể đổi phần thưởng thành tiền mặt cho tôi hết một lần không? Xót tiền muốn đứt ruột đứt gan! Rất thích phương thức thô bạo trực tiếp thế này của cường hào, nhưng nếu An An không phải là ‘vợ’ ta, thì ta đã rất vui sướng rồi. Hu hu.
Hàng loạt ình luận nối dài dưới thông báo chia sẻ trúng thưởng của An An.

Từ người qua đường tham gia:

‘Cám ơn cường hào. Chia sẻ.’

‘Cường hào, cường hào! Ngài có thiếu vật trang sức ở chân không? Cái loại đã tốt nghiệp đại học ấy…’

‘Cường hào, *lạy lạy*, cầu trúng thưởng!’

Từ fan của ta:

‘Cái gì?! Mới đổi hình đại diện! Chắc chắn là do Hồ Súp Cay đại đại vẽ! Không sai đi đâu được!’

‘Ủng hộ cặp đôi này! Các vị cứ tùy ý!’

‘Đại đại của ta có một bạn trai cường hào, ta chỉ có một bạn trai tá điền *tạm biệt*’

‘Lật tung weibo của Z đại đại, phát hiện tổng cộng chỉ có mười tin! Cả mười cái đều là chia sẻ bài của Súp Cay đại đại… Quả là ‘chân ái’! Giám định hoàn tất.’

‘Súp Cay đại đại biết chứ?’

‘Phốc! Mặc dù Súp Cay đại đại ngoài đăng truyện thì không hề đăng tin liên quan cuộc sống hằng ngày, nhưng từ phong cách vẽ, cảm thấy đại đại là người rất thích đùa, còn ngài Z, vừa nhìn là biết cao lãnh, khác xa Súp Cay đại đại… Suy luận riêng, đừng ai để tâm!’

‘Ta chỉ muốn nhờ Z đại đại hỏi Súp Cay đại đại một chút, khi nào có tập ba?’

Xem xong bình luận, ta bấm làm mới weibo của An An, phát hiện lượt theo dõi trang đã tăng từ mười ngàn thành sáu mươi ngàn!

Ta nói với An An bằng giọng chua chua, “Mặc dù có nhiều người bắt đầu chú ý cậu, thích cậu, nhưng cậu không thể vì thế mà kiêu ngạo!” Chớ lên mặt với tôi, dù sao tôi cũng là người có hơn một triệu lượt thích và theo dõi!

“Khi nào đăng tập ba?”

Vì sao rõ ràng giọng ta đầy thương cảm, vì sao trong lúc ta nổi lên cảm xúc ‘đừng phụ nghĩa’, An An lại hỏi một câu vô duyên như vậy?!

“Cậu đi tìm chết đi…”

An An nhanh chóng vươn tay sờ đầu ta, khạc ra một câu, “Vuốt đuôi…”

Tức điên, xắn tay áo, đánh nhau!

Có lẽ nhờ đề tài mới mẻ, ý tưởng thú vị, cộng thêm phong cách vẽ không quá tệ của ta, bộ truyện này được hưởng ứng khá tốt, càng ngày càng nhiều người bắt đầu chú ý, chờ đợi nó. Mỗi lần cập nhật tập mới, lượt chia sẻ tăng kinh người, tất nhiên số người theo dõi trang của ta cũng càng ngày càng nhiều.

Vào lúc ta đăng tập thứ sáu của ‘Cuộc sống sau khi trở thành Lông Vàng’, Sở Hồi đã vẽ xong Sơn Hải Kinh. Sở Hồi nghe ta khuyên, sau khi nghỉ ngơi nửa tháng, quyết định đăng ký một trang weibo, bắt đầu đăng một bộ cổ đại đã vẽ lúc trước gồm hai mươi tập, cập nhật liên tục mỗi tuần một tập mới.

Cảm giác có bạn ‘kề vai chiến đấu’ thật sự rất tuyệt. Phong cách của Sở Hồi là thanh nhã thoát tục, tình tiết lại thú vị, nhờ sự đề cử của ta, rất nhiều người đã nhanh chóng bị hấp dẫn bởi phong cách vẽ và cả nội dung câu chuyện. Lượt theo dõi trang của Sở Hồi dần dần tăng lên.

Trong lúc ta đang trải qua những ngày tháng vô cùng vui vẻ và có động lực phấn đấu thì ‘được’ Trang Minh, người đã bị ta bỏ quên sau đầu, cho một ‘kinh hỉ’ vô cùng lớn, ‘hỉ’ tới mức đau cả ruột.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau