EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 81 - Chương 85

Chương 62

Ban ngày không có cơ hội, ta quyết định chờ đến tối, khi An An về phòng sẽ kể chuyện nghe được lúc sáng.

Ăn tối xong, An An lại vào bếp chuẩn bị bữa khuya cho ta. An An nhà ta quả là vừa đẹp người vừa đẹp nết, tuy mồm miệng hơi độc một tí nhưng có thể giải thích là ‘có cá tính’! Hiện giờ ta nhìn An An, đâu đâu cũng thấy tốt, không có lấy một chỗ để chê, ai dám nói An An không tốt, ta sẽ lập tức xắn tay áo ‘dạy dỗ’ liền! Hơn nữa, còn hận không thể vây quanh An An cả ngày.

Thật ra, lúc ta biến thành hình người ở bên cạnh An An, đặc biệt những lúc muốn ‘ăn đậu hủ’, đều phải vô cùng thận trọng, cảm giác ta chân bị gò bó. Nhưng khi khôi phục hình chó, nói không khoa trương chút nào là có thể liếm, cọ sỗ sàng thỏa sức đủ kiểu (tất nhiên là đánh lén)! Kể từ khi biết mình thích An An, những hành vi lúc trước vốn rất khinh thường nay lại được thực hiện với tần suất ngày càng nhiều! Có điều, kèm theo đó là số lần bị đánh cũng tăng lên! Dù vậy ta vẫn cảm thấy An An lúc đánh ta cũng rất đẹp trai!

Yêu một người, thật sự sẽ thay đổi bản thân vì người đó, sức mạnh của tình yêu quả là vĩ đại!

Mùng một, mọi người đều rảnh rỗi, ai về phòng nấy tự chơi. Bạn bè thân thích của nhà họ Trang sẽ không tới chúc tết vào lúc này, bình thường phải mùng hai mới đến. Huống chi nhà họ Trang vốn thân thích không nhiều lắm, đa số lại ở nước ngoài, tối qua chúc tết qua cuộc gọi video coi như đã xong.

An An vào phòng xử lý công việc, còn ta núp vào một góc kín đáo trong phòng, định gọi điện chúc tết Tiểu Cửu, đương nhiên thuận tiện báo cho Tiểu Cửu biết ta đã có người trong lòng luôn. Trước khi gọi cho Tiểu Cửu, ta đã gửi một tin nhắn chúc năm mới vui vẻ đến Sói Cô Đơn.

“Cái gì? Anh sắp làm cha?! Tuyệt quá! Chúc mừng, chúc mừng ha! Hai người đám cưới hồi nào, sao không báo cho tôi biết một tiếng? À, Nhị Nhị không muốn làm lớn, chỉ đi đăng ký kết hôn? Không tồi, tối thiểu hiện giờ anh là người đàn ông có danh có phận ha ha! An phận ở nhà làm anh nội trợ chăm sóc vợ và con cho tốt đi! Đừng cho Nhị Nhị thêm phiền, để cô ấy sống vui vẻ mỗi ngày thì anh đã là người đàn ông thành công rồi! Còn nữa, tôi muốn nhận bé con làm con nuôi!” Ta và An An ở bên nhau hẳn là sẽ không có con cái, tất nhiên phải lo kiếm con nuôi từ sớm. Không biết Tiểu Cửu có chịu cho ta một đứa làm con nối dõi không… Chắc là không được rồi, ta và Nhị Nhị không quen lắm, nhất định Nhị Nhị sẽ không để con mình cho người lạ nuôi rồi, chớ nên vọng tưởng thì hơn…

Nghe thấy Tiểu Cửu và Nhị Nhị sắp có em bé, ta thật sự vui mừng thay cho họ, vui vẻ chia sẻ chuyện tình cảm của mình với Tiểu Cửu.

“Hì hì, trước không dám quấy rầy thế giới của hai người, nay thừa dịp chúc tết, nói cho anh biết luôn, tôi có người trong lòng rồi! Ừ, cậu ấy biết rõ hết mọi chuyện của tôi. Tình hình khá phức tạp, tạm thời vẫn là giai đoạn thầm mến, vẫn chưa ngắt được đóa hoa cao ngạo trên đỉnh núi! Anh tin tưởng tôi?! Ha ha thật ra tôi cũng rất tin tưởng bản thân! Được, chờ tới tiệc đầy tháng của bé con, nhất định sẽ dẫn cậu ta đi thăm con nuôi! Đúng rồi, anh không trọng nam khinh nữ chứ? Anh thích con gái? Ha ha tôi cũng vậy!”

Ta nói say sưa quên cả trời đất, đến lúc cúp điện thoại khi vẫn chưa thỏa mãn mới thấy An An một tay cầm ly trà, một tay cắm tay vào túi quần, đứng nhìn ta chằm chằm.

Ta lập tức sợ tới mức đổ mồ hôi toàn thân, cố giữ bình tĩnh, ho nhẹ một tiếng, hỏi, “Cậu xong việc rồi à?”

“Ừ.”

“Uống gì đó? Đừng uống cà phê, không tốt cho sức khỏe đâu!” Ta bỏ điện thoại vào túi, đi tới cúi đầu nhìn cái ly của An An, “Trà? Trà thì được!”

“Gọi điện cho ai mà vui dữ?”

“Là người tôi đã nói với cậu lúc trước đó, Tiểu Cửu sắp làm cha rồi!” Không biết An An đã nghe được những gì…

“Đầy tháng cậu định tặng quà gì?”

“Trẻ mới sinh thì quanh quẩn mấy thứ như khóa bạc, hay vòng bạc vòng vàng gì đó thôi.”

Có vẻ An An đã lười bắt nạt ta, thản nhiên uống một ngụm trà, nói, “Bông hoa cao ngạo trên đỉnh núi?”

Nếu đang uống nước, chắc chắn ta đã phun đầy mặt An An rồi!

Ta cười khan hỏi lại, “Cậu nói gì?”

“Tôi nghe cậu nói, cậu đang muốn ngắt một bông hoa cao ngạo mọc trên đỉnh núi?”

“Cậu nghe nhầm rồi! Ý là tôi nói với Tiểu Cửu, Nhị Nhị là bông hoa sen trắng tinh khiết trên núi cao, xinh đẹp lại cao quý, nên Tiểu Cửu phải biết quý trọng, đừng làm kẻ bạc tình, sẽ có kết cục không tốt!”

An An cười cười vuốt cằm, liếc ta một cái, dường như nhận ra ta đang nói xạo, nhưng không có ý truy cứu, tất nhiên đây chỉ là phán đoán của ta.

“Có vẻ cậu rất quan tâm chuyện tình cảm vợ chồng của bạn bè.”

Những lời này giống như đang hỏi ‘cậu có chắc cậu không dòm ngó vợ của bạn’?

Trời đất chứng giám!

“Nhị Nhị từng chịu khổ sở, còn Tiểu Cửu nhiều năm độc thân rốt cuộc thoát khỏi tình trạng phải nhìn người khác ân ái, tất nhiên là tôi vui mừng thay cho họ rồi! Nên khuyên tên ngốc Tiểu Cửu phải biết quan tâm chăm sóc vợ tránh làm chuyện sai trái để bị vợ bỏ!”

Trong mắt An An như hiện lên mấy chữ ‘bịa tiếp đi, tôi đang nghe’. Ta đành nhắm mắt nói tiếp, “Đúng rồi, đến đầy tháng của con Tiểu Cửu, chúng ta cùng đi đi! Nhị Nhị không có bạn bè thân thích gì, còn Tiểu Cửu dường như chỉ có một người bạn là tôi đây, nhà sinh em bé là việc vui, phải náo nhiệt một chút mới được!”

“Cậu có thể hỏi trợ lý của tôi xem ngày đó tôi có rảnh không.”

Trời ạ, sao tự dưng trở nên xa lạ vậy?! “Với quan hệ của chúng ta, hẹn cậu còn cần thông qua trợ lý?”

An An đặt ly nước xuống bàn, hỏi, “Chúng ta là quan hệ gì?


Không có giá trị lợi dụng là lập tức trở mặt vô tình? Cậu được lắm Trang phú quý! Rồi, không nên tức giận, hỏi trợ lý thì hỏi trợ lý thôi, cũng chả có gì to tát!

“Được, đến lúc đó tôi sẽ hỏi trợ lý của cậu, nhưng đừng có rảnh rồi lại nói không muốn đi đó!”

“Chờ đến lúc đó lại nói.”

“Cậu mệt à?” Ta thấy An An day day Ấn đường, sợ An An có chỗ nào khó chịu, vội hỏi.

An An đáp, “Nhức đầu.”

An An hiếm khi thể hiện sự mệt mỏi trước mặt ta, giờ nghe nói vậy, ta vô cùng lo lắng, nhanh chóng đỡ An An nằm xuống giường.

“Nhức đầu? Sao lại nhức?”

“Có thể do tối hôm qua ngủ trễ, không sao.” An An giật tay ra không cho ta đỡ.

“Có muốn tôi rót cho cậu một ly nước ấm không?” Ta vươn tay sờ trán An An xem thử có bị sốt không.

“Ừ.”

Ta khẩn trương chạy đi lấy nước, sợ An An bị nóng, uống thử một ngụm thấy độ ấm vừa vặn mới nói, “Đây, cậu uống đi! Có cần uống thuốc không? Lúc trước cậu xuất viện bác sĩ có nói sẽ để lại di chứng gì không?”

An An không nhận lấy ly nước, cũng không nói lời nào, cứ nhìn ta chằm chằm khiến ta càng sốt ruột hơn. Đứa nhỏ này thật là, không phải do trong đầu còn có khối máu tụ nên mới tự dưng nhức đầu chứ? (trong phim toàn như vậy cả!)

“Mau tranh thủ uống lúc còn ấm đi… A?” ta chưa kịp nói hết câu đã bị An An kéo qua, làm nước trong ly bắn ra nệm, “Cậu làm gì vậy? Nệm ướt hết rồi…” đầu đặt trên đùi An An. Cậu ta cúi đầu nhìn, đột nhiên hôn lên môi ta.

Ta đang giật mình, khẽ nhếch miệng, hình như môi An An đập vào răng ta.

Miệng bị chặn…

Đầu óc trống rỗng…

Chuyện gì đang diễn ra…

Bông hoa mọc trên đỉnh núi tự rớt xuống?

Chẳng lẽ ta chưa tỉnh ngủ? Tất cả chỉ là mơ? Ta muốn bấm đùi thử xem có đau không, lại phát hiện mình đang nằm ở một tư thế kỳ quái, hơn nữa trong tay còn cầm ly nước đã bị đổ sạch.

Mùi hương nhàn nhạt thanh mát xông vào mũi… không phải mơ?!

Năm phút sau, ta ngồi ngay ngắn trên ghế, đối diện An An, nhéo nhéo vạt áo, mặt đỏ bừng. Nụ hôn này không giống nụ hôn lên trán lúc trước, là hôn môi đúng nghĩa…

“Cậu bị mê hoặc bởi sắc đẹp của tôi?” Nhất định là như vậy! Lần nào soi gương ta cũng cảm thấy mình thật sự quá đẹp trai! Đẹp trai viết trong ngoặc kép nhấn mạnh, không, phải là đẹp trai mũ n lần!

An An lại vươn tay day day Ấn đường, “Cậu lại nhức đầu à?”

“Ừ…” Giọng nghe không có chút sức nào, hình như còn nghiêm trọng hơn lúc nãy. ta muốn đi lại giúp An An xoa bóp cho bớt khó chịu, nhưng lại chần chừ vì nụ hôn khó hiểu kia (thật ra là không dám).

“Cậu…” Cậu mau cho tôi một lời giải thích đi chứ! Không thể im lặng cho qua được!

“Muốn nghe tôi nói gì?”

“Đương nhiên là giải thích rõ ràng, sao… sao lại như vậy với tôi?” Cậu đã hôn tôi, dù có do nhất thời xúc động hay không thì cũng phải chịu trách nhiệm, ví dụ như lấy thân báo đáp chẳng hạn!

Đúng, tốt nhất là lấy thân báo đáp! Vậy là tốt nhất, đỡ mất công tôi trăm phương ngàn kế nghĩ cách ngắt lấy cậu!

Ta không đợi An An nói đã vội vàng chặn trước, “Tôi sẽ không tiếp nhận mấy kiểu lấy cớ như ‘tôi uống trà say, nhầm cậu thành người khác’đâu!” Như vậy ta sẽ rất rất thương tâm!

An An thấy dáng vẻ luống cuống của ta, chợt cười khẽ một tiếng.

Ta lập tức cảm thấy xung quanh An An như đang nở đầy hoa hồng, nhìn đến ngây người.

“Xin lỗi…”

Ta lập tức chỉ tay vào người An An, run giọng nói, “Muốn trốn tránh trách nhiệm? Không ngờ cậu lại là người như vậy! Tôi không muốn nghe xin lỗi! Cậu phải có trách nhiệm với tôi!”

An An cười hỏi, “Cậu muốn tôi có trách nhiệm thế nào?”

“Ví dụ như lấy thân báo đáp!” Nói xong ta lập tức hối hận, sao lại nôn nóng như vậy chứ, An An đồng ý mới là lạ đó! Thôi xong, cơ hội ngàn năm có một đã bị ta hủy đi chỉ trong nháy mắt!

“Được.”

Hả? Đồng ý tức thì? Không có bẫy gì chứ?

“Có cần suy nghĩ lại không?” Mặc dù bây giờ xã hội đã có cái nhìn thoáng hơn với tình yêu đồng tính, nhưng cũng không thể qua loa như vậy được.

“Việc tôi đã làm tất nhiên phải phụ trách tới cùng. Cậu muốn lấy ‘thân báo đáp’ thì tôi sẽ ‘lấy thân báo đáp’. Như vậy, quan hệ hiện giờ của chúng ta là ‘người yêu’? Dĩ nhiên, nếu ý ‘lấy thân báo đáp’ của cậu là kết hôn thì đợi qua tết, khi nhà nước bắt đầu làm việc lại, chúng ta sẽ đi đăng ký.” Giọng vô cùng nghiêm túc, dễ thương muốn khóc!

Có điều…

An phú quý nhà ta tâm cơ quá!

Cái câu kết hôn kia nghe thật hạnh phúc!

Ta nhào qua cầm tay An An, “Hiện giờ mặc dù phổ biến cưới trước yêu sau, nhưng chúng ta cứ theo kiểu cũ thử yêu trước đi! Qua một khoảng thời gian nếu cậu vẫn không yêu tôi, tôi sẽ không dây dưa nữa, chia tay trong hòa bình.” Không chừng bên nhau một khoảng thời gian, cả hai lại ngán nhau, nên không thể tùy tiện kết hôn.

Ta suy nghĩ chu đáo như vậy, nhất định An An sẽ rất cảm động!

Ha ha ha ha, không ngờ đầu năm đã gặp được vận may bất ngờ!

Cảm giác hạnh phúc ngập tràn khiến ta quên mất vụ hỏi sao An An lại hôn ta. Nhưng dù có nhớ ta cũng không định hỏi nữa, ngộ nhỡ nhận được một đáp án đau lòng, ta sẽ thương tâm chết mất. cho nên mấy lúc này phải ‘giả bộ hồ đồ’.

Nếu Trang Dân Sơ biết ta lừa con trai ông, chắc sẽ tức chết mất…

Chương 63

Trước giờ chưa yêu, ta thật không biết yêu là như thế nào. Nếu ta và An An đã là người yêu, vậy bọn ta phải làm những việc người yêu nên làm đúng không?!

Tối, ta tắm rửa, sấy khô tóc xong, lập tức nhảy tót lên giường nằm bên cạnh An An. Mặc dù mấy ngày trước cũng như vậy, nhưng hôm nay cảm giác hoàn toàn khác. Bình thường ngủ với thân phận anh em tốt, nay đổi thành người yêu, giống sao được?!

Ta và người yêu đang nằm chung trên một cái giường lớn!

Quấy rối hay không quấy rối, đó là vấn đề!

Mới nghĩ một chút ta đã bắt đầu mặt đỏ tim đập, vội dùng chăn che đầu lại. Mau bình tĩnh lại đi!

Kích động, khẩn trương, tay run run muốn nhích qua… khoát lên người An An.

Ai da, muốn làm lại không có gan làm! Đã giả bộ ngây thơ như một cô gái mới lớn đòi An An chịu trách nhiệm, giờ sao mặt dày được!

Ta thở dài một hơi, lấy tay che mặt, cứ nghĩ từ nay về sau An An là người của ta là khóe miệng đã nhếch lên thật cao, tựa như chiếm được một món lời cực kỳ lớn.

Nhưng đúng là món lời lớn thật!

Mùi sữa tắm bạc hà thơm mát từ người An An xông vào mũi, là mùi ta rất thích, bèn quay mặt qua hít lấy hít để. Bỗng trước mặt chợt lạnh, ta mở mắt ra, thấy cái chăn trùm đầu đã bị vén lên, bộ dạng bỉ ổi của ta bị An An bắt gặp tại trận.

“Cậu bị giật kinh phong?”

Ta khôi phục vẻ mặt bình thường, ấp úng nói, “Cảm giác hơi ngộp nên hít nhiều một tí.” Rồi hít sâu mấy hơi cho An An nhìn.

An An híp mắt, lộ ra vẻ mặt khiến ta hận không thể kiếm cái hố nào nhảy xuống cho rồi, “Cậu đang ám chỉ muốn tôi hô hấp nhân tạo cho?”

Không, không, ta thật sự không có ý đó! Đừng hiểu lầm! Ta là loại người trong ngoài không giống như vậy sao?

“Tôi…” Không đợi ta nói xong, An An đã đưa tay xuyên qua cổ ta, ôm ta vào lòng, “Hô hấp nhân tạo thì miễn đi.” Ý là không hô hấp nhân tạo nhưng có thể ôm ta ngủ?

Cái này có tính là niềm vui ngoài dự đoán không? Ta đụng đụng vào người An An, làm như thẹn thùng, “Cậu thật là không biết xấu hổ! Chúng ta cứ ngủ như bình thường đi!” Đừng đồng ý! Tôi chỉ nói cho có vậy thôi!

“Được thôi.” An An lập tức rút tay ra, lật người, đưa lưng về phía ta, “Ngủ ngon, chúc cậu có một giấc mơ đẹp.”

Hừ, mặc dù đồng ý chịu trách nhiệm nhưng dường như vẫn rất ghét bỏ ta. Sớm biết vậy thì ta đã không nói mấy lời giả bộ đó rồi!

“Ngủ ngon.”

Thời gian vui vẻ thường trôi qua rất nhanh. Hết tết, ta lại khôi phục cuộc sống sáng chín chiều năm.

Hiện giờ ta và An An chính thức ở bên nhau, nên An An không nhất thiết phải về lại nhà mình nữa, dù sao đồ đạc này nọ đã mang qua bên ta hơn phân nửa rồi. dnlkiễn.đànnlk/lê,quý,đôn Chẳng mấy chốc chỗ của ta đã có rất nhiều đồ dùng hàng ngày của An An. Cứ nhìn mớ đồ đôi của bọn ta là ta lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc, dường như có vô số bong bóng màu hồng phấn đang không ngừng bay bay.

Trước khi Trang Minh quay lại, ta phải chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, tránh cho anh ta thừa cơ xâm nhập. Ta ôm An An còn chưa kịp nóng, đừng hòng cướp đi!

Ngày đầu tiên đi làm lại, giống như dự kiến của ta, không thấy Triệu Minh Vũ tới.

Sau khi kết thúc hội nghị toàn công ty, mấy người trong bộ phận của ta ngồi đầy phòng nghỉ, vừa uống trà nóng vừa trò chuyện khí thế ngất trời. Ta không nhập bọn, bởi vì trong mắt họ ta đã là cấp dưới đắc lực của Triệu Minh Vũ. Nhưng dù không vào, ta vẫn nghe rất rõ ràng những gì họ nói.

“Nghe nói vợ Triệu quản lý đang đòi ly hôn đấy!”

“Gì? Nghe ai đồn vậy? Người ta mới đám cưới hồi cuối năm, phô trương rầm rộ thế kia…”

“Nghe nói, sau khi đi hưởng tuần trăng mật về, Triệu quản lý bị vợ phát hiện có tình nhân bên ngoài. Cô vợ là người mạnh mẽ, tuyệt không dài dòng, lập tức đòi ly hôn.”

“Ly chưa?”
“Đã nói đang đòi mà! Triệu quản lý khó khăn lắm mới bắt được một bảo bối như vậy, sao có thể dễ dàng buông tay? Nghe nói đã quỳ một đêm ngoài cửa để cầu xin tha thứ đó!”

Một người chậc lưỡi nói, “Triệu quản lý đúng là thủ đoạn, dùng cả khổ nhục kế!”

“Chứ sao! Cậu cho rằng cái chức quản lý ai muốn làm là làm được à? Có thể ngồi tới cái ghế này, không biết người ta đã bỏ ra bao nhiêu thủ… khụ, bao nhiêu tâm huyết đâu!”

Một người khác chế nhạo, “Muốn nói thủ đoạn chứ gì? Ôi, ở đây đều là người nhà mình, sợ gì?”

“Cẩn thận vẫn hơn! Tai vách mạch rừng nhiều lắm!” Người nọ đáp.

“Mà sao cậu biết rõ dữ vậy?”

“Nói tới cũng khéo, chị tôi ở cùng chung cư với quản lý Triệu, hồi tết tôi tới chơi, nghe chị tôi kể lại. Người ở đó ai cũng mê nghe mấy chuyện thế này, cứ vậy một đồn mười, mười đồn trăm, đến mức người suốt ngày rú trong nhà như chị tôi cũng biết luôn!”

“Hôm nay Triệu quản lý không tới, có vẻ là cô Tống kia chưa chịu mềm lòng rồi!”

Ta không nghe tiếp nữa, bởi vì chuyện muốn nghe đã nghe được rồi.

Ngay cả người ngoài cũng biết Triệu Minh Vũ nếu mất đi Tống Linh Nhi sẽ bị tổn thất thế nào, tất nhiên Triệu Minh Vũ không thể không biết. Nói quỳ là quỳ, đúng là thủ đoạn! diễn.đàn;kn/lê,quýnlkđôn Tiếp xúc với người như vậy khá lâu ta lại không hề nhận ra, nghĩ tới vẫn thấy không rét mà run. Cái kiểu mưu mô và tàn nhẫn như Triệu Minh Vũ ta làm sao học nổi? Không thể giết chết để ăn miếng trả miếng, đành làm trò ngáng chân, khiến cho Triệu Minh Vũ chỉ còn hai bàn tay trắng đi!

Tốt nhất là Tống Linh Nhi ly hôn với Triệu Minh Vũ, nếu cuối cùng Tống Linh Nhi vẫn mềm lòng tha thứ, ta không ngại cho thêm một mồi lửa.

Sau khi biết Triệu Minh Vũ đang sống không yên, ta vui vẻ cả ngày, tan làm về nhà còn ngâm nga một bài hát.

An An treo áo khoác lên giá xong, vừa cởi cà vạt vừa hỏi, “Hôm nay đi làm được lì xì à? Vui dữ vậy?”

Ta khoát tay đáp, “Còn vui hơn được lì xì nữa!”

“Nói nghe thử.”

“Biết kẻ thù đang thê thảm nên rất rất vui!”
An An gật đầu, nói, “Đúng là việc đáng vui, uống một bữa để chúc mừng không?”

Nghe tới đi uống, ta nhanh chóng gật đầu, “Được!”

Ta và An An hợp tác nấu một bữa tối vô cùng phong phú. An An nấu món Tây, ta nấu món Trung, xem như Trung Tây hợp bích, rượu cũng vậy, trắng đỏ đều có hết.

Điều ta không ngờ là cơ thể này của ta không quen uống rượu, mới uống một chút đã thấy chóng mặt, sau đó nhìn An An cười khúc khích không ngừng.

Mặt An An lúc gần lúc xa, “Cậu đẹp trai quá!”

An An cười, cụng ly một cái, hỏi, “Đẹp tới cỡ nào?”

“Đẹp tới mức át hết tất cả mọi người, trong mắt tôi chỉ nhìn thấy mỗi mình cậu!”

“Cậu say rồi. Có điều khi say rất đáng yêu.”

“Ai nói tôi say?! Với lại, không cho phép cậu nói người khác đáng yêu!”

“A, tại sao?”

“Bởi vì tôi không thích.”

“Tôi nói người khác đáng yêu, cậu không thích?”

“Đúng vậy! Tôi thích cậu nhất, thích từ lâu rồi, muốn ở bên cạnh cậu mỗi ngày. Chúng ta vĩnh viễn ở cùng nhau.” Ta đặt ly rượu xuống, nhào qua ôm lấy hông An An, vùi đầu vào ngực cậu ta cọ cọ, không biết tại sao đột nhiên liên tưởng tới hình ảnh heo con chui vào lòng heo mẹ.

Ta có thiệt nhiều lời muốn nói với An An, nhưng lúc này không thể nào nhớ nổi, mê mang ngẩng đầu nhìn An An, chỉ biết cười khúc khích.

An An nâng mặt ta lên, cúi đầu hôn trên trán ta một cái, “Ngốc nhưng đáng yêu.”

“Cậu nói ai? Đã bảo không được thích người khác! Không cho nói người khác đáng yêu!”

“Nói ai? Tôi à? Tôi vừa đẹp trai vừa tốt tính, chúng ta bên nhau nhất định sẽ rất hạnh phúc, ha ha, nhất định sẽ rất hạnh phúc!”

Hình ảnh cuối cùng còn sót lại trong trí nhớ của ta là ta đã bấu víu An An như bạch tuộc, sau đó An An ném ta lên giường, ta nói mấy lời thô tục.

Sáng, ta mở mắt ra, người mơ mơ màng màng, đầu óc trống rỗng, không thể nào nhớ nổi chuyện tối qua, cười ngây ngô hồi tưởng lại vài đoạn ngắn. Rốt cuộc sau khi say rượu bọn ta có làm gì khác không? Trên người rất thoải mái, dường như đã được lau qua và thay đồ ngủ. Ta vén chăn lên, đang định sờ giữa hai chân, thì An An đẩy cửa bước vào, vội rút tay về, xoa xoa đầu tóc rối bời, hỏi, “Mấy giờ rồi?”

“Bảy giờ.” An An nhìn đồng hồ đáp, hình như mới tắm xong sau khi chạy bộ về.

“Cậu đi chạy à? Sao không gọi tôi?”

“Thấy cậu ngủ say quá nên thôi. Đi tắm đi. Có nhức đầu không?”

“Một chút.”

“Tắm nhanh rồi ra ăn canh, sẽ khá hơn nhiều.”

“Ừ.” Ta rất muốn hỏi rốt cuộc ta có làm gì An An không nhưng không dám, đành im lặng đứng dậy đi rửa mặt.

Vệ sinh cá nhân xong, ta vào phòng bếp đứng nhìn An An múc cháo, quan sát từ trên xuống dưới nhiều lần vẫn không phát hiện có gì bất thường. Ta thở phào một hơi, tạm thời yên tâm, bởi vì không muốn chuyện tốt đẹp kia xảy ra dưới tình huống mình gần như không có tri giác. Chuyện thần thánh như vậy, nhất định phải chờ một ngày trời trong nắng ấm, không đến mức tắm rửa dâng hương, nhưng tối thiểu cũng phải có ăn một bữa lãng mạn dưới ánh nến và nhạc trữ tình… sau đó này nọ kia… Ừ, hoàn mỹ!

Chương 64

Sáng nay ta vừa đến công ty, thấy mọi người trong đội đang làm việc với bộ dáng rất chăm chỉ, xem ra quản lý Triệu đã quay lại.

Ta vừa ngồi xuống, thư ký quản lý đã tới gõ bàn của ta, “Quản lý Triệu kêu cậu lo chuẩn bị tài liệu đầy đủ trước để tuần sau tới công ty đối tác bàn chuyện đó!”

“Dạ.”

Vụ đòi ly hôn ồn ào đã chấm dứt sau khi Tống Linh Nhi phát hiện mình mang thai, với sự khuyên nhủ của cha mẹ và lời thề thốt của Triệu Minh Vũ. Phải nói Triệu Minh Vũ gặp may tới mức khiến người ta phải hâm mộ!

Triệu Minh Vũ trông gầy đi nhiều, nhưng thái độ vẫn rất bình tĩnh, có điều khóe miệng có vết bầm màu vàng nhạt, xem ra dù ly hôn không thành, anh của Tống Linh Nhi cũng không dễ dàng bỏ qua cho Triệu Minh Vũ.

Tới ngày hẹn với công ty đối tác, ta ôm xấp tài liệu nặng trịch đi theo Triệu Minh Vũ. dinlkễn.đàn"lê,qunlký"đôn Vừa bước xuống xe, ta lập tức sững người, chẳng lẽ khách hàng quan trọng lần này của Triệu Minh Vũ là An An? Không chừng sẽ gặp được An An ở đây, hì hì. Ta nghiêng đầu qua, bắt gặp Triệu Minh Vũ đang nhìn logo của tập đoàn nhà họ Trang với ánh mắt đầy hâm mộ, sau đó bước đi với khuôn mặt đầy tự tin.

Đến phòng họp, ta mới biết mình nằm mơ hơi sớm, loại chuyện nhỏ thế này tất nhiên không cần phiền tới An An, chỉ có một quản lý chịu trách nhiệm hạng mục bàn chuyện với bọn ta. Không biết An An đang làm gì? Có biết vụ hợp tác này không?

Cuộc họp kéo dài hơn một giờ mới tạm nghỉ mười phút. Ta đứng lên đi vào phòng vệ sinh, đang cúi đầu rửa tay, chợt nghe có người tới gần, rồi lập tức bị ôm chặt. Ngửi được hơi thở quen thuộc, ta thả lỏng người, chế nhạo, “Đây là nơi công cộng, xin tổng giám đốc Trang chú ý hình tượng!”

An An nhanh chóng kéo ta vào một buồng trống.

“Này, này, đang giờ làm việc đó!”

“Chẳng phải cậu có mười phút nghỉ ngơi sao?”

“Chính xác thì chỉ còn bảy phút thôi! Xem ra cậu nắm rất rõ tiến triển cuộc họp của bọn tôi.”

“Bảy phút có thể làm được rất nhiều việc.” Dứt lời, An An nâng cằm ta lên, hôn môi ta.

Chẳng biết vì sao kể từ khi ta bắt An An chịu trách nhiệm, An An thật sự ‘rất có trách nhiệm’ luôn, mới đầu còn dè dặt, sau đó… giống như không kiềm chế nổi. Ta vừa nhìn thấy An An đã muốn sáp lại dính thật chặt, đặc biệt rất mê việc hôn An An, thật không ngờ chuyện như vậy cũng nghiện được, cảm giác vô cùng hạnh phúc. Mới đầu ta chú ý nét mặt của An An, xem thử An An có lộ vẻ chán ghét không. Sau khi phát hiện không có, ta bắt đầu dũng cảm tiến tới, cuối cùng phát hiện cả hai bọn ta đều thích cảm giác ngọt ngào đến phát ngán đó. Người thích khoe mẽ như ta hễ có dịp là sẽ để trần nửa người trên lượn trước mặt An An chơi trò ‘mỹ nam kế’, khoe mớ cơ vất vả lắm mới luyện ra được, mặc dù nói về dáng người thì An An còn đẹp hơn ta nhiều.

Dù nói ‘có thể làm được rất nhiều việc’, nhưng trong trường hợp thế này tất nhiên An An sẽ không làm gì quá đáng. Bọn ta chỉ sờ sờ hôn hôn chút thôi.

Dù đã hôn rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên bọn ta hôn trong phòng vệ sinh, vừa nghe thấy tiếng bước chân là ta lập tức căng thẳng, tay chân cứng ngắc, lúc này An An lại khẽ cắn… Chân ta như nhũn ra sém chút quỳ xuống.

Ta nhờ vào chút lý trí còn sót lại, thấy đã tới giờ bèn đẩy An An ra, “Chỉ còn hai phút, tôi phải quay lại đây!”

“Tép riu như cậu không về cũng không ảnh hưởng gì tới tiến triển của cuộc họp.”

Ta liếc An An một cái, “Tôi là phụ tá đắc lực của quản lý Triệu, rất nhiều việc không có tôi không được đó, cậu xem thường tôi quá rồi!”An An hết sờ mặt lại sờ eo ta thêm một lát mới buông tay, nói, “Đi đi.”

Ta sửa sang lại quần áo, xác định chắc chắn không có chỗ nào không ổn rồi mới bước đi trước. Ta quay đầu lại, thấy An An đang đứng ở cửa nhìn theo, bỗng cảm thấy vô cùng vui vẻ, nháy nháy mắt với An An, nhanh chóng trở về phòng họp.

Thật ra lúc này không cần ta đứng ra trình bày nữa, đã đến phần bạc bàn của Triệu Minh Vũ. din;ễn.đàn/lê/quý"đm;lôn Ta bắt đầu ngẩn người, tâm hồn treo ngược cành cây, mặc sức tưởng tượng về tương lai với An An. Cứ tiếp tục thế này, không chừng bọn ta có thể bên nhau đầu bạc luôn! Ta càng nghĩ càng cảm thấy ngọt ngào, một tay chống cằm, một tay cầm bút viết linh tinh trên tài liệu, chờ phục hồi tinh thần mới phát hiện trên đó là một đống chữ ‘An’ dày đặc.

Ta bỗng ngộ ra lời một bài hát: anh tựa như không khí, không thể không có. Có vài bài hát trước kia ta nghe không hiểu, không cách nào đồng cảm, giờ mới thấy có lý thật.

Đi làm về, tắm rửa thay quần áo sạch sẽ xong, ta lập tức vọt vào phòng sách, nhào về phía An An làm nũng mè nheo cái kiểu chẳng khác gì một con chó con. Bình thường thôi, vì ta có một nửa thuộc tính của chó mà!

Ta cảm thấy đã đến lúc thực hiện việc ‘thần thánh’ kia, tuy không thể biểu hiện quá sốt ruột, nhưng không thể không chuẩn bị sẵn sàng trước.

Ta chờ An An đi nấu cơm, nhanh chóng xoa xoa tay mở laptop, bật đoạn video lúc trước vô tình bắt gặp lên! Chuyện chẳng nay thì mai thôi, phải xem để học tập kinh nghiệm mới được!

Ta đeo tai nghe lên ngăn không cho An An nghe được âm thanh khả nghi, ôm gối ngồi trên ghế xem phim ‘Âu Mĩ’, nhìn hai người nam trong đó ừ ừ a a, tưởng tượng thành ta và An An, trên là ta, dưới là An An… Ta lập tức dùng tay che mặt, lắc lắc đầu, đuổi mớ hình ảnh đen tối kia ra.

Bỗng nhiên ta quay đầu ra sau, thấy An An, sợ tới mức nhảy phắt khỏi ghế, quên mất đang đeo tai nghe, giật nó theo luôn… Tiếng tiếng va chạm, tiếng rên bỗng vang vọng khắp cả phòng, lúc mạnh lúc yếu… Thật không còn mặt mũi nhìn An An, chỗ đã rục rịch lên cũng yên lặng xìu xuống.

Ta cố gắng vươn tay bấm tắt đoạn video.
“Tôi… Cái này… Ha ha ha…” Bệnh lúng túng chữa thế nào?

An An nhếch miệng nói, “Hăng hái quá ha.”

Ta giả bộ như nghe không hiểu, tỏ vẻ khiêm tốn, “Tôi muốn học tập một chút.”

“Cậu còn cần học tập?”

Vui, An An đánh giá cao ta?! “Ha ha, kinh nghiệm càng nhiều càng tốt chứ sao!” Tránh cho đến lúc làm thật lại khiến An An bị đau.

An An gật đầu tỏ vẻ đồng ý, “Đúng vậy, có điều, trăm thấy không bằng một làm, cậu nói đúng không?”

Ta toét miệng cười không ngừng, “Đúng đúng đúng!” Hẹn lần hẹn lữa không bằng làm luôn hôm nay đi!

“Ăn cơm trước.”

“Ừ!” Thời khắc ‘thần thánh’ rốt cuộc cũng tới?

Sau khi ăn cơm xong…

Thôi, khỏi nhắc lại đi…

Hôm sau là thứ bảy, ta nằm dài trên giường, ôm gối đầu nhìn trần nhà với gương mặt tuyệt vọng. Tình huống diễn tiến không hề giống với dự kiến, còn chút an ủi là kỹ thuật của An An rất tốt, kiến thức rộng rãi hơn ta, chuẩn bị cũng đầy đủ hơn ta nhiều (sao trước kia ta có thể nghĩ An An rất đơn thuần chứ? Không lẽ người đơn thuần thật sự là ta?!) Mặc dù hơi đau, nhưng vẫn trong phạm vi chịu được, không thể phủ nhận ta đã cảm nhận được niềm hạnh phúc vô cùng khi cả hai kết hợp khăng khít.

Xem ra ta thích An An nhiều hơn tưởng tượng của mình nhiều.

Thôi, ở bên nhau không quan trọng ai trên ai dưới. Hơn nữa ta cảm thấy tối qua An An còn vất vả hơn ta nhiều, toàn là lo phục vụ ta… Hình như ở trên cũng chẳng sung sướng gì…

Trong lúc ta chơi di động giết thời gian thì An An bước vào, đưa túi chườm lạnh cho ta, nói, “Mau đắp mắt đi.”

Ta mặt ngưỡng mặt lên, nói, “Tay tôi chẳng còn chút sức nào.” Ý là, cậu đắp cho tôi đi.

An An đắp mắt cho ta xong lại giúp ta xoa bóp toàn thân. Còn việc tại sao phải đắp mắt, ây da, chuyện mất mặt quả thật không muốn nhắc lại, tối qua ta khóc… Lúc đầu là do đau thiệt, khóc tới kêu cha gọi mẹ, còn giả bộ cầu xin ngừng lại, dù sao ta cứ nghĩ mình ở trên, nay hiện thực bày ra trước mắt nhất thời không chấp nhận được sự thật. Tóm lại tình huống vô cùng phức tạp, khó có thể thuật lại tỉ mỉ tâm tình lúc đó. Về sau thì vừa đau vừa thoải mái, nên thật khóc giả khóc lẫn lộn, nói chung là nước mắt tung bay…

Chương 65

Từ sau lần đầu tiên, ta tiến vào thời kì ‘dưỡng thương’, chẳng mấy chốc đã qua một tháng, thân thể hoàn toàn khôi phục như lúc đầu, có điều An An vẫn bắt ta dưỡng tiếp. Dưỡng dưỡng, ta dưỡng đủ rồi! Có thể tiếp tục tu tu! Nhưng ta nói gì An An cũng không chịu, thậm chí ngồi vào lòng quyến rũ vẫn không có tác dụng. Chẳng lẽ An An không cảm nhận được chút vui vẻ nào từ lần tu tu kia, từ đó gây ra lãnh cảm?

Không! Ta mới cảm nhận được sự vui sướng từ việc tu tu chỉ một lần, chẳng lẽ phải bắt đầu làm ‘góa phu’? Quỳ cầu! Nếu An An thật sự trở nên lãnh cảm, ta đúng là tội nghiệt nặng nề!

Cuộc sống như vậy sớm muộn gì cũng phải chia tay mất! Bọn ta mới bên nhau không bao lâu, nếu vì một lần không vui mà mỗi người mỗi ngả thì thảm quá! din;lễn.đànl/lê"mquý"đô";mn Được rồi, ta thừa nhận do kỹ thuật của mình quá kém… Nhưng cũng phải cho ta thời gian học tập chứ, yêu quái nhỏ cũng phải tu luyện mấy trăm năm mới thành yêu quái lớn nữa là!

Vừa nghĩ tới việc chia tay với An An, ta đã lòng đau như cắt, hoàn toàn không còn tâm tình đi quan tâm tên cặn bã Triệu Minh Vũ kia nữa, không gì quan trọng bằng An An hết! Cho nên phải nghĩ cách!

Mấy ngày nay, ta chẳng còn tâm tình để vẽ truyện. Fan thấy lâu không có bài mới, đã gởi vô số bình luận và tin nhắn riêng hỏi thăm. Ta âm thầm thề chờ chữa khỏi bệnh lãnh cảm của An An rồi nhất định sẽ vẽ một câu chuyện thật dễ thương tặng cho fan, để họ cảm nhận được tâm tình ngọt ngào khi yêu của ta.

Điều quan trọng nhất trước mắt là khiến An An nổi lên ‘khát khao’ với ta một lần nữa. Chơi đồng phục? Phòng tắm? Phòng sách? Phòng bếp? Chỉ mới nghĩ thôi ta đã cảm thấy vô cùng xấu hổ, giãy giụa giữa các lựa chọn, cuối cùng quyết định chọn ‘chơi’ trong phòng tắm… Không biết thành công không… An An sẽ tiếp tục thờ ơ? Không, nếu An An vẫn tiếp tục cự tuyệt, ta sẽ dùng tới ‘vũ lực’!

Như thường lệ, sau khi ăn tối xong, An An vào phòng sách làm việc, còn ta nằm trên sa lon đọc sách, chừng hai tiếng sau, bọn ta một trước một sau đi vào phòng ngủ.

“Cậu tắm trước hay tôi tắm trước?” An An hỏi.

“Cậu tắm trước đi, tôi còn chưa chơi xong!” Ta làm bộ tập trung dán mắt vào di động.

An An nghe vậy, lấy quần áo đi tắm trước. Ta chờ An An tắm xong đi ra giục, mới làm bộ như vẫn còn mê chơi, miễn cưỡng để di động xuống, vọt vào phòng tắm. Ha ha, An An không chú ý tới việc ta không cầm đồ vào, tiếp tục lo sấy khô tóc.

Ta xả nước đầy bồn, bỏ sữa tắm vào tạo đầy bọt rồi nằm xuống ngâm mình, sau đó bôi dầu gội lên tóc vò vò mấy cái, xả nước qua loa cho bớt bọt, cuối cùng giả bộ như mới phát hiện mình không mang đồ vào, hô to, “An An, tôi quên lấy đồ rồi! Cậu lấy giùm tôi đi! Cám ơn!”

Chừng mấy phút sau, An An xuất hiện bên ngoài phòng tắm.

“Cậu cầm vào treo lên giá, rồi tiện kỳ lưng giùm tôi luôn đi! Hôm nay ra ngoài khảo sát cả ngày, cứ có cảm giác tắm hoài không sạch…” Cớ này có giả quá không? Kệ, miễn đạt được mục đích là được!Sao mãi An An vẫn không vào… Chẳng lẽ đã phát hiện âm mưu của ta? Cũng đúng, dù sao An An bị ta lừa không ít lần rồi (mặc dù không có lấy một lần thành công).

Hôm nay lại quyến rũ thất bại? Tuyệt vọng! Rõ ràng ta đẹp trai thế này, sao An An nỡ đối xử với ta như vậy? Quá độc ác, quá tàn nhẫn! Không nhận thấy sự ưu tú của ta, tức thiệt!

Đang lúc ta miên man suy nghĩ thì cửa phòng tắm bị đẩy ra. Bởi vì ta không đóng vòi, nước nóng bắt đầu tràn ra khỏi bồn tắm, lênh láng khắp sàn nhà, hơi nước bốc lên lượn lờ bốn phía, trong mông lung trông An An càng tuấn tú, càng khiến ta muốn tu tu với cậu ta! diễnlkn/đàn"lê]qunlký.đôn Làm sao đây? Ta thì đã sắp chịu hết nổi rồi! Tại sao luôn có cảm giác An An đang hấp dẫn ta mà không phải ta hấp dẫn An An chứ? Mặc dù An An chẳng hề làm gì cả, còn liên tục cự tuyệt ta.

Càng nghĩ càng giận, ta đập tay bành bạch xuống mặt nước, khiến bọt nước văng tung tóe khắp nơi.

“Sao vậy?”

Ta càu nhàu, “Cậu đứng ngoài đó lâu lắc làm gì? Nước trong bồn sắp lạnh luôn rồi này!”

“Thật sao?” An An vừa hỏi vừa treo đồ lên giá, sau đó đi tới ngồi xuống mép bồn tắm, đưa tay thử độ ấm của nước. “Vẫn ấm mà? Huống chi cậu cứ để nước chảy liên tục…” An An tạm dừng, cúi đầu nhìn xuống sàn nhà rồi nói tiếp, “Khiến cho nước lênh láng khắp nơi.”
“Da tôi dày cậu không biết sao?! Chê tôi?”

An An bật cười, đặt tay lên lưng ta, “Để tôi sờ thử xem dày tới cỡ nào.”

Ta đang tức thật chứ không phải giả bộ, đùng đùng hất tay An An ra, “Đừng đụng tôi!” Không phải cậu không muốn đụng sao?! Không cho đụng luôn cho biết!

An An cau mày không nói.

Hơi nước làm ướt mái tóc đã khô của An An, khiến mớ tóc trước trán rủ xuống, làm bật lên đôi mắt sâu thẳm. Ta nuốt nước miếng một cái, cố gắng giữ bình tĩnh quay đầu qua hướng khác. Đừng để bị quyến rũ! Mình mới là người đi quyến rũ An An!

Hồi lâu vẫn không thấy An An có động tĩnh gì khác. Hừ, không quyến rũ tôi nữa? Đáng ghét! Ta quay đầu lại, hung hăng trừng An An, phát hiện cậu ta đang thong thả cởi từng nút áo một, môi khẽ nhếch, nhìn ta không chớp mắt, khiến ta không dám nhìn thẳng lại. Tim ta đập bình bịch không ngừng, khi thấy lồng ngực rắn chắc của An An lộ ra, càng đập khủng khiếp hơn. Khát quá! Muốn uống nước! Ta vươn tay cầm bình nước để sẵn bên cạnh lên, không rót ra ly, định đưa lên uống thẳng luôn.

Đúng lúc này, An An ném cái áo đã cởi ra vào sọt đồ, giành lấy bình nước, hỏi, “Muốn uống?”

Ta ngơ ngác gật đầu.

An An lập tức nốc sạch nước trong bình… Nốc sạch! Ta bật dậy, chỉ tay vào An An, “Cậu…”

An An không đợi ta nói hết câu đã vươn tay nắm lấy eo, kéo ta vào ngực, sau đó cúi đầu, chuyển mớ nước trong miệng… vào miệng ta.

Hi vọng lúc này mặt ta kiên cường hơn trái tim đang đập bình bịch nhiều, không lộ ra một màu đỏ bừng.

Rốt cuộc, đêm nay ta đã được thỏa lòng mong ước, thành công tu tu với An An!

Chương 66

Cuộc sống tu tu hài hòa, tâm tình ta luôn trong trạng thái tốt đẹp, vẽ truyện có sức hơn hẳn, khả năng tưởng tượng tăng lên liên tục, dĩ nhiên, quảng cáo có voi và hươu cao cổ cũng vẽ đúng kỳ hạn, dù sao chẳng có ai sợ nhiều tiền, còn càng nhiều càng tốt ấy chứ.

Ngày hai mươi ba tháng tư, Chu Nhuệ hẹn ta tan làm đi ăn một bữa, thuận tiện có chuyện muốn tuyên bố, nghe giọng dường như là việc vui.

Ta và Chu Nhuệ trở thành bạn bè tốt là vì sau lần tạm biệt ở quán bar, Vương Lỗi đã nói cho Chu Nhuệ biết về ta, cộng thêm lần ta gọi điện nhờ Chu Nhuệ đi xem Hạ Dạo, Chu Nhuệ đã rất cảm kích, mời ta đi ăn cơm để cám ơn lần đó ta báo kịp, bằng không nếu tới trễ dù chỉ một chút thôi không biết Hạ Dao sẽ xảy ra chuyện gì. Qua mấy lần gặp mặt, ta phát hiện Chu Nhuệ là người có tính tình phóng khoáng, nói chuyện hợp, tự nhiên dần dần thân hơn. Mỗi khi An An đi công tác xa không về, ta thường rủ Vương Lỗi và Chu Nhuệ đi ăn uống, còn Tiểu Cửu vì sắp lên chức cha nên không dám gọi ra uống rượu.

Nhờ chơi chung với Chu Nhuệ và Vương Lỗi, ta mới biết rõ tình hình gần đây của Hạ Dao. dinlkễn.đàn/"lê/qunlký.đôn Có thể nói ta quen Triệu Minh Vũ bao nhiêu lâu là biết Hạ Dao bấy nhiêu lâu, nên rất đồng cảm với cô ấy, cả hai đều bị phản bội, chỉ khác một bên là tình bạn, một bên là tình yêu.

Triệu Minh Vũ là kẻ bạc tình không đáng nhớ thương, vì vậy ta rất mong Hạ Dao có thể vứt bỏ chuyện cũ, tìm được hạnh phúc một lần nữa. Có điều tình cảm sâu đậm nhiều năm, muốn vứt bỏ, nói dễ hơn làm.

Bình thường bọn ta gặp mặt đều tùy tiện tìm một quán ven đường, nay Chu Nhuệ lại đặt bữa ở một nhà hàng phong cách yên tĩnh khá sang, khiến ta hơi bất ngờ, nhưng khi thấy Hạ Dao ngồi bên cạnh Chu Nhuệ thì không lấy làm lạ nữa.

Chu Nhuệ thấy ta, đứng lên kêu, “Giang Tư, ở đây!” Chỗ này đang rất yên tĩnh, Chu Nhuệ không dám gọi lớn, liều mạng phất tay với ta. Ta quơ quơ tay, ý bảo đã thấy.

Chờ ta ngồi xuống, Chu Nhuệ bèn giới thiệu với Hạ Dao, “Đây là anh em tốt của anh, Giang Tư.”

Hạ Dao nghe thấy hai chữ ‘Giang Tư’, vẻ mặt hơi biến nhưng chỉ trong chớp mắt, sau đó lập tức mỉm cười đáp, “Xin chào, tôi là Hạ Dao.”

“Chào chị! Em đã nghe anh Chu Nhuệ kể về chị rất nhiều!”

Chu Nhuệ lộ vẻ xấu hổ, gãi gãi đầu nói với Hạ Dao, “Không kể gì nhiều đâu, chỉ nói em nấu ăn rất ngon thôi.”

Hạ Dao chỉ cười không nói, dáng vẻ rất khác hồi ta gặp ở đám cưới của Triệu Minh Vũ, khi đó cảm giác như trong mắt Hạ Dao chỉ còn một chút lửa le lói, sẵn sàng tắt ngúm bất kỳ lúc nào, còn bây giờ, tuy không rạng rỡ bằng lúc yêu Triệu Minh Vũ, nhưng đã không còn vẻ trầm lặng, mất hết sức sống.

Nhìn hai người như vậy, ta cũng đoán được Chu Nhuệ muốn nói gì, cảm thấy vui mừng thay cho họ.

Khoảng mười phút sau, Chu Nhuệ đọc xong tin nhắn mới trong điện thoại, nói, “Vương Lỗi báo không tới được! Ngày khác bắt cậu ta mời bù đi, chúng ta không đợi nữa, gọi món thôi!”

Ta nói, “Chắc là anh Vương Lỗi lại bị quản lý giữ lại rồi.”

“Ừ. Em ơi cho gọi món!”

Ăn giữa chừng, Chu Nhuệ đứng lên đi vệ sinh. Ta rót thêm nước cho Hạ Dao. Hạ Dao cám ơn một tiếng, đột nhiên hỏi, “Triệu Minh Vũ sắp làm cha à?”

Ta sững sờ, không ngờ Hạ Dao sẽ hỏi chuyện Triệu Minh Vũ, hẳn là Chu Nhuệ đã nói cho Hạ Dao biết ta làm việc ở chỗ Triệu Minh Vũ.

Ta đáp, “Dạ.”

Hạ Dao chậm rãi nói, “Vậy thì tốt rồi.” không giống như đang nói với ta, mà giống tự nhủ hơn, sau đó hỏi tiếp, “Hẳn là đang rất vui đúng không?”

Đột nhiên ta không biết phải trả lời thế nào, nói ‘đúng’, chẳng phải là cắm thêm một dao vào lòng Hạ Dao? din;/ễn.đàn"lê"quý.đôn Nói ‘không đúng’ lại rất giả, Triệu Minh Vũ sao có thể không vui? Cuộc hôn nhân vốn sắp đến hồi kết, lại nhờ sự xuất hiện của đứa bé mới giữ được, có thể nói ‘cha quý nhờ con’.

Ta đáp, “Tất nhiên! Triệu Minh Vũ sắp mất hết tất cả, nhưng nhờ đứa bé kia đã bảo vệ được vị trí con rể cục trưởng cục cảnh sát và chức vụ hiện tại. Có điều, chắc chắn trong lòng tống Linh Nhi đã có một vết sẹo, không chừng chẳng bao lâu nữa, đứa bé kia cũng không bảo vệ nổi Triệu Minh Vũ! Trong tình cảm không thể tồn tại khúc mắc dù chỉ nhỏ như một hạt cát. Theo em, Tống Linh Nhi nên đạp Triệu Minh Vũ sớm cho rồi, một lần không chung thủy là trăm lần không chung thủy, loại đàn ông như vậy, giữ lại có ích gì? Tống Linh Nhi ngốc, cha mẹ của cô ta càng ngốc hơn mới đi khuyên con gái mình tha thứ cho Triệu Minh Vũ!”

Hạ Dao ngạc nhiên nhìn ta, “Hình như cậu rất không thích cấp trên của mình?”

Ta cười hì hì, “Công ty nào không có chuyện nhân viên bị cấp trên chèn ép ạ? Không thích cấp trên chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?”

Hạ Dao cười nói, “Cũng đúng.”

“Chị Dao giờ đang làm gì ạ?”“Tôi mở một trang web bán hàng thủ công mình làm.”

“Buôn bán khá chứ?”

“Cũng tạm.”

Sau khi Chu Nhuệ quay lại, bọn ta ăn thêm một lúc nữa mới giải tán.

Trên đường về, ta nhắn tin hỏi Chu Nhuệ: Trang web của chị Hạ Dao tên gì?

Chu Nhuệ nhắn lại cái tên, ta quyết định có cơ hội sẽ giúp Hạ Dao tuyên truyền.

Không lâu sau đó, Hạ Dao bỗng hẹn gặp riêng ta.

Ta vừa đến, Hạ Dao đã hỏi thẳng, “Nghe Chu Nhuệ nói cậu có rất nhiều fan trên mạng?”

Ta ngượng ngùng đáp, “Cũng không nhiều lắm đâu.”

“Hơn mười ngàn không?”

“Hơn ạ.”

“Tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúp.”

“Chị cứ nói đi, nếu giúp được em nhất định sẽ giúp.”

“Tôi có một người bạn, bị cấp trên của cậu, chính là Triệu Minh Vũ, cũng là bạn trai cũ của tôi hại chết. Trong tay tôi có chứng cớ chứng minh lời của mình là thật, muốn nhờ cậu tuyên bố chuyện này lên mạng. Chứng cớ là một đoạn ghi âm, ghi lại cuộc nói chuyện của Triệu Minh Vũ và em gái. Cậu có thể nghe thử. Sau khi nghe xong, dù cậu quyết định không giúp tôi cũng không trách. Giờ Triệu Minh Vũ đang là con rể cục trưởng cục cảnh sát, em gái lại là bà chủ một công ty bảo hiểm lớn, báo cảnh sát chẳng khác nào trứng chọi đá, không chừng còn bị gán cho cái danh bệnh tâm thần rồi bắt nhốt vào bệnh viện.”

Ta khiếp sợ tới mức nói không ra lời. Hạ Dao có chứng cớ?“Cậu muốn nghe không?”

Đương nhiên muốn! Ta lập tức đáp, “Dạ.”

‘Anh, anh nói gì?! Cái chết của Giang Tư không phải sự cố ngoài ý muốn?! Anh giành tay lái với anh ta nên mới gây ra tai nạn? Chuyện như vậy anh cũng dám làm?!’

Xem ra Triệu Minh Nhã không biết chuyện.

‘Việc đã đến nước này, em còn nói mấy lời đó có ích gì? Nhất định phải giúp anh che giấu việc này, tên kia rất thích em, chỉ cần em nhờ chắc chắn sẽ giúp! Nếu anh xảy ra chuyện, cha mẹ và các em phải làm sao, em đã nghĩ tới chưa? Còn món nợ với Giang Tư anh sẽ trả ở kiếp sau.’

‘Em sẽ nghĩ cách… Bên công ty có thể thông qua, nhưng còn cảnh sát thì sao?’

‘Chỉ cần lo chuyện tiền bảo hiểm thôi! Bên cảnh sát không phải lo! Em hãy nhớ, đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, do Giang Tư lái xe quá nhanh tung người ta mới chết! Anh đã xuống say, hoàn toàn không hề hay biết gì hết!’

‘Anh, Giang Tư là bạn tốt nhiều năm của anh, sao anh có thể…’

Giọng Triệu Minh Nhã xen lẫn khiếp sợ và không dám tin, thậm chí còn hơi run rẩy.

‘Câm miệng! Không được nhắc tới cái tên đó! Cậu ta đã sống bao nhiêu năm không phải lo cơm áo gạo tiền là quá tốt số rồi! Giờ chết thì có gì phải tiếc nuối?!’

‘Anh…’

‘Đúng, anh ghen tỵ với cậu ta, ghen tỵ cậu ta có tài, cũng hận cậu ta! Hận cậu ta đã từng thấy bộ dáng nghèo rớt mùng tơi của anh, hận cậu ta giả bộ người tốt, hận cậu ta không cần đút lót cấp trên cũng đạt được công nhận, hận cậu ta mất hết người thân từ sớm bị mẹ ruột vứt bỏ sống một thân một mình tự do vui vẻ! Cứ nghĩ tới việc cậu ta đã chết là anh lại muốn cười ra tiếng luôn, ha ha ha!’

Tiếng cười của Triệu Minh Vũ đầy vẻ điên cuồng, nghe the thé giống như đang bị cái gì chèn ngay cổ họng.

‘Anh, anh đừng cười nữa… Em sợ…’

‘Anh là anh em, sợ cái gì? Ha ha!’

Đoạn ghi âm tới đây là hết.

Có lẽ nãy giờ ta không nói câu nào nên Hạ Dao hiểu lầm, cười nói, “Cảm thấy rất nặng nề đúng không? Dù sao trên đời này có rất nhiều chuyện mãi mãi vẫn là bí mật chôn sâu dưới lớp bụi mờ, không phải ai cũng có năng lực đi phủi bụi. Cậu không giúp được cũng không sao, đừng cảm thấy áy náy!” dứt lời đứng dậy muốn đi.

Ta phục hồi tinh thần, lắc đầu nói, “Nhưng cũng sẽ có người chọn đứng ra làm anh hùng! Em lại là người rất thích làm anh hùng! Người bạn kia nhất định sẽ rất biết ơn chị.”

Hạ Dao ngồi xuống lại, gửi đoạn ghi âm qua mail cho ta. “Cậu ấy không hận tôi phát hiện đoạn ghi âm này quá muộn là tốt rồi, tính ra là tôi cũng đang lợi dụng cậu ấy để hủy một người.”

“Chị đừng nói vậy! Dù là nguyên nhân gì, khi chị quyết định đi tìm em, một người đối với chị mà nói không tính là thân thậm chí còn có khả năng sẽ bán đứng chị là đã rất dũng cảm rồi! Chị không sợ em sẽ giao phần ghi âm này cho Triệu Minh Vũ sao? Không chừng nhờ lần mật báo này mà em được lên chức ấy chứ!”

“Cậu chắc chắn Triệu Minh Vũ sẽ cho cậu lên chức mà không phải giết cậu diệt khẩu?” Hạ Dao lộ ra vẻ mặt áy náy, “Xin lỗi vì đã kéo cậu vào ân oán của bọn tôi. Nếu cậu cảm thấy áp lực thì có thể buông tay bất cứ lúc nào, an toàn là quan trọng nhất.” dứt lời, cầm giỏ bước đi ngay.

Ta nhìn theo thân thể gầy yếu của Hạ Dao, nhẹ giọng nói, “Hạ Dao, cám ơn em rất nhiều.”

Hạ Dao muốn dựa vào sức mạnh của dân mạng truyền bá việc này, ta lại không định làm vậy. Bởi vì Hạ Dao có thể có được đoạn ghi âm này chứng tỏ lúc Triệu Minh Vũ nói mấy lời này, lén lút không biết sao nhưng ít nhất ngoài mặt hai người vẫn đang ở bên nhau, do đó không nghĩ cũng biết, một khi chuyện này tuôn ra, người thứ nhất Triệu Minh Vũ trả thù chắc chắn sẽ là Hạ Dao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau