EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 76 - Chương 80

Chương 59

“Hữu Tự, cậu muốn thử à?”

Sau khi kiểm tra lại từng tờ của xấp đề án, ta đứng lên, chuẩn bị tới phòng làm việc của Triệu Minh Vũ, chợt nghe một đàn anh hỏi, bèn cố ý lộ vẻ mặt xấu hổ, cười nói, “Dạ.”

Đàn anh cầm ly trà lên uống một hớp, lộ vẻ mặt thương tiếc giống như đã thấy cảnh đề án của ta bị quản lý chê trách, gật đầu nói, “Cố lên! Các cậu còn trẻ, khác bọn anh, già rồi chẳng còn ý tưởng gì mới mẻ hết!”

“Anh đừng nói vậy chớ! Thôi, em đi nha, nếu không sợ quản lý về mất.” 

“Ừ, đi đi!”

Ta gõ cửa, được cho phép mới đẩy cửa bước vào, “Thưa anh, đây là đề án của em…”

Triệu Minh Vũ vẫn cắm đầu vào mớ tài liệu trên bàn, chỉ tay vào góc bàn nói, “Để ở đó đi.”

“Dạ.”

Tan làm, ta khéo léo từ chối lời rủ đi ăn nhậu của các đồng nghiệp, nhanh chóng cỡi xe đạp chạy tới công ty An An.

Ta vừa đạp xe vừa nghĩ về đề án của mình, hẳn là không có sơ hở gì, vài lỗi sai nhỏ là do ta cố ý tạo ra, dù sao trên danh nghĩa ta chỉ là một sinh viên chưa tốt nghiệp, giao một phương án hoàn hảo không chút sai lầm cho cấp trên sẽ đưa đến những chất vấn không đáng có, ví dụ như có phải là do bên đối thủ cạnh tranh cố ý đưa tới để gây rối hay không này nọ. Đây là đề án xem như ta đã dốc hết tâm huyết, muốn Triệu Minh Vũ tin dùng không lộ thực tài không được!

Lúc đầu ta định nếu Triệu Minh Vũ chọn đề án này, thì sẽ tiết lộ nó cho đối thủ cạnh tranh, nhưng sau lại cảm thấy biện pháp đó chỉ khiến Triệu Minh Vũ mất một ít ‘máu’ thôi, không đạt được hiệu quả mong muốn nên đổi thành từ từ giành được sự tin tưởng của Triệu Minh Vũ như vậy mới có cơ hội cho Triệu Minh Vũ ‘không chết cũng bị lột một tầng da’.

Hiện tại cơ hội đã đến trước mắt, việc còn lại là chờ, dù gì cũng hơn lúc trước cứ phải giương mắt nhìn Triệu Minh Vũ suốt ngày hả hê đắc ý.

Đến công ty của An An, ta dựng xe đạp trong nhà để xe, chờ An An xuống.

“Giang Tư, đến rồi à!” Chỉ cần nghe tiếng, không thấy mặt cũng biết là Trang Minh. Ta lập tức lộ ra một nụ cười vô cùng xán lạn, quay đầu lại.

An An và ta nhìn nhau, ngầm hiểu trong lòng. 

An An đi nhanh lại, cầm tay ta xoa xoa, “Trời lạnh thế này em còn đạp xe đến, ngốc à?” dnliễn.đàn;lê,quýn;l"đôn Lời nói hàm chứa hai phần nghiêm nghị, ba phần đau lòng, bốn phần cưng chiều, một phần bất đắc dĩ, biểu đạt vô cùng tinh tế cảm xúc rối rắm của người yêu. Ta lén giơ ngón cái với An An. An An thấy, trợn mắt nhìn ta một cái, đẩy tay ta. 

Ta cười khúc khích, đáp, “Em còn trẻ, người lúc nào cũng nóng, không sợ lạnh!”

Trang Minh thản nhiên nhìn đồng hồ đeo tay, nói, “Tiểu Tư tới rồi, chúng ta nhanh đi ăn cơm ha?”

Trên xe, An An giải thích với ta, “Anh Trang Minh tạt ngang qua thăm anh, vừa lúc tới giờ cơm nên anh giữ lại luôn.”

Trang Minh không đợi ta nói gì đã giành trước,”Không để ý tôi làm kỳ đà cản mũi chứ?”Tất nhiên là cực kỳ để ý rồi! Ta trả lời Trang Minh, “Tất nhiên là không rồi! Bình thường chỉ có hai bọn em ăn với nhau, em còn chê buồn kìa! Nhiều người một chút mới vui!” Diễn xuất của ta đi tranh giải Oscar chắc không thành vấn đề luôn!

“Vậy lần sau anh sẽ không khách sáo, thường xuyên tới ăn ké!”

“Anh và Trang Cận là anh em, huống chi em còn muốn học hỏi anh kiến thức về hội họa, rốt cuộc có cơ hội nịnh bợ anh, anh tới bao nhiêu lần em cũng không để ý đâu ha ha!” Nụ cười chân thành tới mức không thể chân thành hơn.

“Gì?! Thầy Mỗ Tư vẫn hay khen cậu đó, anh làm gì đủ tư cách dạy. Đúng rồi, dạo này hình như cậu rất bận?”

“Tự tìm chút chuyện làm ạ, thực tập ở một công ty, coi như thể nghiệm trước hoàn cảnh sinh tồn trong tương lai.”

“Cũng tốt! À, anh có một ít bạn người nước ngoài qua đây chơi, chủ nhật muốn làm tiệc ở nhà mời mọi người tụ họp, Trang Cận nói cậu ấy có chuyện không đi được, còn cậu không có Trang Cận bên cạnh không sao chứ?”

Bị Trang Minh chặn đầu hết, nhất thời ta không tìm được lý do từ chối, đành cười đồng ý, “Tất nhiên là không sao rồi! Nhất định em sẽ tới! Hẳn là rất thú vị đây!”



Về đến lô A của chung cư, Trang Minh xuống xe, vẫy tay tạm biệt. 

Ta vừa nghiêng đầu ấn nút đóng cửa sổ xe, An An đột nhiên nhào lại, khẽ hôn lên mặt ta. diễnlkn.đàn/lêq.nlkúy/đôn Ta kinh ngạc che lại chỗ bị hôn. Nụ hôn tới quá đột ngột, trái tim vì một cảm xúc nào đó mà đập bang bang không ngừng. Ta tự an ủi, thỉnh thoảng tim đập rộn là chuyện bình thường thôi. Bỗng An An nói, “Trang Minh đang nhìn.” 

À thì ra là hôn cho Trang Minh nhìn! Thật ra khi khẩn trương qua đi ta đã đoán ra, nhưng không hiểu sau, nghe xong lời giải thích này, lại thấy có hơi mất mác. Ta bị khùng sao? 
Ta phối hợp nghiêng đầu qua, làm bộ như tựa vào vai An An, bởi vì đưa lưng về phía Trang Minh, nên dám nói không sợ anh ta biết, “Làm tôi giật cả mình, tưởng rằng cậu yêu tôi nên không kiềm chế được bản thân muốn ‘ăn đậu hủ’ của tôi! Tôi đã hi sinh rất lớn giúp cậu ngăn ong bướm bu quanh, cậu nói xem sau khi xong xuôi phải đền đáp tôi thế nào đây? Hả?”

An An nhìn thẳng vào mắt ta, thong thả nói, “Cậu ghét sao?”

“Hả?”

An An nghiêm túc hỏi lại, “Cậu ghét tôi làm vậy sao?”

Ta ngây người…

Đúng vậy, sao ta lại không có chút cảm giác chán ghét nào khi An An làm vậy chứ?



Không phải là An An đang cố ý đùa ta đấy chứ?

Ta là người bị lừa dễ vậy sao? Quá coi thường anh đây rồi! Trong bất kỳ trường hợp nào, bất kỳ tình huống nào anh cũng có thể nhanh chóng nắm bắt được tình hình đấy biết không?

Không thể ngây người, không thể ngây người, phải nhanh chóng tỉnh táo lại!

An An thấy ta thật lâu không đáp, nghiêm mặt nói, “Không đùa cậu nữa.”

Bên trong xe bỗng yên tĩnh lạ thường, không ai nói một lời.

Ta lại ngây người…

Ngây người…

Một câu ‘không đùa cậu nữa’ là muốn nói cho ta biết ‘vừa nãy anh đây đùa cậu thôi! Cậu sẽ không tưởng thật chứ? Ha ha nếu vậy thì anh đã đạt được mục đích rồi!”

Khùng à! Không vui chút nào hết!

Nhất định là đang tức giận vì bị chọc ghẹo…

Nếu không, còn có thể là gì đây?

Chương 60-1

Ta lăn qua lộn lại cả đêm không ngủ được, không ngờ mình giận dai dữ vậy, An An chỉ nói một câu ‘không đùa cậu nữa’ đã thấy cực kỳ khó chịu. Kỳ lạ, có nhất thiết giận tới mức này không? Ta suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc nghĩ tới một khả năng, nháy mắt đổ mồ hôi lạnh toàn thân, không thể nào… Không thể nào… Quá dọa người!

Sáng sớm, ta vác đôi mắt như gấu trúc đi chạy bộ với An An, từ đầu tới cuối không hề nói một lời nào, sau đó về nhà tắm rửa thay quần áo, ăn vội hai ba miếng bánh mì rồi ngồi bên cạnh phát ngốc chờ An An ăn xong bữa sáng.

Bên trong xe.

“Tôi chở cậu tới thẳng công ty luôn, hôm nay đừng đi xe đạp.”

“Cậu có nghe tôi nói không?”

“Giang Tư… Einstein-Phì?”

Trong lúc chờ đèn xanh, An An đột nhiên vỗ vai ta một cái. Ta quay đầu lại, “Hả?”

An An bất đắc dĩ nói, “Cậu đang nghĩ gì vậy? Có nghe tôi nói không?”

Ta mãi nghĩ về việc hôm qua nên không chú ý, vội lộ ra vẻ mặt xin lỗi, hỏi, “Cậu vừa nói gì vậy? Có thể do hồi tối ngủ không ngon nên tôi không được tỉnh táo cho lắm.”

“Tôi nói đưa cậu tới thẳng công ty luôn, hôm nay đừng đi xe đạp.”

“À, không đóng kịch cho Trang Minh xem thì chở làm gì? Mắc công cậu phải chạy vòng vòng lắm!”

“Hôm nay trời đổ tuyết, dễ xảy ra tai nạn. Ngoan, nghe lời! Mới sáng sớm đã thấy cậu ủ rũ rồi, không gặp phải chuyện gì phiền phức chứ?”

Ta lắc đầu, đáp, “Người thông minh lanh lẹ như tôi có thể gặp phiền phức gì chứ? Tới chỗ nào chẳng thuận buồm xuôi gió, bạn bè đầy rẫy! Đừng lo! Có thể là do hôm qua chơi game quá muộn nên hơi buồn ngủ một chút ha ha… Còn nữa, đừng có nói với tôi bằng cái giọng như dỗ trẻ con nữa, cái gì mà ‘ngoan, nghe lời’…” Dứt lời ta nhìn An An với ánh mắt bất mãn. 

An An chỉ cười không nói.

Đèn xanh sáng lên. dơ,"iễn.đàn/lê"q"uý.đôn An An chuyên chú lái xe. Ta lén nhìn An An, trước kia đọc truyện thấy mấy câu miêu tả như ‘khuôn mặt sắc sảo như được điêu khắc’ cảm thấy quá khoa trương, hôm nay nhìn An An mới biết, người như vậy, thật sự là có tồn tại. Trước kia ta không chú ý vẻ ngoài của An An cũng đã thấy An An rất có sức hút rồi, bây giờ, hay nhìn mặt An An, nhìn một hồi sẽ thất thần luôn, mấy từ ‘phong thái lỗi lạc’ đúng là dùng để miêu tả An An nhà ta rồi!

Mấy ngày sau, ta nhắn tin trên QQ hỏi bạn Sói một vấn đề.

Ta: Sói, có người yêu chưa?

Sói Cô Đơn: Tạm thời đang độc thân. Đừng nói là cậu có người yêu…

Ta: Vậy từng thích ai chưa?
Sói Cô Đơn: Dĩ nhiên là rồi.

Ta xoa xoa tay, nhắn: Thích một người là cảm giác thế nào?

Sói Cô Đơn: Hả? Không ngờ cậu lại hỏi tôi vấn đề này… Không lúc nào là không muốn nhìn thấy anh ấy? Vừa thấy mặt đã muốn kể cho anh ấy nghe tất cả những chuyện mình trải qua trong ngày?

Ta nhìn điện thoại ngẩn cả người, sau đó hướng mắt lên trần nhà, suy nghĩ có phải mình đang có những triệu chứng này không.

Hình như trừ những lúc vội làm việc, còn lại lúc nào cũng nghĩ tới người ấy. Nghĩ những điều đơn giản chỉ như buổi sáng ăn gì, buổi trưa ăn gì, buổi tối ăn gì với người ấy? dinl;kễn.đàn;lê,qư,uý,đônlkn Chủ nhật đi xem phim gì? Bạn bè sống chung sẽ có những suy nghĩ như vậy?

Ta: Không cụ thể gì hết! Bạn bè thân sống chung cũng có thể hễ rảnh là lại nghĩ tới đối phương đúng không?

Sói Cô Đơn: Không gặp bạn thân mấy ngày cậu sẽ cực kỳ nhớ nhung? Hận không thể lập tức xuất hiện trước mặt? Cảm giác này khác hẳn với cảm giác khi ở chung với bạn tốt!

Ta: Cũng có lý…

Sói Cô Đơn: A, cậu thích người cùng giới à…

Ta cả kinh: Từ đâu cậu kết luận là tôi thích người cùng giới?

Sói Cô Đơn: Tôi dùng anh ấy, không phải cô ấy, cậu không sửa lại.
Ta đổ mồi hôi như mưa, ưu thương nói: Có thể là tôi bị vẻ đẹp trai của cậu ấy mê hoặc, không chừng khi mặt cậu ta biến dạng rồi tôi sẽ không thích nữa.

Sói Cô Đơn: Tôi cũng rất tuấn tú nè! Tiểu Tư Tư, thấy được không?

Ta lại đổ mồ hôi như mưa: Cậu không biết mặt mũi tôi thế nào đã nói vậy, tùy tiện quá!

Sói Cô Đơn gởi tới một khuôn mặt xấu hổ: Cho nên tôi thích bên trong của cậu chứ không quan tâm bề ngoài, quá cảm động luôn đúng không?

Ta: Đừng chọc tôi. Giờ tôi đang rối lắm!

Sói Cô Đơn: Giả sử, nếu hai người ở bên nhau, cậu có đồng ý ngủ với cậu ta không?

Mồ hôi của ta đã chảy hết, không còn gì để đổ.

Chiêu này quả thực quá độc ác! Ta chỉ nghĩ những vấn đề vô cùng thuần khiết, bạn Sói trực tiếp đi thẳng tới tầng cao nhất, vấn đề nhất định phải đối mặt trong tương lai.

Ta nhắm mắt lại, nghiêm túc tưởng tượng.

Ta vừa nghĩ đến hình ảnh An An nghiêm trang cởi nút áo sơ mi, đã cảm thấy máu nóng cuồn cuộn, lỗ mũi ngứa ngáy, không được, không được tiếp tục mơ mộng, nếu không sẽ xảy ra án mạng!

Đúng lúc này, An An đột nhiên đẩy cửa bước vào, cau mày nhìn ta bọc như cái bánh chưng ngồi trên giường.

Ta chột dạ siết chặt tấm chăn, trách, “Sao cậu không gõ cửa?! Bất lịch sự!”

An An nhíu mày, khoanh tay nhìn xuống ta, “Cậu đang làm chuyện xấu xa gì mà chú tâm dữ vậy? Rõ ràng tôi gõ cửa cả buổi cậu vẫn không nghe thấy.”

Hả? Có chuyện đó à? Ta nắm thật chặt tấm chăn, chỉ để lộ ra khuôn mặt đỏ bừng, chột da, cố ý hất cằm nói, “Đều là đàn ông, tôi đang làm gì, cần nói thẳng không?”

An An cười bí hiểm, “Nếu vậy có cần tôi giúp một tay không?”

Mợ nó…

Đừng có dùng vẻ mặt và giọng nói quyến rũ như vậy hỏi tôi cần giúp không, chịu không nổi!

A, có thứ gì đó ấm ấm nóng nóng đang nhỏ giọt, ta cúi đầu nhìn thử, trên chăn là những chấm đỏ khả nghi đang lan thành hình hoa mai… Máu mũi… Thật là, giờ này mày rơi xuống làm chi, đừng có chạy ra góp vui được không?

Chương 60-2

An An phản ứng còn nhanh hơn ta, vội vàng vào phòng vệ sinh lấy khăn lông nhúng ướt, định lau máu mũi cho ta. 

Ta sợ ngồi gần An An máu mũi lại chảy nữa, lập tức rụt người co vào góc. 

“Sao lại chạy?” An An nhích lại gần.

Ta xấu hổ nói, “Cậu đi đi, để tự tôi lau!”

“Đừng làm rộn, nghe lời…”

“Tôi nói rồi, đừng có nói với tôi bằng cái giọng như dỗ con nít đó!”

“Cậu thấy tôi giống như đang dỗ con nít à?” 

Mẹ ơi, ánh mắt âm trầm thật đáng sợ! Ta run rẩy cả người, càng thêm kiên định việc co vào góc tường. Nhưng không thể không nói, mặc dù trông rất dọa người, vẫn không thể che được vẻ tuấn tú của An An, có thể nói là đẹp trai theo một kiểu khác! Trời ạ, vào lúc này ta còn tâm tư nghĩ mấy chuyện nông cạn như vậy?! Đúng là hết thuốc chữa rồi!

“Là do cậu chọc tôi…” An An nói xong, lập tức nhào về phía ta, cả chăn lẫn người đều bị An An ghì vào trong ngực. Trong chớp mắt, ta phát hiện giãy giụa chỉ là vô ích, đành chấp nhận hiện thực, nằm yên nhìn An An.

An An bắt đầu lau mặt cho ta, động tác đơn giản thô bạo, khăn lạnh giúp cho cái nóng trong người ta nháy mắt tiêu tan. Nhưng bởi vì quá lạnh, ta run run nói, “Lạnh!”

An An vẫn cứ giữ chặt ta không thả. Ta vội nói, “Để tôi tự lau, tôi tự lau!” dứt lời muốn giành lấy chiếc khăn lông.

Giọng An An như có chứa vô số mảnh băng nhỏ, “Đừng nhúc nhích.” cảm giác còn lạnh hơn cả cái khăn ướt kia. Đừng có dọa người như vậy được không? Anh hai à, có gì từ từ nói!

Ta lén nhìn An An một cái, bị An An bắt gặp, lập tức cúi đầu, giả bộ ngoan ngoãn, “Được, tôi không nhúc nhích nữa.”

Lau xong, An An ngồi trên ghế đối diện giường, “Gần đây cậu cứ là lạ, có chuyện gì phải không? Thật sự không định nói cho tôi biết?”

Phải nói gì đây, nói ta hình như làm giả thành thật, ham hố sắc đẹp của An An? Nói ra sẽ không bị đánh chứ?

Ta nhìn khuôn mặt tuấn tú và ánh mắt đầy vẻ quan tâm của An An, bỗng nghĩ: Nếu là ngủ với An An, hình như cũng không có gì không được…
Ta giơ tay sờ mũi, lại chảy máu rồi! Ta hoàn toàn không hề nghĩ mấy chuyện đen tối! Nhất định là do thời tiết quá khô ráo thôi, hãy tin ta!

An An vội vàng cuốn một miếng giấy nhét vào lỗ mũi ta, rồi đặt lên trái ta một túi chườm đá. Giờ trông ta chẳng khác gì một ông cụ mắc bệnh thời kỳ cuối.

“Chắc là do gần đây tôi uống ít nước quá nên mới vậy, đừng lo lắng!”

An An hừ lạnh một tiếng, “Cậu mà cần tôi lo?”

Ta nhìn An An, thở dài một hơi, ta thật sự không xứng làm bạn của An An!

An An thấy ta không nói lời nào, liên tục thở dài, cuối cùng lộ ra vẻ mặt thỏa hiệp, nhìn ta chăm chú nói, “Tôi sẽ không hỏi nữa, lúc nào cậu muốn nói thì nói, không muốn tôi sẽ không ép.” diễnlkn.đàn/lê"lnkquý.đôn An An nhượng bộ khiến ta càng thấy áy náy. Đều tại An An quá tốt mới khiến ta thích vô cùng!

Ta sợ nói ra, cả làm bạn cũng không được, đành giả bộ vui vẻ nói, “Cám ơn cậu, sau này có cơ hội nhất định tôi sẽ nói cho cậu biết!” Mặc dù An An không kỳ thị đồng tính luyến ái, nhưng dường như cũng không thể tiếp nhận, bằng chứng là cậu ấy không chấp nhận tình cảm của Trang Minh.

Chẳng lẽ ta sẽ giống như trong phim, lặng lẽ dõi theo An An, trơ mắt nhìn cậu ta xây dựng gia đình với người khác, sau đó chịu nổi khổ thầm mến tới chết? Cả khi An An đưa thiệp cưới, ta cũng phải giả bộ kiên cường tự nhủ không sao, chỉ cần An An hạnh phúc là đủ, còn ta ra sao không quan trọng… Nhân vật khổ sở như vậy, tuyệt đối không phải kiểu của ta!

“Kịch bản này không hợp với tôi!”
“Cậu nói gì?”

Ta phục hồi tinh thần, phát hiện mình lỡ miệng nói ra suy nghĩ trong đầu, may mắn không có làm lộ hết.

Mặc kệ cuối cùng có thể ở bên nhau hay không, ta phải tìm cơ hội thử một lần mới được! An An hẳn không phải cái kiểu không thành người yêu cũng không thể làm bạn. Có điều nếu tỏ tình thất bại, ta cũng không cách nào đối mặt với An An nữa. 

Tỏ tình là việc không thể hành động theo cảm tính, phải có kế hoạch chu đáo từ từ, nếu không có tám mươi phần trăm thành công, quyết không thể tùy tiện nói ra! diễn.đnlkàn"lê,qunlký.đôn Rốt cuộc ta đã hiểu tâm tình của Trang Minh khi đối mặt với An An. Tất nhiên, dù đồng tình với Trang Minh, ta vẫn không thể không tuyên bố từ giờ phút này ta chính thức trở thành tình địch của Trang Minh! Cũng may ta có nhiều cơ hội hơn Trang Minh, gần quan được ban lộc, phải suy nghĩ thật kỹ làm cách nào khiến An An yêu ta!

Ta bỗng có cảm giác như vén mây mù thấy trời xanh, nháy mắt tâm tình trở nên tốt hẳn. 

Ngay lúc An An đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài ta vội vươn tay nắm lấy tay An An, nịnh nọt hỏi, “Lát nữa cậu định làm gì?”

“Đọc sách.”

“Chắc chắn cậu sẽ đọc mãi tới trưa luôn cho coi, đừng đọc! Chúng ta chơi game đi!” Ta chơi game rất giỏi, vì vậy phải để An An phát hiện tài năng của ta qua việc chơi game mới được.

Đoán chừng ta thay đổi thái độ quá nhanh khiến An An ngạc nhiên. Cậu ta vươn tay ra khẽ sờ trán và cổ của ta hỏi, “Sốt à?”

“Lúc trước là do tôi lo sợ không đâu, giờ đã nghĩ thông rồi, một đời người chẳng được bao lâu, không chừng ngày mai lại chết bất đắc kỳ tử, vậy nên cứ làm theo ý mình thôi! Hôm nay có rượu hôm nay say! À, đúng rồi, tối nay chúng ta đi ăn lẩu đi? Tôi còn muốn uống rượu nữa… Tôi không sốt! Đừng sờ lung tung!” Ta liếm liếm môi nhìn An An.

An An lạnh lùng cự tuyệt, “Ăn lẩu quả là một đề nghị không tồi. Được, tối nay tôi sẽ ăn lẩu.”

Ta nghi ngờ hỏi lại, “Tối nay cậu ăn lẩu? Phải là chúng ta cùng ăn chứ?”

“Tôi ăn lẩu, cậu húp cháo.”

“Tại sao?” Ta kháng nghị. Vì miếng ăn, tôi quyết định tạm thời không thích cậu!

An An cười như không cười, “Cậu nói thử xem tại sao?” dứt lời nhéo nhéo lỗ mũi ta. Ta đau tới mức hít một hơi, lúc này mới nhớ ra vừa nãy chảy máu mũi hai lần, đổ lỗi do nóng trong người, ăn lẩu lại càng nóng thêm, chắc chắn không được rồi. Đúng là tự làm bậy không thể sống! Tự chọn món, cuối cùng chỉ có thể nhìn người khác ăn!

Chương 61-1

Giữa tháng giêng, công ty của ta và An An cho nghỉ đông. Trang Minh thì tạm thời bay về nhà.

Ta liên lạc với cha mẹ nuôi ở nước ngoài, biết họ vẫn ổn, yên tâm tập trung chinh phục đóa hoa mọc trên đỉnh núi cao, An An (nếu để An An biết ta ví như vậy nhất định sẽ bị đánh, tuyệt đối không thể để An An biết!).

Nhờ sự dạy dỗ của An An rốt cuộc chữ viết của ta xem như có hình có dạng. Ta viết xong một chữ, tự thấy viết rất tốt, gật đầu một cái, đưa cho An An đang ngồi đọc sách bên cạnh xem.

“Chữ của đồ đệ đây! Có tiến bộ đúng không?”     

An An đặt quyển sách xuống, nhận lấy, nhìn lướt qua, hời hợt nhận xét, “Quả là có tiến bộ hơn so với lúc đầu.”

An An khen ta!

Tuy trong lòng ta vui rạo rực, ngoài mặt vẫn giả bộ bình tĩnh duy trì hình tượng, không thể hấp ta hấp tấp giống lúc trước sẽ khiến người ta có ấn tượng không tốt. Ta phải trở nên chững chạc, nếu không sao An An có thể yên tâm giao cả đời cho ta?

“Nhưng so với tháng trước thì chẳng có chút tiến bộ nào.”

Vui sướng vừa mới dâng lên đã vỡ nát trong nháy mắt! Ta cố gắng làm bộ thản nhiên, lộ ra vẻ mặt khiêm nhường nói, “Sư phụ, con sẽ tiếp tục tôi luyện! Xin hãy yên tâm!”

“Bây giờ cậu viết khá rồi, có thể lấy ra cho người khác xem, cũng chẳng phải nhà viết thư pháp không cần tiếp tục luyện sâu, coi như sở thích để tu thân dưỡng tính là được.”

An An nói rất có lý, ta đã bị thuyết phục ngay lập tức, bèn bỏ bảng chữ mẫu và bút lông qua một bên bắt đầu bồi dưỡng tình cảm với An An.

“Cười gian…” Dứt lời, An An cầm sách lên đọc tiếp.

“Sao lại nói tôi cười gian? Mặt tôi trông ngây thơ vô hại thế này! Cả nội tâm cũng vậy đấy!”

“Người ngây thơ sẽ không bao giờ tự nói mình là người ngây thơ.”

“…” Ta nghẹn họng, thôi, đổi đề tài là tốt nhất, “Trang Minh về nước rồi, cậu thấy nhẹ nhõm hẳn đúng không?”

An An nhìn ta một cái, “Tôi thấy cậu mới là người thấy nhẹ nhõm hẳn thì đúng hơn.”

Tình địch đi rồi, được nghỉ xả hơi không nhẹ nhõm sao được! Ta cười nói, “Dĩ nhiên!”
“Không phải giả bộ nữa nên thấy vui?” An An khép sách lại, nhìn ta hỏi.

Ta đẩy An An một cái, “Coi cậu nói kìa, chúng ta là anh em tốt, giúp được cậu tất nhiên là tôi thấy vui rồi! Đừng nói giống như đó là nhiệm vụ chứ! Cậu nhờ tôi, chứng tỏ cậu vô cùng tin tưởng tôi, không phải sao?! Huống chi, tôi cũng chơi rất vui ha ha!”

An An tao nhã bưng ly trà lên uống một hớp, rồi đặt xuống bàn, sau đónđẩy dĩa bánh bích quy tới trước mặt ta, “Cậu vui là tốt rồi. Tôi rất sợ trong lòng cậu cảm thấy áp lực, không thích nhưng vì nể tôi nên phải đồng ý.”

“Không hề!” Ta đang cầm miếng bánh quy chưa kịp ăn, nghe vậy, lập tức đáp một cách quả quyết.

An An cười nói, “Xem ra cũng không uổng công tôi thương cậu.” 

Đâu chỉ không uổng công, giờ trong đầu tôi còn đang suy nghĩ phải ‘công’ cậu thế nào đây này! 

Ta đúng là quá vô sỉ!

“Dĩ nhiên! Tình cảm của chúng ta bắt đầu từ hồi còn làm chó cơ mà! Từ lần đầu gặp, tôi đã xem cậu là anh em tốt của tôi rồi!” Cũng là vợ tốt trong tương lai.

An An đen mặt, “Mặc dù cậu nói không sai, nhưng có thể hình dung một cách uyển chuyển hơn không?”|

“Cậu nói sao thì tôi nghe vậy!” Hi vọng An An sẽ bị cảm phục bởi phong thái phóng khoáng không câu nệ tiểu tiết của ta, sau đó yêu ta!
“…” An An nheo mắt nhìn ta, không nói lời nào, nhìn tới mức ta thấy chột dạ, vội vàng cúi đầu làm bộ như tập trung ăn bánh quy.

Tết, An An dẫn ta, với hình chó, về nhà tổ mừng năm mới.

Trang Dân Sơ thấy con trai con gái đầy đủ hết, cảm khái nói, “Nhớ mấy năm trước hai anh em đều học ở nước ngoài, một năm khó về nhà được một lần, từ khi con về, Khả Hinh cũng siêng về hẳn.” 

Khả Hinh vừa ôm cổ ta vuốt ve vừa cười nói, “Con về là vì nhớ cha mà, đâu phải công của anh đâu!”

“Không cần dỗ ngọt cha! Biết hai anh em thân nhau rồi… Kể từ khi… Thôi, có các con bên cạnh, cha thỏa mãn rồi.”

Hồi trước An An và Khả Hinh đều sống ở nước ngoài?

Tối, ta lại chen lên giường An An, đúng ra không thể dùng từ chen để hình dung, bởi vì giường đủ lớn, may mắn lần này An An không đuổi ta đi ngủ ổ chó nữa. Ta chủ động tỏ vẻ anh em tốt nhất định phải ngủ chung, còn mặt dày ôm An An thật chặt, trời ạ, ta quá tâm cơ! dnlkiễn/đàn"lê[quý.đônlkn Chú chó có tâm cơ nhất trong loài chó, không phải ta thì còn ai!

An An đẩy ta qua một bên, cau mày nói, “Điều hòa mở đủ ấm rồi, còn lạnh gì nữa?” vẻ mặt ‘cậu cho rằng tôi tin cái lý do hoang đường của cậu?’

Ta cố giả bộ phiền muộn, nói, “Tôi lại thấy ngứa mũi nữa, cậu mở chế độ sưởi ấm, không chừng một lát lại bị chảy máu… Ngộ nhỡ chảy thật, ngày mai người giúp việc dọn giường thấy, cậu sẽ không cách nào giải thích được…”

An An lập tức tắt chế độ sưởi ấm, tăng độ ẩm lên. Ta vui vẻ lăn qua lộn lại, quả nhiên An An rất quan tâm ta!

Ta bắt đầu chui chui về phía An An như con sâu lông, nói, “Lạnh quá… Lạnh thế này còn không cho tôi ôm, muốn tôi chết rét đúng không?” 

An An bỗng nhìn ta chằm chằm, không biết có ý gì, rồi đột nhiên nói, “Câm miệng, ngủ.” Sau đó đạp ta qua một bên…

“Không cho thì thôi!” Chờ cậu ngủ thiếp đi, sẽ tự động sáp lại ôm tôi thôi ha ha! Ta thầm nghĩ nhất định không thể ngủ trước, đợi đến lúc An An ôm, sẽ dùng di động chụp lại làm bằng chứng. dnlkiễn.đàn;lêpl;quý,đôômn Phải để An An nhìn cho rõ, ngoài miệng kêu ta tránh ra, thân thể lại hành động ngược lại!

Nhưng kế hoạch đã tan thành mây khói khi ta ngủ còn sớm hơn An An.

Chỉ cần cố chịu một lát nữa là có thể chụp được rồi! Ây da, không thể trách ta không kiên định, là do Thần Ngủ quá mạnh thôi!

Lúc ta mở mắt, quả nhiên An An đã dậy rồi, nhưng không đi ra ngoài mà ở lại coi chừng ta. An An không dám không coi chừng, bởi vì ngộ nhỡ cậu ta vừa đi, người giúp việc hoặc Khả Hinh hoặc Trang Dân Sơ đẩy cửa vào… đều sẽ có một hồi gió tanh mưa máu! Đối với bất luận người nào trong nhà họ Trang, việc trên giường Trang phú quý bỗng nhiên xuất hiện một mỹ thiếu niên, tuyệt đối sẽ tạo chấn động không thua kém gì động đất mức độ mạnh.

Chương 61-2

Chuyện đầu tiên ta nghĩ tới sau khi thức dậy là sao tối qua lại ngủ sớm không ráng chờ chụp chứng cớ?! Chuyện thứ hai là đưa tay đòi lì xì: “Chúc phát tài, phát tài, phát tài! Mau lấy bao lì xì ra!”

“Muốn nhận bao lì xì phải bái người lì xì!”

Ta lập tức hất chăn ra, quỳ gối trên giường, bái An An một cái không chút do dự. Vì tiền, bái một cái thì đã sao? Mau lấy tiền ra đi!

An An như bị sét đánh, trợn mắt nhìn ta.

Cũng đúng, năm ngoái ngủ dậy, ta quên đòi lì xì, sau cũng không có cơ hội bắt An An bù, cho nên cậu ta không hình dung nổi ta có thể liều mạng vì tiền lì xì như vậy cũng bình thường. Năm nay ta tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ cơ hội được đòi lì xì một cách đường hoàng!

Trong mắt An An như viết hai chữ ‘phục cậu!’ sau đó cầm lấy điện thoại di động bấm bấm lướt lướt gì đó.

Ta cũng cầm điện thoại đăng nhập QQ, quả nhiên nhận được bao xì xì từ An An, vội mở ra xem thử.

“Nhiều quá!” Ta đã bắt đầu hối hận sao năm ngoái lại quên mất.

“Tôi đã lì xì rồi cậu còn bày ra vẻ mặt đau khổ, chê ít?”

“Không phải, đang tự trách sao năm ngoái quên đòi cậu tiền lì xì thôi, tự nhiên mất tiêu tám ngàn!”

An An nói với giọng bất đắc dĩ, “Hiện giờ hai mắt cậu đã bị tiền che phủ hết rồi, nhanh đi rửa mặt đi!”

Ta lập tức rời giường đi đánh răng rửa mặt, bôi thơm thơm.

Mùng một tết, để biểu đạt thành ý, ta gửi cho vợ mới cưới của Triệu Minh Vũ một món quà đặc biệt. Ta dùng di động gởi tập tin đã chuẩn bị từ sớm đi, xác định gửi thành công rồi, nhanh chóng xóa hết tất cả dấu vết. Trong đó là mớ hình Triệu Minh Vũ gian díu với cô gái khác ngoài Tống Linh Nhi. Triệu Minh Vũ và Tống Linh Nhi đã cử hành hôn lễ hồi cuối năm. Đám cưới rất sang trọng, xa hoa, ngoài mặt nói là nhờ ông cậu có tiền thương cháu gái bỏ tiền tổ chức đám cưới ở khách sạn cao cấp nhất Phượng Châu, còn thực hư thế nào mọi người đều biết.

Một đôi trai tài gái sắc, đứng trước mặt người điều khiển tuyên thệ, trao đổi nhẫn.
Ta đã trở thành cấp dưới đắc lực của Triệu Minh Vũ, tất nhiên ‘được’ mời, phải đi một mớ tiền mừng thật lớn, cảm giác đau như bị cắt thịt, bây giờ mỗi lần nghĩ lại vẫn thấy đau.

Hôm đó ta thấy Hạ Dao đứng thất thần ngoài cửa khách sạn nhìn hình cưới của hai người kia thật lâu cuối cùng yên lặng bước đi, sợ Hạ Dao nghĩ quẩn, bèn lén đi theo, tận mắt nhìn Hạ Dao vào cổng khu nhà mới trở về. Sau đó vẫn không yên lòng, ta quyết định gọi điện cho Chu Nhuệ, nói cho Chu Nhuệ biết Hạ Dao vừa rời khỏi đám cưới của Triệu Minh Vũ, trạng thái có vẻ không ổn, hi vọng cậu ta qua xem thử có chuyện gì không.

Chu Nhuệ vừa nghe lập tức quên cả việc hỏi ta là ai, nói một tiếng cám ơn rồi cúp điện thoại ngay, hẳn là vội lao đi.

Vừa hưởng tuần trăng mật xong đã nhận được mấy tấm hình như vậy không biết Tống Linh Nhi sẽ có cảm tưởng thế nào. Tiếp xúc một thời gian, ta biết Tống Linh Nhi cũng không phải kiểu có thể nhẫn nhịn nuốt trôi cục tức này. Không biết Triệu Minh Vũ sẽ dùng phương pháp gì trấn an vợ yêu đây?!

Hiện giờ, thoạt nhìn Triệu Minh Vũ sống rất sung sướng, ai thấy cũng phải hâm mộ, thực tế nhờ Tống Linh Nhi mới có được tất cả, mất Tống Linh Nhi Triệu Minh Vũ chỉ là một kẻ tầm thường, dỗ được Tống Linh Nhi thì tiếp tục hưởng thụ, dỗ không được, ha ha…

Món quà này mặc dù hao tốn không ít thời gian và công sức của ta nhưng xứng đáng.

Vệ sinh cá nhân xong, ta lập tức biến thành hình chó, cầm quần áo cất kỹ, rồi đi theo An An ra khỏi phòng. Giữa đường, An An bị Trang Dân Sơ kêu vào phòng sách, Khả Hinh thì dường như hôm qua thức khuya nên giờ vẫn chưa dậy nổi. Ta chán chết đi dạo một mình trong vườn. Lúc này Phượng Châu đã không còn đổ tuyết, thời tiết không lạnh như trước, vườn cây được người giúp việc quét dọn gọn gàng sạch sẽ, hoa tươi đẹp chói mắt, cây cỏ xanh um tươi tốt, nhìn rất thích. Ta vừa đi vừa hít thở không khí se lạnh tràn ngập mùi hoa, bất giác đi tới một góc tương đối vắng.

“Anh làm như vậy là giúp em?! Là đang hại em và Phong Diễn thì đúng hơn! Làm ơn đừng khuyến khích Phong Diễn cướp đoạt những thứ vốn không thuộc về mình!” Giọng dì Uyển nghẹn ngào, xen lẫn tức giận và thất vọng.
Lỗ tai ta vốn rất thích, tất nhiên có thể nghe thấy giọng nói nho nhỏ truyền ra từ trong điện thoại.

“Trời ơi, em ngốc quá! Nếu Phong Diễn đổi thành họ Trang, thì Phong Diễn cũng có tư cách vào công ty cạnh tranh với Trang Cận, anh không nói, để Phong Diễn bị em dạy ngu à? Lần trước anh nhắc tới chuyện này, Phong Diễn cũng nói anh sai, mẹ con hai đứa thật là! Đến lúc Trang Dân Sơ đi, em nghĩ Trang Cận sẽ bỏ qua cho em và Phong Diễn sao? Nhất định sẽ đuổi hai đứa ra khỏi cửa ngay lập tức!”

“Nếu anh còn cố chấp như vậy, chúng ta hãy đoạn tuyệt quan hệ! Em sẽ không cho Phong Diễn gặp anh nữa!”

“Sao không nghe lời anh?! Anh cũng là vì tương lai của hai mẹ con em thôi!”

“Em không còn lời nào để nói nữa! Anh hoàn toàn không nghĩ cho tình cảnh khó xử của mẹ con em, phải ăn nói khép nép tạo quan hệ tốt với anh em Trang Cận để có thể ở lại cái nhà này, cũng may anh em Trang Cận là những đứa trẻ tốt, chưa bao giờ làm khó mẹ con em. Còn anh, lúc nào cũng muốn phá hủy mọi cố gắng của em! Anh quá ích kỷ!”

“Là Trang Dân Sơ ích kỷ mới đúng! Tại sao không muốn có con với em? Đơn giản là vì không yêu em!”

“Anh không có tư cách nói Dân Sơ! Sao anh biết Dân Sơ không yêu em? Để ở cùng với em, Dân Sơ đã hi sinh rất nhiều, như bây giờ là đủ rồi!” Dì Uyển càng nói càng kích động.

Ta ngửa đầu lên, thấy dì Uyển đang lau nước mắt, vẻ mặt bi thương.

“Tết này Phong Diễn sẽ không về thăm anh và chị dâu, cho mọi người có thời gian bình tĩnh lại. Sau này chuyện của em không cần anh nhúng tay nữa! Nếu để Dân Sơ biết, em cũng không giúp anh được đâu! Vậy đi!”

Dì Uyển cúp điện thoại, hít một hơi thật sâu, lau khô nước mắt rồi mới rời đi.

Còn mình ta ngổn ngang trong gió, dường như ta đã vô tình phát hiện một bí mật! Phải nói cho An An biết, để An An dè chừng cậu của Phong Diễn!

Dì Uyển dù là người thấu hiểu đạo lý cũng không chịu nổi một đồng đội như heo, người anh kia có thể nói chính là một cây gậy quấy phân heo, không bằng từ mặt sớm cho rồi.

Phải tìm cơ hội nói ngay cho An An mới được! Ta và An An gặp nạn lớn không chết, phúc đâu chưa thấy đã thấy có người tìm phiền toái! Ta mà gặp được người kia nhất định sẽ cho ông ta biết sự đáng sợ của ‘chó điên’!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau