EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 71 - Chương 75

Chương 55-2



<tbody></tbody>

Khả Hinh là người nói làm là làm liền tuyệt đối không chần chờ, may mà ta đã hết sốt, cũng ăn cơm và tắm rửa xong, đầu lại không còn đau lắm. Ta lập tức biến về hình chó, nhảy ra khỏi bồn tắm, nhìn An An. ‘Tôi đi chơi với Khả Hinh đây, cậu giúp tôi dọn dẹp nhà tắm một chút đi!’ 
Trong lúc ta nghênh ngang bước ra khỏi phòng tắm, thì cái đuôi bị níu lại. “Chạy đi đâu?”
“Gâu…” Chẳng phải Khả Hinh tới chơi sao? Vẻ mặt vô tội.
“Khả Hinh nói ít nhất phải hai tiếng nữa mới đến, cậu còn dư thời gian để dọn dẹp.” Dứt lời, An An không thèm quan tâm ta là người mới khỏi bệnh, lập tức xoay người bước đi.
Ta ngơ ngác nhìn theo bóng lưng An An, cho tới khi hắt xì một cái mới biến thành hình người, vây khăn bông lên hông, dọn dẹp phòng tắm. Dọn xong, ta đổ mồ hôi đầy người, coi như uổng phí công tắm lúc trước, đành vội vã xối thêm một lần nước rồi nhanh chóng lau khô tóc, biến lại hình chó.
Ta ra phòng khác, nhảy đến bên cạnh An An, cọ đầu vào người cậu ta.
An An ôm cổ ta, nhìn ta với ánh mắt sắc bén, lạnh lùng nói, “Tôi biết trong lòng cậu có việc. Cậu không muốn nói tôi sẽ không ép. Muốn làm gì cứ thoải mái mà làm, sau lưng còn tôi. Chỉ có một điều kiện, cậu phải tự bảo vệ mình cho tốt, nếu để bị thương dù chỉ một xíu, tôi sẽ không tha cho kẻ gây ra, cũng không tha cho cậu.” 
Ta sững sờ nhìn An An, cảm giác như được ngâm trong một hũ mật, ngọt ngào ấm áp khiến trái tim sắp đông cứng của ta tan chảy trong nháy mắt.
Đời này có người quan tâm ta, không phải sợ chỉ một thân một mình nữa. Ta sợ mình sẽ có hành động ngu ngốc như khóc lên, bèn giơ hai tay che mặt, nhắm mắt lại, nhếch miệng cười, sau đó nhẹ nhàng nói với An An, “Ừ.”
Lần này Khả Hinh về nước có thể ở lại chơi chừng một tháng, vừa thấy ta đã vui vẻ chạy lại ôm chầm. “Phì Phì giỏi quá! Giờ em thành ngôi sao lớn rồi! Anh còn giữ bình tĩnh được hay thật! Anh, mấy ngày tới để Phì Phì đi theo em được không?”
An An thong thả uống trà, không đáp.
Khả Hinh ngồi xuống bên cạnh An An, làm nũng, “Anh, để Phì Phì chơi với em hai ngày đi! Chỉ hai ngày thôi! Qua ngày thứ ba nhất định em sẽ trả Phì Phì lại cho anh!”An An vẫn tiếp tục thờ ơ. Khả Hinh làm bộ muốn khóc, “Khó khăn lắm em mới về chơi được mấy ngày, chỉ mượn Phì Phì hai ngày anh cũng không cho! Biết anh thương nó, nhưng anh cũng phải thương em chứ! Em sẽ không để Phì Phì chịu chút khổ sở nào đâu!”
“Một lát, nếu Phì Phì chịu theo thì cứ dẫn đi.”
Khả Hinh hớn hở nói, “Phì Phì còn nhớ em, chắc chắn sẽ chịu, có đúng không Phì Phì!” dứt lời cọ cọ cái trán sáng bóng lên trán ta, khiến lỗ mũi cao ráo sém chút chạm luôn vào mũi ta.
Nếu không có Khả Hinh ta sẽ không được đi đóng phim, càng không kiếm được nhiều tiền như vậy, mặc dù tất nhiên phải có sự đồng ý của An An, nhưng Khả Hinh đã góp phần rất to lớn, giờ Khả Hinh muốn ta đi theo chơi mấy ngày, có gì không được? din;lễn.đàn/lêq,m;lquý,đm;lôn Dĩ nhiên, ta cũng vô cùng phối hợp để thỏa mãn ý đồ dẫn ta đi khoe khoang của Khả Hinh. Ta đoán hẳn là An An cũng biết, nhưng không tiện quyết định thay ta, huống chi ta còn đang sốt. Có điều, thanh niên khỏe mạnh sốt một tí có gì là to tát, đi thì đi thôi! 
Hôm sau, Khả Hinh đi uống trà với đám bạn, tất nhiên là dẫn ta theo. Bốn năm cô gái mỗi người đều có phong cách và vẻ đẹp riêng, điểm chung là người nào cũng ăn mặc vô cùng tinh xảo. Hôm nay Khả Hinh đội một cái mũ rộng vành màu đỏ, đeo kính mát, trông vô cùng thời trang.  
Khả Hinh dắt ta vào, ngồi xuống, tháo kính ra, chào các bạn.
“Chó của Khả Hinh dễ thương quá! Da lông sáng bóng, mắt có thần, trông rất giống Phì Phì trên phim!”
Khả Hinh cười cười sờ đầu ta, không đáp.
Cô bạn ngồi bên cạnh Khả Hinh nói thẳng, “Các cậu không biết à? Chú chó đang nổi trên mạng chính là Phì Phì của Khả Hinh đó! Bộ phim kia cũng là do Khả Hinh cho ý tưởng, đừng quên anh họ của Khả Hinh là tổng giám đốc Hồng Ngu.”Mấy cô còn lại nghe vậy đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, trầm trồ. Một cô trong số đó cười nói, “Cậu và Khả Hinh thân nhau, hẳn đã biết từ lâu, lại không nói sớm cho bọn mình một tiếng…” ngừng một chút rồi tiếp, “Đúng rồi, đột nhiên tôi nhớ ra! Có vẻ cô ba nhà họ Hạ cũng không biết chuyện Phì Phì. Các cậu cũng biết cô ta rất thích Thẩm Án nên phim vừa chiếu cô ta đã xem, rồi mê luôn Phì Phì, vội vàng ra tiệm thú cưng mua ngay một chú lông vàng về nuôi, quý như gì luôn, ha ha!” 
Vốn chuyện này chẳng có gì buồn cười, nhưng mấy cô ở đây đều biết cô ba nhà họ Hạ và Khả Hinh không hợp nhau, chuyện gì cũng ganh đua, giờ cô kia bắt chước Khả Hinh nuôi một chú lông vàng, không buồn cười mới lạ đó! Hơn nữa, có lẽ chẳng mấy chốc, tất cả mọi người trong cái vòng này đều biết chuyện, đến lúc đó thật không biết cô kia nên giấu mặt mũi vào đâu.
“Bạn này là? Lúc trước chưa thấy, là bạn của Thiên Ngữ à?” Khả Hinh cười dịu dàng hỏi cô gái tên Thiên Ngữ.
Thiên Ngữ kéo tay của cô gái ngồi bên cạnh giới thiệu, “Đây là em họ của mình, tên Tống Linh Nhi. Cô bé không thường đi chơi với mình nên các cậu không biết là phải.” Sau đó mấy cô gái bắt đầu tự giới thiệu lẫn nhau.
Tống Linh Nhi khá xinh, quần áo cũng không phải hàng bình thường, chẳng mấy chốc đã hòa nhập được. Các cô gái uống trà, đi mua sắp một phen, rồi ăn tối, hẹn lần gặp tiếp theo xong mới ai về nhà nấy.
Trên xe, cô bạn về cùng với Khả Hinh bĩu môi nối, “Tống Linh Nhi kia chỉ là con gái của cục trưởng cục cảnh sát thôi, cậu làm gì để mắt tới cô ta dữ, nói chuyện vui vẻ quá trời.”
Khả Hinh cười nhìn bạn thân, đáp, “Mình chỉ khách sáo với cô ta tí thôi, làm gì để mắt hay không để mắt! Với lại phải nể mặt Thiên Ngữ nữa chứ! Chờ chút, nghe đồn cậu thích con trai của cục trưởng cục cảnh sát, không phải là…”
“Bậy bạ! Tên Tống Khiêm kia cứ quấn mình không tha, thiệt phiền muốn chết! Cậu đừng nhắc cái tên đó trước mặt mình nữa!”
“Hèn chi cậu vừa nghe cô ta là em của Tống Khiêm thì đã mặt lạnh.”
“Nhà họ Tống gốc rễ không sâu, lại chẳng có quyền thế gì nhiều trừ người bác của Tống Khiêm đang làm ở trung ương, có điều cũng chỉ là vòng ngoài, vả lại sắp về hưu rồi. Vòng lẩn quẩn của con cháu mấy nhà quyền thế ở thủ đô không dễ chen vào, có ai thèm coi trọng anh em họ đâu. Cho nên Tống Vân muốn leo lên trên thì phải lôi kéo làm thân với nhà mình thôi!” din;ễn.đàn"lê,quý"llnôn Cô bạn kia hừ lạnh một tiếng, có vẻ vô cùng khinh thường.
“Mình biết cậu có một trúc mã đang ở thủ đô chờ cưới cậu rồi, nên bỏ qua mấy chuyện không vui đó đi!” Khả Hinh cố ý trêu ghẹo, thấy cô bạn kia lộ ra vẻ mặt thẹn thùng, bèn đùa thêm mấy câu nữa, coi như bỏ qua đề tài Tống Khiêm.
Cái vòng này đúng là nhỏ thật. Con gái cục trưởng cục cảnh sát, chẳng phải là vợ chưa cưới của Triệu Minh Vũ? 
Tống Vân hẳn là cục trưởng cục sát, giúp Triệu Minh Vũ giấu giếm vụ tai nạn, xem ra rất coi trọng người con rể này.

Chương 56-1

Khả Hinh nói mượn hai ngày là thật sự chỉ mượn hai ngày. Ngày thứ ba, ăn sáng xong lập tức dẫn ta về lại, còn mua cho ta một đống lớn đồ ăn đồ dùng, toàn loại tốt nhất đắt nhất.

Hai ngày qua, chứng kiến các cô gái mua sắm vô cùng thoải mái khiến ta càng kiên định với quyết tâm phấn đấu kiếm tiền. Có nhiều tiền ta cũng có thể mua mua mua tùy thích! Dĩ nhiên, ta không quên việc báo thù, nhưng hiện giờ phải tạm gác lại suy nghĩ cho thật kỹ mới được. Với hình chó việc báo thù gần như là không thể.

Nhờ hai ngày ngắn ngủi đi chơi với Khả Hinh ta mới biết mình đã nổi tới cỡ nào, từ trong nhà đến ngoài ngõ đều nghe thấy có người nói muốn nuôi một chú lông vàng, cộng thêm trong đám chó lang thang số lượng chó lông vàng ngày càng chiếm phần lớn. 

Có một nhóm người nuôi chó chỉ vì ham thích nhất thời, không tìm hiểu kỹ càng, cũng không thèm quan tâm hoàn cảnh của mình có phù hợp nuôi, có đủ khả năng để chịu trách nhiệm cho cuộc đời của nó hay không. Họ mua xong mới phát hiện, nuôi chó cưng phải đối mặt với rất nhiều phiền phức, thí dụ như việc nó sẽ rụng lông đầy đất, đi làm cả ngày về lại phải đối mặt với một đống bừa bộn trong nhà hoặc như khi nó bệnh phải dẫn đi khám, bình thường phải đúng giờ dẫn nó đi tản bộ, dọn dẹp chỗ ở cho nó, chơi với nó. Bởi vậy sau khi nuôi một đoạn thời gian, họ thấy không thích nữa bèn bán đi, thậm chí có người biếng hơn, dẫn chó cưng đi đâu đó xa xa rồi bỏ. Họ quên hết cảm giác thích thú lúc đầu, chỉ thấy chăm sóc chó cưng quá phiền phức, đến nỗi không còn thời gian và không gian riêng cho mình.

Nhiều người hành động chỉ vì vui thích nhất thời lại không chịu trách nhiệm tới cùng.

Hiện giờ xem như ta cũng có chút xíu lực ảnh hượng trên mạng, quyết định sẽ dùng chút lực ảnh hướng đó góp phần giúp những người có ý định nuôi chó ý thức được vấn đề, coi như làm một cái công đức. Ta bèn sáng tác một câu chuyện về nuôi thú cưng và những vấn đề phát sinh, đăng lên trang cá nhân, gởi đi thông điệp đừng vì yêu thích nhất thời mà nhận nuôi hoặc mua thú cưng trong khi không cách nào cấp cho nó một cuộc sống đảm bảo, trước khi nuôi hãy tìm hiểu các kiến thức liên quan trước, chắc chắn mình có thể tiếp nhận mọi phiền phức nó mang đến và những khuyết điểm tự thân của nó mới nghĩ tiếp đến việc mua một con thú cưng về nhà, chăm sóc nó cả đời.

Truyện của ta lấy linh cảm từ vụ cô ba nhà họ Hạ. Nghe nói cô kia sau biết mối liên hệ của ta và Khả Hinh thì nổi giận đùng đùng kêu người dắt chú chú lông vàng nọ đi bỏ. Trong truyện ta tưởng tượng về cuộc sống về sau của chú lông vàng nọ. Nó lưu lạc đầu đường xó chợ, đến đâu cũng bị xua đuổi, không kiếm được thức ăn mấy ngày liền, cuối cùng nhắm mắt xuôi tay trong một con hẻm âm u ẩm ướt… Nhân vật và địa điểm ta đều thay đổi, cho nên dù cô kia và Khả Hinh có xem cũng chưa chắc nhận ra được.

Dù truyện của ta chẳng phải xuất sắc gì, lại hơi hầm bà lằng, nhưng không sao, chỉ hi vọng thông qua câu chuyện này giúp một số người ý thức được trách nhiệm của mình. Đây xem như là truyện ‘không hài’ đầu tiên của ta, còn kèm theo chủ đề # nuôi thú cưng trước và sau #

Điều khiến ta bất ngờ là truyện của ta được Thẩm Án chia sẻ. Sau đó có lẽ là nhờ Thẩm Án, một vài người nổi tiếng nuôi thú cưng cũng lần lượt chia sẻ tiếp (toàn là những người có lượt theo dõi từ một triệu trở lên), còn kèm theo cảm tưởng và đề nghị của bản thân, tất nhiên cũng có người chỉ chia sẻ cho vui. Nhưng dù là người có lực ảnh hưởng hay không, việc họ chia sẻ giúp đã đủ khiến ta vui vẻ. 

Ta đọc bình luận của mọi người, thấy họ kể về trải nghiệm của bản thân hoặc người quen, đa phần đều nhận xét: thú cưng nhỏ sau khi cha mẹ qua đời gặp được chủ tốt, coi như sống lại lần hai, còn phần lớn khi cha mẹ qua đời hoặc từ lúc sinh ra đã là chó mèo lang thang thì sẽ không được may mắn như vậy.

Truyện của ta nhờ được các nghệ sĩ và những người nổi tiếng trên mạng chia sẻ, sau một tuần đã đạt được ba trăm mấy ngàn lượt chia sẻ, trong đó riêng fan của Thẩm Án không đã chiếm hơn một trăm ngàn lượt, cả trang weibo của phim ‘Cảnh sát ngoài biên chế, Phì Phì’ cũng chia sẻ giúp, bình luận thì hơn một trăm ngàn.

Nhận được kết quả như vậy, khiến ta cảm thấy vô cùng thỏa mãn, quá tuyệt!

Có thể do hai ngày nay ta vui mừng lộ rõ trên mặt, nên An An cứ ngạc nhiên nhìn ta mãi, cuối cùng chậm rãi hỏi một câu, “Cậu đang yêu đương qua mạng?”

Ta xoay màn hình laptop ra cho An An xem weibo của ta, “Thiệt là, trong đầu cậu toàn nghĩ mấy chuyện gì đâu không! Tôi làm chuyện tốt, được mọi người ủng hộ, nên mới vui mừng như vậy.” An An tập trung nhìn màn hình, tìm hiểu ngọn nguồn.

Đúng lúc này có âm thanh nhắc nhở nhắn tin trên weibo, ta nhìn lại, phát hiện là Thẩm Án, kể từ khi bọn ta theo dõi lẫn nhau, chưa từng nói chuyện riêng lần nào hết. divikuễn.đàn/lêboi,quý,đôn Ta nhìn An An một cái, sau đó mở khung nói chuyện với Thẩm Án. An An thấy vậy, nhanh chóng nhích người ra, cầm di động ấn ấn, không biết đang chơi cái gì.

Thẩm Án: Xin chào, tôi là Thẩm Án. Đạo diễn Triệu Minh Hòa của đoàn phim chúng tôi muốn bàn với bạn về việc chuyển thể truyện ‘Nuôi thú cưng trước và sau’ của bạn quay thành quảng cáo công ích. Bởi vì sợ weibo của cậu có quá nhiều tin nhắn, khiến tin của họ bị trôi sớm nên nhờ tôi nói với bạn một tiếng trước. Ở đây có kèm phương thức liên lạc với đạo diễn Triệu Minh Hoa, nếu bạn có ý, xin hãy liên lạc với đạo diễn Triệu để bàn kỹ hơn.

Ta chưa bao giờ nghĩ truyện tranh của mình sẽ được quay thành quảng cáo công ích. Đây là chuyện tốt, sao không đồng ý được.

Ta gởi tin cám ơn Thẩm Án xong lập tức lưu số điện thoại của đạo diễn Triệu Minh Hoa lại, sau đó sung sướng báo với An An, “Truyện tranh của tôi sẽ được quay thành quảng cáo công ích!”

An An chân thành nói, “Chúc mừng cậu!”

“Tôi định một đồng cũng không lấy, chuyện tốt như vậy, còn do đạo diễn Triệu Minh Hoa quay, phải ủng hộ nhiệt tình mới được!”An An gật đầu tỏ vẻ đồng ý, rồi nói với ta, “Tôi mới vừa đăng ký QQ, cậu mau kết bạn với tôi đi! Nhớ ghi chú là chủ nhân.”

Điên à? Kết bạn thì kết bạn thôi được rồi, còn lâu ta mới ghi cái ghi chú đáng xấu hổ như vậy!

“Cậu mơ đi!” Ta bấm đồng ý kết bạn xong, mở ra mới phát hiện ngay cả hình đại diện An An cũng không có, bèn cười nói, “Cậu chưa có hình đại diện kìa!”

An An cúi đầu lướt lướt, đổi hình đại diện thành cái tấm mặt bị sưng như đầu heo của ta. Dù ta không ghét tấm này, nhưng xem như hình riêng tư sao có thể phơi bày cho cả thiên hạ thấy chứ! Ta lập tức trách An An, “Đây là hình của tôi! Hình đại diện phải là của chính cậu!”

An An a một tiếng, lại cúi đầu lướt lướt. Một lát sau, ta vào lại trang của An An, vừa thấy hình đại diện mới của cậu ta, lập tức đỏ mặt, nghĩ thầm: Sao An An lại có bản vẽ này?

Hình này là ta lén vẽ An An hồi trước, bởi vì những bất mãn tích lũy ngày ngày tháng tháng, từ một nốt ruồi lúc ban đầu trên mặt càng về sau đã tăng lên chừng mười nốt, không những vậy còn có râu mép, bịt mắt của hải tặc… Do đổi máy mới nên ta quên mất chuyện đã lưu bức vẽ này trong máy An An, không ngờ bị An An phát hiện.

Ta chắp hai tay trước ngực, vẻ mặt thành kính, “Xin hãy nghe tôi giải thích…”

“Dường như cậu rất ghét tôi?”

“Không phải như cậu nghĩ đâu…”

“Mấy nốt ruồi đều nằm ở những vị trí không tệ ha.”

“Ha ha…” Ta cười gượng.
“Cậu thích tôi để râu?” An An vừa sờ sờ cằm vừa nói.

“Tôi vẽ bậy đó cậu đừng bận tâm…” Đừng có hỏi tôi có thích cậu để râu hay không với khuôn mặt thản nhiên như vậy, đáng sợ quá đi! Việc mình lén lút bôi xấu trả thù bị lôi ra thảo luận một cách đường hoàng, đúng là không còn gì xấu hổ hơn!

“Nếu cậu thích, tôi sẽ thử phong cách này xem sao… Râu quai nón?”

Ta đáp một cách yếu ớt, “Tôi biết sai rồi! Cậu đừng tự hủy hình tượng của mình! Đừng xúc động!”

An An nghiêm túc quan sát bức vẽ, nói, “Tôi để râu quai nón là tự hủy hình tượng?”

“Không không không! Bất kể cậu có râu quai nón hay không đều đẹp trai ngời ngời hết! Tin tôi đi!”

“Tôi rất thích bức này, sẽ dùng nó làm hình đại diện.”

“…” Đừng có tùy hứng như vậy được không?! Ta chỉ biết đỡ trán.

Ta gọi điện nói chuyện với trợ lý của đạo diễn Triệu Minh Hoa, trình bày hết ý tưởng của mình, lúc xong đêm đã khuya, phòng khách chỉ còn lại một ngọn đèn. Ta đứng lên đi về phòng ngủ, ngang qua phòng An An, bỗng nghe tiếng nước chảy rào rào.

An An đang tắm?

Ta nhớ đến chuyện lúc chiều, sự xấu hổ chiến thắng tất cả, lén lút kéo cửa phòng An An ra, ló đầu vào tìm hiểu tình huống bên trong, trống không, ừ, rất tốt, quả nhiên An An đang tắm. diễn.dàdn/lê,quý,vkikcyđôn Ta rón rén bước vào, thấy di động nằm trên đầu giường, nghiêng đầu nhìn phòng tắm, vẫn nghe tiếng nước, hẳn là không xong ngay đâu.

Cơ hội tới!

Ta cầm di động của An An lên, nhanh chóng gõ mật mã, hồi trước ta thường chơi di dộng của An An nên đã thuộc lòng mật mã. 

Không ngờ, mật mã bị sai! Chẳng lẽ nhớ nhầm? Ta chống cằm suy nghĩ một một chút, xác định mình nhớ không lầm, có lẽ là do tay trơn nên nhấn sai thôi. Ta quyết định nhập lại lần nữa, ấn xác nhận.

Vẫn sai!

Trời ơi, An An lại đổi mật mã?! Xem ra hôm nay không có biện pháp thủ tiêu bức hình tiện tay vẽ kia rồi! Đang lúc ta thầm thở dài, chuẩn bị đặt di động xuống, bỗng nghe tiếng An An, “Số cuối đổi thành 0, hử lại đi.”

Chủ của di động xuất hiện, còn dám thử nữa không?! Ta cười khan mấy tiếng, đặt di động xuống, định bụng sẽ giả bộ như không có chuyện gì xảy ra. 

An An chỉ quấn khăn tắm che bụng dưới, đang đứng ở cửa phòng tắm lau tóc. Ta chột dạ, chân như nhũn ra, cho nên đi rất chậm.

Chương 56-2

“Tôi chỉ muốn xem thử mấy giờ thôi, di động của tôi hết pin rồi ha ha ha…” Ta vừa dứt lời, tiếng chuông điện thoại quen thuộc lập tức vang lên. Thiệt là nhà dột còn gặp mưa to, lúc này lại có cuộc gọi!

Ta cố ra vẻ kinh ngạc giơ di dộng lên, “Không ngờ nó tự khởi động lại được, đúng là máy mới có khác…” Chuông chỉ đổ một hồi rồi ngừng, kỳ lạ, thường mấy kiểu điện thoại quấy rầy thế này thường phải vang mãi cho tới khi bắt máy thì thôi chứ, muốn hộc máu!

An An cười như không cười nhìn ta, không lên tiếng. Ta không dám nhìn thẳng vào mắt An An, cúi mặt xuống, vô tình thấy được lồng ngực trần trụi của cậu ta, cơ đẹp quá!

Ta nuốt nước miếng một cái, đột nhiên cảm thấy trên mặt nóng quá. Ta vươn tay tự quạt gió cho mình, “Nay nóng quá ha! Thôi không làm phiền cậu nữa, tôi cũng đi tắm rồi đi ngủ đây!”

Ta chạy như bay về phòng mình, cảm giác khô nóng vẫn còn dù điều hòa đã được bật tới mức thấp nhất. Ta thở ra một hơi, nằm dài trên giường, nhắm mắt lại.

Trong đầu toàn là hình ảnh An An quấn khăn tắm, trần trụi nửa người trên.

Trời ạ, cứ thế này sớm muộn gì ta cũng bị bẻ cong mất thôi! Khó trách Trang Minh lại thầm mến An An, có định lực hay không không quan trọng, bởi vì kẻ địch quá quyến rũ!

Không được! Ta phải mau chóng dọn nhà thôi! Nhanh nhanh nhanh!

Cứ lo nghĩ việc dọn nhà đến ba giờ sáng ta mới ngủ được, hậu quả là thẳng một giấc tới giữa trưa mới dậy. An An đã đi làm. Ta hâm lại mớ đồ ăn cậu ta để sẵn, xem như ăn sáng và trưa luôn, sau đó lau lau quét quét một hồi, chờ sạch sẽ hết mới ôm laptop, ngồi xếp bằng trên sofa tập trung tìm phòng.

Chẳng mấy chốc đã ba bốn giờ chiều hồi nào không hay, lúc An An về ta mới phát hiện mình ngồi lâu tới mức thắt lưng và mông đều đau bèn đổi từ tư thế ngồi sang nửa nằm, nhích tới nhích lui mới tìm được tư thế thích hợp. Muốn thuê phòng ít nhất phải có chứng minh thư này nọ, mà ta trước mắt chưa có cái gì hết, có tìm được phòng phù hợp yêu cầu không nay đã trở thành chuyện nhỏ, vấn đề bây giờ là có đủ điều kiện để thuê hay không.

Ta thở dài một hơi, nghiêng đầu, thấy An An đã thay quần áo ở nhà. 

An An hỏi ta, “Muốn dọn ra ngoài? Tìm được phòng ưng ý chưa?”

Ta lập tức lộ ánh mắt u oán, “Không có hộ khẩu, không có chứng minh thư, khó làm anh hùng!”

“Hai ngày trước tôi đã nhờ người làm hộ khẩu và chứng minh thư cho cậu, tất nhiên là quốc tịch nước ngoài, chừng hai bữa nữa là có. Trước tiên cậu cứ tìm phòng đi, chờ lấy được chứng minh thư thì liên hệ với người bên trung tâm.”

An An nói rất hời hợt, ta nghe lại hưng phấn muốn điên luôn! Ta sắp thành người có hộ khẩu, có chứng minh thư rồi!

“Quốc tịch nước ngoài à? Dễ làm không?” 

An An đáp, “Nhìn mặt cậu là biết người nước ngoài rồi” sau đó chuyển đề tài, hỏi, “Lần trước cậu nói thầy Lý muốn nhận cậu làm con nuôi, quyết định sao rồi?”

“Hai ngày trước, lúc đi gặp thầy, tôi đã đồng ý. Mấy hôm nữa sẽ học vẽ với anh trai cô, sợ không còn thời gian rảnh nên phải nhanh chóng tìm phòng trước.”

“Một người bạn của tôi có phòng trống muốn cho thuê, tất nhiên giấy tờ đủ hết, cậu có muốn thuê không?”

“Giá cả thế nào? Phòng của bạn cậu hẳn không phải loại phòng nhỏ chuyên cho thuê rồi, mắc lắm không?” Ta lập tức hỏi kỹ, dù sao là người quen cũng an tâm hơn, không cần thì thật là lãng phí.

“Thật ra cậu không trả tiền cũng chẳng sao. Gia đình cậu ta có việc tạm thời qua Anh ở chừng hai năm sẽ về nên không có ý định bán nhà, cho thuê tạm coi như tìm một người trông nhà giùm. Nhà đó thì đồ dùng này nọ đầy đủ hết. Tôi biết cậu không phải là người thích chiếm không của người ta nên nếu cậu muốn tôi sẽ nói với cậu ta đưa một cái giá cậu có thể tiếp nhận được. Hơn nữa, báo sớm trước một tiếng, để cậu ta khỏi đi kiếm người khác, cậu thấy sao?” 

Ta nghĩ thầm điều kiện tốt như vậy không thuê thì quả là đồ ngốc, bèn nói với An An chờ đi xem phòng thấy hài lòng sẽ lập tức kí hợp đồng.

Hôm sau ta liên lạc ngay với bạn của An An hẹn xem phòng. Không ngờ, căn phòng kia cùng chung cư với An An, chỉ khác là An An ở khu A, còn người bạn kia ở khu C. Tốt quá, ta và An An cách nhau không xa, đi ăn ké được, gặp chuyện cũng giúp nhau một tay được. Xem phòng xong, ta rất hài lòng, đồ đạc đầy đủ tới mức có thể trực tiếp xách giỏ vào ở. Chờ ta lấy được hộ khẩu và chứng minh thư, An An cầm hai tờ hợp đồng đã có chữ ký của đối phương tới, bởi vì yên tâm nên ta chỉ nhìn lướt qua một lượt là ký luôn. Sau đó, ta bắt đầu thu dọn đồ đạc. din;ễn.đàn;ln;oê"quý"đôn Mặc dù mới ở chung với An An hơn nửa năm, nhưng chỉ quần áo không đã đầy hai ba cái va ly, cộng thêm mấy thứ An An tặng cho ta, góp lại đủ thành một đống lớn. Nhiều đồ như vậy, may là ở gần, nếu không chắc chuyển đồ không cũng mệt chết người.

Thật ra ta không ngờ việc chuyển nhà sẽ thuận lợi như vậy, vốn cho là An An sẽ lên tiếng giữ lại... Ây da, xem ra An An cũng mong ta dọn đi thật nhanh… Tự ta cũng thấy mình thật là mâu thuẫn, một mặt muốn dọn đi thật nhanh, một mặt lại thấy mất mác khi An An không giữ lại. 

Chuyển đồ tốn hết cả ngày, đến khi thu dọn sạch sẽ xong ta chẳng còn sức nấu cơm nữa, đành thay một bộ đồ sạch sẽ, mời An An đi ăn ở tiệm cơm dưới đất.

Trong lúc ăn cơm, An An nhận một cuộc điện thoại từ đạo diễn Triệu Minh Hoa, đề nghị ta đóng vai chú chó trong một đoạn quảng cáo công ích. Vừa nghe An An nói ta đã biết đó là truyện của mình, hèn chi An An không hỏi ta trước đã đồng ý luôn.

“Khi nào quay?”

“Đạo diễn Triệu nói nếu không có vấn đề gì thì hi vọng sáng mai qua luôn. Quảng cáo không dài, đại khái chỉ khoảng nửa tháng, còn nhanh thì chừng một tuần lễ là xong. Nhưng phần hậu kỳ có lẽ sẽ lâu một chút. Quảng cáo sẽ được phát trên tất cả các đài truyền hình lớn vào khung giờ vàng.” An An cười nói tiếp, “Đúng ý cậu rồi ha?”

Đương nhiên là ta rất vui rồi, bởi vậy càng có sức ăn cơm hơn.

Quảng cáo quay rất nhanh, đối với ta mà nói cũng không có gì khó khăn nên chỉ một tuần là xong. Vừa lúc thầy Lý báo cậu của Hữu Tự đã qua, ta phải đi học vẽ.

Không ngờ, ta và An An vừa tách ra một đoạn thời gian ngắn, rốt cuộc lại ở chung, nhưng lần này không phải ta ở chỗ An An mà là An An muốn ở nhờ chỗ ta với lý do quả thật không cách nào từ chối được: Trang Minh quay lại, dưới sự sắp xếp của Trang Dân Sơ, sẽ vào ở nhà An An.

Sao ta có thể để hai người đó ở chung chứ?! 

Đến giờ ta vẫn nhớ rất rõ ánh mắt tràn đầy quyết tâm của Trang Minh. Để An An thuần khiết của ta ngay trước mặt Trang Minh, sớm muộn gì sẽ bị Trang Minh nhúng chàm mất! Vì vậy ta vô cùng tốt bụng cho An An ở nhờ. “Dọn qua ngay và luôn đi! Ở tới khi nào anh ta đi hẵng về!”

An An cười híp mắt, nói, “Được!”

Ta cho rằng lần này Trang Minh về là muốn tập trung theo đuổi An An, chắc chắn đã chuẩn bị không ít kế hoạch, ngàn vạn lần không ngờ, Trang Minh lại là trợ lý của Chiêm Mỗ Tư, cậu Hữu Tự.Quả là tình địch gặp nhau hết sức đỏ mắt, không đúng, là kẻ thù gặp nhau, cũng không đúng, thôi, tóm lại dù là gì thì tên này dám tơ tưởng An An nhà ta phải bước qua ải của ta trước đã! Chỉ bằng vào việc anh ta muốn hôn trộm An An nhà ta đã đáng bị một dấu ‘x’ to đùng rồi. Tất nhiên Chiêm Mỗ Tư không biết bọn ta từng gặp mặt, nhiệt tình giới thiệu hai bên cho nhau.

Tối về nhà, sau khi An An nghe ta kể chuyện gặp Trang Minh xong, móc ra hai vé đi nghe nhạc ra, nói, “Trang Minh mời tôi, tối mai.”

“Xem ra đúng là anh ta muốn bồi dưỡng tình cảm với cậu. Cậu nhất định phải suy nghĩ cho thật kỹ trước khi quyết định đó!”

“Giờ tôi phải làm sao?” An An hỏi.

Dáng vẻ khiêm tốn học hỏi của An An đã thỏa mãn lòng ham hố hư vinh của ta. din;lễn.đnàn/lê"qnluý;đôn Để không phụ lòng An An, ta nghiêm túc chống cằm suy nghĩ một lát mới đáp, “Trang Minh là anh họ của cậu, không đi thì cũng kỳ. Huống chi lần này mời không được, chắc chắn sẽ có lần hai lần ba, cậu không thể tìm lý do mãi. Quan trọng là Trang Minh rất thông minh, nhất định sẽ không cho cậu cơ hội từ chối.” An An gật đầu tỏ vẻ đang nghe ta nói. Ta vui vẻ tiếp tục, “Cậu hãy tìm một người đi cùng với cậu, nói là vô tình biết người đó cũng có vé nên hẹn đi chung luôn. Có mặt người thứ ba, hẳn là Trang Minh không dám làm lố đâu.”

An An trầm ngâm trong chốc lát, rồi nói, “Thật ra tôi có một cách có thể khiến Trang Minh hết hi vọng.”

Ta ngồi thẳng lưng, tò mò hỏi, “Cách gì?”

“Tìm một người đóng giả người yêu của tôi, Trang Minh thấy tôi có người yêu, sẽ tự giác từ bỏ ý định.”

Quả là một biện pháp hay! Ta vỗ tay một cái, nói, “Tôi thấy được đó! Tránh cho Trang Minh nhất thời xúc động đi tỏ tình với cậu, làm quan hệ của hai người lâm vào cảnh lung túng.”

“Không bằng cậu luôn đi.”

“Tôi làm gì?” Ta khó hiểu hỏi lại An An.

“Giúp tôi đóng giả người yêu. Bên cạnh tôi chỉ có cậu là rảnh nhất, hơn nữa còn là người Trang Minh không biết rõ. Vả lại tôi cũng chỉ yên tâm mỗi mình cậu, cộng thêm Trình Duy đã sớm cho rằng chúng ta là một đôi, độ tin cậy sẽ tăng lên rất nhiều. Nếu vội vàng tìm một người khác, Trình Duy sẽ thấy lạ, Trang Minh cũng không tin.”

Nghe xong, ta chẳng biết phản bác thế nào, thậm chí còn thấy cũng có lý, đừng nói Trình Duy ngay cả thầy Lý cũng cho rằng ta và An An là người yêu nữa mà, khả năng bị lộ sẽ thấp đi rất nhiều. Có điều cái câu ta là người rảnh nhất thì không đúng tí nào, “Tôi không hề rảnh ha! Cậu bận tôi cũng bận vậy, chỉ là hơi tự do hơn một chút so với những người làm giờ hành chính thôi!”

“Ừ. Cậu chịu giúp tôi không?”

“Được! Dù gì cậu cũng giúp tôi không ít việc rồi. Hơn nữa tôi đã có kinh nghiệm đóng phim.”

“Cậu quả là người tốt.”

“Chuyện nhỏ! Đừng bận tâm!”

“Có thể sẽ phải có những hành động thân thiết, cậu được không?”

“Chắc là… không thành vấn đề…”

“Vậy thì tôi yên tâm rồi.”

Chương 57

Đêm nhạc này là buổi diễn tấu cá nhân của nghệ sĩ violin nổi tiếng khắp Trung Quốc, Phương Trí. Vé của buổi biểu diễn vô cùng hút hàng, bởi vì Phương Trí là người vừa có tài vừa có sắc, hơn nữa đây là buổi diễn đầu tiên sau khi anh ta nhận chức nhạc trưởng dàn nhạc. An An muốn dẫn ta theo, bèn mua lại bốn phiếu liên tiếp nhau, đúng, là bốn phiếu, lý do là An An còn mời cả Trình Duy. Hai tờ phiếu trước ta thấy lãng phí quá, bèn đăng lên mạng rao bán.

Nhằm gia tăng độ tin cậy, bọn ta đã bắt đầu diễn từ lúc gặp Trình Duy để cùng đi ăn tối trước khi tới buổi biểu diễn. 

Trình Duy đang chờ trước cổng nhà hàng, thấy An An nắm tay ta đi tới, bèn quan sát bọn ta một lượt, sau đó tầm mắt như dính vào hai bàn tay đang giao nhau của bọn ta, “Mặc dù ở nước ta luật hôn nhân đã giống với quốc tế, nhưng hai đứa như vậy cũng quá lộ liễu rồi! Không biết anh là hội viên dài hạn của Hội Độc Thân sao?”

Ta được nước nâng tay An An lên, lắc lắc trước mặt Trình Duy.

“Được rồi, được rồi, đừng kích thích kẻ độc thân! Đang mùa hè, nắm riết không thấy nóng hả?”

Nghe vậy, bỗng nhiên ta thấy nóng thật, đang định buông tay ra, An An đột nhiên nhìn ta một cái, rồi siết chặt hơn. Ta nhìn theo tầm mắt An An về phía bên trái, thì ra là Trang Minh tới, bèn nhanh chóng dựa sát vào người An An, tỏ vẻ vô cùng thân mật.

Trình Duy chào Trang Minh, “Không nhờ Trang Cận nói anh cũng không biết cậu qua, sao không hú anh một tiếng?”

Trang Minh bước nhanh lại, vỗ vai Trình Duy nói, “Anh là người bận rộn, sao em dám vô cớ quấy rầy anh?”

“Nghe cậu nói kìa…”

Trang Minh nhìn về phía ta, tầm mắt dừng ở chỗ hai bàn tay đang nắm chặt của ta và An An một lúc, rồi ngẩng đầu lên cười hỏi, “Cậu này là?”

Trình Duy nháy mắt với Trang Minh, “Còn có thể là ai?! Người yêu của Trang Cận đó! Cậu cũng mau kiếm người yêu đi!”

Trang Minh thản nhiên gật đầu chào ta, rồi chế nhạo Trình Duy, “Trong đây anh mới là người lớn tuổi nhất, anh không gấp thì em gấp cái gì? Trang Cận đúng là quá thần tốc, hồi tết em qua cậu ta vẫn độc thân, chớp mắt đã có người yêu, thúc ngựa cũng đuổi không kịp rồi!” sau đó quay sang hỏi, “Bài tập thầy Chiêm Mỗ Tư giao cậu làm tới đâu rồi?”

Ta thầm than Trang Minh quả là giỏi trấn định, sợ anh ta nhìn ra sơ hở vội tập trung tinh thần cười đáp, “Cũng sắp xong rồi! Cậu Mỗ Tư cứ khen anh mãi, nói anh có tài năng trời phú, bảo em phải học tập anh nhiều hơn.” Thật ra, đúng là cậu Hữu Tự có kêu ta tham khảo tác phẩm của Trang Minh học tập kiến thức cơ bản, nhưng không tới mức khen anh ta mãi. diễb.ln.đàn.lê,quýnln;đôn Bởi vì cậu Hữu Tự cảm thấy tác phẩm của Trang Minh có hơi hướng kinh tế quá nặng, mất đi phần nhiệt huyết thuần túy của một người họa sĩ, dù vậy không thể phủ nhận Trang Minh quả là có tài năng trời phú không thể khinh thường.

Trình Duy không ngờ ta và Trang Minh biết nhau, chờ mọi người ngồi vào bàn rồi, lập tức hỏi, “Hai cậu quen nhau hồi nào vậy?”

Trang Minh cười nói, “Thật ra bọn em đã gặp một lần ở nhà Trang Cận từ lâu, chẳng qua lúc đó hai người vẫn chưa xác định quan hệ… Thầy Chiêm Mỗ Tư dạy em là cậu của Giang Tư, nên có duyên gặp lại, không ngờ bây giờ Giang Tư đã thành người yêu của Trang Cận, càng không ngờ Trang Cận lại có người yêu trẻ dữ vậy!” Trang Minh nhấn rất mạnh, rất rõ chữ ‘trẻ’.

Trình Duy cảm thán, “Đúng là khéo thật!”

Ta tỏ vẻ ngạc nhiên, nói, “Em đã mười chín rồi, tính tuổi mụ là hai mươi, trông mặt trẻ thôi chứ thật ra lớn hơn anh tưởng đó!”

Lúc này đồ ăn được bưng lên. Không chờ ta ra tay, An An đã cắt xong một phần bò bít tết đẩy qua cho ta. “Anh cắt rồi, em ăn phần của anh đi.” Sau đó bưng dĩa bít tết còn nguyên trước mặt ta đi, biểu hiện vô cùng tinh tế sự quan tâm dịu dàng tỉ mỉ không chê vào đâu được.

Trình Duy như thấy quỷ, khóe miệng co quắp mấy cái, rốt cuộc vẫn không nói gì, hóa bi phẫn thành ăn uống. Trang Minh thì khẽ cười nhìn ta. Ta phối hợp lộ ra nụ cười ngượng ngùng, bắt đầu hưởng thụ sự phục vụ của An An. Hẳn là Trang Minh đang tức lắm đây! Thiện tai thiện tai!

“Món này ngon quá! Cậu nếm thử đi!” Gặp được đồ ăn ngon ta lập tức lộ ra thói quen có thứ tốt là lập tức muốn chia sẻ với bạn, trực tiếp xiên một miếng thịt bò ngoài chín trong sống đưa tới ngay miệng An An. Cậu ta thản nhiên há mồm, ăn luôn. Bọn ta phối hợp vô cùng nhịp nhàng, đến mức ta phải thầm cảm thán kỹ năng diễn xuất An An quá hoàn hảo, không đi làm diễn viên thật là uổng!

Đoán chừng lúc này Trang Minh đã tức đến lộn ruột.

Lúc nghe nhạc, Trang Minh rất yên tĩnh, Trình Duy hỏi thì đáp, nhưng trông không có chút phấn khời nào. Tình huống này được ta diễn giải là: miễn cưỡng cười vui.

Giữa chừng, ta nghe thấy Trang Minh hỏi Trình Duy, “Anh biết hai người họ đã bên nhau từ lúc nào không? Có vẻ tình cảm rất tốt, hiếm khi thấy Trang Cận quan tâm săn sóc như vậy.”

Trình Duy đáp, “Chắc cũng lâu rồi, trước hai đứa nó ở chung, sau cậu bé kia mới đi thuê phòng. Còn cụ thể là bao lâu thì cậu phải hỏi Trang Cận thôi!”

Trang Minh cười cười, không hỏi gì thêm.

Lúc về, bởi vì ngược đường, Trình Duy lái xe đi một mình, còn Trang Minh đi nhờ xe ta và An An.

Đến nơi, Trang Minh bước xuống chờ An An. An An mở cửa sổ xe, nói với Trang Minh, “Em có ít đồ để bên Giang Tư phải qua lấy, anh cứ lên trước đi.”

Trang Minh sững người trong chốc lát, sau đó trấn định nói, “Ừ, vậy anh lên trước đây.”

An An chuyển đầu xe, lái về bãi đỗ ở khu C. Ta nghiêng đầu nhìn ra, thấy Trang Minh vẫn đứng bất động, ngay lúc xe sắp quẹo, anh ta bỗng dùng tay ôm ngực, dường như cực kỳ đau đớn, rồi ngã lăn xuống đất.

“An An, dừng xe! Trang Minh té xỉu!”

Bọn ta bộ chạy về phía Trang Minh. Ta hỏi An An, “Trang Minh không có bệnh tim chứ?” Nếu có bệnh tim, bọn ta còn kích thích như vậy thì thật sự là thất đức.

An An đáp, “Nếu Trang Minh có bệnh tim, tôi dám kêu cậu đóng kịch với tôi sao?”

Nghe vậy, ta thở phào một hơi. 

Bọn ta một phải một trái nâng Trang Minh lên. “Trang Minh, anh sao vậy?” An An lay lay Trang Minh.

Trang Minh chậm rãi mở mắt ra, nhìn An An, nói, “Có thể là do thức đêm vẽ tranh nhiều nên người mệt mỏi, không sao rồi, anh có thể tự đi được.” dứt lời thoát khỏi tay của ta và An An, tự mình đứng lên, nhưng người cứ lảo đảo, chân run run giống như sắp ngã xuống tới nơi. 

Ta thấy vậy lập tức nói, “An An, chúng ta đỡ anh ấy lên đi!” Mặc kệ Trang Minh có phải đang giả bộ nhu nhược hay không cũng không thể để anh ta có cơ hội ở một mình với An An, hừ! Anh đã không có bệnh tim thì tôi sẽ thỏa sức mà diễn!

“Cám ơn hai cậu!”

Lên tới nhà, Trang Minh bỗng nói với ta, “Cậu đi lấy hòm thuốc giùm tôi được không?”

An An không đợi ta trả lời đã đứng lên, “Đây là nhà em, đồ nào để ở đâu em biết rõ nhất, để em đi lấy.” Trang Minh cười cười không lên tiếng, xem như ngầm đồng ý.

An An vừa đi, Trang Minh lập tức hỏi, “Cậu và Trang Cận bên nhau từ lúc nào?”

Ta đáp, “Trước khi chúng ta gặp lần đầu tiên ở đây.” Trang Minh siết nắm tay, rũ mắt xuống, lẩm bẩm, “Đã hơn nửa năm… Vậy mà lúc đó tôi không nhận ra… Đáng lẽ tôi phải nghi ngờ từ sớm mới đúng, ánh mắt Trang Cận nhìn cậu thật sự khác hẳn người khác, tôi lại cho rằng chỉ là ảo giác…”

Không thể không nói Trang Minh đúng là có trí tưởng tưởng vô địch, cái gì ‘nhìn cậu khác hẳn người khác’?! Ta biết An An lâu như vậy, từ đầu tới giờ chưa từng thấy cậu ta thay đổi ánh nhìn gì cả. dnliễn.đànnlk/lê"quý"nlkđôn Lòng thầm cười trộm, nhưng ngoài mặt ta vẫn ra vẻ ngu ngốc như đang đắm chìm trong tình yêu cuồng nhiệt, cười hì hì, “Anh khoa trương quá! Anh ấy không giỏi biểu đạt nên em phải chủ động hết! Là em thích trước nên dốc sức theo đuổi, lúc đầu anh ấy cũng không vừa mắt em, nhưng em cứ quấn chặt rồi la lối khóc lóc om sòm các kiểu mới đả động được ha ha! Anh đã khá hơn chưa, uống chút nước đi!”

Trang Minh nói, “Hôm nay cảm ơn cậu rất nhiều. Nghe Trang Cận nói là nhờ cậu mới phát hiện tôi bị ngã, hôm nào phải mời cậu ăn một bữa để cám ơn mới được.”

Ta đang định từ chối thì An An đi tới, lấy mấy viên thuốc an thần bổ khí huyết ra đưa cho Trang Minh. Ta phối hợp đưa ly nước qua. Trang Minh uống thuốc xong, tỏ vẻ muốn nghỉ ngơi, “Anh đỡ nhiều rồi, hai đứa về ngủ đi.”

“Phiền gì đâu, anh khách sáo quá. Nếu bác biết anh té xỉu lại không có ai chăm sóc chắc chắn sẽ trách em cho coi.” An An ngừng một chút rồi nói tiếp, “Hôm nay bọn em sẽ ngủ ở đây, có chuyện gì cứ kêu bọn em.”

“Không cần đâu! Chẳng phải cậu nói muốn đi lấy đồ gì đó sao?”

“Đồ sáng sớm mai đi lấy cũng được.”

“Làm phiền hai cậu quá… Hay là Giang Tư cứ về nhà nghỉ ngơi đi, ở đây lo lắng ngủ cũng không ngon được.”

Ta lập tức nói, “Không sao đâu! Dù sao em cũng rảnh mà!” Muốn đuổi ta đi?! Hừ, tuyệt đối không thể để anh ta có cơ hội ở riêng với An An!

Rốt cuộc ta vẫn ngủ lại, tất nhiên là trong phòng của An An.

Vừa vào phòng, ta lập tức nằm vật xuống giường như cái xác. Bỗng nhiên ta nghe có tiếng bước chân, lập tức phất tay với An An, ra hiệu ngoài cửa có người.

Xem ra Trang Minh không tin bọn ta là người yêu. Đã đóng thì phải đóng cho trọn, ta bèn hỏi An An, “Anh ngủ bên kia à?”

An An phối hợp đáp, “Anh ngủ bên nào cũng được, em chọn đi, anh đi tắm trước đây.”

“Tắm chung đi!”

“Hôm nay em mệt cả ngày rồi…”

Ta giả bộ nói với giọng mất mát, “Được rồi. Vậy thì để hôm khác…” 

An An hỏi, “Chẳng lẽ bình thường em nhìn chưa đủ sao?” dứt lời đi mở tủ lấy áo ngủ, ném cho ta một bộ, sau đó cầm bộ của mình bước vào phòng tắm.

Ta muốn cười lại không dám cười, đuổi theo An An nói, “Tắm chung đi! Em hứa chỉ tắm thôi không làm gì khác hết!”

An An đáp lại bằng cái giọng ‘thật hết cách với em’, “Anh tin em được không?” dứt lời, kéo ta vào phòng tắm, đóng cửa lại, xả nước.

Ta thở phào một hơi, tựa vào bồn rửa tay nói nhỏ, “Thật là khó lừa!”

“Cậu cho rằng ai cũng ngốc giống cậu sao?” An An vô tình giễu cợt.

Ta liếc mắt khinh thường, hỏi, “Chúng ta phải làm gì tiếp?”

“Cậu muốn làm gì thì làm còn tôi muốn tắm.” Nói xong, An An cởi phăng áo cái sơ mi đã gỡ hết nút ra, sau đó là tới quần lớn, quần nhỏ...

Ta trợn tròn mắt nhìn An An, “…” ý gì đây?!

Chương 58

Cuối tháng mười hai, thầy Chiêm Mỗ Tư kết thúc hoạt động giao lưu, dẫn học sinh về nước. Mấy tháng qua, ta đã học tập rất nghiêm túc, có thể do bản thân cũng có hứng thú với các loại hình hội họa nên tiếp thu khá nhanh. Ta cố ý bắt chước phong cách vẽ của Hữu Tự, tất nhiên không thể giống hoàn toàn về thần thái nhưng đã đủ để qua mắt vợ thầy Lý. Tất nhiên, ta cho rằng, mình vẽ vụng về như vậy chỉ cần cẩn thận đối chiếu với những bức tranh trước của Hữu Tự chắn chắc sẽ nhận đâu là đồ dỏm. Có lẽ từ trong tiềm thức vợ thầy Lý đã tự động bỏ qua những thứ cô không muốn chạm tới, tự tìm cớ biện minh cho những chỗ khác biệt. Khi thấy thân hình gầy yếu tái nhợt của cô dần dần hồng hào lên, ánh mắt trở nên có hồn, ta và thầy Lý đều cảm thấy tất cả mọi cố gắng là không hề uổng phí.

Hiện giờ không thể gọi cha mẹ Hữu Tự là thầy và cô nữa, phải gọi cha nuôi, mẹ nuôi, tất nhiên ở trước mặt mẹ nuôi ta chỉ gọi là cha mẹ. Cha nuôi cố ý mời mấy người bạn và học sinh thân tới tham dự bữa tiệc nhận con nuôi, dĩ nhiên trong đó có Trình Duy. Trình Duy từ gọi ta là cậu nhóc đổi thành đàn em, thái độ cũng khá hơn trước hẳn.

Cha nuôi giấu mẹ nuôi, nói đây là bữa tiệc kỉ niệm ngày kết hôn của hai người. Ngày đó mẹ nuôi rất vui vẻ, không phát hiện ra điều gì khác thường, thậm chí còn vui vẻ uống một chút rượu nho.

Hôm sau, cha nuôi dẫn mẹ nuôi đi du lịch, ta ra tiễn hai người lên máy bay.

Thầy Chiêm Mỗ Tư, cha nuôi và mẹ nuôi đều đi hết rồi, còn lại Trang Minh vẫn bình chân như vại, dường như không hề có ý định quay về nhà. Mỗi lần nhớ tới Trang Minh là ta lại thấy nhức đầu, sao anh ta lại cố chấp như vậy chứ?!

Trong khoảng thời gian ở đây, Trang Minh cứ liên tục mời ta đi ăn cơm, xem phim, thật giống như đã thành bạn tốt. Thậm chí có lần An An gọi điện kêu ta đi ăn cơm, Trang Minh ở bên cạnh nghe thấy, lập tức giật lấy điện thoại, nói với An An là ta đã có hẹn với anh ta. din;ễn.đàn/lê,qun;lý,đnkôn Khổ nỗi, Trang Minh luôn tỏ vẻ thẳng thắn trong sáng khiến ta không cách nào buông lời nặng được. 

Chẳng lẽ Trang Minh đang thực hiện câu châm ngôn ‘biết người biết ta trăm trận trăm thắng’? Đáng tiếc giờ ta phải vội vàng báo thù, không có thời gian chơi vòng vo với anh ta.

Sau khi ta biết được chỗ làm mới của Triệu Minh Vũ, lập tức giả thành sinh viên sắp tốt nghiệp, cầm túi hồ sơ đi xin thực tập. 

Ta có thể thuận lợi xin được là nhờ cha nuôi đã thay ta vào học tịch của Hữu Tự. Lúc Hữu Tự bị bệnh nặng phải nằm viện, cha nuôi chỉ xin nghỉ học tạm thời để ra nước ngoài chữa trị, sau Hữu Tự đi quá nhanh, cha mẹ nuôi bị đả kích quá lớn không còn tâm tình làm thủ tục nghỉ học cho Hữu Tự. Hai người cũng không đành lòng báo tử, xóa Hữu Tự khỏi hộ khẩu, coi như minh chứng cho sự tồn tại của con trai vẫn còn.

Mặc dù học tịch của Hữu Tự ghi mới học năm hai đại học, nhưng thực tế cũng có khá nhiều sinh viên đã đi thực tập từ năm hai, nên ta không bị loại hồ sơ. May mắn ta tương đối hiểu biết về lĩnh vực mình xin thực tập, ngày phỏng vấn trả lời rất trôi chảy, tự tin như người đã có kinh nghiệm nhiều năm, vì vậy được nhận ngay lập tức. dipn[ễn.đàơn/lêq"qupợý"đôn Tất nhiên, trước khi vào công ty, ta đã chuẩn bị tinh thần sẽ làm sai vặt cho các tiền bối. 

Để tránh gây nổi, trước khi đi phỏng vấn ta đã cắt tóc và nhuộm đen lại. Mỗi lần soi gương, ta đều phải cảm thán quả nhiên tóc đen trông vừa mắt hơn nhiều. Hơn nữa, còn cố ý đi mua một đôi kính áp tròng màu đen đeo lên, che lại đôi con ngươi xanh biếc. Sau một thời gian chạy bộ mỗi sáng theo An An, ta đã cao lên rất nhanh, hôm qua đo được một mét bảy mươi bảy, tất nhiên vẫn thua An An một khoảng dài. 

Giờ ta đúng chuẩn thanh nhiên tươi trẻ, mặc dù tuổi thật của ta chỉ thua An An một hai tuổi. Mỗi lần nhìn An An, ta luôn có cảm giác ưu việt kiểu ‘tôi còn trẻ còn mướt hơn cậu rất rất nhiều!’

Cứ nghĩ tới việc sẽ gặp Triệu Minh Vũ là ta lại hồi hộp, không phải vì sợ mà là vì kích động. Đến tận bây giờ ta vẫn nhớ rõ ánh mắt Triệu Minh Vũ nhìn ta lúc đó, miệng nói xin lỗi nhưng trong mắt không hề có chút áy náy nào.

Anh bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa! Ta nhất định sẽ khiến cho Triệu Minh Vũ phải mất cả chì lẫn chài! Không tin một kẻ giết người không chút hối hận như Triệu Minh Vũ sẽ không phạm thêm bất kỳ sai lầm nào!

Bộ phận ta thực tập có chừng bảy tám người, ngày đầu tiên ta vào đã có buổi họp tự giới thiệu ngắn gọn giúp người mới như ta làm quen với mọi người. Tất nhiên bộ phận này thuộc quản lý của Triệu Minh Vũ, bởi vì ta đã cố tình nộp đơn vào ngành Triệu Minh Vũ đang làm. Lúc này ta bỗng nhớ ra, hiện giờ Triệu Minh Vũ là trưởng bộ phận còn ta chỉ là một cậu thực tập làm việc vặt, muốn thấy mặt Triệu Minh Vũ cũng khó chứ nói chi tiếp cận, cho nên không cần quá kích động, nhờ vậy ngày đầu tiên coi như bình yên, không bị mắc lỗi gì.

Nghe nói Triệu Minh Vũ đã đi công tác, phải một tuần mới về. Trải qua mấy ngày làm quen, ta đã nghe ngóng được một ít tin tức có ích, ví dụ như công ty này là của cậu Tống Linh Nhi, Triệu Minh Vũ nhờ quan hệ nên vừa vào đã nhảy lên chức trưởng bộ phận, có tổng giám đốc làm chỗ dựa, cùng với biết Triệu Minh Vũ sắp thành con rể của cục trưởng cảnh sát nên không ai dám không nể mặt. Ngoài ra còn có lời đồn, thật ra cổ đông lớn nhất của công ty này là cha Tống Linh Nhi, Tống Khiêm lại là kẻ không lo học hành, không lý tưởng, chỉ biết ăn chơi, cho nên sớm muộn gì công ty cũng thuộc về Triệu Minh Vũ, do đó người nịnh bợ Triệu Minh Vũ chỗ nào cũng có.
“Hữu Tự, giúp tôi trình tài liệu này cho quản lý Triệu đi!”

Ta đang gõ tài liệu, chợt nghe một đàn anh giao việc, sững sờ hỏi, “Quản lý Triệu về rồi ạ?”

“Ừ, nghe nói mới về tối qua, trưa nay sẽ có cuộc họp, cậu đừng quên đó! Nhanh đi trình kí rồi cầm về đây, anh đang cần gấp.”

“Dạ!” Lúc này chính là ‘kẻ thù gặp mặt hết sức đỏ mắt’, nhưng ta không thể đỏ mắt, còn phải mặt đầy tôn kính đi gặp.

Trong đầu ta cứ lo phải điều chỉnh vẻ mặt thế nào cho khỏi lộ, quên mất việc gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa bước vào. Chậc chậc, vô tình bắt gặp Triệu Minh Vũ và vợ chưa cưới đang hôn nhau nồng nhiệt. Ta làm bộ hốt hoảng đóng cửa lui ra ngoài trong tiếng hô nhỏ của Tống Linh Nhi, sau đó khẽ gõ cửa một tiếng.

Bên trong truyền ra giọng nói trầm ổn của Triệu Minh Vũ, “Vào đi.”

Lúc này Tống Linh Nhi đã ngồi xuống sô pha trang điểm lại. Triệu Minh Vũ liếc ta một cái, phê bình, “Hấp ta hấp tấp! Là nhân viên thực tập mới đúng không? Lần sau nhớ gõ cửa trước khi vào!”

“Xin lỗi anh, em vội vào xin ký nên quên mất, lần sau em sẽ nhớ kỹ ạ!”

“Ừ.” Triệu Minh Vũ luôn cố giữ hình tượng người tốt, lỗi này lại không lớn nên không đến nỗi làm khó ta, nhận lấy tài liệu, xem lướt qua rồi nhanh chóng ký tên, cho ta đi.
Lúc ta ra tới cửa, Tống Linh Nhi bỗng lên tiếng, “Dáng người cũng không tệ…” 

Triệu Minh Vũ nói với giọng xen lẫn cưng chiều và bất đắc dĩ, “Linh Nhi, đừng quậy!”

“Em chỉ nói giỡn thôi mà! Được rồi, cậu đi ra ngoài đi.”

Ta thấy bất bình thay cho Hạ Dao, thầm mắng Triệu Minh Vũ một tiếng ‘cặn bã’, nhanh chóng bước đi.

Ta vừa giao tài liệu cho đàn anh xong, lập tức có hai ba người vây quanh ta, một trong số đó hỏi với vẻ mặt tò mò, “Quản lý và cô Tống ở trong đó đúng không?” kèm theo một cái nháy mắt.

Ta nghe vậy, lập tức biết mình bị họ bắt làm người dò đường, bất đắc dĩ đáp, “Dạ đúng. Hai người ngồi cách nhau hai cái bàn nói chuyện phiếm.”

“Hừ…” bọn họ đồng loạt tỏ vẻ ‘có quỷ mới tin cậu’ sau đó tản ra, ai làm việc người nấy.

Sau một tháng thực tập, ta biết được Triệu Minh Vũ đang dã tâm bừng bừng muốn tham gia đấu thầu một hạng mục của tập đoàn Thiên Chính. Hạng mục này lớn hơn hạng mục Triệu Minh Vũ đang làm nhiều. Ta biết, cơ hội của mình đã tới.

Trong cuộc họp thường kỳ của cả bộ phận, Triệu Minh Vũ tức đến mức liên tục gõ bàn, giận quá thành cười nói, “Đây chính là sáng kiến của mấy người? Cầm đi ra không sợ công ty trở thành trò cười cho thiên hạ à?”

Triệu Minh Vũ thường rất ít phát giận, nên lần này khiến cho những người ngồi họp và cả nhân viên thực tập đang đứng sát tường dự thính đều sợ tới mức không dám hó hé một lời, các đàn anh nộp sáng kiến càng là xấu hổ cúi thấp đầu.

“Các cậu thật sự làm tôi quá thất vọng, đem cái đề án không có chút sáng tạo này đi đấu thầu, chắc chắn cả vòng loại cũng không qua nổi!”

“Bình thường mấy cô mấy cậu trò chuyện rất vui, lúc cần sao lại không nói lời nào?”

“Trong vòng ba ngày, tất cả những người có mặt ở đây đều phải giao cho tôi một đề án mới, hoàn toàn mới! Nhân viên thực tập nếu có ý tưởng cũng có thể thử!” Dứt lời, Triệu Minh Vũ cởi nút áo khoác ra, mặt hầm hầm rời khỏi phòng họp.

Triệu Minh Vũ vừa đi, phòng họp như được sống lại, nhưng mặt mọi người vẫn như đưa đám.

Đây là cơ hội khiến Triệu Minh Vũ thu ta làm tâm phúc! Trong lĩnh vực này, có thể nói ta chính là ‘gừng càng già càng cay’!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau