EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 66 - Chương 70

Chương 52



<tbody></tbody>

Lúc bác sĩ cầm kết quả xét nghiệm tới nói không phải do dị ứng hải sản, ta kích động sém chút nhảy cẩng lên, may mắn có An An đè lại kịp thời, không là phải chích kim lại rồi.
“Bệnh nhân bị dị ứng chuối tiêu, lần sau ăn uống nhất định phải để ý kỹ. Giờ truyền hết ba chai dịch, sau đó kiên trì uống thuốc một tuần lễ, coi như không còn gì đáng ngại.”
Tin tức này giúp tấm thân chịu đủ tàn phá của ta nhận được an ủi, cảm giác nằm mơ cũng có thể cười tỉnh.
Tối, về đến nhà, An An cầm ba lô của ta đi vào phòng ngủ của cậu ta.
Ta nhắc, “Này này, đó là ba lô của tôi!”
An An không thèm quay đầu lại, vừa mở cửa phòng vừa ném lại một câu, “Mắt tôi không mù.”
Ta nhanh chóng biến thành hình chó, rồi hỏi, “Vậy cậu xách ba lô của tôi vào phòng làm gì? Tôi còn muốn chơi máy tính một lát trước khi ngủ.” Không phải là cậu ta thấy ta có máy mới nên muốn xài thử đấy chứ?
“Hai ngày tới cậu sẽ ngủ với tôi. Sưng khắp người như vậy, phải vừa uống vừa bôi, tôi lại rất bận, lúc tôi thức dậy cậu còn đang ngủ, chẳng lẽ muốn tôi cầm thuốc vào phòng vừa mớm vừa thoa, thậm chí là kéo khóa quần giúp cậu?”
Nghe vậy ta ngại ngùng, hừ hừ nói, “Đừng có mở miệng là quần này nọ được không?! Một lát tay tôi bớt sưng, tự kéo quần cũng được chứ mắc gì?! Ngủ chung chỉ sợ làm phiền cậu thôi, sẽ không hại cậu ngủ không ngon chứ?” Ta bỗng nhớ tới kinh nghiệm ngủ chung với An An lần trước, giật giật khóe miệng, cố nén mấy lời chế giễu, “Quầy rầy cậu nghỉ ngơi tôi sẽ thấy rất tội lỗi.”
An An đáp, “Sợ phiền tôi thì cố gắng hết sức đừng làm mấy chuyện ngu xuẩn nữa!”
“Được được… Nhất định trừ lúc nhờ cậu bôi thuốc cho còn lại tôi sẽ không quấy rầy cậu đâu!”
Có thể do hôm nay ta mệt quá, không đợi An An xem ta là gối ôm ta đã ngủ thiếp đi. 
Sáng hôm sau ta thức dậy với tinh thần sáng láng. An An cũng vừa đứng lên không bao lâu, trong tay là tuýp thuốc bôi. Ta ngáp một cái, hỏi, “Giờ bôi liền luôn? Hay là chờ tôi rửa mặt cái đã?”
Không thể không nói, An An là một người rất chu đáo, mặt dù luôn miệng ghét bỏ ta, nhưng ta có thể cảm nhận An An đối xử với ta khác hẳn người khác. Chắc là do đã từng đồng cam cộng khổ khi còn làm chó rồi, tình cảm hơn hẳn với người khác cũng là bình thường.
Ba ngày sau, mề đay bay hết, ta lại là một thiếu niên tươi rói, nhưng vẫn giữ trong điện thoại tấm hình lúc mình sưng như đầu heo nhờ An An chụp lại, bởi vì cho dù sưng như đầu heo thì ta vẫn là đầu heo đẹp nhất trong một mớ đầu heo. Ta đắc ý hôn ảnh mình một cái, sau đó bỏ điện thoại vào trong túi áo.
An An lái xe chở ta tới nhà thầy Lý.
Ta quen cửa quen nẻo nhấn chuông. Cửa vừa mở ra, đã nghe thấy giọng nói tràn đầy vui sướng của vợ thầy Lý, “Hanny về phải không?”
Ta gật đầu chào cô giúp việc, cười tươi bước vào, “Con đã về nè! Mẹ có vui không?”
“Mấy ngày con không ở, mẹ rất nhớ con!” Vợ thầy Lý cười nói, sau đó quay đầu hô vọng lên lầu, “Anh ơi, bảo bối của chúng ta về rồi này! Không phải anh đã nói hai ngày tới con sẽ đi du lịch với các bạn trong câu lạc bộ sao?”
Mấy ngày trước ta bị dị ứng nên báo cho thầy Lý không qua được, đoán chừng thầy đã bịa ra lý do này để nói với vợ.Ta vội vàng đáp theo, “Dạo gần đây mưa lớn, chỗ bọn con đi lại rất vắng vẻ, trưởng câu lạc bộ sợ mọi người gặp nguy hiểm nên đã hủy chuyến đi, quyết định dời lại ngày khác ạ.”
Cô kinh hô một tiếng, sau đó đi lại kéo ta vào phòng khách, “Trưởng câu lạc bộ của tụi con đã quyết định rất sáng suốt, cũng rất có trách nhiệm! Khi biết rõ tình huống nguy hiểm, dĩ nhiên chúng ta phải tìm cách tránh đi!”
Lúc này thầy Lý cũng xuống lầu, ta chào thầy xong, bắt đầu tập trung trò chuyện với vợ thầy.
“Hanny, lâu rồi không thấy con vẽ tranh nữa? Bbận học quá sao?” “Vợ thầy hỏi ta.
Mặc dù ta có vẽ truyện tranh, nhưng thật sự là vẫn chưa tiếp xúc nhiều với vẽ tranh trên giấy, nhiều lắm là đã từng xem qua mấy cuốn sách có liên quan, không biết trả lời sao, bèn nhìn thầy Lý xin giúp đỡ. diễblkn.đàn/lê,quý,cmkhđlôn Thầy Lý vốn không muốn tới quấy rầy bọn ta, nay nghe vợ hỏi vậy, lập tức lại ngồi xuống bên cạnh cô, cười nói, “Hanny đã lên đại học, việc học lu bù lắm, mấy ngày nữa Mỗ Tư qua chơi sẽ tự mình kiểm tra trình độ của con, có gì cần luyện thêm để cậu nó dạy là được.”
Vợ thầy Lý nghe nhắc tới em trai, vui vẻ cười nói, “Con và cậu đã lâu chưa gặp đúng không? Lần trước cha mẹ về Anh con không chịu theo, lần này cậu qua vì có đợt giao lưu học thuật với trường con, nhân cơ hội này cố gắng làm người hướng dẫn dắt cậu đi chơi ha?”
Tất nhiên là ta đồng ý không chút do dự, sau đó ở lại ăn cơm trưa với vợ chồng thầy.
Ăn cơm xong, thầy Lý đưa vợ lên lầu nghỉ ngơi, còn ta ở dưới nhà xem album hình của gia đình họ. Đừng nói ai khác ngay cả ta cũng cảm thấy cậu bé trong hình giống mình đến bảy tám phần, có điều giờ ta đã cao hơn trước nhiều, nên trông mới khác rõ chút thôi. Thiếu niên trong hình chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, nghe nói lúc cậu qua đời cũng mới mười bảy…
Trong album có rất nhiều hình chụp Lý Hữu Tự. Ba tuổi cầm cọ của mẹ vẽ linh tinh trên tường, cười vui vẻ ngây ngô; bốn tuổi mặc đồ yếm ngồi trên ghế nhỏ, tay cầm bảng màu và cọ, vẻ mặt nghiêm túc; sáu tuổi cười híp mắt ngồi chung với mẹ hoàn thành bức tranh bài tập do nhà trẻ bố trí; tám tuổi mặc áo sơ mi trắng, giống hệt một gốc bạch dương thẳng băng; mười hai tuổi ngồi bên bờ sông vẽ cậu và em họ đang câu cá, bức tranh có đường cong nhẵn nhụi, cảm giác tầng thứ rõ rệt, phong cách ấm áp.
Lúc này, thầy Lý đi xuống, ngồi đối diện với ta. Thầy móc một điếu thuốc ra nhưng không đốt, chỉ cài trên lỗ tai, thấy cuốn album trong tay ta, ánh mắt có chút hoảng hốt, cuối cùng nhắm chặt hai mắt, trông rất khổ sở. Ta sợ thầy thấy cảnh sinh tình, vội đóng album lại, đặt vào cái kệ dưới bàn.
Thầy Lý phát hiện động tác của ta, cười buồn, nói “Thầy không sao, đừng lo.”
“Cô ngủ chưa ạ?” Ta cười hỏi.
“Mới vừa uống thuốc xong, ngủ rồi. Dỗ cô cứ như dỗ em bé ấy.”“Tình cảm của thầy và cô thật tốt!” diễnlon.đàn;on/lê;qn;ouý,đôn Nếu là nhà khác tình cảm vợ chồng hơi lạnh nhạt một chút, khi người vợ bị vậy, đoán chừng gia đình đã sớm tan rã rồi. Bởi vậy ta rất kính nể những người đàn ông nặng tình nặng nghĩa như thầy Lý.
“Tiểu Giang, nghe giọng của con hình như đã sống ở Trung Quốc từ nhỏ? Không ở bên cạnh cha mẹ sao?”
Ta gãi gãi đầu, nói, “Dạ đúng ạ. Bởi vậy con mới nói được giọng phổ thông chính tông mặc dù mặt là mặt của người phương Tây ha ha.”
Thầy Lý nhìn ta một hồi, đột nhiên hỏi, “Vậy cha mẹ con đâu?”
Ta nói thật, “Con không còn cha mẹ, giờ sống ở đây một mình.”
Thầy Lý lộ ra vẻ mặt nặng nề, nghiêm túc hỏi ta, “Quan hệ của con và em họ Trình Duy là thế nào?”
Hả?
Thầy Lý không đợi ta trả lời đã hỏi tiếp, “Là người yêu?”
Ta gần như hóa đá, một lúc sau mới phục hồi tinh thần, vội vàng khoát tay, “Tụi con không phải người yêu đâu ạ!”
Thầy Lý cau mày, tựa hồ rất tức giận nhưng cố nhịn, “Không phải nó khinh con không có chỗ dựa nên chỉ hời hợt vui đùa chứ?”
Thầy à, thầy đừng như vậy, tưởng tượng quá nhanh con theo không kịp.
Ta vội vàng giải thích, “Trang Cận là bạn của con. Bọn con là bạn tốt, không phải như thầy nghĩ đâu ạ!”
Thày Lý thấy dáng vẻ khẩn trương của ta, xem như miễn cưỡng tin một lần, sau đó chậm rãi nói, “Tiểu Giang, xem ra tình huống của con và thầy cô khá giống. Nếu không có con, có lẽ sau này bệnh của cô sẽ tiếp tục nặng lên, ân tình của con thầy ghi tạc trong lỏng! Hay là thế này… Nếu con không chê, bọn ta sẽ nhận con làm con nuôi, sau này thầy cô sẽ là cha mẹ của con, sẽ yêu thương con như con ruột. Con cứ suy nghĩ đi, đừng vội cự tuyệt, được không?”
Nghe vậy, ta sững người, nhưng chỉ thoáng suy nghĩ một chút đã nhận ra ý tốt của thầy, nhìn vẻ chân thành trong mắt thầy, ta nói không nên lời cự tuyệt. Thật ra, trong khoảng thời gian tiếp xúc với hai người, tình cảm vừa là thầy vừa là bạn đó khiến ta cảm thấy như trở lại lúc còn sống với ông nội bà nội, ấm áp giúp người ta thả lỏng.
Giờ, thầy Lý không chỉ cho ta cơ hội được làm bạn với cô từ nay về sau, mà còn cho ta chỗ dựa, mặc dù vế sau ta không quan tâm cũng cảm thấy không cần thiết, nhưng tấm lòng của thầy lại vô cùng trân quý. Có thể là thầy biết gia cảnh An An không đơn giản, thấy ta và An An lui tới, sợ người không có núi dựa như ta bị bạn bè của An An khó xử, nên mới muốn giúp ta.
Ta cười chân thành, nghiêm túc nói, “Con sẽ suy nghĩ cẩn thận ạ.”
Thầy Lý chuyển đề tài nhắc tới cậu của Hữu Tự, “Cậu Hữu Tự đã biết chuyện của con, cũng tán thành việc con đến làm bạn với cô. Còn nói, sẽ nhân dịp qua đây dạy con vẽ tranh. Thầy thấy bình thường con vẽ rất lưu loát, nét vẽ cũng khá, có thích vẽ tranh không? Nếu có hứng thú thì thầy sẽ báo cho cậu Hựu Tữ biết.”
Ta đáp, “Dạ, nếu có thể giúp cô ổn định bệnh tình, con cũng muốn thử xem, chỉ sợ phụ lòng của mọi người thôi ạ.”
“Không sao! Vốn là bọn ta đang làm phiền con, con chịu học là bọn ta đã rất cảm kích rồi. Hữu Tự trên trời có linh thiêng, chắc chắn sẽ biết ơn con đã giúp cho bệnh tình của mẹ nó không nặng thêm. Thật sự cám ơn con rất nhiều!” Thầy Lý trịnh trọng nói.

Chương 53-1



<tbody></tbody>

Ra khỏi nhà thầy Lý, bởi vì trong lòng có tâm sự, ta không bắt xe về ngay, định đi dạo lòng vòng một chút.
Mấy ngày ta ở nhà dưỡng bệnh, An An đã giúp ta mua một ‘khu nhà cao cấp’ cho hũ tro cốt. Ttheo lời An An, nơi đó phong thủy rất tốt, bảo đảm đời này có thể sống lâu trăm tuổi. Nghe vậy ta cảm thấy vui vẻ hẳn, mặc dù có bệnh trong người vẫn làm sai vặt cho An An một cách hăng say.
Nghĩ đến tình cảnh mình ôm hũ tro cốt thê thê thảm thảm ngày đó, ta lại thấy buồn, lòng vòng một hồi, bỗng nhớ tới ngày trước sau khi tan tầm thỉnh thoảng sẽ đi uống rượu với Triệu Minh Vũ xem như xả stress. Lúc này, ta đặc biệt muốn gặp Triệu Minh Vũ để hỏi một câu, tại sao lại không đóng phí thuê cho ta hại tro cốt của ta suýt bị bỏ đi. Có nỗi khổ riêng sao?
Suy nghĩ không bằng hành động, ta lập tức bắt  xe chạy thẳng tới chỗ hồi trước hay đi uống với Triệu Minh Vũ, tùy tiện tìm một chỗ trống ngồi xuống, gọi một ly cocktail bạc hà. 
Có thể là do khuôn mặt mang đậm đặc trưng người nước ngoài của ta, vừa vào quán, đã có hai ba người quay đầu nhìn. Một thanh niên người nước ngoài cho rằng gặp được đồng hương, vui vẻ bưng ly rượu tới chỗ ta, chào ta bằng tiếng Anh. 
Lúc này mới bảy giờ, chưa phải thời điểm náo nhiệt nhất của quán này, phải tới sau chín giờ, trai xinh gái đẹp kết thành đoàn đi vào, khi đó mới có càng nhiều khách vào chơi. 
Quanh đây đều là cao ốc văn phòng, thành phần tri thức tan làm cũng thích tới chỗ này giải trí. Ta và Triệu Minh Vũ vào đây, phần lớn thời gian là tán gẫu, hoặc có khi các đồng nghiệp hợp nhau đi, bọn họ ca hát nhảy múa phát tiết, còn ta ngồi lo ăn.
“Cậu bé, cậu thành niên chưa? Bảo vệ cho cậu vào hay vậy?” Người nước ngoài kia đúng là không biết cách nói chuyện, vừa gặp mặt đã hỏi thẳng một câu như vậy. Ta cười với người đó, nâng ly chạm một cái.
Bình thường mấy quán bar thế này sẽ không bao giờ ngăn người đẹp dù là trai hay gái vào, vả lại giờ ta đã khá cao, vẻ ngây thơ ngày trước sớm tan thành mây khói, nói mười tám hay mười sáu gì người ta cũng tin, tùy ta muốn nói thế nào thôi.
“Anh vào được, thì tất nhiên tôi cũng vào được rồi!” Ta dùng tiếng Anh đáp lại.
Người kia nghe vậy, cười nói, “Nhìn trẻ cỡ em trai tôi, miệng lại rất khéo, là đang khen tôi cũng trẻ giống cậu sao? Cậu đi một mình hay chờ ai?”
“Đi với một đám người.”
Lần đầu tiên tới, ta cũng không mong gặp được Triệu Minh Vũ ngay, nhưng sau đó ta đi tiếp ba lượt nữa vẫn chưa chạm mặt, không biết Triệu Minh Vũ còn làm ở đây không?Hôm nay ta lại tới, ngồi ở vị trí cũ, uống nước trái cây tám chuyện với người pha chế. din;lễn.đàn/"lê,qnluý,đôlnkn Ta đảo mắt qua, bỗng phát hiện một đám đồng nghiệp cũ kề vai sát cánh, cười cười nói nói đi vào, sau đó nhanh chóng ngồi vào hàng ghế dài quen thuộc, gọi nhân viên phục vụ. Cả đám người kêu nửa bàn bia, còn lại xanh xanh đỏ đỏ chiếm nửa bàn còn lại, trông có vẻ tâm tình không tệ. Ta tính ngày thử, hình như hôm nay là ngày phát lương, hèn chi bọn họ náo nhiệt như vậy. Ta bưng ly nước trái cây tới ngồi gần chỗ của họ, làm bộ nghiêm túc nghe ca sĩ đang trên đài hát.
“Trần Dương thăng chức, tiền lương cũng tăng, bữa này cậu nhất định phải chủ chi đó! Ha ha!”
Người tên Trần Dương lập tức xắn tay áo sơ mi, thoải mái nói, “Chủ chi thì chủ chi, chẳng lẽ một bàn rượu tôi còn mời không nổi? Hôm nay các cậu cứ uống cho đã đi! Bia!” Trần Dương vừa dứt lời, mấy còn người lại lập tức nâng bia lên, chạm cốc. 
Trần Dương cười ha ha nói, “Nói trước, bia thôi chứ rượu tây tôi mời không nổi, các cậu đừng có mơ! Phục vụ, cho hai dĩa trái cây và một dĩa đồ nhắm đi!”
“Vâng!” Cậu phục vụ cười ứng lời, rồi xoay người đi lấy đồ.
“Mấy cậu đúng là kiến thức hạn hẹp, mớ tiền lương của tôi thì được bao nhiêu? Còn không bằng số lẻ trong tài khoản của Triệu Minh Vũ nữa kìa!”
Một cô gái trong bọn hoài nghi hỏi lại, “Lần bị tai nạn xe đó Triệu Minh Vũ nằm viện lâu như vậy, điều kiện gia đình anh ta lại không khá lắm, làm gì còn tiền?”
Trần Dương chậc lưỡi một tiếng, sau đó lắc đầu thở dài, tỏ vẻ thần bí nói, “Các cậu không biết đâu, em gái Triệu Minh Vũ làm ở công ty bảo hiểm, lúc đầu để tăng thành tích cho em gái mình, cậu ta đã nhờ một số người quen trong công ty mua bảo hiểm giùm, tùy vào mức độ thân thiết, có người còn mua cả bảo hiểm nhân mạng nữa! Giang Ôn và Triệu Minh Vũ là anh em tốt, dĩ nhiên Giang Ôn đã mua loại mắc nhất, tất nhiên Triệu Minh Vũ cũng mua. Lần đó hai người gặp tai nạn, có cô em gái ở trong giúp sức, chắc chắn Triệu Minh Vũ đã nhận được không ít đâu! Khi đi trông người ta rất bình tĩnh chẳng có chút vẻ gì là bị bệnh viện lấy hết tiền đúng không?”
Có người nói tiếp, “Nghe bộ phận bên đó nói, trước khi từ chức Triệu Minh Vũ đã mua nhà, mua xe, coi bộ được bảo hiểm bồi thường không ít đâu!”Trần Dương tiếp tục nói với vẻ hâm mộ, “Rất có thể là được trả trăm phần trăm, chẳng bù cho tôi, làm ở Phượng Châu vài chục năm rồi còn phải trả tiền thuê phòng hàng tháng… Cho nên tính ra mua một cái bảo hiểm cũng không tệ, tiền đóng bảo hiểm hàng tháng chỉ là số nhỏ, đến khi gặp chuyện thật, không có bảo hiểm, chỉ mỗi nằm viện không cũng có thể tốn hết tiền tiết kiệm rồi. Chắc có dịp tôi sẽ liên lạc với Triệu Minh Vũ hỏi thử em gái cậu ta còn bán bảo hiểm không phải mua ngay một cái bảo hiểm nhân mạng mới được, lo trước khỏi họa.”
“Vậy tiền bảo hiểm của Giang Ôn vào tay ai rồi?” Một giọng nói tò mò vang lên.
Mấy người lập tức thắc mắc rối rít, “Đúng ha, tiền bảo hiểm của Giang Ôn rốt cuộc đã vào tay ai?”
Có người mới vào công ty không lâu nên không biết chuyện của ta, nói với giọng đương nhiên, “Dĩ nhiên là vào tay người nhà của Giang Ôn chứ ai nữa!”
Trần Dương nghe vậy cười cười, dùng giọng điệu ‘cậu không hiểu đâu’, nói, “Cậu mới vào công ty nên không biết, cha Giang Ôn mất sớm, không lâu sau mẹ cậu ta cũng tái giá, đã không còn liên lạc gì nữa. Giang Ôn sống với ông nội bà nội, sau khi ông bà nội mất, xem như nhà họ Giang chỉ còn lại mình cậu ta. Cậu ta không còn vướng bận gì mới quyết định ở lại Phượng Châu lập nghiệp đó!”
Người nữ duy nhất trong bọn đoán, “Giang Ôn và Triệu Minh Vũ là bạn tốt thời  đại học, sau làm chung công ty, Giang Ôn một thân một mình ở Phượng Châu, hẳn là người được hưởng bảo hiểm thứ hai trừ Triệu Minh Vũ thì không còn ai khác.”
Một nam đồng nghiệp nói, “Trong vụ tai nạn của đó, tôi xem tin tức thấy nói trách nhiệm hoàn toàn thuộc về phía Giang Ôn, bên kia một chết một bị thương nặng, chắc phải bồi thường người ta không ít. Có thể sau khi bồi thường tiền của Giang Ôn cũng chẳng còn lại bao nhiêu!”
Trần Dương uống một hớp bia, tiếp lời, “Nhắc mới nói, chuyện này thật kỳ lạ, tôi nhớ rõ ràng ngày đó Giang Ôn chẳng uống một ngụm rượu nào, sao bỗng nhiên lại đâm xe người ta?”
“Trên đời có nhiều chuyện lạ lùng vậy đó, ai biết được! Người bị tung cũng là tai bay vạ gió đấy thôi!”
Tới đây, mấy người kia bắt đầu nói sang chuyện khác.
Rốt cuộc ta đã biết tại sao Triệu Minh Vũ không xuất hiện ở đây, thì ra là đã xin nghỉ việc.
Trong hợp đồng bảo hiểm của ta, người được hưởng bồi thường thứ hai đúng là Triệu Minh Vũ. dn;iễn.đàn/lêq,snl
úy.đôn Lúc ấy viết tên Triệu Minh Vũ cũng vì ta chẳng còn ai để viết. Ta và mẹ đã xa cách từ lâu, không biết tình hình đối phương thế nào, đúng ra là cũng chẳng muốn biết, hai bên không liên quan gì nhau, mạnh ai nấy sống.
Có lẽ tiền gởi ngân hàng và tiền bảo hiểm của ta đều đã được dùng để bồi thường cho tài xế của An An hết rồi, nên Triệu Minh Vũ mới không còn tiền đóng phí nghĩa trang. Tiền của ta bị cầm đi bồi thường, tiền của Triệu Minh Vũ thì luôn luôn thiếu, dĩ nhiên không có dư để đóng. Triệu Minh Vũ còn một em gái nhỏ, sức khỏe cha mẹ lại không tốt, cậu ta và em gái lớn phải ở Phượng Châu chăm chỉ phấn đấu nuôi người nhà, hẳn là cũng không sung sướng gì.

Chương 53-2

Khi ta về tới nhà, đã mười giờ tối, phòng khách vẫn còn sáng đèn. An An đang ngồi trên sofa đọc sách. Ta vừa cởi giày vừa nói, “Tối đọc sách không tốt cho mắt đâu!”

“Tối chơi máy tính cũng không tốt cho mắt, nhưng tôi vẫn thấy cậu vui vẻ chơi mỗi ngày.”

Ta nghẹn lời, cũng đúng, thật là há miệng mắc quai, bèn mím môi, làm động tác kéo khóa.

An An thả quyển sách xuống bàn, nói, “Mai đi uống với nhóm Trình Duy, cậu đi không?”

“Ở đâu?”

“Một quán bar ở trung tâm thành phố, tôi và Trình Duy đều có cổ phần trong đó, mới được trang hoàng lại nên bọn tôi tới ủng hộ ông chủ.”

Ta vốn rất thích náo nhiệt, nghe vậy đồng ý ngay lập tức, “Vậy thì đi! Gồm những ai?”

“Vài người bạn, và một ít nhân viên trong công ty Trình Duy.”

Nhân viên công ty Trình Duy? Hẳn không phải nhân viên văn phòng bình thường! Coi bộ ông chủ chỗ đó rất có máu mặt, “Nghe có vẻ náo nhiệt, có trò vui gì không?”

“Cậu đi ăn là được rồi, còn muốn xem trò gì?”

“Ví dụ như quy tắc ngầm gì đó!”

“Thật không biết trong đầu cậu chứa những thứ gì. Trò hay không có, nhưng có ca hát không tệ, cậu có thể nghe hát.”

Có ăn, có nhạc nghe! Biến hình lâu như vậy, rốt cuộc cũng được một lần đi chơi đêm rồi!

Tối hôm sau, ta cố ý ăn diện một phen, dùng sáp vuốt tóc, mặc sơ mi trắng, quần tây đen chín tấc, mang giày thể thao, trông vô cùng trẻ trung.

Thanh niên trong gương thật sự là tuấn tú đến mức không thể diễn tả hết bằng lời, ta vươn tay làm động tác khoe cơ bắp, nhéo nhéo thử, hài lòng gật đầu, nhờ rèn luyện đều đặn cơ thể đã săn chắc hơn trước rất nhiều.

Ta ra phòng khách, thấy An An vẫn mặc đồ như ngày thường, tức sơ mi và quần tây đen, bèn vui vẻ nói, “Cậu xem chúng ta mặc trông có giống cha con không?”

An An nghe vậy, hình như rất tức giận nhưng cố kiềm chế, hít sâu một hơi, sau đó nhìn ta với ánh mắt khinh bỉ, giọng lành lạnh, “Tôi không có con trai già dữ vậy.”An An vừa quay đầu đi ta lập tức giơ ngón giữa lên. Đối với người ngoài rộng rãi đối với ta lại hẹp hòi! diêgsn.đàn/lê,quý;ui.đôn Người ta chỉ đùa một chút thôi, có biết cái gì gọi là hài hước không? Ai nói chuyện với cậu ta mà không có một trái tim khỏe mạnh đoán chừng lúc này phải uống thuốc trợ tim để không bị tức chết rồi!

Lúc ta và An An tới, trong phòng đã có rất nhiều người. Trình Duy đang nói chuyện vui vẻ với người khác, thấy bọn ta, lập tức đứng lên đón, “Rốt cuộc cũng tới rồi! Tôi còn định gọi điện giục hai cậu đây! Cậu bé, chúng ta lại gặp nhau!”

Ta cười híp mắt nói với Trình Duy, “Lâu không gặp, anh lên ký à?”

“Phốc…” Cô gái ngồi bên cạnh cười ra tiếng. Trình Duy trợn mắt hỏi ta, “Lên ký?! Mấy ngày nay tôi không ăn cơm đàng hoàng, không những không gầy còn mập… Cậu đừng dọa tôi!” 

Tôi cứ thích dọa anh đấy ha ha!

Lúc nãy ta không chú ý, giờ nhìn kỹ lại mới phát hiện, cô gái ngồi bên cạnh kia không phải là nữ ca sĩ đang nổi sao? Ta rất thích nghe nhạc của cô này, bèn đứng lên đầy đẩy Trình Duy, để Trình Duy đổi chỗ với ta, sau đó hào hứng bừng bừng nói, “Có thể cho tôi xin chữ kí không? Tôi rất thích nghe cô hát, đặc biệt là bài ‘Hoa hồng trắng’!”

Lần này đến phiên Trình Duy bật cười ra tiếng. Ta ngạc nhiên quay đầu nhìn lại. Có vẻ anh ta đã cố gắng nhịn cười, nhưng rốt cuộc nhịn không nổi, “Người cậu nói là Diệp Tâm! Còn đây là Tiêu Lạc, cậu nhận nhầm người rồi!”

Tiêu Lạc vẫn cười ký tên cho ta, “Nhận sai phải tự phạt một ly đúng không?”

Do ta sai nên uống một ly là phải. Ta nhanh chóng bưng ly rượu lên định uống, đột nhiên có một bàn tay vươn ra, giành lấy cái ly, “Tỏ vẻ anh hùng cái gì?” An An nhìn ta với ánh mắt cảnh cáo, rồi nâng ly rượu lên uống một hơi, sau đó úp ngược cái ly lại tỏ vẻ đã uống sạch, nói với Tiêu Lạc, “Hai ngày trước cậu ta bị bệnh phải nằm viện, còn đang uống thuốc, kỵ rượu, tôi là bạn, uống thay cậu ấy được chứ? Xin lỗi vì đã nhận sai người.”

Tiêu Lạc vội đáp, “A, không uống cũng không sao, tôi chỉ nói đùa vậy thôi, ha ha! Các anh nói chuyện tiếp đi, tôi đi hát đây.” Dứt lời đừng dậy chọn bài, trông có vẻ hốt hoảng.

An An là yêu quái à? Em gái đừng sợ, trông vậy thôi chứ cậu ta còn non lắm!

Bọn ta ngồi còn chưa nóng mông, ông chủ quán bar đã dẫn một dàn phục vụ bưng đồ vào, tất cả đều là món ngon. diZVễn.đàn/lêq,úyb.đôn Thấy đồ ăn ngon ta lập tức vui vẻ hẳn, trong lòng thầm tính nên ăn từ món nào trước. Thật vất vả đợi đến lúc Trình Duy và An An khách sáo với ông chủ xong, ta xoa xoa tay chuẩn bị càn quét, lại bị An An ngăn lại. “Nhớ, không được ăn chuối tiêu.”

May quá, An An không nhắc ta cũng quên mất, sém chút lại tự chuốc khổ vào thân. Ta nhìn An An với ánh mắt biết ơn, “Cậu cũng đừng uống nhiều, một lát còn phải lái xe đưa tôi về nhà đó! Say rượu không được lái xe! Chúng ta nói không với tài xế say rượu!” 

Trình Duy thính tai, nghe vậy bèn chọc, “Cứ việc uống thoải mái! Ở đây cái gì không nhiều chứ tài xế thì rất nhiều, người nào cũng đủ sức đưa hai cậu về hết!” vừa nói vừa quét tay qua mấy trai xinh gái đẹp xung quanh.

Ta cố ý diễn, “Anh thật là, sao anh cứ thích quấy rầy thế giới của hai người vậy?” vừa nói vừa giả bộ dựa sát vào An. 

Trình Duy sờ sờ mũi đáp, “A, xin lỗi.” 

Ta cười hắc hắc với An An, vẻ mặt cầu khen ngợi, “Thấy tôi giỏi không? Chỉ diễn một chút đã giúp cậu không phải uống rượu!”

Sau đó, ta phát hiện ta quá ngây thơ rồi, mấy người này không những rất biết uống mà còn uống rất dữ, đẳng cấp khác hẳn những đồng nghiệp hồi trước của ta…

Lúc An An đi nhà vệ sinh, ông chủ quán bar lại tới mời rượu, hết cách ta đành phải uống hai ly. Chỉ bấy nhiêu thôi ta đã bắt đầu chịu không nổi, dùng cách đi vệ sinh để trốn.

Ta quyết định ra sảnh ngoài đổi không khí, thuận tiện nghe hát luôn. Ca sĩ ở đây quả thật hát không tệ, giọng khàn khàn đầy cảm xúc. Ngồi một hồi thấy nóng cả người, ta bèn tới quầy rượu xin một ly nước đá, uống vào hai hớp thấy tỉnh hẳn. 

Lúc ta bưng ly nước đi, không để ý bị một người đụng tới lảo đảo, xương ai chẳng cứng nên dĩ nhiên là rất đau.

Người kia lập tức vươn tay túm lấy cổ áo của ta, nghiến răng mắng, “Khốn kiếp! Cậu không có mắt à?!”

Chương 54

“Xin lỗi, là anh đụng trúng tôi thì đúng hơn.” Thái độ của đối phương kém như vậy, ta cũng mặt lạnh không nhường.

“Hừ! Rõ ràng là cậu không có mắt!” Người này đang khí thế hung hăng, nói xong câu đó lại yên lặng nhìn ta, chớp chớp mắt, bỗng nhiên khóc òa lên. 

Ta thật sự bối rối không biết phải làm sao. Ai ngờ một kẻ mượn rượu nổi điên lại đột nhiên khóc nức nở như thiếu nữ bị bắt nạt?

Đại ca, tôi sai rồi, được chưa?!

Ta vội vàng thỏa hiệp, “Được rồi, được rồi! Là tôi không có mắt! Anh đừng khóc, có gì từ từ nói.” Ta sợ anh ta cứ khóc mãi sẽ ảnh hưởng tới những người xung quanh bèn kéo anh ta vào một góc khá vắng, nhanh chóng chọn một bàn trống ngồi xuống, sau đó kêu phục vụ lấy một dĩa trái cây, một phần thịt nguội, và hai ly nước đá. 

Gọi món xong, ta chuyên tâm an ủi cái người cao to trước mắt này. Đàn ông mà khóc, nhất định phải là chuyện rất rất đau khổ.

Anh ta buông hai tay bụm mặt ra, để lộ khuôn mặt nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt, cầm ly nước đá ta vừa uống một nửa lên uống sạch, khóc nói, “Sao cô ấy lại ngốc tới vậy chứ? Tôi yêu cô ấy mà!”

Thì ra là chuyện tình yêu. Ta vỗ vỗ vai anh ta an ủi, “Yêu là phải quan tâm chăm sóc cô ấy thật nhiều. Cô ấy ngốc thì anh chỉ cho cô ấy thông minh lên là được!”

“Cậu cho rằng tôi không muốn vậy sao? Nhưng cô ấy và mối tình đầu đã yêu nhau tận mười năm, bắt đầu từ lớp mười đó!”

Trong tình yêu, đúng là không thể làm kẻ thứ ba. Cứ tưởng anh ta yêu một cô gái chưa có người yêu chứ! Ta tiếp tục trấn an, “Tình cảm của bọn họ đang tốt đẹp, cậu đừng xen vào phá hư! Còn một đống người tốt chưa lập gia đình chờ cậu kìa! Hãy thành tâm chúc phúc cho họ đi! Đó mới là đàn ông đích thực!”

“Chúc phúc cái gì?! Tên khốn bạc tình bạc nghĩa thích trèo cao kia đã quăng cô ấy từ hai năm trước rồi mà đến giờ cô ấy vẫn chưa hết buồn. Ngày ngày nhìn dáng vẻ chết lặng của cô ấy lại không có cách nào! Cậu biết tôi đau lòng lắm không?!” Anh ta vừa nói vừa nện vào ngực mình, rồi tiếp tục che mặt khóc.

Nếu ta gặp phải chuyện như vậy chắc chắn cũng sẽ đau lòng không kém anh ta. Người mình thích bị người yêu ruồng bỏ, tuy rằng mình sẽ có cơ hội, nhưng thấy người mình thích đau khổ, chắc chắn mình cũng chẳng vui nổi. Yêu nhau mười năm, tới tuổi lấy vợ gả chồng lại chia tay để cưới một cô nhà giàu khác thì dù là ai đều sẽ cảm thấy bên nam không có lương tâm, lãng phí mười năm tuổi xuân của người con gái. Kiểu đàn ông này sớm muộn gì cũng bị sét đánh cho coi!

Đúng lúc này, bạn của cái người đang khóc sướt mướt này hớt hơ hớt hải chạy tới. Người kia vô cùng hiểu rõ tính tình của bạn mình, áy náy nói với ta, “Bạn tôi không gây phiền phức cho cậu chứ? Tính cậu ta hơi nóng, nếu cậu ta có làm gì không phải, tôi xin thay mặt cậu ta xin lỗi cậu.”

Ta lắc đầu, vươn tay lau mồ hôi trên trán, nói, “Không có đâu! Chỉ là khóc rất đau lòng…”

Người bạn này nghe vậy, thở dài môt hơi. 

Ta chỉ vào cái ghế bên cạnh, nói, “Anh ngồi xuống nghỉ một lát đi, hẳn là anh ấy cũng không đi ngay được.”

Lúc này, di động của ta bỗng đổ chuông. Ta nhìn thử, là tin nhắn của An An. ‘Chơi đã rồi thì vào’.

Hả, chẳng lẽ An An thấy? Ta lập tức đứng lên nhìn quanh. Quả nhiên An An đang khoanh tay đứng ở cửa vào, quơ quơ điện thoại với ta. 

Ta nhìn An An cười ngu. Hẳn là An An biết ta không quen đông người, nên mới không kêu ta vào lại.

“Đầu To, đi ha?” Đầu To đáp, “Không! Tôi muốn uống rượu! Phục vụ đâu? Bưng rượu lên đây!”

Ta và cậu bạn kia nhìn nhau. 

Ta nhanh chóng cầm ly nước trên đưa cho Đầu To, nói, “Rượu này, uống đi!”

Đầu To say tới mức không còn phân biệt được đâu là nước đâu là rượu, cũng có thể là do không thèm quan tâm, nhận lấy ly nước uống ngay một hớp to, sau đó tựa hồ thư thái hơn một chút, ngừng khóc, dùng mu bàn tay lau nước mắt, vẻ mặt đau thương, không biết có phải đang nghe ca sĩ trên sân khấu hát hay không.

Thời gian mang tất cả ra đi
Đều tại anh không nhìn thấu

… 

Anh yêu em đậm sâu như vậy

… 

Yêu bằng tất cả sự nghiêm túc

Bài hát này quá hợp với tình hình, ta thật sự sợ người anh em này nghe xong sẽ khóc tiếp. Đàn ông lưng hùm vai gấu mà khóc, quần chúng vây xem thật sự chịu không nổi!

Cậu bạn kia hết cách, thở dài, “Chỉ có chị Hạ Dao nói cậu ta mới chịu nghe, lúc này không biết chị Hạ Dao đã ngủ chưa…”

Hạ Dao?

Có khi nào là Hạ Dao mà ta biết? Ta thận trọng hỏi lại, “Anh nói là cô Hạ Dao, bạn gái của Triệu Minh Vũ?”

Đoán chừng ba chữ ‘Triệu Minh Vũ’ đã đụng tới đụng trúng chỗ của Đầu To. Anh ta đang cúi đầu vẻ như sắp ngủ, đột nhiên bật dậy vỗ bàn nói, “Đừng có nhắc tới cái đồ bạc tình bạc nghĩa đó! Tôi mà gặp được nhất định sẽ đánh chết hắn ta!” Anh ta thình lình vỗ bàn một cái, cộng thêm cái giọng gầm thét khiến ta sợ run cả người. 

Nói vậy Hạ Dao này đúng là Hạ Dao ta biết rồi. Ta vỗ vỗ ngực tự trấn an mình, sau đó nhét ly nước đá vào tay Đầu To, tiếp tục hỏi, “Họ chia tay rồi sao?” 

Thật không ngờ… Hôm xảy ra tai nạn, Triệu Minh Vũ nói là cãi nhau với Hạ Dao muốn mượn rượu giải sầu, nên ta mới không ngăn cản. Hai người yêu nhau hơn mười năm, cãi vặt mấy bận cũng chẳng có gì là to tát, bởi vì Hạ Dao vốn là một cô gái rất biết điều, lại vô cùng quan tâm chăm sóc Triệu Minh Vũ…

Sau khi tốt nghiệp đại học, Hạ Dao bỏ hết những công việc ổn định do cha mẹ nhờ quan hệ tìm giùm, đi theo Triệu Minh Vũ tới Phượng Châu lập nghiệp, dùng tất cả tiền lương của mình trang trải cho cuộc sống của cả hai mà không hề có một câu oán hận. Ta thường nói với Triệu Minh Vũ, ‘Cậu gặp được Hạ Dao, nhất định là nhờ đời trước đã làm rất nhiều rất nhiều chuyện tốt tích đức!’ Lúc ấy, nếu có Hạ Dao bên cạnh, Triệu Minh Vũ chắc chắn sẽ ôm Hạ Dao cười đắc ý, ‘Cậu đừng có mà ghen tỵ! Giờ anh em tốt chơi nhau nhiều lắm, đừng để tôi phát hiện cậu thầm mến vợ tôi…” Hạ Dao sẽ cười đánh yêu, bảo Triệu Minh Vũ im miệng.

Khi đó, mọi người vui vẻ hòa thuận, tất cả đều cố gắng vì một tương lai tươi sáng hơn…
Không ngờ sau khi ta chết đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, người đi cảnh cũng không còn…

Cậu bạn kia ngạc nhiên hỏi, “Cậu biết Triệu Minh Vũ…” nói tới đây, đột nhiên sửa lời, “Biết tên khốn kia?”

Hạ Dao là giáo viên nên ta bịa chuyện, “Hồi trước tôi học cô Hạ, cũng hay thấy anh Triệu tới đón cô về.”

Cậu bạn kia gật đầu một cái, cười giễu nói, “Hồi trước là hồi trước, bây giờ là bây giờ!” sau đó thấy Đầu To hình như đã ngủ thiếp đi mới nói tiếp, “Nay Triệu Minh Vũ lọt vào mắt xanh của con gái cục trưởng cục cảnh sát, đã sớm chia tay với chị Hạ Dao rồi! Người nhà họ Triệu đúng là ai cũng giỏi hết, em gái kết hôn với tổng giám đốc công ty bảo hiểm, nháy mắt từ quạ biến phượng hoàng; Triệu Minh Vũ thì sắp thành rể hiền của cục trưởng cục cảnh sát, vừa xin việc mới đã được giao một hạng mục lớn. Hừ, người yêu mười năm, nói bỏ là bỏ, tôi là đàn ông còn thấy tức thay cho chị Hạ Dao nữa là! Người ta càng ngày càng sướng, ai thèm nhớ tới người đồng cam cộng khổ lúc xưa chứ!”

Nghe xong, trong lòng ta thấy rất nặng nề. dicvkễn.đàn;lê,quý"đôlibnTa từng hoài nghi phải chăng Triệu Minh Vũ đã lừa gạt mọi người, đổi trắng thay đen, nhưng vừa nghĩ tới Triệu Minh Vũ xuất thân nông thôn một nghèo hai trắng, đã kết luận hẳn là Triệu Minh Vũ không có bản lĩnh một tay che trời qua mặt cảnh sát thuận lợi lấy tiền bảo hiểm. Ta tự thấy hổ thẹn, cho rằng mình không nên nghĩ xấu bạn bè, giờ lại thấy không chừng chuyện còn khủng khiếp hơn ta tưởng nhiều.

Em gái Triệu Minh Vũ thông minh xinh đẹp, thành tích đứng đầu công ty, được tổng giám đốc để mắt tới cũng không có gì là lạ. Triệu Minh Vũ mặc dù học tập chỉ ở mức vừa vừa, nhưng dựa vào khuôn mặt không đã chiếm được thiện cảm của không ít người, tình tính sáng sủa biết ăn nói, lại chăm chỉ chịu khó, ai ai cũng khen. Hồi đó còn nghe nói con gái tổng giám đốc công ty cũ của ta từng dò hỏi về chuyện Triệu Minh Vũ, sau biết Triệu Minh Vũ đã có một người bạn gái yêu nhau nhiều năm, không muốn chen ngang vào tình cảm của người khác nên mới thôi.

Hèn chi, cái hôm ta bị bọn trộm chó bắt đi lại thấy Triệu Minh Vũ ở khu dân cư gần siêu thị.

Cơ hội giúp đỡ phải phấn đấu mười mấy năm thậm chí vài chục năm đặt trước mặt, một người đàn ông đã chịu đủ tra tấn của nghèo khó sao có thể cự tuyệt? diễn;pon.đàn/"lêq,quý.đơnm[ôn Dù kiên định cách mấy cũng sẽ do dự một hồi, chớ nói chi Triệu Minh Vũ vốn không phải kiểu người chấp nhận làm người bình thường. Tình cảm mười năm trong mắt Triệu Minh Vũ có thể hoàn toàn không đáng một đồng.

Đầu ta đau như bị gai đâm. Đau quá! Ta nhắm mắt lại, ôm đầu thở hổn hển.

“Người anh em, cậu sao vậy? Muốn tôi gọi bạn cậu tới không?” 

Ta đau tới mức nói không nên lời, chỉ muốn nằm trên ghế sa lon lăn lộn.

“Tôi gọi điện báo cho bạn cậu biết ha?” 

Ta cắn răng chịu đựng cơn đau, lắc đầu một cái, miễn cưỡng cười nói, “Lúc lên đại học, điện thoại tôi bị hư, mất mất số cô Hạ rồi, anh cho tôi lại được không? Để đến khi họp lớp, tôi liên lạc mời cô tham gia. Các bạn trong lớp đều rất nhớ cô.”

Cậu bạn kia nghe vậy bèn lấy di động ra nói, “Chị Hạ Dao biết học sinh cũ còn nhớ mình, chắc chắn sẽ rất vui! Đây cậu lưu vào đi!” 

Ta cố kìm ngón tay cho nó bớt run, lấy di động ra, lưu số Hạ Dao vào, sau đó nỗ lực đứng lên, nói, “Bạn tôi đang chờ ở trong, tôi đi trước đây. Tiền tôi đã thanh toán rồi, anh cứ ngồi tới khi nào bạn anh tỉnh tỉnh chút hẵng về. Giờ vẫn còn sớm, để anh ấy ngủ một lát cũng tốt, tránh trên đường về lại làm ầm ĩ.”

“Được! Người anh em đủ nghĩa khí! Chúng ta cũng trao đổi số điện thoại đi, có gì cần cứ liên lạc với tôi và Đầu To. Tôi tên là Vương Lỗi, Đầu to tên Chu Nhuệ, chúng ta làm bạn!”

Trao đổi số di động xong, quần áo của ta đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng ta vẫn giả bộ như không có gì, lảo đảo đi tới chỗ An An từng đứng, run rẩy lấy di động ra, gọi cho An An.

Chuông chỉ đổ hai tiếng, An An đã bước ra, thấy ta ôm đầu, bèn lại gần ôm lấy thắt lưng ta, hỏi, “Cậu sao vậy?”

“Đầu tôi đau quá, chúng ta về nhà đi.”

“Ừ.”

“Tôi đi không nổi, cậu ôm tôi.”

“Ừ.”

Chương 55-1



<tbody></tbody>

Trước kia ta không muốn đối mặt, thậm chí là hơi trốn tránh, nghĩ rằng Triệu Minh Vũ sao có thể qua mặt tất cả mọi người. Công ty bảo hiểm sẽ vì một nhân viên bình thường như em gái cậu ta mà giúp gian lận một khoản bồi thường lớn? Cả bên cảnh sát nữa? Ta vốn tự giễu cho là mình xem phim trinh thám quá nhiều mới nghĩ cái chết của mình có điều mờ ám, nhớ tới tình cảnh nhà Triệu Minh Vũ, chắc chắn Triệu Minh Vũ không thể có bản lĩnh đó. Giờ thì sao? Nếu vẫn còn tin vụ tai nạn kia không có gì mờ ám thì ta quả là ngu hết thuốc chữa!
Nhưng trong việc này, người ta nên khinh bỉ nhất chính là mình. Nhìn lầm người, tin lầm người, cả nể mua bảo hiểm nhân mạng rồi vì không có ai để viết tên, lại cho Triệu Minh Vũ làm người hưởng tiền bồi thường. Không ai ép buộc ta hết, là ta tự đưa mình vào chỗ chết. Cứ ngây thơ nghĩ cuộc sống không phải phim, càng không phải nội chiến chốn thâm cung, mọi người đang sống trong xã hội dân chủ, sao có thể giống trong phim trong truyện, muốn giết người là giết! Nay mới biết, nghệ thuật đều bắt nguồn từ cuộc sống!
Ta nhớ, lúc viết tên Triệu Minh Vũ vào hợp đồng bảo hiểm, đã nói, “Cậu sẽ không bởi vì tờ giấy này mà đi lừa bảo hiểm chứ?” Triệu Minh Vũ phản ứng thế nào, ta đã quên mất rồi.
Ta đã làm gì sai? Không nên cho Triệu Minh Vũ mượn tiền? Không nên giúp đỡ lúc Triệu Minh Vũ nói khổ tới mức phải ngủ đầu đường xó chợ? Hay là không nên vì giúp em gái Triệu Minh Vũ tăng thành tích nên mua bảo hiểm?
Đầu ta đau như đang bị ngàn cây kim đâm vào. Lúc nhìn thấy An An, tất cả bàng hoàng, bất an trong lòng dường như lập tức giảm hẳn. Ta nhắm mắt lại, an tâm ngất đi.

Trong mơ, ta nhớ lại mọi chuyện lúc xảy ra tai nạn.
Ngày đó trời cũng nóng không chịu nổi như hôm nay. dinlkễn.đàn;lêq"quý,nlkđôn Ta đỡ Triệu Minh Vũ đã say bất tỉnh nhân sự ngồi vào ghế phụ, sau đó mở cửa sau cho hai đồng nghiệp nữ. Ta đưa hai đồng nghiệp nữ về nhà trước, rồi mới chở Triệu Minh Vũ về. Triệu Minh Vũ say, mơ mơ màng màng cứ lảm nhảm cái gì trong miệng.  
Đường khá vắng, xe qua lại rất ít. Đang lúc ta muốn quẹo cua, Triệu Minh Vũ đột nhiên nhào qua cướp tay lái.
“Lão Triệu, nguy hiểm lắm! Đừng giành tay lái!” Dù ta có nói thế nào cũng không cản được Triệu Minh Vũ. Xe đánh võng liên tục, tốc độ lại cực nhanh. Tim ta đập như nổi trống, nhói lên từng hồi.
Ngay ngã tư đường, một chiếc xe chạy ngược chiều đang lao tới, ta gầm lên một tiếng, “Tránh ra!” rồi đẩy Triệu Minh Vũ qua một bên, chỉnh xe về đường ngay. 
Ta vừa thở phào một hơi, Triệu Minh Vũ lại nhào tới, cố sống cố chết níu lấy tay lái. Hành động này khiến ta rất khó hiểu, nhưng cho rằng Triệu Minh Vũ đang say nên không nghĩ nhiều.
“Triệu Minh Vũ! Cậu muốn chết kệ cậu, tôi thì chưa đâu! Nếu biết cậu uống rượu xong sẽ điên thế này tôi đã để cậu ngủ lại trên sa lon cho tới sáng luôn rồi…” 
Tay lái lại bị Triệu Minh Vũ cướp đi…
Sau, xe ta tông thẳng vào đầu xe đối phương. diễn;kn.đàn/lê,qulký,đôn Đau nhức kịch liệt ập tới. Đang lúc ở giữa lằn ranh sống chết, ta bỗng thấy Triệu Minh Vũ vốn uống say như chết lại nhìn ta bằng đôi mắt đỏ ngầu và rất thanh tỉnh. 
Triệu Minh Vũ tựa vào cửa xe, nhìn ta… cười.“Giang Tư, đừng hận tôi… Đừng hận tôi…” Triệu Minh Vũ vừa cười vừa khóc.
Thành công rồi còn khóc cái cái khỉ gì, làm bộ như ‘Việc này không phải ý của tôi! Tôi cũng không muốn giết cậu đâu, xin hãy tha thứ cho tôi!’
Tất cả mọi người đều nghĩ Triệu Minh Vũ say, nhưng Triệu Minh Vũ lại là người tỉnh nhất.
Trách nhiệm vụ tai nạn tất nhiên là thuộc về ta, sẽ không ai nghi ngờ một người uống say bất tỉnh hết. Hơn nữa, dù có nghi ngờ cũng không có chứng cứ chứng minh Triệu Minh Vũ cố ý.
Triệu Minh Vũ, hay lắm! Đồ tiểu nhân lòng dạ hiểm độc! Khốn kiếp, chờ xem anh đây báo thù thế nào!
Ta giận tới mức nghiến răng nghiến lợi, bật dậy, nhưng cơn đau đầu ập tới, đành hít một hơi, nằm xuống lại.
An An nghe tiếng, đi tới, sờ trán ta, nói, “Sốt tới bốn mươi độ vẫn không thành nhược trí, xem ra thể chất rất tốt.”
Rốt cuộc là đang khen hay đang tiếc nuối ta không biến thành tên ngốc vậy?
Ta vênh mặt lên nhìn chằm chằm An An.
“Cậu nằm mơ thấy cái gì mà khóc thảm dữ vậy?” An An hỏi.Ta khóc? Ta vươn tay sờ mặt, “Có đâu!” Còn lâu ta mới khóc vì kẻ như Triệu Minh Vũ!
“Tôi đã lau cho cậu sạch sẽ rồi.” Giọng An An vẫn nhàn nhạt như cũ.
Ta không muốn nói cho An An biết chuyện Triệu Minh Vũ đành xạo, “Cám ơn cậu! Tôi nằm mơ thấy ngày xảy ra tai nạn, có lẽ là khóc vì không muốn chết thôi.” 
An An ngồi xuống đầu giường, cầm mấy viên thuốc đặt trên tủ đầu giường đưa cho ta, “Uống thuốc đi, coi chừng bị sốt lại.”
Uống thuốc với bụng đói là không được, may mắn An An đã chuẩn bị đủ hết, ra phòng bếp múc cháo cho ta. 
Lúc này ta chỉ hận không thể lập tức vọt tới trước mặt Triệu Minh Vũ quyết chiến sống chết.
Ây da, nếu nhớ ra sự thật sớm thì hôm gặp lại Triệu Minh Vũ đã cắn chết luôn rồi, giờ mới nhớ ra thì đã bỏ lỡ cơ hội tốt.
Có điều may mắn đã nhớ ra mọi việc, rốt cuộc thấy rõ ràng bộ mặt thật của Triệu Minh Vũ, cũng không tính là muộn, vẫn còn cơ hội phản kích.
Con rể tương lai của cục trưởng cục cảnh sát?
Anh vợ của tổng giám đốc?
Ta nhất định sẽ không tha cho anh em nhà họ Triệu! Ở ác gặp ác. Không thể để Triệu Minh Vũ được chết thoải mái, phải thân bại danh liệt ta mới cam tâm!
Ăn cháo xong, ta đổ mồ hôi đầy người, quyết định vào phòng vệ sinh tắm rửa sạch sẽ. 
Ta nằm trong bồn tắm ngâm mình một hồi, cảm thấy thư thái hẳn, bắt đầu nghĩ cách làm sao để tiếp cận Triệu Minh Vũ và Hạ Dao. Hạ Dao hẳn là cũng rất hận Triệu Minh Vũ, không chừng có thể nhờ Hạ Dao biết được tình hình gần đây của Triệu Minh Vũ. Thuận tiện nhìn xem Hạ Dao sống thế nào, Vương Lỗi có vẻ là người tin được, chỉ sợ Hạ Dao không dám yêu ai nữa.
Đang lúc ta suy nghĩ lung tung, An An đẩy cửa phòng tắm ra, bình tĩnh đi tới trước mặt ta, nói với người trong điện thoại, “Em muốn tới thăm Phì Phì?”
Ta ngạc nhiên nhìn An An, Khả Hinh muốn tới thăm ta?
“Muốn tới thì tới đi.” Dứt lời, An An cúp máy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau