EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 61 - Chương 65

Chương 49

Đang lúc ta lúng túng nhìn An An cầu cứu thì người đàn ông đeo mắt kính đi theo nhanh chóng kéo tay người phụ nữ kia lại, “Shirley, em mau thả tay ra đi.” sau đó nhìn ta với vẻ mặt áy náy, “Xin lỗi, tinh thần vợ tôi không được tốt nên nhận sai người, hi vọng không làm các cậu sợ.”

Thì ra là vậy! Ta sợ lộ ra vẻ mặt đồng tình sẽ khiến họ tổn thương bèn cố gắng trấn định nói, “Không sao ạ.”

Người phụ nữ nắm tay ta thật chặt, dù người đàn ông có nói thể nào cũng không buông, ngược lại còn siết chặt hơn, chẳng mấy chốc đã khiến tay ta bầm tím.

Đúng lúc này Trình Duy bỗng lên tiếng, “Thầy Lý?”

Người đàn ông nhìn Trình Duy, hỏi lại, “Trình Duy?”

Trình Duy lập tức đứng lên, cung kính mời thầy Lý và vợ ngồi xuống. 

Nhờ có Trình Duy chen ngang, người phụ nữ ngồi xuống, chịu buông tay ta ra, nhưng vẫn nhìn ta chằm chằm, cười hạnh phúc. Thầy Lý thấy vậy, cúi đầu xoa xoa mắt, giấu đi vẻ thương cảm.

Trên đường về, An An kể cho ta nghe chuyện đã hỏi Trình Duy. “Vợ chồng thầy Lý có một đứa con trai tuổi xấp xỉ cậu, vừa ngã bệnh qua đời năm trước. Vợ thầy Lý chịu không nổi đả kích, tinh thần lúc tốt lúc xấu, thầy Lý bèn dẫn vợ về nước của vợ tịnh dưỡng. Từ đó Trình Duy cũng không biết hai người sống thế nào, không ngờ gặp được ở đây. Trình Duy đã cho tôi xem hình của thiếu niên kia, giống cậu đến tám phần, hèn chi bị nhận nhầm.”

Nghe xong, ta thổn thức không thôi. 

Cứ tưởng chuyện vậy là qua, không ngờ một tuần sau, Trình Duy thông qua An An liên lạc với ta, nhờ ta đi trấn an vợ của thầy Lý. Nếu chuyện nằm trong tầm tay tất nhiên ta không có lý do gì để từ chối.

Ta nghe Trình Duy nói bệnh tình của vợ thầy Lý càng ngày càng tệ, nhưng mỗi lần ta tới, vợ thầy vẫn pha trà, nấu cơm, hoặc nhìn ta vẽ tranh bình thường, ngoài việc cứ gọi ta bằng tên của cậu con trai thì chẳng có dấu hiệu nào cho thấy là bị bệnh hết. Thầy Lý nói là vì gặp ta nên mới được vậy.

Thầy Lý nhìn theo vợ vừa ngâm nga một bài hát vừa đi lên lầu phơi đồ, nói, “Đã lâu thầy không thấy dáng vẻ hạnh phúc như vậy của cô rồi. Cám ơn con đã tới!”

Ta lập tức đáp, “Thầy đừng khách sáo! Con là bạn của Trình Duy, thầy là thầy của anh ấy, cũng coi như thầy của con, con rất hạnh phúc khi có thể giúp phần nào!” Hồi trước thầy Lý làm giảng viên trong trường đại học, sau muốn dành thời gian chăm sóc vợ nên xin nghỉ, hợp tác với người khác mở một công ty, làm cố vấn kỹ thuật. 

Cô Lý là giáo viên, thích vẽ tranh, tính cách lãng mạn, tình cảm phong phú. Đó là những điều ta biết được từ miệng thầy Lý. Người càng đa sầu đa cảm càng khó thoát ra khỏi cú sốc tình cảm, chớ nói chi là đứa con trai độc nhất qua đời.

Thầy Lý lên lầu dỗ vợ ngủ xong, đi xuống, nói với ta, “Cô ngủ rồi. Thật sự đã làm phiền con rất nhiều!” 

Ta lập tức đáp, “Dạ không có gì phiền đâu ạ!” sau đó xin phép ra về.

Mỗi chủ nhật ta đều tới nhà chơi với cô Lý, bởi vì thầy nói con trai đang đi học, chỉ chủ nhật mới được nghỉ về nhà, tạo cho cô cảm giác con trai còn sống nên tinh thần cũng khá ổn định, do đó ta không cần đến mỗi ngày. 

Bình thường An An sẽ tới đón ta về, nhưng hôm nay cậu ta bảo có việc không tới được, kêu ta tự bắt xe về. Ta xem đồng hồ thấy vẫn còn sớm, quyết định đi trung tâm thương mại dạo một vòng, định mua một cái laptop. Dùng máy của An An dù sao cũng không tiện lắm, vẫn là mua một cái riêng tốt hơn. Ta đi dạo một vòng, chọn tới chọn lui muốn hoa cả mắt, cuối cùng bấm bụng mua một cái tính năng tương đối mạnh, tất nhiên tương ứng với giá hơi cao. Ta nhét thử laptop mới vào trong ba lô, vừa khít, có điều hơi nặng một chút. Dạo mua laptop không đã mất hết hai giờ đồng hồ, thật bội phục khả năng đi của mình. 

Trên vai vác một vật nặng, lại đi tốn không ít năng lượng, bụng đã đói, ta quyết định kiếm một chỗ gần gần thỏa mãn ham mê ăn uống rồi mới tính tiếp. Lúc ta phấn chấn vác laptop mới tìm chỗ ăn cơm, lướt ngang qua một quán cà phê, bất ngờ thấy người đã nói với ta có việc phải làm ngồi trong đó!
Ta dừng bước nhìn kỹ, phát hiện ngồi đối diện An An là một cô gái đang mặt mày đỏ bừng không dám nhìn thẳng cậu ta. Có lẽ cô kia quá khẩn trương nên hai bàn tay siết thật chặt làn váy của mình. diễnlkn.đàn/lê,qunlký,đôn Hình ảnh này càng chứng minh cho kết luận An An không phải đi làm việc mà là đi xem mắt của ta. Đáng giận! Đi xem mắt thì cứ nói thẳng đi xem mắt, có gì đâu phải giấu, không tới đón được thì thôi! Hừ!

Xem mắt còn mặt mũi nghiêm túc, dọa con gái nhà người ta sợ thì sao?! Chắc chắn sau khi kết thúc buổi xem mắt cô kia sẽ lôi số điện thoại của cậu ta vào sổ đen cho coi!

Ta thầm châm chọc An An, nhưng không tiến vào quấy rầy hai người, yên lặng đút tay vào túi quần bước đi vội vã, cũng không còn tâm tình kiếm chỗ ăn ngon, tùy tiện vào một quán cơm, ăn chút mì cho xong việc. Lúc này ta chợt nhớ ra một chuyện, hình như hôm qua là ngày giỗ của ta… lại nghĩ, An An rồi sẽ lập gia đình, anh em dù có tốt cách mấy cũng phải tách ra… Bỗng có chút thương cảm.

Ta quyết định không về nhà ngay, dùng di động tìm chỗ bán hoa gần nhất, rồi đi mua một bó hoa, thăm mộ của mình!

Nhìn đi, ta là đứa trẻ kiên cường tới cỡ nào!

Có thể do hồi trước ta ăn ở cũng khá nên trên diễn đàn của công ty cũ có đồng nghiệp viết bài rủ đi thăm mộ ta, trong bài ghi rõ địa chỉ nhờ đó ta mới biết mộ mình ở đâu. 

Ta thật không ngờ chỗ này lại đơn sơ như vậy. Nói là mộ chứ thật ra chỉ là một ô vuông nhỏ chứa hũ tro cốt, và một tờ giấy hai màu trắng đen ghi tên họ, ngày giỗ của ta, nếu không tìm kỹ thì chẳng cách nào thấy được. Ta cứ tưởng Triệu Minh Vũ sẽ có chút áy náy vì tai nạn hôm đó mà lo may chay kỹ lưỡng, nào ngờ ngoài hũ tro cốt thì chẳng còn chút đồ cúng nào, thậm chí một nén nhang hay một cành hoa cũng không có. Tính ra ở Phượng Châu này ta chỉ có mình Triệu Minh Vũ là bạn thân, cho nên chỗ này chỉ có thể là do Triệu Minh Vũ kiếm.

Nói không thất vọng là không thể nào.

Đang lúc ta phát hiện mình mua hoa hơi nhiều, không thể cắm hết, chỉ bỏ vào được hai cành, thì người quản lý của chỗ này đi tới. Người quản lý nhìn ta, rồi nhìn cái hũ trước mặt ta, sau đó rút ra một quyển sổ ghi chép nhỏ xác nhận cái gì đó. Cuối cùng, người quản lý hỏi, “Cậu quen người này à?”

Ta gật đầu đáp, “Đây là anh của tôi.”

Người quản lý lộ ra vẻ mặt vui mừng, nói, “Vậy thì tốt quá rồi! Tiền thuê đã hết từ lâu, nếu vẫn không có người đến gia hạn thì tôi sẽ dời nó đi. Giờ cậu có thể đóng phần phí còn thiếu cho tôi không?’
Thật sự không ngờ…

Ta cố gắng trấn định, rút ví ra hỏi, “Bao nhiêu ạ?”

Thanh toán xong phần còn thiếu, người quản lý hỏi ta, “Cậu có định thuê nữa không? Bởi vì đã từng thiếu phí, cho nên nếu muốn thuê tiếp phải ký hợp đồng trả trước một năm mới được. Ở đây chẳng ai nộp một hai năm cả, người ta đều đóng một lần là mười hai mươi năm luôn. Chỉ có nhà các cậu là đóng một năm hơn chứ chẳng đủ hai năm nữa! Lúc trước cậu kia nói không đem đủ tiền, đóng trước bấy nhiều chờ lần sau quay lại đóng tiếp tôi mới cho thuê, nào ngờ một đi không trở lại!”

Ta ôm lấy hũ tro cốt, gượng cười nói với người quản lý, “Xin lỗi đã thiếu tiền chú lâu như vậy. Tôi không thuê nữa. Cám ơn.” Dứt lời, ta quay đầu bước đi, không phải vì bực người quản lý, mà là thất vọng về Triệu Minh Vũ.

Mỗi lần cậu ta hỏi vay tiền, ta chẳng hỏi một tiếng đã cho mượn tức thì, một trăm ngàn nhân dân tệ mượn bốn năm năm không trả, cũng chưa từng giục lần nào. diễnn.đàn/lê,n;lqunl"ý.đnkôn Kêu ta mua một phần bảo hiểm nhân mạng để giúp em gái cậu ta đạt thành tích bán bảo hiểm, ta lập tức mua ngay cái đắt tiền nhất. Nói mỗi tháng phải gởi tiền về cho cha mẹ còn mình nghèo tới mức không đủ tiền ăn không đủ tiền đóng tiền nhà, bị chủ đuổi ra đường chen chúc ở chỗ ta hơn hai tháng, ta đã tỏ vẻ bất mãn lần nào chưa? 

Ta cứ nghĩ là bạn thân thì mấy thứ này chẳng đáng gì, cả hai cùng phấn đấu giúp nhau cắm rễ ở Phượng Châu, nào ngờ… Không lẽ người đi trà lạnh, chết là hết vì không còn giá trị lợi dụng nữa?!

Dù vậy, ta vẫn không muốn kết luận quá sớm, quen biết nhiều năm, trong mắt ta Triệu Minh Vũ cũng không phải kiểu người không để ý tới tình cảm, chẳng lẽ cậu ta có nỗi khổ riêng?

Ta ôm hủ tro cốt nhìn phương xa, thở dài.

Xuống núi, ta bỗng thấy một người trông quen quen đang đứng tựa vào gốc cổ thụ hút thuốc, bèn vội đi lại xác nhận xem mình có nhìn lầm hay không.

“Sao cậu lại ở đây?” Chẳng phải đang đi xem mắt à?

“Thấy tôi sao không gọi hỏi thử tôi đang làm gì?”

“À… Cậu đang ở đó xem mắt, nhìn qua là biết rồi còn hỏi làm gì?” Ta liếc An An một cái, tỏ vẻ xem thường.

“Hả…” 

“Còn bày đặt nói có việc, xạo!”

An An dụi điếu thuốc lá trong tay vào tảng đá bên cạnh để dập lửa rồi tiện tay ném vào khe nước trước mặt, nhìn ta nói, “Đi xác nhận một chuyện nên đúng là có việc!”

Lý sự cùn! Ta hừ một tiếng hỏi, “Xác nhận chuyện gì? Chuyện gì mà cần phải đi xem mắt mới xác nhận được?”  Có quỷ mới tin cậu!

An An trầm ngâm trong chốc lát mới nói, “Tạm thời giữ bí mật.”

Trong lòng ta hận không thể nắm cổ áo An An rống lên, ‘Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?’ Có điều, chuyện đó chỉ tưởng tượng chơi vậy thôi, dù ta làm thật cũng chỉ tổ phí sức, bởi vì An An đã nói tạm thời giữ bí mật thì tuyệt đối sẽ không nói ra. Ngoài mặt ta cố giữ vẻ kiêu ngạo, ‘không thèm quan tâm’, không để An An biết ta rất muốn biết, từ chuyên môn thường dùng là ‘tiểu gia rất cao lãnh’!

Chương 50-1

Vừa lên xe, ta lập tức cởi cái ba lô nặng trịch ra, vác lên vác xuống núi, trong tay còn ôm hũ tro cốt, nghe thôi đã biết mệt tới mức nào rồi. Ta đặt hũ tro cốt nằm bên cạnh, thấy nó lắc lư theo nhịp xe, không yên tâm đành ôm vào ngực lại.

“Cậu đi theo tôi à?”

“Ừ.”

“Vậy lúc tôi ăn mì cậu ở ngoài làm gì?”

“Nhìn cậu ăn.”

“…” Ta giơ ngón cái lên, “Nếu là tôi thì đã không chịu nổi rồi, mấy hành động ngầu kiểu như nhìn người khác ăn gì đó đã vượt khỏi phạm vi thừa nhận của tôi!”

Sau đó, không khí rơi vào trầm mặc.

Ta tiếp tục tìm đề tài, “Cậu đi theo tôi từ lúc đó nghĩa là tới giờ vẫn chưa ăn cơm?”

“Tôi không đói.”

“Ây da, cậu đi theo suốt sao không gọi tôi sớm, hại tôi phải bắt taxi, phí tiền!”

“Tôi thấy cậu mua hoa, nghĩ là cậu muốn đi hẹn hò nên không xuất hiện làm phiền.”

Đầu óc cậu có vấn đề à? Đi hẹn hò mà mua hoa cúc? Nghĩ cái gì vậy?!

Ta nghĩ một hồi, cảm thấy có gì đó sai sai, hỏi, “Cậu đang rủa bạn gái tương lai của tôi phải không?!” Đừng tưởng là tôi không nhận ra! Thật là độc ác! Ta nhanh chóng kéo cửa sổ xe xuống, vươn đầu ra, nhổ một ngụm nước bọt lên bụi lau bên mé sông. 

An An chê cười, “Cậu làm gì đó?”

“Cậu rủa bạn gái tương lai của tôi, bị tôi phát hiện, lập tức nhổ một bãi nước bọt xuống đất, như vậy nguyền rủa sẽ bị hóa giải!”

An An lộ ra vẻ mặt ‘không dám nhìn thẳng’, sau đó nói sang chuyện khác, “Cậu đang ôm ai vậy?”

“Ngoại trừ tôi còn có thể là ai chứ!”

“Cậu bị đặt ở một nơi núi cao rừng sâu vừa hoang sơ vừa hẻo lánh thế này?” An An nghiêng đầu, cho ta một ánh mắt thương hại.

Ta đen mặt, hung hăng nói, “Ngày mai tôi sẽ mua ngay cho mình một khu nhà cao cấp! Để được chết an tâm, vui vẻ!” Ta vừa nói vừa vỗ bạch bạch lên hũ tro cốt.An An tiếp tục nhìn ta với ánh mắt thương hại. Lần này ta không nhận ra nó có ý gì.

Đáng ghét! 

Có điều, ngồi xe người ta còn giận người ta thì thật là không phải. Ta đành cắn răng nhịn, bỗng nhớ tới việc An An đi xem mắt, châm chọc hỏi hỏi, “Cậu đi xem mắt thế nào rồi?”

“Cậu thấy sao?”

Ta cười ha ha, thầm nghĩ: chắc con gái người ta không thích cậu nổi đâu! Ta nói với giọng đồng tình, “Có tính hẹn tiếp không?”

An An nghiêm túc đáp, “Tôi sẽ suy nghĩ.”

Sẽ suy nghĩ… Làm như nắm chắc trong tay rồi ấy… Không biết xấu hổ! Chưa biết con gái nhà người ta có đồng ý hay không kìa!

Sau đó, ta cũng cho An An một ánh mắt thương hại. Chúc cậu may mắn!

Cảm giác mình đã thắng một ván. Ha ha!

Về đến nhà đã hơn sáu giờ, tắm rửa xong, ta lại thấy đói bụng. Vừa ra khỏi phòng tắm ta đã ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn, vội đi vào bếp xem thử.
“Cậu nấu cái gì vậy? Thơm quá!” Người bình thường nghe thấy câu này nhất định sẽ hỏi đại loại như muốn ăn không, có nhiều lắm này nọ.

An An hỏi, “Cậu đã ăn mì rồi, chắc không đói bụng đâu ha?”

Ta sững sờ, xem ra không muốn cho ta ăn, hừ, như vậy ta lại càng muốn ăn. Ta rướn cổ nhìn nhìn, sờ bụng vài cái, mặt dày nói, “Ăn thêm bữa khuya cũng không sao!”

An An dừng động tác, nhìn xuống bụng ta, trong mắt rõ ràng hiện lên mấy chữ: Cậu là heo à?

Cuối cùng ta đã bỏ qua cái nhìn soi mói của An An, bỏ qua xấu hổ, ăn ké một dĩa cơm chiên trứng sốt cà chua. di.lễn.đàn/lê,n;lquý,đôl;n Thật không ngờ An An chiên cơm ngon tới vậy. Lúc còn đi học ta rất thích món này, sau khi tốt nghiệp đi làm cũng ăn ở nhiều nơi nhưng vẫn cảm thấy không chỗ nào có mùi vị hấp dẫn như khi đó. Đột nhiên tối nay ta lại cảm nhận được mùi vị ngày xưa trong dĩa cơm chiên trứng của An An, cảm động!

An An thấy ta ăn xong, dặn, “Tối nay đi ngủ sớm một chút đi.”

Nể tình bữa cơm chiên ngon lành, ta ngoan ngoãn gật đầu, “Ừ.” Nói xong, ta ngạc nhiên hỏi lại, “Ngày mai có chuyện gì à? Sao lại dặn tôi đi ngủ sớm?” sau đó cầm ly nước lên uống một ngụm.

“Ngày mai chúng ta đi hẹn hò.”

Ngụm nước chưa kịp nuốt xuống trong miệng ta lập tức phun hết ra ngoài, sặc tới lỗ mũi cũng xót. Ta ho khan không ngừng, dùng sức vỗ vỗ ngực. 

An An nhìn ta một hồi mới nhớ ra nên vỗ lưng giúp ta nhưng đã bị ta vươn tay ngăn lại. Ta quét mắt tới lui đầy cảnh giác, sau đó hỏi, “Cậu là ai? Cậu đã làm gì An An rồi? Mau trả An An lại cho tôi! Kẻ nói ‘chúng ta đi hẹn hò’, nhất định không phải là An An!” Chuyện gì đang xảy ra, hồn phách của An An đâu?

An An khẽ cau mày, “Lần này tôi sẽ không đánh cậu mặc dù cậu đã nói ra những lời khiến tôi rất đau lòng. À, sau này cũng sẽ không đánh cậu nữa.”

Nghe vậy, ta biết đây đúng là An An nhà ta. 

Ta trợn tròn mắt, há hốc miệng, “Chúng ta hẹn hò? Hẹn hò làm gì? Cậu chắc chắn sau này sẽ không đánh tôi nữa? Thiệt hay giả vậy?” Ta không tin lời An An lắm.

An An im lặng nhìn ta một hồi, đoán chừng đang nghĩ thầm ta là kẻ tiểu nhân không thể nói lý lẽ. 

“Hỏi nhiều làm gì. Chỉ cần đi ngủ sớm là được.” Thô bạo, bá đạo như vậy cũng được sao?

An An nói xong lập tức đứng dậy đi về phòng ngủ, để lại ta ngồi một mình ngẩn người. dn;iễn.đàn/lê,lk]quý,đônlkn Dựa vào thái độ của An An, hẳn là không phải ‘hẹn hò’ như trong tưởng tượng của ta, có lẽ là muốn lấy ta làm thí nghiệm, xem thử kế hoạch hẹn hò của cậu ta có thể cưa đổ cô gái kia được hay không. Nghĩ thông rồi, ta hết căng thẳng hẳn, nhanh chóng đi về phòng ngủ.

Sau khi đánh răng, rửa mặt, ngâm chân xong, ta lại không thấy buồn ngủ như lúc nãy nữa, bèn chui vào trong chăn, lôi đi động ra, đăng nhập Weibo, lướt thử xem có bình luận mới không.

Chương 50-2

Sói cô đơn gởi tin nhắn: Trễ thế này còn chưa ngủ??

Ta: Chẳng phải cậu cũng chưa ngủ sao?

Sói cô đơn trả lời một cách đắc ý: Tôi đã vượt cấp cậu rồi!

Tên Sói xấu xấu xa này dám thừa dịp ta không chú ý vượt mặt ta!

Đúng, từ đánh mạt chược bọn ta đã chuyển sang chơi Tây Du, mấy cuộc thi tài trong này phong phú hơn nhiều. Bọn ta lại rơi vào bể trò chơi một lần nữa, hễ rảnh là lên chơi. Bình thường ta có nhiều thời gian rảnh hơn Sói cô đơn nên tất nhiên thăng cấp đánh quái vật gì đó đều nhanh hơn, giờ bị Sói cô đơn lặng lẽ vượt mặt, không vui! Ta lập tức đăng nhập vào trò chơi kiểm tra thử, hừ, đã vượt qua ta ba trạm rồi.

Ta: Nhường cậu một chút đó! Chờ lúc nào rảnh tôi sẽ lại giẫm cậu dưới lòng bàn chân, ha ha ha.

Sói cô đơn: Tới đi tới đi! Thách cậu tới đạp tôi đó! Lần này cậu thua chắc rồi, ha ha ha!

Ta: Gửi cho cậu một chữ ngu trong dấu ngoặc kép.

Sói cô đơn: Quen cậu lâu nay vẫn chưa hỏi, cậu có chơi weibo không vậy?

Đề tài chuyển quá nhanh khiến ta sợ run một cái, trả lời: Người anh em, đừng chơi thứ tà ác như vậy!

Sói cô đơn: Ai nói cho cậu biết weibo là một thứ tà ác vậy?

Ta: Có người nói với tôi thứ đó không dễ chơi, rảnh rỗi không bằng đánh bài tiêu khiển còn hơn!

Sói cô đơn: Vậy cậu cho tôi số di động đi, ngộ nhỡ có gì cần cậu giúp tôi cũng tiện liên lạc.

Tại sao bạn Sói luôn nói những lời khác người vậy? Đáng lẽ bình thường phải nói kiểu như ‘nếu cậu có việc gì cần cũng tiện liên lạc với tôi hơn’ chứ?!

Ta nghiêm túc đáp: Tôi có thể giúp cậu được gì chứ!

Sói cô đơn gởi tới một biểu tượng đổ mồ hôi: Nếu vậy thì cậu có chuyện gì cần có thể liên lạc với tôi dễ hơn.

Ta: Tại sao chúng ta cứ phải có việc cần mới liên lạc? Không thể liên lạc tám chuyện vui được à? Phi phi phi, miệng quạ đen, điềm xấu bay đi!

Sói cô đơn: Bình thường tôi không hay lên QQ, nên có số điện thoại thì tiện hơn. Chỉ là một dãy số thôi, cậu có phải đàn ông không, cho hay không nói một tiếng đi! 

Hừ, dùng phép khích tướng với ta! Không biết ta rất nghét bị khích tướng sao?! Để chứng minh mỉnh là đàn ông chuẩn 24k, ta lập tức gởi số di động qua.Sói cô đơn gởi lại một mặt cười: Tôi sẽ nhá máy cho cậu liền, lưu số tôi ha.

Ta nhìn dãy số di động của Sói cô đơn, thầm nghĩ: Loại số đẹp thế này không tốn tiền là không có được đâu, hừ hừ!

Lúc lưu tên ta lại bối rối không biết phải ghi tên gì, chẳng lẽ ghi luôn là Sói cô đơn? Không được! Trong danh bạ của ta không thể xuất hiện một cái tên ấu trĩ như vậy!

Ta: Cậu tên gì để tôi lưu lại.

Sói cô đơn: Kính Diễm.

Ta: Không có họ à?

Sói cô đơn: Nếu cậu muốn, có thể xem Kính là họ của tôi.

Ta gõ hai chữ ‘Kính Diễm’ vào, lưu số thành công, sau đó đăng nhập vào Tây Du, chuẩn bị cố gắng vượt qua Sói cô đơn. dn;liễn.đn;làn.lê.quý";;",đôn Khi thấy Sói cô đơn đã hơn cấp mình, ta giả bộ trấn định vậy thôi chứ thật ra trong lòng nôn muốn chết. Không thể dễ dàng giao hạng nhất cho người khác được! 

Đang lúc nước sôi lửa bỏng thế này Sói cô đơn còn gởi một câu: Cậu vẫn chưa nói cho tôi biết tên cậu đó!

Ta trả lời ngắn gọn: Giang Ôn. Sau đó không rảnh phản ứng Sói cô đơn nữa, tập trung thăng cấp. 
Ta đã hứa với An An sẽ ngủ sớm, rốt cuộc lại thức đêm chơi đến hai giờ sáng, khi đã vượt qua Kính Diễm, giành lại hạng nhất mới an tâm đặt di động xuống, ngủ thiếp đi.

Sáng sớm, ta dựa vào chút ý chí nhỏ bé, cố gắng bò dậy, vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, sau đó nhìn khuôn mặt trắng nõn nổi bật với đôi mắt gấu mèo trong gương, bỗng thấy lo lắng, biết ăn nói thế nào với An An đây? Ta vỗ vỗ mặt, cố gắng trông cho có tinh thần một tí. 

Ta mở cửa phòng ngủ bước ra ngoài, lập tức thấy An An đang ngồi xem tin tức trong phòng khách. Xem ra cậu ta cũng khá nhọc lòng cho kế hoạch hẹn hò.

“Tôi xong rồi! Khi nào đi?”

An An không thèm ngước đầu lên, đáp, “Làm gì có ai mới sáng sớm đã ra ngoài hẹn hò, cửa hàng đối diện còn chưa mở cửa buôn bán kìa.” Dứt lời, An An ngẩng mặt lên nhìn ta với vẻ ‘cậu điên à?’

“Vậy cậu bảo tôi ngủ sớm làm chi?! Khiến tôi cứ nghĩ cậu muốn đi từ sớm…” Ta nhìn An An với ánh mắt lên án.

An An đi lại ôm lấy bả vai ta, vừa kéo ta vào phòng ăn, vừa trả lời một cách vô trách nhiệm, “Tôi chỉ là muốn cậu có một tinh thần và khuôn mặt tươi tắn đón lần hẹn hò này, không hề nói cậu phải dậy thật sớm, là tự cậu hiểu sai, không thể trách tôi được.” 

Cậu phải nói sớm chứ! Biết vậy tôi đã không bò dậy từ sớm rồi, không biết hôm qua tôi thức khuya à?! din;ễn.đàn/lê,qn;luý,đnlôn Ta giận run cả người, nhưng vì không thực hiện lời hứa đi ngủ sớm trước nên không dám mạnh miệng cãi lại, đúng là há miệng mắc quai, bị uất ức cũng không dám gào khóc!

“Ăn sáng đi. Tôi mua trên đường chạy bộ về. Tương đối đơn giản.”

Ta nhìn mấy món trước mặt, sữa đậu nành, bánh tiêu, bánh bao hấp, sủi cảo tôm, cháo hải sản, đống đồ này thật sự không thể dùng bốn chữ ‘tương đối đơn giản’ để hình dung được… Nể tình mấy món ngon, tha thứ cho cậu đó!

“Vậy lúc nào đi?”

“Mười giờ.”

“Ăn xong tôi phải đi ngủ bù một giấc!” Tâm tình của ta lập tức tốt hẳn lên, mặc dù nghe mười giờ mới đi bỗng thấy mất mác một tí, nhưng vẫn không ảnh hưởng tâm trạng tốt khi sắp được ngủ bù của ta.

An An lắc đầu một cái, cười nói, “Chẳng phải cậu luôn muốn học tôi luyện thư pháp bằng bút lông sao? Hôm nay tôi rảnh, ăn xong chúng ta sẽ bắt đầu luyện chữ.”

“…”  Bình thường nhờ cậu dạy cậu cứ ngại phiền không chịu dạy, bỗng nhiên chọn hôm nay, cố ý đúng không?

Ta vừa ăn sủi cảo vừa nhìn theo bóng lưng An An với ánh mắt ai oán, sau khi lén ngáp một cái lại vội vàng dùng tay lau sạch mớ nước mắt sinh lý vừa trào ra.

Không thể ngã xuống vào lúc này! Thần ngủ chẳng có gì đáng sợ hết! Ta trợn to mắt, hung hăng xé miếng bánh tiêu trong tay làm hai nửa. Thân thể có thể biến thành chó, nhưng tinh thần thì phải vĩnh viễn là của một con người quật cường!

Chương 51-1

Lúc luyện chữ, tay ta cứ run run nên bị An An khẽ tay mấy lần. Chẳng phải đã hứa sẽ không bao giờ đánh ta nữa? Hu hu.

“Tay không lực, chân không yên, mắt vô hồn.” An An đi vòng quanh ta bình luận. Choáng! Luyện thư pháp thì có quan hệ gì tới chân chứ?!

“Hiện giờ mỗi ngày cậu hết ngủ lại ăn, ăn xong lại nằm, cơ thể sẽ càng ngày càng yếu. Từ nay về sau, mỗi sáng dậy sớm chạy bộ với tôi! Khụ… Nghe rõ chưa?”

“Tôi có thể kháng nghị không?”

“Có thể, nhưng kháng nghị vô hiệu.”

“Tôi đâu phải cả ngày hết ăn lại nằm, vẫn định kỳ vẽ tranh kiếm tiền đấy chứ!”

“Cậu ngồi lỳ vẽ tranh để cơ thể ngày càng không khỏe, cuối cùng tiền kiếm được cũng không có chỗ tiêu, hay là muốn vừa vẽ tranh, vừa có một cơ thể khỏe mạnh?”

“Đương nhiên là vế sau!”

“Vậy có dậy sớm chạy bộ không?”

“Có!” Ta siết chặt nắm tay trái, nhìn An An với ánh mắt quyết tâm.

“Tốt. Tự đặt đồng hồ báo thức không chờ tôi gọi, nếu không sẽ có nước đá phục vụ.”

“Nghiêm túc dữ?!”

“Muốn làm phải làm cho tới, còn không đừng mong làm được!”

“Cuộc đời ngắn ngủi, hiện tôi đã hối hận vì hạ quyết tâm quá sớm, có thể cho tôi suy nghĩ mấy ngày không?”

An An rút một cây bút lông chưa dùng ra đập vào cổ tay ta, “Nghiêm túc tập viết, không được nói huyên thuyên.”Luyện chữ hết một giờ đồng hồ An An mới chịu thả cho ta đi ngủ. Ta vẫy vẫy cổ tay đau nhức, rũ vai lết về phòng, ngã vật xuống giường! Vẫn là nằm giường thoải mái nhất!

Mười giờ, ta bị An An đánh thức. dn;liễn.đàn"lêq,qu;lý,đôn Khi ta chuẩn bị xong xuôi hết đã là mười giờ rưỡi.

Trên đường, An An hỏi ta muốn ăn cái gì, ta suy nghĩ hồi lâu mới nói, “Đã lâu không ăn lẩu rồi, hôm nay ăn lẩu được không?”

An An trầm mặc một lát, hỏi lại, “Cậu chắc chắn là muốn đi ăn lẩu vào một ngày tháng bảy trời nắng chói chang?”

Nghe vậy, ta do dự nghiêng đầu nhìn mặt đất như sắp bị thiêu cháy ngoài kia, không biết nên ăn cái gì, bèn nhìn An An xin giúp đỡ, “Vậy cậu có đề cử nào không?”

An An đáp, “Đi ăn hải sản đi. Cậu có dị ứng hải sản không?”

Không ngờ An An còn rất biết quan tâm người khác! Ta lắc đầu, “Không. Tôi không phải cơ địa dị ứng!”

An An dẫn ta tới một nhà hàng chuyên về hải sản có bán cả bánh bay của Ấn Độ. Bọn ta tới thẳng ao hải sản chọn món, ta chọn tôm hùm, bào ngư, cua biển, sau đó An An kêu thêm một mớ khác nữa. di;lễn.đàn/lê,qum;lý"đôn Tất cả được đem đi sơ chế rồi bưng ra chất đầy một bàn. Giữa bàn ăn có một cái nồi hấp, An An tự tay múc nước sạch và gạo đổ vào. Ta tò mò hỏi, “Cậu làm gì vậy?”“Chờ lát nữa ăn hải sản xong là có cháo để húp luôn. Không cần cho nước quá nhiều, hải sản tươi sẽ ra nước, mùi vị vô cùng thơm ngon, chút nữa cậu ăn thử sẽ biết.”

Nghe vậy, ta bỗng có ảo giác như vị tươi của hải sản đã tràn ngập đầu lưỡi.

Cách ăn ở đây khá đơn giản, chỉ cần bỏ hải sản muốn ăn vào trong xửng hấp, không cần cho thêm bất kỳ gia vị nào, đóng nắp lại, bật nút lên, sau đó là chờ. Ta chưa từng ăn kiểu này lần nào, không biết có ngon không. 

Trong lúc chờ hải sản chín, hai ta nhàm chán giương mắt nhìn nhau. An An hỏi, “Có muốn ăn bánh bay không?”

Bữa này là do An An mời, tất nhiên ta sẽ không khách sáo, bèn đáp, “Có, có!”

“Muốn ăn vị gì?”

Ta nhìn lướt qua thực đơn, nói, “Một cái vị chuối tiêu thôi.”

Ta cứ nghĩ bánh bay sẽ có nhanh, nào ngờ hải sản đã chín rồi bánh vẫn chưa thấy đâu. 

Nắp nồi vừa được mở ra, mùi vị tươi ngon của hải sản đã lập tức lan tỏa.

“Ăn được chưa?” Ta sốt ruột quá rồi.

“Được rồi.” An An gắp một cái càng cua to ụ đặt vào dĩa của ta. Ta cũng đáp lễ bằng một cái càng cua khác.

Sau đó cả hai bắt đầu tập trung ăn.

Giữa chừng, bánh bay được bưng lên, bên trong kẹp một miếng chuối tiêu đã nướng mềm nhũn, bên ngoài óng ánh xốp giòn.

Chương 51-2

Ta ăn tới mức đầu đầy mồ hôi, bèn bưng ly nước đá lên ực một mới rồi mới lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán, thỏa mãn nói, “Ngon quá! Lần sau tới đây ăn nữa đi! Có điều nóng quá! Sao người ta không mở máy lạnh vậy?” Trong sảnh lớn bọn ta đang ngồi, gần như bàn nào cũng đầy người. Có mấy cụ ông cụ bà vừa ăn vừa cầm quạt phẩy liên tục. diễn;ln.đàn/lê,quý;n;lđôn Ta thầm ghi nhớ, nghĩ lần sau phải chuẩn bị quạt trước mới được, cảm giác cũng không khác gì đề nghị ăn lẩu giữa ngày tháng bảy của ta. Nhưng đúng là ngon thật, cho nên dù có nóng muốn chết cũng phải quay lại ăn nữa.

“Có mở, chỉ là nồi hấp tương đối nhiều nên không mát nổi thôi.”

Sau khi xử lý tất cả hải sản trên bàn, An An lấy xửng hấp ra, bỏ mớ rau cải đã được cắt nhỏ vào trong nồi, rồi đóng nắp lại, hỏi, “Còn bụng ăn cháo không?”

Theo kinh nghiệm tham ăn tích góp nhiều năm của ta thì phần cháo này mới là tinh hoa của cả buổi, bèn nhanh chóng khẳng định, “Tất nhiên là còn rồi!” An An cười cười nhìn ta, bất đắc dĩ lắc đầu.

An An chờ một lát cho rau mềm mới mở nắp ra, múc cho mỗi người một chén cháo.

Ăn cháo xong, ta thỏa mãn ngã lưng tựa vào thành ghế, vuốt vuốt bụng. Quả nhiên không ngoài dự đoán, mặc dù chỉ có cháo không, nhưng vẫn vô cùng thơm ngon, ăn một chén rồi còn muốn ăn nữa. 

Ta nhanh chóng bật dậy, cầm muỗng lên bắt đầu vét nồi.

An An cản, “Cậu ăn không ít rồi, nghỉ một chút đi, đừng ăn no quá.”

“Cháo ngon quá đi mất! Trong nồi còn một ít, không thể lãng phí…” 

Rốt cuộc dưới sự ngăn cản của An An, ta không tiếp tục sự nghiệp vét nồi, bẹp miệng ngồi nghỉ xả hơi.

“Lần sau chúng ta lại tới ăn nữa đi! Nhà hàng này tên gì vậy? A…” Cổ họng ta đau quá!

An An thấy ta đột nhiên không nói lời nào, ngạc nhiên nhìn ta một hồi, sau đó nhướng mày, nắm lấy cằm của ta, bóp bóp. 

“Sao vậy? A…” cổ họng ngày càng đau, mặt lại ngứa, ta vươn tay muốn gãi lại bị An An cản. An An trầm giọng nói, “Chẳng phải đã nói cậu không bị dị ứng hải sản sao?” dứt lời, nhanh chóng đứng dậy kéo tay ta đi ra ngoài.

“Mau đi bệnh viện, cậu bị dị ứng rồi.”

Ta sợ ngây người, sau đó nhớ ra quả thật ta không bị dị ứng hải sản nhưng đó là cơ thể trước kia thôi, còn cơ thể này có bị dị ứng hải sản hay không thì không biết. Sẽ không xui xẻo tới vậy chứ? Chẳng lẽ từ nay về sau không bao giờ được ăn hải sản nữa?Ta đi theo An An tới bãi đỗ xe với vẻ mặt đưa đám, “An An, tôi đi không nổi, chân tay vừa đau vừa ngứa, mặt cũng ngứa, nói lại đau.”

An An lập tức xoay người lại vác ta lên vai, khiến ta đau muốn sốc hông, “Bụng tôi bị cấn.”

“Sinh bệnh cũng không yên nữa.” An An mắng nhỏ một câu, sau đó đổi thành ẵm kiểu công chúa, bước đi không ngừng. 

Hai mắt ta cứ híp dần híp dần, mí mắt hình như đang sưng to, mở ra không nổi. Sẽ không chết chứ? Nghe nói sốc phản vệ không được điều trị kịp thời sẽ chết rất nhanh.

Ta vươn tay ôm lấy An An, vùi đầu vào ngực cậu ta, buồn buồn nói, “Nếu tôi chết, cậu tiêu giùm tôi cho hết số tiền còn còn lại đi. Đừng khách sáo, cứ tùy tiện tiêu!” dù sao ta cũng chẳng dùng được nữa.

“Không muốn chết thì im miệng đi.” An An nóng nảy nói. 

Ta cố gắng trợn mắt lên nhìn lén An An, nhưng thấy không rõ lắm.

Đến bệnh viện, mặt ta đã sưng như đầu heo, hai mắt chỉ còn lại một đường nhỏ như đường chỉ, nhưng vẫn cố gắng ngước đầu nhìn An An nói chuyện với bác sĩ.
An An cao to tuấn tú, rất có sức hút, lúc được cậu ta ôm ta đã nhân cơ hội sờ thử mớ cơ ngực rắn chắc kia, sau đó lại sờ thử của mình, lệ hai hàng. Chết sắp tới rồi còn phải khổ não vì vóc người không đủ cường tráng, sao hồi đó không chịu dậy sớm chạy bộ với An An chứ?!

Ta hứa, ngay ngày mai ta sẽ dậy sớm chạy bộ với An An!

Nhân lúc truyền dịch, ta nói với An An, “Thông qua sự kiện này, cậu phải rút ra một điều, khi hẹn hò với bạn gái, dù cô ấy có nói không bị dị ứng, cậu cũng không được tin tưởng một cách dễ dàng, ngộ nhỡ chính cô ấy cũng không biết mình có bị dị ứng hay không thì sao? Chẳng may xảy ra chuyện, cậu sẽ phải sống trong bóng ma cả đời đó! Còn nữa, nếu cô ấy vô tình bị dị ứng thì việc quan trọng cần làm không phải là trách cứ người ta, mà là nhanh chóng đưa người tới bệnh viện chữa trị. Người con gái nào cũng có một trái tim nhạy cảm, cậu cho rằng ai cũng giống tôi không sợ cậu mắng à? Cậu cứ như vậy sẽ bị bọn con gái cho vào danh sách đen đó!”

An An nghe ta liếng thoắng không ngừng, mặt càng ngày càng lạnh, nói, “Câm miệng.”

Người ta có ý tốt thôi, sao lại hung hăng nữa, bộ tôi nợ cậu tiền cậu sao?! Thật là không cách nào sống nổi nữa! di.ễn.đàn/"lê"quý"ưmđkôn Chờ ra viện tôi sẽ dọn nhà ngay và luôn cho cậu tự do yêu đương! Tôi đang là người bệnh nhân đó! Chờ chút… hình như tiền thuốc men là An An trả, chẳng lẽ đang để ý số tiền này?

“Yên tâm đi, về nhà tôi sẽ trả lại tiền thuốc men cho cậu, hôm nay do cậu nói mời tôi đi ăn tôi mới không mang theo tiền.” Ta vừa dùng mấy ngón tay sưng to như cái móng heo sờ túi quần vừa nói.

An An há miệng nhìn ta một hồi, cuối cùng không nói gì hết, xoay người bước đi.

Này đừng đi! Tôi sẽ trả tiền thật mà! Tin tôi đi! Để tôi ở lại một mình trong lúc bệnh tật, có tự thấy quá đáng không?!

Đang lúc ta nghi ngờ và chửi bới An An là tên khốn kiếp thì cậu ta cầm một bọc thuốc quay lại, ngồi xuống bên cạnh ta, bôi thuốc cho cái tay sưng vù của ta, mặc dù mặt vẫn hầm hầm, nhưng động tác không hề thô lỗ. Đúng là một đứa trẻ miệng cứng lòng mềm! Tôi tha thứ cho hành động bỏ đi của cậu lúc nãy, có điều dù là đi lấy thuốc cũng phải nói trước một tiếng chứ…

Trong lúc An An bôi thuốc cho ta, ta nhịn rồi nhịn, cuối cùng thật sự nhịn không nổi nữa, mới nhỏ giọng nói, “Tôi muốn đi tiểu…”

Ta vào buồng vệ sinh, An An xách bình dịch truyền đứng bên ngoài. Ta ỷ mình là bệnh nhân, kén cá chọn canh đủ kiểu, “Cậu đừng có đứng xa như vậy, tay tôi đau!”

“Dịch qua bên kia chút đi, cậu đứng đây làm tôi áp lực không tiểu được.”

“Bớt nói nhảm và tiểu nhanh lên đi.” An An nghiến răng thúc giục ta, “Tôi nhắm hết hai mắt rồi, không nhìn” sau đó bỗng nhìn ta, cười nói, “Dù nhỏ cũng đừng tự ti. Đều là đàn ông hết, còn sợ người khác nhìn?!”

“…” Tay ta run lên, cúi đầu nhìn ‘bé’ của mình, yên tĩnh đi tiểu. Hừ, một người đàn ông ưu nhã như ta tuyệt đối không thèm so với loại thô tục như cậu, tránh làm thấp đẳng cấp!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau