EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Ta không đợi An An, chạy vội tới trước mặt Kỳ Kỳ, có lúc dè dặt quá sẽ không ăn được thịt! Kỳ Kỳ thấy ta tới, lấy ra một chiếc đĩa nhỏ, thả xuống một tí xíu, thật sự chỉ là một tí xíu thịt không có ướp gia vị, hình như đã chuẩn bị sẵn, ăn không nóng lắm, chỉ âm ấm, lâu rồi không được ăn thịt, dù không có gia vị, chỉ nướng vàng óng ánh, dù chỉ có một miếng nhỏ xíu…. cũng khiến ta thỏa mãn tới mức sắp khóc!

Chương Nguyệt thấy ta ăn xong còn giương mắt nhìn miếng thịt trong tay, bèn kêu Trừng Trừng đổ thức ăn kèm lạp xưởng dành riêng cho chó đã chuẩn bị sẵn ra, còn nói với Trừng Trừng và  Kỳ Kỳ, “Đừng cho hai đứa nó ăn thịt, để quen mùi rồi sau này sẽ không chịu ăn thức ăn cho chó nữa đâu!” 

Trừng Trừng lấy chén dành riêng cho ta ra, đổ lạp xưởng đã cắt nhỏ và cháo để lạnh vào, khuấy khuấy, đặt trước mặt ta, sờ sờ đầu ta nói, “Ngoan ngoãn ăn cơm nha!”

Chó có rất nhiều thứ không thể ăn, ta biết, cho nên thấy bọn họ cẩn thận như vậy cũng không trách, đó là biểu hiện của việc có trách nhiệm với thú cưng, cho nên ta không tiếp tục dùng ánh mắt khát vọng nhìn chằm chằm vào thịt nướng nữa…. Mặc dù rất muốn ăn, rất rất muốn ăn, rất rất rất muốn ăn.

Ta lặng lẽ ăn cháo trộn của mình, thật ra mùi vị cũng không tệ lắm. Ta tự an ủi mình.

Ăn một lát, ta ngẩng đầu lên, thấy An An đang đứng im bên bờ hồ, bèn nghĩ chờ ăn xong rồi gọi nó cũng không muộn, có thể lúc này nó chưa muốn ăn.

Ta gần ăn tới đáy chén, lại ngước lên, thấy An An đi xuống hồ. Hôm nay trời quá nóng, ăn xong Sta cũng muốn đi bơi! Nghĩ vậy, ta tăng nhanh tốc độ, ăn sạch sẽ đồ ăn trong chén. Kỳ Kỳ đổ cho ta thêm nửa chén sữa dê nữa. Sau khi liếm hết sữa dê, ta hấp tấp chạy đi tìm An An.

Ta chạy tới bờ hồ, phát hiện An An vừa rồi vẫn đứng ở đây giờ đã không thấy đâu. Ta nhìn ra mặt hồ tìm bóng dáng An An, vẫn không thấy!

Đã xảy ra chuyện gì? Rõ ràng vừa thấy An An chạy xuống nước, chẳng lẽ đã lên bờ rồi? Ta nhìn lại phía Kỳ Kỳ, nhìn trái nhìn phải, nhìn lên nhìn xuống, vẫn không thấy bóng dáng An An, sau đó ngó xuống mặt hồ lần nữa thấy cái bóng của mình, chợt nghĩ, chẳng lẽ An An chìm trong hồ?

An An bị chìm, An An không biết bơi?!

Lòng ta nóng như lửa đốt, vội nhảy vào hồ, huy động cả bốn chân đạp nước, thỉnh thoảng vùi đầu xuống nhìn xung quanh xem có thấy An An không.

Lúc ta nhấc đầu lên, nghe thấy tiếng kêu lo lắng của Kỳ Kỳ, “Phì Phì, đừng bơi xa quá, mau về đi….” Hiện giờ trong đầu ta chỉ có một ý nghĩ: An An bị chuột rút, chìm trong hồ. diễmn/đàn/lêq.ms,quý,đôn Tim ta đập cực nhanh. Ta quét mắt khắp hồ thấy có một chỗ nổi lên bóng nước liên tục, mừng như điên, dốc sức bơi qua chỗ đó. 

Tới nơi, An An trợn tròn mắt nhìn ta. Ta vươn móng vuốt túm lấy An An, sau đó dùng miệng cắn lưng nó kéo vào bờ.

Ta vất vả lắm mới kéo được An An vào bờ, nằm lăn ra thở dốc một hồi mới có sức nhìn xem An An thế nào.

“Cậu không biết bơi thì nhảy vào hồ làm gì? Không biết tự lo cho bản thân gì hết! Nếu cậu có mệnh hệ gì anh phải làm sao? Chỉ có một mình anh, cô độc lắm biết không?! Nếu không nhờ anh bơi giỏi thì hôm nay cậu đã chết đuối trong hồ rồi đó, biết không hả?!” Ta phê bình An An một tràng.

An An vô cùng bình tĩnh nghe xong, nhìn ta nói, “Ai nói tôi không biết bơi?”

“Vậy cậu chím trong đó làm gì, muốn tự sát à?!” Tất nhiên ta không tin lời An An, cười nhạo nó.

“Tôi nghĩ lẳng lặng.”

“Lẳng Lặng là ai?”

“….”“Anh biết rồi, cậu chìm trong nước nghĩ về Lẳng Lặng đúng không! Sao, thầm mến một người tên Lặng Lặng? Nó thuộc giống gì? Mới bây lớn đã biết yêu rồi ha? Muốn anh làm quân sư cho không?” Ta lật người lại nói với An An.

Nét mặt của An An, phải nói thế nào đây, thật sự rất khó miêu tả bằng lời. Ta quan sát thật cẩn thận, dường như có thể thấy được trong mắt nó mấy từ sau: cậu là cái đồ điên…. Cùng với: tôi muốn cách xa cậu một chút để bình ổn lại cảm xúc. Không hề có vẻ xấu hổ! 

Thật không khoa học! 

An An không đợi ta tiếp tục biểu đạt sự hăng hái của mình đã lật người cách ta thật xa, thấy ta muốn sáp lại thì lập tức cự tuyệt, “Cậu để tôi yên tĩnh một lát….”

Ta lắc lắc nước trên người, chìm trong ánh mắt trời ấm áp, toét miệng cười, nhiệt tình nói, “Biết đâu anh có thể nghĩ kế cho cậu….” An An kiên nhẫn nói, “Cậu nên an phận ở lại đây thì hơn….” An An còn chưa nói xong, ta đã chạy đến trước mặt nó, thân mật dùng đầu cọ cọ nó. Sau đó, nó đè ta xuống đất! 

Ta sững sờ trợn to hai mắt nhìn An An.

“Mặc dù tôi không hề muốn tự sát, nhưng cũng cám ơn vừa rồi cậu đã nhiệt tình bơi ra cứu tôi, nói thật, tôi rất cảm động, có điều cũng không thể vì vậy mà ngăn được việc tôi muốn đánh cậu….”

Mợ nó chứ….

Ta lại bị An An đánh cho một trận.

Ta hỏi An An tại sao lại đánh ta. Nó nói tại vì ta ngu quá không cách nào chịu được. Ta không tin! Hẳn là nó lại đánh trống lảng đây!

Trừng Trừng và Kỳ Kỳ nhìn bọn ta nói, “Vừa rồi chị còn lo Phì Phì không còn sức bơi về nữa kìa!”Ta duỗi móng vuốt ôm lấy An An, nói, “Thiếu niên, đừng manh động!”

Kỳ Kỳ đáp lời Trừng Trừng, “Chúng ta ăn tiếp thôi, để hai đứa nó phơi nắng rồi tự chơi đi, có An An ở đó em rất yên tâm.” 

Ta nghe vậy rất không phục, “Kỳ Kỳ nói không đúng tí nào, rõ ràng là anh đang chăm cậu, không để cậu gặp nguy hiểm! Kỳ Kỳ đang trông mặt mà bắt hình dong! Vừa rồi nếu không có anh thì cậu còn yên lành đứng đây được sao?” 

Ta bị An An đẩy ra xa. An An không đợi ta bò dậy đã ấn ta xuống đất tiếp, đè chặt không cho ta ngọ quậy. dm"iễn.đàn/llee,quýdơdoon Ta vẫn tiếp tục nói, “Cậu có biết cái gì gọi là ‘trông mặt mà bắt hình dong’ không? Câu này có nghĩa là chỉ dựa vào hình dáng bên ngoài mà phán đoán phẩm chất của một con chó đó!”

“Thật sự tôi chưa từng thấy một con chó nào ngu như cậu!”

“Cậu dám nói anh như vậy?!” Ta thẹn quá thành giận hét lên.

“Cậu đúng là đồ ngu….” An An dùng giọng điệu khẳng định nói lại một lần.

“Anh yêu cậu biết bao nhiêu, sao cậu nỡ nói vậy?! Cậu có còn xứng đáng với tình cảm của anh hông?” Ta bi thương nói, chỉ thiếu dùng nước miếng bôi mắt để tăng thêm phần thê thảm.

An An giật giật khóe miệng, hình như có chút mệt mỏi, không thèm để ý tới ta nữa, thả lỏng bốn chân, nằm ườn trên cỏ, thở dài một hơi, nhìn không trung.

Ta thấy An An hình như là mệt thật, nên không diễn trò nữa, yên tĩnh lại. Thật lâu sau, ta nén không nổi tò mò hỏi, “Rốt cuộc Lẳng Lặng là ai? Nói cho anh biết đi….”

Chỉ có tiếng gió thổi xào xạc, An An không thèm để ý ta.

Một lát sau, ta nghiêng thân nhìn nó, nghiêm trang nói, “Anh chọc cậu chơi thôi, anh biết ý cậu là muốn được yên tĩnh một mình, mặc dù không biết cậu bị sao vậy, nhưng vừa rồi đúng là hù anh mém chết!”

An An không động, chỉ há miệng nói một câu, “Cám ơn.”

“Không cần cám ơn, chúng ta là bạn bè tốt, là anh em tốt, anh lo lắng cho cậu là chuyện đương nhiên!”

“Lúc cậu không phát bệnh, trông cũng rất bình thường….” An An thản nhiên nói.

“Ừ…. Như vậy…. Cậu thật sự không yêu thầm một em chó nào tên là Lẳng Lặng thật sao?”

“….”

Chương 7

Buổi tối ta và An An ngủ trong lều hai mẹ con Chương Nguyệt. Lều khá lớn, ngoài chỗ ngủ còn trống ra một khu rộng rãi, bọn ta nằm ở đó. Vốn là một trái một phải tựa như hai ông thần canh cửa, nhưng đêm khuya yên tĩnh, ta lết dần lết dần đến bên cạnh An An, nằm sát nó. Ây da, tối lạnh quá….

Ta vừa lết qua, An An đã tỏ vẻ muốn xích ra thật xa. Ta vội vàng quấn lên người nó như bạch tuộc, nói, “Anh lạnh!” Thật ra có mớ lông trên thân nên cũng không phải lắm, nhưng ta không nói vậy chắc chắn An An sẽ không cho ta nằm chung, ta lại không thích cách nó quá xa.

“Tôi nóng….” Ai ngờ An An lại phũ phàng như vậy, thậm chí còn bò sang một bên khác ngủ.

Mặc dù hai thân xác có khoảng cách nhưng ta cảm thấy trái tim của bọn ta vẫn đang ở cạnh nhau!

Ta xông qua chỗ An An, nói một cách lẫm liệt, “Chúng ta ở đây có trách nhiệm vô cùng quan trọng đó là bảo vệ cả nhà, cậu biết không?!”

An An ngẩng đầu, nhìn Chương Nguyệt và Trừng Trừng đã ngủ say, sau đó nhìn ta chằm chằm, có lẽ là sợ ta cứ cằn nhằn mãi, rốt cuộc vẫn đồng ý để ta nằm bên cạnh nó. diễn.đnà/lieL"qe,quƯƠý.đôn Ta toét miệng cười đi qua, bốn móng vuốt bấu nó thật chặt, giả bộ bị lạnh, sau đó ngọt ngào nói, “Anh biết ngay là cậu không nỡ bỏ mặc anh mà!”

Sau đó, An An đánh ta, bảo ta im miệng, nó nói mấy lời của ta nghe thật buồn nôn.

Trời đất chứng giám, tất cả những lời ta nói ra khỏi miệng đều xuất phát từ tận trái tim, không hề gian dối, thật như vàng bốn số chín!

Tình cảm phong phú hơn người bình thường một chút thì phải ngày ngày bị đánh? Thế giới thật vô tình!

Sáng ra, hiếm khi ta dậy sớm một lần, phát hiện An An đang ôm ta. Ta nhớ rõ ràng tối qua ta ôm lưng An An ngủ. Có điều nằm trong lòng An An ngủ rất thoải mái vì vậy ta không dám động, sợ nó tỉnh lại đạp cho ta một cái. Ta đưa mắt nhìn xung quanh, hình như ta là người đầu tiên thức.

Còn sớm, ngủ thêm một lát nữa thì hơn.

Lúc ta thức dậy lần hai thì trong lều chỉ còn lại một người là ta, không, chó.

Ta chui ra khỏi lều, đi về phía hồ nước, vừa đi vừa nhìn trái nhìn phải, không thấy An An.

Ta đứng bên bờ hồ, nhúng mặt vào nước. Hình như mới bảy giờ, mặt trời vẫn chưa lên cao, nước rất lạnh, đầu óc vốn còn chút mơ hồ của ta sau khi tiếp xúc với nước lạnh lập tức tỉnh hẳn. din;lễn/kđàn/lêq,sulquys./lkenđôn. Ta vẫy vẫy đầu, nhúng móng vuốt vào nước, bắt đầu rửa sạch mặt và mắt. Xong xuôi, ta đứng một lúc, muốn đợi cho khuôn mặt đang ướt chèm nhẹp khô rồi mới đi tìm An An tiếp.

Ta bỗng ngửi thấy mùi cháo thật thơm, bụng của ta như lập kêu không ngừng. Chịu hết nổi rồi, phải đi ăn cơm thôi!Ta vội vàng chạy tới trước mặt Kỳ Kỳ. 

Kỳ Kỳ đã chuẩn bị cháo cho ta và An An, nhưng không để ta ăn ngay, nói còn nóng lắm.

Ta lặng lẽ đứng bên cạnh, chờ cháo nguội, sau đó hỏi Kỳ Kỳ, “An An đâu?”

Tất nhiên, Kỳ Kỳ nghe không hiểu tiếng. Kỳ Kỳ cho là ta đòi ăn bèn trấn an, “Đừng vội, chờ xíu nữa thôi! Anh đặt phần của An An ngay bên cạnh, em đừng có ăn đó, nếu không An An không còn gì mà ăn đâu!” Ta nhìn chén của An An, lượng không nhiều lắm, nhìn lại của ta, quả nhiên vẫn là của ta nhiều hơn một chút, ha ha, thiệt là vui! Nhưng lời Kỳ Kỳ khiến ta không hài lòng chút nào!

Ta là cái loại chó thừa dịp không có mặt An An là ăn lung tung sao? Đánh giá ta quá thấp rồi!

Kỳ Kỳ hỏi, “Tối hôm qua ngủ có ngon không?” tất nhiên cũng không có ý chờ ta trả lời, tiếp tục nói, “Hôm qua hai em ngủ sớm quá không có cơ hội ngắm sao, anh và ba ba ngắm hồi lâu mới ngủ đó, chỗ này thật sự rất đẹp dù là đêm hay ngày!” Có vẻ Kỳ Kỳ rất hài lòng về lần đi cắm trại này.

Ta thừa dịp Kỳ Kỳ không chú ý, cúi đầu, lén liếm một miếng cháo…. A…. còn nóng lắm! 

Nhưng mà đói quá!
Hình như phần của An An được múc trước, thôi ăn phần của nó trước vậy, dù sao nó cũng không ở đây, không biết được!

Ta vừa đưa đầu tới chuẩn bị liếm một hớp đã bị An An đột nhiên xuất hiện dùng móng vuốt đánh bay. Ta bụm mặt khóc lóc, “Anh thổi giùm cho mau nguội, sao lại đánh anh?!” Mợ nó, ta thật là lanh trí!

“A, vậy mà tôi cứ tưởng là cậu muốn ăn phần của tôi.”

“Sao có thể?! Anh không phải cái loại chó đó!”

“À.” An An tỏ vẻ không tin lời ta. 

Ta nói một cách hiên ngang, “Chỉ là hiểu lầm!”

“Thổi còn phải le lưỡi ra?” Lúc An An nói câu này ta thấy hình như trong mắt nó có ý cười, có thể là ảo giác của ta, dù sao giọng nó vẫn lạnh lùng như trước.

“Đúng! Không tin anh làm mẫu cho cậu coi!” Sau đó ta le lưỡi hà hơi vào chén cháo của An An.

“Quả nhiên cậu không giống với chó thường.”

“Anh đã thành công trong việc gây sự chú ý với cậu?” Ta vô cùng hưng phấn với lời khích lệ của An An. Theo như diễn tiến trong tiểu thuyết tình yêu thần tượng thì đây là những lời không thể thiếu của nam chính!

Sau đó, An An đáp lại một câu, “Ngu khác hẳn chó thường.”

“….” Kịch bản không phải như vậy…. Ta như bị hắt một bồn nước lạnh, sụp vai nhìn An An.

Tóm lại, ta phát hiện, An An là một con chó rất sạch sẽ. Nó không ghét ta, chỉ là nó thích sạch thôi, ừ, là vậy đó.

Chương 8

Sau khi cả nhà đi cắm trại không bao lâu, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, lá cây từ xanh chuyển thành khô vàng dường như chỉ trong nháy mắt, rụng xuống xào xạc. Cuối tháng mười hai, Phượng Châu xuất hiện trận tuyết lớn, ta nằm ì trong căn phòng ấm áp, chẳng muốn đi đâu hết. Trời lạnh thế này, vùi mình trong sô pha xem tivi là chuyện hạnh phúc tới nhường nào, dĩ nhiên, nếu có kèm đồ ăn vặt và nước có ga thì càng hạnh phúc hơn nữa.

Vì đây là trận tuyết đầu tiên của năm nên Kỳ Kỳ rất hưng phấn, vác ba lô vụt vào nhà như một làn khói, mặt và cổ đầy tuyết, cất ba lô xong, lại đeo bao tay và mũ, kêu ta và An An đi ra ngoài chơi.

“Phì Phì, An An! Đi thôi! Chúng ta xuống lầu chơi tuyết!” Tuyết bắt đầu rơi từ trưa, lúc này đã đọng thành một lớp rất dày. Bên ngoài là một mảnh trắng xóa, cây cối bị tuyết trắng bao phủ hệt như những tượng đá điêu khắc, tạo cảm giác vô cùng nghệ thuật.

Ta vốn không muốn động nhưng thấy An An đứng dậy bước ra cửa trước, tự nhiên làm bật lên sự lười biếng quá mức của ta, đành phải nhảy dựng lên, đuổi theo An An.

Đến tầng trệt, ta thừa dịp An An không chú ý, muốn đánh lén nó, quét chân một phát, hất bông tuyết bay tứ tán. di">ễn.đàn/lên,q:uý.đô"n Ta cứ tưởng bông tuyết sẽ bắn tung tóe đầy thân An An, nào ngờ nó đã bình yên vô sự đứng ở bên trái của ta từ lúc nào chẳng biết. Sau đó An An nhân lúc ta chưa kịp phản ứng, hất chân một cái thật mạnh khiến bông tuyết bắn tung tóe đầy đầu đầy mặt ta. Kỳ Kỳ thấy vậy, cười ha ha, nắm một quả cầu tuyết, ném mạnh lên đầu ta. Quả cầu tuyết vỡ tan như một đóa hoa.

Man mát lành lạnh, không biết là hương hoa gì xen lẫn trong bông tuyết, rất thơm, ta hút hút chóp mũi, vui vẻ gia nhập vào cuộc chiến.

Lúc đầu Kỳ Kỳ và An An hợp lại đánh ta, sau biến thành ba người hỗn chiến, cuối cùng là ta và An An hợp nhau đánh Kỳ Kỳ. Kết cục, cả ba cười tới mức không dừng được, nằm vật trong tuyết thở hổn hển. 

Trước khi về nhà, ta đánh lén thành công, khiến cho An An dính một thân tuyết sau đó vụt đi như một làn khói tới chỗ cầu thang lên lầu, rồi mới quay đầu le lưỡi với nó. 

An An thong thả run run thân hất hết tuyết xuống, chậm rãi đi tới, nói, “Cậu không cảm thấy cái đuôi của cậu có gì đó là lạ sao?”

Ta đang hưng phức quá mức nên không thèm nhìn đuôi, lắc đầu nói, “Không! Không thấy gì lạ hết, có gì lạ à?” Ta vừa nói xong, Kỳ Kỳ nói xen vào, “Phì Phì, cái đuôi của em đông cứng ngắc rồi kìa…. Ha ha, trông chẳng khác gì một thanh kiếm ánh sáng hết!”

Ta quay đầu nhìn lại, vẫy vẫy đuôi, quả nhiên là cứng ngắc. Lúc này ta mới cảm thấy đau, oán trách An An, “Sao cậu thấy mà không nói sớm cho anh biết!”

An An ồ một tiếng, thản nhiên nói, “Tôi thấy cậu đang mải mê chơi, không đành lòng lên tiếng cắt ngang niềm vui của cậu!”

Trả thù vô cùng trắng trợn! Đồ xấu xa!

Ta không cam lòng nâng đuôi lên tiến lại gần An An, chuẩn bị cho nó cảm thụ một chút cái đuôi như cột băng của ta. di ;ễn.đàn/lê,quoý,đôn An An nhìn thấu sự nhỏ mọn của ta, nói, “Tốt nhất cậu đừng cử động lung tung, cứng thế này nếu va chạm mạnh sẽ đứt lìa thành hai mảnh bây giờ. Lúc đó không chừng cậu phải đổi tên gọi là thỏ rồi…. Ha ha ha ha.”
Tiếng cười của An An khiến ta run rẩy toàn thân, lạnh cả sống lưng, lập tức không dám cử động tí nào.

Kỳ Kỳ vào thang máy trước, ta theo sau An An. Khi thang máy khép lại, ta lắp bắp hỏi An An, “Anh không nhúc nhích, đợi nó tan ra là được rồi chứ gì? Chỉ cần không đụng vào thì nó sẽ không gãy đúng không?” Nếu như bị gãy…. Sẽ không có chuyện mọc lại một cái mới như thằn lằn đâu, cho nên ta phải cẩn thận một chút!

Ta nghe An An ừ một tiếng, mới thở phào một hơi.

Về nhà, nhờ không khí ấm áp, lớp băng trên đuôi ta rốt cuộc cũng hòa tan, nhờ vậy tảng đá vô hình đè nặng trong lòng ta mới coi như biến mất.

Ta nghe Kỳ Kỳ thì vui vẻ kể cho Chương Nguyệt nghe, “Vừa rồi cái đuôi của Phì Phì bị đông cứng, nó sợ tới mức không dám cử động tí nào, cứ như là sợ sẽ bị gãy mất! Mẹ xem, con đã lén chụp lại nè! Buồn cười lắm luôn! Ha ha ha….” Chương Nguyệt nghiêng đầu nhìn màn hình di động của Kỳ Kỳ, ta không biết trong đó ta như thế nào, có điều chắc chắn là sẽ không được tuấn tú như bình thường rồi. 

Chương Nguyệt cười đến mức híp cả mắt, “Phì Phì thật đáng yêu! Con cho chị xem thử đi! Nó đúng là hồn nhiên như một đứa bé!”

Không vui tí nào! Nói vậy chẳng khác nào nói ta ngu?!

Ta đã nói mà, sao có thể dễ dàng gãy được chứ! 
An An lại chọc ta!

Ta nhận ra sự thật phũ phàng, ăn cơm xong hung hăng đi tìm An An chuẩn bị quyết chiến, lại phát hiện nó đang nằm trong ổ. An An thấy ta tới bèn cười dịu dàng nói, “Hôm nay tuyết rơi, tối sẽ rất lạnh, tôi lót thảm ở dưới, khí lạnh sẽ không thấm lên.”

Ta bị ánh mắt và nụ cười của An An mê hoặc, cảm giác như đang ngâm mình trong lọ mật, hung hăng hỏi tội gì đó đã quên mất không còn một mống, hào hứng nhảy vào ổ, vừa vỗ vỗ chỗ bên cạnh vừa vẫy đuôi nói với nó, “Chúng ta ngủ chung sẽ không lạnh!”

An An vẫn nở nụ cười nhìn ta, không nói một lời.

Một lát sau, ta cảm thấy mông lành lạnh, rất mát! Cái quỷ gì vậy? Ta hốt hoảng nhảy dựng lên, bay ra khỏi ổ, liên tục lui về sau.

Thì ra An An đã kéo miếng băng trên ban công bỏ vào trong ổ, ta xớn xác đặt mông xuống không thấy lạnh tới mức cụp đuôi mới là lạ. Ta tựa vào ổ, thấy An An còn cười, đau lòng muốn chết, hỏi, “Tại sao cậu lại đối xử với anh như vậy?”

An An thu lại nụ cười, lạnh lùng nói với ta, “Tôi không hiểu cậu đang nói gì. Tôi chưa kịp nói hôm nay tôi sẽ dùng mền là cậu đã nhảy vào ổ của tôi rồi…. Tôi còn đang muốn hỏi cậu có ý gì đó.”

A, quên nói, sau khi bọn ta được một tháng tuổi, cái ổ lúc trước hình như đã hẹp lại, nên bọn ta đã tách ra ngủ riêng từ tháng trước….

Ây da, vừa rồi ta cứ ngỡ là An An mời ta ngủ chung với nó….

Ta ho nhẹ một tiếng, muốn tìm lại chút thể diện, lầm bầm, “Tự nhiên để băng trong ổ làm gì…. Thiệt là!” Ta vừa nói vừa dùng đuôi trấn an cái mông bị kích thích của mình.

An An dùng chân hất cục băng ra khỏi ổ, nói, “Vừa rồi đứa nhỏ nhà hàng xóm qua chơi ném vào.”

Ta không vui, chạy về ổ của mình nằm, bỗng nhiên muốn khóc.

Hiểu lầm ý người ta, quê quá đi mất!

Chương 9-1

Qua tết, chẳng mấy chốc là đến Nguyên Tiêu. Hôm đó Kỳ Kỳ dẫn bọn ta xuống lầu đốt đèn Khổng Minh. Ở đó có rất nhiều nhóc choai choai dẫn theo thú cưng giống bọn ta.

Ta đứng bên cạnh An An nhìn Kỳ Kỳ và Trừng Trừng đốt đèn Khổng Minh.

Đèn Khổng Minh đung đưa bay dần lên trời cao, ta ngước đầu nhìn theo. Đột nhiên bên tai ta vang lên tiếng động lạ. Ta nghiêng đầu nhìn sang thì thấy một con chó Rewby đang lè lưỡi bấu lấy chân một cô gái, rồi không ngừng đong đưa cái mông của nó, cọ cọ chỗ đó. Bên cạnh có ba bốn người thấy vậy cười ha ha ra tiếng. Cô gái kia cũng cười to đẩy con Rewby qua một bên. Rewby kia hậm hực ôm cột đèn tiếp tục đong đưa mông, khiến tiếng cười càng ngày lớn hơn.

Hình ảnh đẹp tới mức ta không dám nhìn.

Ta thu hồi tầm mắt, vô cùng đau đớn nói với An An, “Con Rewby kia đã làm mất mặt cả loài chó rồi!”

An An chỉ ừ một tiếng, có vẻ không để ý lắm. Ta đã sớm quen với việc An An chẳng hứng thú với bất cứ thứ gì, nên cũng chẳng ngạc nhiên lắm, tiếp tục nhìn Rewby kia. Đúng là cầm thú! Cả cái cột đèn cũng không tha! Ta bỗng nhớ ra lần trước có nghe chủ của con Rewby đó nói, nó thì cả thú bông và tay vịn ghế sa lon cũng không bỏ qua nữa là, cứ đụng tới là cọ thôi. Trời ạ!

Ta tiếp tục ngưỡng đầu nhìn đèn Khổng Minh giờ đã thành một điểm sáng nhỏ trên trời, bên tai là tiếng cười của mọi người và tiếng kêu của bọn thú cưng. 

Bỗng nhiên ta bị va một cú thật mạnh. Ta lập tức bật dậy, phát hiện con Rewby kia đã mò tới đây từ lúc nào, giờ đang lè lưỡi muốn đè lên thân ta! Mợ nó!!

Ta vội vàng trốn sau lưng An An, nhưng con Rewby đó cứ hưng phấn đuổi theo ta, nhào nhào tới, một đời trong sạch của ta chẳng lẽ sẽ bị hủy bởi con Rewby này?

Rewby và ta, lấy An An làm trung tâm, bắt đầu chạy vòng vòng xung quanh. Ta không muốn bị một con chó sàm sỡ, nên vừa chạy vừa la làng, “Tránh xa tao ra! Không được tới đây! Mày không hiểu lời tao hả?!” Một hồi, ta sợ tới mức vừa chạy vừa gào khóc.

Kỳ Kỳ và Trừng Trừng đang chú tâm vào đèn Khổng Minh, ta nhớ hai người nói mua tới năm sáu cái, hiện giờ mới thả có hai cái, đợi đốt hết tới cứu thì ta đã sớm bị sàm sỡ xong luôn rồi!

Đúng lúc ta mệt mỏi nằm bẹp xuống, thì An An mới chịu nâng móng vuốt nhỏ lên đập xuống chân con Rewby, sau đó phát ra một tiếng uy hiếp từ trong cổ họng. Con Rewby lập tức cụp đuôi vọt còn nhanh hơn chuột, chỉ chớp mắt đã biến mất tăm.

Ta vô cùng mệt mỏi, muốn tựa vào thân An An nghỉ ngơi, nhưng nó phản ứng rất nhanh, ta còn chưa kịp dựa vào đã tránh ra, khiến ta dựa hụt té trên đất. Mặt đất lạnh lẽo, cách một tầng lông vẫn lạnh thấu xương. Ta đột nhiên cảm thấy cái tết này thật đầy chua xót, nước mắt lập tức thi nhau rớt xuống. Lúc này, không ngờ An An lại đi tới, cúi đầu nhìn ta, hỏi, “Khó chịu ở đâu hả?” Vẻ mặt của nó hơi mất tự nhiên.
Ta vốn rất cảm kích việc An An cứu ta, nhưng nghĩ lại, nó thấy ta chạy trốn lâu như vậy mới thèm cứu bèn bất mãn hừ một tiếng, “Cậu đang quan tâm anh?”

An An nhìn ta, kiên nhẫn hỏi lại một lần. Lửa giận trong người ta nhanh chóng tiêu tan, ấm ức lắc đầu. An An nói tiếp, “Không sao thì mau đứng lên đi, mặt đất lạnh lắm.”

Sau khi ta chắc chắn là An An đang quan tâm ta, thì lập tức đứng lên lắc lắc lông, mớ chua xót lúc nãy cũng đã biến mất, đi đến gần nó hỏi, “Có thấy lạ không?”

An An dường như biết cảm xúc của ta đang không ổn định, không hờ hững với ta như thường ngày, đáp, “Cái gì lạ?”

“Tại sao con Rewby kia và cả con Samoyed lần trước đều khác hai chúng ta?”

“Khác chỗ nào?”

“Suy nghĩ…. Chúng không có lý trí…. Không thông minh như chúng ta! Hơn nữa, hoàn toàn không thể nói chuyện với chúng!”

“Đừng tưởng rằng cậu dùng cái giọng nghiêm chỉnh này là tôi không hiểu cậu đang vòng vo tự khen mình thông minh.”“Ha ha, bị cậu phát hiện rồi! Có điều mấy câu này là anh trải qua quan sát thật lâu mới phát hiện ra đó!”

“Có thể là do chúng ta biết nhau từ lâu…. Không phải lúc trước Layla cũng có thể nói chuyện với cậu sao?” An An nghiêm túc trả lời ta, xem ra nó cũng cảm thấy như vậy.

“A, cũng đúng! Xem ra chỉ số thông minh của chúng ta cao hơn hẳn những con chó khác. Chỉ số IQ của anh không chừng là như cấp bậc của Einstein trong thế giới loài người đó….” diễb;n.đàn/lê"q;k:uý,đôn Ta vui vẻ nói, “May mắn là cậu thông minh giống anh, nên chúng ta không gặp khó khăn trong việc giao tiếp với nhau, bằng không chỉ có một mình Einstein-Phì anh đây, chẳng phải là rất cô độc sao?! Có lẽ cậu có thể nói chuyện với anh cũng là nhờ anh quá thông minh, bởi vậy trong vô thức chỉ số thông minh của cậu cũng được nâng cao theo. Không biết cậu còn nhớ không, lúc cậu mới tới, chậc chậc, không nói một lời nào, tựa như bé ngốc, còn giờ cậu có thể giao tiếp bình thường, hẳn là nhờ anh hết!” Càng nói ta càng hưng phấn, cảm giác mình rất có lý.

An An trầm mặc không nói, kệ ta tự biên tự diễn, sau đó nâng móng vuốt lau mấy giọt nước mắt vừa mới chảy khỏi mắt ta, nói với giọng điệu ghét bỏ, “Chỉ chút chuyện nhỏ vậy cũng khóc được?” 

An An cố tình chuyển chủ đề?

Dù là cố tình chuyển chủ đề, thì đề tài này của An An cũng vô cùng hợp ý ta. Nó đang quan tâm ta, an ủi ta, 

Vui quá!

Chua xót trong lòng ta tới nhanh đi cũng nhanh, tự ta cũng không nhớ tới việc đã từng khóc nhè nữa. d;liễn.đànl.lêqunlys,đôln"n Thật ra ta khóc không vì phải chật vật chạy trốn con Rewby, mà là vì việc khác. Ta rất hoài niệm lúc làm người, làm chó mặc dù cơm áo không lo, nhưng cũng không vui vẻ hơn so với lúc làm người bao nhiêu. Cho nên ta mới luôn tìm cách chọc An An, khiêu chiến khả năng chịu đựng của nó, bắt nó chơi với ta, nhằm phân tán những ý tưởng không mấy vui vẻ và những vương vấn về cuộc sống trước kia.

Làm người, mặc dù sẽ gặp phải rất nhiều việc bất đắc dĩ nhưng ít nhất có thể làm những điều mình thích. Làm chó, dường như chỉ có thể dựa vào người khác, thoạt nhìn không buồn không lo, lại không khiến ta cảm thấy tự tại.

Có lúc ta nghĩ nếu ông trời đã để ta thành chó tại sao lại không lấy luôn những kí ức của kiếp trước đi, như vậy ta sẽ vui vẻ sống như một con chó bình thường, không phải lo nghĩ gì.

Có thể con Rewby kia sống còn vui vẻ hơn ta nhiều, tối thiểu lúc nó ôm cột điện, nụ cười của nó là thật lòng.

Chương 9-2

Hôm Nguyên Tiêu ta bỗng nhớ ra một chuyện phải làm. Mấy ngày sau lúc Kỳ Kỳ, Trừng Trừng đi học, Gia Vượng đi làm, Chương Nguyệt xách túi đi siêu thi mua đồ, trong nhà chỉ còn lại ta và An An, ta biết cơ hội đã tới.

Ta chạy vào phòng Kỳ Kỳ, đẩy cánh cửa chỉ được khép hờ ra, thấy laptop của Kỳ Kỳ nằm trên giường. Quả thật trời cũng giúp ta! Ta nhảy lên giường, dùng móng vuốt mở máy ra, nhấn nút khởi động. Trong lúc chờ máy khởi động, ta bỗng thấy An An vốn đang ở phòng khách chơi lại đứng trước cửa phòng từ lúc nào không biết. An An thấy ta sử dụng laptop trông rất thuần thục thì khóe miệng co giật có vẻ hơi kinh ngạc. Ta coi phản ứng của An An là tán thưởng trí thông minh cực cao của ta, hả hê cười một tiếng. 

Màn hình sáng lên, ta dùng móng vuốt điều khiển con chuột, nghiêm túc nói với An An, “Anh đã nói với cậu rồi, anh là Einstein-Phì, là một con chó cả máy vi tính cũng biết xài, ngầu không?” Nói xong, ta tập trung tinh thần mở trang tìm kiếm lên, cẩn thận đánh từng chữ vào khung tìm kiếm, không rảnh để ý tới An An nữa.

Ta đánh vào từ khóa về tai nạn xe cộ ngày đó, chẳng mấy chốc đã tìm thấy tin tức liên quan.

Ngay ngã tư Đồng Quan thuộc Phượng Châu xảy ra tai nạn xe cộ, chiếc Chevrolet đụng vào chiếc Bentley vô tội.

Hai người điều khiển xe đã tử vong ngay trên đường tới bệnh viện, hai người ngồi ở ghế phụ một bị thương nặng một bị thương nhẹ.

Khi ta đọc thấy chiếc Chevrolet do ta lái đụng vào chiếc Bentley khiến người lái tử vong lòng ta vô cùng áy náy. Hôm đó ta không uống rượu nhưng người bạn ngồi bên cạnh lại uống không ít. dinlễn.đàn;n.lê,qum;ý,đômn Trong clip tin tức, chiếc Chevrolet bị mất khống chế, đánh võng giữa đường, đến ngã tư thì tông vào chiếc Bentley đang đứng chờ đèn đỏ ngay lối đi bộ. Ta đoán có lẽ là người bạn kia uống say gây rối dẫn tới tai nạn chết người này. Vốn ta muốn xem xem người bạn kia có bị sao không, giờ đột nhiên cảm thấy bị thương nhẹ đúng là quá hời cho cậu ta…. Người ta một chết một bị thương nặng kìa.

Ta thở dài, tâm tình nặng nề. Đúng lúc này, nệm giường chợt nhún một cái, An An nhảy lên. Ta định đóng trang tin thì bị An An ngăn lại. Nó nhìn màn hình, rồi nhìn ta.

Không biết người bị thương nặng kia có thoát cơn nguy kịch chưa?

Ta sợ An An phá hư laptop của Kỳ Kỳ, bèn khép laptop lại nói với nó, “Chúng ta ra ngoài chơi đi, không được đụng lung tung vào đồ của chủ.”

An An nói, “Cậu đụng.”

Quá đáng! Ta tưởng tượng trán mình đang nổi lên ba vạch đen, lừa An An bằng một cái cớ rất tệ, “Laptop của Kỳ Kỳ chưa tắt, nên anh lại tắt giùm thôi.”

“Cậu tắt giùm sao không nhấn vào nút tắt.”Trời ơi, có cần kỹ tới mức đó không?! Thật là khó lừa! Ta đành mở máy ra lại, nhấn nút tắt máy, vừa khép máy lại vừa nói, “Vừa rồi anh quên! May nhờ có cậu nhắc. Anh tìm cả buổi mới biết chỗ nào là tắt máy đó.” Ta cố tỏ vẻ là rất cảm ơn An An.

“Thừa nhận mình lén vọc laptop của chủ rất khó sao?”

“….”

Ta mất mặt, la lên, “Dám nói chuyện với anh hai như vậy đó hả?!” 

An An nay đã được bảy tháng tuổi, thân hình có biến đổi rất lớn, dù ta có vỗ ngựa chạy theo cũng đuổi không kịp, vì giờ nó đã ba mươi ký. Ta nghe Chương Nguyệt nói, giống Harry có hai chủng nhỏ và lớn, An An mới bảy tháng đã ba mươi ký thì chắc chắn là thuộc chủng to con. diễnnn.đnnlàn/"lê,quý,đư,,,ôn Còn ta, sáu tháng rưỡi, đứng bên cạnh nó trông chẳng khác nào chim nhỏ nép vào người. Cho nên lúc ta nói ra câu kia thật sự chẳng có chút thuyết phục nào. Ngày trước hai đứa xêm xêm nhau, bắt nó kêu ta anh hai không thấy áp lực, giờ thì chỉ nhìn nó đã có áp lực rất lớn rồi. Hồi xưa ngày nào ta cũng hành động như là anh hai thực sự, dần dần không dám nữa, chỉ ngẫu nhiên mới dám nói một vài câu phô trương thanh thế.

An An không tiếp tục dây dưa, xoay thân nhảy xuống giường, đi ra khỏi phòng ngủ. Ta cũng nhảy xuống đuổi theo sau, thầm nghĩ: chẳng lẽ ta đã nói sai cái gì nên An An mới không thèm để ý đến ta? 

Ta theo sát mông An An, nói, “Được rồi, anh thừa nhận là anh lén vọc máy tính của Kỳ Kỳ, được chưa? Tại vì anh tò mò quá, lần sau nhất định sẽ không lén chơi, sẽ rủ cậu chơi cùng, được không?”Ta vừa đi vừa nói, đầu bỗng đụng vào mông An An, bởi vì nó đột nhiên dừng lại. Lỗ mũi ta đau nhói. Ta vẫy vẫy đầu, nói với An An, “Mông cậu cứng quá!”

“Cậu không phải là chó.” An An chợt nói. 

Ta sững sờ, ý gì?! Ta bỗng liên tưởng đến câu người ta thường dùng để mắng chửi người khác: mày không phải là người!

Ta hỏi, “Sao lại mắng anh?”

“Tôi nói cậu không phải là chó, bởi vì cậu biết dùng máy vi tính, biến chuyển kênh ti vi tới tiết mục yêu thích, biết bỏ rác vào thùng rác, biết xoay mặt đi lúc con gái thay quần áo, biết rửa mặt rửa móng…. Tóm lại hành vi của cậu không có chút nào giống chó cả.” Giọng của An An rất tỉnh táo, vừa nói vừa nhìn ta bằng ánh mắt dò xét.

Hả….

“Rốt cuộc anh đã biết vì sao trong một đống chó, chỉ có hai chúng ta là có thể giao tiếp bình thường với nhau….” Ta sững người nhìn An An nói.

Bởi vì cả hai bọn ta đều có linh hồn của con người! Nếu nói theo cách của của nghĩa vô thần thì là có lối suy nghĩ của con người!

Ta đắm chìm trong niềm vui sướng, ngay khoảnh khắc này ta cảm giác mình đã có  đồng bạn! Thì ra không phải chỉ có một mình ta chiến đấu! Trời ơi, con sắp điên rồi!

Ta xông tới cạnh An An, nhào lên người nó, chắc chắn là không bổ nhào thành công, nhưng vẫn không làm giảm được niềm vui đang ngập tràn toàn thân ta, “Cậu cũng không phải là chó! Đúng không? Đúng không?”


Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau