EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 56 - Chương 60

Chương 45

Ta quay xong cảnh cuối cùng trong ngày, xem như kết thúc công việc hôm nay. Châu Châu gọi điện thoại hỏi ý An An, biết An An không tới đón, nên tự đưa ta về.

“Phì Phì, chị đi đây, em ở nhà ngoan nha!” Châu Châu cúi đầu tự lẩm bẩm, “Anh Trang để em ở nhà một mình không những không lo chút nào, còn không nhờ người trông em… Thật là khó hiểu…” Ta cười trộm, thầm nghĩ, không có người trông một mình ta tự do tự tại, chẳng phải giữ hình chó, sung sướng biết bao nhiêu!

Ta tiễn Châu Châu xong, chạy về phòng ngủ biến thành hình người, đầu tiên đi tắm rửa sạch sẽ thay đồ, sau đó thoải mái nằm trên giường chơi di động. 

Ta nhanh chóng đăng nhập vào weibo theo thói quen, xem tin trên đó một lát mới gởi tin nhắn cho An An.

‘Tối nay về nhà ăn cơm không?’

An An nhanh chóng trả lời. 

‘Không, hôm nay đi ăn với Trang Minh. Cậu không muốn nấu thì gọi đồ ăn ngoài đi, có thể tôi sẽ về trễ không mua cho cậu được.’

Dẫn anh họ đi chơi… Ta nhìn tin nhắn với ánh mắt u oán.

‘Tôi tự lo được, đừng bận tâm. Đi chơi vui đi! Nhớ đừng uống quá nhiều rượu!’

‘Ừ, ngủ ngon.’

Ta nhắn tin xong, nằm lỳ trên giường ngủ một giấc tới bảy giờ tối mới bò dậy nấu mì ăn. Dù ở nhà một mình cũng phải đối xử tử tế với bản thân. Thêm trứng gà, thêm chân giò hun khói, một vài cọng cải, vài giọt dầu vừng, xong!

Ăn mì xong, ta thu dọn phòng bếp sạch sẽ, rồi vào phòng sách. Tính ra phòng này đã bị ta chiếm cứ gần như hoàn toàn, bởi vì An An rất ít đem việc về nhà làm, ngoại trừ ở trong này đọc sách luyện chữ còn lại hầu như không sử dụng.

Ta mở phần mềm đồ họa lên, thuần thục thiết kế nhân vật rồi vẽ truyện. Lúc linh cảm tới có thể nói là vẽ nhanh như chớp. Ta đăng truyện lên, chỉ chớp mắt lại thấy Thẩm Án chia sẻ bài, xem ra Thẩm Án thật sự rất thích truyện của ta!

Ta bỗng nhớ tới bạn Sói, phát hiện đã lâu mình chưa lên QQ. Ta vừa đăng nhập, đã thấy bạn Sói xuất hiện.

Sói cô đơn: Cậu còn biết đường lên đây?!

Ta: Hi, đã lâu không gặp! Gần đây sao rồi, có nhớ tôi không? Ha ha!

Bạn Sói gửi đến một khuôn mặt nôn mửa. Ta nhìn màn hình cười hì hì, không cần soi gương cũng biết bộ dạng của mình bây giờ chắc chắn trông rất bỉ ổi.

Sói cô đơn: Định báo sớm với cậu mà mãi không thấy cậu lên. Chuyện kiếm việc làm đó, tôi đã hỏi bạn bè xung quanh rồi, nhưng không thấy việc gì phù hợp để giới thiệu cho cậu cả… 

Lâu vậy bạn Sói vẫn nhớ chuyện ta nhờ, ta lại thật lâu không lên, đúng là có hơi vô trách nhiệm. Ta lập tức trả lời: Tôi đã tìm được việc rồi! Dạo này bận lu bù quên nói với cậu, ngại quá!

Sói cô đơn: Vậy thì tôi an tâm rồi.

Sau đó Sói cô đơn gởi cho ta một đường link.

Ta nhấp vào xem thử mới thấy, đây chẳng phải là truyện ta vẽ hay sao? Chẳng lẽ bạn Sói phát hiện chuyện gì? Ta chột dạ nhìn khung nói chuyện, chỉ sợ bạn Sói đột nhiên gởi tới mấy lời kinh người.

Sói cô đơn: Mau xem đi, tôi vô tình độc được trên mạng đó! Rất hài! Mỗi lần xem tôi đều có cảm giác rất quen thuộc, giống những chuyện đã xảy ra lúc chúng ta chơi mạt chược không?

Nói tới đây, Sói cô đơn lại gửi cho ta mấy đường link nữa. 

Xem ra Sói cô đơn vẫn chưa nghĩ tới người vẽ và ta là một, có nghĩa cũng không biết chuyện ta bôi xấu cậu ta ha ha.

Sói cô đơn: Nhất định người vẽ truyện này cũng ngày ngày rảnh rỗi chơi game như chúng ta…

Ta: Ha ha, đúng là rất hài! Người vẽ chắc chắn là thiên tài! Cả mấy chuyện vặt vãnh như vậy cũng vẽ thành truyện cười được!

Sói cô đơn:…

Sự im lặng của bạn Sói khiến ta hơi căng thẳng, chẳng lẽ khen lố quá bị lộ?!

Sói cô đơn: Đáng lẽ cậu phải nói mấy câu như ‘Người này vẽ quá xàm!’ này nọ chứ? Hôm nay cậu hơi lạ, bình thường vô cùng tự kỉ, không ngờ cũng có lúc khen người khác! Tôi bắt đầu hoài nghi chữ ‘thiên tài’ của cậu ở đây là ý chê bai.

Ta lúng túng đáp: Xem cậu kìa! Tuyệt đối không phải chê bai, là thật lòng tán dương đó! Tôi là người lòng dạ khoan dung, mặc dù hơi tự kỷ, nhưng tự yêu bản thân có gì sai? Lòng dạ khoan dung tất nhiên sẽ thấy được rất nhiều ưu điểm của người khác rồi. Tự nhiên muốn làm bạn với người đó ghê!

Sói cô đơn: Lý luận ghê quá, sém chút bị cậu thuyết phục rồi.Sao hôm nay bạn Sói đột nhiên lanh lẹ dữ vậy, truy mãi không tha khiến ta muốn đăng xuất luôn cho rồi! Không được, lúc này mà làm bộ cúp điện sẽ càng bị nghi ngờ nhiều hơn.

Bạn Sói tuy lanh lẹ, nhưng người nhanh trí như ta sao có thể chịu thua. Ta lập tức nói sang chuyện khác: Lên chơi mạt chược đi!

Sói cô đơn: Hôm nay có việc, không chơi được.

Trời ơi, lần đầu tiên ta chủ động hẹn lại bị từ chối! Không cam lòng!

Ta trả lời bất đắc dĩ: Tám giờ tối rồi, dù cậu có đi làm, lúc này cũng đã hết giờ làm rồi còn đâu!

Sói cô đơn: Chẳng lẽ cậu không biết trên thế giới này có cái gọi là ‘tăng ca’ sao?

Ta: A, cậu đi làm rồi à?

Sói cô đơn: Đúng vậy, tôi đã tìm được việc ở công trường.

Nói láo với vẻ mặt tỉnh bơ vậy cũng được à?!

Ta: Ồ, nghe nói làm ở công trường một tháng được tới sáu bảy ngàn tệ lận đó!

Sói cô đơn: Cậu biết nhiều quá ha…

Ta nói xạo với giọng điệu nghiêm túc: Vì tôi cũng từng làm mà! Giãy giụa trong đói nghèo, trên có già dưới có trẻ, chỉ cần có việc kiếm được tiền là làm thôi, đừng nói chi đi dọn gạch!

Sói cô đơn gởi cho ta một khuôn mặt chảy mồ hôi: Dưới có trẻ?

Ta nghẹn lời một chốc, sau đó bịa chuyện: Nhà nghèo, cưới vợ sớm, vợ vừa sinh xong một đứa đã bỏ trốn với tên khác. Giờ tôi phải vừa làm việc vừa chăm sóc bé con, còn có cha già ở nhà chờ mua thuốc. Vậy nên tôi mới thật lâu không lên mạng. Không có thời gian rảnh, thỉnh thoảng chơi net một hai giờ coi như là thú tiêu khiển duy nhất của tôi… Ây da…

Sói cô đơn: Không ngờ người hài hước như cậu cũng có cuộc sống khá nhấp nhô. Sau này trong nhà đói cứ nói với anh!

Ta: Người nghèo chí không nghèo! Không nên nói như vậy! Rồi, giờ tôi phải về cho con bú đây, tạm biệt.

Sói cô đơn: Tạm biệt…

Ta tắt máy tính, cười hì hì nghĩ, chắc bạn Sói phải mất một lúc lâu mới có thể ‘tiêu hóa’ hết mớ tin sốc trên, ha ha ha…
Ta vui vẻ ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách chơi trò chơi.

Đã mười một giờ đêm, trời tối đen, mặt trăng lú ra một ít giữa tầng tầng mây bao quanh.

Trễ thế này bọn họ còn chưa về, nhất định là chơi vui đến quên cả trời đất luôn rồi! Hừ! Sớm biết vậy ta đã mặt dày mày dạn bắt An An dẫn theo!

Ta che miệng ngáp một cái định không chờ nữa về phòng ngủ, ai ngờ mới ra khỏi phòng sách đã nghe có tiếng động ngoài phòng khách. 

An An về?

Ta đặt di động lên bàn, biến thành hình chó, giấu hết đồ đạc rơi vãi trên đất vào trong góc, rồi hấp ta hấp tấp chạy ra đón. 

Ra phòng khách, ta thấy Trang Minh đang đỡ An An đi vào. Trang Minh bật đèn lên, đóng cửa lại, để An An nằm trên ghế sa lon, sau đó ngồi xuống bên cạnh.

Ta đi tới, hít hít mùi trên người An An. Mùi rượu nồng nặc, chắc là đã uống nhiều lắm đây!

Trang Minh nhìn ta cười nói, “Ngôi sao lớn đang ở nhà à? Xin lỗi, trễ thế này mới về, làm phiền mày nghỉ ngơi rồi!”

Ta gâu một tiếng xem như đáp lại, sau đó nhìn An An xem thử cậu ta có ổn không. diễm"0"n.đàn/lê,quý,đưl]ôn Trang Minh hình như hơi nhức đầu, vừa day day huyệt Thái dương vừa nhìn chằm chằm An An đang nằm yên trên ghế, khóe miệng khẽ nhếch, nói, “Vừa rồi Trang Cận cản rượu giùm tao nên mới say thế này. Đều là lỗi của tao hết.”

Trang Minh không chỉ nhìn An An với ánh mắt dịu dàng, còn dùng giọng điệu ngọt ngào nói những lời kia khiến ta lập tức nổi da gà đầy người, cảm giác vô cùng khó chịu một cách khó hiểu.

Hẳn là ta nhạy cảm quá rồi, mặc dù hiện giờ xã hội đã bớt khắt khe với đồng tính luyến ái, chủ trương tự do yêu đương, nhưng Trang Minh và An An là anh em họ… Suy nghĩ của ta thật xấu xa…

Mặc dù Trang Minh trông vẫn còn tỉnh táo nhưng ta có thể ngửi thấy cậu ta cũng uống không ít, có điều so với An An thì có thể nói là cực ít.

An An mới xuất viện mấy tháng, phải hai tháng nữa mới đầy nửa năm, giờ lại uống rượu như vậy… Đang lúc ta lo lắng cho tình trạng sức khỏe của An An thì Trang Minh bỗng đứng dậy, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, sau đó cầm một cái khăn ướt ra, khom lưng lau mặt cho An An, động tác tỉ mỉ cẩn thận. An An chỉ hơi nhíu mày một cái Trang Minh đã lập tức nhẹ tay hơn nhiều.

Đang lúc ta hận không thể biến thành hình người đi nấu canh giải rượu cho An An thì Trang Minh bỗng nhìn chằm chằm An An không nhúc nhích. Ta ngửa đầu nhìn Trang Minh, thấy trên khuôn mặt đó có ngàn vạn tình cảm dịu dàng.

Má ơi, ta không thể tự an ủi là mình quá nhạy cảm nữa rồi! Trang Minh rất, rất lạ! Mọi khi thấy nói chuyện với An An cũng bình thường, sao tối nay lại thế này? diến.đàn/lê"qbiuý"dfđôn Chẳng lẽ bởi vì được An An chắn rượu giúp nên không thèm quan tâm luân lý gì nữa, yêu An An?!

Đang lúc ta suy nghĩ lung tung, càng nghĩ càng thấy sợ thì Trang Minh bỗng cúi đầu. Ta đờ người. Mợ nó, không phải là muốn thừa dịp An An say hôn trộm An An đấy chứ?!

Không được! Ta phải giúp đàn em của ta bảo vệ tấm thân ngọc ngà! Tên Trang Minh này sao dám thừa dịp cháy nhà đi hôi của?!

Ngay lúc môi Trang Minh sắp dán lên môi An An, ta chồm nửa thân trên lên chắn trước người An An, nâng một móng vuốt lên đẩy mặt Trang Minh ra. Trang Minh đang nhắm hai mắt, bất ngờ bị ta đẩy ra, hình như lập tức tỉnh táo lại, sắc mặt tái nhợt, làm rớt chiếc khăn lông trong tay xuống thành ghế, nhìn An An với ánh mắt khiếp sợ, sau đó, lui về sau, xoay người đi vào phòng của mình.

Ta thở phào một hơi. 

Hù chết người! Nếu Trang Minh quyết tấm muốn ‘ăn đậu hủ’ của An An, chắc chắn ta cũng không ngăn nổi, anh ta có thể tự hiểu ra là tốt nhất.

Ta sợ Trang Minh còn quay lại bèn ngồi canh bên cạnh An An, mắt cũng không dám nhắm.

Trang Minh xách hành lý ra. 

Đã ba giờ sáng, anh ta muốn đi?

Ta nhìn Trang Minh đang đi về phía cửa với ánh mắt cảnh giác. Ngay lúc ta cho rằng Trang Minh sẽ đi luôn không quay đầu lại, thì anh ta đột nhiên nghiêng đầu nhìn An An với ánh mắt phức tạp.

Ánh mắt đó khiến ta thấy rất không thoải mái, bèn di chuyển thân thể chắn tầm mắt của anh ta.

Trang Minh hồi phục tinh thần, nhìn ta cười. Nụ cười kia không phải là nụ cười lúc buông tay, mà là nụ cười với dã tâm bừng bừng!

Ta biết An An ưu tú, nhưng không ngờ lại ưu tú tới mức ngay cả anh họ cũng muốn bắt lấy cậu ta!

Trái tim ta sắp không chịu nổi rồi!

Chương 46-1

Ta chờ Trang Minh xách hành lý đi rồi, nhanh chóng biến thành hình người, khóa cửa, cài chốt an toàn, xác định cửa sẽ không đột nhiên bị mở từ bên ngoài xong, chạy vào lôi đồ đã giấu ra mặc vào. Sau đó ta quay lại phòng khách, nhìn An An nhất thời không biết phải làm sao. Muốn di chuyển An An cao to như quái vật này dưới tình huống cậu ta gần như bất tỉnh bằng thân hình thiếu niên gầy ốm của ta… Nói dễ hơn làm! Ta siết chặt nắm tay, thở dài… Đành để An An nằm ngủ trên sô pha vậy.

Ta giúp An An lau người sơ sơ xong đã năm giờ sáng, bầu trời ngoài cửa sổ đang từ xanh xám biến thành xanh trắng, cảm giác mềm mại, trong trẻo. Ta vừa xoa bả vai dụi mắt, vừa đi phòng bếp bắt nồi cháo trắng lên, rồi nấu canh giải rượu.

Trong lúc chờ nấu ta đã ngáp đến năm sáu cái, nước mắt giàn giụa. Sáu giờ rưỡi, canh sôi, cháo cũng nhừ. Ta cắt nhỏ vài cọng cải cho vào nồi cháo, quấy mấy cái, tắt lửa, sau đó đổ canh giải rượu ra chén, rửa tay, đi ra phòng khách xem thử An An sao rồi.

Hẳn là An An cũng sắp tỉnh, chân mày nhăn nhúm lại. Ta vào phòng vệ sinh làm ướt khăn, vắt khô, đem về phòng khách lau mặt và cổ cho An An. 

An An từ tử mở mắt ra, nhìn ta hồi lâu mới nhéo nhéo Ấn đường.

“Cậu không ngủ à? Khụ khụ…” An An hỏi.

Ta xoay người đi vào phòng bếp bưng canh giải rượu ra đưa cho An An.

“Uống đi, sẽ bớt khó chịu ngay!”

An An uống một hơi hết sạch chén canh, sau đó ngồi tựa vào sofa nhắm mắt dưỡng thần. “Trang Minh đâu rồi?”

Không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc là ta lại nhớ chuyện tối qua, lập tức thấy lúng túng, do dự không biết có nên nói cho An An nghe chuyện Trang Minh không.

An An nhìn ta, ngạc nhiên hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì à?”

Ta trả lời đúng sự thật, “Rạng sáng Trang Minh đã xách hành lý đi rồi.”

“Sao đột nhiên lại đi? Trước khi đi có nói gì không?”

Ta lắc đầu.

An An suy nghĩ một lúc rồi nhìn ta với ánh mắt dò xét, “Cậu còn chuyện giấu tôi phải không? Chẳng lẽ Trang Minh đã thấy cậu biến hình nên sợ tới mức trốn đi?”

“Tôi lanh trí như vậy sao có thể để anh ta nhìn thấy tôi biến hình chứ! Hơn nữa cậu đừng có lúc nào cũng nghĩ cái kiểu như trừ cậu ra thì ai cũng dễ bị dọa được không? Cậu không sợ thì người khác cũng chưa chắc sợ, bởi vì dù sao tôi cũng là một thiếu niên tuấn tú!”

An An cười cười, bưng ly nước ấm trên bàn lên uống một hớp, nói, “Không phải thì tốt rồi. Cậu trông tôi cả đêm à? Sáng nay có đi quay không?”

Ta đáp, “Trưa mới đi. Một lát ăn cháo xong, tôi sẽ ngủ bù. Không vội.” Về chuyện Trang Minh, sau khi suy tư một hồi ta quyết định sẽ nói cho An An nghe, tránh việc An An không biết gì lại bị thiệt thòi.Trang Minh, xin lỗi đã nói ra bí mật anh không muốn ai biết.

Ta kể lại chuyện cho An An nghe, không thêm mắm thêm muối gì. Mới đầu An An bình tĩnh nghe, tới đoạn Trang Minh muốn hôn, mặt hơi ngẩn ra, sau đó nhăn mày lại.

“Chuyện là vậy đó! Có điều, cậu yên tâm đi, tôi đã dũng cảm đứng ra chặn anh ta lại rồi! Đang cảm thấy rất may mắn vì có tôi bên cạnh, thấy tôi quá quan trọng đúng không?!” diễn.đàn;lê,quý"đôchvjn Dù tình huống trong tình huống nào, ta cũng không bỏ được tật xấu tự khen của mình, ha ha.

Ta hưng phấn nói xong, phát hiện An An vẫn chưa lên tiếng, lập tức nghĩ tới tình huống xấu, khẩn trương cầm hai vai An An lắc lắc, kích động hỏi, “Không lẽ cậu cũng thích anh họ của mình? Hai người không thể đến với nhau đâu!” An An, mau tỉnh lại đi! Trang Cận, mau tỉnh lại đi!

“Thực ra Trang Minh cũng không có quan hệ huyết thống với nhà tôi.” An An nói ra mấu chốt của vấn đề.

“Hả?!” Ta ngơ người, “Cậu nói gì?! Anh ta không phải con của bác cậu? Hai người chẳng phải đều họ Trang sao?! Thật không ngờ cậu vì muốn ở cùng với anh ta mà không chừa bất kỳ thủ đoạn nào!”

An An lấy tay ta ra, kéo ta ngồi xuống bên cạnh, thở dài nói, “Đừng tự suy diễn lung tung. Bác tôi là con nuôi của ông nội, trên danh nghĩa là bác nhưng không có quan hệ ruột thịt, cho nên cậu có thể ngừng tưởng tượng những câu chuyện yêu đương trái luân lý này nọ trong đầu rồi đó.”

A, vậy chẳng có lý do chính đáng nào để ngăn cản bọn họ yêu nhau nữa… Bỗng có chút không vui là sao vậy? Chẳng lẽ ta ganh tỵ với An An?

Ta buồn buồn hỏi An An, “Vậy là cậu quyết định đáp lại tình cảm của Trang Minh?”

An An nghiêm mặt liếc ta một cái, xoa xoa cần cổ bị đau vì ngủ sai tư thế, “Xin lỗi, tôi không thích. Nếu Trang Minh thật sự thích tôi, tôi chỉ đành vô tình cự tuyệt thôi. Dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là Trang Minh phải tỏ tình thì tôi mới từ chối được. Đã khiến cậu thất vọng rồi phải không?”Tâm tình của ta bỗng nhiên tốt lên hẳn! 

Ta cười rạng rỡ nắm lấy tay An An, ân cần đấm bóp, “Cậu thật là! Sao lại nói tôi như vậy chứ, người ta có ý tốt mà! Tôi chỉ nói vậy thôi còn quyền lựa chọn vẫn thuộc về cậu, nếu cậu quyết định mặc kệ luân lý đạo đức tôi cũng sẽ không nói gì, bởi vì đó là chuyện riêng của hai người. dsdiễn.đàn/lê,quvku]ý,đôn Đương nhiên, giờ không có vấn đề gì về luân lý, tôi càng không có lập trường để phản đối. Cậu đừng chế giễu tôi nữa!”

An An giật tay lại, hết cách với khuôn mặt tươi cười của ta.

“Cháo chín chưa? Cậu mau ăn no rồi đi ngủ bù đi, tới giờ tôi sẽ gọi dậy cho. Giờ tôi đi tắm đây.”

“Ừ.” Ta nhìn theo bóng lưng An An, cảm giác nặng nề lúc trước tự nhiên tan thành mây khói lúc nào không hay.

Ăn cháo xong, ta về phòng ngủ, nằm dài trên giường, trong đầu toàn là hình ảnh Trang Minh quay mặt lại mỉm cười.

Không phải anh em ruột, hèn chi dám cười tự tin… Trang Minh sẽ vì An An cự tuyệt mà từ bỏ chứ? Nghĩ tới đây, ta thở dài một hơi, lật người, cảm giác mình thật là nhiều chuyện, cứ lo chuyện riêng của người khác. Ta nhắm mắt lại, buộc mình mau đi ngủ.

Ta ngủ một giấc thật đã, nhưng khi nhìn thấy kim giờ đồng hồ đã chỉ tới số sáu, cảm giác ‘đã’ lập tức biến mất trong chớp mắt. Ta vội vàng vọt xuống giường, chạy đi đánh răng rửa mặt. Mẹ ơi, sao lại trễ thế này!

Lúc ta lao ra khỏi phòng vệ sinh, chuẩn bị đi tìm An An hỏi tại sao không gọi dậy giùm thì đã thấy An An đứng khoanh tay tựa lưng vào khung cửa nhìn ta.

“Tôi đã xin nghỉ cho cậu rồi. Đừng lo, ổn định hơi thở đi, nào hít vào… thở ra…”

Hít vào… thở ra... Ta sụp vai, ngồi xuống sofa.

“Sao không nói sớm… Hại tôi sợ muốn chết!”

“Nếu tôi nói trước cậu sẽ đồng ý sao?” An An hỏi lại.

Được rồi, có thể ta sẽ không đồng ý.

An An lại nói, “Cậu cả đêm không ngủ lại đi quay phim chẳng khác gì gián tiếp lãng phí thời gian và công sức của người ta, không bằng ở nhà nghỉ ngơi cho rồi.”

“Cậu đã thành công trong việc thuyết phục tôi!”

Chương 46-2

Lúc này, điện thoại di động của An An đột nhiên đổ chuông. An An móc ra xem, sau đó giơ tay ra hiệu cho ta đừng nói. Ta bỗng có dự cảm, người gọi đến là Trang Minh.

Ta nhích lại gần An An, dán sát lỗ tai vào mu bàn tay đang cầm điện thoại của An An để nghe lỏm cuộc nói chuyện của hai người.

“Trang Minh à? Anh tới nhà chưa? Sao không chào một tiếng đã đi rồi? Đã là việc gấp thì đành vậy.” Giọng An An rất thản nhiên, dù biết Trang Minh có ý tưởng lạ nhưng vẫn duy trì lễ phép cơ bản.

Diễn hay lắm!

Ta giơ ngón cái với An An tỏ vẻ tán thưởng. An An bắt lấy tay ta không cho ta quấy rối.

Ta cúi đầu nhìn tay An An, cảm nhận lòng bàn tay khô ráo ấm áp, ma xui quỷ khiến bỗng vươn ngón trỏ gãi gãi lòng bàn tay đó… An An nghiêng đầu nhìn ta. Cái nhìn này khiến tim ta đập bịch bịch khác thường. Ta vội giật tay ra, xoay lưng lại nhìn đám cây ngoài cửa sổ, cố gắng trấn an trái tim cuồng loạn.

Bùm bùm.

Cảm giác này thật đáng sợ! Ta cần ăn chút gì đó cho đầu óc tỉnh táo lại.

Ta đứng dậy đi vào phòng bếp.

An An cúp điện thoại, đi theo ta.

“Tôi đã nấu cơm rồi.”

“Hả? Hôm nay cậu không đi công ty à?”

“Hôm nay là chủ nhật.”

“À, tôi quên mất.”

Ta ngồi đối diện An An, vừa gặm sườn vừa lén quan sát An An.

Giang Ôn à, mày lạ quá.Ta suy nghĩ mất vài ngày vẫn không biết mình bị làm sao vậy? Không ngờ người cơ trí như ta cũng có ngày lãng phí thời gian cho vấn đề kiểu này! Ta quyết định tạm thời không nghĩ nữa, cứ để vậy đi, không chừng sau đó sẽ bỗng nhiên ngộ ra.

Ta vừa quay xong một cảnh, ngồi chán quá, quyết định đi dạo xung quanh một vòng xem thử. Nay đã là giữa tháng năm, phim cũng sắp quay xong, tuy có lúc cảm thấy khô khan vì cuộc sống đơn điệu trong đoàn phim, nhưng nghĩ đến việc sắp phải rời khỏi một nơi đã ở lâu như vậy, lòng vẫn có chút không nỡ.

Gần đây đột nhiên đa sầu đa cảm hẳn, chẳng lẽ tháng năm là tháng u buồn sao?

Ta và anh vệ sĩ đi tới đi lui một hồi, đột nhiên bắt gặp Chu Bái trên đường. Chu Bái chào hỏi, “Thường Trụ, Phì Phì quay xong rồi à?”

Anh vệ sĩ đáp, “Vẫn chưa, lát nữa còn một cảnh.”

“Vậy anh còn dẫn nó đi dạo? Không vào phòng nghỉ ngơi à?”

Anh vệ sĩ đáp, “Phì Phì muốn đi dạo.”

“Anh chiều nó quá!” Ta đoán có lẽ Chu Bái còn muốn nói, “Chỉ là một con chó thôi, có cần khoa trương dữ vậy không?! Chó mà biết cái gì muốn hay không muốn?!”

Trong đoàn phim, Chu Bái được đánh giá là nhiệt tình với tất cả mọi người, hễ há miệng là em em anh anh ngọt xớt, nên mặc dù phần diễn không nhiều, lại hay diễn sai, nhưng vẫn lăn lộn thuận buồm xuôi gió, trở nên đối lập mãnh liệt với Diêu Viễn cứ bị đạo diễn Triệu trách mắng liên tục. Càng như vậy, Chu Bái càng thích tiếp cận Diêu Viễn. diễn;ln.đàn;;lê"quý"đn;lôn Nếu Diêu Viễn bị la, Chu Bái nhất định sẽ là người đầu tiên xông tới an ủi lúc Diêu Viễn nghỉ ngơi. Trong đoàn phim ai cũng nói hai người đúng là học cùng trường có khác, thân thiết hơn hẳn.Chỉ có ta, do Chu Bái không đề phòng, nên mới nghe được những lời oán thầm và chửi rủa của tên này với mọi người, điển hình khẩu phật tâm xà. Ta đã bắt gặp mấy lần Chu Bái dùng tài khoản nặc danh viết bài bôi xấu Diêu Viễn và vài diễn viên khác trong đoàn. Cho nên mỗi lần Chu Bái lại nói chuyện phiếm với Châu Châu và Thường Trụ ta đều không thèm để ý tới.

Chu Bái là người duy nhất trong đoàn phim ta không thèm nể mặt, không thèm chơi chung. Ta lười đóng kịch với tên này, thấy ghét quá diễn không nổi.

Cứ nhìn Chu Bái là ta lại nghĩ Diêu Viễn có một tên bạn học như vậy thật là bất hạnh.

Chu Bái cúi đầu cười thân thiết với ta, rồi ngồi xổm xuống vuốt đầu ta, nói, “Cứ mỗi lần thấy Phì Phì là em lại hận không thể ôm nó về nhà nuôi!”

Thường Trụ cười ra tiếng, đáp, “Nhưng Phì Phì lại không thích chơi với chỉ mình cậu!”

Chu Bái mặt dày ôm ta cọ cọ. Ta ghét muốn chết lại tránh không thoát. “Em lại thích cái tính kiêu ngạo của nó! Dễ thương quá đi mất!”

Thường Trụ không biết bộ mặt thật của Chu Bái, nhận xét, “Trong đoàn nhiều thú cưng như vậy hình như cậu cũng chỉ thích mỗi Phì Phì.”

Chu Bái ừ một tiếng, buông tay ra, cười híp mắt nói, “Phì Phì càng không để ý tới em, em lại càng muốn làm thân với nó, lúc này mới thể hiện em không chỉ có duyên với người còn có duyên với động vật, ha ha.”

Nếu không do ta đã thấy qua bộ mặt vô sỉ của Chu Bái thì có lẽ ta đã bị sự trong sáng giả vờ của tên này lừa rồi. Vào giờ phút này ta chẳng biết nói gì, chỉ có thể ha ha ha.

Thường Trụ vốn mê chơi game online, giờ tìm được Chu Bái hợp ý, hưng phấn tới mức nói gần như không dừng lại được. diễn.đàblkn/lê,quý,bvđôn Dây xích cổ của ta bị Thường Trụ nắm chặt, có muốn bỏ đi cũng đi không nổi.

“Tôi đi vệ sinh một chút, cậu ở đây chờ tôi ha.” Thường Trụ đưa sợi dây xích cổ của ta cho Chu Bái cầm giùm.

Chu Bái bảo đảm, “Được, dù sao em cũng đang rảnh, tới tối mới có cảnh của em. Anh đi nhanh đi, ra trong quần không tốt đâu! Ha ha!”

Thường Trụ đập vai Chu Bái một cái, cười nói, “Bậy bạ! Tôi sẽ về nhanh thôi, đứng đây chờ tôi!” 

“Được rồi, được rồi! Anh đi nhanh đi!”

Chương 47

Bộ phim vẫn còn đang nổi như cồn trên mạng, nhưng một trong những nhân vật chính là ta thì đã trở về cuộc sống bình thường, mỗi ngày vẽ tranh, chơi trò chơi, tâm sự với bạn Sói. Không ngờ cuộc sống như vậy cũng giúp ta có được cơ hội kiếm tiền, đúng là rượu thơm không sợ hẻm sâu! Ha ha ha!

Nhờ Thẩm Án chia sẻ truyện mà số người theo dõi weibo của ta đã từ hai trăm ngàn tăng thành năm trăm ngàn. Nhưng luật bất thành văn là lượng fan không hơn một triệu không được gọi là ‘võng hồng’, chỉ khi vượt qua con số một triệu mới có tư cách xưng là người nổi tiếng trên mạng. Xem ra ta còn phải cố gắng nhiều.

Có điều đó không phải điểm mấu chốt, mấu chốt là hôm nay có một thương hiệu gởi tin nhắn riêng cho ta, đề nghị ta lồng quảng cáo sản phẩm công ty họ vào trong truyện, ra giá năm mươi ngàn tệ. Lồng một cái quảng cáo được năm mươi ngàn tệ, quá đáng sợ! Hèn chi có nhiều người nổi tiếng trên mạng phát quảng cáo dữ vậy. dn;iễn.đnlàn/lê,qunlý,đôn Tùy tiện phát hai mươi mấy cái là đủ tiền mua một căn nhà ở quê cũ của ta rồi, còn là kiểu nhà có đầy đủ đồ dùng luôn! Trời ạ, hấp dẫn quá lớn, ta có lý do gì để không nhận đây?!

Thật ra ta cũng sợ bị lừa, nhưng khi mở tin nhắn của đối phương ra thấy hình giấy tờ chứng minh rõ ràng, còn viết cả tên người phụ trách bộ phận quảng cáo này nọ, nên cảm giác yên tâm hơn hẳn. Ta vẫn muốn xác nhận lại cho chắc bèn nhắn tin hỏi. ‘Năm chục ngàn nhân dân tệ?’

‘Thầy Hồ súp cay, nếu thầy thấy con số đó không thích hợp, chúng ta hoàn toàn có thể thương lượng để điều chỉnh lại.’

Đúng, weibo của ta tên là ‘Hồ súp cay’, bởi vì lúc lập tài khoản, lấy tên nào cũng bị báo lỗi ‘tên người dùng đã tồn tại’, đổi đi đổi lại mệt quá, trùng hợp lúc ấy ta đang đi công tác, buổi sáng tình cờ ăn súp cay ở chỗ đó, cảm thấy cực kỳ ngon nên mê luôn, ma xui quỷ khiến lấy ‘Hồ súp cay’ đặt tên cho weibo không ngờ được chấp nhận. Khoảnh khắc đó ta mừng như điên, quyết định không đổi nữa, sợ đổi lại bị báo lỗi, chẳng may trong lúc loay hoay đổi cái tên ‘Hồ súp cay’ bị người khác nhân cơ hội dùng mất thì sao?! Ta giác ngộ rất sâu sắc cái gì gọi là ‘mất cả chì lẫn chài’, tuyệt đối không theo gót người xưa!

Người phụ trách bộ phận quảng cáo này thật là không biết cách nói chuyện, nào có ai gọi thầy Hồ súp cay bao giờ, gọi thầy Hồ là được rồi.

Đang lúc ta suy tư vì mấy chữ thầy Hồ súp cay, thì bên kia có lẽ thấy ta lâu quá không trả lời, bèn gởi tin.

‘Thầy Hồ súp cay, thầy xem, sáu chục ngàn được không?’

Sau khi thấy con số sáu này, ta nhanh chóng phục hồi tinh thần, quyết định thật nhanh.

‘Được. Nhờ anh nói kỹ hơn ý các anh muốn tôi truyền đạt, trong lần đăng sau tôi sẽ thêm vào. Có bản thảo không?’

‘Đây là trang web của công ty chúng tôi, thầy có thể dung để tham khảo... Và đây là hình ảnh sản phẩm mới... Chúng tôi hi vọng thầy có thể nói một chút về sự khác nhau giữa cái cũ và cái mới, với ý nghĩa là mong muốn tiến tới. Không cần vẽ quá rõ, sẽ vi phạm quy định quảng cáo… Quan trọng nhất là có thể khiến fan của thầy thích và tiếp nhận, còn chủ đề câu chuyện thầy cứ tự do phát huy. Vẽ xong gởi cho chúng tôi xem thử xem có chỗ nào cần sửa không là được!’

Sau khi bàn bạc và nhận một phần ba tiền công làm tiền đặt cọc xong, ta không ham chơi nữa, vội vã chào tạm biệt bạn Sói rồi tắt QQ, tập trung suy nghĩ làm sau để lồng quảng cáo vào truyện, không thể quá lộ liễu nếu không fan sẽ nhân ra là đang quảng cáo, gây phản tác dụng.

Ta thử đủ loại phong cách, cuối cùng vẫn cảm thấy sướt mướt một chút, lãng mạn một chút, khó hiểu một chút là được nhất. din;kễn.đàn/lê;ln,qunlý,đôn Ta chế ra hai nhân vật là động vật, trong đó có một con trông khá giống hươu cao cổ, rồi dốc hết tâm huyết trong ba ngày ba đêm mới hoàn thành, gởi người phụ trách nghiệm thu. 

Người phụ trách trầm mặc một hồi, sau đó gởi tin trả lời. ‘Thầy Hồ súp cay, tôi tin tưởng thầy, đăng đi!’

Một lời khó nói hết.Ta cảm giác dường như người phụ trách không quá tin tưởng phương thức quảng cáo của ta, nhưng có thể vì ta có khá nhiều fan, lực ảnh hưởng không nhỏ, cộng thêm có Thẩm Án ủng hộ, nên không dám chê, sợ hợp tác không thành công.

Ta đăng quảng cáo lên, chờ phản ứng của fan.

‘Ba ngày trước đại đại nói đã nhận lời làm quảng cáo, chờ mãi chờ tới bảy mươi hai giờ, lần đầu tiên chờ một cái quảng cáo lâu như vậy…’

‘Hồ súp cay đại đại, cái kiểu quảng cáo đơn giản thô bạo như ngài, bọn họ sẽ không đánh ngài chứ?! Có chịu trả phần tiền còn lại không? Thật sợ đại đại không nhận được tiền! Đắng lòng!’

‘Đại đại, cổ hươu cao cổ dài như vậy, bạn voi đưa ống nghe S.H cho, nhưng không phải loại đặc chế, hươu cúi xuống gãy cổ thì sao… Vốn là một câu chuyện HE, sao tôi lại thấy kết cục BE thế này!* gạt lệ*’

‘Tình yêu vượt qua rào cảng giống loài sẽ không có kết cục tốt!’

‘Đại đại, cầu ban thưởng! Em là fan của đại dại, cũng là fan của S.H, mong được tặng sản phẩm mới của S.H! Nếu trúng thưởng, sẽ sướng chết, đời này không cầu gì hơn! *khóc ròng*’

‘Cầu phần tiếp theo! Rất rất muốn biết sau đó hươu và voi sẽ làm gì! *xấu hổ che mặt*’

‘Thần tượng của tôi rốt cuộc nhận quảng cáo, không cần lo lắng thần tượng không có tiền ăn cơm nữa rồi! *moah moah*’Ta thấy lượt xem và bình luận tăng liên tục, nghĩ hẳn là không có vấn đề, thầm thở phào một hơi. Nhiệm vụ đã hoàn thành!

Ta nhìn tin nhắn báo tài khoản có thêm bốn chục ngàn tệ, trong đầu bỗng xuất hiện ngay một ý tưởng ngây thơ: cứ cái đà này, mua một căn nhà nhỏ ở Phượng Châu không hẳn chỉ là giấc mơ…

Hạnh phúc!

Phải mời An An ăn một bữa to!

Ta đã là phú hào! 

Mặc dù không giàu bằng An An, mặc dù cho tới giờ vẫn chưa có chỗ ở cố định, còn ăn nhờ ở đậu, nhưng vào giờ phút này ta cảm thấy ta thật là giàu có!

Ta nhanh chóng gọi điện cho An An, nói một cách hào khí, “Tối nay cậu không cần về nhà ăn cơm!”

“Tại sao?”

Ta cười hắc hắc, “Anh kiếm được tiền, mời cậu ăn một bữa to!”

An An cười như không cười hỏi, “Cậu vừa nói cái gì?”

Được rồi, được rồi, không xưng anh nữa! Giờ tôi đã biết cậu còn lớn hơn tôi hai tuổi, có cần nghiêm túc tới vậy không?! 

“Tôi nói, tôi mời cậu ăn một bữa to, đừng về! Mau nói cho tôi biết cậu đang ở đâu, tôi sẽ đi đón!”

“Nể tình thành ý của cậu, tôi sẽ không từ chối. Giờ tôi đang ở công ty.”

Ta nhanh chóng tắm rửa thay quần áo, rồi khoác ba lô lên, vui vẻ đi tìm An An.

Chương 48

Ta hớn hở mở cửa xe chỗ ghế phụ, không ngờ đã có người ngồi.

Trình Duy cười híp mắt phất tay với ta, “Khỏe ha người bạn nhỏ! Hình như cậu cao hơn rồi đó! Đi tán gái được rồi!”

Sống phải biết kính già yêu trẻ. Ta ngoan ngoãn chạy ra ghế sau ngồi.

Trình Duy nghiêng đầu hỏi ta, “Nghe nói hôm nay cậu muốn mời Trang Cận ăn một bữa to, tôi theo ăn ké được không?”

“Dĩ nhiên là được! Nể tình anh là anh họ của Trang Cận đó!”

“Cậu ta gọi thẳng tên họ cậu kìa, không có ý kiến gì à?” Trình Duy hỏi Trang Cận.

“Cậu ta thích là được.”

Trình Duy nghẹn lời. Ta hả hê cười trộm.

“Có vẻ tôi tự xen vào việc của người khác rồi!”

An An hỏi ta muốn ăn cái gì. Ta đáp, “Nói mời anh, đương nhiên là cho anh chọn rồi! Tôi ăn cái gì cũng được!”

“Sao không ai hỏi tôi muốn ăn cái gì hết vậy?” Trình Duy xen vào.

Không ai quan tâm. Ha ha!

An An dẫn bọn ta tới một nhà hàng Tây, khung cảnh yên tĩnh, trang hoàng nhã nhặn, nhạc nhẹ êm dịu… diễn;ln.đàn/lê,nlquý,n;đôn vừa nhìn đã biết không rẻ… Ta vô thức kéo kéo dây đeo ba lô, may mà có đem theo tiền khá khá.

Ta ngồi bên cạnh An An, Trình Duy ngồi một mình phía đối diện. 

Thật ra ta không quen ăn cơm Tây, nhưng bữa ăn này mặc dù mỗi món lượng rất ít, nhưng vị lại khá hợp miệng.

“Anh nếm thử món này đi, ngon lắm!” Nói xong, ta xiên một miếng thịt đưa tới khóe miệng An An. 

An An nhìn miếng thịt trước mặt hai giây, sau đó há mồm, ăn.“Canh này ngon quá, anh mau nếm thử đi!” Ta cầm chén của An An lên, múc canh cho cậu ta.

Trình Duy thấy ta đẩy chén canh cho An An, đột nhiên nở nụ cười khó hiểu. Ta liếc Trình Duy một cái, sau đó nhìn An An với ánh mắt mong đợi.

An An bưng chén canh lên không chút do dự, thong thả ăn sạch.

Trình Duy giật mình, tay chống cằm trượt một cái, thiếu chút nữa đập mặt xuống bàn, hỏi An An, “Chẳng phải cậu vẫn luôn không thích ăn những món có nấm sao?”

An An lấy khăn lau miệng, lạnh nhạt ừ một tiếng.

Ta ngạc nhiên hỏi lại, “Anh ghét ăn nấm à?” 

Ta thích ăn nấm nên mỗi lần nấu cơm ở nhà thường hay xào một dĩa nấm, không nghĩ tới việc An An có ghét món này hay không… 

Trình Duy đáp thay, “Từ nhỏ cậu ta đã không thích những món có nấm…”

An An nói, “Hồi nhỏ là hồi nhỏ, bây giờ là bây giờ, ai rồi cũng thay đổi thôi.”“Sau một hồi bệnh nặng đã bỏ được thói quen kiêng nấm, cũng không tệ!” Trình Duy gật đầu nói.

Ta hùa theo, “Đúng! Kiêng ăn không phải thói quen tốt!” diễ;n.đàn/ljê,qu"m;ý,đôn rồi khích lệ An An, “Nhất là anh vừa mới khỏi bệnh không lâu, phải ăn đa dạng để dinh dưỡng cân đối, tốt cho sức khỏe.”

An An cầm ly nước lên uống một hớp, rồi đặt ly xuống bàn, cười cười, “Cậu nói rất đúng. Sau này ngày nào chúng ta cũng ăn một dĩa cần xào thịt đi.”

Ta vừa nghe An An nói tới cần, lập tức cười khan nói, “Ăn thịt nhiều cũng không tốt cho sức khỏe đâu!”

“Vậy thì xào cần không cũng được.”

Đúng là tự bưng đá nện vào chân mình… Ông trời ơi, chém con một đao chết luôn cho rồi, còn hơn mỗi ngày ăn cần xào.

Trình Duy trợn tròn mắt hỏi, “Hai đứa ở chung?!”

Ta khó hiểu hỏi lại, “Có vấn đề gì sao?”

An An cũng nhìn Trình Duy, giọng chính trực, “Muốn hỏi như trên.”

Thật lâu sau Trình Duy mới gật đầu nói, “À… Cũng không có vấn đề gì hết…”

Lúc này bỗng có một người phụ nữ người nước ngoài xuất hiện, chộp lấy cánh tay ta khóc nói, “Con yêu, mẹ biết ngay là con còn sống mà! Bọn họ gạt mẹ nói con đã ra đi…” dứt lời, càng khóc dữ hơn.

Hả...

Dì ơi… Dì nhận lầm người rồi…

Con không biết dì…

Lúng túng…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau