EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 51 - Chương 55

Chương 41

Ta cứ nghĩ sẽ phải xin xỏ để được đấm bóp cho An An, nào ngờ khi nghe ta đề nghị, cậu ta chẳng những không bày ra vẻ mặt ghét bỏ rồi cự tuyệt, mà còn lập tức nằm ngay xuống giường nhắm mắt lại. Ta xoay xoay cổ tay, cười đen tối…. quỳ gối, bắt đầu đấm bóp.

Ta vừa ấn ấn vừa tự nói tự đáp một hồi mới phát hiện lúc đầu An An còn ừ hử mấy tiếng qua loa, về sau im hơi luôn. Ta dừng động tác lại, thấy An An không có phản ứng gì, bèn kêu khẽ, “An An…”

Cứ vậy ngủ mất, hẳn mấy ngày nay An An mệt sắp chết rồi, có lẽ vừa vội việc của mình, còn phải lo chuyện của ta. 

Ta sợ làm An An thức giấc, rón rén bước xuống giường, cầm lấy dép lê, chạy ra khỏi phòng ngủ, vào phòng sách tự chơi. Không vào không biết, vào rồi mới phát giác ta đã lâu không chạm qua máy vi tính rồi. Ta thuần thục điền mật mã vào, sau đó mở phần mềm đồ họa ra, quyết định luyện tay một chút trong lúc An An ngủ. 

Chuỗi chuyện về trò địa chủ hôm trước đã được chia sẻ khá nhiều. Lần này đổi thành chuỗi chuyện về đoàn làm phim. Ta vừa đăng lên đã có không ít người bóc tem, chỉ vài phút sau đã có mấy trăm bình luận và gần một ngàn chia sẻ. Cảm giác được nhiều người yêu thích thật là vui. Đột nhiên ta phát hiện Thẩm Án lại chia sẻ bài đăng mới nhất của ta. 

Nhanh quá, chẳng lẽ để chế độ theo dõi bài đăng của ta?

Ta vào weibo của Thẩm Án, mở phần theo dõi, quả nhiên thấy theo dõi mới nhất là bài của ta. Thẩm Án thật là có mắt nhìn! 

Ta bấm theo dõi trang weibo của Thẩm Án, bị mấy fan mắt sắc phát hiện, để lại bình luận.

‘Đại đại cũng thích Thẩm Án?!’

‘Đại đại, ngài và Thẩm Án có quan hệ thế nào?! Sao lại theo dõi Thẩm Án!’

‘Vợ yêu của Thẩm Án từng du lịch qua đây.’

‘Đại đại thật cao ngạo, trừ đăng truyện, không hề phát hiện chút gì về cuộc sống hằng ngày của hết…’

Đủ kiểu bình luận. 

Ta lướt weibo một hồi, nhìn đồng hồ xem giờ xong, quyết định vào bếp nấu cho mình một tô mì. Ta đang chuẩn bị ăn mì thì cửa phòng An An được mở ra. An An đã dậy, hình như vừa mới rửa mặt xong tiện tay hất tóc mái lên khiến nó trông khá lộn xộn, nháy mắt từ một người đàn ông thành đạt biến thành một người đàn ông lười nhác. din;l;ễn.đàn/lê"q,uý,đôưl]n An An vừa nhìn đồng hồ đeo tay, vừa xắn ống tay áo lên, nói, “Cậu nấu gì đó? Nghe mùi rất thơm.”

Ta cho vào tô mì một quả trứng gà cộng thêm hành phi và dầu mè, không thơm mới là lạ. Ta dừng động tác khuấy mì lại, nhìn An An với ánh mắt phòng bị, khách sáo hỏi, “Cậu muốn ăn không?”

An An lập tức ngồi xuống bên cạnh ta, đáp, “Vậy tôi không khách sáo. Cậu đi nấu thêm một tô khác đi.” dứt lời, giật cái tô trước mặt ta đi mất.

Đúng là không khách sáo thật! Có mắt không vậy, muốn ăn chờ tôi nấu cho cậu một tô khác không được sao?! Ta tức giận nghĩ, sưng mặt lên đi nấu một phần khác. Sau đó bọn ta tập trung giải quyết phần mì của mình trong yên lặng. 

Ăn xong ta nóng tới mức đổ mồ hôi ở chóp mũi, nhìn lại An An, cậu ta vẫn thong thả như thường, không giống ta hút hai ba cái đã giải quyết xong cả tô.

Khi An An ăn xong, thời gian không còn nhiều lắm, ta nhanh chóng dọn dẹp chén đũa, rồi biến thành hình chó, bước ra cửa với An An. 

Đột nhiên cửa bị mở ra từ bên ngoài, là Trang Minh.

Trang Minh thấy An An, có vẻ bất ngờ, chào, “Cậu vừa về à?”

An An gật đầu, đáp, “Giờ em đưa Phì Phì đến đoàn phim.”

Có lẽ Trang Minh đã thông qua Khả Hinh biết ta đi quay phim nên không thắc mắc gì, chỉ hỏi, “Cậu ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi, anh thì sao?”

Trang Minh sờ bụng nói, “Cũng chưa đói lắm, mệt cả này giờ không muốn ăn.”An An nói, “Trong tủ lạnh có đủ hết, anh muốn ăn gì thì tự nấu đi, em dẫn Phì Phì đi đây.”

Trang Minh khoát tay, lê bước vào nhà, có vẻ rất mệt mỏi.

Ta đến nơi lúc sáu giờ rưỡi, mọi người đều đang vội chuyện của mình. Phó đạo diễn tới thông báo thời gian quay chính xác với Châu Châu. Ta và An An ngồi trong phòng nghỉ đợi tới giờ. Bình thường hay có mấy diễn viên tới tìm ta chơi, nay có An An, chẳng ai thèm đến hết. Ta chán chết vùi mình trên sofa, gối đầu lên đùi An An hừ hừ.

An An vuốt đầu ta hỏi, “Chán quá hả?”

Ta ê a xem như trả lời. Chỉ có An An mới nghe hiểu ta nói gì.

“Chê tôi ở đây cản trở?”

Ta không đáp.

“Im lặng chính là chấp nhận. Lá gan càng lúc càng lớn ha, cả tôi cũng dám ghét bỏ.” Giọng An An không giấu vẻ tức giận.

Ta không thích nghe mấy lời kiểu này tí nào. Mắc gì không dám chứ! Tôi cũng là đàn ông đàn ang, sao phải sợ cậu! Ta trợn tròn mắt nhìn An An, tỏ vẻ kháng nghị.  

An An móc từ trong túi áo ra một tấm thẻ, quơ quơ trước mắt ta, cười nói, “Ở trong đây có hai trăm ngàn nhân dân tệ.”

Trong thẻ của cậu có hai trăm ngàn nhân dân tệ liên quan gì đến tôi?! Muốn dùng số tiền này mua sự khúm núm của tôi? Không có cửa đâu!

“Là tiền đóng phim của cậu.”

Nhiều như vậy?!

Tiền của ta! 
Trong tay An An!

Cũng đúng, không ở trong tay An An thì còn có thể ở trong tay ai! Họ sẽ gởi tiền cho chủ chứ ai lại gởi cho một con chó! Khó trách An An lớn lối như vậy. 

Ta lập tức vẫy đuôi nhào qua, lắc lắc tay An An, muốn giật thấy cái thẻ, nhưng ta biết, có giật được cũng không ích gì, phải biết mật mã mới rút tiền!

Tiền của ta!

Cái gì? Mấy người nói phải có tôn nghiêm?! Tôn nghiêm có thể thay cơm được không?!

Từ lúc biết tiền đóng phim nằm trong tay An An, ta ân cần với An An hơn hẳn. Ở nhà, An An kêu làm cái gì ta lập tức làm cái đó. Nhưng vì có mặt Trang Minh nên ta không thể nấu cơm cho An An, ngược lại An An còn phải mỗi ngày nấu cơm, tắm rửa cho ta. dnlkiễn.đàn/lên;l"quý,n;đôn Thỉnh thoảng ta quấn An An đòi lên giường ngủ chung, An An cũng không kiên quyết đuổi ta xuống.

Ta muốn ngủ chung với An An, một là để Trang Minh không phát hiện điều gì khác thường, hai là để bồi dưỡng tình cảm với An An. Ta dùng chính sách dụ dỗ mềm hóa tâm hồn sỏi đá của An An, xem ra đã có hiệu quả. Mặc dù An An vẫn luôn miệng bắt ta đi ngủ ổ chó, nhưng hành động lại không hề tuyệt tình như trước, cho nên mỗi tối ta vẫn chiếm được một góc nhỏ trên giường của An An.

Hôm nay Châu Châu tới nhà dẫn ta đi đến phim trường. Tới nơi, ta lập tức chui vào phòng nghỉ dành riêng cho mình ngồi chơi. Chẳng mấy chốc có người gõ cửa bước vào, là trợ lý phụ trách sinh hoạt chuẩn bị đồ ăn đồ uống cho ta và một bé chó dự bị cùng với chủ của nó. 

Ta đã gặp bé chó dự bị này nhiều lần, nghe Châu Châu nói đoàn phim sợ ta có lúc không chịu diễn hoặc xảy ra sự cố bất ngờ nên chuẩn bị thêm chó dự bị phòng hờ. Trong đoàn có hai chó dự bị, bé này gọi là Nữu Nữu, rất đáng yêu, cũng đặc biệt thích chơi với ta. Tất nhiên, ta cũng vui lòng chơi với nó. Đừng trách ta ham chơi, ở hình chó, ta chỉ có thể tìm mấy con chó khác giao lưu tình cảm thôi. 

Chủ của Nữu Nữu thấy ta và Nữu Nữu đang vây quanh một món đồ chơi chơi, bèn ngồi xuống ghế nói chuyện phiếm với cô trợ lý, hỏi, “Hình như Phì Phì ăn rất khá?” 

Nghe vậy, than thể ta lập tức cứng đờ, chẳng lẽ cái danh tham ăn của ta đã lan khắp đoàn phim? Xấu hổ quá! Ta nâng một bàn chân lên che mặt.

Trợ lý sinh hoạt của ta gật đầu cười, “Nghe chị Châu nói, anh Trang cho Phì Phì ăn theo chế độ của con người, ngày đủ ba bữa, có lẽ tập quen rồi, nên không giống Nữu Nữu ngày ăn một bữa là đủ.”

Chủ Nữu Nữu cười nói, “Để tôi phụ cô một tay! Nữu Nữu thích chơi với Phì Phì, cứ giật dây đòi chạy tới đây mãi, tôi thật hết cách với nó!”

Trợ lý của ta cười ha ha, “Phì Phì cũng rất thích chơi với Nữu Nữu mà! Anh muốn tới cứ tới, không sao đâu, chỉ sợ phiền anh thôi!”

“Có gì đâu mà phiền! Tôi quen rồi. À, chủ của Phì Phì làm nghề gì cô biết không? Trông có vẻ rất có thành đạt!”

Ta vừa nghe bọn họ nhắc tới An An, lập tức dựng thẳng lỗ tai lên nghe ngóng, mặc dù mắt vẫn đặt trên thân Nữu Nữu.

“Chủ của Phì Phì à, tôi cũng không rõ lắm, hồi trước là cô Trang dẫn Phì Phì tới, chắc chị Châu biết đó!”

“Ừ, tôi tò mò nên hỏi thử cho biết vậy thôi, ha ha.”

Lúc này di động của cô trợ lý đổ chuông, nên cô lập tức chạy ra ngoài nghe điện thoại.

Họ không tiếp tục nói về An An, ta cũng chẳng them nghe lỏm nữa.

Chiều, khi đang đóng phim, ta bỗng cảm thấy hoa mắt, chóng mặt, chân cẳng bủn rủn, cả người không còn chút sức, rồi nghe được có người hô to, “Phì Phì té xỉu rồi, mau mời bác sĩ tới! Kêu cả Châu Châu nữa!” 

Té xỉu?!

Sau đó ta mất đi ý thức lúc nào không hay.

Chương 42-1

“Có thể là do mệt mỏi quá, nghỉ ngơi một hồi là khỏe thôi. Nhớ cho nó uống nhiều nước.” Giọng nghe rất lạ. Ta từ từ mở mắt ra, thấy người vừa nói đang sờ đầu ta.

“Không có việc gì là tốt rồi! Tôi sẽ nói với đạo diễn điều chỉnh một chút cảnh quay của Phì Phì. Gần đây quay ngày đêm điên đảo, người còn chịu không nổi chứ nói chi chó cưng. Bình thường bọn nó sống còn sung sướng hơn chúng ta nhiều.” Châu Châu nói với trợ lý phụ trách sinh hoạt của ta. Cô trợ lý biết ta không sao, thở phào một hơi.

“Chị Châu, Phì Phì chỉ té xỉu hơn mười phút, có cần nói cho anh Trang biết không?” Sau hơn mười phút lo lắng hãi hùng, cô trợ lý cẩn thận hỏi Châu Châu.

Châu Châu cau mày nói, “Dù là mười phút hay một phút, đều phải nói cho anh Trang biết. Chúng ta có nhiệm vụ chăm sóc Phì Phì, nó xảy ra chuyện, không báo sẽ càng phiền toái hơn. Chị thấy anh Trang cũng không phải kiểu người hay phát giận lung tung đâu, yên tâm đi.”

“Đều do em không chăm sóc Phì Phì cẩn thận, ngay cả việc nó mệt cũng không biết.”

Châu Châu nói vài câu an ủi với cô trợ lý, rồi tiễn bác sĩ thú y đi, lấy di động ra gọi cho An An.

Ta vẫy vẫy đầu, cảm giác không choáng váng như trước nữa, ngửa mặt nghe Châu Châu nói chuyện điện thoại.

“Anh Trang, hôm nay Phì Phì bị mệt nên té xỉu khoảng chừng mười phút, giờ đã tỉnh lại... Bác sĩ đã khám cho Phì Phì rồi, nói rằng chỉ cần nghỉ ngơi cho khỏe, không có gì đáng ngại… Vâng, đạo diễn đồng ý cho Phì Phì nghỉ một ngày quan sát tình hình... Anh tới đón ạ?”

An An vừa nghe Châu Châu nói ta té xỉu đã chạy tới thật nhanh.

Ta ngồi ở ghế sau, nhanh chóng mặc quần áo vào, thở dài một hơi, từ nãy đến giờ An vẫn chưa nói một lời.

Đến nhà, ta thay giày xong chuẩn bị nhào lên sofa bật ti vi xem thì đã bị An An kéo lại. Mặt An hầm hầm hỏi, “Mình mệt mỏi cũng không tự biết?” giọng nói rõ ràng là đang giận.

Ta gãi đầu, chột dạ nói, “Việc này…”

An An không đợi ta nói hết, đã ấn ta ngồi xuống sofa, xoay người đi rót một ly nước ấm, nhét vào tay ta, sau đó cau mày ngồi xuống đối diện.

“Tôi không phản đối việc cậu đi đóng phim, nhưng cậu phải chú ý tình trạng sức khỏe của mình, nếu như có gì ngoài ý muốn…”

Ta siết chặt cái ly, sợ An An nói nếu như có gì ngoài ý muốn sẽ không cho ta đi đóng phim nữa, bèn vội vàng ngắt lời, “Không đâu! Từ nay về sau tôi nhất định sẽ chú ý! Có vấn đề gì sẽ báo cho cậu trước nhất!” Dứt lời, ta nhìn thẳng vào mắt An An với vẻ mặt hết sức chân thành.

An An thả lỏng người, tựa lưng vào thành ghế, nhìn ta, giọng không tức giận như lúc nãy nữa, “Mấy ngày nay đóng phim mệt muốn chết?”

Thật ra ta cũng không cảm thấy mệt mỏi lắm, nhưng có thể là do quay đảo điên ngày đêm khiến thân thể không kịp thích nghi nên mới ra cớ sự. Lần đầu tiên đóng phim, tinh thần quá hưng phấn, nhiều lúc quên cả mệt mỏi, quên mất thân xác phàm tục rất yếu ớt.“Cũng không đến nỗi nào! Chỉ là có lúc phải đợi thật lâu.”

“Đây là lựa chọn của cậu, tôi cũng chẳng nói được gì. Không có tôi bên cạnh, cậu phải tự chú ý nhiều hơn, bớt tiếp xúc với người lạ, bớt chạy lung tung. Cơ thể cậu đặc biệt, nên càng cẩn thận hơn mới đúng.” dnlkiễn.đàn/ln;lê,quý"đôn;n Rõ ràng An An không tin tưởng hai trợ lý của ta lắm.

Bọn ta đang nói chuyện, bỗng nghe thấy tiếng cửa mở, theo sau là giọng của Trang Minh, “Trang Cận?” Ta cứng người, nghiêng đầu nhìn lại theo bản năng, vừa lúc mắt đối mắt với Trang Minh.

Trang Minh thấy ta, tò mò hỏi, “Con cái nhà ai mà đẹp vậy?”

An An bĩnh tĩnh đáp, “Em trai của bạn em, nhờ em chăm sóc giùm mấy ngày.”

Trang Minh cười cười gật đầu chào ta, rồi hỏi An An, “Em đang phê bình cậu ấy à? Anh ngủ trong phòng còn nghe thấy giọng em rất nghiêm. Con trai cái tuổi này nghịch ngợm một tí rất bình thường, chẳng phải hồi đó chúng ta cũng vậy sao? Có gì từ từ nói, nó chỉ là một đứa bé. Huống chi văn hóa bất đồng, phương thức giáo dục cũng không giống.”

Ta phát hiện ngay lúc An An nghe Trang Minh nói ta chỉ là một đứa bé, khuôn mặt vốn bình tĩnh của An An nháy mắt tối sầm, “Có lẽ là em đã quá nóng vội…” An An nhìn lướt qua ta một cái, rồi hỏi Trang Minh, “Sao anh ở nhà giờ này? Không ra ngoài à?”

Trang Minh ngồi xuống cái ghế đơn bên cạnh, ôm gối ngáp, “Bận rộn hai tháng trời rốt cuộc cũng được nghỉ xả hơi một chút. Hôm nay ở nhà cả ngày, không phải tới chỗ triển lãm.”

“Triển lãm thuận lợi không?”

Nhắc tới triển lãm tranh, mắt Trang Minh sáng hẳn, có thể thấy mặc dù nói mệt nhưng trong lòng vẫn vui, “Thuận lợi! Có thể anh sẽ về bên kia ngay.”“Gấp vậy? Không ở đây chơi mấy ngày à?”

Trang Minh chống cằm nhìn An An, cười bất đắc dĩ, “Tụi em bận tới mức cả ngày không thấy bóng, anh ở lại cũng chẳng có ai chơi, triển lãm xong dĩ nhiên phải về. Hay là em dành thời gian dẫn anh đi chơi mấy ngày đi! Nếu vậy anh có thể suy nghĩ việc ở lại.”

Ta cúi đầu giả bộ lắng nghe, thấy chán bèn lén lôi cái máy tính bảng nằm ở đầu kia của sofa qua chơi.

An An đáp, “Được thôi, em sẽ sắp xếp công việc. Còn Khả Hinh thì đã đi Pháp. Nó xin nghỉ học nửa năm để chơi cho đã, nếu không do em nói có lẽ còn muốn xin nghỉ tiếp, nên giờ anh không thấy bóng là chuyện bình thường.”

Trang Minh vui mừng nói, “Thật không? Em bận rộn như vậy, sẽ không ảnh hưởng công việc của em chứ? Anh không ngờ Khả Hinh cũng chịu an phận đi học lại.”

An An lắc đầu đáp, “Lâu lâu mới có dịp anh về nước một chuyến, còn công việc thì lúc nào cũng phải làm rồi. Em đoán chừng mấy ngày nữa là Khả Hinh lại bay về thôi. din;kễn.đàn/lê,qunlý,đôn;n Tính Khả Hinh không phải anh không biết… Có điều, cả nhà cũng không yêu cầu nhiều lắm, chỉ cần Khả Hinh không trễ nãi việc là được.”

“Ừ.”

Ta vừa nghe An An nói muốn dẫn Trang Minh đi chơi, rụt rè giơ tay lên nói, “Lúc đi chơi dẫn tôi theo nữa được không?”

An An liếc ta một cái không trả lời, vừa nhìn đã hiểu không chịu dẫn ta theo. Ta lập tức an phận, không giãy giụa nữa.

Trang Minh ngạc nhiên hỏi An An, “Đứa nhỏ này nói tiếng Trung giỏi dữ?”

An An thản nhiên nói dối, “Mẹ của cậu ta là người Pháp, nhưng sau khi lấy chồng vẫn luôn sống ở Trung Quốc. Cậu ta sống chung với ông bà, nói chuyện nhiều với người trong nhà, nên tiếng phổ thông mới lưu loát như vậy.”

Ta nhìn Trang Minh cười hì hì, giả bộ khờ dại.

Trang Minh nói, “Hèn chi…. Có điều, gen của mẹ cậu ta cũng quá mạnh đi, bề ngoài không có chút bóng dáng gì của người Trung Quốc hết! Mặc dù phát âm là tiếng phổ thông chính tông.”

Tối, An An giải thích với ta, “Cậu đang bận đóng phim, định tới lúc đi chơi xin nghỉ để đi chơi à?”

Ta nghe vậy, lập tức nhớ ra, đúng ha vừa nghe nói đi chơi đã lập tức quên mất chuyện đóng phim. Nghĩ thông rồi, ta không dây dưa An An chuyện này nữa.

Chương 42-2



<tbody></tbody>

Ta ở nhà nghỉ ngơi một ngày sau đó về đoàn phim lại, đúng như dự đoán, quả nhiên An An không quá yên tâm với hai cô trợ lý của ta, đã thuê thêm một nam vệ sĩ. Có thể là do An An dặn, chỉ cần ta có mặt trong đoàn là cô trợ lý sinh hoạt và anh vệ sĩ sẽ theo sát ta nửa bước không rời… Ta ở đâu, họ ở đó, vô cùng có trách nhiệm.
Ta bỗng nhiên trở thành Phì Phì tài đại khí thô. Bên cạnh nam chính bình thường chỉ có một trợ lý sinh hoạt, bởi vì người đại diện không phải chỉ lo cho một mình cậu ta nên khi nào có việc mới tới tìm cậu ta bàn chuyện. Còn ta, một chú chó, lại tổng cộng có ba trợ lý, đủ hết trước mặt sau lưng, thật sự rất rêu rao, khiến ta trừ thời gian quay phim, còn lại rất ngại mò mẫm ra ngoài đi dạo. May mắn anh vệ sĩ tính tình hài hước cũng thích chơi với ta nên mới không quá nhàm chán.
Xế chiều hôm nay nghe được tin vui Thẩm Án sắp tới khiến ta rất kích động.
Rốt cuộc cũng vào rồi! Xin chữ kí thôi!
Chuyện kí tên ta đã nhờ An An nói với Châu Châu, chỉ cần Thẩm Án vào, Châu Châu sẽ đi tìm Thẩm Án xin chữ kí. Ta thấy Châu Châu lấy ảnh của Thẩm Án ra từ trong túi xách là biết ngay Thẩm Án đang nghỉ ngơi chờ cảnh kế tiếp.
Để tỏ vẻ tôn kính, lúc Châu Châu đi tìm Thẩm Án kí tên, ta hấp tấp theo sau, vây xem!
Bọn ta vừa đi một đoạn không xa, đã thấy Thẩm Án ngồi dưới dù che nắng xem nhìn kịch bản. Giờ là cuối tháng ba, lúc này mặt trời đang tà tà vắt ngang chân trời, nhiệt độ không tính là nóng. Ta mang theo tâm tình say mê cuồng nhiệt kèm chút thấp thỏm đi theo Châu Châu.
“Xin chào anh Thẩm, có thể kí tên cho em được không?” Châu Châu nén kích động hỏi, dù sao Châu Châu cũng chỉ là một cô gái mới hơn hai mươi, thấy ngôi sao lớn có thể không kích động sao? Ta thầm cười trộm việc Châu Châu cố giả bộ bình tĩnh.
Hôm nay Thẩm Án còn một cảnh nữa cho nên lúc này chưa tẩy trang và còn nguyên trang phục đóng phim, trông mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, khóe mắt đuôi mày và đồ trên người đều là phong cách đường đường chính chính, chững chạc. din;ễn.đàn/lê"qumlý.đô;n Ta từng nghe chị phụ trang điểm nói, bên ngoài Thẩm Án trẻ và tuấn tú hơn rất nhiều, ở bên cạnh nhìn Thẩm Án trang điểm thôi là cũng có thể hạnh phúc tới mức muốn bay lên rồi.
“Dĩ nhiên là được…” Dứt lời, Thẩm Án nhận lấy hình và bút trong tay Châu Châu, kí tên lên. Thẩm Án thấy ta đứng bên cạnh, cười hỏi, “Đây là Phì Phì tiếng tăm lừng lẫy phải không? Lần đầu gặp mặt, mong được giúp đỡ nhiều hơn!” nói xong còn đưa ra một bàn tay. Ta rất tự nhiên khoác chân trước lên, lắc lắc mấy cái. Hiển nhiên Thẩm Án rất bất ngờ về hành động của ta, ha ha!
Thẩm Án kinh ngạc nói với Châu Châu, “Đúng là một chú chó lông vàng vừa thông minh vừa thú vị!”
Châu Châu tự hào cười nói, “Phì Phì vừa thông minh vừa ngoan, chưa bao giờ làm ầm ĩ hết!”
Thẩm Án gật đầu cười, chớp mắt đã kí xong. Trước khi ta đi, Thẩm Án còn sờ đầu ta, nói, “Da lông trơn bóng, mắt sáng trong suốt, rất khỏe mạnh.”
Châu Châu nắm sợi dây dắt ta, nói, “Chỉ là bề ngoài trông khỏe mạnh thôi, hai ngày trước Phì Phì còn té xỉu một lần đấy ạ!”
“Thật sao? Trông nó không giống kiểu mảnh mai vậy mà đã té xỉu một lần?”“Dạ. Có điều cũng không nghiêm trọng, chỉ là do quá mệt mỏi, bác sĩ nói chỉ cần nghỉ ngơi là được!”
“Vậy là tốt rồi!”
“Dạ. Giờ em dẫn Phì Phì đi đây!”
“Tạm biệt.”
Về phòng nghỉ, Châu Châu đi làm việc, cô trợ lý đi gọt trái cây, còn bạn vệ sĩ thì ngồi đối diện chơi trò giành bóng với ta.
“Phì Phì mập, tới lấy nè!” Anh vệ sĩ cười ha ha, quơ quơ trái bóng.
Phì Phì mập cái đầu anh đó, tôi bây giờ không còn mập như hồi trước nữa còn gọi tôi là Phì Phì mập?! Ta tức giận nhào tới như một con sói, định đè anh chàng vệ sĩ nằm bẹp, nhưng anh ta đã nhanh chóng né đi.
Chơi một lát, có thể là do ta uống nước hơi nhiều nên mắc tè, bèn đi lòng vòng tại chỗ, vừa đi vừa rầm rì, cô trợ lý hiểu ta, vội nói với anh vệ sĩ, “Đừng chơi nữa, Phì Phì muốn đi tiểu đó, anh dẫn nó ra ngoài tìm chỗ giải quyết đi.”
Anh vệ sĩ nhanh chóng đeo dây vào cổ ta, rồi dắt ta đi tìm một góc vắng. Mặc dù là chó nhưng ta có suy nghĩ con người, tất nhiên không thể vì đang hình chó mà tiêu tiểu bậy bạ được, dĩ nhiên phải tìm một nơi không có ai để giải quyết.
Anh vệ sĩ dắt ta tới một nơi yên tĩnh, thả dài sợi dây ra, chỉ nắm hờ một đầu. Ta nhanh chóng chạy tới chỗ gốc cây, nhưng vừa giơ chân lên đã nghe thấy tiếng nói chuyện. diễn;ln.đàn/lê,ưquý,đm;lôn “Không thể làm tiếp đâu! Một lần, tôi có thể giúp cậu giấu, nhưng lần thứ hai, là chúng ta sẽ mất chén cơm đó!”“Lần trước Nữu nữu chỉ quay có hai cảnh, mà cũng chưa chắc được dùng. Chúng ta làm thêm một lần cuối đi, sẽ không có lần sau nữa đâu! Tranh thủ cơ hội xem sao!”
“Tôi khuyên cậu đừng bí quá hóa liều! Chủ của con chó kia rất quan tâm nó, ngộ nhỡ cậu lỡ tay hại chết nó, tôi cũng phải chịu trách nhiệm!” Người nọ tiếp tục khuyên nhủ.
Chủ của nữu nữu và bác sĩ thú y?
Bọn họ muốn hại ai?
Mặc dù hai người đó đứng cách ta hơi xa, nhưng tai ta rất thính nên vẫn nghe được những từ mấu chốt.
“Nữu nữu không hề thua kém gì nó hết, nó có thể đóng chính chẳng phải là nhờ đi cửa sau?! Cơ hội không dành cho người có tài mà luôn dành cho người có hậu thuẫn!”
“Cậu đừng quá so đo chuyện đó, tôi thấy có cơ hội làm dự bị là cũng được rồi!”
“Anh Lỗ, giúp tôi thêm một lần nữa đi! Nếu Nữu Nữu xuất hiện trên phim, tiệm thú cưng của tôi cũng được thơm lây, đến lúc đó sẽ không thiếu phần hậu tạ anh đâu! Con gái anh sắp lên đại học, phải lo học phí cho nó chứ! Hơn nữa, anh có thể vào đây là nhờ tôi giới thiệu…”
“Được rồi, được rồi! Một lần cuối cùng! Lần sau đừng tìm tôi làm những chuyện như vậy nữa! Thuốc cậu coi rồi tự tính liều đi, tuyệt đối không được cho nhiều quá!”
“Cám ơn anh! Có những lời này của anh là tôi yên tâm rồi!”
Bởi vì tập trung nghe hai người này nói chuyện nên ta nín nãy giờ, chờ nghe thấy họ đi xa mới thở một hơi, tiểu ra.
Anh vệ sĩ nghe tiếng rào rào, thở phào nói, “Cứ sợ mày bị tắc không tiểu được, làm tao lo nãy giờ!”
Ta liếc anh vệ sĩ một cái.
Kẻ nhờ đi cửa sau mới được nhận vai trong miệng hai người đó sẽ không phải là ta chứ?!
Hai người đó nói rất nhỏ, nếu không nhờ thính lực hơn người của loài chó giúp ta nghe loáng thoáng mấy câu thì ta vẫn cứ tiếp tục ngỡ mình té xỉu là do thân thể quá kém… Tất nhiên, ngay cả ta còn nghe không rõ thì anh vệ sĩ không nghe thấy là chuyện bình thường. Xem ra chuyện này phải do ta tự mình giải quyết thôi.

Chương 43

Ta vừa nhớ tới cô trợ lý ngốc chẳng có chút tâm lý đề phòng người khác gì hết kia là đã thấy sốt ruột thay rồi. Một lát ta phải đi đóng phim, chỉ còn mình cô trợ lý ở lại chuẩn bị đồ ăn đồ uống, nếu để chủ Nữu Nữu thừa cơ… Thôi, cũng không sao, hôm nay ta sẽ không ăn không uống đồ do cô trợ lý chuẩn bị nữa, vậy là xong! Để anh ta thành công dã tràng!

Ta về phòng nghỉ chơi một lát, sau đó đi theo Châu Châu tới chỗ quay, trên đường đi, đụng phải Trương Đào đang dẫn Nữu Nữu đi dạo. Châu Châu khách sáo chào Trương Đào một tiếng rồi tiếp tục dẫn ta đi.

Lúc lướt qua nhau, ta quay đầu lại nhìn Trương Đào, thấy anh ta đứng lại trông theo ta một hồi, sau đó hình như đã hạ quyết tâm, tiếp tục đi về phía phòng nghỉ của ta.

Cảnh hôm nay ngoài nam chính còn có Thẩm Án đóng chung. Ta không phải làm động tác phức tạp gì, chỉ cần đi theo nam chính vào phòng làm việc của Thẩm Án, tỏ vẻ ‘ngoan ngoãn an tĩnh’ chờ hai người nói chuyện xong, sau đó nam chính dắt ta đi gặp các đồng nghiệp khác chào hỏi. Cuối cùng bọn họ bàn về vụ án, ta và nam phụ chơi với nhau làm nền. 

Cảnh này quay tới gần ba tiếng mới xong khiến ta đói muốn xỉu. Quay xong, Châu Châu và anh vệ sĩ lại một trái một phải hộ tống ta về phòng nghỉ.

Cô trợ lý hỏi anh vệ sĩ, “Phì Phì uống hết nước rồi à?”

“Ừ. Trong phòng có nhiều đèn lớn nên khá nóng, tôi còn đổ mồ hôi đầy người chứ nói chi Phì Phì. Nó đã uống sạch từ sớm rồi. Còn nước không? Thế nào nó cũng đòi uống cho coi!”

Cô trợ lý lắc đầu, đáp, “Chờ Phì Phì ăn trái cây và cơm xong, rồi kiếm nước cho nó uống tiếp vậy.”

Cô trợ lý đặt khay đồ ăn trước mặt ta. 

Ta lập tức nghiêng đầu bỏ đi.

Ba người đều nhìn ta với ánh mắt khó hiểu.

Bọn họ ngạc nhiên cũng phải thôi. Bởi vì bình thường ta luôn có gì ăn nấy, tuyệt đối không kiêng, nay đột nhiên không ăn, tất nhiên phải kinh ngạc rồi.

Ta ung dung đi lướt qua mọi người, trèo lên sofa nằm.

Ta vừa nhắm mắt, định nghỉ ngơi một hồi thì nghe tiếng cửa phòng bị mở ra từ bên ngoài, bèn vươn đầu nhìn thử xem ai tới. Là An An!

Ta hưng phấn nhào qua. An An lập tức tiếp được, nhấc nhấc ta, nói, “Nặng.”

Người ta đang tuổi ăn tuổi lớn, không lên cân được sao?!

Ba người kia vừa thấy An An vào, lập tức đi ra ngoài vội chuyện của mình. Bọn họ đã tập thành thói quen mỗi lần An An tới là sẽ để bọn ta ở riêng.

Trong phòng chỉ còn ta và An An. “Cậu đã quay xong mấy cảnh của ngày hôm nay rồi đúng không?” Ta gật đầu một cái. An An hỏi tiếp, “Tối nay chúng ta ra ngoài ăn?”

Tốt, tốt! Ta gật đầu điên cuồng, vô cùng vui sướng vì chưa bao giờ được đi ăn ngoài với An An trước đây. An An cũng nheo mắt lại, gương mặt vốn lạnh lùng giờ bỗng có nụ cười, từ sắc bén trở nên ấm áp.

Lên xe, ta vừa thay quần áo vừa nói với An An, “Cậu có biết lần trước tại sao tôi té xỉu không?”

An An hỏi, “Không phải bác sĩ đã nói là vì mệt nhọc quá độ sao?”

Ta cố ra vẻ cao thâm lắc đầu một cái, “Là do chúng ta nghĩ mọi việc quá đơn giản thôi! Cái giới này đúng là kiểu người gì cũng có…” dứt lời còn phụ họa thêm một tiếng thở dài cho hợp với hoàn cảnh.

Mặt An An lập tức lạnh hẳn, hiển nhiên đã đoán được nguyên nhân không phải do bản thân ta, mà là có người cố ý, “Rốt cuộc là sao?”

Ta nhanh chóng kể ngắn gọn cho An An nghe chuyện đã phát hiện. Mặt An An thoáng chốc đông thành băng, hỏi, “Cậu muốn giải quyết thế nào?”
“Tôi muốn tìm chứng cớ anh ta bỏ thuốc!”

“Tôi sẽ sắp xếp. Một lần không thành, nhất định hắn ta sẽ làm tiếp lần nữa, người như thế luôn là lòng tham không đáy.”

Ta gật đầu đồng ý. Nếu không nhờ trời xui đất khiến cho ta nghe được cuộc nói chuyện giữa hai người họ thì chắc chắn sẽ tiếp tục bị hại rồi. Không biết lần trước có để lại di chứng gì không… diễn;n.đàn/lê"qunlý,đn;lôn Ta mải cúi đầu nhớ lại lúc tỉnh lại sau khi té xỉu, không thấy được vẻ mặt sắc bén của An An lúc này.

Để thu thập chứng cớ, ta phải giả bộ không hề đề phòng gì Trương Đào, vẫn chơi đùa vui vẻ với Nữu Nữu. 

A ha ha, diễn xuất của ta  đúng là càng ngày càng tiến bộ!

Hôm nay ta có hai cảnh quay. Trước khi quay cảnh đầu, Trương Đào lại dẫn Nữu Nữu vào phòng ta chơi. Lúc mọi người có mặt, hắn ta không hề có động tĩnh gì. Đến khi Châu Châu tới dẫn ta đi quay, Trương Đào vẫn ở lại tám chuyện với cô trợ lý. 

Ta quay xong cảnh đầu về, trong phòng chỉ còn lại cô trợ lý. Thấy ta, cô trợ lý nhanh chóng lấy ly nước trái cây mới ép ra, cắm ống hút vào, đặt lên bàn cho ta uống.

Cô trợ lý thấy ta không uống, ngạc nhiên nói, “Kỳ lạ! Từ chiều hôm qua Phì Phì đã không chịu ăn uống gì, hôm nay em cố tình ép nước trái cây nó thích nhất mà vẫn không uống!” giọng cô trợ lý đầy vẻ lo lắng, sợ ta không khỏe mới chán ăn.

Anh vệ sĩ ngồi trên sofa, vuốt vuốt lông ta, nói, “Có thể do vừa rồi tôi cho Phì Phì uống nhiều nước quá nên lúc này nó không muốn uống nữa. À, Phì Phì là chú chó đầu tiên tôi thấy uống nước mà dùng ống hút, lúc trước có xem mấy chú chó thông minh trên clip trên mạng nhưng cũng không con nào được như Phì Phì hết!”

Cô trợ lý tự hào lây, nói, “Phì Phì biết dùng ống hút từ lâu rồi, ăn uống này nọ nó chú ý lắm, có thể là do anh Trang dạy.”

Mấy câu trước ta nghe rất vui, câu sau lại không hài lòng, ai cần cậu ta dạy dỗ chứ! Tự tôi trời sinh đã thông minh rồi, biết không?!

Một lúc sau, Châu Châu hầm hầm bước vào, cầm ly nước trái cây và một ít đồ ăn cô trợ lý chuẩn bị cho ta lên, xoay người đi ra ngoài.

Cô trợ lý và anh vệ sĩ nhìn nhau không biết đã xảy ra chuyện gì.

Ta thì biết, hẳn là Châu Châu đã được An An thông báo, cầm mấy thứ này đi xét nghiệm.
Ta theo sau Châu Châu, anh vệ sĩ đang nắm lấy sợi dây cổ ta cũng chạy theo.

Trương Đào đang đứng ngoài hành lang làm bộ ngắm phong cảnh thực chất là lén chú ý bọn ta, thấy Châu Châu cầm ly nước trái cây và dĩa đồ ăn, mặt lập tức biến sắc. Chỉ bấy nhiêu ta đã biết hắn ta chờ không nổi nữa, quyết định ra tay vào hôm nay. 

Trương Đào kéo Nữu Nữu chạy đi. Anh vệ sĩ nhận được ám hiệu của Châu Châu, lập tức đuổi theo.

Cô trợ lý ngơ ngác nhìn quanh, vẫn chưa hiểu tình hình. Một số người khác dần phát hiện bên này có vấn đề, chạy qua hóng hớt.

Khi anh vệ sĩ kéo tay Trương Đào vào phòng nghỉ thì An An đang ngồi trên sofa xoa xoa điếu thuốc trong tay. Ta thấy An An, lập tức nhào lên ghế nằm xuống bên cạnh.

Còn dám mặt hầm hầm?! Tôi mới phải mặt hầm hầm đây này! Dám bỏ thuốc ông đây! Ta học mấy nương nương trong phim cổ trang, lườm Trương Đào một cái.

Trương Đào kêu gào, “Mấy người làm gì? Bắt người phi pháp là hành vi phạm tội đó biết không?! Tôi sẽ đi kiện mấy người!” nhưng dù có phô trương thanh thế cũng không che đậy được sự run rẩy trong giọng nói của hắn ta.

Châu Châu đóng cửa lại, có lẽ là nhờ thấy An An, khí thế mạnh mẽ hẳn, cười lạnh nói, “Phạm tội? Vậy anh có biết hạ độc mưu hại động vật cũng là phạm tội không?”

“Cô đừng có ngậm máu phun người!”

“Hả? Vậy mớ thuốc gây ảo giác trong ly nước này là sao đây?”

Trương Đào cho rằng cứ nhất quyết không nhận thì chẳng ai làm gì được mình, bèn vươn tay kéo thẳng cổ áo bị nhăn, nhếch miệng nói, “Mấy người có chứng cớ gì chứng minh là do tôi làm?’

Châu Châu lấy ra một cái thẻ nhớ, cắm vào máy tính, mở đoạn video trong đó lên. dn;iễn.đàn/;qlê.qun;lưý,đôn Đoạn video chiếu cảnh Trương Đào lén lút chờ cô trợ lý đi ra ngoài bỏ thuốc vào trong đồ ăn và nước uống của ta.

Tối qua, An An đã cho người gắng camera siêu nhỏ trong phòng, trừ ta và Châu Châu, cô trợ lý và anh vệ sĩ đều không hề hay biết.

Cô trợ lý mặt trắng bệnh, sợ tới mức nước mắt sắp trào ra.

Trương Đào xem xong đoạn video lập tức mặt mày xám tro, quỳ phịch xuống đất, cầu xin An An, “Tôi nhất thời bị ma xui quỷ khiến mới làm chuyện không nên làm, xin anh tha cho tôi một lần…Sau này tôi không dám nữa!”

Đúng là tiến được lui được, người như vậy, tuyệt đối không thể dễ dàng tin tưởng mấy lời hứa của họ.

Xin lỗi, ta là người thù dai, thà thu thập chứng cớ để Trương Đào phải lập tức rời đi, còn hơn bị cắn ngược lại, nói ta chó cậy gần nhà đuổi người đi, ảnh hưởng tới hình tượng của An An! Mất công vì vậy lại ăn không ngon ngủ không yên.

Trương Đào nhào qua định vồ lấy chân An An, cậu ta lập tức né ra với vẻ mặt chán ghét. Anh vệ sĩ nhanh chóng chạy lại kéo Trương Đào ra xa. 

An An lạnh lẽo nói, “Cút ra ngoài, ngay lập tức!”

“Được được! Tôi lập tức cút!”

An An quá là nhân từ, nếu là ta thì sẽ đánh cho một trận rồi mới thả đi!

Sau đó, lúc nghe nói hình như Trương Đào bị gãy một chân, ta thầm nghĩ, có lẽ An An còn thù dai hơn ta nữa, cực kỳ bao che cho người nhà… Nhưng ta không hề ghét An An như vậy. Bọn ta đã từng trải qua sinh ly tử biệt, hiểu được hôm nay còn được ở bên cạnh nhau thế này là không hề dễ dàng. Đổi lại nếu người bị bỏ thuốc là An An, không chừng ta còn trả thù điên cuồng hơn ấy chứ. Cái cảm giác đau đến chết đi sống lại đó ta không muốn trải nghiệm thêm một lần nào nữa.

Chương 44

“Diêu Viễn, đang xem kịch bản à? Cậu đừng để bụng mấy lời đạo diễn nói hôm! Đạo diễn cũng vì lo quá thôi!”

Lúc Chu Bái nói câu đó, ánh mắt liếc về phía ta, vẻ hả hê trong mắt mặc dù không rõ ràng nhưng vẫn bị ta bắt gặp. Diêu Viễn cũng nhìn sang ta, mắt lóe lên. Không biết đạo diễn đã nói gì khiến cho ánh mắt Diêu Viễn trông phức tạp như vậy. 

Khi Diêu Viễn thu hồi tầm mắt, Chu Bái cũng lập tức thu lại vẻ hả hê trên mặt, vờ chân thành vỗ vai Diêu Viễn an ủi.

Châu Châu ngồi bên phải ta dùng laptop xem tài liệu, không chú ý đoạn nói chuyện Diêu Viễn và Chu Bái, bởi vì hai người đó đang ở xa phía bên trái của ta.

Từ khi Trương Đào rời khỏi đoàn phim, đạo diễn đã cho ta quay lại mấy cảnh hồi trước Nữu Nữu đóng thế. Trong đoàn có không ít người biết lý do tại sao Trương Đào và vị bác sĩ thú y kia bị đuổi. Bọn họ bắt đầu có hứng thú với An An, nên ta được thơm lây. diễn;n.đnà"nlê,quý,đnl;kôn Dù có quen hay không, chỉ cần ta xuất hiện tại trường quay là mấy diễn viên không có cảnh đều sẽ tới tìm ta chơi. Cũng tội cho họ phải nhọc lòng như vậy, muốn lôi kéo làm quen với An An đành phải chơi mấy trò vô cùng ấu trĩ và nhàm chán với ta. May mắn ta không phải là một chú chó cao ngạo, còn vô cùng bình dị và gần gũi, nên không thể làm gì khác hơn là phối hợp với họ, để tránh cho họ cảm thấy bối rối vì không được ta đáp lại. Ngay cả ta cũng tự cảm động vì tấm lòng cao thượng của mình!

Dĩ nhiên, chơi với mấy diễn viên nam ta mới thấy cực, còn diễn viên nữ thì ai tới cũng không cự tuyệt, bởi vì con gái rất là đáng yêu, chạy tới chạy lui với họ rất vui! Người này ôm một cái, người kia ôm một cái, ta không để ý việc mấy cô đó ‘ăn đậu hủ’ của ta. Phải vì dân phục vụ chứ sao!

Có phải mấy người đã bị mê hoặc bởi nhân cách cao thượng của ta không? A ha ha!Giọng Diêu Viễn  có vẻ lạnh nhạt, “Tôi biết rồi, cảm ơn cậu quan tâm.”

Chu Bái lúng túng cầm kịch bản nói, “Vậy tôi không quấy rầy cậu nữa. Cậu đọc kịch bản tiếp đi.” sau đó xoay người bước đi. Ta nghe Chu Bái lầm bầm, “Bày đặt! Bị đạo diễn nói diễn không bằng một con chó, còn vênh váo…” Tiếng Chu Bái rất nhỏ, trừ ta, hẳn là không còn ai nghe được. Sau khi Chu Bái đi, Diêu Viễn vẫn tiếp tục đọc kịch bản như thường.

Ta nghe vậy lập tức hiểu ra tại sao hai người họ lại nhìn ta với ánh mắt thế kia, thì ra là đạo diễn đã kéo thù hận giùm ta. Đạo diễn Triệu à, ngài hài lòng về tôi thì cứ để trong long được rồi, không cần lôi ra so sánh với nam chính đâu…

Mặc dù mấy cảnh của ta cũng không đơn giản, nhưng ta cảm thấy mình được ưu tiên hơn rất nhiều so với những diễn viên khác trong đoàn. Đạo diễn Triệu yêu cầu cực kỳ thấp với ta, chỉ cần diễn đúng ý tưởng là qua. Nhưng nam chính còn quá trẻ nên liên tục diễn sai, người luôn muốn đạt tới sự hoàn mỹ như đạo diễn Triệu tất nhiên sẽ sốt ruột nói vài câu kích thích nam chính. Có lẽ đạo diễn Triệu không có ý gì, chỉ là qua miệng những kẻ cố tình muốn lợi dụng thì ý nghĩa khác đi thôi.Chu Bái và Diêu Viễn học cùng trường, nhưng luôn bằng mặt mà không bằng lòng. diễ lkn.đnàn/lên;l,quý.đn;lkôn Chu Bái nói câu kia, ngoài mặt như an ủi, thật ra lại muốn đổ thêm dầu vào lửa khiến Diêu Viễn càng tức ọc máu. Biết đâu khơi lên lòng tự tôn của Diêu Viễn, khiến Diêu Viễn bỏ gánh giữa chừng thì càng đúng ý Chu Bái hơn nữa.

Tiếp xúc với giới này càng lâu, cảm giác mới mẻ qua đi, lại bắt đầu hoài niệm khoảng thời gian ru rú trong nhà vẽ truyện. Ta đặt cằm lên móng vuốt, thở dài một hơi, may là đã quay được ba tháng, với tiến độ hiện tại, chỉ chừng một tháng nữa là có thể dứt áo ra đi, về lại ngôi nhà thoải mái của mình.

“Phì Phì, xem này! Chẳng phải em đây sao?!” Châu Châu xoay màn hình laptop về phía ta. Ta nhích lại gần, nhìn thử. Không ngờ đã đăng phim lên mạng rồi!

“Gâu….”

Châu Châu cười híp mắt, sờ đầu ta, nói, “Em xem, có rất nhiều người bình luận, phản hồi cũng không tệ lắm!” Châu Châu di chuyển con chuột kéo xuống dưới phần bình luận. Tất nhiên Châu Châu chỉ thuận miệng nói vậy thôi chứ không phải đang thảo luận với ta. 

Ta rướn nửa người trước lên xem đoạn clip, cảm giác khá hài lòng. Quả nhiên góc nào cũng đẹp trai bức người, ba trăm sáu mươi độ không góc chết!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau