EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 46 - Chương 50

Chương 38-1

Sau khi biết dì Uyển là mẹ kế của An An và Khả Hinh, ta bắt đầu tưởng tượng một cách điên cuồng câu chuyện ân oán nhà giàu, ít nhất cũng phải ba mươi ngàn chữ. Sau đó bất ngờ phát hiện, từ đầu tới cuối, không hề có việc An An không kính trọng mẹ kế, càng không có chuyện ghét tới mức không thèm nhìn, thái độ vô cùng bình thường. Hơn nữa Trang Khả Hinh lại rất thân với người mẹ kế này.

Lúc ăn cơm, toàn bộ quá trình hòa hòa thuận thuận, không hề thấy ánh kiếm ánh đao, tiêu diệt hoàn toàn mớ ảo tưởng của ta về cuộc sống gia đình không hòa thuận của nhà họ Trang.

Ăn xong ai về phòng nấy nghỉ ngơi. 

Ta đi tắm ra, mặc áo ngủ nhào lên giường, trong lòng vô cùng tò mò, cứ nhìn An An muốn nói lại thôi. Có thể do tầm mắt của ta quá mức mãnh liệt, An An đành phải bỏ máy tính xuống, bất đắc dĩ nói, “Có gì muốn hỏi cứ hỏi, đừng lề mề khiến người ta phiền.”

Ta vén chăn lên, lăn vào, nằm tựa đầu lên gối, hỏi, “Cha mẹ cậu ly hôn?” Hiện giờ tỷ lệ ly hôn ngày càng tăng cao, ta cảm thấy đề tài này cũng không phải là bí mật gì không thể nói. Xã hội bây giờ ly hôn là chuyện thường như cơm bữa.

An An ừ một tiếng, ta hỏi tiếp, “Cậu còn có một đứa em trai?”

“Là con trai của dì Uyển.”

Thì ra là con của dì Uyển với chồng trước.

Ta nói tiếp, “Cha cậu không ngại việc dì Uyển dẫn con trai riêng tới, còn đối xử như nhau, xem ra tình cảm của hai người rất tốt. Đúng rồi, em gái cậu xinh hơn tưởng tượng của tôi nhiều đó! Lúc trước nghe Trình Duy gọi là quả ớt nhỏ làm tôi cứ tưởng là cô gái nóng tính chứ! Rõ ràng là cố ý bôi xấu em cậu rồi!” Ta cảm thấy bất bình thay cho Trang Khả Hinh.

An An đáp, “Nếu cậu thích thì cứ việc đi tìm Trình Duy nói lý.”

Mặc dù Trình Duy đã thấy ta lúc hình người nhưng không biết đó là ta, bảo ta đi tìm Trình Duy nói chuyện đương nhiên là không thể rồi. Ta hừ hừ nói, “Dù sao tôi cũng cảm thấy em gái cậu rất tốt, vừa dịu dàng vừa xinh đẹp, không biết ai sẽ có phúc cưới được đây!" din;ễn.đàn/lê"n;lquý,đn;ôn Nói xong ta thở dài một tiếng, ngước đầu nhìn trần nhà giả bộ u buồn.

“Chắc chắn không phải là cậu. Đừng có nằm mơ giữa ban ngày.”

Ta bĩu môi nói, “Cậu đừng có lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử! Tôi hoàn toàn không hề nghĩ người đó sẽ là mình!”

An An không nói nữa, chen chân vào chăn đạp ta một cái, khiến ta chỉ còn nửa người nằm vắt vẻo trên giường. Ta khó hiểu hỏi, “Sao cậu lại đạp tôi?”

“Ai cho cậu ngủ trên giường hả?”“Tôi không ngủ trên giường chẳng lẽ ra hành lang ngủ?” Thật vô lý! Rõ ràng ở trước mặt người khác thì rất đàng hoàng, sau lưng lại hẹp hòi cay nghiệt như vậy!

“Tôi đã mua cho cậu ổ chó đặt ở góc tường kìa.” An An hất cằm chỉ về phía cái ổ chó nơi góc tường. din;kễn.đàn;n"lê[qun;lý;đôn Ta nghiêng đầu nhìn theo, sau đó níu chặt ga giường, tức giận nói, “Không đi! Đánh chết tôi cũng không đi!” An An bắt nạt ta! Giường lớn như vậy, ngủ bốn năm người còn dư nữa là! Chẳng lẽ không thể chứa nổi ta? Rõ ràng là thù vặt! Lòng dạ hẹp hòi! Ta nhìn An An với ánh mắt vô cùng thất vọng.

Thừa dịp An An không chú ý, hai cái chân rơi xuống đất của ta lại lén lút chui vào trong chăn. Sau đó hai tay kéo chăn phủ lên đầu, co mình lại như con tôm, núp ở trong không chịu ra.

Ta cứ ngỡ làm vậy An An sẽ bó tay. Không ngờ, An An lại đột ngột đứng dậy, ôm lấy cả ta và cái chăn lên. Ta lộ đầu ra, nhìn tấm thân bị bó như con tằm, hoảng sợ hỏi, “Cậu định làm gì?”

“Tiễn cậu về cái ổ chó của cậu.” An An nói với giọng điệu không có đường thương lượng.

Tay chân ta đều không thể động đậy, đành cố nặn ra hai giọt nước mắt, mong muốn nhận được sự đồng tình của An An, nói, “Tôi muốn ngủ trên giường! Hai ta ngủ chung đi! Tôi ngủ trong ổ chó đủ rồi! Chúng ta là anh em tốt cùng sống cùng chết mà! Cậu không thể đối xử với tôi như vậy được!”

An An vừa hé miệng muốn nói gì đó thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ rất nhẹ, cốc cốc cốc.

An An hỏi vọng ra, “Khả Hinh hả?”“Dạ, anh… trong phòng anh có người à?”

An An vác ta tới chỗ tủ quần áo, nhét cả ta và chăn vào trong rồi nhẹ nhàng đóng cửa tủ lại, bình tĩnh nói, “Không có. Sao vậy?”

Ta nghe thấy tiếng An An đi về phía cửa phòng, sau đó là tiếng mở cửa.

Trang Khả Hinh đáp, “Có thể là do gần đây em bị nóng trong người nên ù tai nghe lầm...” ngừng một lát rồi tiếp, “Chó của anh đâu?”

An An nói, “Chắc là đi loanh quanh đầu đó trong nhà, chút nữa là về thôi. Khuya rồi em đi ngủ sớm đi.”

Trang Khả Hinh bèn chúc ngủ ngon xong bước đi.

Ta nghe thấy tiếng đóng cửa, thở phào một hơi. Sau đó, An An đi tới, mở cửa tủ, khom lưng ôm ta ra. Ta thấy An An lại muốn ôm ta tới ổ chó, ngước mắt nhìn An An chằm chằm. Ta vốn chuẩn bị cam chịu rồi, ổ chó thì ổ chó vậy, cũng chẳng phải chưa từng ngủ, những An An bỗng nhiên chuyển hướng, ném ta lên giường, “Dám ngáy, dám lăn ngang lăn dọc là tôi đạp cậu xuống giường ngay lập tức….”

Ta không thèm chấp nhặt tật xấu của An An, toét miệng cười nói, “Tôi ngủ rất ngoan!”

Rốt cuộc, ta ngủ cực kỳ ngoan, nhưng An An lại chẳng ngoan chút nào…. Ta bị cái ôm ‘nóng bỏng’ của An An làm tỉnh dậy giữa đêm…. Nóng quá…. Trong phòng đã bật máy sưởi, bên cạnh lại thêm một ‘lò lửa’ lớn, ấm tới mức đỉnh đầu muốn bốc khói luôn.

Ta cố gắng kéo dài khoảng cách giữa ta và An An ra, nhưng sau n lần thử không thành công, đang  nhấc chân định đạp luôn ‘lò lửa’ qua một bên, thì An An đột nhiên vươn chân ra đè chân ta lại, khiến nửa người dưới của ta không thể nhúc nhích nổi.

Cậu ta xem ta như gối ôm?

Đều do ta quá ngây thơ, cho rằng ai đi ngủ cũng ngoan như mình. Khóc ròng.

Ta trợn mắt nhìn khoảng không đen thùi phía trên, ngẩn người hồi lâu cho tới khi cơn buồn ngủ lại ập tới, mơ mơ màng màng thiếp đi.

Chương 38-2

Lúc ta thức dậy, An An đã ăn mặc chỉnh tề ngồi trên cái ghế gần cửa sổ, vừa uống cà phê vừa xem tạp chí. Ta bỗng nhớ ra chuyện đêm qua, không nhìn cũng biết chắc chắn mắt ta đã có quầng thâm. Ta tức giận vỗ giường nói, “Tối qua cậu hại tôi thật thảm!”

An An không thèm ngẩng đầu, vẫn nhàn nhã lật tờ tạp chí. Bộ dạng hờ hững của An An càng khiến ta giận hơn. diễn;n.đàn/lê,qm;luý,đmlôn Ta vén chăn lên, nhảy xuống giường, đi chân trần tới cạnh An An, chống nạnh, dẫm một chân lên thành ghế của An An, trừng mắt trách, “Tối qua cậu nói tôi đi ngủ phải ngoan, còn cậu thì sao?!”

An An nghe vậy, đặt ly cà phê xuống, thản nhiên ngẩng đầu nhìn ta hỏi, “Tôi thì sao?”

“Cậu thì sao? Lúc cậu dậy không phát hiện gì lạ à?!” Ta tức tới mức ngón tay chỉ vào mặt An An cũng run run.

An An đóng quyển tạp chí lại, tay chống trán, hỏi lại, “Có gì lạ?”

Có gì lạ?! Ta thả chân xuống, đi quanh phòng hai vòng, sau đó ôm tay nhìn xuống An An, “Tối qua trời nóng, cậu lại ôm tôi thật chặt, tôi sắp bị cậu thiêu chết luôn rồi này!”

An An nhìn ta với ánh mắt nghi ngờ, “Ôm cậu? Thật chặt? Ha…. Không thể nào!” nói xong lại mở tạp chí ra xem. 

Tức chết ta, không ngờ trên đời còn kẻ không biết xấu hổ như vậy…. Dám làm không dám nhận!

Đang lúc ta không biết phải làm sao thì An An bỗng nói, “Dù tôi có thật như vậy đi nữa thì cũng có sao đâu, vì đó là giường của tôi mà….”

“….” Ta chẳng còn gì để nói nữa.

Cứ vậy ta ở lại nhà họ Trang đã bốn ngày.

Đêm ba mươi, ta gặp được người chỉ mới nghe tên chưa được thấy mặt, Trang Phong Diễn, và con trai của bác An An, Trang Minh.

Mọi người tề tựu quanh bàn ăn tràn ngập những món ăn nóng hổi. Ngay cả ta cũng được phân ghế bên cạnh An An. Ta đứng trên ghế, tò mò quan sát Trang Phong Diễn, và Trang Minh.

Trang Dân Sơ nói với An An, “Nếu không nhờ bác con gọi điện nói Trang Minh đang ở đây, cha cũng không biết thằng nhóc này đã về nước!”.

An An nói, “Trang Minh đúng là không phải.”
Trang Minh lộ ra vẻ mặt áy náy nói, “Con không nghĩ sẽ ở lâu nên không liên lạc với chú, sau có chút việc nên mới dời ngày đi lại.”

Dì Uyển cười hỏi, “Nếu chú con không gọi kêu, có phải con định không thèm lại đây ăn tết với chú luôn không?”

Trang Minh đáp nói với giọng biết lỗi, “Tất cả là do con suy nghĩ không chu đáo.”

Trang Khả Hinh cười chọc, “ Anh Minh là nghệ thuật gia, đã quen một thân một mình, dĩ nhiên không giống người thường như chúng ta rồi!”

Trang Minh đáp, “Nghệ thuật gia gì đâu, chỉ là một người vẽ tranh thôi, em đừng dát vàng lên mặt anh!”

Trang Khả Hinh nói với Trang Dân Sơ, “Cha, lần này anh Minh về nước là vì nhận lời mời tham dự triển lãm tranh đó, bận tới mức chân không chạm đất luôn! Không có thời gian tới đây cũng đúng thôi!”

Trang Dân Sơ gật đầu nói, “Chú nghe cha con nói rồi. Con đã thích bọn ta cũng không ngăn cản, triển lãm có vấn đề gì không giải quyết được cứ tìm Trang Cận.”

Trang Minh nhìn An An nói, “Nghe tin Trang Cận đã khỏe cha mẹ con cũng yên tâm. Triển lãm thì khá thuận lợi ạ.” 

An An nói với Trang Minh, “Chuyện anh về Khả Hinh đã biết từ trước đúng không?” 
Trang Minh cười ha hả đáp, “Biết ngay là không gạt được em mà!” Trang Khả Hinh nghe vậy le lưỡi, cười nịnh với Trang Dân Sơ. 

Trang Minh không quên hỏi thăm Trang Phong Diễn, “Phong Diễn lại cao lên không ít, đang đại học năm ba đúng không?”

Trang Phong Diễn mặt mày đoan chính, dù không có khuôn mặt nổi bật như người nhà họ Trang nhưng cũng xem như tuấn tú, tính tình hiền hòa, lễ phép trả lời câu hỏi của Trang Minh.

Trang Dân Sơ thấy con cháu đã nói chuyện được một lúc bèn lên tiếng kêu mọi người ăn cơm.

Trong lúc ăn không ai nói chuyện nữa, ta vui vẻ ăn tô mì trước mặt, coi như hài lòng.

Cơm nước xong mọi người ngồi ở phòng khách tám chuyện tiếp. Ti vi có mở nhưng không ai xem. diễn;kn.đàn/lê,qunl;ý,đ;lôn Trang Khả Hinh và dì Uyển nói về quần áo giày dép. Trang Phong Diễn từ khi ngồi xuống đã bắt đầu dán mắt vào di động, thỉnh thoảng cười tủm tỉm. Trang Dân Sơ thì nói chuyện với An An và Trang Minh. Ta vùi mình bên cạnh An An, nghe Trang Dân Sơ nói, “Trả phòng khách sạn đi, chẳng lẽ trong nhà không có lấy một căn phòng cho con? Nhà không ai con cũng không ở một mình được, thôi ra giêng dọn qua chỗ Trang Cận đi.” 

Nghe vậy ta ngẩng đầu lên nhìn An An và Trang Minh, chờ hai người trả lời.

Trang Minh nhìn An An.

An An gật đầu nói, “Mùng hai em sẽ chạy xe qua giúp anh dọn đồ.”

Trang Dân Sơ cười ha ha gật đầu, “Trang Minh, con đừng khách sáo!”

Trang Minh cười nói, “Vậy làm phiền em.”

Trang Cận bưng ly trà lên uống một hớp rồi nói, “Người một nhà cả, đừng khách sáo.” dứt lời nhìn sang ta.

Ta nháy mắt mấy cái, An An chớp chớp mắt lại với ta.

Mẹ ơi…. Ta sẽ không nói, ngay khoảnh khắc đó ta như bị điện giật….

Chương 39

Đêm mùng hai, ta lăn qua lộn lại mãi không ngủ được, chờ mong đến sáng được đi ra ngoài với An An. Trước giờ ta vốn thích ngủ nướng, nay vừa cảm giác bên cạnh có động tĩnh đã nhanh chóng bò dậy, vọt lẹ vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Lúc ta bước ra, An An đã thay đồ xong. Ta lết theo sau, nhìn An An chậm rãi đi vào nhà vệ sinh, chậm rãi cầm bản chải đánh răng và kem lên, chậm rãi trét kem lên bàn chải, rồi nghiêng đầu nhìn ta, không nói lời nào, “….”

Ta nói với vẻ mặt nịnh nọt, “Một lát cậu đi, mang tôi theo với, tôi đã không được ra ngoài đi dạo từ rất rất lâu rồi!”

“Trên đường chẳng có gì chơi hết.” Giọng An An vô cùng lạnh nhạt, nhưng ta đã quá quen cái kiểu này rồi. Ta lập tức lắc đầu, nói, “Không sao! Hít thở một chút không khí bên ngoài là được rồi!” 

“Nhưng tôi cảm thấy dẫn cậu theo quá phiền toái.”

“….” Có cần thẳng thắn tới mức đó không?! Ghét bỏ ta?

An An dám ghét bỏ ta?! Yêu, hận dây dưa năm đó đâu hết rồi?!

Hừ! Ta biết rồi, An An cho rằng cự tuyệt như vậy sẽ đổi được sự quỳ xin của ta? Ta đã ở chung với An An thật lâu, thậm chí còn có một đống kiến thức về tâm lý học trẻ nhỏ, chẳng lẽ không hiểu ý cậu ta? 

Cậu muốn tôi quỳ liếm thì tôi sẽ cao ngạo cho cậu xem!

Chờ An An bước ra, ta biến thành hình chó cùng đi xuống lầu. Bình thường chén của ta sẽ được đặt gần chỗ An An. Lần này, An An vừa cầm muỗng múc một muỗng canh, ta đã đẩy cái chén của mình lại gần Trang Khả Hinh. 

Trang Khả Hinh thấy dáng vẻ cao ngạo của ta, ngạc nhiên hỏi An An, “Anh đã làm gì nó rồi? Cảm giác nó đang ghét bỏ anh!” A ha ha, rõ ràng tới vậy sao? Dám ghét bỏ tôi…. Tôi cũng ghét bỏ cậu lại cho biết!

An An đặt muỗng xuống, cầm đũa lên, nói, “Chắc là do quên uống thuốc!” 

Không hề đề cập tới việc ta muốn đi ra ngoài với cậu ta!

Trang Minh dùng tay xé bánh tiêu, mùi thơm xông thẳng vào mũi ta. Muốn ăn quá, hu hu! Nhưng hôm nay ta đang giả bộ cao ngạo, không thể chỉ vì một miếng bánh tiêu mà vẫy đuôi mừng người được! Phải bảo vệ tự tôn! Dùng phong cách cao ngạo của mình hấp dẫn sự chú ý của An An, để An An chịu dẫn ta ra ngoài hóng gió!

Thực tế chứng minh, An An không hề bị đả động. 

Ăn sáng xong, ta đứng xa xa nhìn An An và Trang Minh cùng đi ra khỏi cửa chính, rồi cùng đứng ở hành lang chờ người giúp việc lái xe ra.

Trang Khả Hinh cúi đầu nhìn ta, nói, “Kỳ lạ! Bình thường em với anh hai như hình với bóng, sao nay lại không quấn đòi đi theo?”

Ta rũ đuôi xuống, giương mắt nhìn bóng lưng hai người kia. Trang Minh trông gầy hơn An An một chút, người cũng thấp hơn, mặc đồ bình thường. Còn An An hễ ra cửa là diện vest đen cộng thêm áo khoác màu nâu nhạt, tóc chải cẩn thận, ai không biết sẽ nghĩ cậu ta sắp đi dự tiệc ấy chứ! Hừ, bỏ rơi ta đi ra ngoài phóng đãng! Đi đi! Ai thèm theo mấy người chứ!

Ta bi thương nhào qua ôm lấy chân Trang Khả Hinh cầu an ủi. Trang Khả Hinh nhìn ta với ánh mắt tội nghiệp, khom lưng vuốt đầu ta nói, “Bé ngoan, sao vậy? Muốn đi theo anh hai hả?”

Mắt ta rưng rưng, giờ phút này chỉ muốn làm một mỹ nam yên tĩnh. 

Trang Khả Hinh ngồm xổm xuống ôm ta, cười nói, “Sao lại đáng yêu thế này! Đôi mắt rất có hồn! Nếu Trình Duy có bộ phim nào về đề tài thú cưng, nhất định chị sẽ đề cử em!”

Ta nghe mấy lời này, u ám trong lòng nháy mắt tan biến, bắt đầu ảo tưởng cuộc sống khi làm diễn viên. Nếu thật sự có, ta nhất định sẽ thử sức một phen, áp đảo một đám đồng loại chỉ trong nháy mắt bằng chỉ số IQ cực cao! Đến lúc đó sẽ cho An An làm người đại diện, quản lý vấn đề tiền nong! Ta sẽ nhanh chóng thoát bần thành phú, không cần làm người giúp việc nữa, cũng có tiền cưới luôn vợ đẹp!

Không…. Không thể để An An làm người đại diện của ta. Cậu ta sẽ dẫn người khác đi phóng đãng, bỏ ta một mình. Phải có cốt khí, không thể dễ dàng cúi đầu! Ta tự bàn chuyện tiền nong luôn!

Tâm sự với Trang Khả Hinh một lát, tâm tình uất ức của ta đã được hóa giải. Trưa, An An và Trang Minh cũng không về ăn cơm. 

Chiều, ta ngồi dựa vào đùi Trang Khả Hinh, vừa ăn thịt bò khô tự tay Trang Khả Hinh đút cho vừa xem một bộ phim tình yêu lãng mạn. Trong lòng ta như đang có ngàn vạn phấn hồng bay lên…. thì An An về. Cậu ta vừa xuất hiện trước cửa nhà, ta đã phát hiện ra. Mắt An An như phủ một tầng khí lạnh, làm cóng trái tim nhỏ bé của ta. Ta lập tức cách xa Trang Khả Hinh, rụt thân lại.

Nhìn gì? Bọn tôi rất thuần khiết, rất trong sạch! Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt bỉ ổi như vậy! 

An An có vẻ hài lòng với hành động của ta, đi tới chỗ giá áo vắt áo khoác lên, tiếp tục nói chuyện với Trang Minh. Không biết hai người đang nói chuyện gì mà trên mặt có nụ cười.

Trang Khả Hinh chào An An và Trang Minh xong, vừa đụng đụng ta vừa nói với An An, “Anh, gần đây Trình Duy có bộ phim nào cần thú cưng không? Em thấy Phì Phì rất có tiềm năng, nếu có, anh dẫn Phì Phì đi thử xem sao!”

An An nhìn lướt qua ta rồi nói, “Em đáng giá cao nó quá rồi!” 

Ta không phục, ngẩng đầu ưỡn ngực lên. Cậu khinh bỉ tôi, tôi cũng xem thường cậu! Cậu cho cậu là ai chứ?!

Trang Khả Hinh tiếp, “Anh không quan tâm thì thôi, hôm nào tự em đi hỏi Trình Duy vậy! Em tin Phì Phì sẽ làm được!”

Sự tin tưởng của Trang Khả Hinh khiến ta cảm động đến rơi nước mắt, cọ cọ đầu vào lòng bàn tay Trang Khả Hinh. Cảm ơn cô vào lúc tôi bị xem thường vẫn không xa không rời! Muốn khóc. Trên đời vẫn còn nhiều người tốt quá!

“Cô nàng nhà họ Hạ đầu tư cho một nam diễn viên trẻ, nhưng anh ta diễn xuất quá kém, có bỏ tiền cách mấy cũng không nổi được, còn dám khoe khoang trước mặt em mỗi ngày ….” Trang Khả Hinh cười nói, “Em sẽ lăng xê Phì Phì, để cô ta biết, người của cô ta còn không bằng cả một con chó. Nếu Phì Phì nhà chúng ta vào giới giải trí, nhất định sẽ nổi hơn bất kỳ ai!”

An An phản bác bằng giọng điệu hết sức bình tĩnh, “Xin lỗi, con chó trong tay em đó là của anh.”

Trang Khả Hinh liếc An An một cái, “Cho em mượn nổ một chút, hạ bệ con nhỏ nhà họ Hạ không được à! Anh….”

Được được, em gái làm nũng, anh hai sao có thể không đồng ý?! Ta nâng móng vuốt lên vỗ vỗ mu bàn tay Trang Khả Hinh, gật đầu không ngừng. Có điều tiền bạc vẫn phải tính toán cho rõ ràng…. Giá cả thích hợp thì sao lại không đồng ý chứ!An An chưa nói được hay không, làm như mặc kệ em gái một lòng muốn so tài với người khác, ngoắc ngoắc tay với ta. Ta nhận được tín hiệu, vèo một cái, chạy tới.

Cao ngạo cái gì? Đùa giỡn với người trời sinh đã cao ngạo như An An…. Ta không liều mạng nữa, ngoan ngoãn làm một chú lông vàng nho nhỏ đáng yêu thôi.

Lúc ta theo An An lên lầu, quay đầu lại thấy Trang Khả Hinh cười cười, phất tay nói không ra tiếng: Chờ chị!

Xem ra có hi vọng! Ha ha! Nhất định sẽ chờ!

Ta vừa nghĩ tới tiền sắp ùn ùn kéo tới, đã thấy vui như tiền đang ở trong tay thật.

Trang Minh cười, nói với Trang Khả Hinh, “Tạm nghỉ học nữa năm vẫn chơi chưa đã à?” rồi ngồi xuống bên cạnh. Hai người bắt đầu nói chuyện phiếm. Ta vừa đi qua khúc quanh cầu thang là đã không nghe được hai người họ nói gì nữa. 

Sau khi thành chó, cuộc sống thật là muôn màu muôn vẻ! Sắp tới còn được thể nghiệm cảm giác làm ngôi sao nữa!

Trang Khả Hinh quả nhiên đã không để ta phải thất vọng. Mùng mười, An An dẫn ta và Trang Minh về nhà. Mười một, An An có việc phải đi nước ngoài mấy ngày. Trang Minh tuy buổi tối ở nhà nhưng ban ngày vì triển lãm tranh nên rất bận, An An không muốn trễ nãi chuyện của cậu ta bèn liên lạc với Trang Khả Hinh, nhờ chăm sóc ta mấy ngày. Dĩ nhiên Trang Khả Hinh không từ chối. Ngay hôm sau ngày An An đi, Trang Khả Hinh đã dắt ta tới công ty điện ảnh và truyền thông của Trình Duy, đường hoàng đi thang máy lên thẳng phòng tổng giám đốc.

“Chuyện lần trước em nói trong điện thoại anh tính tới đâu rồi?”

Trang Khả Hinh gỡ kính mát ra, ngồi đối diện với Trình Duy. Ta nằm trên sofa nhìn hai người với ánh mắt mong đợi, dựng thẳng tai lên nghe ngóng.

Trình Duy đáp, “Anh kêu tiểu Vi sắp xếp rồi, đã có kế hoạch cụ thể.”

Ta không ngờ Trang Khả Hinh thuận miệng nói một câu đã lập tức trở thành sự thật.

Trang Khả Hinh cười híp mắt nói, “Anh chịu ra tay là em đã biết chắc chắn sẽ được mà! Vậy lúc nào có thể biến kế hoạch thành hiện thực?”

Trình Duy nói, “Ý tưởng của em rất mới, trên thị trường chưa có, Tiểu Vi phải mất một khoảng thời gian mới tìm được kịch bản thích hợp rồi giao cho đạo diễn Triệu Minh Hoa. Quay bộ nào là do đạo diễn quyết định. Qua hết Nguyên Tiêu, có tiền, có kịch bản là có thể khởi quay….” Trình Duy nhìn lướt qua ta một cái, “Chỉ là, nó được đóng chính hay không còn phải xem ý của đạo diễn, anh sẽ không can thiệp. Mặc dù em đã cho anh một sáng kiến nhưng anh sẽ không để em có cơ hội hủy đi hình tượng của công ty đâu.”

Trang Khả Hinh không cưỡng cầu, gật đầu nói, “Cứ cố gắng hết sức còn lại nghe theo ý trời thôi! Huống chi em cũng đâu có ngu, cố tình tới cản trở anh! Có điều, cảm thấy Phì Phì không thành vấn đề!”

Ta cũng chẳng biết tại sao Trang Khả Hinh lại có lòng tin với ta như vậy. Nhưng ta nhất định sẽ không để cô bé mất mặt! Trang Khả Hinh, tôi yêu cô! Nhất định sẽ để cô được nở mày nở mặt với cô bé nhà họ Hạ kia!

Có điều, mấy boss ơi, một bộ phim truyền hình có thể đừng quyết định nhẹ nhàng như vậy được không, nói khởi quay là khởi quay, tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý xong đây này….

An An biết, có bắt ta nhốt lại không?

Mặc kệ, nếu An An không cho ta đi làm ngôi sao ta sẽ liều mạng với cậu ta!

Vậy là hình trình làm người nổi tiếng của ta đã sắp bắt đầu?! Chỉ nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi!

Chương 40-1

Đang lúc ta lo An An về rồi không cho ta đi đóng phim nữa thì An An đột nhiên hoãn ngày về lại. Lúc ta và Trang Khả Hinh biết được tin này, quả thật vui muốn điên luôn.

Khi An An về, gạo đã nấu thành cơm, xem cậu ta có dám xé hợp đồng không cho ta đi đóng phim không! Ha ha ha…. Cứ nghĩ tới chuyện đã hố được An An là thấy vui rồi!

Hôm đi diễn thử, ta gặp được rất nhiều chú chó thông minh ngoan ngoãn, nhưng không con nào có thể nói chuyện lưu loát với ta, nhiều lắm chỉ là tán dóc mấy câu, cho nên kết luận ở đây không có đồng loại. 

Buổi diễn thử rất đơn giản, đầu tiên là quan sát bề ngoài của bọn ta xem có thích hợp hay không, hai là xem độ nhạy bén, ba là xem mức độ nghe lời, và một ít chi tiết vặt vãnh khác. Xong xuôi hết cũng tốn ba tiếng đồng hồ, tâm tình Khả Hinh không tệ, quyết định dẫn ta đi ăn bữa ngon, sau đó thuận đường đi cắt tỉa lông tắm rửa sạch sẽ từ đầu tới chân. Lúc tắm rửa có người xoa bóp cho, cực kỳ thoải mái.

“Cô Trang, chú chó của cô là bé cưng ngoan nhất tôi gặp từ trước tới giờ đó! Không hề ầm ĩ chút nào, rất phối hợp!” Cô bé xoa bóp ngạc nhiên nói với Trang Khả Hinh.

Nghe có người nói vậy, ta càng thêm giữ vững tinh thần, quyết tâm nghĩ không thể để Trang Khả Hinh mất mặt. Em gái của An An chính là em gái của ta! Có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu!

À, cảm giác cùng vinh dự hình như có hơi mạnh một chút đúng không?!

Khả Hinh cười nói, “Cám ơn! Phì Phì luôn rất ngoan.” 

Có thể nói Khả Hinh như một tiểu thư khiêm tốn nho nhã, không vì gia cảnh giàu có mà ngang ngược, tính hoạt bát vừa phải, lúc cười mặt mày cong cong, bớt đi vài phần xa cách, thêm phần đáng yêu thân thiết, vì vậy ta rất thích cô bé. Thỉnh thoảng Khả Hinh có hơi nghịch ngợm, nhưng bản tính lương thiện nên An An tuy có hơi độc mồm độc miệng, nhưng vẫn để Khả Hinh làm việc mình thích. Ngay cả ta cũng muốn cưng chiều cô bé này nữa là! Nếu Khả Hinh là em gái của ta, chắc ta không cách nào giữ được vẻ lạnh nhạt như An An rồi.

Mọi việc thuận lợi hơn ta tưởng rất nhiều, chỉ một tuần sau, Khả Hinh và trợ lý Châu Châu đã dẫn ta vào đoàn phim. Ngày đầu tiên là nghi thức mở máy, đạo diễn, diễn viên và nhân viên cả đoàn làm lễ, sau đó bắt đầu quay cảnh đầu tiên. 

Nghe nói bộ phim này vốn định chiếu trên kênh truyền hình của thành phố, nhưng sau công ty bàn bạc lại quyết định làm thành phim mạng. Quay trước mấy tập tải lên mạng xem thử phản ứng của người xem rồi mới tiếp tục vừa quay vừa chiếu. d[,iễn.đàn/lê[q"pmpuý,đôn Nếu có phản hồi tốt công ty sẽ làm thành một series phim luôn. Khả Hinh nói nếu giữ được phản hồi tốt suốt một quý, không chừng ta có thể xuất hiện trên đài truyền hình thành phố, lộ mặt trước bao nhiêu hộ gia đình! Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích động rồi!

Nội dung phim chú chó cưng của cậu cảnh sát trẻ mới ra trường đã giúp cậu phá được nhiều vụ án. Chú chó nhờ vào sự thông minh cơ trí của bản thân luôn hóa nguy thành an, trợ giúp nam chính tìm được chứng cớ cực kỳ quan trọng. Đây là thể loại phim trinh thám thần tượng, những nhân vật quan trọng dĩ nhiên là nghệ sĩ có thực lực nổi tiếng đóng, còn nam chính là một thần tượng trẻ tuổi. Nghe nói cậu nam chính là sinh viên năm ba của học viện điện ảnh, diễn nhân vật có tính tình tích cực tiến tới, không sợ khó không sợ khổ. 

Nam phụ thứ nhất là anh em tốt của nam chính, chung đội phá án, tính tình trầm ổn hơn, có kỹ năng làm yếu đi cảm giác tồn tại của bản thân. Nam phụ thứ hai là cấp trên của nam chính, thuộc kiểu ông chú chín chắn, có trách nhiệm, lúc nam chính không nghe lệnh cấp trên tự ý hành động sẽ cố gắng phản bác cấp trên bảo vệ nam chính nhưng thực ra là nhân vật phản diện chí ý sắc bén.

Nam chính thích một cô gái, xem như là nữ chính. Nhưng cảnh của nữ chính rất ít, trừ xuất hiện lúc nam chính giúp bắt tên cướp đã giật máy chụp hình, còn lại gần như chỉ làm nền. Tính ra bộ phim này chủ yếu nói về đấu tranh giữa chính nghĩa và tà ác, không phải phim tình yêu thần tượng đúng nghĩa.

Cảnh quay của ta và nam chính tương đối nhiều. Về phần chó cưng, tất nhiên cũng có chó chính, chó phụ thứ nhất, chó phụ thứ hai, thậm chí còn có chó phụ thứ ba thứ tư do nhân vật phản diện nuôi nữa.Cứ vậy ta đã vào đoàn phim được ba ngày. Hai ngày trước Khả Hinh đi với ta, không tiếc tiền mua đồ ăn ngon cho cả đoàn phim, hôm nay Khả Hinh bận việc, chỉ có trợ lý. Lúc Khả Hinh không có mặt, cô bé sẽ xếp thêm một trợ lý chuyên chăm lo sinh hoạt cho ta, còn Châu Châu chỉ phụ trách phần công tác, ví dụ như để bàn với đạo diễn về cảnh quay của ta. Hai người đều rất hết lòng với ta, ta vô cùng hài lòng, cũng rất biết ơn họ.

Ta chỉ thỉnh thoảng có mấy cảnh nguy hiểm phải nhảy lên nhảy xuống này nọ, thời gian còn lại khá nhẹ nhàng, hết ăn ăn uống uống lại yên lặng xem người khác diễn. Đừng nghĩ rằng Einstein-Phì ta chỉ là một con chó thì không cần quan tâm kĩ năng diễn xuất. Ba ngày qua, ngay cả đạo diễn cũng khen ta có thiên phú nữa, giỏi hơn nam chính gấp trăm lần cứ hễ chút là diễn sai. Dĩ nhiên có thể vì ta là chó nên họ không yêu cầu quá cao, chỉ cần thoáng để lộ một chút khả năng nghe hiểu những gì đạo diễn yêu cầu là đã nhận được không ít lời khen. 

Bản thân ta khá đồng tình với nam chính, cậu bé đáng thương, đừng khẩn trương! Cố gắng lên! dbliễn.đ;àn/lê["quý /;",đô;ln Tuy cậu là người mới nhưng vừa đóng phim đã diễn ngay vai chính, tất nhiên đạo diễn phải yêu cầu cao rồi! Ta thầm an ủi nam chính một phen, sau đó thong thả đi lướt qua Châu Châu và phó đạo diễn. Ta vừa về phòng nghỉ là lập tức có trợ lý đưa nước cho. Ta hút ngay một hơi dài, thoải mái quá!

Ta nằm xuống ổ chó, chuẩn bị ngủ chốc lát, bỗng ngửi thấy một mùi quen thuộc, đoán chừng đã lâu không nghe nên hơi nhạt, nhất thời nhớ không ra là của ai, chỉ biết cảm giác rất thoải mái rất an tâm khiến ta muốn lập tức tiến vào mộng đẹp.

Thôi, mặc kệ đi! Mệt quá, ngủ một lát đã!

Hả?

Ai bóp mặt ta?

Xấc xược! Dám bóp mặt ngôi sao tương lai?! Gan to bằng trời! 
Ta khó khăn vén mí mắt lên, đập vào mắt là khuôn mặt của người ta đã cố ý lãng quên, An An.

Ta giật thót, sém chút sợ tới mức tiểu ra quần (mà thực ra là không có quần). 

Ta lập tức ngẩng đầu lên, nịnh nọt vẫy đuôi, nhếch miệng cười với An An. 

An An! Cậu về rồi à! Nghe tôi nói này, tôi là một người có ước mơ, cậu phải ủng hộ ước mơ của tôi, không được ngăn cản, đúng không!

Ta dùng ánh mắt truyền đạt khát vọng muốn làm diễn viên với An An (thực tế là khát vọng với tiền, nhưng không thể nói thật, nhất là vào thời điểm này!), sau đó thả một chân lên đầu gối An An, cọ cọ đầu giả bộ thân mật, tỏ vẻ rất nhớ cậu ấy. Ta cọ rồi cọ. 

An An đúng như ta dự đoán, lập tức đẩy ta ra với vẻ mặt ghét bỏ, giọng bình tĩnh, nói, “Chơi rất vui?”

Ta gật đầu, sau đó vội vàng lắc đầu: Chơi cái gì mà chơi, tôi đang làm việc đàng hoàng, làm việc đó! Không phải chơi!

Châu Châu đang nhìn An An với ánh mắt kỳ lạ. 

An An cậu đừng có dùng bộ mặt phớt tỉnh như vậy nói chuyện với tôi, sẽ bị người ta nghi là đầu óc có vấn đề đó…. 

Ta cúi đầu, dùng móng vuốt lay lay An An, níu vạt áo của cậu ta, để cậu ta chú ý, cứ nghĩ tới việc An An chói sáng của ta bị người khác nghi ngờ đầu óc có vấn đề là ta thấy không vui rồi!

Hình như An An hiểu ra, quay đầu hỏi Châu Châu, “Hôm nay Phì Phì còn mấy cảnh nữa?”

Châu Châu lập tức đáp, “Một lát có một cảnh, tám giờ tối có một cảnh, còn cảnh tiếp theo là bảy giờ sáng hôm sau.”

An An gật đầu tỏ vẻ đã nghe, sau đó kêu Châu Châu để bọn ta ở riêng.

Trong phòng nghỉ chỉ còn ta và An An. Hình như An An vừa mới xuống máy bay, có vẻ mệt mỏi. An An cúi đầu ngắt mũi ta, hỏi, “Nghe Khả Hinh nói cậu đã quay ba ngày rồi?” Ta gật đầu xem như đáp lời.

Chương 40-2

An An tựa lưng vào thành sofa, ngửa đầu ra sau, nhắm nghiền hai mắt, nói, “Cậu nghỉ ngơi một lát đi, quay xong chúng ta về nhà, tối tôi lại đưa cậu tới!”

Ta uông một tiếng xem như trả lời, sau đó nằm xuống, nhắm mắt lại. Bình thường ta luôn không dám ngủ say sợ bỗng nhiên có hành động khác thường trong lúc vô thức, nay biết có người phe mình bên cạnh, yên tâm ngủ tới mức không biết trời trăng mây gió gì, ngay cả việc An An ở lại ăn trưa cũng không hay, đến lúc bị kêu dậy đi quay phim mới tỉnh.

Cảnh này bởi vì nam chính không nhập tâm tốn tận hai giờ mới xong. Ba giờ chiều, ta ngồi lên xe An An, về nhà. Trên xe chỉ có ta và An An, ta ngồi phía sau mặc bộ đồ An An đã chuẩn bị cho vào, duỗi tay duỗi chân giãn gân giãn cốt mấy cái, rồi tựa vào ghế dựa thở phào một hơi, “Hình người vẫn quen hơn! Thoải mái quá!”

An An như làm ảo thuật đột nhiên biến ra một phần gà rán và sữa nóng thơm nứt mũi. Vậy mà nãy giờ ta không ngửi thấy! Kỳ lạ! Hẳn là do ta mãi lo phải giải thích việc ta và Khả Hinh lén đi đóng phim thế nào nên không chú ý tới mùi thơm.

Ta cười tươi rói, mặt dày nhận lấy gà chiên và sữa nóng, biết An An sẽ không tiếp tục truy cứu. Ta đoán có lẽ An An đã sớm biết rồi, dù sao An An và Trình Duy vừa là thân thích vừa là bạn bè, trong mắt Trình Duy ta là thú cưng của An An, hẳn là Trình Duy đã báo với An An. Nếu An An không đồng ý, thì dù cho Khả Hinh có muốn, cả cơ hội đi quay thử ta cũng không được nữa chứ nói chi đi đóng phim. Xem ra An An vẫn tôn trọng lựa chọn của ta. Ta vừa gặm gà rán vừa suy nghĩ, hơi hơi cảm động.

Trang phú quý quả là người tốt! Mặc dù vừa phú vừa quý, nhưng vẫn rất tôn trọng nhân quyền. 

Ta gặm gà rán xong, khẽ nghiêng đầu nhìn An An, thầm nghĩ: Đồng chí Trang phú quý thật là tuấn tú, tính tình thỉnh thoảng hơi lạnh một chút, nhưng vẫn rất lương thiện. Ta uống một ngụm sữa, nghĩ tiếp, ừm, còn săn sóc chuẩn bị đồ ăn cho ta sau khi ta diễn xong. din;ễn.đàn/lê;n;lquý,đnl;ôn Trong đoàn phim, chó chỉ được ăn một hoặc hai bữa mỗi ngày, mặc dù dinh dưỡng đầy đủ, nhưng đối với chó dị tộc như ta làm sao đủ, vì vậy ta rất muốn nói, thêm đồ ăn, thêm đồ ăn đi!

“Trang phú quý, nếu tôi là con gái, nhất định sẽ gả cho cậu!” Ta nhất thời kích động, hùng hồn nói với An An.

An An nghe thấy, bị sặc, khụ khụ vài tiếng. Ta đau lòng vươn tay vỗ lưng cho An An, nhắc nhở, “Đừng kích động, lo nhìn đường kìa!”

An An liếc ta một cái thật sắc, vừa nhìn đường vừa nói, “Cậu vừa kêu tôi là gì?”

Nghe An An hỏi, ta mới phát hiện ta đã kêu ra biệt hiệu bí mật đặt riêng cho An An, bèn giả bộ phớt tỉnh, giải thích, “Không có, chắc cậu nghe lầm rồi! Tôi chỉ nói cậu vừa giàu vừa tuấn tú, nếu tôi là con gái nhất định sẽ kết hôn với cậu thôi!”

An An không nói gì nữa, hẳn là miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích của ta. Về phần cậu ta có tin hay không, kệ đi!

Ta sợ cái miệng lại hại cái thân, không dám nói gì nữa, định chuyên tâm nhìn phong cảnh bên ngoài, bỗng nghe An An nói, “Cậu muốn gả cho tôi là một chuyện, tôi có cưới hay không lại là chuyện khác. Đừng tưởng cậu muốn gả là tôi sẽ lấy!”

Trời đất ơi, có cần độc mồm độc miệng tới vậy không? Phải anh em tốt không? Không nể mặt nể mũi một chút được à!

Ta phát điên lên, cố nặn một nụ cười, bưng mặt nói, “Ây da, người ta biết cậu xấu hổ mà… Rõ ràng trong lòng có tôi còn mạnh miệng!”

….

Thôi, ta sẽ không kể việc xe đã lập tức ngừng lại ven đường hai phút, và trong hai phút này ta đã bị đồng chí Trang phú quý đánh cho một trận tê người…

Thiếu niên à, cái rơi xuống đầy đất không phải lá khô mà là da gà trên người tôi đấy, thật ra tôi cũng sắp chịu không nổi rồi! Có điều, Trang phú quý à, sao cậu cứ thích đánh đầu tôi hoài vậy?!

Ta vừa xoa đầu vừa rầm rì, “Không biết bao nhiêu tế bào não của tôi bị cậu đánh chết rồi… Lỡ sau này bị bại não, tôi sẽ ngồi mãi trong nhà cậu để cậu chăm sóc tôi cả đời cho biết!”“Sẽ không bị bại não đâu.”

Ta vui mừng nghĩ, thì ra An An vẫn tin tưởng vào trí tuệ của ta, “Nghe được mấy lời này của cậu, tôi có chết ngay bây giờ cũng không tiếc! Rốt cuộc cậu đã chịu thừa nhận tôi thông minh!”

An An nghiêng đầu nhìn ta với ánh mắt ‘cậu nghĩ nhiều quá rồi’, “Bởi vì có thể cậu mắc chứng thiếu não bẩm sinh, bây giờ đã có một ít triệu chứng rồi đấy.”

“….” Cậu mới thiếu não đó, cả nhà cậu đều thiếu não! Không, cả nhà cậu chỉ có một mình cậu là thiếu não! Khả Hinh dễ thương có não!

Thật là… Mắc gì ta lại nói mấy câu như ‘nếu là con gái tôi nhất định sẽ gả cho cậu chứ!’ đúng là thiếu não thật!

Ta điên rồi! Tự biến mình thành kẻ thiếu não! Tự nhiên cảm động bởi một chút ân huệ nhỏ nhoi của Trang phú quý để quên mất một mặt ác nghiệt của cậu ta.

“Gà rán có ngon không?”

Nhắc đến ăn, ta lập tức quên mất việc không vui vừa rồi, hưng phấn gật đầu, “Ngon!”

“Mấy ngày nay thấy thế nào? Có gì không quen không?”

Ta lắc đầu, một ít khổ vẫn chịu được. Đóng phim có cái thú của đóng phim, vui lớn hơn khổ, cho nên không thấy chán. Mặc dù cũng có lúc đạo diễn Triệu sẽ gầm thét với diễn viên liên tục đóng không đạt, nhưng vẫn rất quan tâm ta, đút cho ta đồ ăn vặt, vuốt đầu ta nói mấy lời nghĩ rằng ta không hiểu, thật ra ta đều hiểu hết ha ha!
Ta cảm thấy làm chó cũng có cái hay, có thể nghe được hết mọi bí mật bởi vì người ta sẽ không đề phòng một con chó. diễn;ln.đàn"lê;qn;luý,đlôn Thể nghiệm kiểu này làm phong phú thêm nội dung truyện hài của ta, xem như có đột phá. Kể từ khi gia nhập đoàn phim, ta phát hiện quả thật mình còn rất ngây thơ, trong giới giải trí chuyện gì cũng có, chỉ cần có muốn biết hay không thôi. Ta chỉ muốn nói một câu: Ta thích!

“Rất tốt! Rất thú vị! Quay xong tôi sẽ vẽ lại tất cả những chuyện đã trải qua trong khoảng thời gian này, cảm giác như đã mở ra một thế giới mới!”

Ta hưng phấn, bắt đầu kể cho An An nghe những tin ‘vỉa hè’ đã nghe thấy được gần đây, nói mãi đến khi xe vào tầng hầm dừng lại rồi ta mới phát hiện đã tới nhà. Ta mang theo tiếc nuối vì chưa kể đã, mở cửa xe nhảy xuống, “Nghe nói hai ngày nữa Thẩm An tiếng tăm lừng lẫy sẽ tới đó!”

An An nhìn ta hỏi, “Là Thẩm Án trong mấy bộ phim cậu xem lúc trước?”

“Đúng vậy! Hôm nay tôi mới biết, Thẩm Án là nam phụ thứ hai. Không ngờ Thẩm Án cũng đóng vai phụ!”

An An nói với giọng đương nhiên, “Thẩm Án là bạn của Trình Duy, đồng ý đóng vai phụ trong phim của Trình Duy cũng là bình thường!”

“Thì ra là vậy! Đáng tiếc tôi không thể biến hình người, nếu không đã có thể tận tay đưa hình cho Thẩm Án ký tên rồi!”

An An lườm ta với ánh mắt ‘cậu đừng khiến tôi mất mặt’, sau đó kéo ta còn đang ngây ngô vào thang máy, “Thích Thẩm Án tới mức đó?”

“Tất nhiên rồi! Có hình ký tên của Thẩm Án, tôi có thể đăng lên mạng bán, nhất định sẽ bán được một mớ tiền!” Hai mắt ta ánh lên vẻ mê tiền.

An An bỗng vuốt đầu ta nói, “Tôi để cậu thiếu ăn hay thiếu mặc?”

Ta bỗng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, lập tức gập người chín mươi độ nói, “Xin lỗi, đã khiến cậu mất mặt rồi! Xin hãy tha thứ cho tôi!” Lần sau ta tuyệt đối sẽ không nói mấy chuyện bán buôn này nọ cho An An nghe nữa!

An An một tay ôm lấy ta một tay đỡ trán, vẻ mặt bất đắc dĩ. Còn ta đang thầm tính xem một cái ảnh có chữ ký của Thẩm Án đáng giá bao nhiêu tiền…. Việc xin chữ ký, một con chó thì chắc chắn được, phải nhờ An An nói với Châu Châu thôi! Chuẩn bị mấy tấm đây? Ây da, đúng là nỗi phiền muộn ngọt ngào mà!

Năm tấm được rồi, mười tấm nhiều quá kỳ, đến lúc đó Thẩm Án không muốn ký lại mất nhiều hơn được!

Ta nghĩ kỹ rồi, sau khi ra khỏi thang máy, cười như một mặt trời nhỏ, cố ý lấy lòng An An, chỉ sợ An An ghét bỏ ta có tâm hồn con buôn từ chối yêu cầu của ta. Không thể nhắc lại chuyện bán lấy tiền, khiến An An nghi ngờ!

Mọi người không thích nói thẳng thì ta giấu vậy! Mặc kệ uyển chuyển hay trực tiếp, làm sao đạt được mục đích là được!

Để kiếm tiền riêng, quyết tâm bất cứ giá nào! Ta quyết định, một lát tắm xong, sẽ xoa bóp toàn thân cho An An vừa bôn ba đường dài về, lập được công to sợ gì xin không được! 

Ta thật là biết tính kế! Mấy từ ‘chó tâm cơ’ hẳn là dành riêng dành cho ta rồi ha ha!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau