EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 41 - Chương 45

Chương 33

Chó dị tộc mặc dù không có dị năng đặc biệt gì, nhưng cũng không phải chó thường, hơn hẳn chó thường về khả năng vận động. Mặc dù phía sau có hai con chó đen đuổi theo, nhưng ta chẳng sợ, bởi vì ta không phải là chó bình thường, ta là chó dị tộc! Tất nhiên sẽ chạy nhanh hơn rồi!

Ta chạy càng lúc càng nhanh, phải nói là còn nhanh hơn cả nai con Bambi! Nếu biến thành hình chó có lẽ ta sẽ nhanh hơn nữa, nhưng giờ đang bận ôm hai chú chó trong tay, đành phải cố thôi.

Ta chạy một hồi, phát hiện có ba chiếc xe hơi đang hướng về phía này. Đi đầu là chiếc xe đời trước ta đã rất khao khát, chiếc việt dã Range Rover. Đoàn xe lao nhanh tới, khí thế hung hăng. Ta sợ đụng phải đối tác của bọn người kia, lập tức đổi hướng chạy. Mới rồi còn ngồi trên tường rào giả anh hùng, giờ bị bắt chắc chắn sẽ chết rất thê thảm!

Ta thấy ba chiếc xe càng ngày càng gần, lòng càng ngày càng căng thẳng, sợ đến tay chân sắp rút gân, chỉ biết cầu trời là do ta hoa mắt.

Khi ba chiếc xe vây thành hình tam giác nhốt ta ở giữa, ta nuốt một ngụm nước bọt, nhìn chiếc xe đen thùi bên phải. Một người bước xuống từ ghế phụ, dáng quen quen. Tiếp đó là Trình Duy với đôi kính đen to ụ trên mặt bước xuống từ ghế lái. Trình Duy tháo kính mát ra, nhìn ta, cười ha ha rồi nói với người kia, “Tên này mặc đồng phục cứu trợ, nhưng bộ dáng lại chẳng giống đi trộm chó chút nào! Đang chạy trốn thì đúng hơn!”

Lúc thấy mặt của người bước xuống từ ghế phụ kia, ta lập tức nhào qua định ôm người gào khóc. Là An An!

Nhưng ta vừa nhào qua giữa chừng đã bị Trình Duy túm cổ áo níu lại, nói, “Gào thét cái gì?!”

An An nhìn ta, sau đó nhìn lướt qua hai chú chó trong ngực ta, hỏi, “Cậu là người của trạm cứu trợ chó mèo’?”

Được nhìn thấy An An, hai chữ ‘kích động’ đã không đủ để diễn tả tâm tình của ta lúc này. Ta lập tức nhét chó gấu và chó bướm vào ngực Trình Duy, rồi tiếp tục gào khan nhảy bổ vào người An An.

Muốn ôm!

An An bất ngờ bị ta ôm lấy, đang muốn nâng chân đạp ta sang một bên thì ta đã há mồm nói, “An An!” An An chấn động cả người, vội nắm cằm ta nâng lên, hỏi, “Cậu gọi tôi là gì?” giọng điệu vô cùng lạnh lùng. 

Có gì đó là lạ! Không phải lúc này nên ôm ta khóc rống sao? Phì Phì bảo bối của cậu trở lại rồi này!

“An An, tôi là….”

“Mấy người đã làm gì cậu ta?” An An vừa bóp cổ ta vừa hỏi, khuôn mặt đầy vẻ tức giận.

Trời ơi, anh có thể để tôi nói cho hết câu rồi hẵng bóp cổ được không!?

Trình Duy bước tới, vỗ vỗ vai An An, khuyên, “Nghe giọng cậu ta hình như là biết cậu đó? Cậu có chắc đây không phải là người cậu phái đi vào nằm vùng chứ? Buông tay ra trước đi, cậu ta vẫn còn là con nít, Trang Cận!”

Ta điên cuồng nháy mắt với An An. Xin cậu hãy cho chúng ta cơ hội làm quen một lần nữa!

Có vẻ An An cũng ý thức được thái độ của mình không tốt lắm, nghe lời buông tay ra. Ta ho như muốn nhổ cả phổi ra một lúc mới vừa chống tay lên gối lấy hơi vừa nói ám hiệu với An An, “Cậu còn nhớ cái lần cắm trại cậu nhảy xuống hồ, tôi đã bay xuống cứu cậu lên không?”

An An nghe vậy lập tức nhìn ta với anh mắt phức tạp. Chắc chắn An An sẽ không tin ngay đâu…. Ta hận không thể biến hình ngay tức khắc để chứng minh cho An An biết ta chính là Phì Phì! Nhưng xung quanh đều là người, ta sợ dọa đến họ.Trình Duy sững sờ, hết nhìn ta lại nhìn An An, hỏi, “Chuyện hồi nào vậy?” trên mặt như rõ ràng hiện lên mấy chữ, ‘Quả nhiên là một kẻ lừa đảo!’

Tất nhiên Trình Duy không biết, bởi chuyện đã xảy ra khi bọn ta còn là chó.

An An kêu Trình Duy sang một chiếc xe khác tiếp tục dẫn người tới nhà xưởng bỏ hoang, rồi nhét ta vào ghế phụ, sau đó cũng mở cửa ngồi lên ghế lái.

Nếu có thể biến ra hai cái lỗ tai chó thì An An sẽ tin ngay thôi…. Nghĩ vậy ta tập trung ý nghĩ thử biến hình.

An An thấy ta nhắm mắt lầm bầm, hẳn là nghĩ ta lại đang giả thần giả quỷ gì đó.

Ta thử một hồi vẫn không biến ra hai cái tai chó được, đành từ bỏ, quyết định chờ về nhà tìm Tiểu Cửu hỏi lại. Sau đó, ta trực tiếp biến thành nguyên con chó luôn, nhìn An An với ánh mắt vô tội. din;l;ễn.đàn;lê,quý"đôm;lnn An An đang lái xe, thấy ta từ người biến thành chó, hoảng sợ thắng gấp một cái, suýt chút hất văng ta ra ngoài. May mắn ta phản ứng kịp, cắn chặt dây an toàn, không thì đã đi tong cái mạng nhỏ.

Ta nhẹ nhàng lắc lắc lỗ tai, nhảy ra ghế sau biến thành người lại, vừa mặc quần áo vừa nói với An An, “Lúc nãy cậu sắp bóp chết tôi luôn rồi! Khó khăn lắm tôi mới trốn ra được, cuối cùng suýt nữa chết trong tay cậu!” Thay đồ xong, ta chen lên ghế phụ ngồi ngay ngắn. An An liếc ta, đáp, “Tôi đoán cậu chết rồi, hồn bám vào một thân xác khác.”

“Làm gì có chuyện tốt như vậy! Việc tôi có thể biến hình, chờ về nhà sẽ nói rõ với cậu sau, còn giờ tôi chỉ muốn hỏi sao cậu biết mà tới đây hay vậy?” 

Thì ra là, An An đã tìm tất cả các clip ghi hình từ các camera quanh khu vực ta mất tích xem hết. Mất mấy ngày kiểm tra tới lui mới thấy được bóng dáng nhỏ bé của ta trong đó. Bởi vì ta thật sự quá nhỏ nên rất khó phát hiện, phải căng mắt ra mới thấy được. Sau đó An An tra theo bảng số xe của chiếc xe tải nhỏ kia, nhưng bảng số cũng là giả, nhất thời không kiếm được. Cộng thêm đối phương rất lão luyện, cố tình tránh đi những chỗ có camera, đầu mối xem như bị chặt đứt. 

Đăng tin tìm chó trên mạng thì chẳng cách nào mò kim đáy biển. Lúc này An An bỗng nhiên nhớ tới một chương trình do công ty con khai phá ra, công cụ tìm kiếm bằng hình ảnh. Vốn chương trình này được dùng cho việc khác, trải qua sự cải tiến của An An, khả năng tìm kiếm đã mạnh hơn rất nhiều. An An đưa hình ta lên, tìm được vài tấm tương tự, trong đó có tấm ta với bộ lông bẩn thỉu. Nhờ đó An An tìm ra trang web của bọn cứu trợ chó mèo kia. 

Mấy tên đó quá lười, không thèm che cái vòng cổ của ta đi, cái vòng này là do Trình Duy tự mình chọn, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra. Tiếp đó là một loạt hình động như hiện giờ. Có điều tra mới phát hiện hình như bọn người kia cũng không đơn giản, đã giả bộ từ thiện làm không ít chuyện mất nhân tính.Biết An An đã lao tâm lao lực vì ta nhiều như vậy, ta vô cùng cảm động. 

Ta bỗng nhớ ra đáng lẽ giờ này An An phải ở trong bệnh viện làm vật lý trị liệu bèn hỏi, “Thân thể cậu sao rồi?” Chịu nổi bôn ba đường xa không?

An An cau mày, lạnh lùng nói, “Cậu mất tích đúng ngay ngày tôi xuất viện. Vừa ra khỏi bệnh viện đã đến ngay chỗ Trình Duy đón cậu, Tiêu Miên lại gọi điện thoại báo cậu mất tích!” Nói xong, An An nghiêng mặt lườm ta, ánh mắt vô cùng bén nhọn.

Ta ngượng ngùng rụt đầu, xoay đầu nhìn ngoài cửa xe, làm bộ ngắm phong cảnh.

“Tốt nhất là cậu hãy mau cho tôi một lời giải thích hợp lý.”

Ta thu hồi tầm mắt, chắp tay xin lỗi An An, “Về nhà tôi nhất định sẽ nói rõ đầu đuôi với cậu. Chắc chắn sau khi nghe xong cậu sẽ tha thứ cho sự kích động của tôi thôi! Hiện giờ đầu óc tôi đang rất lơ mơ, bụng cũng đói nữa…. Cậu có gì ăn không?”

“Trong cái hộp trước mặt có đồ ăn cho chó.”

“….” 

Người của An An đã khống chế được Vương Nham và đồng bọn, tìm được rất nhiều chứng cớ phạm tội. Hành vi của bọn người đó đã vi phạm luật động vật, trong kho hàng có đầy ảnh chụp của những chú chó mèo từng được đăng lên mạng. din;lễn.đàn/lên;.l,quý,đô;ln Thậm chí An An còn cho mọi người dùng miễn phí chương trình tìm kiếm bằng hình ảnh, vạch trần bộ mặt của bọn chúng. Dân mạng tức giận ngập trời, cả bọn giống như chuột chạy qua đường, bị người người đuổi đánh.

Mấy tên kia mặc dù đã bị kêu án, nhưng dân mạng vẫn không có ý tha thứ, sau đó còn lấy cớ nếu không vì cuộc sống khó khăn ai lại làm loại chuyện này nên càng bị dân mạng chửi rủa điên cuồng hơn. Trong đó có một bình luận tuy đơn giản như cũng là đúng nhất, dễ hiểu nhất, được hơn một chục ngàn ‘Like’: nghèo không phải là lý do để phạm tội. 

Tất nhiên đó đều là chuyện về sau, quay lại lúc này, khi An An dừng xe, ta vừa mở cửa bước xuống đã đụng ngay mặt tên mập còn đang giận đùng đùng. Tên mập thấy ta lập tức mắng to, “Thằng nhóc chết bầm….” rồi nhào tên định đánh ta. Nhưng Trình Duy đã nhanh chóng hô mấy người đi theo nhào lên túm lại. Đại Hổ và Nhị Hổ cũng bị cột lại, nhốt ở sau kho hàng.

Trình Duy nhìn ta nói, “Xem ra hai người thật sự biết nhau,” sau đó nói với An An, “Không phải anh bạn nhỏ của cậu đã sớm phát hiện trạm cứu trợ kia có vấn đề, muốn lôi bọn kia ra ánh sáng, nên mới một thân một mình tiến vào lòng địch chứ? Có điều trông dáng vẻ của cậu ta hẳn là đã bị phát hiện giữa chừng.”

An An không phủ nhận, ta cũng không nói gì, nếu không quả thật rất khó giải thích tại sao ta lại xuất hiện ở đây, tạm thời cứ để Trình Duy nghĩ vậy đi, dù sao cũng đúng là ta chỉ có một thân một mình chạy trốn khỏi vòng vây của kẻ địch! Và cũng có ý định phơi bày chuyện này ra ánh sáng. Bản chất không khác nhau bao nhiêu!

Bọn ta vào trong kho hàng. Trình Duy thấy An An không gấp tìm Phì Phì bèn hỏi, “Chẳng phải cậu sống chết đòi đi tìm Phì Phì à? Sao giờ không gấp nữa? Lúc đó mặt cậu đen giống hệt cái đít nồi, khiến con gái nhà người ta sợ sắp khóc luôn đó!”

An An nhìn khắp một lượt rồi nói, “Phì Phì không có ở đây.”

Ta tiếp lời, “Mấy anh tìm một con chó lông vàng đúng không? Nó thông minh lắm, có thể là đã tự tìm đường chạy về nhà rồi! Chúng ta giải quyết ở đây cho xong rồi đi tìm chó của anh được không?” Ta nháy mắt ý bảo An An phối hợp. Ta lo Trình Duy và An An chỉ tới để tìm ta thôi mà không diệt tận gốc đám người kia. 

Trình Duy lập tức nói, “Cậu ta sẽ không chịu đâu!” Trình Duy vừa dứt lời, đã nghe em họ của anh ta đáp, “Được.” Trình Duy lập tức nhìn An An với ánh mắt như nhìn thấy quỷ khiến ta suýt chút cười thành tiếng luôn.

Chương 34

Sau khi niềm hưng phấn phá được hang ổ của bọn cặn bã qua đi, ta bỗng nhớ ra mình không phải siêu nhân, bốn ngày qua chỉ có vài sợi mì ăn liền trong bụng, vừa mệt vừa đói. Trong xe An An chỉ có đồ ăn cho chó, ta vốn không muốn ăn, vì dù sao giờ đã biến thành người. Nhưng trên đường về, thật sự là đói không chịu được, thể lực cạn kiệt, lại biến về hình chó, mũi chó lại nhạy hơn mũi người không biết bao nhiêu lần, ta đành hít hít mũi ý bảo An An mở túi đồ ăn ra cho ta ăn.

Sau đó ta cắm đầu trong túi đồ ăn, vừa ăn vừa ngủ gà ngủ gật. Về tới nhà An An đã hai giờ sáng, ta chẳng còn tâm trạng tắm rửa, đẩy ngay cửa căn phòng gần nhất chuẩn bị tìm giường đi ngủ. 

An An bỗng kéo tay ta, đúng là tay, vì sau khi ăn no ta lại biến thành người. “Phòng đó chưa được quét dọn.” An An nói xong xem như vừa dìu vừa ôm ta đã gần như ngủ mê vào một căn phòng khác. Mùi vị quen thuộc, có lẽ là phòng của An An, ta càng thêm yên tâm nhắm mắt đi gặp thần ngủ.

Buổi sáng, ta bật dậy quá mạnh, đụng đến chân phải, đau tới mức rên thành tiếng. Lúc trước cái chân này đã từng bị thương, mặc dù không gãy xương nhưng đã tổn hại gân cơ, khó khăn lắm mới hồi phục mấy phần, lần này nhảy từ trên tường cao hơn hai thước xuống, tất nhiên rất đau. Lúc ấy nhói tới mức ta chẳng còn tri giác, một phần cũng vì lo chạy trối chết nên không chú ý. Giờ nghỉ ngơi một đêm, bệnh cũ thương mới hợp lại, khiến ta đau tới mức không thể không ngã vật xuống giường lại.

“Ôi mẹ ơi! Cái mạng già sắp không xong rồi!” Ta nằm rên rỉ một lúc mới thấy đỡ bớt, giơ chân lên nhìn, phát hiện mắt cá chân đã sưng như cái bánh bao. Mùa đông, máu vốn đã tuần hoàn chậm nên không mắt cá chân không chỉ sưng to mà còn bầm tím trông rất dọa người. Ta cắn răng ngồi dậy chầm chậm, xỏ chân vào dép. Cạnh tủ đồ có treo áo choàng tắm, ta nghe mùi trên người thật sự quá hôi, quyết định đi tắm trước, còn lại tính sau.

Ta vất vả đi cà nhắc vào phòng tắm, đóng cửa cởi quần áo. Trong đó có cả bồn tắm và vòi sen, nhưng ta hành động bất tiện, tắm bồn phiền phức, quyết định dùng vòi sen. Ta vặn vòi, điều chỉnh nhiệt độ nước, rồi bôi sữa tắm, chà xát khắp người một lần. Nhà mở máy sưởi, cộng thêm hơi nước nóng nên dù đang tắm vẫn thấy ấm áp. 

Tắm xong, ta đứng trước gương, dùng khăn lông lau khô nước trên mặt. Trong gương hiện ra một khuôn mặt thiếu niên ngây thơ, có thể là do vừa tắm xong, trong trắng lộ hồng, kèm đôi mắt to tròn long lanh với hàng mi vừa dài vừa cong, và mái tóc mềm mại màu bạch kim xoăn xoăn. Vì mặt gầy, càng bật lên đôi mắt to tròn, nhìn kỹ sẽ thấy con ngươi có màu xanh bích nhạt, vô cùng xinh đẹp.

Không ngờ lại là người nước ngoài! Ta vừa cảm thán vừa véo mặt mình thử xác nhận người trong gương có thật là mình không.

Khuôn mặt này…. Thật ra ta cũng không thích lắm. Nhưng được làm người lại là may lắm rồi, còn chê này chê kia coi chừng ông trời bực mình không cho làm người nữa thì nguy. Nghĩ vậy, ta không dám tự làm khó khuôn mặt mình nữa, lê chân về giường thay quần áo.

Ta vừa mặc quần xong đã nghe thấy tiếng gõ cửa, nghĩ thầm: An An thật là vẽ chuyện, ở trong nhà mình còn bày đặt gõ cửa! Ta hô ‘Vào đi’, sau đó ngồi lên giường khom lưng xắn ống quần. Bộ đồ này hơi to so với ta, có lẽ là đồ cũ An An đã được giặt sạch. Ta siết chặt sợi dây lưng quần, sợ nó rộng quá bỗng nhiên rớt xuống lộ mông thì rất mất mặt. Khi An An bước vào, ta đang bận cầm áo tìm mặt trước mặt sau.

An An thấy vậy, tựa hồ hơi do dự muốn đóng cửa đi ra ngoài. Ta cười hì hì nói, “Đều là đàn ông hết, cậu sợ cái gì….” Ta tròng áo lên đầu, duỗi hai tay, mặc xong.

Phong cách tùy tiện lại gắn với vẻ ngoài ngoan ngoãn, dáng người và khí chất cực kỳ không hợp. 

Có lẽ An An cũng không thích ứng sự phối hợp kỳ lạ này nên vừa nhéo ấn đường vừa bước vào với vẻ mặt bất đắc dĩ.

An An nói, “Đây là đồ cũ của tôi cất trong tủ đã lâu, tối qua mới lôi ra, là số nhỏ nhất rồi, nhưng hình như vẫn còn khá lớn so với cậu.”

Ta khoát tay đáp, “Cậu cũng không biết tôi sẽ biến thành người mà! Mai mốt đi mua đồ vừa hơn là được!”

An An thấy ta ngồi bất động, nhìn xuống, thấy mắt cá chân sưng to của ta, nhăn mày hỏi, “Sao hôm qua không nghe cậu nói bị thương?”

“Hôm qua tôi nhảy từ tường rào xuống, cộng thêm cái chân này từng bị xe cọ đó cậu nhớ không? Tối qua không để ý, sáng nay ngủ dậy mới thấy sưng to. Có điều cũng không gãy xương, nếu không thì tôi đã sớm kêu gào rồi.” 

An An gật đầu một cái, xoay người đi ra ngoài, “Tôi đi lấy rượu thuốc cho cậu, xoa bóp một hồi sẽ đỡ ngay.”

Ta vội vươn tay cản, ngượng ngùng nói, “Một lát nữa đi! Tôi đói sắp chết rồi, cậu có gì ăn không?” diễn;l;l;l.đàn/lê,quý,đ"ôn An An dừng bước, quay đầu nói, “Cô nấu cơm vừa mới đi, nhưng đã làm xong cháo rau cải và hai món mặn, đủ chứ?” Đủ chứ? Cậu nghĩ tôi là heo à? Tất nhiên là đủ rồi! Ta gật đầu liên tục, kéo lê một chân đi theo An An. 

An An thấy ta đi đứng không tiện, đột nhiên trực bế ngang ta lên. Ta ngạc nhiên, sững người một lát mới oán giận, “Cậu nói trước một tiếng rồi ôm được không, cứ vậy sớm muốn gì tôi cũng bị cậu hù chết!”An An không để ý tới ta…. 

Ta tự biết có lỗi trước, nên không dám cãi bướng, càm ràm một câu rồi thôi.

Ăn no xong, ta ôm một ly nước giả bộ ngoan ngoãn, ngồi kể hết đầu đuôi cho An An nghe, từ lúc quen Tiểu Cửu cho đến lúc biết mình có thể biến hình, rồi chuyện đi siêu thị với Tiêu Miên gặp đầu sỏ gây tội nhất thời tức giận chạy theo tính sổ. 

An An nghe xong, lẳng lặng nhìn ta, sau đó nhẹ nhàng ‘ừ’ một tiếng. Mặc dù chỉ một chữ ‘ừ’, nhưng ta biết, An An chọn tin tưởng ta. 

Ta cảm động đến rơi nước mắt, uống một ngụm nước, hạnh phúc nói, “Rốt cuộc không cần hâm mộ cậu nữa rồi?”

“Hâm mộ cái gì?” An An ngạc nhiên hỏi lại.

“Hâm mộ cậu có thể trở về thân xác con người. Cậu không biết thời gian qua tôi nhìn cậu vừa vui thay vừa ghen tỵ thế nào đâu, rất dằn vặt đó!” Ta u oán liếc An An, tỏ vẻ ‘nỗi khổ của tôi cậu không hiểu được đâu’.

Ta thật sự rất bội phục khi thấy An An nghe xong mấy chuyện huyền huyễn như vậy vẫn bĩnh tĩnh tiếp nhận nhận hết. Nếu là ta, nhất định đã hỏi ầm ĩ lung tung rồi, không chừng còn nói ‘trên đời làm gì có chuyện quỷ quái như vậy!’ nữa ấy chứ. An An quả nhiên không phải người thường!

Lúc này ta mới rảnh quan sát nhà An An, thấy trong phòng khách có một ổ chó mềm mại và một ít đồ dùng dành cho chó, bèn đen mặt hỏi, “Xem ra cậu đã chuẩn bị đầy đủ để chào đón tôi rồi ha….”

An An hỏi lại, “Giờ không dùng được rồi đúng không?”

Ta suy nghĩ một chốc, nói, “Không chắc! Cậu nói với Trình Duy đã tìm được tôi, đến lúc anh ta tới chơi lại thấy ngay cả một cái ổ chó cũng không có, chẳng phải sẽ nghi ngờ sao?! Hay là cứ giữ đi! Hơn nữa không phải lúc nào tôi cũng ở hình người, thỉnh thoảng vẫn phải biến trở về hình chó, cảm nhận cảm giác khi làm chó chứ!” Cuối cùng An An nghe lời ta, giữ lại hết. 
Bởi vì ta bị thương ở chân, không thể chạy loạn, phải nằm dài trong nhà, khiến cho người vừa biến hình nóng lòng muốn đi chơi như ta nghẹn sắp chết. Ban ngày An An phải đi công ty làm việc, bởi vì hôn mê quá lâu, có rất nhiều kế hoạch hạng mục cần tham dự. 

Ta quá chán lại bắt đầu lên mạng chơi trò lúc trước, vừa đăng nhập đã có âm báo tin nhắn không ngừng vang lên. Ta mở ra xem thử, là tin nhắn từ Sói Cô Đơn, từ ‘Xuất hiện đi, đừng ẩn thân’ biến thành ‘Cậu đi đâu vậy? Lên đây quyết chiến với tôi suốt đêm đi!’. diễn;kn.đàn;lê,qnluý"đnlnôn Ta đếm thử, thấy phải đến hai mươi ba mươi tin muốn tử chiến. Dĩ nhiên sau đó lại biến thành tin nhắn hỏi thăm. Xem ra không phải bạn trên mạng nào cũng là hư ảo, tối thiểu còn biết quan tâm tad.

Sói Cô Đơn không đợi ta nhắn tin trả lời, vừa thấy hình đại diện của ta sáng lên đã gởi ngay một câu: Tôi tưởng cậu thấy tôi sắp ghiền nát cậu rồi nên trốn mất, không ngờ cậu còn gan trở về!

Ta đang uống nước, thiếu chút phun đầy màn hình. Lớn lối! Hôm nay không đánh cho cậu tơi tả không còn manh giáp, thề từ nay về sau ta sẽ…. sẽ đứng thứ hai trên bảng xếp hạng.

Ta mở trò chơi ra, đăng nhập, đấu với Sói Cô Đơn. Bọn ta vừa đấu vừa tán dóc.

Thật ra cũng có lúc bạn Sói mười ngày nửa tháng không xuất hiện, có lúc tuần nào ngày nào cũng ở trạng thái đăng nhập. Ta hỏi thử Sói Cô Đơn làm nghề gì. Cậu ta trả lời là không đi làm. 

Thì ra là kẻ ăn bám!

Nói đến kẻ ăn bám, ta đường đường một người đàn ông chẳng lẽ sau này mãi làm một con chó biết biến hình của An An? Tạm thời ta không có hộ khẩu, không có bằng cấp, cộng thêm khuôn mặt trẻ con vừa nhìn đã biết chưa thành niên, đi tìm việc hẳn là không ai nhận…. Ta nhìn nhìn hai bàn tay nhỏ nhỏ của mình, nghĩ phải làm sao đây? Mặc dù ta và An An là anh em tốt nhưng cũng không thể ăn chùa uống chùa mãi được! Để tối hỏi thử An An xem có biện pháp nào làm chứng minh thư cho ta không, giả cũng được, viết tuổi lớn một chút.

Ta nhất thời phân tâm khiến cho Sói Cô Đơn thừa cơ thắng một ván. Vốn kĩ thuật của Sói Cô Đơn cũng không kém, bình thường ta phải tập trung tinh thần mới miễn cưỡng thắng. Ba ván thắng hai là thắng, ta đã thua một bàn, mấy ván sau vẫn tâm thần không yên liên tiếp phạm sai lầm. 

Sói Cô Đơn hát bài ‘Nông nô nổi dậy’, đánh lão địa chủ là ta. Ta càng nghe càng tức, bởi vì bọn ta lâu ngày gặp lại, lần này đánh cược ai thua phải làm theo một yêu cầu của đối phương. Ta vốn nghĩ mình sẽ không thua nên vừa rồi đáp ứng rất hùng hồn.

Ta: Cậu muón tôi làm gì?

Sói Cô Đơn: Cho cậu thiếu đó, về sau tôi nghĩ ra sẽ nói! Ha ha, đã biết tài năng của tôi chưa?

Ta gửi qua một câu có lệ: Rất giỏi!

Hình như Sói Cô Đơn nhận thấy tâm tình ta không vui, hỏi: Cậu sao vậy? Không có tinh thần chiến đấu gì hết!

Ta bịa chuyện: Cháu trai tôi có bạn cùng lớp nhà rất nghèo, nghỉ đông muốn tìm việc làm thêm để kiếm học phí, nên nhờ tôi nghĩ cách giùm. Tôi đang lo không biết hiện giờ ở đâu chịu thuê lao động trẻ em? Mới lên cấp ba, vẫn là vị thành niên. 

Sói Cô Đơn: Vụ này có vẻ khó! Để tôi lưu ý giúp cậu xem có chỗ nào không, có tin gì tôi sẽ nhắn cậu liền.

Nghe vậy ta rất bất ngờ, liên tục nói cám ơn. Mặc dù ta không trông cậy vào bạn trên mạng có thể giúp được, nhưng qua việc này thiện cảm với bạn Sói đã tăng lên nhiều, cảm thấy người này tuy có lúc nói nhiều, nhưng vẫn là người tốt.

Trong thời gian tìm công việc thích hợp, chờ An An về, ta sẽ nói với An An chuyện ta sẽ giúp việc nhà cho cậu ta. Dọn dẹp nhà cửa ai không biết, nấu cơm thì dù không đến cấp bậc đầu bếp, nhưng ba món mặn một món canh ta vẫn có thể làm được. Không nên coi thường khả năng của Einstein-Phì!

Chương 35

Buổi tối ta nói với An An chuyện này. An An cho rằng mình nghe lầm, hỏi lại, “Cậu nói sẽ làm việc nhà cho tôi?”

Ta nghĩ An An không tin năng lực của ta, lập tức vỗ ngực nói, “Tôi sẽ làm việc vô cùng siêng năng!” Nói xong ta chớp đôi mắt to thuần khiết, tin tưởng bộ dáng này sẽ có lực công kích rất lớn, ai kêu hiện giờ ta có bộ dạng non nớt như vậy chứ! Đúng là thiếu niên tâm cơ!

An An chỉ hừ một tiếng, tiếp tục cúi đầu nhìn tin tức trong notebook, ngón tay lướt rồi lướt. Ta cũng hừ hừ nói, “Được thôi! Cậu có người làm vệ sinh theo giờ, có dì chuyên nấu ăn, không cần người vừa nhìn đã biết không phải chuyên như tôi! Vậy chờ hết tết cậu đừng có cản tôi đi ra ngoài tìm việc đó!” An An nghe xong, dừng lướt, nghiêng đầu nhìn ta, “Mặt cậu thế này, chỗ nào dám mướn?”

“Thì làm việc ngoài giờ! Đóng vai thảm một chút, chắc chắn sẽ có biện pháp! Tôi tin tưởng người tốt giàu lòng trắc ẩn có rất nhiều!” Ta ôm tay,  ngồi chéo chân tựa vào ghế sa lon nhìn An An.

An An để notebook xuống, nói, “Cậu muốn làm việc nhà, không phải không được, chờ chân lành rồi, làm thử một tuần. Nếu đúng như lời cậu nói có thể đảm nhận…. thì cứ theo ý cậu đi.”

Ta nhào qua cầm lấy tay An An, vui vẻ lắc lắc, “An An, tôi biết ngay cậu sẽ đồng ý mà! Cậu đúng là người tốt! Tôi tyệt đối sẽ không cô phụ lòng tin của cậu!”

An An giật giật khóe miệng, nói, “Đưa chân đây!”

Ta nghe An An nói, vô thức run run, lăn một vòng muốn chạy trốn. Nhưng vừa lật người nhảy xuống sa lon đã bị An An nắm chân kéo lại. Mặt ta như đưa đám, nói với giọng ‘anh dũng hi sinh’, “Để tôi đi lấy cái khăn bông nhét vào miệng.”

An An ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Kiếm cớ bỏ chạy?!” sau đó ném gối ôm cho ta, “Cái này hôm qua cô giúp việc mới giặt sạch, cắn đi, không cần kiếm khăn lông.”

Ta nhìn An An với ánh mắt ‘cậu thật nhẫn tâm’, biết mình có lấy cớ cũng chạy không thoát, bèn lấy gối ôm che đầu, giả làm đà điểu.

Mỗi tối trước khi ngủ An An đều bóp rượu thuốc cho cái chân của ta. Rượu thuốc hoạt huyết hóa ứ rất tốt nhưng mỗi lần được (bị) xoa bóp thật sự là đau đến mức đổ mồ hôi lạnh cả người. Ta có gào to cách mấy, An An cũng không chịu dừng lại cho ta lấy hơi, không xoa xoa nắn nắn nửa giờ không thả. May nhờ nghĩ không muốn mất mặt trước An An ta mới không khóc lên. Đau quá, còn đau hơn cả lúc nhảy xuống tường nữa. Tay An An khô ráo ấm áp, cầm cái chân lạnh như băng của ta, nếu sau đó không kèm theo đau đớn kinh thiên động địa thì đó đã là một việc rất hạnh phúc rồi.

Xoa bóp xong, ta đổ mồ hôi đầy người, ngồi phịch trên sofa, đến đầu ngón tay cũng lười động đậy. An An đứng lên vỗ vỗ tay, nói, “Chân cậu khôi phục rất tốt, hẳn chỉ mấy ngày nữa là có thể hoạt động như bình thường rồi. Ngủ sớm đi.” 

Ta vừa nghĩ tới chuyện phải lết từ sofa tới phòng ngủ đã thấy hết hơi, bèn với tay cầu cứu, “Tôi chẳng còn chút sức nào nữa rồi, phiền cậu tiễn Phật thì tiễn tới Tây Thiên, đỡ tôi tới phòng ngủ đi!” Nói xong ta nhìn An An với ‘nước mắt lưng tròng’.

An An không nói lời nào, cầm hòm thuốc đi.

Đồ vô tình vô nghĩa! Đã hứa bạn bè tốt giúp đỡ lẫn nhau mà?!

Đang lúc ta oán thầm không dứt, An An cất hòm thuốc xong lại đi ra, hình như đã rửa tay, trên người thoang thoảng mùi chanh của nước rửa tay. An An xốc ta lên, nhéo nhéo eo ta một cái, nói, “Mấy hôm trước còn là bé mập, sao giờ biến thành bé gầy rồi.”

Ta sợ An An sẽ dùng những từ ‘bất thường’ nhục nhã ta, vội vàng ngắt lời, “Thì tại tôi đang lớn mà! Trước chỉ ăn đồ ăn cho chó tất nhiên không mập thịt nổi, giờ tôi đã mũm mĩm hơn một tí rồi, không tin cậu sờ mớ thịt trên mặt tôi xem!” Dứt lời, ta véo véo mớ thịt trên má lên.

“Ừ, quả là khá hơn một chút so với lúc mới gặp.”

Ta đắc ý nói, “Ngày ngày cậu thúc tôi như thúc heo, không mập nhanh mới là lạ!” Nói xong ta mới phát hiện kiểu so sánh này không được hay cho lắm, nhưng đã chậm.

An An từ cười nhếch mép chuyển sang cười hở lợi, nghiêm túc nói, “Ví mình với heo, tính ra cậu cũng tự biết mình đấy.”

Ta trợn tròn mắt, thấy sắp tới nơi bèn đẩy An An ra, mở cửa phòng, thở phì phì nhảy lò cò vào trong.Ta cảm thấy từ khi trở về thân xác con người, An An đã hoạt bát hơn hẳn. Như vậy ta cũng vui giùm cho cậu ta, có điều sẽ càng tốt hơn nữa nếu như cậu ta không mỗi ngày đều bắt lấy mấy lỗi nhỏ của ta để giễu cợt!

Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã giữa tháng mười hai. Ta đã có thể đi có thể nhảy, cũng thuận lợi hoàn thành một tuần thử việc, rốt cuộc không phải làm kẻ ăn không ngồi rồi trong nhà An An nữa.

Bên này xong xuôi, ta chuẩn bị đi thăm Tiểu Cửu một chuyến, thuận tiện nói cho Tiểu Cửu biết ta đã có thể biến hình.

Ta nhắn tin báo với An An một tiếng, rồi cầm điện thoại di động, ví tiền, xuất phát.

Ta đã quá quen khu chung cư của Trình Duy, nên thản nhiên đi thẳng vào cổng, vì vậy chú bảo vệ tuy thấy ta hơi lạ nhưng cũng không ngăn lại. Thực ra ngoài mặt trông ta bình tĩnh vậy thôi chứ trong lòng lại rất hồi hộp. 

Ta đi tới chỗ người giúp việc thường dẫn Tiểu Cửu đi dạo chờ, nghĩ một lát gặp Tiểu Cửu, phải làm sao để nói chuyện đây. din;kễn.đnà/lên,quý,đm;lôn Ta đang nghĩ vẩn vơ chợt thấy một thanh niên tóc vàng mắt xanh ôm Nhị Nhị đi ra, vẻ mặt vô cùng lo lắng. Người này chừng hai lăm hai sáu tuổi, cao lớn tuấn tú, cảm giác khá quen? Tiểu Cửu? 

Ta vội hỏi, “Nhị Nhị sao vậy? Anh là….” Ta sợ mình nhận sai người.

Anh ta nhìn ta, thấy ta có vẻ là biết Nhị Nhị bèn hỏi, “Cậu là ai?”

“Tôi là Phì Phì!”

“Phì Phì? Tôi là Tiểu Cửu đây! Nhị Nhị trông rất lạ, tôi muốn đưa cô ấy tới bệnh viện!”

Ta lo lắng hỏi, “Sao vậy? Cô ấy biết anh có thể biến hình?”
Tiểu Cửu lắc đầu, vừa chạy vừa nói, “Chuyện rất dài dòng, chúng ta đi bệnh viện trước đã.”

Bọn ta bắt taxi chạy tới bệnh viện gần nhất, bởi vì trên xe có người nên ta cũng không tiện hỏi nhiều.

Đến bệnh viện, Nhị Nhị được đưa thẳng vào phòng cấp cứu. Bác sĩ khám xong lập tức nói với điều dưỡng đứng bên cạnh, “Chuẩn bị súc ruột!”

Ta kinh sợ, chẳng lẽ Nhị Nhị uống thuốc ngủ tự sát? Tại sao bên cạnh chỉ có Tiểu Cửu, chồng và mẹ chồng đâu hết rồi?

Ta ngồi chờ ở ngoài phòng mổ với Tiểu Cửu, nghe Tiểu Cửu kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Chuyện là chồng Nhị Nhị đi du lịch với người nhà về, mọi chuyện lại trở về như trước. Bà mẹ chồng cứ bắt bẻ Nhị Nhị việc có con. Bọn họ biết Nhị Nhị chẳng còn anh em họ hàng gì nên càng ngày càng phách lối. Lúc đầu chồng Nhị Nhị vẫn im lặng làm ngơ, sau không biết nghe ai xúi giục, bắt Nhị Nhị mua một căn nhà khác để mẹ và các em ở. Còn nói như vậy Nhị Nhị sẽ phải nghe mẹ chồng càu nhàu mỗi ngày nữa. dnl/;;l"n.đàn;;;lê"quý"mđm"lôn Công ty Nhị Nhị đang có một hạng mục lớn cần tiền, không có dư để mua nhà. Huống chi căn nhà tên kia muốn mua cũng không phải rẻ gì bèn cự tuyệt. 

Bà mẹ chồng biết, càng siêng kiếm chuyện hơn. Nhị Nhị quen rồi, không thèm để ý tới bà ta. Hai vợ chồng vì việc này chiến tranh lạnh, ngủ riêng. Chồng Nhị Nhị thấy vậy càng giận, cuối cùng đúng như ta từng nói, trút giận lên đầu Tiểu Cửu, thừa dịp Nhị Nhị đi làm, dắt Tiểu Cửu đi đến nơi vắng vẻ cách thật xa trung tâm thành phố bỏ lại. Từ chỗ đó người cũng phải ngồi tàu điện ngầm về mất hai tiếng chứ đừng nói chi một con chó.

Tiểu Cửu vất vả đi lén chuyến xe đêm về tới nhà lại gõ cửa không ai ra mở. Tiểu Cửu nghĩ cách nhảy lên ban công chạy vào nhà, cào cửa phòng ngủ cả buổi cũng không có người ứng, nhìn kệ giầythì rõ ràng Nhị Nhị đang ở nhà. Tiểu Cửu vô cùng lo lắng, biến về hình người, lấy đồ của tên kia mặc vào, rồi tông cửa phòng ngủ của Nhị Nhị. 

Cuyện sau đó như ta đã thấy, Tiểu Cửu ôm Nhị Nhị chạy xuống lầu.

“Trong nhà không còn ai nữa?”

“Hình như đã đi hết chỉ còn mình Nhị Nhị.”

“Có lẽ là tên kia đã chạm tới giới hạn của Nhị Nhị, nên bị đuổi ra khỏi nhà….” 

Tiểu Cửu nghe vậy cười gượng một cái. Ta vỗ vai Tiểu Cửu an ủi, “Sẽ không sao đâu! Chờ Nhị Nhị tỉnh lại, thấy anh thì bệnh cũng hết hơn phân nữa rồi!”

Tiểu Cửu cảm động nói, “Cám ơn cậu rất nhiều! Nếu không có cậu không chừng bọn tôi chẳng lên được taxi luôn rồi. Tiền thuốc men này nọ chờ xong xuôi hết tôi sẽ gửi lại cho cậu.”

Ta dùng tiền của An An nên rất hào phóng, “Không cần đâu! Trước kia cũng nhờ anh tôi mới biết mình là ai, là anh em tốt còn nói tiền gì chứ!” An An sẽ phát tiền lương cho ta, coi như trừ trước vào tiền lương là được.

Mấy tiếng sau, Nhị Nhị được đẩy ra khỏi phòng mổ. Súc ruột thuận lợi, nhưng uống nhiều thuốc như vậy, dạ dày bị thương không nhẹ, cần nằm viện điều trị.

Về sau, khi Tiểu Cửu và Nhị Nhị ở cùng một chỗ ta nghe kể lại, ngày đó Nhị Nhị đi làm về không thấy Tiểu Cửu bèn hỏi tên kia Tiểu Cửu đâu? Tên kia muốn chọc tức Nhị Nhị nên nói là đã đưa tới quán thịt chó làm thịt rồi, còn chỉ cái chân chó trên bàn ăn nói, ‘Tôi có mang về cho cô này, nhân lúc còn nóng ăn nhanh đi.’

Nhị Nhị tức tới mức suýt nữa hôn mê, bỗng nhiên nghĩ thông. Hôm sau Nhị Nhị không đi làm, ở nhà bình tĩnh gọi điện liên lạc luật sư bàn chuyện ly hôn. Lúc kí đơn ly hôn, Nhị Nhị đã gọi điện thoại nhờ mấy người bạn tốt của cha mẹ tới làm chứng, trấn áp cả nhà tên kia, không cho bọn họ chiếm một chút lợi nào. Sau đó, Nhị Nhị lập tức đuổi cả nhà tên kia ra khỏi cửa. Giải quyết xong hết, Nhị Nhị nhốt mình trong phòng, uống thuốc ngủ.

May mắn Tiểu Cửu về kịp, nếu không hai người lại bỏ lỡ nhau một lần nữa rồi.

Chương 36



<tbody></tbody>

Tối, Nhị Nhị tỉnh lại, Tiểu Cửu quyết định tạm thời chưa nói cho Nhị Nhị biết sự thật, để Nhị Nhị yên lòng, trước khi Nhị Nhị tỉnh đã biến về hình chó lại.
Nhị Nhị thấy Tiểu Cửu không chút sứt mẻ đứng trước mặt, nước mắt lập tức tràn mi, lẩm bẩm, “Chị không nằm mơ chứ…. Không phải hắn ta đã giết em rồi sao?”
Ta vội quơ quơ tay thu hút sự chú ý của Nhị Nhị, sợ Nhị Nhị cho rằng đang mơ lại muốn tự sát một lần nữa. Tiểu Cửu đặt hai chân trước lên giường, bẹp đầu xuống nhìn Nhị Nhị.
“Đây là chó của chị đúng không? Chị ngủ lâu như vậy nó vẫn luôn ở bên cạnh bảo vệ chị đó!”
Nhị Nhị yên lặng nhìn Tiểu Cửu một lúc lâu, sau đó run rẩy vươn tay sờ đầu Tiểu Cửu, khi chạm vào Tiểu Cửu, phát hiện là thực thể, vội bật dậy ôm lấy Tiểu Cửu, “Tiểu Cửu…. Tiểu Cửu! Chị cứ nghĩ là em không cần chị nữa!” Nhị Nhị đã cố nén đau đớn trong lòng bấy lâu, nay thấy người thân nhất lập tức bùng nổ, từ khóc không thành tiếng biến thành gào khóc, khóc đến người ta thấy đau lòng, chua xót.
Cũng may, tất cả đều đã qua. 
Rốt cuộc khổ tận cam lai, có thể bắt đầu lại một lần nữa.
Nhị Nhị thấy Tiểu Cửu đã trở lại bên cạnh mình, lại dấy lên hi vọng với cuộc sống, mượn di động của ta gọi bạn tới. Nhị Nhị lấy tiền từ bạn trả lại tiền tạm ứng viện phí cho ta. Ta cũng không từ chối. dn;iễn.đàn/lnlê,qunlý,đônln Bạn Nhị Nhị hỏi đã xảy ra chuyện gì, Nhị Nhị chỉ trả lời qua loa là hạ đường huyết nên ngất xỉu, không hề đề cập đến việc tự sát, coi như đã cho qua việc này. Bàn tay Nhị Nhị vẫn luôn khoát lên lưng Tiểu Cửu vuốt vuốt, khóe miệng khẽ cong, mặc dù khuôn mặt còn tái nhợt, vẫn không giấu được vẻ xinh đẹp vốn có.
Lúc ta về đến nhà, vẫn chưa thấy An An. Ta bắt đầu vo gạo rửa rau nấu bữa tối. An An không gởi tin nhắn báo, có nghĩa là đêm nay sẽ về.
Lại qua mấy ngày, ta nhận được tin từ Tiểu Cửu. Hôm đó ta có để lại số điện thoại cho Tiểu Cửu, nói có gì cần cứ gọi, không có gì cần cũng gọi để tám, ha ha.Tiểu Cửu nói đã kể chuyện của mình cho Nhị Nhị nghe. Ta không hỏi cụ thể, nhưng nghe giọng Tiểu Cửu, đoán hẳn là kết quả không tệ. Cuối cùng Tiểu Cửu thở dài nói, “Dạo qua Quỷ môn quan một lần, Nhị Nhị đột nhiên trở nên không sợ trời không sợ đất hẳn, nghe tôi nói xong, cô ấy tiếp nhận một cách rất bình tĩnh, không biết như vậy là tốt hay xấu đây.”
Ta an ủi Tiểu Cửu, “Có lẽ là chết còn không sợ thì sợ cái gì nữa! Huống chi hai người làm bạn đã nhiều năm, dù anh không gọi điện báo tôi cũng có thể đoán được, Nhị Nhị sẽ tiếp nhận thôi…. Sau này anh hãy ở bên cạnh Nhị Nhị nhiều một chút, để cô ấy biết thế giới này không chỉ có một màu xám âm trầm, vẫn có màu xanh tươi sáng. Tôi tin g anh có thể khiến cô ấy mau chóng tươi tỉnh trở lại!”
Tiểu Cửu ừ một tiếng.
Ta ở nhà làm việc nhà, cảm thấy quá nhàm chán, bèn mua trên mạng một phần mềm về để vẽ tranh, xem như giết thời gian sau khi dọn dẹp nhà cửa xong. Đời trước, lúc học cấp hai, ta cũng có học vẽ mấy năm, mặc dù sau này làm về thiết kế, không dính nhiều lắm đến vẽ, nhưng vẫn luôn giữ sở thích này. Bình thường dù công việc bận rộn đến đâu, cũng sẽ vẽ một ít truyện hài ngắn đăng lên mạng. Tôi sẽ không nói cho mấy người biết tôi kiên trì đăng mấy năm truyện vui, đã thu được mấy vạn fan đâu!
Ta là người đã chết một lần, vốn muốn tạo tài khoản Weibo mới xem như bắt đầu lại từ đầu, nhưng nghĩ lại, fan không biết ta là ai, đồng nghiệp cũng không ai biết ta có tài khoản này. Dù có dùng lại cũng không bị nghi ngờ. 
Ta quyết định đăng nhập vào tài khoản Weibo đã tích bụi từ lâu kia. Không ngờ hơn một năm không lên, vẫn có rất nhiều người gởi tin nhắn riêng hỏi thăm. Hơi hơi cảm động.
Sau một năm mất tăm, ta lại đăng bài. 
Vẫn còn sống trên đời, cả nhà chớ lo.Đăng tin, trả lời bình luận của một số fan xong, ta tắt trang, bắt đầu cài đặt phần mềm vẽ tiếp. Phần mềm này trị giá mấy ngàn tệ, khác cái ta dùng hồi trước. Cái hồi trước mắc quá giờ mua không nổi, về sau góp tiền mua lại vậy. Cũng không phải chưa từng dùng qua cái mấy trăm tệ, cái này xem như cũng ngon rồi. 
Ta tiện tay vẽ một nhân vật, chỉ chốc lát sau đã dần thích ứng, mặc dù vẫn còn chút ngượng tay. Trừ thỉnh thoáng nhấn sai thanh công cụ do có một ít công cụ bởi vì phần mềm nâng cấp nên đã thay đổi vị trí, các thao tác khác vẫn rất thuận tay. Ta tin chỉ cần kiên trì mấy ngày là có thể khôi phục tốc độ như trước thôi. Ta vẽ xong mới phát hiện là đã vẽ một bên mặt của An An, lông mi đậm, hốc mắt sâu, mày kiếm khẽ nhếch, sống mũi cao thẳng, môi mỏng hơi mím.
Ta nhìn An An trong tranh, bỗng phát hiện thật sự An An rất đẹp trai. Chẳng lẽ bình thường ta tự động bỏ qua không nhìn nên không biết? Ta đột nhiên nhớ ra một tật xấu ở kiếp trước của mình: đẹp trai hơn ta, ta không đếm xỉa tới.
Hừ hừ, ai bảo cậu đẹp trai hơn tôi làm chi! Ta tức giận vẽ thêm mấy cái nốt ruồi cực lớn trên mặt An An, sau đó bấm nút lưu. Vô tình quên mất đây là máy tính của An An.
Ta bắt đầu khôi phục tốc độ một tuần phát một bài. Người thích cũng càng ngày càng nhiều. din;l;ễn.đàn/"lêm;,quý"đ;môn Lúc trước, mỗi khi ta đăng bài, lượt xem khoảng trên dưới bốn trăm, bình luận hai đến ba trăm, có thể do lần này biến mất quá lâu, người hâm mộ có hơi kích động, lượt xem lập tức tăng đến sáu bảy trăm, có lúc thậm chí đạt tới một ngàn, hai ngàn. Dĩ nhiên cũng có khả năng là khả năng tưởng tượng của ta đã tăng hơn trước nhiều, nên người thích cũng nhiều hơn.
Gần đây ta vẽ truyện cười với nội dung là mấy đoạn đối thoại giữa ta và bạn Sói. Câu chuyện tửng tửng hài hài, bình thường thể loại này sẽ không chú ý lắm đến những chi tiết nhỏ, chỉ vài nét bút phác họa thêm chút màu sắc là được.
Ta từng cho rằng lượt chia sẻ hơn hai ngàn đã là đỉnh cao trong sự nghiệp vẽ truyện hài của mình, không ngờ nhờ một diễn viên nổi tiếng có lượng fan hơn một triệu bấm chia sẻ, mấy người nổi tiếng khác kết bạn với người này cũng bắt đầu bấm chia sẻ theo, sau bảy tám tiếng, bài đăng của ta đã thêm lượt chia sẻ từ ba ngàn lên tới mười ngàn. Số người thích cũng ngày càng tăng với tốc độ chóng mặt. 
Ta chỉ là một tên tiểu tốt yên lặng vẽ tranh hài trong cái vòng nhỏ hẹp của mình, đột nhiên bị chiếu sáng như vậy thật là không thích ứng. Ai biết, điều khoa trương hơn vẫn còn nữa. Hôm sau, ta đăng nhập Weibo, phát hiện số người thích từ năm mươi ngàn lập tức ào ào đạt tới một trăm năm mươi ngàn, sợ suýt té ghế. Đã xảy ra chuyện gì? Tối qua lúc ta đăng xuất cũng đã trễ rồi, chỉ trong một đêm đã tăng chóng mặt như vậy, không phải là có người giúp ta đấy chứ?! Ai vậy? Mau đứng ra! Thích làm gì, để tôi cho cậu tài khoản, cậu trực tiếp chuyển tiền biểu đạt tình yêu với tôi đi!
Sau ta mới biết là nhờ nam diễn viên đang nổi kia thích Weibo của ta, nên Weibo của ta được nhiều người biết hơn, lượt thích mới tăng chóng mặt như vậy.
Ta bấm vào Weibo của nam diễn viên kia, thấy quen quen, chắc là đã từng đóng phim truyền hình. Ta phát hiện mỗi bài đăng của người này đều có lượt chia sẻ và bình luận ít nhất là ba mươi ngàn trở lên. Đối lập như vậy khiến ta nghĩ trong một đêm được hai chục ngàn lượt thích cũng không có gì là ghê gớm. Hơn nữa ta chỉ có mỗi bài đó, còn người này là bài đăng nào cũng được như vậy. 
Có vẻ phạm vi hài hước của ta và nam diễn viên này khá hợp nhau. Ta bắt đầu có thiện cảm với vị diễn viên tinh mắt này, định là làm việc nhà xong sẽ tìm phim người này từng đóng xem ủng hộ. Ta cũng sẽ viết một bài khen xem như đáp lễ, mặc dù bài khen của ta có lẽ người ta cũng chẳng quan tâm.

Chương 37

Vị nam diễn viên kia tên là Thẩm Án, đóng phim cổ trang rất hay, toàn diễn những nhân vật có tính tranh cãi và rất hút fan, khó trách có nhiều người thích như vậy. Phim cổ trang của Thẩm Án vừa phát ở khung giờ vàng xong, phim hiện đại lại tới tiếp, có thể thấy lực ảnh hưởng của anh ta không nhỏ.

Trong vòng nửa tháng, ngoại trừ bộ phim hiện đại đang chiếu chưa xong, còn lại mấy bộ cổ trang lúc trước của Thẩm Án ta đều đã xem hết. Lúc này, An An cũng bắt đầu nghỉ tết.

Ta ôm máy tính dựa vào chân ghế sa lon coi phim, xem xong mới thấy đã bốn giờ chiều. An An từ phòng ngủ bước ra, vào bếp rót một ly nước, sau đó đứng tựa ở cửa bếp uống. Ta vừa xoa xoa đôi mắt hơi mỏi vừa hỏi, “Hôm qua là chủ nhật cậu ở nhà cả ngày rồi, sao hôm nay cũng không đi làm?”

“Công ty tôi đã bắt đầu nghỉ tết từ hai ngày trước. Chẳng lẽ cậu mê coi phim tới mức không biết đã sắp tết?”

Ta nghẹn lời, cười ha hả mấy tiếng, vỗ ót nói, “Thì ra là nghỉ tết, tôi quên mất!” Ta buông máy tính xuống, duỗi người một cái, “Có muốn đi siêu thị mua đồ với tôi không? Đồ ăn trong tủ lạnh sắp hết rồi!”

An An tiện tay đặt cái ly không xuống bàn, nói, “Tôi mới vừa xem tủ lạnh, bên trong vẫn còn một ít đồ ăn, không cần mua thêm. Cậu định ở đây ăn tết hay là theo tôi về nhà?”

Trước khi chết, từ lúc lên đại học tới khi đi làm ta đều ở Phượng Châu một mình đã quen, quên mất An An không phải người cô đơn, tết dĩ nhiên phải về nhà. Ta sờ sằm suy nghĩ một chút rồi nói, “Một mình tôi ở lại đây….” An An nhìn ta, chờ ta nói hết câu. di /lễn.đànƠl]lêquý]ưlklnđôn Ta cười hì hì tiếp lời, “Tôi ở đây một mình đón năm mới sẽ rất cô đơn, không bằng về nhà ăn tết với cậu, chỉ cần người nhà cậu không có ai dị ứng lông chó là được!”

“Nếu có người dị ứng lông chó, tôi sẽ giao cậu cho Trình Duy chăm mấy ngày.” An An lạnh nhạt đáp.

Nói vậy hẳn là không có người dị ứng với lông chó rồi! Trong lòng ta vui rạo rực, ngoài mặt lại cố tỏ vẻ thương tâm nói, “Sao cậu nỡ nói như vậy chứ! Tôi yêu cậu biết bao nhiêu….” Nói xong ta còn chu môi làm bộ muốn hôn An An.

“Có gì không nỡ. Trình Duy nể mặt tôi sẽ không ngược đãi cậu.” An An vươn tay đè đầu ta lại, đẩy mặt ta sang một bên.

Ta xoa mặt, hừ nói, “Ai thèm bị mấy người đá tới đá lui như quả bóng chứ! Tự tôi xông pha cũng có thể tìm được việc nuôi sống bản thân!”

An An ồ một tiếng, sau đó vừa cười vừa nói chậm từng chữ, “Tôi quên mất Einstein-Phì nhà chúng ta là một họa sĩ tài năng, thâm tàng bất lộ đấy!”

Nghe An An xưng hô như vậy…. Ta ngại quá đi mất, nhưng trước khi chết vẫn muốn cứu vớt mặt mũi, “Tất nhiên, dù gì cũng có hơn hai trăm ngàn lượt thích chứ bộ….” Ta vừa dứt lời đầu đã bị gõ một cái thật mạnh.

“Càng nói càng không biết xấu hồ. Theo tôi về nhà phải bớt bớt lại một chút, dám để lộ chân tướng dọa em gái tôi sợ, tôi sẽ lập tức quăng cậu vào tay bọn trộm chó cho yên cửa yên nhà, cậu cũng được đi đầu thai sống tốt hơn.”

Ta vừa xoa đầu vừa nói, “Tôi sẽ đầu thai vào nhà giàu, anh đừng có rủa tôi! À, em gái anh đẹp không? Tôi đoán hẳn là rất xinh!” Ta chống cằm bắt đầu tưởng tượng em gái An An trông như thế nào.

An An qua loa nói, “Trông cũng được….”

‘Trông cũng được’ trong miệng An An theo ta biết sẽ là cực kỳ xinh đẹp. Ta liếc An An một cái, nói, “Em gái của cậu, cậu còn bày đặt khiêm tốn cái gì!” An An mặc kệ ta, đuổi ta về phòng, bảo ta dọn đồ bỏ hết vào va ly. Lần này ta về với hình chó, nên không cần chuẩn bị quá nhiều đồ, chỉ cần hai bộ đồ ngủ, và hai ba bộ đồ mặc ra đường là được.

Đàn ông dọn đồ thường là càng ít càng tốt, cho nên chỉ tốn một tiếng là ta đã xong. Ta xếp đồ của ta vào dưới cùng, khép va ly lại, sau đó biến về hình chó ngay trong phòng ngủ của An An, vẫy vẫy đuôi đảo quanh hành lý.

An An ăn bận rất lịch sự, trên tay còn vắt một cái cái khoác dài màu đen, đẩy hành lý ra cửa. Ta hưng phấn chạy chậm đi theo sau.

Lúc bọn ta tới nơi, trời đã tối đen, mặc dù chỉ mới bảy giờ.

Biệt thự nhà họ Trang nổi tiếng lộng lẫy nằm giữa sườn núi Thanh Lan, nơi này yên tĩnh dưới chân núi lại phồn hoa, là nơi yên tĩnh trong náo nhiệt, cho nên có thể nói tấc đất tấc vàng.

Mặc dù ta chưa từng hỏi An An nhà làm gì nhưng đoán hẳn là không tệ, có điều khi thấy ngôi biệt thự vừa nhìn đã biết không phú cũng quý này thì vẫn rất kinh ngạc, cảm thấy nhà An An phức tạp hơn tưởng tượng của ta nhiều. Ta nhớ lại hai ngày trước còn đánh nhau với An An mà sợ. Sau này ta nhất định sẽ an phận thủ thường, không trêu chọc An An nữa, tránh cho tới lúc vô ý đả thương người rồi muốn đền cũng không đền nổi!

An An vừa dừng xe lại đã có người xuất hiện giúp mở cửa xe, xách hành lý này nọ. An An bước xuống, đi qua ghế phụ mở cửa cho ta. Ta nhảy xuống, nghiêm chỉnh đi theo sau An An. Từ cổng chính tới cửa nhà đèn đuốc sáng trưng. 

Trước cửa có người đang chờ, thấy An An, lập tức vẫy tay, “Anh….” Giọng nói dịu dàng, gọi An An là anh, nhất định là em gái Trang Khả Hinh của An An rồi! 

Tiếp đó, một người phụ nữ mặc sườn xám đi tới, cổ đeo dây chuyền phỉ thúy, khoác một cái áo choàng nhung, chờ bọn ta tới gần, cười nói với An An, “Con về rồi! Bên ngoài lạnh lẽo, mau vào trong đi. Chó của con à, đẹp quá!” giọng điệu có chút nịnh nọt. din"ơpễn.đàn"lê"quýn;lđôn Người này khoảng chừng bốn mươi tuổi, mặt không giống An An lắm, lời nói tuy có vẻ thân thiết lại lộ ra xa cách như vậy hẳn không phải mẹ An An, nhưng cử chỉ lại như bà chủ của căn biệt thự. Ta tò mò nhìn về phía Trang Khả Hinh. Mắt Trang Khả Hinh và An An giống nhau như đúc, có điều cả khuôn mặt lại không giống lắm. Còn người phụ nữ kia, không chỉ không có nét tương đồng nào với An An mà cả với Trang Khả Hinh cũng không có. Đột nhiên Trang Khả Hinh kéo tay người phụ nữ kia, nói, “Dì Uyển, chúng ta vào nhà thôi, lạnh quá con sắp chịu không nổi rồi!” tay còn lại thì kéo An An. Trang Khả Hinh vừa đi vừa nhìn xuống ta đang đi bên trái An An, hỏi, “Đây là bảo bối của anh? Thật là đáng yêu, khó trách anh thương nó như vậy!”

Trong phòng khách có một người đàn ông tuổi trung niên đang ngồi trên sô pha chờ, khí chất ôn hòa, tóc đen mắt sáng, mặc dù lớn tuổi, khóe mắt cũng đã có nếp nhăn, nhưng trông vẫn rất khỏe mạnh, mặt mày giống An An như đúc, hẳn là cha của An An, Trang Dân Sơ.

Trang Khả Hinh buông tay An An và dì Uyển ra, đi tới ngồi bên cạnh Trang Dân Sơ nói, “Cha, anh về rồi, chúng ta ăn cơm thôi.”

“Em con vẫn chưa về.”

Dì Uyển nghe vậy lập tức nói với hai cha con Trang Khả Hinh, “Phong Diễn đã nói tối nay không về ăn cơm, anh quên sao? Để con đi tắm trước rồi xuống ăn cơm luôn.” dứt lời, quay sang kêu người giúp việc bắt đầu dọn cơm.

Dù là đối mặt với cha ruột, An An vốn tính cách hướng nội cũng chỉ gật đầu và chào một tiếng, rồi nhanh chóng bước lên lầu. Tất nhiên ta cũng chạy theo sau.

Ta nghe loáng thoáng Trang Dân Sơ hỏi Trang Khả Hinh, “Anh con nuôi chó từ lúc nào vậy?”

Trang Khả Hinh đáp, “Hình như cũng mới nuôi gần đây thôi.”

Trang Dân Sơ lại nói, “Nó vừa mới khỏe lại, không biết có thể tự chăm sóc tốt cho mình chưa còn nuôi chó….” 

Trang Khả Hinh đáp, “Anh hẳn là đã mướn người trông rồi. Anh ở ngoài một mình, nuôi thú cưng cũng tốt!”

Trang Dân Sơ, “Được rồi, được rồi, biết con bênh anh con. Tùy nó đi.”

“Con lúc nào cũng đứng về phe của cha, cha đừng có đổ oan cho con!”

“Đại tiểu thư của cha, cha biết sai rồi….” Trang Dân Sơ cười ha ha nói.

Nghe xong cuộc nói chuyện của hai người, ta đoán tình cảm cha con cũng không tệ lắm. Lúc hai cha con họ nói chuyện trên trời dưới đất, người được gọi là dì Uyển kia không hề chen vào một câu nào, ngồi im nhìn hai cha còn cười đùa, vẻ mặt rất thản nhiên.

Cha mẹ An An ly hôn? Dì Uyển là mẹ kế?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau