EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 31 - Chương 35

Chương 26-1

“Chỉ là bị sốt tí thôi có cần khoa trương dữ vậy không?” 

Đây là giọng Trình Duy. Ta mở mắt ra nhìn bốn phía, một màu trắng quen thuộc, hẳn là bệnh viện thú y.

“Tỉnh rồi?” Lại một giọng nói quen thuộc, nhưng không phải Trình Duy. Ta ngẩng đầu nhìn, là Trang Cận. Trang Cận xuất viện? Anh ta đang nhìn ta với ánh mắt không được bình thường cho lắm, khiến ta thấy khó hiểu.

Trình Duy đứng phía sau Trang Cận, nói, “Tôi nghi là đầu cậu bị cửa kẹp hư rồi…. Không bình thường tí nào!” Giọng Trình Duy cực kỳ tức giận, giống như người lớn trong nhà trách mắng con cháu làm sai chuyện.

Trang Cận sờ lỗ mũi, sau đó là đỉnh đầu, cuối cùng là cổ của ta, rồi nói, “Xem ra cậu khá hơn nhiều rồi.”

Ta đang nằm sấp, cằm đặt lên hai chân trước, nhìn Trang Cận ngồi trên xe lăn. Trang Cận chắc chắn là rất yêu thương chó cưng của anh ta, mặc dù ta không phải là chó cưng của Trang Cận.

Được rồi, ta thừa nhận, ta có chút áy náy với Trang Cận.

Trình Duy lấy điện thoại di động ra, nói, “Nếu cậu không chịu về bệnh viện, tôi sẽ gọi cho trái ớt nhỏ ngay lập tức! Cậu cũng biết tính trái ớt nhỏ rồi đó! Hơn nữa, con lông vàng này có phải chó cưng của cậu không vậy, trông nó chẳng có chút vui sướng nào khi thấy cậu hết!

Trang Cận nói, “Tối nay nó ở bệnh viện với tôi, tan làm anh tới đón nó.”

Muốn bồi dưỡng tình cảm với ta?

Trình Duy thấy Trang Cận rốt cuộc chịu trở về bệnh viện bèn cất điện thoại vào túi lại, nhờ tài xế và hộ lý đẩy Trang Cận và ta ra xe.

Không hỏi ý kiến của ta đã tự quyết định. Độc đoán! Nể tình Trang Cận bệnh tật còn ngồi xe lăn tới thăm, ta quyết định sẽ về bệnh viện với anh ta.

Trên đường về, ta và Trang Cận ngồi ở ghế sau. Trang Cận để ta nằm tựa vào đùi anh ta. Nói thật, ta hơi không quen, cho nên cứ nhích tới nhích lui liên tục. Huống chi, Trang Cận là đàn ông, một người đàn ông gối đầu lên chân một người đàn ông khác, nhìn còn ra thể thống gì nữa!

Ta dịch ra xa Trang Cận, cố gắng giữ một khoảng cách thích hợp. Trời ơi, anh tìm lộn chó thật rồi! Chẳng lẽ anh không nhận ra tôi không hề giống chó của anh chút nào sao?! dinlễn.đàn//lê,quý,đôn;pn Chẳng lẽ chó của anh sẽ không thân với anh như vậy? Là chó cưng đúng nghĩa, thấy chủ sẽ nhào tới vẫy đuôi, bấu víu các kiểu, còn tôi, đặc biệt, chẳng khác gì hạc đứng trong bầy gà, anh không thấy hả?!

Trình Duy nói không sai, người này chắc chắn là đầu óc có vấn đề nếu không đã nhận ra sự khác biệt giữa ta và chó cưng của anh ta.

Trang Cận thấy ta dịch ra xa co thành một cục, cũng không giận chỉ nhìn lướt qua một cái tùy ta.

Tới bệnh viện, ta nhảy xuống xe, đi theo sau xe lăn của Trang Cận tới phòng bệnh của anh ta.

Những người khác đều đi hết, ta và Trang Cận, bốn mắt nhìn nhau, để không khí không trở nên lúng túng, ta quyết định nhảy lên sa lon nằm. Muộn rồi, bệnh nhân cần nghỉ ngơi.
Tối rồi, anh mau lên giường ngủ đi!

Trang Cận bước xuống xe lăn, chậm rãi đi vào phòng tắm, có tiếng nước truyền ra, lát sau anh ta bước ra, đã thay một bộ áo ngủ thoải mái. Trang Cận vén chăn ngồi lên giường. Ta hài lòng gật đầu một cái, chuẩn bị tắt đèn là sẽ ngủ luôn, có thể do bị chích thuốc, mí mắt ta sắp mở hết nổi rồi.

Đúng lúc này Trang Cận chợt nói, “Hình như cậu cũng chẳng thương tiếc gì thân thể của mình?”

Ta lập tức trợn mắt nhìn Trang Cận: ý gì?

Trang Cận tiếp tục nói, “Einstein-Phì! Có cần tôi lập lại câu hỏi không?”

Ta nghe thấy rõ ràng Trang Cận kêu tên ta! Đầu ta như nổ tung, mơ mơ màng màng. 

Ta vô cùng kích động, gâu gâu với Trang Cận: sao anh biết tên tôi?!

Trang Cận sao có thể nghe hiểu ta nói gì chứ! Ta vô cùng sốt ruột nhưng lại không biết đang sốt ruột vì cái gì.

Không ngờ Trang Cận lại trả lời rất chính xác câu hỏi của ta, “Cậu đang lấy làm lạ tại sao tôi biết tên cậu đúng không?”

Ta gật đầu thật mạnh, bởi vì trừ gật đầu ta thật không biết phải làm gì nữa.

“Trước hết trở lại vấn đề của cậu đã, cậu không hề biết thương tiếc thân thể mình! Tôi xem đọc ghi chép của Trình Duy về quá trình ăn uống của cậu, ngoại trừ đồ ăn cho chó, cậu còn lén ăn những thứ chó không thể ăn. Lần phát sốt này cũng là cố ý đúng không? Không muốn sống nữa?” diễnln;n.đàn;lê,quý,đôn;n Giọng Trang Cận vốn đã lạnh đạm, giờ càng lạnh lùng hơn, thậm chí ta còn nghe ra sự thất vọng vô cùng trong đó.Ta chột dạ rũ mắt xuống.

“Không trả lời? Là đồng ý?” Trang Cận hừ lạnh một tiếng. Ta rụt cổ nằm trên ghế sa lon.

“Cậu như vậy không thấy đã phụ lòng An An đánh đổi mạng sống vì cậu sao?” Lúc nhắc tới cái tên An An, Trang Cận bỗng dừng lại một chút.

Giờ phút này, đầu ta giống như một đống bột mì trộn nước, nhão nhẹt không thể suy nghĩ được gì. Ta không hiểu tại sao Trang Cận lại biết chuyện của ta và An An, chẳng lẽ nhờ xem tin tức trên mạng? Trang Cận biết ta là Phì Phì nên mới kêu Trình Duy đón ta về nuôi? Lúc trước Trang Cận hoàn toàn không có chó cưng gì hết?

Rốt cuộc là sao? Càng nghĩ ta càng thấy mất mác.

Ta đã cho rằng…. Thì ra chỉ là do ta tự suy diễn.

‘Cậu tin không, tôi sẽ tới đón cậu….’ Trong đầu ta bỗng hiện lên những lời này. Ta hút mũi một cái, trừ An An, không ai có tư cách chất vấn ta hết! Anh có tư cách gì quản tôi?! Ta tức giận trừng Trang Cận một cái, quay đầu đi chỗ khác. 

Đồ tự xen vào việc của người khác!

Ta không nguyện ý thừa nhận mình đang giận hờn vô cớ.

“Cậu có tin không, tôi sẽ tới đón cậu. Lời đã hứa, tôi nói được thì làm được!”

Ta nghe xong câu này, người như muốn nổ tung, quay đầu lại nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ của Trang Cận. Anh là ai, rốt cuộc anh là ai? Ta vội vàng đến gần Trang Cận, trong lòng chợt nảy ra một ý tưởng điên rồ.

Là cậu sao? Thật sự là cậu?

An An?

Trời ơi, ta muốn khóc!

Gâu gâu

Khốn kiếp! Không thể tính là làm được! Cậu không hề tới đón tôi, đón tôi là Trình Duy!

Chương 26-2

Trang Cận nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng, nhưng hạnh phúc đến quá đột ngột khiến ta chẳng hề bị ảnh hưởng bởi dáng vẻ hờ hững của Trang Cận. Ta nhảy tới nhảy lui, điên cuồng chạy vòng vòng quanh phòng bệnh.

Gâu gâu! Là An An! Là An An! Là An An!

Ta muốn khóc, khác hẳn tâm trạng lúc nãy, bây giờ là vui sướng kích động đến muốn khóc.

An An còn sống! Ánh mắt ghét bỏ quen thuộc! Quá giống! Không, không thể nói là giống, vì đây đúng là An An mà!

Thật tốt quá!

Ta chảy nước mắt, nhảy lên giường, ngoắt ngoắt đuôi muốn đến gần An An lại không dám.

“Einstein-Phì, cậu cho rằng làm vậy tôi sẽ không truy cứu hành động tự hại của cậu?”

Tôi sai rồi! Nếu biết cậu còn sống, tuyệt đối tôi sẽ không tự hại, tự trách như vậy! Nể tình khoảng thời gian tôi đau khổ vừa qua, tha thứ cho tôi đi! 

Hèn chi ngay từ đầu cậu đã đoán được suy nghĩ của tôi! Bởi vì chúng ta là anh em tốt của nhau đúng không! Cậu có thể hiểu được bất kỳ một ánh mắt hay hành động nào của tôi!

Trang Cận thấy ta nhảy nhót trên giường, khuôn mặt lạnh như băng bớt cứng hẳn, thậm chí còn hơi nhếch khóe miệng. din;pơễn.đàn.lê/quýơk[,đôn Ta hiểu An An như vậy là muốn tỏ thái độ để ta biết hành vi lúc trước của ta sai lầm tới cỡ nào.

Nếu An An tiếp tục truy cứu, ta sẽ hỏi ngược lại: sao bây giờ cậu mới nói cho tôi biết? Sao không nói sớm hơn?

An An còn giấu, không chừng ta sẽ tiếp tục tự hại. Ta đã từng có suy nghĩ muốn đi theo An An…. Thật là may! 

Ta đánh bạo tới gần An An, dùng đầu cọ cọ mặt cậu ta, làm nũng không biết ngượng.
“Vui không?” Cuối cùng An An cũng chịu bỏ qua việc dạy dỗ ta, vươn hai tay ra nắm mặt ta hỏi.

Ta cố nhịn không hét chói tai đã khó lắm rồi, nghe An An hỏi còn phải gắng giữ tỉnh táo để trả lời. 

Vui chứ! Tôi vui tới sắp phát điên luôn rồi này! Cậu gạt tôi khiến tôi thật khổ!

An An thở dài nói, “Đừng làm mấy việc ngốc nữa! Nếu tôi không nói…. Cậu như vậy có từng nghĩ tới cảm nhận của tôi chưa? Cứ vậy hai đao kia chẳng phải tôi chịu vô ích?”

Ta dán cằm vào vai An An, nhất thời không biết phải trả lời thế nào. Ánh mắt thất vọng của An An khiến ta đau lòng.

An An liều mạng cứu ta, ta lại không biết tự thương tiếc bản thân, ngược lại còn khiến An An phải lo lắng…. Ta thật là ích kỷ. 

Nghĩ tới đây, ta bỗng nhớ ra An An vẫn còn là người bệnh, không biết ta có khiến An An mệt chết không? Ta ngẩng đầu lên, vừa định lùi ra xa đến cuối giường thì An An đã kéo lại. “Chạy đi đâu?”

Không thể nói chuyện thật là bất tiện, An An cứ hỏi liên tục, còn ta thì chỉ có thể gâu gâu. An An lanh trí nghĩ ra một cách. dnln;iễn.đàn/lê,quý"đôn;lnn Cậu ta cầm máy tính bảng để trước mặt ta cho ta dùng móng vuốt gõ chữ, mặc dù hơi lao lực, nhưng tối thiểu là giao lưu được. Có điều ta phải tốn chừng mười phút mới đánh xong một câu.

Sao lúc đó cậu chắc chắn sẽ tới đón tôi được?

An An trả lời, “Lúc vừa vào bệnh viện, cậu có nhớ tôi đã từng hôn mê không?”

Ta gật đầu một cái.

“Lúc đó tôi đã tỉnh lại trong thân xác này, tuy chỉ có mấy phút ngắn ngủi, nhưng có thể nghe thấy các bác sĩ nói chuyện, họ nói tôi đang khôi phục. Khi tôi tỉnh trong thân xác An An thì bác sĩ thú y lại nói ngược lại, tình huống không quá lạc quan, mặc dù cuộc mổ thuận lợi nhưng vết thương không lành được, đang bắt đầu viêm mủ.”

Ta nhớ lại khoảng thời gian đó, tâm tình bỗng chốc trở nên nặng nề, yên lặng tựa vào An An, chỉ sợ An An lại biến mất một lần nữa. An An phát hiện ra sự khác thường của ta, vươn tay vỗ vỗ thân thể ta trấn an.

“Tôi cảm giác cơ thể càng ngày càng yếu, nhưng sợ cậu lẩn quẩn trong lòng nên không nói, vì bình thường trông cậu rất lạc quan, lúc có chuyện nhiều khi lại thích giấu trong lòng. Mặc dù tôi không chắc có thể tỉnh lại trong thân xác này, nhưng vẫn quyết định đánh cược một phen, nói vậy với cậu như vậy.”

Bọn ta nói rất nhiều, rất nhiều, cuối cùng ta kết thúc bằng một câu: cậu cho rằng nói nhiều như vậy, tôi sẽ tin cậu thật sự là An An?! Đừng có mơ! Tôi không tin đâu!

Dĩ nhiên, ta chưa kịp nói cho hết câu thì đã bị An An đánh cho một trận…. 

Khóc ròng. Thành người rồi vẫn bạo lực như xưa!

An An nhét ta vào chăn, tắt đèn, nói, “Cậu vẫn thiếu đánh như trước.”

Lại khóc. Có người ngược đãi chó!

Chương 27-1

Đây là lần ta ngủ ngon nhất kể từ sau khi An An rời đi, không hề mộng mị.

Ta ngủ dậy, phát hiện An An không có trong phòng, trên laptop đặt ở đầu giường có lời nhắn lại: ‘Tôi đi tập vật lý trị liệu, trưa về. Đồ ăn trên bàn. Cậu có thể tự do dùng máy tính giết thời gian.’

Ta vốn đang tinh thần sảng khoái, năng lượng sục sôi, lại không có An An bên cạnh, không vui! Có điều, nếu An An bận đi tập vật lý trị liệu thì tha thứ cho cậu ta vậy, dù sao đó cũng là chuyện quan trọng nhất hiện nay. Thêm nữa An An vẫn đáng yêu hiểu chuyện như xưa, phải tha thứ cho An An bé bỏng!

Nôn, xưng hô kiểu này vừa nói ra ta cũng tự thấy buồn nôn…. Ta xoa xoa cánh tay nổi đầy da gà, quyết định vào phòng vệ sinh rửa mặt rửa tay (móng vuốt) trước, sau đó nhảy lên ghế ăn cơm. 

Ăn xong, ta vọt lên giường, bỗng nghĩ ra một chuyện: cũng nhờ người tài xế chở An An kia, An An mới còn thân xác để trở về. Ta hổ thẹn hướng ra cửa sổ bái lạy, hi vọng người tài xế kia sớm ngày đầu thai vào một gia đình tốt. Thời đại bây giờ làm tài xế cho người ta thật không dễ dàng, không những phải chú ý đi đúng luật, còn phải đề phòng người khác chạy ẩu đâm vào. 

An An may mắn hơn ta nhiều…. Nếu lúc trước ta chết theo An An thì cũng chẳng có thân xác để tỉnh dậy nữa, bởi vì ta đã tử vong ngay tại chỗ, thân xác ta hẳn là được chôn ở một nghĩa trang nào đó rồi. 

Có điều, tối thiểu là linh hồn ta vẫn còn vất vưởng trên trần thế, không phải khổ sở ly biệt, trong khoảng thời gian tới ta không muốn trải qua cảm giác đó lần nữa, tim ta chịu không nổi.

Hiện giờ trong lòng ta vừa mừng vừa ghen tỵ, mừng An An đã khỏe lại, còn ghen tỵ vì An An đã thành người. Ta cũng rất muốn trở thành người, làm chó rất bất tiện, ví dụ như bây giờ muốn lên mạng phải gõ chữ thật lâu mới ra được một câu.

Chỉ cần nhìn màn hình máy tính đơn điệu là biết An An tẻ nhạt cỡ nào rồi. Ngay cả một trò chơi đơn giản cũng không có! Ta quyết định cho cuộc sống tẻ nhạt của An An thêm chút màu sắc, tải trò chơi về máy giùm cậu ta!

Ta dùng tốc độ vô cùng chậm rãi gõ tên trò chơi vào khung tìm kiếm, tải về, sau đó lại vô cùng chậm rãi đăng kí, vô cùng chậm rãi đăng nhập so tài, và cuối cùng dùng tốc độ vừa phải bắt đầu…. đánh mạt chược. din;;ễn.đàn/lê,quý,đôơkn Trò này chỉ cần nhích chuột ấn ấn là được không cần đánh chữ nên tốc độ mới được cải thiện.

Ta chơi hết sức chuyên chú, ván đầu xếp thứ tám, ván hai hạng ba, ván ba thì từ đấu loại đã bị thua…. Chơi một hồi, tài khoản của ta không đủ để so tài tiếp…. 

Ta rất thích kiểu đấu này, chơi một lần một vài vạn cũng được, là một người đàn ông chân chính thì nên giống như ta, muốn chơi là chơi không chần chờ!

Tài khoản của ta còn chừng tám trăm, không chơi nữa thì quá lãng phí, dù sao bây giờ ta còn rất nhiều thời gian, bèn quyết định đi đấu địa chủ. Ta muốn dùng IQ cực cao của mình kiếm tiền. Sáng lập kỳ tích đi, thiếu niên!
Ta chọn máy chủ, sau đó nhảy vào một bàn. 

Ván thứ nhất, ta nghe ngoài cửa có tiếng bước chân, giật mình, vô tình để đối thủ nhân cơ hội thắng. Đồng đội trách ta, “Bài của cậu dễ đánh quá mà lại….” Lỗ tai của ta ong ong, ta lặng lẽ bấm tắt tiếng.

Ván thứ hai, bọn ta bắt đầu đập nhà cái, nhưng bởi vì ta ít tiền quá, địa chủ vẫn là người kia. Còn mấy lá cuối cùng, đối phương nhanh chóng chọn bài rồi bấm mở, được nhân hai. Thật là hèn hạ!

Ta nhìn bài của đối phương, khả năng thắng thật sự không lớn, sơ suất một chút là chết ngay. dinln;ễn.đàn/lơm,"ê,quý,đnlôn Nhưng ta vẫn cố gắng tới cùng, quyết định mặc kệ đối thủ đánh cái gì, ta đều bỏ lượt hết, hi vọng đối thủ đánh hết tất cả bài tốt ra. Không ngờ, đồng đội lại hoàn toàn không lĩnh hội được sự cơ trí của ta. 

Kết cục vẫn thua. Ta cảm thấy nguyên nhân chính dẫn tới việc thất bại của bọn ta là do đồng đội có thành kiến với ta, không tin tưởng ta.

Ngu muội!

Sau khi thua hai ván liên tiếp, đồng đội của ta cực kỳ tức giận, gửi tin nhắn qua khung chat như sau: Đánh như chó đánh!

Người này thật là…. Có điều nói cũng không sai. Ta thành thật trả lời, “Vốn là chó mà, không như chó thì như cái gì nữa!”Câu trả lời của ta khiến đối phương á khẩu không phản bác gì được nữa.

Ván thứ ba, rốt cuộc đồng đội của ta cướp được vị trí địa chủ, nhưng hiện thực thật tàn khốc, ta và địa chủ cũ phối hợp hết sức nhịp nhàng khiến vị đồng đội kia thua tiếp.

Ta gõ vào khung chat, “Thiếu niên, cả chó cũng đánh không thắng, cậu tự luyện thêm đi!”

Đồng đội kia không lên tiếng. Địa chủ cũ phát biểu tượng vã mồ hôi, ta đáp lại bằng khuôn mặt cười.

Thời gian trôi qua cực mau, sau khi ta thua hết tất cả tiền, tiếng mở cửa cũng đồng thời vang lên. Ta đang nằm chán chết, vừa nghe thấy tiếng động lập tức nhảy xuống giường, nhào ra. 

An An tập xong đã tắm rửa thay quần áo sạch sẽ.

Gâu gâu! Cuối cùng cậu cũng về rồi! Ta hưng phấn, chạy vòng vòng quanh chân An An. An An sờ sờ đầu ta tỏ vẻ đã biết. 

Hộ lý đỡ An An nằm xuống giường. Ta thấy An An có vẻ mệt mỏi bèn an tĩnh lại đi theo tới đầu giường. 

Hộ lý nói với An An, “Anh Trang, bác sĩ đề nghị anh không nên tập thêm quá nhiều bài tập, bởi vì gấp quá cũng không có lợi cho quá trình hồi phục. Hi vọng anh có thể khôi phục tốc độ như mấy ngày qua, sau đó sẽ tăng lên từ từ.”

An An nhắm mắt lại không đáp, khoát tay ra hiệu hộ lý có thể đi. 

Ta lo lắng nhảy lên giường, gõ chữ lên laptop: Sao cậu phải tăng tiến độ? Đừng gấp, cứ từ từ thôi!

An An nhìn ta, trả lời một nẻo, “Cậu chưa ăn cơm phải không? Tôi đã kêu người đem tới rồi.”

Chương 27-2

Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, đừng có đánh trống lảng!

Tốc độ gõ chữ của ta vẫn chậm rì rì, cảm giác lo lắng bị thời gian gõ chữ thật lâu tăng thêm, ta muốn tập đánh chữ nhanh hơn.

“Cậu không cần quan tâm mấy chuyện này, chỉ cần đừng làm những chuyện khiến tôi tức giận, ví dụ như ăn đồ lung tung nữa là được rồi.”

Cậu từng nói tôi thiếu đánh, hiện tại tôi có thể khẳng định, cậu cũng rất thiếu đánh! Cậu càng kêu tôi không quan tâm, tôi cứ càng quan tâm đó!

Ta tức giận nhảy xuống giường, bỏ về ghế sa lon.

Ta nghe thấy tiếng thở dài bất đắc dĩ của An An. 

An An gọi ta.

Ta không thèm để ý.

Một hồi, tự ta lại không nỡ chiến tranh lạnh với người bệnh, đang do dự có nên nói chuyện với trước không lại nghe thấy An An buồn buồn nói một câu, “Tôi chỉ muốn nhanh khỏe lên để đón cậu về thôi, chẳng lẽ cậu thích ở trong nhà người khác mãi sao?”

Tim ta lập tức mềm nhũn, cả người như được ngâm trong nước ấm, cực kỳ thoải mái. Ta vui vẻ vẫy đuôi, không giận dỗi với An An nữa.

Không sao, tôi có thể chờ! Chúng ta cứ từ từ! Tôi sẽ không làm mấy việc ngốc nghếch nữa! Yên tâm đi!

Lòng ta vui vẻ như được ăn mật, ngọt ngào chết người, nhưng vẫn tận tình khuyên An An đừng nóng.

Mặt dù Trình Duy không phải là một kẻ xúc phân ưu tú, nhưng tôi vẫn có thể chịu được chút thời gian ấy!

An An yêu quý của anh! *bắn tim bắn tim*

Chỉ một câu này thôi. Người đàn ông chân chính không thể để lộ ra vẻ mặt ủy mị! Không thể cho An An có thêm bất kỳ cơ hội nào cười nhạo ta! Bởi vì ta là một con chó có tầm nhìn xa trông rộng! dinlnễn.đàn/lê,quý,đn;kôn Là Einstien không đàn chó, phải có phong cách lãnh tụ, làm một con chó thông minh đẹp trai, không con chó nào sánh kịp!
Ta ưu tú như vậy đó!

Đến chiều, Trình Duy đúng hẹn tới đón ta về. 

Hôm sau, ta kích động chờ Tiêu Miên dẫn ta đi bệnh viện thăm An An, nhưng Tiêu Miên không hề có ý đó, tại sao chứ?!

Lúc Tiêu Miên chuẩn bị đồ ăn cho ta, ta chạy tới cào cào cánh cửa liên tục. Tiêu Miên bèn khuyên, “Ăn cơm xong mới đi tản bộ nha, đừng có gấp! Giờ chị mới biết em tên Phì Phì đó, lúc trước anh Trình không nói cho chị!”

Không phải đi tản bộ, là đi bệnh viện!

Tiêu Miên không thể hiểu lời ta…. 

Trước khi về ta quên hỏi số điện thoại của An An rồi, giờ ngay cả một tin nhắn cũng không nhắn được!

Mong đợi không thành, bi thương quá! 

Tối, Trình Duy về. Ta lại ra cào cửa, hi vọng Trình Duy có thể hiểu ý ta. Nhưng Trình Duy không hề để ý tới ta, vừa vào cửa đã đi ngay vào phòng ngủ, lấy đồ đi tắm. dn;;iễn.đàn/lêơ,,quý"đn;n;ôn Trình Duy tắm xong, ra rót một ly rượu. Ta vẫn đứng ở cửa, thấy Trình Duy xuất hiện lập tức cào cửa tiếp.
Trình Duy thong thả uống xong vài ngụm rượu, mới nhìn ta nói, “Muốn đi đâu?”

Gâu gâu! Đi bệnh viện!

Trình Duy nhún vai một cái, tỏ vẻ không hiểu, đoán, “Không phải là mày mới ngủ chung với Trang Cận một đêm đã nảy sinh tình cảm, muốn đi bệnh viện gặp cậu ta đó chứ?!”

Ta toét miệng cười, vẫy đuôi ý bảo: anh đoán không sai! Đúng là tôi muốn đi gặp An An!

Trình Duy thấy ta vừa nghe tới tên Trạng Cận đã hưng phấn, bèn lộ vẻ mặt khó hiểu, hỏi lại, “Trạng Cận?”

Ta điên cuồng vẫy đuôi, cười với Trình Duy. Không sai! Anh đoán đúng rồi!

Trình Duy đặt ly rượu xuống bàn, khuôn mặt như thể đang gặp quỷ, vừa lấy di động ra vừa lẩm bẩm, “Hình như mình có thể đoán được suy nghĩ của một con chó?”

“Này Trạng Cận! Chó của cậu nhớ cậu, cứ cào cửa đòi đi tìm cậu…. Tối qua cậu đã làm gì nó mà nó bỗng nhiên thích cậu dữ vậy?”

Ta chạy tới trước mặt Trình Duy, ngửa đầu nhìn Trình Duy nghe điện thoại.

“A, đừng dẫn tới? Trong khoảng thời gian này cũng không dẫn tới?” 

Trình Duy cúp điện thoại, cúi đầu nhìn vẻ mặt như hóa đá của ta, rồi khom lưng nắm cằm ta, nói, “Nhóc đáng thương, chủ của mày ngủ mày xong đã từ bỏ mày rồi, sau này yên phận đi theo anh đi!”

Khốn kiếp! Trong khoảng thời gian này cũng không dẫn tới là ý gì? 

Còn nữa, ai cho anh nghĩ bậy về tôi và An An chứ?! Bọn tôi là quan hệ anh em thuần khiết! Thuần khiết đó, hiểu không? Anh không được phép vũ nhục cậu ta! Dù tôi có phải lưu lạc đầu đường xó chợ cũng không thèm đi theo anh! Hừ! An An sẽ không bao giờ vứt bỏ tôi đâu!

Trình Duy nhìn vẻ mặt khinh thường không chút che giấu của ta, nhún vai cười ha ha, “Vẻ mặt của mày cứ như nghe hiểu tao đang nói gì ấy! Mau đi ngủ đi! Tao làm việc cả ngày mệt như chó, về nhà còn phải phục vụ mày….” Nói xong, Trình Duy uống sạch ly rượu, tắt đèn, vừa ngáp vừa đi vào phòng ngủ.

Chương 28

Có thể do ta quá hưng phấn, cho là sau khi nói ra sự thật, An An cũng như ta muốn thấy đối phương mỗi ngày, giờ nghe Trình Duy nói ta mới nhớ, An An không chỉ là An An mà còn là một bệnh nhân đang trong quá trình hồi phục. Ta phải thông cảm cho cậu ta, không đi thì không đi! Ta sẽ ở nhà chờ ngày An An khang phục!

Thật ra, ta có một suy đoán lớn mật: có thể An An tự ái không muốn ta thấy bộ dáng yếu ớt của cậu ta lúc tập luyện nên mới không cho ta tới. Ta hiểu nên cũng đồng ý phối hợp An An! Ai kêu ta tri kỷ như vậy chứ! Làm anh hai, ta phải để ý tới tâm tình của đàn em, ha ha ha!

Ngày hai mươi ba tháng mười một, sau một tuần âm u, bầu trời đã trong xanh lại. Ta tiếp tục tiết mục ăn xong xuống lầu đi dạo, chỉ cần không có mưa, Tiêu Miên đều kiên trì dẫn ta đi dạo mỗi ngày. Lâu dần, ta quen với một con chó lông vàng khác ở khu A, số nhà mười hai. Nó tên Tiểu Cửu, cũng hay được người giúp việc dẫn xuống chơi, thỉnh thoảng là cô chủ của nó dẫn. Ta phát hiện mỗi lần do người giúp việc dẫn nó rất yên tĩnh, còn khi được cô chủ dẫn nó sẽ hưng phấn nhảy tới nhảy lui, cong đuôi chạy không ngừng chẳng khác gì một con ngựa nhỏ.

Lúc Tiêu Miên và người giúp việc nhà Tiểu Cửu nói chuyện phiếm, ta và Tiểu Cửu cũng tán gẫu chuyện với nhau.

Tiểu Cửu lớn hơn ta, là chú chó duy nhất trong số những con chó ta biết có thể nói chuyện bình thường với ta. Lúc đầu, ta cho rằng Tiểu Cửu từng là người, hưng phấn hỏi, “Hồi trước anh cũng là người à?” Đúng là ông nói gà bà nói vịt, vì chuyện này mà Tiểu Cửu đã nghĩ rằng ta bị điên. Thật oan uổng, ta là Einstein-Phì cơ mà!

Tiểu Cửu là chó lông vàng chính tông, còn nói vừa nhìn màu lông của ta đã biết ta là cho lai, nhưng vì giọng Tiểu Cửu nghe rất thẳng thắn không kèm theo chút kỳ thị nào nên ta cũng không giận, phất móng vuốt nói, “Hì hì, hiện giờ lai là trào lưu mới! Anh không biết sao!”

Tiểu Cửu vẫn thẳng tính như cũ, “Trong mắt loài người, thuần chủng mới là quý, còn con lai bình thường không được đối xử tốt cho lắm.”

Ta hừ hừ, phản bác, “Còn phải xem chúng ta gặp chủ nhân thế nào, có người cũng không xem trọng thuần chủng hay không thuần chủng đâu! Nếu không, tôi đã chẳng được ở một nơi sang trọng thế này để gặp anh, anh nói đúng không? Hơn nữa, anh từng nói, anh được cha mẹ Nhị Nhị nhặt về nuôi, chẳng lẽ lúc đó họ biết anh là thuần chủng mới nhặt anh về?”

Tiểu Cửu nghe vậy, suy nghĩ một lát rồi gật đầu, “Cậu nói đúng, thuần chủng hay không không quan trọng, quan trọng nhất là phải gặp được đúng chủ, như vậy dù là chó thường cũng sẽ sống rất hạnh phúc!”

Ta phân tích thêm có thể một con chó có trí thông minh từ trung bình trở lên sau khi trưởng thành tiếp xúc với loài người sẽ có thể học được cách giao tiếp. Phân tích xong ta cảm thấy rất có lý, không còn lời nào để phản bác. Tự thấy mình quá thông minh!

Ta bỗng nghe Tiểu Cửu thở dài, trông rất bồn chồn, bèn hỏi, “Hôm nay anh sao vậy?”

Tiểu Cửu nhìn phương xa, ánh mắt ưu thương nói, “Tên kia đối xử với Nhị Nhị không tốt.”

Chẳng lẽ là bạo lực gia đình? Ta vội hỏi, “Hắn ta đánh cô chủ của anh?” Nhị Nhị tên đầy đủ là Phù Hiểu Nhụy, Tiểu Cửu gọi vậy là vì lúc Nhị Nhị mười mấy tuổi Tiểu Cửu được ba mẹ Nhị Nhị tặng cho Nhị Nhị xem như quà sinh nhật. Mặc dù là nhặt được, nhưng cả nhà Nhị Nhị đối xử với Tiểu Cửu rất tốt. Sau đó Nhị Nhị kết hôn, Tiểu Cửu vẫn luôn không thích người kia. diễnln.đàn/lê,qumpý,đơm[ôn Tiểu Cửu nói người kia vừa kết hôn với Nhị Nhị không lâu đã bắt đầu lén dây dưa không rõ với một cô khác, nhờ người kia giấu giỏi nên mới không bị phát hiện thôi. Sau đó mặc dù đã cắt đứt với cô kia nhưng Tiểu Cửu vẫn không thích nổi hắn ta.

Thực ra, Tiểu Cửu lớn hơn ta rất nhiều tuổi, tính theo tuổi chó thì đã già rồi, nhưng khi nói chuyện với Tiểu Cửu ta cảm thấy suy nghĩ của Tiểu Cửu vẫn còn rất ‘trẻ’, hoàn toàn không ‘già’ tí nào. Ta hỏi Tiểu Cửu cách, Tiểu Cửu lại nói anh ta đang tuổi thanh niên, chẳng cần cách nào hết…. Bộ dáng Tiểu Cửu lúc đó rất nghiêm túc không có vẻ gì là lừa ta cả….

Tiểu Cửu lo lắng nói, “Mẹ, em gái, em trai của tên kia đều vào ở hết. Mẹ chồng của Nhị Nhị cứ luôn làm khó Nhị Nhị, còn đặt điều nói Nhị Nhị không hiếu thuận, muốn đuổi Nhị Nhị ra khỏi nhà, rõ ràng là Nhị Nhị không có, với lại đây là nhà của Nhị Nhị…. Nhị Nhị bận chuyện công ty cả ngày lẫn đêm, làm gì có thời gian gây gổ với bà ta chứ! Mệt tới khuya về còn bị bà ta kén cá chọn canh! Trong nhà có người giúp việc, còn bắt Nhị Nhị phải nấu cơm cho ăn, không nấu là không hiếu thuận. Đúng là lòng dạ hiểm độc không có lương tâm! Tôi sợ cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì Nhị Nhị cũng suy sụp.” 

Vấn đề mẹ chồng nàng dâu muôn thuở, mỗi nhà mỗi cảnh! Ta khuyên Tiểu Cửu, “Đó là chuyện vợ chồng nhà người ta, anh đừng xen vào làm gì, coi chừng tên kia lại giận cá chém thớt sang anh. Biết đâu tên kia sẽ thừa dịp Nhị Nhị không có nhà dắt anh đi bỏ sau đó nói với Nhị Nhị là anh tự đi lạc….” Lòng người rất hiểm ác!

“Không sợ! Tôi có thể tìm đường về với Nhị Nhị!”

Ta cười ha ha, cố ý tạo ra ấn tượng ‘lòng người hiểm ác không hề đơn giản như anh nghĩ đâu’, nói, “Tiểu Cửu, anh phải tự bảo vệ mình cho tốt đó, tôi thấy cả nhà tên kia không phải loại hiền đâu! Cha mẹ Nhị Nhị mất sớm, anh không thể lại xảy ra chuyện, Nhị Nhị chỉ còn mình anh là người thân thôi!”

Tiểu Cửu nhìn ta với ánh mắt cám ơn, sau đó bị người giúp việc lôi đi.

Ta và Tiêu Miên đi quanh chung cư một vòng cho ta giải quyết vấn đề sinh lý xong mới lên lầu. Trời lạnh dần, dù có lông nhưng thỉnh thoảng có trận gió thổi qua ta vẫn thấy lạnh.

Ta bẻ ngón tay (đúng hơn là móng vuốt) tính xem còn bao lâu là tới tháng mười hai, đến lúc đó An An sẽ kết thúc trị liệu, có thể xuất viện. Ta từng nghe An An báo với Trình Duy, bác sĩ nói chừng tháng mười hai là có thể xuất viện.

Chỉ còn hai tuần lễ nữa.
Ta đã lâu thật lâu không được gặp An An rồi. Lần gặp gần nhất là cuối tháng mười. Khi đó ta hung hăng trách An An một hồi bảo cậu ta không cần tăng lượng bài tập lên, trước khi đi còn không quên lấy xin di động, địa chỉ mail và tên trên chat QQ của An An. dinlkn;ễn.đàn"lên]quý,đôn;lknn Khi nghe An An nói cậu ta không có tài khoản trên QQ, ta đã ngây người một hồi, làm thanh niên của xã hội mới lại không xài QQ! Sau đó, An An mới nhớ ra cậu ta cũng có, nhưng lâu quá không xài nên nhất thời quên mất, ta bèn vội vàng học thuộc lòng hết trước khi Tiêu Miên tới đón.

Mặc dù Trình Duy thường đi làm không ở nhà, nhưng vì có Tiêu Miên chăm sóc nên ta cũng không được tự do cho lắm, có điều vẫn có thể thừa dịp Tiêu Miên ngủ trưa lén dùng máy tính bảng nói chuyện phím với An An! Chút chuyện nhỏ này sao có thể làm khó Einstein-Phì ta chứ?

Năm giờ chiều, Tiêu Miên ra về, Trình Duy thì khoảng hai tiếng nữa mới có mặt ở nhà, thậm chí có khi tới khuya mới thấy, ta có dư thời gian tự do chơi. 

Ta nhảy lên ghế sa lon lôi máy tỉnh bảng ra chơi. Giờ ta đã gõ chữ nhanh rồi, dùng nó gởi tin nhắn cho An An chỉ là chuyện nhỏ! 

Trời ạ! Ta không chỉ là Einstein-Phì mà còn ngời ngời như Kim Thành Vũ! Vừa đẹp trai vừa thông minh, đáng tiếc, chỉ là một con chó!

Ta vui vẻ nhắn tin cho An An, ‘Cậu đang làm gì đó!’

‘Đang gởi tin nhắn cho cậu.’

Ta nhắn lại, ‘Biết rồi! Ý là trước đó đang làm gì?’

‘Chờ tin nhắn của cậu.’ 

Không thể nào! Nhất định là đọc sách hoặc làm việc! Muốn gạt Einstein-Phì tôi?! Nhóc, cho rằng tôi không biết cậu là kẻ có nhiều mặt?!

Ta cố ý dùng giọng điệu thất vọng nói, ‘Sao cậu có thể lừa anh như vậy?! Hẳn là đang vội xử lý công việc, nếu không đã không thể trả lời tin nhắn của anh nhanh như vậy!”

‘….’

‘Cậu nói đi tôi đoán có đúng không?’‘….’

‘Chắc là đúng rồi!’

‘Cậu gõ chữ càng ngày càng nhanh.’

‘Đương nhiên! Cái danh Einstein-Phì của tôi chẳng phải nói chơi đâu!’

‘Giỏi.’

‘Cám ơn đã khen!’

Trong lúc ta và An An đang trò chuyện vui vẻ, thì hình đại diện của người đồng đội đã mắng ta là chó lóe sáng. Lần đó, sau khi ta nhận mình là chó, cậu ta đã lập tức gởi yêu cầu kết bạn. Ta cho rằng cậu ta muốn xem xem kẻ có suy nghĩ khác người như ta là hạng người gì mới đòi kết bạn. Sau đó ta phát hiện ta quá ngây thơ rồi, tên đó chỉ là muốn tìm một đối thủ cố định trong trò chơi thôi, hễ thấy ta lên là cậu ta lại gởi tin nhắn rủ chơi game.

Ta mở tin nhắn xem, quả nhiên, lại là rủ chơi.

‘Chó! Nhanh đi đánh cờ phi hành với tôi!’

Ta trả lời An An xong, rút chút thời gian nhắn lại cho cậu ta, ‘Hôm nay không rảnh, không chơi!’

‘Cậu hôm kia không rảnh, hôm qua không rảnh, hôm nay cũng không rảnh! Cậu là chó nên kỳ thị người đúng không?’

Nhất thời ta không biết nói gì cho phải, dù sau còn hơn mười phút nữa Trình Duy mới về chơi hai ván với cậu ta vậy. 

Ta cố tình không cho cậu ta được như ý, nói, ‘Muốn chơi thì chơi trò cao cấp như đánh ca rô, không chơi cờ phi hành.’

Bên kia trầm mặc một lát rồi nói, ‘Được.’

Ta chơi ca rô khá tốt, người bình thường muốn thắng ta, ha ha, mơ đi!

Chơi liên tục năm ván, cậu ta đều thua. Ta nhắn tin cho Sói cô đơn, tên của cậu ta, ‘Không chơi nữa! Kỹ thuật quá kém, về nhà luyện lại đi rồi tìm tôi PK!’ 

Sói cô đơn gởi cho ta một quả bom, rồi đăng xuất luôn.

Hẳn là đã bị đả kích nặng.

May mắn bạn Sói không thấy được vẻ mặt sung sướng hả hê của ta lúc này. 

Có thể là do vui quá, ta bỗng thấy hơi chóng mặt, trước mắt tối sầm. Khoảng hai ba giây sau, ta mở mắt ra, cảm thấy có gì đó là lạ…. Ta cúi đầu nhìn thử. Mẹ ơi, chuyện gì đây?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau