EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 26 - Chương 30

Chương 21

Mấy ngày nay ta chưa ăn gì cả, bụng đói, đầu lại nặng như đeo chì, nếu không bị nước mưa lạnh như băng xối ướt, đoán chừng cả mí mắt cũng mở không nổi. Ta trợn mắt, mê mang nhìn xung quanh.

“Gâu!” Anh tìm lộn chó rồi! Sủa xong tiếng này, ta chẳng còn hơi sức để sủa thêm một tiếng nào nữa.

Người nọ cúi đầu nhìn ta, nói với vẻ ghét bỏ, “Bẩn tới mức sắp không nhận ra là một con chó nữa! Thật sự là chó lông vàng? Hôi quá!” Nói xong, còn kết hợp động tác quay mặt đi.

Hừ! Ta thật sự rất muốn nhảy dựng lên đánh tên này! Ta đã từng là một con chó tuấn tú thích sạch sẽ biết bao nhiêu! Giờ thì…. Hôi thì hôi thôi, chẳng sao hết!

Ta nhắm mắt lại, lười so đo với người nọ, mệt mỏi quá, chỉ muốn được nghỉ ngơi một lát thôi.



Người nọ lại quay đầu nhìn ta, nói, “Gầy chỉ còn da bọc xương, mặc dù vừa bẩn vừa hôi, nhưng cặp mắt to rất có hồn, hơn nữa còn khiến người ta đau lòng….” 

Ta nghe xong câu cuối, cảm giác ê hết cả răng, tên này cứ như đang đến thanh lâu chọn người, vừa nhìn vừa đánh giá xem mông có tròn, ngực có lớn không.

Dứt lời, người này ôm ta chạy nhanh về phía cổng công viên, lắc lư tới mức khiến ta buồn nôn. Nhưng hiện giờ ta không có gì trong bụng nên cũng chẳng có gì để ói hết, đành ngậm miệng thật chặt, miễn cho lại bị ghét bỏ vừa bẩn vừa hôi lại xấu xí.

Mấy chữ ‘cậu thật tởm’ này nọ ta chỉ cho phép một mình An An nói, là đặc quyền độc nhất! Thể hiện thân phận đặc biệt của cậu ta. Nếu An An còn sống, biết vậy nhất định sẽ quỳ xuống hôn ngón chân của ta cho mà xem!

Ta ảo tưởng một lúc rồi ngất đi lúc nào không hay. 

Chẳng biết hiện giờ là năm nào tháng nào. Khi ta tỉnh lại, đập vào mắt là một cái trần nhà trắng toát, ta biết ta còn sống, nhưng dạ dày trống rỗng, cả người không có chút hơi sức nào, có điều đầu óc đã tỉnh táo hơn một chút.

Cô điều dưỡng thấy ta mở mắt, cười híp mắt chào ta một tiếng, sau đó không đợi ta đáp lại, đã vui mừng chạy ra ngoài gọi người, “Anh ơi, chó của anh tỉnh lại rồi!” dblkiễn.đnlàn/lê,quý,đnlôn Giọng cô điều dưỡng rất thẹn thùng, nhất định là đã bị mê hoặc bởi vẻ đẹp trai của ta rồi, quả nhiên không có cái mùi khó nói bốc ra từ thân thể ta lại quyến rũ như ngày nào! Lúc nãy quả thật rất bẩn…. đã hai tháng không!tắm không cắt lông chứ ít gì.

Ta nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi tới gần. Người bị kêu bước vào, quan sát ta với vẻ mặt hứng thú. “Không ngờ tắm rửa xong đúng là chó lông vàng thật!” Nói xong còn vỗ mông ta một cái.

Xin hỏi cảnh sát phải không? Ở đây có kẻ quấy rối chó…. Đúng….. Địa chỉ là bệnh viện thú y….

Ta thấy người này cũng đẹp trai, mấy từ ‘dạng chó hình người’ rất thích hợp để hình dung! Nếu đã là đồng loại, ta quyết định sẽ không chắp nhặt!

Ây da, từ khi An An đi, ta đã trở nên không màng danh lợi như vậy từ lúc nào không hay. Đoán chừng An An biết sẽ nói: hôm nay mặt trời mọc ở hướng tây hả? Không, có thể An An sẽ nói một câu đơn giản dễ hiểu hơn nhiều: cậu uống lộn thuốc?

Quá trình trưởng thành của một người luôn sẽ có một ít đau khổ không thể tránh khỏi. 

Ta ngửa đầu nhìn trời, tạo dáng ưu thương bốn mươi lăm độ, hồi tưởng quá khứ.

Nghe bác sĩ nói ta đã ngủ mê trong bệnh viện một ngày một đêm, nhưng khả năng hồi phục kinh người, sau khi tỉnh lại lượng cơm ăn cũng kinh người không kém.

Có thể không kinh người được sao? Ta đã hai tháng không được ăn cơm đàng hoàng rồi đó! Ngày ngày chỉ có thể nhặt rác nhặt cơm thừa ăn riết không thèm cơm được sao? Dù vậy, ta vẫn không bị bọn trộm chó bắt đi, thậm chí còn tìm ra chỗ của ba tên côn đồ kia, trả thù thành công. Những điều này không chứng minh ta có trí thông minh siêu quần và năng lực đánh nhau hơn người thì còn có thể là gì nữa?!Có điều IQ siêu cao như Einstein thì cũng phải ăn cơm! Đừng cản một con chó đã bị đói hai tháng không cho nó ăn? Có nghe ‘chó cùng rứt giậu’ bao giờ chưa, ép quá ta cắn bây giờ! Mau thả thau cơm của ta xuống! Không cần nói mấy câu vô nghĩa như ‘cậu đang yếu không thể ăn một lúc nhiều như vậy!’ vân vân và vân vân, chỉ có kẻ chưa từng bị đói hai tháng mới dám nói như vậy thôi!

Ai cản ta, ta cắn chết kẻ đó!

Cho nhìn không cho ăn, mấy người có còn nhân tính không vậy?!

“Ha ha, đây đúng là giống chó lông vàng nổi tiếng hiền lành nhất thế giới sao? Coi bộ dáng dữ tợn của nó kìa! Chẳng khác gì con Chihuahua chị họ tôi nuôi! Ha ha cười chết mất!” Người nọ cười ha ha, chỉ còn thiếu vỗ đùi thét to như diễn viên hài: má ơi, vui thiệt là vui!

Hừ, muốn nói gì cứ nói! Dù ta có làm mất mặt cả giống lông vàng thì cũng chẳng sao, An An đã không còn, ăn cho chết luôn đi!

Sau khi ăn uống no đủ, ta thoải mái dựa vào chân ghế, nấc cục một cái.

Người nọ làm thủ tục xuất viện, mua một chút đồ dùng và thức ăn cho thú cưng, rồi trả lại vòng đeo cổ cho ta, sau đó cột dây vào, dắt ta đi. Anh ta vừa đi vừa gọi điện thoại, “Không sao! Bác sĩ nói nó khôi phục rất tốt, không có gì đáng ngại! Chỉ là đói bụng thôi! Ừ, không có vấn đề gì lớn! Cậu muốn gặp nó? Bác sĩ của cậu có cho không? Tôi thấy hay là thôi đi, cậu cứ lo tịnh dưỡng đã, sớm ngày khỏe lại rồi tới đón nó. Được rồi, có thể ngày mai tôi sẽ dẫn nó tới bệnh viện cho cậu nhìn một cái! Đừng mơ tôi sẽ để nó ở lại bệnh viện với cậu, nếu lỡ xảy ra chuyện gì, em gái cậu không lột da tôi mới là lạ! Con bé dữ dằn đó chỉ cần há miệng nói thôi là đủ giết chết tôi trong chớp mắt rồi, không có chút dáng vẻ gì của con gái hết!” Nói xong, hình như nhớ tới điều gì, cúp điện thoại với vẻ mặt sợ hãi.

Ta trợn mắt liếc anh ta một cái. Ngốc quá, anh tìm lộn chó rồi! Chờ mai anh dẫn tôi tới chỗ đó, cho anh xấu hổ chơi! Ha ha, vừa nghĩ tới việc anh ta sẽ bị chủ nhân của chú chó kia khinh bỉ là ta đã thấy vui rồi.

Bọn ta xuất viện vào buổi chiều, tốn hai giờ xe ô tô mới về tới nhà anh ta.

Vừa bước vào cửa nhà, ta đã phải cảm thán: đúng là kẻ có tiền! Khoe của một cách trắng trợn! Sát bên cửa là một tủ giày bằng gỗ thật lớn, đồng bộ với giá treo đồ bên trên. 

Anh ta vừa đóng cửa nhà, tháo dây cho ta, thay dép lê xong đã bắt đầu cởi đồ, mặc kệ trong nhà còn có một con chó! din;ơễn.đàn.lê/q,"uý,đ",ôn Cởi hết áo rồi còn vừa đi vừa hất tóc, một loạt động tác rất liền mạch, có thể thấy đã tùy tiện quen! Trong lúc ta đang đứng híp mắt bình luận, anh ta bỗng dừng bước chỉa tay vào ta nói, “Không được làm loạn! Nếu không chờ tao ra, mày chết chắc!”
Ta là loại sẽ sợ hãi cường quyền sao? Dám uy hiếp ta? Kiểu người như anh nếu đụng phải tôi ở kiếp trước chắc chắn đã bị cho một trận nên thân rồi! Ta lườm anh ta một cái, thầm nghĩ: ta có phải một con chó ngây thơ vô tri, thích cắn đồ lung tung đâu, may mắn anh gặp được tôi, nếu là con chó khác thì không chắc đâu ha ha! 

Ta nhàm chán đi dạo quanh phòng khách. Ghê thật, từ cửa tới phòng khách đi phải mười mấy bước! Không biết ta có tật thù nhà giàu à? 

Anh ta cởi quần dài, chỉ mặc một cái quần nhỏ đi vào phòng tắm, sau đó, phanh một tiếng đóng cửa phòng tắm lại, tiếp theo có tiếng nước rào rào truyền ra ngoài.

Ta nhảy lên ghế sa lon rộng rãi nằm xuống, ngửa đầu nhìn chum đèn trần. Nó tỏa ra ánh sáng chiếu khắp mọi ngóc ngách. Ta bỗng nhớ An An.

Bổi tối, anh ta cho ta cơm xong, lôi ổ chó mới mua ra để bên cạnh nói, “Tối nhớ vào ổ ngủ cho đàng hoàng, dám làm vỡ bất kỳ thứ gì thì tao sẽ bắt chủ mày đền gấp đôi!” Nói xong, anh ta xoay người vào phòng ngủ, để ta một mình ở phòng khách.

Ổ mới rất mềm, vừa nhìn đã biết giá trị xa xỉ, bình thường nhất định ta sẽ giành với An An, nhưng giờ ta không muốn ngủ trong đó nữa, chọn nằm trên ghế sa lon.

Anh ta thấy ta không nằm trong ổ mà ngủ trên sa lon cũng không đuổi ta xuống, bình tĩnh lướt qua ta, tắt đèn.

Ta mất ngủ, cứ lăn qua lộn lại mãi. Ngủ quen ngoài cỏ, ngoài thùng giấy bỏ rồi, giờ nằm trên ghế sa lon mềm mại giống như sắp lõm cả người vào, cảm giác xương cốt không thoải mái.

Buổi sáng anh ta mặc đồ ngủ bước ra, đứng ở quầy rót nước quan sát ta một hồi rồi tự nói, “Mình đang thấy hình ảnh ‘động như thỏ chạy, tĩnh như thiếu nữ’ trên thân một con chó…. Thật đáng sợ! Một con chó có thể an tĩnh tới mức này sao?” Nói xong, anh ta cúi đầu trầm tư chốc lát không biết đang suy nghĩ gì, sau đó uống hết ly nước, rửa sạch ly, để lại lên kệ. 

Lúc đi ngang qua ta, anh ta chợt dừng lại, nhìn ta, nói, “Không phải là tiểu trên ghế rồi nên sợ không dám nhúc nhích chứ?”

Ta hất mặt xem thường, đồ điên!

Bữa sáng vẫn là đồ ăn cho chó như cũ, không hợp khẩu vị của ta cho lắm, ăn gió nằm sương hai tháng vẫn không bỏ được tật xấu kén ăn. Nhưng ta đã tập thành thói quen dù có không ngon, cũng ăn cho hết.

Anh ta cho ta ăn xong, tự làm một cái sandwich kèm một ly sữa tươi cho mình. 

Sau bữa sáng, anh ta thay đồ vest giày tây, lại ra dáng tinh anh như trước, tiếp đó bôi keo lên tóc rẽ mái ba bảy để lộ khuôn mặt tuấn tú chẳng khác gì minh tinh, còn khẽ nhếch khóe miệng cười ngả ngớn, nếu để đám thiếu nữ thấy, chẳng chắc sẽ mê được một đống em.

Anh ta tròng dây vào vòng cổ của ta, dắt ta ra cửa.

Thang máy đi thẳng xuống bãi xe dưới tầng hầm. Ta đoán hẳn là anh ta muốn dẫn ta tới bệnh viện gặp chủ của chú chó vàng gì kia.

Tôi chờ xem anh bẽ mặt ha ha ha ha! Uổng công ăn diện cho lắm vào, nhất định sẽ bị chủ của chú chó vàng kia khinh bỉ! 

Có lẽ do ta cố nén không cười ra tiếng khiến thân thể run rẩy không ngừng làm anh ta cảm thấy kì lạ nên vừa lái xe vừa nghiêng đầu liếc ta một cái, nhướng mày nói, “Không lẽ bị dại?!”

Mợ nó! Anh mới có bệnh dại đó! Cả nhà anh đều bị dại thì có!

Chương 22

Đi khoảng ba mươi phút, xe tiến vào bãi đỗ ở tầng hầm. Anh ta dừng xe xong, dắt ta vào thang máy, lên tầng mười chín. Ra khỏi thang máy, anh ta ném ta vào tay thư kí, nói, “Trông nó, đừng để nó chạy lung tung. Ba mươi phút dẫn vào nhà vệ sinh giải quyết một lần. Nếu tới mười hai giờ tôi vẫn chưa ra thì nhờ cô đổ túi đồ ăn này ra chén cho nó ăn.”

“Vâng, giám đốc!”

Nói thật, ta có chút thất vọng, cứ nghĩ anh ta sẽ dẫn ta tới bệnh viện, không ngờ…. Ta đã chuẩn bị tinh thần cười nhạo anh ta rồi, ngay cả vẻ mặt phải biểu hiện thế nào cũng đã nghĩ xong.

Ta nhìn trang hoàng xung quanh, cảm giác rất ‘nghệ thuật’, sau đó thấy logo phía trên mới phát hiện đây là một công ty về lĩnh vực điện ảnh và truyền thông, trông khá quen, nhưng đột nhiên không nhớ ra nổi tên gì.

Ba mươi phút sau, thư ký đúng giờ dẫn ta tới nhà vệ sinh, quả thật ta cũng đang muốn đi giải quyết. Xong xuôi, cô thư ký dắt ta ra. Quên nói, ta vào nhà vệ sinh nữ…. Cũng hợp tình hợp lý thôi! Mặc dù ta là chó đực, nhưng cô thư ký là nữ, chắc chắn không thể kéo ta vào nhà vệ sinh nam được rồi.

Đây là điều lúc còn là người ta chưa bao giờ thể nghiệm, nhưng không thấy vui vẻ chút nào, bởi vì trong mắt họ ta không phải người! Mặc dù lúc đó nhà vệ sinh nữ cũng không có người.

Có lẽ là ba mươi phút trước ông trời biết ta quá nhàm chán nên ta vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì đã ban cho ta một niềm vui vô cùng bất ngờ.

Đúng là công ty này trông không giống một công ty nhỏ, nhưng ta thật sự không ngờ sẽ gặp được thần tượng của mình ở đây! Trời ạ, là siêu sao đó! Ta phải dựa vào tường thở dốc chứ không đứng vững nổi, thật sự là dựa vào tường, dùng móng vuốt chống tường, cúi đầu hút khí.

Vị siêu sao này đã nhiều năm không đóng phim mới, gần đây cũng hoàn toàn không có tin tức gì, chỉ thỉnh thoảng có vài tin lá cải cho biết người này đang đi du lịch ở nước ngoài thôi.

Muốn khóc quá! Người thật xuất hiện trước mắt, cảm giác muốn nổ tung!

Thần tượng lịch sự gõ cửa phòng, đứng chờ người bên trong đáp lại, đột nhiên nghiêng đầu nhìn về phía ta, sau đó hỏi cô thư ký xinh đẹp đang dắt ta, “Chú chó này là sao đây?”

Cô thư ký lắc đầu nói, “Em cũng không biết!”

Chị thư ký xinh đẹp à, đừng có bình tĩnh như vậy chứ, đây là siêu sao đó! Chỉ có thể thấy trên ti vi thôi! Nay gặp được ở ngoài phải hét chói tai, mắt ngập nước các kiểu chứ! dinlễn.đàn/lê."qmpuý,mlđôn Tay của chị đâu rồi, hãy cho tôi thấy hai tay của chị!

Ta nghe thần tượng quan tâm hỏi han, nháy mắt rơi lệ, đang do dự có nên nhào qua làm trò dễ thương một chút hay không, lại nghe thần tượng hỏi, “Con lông vàng này là của Trình Duy? Sao cậu ta lại nuôi một con trông ngu thế này?”

Cô thư ký lắc đầu tỏ vẻ không biết. 

Ta nghe xong, lập tức hóa đá, nhìn thần tượng đi vào phòng, đóng cửa lại.

Tuyệt vọng! Quá tuyệt vọng!
Tan vỡ! 

Nếu ông trời cho ta thêm một cơ hội, ta nhất định sẽ không ngốc nghếch chống tường, run chân, thở dốc….

Thần tượng vào phòng, chỉ mười phút sau đã ra cùng với Trình Duy. Hai người vừa đi vừa nói tiếp, hình như là đang bàn chuyện liên quan đến điện ảnh. Trình Duy tiễn người vào thang máy xong, quay người lại, hai tay cắm trong túi quần, vào phòng làm việc, không thèm nhìn ta lấy một cái.

Sau đó, lần lượt có vài nghệ sĩ và người đại diện vào phòng làm việc của Trình Duy bàn chuyện. 

Buổi trưa, ta ăn đồ ăn cho chó. Cô thư ký gọi cơm hộp cho tên trong phòng kia.

Ba giờ chiều, Trình Duy bước ra, vài cọng tóc hết keo rớt xuống chóp mũi, trông có vẻ mệt mỏi. Anh ta hỏi thư ký, “Lần đi vệ sinh gần nhất là lúc nào?”

“Lúc hai giờ rưỡi ạ! Giữa trưa em đã cho nó ăn theo lời dặn của anh.”

Trình Duy lại dặn dò vài câu đơn giản, rồi mặc áo khoác vào, kéo ta đi về phía thang máy. 

Xuống tới tầng hầm, tìm được xe, ta nhảy vào ghế phụ, Trình Duy thắt dây an toàn cho ta, sau đó sờ đầu ta nói, “Dẫn mày đi gặp cậu chủ đáng thương của mày!”

Cảm giác tâm tình của Trình Duy không tệ, nếu không đã không sờ đầu ta cười trong sáng như vậy rồi.
Bệnh viện cũng không xa. Vừa nhìn đã biết không phải loại bệnh viện công bình thường, từ vẻ ngoài hoành tráng cộng với việc không đề tên đã biết là loại rất quý. Hơn nữa, mọi người ra vào đều phải ghi tên lại.

Hành lang sáng sủa rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có vài điều dưỡng đi ngang qua, nhưng bước chân của họ cũng rất nhẹ nhàng. Bốn phía có cây xanh tô điểm, trông vừa mát mẻ vừa thoải mái.

Ta đi thang máy lên lầu sáu. 

Vì là phòng hồi sức tích cực nên không được vào thăm, chỉ có thể đứng ngoài trông vô qua lớp tường kính. dk;iễn.đàlpn/lê,qu."mý,đô"oln Người kia mặc đồ bệnh nhân, mặt mũi tái nhợt, người gầy gò, tóc ngắn cũn, khuôn mặt thâm thúy với mày kiếm và cặp mắt như hồ nước lạnh đủ khiến người ta thấy căng thẳng khi nhìn thẳng vào, mặc dù hơi tiều tụy nhưng vẫn không thể che lấp được khí chất bức người, đẹp trai khỏi phải nói!

Ta bỗng nghĩ, An An ở hình người chắc chắn cũng đẹp ngang ngửa người kia, có khi còn hơn ấy. Ta có lòng tin với An An nhà ta như vậy đó, ai kêu dù là chó An An cũng đã xuất chúng khác hẳn chó thường như vậy chứ!

Người kia là ai? Diễn viên trong công ty Trình Duy?

Trình Duy thấy người trong phòng ngẩng đầu nhìn ra, bèn dán ta sát cửa kính, chỉ tay vào ta hỏi, “Là nó phải không? Không tìm lộn chứ?” Trình Duy nói chuyện vào loa, trong phòng có thể nghe thấy được.

Sau đó ta thấy người trong phòng nở nụ cười, gật đầu một cái, vẻ mặt rất khẳng định.

Trời! Có lầm không vậy? Ngài xác định ta là con lông vàng nhà ngài? Ngài như vậy xứng đáng với chú chó ngài đã nuôi sao?! Nếu nó biết ngài nhận lầm con khác thành nó chắc chắn nó sẽ phun một búng máu chết tươi đó!

Đang lúc ta vừa khiếp sợ vừa đau lòng thì Trình Duy lại hỏi, “Cậu chắc chứ? Sao thấy cậu mà nó không kích động chút nào vậy?”

Đúng vậy, ta không có chút kích động nào! Tuy rằng bởi vì anh đẹp trai nên tim ta có hơi nhộn nhạo một tí.

“Là nó! Tôi chắc chắn!”

Ta nhìn tên trong phòng, thầm nghĩ: hổng lẽ bệnh riết ngu luôn nên nhận không ra?

Người trong phòng tiếp tục nói, “Vẻ mặt của nó lúc nào cũng khoa trương hơn những con chó khác, đặc biệt như vậy sao có thể nhận lầm được chứ! Không có con chó nào ngu hơn nó nổi ha ha!”

Ta…. Mợ nó! Nói tiếng người được không?!

Rốt cuộc ta đã biết tại sao chó nhà hắn lại bỏ nhà đi rồi, có chủ như vậy, chịu được sao? Đi đi, đi càng xa càng tốt! Tới tận chân trời góc bể cũng được, đừng ở lại đây chịu nhục!

Chương 23

Ta chống chân vào cửa kính, uốn éo mặt từ bên trái sang bên phải, để người trong phòng thấy cho rõ: ta đẹp trai thế này, đúng là có mắt không tròng! Ngay cả chó cưng của mình cũng không nhận ra!

Sau đó, người trong phòng lại cường điệu một lần nữa, “Đúng, chính là nó!” Ta gấp tới độ muốn ói máu, không chỉ mắt mù, còn ngốc nữa!

Trình Duy nói với vẻ mặt ‘tùy cậu’, “Bác sĩ nói sao? Có nói lúc nào xuất viện được không?”

Người trong phòng đáp, “Cần tập vật lý trị liệu thêm một khoảng thời gian nữa, khoảng tháng mười hai có thể xuất viện.”

Hiện giờ ta đã một tuổi hai tháng, chiều cao và cân nặng đều tăng, mặc dù Trình Duy cao to, ôm ta một hồi cũng thấy nặng. Anh ta không cố, nhanh chóng thả ta xuống đất, nắm dây kéo ta, tiếp tục nói chuyện với người trong phòng. “Vậy giao nó chó trái ớt nhỏ hay là tôi tiếp tục nuôi giùm?”

“Nếu không phiền thì tạm thời để chỗ anh đi, giao cho Khả Hinh tôi không yên tâm lắm, nó rất ham chơi. Huống chi trong lúc tôi chưa tỉnh nó đã nghẹn đủ, giờ hẳn đã bay đi đâu chơi rồi, gọi về không được đâu.”

Trình Duy gật đầu đồng ý, cúi đầu liếc ta một cái, rồi nói, “Chó của cậu sao chững chạc dữ vậy?”

Người trong phòng cười khẽ một tiếng, sau đó thong dong đáp, “Chỉ là biểu hiện giả dối thôi, anh đừng để nó lừa!”

Ta bỗng có dự cảm chẳng lành, dường như người này hiểu ta rất rõ, ta lại không nhận ra anh ta là ai. Nếu không do ta nhớ rất rõ chuyện ta đã từng ở nhà Vương Gia Vượng, thì ta đã hoài nghi ta bị mất trí nhớ rồi, người trong phòng mới là chủ của ta. dinlễn.đà,ơn/lê,ơ,qu,ơý,đôlmn Nhưng điều đó là không thể nào, An An tồn tại chân thật như vậy, sao có thể là ảo giác chứ. Như vậy người trong đó tuyệt đối không phải chủ của ta, anh ta nhận lầm.

Tóc anh ta ngắn củn, có lẽ đã từng bị thương nặng ở đầu, chẳng lẽ đầu bị chấn động nhất thời không nhớ ra, nhìn thấy con lông vàng nào cũng cho rằng mình nuôi.

Bỗng nhiên ta có chút đồng tình với người trong phòng và con chó lông vàng nhà anh ta. Có điều lúc này, ta còn không tự lo được cho bản thân chứ nói chi có hơi sức lo cho người khác. Anh tự cầu nhiều phúc đi!

Hai người nói chuyện chừng mười phút thì có điều dưỡng vào phòng kiểm tra sinh hiệu và tiêm thuốc nên đã kéo rèm che lại. Trình Duy thấy vậy dắt ta về.

Có lẽ vì ta nên trên đường về Trình Duy từ chối tất cả các cuộc gọi tới rủ đi chơi, giữa chừng còn dẫn ta đi siêu thị. Không ngờ siêu thị này lại cho phép dẫn chó vào. 

Ta đã lâu không được đi dạo siêu thị rồi! Chỉ hơi kích động một tí thôi, chứ âm thầm hoan hô gì đó thật sự không có đâu!
Lúc đi ngang qua khu ăn vặt, ta nổi cơn đứng trước mớ bò khô không chịu nhúc nhích. Trình Duy có kéo cỡ nào ta vẫn vững như bàn đá. Bóng dáng quật cường của ta khiến Trình Duy cười ha ha, sau đó tàn nhẫn nắm chân sau của ta… kéo đi.

Trình Duy mua bia xong, trên đường tới quầy tính tiền đi ngang qua giá bò khô, ta lại đứng im không nhúc nhích.

“Muốn ăn bò khô?” Trình Duy hỏi. Ta mở to mắt nhìn anh ta hi vọng anh ta có thể hiểu được khát vọng tràn trề trong mắt ta.

Trình Duy đẩy xe tới, cầm bịch bò khô lên, thong thả quan sát một hồi, nói, “Tao cố tình không mua cho mày đó!” Sau đó thả bịch bò khô về lại chỗ cũ.

A lô! 110 phải không ạ? Ở đây có kẻ ngược đãi chó!

Bỗng nhiên ta rất muốn cào mặt Trình Duy một phát. Ai cho anh cười sung sướng như vậy hả? Cố tình chọc ghẹo một con chó? Đúng là có bệnh!

Trình Duy đẩy xe đi trước, ta theo sát đằng sau, lòng oán thầm tên này đúng là biến thái bệnh hoạn. Hi vọng người bệnh kia mau chóng khỏe lại để dẫn ta rời khỏi tên xấu xa này! Sắp sống không nổi nữa rồi!

Về tới nhà, phòng ốc đã chỉnh tề như cũ, xem ra có người tới quét dọn theo giờ.
Đóng cửa xong, Trình Duy gỡ dây cho ta rồi không quản nữa, đi vào phòng bếp xếp đồ, tiện tay đặt bia lên bàn ăn sau đó để thịt bò trên thớt, đeo tạp dề, mở tủ lạnh lấy thêm nguyên liệu.

Ta mắc tiểu, chạy vội vào phòng vệ sinh xử lý, sau đó rửa sạch móng vuốt mới đi ra. Vừa ra, ta đã nghe thấy mùi thơm nức mũi, nước miếng lập tức ứa không ngừng.

Nhưng kinh nghiệm xương máu cho ta biết, càng sốt ruột muốn ăn sẽ càng tự rước lấy nhục. diễn.đn;àn/lê,m;quý,đôơn Ta không cam lòng hừ hừ, quyết định làm một con chó biết tự ái, nhảy lên sofa, mở ti vi xem. Trình Duy nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nhìn ta, còn ta vì đang chú ý anh ta nên vừa lúc đối mắt.

Ta hất mặt nhìn Trình Duy, sao, thấy tôi giỏi quá đúng không? Xem có hù chết anh không! 

Ai ngờ, Trình Duy không có vẻ gì là ngạc nhiên hết, vẫn tiếp tục cắt thịt bò, giống như việc chó biết mở ti vi là chuyện bình thường tới mức không thể bình thường hơn!

Có lầm không vậy?!

“Trang Cận gởi tin nhắn cho tao nói mày biết mở ti vi, lúc đó tao còn không tin, thì ra là có thật….” Trình Duy tự nói. 

Ta thính tai nên nghe rất rõ, thầm nghĩ: Trang Cận hẳn là người nằm trong phòng bệnh kia rồi, con lông vàng nhà anh ta cũng biết mở ti vi?! Hèn chi…. Bọn ta giống nhau quá nên anh ta nhận lầm cũng là chuyện dễ hiểu.

E hèm, chẳng lẽ giống lông vàng bọn ta đều thông minh như vậy sao?! Có cơ hội ta phải tiếp xúc với đồng loại nhiều hơn để tìm hiểu thêm mới được.

Buổi tối ta vẫn ăn đồ cho chó như cũ, nhưng lần này Trình Duy có lương tâm hơn, cắt chân giò hun khói trộn với ức gà xé. Ta vừa ăn vừa cho anh ta một ánh mắt tán dương, hi vọng anh ta tiếp tục phát huy. Nhưng Trình Duy đang lo uống bia, trầm mặc nhìn ra cửa sổ phía sau ta nên đã không tiếp nhận được ánh mắt tán dương của ta.

Ta đã tính hết rồi, nếu Trình Duy dám cho ta ăn thức ăn của chó hai tháng liên tục, ta sẽ gởi tin nhắn nặc danh cho Trang Cận, báo cho Trang Cận: Trình Duy ngược đãi chó của anh! Về phần phương thức liên lạc với Trang Cận, ta sẽ nghĩ biện pháp xem từ điện thoại của Trình Duy. 

Không nên đánh giá thấp chỉ số IQ của một con chó biết tự ái, dám xem thường Einstein-Phì, hậu quả sẽ rất đáng sợ.

Trên đây là lời khuyên thật lòng đến từ Einstein-Phì.

Chương 24

Có lẽ Trình Duy đã cảm nhận được oán niệm của ta, cũng có thể vì đã xác nhận thân phận của ta với con ma bệnh kia, nên đối xử với ta tốt hơn hẳn, thậm chí còn thuê bảo mẫu chuyên chăm sóc ta. Trong lúc Trình Duy đi làm, cô bé bảo mẫu đáng yêu từng làm việc trong tiệm thú cưng sẽ tới nhà chuẩn bị ba bữa cơm, chơi với ta, và dẫn ta xuống lầu tản bộ,.

Cô bé bảo mẫu tên Tiêu Miên, nghe nói là sinh viên năm ba, lúc cười bên má phải có lúm đồng tiền trông rất khả ái, nói thật, đúng là kiểu ta thích.

Trưa nay, Tiêu Miên chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng đúng chuẩn để trước mặt ta, rồi đi gọt trái cây. Ta ăn được một nửa thì Tiêu Miên cũng vừa gọt xong.

Điện thoại của Tiêu Miên đột nhiên vang lên. 

“Mân Mân à? Đang giờ làm việc, mình không rảnh tám đâu! Trời ạ….” Tiêu Miên vừa nói vừa nhìn ta. Ta ngoắc ngoắc đuôi, tiếp tục cúi đầu ăn để Tiêu Miên yên tâm nói chuyện, dù sao chẳng có chuyện gì làm, nghe một cú điện thoại cũng không sao.

Tiêu Miên thấy vậy, tiếp tục nói chuyện điện thoại. “Ừ, công việc tương đối thoải mái…. Cũng không tệ! Cậu vẫn còn làm gia sư à? A….. Bao nhiêu? Trong thẻ của mình còn một ít. Được! Mai mình sẽ đi rút, về trường đưa cho cậu!”

Thì ra là bạn học vay tiền.

Tiêu Miên gọi điện thoại xong, bưng dĩa trái cây để trước mặt ta, rồi ngồi xổm xuống vuốt đầu ta nói, “Anh Trình dặn sáng nay dẫn em tới bệnh viện thăm anh Trang.”

Ta cảm giác nghèn nghẹn, mặc dù hoa quả rất ngon, rất ngọt.

Ăn xong, Tiêu Miên vừa lau mắt và tai cho ta vừa nói, “Chủ em thật là lạ, cứ nhất quyết mỗi ngày phải cho em ăn đúng ba lần mới được. Thật ra thì một chú chó trưởng thành mỗi ngày ăn một lần cũng đủ rồi, ăn nhiều quá cũng không tốt, nhưng chị chăm em bấy lâu phát hiện em rất thích ứng với chế độ như vậy, không thấy xuất hiện vấn đề gì.” d..;,iễn.đàn/lêƯ,quý,đ;mơôn Tiếp theo Tiêu Miên lại chải lông cho ta, sau đó đeo dây lên, dắt ta đi.

Xuống dưới lầu, ta chui vào bụi cây đi vệ sinh theo thói quen, sau đó Tiêu Miên dùng báo bọc ‘bánh’ lại giùm ta rồi vứt vào thùng rác.

Bọn ta đi taxi tới bệnh viện, phí có thể là Trình Duy cũng có thể là Trang Cận trả, cụ thể ai trả ta không rõ, chỉ biết chắc không phải là Tiêu Miên. Làm chó có chỗ tốt vậy đó, dù không có tiền, nhưng làm chuyện gì cũng không cần lo tiền.

Nói đến chuyện tiền bạc, ta bỗng nhớ tới thẻ ngân hàng của mình, trong đó có tiền bán nhà cũ và tiền tiết kiệm từ lúc đi học tới khi đi làm của ta, vốn định dùng nó mua nhà trả góp và để dành cưới vợ, giờ thì không được nữa rồi.Ta ngồi trong taxi thở dài một hơi. Tài xế nghe thấy tiếng thở dài của ta, cười hì hì nhìn ta qua kính chiếu hậu, nói với Tiêu Miên, “Cô bé, chó của con dễ thương quá!”

Ta nghe vậy, kiêu ngạo ưỡn thẳng ngực, tất nhiên, ta là đẹp trai, không phải dễ thương.

Tiêu Miên cười nói, “Cám ơn chú.”

Chú tài xế nhiệt tình bắt chuyện, “Nghe nó thở dài cứ như người đang suy tư, buồn cười quá!”

Tiêu Miên vừa vuốt lông trên cổ ta vừa nói, “Người có phiền não của người, động vật tự nhiên cũng có phiền não của riêng chúng.”

Chú tài xế phản bác, “Bây giờ chó còn sướng hơn người nhiều! Gặp được chủ có tiền, ăn còn quý hơn người thường bao nhiêu lần, có thể có phiền não gì chứ?!”

Tiêu Miên cười cười, đáp, “Chúng ta phiền não vì tiền, còn nó biết đâu đang phiền não vì không được gặp chủ? Người hay động vật đều không thể nào vĩnh viễn không có buồn lo được!”
Ta vung đuôi qua lại tỏ vẻ đồng ý. Thật ra tôi cũng đang phiền não vì tiền đây các đồng chí ạ!

Chú tài xế mới gật đầu nói, “Cũng đúng! Chó quả là rất trung thành với con người! Nếu không may gặp phải loại chủ biến thái cuồng ngược đãi đúng là thảm, hai ngày trước cháu có xem tin trên mạng không? Một con Teddy bị một người đàn ông dùng chày đập nát bốn chân và móc một mắt. Tên đó còn chụp lại đăng lên mạng, máu tươi đầm đìa thấy mà sợ! Tên đó đeo kính trông rất nhã nhặn, nghe nói là nghiên cứu sinh đó, học nhiều làm gì không biết! Thật là biến thái! Con Teddy kia chết thảm rồi!”

Ta sợ run cả người, tưởng tượng mình bị đối đãi như vậy…. lông dựng đứng lên. Tiêu Miên nhìn ta, không biết ta đang sợ cái gì, ôm cổ ta an ủi, sau đó nói với chú tài xế, “Giờ cuộc sống nhiều áp lực nên bọn biến thái ngày càng nhiều, không có nơi phát tiết đi bắt động vật nhỏ yếu làm chỗ trút!”

“Ừ!”

“Lúc còn làm ở tiệm thú cưng, con đã nghe kể nhiều chuyện như vậy rồi!”

Hai người nói chuyện càng ngày càng hợp ý, ta càng nghe càng thấy sợ. Từ trước tới nay ta toàn gặp những người tử tế, trừ nhà họ Tưởng từng bỏ rơi An An, nhưng tính ra nhà họ cũng chỉ là ném An An ra ngoài chứ không đánh hoặc ngược đãi gì, cho nên ta cũng không đặc biệt chán ghét nhà họ, dù sao nhờ họ ta mới gặp được An An. dinlễn.đàn/lê,qnpuý,đôp;npn Giờ nghe hai người này nói chuyện, bỗng như có một hồi chuông cảnh báo ta.

Người có thiện có ác, mày phải sáng suốt một chút, Einstein-Phì.

Trang Cận đã từ phòng hồi sức tích cực ra phòng thường. Lúc bọn ta đến, anh ta đã tập xong vật lý trị liệu, thoải mái ngồi trên giường đọc sách, mắt mang cặp kính màu bạc trông rất nhã nhặn tuấn tú.

Nhã nhặn….

Biến thái….

Cuồng ngược đãi….

Ta lùi về sau mấy bước theo bản năng, run rẩy cả người.

Chương 25

Tiêu Miên đi ra ngoài, ta nuốt một ngụm nước bọt trừng mắt nhìn từng cử động của người đang nằm trên giường kia.

Anh ta vỗ giường một cái.

Tình cảnh này, động tác này khiến ta càng cảm thấy anh ta ‘biến thái’.

Anh muốn làm gì?!

Trạng Cận thấy ta không nhúc nhích, bèn nói, “Chờ tôi ôm cậu lên?” ánh mắt Trạng Cận sắc như dao.

Ta vừa nghe thấy đã lập tức nhảy lên giường theo chỉ thị nhưng không dám lại gần Trang Cận mà đứng xa tận cuối giường, thầm nghĩ: tôi như vầy là vì sức khỏe của anh thôi, ngộ nhỡ tôi không cẩn thận đụng trúng thân thể yếu ớt của anh gây ra hậu quả xấu thì tôi gánh không nổi đâu, không khéo mới vừa ra khỏi phòng hồi sức tích cực lại phải vô lại đấy!

Trạng Cận lộ ra vẻ mặt cười như không cười, gấp quyển sách lại để qua một bên. “Sợ tôi?”

Ta lập tức lắc đầu, bỗng phát hiện mình đang trả lời vấn đề của Trạng Cận lại lập tức gật đầu, thậm chí còn uốn éo mông, vẫy đuôi, mong rằng như vậy sẽ khiến Trạng Cận nghĩ anh ta nói gì ta không hề hiểu.

Trạng Cận cười ha ha, ôm lấy ta tựa vào đầu giường. Bọn ta mặt đối mặt. Ta không dám nhìn thẳng Trạng Cận, chột dạ cúi đầu, nhìn lông lá, nhìn móng vuốt, ôi, móng vuốt của ta thật là đáng yêu…. Đáng yêu quá…. Đáng yêu thật đấy! Ta nghiêm túc nhìn chân của mình, thậm chí còn nâng lên, hết nhìn trái lại sang phải, đường cong tuyệt đẹp, hình dáng đầy đặn, đẹp không khác gì đúc khuôn!

Tính thêm lần này là ta đã đến thăm Trạng Cận ba lượt rồi. Lần nào Trạng Cận cũng nói chuyện câu được câu không, thậm chí có khi chẳng thèm nói lấy một câu. Trạng Cận làm việc, ta vùi đầu ngủ trên ghế sa lon, trong phòng trừ tiếng gõ bàn phím của Trạng Cận thì chẳng còn tiếng gì khác, à không, còn tiếng ngáy của ta nữa.
Thật ra ta cảm thấy Trạng Cận rất kỳ lạ, luôn nói chuyện với ta cứ như ta có thể nghe hiểu, dĩ nhiên lần nào ta cũng thông minh giả bộ không hiểu…. 

Trạng Cận hoàn toàn không phát hiện ra ta là một con chó lông vàng có IQ sánh bằng Einstein! Điều này khiến ta rất hài lòng.

Vốn ta thấy đến thăm Trạng Cận cũng không có gì to tát, nhưng hôm nay nghe chú tài xế kể chuyện xong, bỗng có chút mâu thuẫn kỳ lạ, cảm giác anh ta đeo kính trông nhã nhặn lại có tiềm chất ‘biến thái’. Ta biết ta nghĩ vậy là không đúng, nên đã cố gắng hết sức khống chế trái tim bé nhỏ của ta không cho nó đập quá nhanh. dn;liễn.đàn/lê,qum;lný,đôm;n Trời ạ! Thật chẳng khác gì bánh bèo! Có cần khẩn trương tới vậy không?! Ta là một thanh niên dũng cảm! Nào, mạnh mẽ lên chàng trai!

Trạng Cận đẹp trai như vậy, dù có là biến thai, chắc cũng không tệ hại như tên biến thái kia…. Không tới mức vì ganh tỵ sắc đẹp mà hại chết một con chó tuấn tú như ta đâu!

Nghĩ vậy, rốt cuộc ta đã có thể bình tĩnh đối mặt với Trạng Cận, thậm chí còn nhếch môi cười với anh ta. Nụ cười của ta chỉ thiếu một chút nữa là giống như nụ cười của giống chó ‘thiên sứ’ nổi tiếng Samoyed. Chó lông vàng rất ít cười, cho nên chỉ cần có cười là đủ quý rồi. Thậm chí ta cảm thấy đáng ra Trạng Cận phải quỳ để nghênh đón nụ cười của ta ấy chứ, vậy mới không uổng việc ta chịu làm thân với anh ta.

Ta biết ta là một chàng trai khá ‘tự kỷ’, và sự tự kỷ của ta đến từ sự tự tin về vẻ ngoài của mình, loại khí chất cao quý tự nhiên của chó lông vàng…. Hả? Hình như ta càng ngày càng quen với việc mình là một con chó….Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã tới lúc Tiêu Miên đến gõ cửa dẫn ta về. Trạng Cận, lịch sự biến thái, gật đầu đồng ý, sau đó nhìn ta, nói, “Ăn nhiều một chút.”

Trong lòng ta thầm đáp ứng nhưng ngoài mặt vẫn kiên trì giả bộ không hiểu, theo sát Tiêu Miên đi ra ngoài. Tiêu Miên có vẻ rất cảm động khi nghe Trang Cận nói vậy. 

Mặc dù Trạng Cận có hơi khiến người ta sợ, nhưng lại rất quan tâm chó cưng của mình. diễn.đm"ưàn/lê,quý,đ"m"ôn Bằng chứng là Trang Cận đã nhờ Trình Duy đi kiếm ta vào cái buổi sáng mưa to tầm tã đó, không là đi kiếm chú chó lông vàng nhà anh ta. Mặc dù tìm lộn, nhưng vừa tỉnh lại đã nhờ người đi tìm, có thể nói, Trang Cận rất có trách nhiệm với chó cưng của mình. Ở hiền gặp lành, ta thật sự hi vọng Trạng Cận mau mau khỏe lại.

Năm giờ rưỡi chiều, Tiêu Miên đưa ta về tới nhà là cũng vừa hết giờ làm. Trước khi đi Tiêu Miên còn chuẩn bị một ít đồ ăn vặt cho ta. “Chị phải về rồi! Lát nữa anh trình sẽ về, một mình em ở nhà phải ngoan nha!” Nói xong, Tiêu Miên ở ti vi lên, sau đó đi ra cửa đổi giày, còn phất tay với ta trước khi đóng cửa. Ta nghiêng đầu cười với Tiêu Miên, xong nhảy lên ghế sa lon xem ti vi.

Cuộc sống thế này thật nhàm chán, ta bắt đầu hoài niệm khi ở chung với Trạng Cận, mặc dù hai người không nói chuyện, nhưng tối thiểu còn có người bên cạnh. Ta thầm oán tất cả là do nhà của Trình Duy quá lớn!

Nhưng người ta oán nhất chính là An An, ai bảo nó tự tiên ra đi, vô trách nhiệm! Nghĩ tới đây tâm tình ta suy sụp hẳn. 

Ta đập lên cục điều khiển, ti vi tắt, quảng cáo om sòm dừng lại. Ta nhắm mắt, nằm im trên ghế sa lon, mơ mơ màng màng thiếp đi lúc nào không hay. Trong mơ, ta cảm giác cơ thể mình có hơi khác lạ, lúc lạnh lúc nóng, cứ như lửa và băng thay phiên nhau, rất khó chịu. 

Không lẽ là ngã bệnh? Hẳn là phát sốt. Trình Duy sắp về rồi, có thể đưa ta tới bệnh viện khám.

Cảm giác này không hề dễ chịu tí nào!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau