EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 21 - Chương 25

Chương 18-1

Không thể không nói ba tên kia chọn ngày quá hay. Lúc này Gia Vượng đã đi công tác nước ngoài hai tuần, phải ba bốn ngày nữa mới về.

Ta thấy bọn chúng cầm dao, rất sợ Kỳ Kỳ và An An bị thương, hốt hoảng nhìn An An. An An cũng đang nhìn ta, cho ta một ánh mắt trấn an, giúp ta bình tĩnh lại.

Ta nói với An An, “Bọn chúng đến có chuẩn bị, hình như quyết tâm phải cho Kỳ Kỳ một bài học.” An An gật đầu, cảnh giác nhìn tên đứng trước mặt. 

Bọn chúng hoàn toàn không cho bọn ta có cơ hội chuẩn bị tinh thần. Kỳ Kỳ nhanh chóng bị nắm cổ áo. Ta và An An đồng thời nhảy bật lên đánh về phía bọn chúng.

Ba tên kia vung dao loạn xạ, may mắn ta và An An mặc dù không cao như bọn chúng, nhưng động tác linh hoạt hơn nhiều, cộng thêm có một hàm răng sắc bén làm vũ khí.

An An nhào tới cắn cái tay cầm dao của tên côn đồ trước mặt. Tên đó hét thảm một tiếng, cây dao rơi xuống đất, sau đó nằm lăn ra đất rên rỉ. An An lại nhào tới lần nữa cắn cổ tên đó, tất nhiên không định cắn chết, nên không đụng đến mạch máu quan trọng, chỉ cắn ngoài da đủ để tên đó sợ hãi không dám vọng động nữa.

Tên đối diện với ta vẫn đang vung dao loạn xạ, ta cũng nhảy lên cắn tay tên này một phát, đáng tiếc cây dao không rớt. May mắn là tên này không dám nhào tới nữa, có lẽ vì sợ bị kết cục thê thảm giống đồng bọn.

Ta thấy An An xử lý xong một tên, bèn kêu nó đi giúp Kỳ Kỳ. 

Tên nắm cổ áo Kỳ Kỳ thấy đồng bọn ngã trên đất, tức giận vung tay đánh Kỳ Kỳ một cái thật mạnh, khiến Kỳ Kỳ lảo đảo lui về sau. 

“Bảo lũ chó của mày không được phép nhúc nhích!”

Kỳ Kỳ nhổ một ngụm nước miếng, dứt khoát nói, “Không!”

Ta nghe vậy vừa kinh ngạc vừa vui mừng, đúng, phải như vậy, dám phản kháng mới cơ hội thắng, nếu cứ yếu đuối, bọn chúng sẽ tiếp tục được voi đòi tiên.

Kỳ Kỳ vừa dứt lời, An An đã nhảy lên lưng tên đó. Hiện giờ An An khá cao to, cộng thêm tên đó chỉ mười mấy tuổi, dù có to khỏe hơn chúng bạn thì cũng chỉ là một thiếu niên, chưa phải người trưởng thành, cho nên đối với tên đó An An không hề nhẹ. dikubễn.đàn.lê.qnpuý,đpôn An An cắn một phát trên lỗ tai tên đó, ngay lúc tên đó quơ dao phản kích thì mau lẹ nhảy tới bên cạnh Kỳ Kỳ.

Động tác quá xuất sắc!
Ta ‘ngao’ một tiếng ca ngợi An An, nếu có thể huýt sáo thì ta đã huýt sáo để ca ngợi rồi, đáng tiếc miệng chó không huýt sáo được.

An An nhìn ta một cái ý bảo ta chú ý tên đối diện, ta đáp lại nó bằng một ánh mắt ‘cứ yên tâm’.

Tên đứng trước mặt ta đã khẩn trương cực độ, hai mắt nhắm chặt lại không ngừng vung dao, trái một cái phải một cái, nhưng không hề trúng ta cái nào, trông rất buồn cười.

Tên cầm đầu ngã lăn xuống đất bịt lỗ tai kêu đau. Kỳ Kỳ đánh bạo tiến lên đạp tên đó một cước. “Đừng tưởng rằng người yếu thì sẽ vĩnh viễn yếu đuối bởi vì mày không thể mãi mãi là kẻ mạnh, sẽ luôn có người mạnh hơn mày!”

Nói hay quá!

Ta vui vẻ ngoắt đuôi, hết nhìn An An, lại nhìn Kỳ Kỳ, sự thay đổi tích cực của Kỳ Kỳ làm ta cảm động muốn khóc, cảm giác như nhà có con trai trưởng thành.

Tên đứng trước mặt ta rốt cuộc cũng ý thức được tình hình hiện tại, không vung dao loạn xạ phô trương thanh thế nữa, vội chạy tới đỡ tên cầm đầu dậy, hỏi, “Sao rồi? Ổn không?”

“Mẹ kiếp….” Hình như tên này bị tình trạng máu tươi đầm đìa của đồng bọn kích thích, thừa dịp ta chưa chuẩn bị đã cầm dao đâm về phía ta không chút do dự. 
Lúc này ta thấy hai tên ngã xuống, cứ tưởng mọi chuyện đã xong nên không cảnh giác, trong mắt toàn là tại sao An An có thể đẹp trai ngời ngời như vậy, trong đầu toàn là Kỳ Kỳ đã trưởng thành có thể dũng cảm đối mặt với đối thủ không nghĩ có thể chiến thắng. dlkniễn.đàm;n.lê,qumlý,đôn Ta đắm chìm trong một mớ xúc động không hề phát hiện hành động của tên này, hớn hở bước về phía An An. 

Đột nhiên ta thấy mắt An An trợn to, chạy về phía ta nhanh như một tia chớp, sau đó lướt qua ta.

An An cắn kẻ muốn đâm ta!

Tên này dùng bàn tay còn lại bổ xuống đầu An An. Ta nổi giận. Mợ nó, dám đánh anh An của ta! Chán sống hả?! Ta nhảy lên, cắn tay tên này. 

Tên này kéo bọn ta quay vòng vòng muốn hất bọn ta xuống, rốt cuộc thì hất văng An An. An An lưu loát lộn một vòng rồi đứng dậy tiếp tục xông về phía này.

Kỳ Kỳ thấy vậy chạy tới chỗ gốc cổ thụ tìm một cành khô làm vũ khí.

Tên này hất văng An An xong, lại bổ tay về phía ta. Ta nhả miệng ra, nhảy xuống đất. Tên này quát to một tiếng, ánh mắt hung ác, vung dao về phía ta.

Ta bị đụng văng ra thật xa, đến khi lấy lại tinh thần đã thấy…. An An bị đâm một dao. An An đã hất ta ra. Máu tươi trên người An An bắn tung tóe ra như vòi nước, văng lên mặt tên côn đồ. Tên côn đồ còn hí hứng muốn đâm tiếp. Ta vội chạy lại, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn tên côn đồ lại đâm thêm một dao xuống người An An, không kịp ngăn cản.

“An An….” Trước mắt ta chỉ còn một màu đỏ ngầu. An An nhắm mắt ngã xuống đất.

Lúc này Kỳ Kỳ đã tìm được vũ khí chạy về, vung nhánh cây đánh liên tục vào cổ tay và đầu tên côn đồ. Tên côn đồ bị đau, thả cây dao ra, ôm đầu ngồi xổm trên đất.

Ta lè lưỡi liếm mặt An An, hi vọng nó tỉnh lại. “An An, tỉnh lại đi! An An, mau tỉnh lại đi….” Ta nhìn Kỳ Kỳ kêu to, “Mau đưa An An đến bệnh viện, mau lên!”

Mặc dù Kỳ Kỳ nghe không hiểu, nhưng cũng biết nhất định phải đưa An An tới bệnh viện, bèn ném gậy đi, ngồi xổm bên cạnh An An, một tay đè miệng viết thương, một tay khác run rẩy lấy điện thoại di động ra gọi cho Chương Nguyệt.

Thời gian chờ điện thoại dài như một năm. Khi Chương Nguyệt bắt máy, Kỳ Kỳ nức nở nói, “Mẹ! Mẹ mau xuống dưới đi, lái xe ra, bọn con đang ở ngay cổng chung cư. An An bị thương, phải đi bệnh viện gấp! Mẹ đừng hỏi gì hết mau xuống đây đi, cầu mẹ! Nhanh lên!”

Chương 18-2

Ta không biết trên mặt mình rốt cuộc là máu hay là nước mắt, mơ hồ đến mức sắp không thấy rõ An An. Ta giơ chân trước lên lau mặt, cổ họng nghẹn ngào chóp mũi ê ẩm, vất vả lắm mới nhìn rõ được thì lại thấy trên đầu móng vuốt có một vệt lỏng màu đỏ. Ta hi vọng biết bao nhiêu đó không phải là máu của An An. Ta quỳ gối bên cạnh An An, đầu óc trống rỗng, tim đau như dao cắt, chẳng biết làm gì khác ngoài việc nói xin lỗi.

“Xin lỗi….” Ta liếm mặt An An, nước mắt chảy như mưa, hối hận nói, “Xin lỗi…. Tôi đúng là sao chổi của cậu! Tôi không nên kêu Chương Nguyệt nhận nuôi cả hai chúng ta! Tôi không nên làm bạn với cậu. Thật xin lỗi.... Xin lỗi! Cậu đừng chết, xin cậu đó! Tôi không muốn mang trên người tội lỗi của cả hai đời! Xin cậu đừng chết, An An!”

An An không có bất kỳ phản ứng nào.

Đột nhiên có tiếng động, ta nghiêng đầu nhìn, bỗng nhớ ra ai là kẻ đã đâm An An. Ta đỏ mắt nhào tới, cắn vào cổ chân tên đó. Tên đó gào to một cách thảm thiết. Hai tên còn lại thấy vậy vội chạy tới giúp. Ta cứ cắn chặt hàm không chịu nhả, bị ba kẻ đó kéo lê hơn mười thước thì chợt nghe Kỳ Kỳ kêu. “Phì Phì, về đây đi, xe của mẹ tới rồi!”

Ta như bị sét đánh, hoảng hốt không nhớ ra tại sao Kỳ Kỳ lại gọi Chương Nguyệt xuống.

Chương Nguyệt bước xuống xe, thấy tình trạng của An An lập tức kinh hô, “Trời ơi! Sao thế này?” din;lễn.đn;nàn.lê,q;,uý,đô,.n Ta nhìn theo tầm mắt Chương Nguyệt, thấy An An đang nằm trong vũng máu, mới sức nhớ lại, há miệng thả chân tên đó ra, vội vàng chạy về chỗ An An.

Ta rất muốn hỏi Kỳ Kỳ, An An không sao đúng không? Ta muốn ai đó cho ta câu trả lời khẳng định để ta không phải khó thở như người bị bệnh tim phát bệnh nữa, nhưng không ai nghe hiểu hết…. Người duy nhất có thể hiểu đang nằm trong vũng máu rồi….

Trời ơi! Người đáng chết nhất là ta mới đúng, nếu An An không gặp ta, nếu ta không bày trò để Chương Nguyệt nhận nuôi cả hai thì có lẽ sẽ không có sự cố này! 

Ta là sao chổi của An An, đụng phải ta, An An luôn luôn thảm. Đáng lẽ ta phải sớm biết thân biết phận cách An An thật xa, để An An được sống an toàn, chứ không phải vì sợ cô độc không biết đối mặt với thế giới này thế nào mà bám chặt lấy An An không buông, còn không biết xấu hổ lấy cớ là để chuộc tội.

Sau khi lên xe, Kỳ Kỳ đã cởi áo khoác đắp lên người An An. 

Chương Nguyệt vừa lái xe vừa nghiêng đầu nhìn An An, hỏi dồn, “Sao lại tới nông nỗi này? Đã xảy ra chuyện gì? Ai khiến nó như vậy?”Là ta, đều do ta…. Ta rất muốn trả lời Chương Nguyệt như vậy.

Kỳ Kỳ nói, “Là lỗi của con, mấy kẻ từng có xích mích chạy tới đây tìm con tính sổ, An An và Phì Phì vì giúp con nên mới bị thương.”

Chương Nguyệt không hỏi gì nữa, cau mày nhìn An An với vẻ lo âu. Ánh nhìn đó khiến ta kinh sợ, thấp thỏm dịch sát vào Kỳ Kỳ, giống như làm vậy sẽ giúp ta gần An An hơn một chút, vì không dám đụng trực tiếp vào An An, sợ ta vừa đụng vào An An sẽ lập tức biến mất không thấy đâu….

Không có An An, ta biết làm sao?

Khoảnh khắc đó, ta bỗng nghĩ, không bằng cùng chết với An An luôn cho rồi, nếu An An không sống được.
Đoạn đường tới bệnh viện thú y dài đằng đẵng, dài tới mức ta cảm thấy dường như An An đã không còn thở, nhưng lại không dám đi dò thử hơi thở của An An, chỉ sợ suy đoán thành sự thật.

Trong xe an tĩnh đối lập mãnh liệt với bên ngoài huyên náo. Ta cứ nghĩ sẽ yên tĩnh mãi tới lúc đến bệnh viện, nào ngờ lúc chờ đèn đỏ, An An đột nhiên co quắp kịch liệt. di,",ưễn.đàn/lê,quý;/đ,ơn Ta vội vàng giơ chân trước lên vuốt vuốt lông trên cổ An An, an ủi nó. Sau đó, ta thấy máu ọc ra từ miệng, mũi của An An….

Tiếng hít thở vô cùng khó khăn, y như cá ngáp.

Ta khẩn trương liếm mặt An An, nói, “Sắp tới rồi, chỉ một chút nữa thôi!” 

Đèn xanh vừa sáng, Chương Nguyệt nhấn còi liên tục để xe phía trước mau chóng chạy đi.

Kỳ Kỳ chỉ có thể đè thật chặt vết thương trên người An An, bó tay với việc nó hộc máu.

Đầu lưỡi ta có vị tanh tanh mặn mặn, là vị máu của An An.

“Không được hộc máu nữa! Không được chết! Không được chết! Không được chết!” Ta la lớn. 

Chương Nguyệt an ủi ta, “Phì Phì đừng hoảng, An An sẽ không có việc gì đâu! Chúng ta sắp tới bệnh viện rồi, sắp tới rồi!”

Tới bệnh viện, lập tức Kỳ Kỳ mở cửa ôm An An chạy vào phòng cấp cứu, ta theo sát phía sau. Lúc này, tai ta cứ ong ong ù ù nghe không rõ Chương Nguyệt nói gì.

Chương 19

Bởi vì An An trông rất thê thảm, bị đâm hai dao liên tiếp, máu nhuộm đẫm khắp người, trên đường lại hộc máu không ngừng, khiến ta cảm thấy như nó có thể ra đi bất cứ lúc nào. Cảm xúc của ta từ lúc đầu phẫn nộ càng về sau càng chết lặng. Chết thì chết thôi nhưng trước khi chết ta sẽ đi tìm bọn kia cắn chúng không chết cũng tàn mới cam tâm!

Ta quá ngây thơ cảm thấy sự việc không có gì nghiêm trọng, nhưng quên mất có lẽ bọn chúng không dám đụng tới mạng người, nhưng sẽ chẳng quan tâm tới mạng của hai con chó.

Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng mổ bỗng mở, một cô điều dưỡng đi ra, nói, “Tạm thời qua cơn nguy kịch nhưng cần nằm viện theo dõi thêm một khoảng thời gian.”

Kỳ Kỳ ngồi xổm xuống đất ôm lấy ta, vừa cười vừa khóc nói, “Phì Phì, nghe thấy không, An An tạm thời qua cơn nguy kịch!”

Lúc này ta mới tỉnh lại từ trong ý niệm báo thù, tưởng rằng mình xuất hiện ảo giác, gâu gâu hỏi Kỳ Kỳ, “Cậu nói gì? Cậu nói gì?”

Kỳ Kỳ nhắc lại một lần với Chương Nguyệt, rồi cảm thán, “Mẹ, tốt quá rồi!”

Khóe mắt Chương Nguyệt cũng ươn ướt. 

Cám ơn thượng đế! Cám ơn thần tiên bốn phương tám hướng! Hi vọng các ngài có thể phù hộ An An tai qua nạn khỏi!

Ta muốn vào thăm An An nhưng chưa được, chỉ có thể chờ An An ra phòng hậu phẫu mới có thể nhìn một chút qua tường kính. An An nằm trên giường, chỗ vết thương bị cạo sạch lông, lau sạch máu xung quanh và băng lại, trên đùi, lưng vẫn còn một ít máu khiến lông dính bết, chân trước cắm dịch truyền, nhìn giống hệt thương binh khập khiễng trở về từ chiến trường lửa đạn…. Hình tượng tuấn tú bình thường giờ chẳng sót lại chút nào. Ta trừng mắt nhìn An An, “Giả bộ anh hùng cái gì! Ai cần cậu bay ra chắn dao giúp tôi chứ….” nói xong, hốc mũi lại chua xót, mắt nóng lên.

Ba ngày sau ta mới được vào thăm An An, từ đống số trên màn hình máy theo dõi có thể thấy An An đang khôi phục từng chút, một cách yếu ớt.

Ta thấy An An vẫn đang hôn mê, bèn ghé vào lỗ tai nó thì thầm, “Sao cậu còn chưa tỉnh?! Đừng ngủ nữa! Ba này rồi, mau tỉnh lại đi! Ngày ngày truyền dịch có gì ngon đâu, tỉnh lại sẽ được ăn ngon uống ngon đã đời! Kỳ Kỳ đã chuẩn bị thịt sẵn cho cậu…. chỉ cần cậu tỉnh lại là tôi có thể ăn ké rồi, chậc chậc….” Ta đúng là đồ ăn hại, mới nói tới đó đã chảy nước miếng.

Kỳ Kỳ chỉ thấy ta chít chít với An An, không biết ta đang nói gì, cho là ta buồn vì An An chưa tỉnh bèn ngồi xổm xuống vuốt đầu ta an ủi, “An An đang hồi phục đó, chắc chắn sẽ khỏe lại thôi. Đừng đau lòng, em đã không ăn gì mấy ngày rồi, có muốn ăn chút gì không?” diễ,"j"n.đàn/lkee,quý,đôn Kỳ Kỳ vừa nói vừa móc từ trong túi ra một cây lạp xương dành riêng cho thú cưng.

Nghe vậy ta mới nhớ mấy ngày nay ta cũng giống An An chưa ăn gì hết, nhưng nhìn cây lạp xưởng bình thường rất ngon miệng trong tay Kỳ Kỳ ta lại chẳng muốn ăn tí nào, bèn làm như không thấy, tiếp tục lảm nhảm bên tai An An, “Cậu mau tỉnh lại đi….”

“Ồn quá…. Câm miệng đi.”

Ta lập tức ngẩng đầu lên, trợn tròn mắt nhìn An An. Nó đang nhìn ta! Ta mừng như điên vừa gâu gâu vừa vẫy đuôi không ngừng.

“Tôi biết ngay cậu sẽ tỉnh mà! Cậu sẽ không có chuyện gì đâu! Anh hai à, tôi sắp bị cậu dọa khóc rồi, rốt cuộc cậu cũng chịu tỉnh!”

“Im đi…. Khụ….”

“Cậu đừng lộn xộn, coi chừng lông bết lên vết thương đau đó! Đã nói đừng động mà! Không ngoan gì hết! Cậu đói chưa? Anh đói quá, muốn ăn cái gì đó!” Nói xong ta ngoắt đuôi, nhìn chằm chằm cậy lạp xưởng trong tay Kỳ Kỳ. Kỳ Kỳ hiểu ý, nhanh chóng bóc vỏ đưa tới, ta vui vẻ ăn một mạch hết sạch, lúc này mới phát hiện đói quá, đói sắp chết luôn rồi….

Ta ăn hết hai cây lạp xưởng, có chút hơi sức lết tới liếm mặt An An. Nó bực bội nhe răng phát ra tín hiệu uy hiếp.

“Chẳng phải cậu đã ngủ ba ngày rồi sao, đừng ngủ nữa!” Ta nhìn An An với ánh mắt khẩn cầu, không hề thấy không vui vì An An bực bội với ta.

Hạnh phúc quá, An An đã tỉnh lại!hKết quả của hạnh phúc là, trước mắt ta tối sầm…. ngất đi….

Ta vừa mở mắt ra đã nhìn thấy gương mặt lo lắng của Kỳ Kỳ. 

Kỳ Kỳ bất đắc dĩ nói, “Em làm mọi người sợ muốn chết luôn à Phì Phì! An An tỉnh rồi, giờ em muốn ăn chưa? Anh đã mua phần ăn dinh dưỡng cho em, nhanh ăn đi! Bác sĩ vừa mới chích cho em một mũi dinh dưỡng đó. Lúc em té xỉu, An An hoảng tới mức sém chút giật dây truyền dịch ra, may mắn vừa lúc bác sĩ tới khám cho An An xử lý nhanh chóng, nếu không thật sự là gà bay chó sủa rồi!”

Nghe vậy ta cảm thấy vô cùng xấu hổ, vội vàng đứng lên, ngoan ngoãn ăn cơm. Ăn xong, cảm giác vô lực đã hết, ta lại quấn Kỳ Kỳ muốn đi thăm An An.

Kỳ Kỳ vỗ lưng ta nói, “An An cần nghỉ ngơi, hôm nay chúng ta không làm phiền An An nữa, đợi An An khỏe hơn lại đến chơi được không?”

Vậy thì đứng ở ngoài nhìn một cái thôi cũng được!

Trước khi về, Kỳ Kỳ ôm ta đến phòng An An, nhìn nó tường kính.

An An gầy, cũng có lẽ là do cạo lông nên tạo cảm giác như vậy.

Mau khỏe lại đi, không có sự tồn tại của cậu, thế giới này không còn gì đáng sống cả, rất nhàm chán. diễn.đơ.àn/lê,quƠ,ý,đôn Thậm chí tôi đã bắt đầu hoài niệm cuộc sống bị cậu đánh như cơm bữa, chẳng lẽ tôi là người có khuynh hướng cuồng ngược?

Hiện giờ đã là tháng sáu, trong nhà có hai người đang dốc sức cho kì thi cuối cấp, thật sự rất bận, hai ngày qua không có thời gian đến bệnh viện thăm An An. Ta biết vậy nên không quấn lấy Kỳ Kỳ và Trừng Trừng bắt hai người dẫn ta tới chỗ An An.

Mong Trừng Trừng và Kỳ Kỳ thi thật tốt. Cũng mong An An khôi phục nhanh chóng.
Mọi người đều ra ngoài hết chỉ còn mỗi ta ở nhà. Ta thấy chán lại bắt đầu mò đi vọc máy tính của Kỳ Kỳ. Không có chuyện để làm, ta bắt đầu tra một ít kiến thức về việc chăm sóc chó bị thương, phải kiêng kị chú ý những gì.

Trong lúc tìm kiếm, ta bắt gặp một đoạn clip cực nổi, thoạt nhìn rất quen, trong đó có một thiếu niên và hai chú chó cực kỳ giống Kỳ Kỳ, ta và An An, khiến ta vô cùng ngạc nhiên. Ta nhấp xem thử, xác định đúng là ba bọn ta. Thì ra là có một người dùng di động quay đoạn clip xuyên qua cửa sổ nhà. 

Cuộc nói chuyện chỉ nghe lõm bõm, nhưng từ một vài câu rời rạc có thể đoán ra đầu đuôi vấn đề. Câu nói to nhất trong clip đến từ tên trấn lột kia: Không có nghĩa vụ? Không biết bọn tao là trấn lột hả? Đồ ngu!

Cái câu ‘Không biết bọn tao là trấn lột hả?’ đã được người quay nhấn mạnh bằng dòng chữ màu đỏ xuất hiện phía dưới màn hình. Vì vậy, mọi người càng xác định đây là một cuộc trả thù được dự mưu từ sớm. 

Người phát đoạn clip chú thích: từ nội dung cuộc nói chuyện có thể kết luận bọn trấn lột và cậu học sinh từng đụng độ, đầu tiên là tới trường học trấn lột, sau đó tìm tới tận chỗ ở của người ta trấn lột tiếp, sau khi bị từ chối đưa tiền thì bắt đầu đánh người. Hai chú chó thấy chủ bị đánh, xông lên cắn xé mấy tên côn đồ bảo vệ chủ. Cuối cùng, chú chó Harry bị đâm ngã trong vũng máu, còn chú chó lông vàng ghé vào bên cạnh đồng bạn không ngừng kêu rên, âm thanh nức nở nghẹn ngào như một đứa nhỏ bất lực.

Kết thúc đoạn clip là cảnh cậu học sinh vừa đè vết thương trên người chú chó Harry vừa móc di động ra gọi điện thoại cầu cứu.

Ở phần bình luận là làn sóng tức giận của dân mạng, mắng bọn côn đồ kia quá phách lối, có cả người nghi ngờ độ an toàn của chung cư, để cho kẻ không rõ lai lịch đường hoàng tiến vào gây thương tổn cho người trong khu, thậm chí trong suốt quá trình cãi vả giằng co không hề thấy bóng dáng một người bảo vệ nào xuất hiện.

Đoạn clip chỉ mới tung lên mấy phút đã có gần hai ngàn bình luận, số người xem còn nhiều hơn nữa.

Ta thấy bình luận toàn là chửi rủa ba tên côn đồ kia thì rất hả dạ. 

Chú chó Harry kia cắn chưa đủ á! Cắn chết luôn cũng được, như vậy quá nhân từ!

Ngang ngược thật, dám chạy thẳng tới chỗ của người ta để trấn lột!

Chú chó Harry kia anh dũng quá! Không những chắn dao cho chủ mà còn chắn dao cho đồng bạn! Đoạn sau thảm quá! Khóc ròng!

Độ an toàn của của chung cư quá kém! Không có bảo vệ lui tới tuần tra gì sao?!

Nghe thấy tiếng khóc của lông vàng cũng rớt nước mắt theo, mấy tên này nhất định phải bị trừng phạt!

Bọn côn đồ kia thật độc ác! Mới bây lớn đã như vậy, trưởng thành không biết còn thế nào nữa! Hi vọng tìm ra bọn côn đồ để trừng trị nghiêm khắc!

Đoạn clip này có thể xem là chứng cớ giao cho cảnh sát! Xin mọi người hãy góp phần bình luận trên trang web của công an Phượng Châu để họ bắt ba tên côn đồ kia!

Đồng ý bình luận trên.

Đồng ý bình luận trên +1.

Trong ba tên côn đồ, hình như có một là học sinh trường Trung Học Thể Dục Thể Thao ở khu đông, tôi từng tới trường này chơi bóng rổ, hình như đã gặp! Cũng là màu tóc đó!

Chương 20-1

Trên mạng xôn xao, thực tế, cuộc sống vẫn bình tĩnh như cũ.

Hai học sinh trong nhà đã hoàn thành kì thi, Gia Vượng quyết định dẫn cả nhà đi bệnh viện thú y thăm An An.

Ta đã lâu không gặp An An nên rất mong chờ. Hai ngày trước Chương Nguyệt có tới bệnh viện nhưng chỉ đi một mình.

Ta luôn nghĩ qua một khoảng thời gian tịnh dưỡng, An An đã có thể nói chuyện với ta, chứ không còn yếu ớt chê ta ồn ào bắt ta câm miệng nữa.

Thật ra, ta nên sớm nhận ra trên mặt mọi người không hề có nụ cười, có lẽ ta đã cố ý xem nhẹ vẻ mặt nặng nề và ánh mắt thương hại của mọi người khi nhìn ta. diễn;lmn.đàn/lê,qumlý,đôn Lúc này ta cực kỳ ghét việc mình chỉ là một con chó, bởi vì sẽ không ai che giấu cảm xúc thật trước mặt một con chó, tất cả biến đổi trên mặt họ ta đều nhìn thấy rõ ràng, nhưng ta vẫn vờ như không biết, ảo tưởng rằng chỉ cần như vậy, An An sẽ hồi phục, chứ không phải ngày càng yếu đi.

Có đôi khi bị lừa cũng là một điều hạnh phúc.

“Không quá lạc quan.” Ta nghe bác sĩ nói mấy chữ này xong lập tức cảm nhận được thế nào gọi là trong lòng nặng nề như có tảng đá đè lên, cái loại nặng nề không cách nào xóa được.

Kỳ Kỳ ôm ta ngồi trên ghế, không ngừng vuốt lông ta, nghe vậy ôm cổ ta nhẹ giọng nói, “Xin lỗi Phì Phì, là do anh hại An An, nếu ngày đó anh không dẫn hai đứa đi dạo….” Nước mắt của Kỳ Kỳ rơi xuống đầu ta, từng giọt, từng giọt…. khiến ta hỗn loạn.

Chương Nguyệt khoát tay lên cổ Kỳ Kỳ, để Kỳ Kỳ tựa đầu vào bụng, đau lòng nói, “Con đừng nói vậy, chắc chắn An An cũng không muốn con ôm tất cả trách nhiệm vào người đâu, muốn trách thì trách ba tên côn đồ kia kìa. Cảnh sát đã gọi điện cho cha con nhờ hỗ trợ điều tra, lùng bắt mấy đứa kia, nhất định sẽ không để An An chết một cách uất ức.”

“Đều do con, do con rước lấy họa, làm hại An An bị thương.” Kỳ Kỳ vẫn tiếp tục tự trách. 

Ta thoát khỏi vòng tay Kỳ Kỳ, đi vào phòng bệnh, tới bên cạnh An An, liếm mặt nó. An An rất ghét ta làm vậy, nhưng ta muốn dùng hành động này chọc cho An An tỉnh lại sau đó sẽ dùng giọng điệu khinh bỉ nói một câu: cậu thật tởm.

“Einstein-Phì….”“Ừ….” Ta nghiêng đầu nhìn An An, lần đầu tiên An An chịu gọi ta như vậy, nhưng ta lại không thấy vui chút nào hết.

“Cậu có tin không, tôi sẽ tới đón cậu.” An An nói từng chữ một, vừa nói vừa thở dốc.

“Hả?! Sao cậu biết tôi muốn chết theo cậu?”

An An mỉm cười nói, “Cậu nói nhiều quá…. Lúc trước bị cậu phiền chết được, mấy ngày nay cậu không đến, lại thấy thật trống rỗng, thật yên tĩnh, không quen…. Đừng làm chuyện điên rồ, còn sống mới tốt. Tôi nói tới đón cậu, chứ không phải đón cậu đi xuống đất, ngu ngốc….” Nói xong một cậu dài, An An mệt mỏi nhắm mắt lại, hồi lâu mới lại mở ra nhìn ta. Mắt An An rất đẹp, luôn có thần, nhưng hiện giờ ta cảm thấy trong đôi mắt đen kia đang phủ một tầng khí u ám, gần như vô hồn.

Ta cười ha ha, trong lòng vừa ngọt vừa đắng như ăn phải một cục khổ qua bọc đường, “Tôi biết ngay là cậu nói một đằng nghĩ một nẻo mà, thật ra cậu không hề ghét tôi đúng không…. Còn nói không phải đón đi xuống đất, chẳng lẽ cậu có thể giữ trí nhớ kiếp này sống lại trên một thân xác khác sau đó tới tìm tôi? Không thể nào, khi đó chúng ta đã cách nhau thật xa, trừ khi cậu biến thành một con chim, ha ha…. Tôi thật sự muốn mãi mãi là anh em tốt với cậu, vĩnh viễn ở bên cạnh nhau. Một mình tôi ở lại không gì vui hết!” Ta cảm thấy trái tim rất đau, chưa bao giờ đau đến mức này, thậm chí cảm giác như sắp chết. Nước mắt tuôn rơi không ngừng.dnpomiễn.mpđàn/lêư/,quý,đôn Ta nghe thấy tiếng bước chân ở sau lưng, rất nhẹ, nhưng vẫn biết là của Kỳ Kỳ bởi vì ta có thể phân biệt được tiếng bước chân của từng người trong nhà.

An An bắt đầu há miệng thở dốc.
Ta sợ hãi xoay người nhìn về phía Kỳ Kỳ. “Mau cứu An An đi, cứu An An đi!”

Kỳ Kỳ vội vã chạy ra ngoài kêu bác sĩ. Lập tức có rất nhiều người xông vào, bác sĩ, điều dưỡng, Chương nguyệt, Gia Vượng, bọn họ vây lấy An An.

Ta đứng phía sau nhìn không thấy An An, nhưng vẫn cố rướn cổ lên nhìn chăm chú về phía giường bệnh.

Cái gì mà sẽ tới đón tôi, tin cậu mới là lạ!

Sau đó là những tiếp bíp bíp báo động chói tai, chứng tỏ sinh vật trên giường đang dần mất đi sự sống.

Ta chưa bao giờ nghĩ ta và An An sẽ tách ra bằng phương thức này. 

Ta từng nói với An An, “Chờ chúng ta già rồi, chân yếu tay run răng rụng chỉ có thể nằm dài phơi nắng, sẽ có con trai hoặc con gái của Kỳ Kỳ cho chúng ta ăn đồ ăn đã được nấu nhừ thật nhừ! Chỉ nghĩ thôi đã thấy thật hạnh phúc rồi, bởi vì đến lúc đó chúng ta đã cùng nhau đi qua những năm tháng dài đằng đẵng!” Nói xong ta còn cười ha ha. 

An An không chừa cho ta chút mặt mũi nào, lạnh nhạt nói, “Có lẽ tôi sẽ chết trước cậu.” Ta hỏi tại sao. An An đáp, “Bị cậu phiền chết.” Nghe vậy ta cười ha ha, đắc ý, “Sẽ không đâu! Bởi vì cậu sẽ dần dần quen với việc nghe anh càu nhàu, đến mức nếu không có anh càu nhàu cậu còn thấy không quen nữa đó!” An An nghe xong, mặt lộ vẻ không đồng ý, “Vậy có lẽ là cậu sẽ chết trước, bởi vì tôi bị cậu nói phiền quá…. Không nhịn nổi, đánh chết cậu.”

“Anh hai à, đừng bạo lực như vậy chứ…. Đừng quên cậu là đàn em của anh đó!”

“Cút đi!”

“Này, cậu thật là bạo lực! A!” Dưới ánh mắt uy hiếp của An An, ta che miệng lại, tỏ vẻ sẽ không nói nữa.

Chương 20-2

Hai tháng sau.

Ta núp trong góc cầu thang, nghe Gia Vượng nói chuyện với hàng xóm, giọng Gia Vượng tràn đầy mệt mỏi.

“Hi vọng anh có thể để ý một chút giúp chúng tôi, nếu thấy lông vàng nhà tôi về thì giữ nó lại rồi gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ nhờ bạn tới đón nó. Cám ơn anh, thật sự rất cám ơn anh rất nhiều!”

“Không thành vấn đề! Tôi nhất định sẽ để ý giùm. Khi nào về nước nhớ kêu tôi đi uống vài chén, giữa chúng ta còn cần nói cám ơn sao?!”

“Được! Có điều, phải ít nhất vài năm sau tôi mới tính chuyện về.” Gia vượng thở dài nói.

Sau đó là tiếng đóng cửa của nhà hàng xóm. Ta nép vào tường, hé đầu ra chút xíu, hướng về phía thang máy nói tạm biệt.

Sau khi ta bỏ đi không bao lâu thì Trừng Trừng xảy ra chuyện. Trong nhà không một ai biết Trừng Trừng đã bắt đầu yêu từ lớp mười một. Sau khi thi tốt nghiệp, cậu bạn trai kia muốn chia tay, không nói sớm là vì sợ ảnh hưởng tới việc thi cử của Trừng Trừng. Trừng Trừng luôn mong chờ thi xong sẽ đi du lịch với bạn trai, thậm chí từng tưởng tượng vô số lần việc dắt tay bạn trai về giới thiệu cho cha mẹ, nay nghe tin sét đánh, nhất thời suy nghĩ nông nổi, cắt cổ tay tự sát. May mắn cứu chữa kịp thời. din;opễn.đàn/lê,quưý,đ",,ôn Ta biết chuyện này là nhờ núp sau gốc cây ngủ, nghe thấy mấy người giúp việc trong chung cư tụ lại nói chuyện lúc đi chợ.

Sau khi tỉnh lại, Trừng Trừng khóc to nói với Chương Nguyệt muốn rời khỏi chỗ này, cộng thêm Gia Vượng đang có cơ hội chuyển công tác đến Melbourne, hai người thấy con gái càng ngày càng tiều tụy, làm cha mẹ sao có thể không đồng ý.

Mấy người kia nói tỉ mỉ như đã tận mắt chứng kiến tất cả, nhưng tất nhiên rất nhiều chuyện qua miệng họ thêm mắm dặm muối cũng không còn chính xác trăm phần trăm, có điều không có lửa làm sao có khói nên hẳn là có chuyện như vậy thật.

Một tuần trước Chương Nguyệt, Trừng Trừng và Kỳ Kỳ đã đi Melbourne, Gia Vượng ở lại xử lý nốt một số việc, và không quên nhờ hàng xóm chú ý ta.

Ta sẽ không rời khỏi đất nước này, càng sẽ không rời khỏi Phượng Châu. Ta không muốn cách An An quá xa. Cho nên chỉ có thể đứng ở nơi Gia Vương không nhìn thấy thầm nói tạm biệt. 
Vốn ta muốn tìm ba tên côn đồ kia trả thù, xong sẽ về lại, nhưng giờ lần tạm biệt này có thể sẽ là vĩnh biệt. Cảm giác như mới một giây trước mọi người còn tụ tập cắm trại, câu cá, ăn thịt nướng thơm phức, một giây sau đã có người cầm chày đập nát những ký ức tốt đẹp và sống động kia. Sau đó là một thước phim trắng đen, mọi người xách hành lý, đường ai nấy đi, tăng thêm hiệu ứng Montage, hình ảnh bị cắt thành bốn phần, ta, An An, Gia Vượng, mẹ con Chương Nguyệt, tất cả đều chỉ có bóng lưng.

An An nằm trên giường bệnh, mất đi hô hấp.

Bóng lưng ta rời khỏi phòng bệnh. 

Bóng lưng mẹ con Chương Nguyệt lên xe.

Bóng lưng Gia Vượng kéo va ly ra khỏi cổng chung cư.

Quá khứ từng tốt đẹp bao nhiêu hiện tại càng đau khổ bấy nhiêu, thậm chí còn bị phóng đại vô số lần.

Ta từ từ đi xuống cầu thang, ra khỏi chung cư, tới chỗ gốc cổ thụ trong công viên. Kỳ Kỳ hay dẫn ta và An An tới đây. dn;iễn.đàn/lê,qơmuý,đơ,ôn Kỳ Kỳ đuổi theo bọn ta chạy quanh công viên mấy vòng, sau đó ngồi xuống băng ghế dưới gốc cây nghỉ ngơi, An An nằm bên phải Kỳ Kỳ, còn ta chạy tới chạy lui giữa hai người.Hiện giờ băng ghế trống rỗng.

An An, tôi đã trả thù cho cậu rồi, nhưng tôi không thể cắn nát động mạch cổ của bọn chúng, nên chỉ có thể cho bọn chúng sống một cách khổ sở, vậy cũng được rồi đúng không?

Ta nằm dưới gốc cây thở hổn hển, nhắm hai mắt lại. Trời bắt đầu mưa, chỉ chốc lát mặt đất đã ướt đẫm, nước mưa xuyên qua kẽ lá nện xuống thân ta, lành lạnh.

Mùa thu tới.

Mang bộ dáng chật vật thế này đi gặp An An, không biết có bị mắng không? 

Đột nhiên ta nghe thấy tiếng giầy da dẫm trên mặt đất đầy nước.

“Ừ…. Tìm được rồi, là ở chỗ cậu nói, nhưng thoạt nhìn có vẻ không được khỏe cho lắm!”

Người kia đang nói ta sao?

Người đàn ông kia đã bị mưa xối ướt đẫm, đi tới trước mặt ta ngồi xổm xuống, sau đó sờ sờ ta, nói với người trong điện thoại, “Giờ tôi sẽ đưa nó đi bệnh viện, cậu cứ yên tâm nghỉ ngơi đi…. Cậu nuôi chó hồi nào vậy, sao tôi không biết….” Nói xong, người đó cúp máy, nhét điện thoại vào túi quần, cởi áo khoác, đắp lên người ta.

Ta rất muốn nói với người này: ê, anh tìm lộn chó rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau