EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 16 - Chương 20

Chương 14

Hôm nay là ngày Chương Nguyệt sẽ đi siêu thị mua rau dưa và đồ dùng theo thông lệ. Ta đợi khoảng mười phút, xác định sẽ không có chuyện như Chương Nguyệt quên đồ quay về lấy gì đó mới nhanh chóng lôi cái băng ghế đã chuẩn bị sẵn từ sớm ra, dùng đầu, thân, mông, móng vuốt các loại đẩy nó tới cửa, rồi nhảy lên, vặn nắm khóa, vô cùng nhẹ nhàng. Tất cả là nhờ chỉ số IQ cao ngất của ta! Sau đó, ta nhảy xuống, trả cái ghế về chỗ cũ, đi ra cửa, nói với An An thân mến đang nhàn nhã đứng bên cạnh, “Đi thôi!” 

Đúng lúc này một làn gió thổi tới. 

‘Rầm’ một tiếng, cửa đã bị khóa lại!

Mợ nó!

An An nhìn ta. Ta giơ móng vuốt lên, ý bảo An An chớ nóng, “Chờ, chờ anh một lát….” Nói xong ta lại vọt tới chỗ cái ghế, lập lại chuỗi động tác lúc nãy.

An An bất nhân, xem Phì Phì như nô lệ!

Trải qua sự cố gắng không ngừng của ta, cửa lại được mở ra một cách nhẹ nhàng. Lần này, ta học khôn, vừa dùng mông chắn cửa vừa làm một tư thế xin mời. 

An An không hề bước nhanh ra ngoài như ta nghĩ, nó vẫn tự phụ ngất trời, vẫn bước khoan thai như trước.

Nếu có người hỏi tại sao rõ ràng An An đã cự tuyệt giờ lại đồng ý theo ta mạo hiểm, ha ha, ta chắc chắn sẽ không nói cho người đó biết. Đó là kinh nghiệm phải trả giá bằng máu và nước mắt.

Nhưng nếu người đó cứ hỏi tới, ta sẽ đáp chỉ một câu: đừng nói gì hết, hôn đi.

Ta tin chắc tất cả những chi tiết nhỏ còn lại chỉ là chứng minh An An yêu ta, có điều không giỏi biểu đạt mà thôi!

Đúng, không giỏi biểu đạt….

Ta đi sau An An, tiện chân đóng cửa nhà lại. 

Bọn ta chọn xuống dưới bằng thang bộ, lén đi tất nhiên là phải lén tới cùng rồi.

Ta và An An đi song song tới cầu thang. di;ễn/đàơ,ơn/lê,qơuý,đôn Không ngờ bước đầu tiên ta giẫm hụt, té lộn đầu, đau như sắp chết, nếu không phải vì cố giữ sĩ diện không cho An An có cơ hội cười nhạo, có lẽ ta đã ôm móng vuốt vừa nhảy vừa tưng tưng vừa gào khóc để lại những giọt nước mắt quý giá của đàn ông chân chính ở ngay cái cầu thang này.

Ta cố nén nước mắt và cảm giác đau, giả bộ trấn định đi tiếp, còn ngửa đầu mỉm cười với An An, “Không để ý, trượt chân…. Không bị thương chỗ nào hết!”

An An nhìn thoáng qua ta, đáp, “Ừ, da dày thịt béo có khác.”

Trái tim của ta bị như đâm một nhát, nước mắt lặp tức tuôn ra một đống. Mợ nó, nén nửa ngày cuối cùng vô ích.

Đúng lúc An An nhìn về phía ta, thấy ta chảy nước mắt, khẽ cau mày dừng lại. Ta khụt khịt mũi, lúng túng nói, “Không phải anh muốn khóc, là phản ứng sinh lý thôi, nước mắt tự nhiên chảy…. ha ha….” 

Tự nhiên lần này An An lại tốt bụng đột xuất, không đâm thọc gì ta hết.

“Đau quá thì để hôm khác lại đi.” An An nhìn ta nói.Ta vội vàng lắc đầu, khó khăn lắm mới rủ được An An đi, vừa ra cửa đã quay lại, ai biết lần sau An An có chịu đi nữa không. 

“Không không không! Hôm nay là thời cơ tốt, lần sau không biết có được thời tiết tốt như hôm nay không đâu!” Ta trợn mắt nói dối để An An bỏ đi ý niệm quay về, xong còn chớp chớp đôi mắt long lanh chân thành. Xem điện có giật chết cậu không!

Có lẽ là An An cũng hiểu sự lo lắng của ta, nên chỉ liếc nhìn bầu trời giăng đầy mây đen ngoài cửa sổ một cái chứ không đâm thọc gì hết, nói, “Nếu thật sự rất khó chịu thì lần này về nghỉ trước, lần sau cậu chọn ngày thích hợp tôi sẽ đi cùng để đền bù cho…. Tiếc nuối của lần này.”

Nói thật, ta rất cảm động. Không ngờ An An có thể vì ta làm tới mức này, tất cả đều vì cho ta được yen tâm nghỉ ngơi…. Ta biết ngay mà, An An yêu ta hơn nó tưởng nhiều, lúc này ta phải lặp lại lời đã nói, tất cả chỉ vì nó không giỏi biểu hiện ra thôi!

Ta vẫn lựa chọn bác bỏ đề nghị của An An, bởi vì lúc này ta thật sự không thấy đau nữa, cơn đau thấu tim gan vừa nãy đã giảm đi rất nhiều. 

“Không cần đâu, đi thôi!” Ta vội nói, cứ kéo nữa sợ là không vào được trường của Kỳ Kỳ mất.

An An hỏi ta, “Cậu thuộc thời khóa biểu của Kỳ Kỳ chưa?”

“Thuộc nằm lòng rồi! Hôm nay Kỳ Kỳ có tiết thứ tư là tiết thể dục, anh vừa mới xem giờ, còn hai mươi phút nữa là tới. Chúng ta có thể núp trong bãi cỏ cạnh sân thể dục chờ hết giờ rồi tan học với Kỳ Kỳ, sau khi xác định trên đường không có chuyện gì chúng ta sẽ chạy nhanh về nhà trước.”

Nghe kế hoạch của ta xong, An An gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Bọn ta nhanh chóng rời khỏi chung cư tiến về phía trường trung học Nam Lý theo con đường mòn nhỏ. diễn.đàchln/lê,quký,đô.ơn Chung cư cách trường tương đối gần nên chẳng mấy chốc bọn ta đã lẻn được vào sân trường, sau đó tránh bác bảo vệ, chạy tới bồn hoa cạnh vườn cây. 

“Sém chút nữa là bị phát hiện rồi, hù chết anh!” Nếu bị phát hiện, công sức cả buổi xem như đổ sông đổ bể hết, cũng vì ta không cẩn thận, dẫm lên lon nước ngọt nằm trên đường, suýt kinh động tới bác bảo vệ đang xem tivi may mà có An An ra tay giương đông kích tây dời đi sự chú ý của bác ấy.

An An liếc ta một cái, hừ lạnh, “Chú ý dưới chân kìa.”
Ta lắc lắc chân phải cho An An yên tâm, cười nói, “Đi thôi.”

Ta phát hiện trên tường rào quanh sân thể dục có một cái lỗ cho chó chui, thật là trời cũng giúp ta! Ta nói với An An, “Một lát tới giờ tan học chúng ta sẽ chạy ra ngoài trước qua chỗ này, nhiều người quá khó hành động.”

An An không phản bác.

Ta có hơi kinh ngạc, vì cứ ngỡ An An sẽ không chịu làm chuyện tự hạ thấp thân phận như vậy, hoặc nói đúng hơn là sẽ không thích mấy việc như chui qua lỗ chó này nọ.

Ta hỏi An An, “Cậu…. không ghét à?”

An An cười nói, “Chó chui lỗ chó có gì lạ à?”

Nghe xong những lời này, ta bỗng thấy có chút chua xót, ây da….

Đều do ta, do ta hại An An. Nhìn xe thôi đã biết người ta không phải gia đình tầm thường rồi, giờ phải lưu lạc đến mức chui lỗ chó với ta, An An đáng thương!

Bỗng nhiên lòng ta dâng lên vô hạn tình cảm, lớn tiếng nói với An An, “Hay là….” Ta chưa nói hết lời đã bị An An đè vào tường, còn dùng móng che miệng ta lại, nghiêm túc nói, “Không muốn bị phát hiện thì im miệng ngay.”

Orz

Ta nhất thời kích động quên mất đây là chỗ nào nên giọng hơi bị to, sorry!

An An buông ta ra. Ta đi bên phải An An, nhỏ giọng đề nghị, “Hay là chúng ta đợi học sinh về hết rồi đi cửa chính ra luôn, nghênh ngang mà đi!”

An An nhìn ta, “Cậu cho rằng chúng ta tới đây hẹn hò?”

Hả….

Sorry, ta lại quên mất mục đích tới đây là theo Kỳ Kỳ….

Ta cúi đầu, an phận đi theo An An.

Ta thở dài, thầm nghĩ: lần sau nhất định sẽ để An An theo ta nghênh ngang đi cửa chính, lần này coi như mây bay đi. Lần này ra ngoài với An An, bỏ qua chuyện Kỳ Kỳ, tính ra cũng chẳng khác gì đi hẹn hò, dù sao chỉ có hai bọn ta…. Cảm giác cũng khá dễ thương!

Nghĩ vậy ta lại thấy vui vẻ, đi sát An An nói giỡn, “Lần sau chúng ta hẹn hò đi! Đi cửa chính luôn!” Vốn cho rằng sẽ bị An An lườm một cái, còn không ít nhất cũng bị mặc kệ, nào ngờ An An đáp, “Được.”

Hả? Ta không có nghe lầm đấy chứ?

Chương 15

Nếu là tiểu thiếp thời cổ đại vốn bị đối xử lạnh nhạt nay được trượng phu quan tâm chắc chắn sẽ rất sợ hãi, nhưng ta là một người đàn ông có khả năng chịu đựng cao nên đã nhanh chóng đón nhận, vừa ngượng ngùng vừa vui vẻ xác nhận lại, “Quyết định vậy ha! Không được lật lọng đó! Ha ha ha!”

An An đi rất nhanh, ta đuổi theo dùng đầu cọ cọ An An, cười hì hì. Sau đó, An An nói ta cười rất tởm.

Mợ nó!

Dù cậu có nói anh tởm, anh cũng không so đo, bởi vì anh biết trong lòng cậu có anh, có anh, có anh! Cậu cứ mạnh miệng đi ha ha!

….

Thật ra ngay cả ta cũng tự thấy rất buồn nôn, nổi hết cả da gà. Ta núp thân trong bụi hoa nhìn ra, thấy Kỳ Kỳ đang chơi bóng rổ, vừa chuyền bóng vừa cười nói với bạn học. Ta thoáng an tâm, nói với An An, “Quan hệ với bạn học cũng không tệ lắm!”

Bọn ta rời khỏi trường trước khi tan học năm phút, chờ Kỳ Kỳ trên đường về.

Bọn ta đợi khoảng mười phút thì thấy Kỳ Kỳ đeo ba lô đi tới, chờ Kỳ Kỳ lướt qua, bọn ta mới lén lút đuổi theo. dinlk;ễn.đàn/lê,qm;lmuý,.;đôn May là ở Phượng Châu làm vấn đề xanh hóa đô thị rất tốt, dọc đường có hoa cỏ giúp bọn ta tránh né dễ dàng hơn nhiều.

Lúc đi ngang qua khúc đường có vẻ âm u thứ nhất, ta nói với An An, “Chỗ này rất thích hợp để xuất hiện tình tiết trấn lột này!”

An An không để ý tới ta.

Ta tiếp tục nói, “Qua khúc này nữa mà không có chuyện gì là thực sự Kỳ Kỳ không gặp rắc rối gì rồi!”

An An nói với ta, “Chẳng lẽ cậu không phát hiện từ lúc tới gần chỗ này bước chân của Kỳ Kỳ đột nhiên nhanh hơn hẳn sau?”

Ta đáp, “Có! Vội về nhà mà, vậy chứ sao?”

An An lại nói, “Mặt Kỳ Kỳ có vẻ rất hốt hoảng! Hẳn là cậu không thấy được vẻ mặt của Kỳ Kỳ lúc lướt qua chúng ta.”

Quả thật vừa rồi ta không có chú ý tới vẻ mặt của Kỳ Kỳ, lo lắng nói, “Nhưng hôm nay không thấy Kỳ Kỳ lấy tiền đi….” Ngoài mặt ta cố gắng không nghĩ mọi chuyện theo hướng tiêu cực, nhưng trong lòng đã bắt đầu lo rồi.

An An nói tiếp, “Cho nên Kỳ Kỳ sẽ không tránh khỏi phiền phức, nếu quả thật là bị trấn lột, Kỳ Kỳ không có tiền, cậu cảm thấy bọn họ sẽ dễ dàng thả người đi sao?”

Ta bỗng thấy lạnh cả người, bởi vì An An đã chấp nhận suy đoán Kỳ Kỳ bị trấn lột, nghĩ theo hướng đó thì hẳn đây không phải là lần một lần hai rồi.
Lửa giận trong ta bùng lên, hung hăng nói, “Được rồi…. Cứ tới đi, chúng ta sẽ trừng trị thích đáng bọn chúng, cắn cho cả cha mẹ chúng cũng nhận không ra luôn! Đó là bọn trẻ hư được nuôi không được dạy, chưa đủ lông đủ cánh đã dám làm chuyện xấu! Quan trọng là lại dám bắt nạt bé bi nhà chúng ta!” Nếu như có thể nắm tay thành quả đấm, hẳn là lúc này ta đã nắm thị uy rồi, cho nên ta đành mài móng vuốt xuống đất.

Đang lúc ta nổi giận đùng đùng thì bị An An đẩy một cái không thương tiếc. An An lạnh lùng nói, “Xin lỗi, nhìn cậu chẳng giống ‘chó dữ’ gì cả, ngược lại như có dán mấy chữ ‘tôi là đồ ngốc’ trên trán.”

Khí thế của ta lập tức giảm xuống nhanh chóng như quả bóng bị xì hơi. Ta buồn rười rượi nhìn An An nói, “Đừng có tự diệt uy phong của phe mình như vậy chứ!”

“Trông cậu thật sự rất buồn cười, tự dưng lại khiến tôi nhớ tới chuyện cậu bị một con Teddy rượt sợ tới mức khóc lên khóc xuống.”

Ta thẹn quá thành giận nói, “Được rồi được rồi, vậy cậu nói phải làm sao? Không thể trơ mắt nhìn Kỳ Kỳ bị bắt nạt được đúng không? Gần tới kỳ thi chuyển cấp rồi, anh đang lo lắng giùm cho Gia Vượng và Chương Nguyệt đây này!”

An An bỗng nói, “Nếu tôi nhớ không lầm thì công ty của Gia Vượng ở gần đây đúng không?”

Ta nháy mắt mấy cái để thoạt nhìn trông ta rất thông minh, hỏi, “Kêu Gia Vượng tới?”

“Tốt nhất là để Gia Vượng tận mắt thấy Kỳ Kỳ bị trấn lột.”

Mắt ta sáng lên, nhìn An An với vẻ sùng bái, gật đầu thật mạnh nói, “Đúng! Gần tới kỳ thi chuyển cấp rồi, sau khi Gia Vượng biết nhất định sẽ ngày ngày đưa đón Kỳ Kỳ đi học. Đợi thi xong, Kỳ Kỳ sẽ sang trường khác học, cách xa tất cả mấy chuyện này!” Ta chần chừ một chốc mới hỏi tiếp, “Có thể lẻn vào công ty Gia Vượng được không? Hơn nữa…. Dù có gặp rồi cũng làm sao cho Gia Vượng chịu bỏ việc đi theo chúng ta?”

“Phải thử thôi.”
Nhìn An An rất bình tĩnh, giống như ngọn núi không cách nào lay chuyển được khiến người ta cảm thấy rất an tâm. 

An An nói tiếp, “Hơn nữa, cậu phải đi tìm Gia Vượng một mình, rồi dẫn tới đây, tôi ở đây trông Kỳ Kỳ.”

Mới vừa trông như một ngọn núi vững chãi đáng tin giờ lại bảo ta đi một mình! Nhưng ta không có bất kỳ lý do nào để phản bác, bởi vì ta cũng không yên tâm để Kỳ Kỳ ở đây một.

Vì Kỳ Kỳ.

Ta hít một hơi, lấy hết dũng khí, chuẩn bị chạy đi tìm Gia Vượng. Đúng lúc này, An An nâng chân trước lên vỗ vỗ đầu ta nói, “Đi cẩn thận, mặc dù rất gần.”

Loại cảm giác này thật sự rất kỳ quái, rõ ràng là bị đụng vào đầu, nhưng cơ thể giống như đã lập tức giải phóng một lượng lớn nhiệt lượng chỉ trong nháy mắt, dịu dàng bao bọc hết toàn thân. di:ễn.đàn/lê,quý,đ;n;nôn Cái đuôi của ta lắc qua lắc lại liên tục. Ta mỉm cười, nhìn An An nói, “Cậu cũng phải cẩn thận đó, không được để cậu và Kỳ Kỳ bị thương…. Hay là, cậu đi đi, anh ở đây trông Kỳ Kỳ?”

“Lăn….”

Có cần lạnh lùng tới vậy không?! Vẻ mặt ghét bỏ vô cùng lộ liễu!

Tuyệt đối phải hoàn thành nhiệm vụ, nếu không sẽ rất mất mặt!

Khốn kiếp! Dám xem thường anh!

Mặc dù công ty của Gia Vượng chỉ cách trường mấy con phố, nhưng Gia Vượng chưa bao giờ đưa đón con cái đi học, bởi vì lúc Kỳ Kỳ đi học, Gia Vượng đã sớm tới công ty, lúc Kỳ Kỳ tan học Gia Vượng vẫn chưa về. Cho nên Kỳ Kỳ và Trừng Trừng đều là đi bộ hoặc đi xe buýt tới trường. Tan học tất cả các chuyến xe bus gần trường đều quá tải, Kỳ Kỳ chen không nổi lại không muốn về nhà quá muộn mới hình thành thói quen đi bộ về, xem như rèn luyện thân thể luôn.

Ta vốn rất quen thuộc đường xá ở Phượng Châu, đặc biệt là khu này, bởi vì lúc học đại học từng ở đây, mặc dù về sau vì công việc phải chuyển vào trung tâm, nhưng mấy con hẻm ở đây có con hẻm nào mà ta không biết chứ!

Tìm Gia Vượng, đơn giản, ta có tự tin. Nhưng có thể dẫn Gia Vượng tới được hay không lại là chuyện khác.

Nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ, nếu không ta sẽ rất thất vọng về bản thân. Ở chung lâu, ta đã xem bốn người nhà Gia Vượng như bạn bè, bạn bè gặp nạn ta sẽ dốc hết sức giúp đỡ.

Có lẽ là vì An An cho ta cảm giác có thể tin cậy được, cho nên ta chưa bao giờ  nghĩ An An sẽ gặp chuyện không may, lúc đó mới xoay người đi không chút lo lắng.

Không vì lý do gì cả, chỉ vì ta đặc biệt tin tưởng An An.

Chương 16

Quả nhiên An An không phụ niềm tin của ta, lúc ta dẫn Gia Vượng chạy tới, Kỳ Kỳ vẫn ổn, An An vẫn ổn.

Ta kích động chạy tới bên cạnh An An, cọ vào người nó một cách điên cuồng mặc kệ xung quanh. Ta như vậy có thể nói là…. Được cưng chiều mà sinh hư không? Ha ha.

Đúng là vui quá hóa buồn, ta mới vừa kiêu ngạo vì được cưng chiều thì đã bị An An đánh cho một trận….

Quay lại chuyện chính, không thể không biểu dương bạn học An An của chúng ta! Ta vừa bước vào hẻm nhỏ, đã thấy An An đang bình tĩnh giằng co với mấy tên du côn nhỏ, bảnh một cách xuất sắc! diễ;n.đàn.lê/quơ.ý,đô"n Đột nhiên ta cảm thấy Harry cũng không kém Lông vàng bao nhiêu, đều cao lớn uy vũ, đẹp trai bức người! Harry chỉ kém Lông vàng chút xíu xìu xiu thôi, xem như một nhất một nhì, đúng, bởi vì giống Lông vàng bọn ta là ánh mắt trời thông tuệ, nói theo lời con người thì là cái vẻ đẹp tỏa nắng đó.

Lúc ta nói cho An An nghe suy nghĩ của ta, nó đã đáp lại một câu: tỏa nắng? Cậu mặc áo phản quang à?

Thật muốn đánh người (chó) quá đi mất!

Dĩ nhiên đó đều là chuyện sau này, còn bây giờ, đằng sau ta và An An là Vương Gia Vượng và mấy người bạn đang trợn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt. Có thể nói là ta quá may mắn, vừa tới trước cổng công ty đã thấy Gia Vương bước chân ra. Ta xông tới cắn ống quần Gia Vượng kéo đi hồi lâu, Gia Vượng mới hiểu ý đi theo ta. 

Lúc đó Gia Vượng rất giật mình, thậm chí còn hơi ngờ ngợ không chắc ta có phải là Phì Phì hay không, nhưng rốt cuộc vẫn đi theo. Còn mấy người bạn kia là cảm thấy ta thú vị muốn đi theo xem chuyện vui không ngờ lại đích thân chứng kiến tình tiết chỉ xuất hiện trong phim truyền hình.

Thú cưng bảo vệ chủ.

Ba người đàn ông cộng một thiếu niên cộng hai con chó hung thần ác sát so với một đám thiếu niên dáng vẻ lưu manh, thắng bại đã rõ.

Mấy người bạn của Gia Vương đều rất kinh ngạc, nhưng ta và An An là vẫn bình tĩnh tiếp nhận các loại ngạc nhiên đó của họ.

Một người trong số đó nói, “Hai chú chó nhà cậu tự mình chạy tới đây? Không phải Kỳ Kỳ dẫn theo?”

Mặt Kỳ Kỳ vốn tái nhợt, sau khi thấy mấy tên côn đồ đi rồi mới khôi phục chút hồng hào, lắc đầu nói, “Lúc con đi hai đứa vẫn còn ở nhà, thậm chí con cũng không biết tại sao hai đứa nó lại xuất hiện ở đây nữa.”

Người bạn thứ hai nhìn Vương Gia Vượng chậc lưỡi, “Đúng là thần kỳ! Nhà ông quả không uổng công nuôi hai chú chó này, không chỉ biết Kỳ Kỳ gặp nguy hiểm, thậm chí còn biết chạy tới chỗ ông làm để kêu ông tới cứu! Tụi nó từng theo ông tới công ty rồi à?”

Vương Gia Vượng vỗ vai con trai một cái, rồi ngồi xổm xuống ôm ta và An An nói, “Không, tôi chưa từng dẫn tụi nó tới công ty lần nào hết.”

Người bạn kia nói, “Biết ngay mà, người nghiêm túc với công việc như ông sao có thể dẫn thú cưng tới công ty chứ…. Nếu vậy, hai chú chó nhà ông là chó thần à?! Thông minh quá sức! Ông tặng tôi một con được không?”

Ta đang đứng bên cạnh An An, nghe thấy mấy lời này, lửa giận lập tức bùng cháy, chồm thân dậy, nhào tới trước mặt Ann, đẩy nó và ta trốn sau lưng Kỳ Kỳ và Gia Vượng, thậm chí còn sủa một tiếng với ông bạn vô duyên kia.Ta thì rất lo lắng còn An An vẫn vô cùng thờ ơ. Ta nghiêng đầu nhìn An An, thấy nó trấn tĩnh như vậy, cũng dần dần bình tĩnh lại.

Lúc này Gia Vượng lên tiếng, “Hai đứa nó thương tôi và Kỳ Kỳ như vậy, nếu tôi cho một trong hai, chẳng phải sẽ khiến chúng tổn thương? Huống chi lúc đầu tôi cũng là vì thấy hai đứa tình cảm thân thiết mới nhận nuôi cả hai, nay tách ra chẳng khác nào bất nhân bất nghĩa! Quan trọng nhất là, hai đứa là do vợ tôi xin về nuôi, tôi không thể tự quyết được.”

Ta nhìn bóng dáng cao lớn của Vương Gia Vượng với ánh mắt ‘quả nhiên tôi không nhìn lầm anh!’

Người bạn kia không tiếp tục cưỡng cầu, cười cười gật đầu, nói với vẻ mặt cảm động, “Gặp được cậu cũng là phúc của hai đứa nó, nếu là người khác có lẽ đã sớm vì hợp tác giữa hai chúng ta mà tặng cho tôi rồi.”

Một người khác nói với giọng hâm mộ, “Tôi lại cảm thấy, có chúng nó mới là phúc của nhà Gia Vượng đó.” Nghe xong, Gia Vượng và mấy người bạn kia đều gật đầu đồng ý.

Lúc ấy ta không biết, nhờ sự kiện kịch tính này mà Gia Vượng và người có quan hệ hợp tác kia lại tiếp tục ký hợp đồng, đem tới một đơn hàng cực lớn cho Gia Vượng. Vậy mới nói, trong họa có phúc, trong phúc có họa là thế đó! 

Sau khi mọi người tán đi, Gia Vượng lái xe chở ta, An An, và Kỳ Kỳ về nhà.

Trên đường về, Gia Vượng nhịn lâu lắm rốt cuộc mở miệng nói với Kỳ Kỳ, “Có phải con cho rằng cha mẹ cũng chẳng giúp được gì nên dù gặp chuyện lớn như vậy vẫn giấu? Hơn nữa…. biện pháp giải quyết của con là cứ im hơi lặng tiếng mặc người ta bắt nạt?” 

Cảm xúc của Kỳ Kỳ vốn đã buông lỏng một chút giờ nghe Gia Vượng hỏi lại bắt đầu căng thẳng, không dám phản bác.Ta thấy Gia Vượng kiểu như quan tâm quá nên bị loạn, dù là giận vì Kỳ Kỳ giấu không nói nhưng cũng bao hàm trong đó sự thương yêu. Có điều Gia Vượng nổi nóng nói mấy lời này, thật sự đã làm tổn thương Kỳ Kỳ, bởi vì ta nghĩ Kỳ Kỳ là sợ người nhà lo lắng mới không nói. diblb;lễn.đàn/lê,qlnuý,đôn Bên cạnh đó, Gia Vương còn tức giận việc Kỳ Kỳ tự cho là đúng, cho rằng cứ khuất phục một lần lại một lần là có thể giải quyết được vấn đề.

Có lúc trong tình thế hỗn loạn, người thân nhất lại là người sẽ nói những lời tổn thương nhau nhất.

Lúc này ta thật sự mong mau về đến nhà, có Chương Nguyệt dịu dàng hiểu chuyện sẽ giúp hai cha con hòa giải. 

Ta nghiêng đầu thấy Kỳ Kỳ đang mím chặt miệng, bèn nâng móng vuốt lên vỗ vỗ đầu gối Kỳ Kỳ. Kỳ Kỳ nghiêng đầu nhìn ta một cái, miễn cưỡng nở nụ cười.

Vẫn còn là một đứa con nít.

Hai cha con trầm mặc suốt đường, cho tới lúc đợi thang máy trong hầm để xe, Vương Gia Vượng mới bỗng nói với Kỳ Kỳ, “Xin lỗi con, vừa rồi ba ba giận quá nói mấy lời không hay, hãy tha lỗi cho ba ba!” Tay Vương Gia Vượng nắm thành quyền, nhìn Kỳ Kỳ với vẻ mặt hối hận.

Kỳ Kỳ sững người, nhìn nắm tay của Vương Gia Vượng, một lát sau cũng giơ tay lên nắm thành quyền, đụng vào nắm tay kia, lắc đầu nói, “Không sao…. Con cũng xin lỗi ba ba.” Trên mặt đất bỗng xuất hiện một giọt rồi hai giọt nước trong suốt, nhanh chóng hòa vào nền đất.

Ta ngửa đầu, thấy hốc mắt của Vương Gia Vượng có ngấn nước, hoặc cũng có thể chỉ là ảo giác của ta. 

Gia Vượng vuốt đầu Kỳ Kỳ, cười nói, “Cha cho rằng cha mẹ là những người đáng để con dựa vào nhất, nhưng con lại không hề kể chuyện rắc rối đang gặp cho cha mẹ. Về sau con phải tin tưởng cha mẹ, không nên vì sợ sẽ khiến cha mẹ lo lắng mà đối mặt một mình. Chúng ta có thể cùng nhau nghĩ biện pháp giải quyết mọi việc. Chuyện đó không có là gì xấu hổ cả, chờ khi con đủ kiên cường có thể tự giải quyết mọi việc thì cha mẹ sẽ tùy con. Còn bây giờ, con phải tin tưởng rằng cha mẹ có thể chống đỡ tất cả cho con, được không? Con có từng nghĩ cha mẹ sẽ đau lòng tới cỡ nào khi biết chuyện không? Trước khi làm bất cứ việc gì, con phải nghĩ một chút cho người thân nữa….” Gia Vượng nói xong thở dài một tiếng.

Kỳ Kỳ cúi đầu nghe xong gật đầu nói, “Con xin lỗi.”

Vương Gia Vượng vỗ vỗ bả vai Kỳ Kỳ an ủi, “Không cần nói xin lỗi, là do ba ba quá sơ ý, chỉ cho rằng con bị áp lực việc thi cử…. Hơn nữa cho rằng chị con thi cao hơn, càng khổ cực hơn, nên không quan tâm nhiều tới cảm thụ của con, là lỗi của ba ba.”

Kỳ Kỳ lắc đầu, dùng tay áo xoa mặt xong ngẩng đầu lên, quyết tâm nói, “Con sẽ không làm chuyện để cả nhà thất vọng nữa đâu!”

Vương Gia Vượng lắc đầu cười nói, “Không cần, chỉ cần con không làm việc gì để mình phải thất vọng là được rồi!”

Kỳ Kỳ dạ một tiếng nhưng có vẻ cái hiểu cái không.

Cửa thang máy mở, hai cha con một trước một sau bước ra, ta cười hì hì nhìn An An. An An không quan tâm ta, bước ra ngoài. Ta bĩu môi đi theo, chân cẳng khập khiễng. Mợ nó đau quá!

Chương 17-1

Đêm khuya yên tĩnh, ta nằm trong ổ lăn qua lộn lại không ngủ được, bởi vì móng vuốt đau quá!

Lúc chiều ta vội vã đi tìm Gia Vượng, chạy tới ngã ba mới phát hiện đã lố, lật đật quay đầu lại không để ý đằng sau nên bị xe đụng, lúc ấy chẳng thấy đau bao nhiêu, không ngờ lúc này lại phát tác.

Ta cho là mọi người đều ngủ rồi, trở mình không hề kiêng dè, nào ngờ đã đánh thức An An. dinlkễn.đnnlàn/lê,qum;ý,đômn Trong bóng tối, ta nghe tiếng An An đứng lên, đi về phía ta. Ta lập tức nhắm mắt giả bộ ngủ.

Lưng ta bị đẩy một cái. Ta không nhúc nhích.

“Đừng có giả chết.”

Ta hậm hực mở mắt ra, nói với giọng hết sức nịnh nọt, “Trong sách đã nói rằng cậu sẽ không bao giờ gọi tỉnh một người đang giả ngủ được, mà sao cậu gọi được hay vậy?”

An An đáp, “Bởi vì cậu không phải là người.”

Câu trả lời thật là…. Mợ nó chứ!

Ta tức giận nói “Trách anh đi! Trở nhiều quá quấy rầy tới cậu? Anh biết rồi, từ giờ sẽ nằm bất động luôn.”

“Chân cậu sao rồi?”

Hả? An An biết?

Ta cứ ngỡ đã giấu kỹ lắm rồi chứ!

Ta định kiêu ngạo nói: hừ, rốt cuộc cậu cũng nhận ra anh bị thương! Nhưng chưa kịp mở miệng thì An An đã tiếp, “Thối quá, tôi nhịn hết nổi rồi. Sao cậu không đi rửa chân? Đã dẫm phải phân đúng không?”

Suýt nữa là ta đã phun một búng máu lên mặt An An. Ta giận tới mức không muốn nói thêm một câu nào hết, chỉ muốn lẳng lặng một mình.

Bị An An nhắc nhở ta mới nhớ, quả thật không chỉ bị xe cán, còn xui xẻo dẫm phải phân, không biết là phân của con gì, đau quá không cách nào suy nghĩ được, giờ mới nhớ tới phân thối.

An An thấy ta không nói lời nào, bèn đẩy ta một cái, “Đi tắm đi.”

Móng vuốt của ta rất đau, thật sự đi không nổi. Ta quyết định giả chết.
“Cậu muốn tôi đánh cậu từ đây cho tới phòng tắm đúng không?”

Ta buồn bực hét lên, “Thối ở đâu? Thối chỗ nào? Anh thấy rất thơm! Lỗ mũi cậu có vấn đề thì có! Đừng quấy rầy anh! Anh mệt rồi!” diklễn.đànlê./qulný,đôn Càng nói ta càng tự thấy hơi quá đáng, giọng dần nhỏ lại…. 

Có lẽ thái độ của ta đã chọc giận An An, nó đột nhiên há miệng cắn cổ ta lê ta đi, thậm chí ta có thể cảm nhận được hàm răng của nó đang đè lên động mạch cổ của ta. 

Bỗng nhiên ta thấy tủi thân.

Ta trải qua ngàn khó vạn khổ mới hoàn thành nhiệm vụ, vừa bị xe tung vừa đạp phải phân, không có công lao cũng có khổ lao, đêm hôm khuya khoắt không cho ngủ bắt đi tắm, có để cho người ta sống nữa không đây?!

Đột nhiên, An An buông ta ra, ghé vào lỗ tai ta nói, “Cái móng chó kia của cậu không đau? Làm bằng sắt à?”

“Hả?!”

“Đừng có giả bộ, mau giơ lên cho tôi coi thử coi!”

Ta buột miệng nói, “Cảnh tối lửa tắt đèn, cậu xem cái gì?”

….
An An đập cửa rầm rầm đánh thức cả nhà để mọi người ra xem móng vuốt của ta.

Loại chuyện mất mặt thế này An An cũng chịu làm vì ta!

An An thấy ta được bôi thuốc xong mới nằm vô ổ lại, nói, “Chỉ là cấp trên thưởng cho cấp dưới thôi.”

Lòng ta thấy ngọt ngào như ăn mật, phản bác, “Có quỷ mới là cấp dưới của cậu…. À, cậu phát hiện ra anh có vấn đề từ lúc nào vậy?”

An An không trả lời câu hỏi của ta, chỉ nói, “Cậu thật là thối.” 

Không để cho người ta được vui lâu một chút mà! 

Nhưng An An nói đúng.

Ta được Gia Vượng bôi thuốc xoa bóp một hồi, cái chân sưng tấy đã không còn quá đau, lúc này mùi phân thối trở nên đặc biệt rõ ràng, tự ta cũng sắp chịu không nổi.

Thối quá đi mất! Nhưng ta chẳng còn hơi sức để bò tới nhà tắm nữa chớ nói chi tới việc tắm rửa, quan trọng là cái chân bị thương cũng là cái chân đã dẫm phải phân, chắc phải chịu thối mấy ngày rồi.

Không đau đến mức trăn trở, lại bắt đầu trắng đêm vì thối. Mệt tim quá.

Hôm sau, Chương Nguyệt lái xe đưa ta đến bệnh viện thú y kiểm tra. Trên đường, ta đã bị phê bình một trận.

“Sao lại lén chạy ra ngoài? Lúc về không thấy hai đứa mẹ sợ muốn chết luôn đó biết không!”

“Lần sau không được chạy ra đường nữa, biết không?”

“Chẳng may bị kẻ xấu bắt đi thì cả nhà không được thấy hai đứa nữa rồi!”

“Phải làm bé ngoan, biết không?!”

Ta ngồi ở ghế phụ nghe hết ‘tiết giáo dục tư tưởng’ của Chương Nguyệt, dài tới mức buồn ngủ luôn, nhưng không hề thấy phiền chút nào, ngược lại còn cảm giác thật ấm áp.

Chương 17-2

Kết quả kiểm tra không có vấn đề gì, chỉ cần đắp thuốc cho hết sưng, không bị ảnh hưởng tới xương cốt.

Về chuyện Kỳ Kỳ bị trấn lột, hai cha con Kỳ Kỳ thống nhất không nói cho Chương Nguyệt biết, dĩ nhiên vì sợ Chương Nguyệt lo lắng. Sau chuyện đó, Gia Vượng đã đăng kí cho Kỳ Kỳ đi học Taekwondo vào thứ bảy chủ nhật. Ngoài việc bắt đầu đưa đón hai chị em Kỳ Kỳ đi học, mỗi buổi tối Gia Vượng còn dẫn Kỳ Kỳ ra công viên chạy bộ. Mới đầu Trừng Trừng cũng rất hăng hái, đòi đi theo luyện tập, còn sắm luôn một bộ đồ chuyên chạy bộ, nhưng không kiên trì được hai ngày đã kêu mệt, lặng lẽ núp trong phòng máy lạnh học bài. 

Có lẽ rốt cuộc Gia Vượng đã ý thức được không thể chỉ nhào đầu vào sự nghiệp mà bỏ qua cơ hội ở chung với các con, thậm chí chủ nhật cũng không ngủ nướng như trước, dậy sớm đi học Taekwondo với Kỳ Kỳ. Chương Nguyệt không rõ nguyên nhân, rất ngạc nhiên, thậm chí còn trêu Gia Vượng là vóc người của anh yêu càng ngày càng chuẩn. Lúc nghe Chương Nguyệt nói vậy, ta bỗng thấy mình như một cái bóng đèn một ngàn Watt, không bỏ đi không được, nhưng bỏ đi lại quá lộ liễu, mặc dù hai người họ cũng không biết là ta nghe hiểu.

Trải qua một loạt cố gắng của Gia Vượng, Kỳ Kỳ đã thay đổi rất rõ ràng, chỉ trong vòng mấy tháng đã trở nên sáng sủa hơn, cười nhiều hơn, không còn dễ xấu hổ như trước, gặp hàng xóm sẽ chủ động chào hỏi, càng ngày càng giống dáng vẻ của một đứa nhỏ mười mấy tuổi nên có. Hơn nữa sau nhiều ngày kiên trì rèn luyện, thân thể đã khỏe hơn hẳn.

Tất cả đều phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, cả nhà hòa thuận vui vẻ.

Ta cứ ngỡ rằng chuyện hôm đó coi như xong, không ngờ, tuổi trẻ ngày nay mang lòng trả thù quá nặng. diblkễn.đnlàn.lnkê,qunlý,đơ,ôn Có thể ba thiếu niên kia đã ngang ngược quen thói, lần đầu tiên thất bại nên không cam lòng, tìm tới tận nhà Kỳ Kỳ tính sổ. Lúc Kỳ Kỳ dắt ta và An An xuống lầu tản bộ, ta vô tình phát hiện bọn chúng đang loanh quanh trước cửa chung cư, hết hình đông tới nhìn tây. Mới đầu ta cũng không nhận ra, bởi vì thật sự không ngờ rằng bọn chúng dám to gan xuất hiện ở đây.

Có thể do Kỳ Kỳ không còn ốm yếu gầy gò như trước, hơn nữa còn đội mũ nên ba tên đó không để ý, cho tới khi bọn ta đi lướt qua, thì một tên trong bọn mới nhận ra.

Ta lập tức nháy mắt với An An, nói nhỏ, “Cậu mau nhìn kìa, ba tên đó có phải là ba đứa đã trấn lột Kỳ Kỳ không? Sao lại chạy tới đây?!”

Hình như An An đã nhận ra bọn chúng còn sớm hơn ta, lập tức đáp, “Ba tên đó chú ý tới chúng ta rồi.” Ta quay đầu lại xem thử, quả nhiên ba tên đó đang đứng cách bọn ta khoảng năm mươi mét, trợn mắt nhìn chằm chằm An An.

“Hẳn là bọn chúng đã nhận ra anh và cậu.”

Đang lúc bọn ta vừa đi vừa nói chuyện, ba tên đó hết nhìn ta và An An lại đi nhìn Kỳ Kỳ, dường như đang phân vân người đi bên cạnh ta và An An có phải là Kỳ Kỳ yếu đuối của lúc trước không. 

Ba tên đó nhìn nhau một cái rồi bước nhanh về phía bọn ta.
An An dừng bước, nhìn đối phương một cách cảnh giác, nói với ta, “Chẳng lẽ lúc tôi nổi hung lên trông không có chút hung ác nào sao?”

Ta nghiêm túc quan sát An An giờ đã cao hơn ta rất nhiều, nói, “Có mà! Anh cảm thấy cậu rất mạnh!”

“Vậy tại sao ba tên kia còn dám mò tới? Không sợ tôi cắn chết?” An An khó hiểu, hỏi lại.

Kỳ Kỳ thấy bọn ta dừng lại, bèn ngoái đầu nhìn thử. Vừa thấy ba tên kia, mặt Kỳ Kỳ tái hẳn đi, có lẽ vẫn chưa hết ám ảnh vụ bị trấn lột. Kỳ Kỳ lập tức lùi về sau một bước theo bản năng. dilkễn.đànkn/lê,qmơuý,đô=ơkn Ta và An An nhanh chóng đứng chắn trước mặt Kỳ Kỳ.

Ba tên kia có vẻ hài lòng với phản ứng của Kỳ Kỳ, cười lạnh tiến sát, đến khi cách bọn ta khoảng hai thước thì dừng lại, giả bộ bình tĩnh quan sát bọn ta, thấy ta và An An không có động tĩnh gì mới nói với Kỳ Kỳ, “Này, mấy tháng không gặp, suýt nữa không nhận ra mày luôn đó!”

Dường như Kỳ Kỳ nghĩ chỗ này là chung cư nhà mình, không phải trường học nên cố trấn định nói, “Mấy người tới đây làm gì?”

Tên vừa nói chuyện chỉ cười không đáp. Tên cao lớn hơn đứng bên phải bỗng bóp bóp nắm tay nói, “Bữa nay không làm bé ngoan núp sau lưng ba ba nữa à? Ha ha….” Nói xong, hình như là nhớ lại tình cảnh lúc đó, tức giận mắng một câu, “Mợ nó!”Đang mùa hè, nhiệt độ ban đêm không thấp hơn ban ngày bao nhiêu nên giờ này hấu hết mọi người đều ở trong phòng ăn dưa hấu hưởng máy lạnh, chỉ thỉnh thoảng có mấy người dắt chó đi dạo nhưng thấy hướng này nhiều người đều né sang đường khác, vì vậy chỗ bọn ta đứng hiện rất vắng vẻ.

Xung quanh càng ngày càng im ắng, ba tên kia càng không kiêng nể gì. Tên bên trái lớn tiếng nói, “Tiền đâu? Quên rồi hả?”

Tay Kỳ Kỳ vô thức nắm thành quyền, mặc dù khẩn trương vẫn ngẩng đầu nhìn thẳng ba tên đó, nói, “Tôi không có nghĩa vụ phải đưa tiền cho mấy người!”

Ba tên kia sững sờ, hình như không ngờ Kỳ Kỳ dám nói như vậy, sau đó lại cười ha hả. Tên cầm đầu chửi tục một tiếng, vươn tay định kéo cổ áo Kỳ Kỳ. An An lập tức nhe răng, nhìn chằm chằm tên đó, cổ họng phát ra âm thanh uy hiếp. Tên đó vội rụt tay về.

“Mẹ kiếp….”

An An nhe răng, tiến lên một bước, sủa điên cuồng về phía bọn chúng.

Ba tên đó đồng thời lui về sau một bước. Cả ba đều có vóc dáng cao to, trong đó, tên đứng bên trái, tóc nhuộm màu tím bạc, và xăm hình dưới lỗ tai trông có vẻ hung ác nhất. 

Tên tóc tím nhổ một ngụm nước bọt, nhấc chân đạp ta, hùng hổ nói, “Chỉ là hai con chó thôi, sợ cái gì!”

Ta lập tức né sang một bên. An An nhào tới sủa điên cuồng. Tên tóc tím bị dọa sợ, liên tiếp lui về sau, vung tay loạn xạ muốn đánh An An.

Đúng lúc này, hai tên còn lại, một hướng về phía Kỳ Kỳ, một hướng về phía ta, nói theo, “Đúng vậy! Sợ cái khỉ gì!” 

Tên cầm đầu đi tới trước mặt Kỳ Kỳ, móc cây dao gấp nhỏ trong túi ra, cười nói, “Không có nghĩa vụ? Không biết bọn tao là trấn lột à? Đồ ngu!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau