EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 11 - Chương 15

Chương 10

Kể từ khi biết An An cũng là người, ta hưng phấn thật lâu, loại cảm giác đó, giống như là một con chó độc thân sau bao nhiêu ngày sống giữa một đám chó có đôi có cặp ân ân ái ái rốt cuộc tìm được nửa còn lại của mình, từ đó về sẽ không thấy cô đơn nữa. Vì vậy hễ rảnh rỗi là ta lại nhìn An An bằng ánh mắt ‘thâm tình’. Thật ra ta như vậy là có nguyên nhân đàng hoàng. Ta muốn hỏi thăm nguyên nhân chết của An An, nhưng mấy lời này nghe không may tí nào, nên do dự hồi lâu vẫn chưa mở miệng.

Hôm nay, ta thật sự chịu hết nổi rồi, quyết định đi hỏi An An.

Hành động này khiến ta vô cùng hối hận về sau, giống như vắt hết óc suy nghĩ để đào hố, rốt cuộc lại tự chôn mình, rất rất bi thống!

Hôm nay đúng dịp hiếm hoi lắm bà chủ mới đi chơi với bạn một lần, trong nhà chỉ còn ta và An An. Ta nằm đối mặt với nó, nói, “An An, anh có việc muốn hỏi cậu….”

Trong mắt An An có chút phòng bị. Ta ho nhẹ một tiếng, hỏi, “Thì là, cậu…. cậu vì sao mà chết?”

An An nghe xong ánh mắt khôi phục vẻ bình thường, trả lời ngắn gọn nhiều ý, “Tai nạn giao thông.”

Mắt ta sáng lên, nháy nháy vài cái, nhìn An An nói, “Thật là trùng hợp!”

An An liếc ta một cái không nói. Ta tiếp tục cảm thán, “Anh cũng bị tai nạn giao thông! Sau đó hai ta đều thành chó, rất có duyên, đúng không?!”

Ta thấy khóe miệng An An co quắp một cái, lập tức ý thức được, tựa hồ làm chó cũng không phải việc gì đáng hưng phấn cho lắm, bèn thu bớt cảm xúc biểu hiện quá lộ liễu, hỏi tiếp, “Cậu say rượu lái xe à? Hay là lái xe lúc mệt nhọc, ngủ gục?”

An An lắc đầu. 

Ta cảm thấy An An là người sống rất biết ‘giữ mình’, không phải cái loại sẽ lái xe lúc say xỉn hay buồn ngủ. Chẳng vì lý do gì hết, nhưng ta tin tưởng chắc chắn là vậy.

An An nghĩ một hồi mới nói, “Tôi cũng không rõ lắm đã xảy ra chuyện gì, nhoáng lên một cái đã hôn mê bất tỉnh, chuyện sau đó vẫn chưa có cơ hội đi tìm hiểu.” An An muốn tra? dư,iễnn.đàn/lê"q,quý,đ/ ôn Ta rất  hiểu tâm tình của An An, bởi vì ta cũng giống vậy. Chẳng trách lúc mới tới An An cứ lẳng lặng một mình không muốn nói chuyện với ai. Ta nhớ khi mới tỉnh lại, phát hiện mình biến thành chó cũng u buồn một thời gian đấy thôi, mặc dù không dài như An An.

“Vậy cậu còn nhớ mình tên gì không? Nhà ở đâu? Lúc trước làm nghề gì?” Ta tò mò hỏi một đống. Vì chán quá mà, chỉ có thể kiếm chuyện nói cho bớt chán thôi.

An An gật đầu một cái, đứng dậy đi về phía phòng Kỳ Kỳ. Ta theo sát nó, hỏi, “Cậu muốn dùng laptop của Kỳ Kỳ tra tin tức về tai nạn xe hôm đó? Nói thiệt cho cậu biết, cái ngày cậu nói anh không phải là chó, là ngày anh đã lên mạng tìm hiểu về vụ tại nạn xe của anh, bởi vì anh đã mất hết kí ức về khoảng thời gian đó.”

An An không trách ta lừa hắn, hỏi lại, “Vậy cậu đã tìm được chưa?”
Ta trả lời, “Được rồi. Mặc dù đúng là anh đã lái xe gây tai nạn, nhưng anh không hề uống rượu. Hôm đó anh chở bạn về nhà, hẳn là tên kia say khướt gây rối lúc anh đang lái, nên mới xảy ra cớ sự. Anh cũng là người bị hại!”

An An nhảy lên giường. di ễn.đnnp;àn/lê,qu:ý,đôn Ta nhảy theo, nhìn An An thuần thục mở máy tính, rồi dùng hai móng vuốt đánh chữ, dĩ nhiên không linh hoạt như mười ngón tay người, nhưng tốc độ vẫn nhanh hơn ta nhiều.

Ta vốn là quần chúng vây xem, chỉ muốn ngó coi chuyện của An An là thế nào, nhưng sau khi thấy An An đánh từ khóa, tim đã bắt đầu hồi hộp, có dự cảm chẳng lành….

Giống ngày….

Giống tên đường….

À….

Tuyệt quá….

Nếu ta có dị năng đảo ngược được thời gian thì tốt quá rồi…. Ta hứa dù có bị kề dao vào cổ cũng sẽ không hỏi An An đã chết như thế nào.

“Sao cậu lại quỳ?”
“Như vậy thoải mái hơn….” Giọng ta vô cùng yếu ớt, tâm tình vô cùng phức tạp.

Có lẽ An An cho rằng ta lại nổi cơn điên, đã tập mãi thành quen với bệnh thần kinh có tính gián đoạn của ta nên không truy hỏi nữa, tiếp tục nhìn chằm chằm màn hình laptop nói, “Cậu bị bạn hại, còn tôi là bị xe khác hại.”

“Tên lái chiếc xe kia thật là không có lương tâm! Bây giờ người vô trách nhiệm nhiều quá đi!” Ta la lớn. An An liếc ta một cái, quan sát ta hồi lâu mới nói, “Cậu thế này sẽ khiến tôi nghĩ rằng cậu chính là người đã lái chiếc xe đó đấy.”

Ta vốn chỉ quỳ hai chân trước, nghe xong, lập tức đổ mồ hôi lạnh cả đầu, hai chân sau cũng quỳ rạp theo, cười khan nói, “Ha ha, đùa gì đó! Rõ ràng là cậu lớn tháng hơn anh, nói gì cũng là cậu chết trước anh mới đúng!” Khó hiểu, bọn ta gặp chuyện cùng một lúc tại sao An An lại lớn tuổi hơn ta?

An An thản nhiên nói, “Tôi chỉ thuận miệng nói chơi vậy thôi.”

“Ha ha về sau đừng dọa người như vậy được không…. Cơm có thể ăn bậy nhưng nói không thể nói bậy đâu!” Ta nâng móng vuốt lau mồ hôi, phát hiện hoàn toàn không có chút ướt nào hết mới nhớ ra chó không có tuyến mồ hôi, đâu ra đổ mồ hôi lạnh đầy đầu mà lau chứ.

An An tắt máy, nói, “Cậu trông như là rất vui khi được làm chó?”

Ta bật thốt lên, “Ai nói?! Anh cũng buồn lắm chứ bộ? Mỗi khi đêm khuya thanh vắng, anh đều vắt tay lên trán ưu thương!”

“Thật sao? Tôi thấy tối nào cậu cũng ngủ rất sớm, rất say….”

“Hả…. Thì anh tiếp tục ưu thương trong mơ!”

An An khép laptop lại, nhảy xuống giường. Ta nhắm mắt theo đuôi. An An nghiêng đầu nhìn ta nói, “Tật xấu mới?”

Ta quỳ rạp bốn chân trên đất lết theo sau An An, ý đồ giảm bớt cảm giác áy náy trong lòng, nhưng không thể nói nguyên nhân thật sự cho An An nghe, vì sợ rằng nó sẽ giết chết ta trong cơn giận dữ mất. Ta giả vờ lộ vẻ mặt hưởng thụ nói với An An, “Như vầy thoải mái, cảm giác như đang bay!”

Hiển nhiên An An không thể hiểu nổi hành động của ta, nhưng nó biết ta có bệnh điên, nên chỉ liếc ta một cái đầy khinh bỉ rồi trở về phòng khách.

Từ đó về sau, ta, Einstein-Phì, cam tâm tình nguyện trở thành đàn em của An An.

Chương 11

“Để anh!” Ta thấy bà chủ đã chuẩn bị đồ ăn xong, không đợi An An đứng dậy, lập tức xông tới như tên lửa, dùng mũi đẩy cái chén của An An tới chỗ nó, không làm rơi một viên nào. An An nhìn ta bằng ánh mắt kỳ lạ, có lẽ là An An cho rằng ta lại có tật xấu mới, thích quỳ bốn chân trên đất, và thích giúp nó lấy cơm.

Thật ra là ta đang muốn chuộc tội thôi….

Bà chủ vẫn đứng bên cạnh chưa đi, thấy hành động ân cần của ta, kinh ngạc nói nhỏ, “A, mình chỉ đi ra ngoài một chuyến từ sáng tới chiều về đã cảm giác Phì Phì khác hẳn rồi? Siêng năng hơn nhiều, vốn cực kỳ lười biếng nay lại lấy cơm giúp An An lấy….” Ông chủ vừa đi làm về đang kéo cà vạt ra khỏi cổ áo, nghe vậy nói, “Trưởng thành, hiểu chuyện hơn chứ sao! Dù sao hai đứa cũng sống chung từ nhỏ đến lớn mà!”

Ta gật đầu liên tục. Ông chủ nói quá đúng! Lời của ông chủ giúp ta không phải tìm cớ cho sự bất thường của mình nữa. Ta cố tỏ vẻ xấu hổ liếc An An, giục nó, “Nhanh ăn đi! Ây da, anh cảm giác anh đang có một đống nhiệt tình dùng mãi không hết, cậu cứ để anh giúp đi, đừng cự tuyệt, nếu không anh sẽ thấy khó chịu cả người! Ai bảo cậu là đàn em của anh chứ, là đại ca anh có trách nhiệm phải chăm sóc cho cậu!” Ta nói một cách hiên ngang. Khóe mắt An An giật giật một cái, có điều vẫn không nói ra mấy lời ghét bỏ gì gì đó, cúi đầu ăn.

Ta thấy An An bắt đầu ăn rồi mới đi lấy chén của mình.

Trước kia, vừa tới giờ cơm là ta lôi chén chen chúc bên cạnh An An, nhất định phải ăn chung với nó mới chịu, bị nó ghét bỏ các kiểu…. Đúng thật là không biết xấu hổ…. Ta sờ sờ mũi chó của mình, thầm nghĩ.

Hiện giờ cảm giác tội lỗi tràn đầy ngăn cản ta tới gần An An. Thực sự là một việc vô cùng đau khổ! dn;liễn.đnà/lêqul;ys.đôn Ta yêu An An như vậy, luôn muốn tới gần nó thế kia mà! Nhưng ta là tội đồ! Bi thương đâu chỉ lớn như sông, đã thành biển luôn rồi!

An An ngẩng đầu nhìn ta, sau đó lại nhìn chỗ bên cạnh, suy nghĩ một hồi mới nói với ta, “Tôi biết rồi, cậu không muốn ăn cơm chung với tôi nên mới mang chén của tôi qua đây.”

Cái gì?! Tuyệt đối không phải như cậu nghĩ đâu!

Kể từ khi ta biết An An là người bất hạnh bị ta tông trúng, để tỏ vẻ tôn kính bất cứ lúc nào ta cũng tự động cách xa An An khoảng một mét, nay nghe vậy ta lập tức lôi chén tới, chen chúc bên cạnh An An, nói, “Không hề! Cậu biết đấy, anh ăn như thế kia…. Chỉ sợ ảnh hưởng tới cậu thôi….”

An An thản nhiên nói, “Giờ cậu mới nhận ra điều đó không thấy đã quá muộn sao?” 

Ánh mắt An An rất kỳ lạ. 

Ta hậm hực cúi đầu ăn phần của mình, cố gắng không để cho những hạt đồ ăn bị sức mạnh hoang dại bắn ra ngoài. Từ hôm nay trở đi ta sẽ cố gắng trở thành một con chó khiến An An không phải lo lắng quan tâm nữa. Trước nhất là từ việc ăn cơm không để đổ đồ ăn.

Thứ bảy, bà chủ lái xe chở Kỳ Kỳ, An An và ta tới cửa hàng thú cưng tắm rửa, cắt lông theo định kỳ. Tới nơi, Kỳ Kỳ dắt ta và An An vào trong giao cho nhân viên cửa hàng.

Bên cạnh cửa hàng thú cưng có một siêu thị lớn, Chương Nguyệt muốn đi mua qua đó mua đồ bèn nói với Kỳ Kỳ, “Mẹ đi mua ít đồ cho chị con, con có muốn mua gì không?”

Kỳ Kỳ lắc đầu, “Không ạ!”

“Vậy con ở đây trông An An và Phì Phì, mẹ đi rồi về ngay!”

Kỳ Kỳ gật đầu, chờ Chương Nguyệt đi rồi, ngồi xuống ghế, lật tạp chí xem.

Nhân viên phục vụ kiểm tra móng và lỗ tai của bọn ta xong dẫn bọn ta vào phòng tắm.

Trừ thời gian tắm rửa tương đối lâu, còn lại cắt lông, ráy tai, lau ghèn mắt gì đó đều rất nhanh. Suốt quá trình đó An An rất yên tĩnh, chỉ có ta vì được xoa bóp quá thoải mái mà thỉnh thoảng rầm rì ra tiếng, hiển nhiên lập tức bị An An nhìn chằm chằm, nên đành phải cắn môi cố nhịn không phát ra tiếng.

Là một con chó vốn phóng khoáng không thèm để ý tới con mắt của người đời nay phải cẩn thận như vậy quả thật rất khó khăn. Nhưng vì An An, dù là liều cái mạng chó này cũng phải học cho bằng được!

Kỳ Kỳ đọc báo một hồi có lẽ thấy chán, không đọc nữa quay sang nhìn bọn ta. Chờ xong xuôi hết, Kỳ Kỳ dẫn ta và An An đi xem đồ bán trong cửa hàng. Dưới sự vẽ đường của ta, Kỳ Kỳ đã bỏ một cây mài răng hình miếng thịt bò, ít quà vặt và một quả bóng vào giỏ mua đồ. dim";"ễn.đànl.lêqƠ;uys.đôn Tới quầy quần áo cho thú cưng, Kỳ Kỳ chỉ vào hai bộ đồ giống nhau như đúc, cười híp mắt hỏi ta, “Mua cho An An và em mỗi đứa một bộ được không?” 

Bộ đồ có sọc trắng đan xanh, kiểu khá mới. Ta vui vẻ nghiêng đầu nói với An An, “Anh em bận đồ đôi cũng dễ thương hen!”

“Tuổi của cậu đã không thích hợp để dễ thương nữa rồi.” An An vô tình chỉ ra sự thật là ta đã không còn trẻ.
Mặt ta tối sầm, nén giận, cố phản bác, “Dù anh có không còn trẻ cũng không ai quy định không còn trẻ thì không được mặc đồ dễ thương!”

An An nhún vai nói, “Tôi không có hứng thú.” Sau đó xoay người đi qua hướng khác. Kỳ Kỳ vốn đang chọn chọn lựa lựa thấy An An bỏ đi cũng đi theo. 

Ta chạy theo An An, tiếp tục tẩy não, “Cậu một bộ, anh một bộ, nhất định là rất đẹp, đi trên đường ai cũng phải ngoái nhìn cho mà xem!”

“Tôi không có hứng thú biểu diễn thời trang trên đường phố!”

Mợ nó!

“Nhưng cậu không cảm thấy hai ta mặc đồ đôi sẽ rất có cảm giác sao?”

An An dừng lại, nghiêng đầu nhìn ta hỏi, “Cảm giác gì?”

“Anh em tình thâm.”

An An vừa đi vừa nói, “Cậu ảo tưởng quá rồi, họ chỉ cảm thấy cậu rất ngốc thôi.”

“Không thể nào! Chó lông vàng là giống chó anh tuấn biết bao nhiêu! Lại thông minh hơn hẳn nhiều giống khác, sao có thể như mấy con Husky ngốc vừa nhìn đã cho người ta cảm giác rất ngốc chứ?”

“Cậu mà cũng dám xem thường Husky? Ha ha….”

Ta vội giải thích, “Anh không xem thường Husky, cậu đừng hiểu lầm! Anh chỉ nói chúng ngốc thôi, Husky ngốc là điều mọi người đều biết chứ không phải tự anh nói! Chó đóng phim Châu Tinh Trì là chó lông vàng đó! Xuất hiện trên ti vi rất cao lớn tuấn tú!”

“Tôi thấy cậu đầu thai sai rồi.”

Ta vui vẻ nói, “Cậu thấy vậy à? Anh cũng thường nghĩ như vậy đó! Thật ra thì anh muốn trở thành một cái cây, đương nhiên không phải loại sẽ bị chặt tùy ý…. Có bài thơ khái quát được tâm tình muốn làm cây của anh này. Nếu như có kiếp sau, tôi muốn làm một thân cây, đứng vĩnh hằng, không có buồn vui…. Một nửa yên tĩnh nằm trong đất, một nửa múa vui trong gió….” 
Không đợi ta đọc xong, An An đã nói một câu khiến ta nghẹn họng. “Nếu cậu trở thành một cái cây, tôi nghĩ cậu sẽ bị nghẹn chết mất. Cậu có thể an tĩnh hai mươi phút sao? Chỉ hai mươi phút thôi. Hơn nữa cây cũng không thể đi lại tùy ý được.”

“Được chứ....” Ta không cam lòng lầm bầm, thật ra nghe An An nói không thể đi lại tùy ý là ta đã dao động rồi, ngẫm lại, như vậy nhất định rất khó chịu, nhưng ngoài miệng vẫn không thừa nhận.

An An cười giễu cợt, “Thật sao?”

Rồi rồi rồi! Cậu nói cái gì thì là cái đó.

“Vậy cậu nói anh nên đầu thai thành cái gì?” Ta tò mò hỏi An An.

“Husky….” An An nói không chút do dự.

Ta vội vàng phản bác, “Không! Husky nổi tiếng ngốc nghếch, khác hoàn toàn với phong cách của anh!”

“Tôi lại cảm thấy rất hợp.” Giọng An An rất thành khẩn, “Giống chó lông vàng sẽ vì cậu mà bị hiểu lầm là rất ngốc, nếu cậu đầu thai làm Husky sẽ không có vấn đề gì nữa, dù cậu có điên có bệnh tới mức nào mọi người cũng không cảm thấy kỳ lạ. Bản thân cậu vốn có bệnh khùng, không phải rất hợp sao?”

Tổn thương.

Ta ôm ngực, ngồi dưới đất chán chường, hai mắt rưng rưng nhìn An An, “Lời của cậu đã làm tan nát trái tim anh!”

An An nhìn ta với ánh mắt: diễn tiếp đi, kỹ thuật diễn của cậu ngày càng tiến bộ đó.

Ta không diễn nổi nữa. 

An An không thể nói ta khiến giống chó lông vàng hổ thẹn, càng không thể nói ta thích hợp đầu thai làm Husky được! Như vậy chẳng khác nào nói ta rất ngốc?!

Rõ ràng là ta rất lanh trí!

Ưỡn ngực, hừ.

“Hiện tại không phải đang lưu hành ‘tương phản dễ thương’ sao? Tương phản cũng là dễ thương!” Tóm lại ta rất dễ thương!

“Tương phản dễ thương?” An An cười một tiếng, vô tình nói, “Đúng ra phải nói là xuyên không không thành nam chính!”

Không phải nam chính thì là nam phụ thôi, dù sao thường thường nam phụ cũng được khắc họa rõ nét hơn nam chính. Hơn nữa, từ trước tới giờ ta cũng không thích đi theo con đường bình thường, chỉ thích phóng khoáng tự tại.

Trong lúc ta đang tự mê hoặc mình với hình ảnh nam phụ thân phận cao quý thì An An chậm rãi bổ thêm một câu, “Cũng không phải là nam phụ.”

Mợ nó, ta hiểu rồi, vòng vo cả buổi rốt cuộc An An muốn nói ta là một nhân vật phụ tới mức không thể phụ hơn!

“Phì phì, em lại quỳ trên đất làm gì?” Kỳ Kỳ thấy ta phịch xuống đất bèn hỏi.

Không quỳ gối trên đất ta sợ ta quên mất chuyện đang muốn chuộc tội với An An, trong cơn tức giận bạo phát tội càng thêm tội.

Chương 12-1

Ngày chủ nhật vui vẻ trôi qua rất nhanh, bọn nhỏ đi học, đồng chí Vương Gia Vượng đi làm, trong nhà lại chỉ còn ta, An An và Chương Nguyệt.

Ngày qua ngày vẫn thế, không có gì thay đổi.

“Thiệt là chán….” Ta lại gần An An than thở. An An nhắm mắt giả ngủ, thờ ơ với ta.

“Thiệt là chán….” Lần này ta dán miệng vào lỗ tai An An nói luôn. An An mở mắt ra nhìn ta, sau đó lại nhắm mắt, mặc kệ ta…. Tổn thương nặng!

Đang lúc ta chuẩn bị kể khổ thì tiếng bước chân của Kỳ Kỳ vang lên càng ngày càng gần, cuối cùng dừng lại ở trước cửa nhà. Lỗ tai An An thính hơn ta nhiều, tất nhiên cũng đã nghe thấy. Nó mở mắt ra, nhìn về phía cửa.

Cánh cửa dần được mở ra một cách nhẹ nhàng. Kỳ Kỳ đeo ba lô, rón rén bước vào, khép hờ cửa. dmm;iễn.đàn/lê,quư.ý,đ"ôn Kỳ Kỳ xoay người lại, thấy ta và An An đang nằm trong phòng khách, bèn duỗi ngón tay ra ‘suỵt’ một tiếng. 

Ta và An An nhìn nhau, đều không hiểu tại sao Kỳ Kỳ lại về nhà giữa chừng, và tỏ vẻ thần bí như vậy, hơn nữa trên mặt còn có chút sầu lo.

Thường ngày Kỳ Kỳ rất quan tâm chăm sóc ta, cho nên ta cũng rất lo cho Kỳ Kỳ, quyết định theo sát Kỳ Kỳ, đi tới phòng sách.

Kỳ Kỳ nhẹ nhàng mở cửa phòng sách, quay đầu lại dòm ta, thấy ta không làm ồn nên không đuổi ta ra, vội vã bước tới cạnh bình hoa chỗ giá sách, móc từ trong bình hoa ra mấy tờ nhân dân tệ, một trăm có, năm mươi có, đại khái khoảng năm sáu tờ gì đó rồi nhét đại vào túi quần.

Kỳ Kỳ lấy tiền xong lại rón rén bỏ đi không hề nói với Chương Nguyệt một tiếng nào.

Ta đứng nhìn Kỳ Kỳ đóng cửa lại, rồi biến mất sau cánh cửa xong, mới lết tới gần An An, nói, “Kỳ Kỳ vừa đi vào phòng sách lấy rất nhiều tiền xong lại rón rén bỏ đi.”

An An vẫn đang nhắm mắt, hỏi, “Bao nhiêu?”

“Chừng năm sáu tờ một trăm và ít tiền lẻ, cộng lại hẳn là hơn bảy trăm lận.”
An An lập tức mở mắt ra, dường như cũng rất kinh ngạc Kỳ Kỳ luôn luôn ngoan ngoãn sao bỗng nhiên lại lén lấy nhiều tiền như vậy.

“Có lẽ Chương Nguyệt cũng không biết trong bình hoa có tiền, nếu không Kỳ Kỳ đã không dám lén lấy đi.” Ta trầm ngâm một chốc mới do dự nói ra suy đoán của mình, “Cậu nói xem có phải Kỳ Kỳ bị trấn lột không?” Lúc còn đi học ta nghe nói thường có một đám thanh thiếu niên chuyên trấn lột tiền của học sinh nhỏ hơn, dù trường tốt cũng chưa chắc là không có.

An An lại nghĩ khác, “Có lẽ sắp tới sinh nhật người nào đó trong nhà nên Kỳ Kỳ lén để dành tiền mua quà sinh nhật, không muốn cho ai biết.”

Ta thở dài một hơi, nói, “Hi vọng là như vậy! Nếu không, người hiền lành như Kỳ Kỳ, bị trấn lột có lẽ chỉ biết ngoan ngoãn moi tiền ra cung thôi! Nuôi một đứa nhỏ thật là có nhiều việc phải lo…. Làm cha mẹ quả không dễ dàng!”

An An nghe ta thổn thức, nhìn ta nói, “Trước khi chết cậu đã có vợ có con?”

Ta lườm An An một cái, cú đâm vô hình như thế này đau lắm đó biết không?! “Không có! Ngay cả bạn gái cũng không chứ đừng nói chi là con.”

“À, bởi vì tôi nghe giọng cậu có vẻ từng trải….”

“Anh đang lo giùm Gia Vượng và Chương Nguyệt chứ bộ! Là một phần tử trong gia đình thì Kỳ Kỳ và Trừng Trừng cũng chẳng khác gì con mình…. Sao? Cậu không thừa nhận Kỳ Kỳ và Trừng Trừng giống như con mình?” Ta thấy An An thật lâu không trả lời, bèn nói với nó bằng vẻ mặt không dám tin, “Chẳng lẽ chỉ có một mình anh nghĩ như vậy?”“Ừ….” An An đáp không chút do dự. “Nếu như cậu nghĩ vậy thì việc nuôi con dễ dàng quá rồi. Không cần bỏ tiền, không cần bỏ công, để người khác chăm sóc, rồi nhận làm con của mình, tiện thật. À…. không chừng Kỳ Kỳ lại xem cậu là con trai đấy, dù sao cũng là Kỳ Kỳ chăm sóc cậu hàng ngày.”

“Không phải ý đó!…. Sao cậu cứ hiểu sai ý anh vậy! Anh nói là về mặt tâm lý, tư tưởng, hiểu không?! Thôi, kiểu tính tình lạnh nhạt như cậu không hiểu được lòng anh đâu!” di:ễn.đn;àn/lê/qunnn;ý,đ;ôn Ta hít sâu một hơi, cố gắng nói bằng giọng từ tốn, “Được rồi, anh biết trong cái nhà này, cậu chỉ để ý mỗi anh thôi! Nhưng cậu cũng không thể nói cậu không quan tâm Kỳ Kỳ và Trừng Trừng được, nếu để hai đứa biết hai đứa sẽ thất vọng đau khổ biết bao nhiêu…. Còn nữa, cậu thế này sẽ khiến người ta xấu hổ đó!” Nói xong ta dùng thân đụng đụng An An.

An An bị ta đụng lảo đảo một cái, lườm ta, mặt tối hẳn.

An An vốn hướng nội, nghe lời bộc bạch lộ liễu của ta, tất nhiên là thấy xấu hổ rồi. Ta cười vẻ thấu hiểu nói, “Có bài hát gọi là ‘Nếu thích cứ nói to lên’ cậu không nói sao người ta biết trong lòng cậu nghĩ gì! Chúng ta là anh em tốt, sẽ sống chung mấy chục năm dài đằng đẵng, mấy chục năm nói dài không dài nói ngắn cũng không ngắn….”

Mặt An An càng ngày càng đen, giọng ta càng ngày càng yếu, “Này…. Cậu sao vậy? Khó chịu chỗ nào hả?” Ta ân cần hỏi An An.

An An bỗng giơ móng vuốt nâng cằm ta, rồi nhìn lên nhìn xuống nhìn trái nhìn phải một lượt, vừa đánh giá vừa cười như không cười nói, “Rõ ràng là ăn đồ ăn giống nhau, sao da mặt cậu dày tới mức này hồi nào mà tôi không hề hay biết?”

Lần này đến phiên ta đen mặt, gấp gáp phản bác tới mức nói cà lăm, “Cậu…. Cậu có ý gì?”

An An buông móng vuốt, lạnh nhạt nói, “Ý nằm trên mặt chữ.”

Ta im lặng nghẹn ngào, không nói được một lời.

Muốn khóc. Đã hứa phải tương thân tương ái mà!

Ta vọng tưởng tạo ra một bầu không khí hòa thuận, nhưng tất cả đã đổ vỡ chỉ bởi vài ba lời của An An, con đường cách mạng, thật sự rất gian nan!

Thứ ba, Kỳ Kỳ tan học về nhà, vừa chào Chương Nguyệt đang nấu cơm ở phòng bếp xong là chui ngay vào phòng ngủ. Ta đoán Kỳ Kỳ có điều muốn giấu, cố ý đi theo sau, trước khi đi, để tỏ vẻ tôn kính quyết định nói trước với An An một tiếng, “Tôi đi thăm dò thử coi sao, ngài không cần động, cứ ở đây đợi tin là được!” Nói xong ta hấp tấp chạy vào phòng Kỳ Kỳ.

Chương 12-2

Kỳ Kỳ thấy ta cũng không đuổi ra, chờ ta vào xong mới đóng cửa lại, sau đó thả ba lô xuống ghế, nhào lên giường, nằm yên không nhúc nhích.

Ta chạy tới cạnh ghế dựa, quan sát ba lô của Kỳ Kỳ, xem thử Kỳ Kỳ có mua quà không. Chẳng thấy chỗ nào cộm lên, hẳn là không có, chưa chọn được sao?

Ta quyết định chuyển sang quan sát Kỳ Kỳ.

Kỳ Kỳ nằm lỳ trên giường mấy phút mới chống người ngồi dậy, chán chường xoa đầu, có vẻ rất bực bội, sau đó chà chà mặt bước tới bàn học, cầm ba lô lên, ngồi xuống ghế, mở laptop ra. 

Tất cả đều rất bình thường, trừ vẻ mặt lo âu không biết vì lý do gì. Trên mặt không có vết máu, khóe miệng cũng không có vết bầm tím.

Tạm thời loại bỏ khả năng bị trấn lột, chẳng lẽ đang yêu đương? Hoặc thầm mến một nữ sinh nào đó, nhưng không dám bày tỏ? Khả năng này có vẻ lớn, ha ha, đúng là thiếu niên ngây thơ!

Kỳ Kỳ vào Facebook, không lập tức mở trò chơi ra chơi như bình thường mà nhấp vào Facebook của một cô gái. Trước giờ Kỳ Kỳ toàn dùng laptop chơi trò chơi, chưa bao giờ thấy có thời gian rảnh đi xem Facebook của người khác, hì hì, chẳng lẽ thầm mến ai thật?

Lén góp tiền mua quà cho bạn gái? Đeo đuổi con gái quả thật phí rất nhiều tâm tư và tiền bạc, đặc biệt là thời kỳ đầu.

Nhớ năm xưa lúc ta học cấp ba, cũng để dành tiền mua đồ ăn sáng cho con gái, mua liền ba tháng trời mới thôi, bởi vì sau đó người kia đã chịu làm bạn gái của ta, hai người có thể đi ăn sáng chung. diễnnn/đn;lnàn/lê,qn;uý,đôn. Cuối cùng, bởi vì học đại học ở hai thành phố khác nhau nên chia tay trong hòa bình, nhưng đó vẫn là những kỉ niệm đẹp khó quên. Mối tình thuần khiết tuổi thanh xuân! Sau khi lên đại học ta chẳng có thời gian để yêu đương gì nữa, mãi cho đến khi đi làm, không…. cho đến lúc chết luôn.

Ta chạy ra khỏi phòng Kỳ Kỳ tới trước mặt An An, báo cho An An phát hiện của ta, “Có lẽ Kỳ Kỳ có người trong lòng, nên để dành tiền mua quà cho người ta, chậc chậc….”

An An hỏi, “Sao cậu biết Kỳ Kỳ có người trong lòng?”

“Theo anh quan sát, tám mươi phần trăm là Kỳ Kỳ có người trong lòng, bởi vì vừa rồi anh thấy Kỳ Kỳ vào xem Facebook của một nữ sinh nào đó chứ không mở trò chơi ra chơi như bình thường, cộng thêm vẻ mặt u buồn, chậc chậc, ta rất rành cái kiểu như Kỳ Kỳ bây giờ!”An An ‘Ồ’ một tiếng đầy ẩn ý, “Cậu có kinh nghiệm mấy chuyện này?”

Ta kiêu ngạo hất cằm, đáp, “Chứ sao! Nhớ năm đó….”

An An cắt ngang lời ta, “Tôi không muốn nghe tình sử cua gái của cậu.”

Đáng ghét! Có để tán gẫu vui vẻ được không?! Cho anh khoe khoang một chút kinh nghiệm cua bồ thì chết à?

“Không cần kể quá trình, nói thẳng kết quả luôn đi.” Có vẻ An An nhận ra ta đang rất bực mình, đành cho ta chút thể diện.

Vấn đề ở chỗ không chỉ vài ba câu là có thể kết luận về tình sử của ta được! Ta ấm ức nói, “Cuối cùng đã thành đôi.”
“Xem ra cô kia cũng không tính là quá mù…. Không ngờ cô ta vẫn chịu quen cậu một khoảng thời gian. Đó nhất định là vết nhơ trong cuộc đời cô ta.” An An nói với vẻ mặt đồng tình.

An An hạ thấp ta không chỉ một hai lần, ta cũng quen rồi, nhưng lần này quá độc, vượt quá mức chịu đựng! din;ễn.đàln/lê,qnluý,đ>,ôn Ta cố nén phẫn nộ trong lòng, lẩm nhẩm một trăm lần ‘mình có tội’ mới dần bình tĩnh được, sau đó phụ họa, “Đúng vậy! Chia tay anh quả thật là một quyết định rất sáng suốt!”

An An thong thả nói, “Không ngờ cậu cũng tự biết đó.”

Ta tiếp tục nịnh nọt, “Dưới sự lãnh đạo và giáo dục từng chút một của ngài, khả năng giác ngộ của em đã từ từ tăng lên, tốc độ còn khủng khiếp hơn giá chứng khoáng nữa!”

Hiển nhiên An An rất hài lòng với biểu hiện của ta, gật đầu một cái, nói, “Hình thái tăng cũng rất giống, chỗ đứt, chỗ tụt.”

Trời đất quỷ thần ơi! Trong ngực ta như có sóng biển cuồn cuộn không ngừng, nhưng ngoài mặt vẫn phải tiếp tục nở nụ cười khúc khích. 

Chương Nguyệt nhô người ra khỏi phòng nhìn ta và An An, kinh ngạc nói nhỏ, “Gần đây Phì Phì kì quá! Cứ quỳ hoài!”

Ta không quỳ không được, bởi vì hễ đứng là lập tức có xúc động nhảy dựng lên, cầm dao xông về phía An An rồi.

An An nhìn ta nói, “Khớp gối của cậu có vấn đề à?”

Ta vội vàng phủ nhận, “Không không không! Không có vấn đề gì hết! Chỉ là do anh thấy thế này thoải mái thôi!”

Vẻ mặt An An lúc này là ‘thế giới của cậu tôi xem không hiểu’ và ‘tôi không muốn bị lây bệnh điên, cách xa tôi ra’.

Chương 13

Đang lúc ta sầu lo không biết Kỳ Kỳ có theo đuổi cô bé nào không thì tối thứ năm lại thấy Kỳ Kỳ đi cà thọt vào nhà. Lúc đó Chương Nguyệt đang trong phòng bếp rửa bát. Bởi vì Kỳ Kỳ gọi điện thoại báo tối nay ăn cơm ở ngoài nên Chương Nguyệt đã ăn cơm trước.

Chương Nguyệt nghe thấy tiếng đóng cửa rất nhẹ, thò đầu ra nhìn thử, thấy Kỳ Kỳ bèn nói, “Con về rồi à! Đã ăn no chưa? Có muốn húp thêm chút canh nữa không? Vẫn còn ấm này!”

“Không ạ, con về phòng làm bài tập đây.” Giọng Kỳ Kỳ rất bình tĩnh. 

Kỳ Kỳ thấy Chương Nguyệt vào bếp rửa chén, thở phào một hơi, sau đó vừa hút khí vừa lê chân lướt qua phòng khách thật nhanh vào phòng ngủ, vừa đi vừa nhìn trộm về phía phòng bếp, dường như rất sợ Chương Nguyệt bắt gặp.

Ta cau mày, nhìn An An một cái. Sau đó đi theo Kỳ Kỳ vào phòng ngủ. 

Kỳ Kỳ thấy ta, vuốt đầu ta một cái, đợi ta vào rồi mới đóng cửa phòng lại, sau đó ngồi xuống ghế, từ từ lật ống quần lên.

Đầu gối Kỳ Kỳ sưng tím một mảng thật to, bàn chân cũng bị bầm hết.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ta thấy gần đây Kỳ Kỳ là lạ, cứ ngỡ là thiếu niên biết yêu nhưng giờ Kỳ Kỳ bị bầm tím cộng thêm quầng thâm dưới mắt đen đến dọa người chứng tỏ phải có việc gì đó lo sợ quá dữ mới ngủ không yên.

Chương Nguyệt cũng biết Kỳ Kỳ ngủ không ngon nhưng chỉ cho rằng Kỳ Kỳ áp lực vì kì thi, nên đã dặn không nên suy nghĩ quá nhiều cứ học hết sức là được, lúc ấy Kỳ Kỳ ngoan ngoãn ‘dạ’ một tiếng, không nhìn ra có gì khác thường.

Giờ bầm tím thế này là do đánh nhau với bạn học? Hay là ‘anh hùng cứu mỹ nhân’?

Hoặc là…. bị trấn lột?

Ta thấy Kỳ Kỳ dùng nước muối rửa vết thương xong rồi mới cào cào cửa ý bảo Kỳ Kỳ mở cho ta đi ra ngoài.

Sau khi ra ngoài, ta vội vã chạy đi kể cho An An nghe chuyện. “Cậu nói xem chỉ là đánh nhau bình thường hay là bị bạo lực học đường, bị trấn lột tiền?” Tâm tình ta càng ngày càng nặng.

An An trừ lúc đầu nhíu mày khi thấy Kỳ Kỳ đi cà nhắc, giờ đã nhìn không ra cảm xúc thật trên mặt nữa, thản nhiên đáp, “Có lẽ là không cẩn thận bị té trong tiết thể dục, đừng suy đoán lung tung. Sao cậu cứ thích nghiêm trọng hóa vấn đề lên vậy? Hồi đó cậu đi học chưa từng bị té bầm người bao giờ à?” 

Nghe vậy, nỗi lo trong lòng ta vơi đi không ít, thầm nghĩ: đúng ha, sao mình cứ nghĩ theo hướng tiêu cực vậy, học thể dục dù là đá cầu hay chơi bóng nhiều ít sẽ bị va chạm này nọ, có khi còn gãy tay gãy chân nữa ấy chứ.

Kể từ khi làm chó, lúc nào ta cũng nhạy cảm hơi quá với bất cứ chuyện gì, tất xấu này phải sửa thôi.Tự ‘giác ngộ’ xong ta lại nêu ra nghi vấn, “Vậy Kỳ Kỳ lấy tiền làm gì? Hơn nữa quầng thâm dưới mắt càng ngày càng đậm….”

“Học hành thi cử áp lực không hề nhỏ, như vậy cũng là bình thường thôi.”

Tất cả đều được giải thích một cách hợp lý, ta đành tạm thời cất mớ nghi ngờ vào lòng, thở dài, “Ây da, gần đây chán quá, anh phải làm chút gì đó để bớt chán mới được!”

An An nói, “Đúng là cậu rất hay chú ý mấy việc vặt vãnh, có điều tôi đề nghị cậu không cần vọng tưởng theo đuổi một việc to tát nào khác, cứ an phận ngốc đó đi.”

“Nhưng mà anh dư năng lượng, kiềm nén tới phát mệt luôn đây này!” Ta oán trách.

An An chỉ lườm ta một cái không nói lời nào. Ta cảm thấy hết chuyện vui, đang chuẩn bị đi xem ti vi thì An An lại nhẹ nhàng nói một câu, “Nếu cậu thật sự không yên lòng, lúc Kỳ Kỳ đi học có thể chạy theo xem thử.”

Cái gì?

Ta sững sờ, sau đó hỏi một câu ngu ngơ, “Làm sao chạy theo?”

“Móng vuốt của cậu chẳng lẽ chỉ dùng để gãi ngứa thôi sao?” 
Ta phục hồi tinh thần, cười hắc hắc, “Chúng ta lén chạy theo?”

“Xin hãy đổi ‘chúng ta’ thành ‘ta’ thôi.”

Ta nháy mắt, nhắc lại theo ý An An, “Anh lén chạy theo?”

“Chứ sao?”

“A! Anh chạy đi một mình ngộ nhỡ không về được nữa thì sao…. Ngộ nhỡ bị trộm chó bắt về lột da làm thịt, ngộ nhỡ có người mê anh trộm bắt về nuôi thì sao? Đáng sợ lắm đó! Hơn nữa nếu anh có mệnh hệ gì, để lại cậu một mình trên đời, cậu sẽ cô đơn biết bao nhiêu!” dblkiễn.đànln/lê,qm;uý,đôn Ta càng nghĩ càng thấy lo lắng, nhìn An An với ánh mắt ưu thương.

An An cười một tiếng, thản nhiên nói, “Với mức độ thông minh của cậu, có thể dễ dàng tránh thoát mấy thứ đó thôi, không cần buồn lo vô cớ.”

Ta nghe vậy lập tức hào khí ngất trời, ngẩng đầu ưỡn ngực nói, “Rốt cuộc cậu đã thừa nhận chỉ số IQ của anh không thấp! Anh đã nói với cậu rồi, cái tên Einstein-Phì không chỉ là hư danh đâu nhá….”

“Không chỉ là hư danh mà bị một con Teddy rượt sợ tới mức tè cả ra, còn để lại không ít giọt nước mắt quý như vàng của đàn ông….” An An cười nói.

Ta chọn tin tưởng, sự cười nhạo trong ánh mắt kia chỉ là ảo giác của ta.

Ta nói, “Thôi, chuyện trước kia cho theo gió hết đi! Anh thấy nó nhỏ, không muốn ỷ lớn bắt nạt nên mới nhường nó thôi! Cậu xem cậu kìa, cứ chế giễu anh suốt ngày, chuyện năm xưa, ai nhắc lại người đó chính là đồ ngốc!” Trong lòng mài dao sèn soẹt ngoài mặt lại phải giả bộ Phật Di Lặc, mệt tim quá, có ai hiểu cho chăng.

“Chúc cậu ngày mai lên đường thuận buồm xuôi gió.”

“Ha ha, anh nghĩ, mặc dù chỉ số thông minh của anh rất cao, có thể tránh mấy cái nguy hiểm tầm thường kia dễ ợt, nhưng để cho cuộc sống nhàm chán của chúng ta có thêm chút đặc sắc, anh đồng ý cho cậu hợp tác với anh! Cùng nhau mạo hiểm nào thiếu niên!” di:lễn.đàn/lê"qulm;ý,đô"L,n Ta hô to một cách hiên ngang. Nếu móng vuốt có thể nắm lại thành quyền, nhất định ta sẽ giơ chân trước lên, cộng thêm ánh mắt khẳng định để tăng độ chân thành trong lời nói thêm chút nữa, khiến cảm xúc tràn trề tới mức có thể đả động An An.

“Tôi từ chối.”

“Mợ nó…. Có phải anh em tốt không vậy?!”


Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau