EINSTEIN PHÌ VÀ TRANG PHÚ QUÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Einstein phì và trang phú quý - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Lúc ta thấy chị chủ ôm một con Harry nhỏ, ta đã giơ chân lên định vuốt nó, bởi vì hình ảnh này khiến ta nhớ lại, lúc còn là người, ta cũng từng nuôi một con Husky giống y đúc con chó nhỏ kia, chỉ trừ màu lông ở lỗ tai có hơi khác một chút.

“Nhà họ Tưởng không muốn nuôi, em thấy tội quá nên ôm về.” Nhà họ Tưởng gì kia hẳn là hàng xóm sát vách của đôi vợ chồng trẻ này.

Anh chủ vừa đẩy mắt kính vừa nói, “Layla vừa mới sinh không lâu, có lẽ sẽ không chào đón một đứa khác ngoài con của nó đâu!” Layla là mẹ của ta, một con chó lông vàng cực kỳ xinh đẹp.

“Không sao, bé Harry này đã ăn đồ ăn của chó được rồi!” Chị chủ nhìn một đám chó con vây quanh Layla, nở nụ cười hiền lành, sau đó nghiêng đầu thấy ta đứng nép một góc, có lẽ là trông rất cô độc đáng thương bèn ôm chú chó Harry kia tới, thả xuống trước mặt ta, “Đây là bạn mới, hi vọng hai đứa sẽ thành bạn tốt của nhau!” Chị chủ vừa dứt lời, chú chó Harry kia đã hắt xì một cái thật to vào mặt ta.

Ta trừng Harry một cái: nể mặt cậu và ta có dáng dấp giống nhau, ta sẽ tha thứ cho cái tội vô lễ của cậu một lần!

Tháng trước, trong một đêm mưa giật gió rền, Layla, mẹ của ta, đã sinh ra năm đứa con lông vàng bọn ta. Ta là anh hai, cũng là đứa yếu nhất trong bọn. Nguyên nhân đầu tiên là ta không phải đối thủ của các anh chị em khác trong cuộc chiến giành dinh dưỡng hồi trong bụng mẹ. Trong bụng đã giành không lại, vậy thì sau khi sinh ra cũng đừng nghĩ tới chuyện sẽ chiến thắng. 

Vấn đề là không phải chỉ ‘chiến đấu’ với các anh chị em. Lúc trước ta cũng dũng cảm xông lên nhưng Layla lại hất ta ra, rất bài xích việc ta đến gần, qua mấy lần như vậy, ta đã không dám xông tới nữa. 

May mắn là chị chủ có tấm lòng lương thiện, thấy Layla không cho ta tới gần, bèn đút ta uống sữa dành riêng cho chó, mùi vị còn ngon hơn sữa (chó) mẹ nhiều. Cái này người ta thường nói là khi Thượng Đế đóng mất một cánh cửa, thì nhất định sẽ mở ra một cái cửa sổ cho bạn! Thượng Đế thật tốt, trách sao Ngài lại có nhiều tín đồ như vậy!

Về việc tại sao Layla lại bài xích ta như vậy, anh chị chủ cũng rất khó hiểu. Ta cả gan suy đoán, có thể là vì Layla cảm nhận được ta không phải là con của nó một cách chân chính, nên mới hành động như vậy. Có lẽ anh hai ‘thật’ kia quá yếu, không chịu nổi sức ép trên đường từ bụng mẹ ra ngoài, nên ta mới có cơ hội chiếm lấy cái thân xác này. Cụ thể thế nào ta cũng không biết, bởi vì lúc ta có ý thức thì Layla đã sinh xong được mấy ngày rồi. Khi đó ta vẫn chưa tiếp thu được việc mình đã bị biến thành một con chó, suốt ngày buồn rầu suy tư về tương lai, về nhân sinh, không, đúng hơn phải nói là ‘cẩu sinh’ mới đúng.

Đúng như dự kiến của ta, qua mấy ngày ở chung, Harry kia cũng không thể dung nhập vào đàn mẹ con Layla, mặc dù bị cô lập vẫn không nhiệt tình dán lên làm thân. diễn.đàn/llenlequyd.đnlôn Dần dần ta đã bị phong cách lạnh lùng cao quý của nó thuyết phục, quyết định nhận nó làm tiểu đệ, cho nó từ nay về sau đi theo ta ‘kiếm ăn’, vì dù sao ta cũng có kinh nghiệm bị kỳ thị hơn nó. Một con chó lông vàng có kinh nghiệm bị kỳ thị, nhận một con Harry làm đàn em, không có gì là không thể.

“Nhóc! Ta thấy mặt cậu hồng hào, hai mắt có hồn, là một tài năng đáng giá bồi dưỡng, sau này theo anh đi!” Nói xong, ta nhìn nó với ánh mắt vô cùng chân thành. Bọn ta nhìn nhau chừng ba mươi giây, ta cho là ba mươi giây này đã đủ để nó yêu ta, bị hấp dẫn bởi khí chất đặc biệt của ta, không ngờ nó lại xoay người bước đi không chút do dự. Cao ngạo như ta làm sao chịu nổi ghẻ lạnh như vậy? Cả hai đều là dân bị kỳ thị, chẳng lẽ không nên đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau?

Vì vậy ta cho ra kết luận: nó đang xấu hổ! Thật là một thằng nhóc đáng yêu!

“Cậu là người ngoài, không đi theo anh, chắc chắn sẽ bị bắt nạt chết! Từ nay về sau anh sẽ là anh hai của cậu, dù gì anh đã là một con chó có chứng minh thư, còn cậu vẫn chưa, tạm thời không có hộ khẩu, cứ quyết định như vậy đi!” Anh hùng chân chính là người vào lúc đối phương xấu hổ kiếm được cách cho đối phương tự nhiên trở lại, ta là anh hùng có phẩm tính cao thượng không chấp nê những điều nhỏ nhặt! 

Để Harry tin tưởng ta đủ sức đảm nhiệm vai trò anh hai, lúc chị chủ cho uống sữa, ta cắn bình sữa chạy tới trước mặt Harry, đặt bình sữa ngay bên cạnh móng vuốt của nó, rồi ra hiệu bằng mắt, ý bảo nó đừng khách sáo.Chị chủ nhận ra ý đồ của ta, nói, “Harry không uống sữa, nó lớn tháng hơn em, nên chị sẽ chuẩn bị cho nó một phần thức ăn mềm. Yên tâm đi, nó không bị đói đâu!”

Đồ ăn cho chó ngon hơn sữa nhiều! 

Harry không tiếp nhận ý tốt của ta, chờ ta uống sữa xong, chị chủ cũng đã chuẩn bị xong đồ ăn cho Harry, đặt trước mặt nó. Làm anh hai, ta nghênh ngang vẫy đuôi đi tới, cúi đầu hít hà, thật là thơm, chẳng lẽ đồ ăn cho chó thật sự ngon hơn sữa nhiều?

“Để anh thử độc giùm cậu….!” Ta lừa Harry với vẻ mặt hết sức nghiêm túc, đẩy nó qua một bên, cúi đầu, cẩn thận ăn một chút, không hề có chút cảm giác tội lỗi nào. Mùi vị có hơi khác một tẹo so với tưởng tượng của ta, nhưng quả là không tệ. 

Mấy người biết đó, ăn một thứ hoài sẽ ngán đúng không, đối với ta, đồ ăn cho chó là món mới so với sữa, cảm giác ăn ngon hơn rất rất nhiều lần. Vì vậy, ta lại nếm thêm một ngụm nữa rồi mới dạt sang một bên để Harry ăn. Ta vừa nhai nhóp nhép phần trong miệng vừa nói với Harry, “Không có độc đâu! Yên tâm ăn đi!” Harry nhìn ta một cái, ta nghĩ nó đang biểu đạt lòng cảm kích với hành động thử độc vĩ đại của ta, nhưng sau này mới biết, ánh mắt kia không phải là cảm động, mà là đang muốn nói: ngu ngốc! Hiển nhiên, ngay lúc này ta không hề biết sự thật đau lòng đó.

“Anh hai rất thích Harry ha!” Ta nghe chị chủ vừa tưới hoa vừa nói với anh chủ như vậy. Ta kiêu ngạo bước tới trước mặt Harry, dùng đầu đụng đụng nó. Harry bị ta đụng vào, nghiêng đầu nhìn sang. Ta nói: có nghe chị chủ nói không? Dù vậy, cậu cũng không được kiêu ngạo, bởi vì cậu là đàn em của anh đây, anh mới chăm sóc cho cậu như vậy! Để tiếp tục thể hiện sự che chở của anh với cậu, anh quyết định, mỗi lần cậu ăn cơm, anh đều sẽ giúp cậu thử độc trước! Không cần cảm động lắm đâu!

Harry nghe xong, lại tiếp tục vùi đầu ăn phần của nó, không một lời đáp lại.

Ta cảm thán: một đứa nhỏ đáng yêu như vậy, sao lại bị câm chứ!Mông của ta bỗng nhiên bị chân sau của Harry đạp một cái. Ta cảm thấy Harry không có gan lớn tới mức dám đánh anh hai, cho nên, hành động này được ta lý giải là: sự cố ngoài ý muốn.

Ta lắc lắc mông nhắc Harry: sau này chú ý một chút! Nếu không, những con chó khác mà biết hành vi không lễ phép của cậu sẽ nói cậu không có gia giáo, tức là gián tiếp chửi anh hai của cậu là anh đây đó, biết không?

Harry nghe xong, lại nhìn ta một hồi, cái nhìn đó tràn đầy kính nể, kính nể sự chín chắn, thông thái của ta!

Harry không nói lời nào, ta cảm thấy rất bình thường. Bởi vì mấy đứa em kia của ta cũng chỉ biết a ê này nọ, hoàn toàn không thể nói lưu loát được như ta, tính ra Harry cũng chẳng lớn hơn bọn nó mấy ngày, nên cũng có thể hiểu được. Nhưng ngay cả a ô uông uông gì đó Harry cũng chẳng nói, chỉ từ một điểm này, ta cho là nó đã đủ tư cách làm đàn em của ta. Đàn em của ta nên như vậy, trầm mặc, tỉnh táo, như một bức tượng.

Cứ như vậy, ta và Harry ở chung như hình với bóng đã được một tháng. Từ lúc ban đầu hờ hững càng về sau Harry đã biết chờ ta thử độc xong mới ăn. Đây là thói quen tốt ta đã bồi dưỡng cho nó. Chị chủ thấy ta thích, vào lúc ta được một tháng tuổi đã bắt đầu không cho ta uống sữa nữa, thử đút ta ăn đồ ăn mềm đó. Lúc nào chén của ta và Harry cũng đặt cùng nhau. Kể từ khi có chén riêng của mình, ta không thử độc giùm Harry nữa. diên/alnđàn.len/lihquys.đon Lúc ăn cơm bọn ta sẽ mặt đối mặt, so xem ai ăn nhanh hơn. Lần nào cũng là ta ăn xong rồi, Harry thì vẫn còn thong thả nhấm nháp. Sau vô số lần chiến thắng, ta bỗng cảm thấy thật cô độc, cầu được bại!

Mỗi lần nhìn bọn ta ăn, chị chủ thường sẽ cảm thán một câu, “Trời ạ! Anh hai, em nhìn mình kìa, hất hết đồ ăn ra đất thế này! Em phải học tập Harry đi, nó chưa từng làm rơi một hạt nào ra đất hết!”

Nghe vậy, để không trở thành đặc biệt, ta vội nói với Harry, “Cậu mau hất một viên ra ngoài đi, nếu không anh sẽ bị chị chủ nói là không ngoan đó!”

“Em nhìn Harry đi, lần nào nó cũng ăn rất gọn gàng, mặc dù em ăn nhanh, nhưng cứ làm đổ đầy đất như vậy….” Đúng lúc này, một viên đồ ăn từ trong chén của Harry bay cái bụp ra ngoài, đập xuống đất.

Ta co giật khóe mắt, không biết phải nói gì: người anh em à, anh bảo cậu hất một viên thì cậu hất một viên thật à?!

Thôi, kệ đi! Thế này cũng đủ chứng minh Harry với ta là nói gì nghe nấy rồi!

Ta ngước đầu nhìn chị chủ với đôi mắt lấp lánh, thấy không, Harry cũng làm đổ đồ ăn đó!

Chị chủ bó tay, không trách ta ăn dơ nữa! Hi hi!

Chương 2

Ăn cơm xong, ta và Harry nằm dưới cửa sổ phơi nắng, ánh nắng ấm áp khiến ta đột nhiên cảm xúc dâng trào.

“Lúc cậu mới tới anh chỉ vừa được nửa tháng tuổi, nay anh đã hơn hai tháng tuổi rồi, thời gian trôi qua thật là nhanh, đúng không!” Ta vừa nói vừa dùng móng đụng đụng Harry.

Harry vẫn trước sau như một, không hề để ý ta. Nó có vẻ u buồn, nhưng ta lại chẳng biết nó đang u buồn vì chuyện gì. Rất có thể là do bị người chủ trước vứt bỏ nên Harry không muốn làm bạn với con người, hoặc thậm chí là một con chó như ta nữa. Nỗi đau quá khứ khiến nó mắc chứng tự bế.

Sự u buồn của Harry khiến ta cảm thấy nó rất ‘nghệ sĩ’, kiểu ‘nghệ sĩ’ này là loại hình ta luôn hướng tới, bởi vì ta cũng muốn trở thành một người có ‘máu nghệ sĩ’. Nhớ năm đó, lúc ta mười sáu mười bảy tuổi, cũng hay viết một vài đoản văn về những nỗi ưu thương người đời khó mà hiểu nổi. Giờ một kẻ đã trải qua biết bao tang thương như ta, lại không cách nào biến những tang thương kia thành ‘văn nghệ’ được nữa rồi. Bởi vì thiếu niên ngày nay đã không còn là thiếu niên xanh mướt năm đó nữa. diễn.đàn/lekquys/đôn. Tâm hồn của ta đã từ thiếu niên xanh mướt trở thành ông cụ tóc bạc, thậm chí ngay cả tư cách trở thành ông cụ tóc bạc cũng không còn nữa, ta đã thành một con chó. Nghĩ vậy, ta thở dài ngao ngán, thành công trở nên u buồn giống Harry.

Harry nghiêng đầu nhìn ta, trong mắt có chút xíu khó hiểu, có thể là vì lần đầu tiên thấy ta biểu hiện điềm tĩnh như vậy. Ta đành hi sinh mớ ‘văn nghệ’ mới chớm của mình, nói chuyện phiếm với nó, “Bé Ba và bé Bốn đều được nhận nuôi rồi, cảm thấy thế giới không còn ồn ào như trước nữa rồi đúng không?”

“Không hẳn….”

Có tiếng! Ta cảnh giác nhảy dựng lên, nhìn xung quanh, gâu gâu gâu gâu….

“Ai? Ai đang nói đó?” Ta hùng hổ hét lên, sau đó nghiêng đầu bảo Harry, “Harry mau núp sau lưng anh! Đừng sợ! Anh sẽ cắn chết nó! Gâu gâu gâu!” Giọng của ta nghe rất phô trương.

Sau khi ta biết không phải ai xa lạ mà chính là Harry nói thì vui mừng nhìn nó, khích lệ, “Bé câm! Không ngờ cậu lại nói được! Nhất định phải ăn mừng một trận mới được! Trời đất ơi, anh kích động quá!” Bỗng nhiên có cảm giác như thây bé bi nhà mình lớn lên, mở miệng kêu pa pa vậy! 

Lúc ăn cơm, ta cắn một viên thức ăn cho chó, chuẩn bị thả vào chén của Harry, xem như phần thưởng cho nó. Nhưng ta vừa tới gần, Harry đã đá chén nó ra xa mấy bước. Ta cho là mình hoa mắt, bước lên hai bước, Harry lui về sau hai bước, lúc này ta mới biết là thật. Ta thả viên đồ ăn vào chén mình lại, cảm động nói với Harry, “Harry, cậu không cần như vậy đâu! Có điều, tâm ý của cậu anh nhận, anh sẽ ăn sạch đống này để không phụ lòng của cậu!” Thật là một bảo bối tri kỷ!

Bởi vì vui vẻ nên ta muốn ăn nhanh một chút để còn đi chơi với Harry, do đó không hề thấy được vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm của Harry sau khi nghe thấy lời ta.

Từ trước tới giờ, ta thản nhiên nhìn mấy em trai em gái được bạn bè của chị chủ nhận nuôi, lại quên mất rồi sẽ có ngày ta và Harry cũng được nhận nuôi. Hiện tại, trong nhà chỉ còn lại Layla, ta và Harry. Mặc dù ta và Layla không có tình cảm thân thiết gì, nhưng ta lại rất lưu luyến anh chị chủ, chủ yếu là vì hài lòng với sự chăm sóc tận tình của hai người họ. Họ có kinh nghiệm nuôi thú cưng, lại có tố chất, có giáo dưỡng, đối xử dịu dàng, không la mắng bọn ta, có thể nói là hai người chủ tốt hiếm có. Còn Harry, ta khó có thể tưởng tượng được, nếu xa ta, nó phải đối mặt với thế giới hiểm ác này như thế nào? Nó ngây thơ đáng yêu, còn ít nói đến mức gần như câm, không có ta…. nó làm sao sống nổi?!

Dĩ nhiên, bản thân ta cũng rất không nỡ rời xa nó!

Để có thể tiếp tục sớm chiều làm bạn với Harry, ta quyết định phải dùng bộ não có IQ cao ngất ngưỡng của mình giải quyết vấn đề khó nhằn này.

Một tuần sau, có một người phụ nữ chừng bốn mươi tuổi mang theo quà và con trai tới. Người phụ nữ đó nói chuyện với chị chủ một hồi. Sau đó, chị chủ dẫn người đó và con trai tới trước mặt ta. Cậu con trai chừng mười lăm tuổi, ngồi xổm xuống định sờ đầu ta. Ta lập tức chạy tới trước mặt Harry, ép nó nằm xuống, nói, “Yên tâm, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở cùng nhau! Anh sẽ nghĩ cách cho họ nhận nuôi cả hai chúng ta, như vậy chúng ta lại có thể vui vẻ chơi đùa với nhau rồi!”

Chị chủ thấy ta như vậy bèn nói, “Chị xem đoạn clip em gởi chưa? Anh hai có hơi bướng bỉnh một chút! Còn bên cạnh là bạn nó, hai đứa thân lắm!”
Người phụ nữ gật đầu một cái, cười híp mắt nói, “Nó rất hoạt bát! Con chị thích lắm, cứ hối chị mau tới nhận anh hai về, ngay cả tên cũng nghĩ xong luôn rồi!”

Chị chủ cười nói, “Sao con bé nhà chị không tới luôn?”

“Chủ nhật con bé có lớp học thêm nên không đi theo được.”

Cậu bé không giận việc ta bỏ chạy, lại đi tới trước mặt ta và Harry, vui vẻ lôi di động ra bắt đầu chụp ta và Harry, “Mẹ, hai đứa nó dễ thương quá! Chắc chắn chị hai sẽ rất thích!”

Người phụ nữ đưa cái lồng dành cho thú cưng cho cậu con trai, nói, “Con bỏ vào đi, xong rồi mình đi đón chị hai về luôn!”

“Dạ!” Cậu con trai cất điện thoại di động vào túi, vươn tay muốn ôm ta.

Ta vội vàng lật người, dùng bốn chân ôm chặt lấy Harry, biểu đạt ý không thể chia lìa, giả bộ yếu ớt ngao ngao ngao mấy tiếng. Có lẽ do ta diễn quá thật, nhất thời cậu bé không biết phải làm sao.

Đúng lúc này, Harry lại đẩy ra ta!

Nó không muốn ta phải khó xử! Nó thật lương thiện!
Ta vừa bò vừa lăn qua, quấn lấy Harry như một con bạch tuộc, cảm xúc dâng trào, nói, “Không! Tuyệt đối không! Anh nhất định sẽ không bỏ cậu một mình đâu! Cậu không cần phải giả bộ, anh biết cậu cũng không muốn rời xa anh mà!”

“….” Harry bình tĩnh nhìn ta không nói lời nào. Nhất định là nó đã bị hành động của ta cảm động tới mức sắp khóc, chỉ là cố nhịn không cho lệ nóng trào ra thôi!

Cậu con trai nghiêng đầu nhìn mẹ mình, giọng nói lộ vẻ không nỡ, “Hai đứa nó thương nhau như vậy….”

Ta hợp thời gâu gâu hai tiếng, khiến cho không khí biệt ly càng thêm bi thương.

Người phụ nữ thấy vẻ năn nỉ trên mặt con trai, bèn nói với chị chủ, “Chú chó Harry này có người nhận nuôi chưa em?”

Chị chủ lắc đầu nói, “Bé Harry này là của nhà hàng xóm, bị bỏ rơi nên không có giấy tờ gì hết, vì vậy trước mắt vẫn chưa có người nhận nuôi!”

Mắt cậu con trai sáng lên, vui vẻ nhìn ta và Harry nói nhỏ, “Hai đứa có thể ở chung với nhau rồi!”

Ta vui sướng nói với Harry, “Chúng ta có thể tiếp tục bên nhau rồi!”

Hình như người phụ nữ vẫn còn hơi do dự, nhưng thấy con trai vui vẻ như vậy, đành nói với chị chủ, “Vậy chị có thể dẫn cả hai đi luôn không?”

Chị chủ vui mừng nói, “Dĩ nhiên là được rồi! Em còn đang lo không biết phải sắp xếp cho Harry thế nào đây, nếu vẫn không có ai nhận nuôi em định sẽ để nó ở đây luôn, giờ chị chịu nhận cả hai thì còn gì bằng nữa! Huống chi, hai đứa nó luôn quấn quýt, hẳn là cũng không muốn tách ra đâu!”

Ta gật đầu không ngừng, đúng vậy, đúng vậy, bọn ta rất thân thiết! Ta vui sướng không kiềm được, dùng đầu cọ cọ cổ Harry. Cậu con trai thấy lại lấy di động ra chụp liên tục. diễn/lđàn/leke/lquys.đôn Nói thật, ngay cả ta nhiều khi soi gương còn bị vẻ dễ thương của mình mê hoặc nữa là, cho nên ta rất thông cảm cho hành động điên cuồng lúc này của cậu con trai.

Ai bảo bọn ta đáng yêu quá làm chi!

Chó vàng bọn ta là đáng yêu bẩm sinh, lúc nhỏ dễ thương không ai bằng, lớn lên lại đẹp trai ngời ngời, ai dám tranh chứ!

Trời sinh thiên cốt!

Được rồi, ta thừa nhận, hiện giờ Harry cũng rất đáng yêu, rất dễ thương. Chỉ là không đáng yêu bằng ta thôi….

Chương 3

Chủ mới đặt tên cho ta là Phì Phì, thật khó có thể tiếp nhận cái tên này, nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn. Ta gâu gâu hai tiếng bày tỏ kháng nghị, chủ mới lại nhận định rằng ta đang hớn hở tiếp nhận tên mới. Trời ạ!!

Tên mới của Harry là An An, so với tên mình, ta cảm thấy cái tên An An thật sự là quá tuyệt vời. Chủ mới nói bởi vì ta trông mập phì nên gọi Phì Phì, nếu là vì lý do đó thì ta thà được gọi là Ụt Ịt hay Ủn Ỉn gì đó còn hơn. Về phần Harry, tên An An là vì nó luôn rất an tĩnh. Điều này thật sự đã cho con chó có tính tình hoạt bát như ta một kích hết sức nặng nề. Nhớ lúc xưa, vừa sinh ra mấy ngày, ta gầy nhất bọn, thon thả nhất bọn, để đuổi kịp tốc độ trưởng thành của các em, ta mới phải ăn thành một đứa mũm mĩm dễ thương như bây giờ chứ bộ…. Chẳng lẽ chủ mới đang nhắc khéo ta ăn quá nhiều?

Tóm lại, ta và An An đã ở nhà mới được một tuần, thích ứng rất tốt. Bọn ta chưa biết bà chủ mới tên gì, nhưng đã biết tên của cô con gái và cậu con trai nhờ nghe bà chủ gọi lúc ăn cơm. Tên ở nhà của cậu con trai là Kỳ Kỳ, học sinh cấp hai, còn cô con gái là Trừng Trừng, lớp mười hai.

Bình thường, ông chủ ăn sáng xong sẽ đi làm, trưa ăn cơm ở công ty, chiều về ăn cơm, thỉnh thoảng có tiệc xã giao thì thôi luôn. Kỳ Kỳ và Trừng Trừng cũng tương tự, trưa ăn cơm ở trường, bữa nào có lớp học thêm thì ăn tối ở ngoài. Căn cứ quan sát của ta, tạm thời chưa thấy bốn người này có sở thích kỳ lạ nào, vợ chồng hòa thuận ân ái, cô con gái về nhà là chui tọt vào phòng không ra, cậu con trai thì tính tình lương thiện, chăm sóc ta và An An rất tận tâm.

Trong lúc mọi người đi học đi làm, bà chủ vội việc nhà, ta và An An là nhàn nhã nhất. Cuối tuần Kỳ Kỳ sẽ dẫn bọn ta đi loanh quanh tản bộ trong công viên dưới chung cư, tối sẽ chơi với bọn ta một lát rồi mới đi ngủ. À…. Thật ra, bình thường là chọc ghẹo ta, còn An An thì đứng một bên nhìn trò vui…. Bởi vì An An quá an tĩnh, dù Kỳ Kỳ có dụ dỗ cách mấy nó cũng cứ thờ ơ với xung quanh, ta nhìn không nỡ đành phải bấm bụng gánh vác công việc đem đến niềm vui cho mọi người, tránh để cả nhà chủ mới lại ghét bỏ chúng ta không biết điều, hết ăn lại nằm, lười biếng thành tánh,  mà đuổi bọn ta ra cửa thì thê thảm lắm.

Ây da, ra xã hội lăn lộn kiếm ăn, an tĩnh như An An là không được rồi, rất dễ bị ‘thất sủng’.  Ta chỉ cần tưởng tượng tới cảnh bọn ta bị ghét bỏ, bị bỏ đói bỏ lạnh là đã không chịu nổi rồi. Vì vậy ta phải đảm đương việc chăm lo cho An An, để nó được hạnh phúc. Đó là bổn phận của một đàn anh phải làm. Nhưng ta không định nói cho An An biết, bởi vì ta muốn nó có một cuộc sống vui vui vẻ vẻ không có bất kỳ gánh nặng tâm lý gì, chỉ muốn làm một vị anh hùng thầm lặng, vô tư hi sinh!

Từ sau lần An An nói được hai chữ kia, nó lại khôi phục trạng thái trầm mặc không nói, có lúc ta nói nó đang giả bộ cao thâm, nhưng vẫn nghĩ tính cách của nó có vấn đề là do từng bị tổn thương. diễn.đnàn/lleenasquys.đônn Nghe chị chủ cũ nói, chủ trước của An An là đôi vợ chồng trẻ có một đứa con trai ba tuổi, lúc đầu đứa bé kia rất thích An An, qua một hồi lại không thích nữa, đôi vợ chồng kia thấy vậy bèn đổi một con thỏ cho con trai họ chơi, bỏ rơi An An. Nếu không nhờ chị chủ của Layla phát hiện ôm về, đoán chừng trên đời này lại có thêm một chú chó lang thang tội nghiệp.

Thật là một đứa bé đáng thương!

Hôm nay là chủ nhật, Kỳ Kỳ lại đeo dây dắt bọn ta ra cửa, rồi đi thang máy xuống lầu tản bộ.

Ta đã lâu không được xuống lầu chơi nên rất hưng phấn, hít sâu mấy hơi rồi mới nói với An An, “Lại được đổi gió rồi!” Bởi vì ta biết An An sẽ không đáp lại, nên cứ tiếp tục tự nói tự đáp, giơ móng chọc chọc An An, giục nó, “An An, chạy đi! Nhanh lên nào….”

An An lườm ta một cái, không thèm đáp, nhưng vẫn đuổi theo, thậm chí còn vượt qua ta nửa cái đầu.

Kỳ Kỳ thấy bọn ta chạy, cũng từ đi bộ đổi thành chạy bộ xem như rèn luyện thân thể. Ba bọn ta cứ thế chạy mấy vòng quanh khu khu chung cư.

Bọn ta đang chạy, đột nhiên có một con chó Samoyed choai choai xông ra từ bụi cỏ đối diện. Ta thấy nó có vẻ đáng yêu chỉ mỉm cười nhìn lướt qua một cái rồi thôi, không quan tâm tới nữa, thấy An An sắp vượt, vội vàng tăng tốc, sau khi vượt qua được An An rồi thì hả hê quay lại nhìn nó cười to.Ha ha, thắng cậu rồi!

Ta thấy mặt An An căng thẳng, nghĩ là nó tức giận, đang định quay lại an ủi để nó đừng dỗi, đừng nản chí, lần sau nhất định có thể vượt qua ta. Dĩ nhiên an ủi chỉ là an ủi. Có điều, ta chưa kịp nói thành lời thì đã bị một bàn chân lớn đè bẹp đầu xuống đất.

A!

Ta cố ngước mắt nhìn lên, con Samoyed trông như thiên thần kia đang nhìn ta với ánh mắt hung ác, khiến ta sợ tới mắt trợn tròn mắt…. Tình huống gì đây?!

Trời ơi! Nó xem ta không khác gì một trái banh, giơ vuốt đá ta sang một bên.

Ta vội lật người lại, phát hiện trước mặt xuất hiện một cái mông thật tròn, là An An! Ta núp sau lưng An An, nghiêng đầu nhìn con Samoyed to hơn bọn ta gấp mấy lần kia, thầm oán: ỷ lớn bắt nạt nhỏ, thật không lễ phép! Chó nhà ai vậy? Đã không có dây cũng chẳng có người trông nữa chứ!

Quên nói, An An lớn tuổi hơn ta cho nên hình thể cũng to hơn ta một chút, khiến ta cảm giác rất an toàn, và rất cảm động, thật là không ngờ vào thời khắc mấu chốt An An lại xuất hiện,! Quả nhiên là nó vẫn quan tâm ta, chỉ là không giỏi thể hiện thôi (sau này khi càng hiểu An An hơn ta mới biết, không phải nó không giỏi thể hiện mà là không thèm để ý ta đó thôi! Hu hu!)
Thật ra con Samoyed này cũng không to lắm, chỉ là to hơn hai bọn ta thôi, cho nên lúc đầu ta mới bị dọa sợ, lúc này thấy nó và An An mắt đối mắt, ta vội xen vào, kêu ẳng ẳng hai tiếng.

Muốn gì? Ai sợ ai! Bọn tao không sợ mày đâu!

An An thấy ta cố ý khiêu khích khiến tình hình càng trở nên gây cấn thì nghiêng đầu liếc ta một cái, cảnh cáo ta yên lặng. diễn.đàn/llleq,úydoddon. Ta vội lui về sau, không nói nữa. Trong lòng lại oán thầm: tính ra ta vai vế lớn hơn An An, vả lại khắp quanh đây chó người gì ta đều biết hết sao phải chịu cảnh cáo của nó chứ? Hơn hết, ánh mắt vừa rồi của thằng nhóc này rất lạnh lùng và chững chạc, không có chút ngây thơ nào đúng với lứa tuổi hết, đứng đối diện với con Samoyed kia vẫn rất có khí thế.

An An và con Samoyed nhìn nhau một hồi, đột nhiên con Samoyed nháy nháy mắt, xoay đầu vọt đi. 

Từ nãy tới giờ Kỳ Kỳ vẫn đứng sau lưng bọn ta không can thiệp, có lẽ là do nghĩ rằng bọn ta đang đùa nhau, nên thấy con Samoyed kia chạy mất bèn an ủi, “Có thể là nó chạy đi tìm chủ rồi, dù sao cũng cùng một chung cư, sau này sẽ có cơ hội gặp lại, chúng ta đi dạo tiếp thôi!”

An An xoay người, lướt qua ta. Ta đuổi theo chân nó, vui vẻ gọi, “An An ~ ~ ~”

An An mặc kệ ta.

Ta tiếp tục hớn ha hớn hở gọi tên nó.

Rốt cuộc An An cũng chịu đáp lại, giọng nói vô cùng mất kiên nhẫn, “Cái gì?”

Ta nhìn An An với vẻ khiếp sợ, An An đã phát ra câu thứ hai! Ta kích động nhào lên, định bổ vào người An An, nhưng bị nó phát hiện ý đồ, vội né sang một bên khiến ta chụp hụt, gặm đầy một miệng cỏ. Ta nhổ đất và cỏ trong miệng ra, tiếp tục theo sát An An, không biết xấu hổ lớn tiếng yêu cầu An An gọi ta một tiếng ‘anh hai’, quên mất cám ơn việc vừa nãy nó đã xông ra giúp ta. Mặc dù An An lớn hơn ta một tháng tuổi, nhưng về tuổi tâm lý thì ta dư sức làm anh hai của nó, cho nên để nó kêu ta một tiếng anh hai ta chẳng thấy có gì áy náy hết.

Dọc đường đi An An lại chẳng phát ra một câu nào nữa. Đúng là bắt An An nói chuyện còn khó hơn cả trăm lần việc trúng số độc đắc! Nó thích làm chó câm tới vậy sao?

“Có điều, An An nhà chúng ta mặc dù là bé câm, nhưng thời khắc quan trọng vẫn là một chú chó có thể nhờ cậy được….” Ta nhìn bóng lưng An An, tự lẩm bẩm, không thể không thừa nhận, ngay khoảnh khoắc An An xông ra chắn trước mặt ta, ta đã bị mê hoặc bởi vẻ đẹp trai ngời ngời của nó.

Chương 4

Buổi tối, ta và An An nằm trong ổ. Cửa sổ phòng khách không treo rèm, có thể nhìn thấy bầu trời đêm bên ngoài. Tối nay cực kỳ nhiều sao, đẹp khó nói thành lời. Ta nghiêng đầu, nhờ ánh trăng thấy An An đang nhắm mắt, dùng móng đụng đụng nó, không biết nó đã ngủ hay chưa.

“An An….” An An không thèm để ý đến ta giống như trong dự kiến. Ta giơ chân đạp nó một phát. Không để ý ta, hai phát, không để ý ta, ba phát…. An An nhấc chân đạp ta một cái thật mạnh, có thể nói là vô cùng hung ác, khiến ta văng vào một góc của ổ chó, xa tới mức có thể nhét thêm một con chó nữa vào giữa bọn ta luôn! Sau đó nó lật thân, đưa lưng về phía ta, ngủ tiếp.

Ta thở dài, thật là một đứa trẻ bướng bỉnh, tiếp tục ngắm sao.

Có lẽ do ban ngày ngủ nhiều, lúc này ta không hề thấy buồn ngủ tí nào.

Ta vẫn nhớ mình tên Giang Ôn, cha mất sớm, mẹ tái giá lúc còn rất nhỏ, có một em trai cùng mẹ khác cha, nhưng chẳng liên quan gì lắm bởi vì ta ở với bà nội từ nhỏ. di,"ễn.đàn.lê,q;muý,đ",ôn Lúc ta học đại học năm ba thì bà nội qua đời, sau khi tốt nghiệp đại học, không còn gì vướng bận nữa, nên quyết định ở lại Phượng Châu làm việc, công tác hơn hai năm, quen không ít bạn bè chung chí hướng. Trong công tác ta hòa đồng với đồng nghiệp, trong cuộc sống cũng chẳng có gì ưu sầu. Về phần đã chết như thế nào thì ta thật sự không thể nhớ nổi, hình ảnh cuối cùng trong trí nhớ là ngày đó ta lái xe chở một người bạn đang say rượu, hẳn là đã xảy ra sự cố ngoài ý muốn. Thật ra có tai nạn xe cộ không ta không rõ lắm, giờ nghĩ lại, không phải ta đụng người ta thì là người ta đụng ta thôi, chẳng biết người bạn ngồi ở ghế phụ kia ra sao rồi. Nhưng phải nhấn mạnh một điều là ngày đó lúc đi gặp mặt bạn bè, ta biết mình phải lái xe nên không dám dính một giọt rượu nào hết.

Không uống rượu, lại lái xe rất đúng luật, vậy tại sao lại xảy ra tai nạn? Việc này muốn tra cũng dễ, chỉ cần tìm mấy tờ báo trong mấy ngày gần đó đọc tin thử là biết ngay thôi.

Hiện tai ta quá lùn, quá nhỏ, quá vô dụng, chưa đụng được máy vi tính của Kỳ Kỳ. Chờ lớn lên chút nữa ta sẽ lên mạng tra thử,  chỉ cần xác định người bạn kia bình an vô sự là được. Đoán chừng thân xác ta đã sớm tan thành mây khói, nên chẳng còn trông mong gì nữa, chỉ có thể tiếp tục sống dưới thân xác một con chó thôi.

Thẩn thờ một hồi ta lại nghĩ đến chuyện xảy ra lúc tản bộ, giờ nhớ lại hành động của An An, lòng ta vẫn thấy rất ấp ám, ta ngẩng đầu nhìn An An ở phía đối diện, lặng lẽ dịch thân, sát lại gần nó. Đứa nhỏ không khiến người ta bớt lo này, nằm cạnh nó ngủ thật ngon. Không khí yên tĩnh tốt đẹp. 

Một đêm ngon giấc.

Lúc ta mở mắt ra, chỉ còn một mình ta trong ổ. Ta nghe thấy tiếng của bà chủ, nghiêng mặt nhìn sang, phát hiện bà chủ đang trộn thức ăn cho chó, trong nhà không có người, trời đã sáng choang, hẳn là ai cần đi làm thì đã đi làm, ai cần đi học thì đã đi học hết rồi. Bà chủ chuẩn bị xong hai phần thức ăn, bắt đầu đi dọn dẹp phòng ngủ của Kỳ Kỳ. Trừng Trừng đang thời kỳ trưởng thành, rất xem trọng riêng tư, nên bà chủ đã bị Trừng Trừng nói hai lần, không để vào phòng dọn dẹp giúp nữa. Trừng Trừng sẽ tự bỏ quần áo dơ cần giặt vào cái sọt đặt trước cửa phòng. Kỳ Kỳ lại khá ngoan không thèm để ý mấy chuyện này nên không sao. Ta thấy bà chủ vào phòng Kỳ Kỳ, bèn bò ra khỏi ổ, chỉ mới lết một bước, bệnh làm biếng đã trỗi dậy không muốn động đậy gì hết, ư ử nhìn An An đang an tĩnh ăn sáng ở cách đó không xa.

“An An….” Ta gọi An An một cách yếu ớt, ý muốn nó cầm chén qua giùm.An An ngẩng đầu nhìn ta, không nói. Ta nhìn nó, nhớ ra nó chẳng phải là một đứa sẵn sàng giúp ta mọi lúc mọi nơi. Thôi vậy, ta lắc lắc móng vuốt ý bảo nó tiếp tục ăn đi. diễn.đànllkeq"Lquysdodon. Ta huy động bốn chân, lết từng chút một tới chén cơm, chỉ hai mét thôi đã tiêu hao hết cả sức lực trong người. Ta đang chuẩn bị vùi đầu vào chén thì bị an An ngăn cản, nó nói, “Vào nhà vệ sinh rửa mặt súc miệng trước đi, cậu tởm quá.” Vẻ mặt ghét bỏ của nó như muốn nói: cậu thật sự khiến tôi không cách nào ăn nổi.

Thật là mặt trời mọc ở đằng tây! An An chịu mở miệng! Nhưng vì đã có kinh nghiệm lần trước, ta chỉ thoáng kinh ngạc một chốc, tự lẩm bẩm, “Đây là câu dài nhất cậu nói với anh từ trước tới giờ đó! Xem ra năng lực ngôn ngữ của cậu đang phát triển không ngừng, quả nhiên ăn đồ ăn cho chó không phải là thừa. Thấy cậu như vậy anh rất vui! Dựa theo nghiên cứu của chuyên gia, nếu khả năng ngôn ngữ của trẻ nhỏ kém phát triển, phải thông qua giao tiếp để kích thích. Cậu có thể học được nhanh như vậy, anh cảm thấy có hơn phân nữa là do công của anh. Khả năng nói của anh có thể tính là tiêu chuẩn nhất trong các con chó cùng lứa rồi, không phải nổ chứ, bốn đứa em của anh lúc được nhận nuôi chỉ mới biết ê a một vài câu ngắn đơn giản thôi, không thể nào so với anh được!” Ta liến thoắng không ngừng, càng nói càng kích động.

An An có thể nói chuyện nhanh như vậy, nhất định là do ta đã kích thích nó.

Bỗng nhiên An An giơ chân lên đạp xuống. Ta đập mặt vào chén. Thức ăn văng ra khắp sàn. Lúc ta ngẩng đầu lên, An An và chén của nó đã cách ta cực xa…. Ta nhìn An An với ánh mắt thương tâm. “Trên đời này, khoảng cách xa nhất là cậu ở phía đông ăn cơm, anh lại ở phía tây….”

“Tôi cho là cách xa cậu một chút có thể giúp tôi không bị mớ ghèn trong mắt cậu làm cho mắc ói, nhưng không ngờ cách xa như vậy, chúng vẫn hiện lên rất rõ ràng trong tầm mắt của tôi.”

“Trời! Cậu có thể nói dài như vậy luôn à?! Có điều, baby à, câu này của cậu thật không văn nghệ một chút nào! Mục tiêu của chúng ta là thanh niên văn nghệ thời đại mới, không phải thanh nhiên thô tục thời đại mới!” Chờ lớn lên hẳn thành đàn ông thô tục cũng không muộn, thừa dịp còn nhỏ thì cứ dễ thương đi.

Kết cục…. ừ thì, An An đánh ta một trận.

Chương 5

“Phì Phì, mau tới đây! Đừng chạy lung tung, chúng ta sắp đi rồi! Em xem, An An ngoan biết bao nhiêu!” Kỳ Kỳ vừa nói với ta, vừa chỉ tay vào An An đang nằm trong lòng Trừng Trừng. Sau đó, Kỳ Kỳ đi vào phòng ngủ lấy đồ, ta xông ra khỏi phòng tắm. Khốn kiếp, đã nói là chơi trốn tìm (chớ khinh bỉ bọn ta chơi trò ấu trĩ, làm chó thật sự rất nhàm chán!), chờ cả ngày An An không tới bắt ta không nói, ra khỏi phòng tắm lại thấy An An đang được Trừng Trừng ôm, đúng là đồ thấy sắc quên nghĩa, thấy sắc quên nghĩa!

“Không phải đã nói sẽ chơi trốn tìm? Sao cậu không đi tìm anh?” Ta nói xong, nhảy dựng lên muốn nhìn mặt An An. Nó từ trên cao liếc xuống, ánh mắt giống như đang nhắc nhở: tôi chưa hề nói sẽ chơi một trò ấu trĩ như vậy với cậu.

Ta lập tức nổi điên, nhảy nhót muốn nhìn thẳng vào mắt An An, vừa nhảy vừa vu oan cho An An, “Đồ háo sắc! Không được ‘ăn đậu hũ’ của thiếu nữ! Chúng ta phải làm thanh niên tốt!”

An An chưa kịp nói gì thì Trừng Trừng thấy ta đang nhún lên nhún xuống như một cái lò xo, nói, “Phì Phì, em béo quá rồi, chị ôm không nổi đâu, để Kỳ Kỳ ôm em xuống!”

Quả là họa vô đơn chí! Những lời này chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa, ta lập tức cảm giác đau thấu tim gan, ruột đứt từng khúc! Ta lảo đảo lùi về sau, bên tai dường như nghe thấy tiếng cười khẽ của An An, dám cười anh?! Thiên sứ nhỏ Trừng Trừng sao chị có thể nói em như vậy chứ?! Em không mập chút nào, chỉ là có chút thịt thôi mà!

Trừng Trừng thấy ta lùi về sau, nói tiếp, “Ha ha, trông em cứ như một quả bóng đang lăn qua lăn lại ấy!”

Ta nhìn Trừng Trừng với ánh mắt đau đớn, An An đã quay mặt đi không nỡ nhìn thẳng. Các người….

Kỳ Kỳ không hề biết đã xảy ra chuyện gì, đeo ba lô chạy ra khỏi phòng ngủ, ôm lấy ta, lắc lắc hai cái rồi nói, “Nặng quá! Đi, chúng ta xuống lầu thôi!”

Mệt tim quá, lúc mới quen thì kêu người ta là bé dễ thương, chơi chán rồi giờ kêu người ta là bé phì phì, bé mập mạp….

Lượng tâm của mấy người để đâu rồi!

….

Kỳ nghỉ Quốc Khánh, cả nhà đi cắm trại. Ông chủ lái xe, Trừng Trừng và Kỳ Kỳ ôm An An và ta ngồi ở ghế sau. Bà chủ là người cuối cùng lên xe, thắt dây an toàn xong nghiêng đầu dặn hai con nhớ thắt dây an toàn, sau đó quét mắt về phía ta đang nằm trong ngực Kỳ Kỳ, trầm tư một lát mới nới với ông chủ, “Hình như Phì Phì lại mập? Như vậy được không anh? Có nên hạn chế lượng ăn của nó không?”

Ta cảm thấy hôm nay hoàn toàn không phải ngày đi chơi mà là ngày cả nhà ngược đãi ta bằng ngôn ngữ, người sau càng ác hơn người trước! Hạn chế lượng ăn?! Quá tàn nhẫn! dn;;iễn/đàn/leq,qu;ý,đm"ôn Ta cảm thấy ta ăn không hề nhiều tí nào, ta và An An ăn có hơn kém nhau bao nhiêu đâu, bằng nhau đấy chứ! Sao lại độc ác với ta như vậy?! Khóc! Vốn một ngày ăn có mấy lần như vậy đã quá đáng lắm rồi giờ còn muốn hạn chế lượng ăn nữa, tin dữ này khiến trước mắt ta tối sầm, nghĩ lập tức hôn mê luôn cho rồi.
Lúc này, giọng của ông chủ vang lên, “Nó còn nhỏ, mập một chút cũng không sao, chờ nó lớn một chút nếu vẫn mập như vậy thì hẵng hạn chế lượng ăn cũng không muộn.” Đúng vậy, đúng vậy! Ta vô cùng đồng ý, gật đầu lia lịa.

Chủ gia đình vừa lên tiếng, đề tài này lập tức được bỏ qua, ta cúi đầu, âm thầm thở phào một hơi.  Ta ngẩng đầu nhìn An An, hừ, cũng chẳng gầy hơn ta bao nhiêu, chỉ có thể nói là cân đối hơn thôi…. cao hơn ta một chút.

An An đang nhắm mắt, hình như nhận thấy tầm mắt nóng bỏng như tia X của ta, hí mắt nhìn lại. Ta giơ móng vuốt chào nó, “Hi, anh muốn nói với cậu…. Này, anh còn chưa nói xong, mau mở mắt ra! Không biết kính trọng anh hai gì hết!”

Chắc là ta nói nhao nhao quá dữ, An An đành phải mở mắt ra một lần nữa, vung móng vuốt tới, ấn đầu ta xuống đùi Kỳ Kỳ, ý bảo ta câm miệng.

Trừng Trừng thấy vậy nói với Kỳ Kỳ, “Em nhìn kìa, hai đứa nó chơi vui thật!”

Cái gì gọi là bọn ta chơi thật vui chứ, rõ ràng là nó đang bắt nạt ta! Nhìn kiểu gì vậy?!

Chờ An An thu hồi gông cùm rồi, ta tức giận ngẩng đầu nói với nó, “Sao cậu có thể đối xử với anh hai như vậy? Cậu quên mất anh đã yêu thương cậu thế nào sao? Anh giúp cậu không phải khổ, không phải lo, không phải sống đầu đường xó chợ, không phải sống không nơi nương tựa….” Ta nhớ đã từng đọc đoạn văn kia trên một trang web nào đó, rất thích hợp dùng vào lúc này. Nói một hồi ta cũng bị chính lời của mình cảm động tới mức sắp lệ nóng đầy mắt nhưng An An vẫn lạnh lùng ấn chặt đầu ta xuống đùi Kỳ Kỳ một lần nữa, không cho ta mở miệng. Ta kêu ư ử giãy giụa, bỗng hiểu ra, An An là đang biết lỗi. Ôi, sao ta chậm tiêu quá, An An sống nội tâm, chắc chắn sẽ không có khả năng dù là răn dạy cũng mở miệng thành văn được như ta. diễn/đàn///lêq,qu:"ý,đô"n Nhất định là nó đang xấu hổ, nên không thể làm gì khác hơn là thể hiện bộ dáng xấu hổ cho ta xem, để ta đừng nói nữa.

Ha ha, ta thật thông minh!Được rồi, không nói nữa.

Quả nhiên, An An thấy ta không nói mấy lời khiến nó xấu hổ là lập tức buông móng vuốt ra, xoay mặt, không để ý tới ta.

Ta lắc lắc đầu, xoa xoa lỗ mũi vừa bị ấn đau, cũng nhắm mắt lại, nghỉ ngơi dưỡng sức để chờ tới chỗ cắm trại sẽ ăn uống thỏa thích một bữa!

….

Chỗ cắm trại là một nơi kế núi gần sông, cây cối sum xuê, ưu điểm là ít người hơn mấy nơi chuyên dành cho cắm trại, ngoại trừ một nhà sáu người bọn ta, cũng chỉ có một vài gia nữa thôi.

Ta và An An được Kỳ Kỳ, Trừng Trừng thả xuống đất. Ta đạp chân trên bãi cỏ lành lạnh, cảm giác cái nóng trên người tiêu đi không ít, thoải mái lăn vòng trên đất rồi đứng dậy chạy đi tìm Chương Nguyệt, bà chủ của ta, nhờ ông chủ ta mới biết được. Ông chủ thích gọi vợ mình là A Nguyệt hoặc Chương Nguyệt. Còn tên ông chủ là Vương Gia Vượng. Chương Nguyệt giống chồng mình, thích gọi thẳng tên, không thích gọi mấy kiểu như anh yêu ơi này nọ. Bà chủ nói mỗi lần gọi sến như vậy sẽ nổi da gà khắp người, không được tự nhiên. 

Vương Gia Vượng đậu xe bên cạnh một gốc cây to, bắt đầu lôi đồ ra. Chương Nguyệt ngồi trên ghế xiên thịt và cánh gà đã ướp gia vị đầy đủ vào từng xiên. Trừng Trừng thấy ta và An An không chạy loạn, cũng ngồi xuống phụ mẹ xử lý đồ ăn. Vương Gia Vượng thì lo dọn than nhóm lửa, xong xuôi mới kêu Kỳ Kỳ phụ dựng lều, tổng cộng là hai cái.

Dựng lều xong, hai cha con xách cần câu ra hồ câu cá. Qua một hồi, thịt nướng chín gần hết. Mùi thơm kích thích tuyến nước bọt khiến ta chảy nước miếng không ngừng. Nhưng tôn nghiêm của đàn ông bắt ta phải biểu hiện dè dặt. Ta đứng bên cạnh An An, nuốt nước bọt một cái, ý đồ dùng nói chuyện để dời đi sự chú ý.

“An An, cậu muốn ăn không?”

An An không nhìn thịt nướng. Nó nhìn bầu trời xa xăm. Trời xanh mây trắng, non xanh nước biếc, không khí trong lành, ta nhìn theo tầm mắt của nó, thưởng thức phong cảnh xung quanh. Một lát sau ta nói với nó bằng giọng thấu hiểu, “Cậu thật thông minh, biết dùng ngắm phong cảnh để dời đi ham muốn ăn thịt nướng của mình!”

An An nghiêng đầu liếc ta một cái, không lên tiếng.

An An không nói lời nào, ta cho là nó đã chấp nhận, cười hì hì vẻ mặt: anh biết cả rồi, nâng móng vuốt đẩy nó một cái, giữa hai ta không cần phải dùng lời nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau