DUYÊN ĐỊNH MỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Duyên định mệnh - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Sao giờ này anh còn ở đây, ko phải đêm tân hôn của anh sao.

Anh ngồi trên giường cô, tay vẫn cầm ly rượu hỉ.

- Chồng đi lấy vợ 2 mà cô ko có cảm giác gì sao.

- Cảm giác gì, tôi có quyền chọn lựa ko, anh lấy vợ 2 cũng do anh quyết định mà, anh có nói tôi ko?

Anh đứng lên tiến sát về phía cửa cô đang đứng, lấy tay tì lên cửa, áp sát cô.

- Sao cô ko van xin tôi, nếu cô van xin tôi sẽ ko lấy nữa.

- Bây giờ anh lấy người ta rồi, nói bỏ là anh bỏ sao.

- Nếu cô van xin tôi.

- Nếu lòng anh có tôi thì tôi có cần phải van xin anh ko.

- Cô ko ghen sao

- Ghen rồi tôi có lợi ích gì ko.

Anh ta bỏ đi, cô đóng cửa lại, lần đầu tiên cô đau lòng thế, tự dưng giọt nước mắt vô dụng rơi ra, nó khiến cô yếu đuối dường nào. Tuy cô biết anh ko yêu thương cô, nhưng cô thì vẫn để anh trong lòng.

.....

Ko hiểu sao phòng cô lại đối diện phòng vợ 2 của anh chứ, làm ngày nào cô cũng giáp mặt 2 người bọn họ. Cái cô ghét nhất Lâm Tuyết sáng nào cũng chưng bộ mặt hạnh phúc ra với cô, còn choàng tay Đình Phong sánh bước ngang qua cô, cô muốn ko quan tâm cũng khó.

- Rương vàng bạc vải vóc này là quà tặng của thương lái người Tây Tạng nên ai muốn gì cứ lấy.

Đình Phong nhấp trà hướng ánh mắt về rương gỗ trên sàn. Lão phu nhân có đủ rồi, nên lấy 1 ít cho người hầu cận lâu năm, rồi lão phu nhân đi niệm phật. Ở đó còn cô, Mẫn Ngọc, Đình Phong và Lâm Tuyết.

Lâm Tuyết nãy giờ nhìn chăm chú vào cái rương, đợi lão phu nhân đi xong cũng rời chỗ đứng bóp vai cho Đình Phong mà tiến lại cái rương. Lâm Tuyết lựa ra bao nhiêu là vải vóc đẹp rồi vòng ngọc, trang sức đắt tiền đưa cho người hầu ra hiệu mang đi.

- Khoan...

Tiếng nói của Ân Di làm cho mọi hành động của Lâm Tuyết bị đứng hình. Ân Di vừa tiến lại rương vàng bạc vừa thỏ thẻ.

- Lão gia, em là bà cả phải ko.

Đình Phong cũng hơi ngỡ ngàng vì câu nói ngọt ngào này của cô nên anh chỉ biết.

- Um.

Cô ra hiệu cho Tiểu Mai lại cầm đồ cho cô, cô lấy từ trên tay hầu gái của Lâm Tuyết từng thứ 1 rồi ướm lên người cô, trề môi chê bai.

- Cái này sao mà sặc sỡ quá, cái kia sao lòe loẹt quá, cái nọ sao sến súa quá... Tiểu Mai chị cho em mấy món này nè.

- Dạ em cảm ơn phu nhân.

Cô lựa thêm vài món nữa trong rương đồ cho mình.

- Lão gia, em lựa xong rồi, em xin phép về phòng trước, em mệt rồi.

Đình Phong đã xém bật cười vì thái độ ngọt nhạt của cô. Còn Lâm Tuyết thì tức chết, vì mấy món cô chọn cho mình lại bị Ân Di lấy đi cho người hầu hết. Nhưng biết làm sao được, nhà này có quy cũ lớn trước nhỏ sau, Lâm Tuyết nào dám cãi chứ.

.....

- Lão gia, cô ấy... bà cả ăn hiếp em, biết em thích mấy món kia mà lại dành với em, thật mất mặt quá à.

Lâm Tuyết trong bộ đồ ngủ reng hồng mỏng tan, dựa vào tay Đình Phong nũng nịu, Đình Phong cũng ko mấy an ủi cô, cũng chỉ ừ è cho qua. Thấy thái độ lơ lửng của Đình Phong nên Lâm Tuyết đổi qua thái độ khác, cô nắm tay kéo Đình Phong vào giường đè anh xuống. Cô ngồi lên người anh uốn éo gạ tình các kiểu, cô trường lên người anh cởi bỏ từng hột nút trên áo của anh. Cô hôn anh từ bên tai xuống cổ, xuống ngực, xuống rốn. Bất ngờ anh đẩy cô ra, bỏ ra ngoài.

- Hôm nay tôi mệt rồi.Lâm Tuyết lại được thêm 1 phen tức tối.

.....

Buổi trà sáng cùng lão phu nhân nay lại có thêm Lâm Tuyết. Cô mang bao nhiêu quà tặng cho lão phu nhân và Mỹ Lan.

- Lão phu nhân, đây là nhân sâm ngàn năm, con xin biếu lão phu nhân ạ. Còn đây là vải lụa thượng hạng tặng cho thím 4.

Lão phu nhân thái độ cũng bình thường, vốn dĩ lão phu nhân cũng ko thích thái độ õng ẹo của Lâm Tuyết.

- Được rồi, sao mấy tháng rồi mà cô cũng chưa có gì.

Lâm Tuyết hiểu ý, lấy tay che miệng cười cợt nhã.

- Dạ lão phu nhân, mấy tháng nay tối nào lão gia cũng sủng con, lão gia còn cho con sâm để giữ sức nữa.

Lâm Tuyết đưa ánh mắt chiến thắng về phía Ân Di, nhưng tâm Ân Di vẫn bình thản lắm.

- Lão gia nói từ từ rồi sinh con, để lão gia... thoải mái đã, thật là... xấu hổ quá ạ.

Lão phu nhân cũng ko nói gì, chỉ ùm 1 tiếng rồi bỏ đi, chỉ có người hài lòng nhất là Mỹ Lan.

.....

- Phu nhân, phu nhân ko bực bội sao, thái độ vừa rồi rồi của bà 2 thật là làm em ko chịu nổi.

- Bực bội thì được gì hả em, người ta họ yêu thương ai là quyền của người ta, mình có tư cách bực bội sao.

- Nhưng em tức thay cho phu nhân.

Cô ngồi trong đình nhìn ra hồ sen, thả hồn theo gió, ko biết rồi cuộc đời này sẽ đi về đâu. Cô muốn về nhà quá, cô nhớ ông với mọi người ở nhà quá, cô nhớ lũ bạn của cô quá, cái cô nhớ nhất là... tự do của cô quá nhưng cô đâu dám xin xỏ gì.

- Tiểu Mai em đã từng yêu ai chưa.

- Phu nhân em còn nhỏ mà, với em làm gì có tư cách yêu ai.
Ân Di quay qua nắm tay Tiểu Mai.

- Em cứ yêu đi nhé, hãy cứ yêu, sau này chị sẽ cho em đi lấy chồng, phải lấy người mình yêu và người đó phải yêu mình nhé.

- Thôi phu nhân ơi, em còn phải lo cho gia đình nên em từ từ thôi.

Điện thoại bất ngờ reo lên. Ai vậy, đã lâu rồi điện thoại cô chưa reo.

- Ông ạ, con đây.

- Con khỏe ko

- Dạ con khỏe.

- Chồng con có tốt với con ko, có yêu thương con ko, gia đình bên đó có yêu thương cháu của ông ko.

- Ông ơi, ông đừng lo mà, lần nào ông cũng hỏi con những câu này. Con ổn mà ông, chồng con và gia đình chồng rất yêu thương con. Ông đừng lo mà.

- Vậy được, vậy ông yên tâm rồi.

- Dạ,ông phải cố gắng giữ sức khỏe nha ông, con thương ông nhiều lắm.

Cô tắt máy, nằm lên cánh tay tì trên bàn. Cuộc đời cô vui thật, sống như bù nhìn mà chết đi thì ko thể được.

.....

- Minh Tuấn anh đến rồi sao.

- Xin lỗi đến muộn để cô chờ lâu rồi.

- Ko sao tôi cũng mới đến thôi.

- Hì, lâu quá nay tôi mới đi công tác qua đây. Tôi đem quà cho cô nè.

- Ui, sấu dầm. Anh ra tận Hà Nội à.

- Mấy hôm trước tôi đi công tác ngoài đó, nghĩ là sẽ gặp cô nên mua mấy món ăn vặt này.

- Cảm ơn anh, tôi thích ăn vặt lắm ak.

Họ nói chuyện phím thêm 1 lúc, quán cà phê người đi về bớt, lúc này anh mới lấy ra 1 món quà khác.

- Cái này tặng cô nè, cô có thể mở tại đây.

Ân Di liếm liếm mấy ngón tay rồi gở món quà Minh Tuấn đưa chi cô.

- Là nước hoa sao, thơm quá.

Ân Di đưa lên mũi ngửi ngửi.

- Thơm thật ý, cảm ơn anh nha, mùi này tôi thích lắm, mà sao... mà sao tôi...

Minh Tuấn đỡ lấy Ân Di, nếu ko cô sẽ bị ngã mất. Minh Tuấn lấy tay vỗ nhẹ lên mặt cô.

- Ân Di, cô sao vậy.. Ân Di.

Minh Tuấn ẵm cô lên đưa vào xe đã chờ sẵn bên ngoài

Chương 7

Ân Di tỉnh lại, tay bị trói vào cái cột, đầu óc cô vẫn còn lơ mơ lắm. Cô nhớ lúc đó cô đang ở cùng Minh Tuấn, sau đó cô được cho nước hoa và...

- Tỉnh rồi sao người đẹp.

- Anh... anh... sao anh lại làm thế này.

- Ko trách tôi được, trách số cô xui thôi.

- Khốn nạn, mau thả tôi ra.

Minh Tuấn cười khoái chí lắm, hắn lấy điện thoại của cô và gọi cho ai đó.

- Đình Phong, mày mau tới đây xưởng dệt cũ ở khu A và đưa cô vợ mày về nè, tiện thể đem theo 30 tỷ, đi 1 mình thôi nếu ko bảo bối mày sẽ ko toàn mạng đâu.

Đầu dây bên kia cúp máy, vội vã chạy đi....

.....

Minh Tuấn rà dao bấm trên gương mặt trắng trẻo xinh đẹp của Ân Di.

- Cô biết không, đáng lẽ tôi với cô là bạn rồi, cho tới khi tôi biết được cô là vợ của tên Đình Phong kia...

- Anh và hắn có thù hằn gì sao..

- Thù hằn???

Hắn lại cười rất to, rồi hắn nghiêm mặt hét lên.

- Mối thù giết cha đó, vì hắn ko khoan nhượng, dùng quyền lực tiền bạc lấy trọn công ty cha tôi, trong khi đó cha tôi đã nhiều lần cầu xin hắn...

Hắn ngước lên nhìn trần nhà cũ kĩ loang lỗ, có lẽ nước mắt hắn cũng trào ra.

- Cha tôi mất trắng, mất hết những gì ông gầy dựng bấy lâu, rồi ông treo cổ... tự tự. Cô biết ko, mối thù này tôi phải trả, mặc dù tôi có cảm tình với cô nhưng chỉ trách cô lấy nhầm chồng mà thôi.

- Tôi và hắn chỉ là quan hệ liên hôn, hắn sẽ ko tới đâu, vì người hắn yêu thương ko phải là tôi.

Minh Tuấn tức tối đá vào tường, đá vào lung tung.

- Tại sao chứ, tôi đã ấp ủ kế hoạch này bao lâu.

Hắn lại chuyển gương mặc, lại ngã cổ lên trần mà cười.

- Tôi sẽ có cách cho hắn lộ diện mà thôi.

Minh Tuấn bỏ đi đâu đó, Ân Di thì cố cởi trói cho mình, nhưng xem ra có vẻ khó.

.....

Hơn 3h trôi qua mà vẫn chưa thấy Đình Phong đến, hắn lại gọi cho Đình Phong.

- Mày ko cứu vợ mày sao.

- Cứu vợ?

- Mày giả ngu à, tao cho mày thêm 30p, mày ko tới tao bán vợ mày vào lầu xanh làm đĩ.

Ân Di nghe câu đó, sợ xanh cả ra, mồ hôi vã nhễ nhại, kêu khóc sợ hãi.

Nhưng sau 30p vẫn ko có ai đến thật, Minh Tuấn cùng đồng bọn lấy ra 1 cái máy quay phim. Hắn cho người làm nhục cô và quay hết lại, hắn định bụng làm clip đó để tống tiền Đình Phong, còn cô hắn bán cho mấy động chứa.

Cô sợ lắm, kêu khóc vẫy vùng khi 2 tên to cao kéo cô ra ngay trước máy quay.

- Ko tôi xin anh đừng làm thế, anh thù ai thì kiếm người đó, sao lại bắt tôi.

- Làm thế này hắn mới có cái để bẽ mặt, để tủi nhục. Tôi sẽ quay lại, gởi cho hắn bản sao, tôi sẽ sao thêm ra nhiều bản nữa. Lấy được tiền tôi sẽ phát tán clip khắp nơi để cho hắn phải sụp đổ, phải khốn đốn, tôi mới trả được thù, tôi mới hả dạ...
Hắn lai cười và ra lệnh cho đàn em tiếp tục làm nhục cô. 1 tên bặm trợn đã xé đi cái áo cô đang mặc, cặp đào nảy nở bị chèn trong áo ngực khiến bọn hắn thèm thuồng, rồi hắn tiếp tục định xé váy cô, thì Minh Tuấn ngã lăn ra đất vì cây gậy đánh vào đầu làm hắn chảy máu và choáng váng.

Minh Tuấn đứng lên nhìn về phía đối tượng vừa đánh mình, có vẻ ko được hài lòng cho lắm.

- Tưởng ai, hóa ra là cậu 3 của gia tộc Hứa gia.

Mẫn Ngọc vẫn thủ sẵn cây gậy trên tay, ỷ vào bằng karate đai đen nên anh cũng ko ngại giao chiến với bọn này.

- Mấy người mau thả người đi nếu ko đừng trách tôi.

Minh Tuấn nghiêm mặt lại.

- Đến đây nạp mạng thay cho anh mày à, được thôi. Lên..

Ở đâu ra thêm 3 tên bặm trợn nữa, tay cầm đao, tay cầm dùi lăm lăm về phía của Mẫn Ngọc. Mẫn Ngọc chống trả quyết liệt, anh cũng bị thương đôi chút. Ân Di thì đứng nép về phía sau. Thấy tình hình ko ổn, Minh Tuấn dùng dao khống chế Ân Di.

- Mày đứng im chịu trận đi, ko là tao giết nó.

- Ko, chú 3, chú chống trả đi, mạng tôi giờ ko quan trọng nữa.

- Mày im đi.

Minh Tuấn tát cho Ân Di 1 tai trời giáng, làm máu nóng trong lòng Mẫn Ngọc trào lên, nhưng anh cũng buông vũ khí, mặc cho lũ kia đánh đập.

Minh Tuấn thấy Mẫn Ngọc đã thất thế nên chuyển mũi dao về phía Mẫn Ngọc, nhanh quá Ân Di ko kịp trở tay. Mũi dao ấy cắm ngay vào lưng Mẫn Ngọc, cũng là lúc cảnh sát tới.

Đình Phong lấy áo che cho cô, ôm cô vào lòng, cô đẩy anh ra.

- Mau... mau cứu chú 3... máu... nhiều máu...

Cô sợ hãi ngất đi trên tay Đình Phong.

.....

- Đừng, đừng làm thế, tôi xin mấy người mà, ko...

- Phu nhân, phu nhân em là Tiểu Mai đây, người tỉnh lại đi.

Ân Di choàng mở mắt, ôm lấy Tiểu Mai thật chặc.- Tiểu Mai ơi, chị sợ, chị sợ lắm Tiểu Mai ơi.

Cô khóc yếu đuối trên vai Tiểu Mai.

- Ko sao rồi phu nhân, ko sao rồi, có lão gia lo rồi.

Ân Di như sực nhớ ra điều gì.

- Mẫn Ngọc... Mẫn Ngọc... chú ấy sao rồi, chị phải đi tìm chú ấy.

Ân Di mặc kệ Tiểu Mai can ngăn, chạy chân trần trong bệnh viện tìm Mẫn Ngọc. Chạy ra ngoài hành lang cô thấy Đình Phong đứng đó, cô chạy lại níu tay áo anh mà lay.

- Mẫn Ngọc... chú ấy sao rồi, đã ổn chưa.

Giọng Đình Phong vẫn đều đều.

- Cô lo cho em chồng quá ha, chú ấy ko sao.

- Giờ này mà anh còn nói chuyện như thế được sao, chú ấy đã cứu tôi, vì tôi mà bị thương như thế.

Đình Phong nắm tay Ân Di mà kéo mạnh.

- Cứu 2 người là tôi, nếu ko dò được định vị từ điện thoại thì mấy người chết hết rồi hiểu ko.

- Vậy sao anh ko đến cứu tôi, anh nghĩ tôi ko là gì nên ko cần đến sao. Phải rồi, tôi chỉ là vợ liên hôn của anh thôi, đâu phải như ai kia.

- Nếu ko phải lúc đó Mẫn Ngọc nghe điện thoại thì tôi đã đến rồi.

- Tôi ko tin anh.

Ân Di rút tay khỏi tay anh, chạy vào phòng thăm Mẫn Ngọc. Đình Phong tức tối đấm tay vào tường, nếu ko phải lúc đó Mẫn Ngọc đến tìm anh thì đã ko ra cớ sự này, nếu lúc đó anh ko bỏ quên điện thoại ở nhà thì đâu đến nỗi.

....

Mẫn Ngọc nằm đó, băng bó nhiều nơi, còn phải thở bằng oxy nữa. Cô đau lòng lắm, cô đến bên giường nắm lấy tay Mẫn Ngọc thỏ thẻ, nước mắt nước mũi tèm lem.

- Chú 3 ơi, chú tỉnh lại đi, chú nhất định ko sao nha, tôi còn phải đền cái ơn cứu mạng này của chú nữa....

Cánh cửa phòng mở ra, lão phu nhân cùng với Mỹ Lan cũng có mặt.

- Ôi con trai tôi, con trai cưng của tôi, sao lại ra cớ sự này chứ, con mà có sao bà già này sống sao đây.

Lão phu nhân khóc lóc kêu la, tay thì đấm ngực bùng bục. Mỹ Lan cố sức can ngăn.

- Mẹ, mẹ đừng làm vậy, còn phải giữ sức khỏe nữa mẹ, chú ấy ko sao rồi mà.

Lão phu nhân chỉ thẳng mặt Ân Di mà chửi bới.

- Tại cô, đồ sao chổi, đồ đàn bà ko biết đẻ, giờ còn hại Mẫn Ngọc của tôi thế này, cô mau chết đi.

Lão phu nhân đánh vào người cô, nắm áo cô, nắm tóc cô mà lay. Cô vẫn đứng im, chỉ có Mỹ Lan hả hê.

- Mẹ, dừng lại đi mẹ, ko phải lỗi của cô ấy.

- Con còn bênh nó sao.

- Cảnh sát điều tra rồi, hắn thù hằn cá nhân với con nên mới bắt Ân Di làm con tin dụ con ra, ko may Mẫn Ngọc bị đưa vào cuộc thôi mẹ à.

Lão phu nhân lườm cô, lại bên nắm tay chăm sóc cho Mẫn Ngọc. Ân Di bỏ ra ngoài, cô ra ngoài hành lang ngồi đó bó gối, cô tự cười trong lòng, có phải chăng cô là sao chổi.

Chương 8

- Alo ba mẹ sắp về chưa, hôm nay sinh nhật của Ân Di đó.

- Ba mẹ đang ra sân bay đây, nhớ Ân Di quá.

- Thật ạ, ba nhớ mua quà cho Ân Di nhé, Ân Di chờ...

Rầm....

Cú tông khá mạnh từ chiếc xe đi ngược chiều khiến cả 2 chiếc xe đều lao xuống vực.

Ân Di chỉ nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của họ lần cuối cùng trên face time.

Đám tang diễn ra khá lớn, nỗi đau quá dày, năm đó Ân Di mới 16 tuổi, lứa tuổi của sự ngông cuồng, lứa tuổi của sự thể hiện, lứa tuổi mà nó sẽ đúng đắng hơn nếu được ba mẹ dìu dắt.

Bà nội Ân Di đã đau buồn biết bao nhiêu, đã khóc biết bao nhiêu, đã ngất đi biết bao nhiêu, bà đau buồn đến mức mà... bà ghét bỏ Ân Di. Vì ba Ân Di là đứa con bà yêu thương nhất, là đứa con luôn mang lại may mắn và hạnh phúc cho bà.

Trong đám tang đó bà đã nắm tay Ân Di thật chặt, cái chặt của đau đớn chứ ko phải cái chặt của yêu thương.

- Mày là sao chổi, lúc sinh mày ra mẹ mày đã suýt mất mạng vì băng huyết, mày đầy tuổi thì ba mày gặp biến cố lớn, giờ đây, giờ đây 2 vợ chồng nó chết là do mày, mày là đồ sao chổi, mày quả thật là sao chổi mà.

Ông đã ngăn bà lại, ôm lấy bà mà vỗ về, ông cũng đau lòng lắm, nhưng ông ko thể yếu đuối vì còn làm chỗ dựa cho bà. Chỉ có Ân Di là chạy đi trong nước mắt, chạy đi trong đám tang của ba mẹ mình.

Ko phải là cô kén chọn, ko phải cô làm cao mà vì hễ cô yêu ai người đó đều gặp biến cố, kẻ thì bị tai nạn, người thì phá sản. Cô biết cô luôn mang lại xui xẻo nên cô ko dám yêu ai cả.

Bà cô vì nhớ thương ba mẹ cô, suốt ngày khóc mãi rồi kiệt sức và mất, đã có 1 khoản thời gian dài cô tự khép kín mình lại, ko tiếp xúc với ai.

.....

- Mẫn Ngọc, chú tỉnh rồi sao, chú thấy thế nào, để tôi gọi bác sĩ.

Ân Di nhấn vào chuông báo khấn cấp, chưa đầy 5p là bác sĩ đã có mặt rồi. Bác sĩ kiểm tra cho Mẫn Ngọc và thông báo anh đã ổn. Cô mừng quá rơi nước mắt, Mẫn Ngọc chỉ nhìn cô, lấy tay lau đi nước mắt trên mặt cô.

Mấy nay ngày nào Ân Di cũng đến thăm Mẫn Ngọc, nấu rất nhiều canh bổ dưỡng cho anh, còn đút cho anh ăn nữa, những hành động đó làm Đình Phong rất khó chịu.

- Cô là chị dâu mà suốt ngày bám lấy em chồng thế kia, ko sợ mất mặt sao.

- Bám? Mất mặt? Tôi đang làm những gì tốt nhất để đền ơn ân nhân của mình, sao phải sợ.

- Mọi chuyện đều có người làm lo hết rồi, cần gì đến cô.

- Tôi....

Đúng vậy, Đình Phong nói đúng, đây cũng ko phải việc của cô.

.....

- Phu nhân, tam thiếu gia về rồi.

- Vậy sao.

Cô bỏ giở bài viết chữ hán mà chạy đi xuống, ngang đến cầu thang cô khựng lại, cô ko thể hấp tấp nếu ko mọi người trong nhà sẽ hiểu lầm, cô đi chậm nói khẽ để ra dáng là 1 phu nhân.

Ai nấy cũng có mặt đông đủ để đó Mẫn Ngọc, lão phu nhân còn cẩn thận đốt lên 1 nồi than để Mẫn Ngọc bước qua, đốt đi cái xui xẻo. Thấy Ân Di, Mẫn Ngọc vui hơn hẳn nhưng anh cũng ko thể tự nhiên như khi có mặt của 2 người.

- Chú 3 chúc mừng chú về nhà.

- Cảm ơn chị.

Tối hôm đó bỗng dưng nhà này lại được bữa cơm gia đình rộn ràng.

.....

Ân Di về phòng mình, thấy Đình Phong ở đó, cô lơ qua anh như ko thấy, cô ko muốn nói chuyện với anh.

- Cô lơ qua chồng mình vậy sao.

- Ko dám.

- Tuần sau cô đi tiệc với tôi, đây là 1 bữa tiệc khá quan trọng nên đừng làm tôi mất mặt. À, tối nay tôi ngủ ở đây.

- Vậy tôi qua ngủ với Tiểu Mai.

- Cô ko lo cho Lã thị sao.

Câu nói chốt đúng yếu điểm của cô, cô ko thể cãi, cô tự động leo lên giường quay vào trong mà ngủ.

- Cô có cảm tình với Mẫn Ngọc sao.

- Ko có.

- Vậy cô biết Mẫn Ngọc có cảm tình với cô ko.- Càng ko có chuyện đó.

- Cô giữ khoản cách với chú ấy đi, đừng để mọi chuyện đi xa hơn.

- Tôi và chú ấy ko có gì, anh đừng lấy bụng ta suy ra bụng người.

- Vậy được.

Trên chiếc giường chung nhưng 2 người lại quay về 2 hướng khác nhau, trừ đêm đó ra, thì từ lúc cưới đến giờ anh chưa đụng vào cô lần nào.

.....

- Tiểu Mai vào phòng tao lấy cho tao cái quạt tay tao để trên bàn.

- Thưa phu nhân, tôi phải lấy giấy bút cho phu nhân của tôi, phu nhân của tôi đang đợi.

Chát...

Cái bạt tai của Lâm Tuyết khiến cho bên má của Tiểu Mai đỏ lên, sưng vù.

- Láo xược, tao cũng là phu nhân của nhà này, cũng là vợ của lão gia, 1 đứa nô tì như mày mà tao ko sai bảo được sao

- Tôi xin lỗi, tôi sai rồi, để tôi đi lấy cho phu nhân.

- Được.

Tiểu Mai ấm ức lắm, từ lúc làm ở đây chưa ai đánh cô cái nào kể cả lão phu nhân, vậy mà...

.....

- Tiểu Mai, mặt em sao vậy, npis chị nghe.

- Dạ ko sao, em bất cẩn bị té.

- Bị té mà sao thế này, nói chị nghe nào.

- Em ko sao ạ phu nhân.

Tiểu Mai bỏ chạy đi, tầm 2h sau tiếng Lâm Tuyết thất thanh làm ai nấy cũng chạy ra. Lão phu nhân tức giận, gõ gậy mạnh xuống nền.

- Nhà này ko có tôn ti trật tự gì sao, muốn la muốn ré lúc nào cũng được à.

Lâm Tuyết lấy tay che mặt khóc sướt mướt.

- Mẹ ơi con bị mất đồ, mất cái vòng ngọc lúc cưới lão gia tặng con rồi.
- Mất đồ,nhà này từ xưa đến nay nhà này làm gì có chuyện đó, hay là cô để ở đâu lại quên.

- Ko mẹ ơi, lúc nãy vẫn còn mà.

- Vậy ai đã vào phòng cô hả.

- Dạ lúc đó, con...con có nhờ Tiểu Mai vào phòng...

Tiểu Mai quỳ xuống lạy lục lão phu nhân.

- Con ko có, con ko có thưa lão phu nhân, xin tin con.

Lâm Tuyết trừng mắt nhìn Tiểu Mai.

- Mày là người hầu mà bảo tin mày sao. Mẹ ơi xin làm chủ cho con.

Lão phu nhân lại gõ mạnh gậy xuống nền nhà.

- Tất cả im đi, cho người lục phòng Tiểu Mai.

3 4 người vào phòng Tiểu Mai, lục lục soạn soạn 1 hồi đem ra cái vòng của Lâm Tuyết. Mặt Tiểu Mai tái nhợt, lại quỳ lạy khiếp hơn.

- Lão phu nhân ơi, con ko có mà, ko phải con.

Lâm Tuyết vẫn đanh đá lắm.

- Ko phải mày sao lại nằm trong phòng mày chứ.

Ân Di nãy giờ ko lên tiếng, cô vẫn đứng im quan sát tình hình, lúc này cô mới có 1 cái cớ để bảo vệ Tiểu Mai.

- Thưa lão phu nhân, muốn biết ai đặt vòng ở đó thì xin kiểm nghiệm dấu vân tay ạ, thời buổi này hiện đại, công nghệ cao. Chuyện đó chắc ko khó với gia tộc họ Hứa này chứ, phải ko lão gia.

Ân Di đưa bộ mặt van xin ra với Đình Phong. Lâm Tuyết vẫn cố chen ngang.

- Vì 1 con hầu mà cần gì phải rườm rà vậy phải ko lão gia, chỉ cần đuổi nó đi là được.

Đình Phong lúc này mới lên tiếng.

- Người hầu hay kẻ ở gì, công bằng là công bằng. Người đâu, cho người mang vòng này đi kiểm định cho tôi.

Lúc này mặt Lâm Tuyết tái nhợt đi, ra bề sợ hãi.

1h sau giấy kiểm định được đưa tới, cả Ân Di và Lâm Tuyết đều lo lắng. Đình Phong đưa tờ giấy cho Ân Di xem, quả nhiên việc mất trộm này ko liên quan đến Tiểu Mai.

- Đây là tờ giấy công bố chỉ có dấu vân tay của Lâm Tuyết và hầu gái của cô ấy.

Lão phu nhân quát to.

- Láo xược, dám giở trò đó trong nhà này sao, đuổi đi hết cho ta.

- Ko lão phu nhân ơi, là do Bích Phượng, do nó bày trò, ko phải con.

Hầu gái của Lâm Tuyết lên tiếng phân bua.

- Phu nhân, do phu nhân bảo em làm thế mà, phu nhân hứa cho em tiền để trả nợ cho ba mẹ em mà.

- Im đi, mày đừng nói láo.

Đình Phong tức giận, nãy giờ anh vẫn chưa lên tiếng gì, chỉ là đang xem kịch thôi..

- Đủ rồi, đuổi hết đi, từ hôn.

- Lão gia,lão gia em sai rồi, tha cho em lần này.

Lâm Tuyết quỳ xuống nắm lấy ống quần Đình Phong mà nài nỉ. Đình Phong hất ra đi chỗ khác.

- Đình Phong anh là tên khốn, từ lúc lấy tôi đến giờ anh chưa 1 lần đụng vào tôi, tối nào anh đến phòng tôi cũng chỉ uống rượu, tôi làm thế này chẳng qua kiếm chút lợi ích mà thôi, còn anh, anh là tên khốn.

Lâm Tuyết và hầu gái cô ta được đưa ra ngoài. Ân Di nhìn anh bằng ánh mắt khác, hóa ra anh ta chưa từng sủng cô ấy, Ân Di có chút vui trong lòng.

Còn Lâm Tuyết, cô ta muốn loại đi kẻ thân cận của Ân Di để dễ bề hại Ân Di, nhưng ko ngờ lại loại chính mình

Chương 9

Buổi tiệc gì đây nhỉ, sao toàn đàn ông, rất ít phụ nữ. Cô mang 1 váy xòe lệch vai màu trắng, chân váy ren đính ngọc trai, 1 cái váy vừa như in do... Đình Phong tặng. Ko biết sao anh ta lại chọn được váy vừa với cô như vậy.

Đình Phong choàng tay cô vào tay mình, đưa cô cùng sánh bước đến gặp nhiều vị khách. Anh ta rất ân cần và chăm sóc cô, cô nghĩ anh chỉ giả vờ để tạo hình ảnh mà thôi.

Cô thấy thật mỏi chân và mình cũng thật thừa thải ở đây, cô rời khỏi hậu trường và ra hành lang, nhìn quanh ko có ai, cô tháo giày đi bộ 1 lúc. Có lẽ lâu rồi cô chưa mang giày cao gót, nó làm chân cô đỏ lên và trầy xước. 1 bóng người đi ngang qua cô, rồi lại đi lại, cô ko quan tâm. Bóng người dừng lại bên cạnh cô, nói bằng tiếng anh rất chuẩn.

- Nè cô gái, cô có thấy tôi vừa đi qua cô ko.

- Tôi có thấy.

- Vậy cô có thấy tôi quay lại ko

- Tôi có thấy.

- Vậy sao cô ko nhìn tôi.

- Sao tôi phải nhìn nhìn anh

Gã đàn ông trố mắt hả miệng.

- Cô ko biết tôi là ai sao, chỉ cần thấy bóng tôi bọn con gái đều đã bu vào rồi.

- Sao tôi phải giống họ.

- Vì tôi quá nổi tiếng.

- Nổi tiếng.

Ân Di cười to, tự nhiên, ko che miệng hay ái ngại gì.

- Sao cô cười tôi.

- Tôi xin lỗi, lâu rồi mới gặp người thú vị như anh.

Ân Di vừa nói vừa xoa xoa bàn chân của mình.

- Cô đau sao.

- À, 1 chút.

- Chân cô đỏ thế kia, chờ tôi 1 lát.

Gã đàn ông đi đâu đó và mang lại 1 cái khăn mỏng, trong đó có đá chườm, gã quỳ ngồi chườm đá lên chân cho cô. Ân Di ái ngại.

- Anh ơi ko cần đâu, tôi tự làm được.

- Tôi làm được mà, đây là lần đầu tôi gặp 1 người thú vị như cô.

Họ nói chuyện phím 1 tí, thì trong sảnh thông báo phiên đấu giá bắt đầu.

- Tôi phải đi rồi, cô tên gì.

- Tôi là Ân Di, còn anh

- Cô sẽ sớm biết thôi.

Ân Di trở vào cái ghế bên cạnh Đình Phong, ở đây mọi người đều ngồi đông đủ cả. Đình Phong ghé tai cô.

- Nãy giờ cô đi đâu.

- Chân tôi hơi đau nên tôi ra ngoài 1 lát.

Phiên đấu giá bắt đầu, những món hàng đắt tiền và quí hiếm lần lượt được rao bán, những món đồ mà trước đó cô chỉ nghe kể chứ chưa bao giờ nhìn thấy, xong vụ này cô sẽ kể cho ông nghe, cho ông thèm thuồng chơi.

- Đây là 1 cái vòng tay được nạm kim cương xanh, có tên Ánh sáng đại dương. Giá khởi điểm 10 tỷ.

Có người trả 12, có người trả 15, có người trả 30, và nó được bán với giá 60 tỉ. Chủ nhân mới của chiếc vòng ko ai khác là chồng cô. Cô không ngờ anh giàu đến mức vậy luôn.

Họ mang hàng đến cho anh,anh lấy ra ngắm nghía 1 lúc ra vẻ hài lòng rồi đeo lên tay cô.

- Tặng em.

Ôi mẹ ơi, lão gia nhà cô sáng nay ăn trúng gì rồi, thôi cũng nhận cho hắn vui, có cớ cho hắn làm màu với thiên hạ, chứ cô biết kiểu gì tí hắn cũng đòi lại.

Người quản trò lại tiếp tục với món hàng mới.

- Đây là 1 vật trang sức khác, cũng quý hiếm ko kém, đáng lẽ nó đi bộ với Ánh sáng đại dương, sợi dây chuyền với 1 viên kim cương xanh duy nhất Mắt Đại Dương này sẽ thuộc về tay ai đây, giá khởi điểm 20 tỷ. Cái giá sau đó được đẩy lên, đẩy lên, và nó lại về tay lão gia nhà cô với giá 100 tỷ.

Người quãng trò lại tiếp tục chúc mừng.

- Xin chúc mừng Hứa lão gia đã mua được những món hàng ưng ý, tôi xin chốt...

- Khoan.

Tiếng nói Ân Di cảm thấy quen thuộc vang lên.

- Tôi ko bán món này nữa.

- Vâng thưa quý vị, đây là chủ nhân của Mắt Đại Dương, là trùm trong giới buôn đồ cổ, giàu có, soái ca mà bao cô gái mơ mộng. Đào Minh Từ.

Đào Minh Từ đi lên bục, giõng dạc.

- Chào mọi người, chắc mọi người ở đây đều biết tôi phải ko? Vậy mà có người ko biết tôi, hơi buồn, nhưng ko sao.

Cả khán đài được tràn cười ồ.

- Sợi dây chuyền này tôi ko muốn bán nữa, tôi muốn tặng nó cho người bạn mới quen, đó là.... cô gái kia.

Đào Minh Từ đưa ngón tay chỉ xuống dưới rà quanh, và dừng lại chỗ Ân Di. Cả khán đài lại có dịp xôn xao. Anh mang sợi dây chuyền xuống ngay chỗ Ân Di định đeo cho cô nhưng đã bị Đình Phong cản.

- ko cần đâu, cảm ơn anh. Phu nhân tôi... có lẽ ko thích món này.- Sao anh biết được là phu nhân của anh ko thích chứ, phải hỏi cô ấy xem, sao có thể tự mình quyết đoán được, đúng ko Ân Di.

Đào Minh Từ nhìn cô triều mến, chỉ có Ân Di là khó chọn lựa, nhận thì Đình Phong sẽ giận, ko nhận thì mất mặt giới nhà giàu, biết làm sao được đây.

- Tôi... tôi, thôi được rồi tôi nhận, tôi nhận món quà này của 1 người bạn là anh. Cảm ơn anh.

Ân Di cầm lấy món quà chứ ko cho Đào Minh Từ đeo lên cổ.

.....

- Cô thật may mắn quá, có chồng rồi mà vẫn được trai tặng quà.

- Quà của bạn bè thôi, có quyền nhận.

- Vậy cô nhớ Minh Tuấn ko.

- Tôi...

Nhắc lại vụ đó, khiến cô càng rùng mình. Đình Phong thấy cô đi chậm và khó khăn, anh nhíu mày quan tâm.

- Sao vậy.

- Hả, cái gì sao.

- Chân đó.

- Lâu ko mang giày cao gót nên hơi khó đi 1 chút.

- Rắc rối.

Chưa kịp để cô trả lời, anh đã ẵm cô lên đưa cô ra xe. Mặt cô đỏ lên, có chút hồi hộp, lần đầu anh quan tâm cô thế.

.....

- Chị lại tập viết à.

- A chú 3, chú xem tôi viết thế này đẹp chưa.

- Tạm.

Ân Di giựt lại, trề môi.

- Thế này mà còn chê.

Mẫn Ngọc cười, có lẽ mỗi lần ở gần Ân Di, Mẫn Ngọc mới thấy tâm hồn anh thật bình an, thoải mái. Ko phải dè chừng ai, ko phải tranh đua gì với ai.

- À, đúng rồi, vết thương chú đỡ chưa.

- Tạm.

- Lại tạm, chú ăn chút điểm tâm đi.

Bỗng dưng Đình Phong tiến đến ôm lấy eo Ân Di, hôn lên trán cô, làm cô ko biết tính sao.

- Mọi người có gì vui à.

Mẫn Ngọc thấy khó chịu nhưng ko thể chưng ra bộ mặt ko hài lòng với anh.

- Anh 2, chị dâu đang khoe bài viết chữ thôi.- Đâu, tôi xem. Um, khá ổn rồi phu nhân, em viết tốt lắm. Tối nay muốn lão gia đây thưởng cho em ko.

Đình Phong lại hôn lên trán cô, cô cứ như bị thôi miên ấy, vì hành động quá khó hiểu Đình Phong.

- Thôi, vợ chồng tôi phải đi công việc rồi, chú ngồi chơi nhé.

Đình Phong nắm tay của Ân Di kéo đi. Mẫn Ngọc ngồi đó, tay nắm chặt đầy bực bội.

.....

- Nè chồng ơi, anh cứ lo học thật nhiều vào, còn lại để em lo, lại sắp có trò vui để xem rồi.

Mỹ Lan mang đồ ngủ gợi cảm ngồi trên lưng của Mẫn Du xoa xoa, bóp bóp.

- Trò vui gì vậy em.

- Đại chiến anh em ấy mà. Khi 2 đối thủ bị loại thì cái cơ nghiệp này về tay ai.

Mẫn Du nhu nhược lắm, từ khi lấy Mỹ Lan đến giờ đều nhất nhất nghe theo cô thôi.

- Thật sao.

Mỹ Lan vừa nói, vừa rà tay đến chỗ đàn ông của Mẫn Du mà nắn mà xoa, nó khiến Mẫn Du ko chịu nổi mà đè Mỹ Lan ra mây mưa ngay lập tức.

.....

- Anh 2, anh có yêu chị dâu đâu sao lại phải làm khổ chị như vậy.

- Làm khổ? Con mắt nào của chú lại thấy tôi làm khổ cô ấy chứ.

- Thấy ngay từ lúc anh cưới chị ấy.

- Vậy sao.

- Anh buông tha cho chị ấy tự do đi, anh ko yêu chị ấy thì để người khác yêu chị ấy.

- Người đó là... chú sao.

Mẫn Ngọc cúi gầm mặt xuống rồi cũng thất thanh.

- Phải.

- Chú tỉnh lại đi, đó là chị dâu của chú, mà có ly hôn cô ấy chắc gì đã chịu chứ.

- Có, nhất định sẽ có mà.

- Tùy, chú cứ thử.

Mẫn Ngọc bỏ đi, đóng cửa phòng của Đình Phong thật mạnh. Đình phong cũng ra bề khó chịu lắm, vợ kiểu gì đi đến đâu là trai bu đến đó.

....

- Chú 3 sao giờ này cũng ra đây vậy.

- Còn chị thì sao.

- Tôi chưa ngủ được nên hóng gió tí.

Mẫn Ngọc lấy viên đá ném vào mặt hồ yên ả.

- Chị... chị có yêu anh 2 ko.

- Sao chú lại hỏi vậy.

- Tại tôi thấy chị ko hạnh phúc khi ở bên anh ấy.

Ân Di cười nhạt, cũng ném đi 1 viên đá lên mặt hồ.

- Chú nhìn ra rồi sao.

- Sao chị ko ly hôn và tìm người khác yêu mình.

- Tôi là liên hôn làm sao ly hôn được chứ, nếu ly hôn ông tôi sẽ mất tất cả.

- Chị ly hôn đi, tôi... tôi lo được cho Lã thị, tôi có 15% cổ phần, và quan trọng hơn là.. tôi yêu chị.

Ân Di đứng bật dậy, hét lớn.

- Chú điên rồi sao, tôi là chị dâu chú đó.

Mẫn Ngọc cũng đứng dậy nắm lấy tay Ân Di.

- Chị dâu thì sao chứ, chị có yêu anh 2 đâu, anh ấy cũng có yêu chị đâu, tôi yêu chị mà, tôi yêu nét ngây thơ hồn nhiên của chị, tôi yêu sự thánh thiện của chị, tôi yêu nụ cười chị, tôi yêu tất cả... cái quan trọng là tôi mang lại hạnh phúc cho chị.

- Nhưng tôi ko yêu chú, tôi chỉ coi chú là bạn, chú đã hiểu lầm rồi.

- Sao vậy, lâu nay chị ko nhận ra tình cảm của tôi sao.

- Chú đừng thế nữa, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm.

Ân Di bỏ đi, Mẫn Ngọc vẫn đứng đó nhìn Ân Di.

Chương 10

Ân Di vừa niệm phật xong định cùng Tiểu Mai ra phố mua ít đồ, Mẫn Ngọc xuất hiện kéo cô đi nơi khác.

- Ân Di hãy suy nghĩ những lời tôi nói hôm qua, tôi yêu em, tôi thật sự yêu em.

Ân Di vùng tay ra.

- Chú 3, chú điên thật rồi đó.

Mẫn Ngọc hét to.

- Phải, tôi điên rồi, từ khi gặp em là tôi đã điên rồi. Em chấp nhận sống bên người ko yêu thương em cả đời sao. Nhưng lấy tôi em sẽ hạnh phúc, tôi sẽ về Việt Nam sống với em.

Cái tát của Ân Di làm Mẫn Ngọc bình tâm lại.

- Tôi xin chú, nếu chú yêu thương tôi xin chú để cho tôi chọn điều tôi muốn, đừng bắt tôi làm điều ko thể.

Ân Di lại đi, lại bỏ Mẫn Ngọc lại với trái tim tan vỡ. Đình Phong ở đâu lù lù xuất hiện.

- Chú thấy chưa, tôi ko ép Ân Di, tôi để cô ấy quyền lựa chọn. Chú có làm được như tôi ko.

Đình Phong cũng bỏ đi, Mẫn Ngọc như sực tỉnh. Đúng rồi, anh đã rất quá đáng, anh chỉ muốn sở hữu cô, chỉ muốn cô thuộc về anh nhưng lại ko đứng trên phương diện của anh mà suy xét, có lẽ mối tình này anh đã đặt sai chỗ rồi sao.

.....

Ân Di nằm nhìn lên trần nhà, suy nghĩ mông lung gì đó. Đình Phong lại nằm kế bên.

- Trần nhà đẹp lắm sao.

- Phải.

Cô giật mình ngồi dậy khi nghe tiếng Đình Phong.

- Cô gieo đau khổ cho người ta rồi đó, giờ cô tính sao.

- Đó là điều tôi ko muốn.

- Ko muốn nó cũng xảy ra rồi.

- Tôi... tôi có thể xin anh về Việt Nam 1 thời gian ko, tôi... tôi... nhớ nhà.

Ko gian im lặng 1 lúc, cô đoán đúng chắc dễ gì mà Đình Phong cho cô đi.

- Tôi cho cô về 1 tháng.

- Thật sao, cảm ơn anh.

Ân Di bay ngay xuống giường mở tủ quần áo lấy vali ra sắp sắp xếp xếp.

- Cô định đi bây giờ à.

Đình Phong chống tay lên cằm nhìn về phía cô.

- Chết, tôi mừng quá mà quên mất, mai anh đặt vé dùm tôi, mai tôi muốn đi liền.

- Nhà này ko có gì nuối tiếc cô hết hay sao mà nói đi là đi vậy.

- À, Tiểu Mai xin nhờ vào anh nha. Tôi ngủ đây.

Ân Di leo lên giường, nằm phía trong quay mặt vào tường ngủ. Đợi Ân Di ngủ say Đình Phong mới chống tay lên, mân mê mấy cọng tóc của cô.

- Con nhỏ ngốc, cô xem chồng mình ko bằng con hầu sao.

.....

Lâu lắm rồi Ân Di mới về đây, ngôi nhà vẫn vậy, giàn hoa 2 bên vẫn tươi mơn mởn.

- Ông ơi, Ân Di của ông về rồi đây.

Lã Thành Lân đang ngồi chăm bẵm cây phong lan ngỡ ngàng nhìn thấy Ân Di, ông giang 2 tay để đón cháu yêu của mình.

- Lại đây ông ôm cái nào, sao ko báo ông ra đón chứ.

- Con muốn tạo bất ngờ cho ông mà. Nhớ ông quá đi, ông có khỏe ko.

- Ông khỏe, ông khỏe, con thì sao.

- Dạ khỏe re lun.2 ông cháu tâm sự khá lâu sau bao nhiêu ngày xa cách.

Giờ đây nằm trong căn phòng của mình cô thấy nhớ nó quá, bao lâu rồi cô chưa về đây, từng góc phòng, cho đến ban công bên cửa sổ, cô nhớ tất cả quá.

.....

Sau mấy ngày ăn chơi cho thỏa mãn cùng lũ bạn quỉ sứ của cô, cô thấy vẫn chưa thấm vào đâu hết. Hôm qua đi chơi đến gần 2h sáng, nên sáng nay cô dậy trễ, lò mò xuống nhà kiếm đồ ăn, đầu tóc bù xù, chân đi dép bông thêm bộ piza hồng, thật là ko biết diễn tả cô sao nữa.

Cô thấy bóng lưng quen thuộc trên ghế sopha, cô phải dụi mắt lắm để nhìn ra đó là ai. Cô chạy thẳng đến trước mặt đối tượng.

- Sao anh lại ở đây.

Người lạ nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, ôn tồn.

- Tôi ở nhà vợ mình thì có gì sai sao.

- Nhưng anh đã cho tôi về đây rồi mà.

- Chứ tôi có bắt cô về đâu, tôi qua thăm ông vợ, cô cũng ko cho sao.

- Anh....

Ân Di tức tối bỏ lên lầu, để mặt tên hắc ám ở đó. Cô tắm rửa thay đồ xong thì tên hắc ám đã ở trong phòng cô. Cũng là câu quen thuộc.

- Sao anh lại ở đây.

- Tôi ko ở trong phòng vợ mình thì tôi ở đâu.

Cô tức tối bỏ ra ngoài, chưa bao giờ cô thấy Đình Phong mặt dày như thế, hắn về đây làm sao cô ăn chơi thoải mái được chứ.

.....

- Cô đi đâu đó.

- Tôi đi chơi.

- Đi chơi mà ăn mặc thế kia à.

- Đi bar mà ko mặc thế này thì mặc thế nào.

- Quá hở, ngực phải kín 1 chút, váy phải dài 1 chút, đặc biệt là có tay áo vào.

Ân Di cười hả hê, cười lăn cười bò.- Ko ai mang đồ búp bê đi bar đâu lão già... à ko, lão gia à.

Đình Phong nhíu mày, có chồng rồi mà cứ thích hở hang khêu gợi đàn ông thôi, lúc trước anh cũng bị dụ vì cô ăn mặc như thế.

- Được thôi, tôi đi cùng.

- Ko được, tôi đi với bạn tôi mà.

- Cô ko lo cho Lã thị sao.

Rồi, lại lấy Lã thị ra đe dọa cô, ừ đi thì đi, thêm 1 người càng vui chứ sao.

.....

Cái cô ko ngờ là lũ bạn của cô thấy gương mặt đẹp trai lạnh lùng của anh ở đó nên ko ai dám ăn nhậu gì hết.

- Tụi bây sao vậy, uống đi chứ.

- Thôi bọn tao có việc bận rồi, bọn tao về đây.

- Nè, nè, đã hẹn rồi mà.

Bọn họ lần lượt bỏ Ân Di lại, về hết, thấy soái ca lạnh lùng ở đó ai mà dám quậy chứ.

- Đó, anh hài lòng chưa. Tôi cũng về.

Nhìn dáng Ân Di bỏ đi, Đình Phong khẽ cười.

.....

- Hôm nay tôi muốn anh cùng đến với tôi 1 nơi.

- Được, tôi thích cô ăn mặc thế này.

Tóc cô xõa dài, hơi xoăn, váy hoa dài tay nhẹ nhàng.

Cô đưa anh ra mộ ba mẹ và bà của cô. Cô dâng hoa và thắp hương cho họ.

- Ba mẹ à, bà à, đây là con rể của ba mẹ. Mặc dù bọn con chỉ là liên hôn, mặc dù là anh ta ko yêu thương gì con, nhưng con cũng được gã đi rồi, và người này vẫn là chồng của con.

Anh cũng dâng hoa và thắp hương lên mộ, anh thấy mất cùng 1 ngày và họ còn khá trẻ. Và ngày mất cũng rất quen, có lẽ chỉ là trùng hợp.

- Chắc anh đang thắc mắc sao họ mất cùng 1 ngày phải ko? Tất cả đều là lỗi của tôi.

Chưa bao giờ anh thấy cô buồn thế, 1 nỗi buồn man mác, 1 nỗi buồn khó giải bày.

.....

Ân Di dậy ko thấy Đình Phong đâu, cô cũng ko bận tâm mà đi tìm, cô vẫn cứ thong thả tắm rửa. Thong thả đi xuống ăn sáng, cô thấy Đình phong ngồi đó, bàn ăn vẫn ở đó.

- Ủa sao anh ngồi đây.

Đình Phong thả tờ báo xuống nhìn cô.

- Cô có thói quen ăn sáng trễ vậy sao.

- Thì dậy lúc nào thì ăn lúc đó thôi, anh ăn chưa.

- Chờ cô.

- Anh mà tốt bụng vậy sao.

Bàn ăn được dọn lên, họ chưa kịp ăn thì chú sáu làm vườn chạy vào báo có khách.

Khách sao? Lâu nay nhà này làm gì có khách chứ.

1 gã trai bảnh bao quần jean, áo bull trắng tay cầm hộp quà tiến vào trong nhà. Cả Ân Di và Đình Phong đứng lên khỏi bàn ăn, đồng thanh.

- Sao anh lại đến đây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau