DUYÊN ĐỊNH MỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Duyên định mệnh - Chương 21 - Chương 24

Chương 21

Cái bầu càng lớn, Ân Di càng ko dám đi ra ngoài. Thanh Phượng cũng tìm cách hạ độc nhưng ko thành nên đành tính kế khác.

Còn cái gã suốt ngày nhắn tin cho Tiểu Mai là Minh Thành, họ yêu nhau, nhưng Tiểu Mai còn ngại chưa dám nói ra suy nghĩ của mình, cứ làm gã trai phải đợi chờ.

- Alo.. alo... ông ạ.

- Cô là người nhà của số điện thoại này.

Ân Di lo lắng lắm.

- Vâng là tôi, ai đang dùng điện thoại của ông tôi vậy ạ.

- Tôi là người đi đường, có ông già ngất xỉu ở đây. Cô tới đây đi.

- Ở đó... ở đó... là đâu ạ.

- Ngã tư M, bên đường ngược chiều á.

- Tôi biết rồi, tôi tới đây.

Ân Di run hết cả người, đứng lên ko vững, mặt tái mét.

- Ân Di, chị sao vậy.

- Ông, ông ngất ngoài đường. Chị phải đến đó...

- Nhưng sao chị đi được, để em gọi anh Thành tới.

- Ko kịp đâu, gọi sau đi.

Ân Di lái xe chở Tiểu Mai đến địa điểm đó. Trên đường đi Tiểu Mai nhắn tin cho Minh Thành biết địa điểm.

Xe chạy tới nơi, bên kia đường họ còn bu đông lắm, chỗ Ân Di sống cách địa điểm đó ko xa nên chạy tới nhanh lắm. Tiểu Mai dìu Ân Di qua bên kia đường. Ân Di đi vội lắm, chân cứ như bị quíu lại, rẽ đám đông thấy 1 người đang đỡ ông.

- Ông.. ông ơi... ông bị sao vậy.. người này... ko phải ông tôi.

Ân Di đứng dậy lảo đảo. Vậy là sao, ai đã gọi nhầm? Ai đã dùng điện thoại của ông chứ. Tiểu Mai dìu Ân Di qua gần hết bên đường, chiếc xe ô tô từ đâu lao đến, Tiểu Mai đẩy Ân Di ngã vào đống cát bên đường, chiếc xe lao thẳng vào Tiểu Mai và sau đó lao vào trụ đèn mới dừng lại.

Ân Di bò ra khỏi đống cát.

- Tiểu Mai... Tiểu Mai...em đừng bị gì nha... chị xin em mà.

- Em... em đã... đã bảo vệ được... được chị... rồi. Nói... Thành... Thành... xin... lỗi...

Tiểu Mai ngất đi trên tay Ân Di, máu từ đầu, từ miệng Tiểu Mai chảy ra rất nhiều, loan hết áo của Ân Di. Ân Di ôm lấy Tiểu Mau khóc to lắm. Minh Thành cũng vừa tới.

Minh Thành đỡ lấy Tiểu Mai.

- Tiểu Mai, em sao vậy, em tỉnh lại đi em. Em hứa gì với tôi hả????

Nước mắt Minh Thành chảy nhiều. Đây là lần thứ 2 trong đời cậu trai trẻ khóc vì đau khổ. Lần thứ 1 vì ba mẹ xa nhau, lần này là anh mất đi người yêu thương.

.....

Nhận được tin Đình Phong bay về liền, sắp xếp cho Tiểu Mai được chôn ở quê nhà, sắp xếp cho nhà cô ấy có cuộc sống sung túc lâu dài.

Ân Di chỉ nằm đó, có lúc cứ ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ thất thần. Cái tên gây tai nạn ấy, được điều tra là do say rượu. Cô thật muốn đem hắn ra băm vằm hàng nghìn mảnh mà.

Đình Phong ko có lời nào an ủi cô được nữa, nỗi đau này quá lớn với cô, chỉ biết ôm lấy cô mà thôi. Ân Di nấc nghẹn từng hồi.

- Lúc đó... lúc đó... Tiểu Mai đẩy em ra, chiếc xe.... nó lao thẳng về phía con bé... em bất lực... em ko làm gì được... Tiểu Mai ơi.

- Con bé đã cứu em rồi.

- Em... coi con bé... là em... em chưa từng... chưa từng nói với con bé.. nó lấy chồng... e sẽ... sẽ... cho nó của hồi môn lớn... nhưng giờ...

- Khóc đi em, nhưng nhớ là đang mang con em trong mình, em buồn, con buồn lắm.

- Cho em khóc... hết... hôm nay thôi.

.....

Minh Thành say khước về nhà, đây ko phải lần đầu cậu uống rượu, nhưng là lần đầu cậu say bí tỉ như thế. Cánh cửa phòng đóng hờ vô tình lọt âm thanh ra ngoài.

- Con làm vậy có liều quá ko...

- Ko làm vậy thì đâu còn cách nào khác nữa. Tên say rượu đó con lo rồi. Việc của ba là trả điện thoại lại cho ông đi.

- Nhỡ người ta điều tra ra thì sao.

- ko ai điều tra được khi con ko nói.

Cánh cửa bất ngờ mở to, khiến cả 2 giật mình.

- Mấy người... mấy người có biết vừa làm gì ko hả... mấy người thật độc ác mà.

- Minh Thành, nghe chị nói, ko phải như em nghĩ đâu. Minh Thành...

Gã trai trẻ bỏ ra ngoài, lái xe con với tốc độ cao. Lại tìm vào 1 quán rượu.

.....
Rồi thời gian cũng qua, cũng tới ngày Ân Di sinh nở. Đình Phong cho người bao vây phòng sinh, để tránh có thêm sự cố nào nữa.

Đình Phong ko phải lần đầu làm cha nhưng cũng hồi hộp lắm, cho đến khi bác sĩ đưa em bé ra. Là con trai, ko phải 1 mà là 2 chàng trai kháu khỉnh. 1 đứa ngủ li bì và 1 đứa ré to lắm.

Ân Di tỉnh lại thấy Đình Phong ngồi bên cạnh, nắm lấy tay cô. Anh hôn lên tay cô rồi hôn lên trán cô.

- Em giỏi lắm, 2 thằng nhóc mà sao dấu anh hả???

- Em muốn tạo bất ngờ cho anh.

- Anh đã rất bất ngờ đây, mà nè 1 đứa thì giống anh, ngoan lắm. 1 đứa thì giống em re to kinh khủng.

- Cho em nhìn con nào.

2 đứa trẻ giống nhau như 2 giọt nước và cái quan trọng là nó giống y đúc Đình Phong.

Nước mắt Ân Di chảy ra, nó là nước mắt của sự hạnh phúc.

.....

Ân Di sinh xong tầm 10 ngày lại quay về Trung Quốc, cho đến ngày đầy tháng 2 đứa trẻ.

- Nào nào, mau bồng cháu bà qua tạ phật đi nào. Ơn trời mà.

Lão phu nhân mừng lắm,còn chuẩn bị cho 2 đứa 2 cái khóa bằng vàng và cả phong bì nữa. Mẫn Ngọc cũng về, còn dẫn theo cả vợ sắp cưới nữa.

- Xin chào mọi người, tôi đến góp vui đây.

- Chào anh Đào Minh từ, lâu ngày quá.

Ân Di thì hăm hở chào đón, còn Đình Phong thì mặt nhăn nhó, nếp nhăn của trán dễ kẹp bẹp cả con kiến lắm chứ chẳng đùa.

- Ai cho anh đến đây hả, tên đeo bám kia.

- Uầy, anh có cần đối xử với khách quý vậy ko.

- Khách quý?

- Tôi có mang quà đến mà.

Hắn vỗ tay, 1 tên te tua bị đánh bầm dập được đưa vào.

- A Cường...???

- Ân Di à, món quà này tặng em tùy em xử lý.

Ân Di chỉ biết giận run lên, chưa kịp phản ứng gì đã bị Đình Phong đánh tới tấp.

- Nói, ai bảo mày làm vậy hả.

- Tôi nói, tôi nói... xin tha cho tôi... là Lâm Tuyết, cô ấy bảo tôi làm thế.

- Lâm Tuyết sao?
Đình phong tức giận sai người đi bắt Lâm Tuyết về.

- Thưa lão gia, Lâm Tuyết cô ấy.. cô ấy...

- Cô ta sao.

- Cô ta chết mấy ngày rồi, người nhà cô ấy nói cô ấy bị chết trôi.

- Chết... chết.. rồi sao.

- Mang tên này giam lại cho ta.

.....

Mỹ Lan đang ngồi đăm chiêu điều gì đó mà xoay quanh xoay quanh ly rượu. Mẫn Du lại bóp bóp vai cho vợ, bất ngờ Mỹ Lan uống ực ly rượu, rồi đập mạnh ly rượu xuống bàn, vẻ mặt bất lực.

- Ko lẽ.. ko lẽ... ta chịu thua sao. Đã đi đến mức này rồi mà.

- Em à... hay chúng ta bỏ cuộc.

- Bỏ cuộc, sao lại bỏ cuộc? Tôi làm tất cả cho anh và anh bỏ cuộc sao, anh nhu nhược vậy hả? Thật uổng công tôi mà.

- Vợ à, anh xin lỗi, em đừng tức giận nữa mà.

- Khử luôn tên còn lại đang bị giam cho tôi. Điều tra con nhỏ Ân Di đó, tôi ko tin là ko có sơ hở gì.

- Anh biết rồi vợ à.

.....

Nhìn 2 đứa nhỏ ngủ mà sao Ân Di thấy yên bình quá, chúng nó thật đáng yêu, đúng là món quà trời ban mà. Chốc chốc cô lại hôn lên cái tay, cái chân bea xíu ấy.

- Em hạnh phúc lắm phải ko?

- Dạ.

- Em vui vẻ lắm phải ko?

- Dạ.

- Nhưng anh thì ko.

Ân Di lo lắng khi nhìn thấy mặt Đình Phong nhăn nhó.

- Tụi quỉ nhỏ này sẽ chiếm giường của anh, tụi nó sẽ chiếm luôn vợ anh, hiện tại tụi nó đã chiếm hết tình cảm em dành cho anh.

Ân Di cười âu yếm hôn Đình Phong.

- Anh đang ghen tị sao.

- Đúng vậy.

- Đừng ghen tị mà.

Tay Đình Phong bắt đầu hoạt động ko ngừng.

- Vậy em xem phải bù đắp thế nào đây.

Bầu ko khí lãng mạng bị dừng lại vì tiếng chuông điện thoại.

- Tôi nghe

[...]

- Thật sao.

[...]

- Tôi biết rồi.

Ân Di lo lắng.

- Có chuyện gì vậy anh.

- A cường hắn tự tử rồi.

Ân Di sững người ôm laya Đình Phong.

- Thôi anh ạ. Coi như mọi chuyện đã qua rồi, yên bình rồi.

- Um.

Nhưng Ân Di đâu biết sóng ngầm vừa nổi lên, hứa hẹn 1 trận bão tố.

Chương 22

Tại căn phòng của vợ chồng Mỹ Lan lúc này.

- Con 1 hả? Người có khả năng thừa kế Lã Thị? Ba mẹ cùng mất 1 lúc do tai nạn sao, mất khá trẻ?

- Mẫn Du, anh cho người điều tra xem vụ tai nạn của ba mẹ nó cho em, phải bươi nỗi đau lên chúng ta mới có cơ hội thắng.

- Anh biết rồi. Nhưng lỡ ko có gì thì sao em?

- Nếu vậy.. chúng ta phải loại nó đi thôi.

- Lại nữa à? Như năm đó em cũng nói là loại nhưng cổ phần có thuộc về anh đâu.

- Sao anh ngu quá vây, chúng ta phải gom nó lại 1 chỗ, chỉ cần loại kẻ có quyền cao nhất thôi anh hiểu ko?

- Liệu có ổn ko em?

- Ko ổn cũng phải làm, vì anh quá khờ khạo ngu dốt nên cổ phần của anh bé tí thôi. Mau điều tra đi.

Ngày xưa ấy, gia tộc Hứa gia là 1 gia tộc lớn mạnh, ai cũng muốn gả vào nhà đó. Cái người mà ai cũng ngắm đến là Đình Phong,1 thanh niên ưu tú, xuất sắc. Mỹ Lan lúc đó cũng tìm mọi cách dụ dỗ nhưng ko thành. Cô đành chọn con đường dễ hơn là Mẫn Du. Cô đẹp lắm, vẻ đẹp của sự đa tình, vẻ đẹp của sự lăng loàng, vẻ đẹp ấy khiến Mẫn Du chết mê, chết mệt. Rồi cô cũng làm dâu vào đó với người chồng có cổ phần thấp nhất, người chồng chưa bao giờ được lão phu nhân coi trọng. Cô cũng làm đủ mọi cách mới ó được ngày hôm nay. Cô ko thể có được chồng ưu tú thì nhất định cô phải có được gia sản kết xù đó.

.....

Ân Di đưa bọn trẻ ra ngoài đình trong sân hóng gió, chúng nó cũng 4 tháng rồi nên cũng biết làm trò lắm. Cô cứ nhìn bọn trẻ chơi với nhau mà cười mãi thôi, hạnh phúc là đây chứ đâu.

Mỹ Lan cùng người tiến đến trên tay cầm mấy túi gì đó.

- Chào chị dâu, dạo này thấy chị tươi tỉnh quá ha.

- Cảm ơn thím, tôi khỏe.

- Ấy cha, lũ nhoc cưng quá, thím có mua quà cho bọn con nè.

- Ôi, cảm ơn thím quá.

- Nào thím ẵm chút nào.

Ân Di đưa đứa bé cho Mỹ Lan ẵm.

- Ái chà đứa trẻ này tuấn tú quá, vành tai lại to, chắc chắn sau này sẽ thọ lắm đây.

Ân Di vui mừng vì lời khen đó,nhưng cô đâu biết nó như lời cảnh báo trước.

.....

Ông Lã Thành Lân tức giận, tát cho Lã Minh Hào 1 tai xoáy trời.

- Tại sao mày làm thế hả.

- Làm gì chứ, sao ba đánh tôi.

- Chính mày ăn cắp điện thoại của tao và gây ra vụ tai nạn đó.

Minh Hào cười to.

- Ba lẫn thẫn lắm rồi, bằng chứng đâu mà nói tôi hại nó chứ.

Minh Hào búng tay tách 1 cái, trợ lý của hắn mang vào 1 tập hồ sơ.

- Bây giờ ba ký đi, trao quyền lại cho tôi chứ con bé Ân Di đó, nó theo chồng rồi.

- Mày,mày đừng có mơ. Tao ko bao giờ ký.

Hắn ré to lên, đầy vẻ tức giận.

- Ông già sao ông cố chấp vậy hả?

Nhưng rồi giọng hắn điềm xuống.

- Đúng, vụ đó là do tôi làm. Tôi đã ăn cắp điện thoại của ông, tôi đã cho người giả dạng ông và dàn dựng vụ tai nạn đó, tất cả đều do tôi... haha...
- Mày... mày...

Lã Thành Lân tay ôm lấy ngực trái, khụy xuống, tay chỉ về phía Minh Hào đầy tức giận.

Minh Hào lại đỡ lấy cha, nhưng hắn lấy dấu vân tay, ấn đen vào giấy chuyển nhượng chức vị công ty, sau đó mới hô hào người vào cấp cứu.

.....

Tiếng sét bỗng nổi lên to đùng giữa đêm thanh gió mát thế kia, khiến 2 đứa trẻ giật mình khóc thét lên. Ân Di cảm thấy trong lòng như có lửa đốt vậy, tim nhói lên từng hồi khó giải thích.

- Ân Di, anh thấy em ko được khỏe, em lo lắng gì sao.

- Em cứ thấy có gì đó ko ổn anh à.

Reng... reng...reng.

- Con nghe đây vú.

- Cô 2 ơi, ông... huhu... huhu...

- Ông con sao hả vú.

- Ông mất rồi cô ơi...

Tim Ân Di như mới bị ai đâm 1 nhát vậy, chảy máu, đau đớn. Chiếc điện thoại rơi trên nền..

.....

Đám tang ông buồn lắm, trời mưa lạnh giống như lúc xưa vậy. Giống như lúc ba mẹ Ân Di mất. Ai cũng có mặt đông đủ để tiễn ông. Ân Di quỳ xuống khóc nức nở, khóc cho mưa trôi hết nước mắt đi.

- Con xin lỗi ông, ko thể bên cạnh ông lúc cuối đời được... ông ơi...

Đình Phong đỡ cô lên, chỉ có Minh Thành đoán được lờ mờ nguyên nhân cái chết của ông.

Đám tang chưa qua 1 tuần thì Minh Hào nghiễm nhiên ngồi lên chức chủ tịch cao quý. Tin đó khiến Ân Di tức giận.

- Chú có phải con người ko? Ông mới mất mà chú đã kế vị rồi sao.

Minh Hào gác chân lên bàn, chéo 2 tay đan vào nhau.

- Nước 1 ngày ko thể ko có vua, cũng vì cái tập đoàn này chú làm sao mà làm khác được.- Nhưng ông chưa bao giờ muốn cho chú kế thừa.

Hắn kéo trong ngăn bàn ra tờ giấy.

- Con xem, cái này là điểm chỉ của ông còn gì.

- Chú...

Ân Di tức giận bỏ đi, để cho hắn hả hê trong chiến thắng.

.....

- Di Di chị đừng tức giận nữa, cứ để ông ấy hả hê đi.

- Nhưng ông ta sẽ phá nát công ty này, người chị muốn kế nghiệp là em kìa.

- Di Di à, chị biết em ko muốn danh vọng và quyền lực mà. Nếu ông ta làm tốt, cứ để ông ta làm. Ko tốt thì em sẽ lấy lại.

- Lấy lại? Làm gì có cách nào chứ.

- Em có cách mà.

.....

Qua 100 ngày của ông xong, Ân Di lại về với gia đình nhỏ của mình, về với những chàng trai của cô.

- Đình Phong, em muốn hỏi anh 1 việc được ko?

- Em hỏi đi.

- Trên thương trường như thế anh có mệt mỏi ko.

- Đôi khi.

- Có bao giờ anh muốn từ bỏ ko.

- Đôi khi.

- Vậy sao anh ko từ bỏ.

Đình Phong ôm lấy Ân Di,dịu dàng.

- Vì 1 lời hứa.

- Với ai???

- Ba của anh. Anh đã hứa sẽ trao trọng trách này cho người xứng đáng. Ngoài Mẫn Ngọc ra thì ko có ai cả, nhưng Mẫn Ngọc chú ấy lại ko ham vinh hoa, chỉ muốn sống 1 đời bình yên. Còn Mẫn Du thì....

Ân Di hiểu câu bỏ dỡ của Đình Phong, đôi khi quyền lực làm người ta thật sự mệt mỏi, vậy mà sao ai cũng muốn giành.Thậm chí hi sinh nhiều thứ để dành được chứ.

.....

Những xấp tài liệu lại đến tay Mỹ Lan, có thông tin gì đó lại khiến cô ả cười như địa chủ được mùa.

- Có gì vui vậy em.

- Sắp vui rồi đây.

- Nói anh nghe.

- Ko cần nói, từ từ mà xem kịch đi ông xã à.

Mỹ Lan vừa nói vừa đưa đôi mắt đa tình nhìn Mẫn Du. Tay thì sờ soạn, kích thích lấy Mẫn Du. Mẫn Du ấy mà, từ đầu đã chết mê chết mệt mấy chiêu lên giường của ả đàn bà dâm loàn này rồi.

Chương 23

Ân Di có điều ko hiểu là sao Mỹ Lan dạo này hay tiếp cận cô lắm. Hay là thím ấy đã đổi tính, muốn gần gũi với cô hơn.

- Chị dâu ăn cái này đi. Mẫn Du cất công lắm mới mua được cho em đó.

- Cảm ơn thím.

- Ái chà, ngó vậy mà sắp tới giỗ 10 mấy năm của cô tư rồi ha.

- Cô Tư? Cô Tư nào vậy thím.

Mỹ Lan ra vẻ đầy ngạc nhiên.

- Ủa chứ anh 2 ko kể cho chị dâu nghe hả.

- Ko, tôi ko biết gì hết.

- Chị dâu có nhớ căng phòng thứ 3 trên tầng 2 ko? Căn phòng mà ko ai được vào ngoài lão phu nhân á.

- Tôi biết.

- Căn phòng đó là của chị Bội Ngọc, con gái duy nhất của lão phu nhân, là em sinh đôi với chú 3. Lão phu nhân coi như vàng, như ngọc nên mới đặt tên là Bội Ngọc đó.

Mỹ Lan dừng câu chuyện, cắn miếng hạt hướng dương, muốn khơi lên thêm sự tò mò của Ân Di.

- Rồi sao nữa thím.

- Haizzz. Chị ấy đẹp, học giỏi, nhưng đoản mệnh quá, năm đó tưởng chừng chị lấy chồng rồi mà ko ngờ bị mất. Lão phu nhân đau khổ bao nhiêu năm, để di ảnh của chị ấy trong đó và ko cho ai được vào.

Mỹ Lan lại dừng câu chuyện và tiếp tục ăn hướng dương.

- Rồi sao nữa thím.

- Mà hôm đó chị ấy nghe điện thoại xong liền lái xe chạy đi, rồi bị tai nạn, rơi xuống vực. Mà hình như có va chạm với xe cặp vợ chồng nào dó, hình như là hẻm núi phía tây.

Ân Di mặt nhăn lại, suy nghĩ về quá khứ: hẻm núi phía tây, va chạm, rơi xuống vực.

- Hình như là ngày...

- 16/4

Mỹ Lan ra vẻ đầy ngạc nhiên.

- Ủa, sao chị dâu biết. Sau vụ đó chú 2 giấu nhẹm báo chí luôn, ko công khai ra người gây tai nạn. Mà chị dâu đừng nói ai là em nói, sợ lại rầy em đó. Thôi chị ngồi chơi, em về nghe.

Mặt Ân Di tái đi, mặt cắt ko còn giọt máu, tay chân run lên, ko thể đứng lên nỗi. Còn Mỹ Lan thì hả hê lắm, vì ả đang chờ xem kịch hay mà. 1 vở kịch do ả khơi màu.

.....

- Ân Di, em sao vậy, sao lại ngồi đây. Con đâu?

Ân Di cuối mặt, giọng run run.

- Anh có gì dấu em ko?

- Ko, anh ko có dấu em gì hết.

- Anh nói thật ko?

- Ân Di, em sao vậy, sao lại nghi ngờ anh vậy.

Ân Di ngất mặt lên, gương mặt xinh đẹp đẫm lệ.

- Anh là đồ dối trá, tại sao anh lại dấu tôi vụ tai nạn đó. Vụ tai nạn lấy đi sinh mạng ba mẹ tôi, nó biến thôi thành trẻ mồ côi. Nó khiến bà tôi ghét tôi, nó khiến tôi thành kẻ tự kỷ suốt bao nhiêu năm...

- Ân Di, em bình tĩnh được ko, có gì mình từ từ nói chuyện nha em.

- Ko, tôi ko có gì nói với anh cả. Vụ đó anh đã vứt ra bao nhiêu tiền để họ im ắng, ko đưa ra người phạm lỗi hả, anh nói đi, bao nhiêu hả.

- Ân Di à, ko phải như em nghĩ đâu.

- Anh có biết ngày ba mẹ tôi mất cũng là ngày sinh nhật của tôi ko.

- Ân Di à, Ân Di...

Ân Di hất tay Đình Phong ra.

- Đình Phong, tôi hận anh, cả đời hận anh, anh ko xứng đáng làm cha của con tôi.

Đình Phong vẫn cố níu lấy tay của Ân Di.

- Ân Di à, xin em, em có thể hận anh, nhưng em có thể nào ko chạy khỏi trái tim anh được ko.

Ân Di rút tay lại, khóc lóc chạy đi. Đình Phong đấm tay vào tường, tay anh chảy máu, nhưng anh ko thấy đau. Mà anh lại thấy tim mình đang chảy máu.

.....

Ân Di đưa con về lại Việt Nam, qua hơn 3 tháng nhưng tim cô vẫn còn đau lắm. Cô ko thể nào tha thứ cho Đình Phong được, cô hận anh lắm. Bao nhiêu lần anh gọi cho cô, bao nhiêu lần anh đến tìm cô, nhưng cô từ chối ko gặp.Sao mà bao nhiêu việc đau lòng lại đến với cô cùng 1 lúc vậy, nó ko muốn để cô thở nữa sao. Nhìn con mà nước mắt cô cứ chảy ra.

- Di Di, đừng khóc nữa mà.

Minh Thành đưa Ân Di khăn lau mặt.

- Minh Thành, cảm ơn em.

- Chuyện cũng đã xảy ra rồi, chị ko thể tha thứ cho anh rể sao.- Nếu có người làm hại người em yêu thương, em có tha thứ cho họ ko???

- Em...

Ko phải Minh Thành ko trả lời được, mà vì anh cũng đang mang 1 nỗi khổ như cô.

Ngày Tiểu Mai mất, anh đã hận người thân mình biết bao, anh đã sang Mỹ để trốn tránh sự thật, trốn tránh đi đau khổ mà bản thân khó chấp nhận.

.....

Lão phu nhân luôn tỏ ra buồn phiền từ khi Ân Di bỏ đi, bà ko đành lòng nhìn Đình Phong dấu đau khổ sau sự cố gắng mạnh mẽ đó.

- Đình Phong à, xin lỗi, là lỗi của mẹ.

- Ko, mẹ à, đó ko phải lỗi của mẹ mà.

- Hay để mẹ đi nói với con bé.

- Ko, hãy để cô ấy chỉ hận mình con thôi.

- Nhưng...

Lão phu nhân ko thể an ủi Đình Phong, lúc đó vì quá thương con mà nên chuyện ngày hôm nay.

.....

Tiếng cười rang rảng của 2 vợ chồng Mỹ Lan thật khiến người nghe ghê tởm.

- Vợ ơi, em giỏi quá mà.

Mẫn Du hun chụt lên môi Mỹ Lan.

- Giờ chúng ta làm gì tiếp theo.

- Chờ.

- Chờ gì.

- Chờ hắn tự bỏ cuộc.

- Em thật nham hiểm quá mà, anh thích.

.....

2 đứa con Ân Di đã đầy tuổi, cũng đã đến lúc tụi nó đến trường. Phải tập cho nó tự lập từ bé.

Tivi đang phát tin thời sự, và thông tin đang phát là tập đoàn Lã thị.

"Lã Thị đang xuống cấp trầm trọng, giá cổ phiếu đang rớt thảm hại. Những dự án ngàn đô luôn bị sự cố, rất nhiều đơn kiện, liệu rằng Hứa gia có cứu vãn nổi nữa ko? ".

Lại là Hứa gia, chính vì sự tồn vong của Lã thị mà Ân Di ko đưa ra điều kiện ly hôn. Nhưng bây giờ Lã thị cũng sắp tàn rồi, Ân Di ko thể giữ lại được nữa.

- Minh Thành, em có nghĩ đến lúc lấy lại Lã Thị rồi ko.

Minh Thành bây giờ khác hẳn, chững chạc hơn, mạnh mẽ hơn và đàn ông hơn.- Cũng đã đến lúc rồi Di Di à.

.....

Tiếng cười đùa giỡn phát ra từ phòng chủ tịch, nghe ko khiếm nhã chút nào.

Ân Di đẩy cửa bước vào, cô gái thư ký với bộ váy ngắn, lại còn xẻ nữa, ko thể nào che dấu gì được.

Cô gái thấy Ân Di kéo vội lại váy rồi chạy ra ngoài.

- Hình như ta ko nghe thấy tiếng gõ cửa?

- Cháu đã gõ 5p rồi.

- Vậy sao. Cháu đến đây có chuyện gì.

- Chú phá công ty nát rồi đó, đến lúc nên từ chức rồi đó.

- Hahaha.... cháu lấy gì dành với ta, lấy gì mà bảo ta từ chức.

- Vậy chú ko tự nguyện?

- Ko bao giờ.

- Vào đi em.

Minh Hào đứng lên khi thấy Minh Thành xuất hiện. Đã lâu rồi Minh Thành ko xuất hiện kể từ vụ Tiểu Mai và cũng chưa hề nói chuyện với gã ta lần nào.

- Con đến đây làm gì?

- Con muốn ba từ chức.

- Cả con cũng đứng về phía nó sao.

- Con ko đứng về phía ai cả, chỉ là con ko muốn mất đi công ty này thôi.

- Mày... được lắm. Mày dành đi, tao có giấy nhượng hợp pháp đây, mày dành đi.

- Giấy đó ko có tác dụng, giấy này mới có tác dụng.

Cánh cửa mở ra, 1 người đàn ông tầm 40 tuổi, ăn mặc lịch lãm, tay xách vali đi vào.

- Xin giới thiệu tôi là luật sư trần, luật sư hợp pháp của ông Lã Thành Lân. Đây là bản chuyển nhượng hợp pháp mà ông ấy đã ký và đóng dấu mộc. Mời ông xem.

Minh Hào mắt trợn to giật lấy tờ giấy, và trợn to hơn khi thấy dòng chữ. TỜ CHUYỂN NHƯỢNG HỢP PHÁP DUY NHẤT.

Lão ta như muốn ngất ra tại đó luôn vậy. Mọi chuyện rắc rối lúc nào cũng có Thanh Phượng giải quyết cho lão, nhưng Minh Thành giận ko thèm nhìn nên Thanh Phượng mặc kệ.

.....

LUI VỀ QUÁ KHỨ 1 CHÚT

Cốc...cốc... cốc.

- Vào đi.

- Con chào ông.

Lã Thành Lân nhìn đăm chiêu ngoài cửa sổ, bị gọi nên quay lại.

- À, con ngồi đi.

- Ông gọi con có gì ko ông?

- Ta có chuyện này muốn nhờ con.

- Chuyện gì hả ông?

- Chuyện giữ lấy Lã Thị.

- Con...

- Ta biết con ko ham danh vọng, ko ham Lã Thị này. Nhưng ngoài Ân Di ra thì chỉ có con thôi. Con bé Ân Di đó nó là con gái, chuyện thương trường này để cho nó thì thật tội. Bây giờ nó là người nhà của Hứa gia, nó ko thể quán xuyến được. Ta già rồi, ko mấy nữa sẽ về với bà của con.... Nên ta muốn nhờ con, giúp ta giữ lấy Lã Thị.

- Con...con... sẽ cố gắng.

- Ta xin nhờ vào con.

.....

Reng...reng...reng..

- Con nghe nè vú.

- Cô 2 ơi, cô 2 ơi, 2 cậu chủ... 2 cậu chủ mất tích rồi.

Chương 24

Ân Di đầu óc ko còn tỉnh táo nữa, cô cứ lái xe hết chỗ này chỗ kia tìm con. Mặc dù đã báo công an, nhưng cả ngày nay ko có tác dụng gì. Đầu óc cô mơ hồ, chạy tới đâu cô cũng nhìn xung quanh.

Kít....

- Điên à, muốn giết người sao.

Cô gục đầu trên vô lăng, nước mắt cứ rơi.. con ơi mẹ biết tìm con ở đâu đây chứ.

Ân Di thất thểu trở về nhà, mọi người đều lo lắng, tội nhất là bà vú.

- Cô ơi, tôi xin lỗi, nếu tôi ko bất cẩn sẽ ko sao rồi...

- Tại sao mà bắt cóc được hả vú?

- Họ nói vào bảo trì đồ, nên tôi mới mở cửa. Mà hôm qua tôi có gọi người đến bảo trì thật.. Ai ngờ, ai ngờ họ đánh thuốc mê tôi... tôi ngất.. xong họ...

Tâm trạng Ân Di rối bời, bây giờ cô nghĩ đến chỉ có... Đình Phong.

- Alo.. Ân Di... em tha thứ cho anh rồi sao?

- Con... con... của tôi bị bắt cóc..anh... tìm giúp tôi.

- Bắt cóc??? Khi nào hả em?

- Ngày hôm nay.

- Có ai điện thoại cho em đòi tiền chưa?

- Vẫn chưa

- Vậy em chờ xem, nếu có hãy gọi cho anh, bây giờ anh lập tức qua liền.

.....

- Cô ơi cô ăn chút gì đi chứ trưa giờ cô đã ăn gì đâu.

- Vú để đó đi, con ko đói.

Ân Di cứ ngồi đó nhìn trân trân cái điện thoại, sợ cô lơ đi 1s sẽ bỏ lỡ mất cuộc gọi. Từng giây điểm của đồng hồ như từng nhịp tim cô.

- Ân Di, anh tới rồi.

Cô chạy lại níu lấy tay Đình Phong.

- Anh làm ơn, làm ơn cứu con tôi, cứu lấy 2 đứa con của tôi.

- Bình tĩnh, anh đây, anh đây rồi.

Reng... reng...

Ân Di chạy ngay lại chụp lấy điện thoại.

- Trả con cho tôi... trả lại cho tôi...

Đình Phong cầm tay Ân Di và cầm lấy điện thoại.

- Các người có ý đồ gì, muốn bao nhiêu hả???

- Bây giờ thì các người đã ở cùng với nhau rồi phải không?

- mày là ai

- Tao là ai không quan trọng, điều quan trọng bây giờ là mày hãy đến chung cư bỏ hoang ở khu Z, hãy đi cùng với lại vợ mày nhé, nếu ko có vợ mày là ko được đâu. Nên nhớ là không được báo công an, Nếu không mày đừng hòng gặp lại tụi nó.

Đình Phong tắt máy, mặt nghiêm trọng.

- Sao anh???

- Em ở nhà đi, anh đi đây.

- Ko đc, tôi đi nữa, tôi phải thấy con tôi bình an.

Ân Di bỏ ra xe ngồi trước, Đình Phong ra sau, cũng kịp gởi đi tin nhắn.

.....

Đình Phong dẫn Ân Di lên tòa chung cư đổ nát. Ở đó có cái nôi, 2 đứa trẻ đang ngủ ngon lắm.

- Con, con ơi...

- Đứng lại. Mày đi đâu.

1 tên bặm trợn ngăn Ân Di lại.

- Mấy người là ai trả con cho tôi.

- Có người muốn gặp mấy người.
Từ sau bức tường cũ kỹ đổ nát, tiếng giày cao gót nện trên nền đất, không gian rỗng nên tiếng vọng khá to.

- Xin chào người nhà.

- Mỹ Lan.

Cả 2 cùng đồng thanh khi thấy Mỹ Lan xuất hiện, đi sau là Mẫn Du.

- Sao lại là cô.

Mỹ Lan ngồi chéo chân lên cái ghế chuẩn bị sẵn.

- Sao ko thể là tôi chứ.

- Cô có ý gì, sao bắt cóc con tôi.

- Đơn giản là tôi muốn làm chủ tập đoàn Hứa gia.

- Cô tham vọng quá rồi đó.

Mỹ Lan cười lớn.

- Tham vọng? Nói cho mấy người biết tôi còn độc ác nữa chứ ko phải tham vọng ko đâu. Đưa cho hắn.

Mẫn Du lấy ra 1 tệp giấy cho Đình Phong.

- Anh 2 à, anh hãy ký vào đó đi.

- Ko bao giờ.

- Anh ko thương vợ con anh sao? Ném bọn trẻ xuống dưới.

Ân Di sợ thót tim, quỳ xuống.

- Tôi lạy mấy người mà, xin tha cho con tôi, hãy lấy mạng tôi đi nè.

Đình Phong ko thể lưỡng lự được nữa, ký vào bản chuyển nhượng cổ phần cho Mẫn Du.

Mỹ Lan xem xong lại khá hài lòng.

- Bây giờ, mấy người muốn nghe 1 chút chuyện cũ ko? 1 câu chuyện xưa ơi là xưa... xưa từ hồi vợ cả của anh 2 nha.

Mặt Đình Phong tái lại, hơi thở tức giận của anh dồn nén lại.

- Cô.. cô đã làm gì.

- Hahaa... tôi có làm gì đâu. Để coi vợ cả anh lúc đó là bầu song thai, chắc anh cũng biết chứ. Nhưng tôi làm sao để thằng bé đó ra đời được, nó mà sinh ra thì con trai tôi sẽ chẳng có chút danh vọng gì.

- Cô...

- Uây, khoan tức giận, nghe cho hết đi nào. Lúc đó tôi đã bỏ ra 1 khoản lớn, phải nói là khá lớn để bác sĩ cho thằng bé chết, còn vợ anh chết là do sự cố thôi.Đình Phong muốn xông đến giết cô ta ngay lập tức, muốn ăn tươi nuốt sống cô ta ngay tại đó, nhưng bị bọn tay sai ngăn lại.

- Cái đó là do sự cố mà, tôi có muốn đâu. Rồi chuyện đứa con đầu của cô phải ko Ân Di, thằng bé cũng bị đầu độc sao?

Ân Di tức giận nước mắt rơi, cố gắng nghe những gì cô ả sắp kể.

- Ây da, tôi nhớ là đã mua chuộc tên A cường dụ dỗ Tiểu Mai, lén những lúc Tiểu Mai sơ hở, cho thêm 1 chút gia vị vào thuốc của cô thôi mà.

- Tôi có thù oán gì sao cô lại hại tôi chứ.

- Lỗi là do cô sinh con trai cô hiểu chưa. Nếu cô có con trai thì con tôi phải làm sao hả.

Mỹ Lan hét to lên, chỉ vào mặt Ân Di. Rồi cô ả cười lớn.

- Để tôi nhớ xem còn gì ko ta. Um... a, còn chị Bội Ngọc nữa chứ.

Đình Phong đanh giọng.

- Cô đã làm gì em tôi.

- Tôi có làm gì đâu, chỉ là chỉnh sửa 1 chút trong hệ thống phanh của ô tô thôi mà. Nhưng ko ngờ lại vạ lây cho ba mẹ cô, Ân Di nhỉ. Nhưng vụ đó, chính lão phu nhân đã che đi rất kỹ phải ko anh 2.

- Cô còn gì mà ko làm nữa ko.

- Còn, tôi giết A cường, tôi thủ tiêu Lâm Tuyết. Vậy thôi.

- Cô ko ghê tay sao. Từ đầu đến cuối cô đều nói vì con, nhưng vì bản thân cô đúng hơn.

- Phải, vì tôi, vì con tôi. Cuộc sống phải có quyền lực, phải sống trên thiên hạ mới ko bị người khác ức hiếp. Bao nhiêu năm chồng tôi chỉ sống dưới cái bóng của anh. Vì sao, vì sao đều là con mà bên trọng bên khinh hả.

- Là vì hắn nhu nhược, hắn vô dụng.

- Phải vì chồng tôi như vậy nên tôi mới phải ra tay. Dẫn bọn nó ra kia, giết hết.

Mẫn Du ngăn cản.

- Em à, ko phải chúng ta chỉ cần lấy cổ phần thôi sao, ko hại thêm người nữa được ko.

- Anh im đi, bọn họ biết tất cả rồi, anh có thể ko giết sao?

- Nhưng đó là anh trai anh.

- Lúc tôi giết Bội Ngọc thì sao chứ.

- Vì anh ko biết kế hoạch của em.

- Vậy giờ anh cũng muốn tôi chết sao.

- Anh...

- Dẫn bọn nó ra.

Bọn tay sai đưa Ân Di và Đình Phong ra ngoài lan can và định đẩy họ xuống, dưới sự hối thúc của Mỹ Lan.

Đùng...

Tiếng súng chát chúa vang lên, Mỹ Lan quay lại thấy Mẫn Du ôm lấy cô, máu trên miệng chảy ra, và hắn ngã xuống.

- Ko, Mẫn Du anh làm gì vậy hả, đừng bỏ em.

- Em.. em hãy dừng... lại đi.

- Ko mà, em làm mọi chuyện vì cuộc sống của bọn mình mà, xin anh.

- Anh... anh ko thể... bảo.. vệ em.. nữa... hãy yêu..thương... bản thân.

- Ko, ko được, Mẫn Du anh mở mắt ra cho tôi. Tại sao đến khúc cuối anh vẫn nhu nhược vậy hả, tỉnh dậy cho tôi.

Tiếng súng phát ra từ nòng súng của Minh Thành, trước khi đi Đình Phong đã kịp nhắn tin cho Minh Thành.

.....

Mỹ Lan sau cái chết của Mẫn Du, luôn luôn Im lặng. Không muốn nói chuyện với ai hết, thậm chí là không muốn gặp ai hết. Cô ta phải chịu mức án tử hình vì những gì cô ấy đã gây ra, nhưng một điều cô ấy luôn hối hận là để mất đi Mẫn Du, một người yêu thương cô hết mực, chiều chuộng cô hết mực biết cô sai nhưng vẫn luôn bảo vệ cho cô, tìm đâu ra được một người chồng như vậy chứ. Giờ có hối hận cũng muộn rồi, giờ Cô chỉ muốn nói một câu xin lỗi với Mẫn Du nhưng không còn cơ hội nữa.

Ân Di và Đình Phong lại về bên nhau, họ sống đời hạnh phúc và chuẩn bị đón thêm 1 cặp sinh đôi nữa. Đình Phong chu cấp nuôi nấng, dạy dỗ cho con của Mẫn Du.

Chuyến bay từ Trung Quốc đến Mỹ sắp cất cánh. Mẫn Thiên- con trai của Mẫn Du nhìn lại nơi này lần cuối và tự nhủ lòng "Đình Phong, tôi sẽ quay về".

- The End -

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước