DUYÊN ĐỊNH MỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Duyên định mệnh - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Cậu thanh niên nhìn về phía Ân Di cười nhếch mép, đứng lên cho điện thoại vào túi quần, tiến về phía Ân Di.

- Di Di tưởng đâu chị lấy chồng nhà giàu, bỏ xứ đi luôn rồi chứ.

Ân Di tiến đến kéo mạnh tai tên thanh niên đó, nghiến răng.

- Thằng nhãi, mới gặp mà muốn gây sự hả.

- Oa đau quá Di Di, em thua.

- Về khi nào vậy.

- Em về được tuần, nghe tin chị về nên bố bảo mang cho chị ít quà. Nếu bố ko bảo em cũng ko mang.

- Ời, quà cáp làm gì mất công ra, chuyển lời chị cảm ơn bố em nha.

- Hem có gì. À, mà nhỏ nào kia Di Di.

Nãy giờ lo đoàn tụ với thằng em lâu ngày, vui quá mà quên mất là còn có Tiểu Mai. Ân Di mới lại kéo tay Tiểu Mai.

- Đây là Tiểu Mai em của chị.

Gã thanh niên nhíu mày

- Chị có em khi nào, em gì.

- Thì em là được rồi, nhiều chuyện.

Gã thanh niên tiến lại gần Tiểu Mai, 2 tay cho vào túi quần.

- Chào em, anh là Lã Minh Thành, em họ của Di Di.

- Chào... chào anh.

Tiểu Mai như bị điện giật, chạy ngang sống lưng. Trong đầu Tiểu Mai nghĩ, nam thần thì ngoài lão gia Đình Phong, tam thiếu gia Mẫn Ngọc, còn lại chỉ xuất hiện trên phim. Ai ngờ đâu lại xuất hiện ngoài đời thế này. Kính cận, nụ cười tỏa nắng, thêm răng khểnh nữa, vậy có chết con nhà người ta không chứ.

Chưa kịp để Minh Thành nói thêm câu gì thì Ân Di đã kẹp cổ kéo vào trong nhà.

.....

Lã Minh Thành là con trai út của Lã Minh Hào, từ nhỏ đã chơi rất thân với Ân Di. Ba mẹ cậu ly hôn, cậu qua Mỹ sống cùng mẹ, còn chị cậu sống cùng bố.

Minh Thành tính tình trái ngược với bố cậu, hiền hòa, ko tham lam, mà đặc biệt không thích tranh giành hay quyền lực gì, nói thêm là anh chàng này chưa có người yêu ạ.Không phải cậu ta kén, ko phải vì ko có gái bu mà vì cậu chưa gặp được cô gái có tính tình giống cậu, ngoài Ân Di. Những cô gái khác bâu vào cậu không vì sắc thì cũng vì tiền, nên cậu thấy lũ con gái rất nhàm.

.....

Ân Di lục đục trong bếp nêm nêm, nếm nếm, có vẻ rất hài lòng về thành quả của mình. Lâu rồi cô mới nấu món canh bổ dưỡng cho ông, cô sẽ mang lên công ty để cho ông bất ngờ.

Tiểu Mai ngủ dậy không thấy Ân Di đâu, đọc được tin nhắn trên tờ giấy mới biết Ân Di lên công ty. Mình cô sửa soạn xong chạy te vào bếp tìm đồ ăn, vì được dặn dò sẵn nên cứ mặc sức ăn gì thì ăn.

Ăn xong buổi sáng, Tiểu Mai rinh rổ táo với chén muối ớt, định ra vườn ăn. Vừa đi vừa ăn, mắt thì dán chằm chằm vào rổ táo xem còn được bao nhiêu quả.

Oạch...

Rổ táo rơi xuống đất lăn lóc, cô cũng ngã oạch, mông áp sát nền, đau điếng. Cô ko nhìn xem ai đã đụng mình, chỉ lo chăm chăm đi nhặt táo.

- Này cô, cô đụng trúng người ta rồi cô ko lo cho người ta sao.

Theo phản xạ, Tiểu Mai quay về nơi phát ra tiếng nói. Lã Minh Thành ngồi đó, 2 tay chống ra sau, mắt kính cũng rơi nhưng ko chịu nhặt.

Tiểu Mai đơ đi vài phút, ui mẹ ơi, ban ngày nhìn tên đó còn điển trai hơn, cứ mỗi lần thấy tên đó là cô ngất ngây.

- Nè cô, cô muốn nhìn tôi tới bao giờ hả.

Tiểu Mai nhặt kính đưa cho Minh Thành, nắm cánh tay tên đó kéo dậy.
- Xin lỗi anh do tôi mãi nhìn nên đụng anh.

- Cô nhìn gì.

- Nhìn rổ táo.

- Sao ko nhìn đường.

- À, tại vì tôi sợ nó... mà anh đến đây làm gì. Chị Ân Di ko có nhà.

May cô phanh kịp ko thì nói ra sẽ xấu hổ lắm.

Minh Thành đi theo cô ra ngoài vườn, vừa đi vừa lấy táo trong rổ cô mà ăn. Tiểu Mai nhìn trợn mắt.

- Anh... anh mới ăn táo trong rổ này hả.

- Um.

- Nó mới vừa rớt xuống đất.

- Thì sao nào.

- Tôi còn chưa rửa lại.

- Thì tôi chùi rồi.

Tiểu Mai mắt trợn to nhìn Minh Thành, không lẽ nam thần ăn uống cũng không cần sạch sẽ sao.

.....

Sau khi giải quyết xong rổ táo, Tiểu Mai đứng lên đi về phòng của mình, Minh Thành cũng đi theo. Cô cố ý quẹo chỗ nọ, quẹo chỗ kia, Minh Thành cũng đi theo. Cô bực mình cáu gắt với Minh Thành.

- Không phải anh cần phải về rồi sao, chị Ân Di không có đây.

- Không sao, không có Di Di thì tôi nói chuyện với cô, tôi tìm bạn nói chuyện thôi, tôi không kén người nói chuyện đâu.

- Chuyện gì, tôi không muốn nói chuyện với anh, tôi sợ.

Nói rồi Tiểu Mai chạy te về phòng, để mặc Minh Thành ở đó. Gã trai ngẩn ngơ, lạ thật gã có làm gì cô đâu, chỉ là tìm bạn tâm sự thôi mà. Mà đây là lần đầu tiên trong đời có cô gái bỏ chạy khỏi gã trai trẻ ấy.

Chương 17

Ân Di vui vẻ xách cặp lồng đến công ty. Gần tới phòng ông cô nghe tiếng cãi vã. Thì ra ông và chú đang cãi nhau.

- Mày định phá nát công ty này đến bao giờ.

- Phá, ba không thấy là tôi đang gầy dựng nó sao.

- Mày nhìn cái này mà gọi là gầy dựng à.

Ông Lã Thành Lân mạnh tay ném tập tài liệu xuống bàn. Lã Văn Hào vẫn bình thản đi tới chô ông, mông kê lên bàn.

- Ba à, ba già rồi. Anh 2 mất lâu rồi, chỉ có tôi là người thừa kế hợp pháp nhất. Không lẽ ba định giao cả tập đoàn này cho con bé Ân Di đó sao.

- Không nhờ nó thì cái tập đoàn này có tồn tại tới nay không.

- Ba sai rồi, tôi cũng có con gái, tôi có cả con trai nữa. Nó ko liên hôn thì con gái con cũng có thể liên hôn, chẳng qua nó lanh trí trước mà thôi.

- Mày im đi, nó là tự nguyện, còn mày là ép con mày hiểu không.

- Sao gọi là ép, nó gọi là hi sinh vì gia đình.

- Mày im đi, sao mày ko giống anh 2 mày 1 chút nào hết.

Tên Hào đẩy hết đồ trên bàn xuống.

- Tại sao ba lúc nào cũng so sánh tôi với anh 2, từ nhỏ đến lớn cho dù tôi cố gắng thế nào, cũng mong 1 lời khen từ ba, nhưng chưa bao giờ cả. Tôi thua anh tôi chỗ nào chứ.???

- Cái mày thua là nhân cách, cái mày thua là lòng tham, cái mày thua là đối nhân xử thế mày hiểu không.

- Lỗi do ai mà tôi như vậy.

Lã Văn Hào tức giận bỏ ra ngoài, đóng cửa thật mạnh. Thấy Ân Di đứng ngay cửa, hắn cũng lơ đi qua Ân Di. Ân Di thấy trong mắt hắn đầy vẻ tức giận.

.....

- Chị Ân Di, chị Ân Di dậy đi, có ai tìm chị kìa. Đang làm loạn dưới kia đó.

Ân Di dụi mắt, mới hơn 9h sáng mà ai đến tìm cô sớm vậy. Con mèo lười như cô phải ngủ đến tận trưa mới đã.

- Thanh Phượng, em đến tìm chị có việc gì vậy.

Thanh Phượng đứng lên khỏi ghế sopha tiến lại chỗ Ân Di. Nhìn nhìn Ân Di cười cười.

- Chị về rồi trông khác nhiều quá ha, có chồng đại gia có vẻ được chăm sóc kỹ quá.

- Em có ý gì.

- Ý gì chị không biết sao? Tôi nghĩ chị cũng nên biết thân biết phận đi, đã đi lấy chồng là không có quyền gì ở cái công ty này, chị hiểu không.
- Chị chưa bao giờ có ý định giành công ty với ai hết, ông trao cho ai là quyền của ông.

- Quyền của ông. Hớ, nực cười, chị thừa biết ông yêu thương chị thế nào mà. Tôi khuyên chị, đàn bà đừng xen vào chuyện đại sự của đàn ông.

Thanh Phượng bỏ về, cũng là lúc Minh Thành đi vào.

- Chị 2, chị đi đâu đây.

- Đi đâu kệ tao, còn mày bớt giao du với loại người nào đó đi, có ngày tính tình giống y thì mệt tao.

- Chị 2, chị 2...

Minh Thành gọi với theo, Ân Di lắc đầu ngao ngán. 2 chị em nhưng tính tình trái ngược nhau quá. Thanh Phượng thua cô 1 tuổi thôi, nhưng tính tình giống y ba của cô ấy, đầy tham vọng. Còn Minh Thành thì giống mẹ, hiền lành, không 1 chút tham danh vọng, quyền lực.

- Sáng nay 2 chị em cậu có hẹn với nhau trước à.

Minh Thành đẩy cộng kính, nhún vai, trề môi.

- Đâu có.

- Vậy cậu đến đây làm gì.

- Đến rủ chị đi xem phim, cuối tuần mà.

Ân Di tiến đến chỗ Minh Thành, đi vòng quanh, nhìn lên nhìn xuống 1 lượt, chưng ra khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu.

- Mặt chị như vậy có ý gì đây.
- Cao trên 1.7m, body chuẩn, da rám nắng, còn có răng khểnh, thơm... Sao đến giờ vẫn chưa có người yêu, không lẽ, không lẽ cậu là " thụ" hả. Tay còn cầm gì thế kia nữa.

- Bậy, gái chết đầy đường kìa, chẳng qua em đây chưa có hứng, con gái bây giờ giống nhau nhàm lắm, mặt mày chỉnh sửa đủ kiểu. À, còn cái này là của cái người kia kìa, lần trước em vô tình làm đổ.

Minh Thành nói xong chỉ tay về phía cô gái nãy giờ đứng bu cái cạnh cầu thang.

- Tiểu Mai, lại đây cái này của em nè.

Tiểu Mai vẫn bu cạnh cầu thang.

- Chị Ân Di bảo người đó là em không cần, hôm qua vú Huệ mua cho em rồi.

- Minh Thành, em ấy bảo không cần.

- Cần hay không thì tôi cũng đã mua rồi.

- Tiểu Mai, Minh Thành bảo cậu ấy đã mua rồi.

- Chị Ân Di, em không cần thật mà.

Ân Di nổi đóa.

- Nè, tôi không phải là thông dịch viên cho 2 người đâu nha.

Ân Di bỏ lên lầu, Tiểu Mai chạy theo.

Minh Thành nhìn bịch táo, ngon vậy mà không ăn sao, tiếc quá.

.....

Ân Di vệ sinh cá nhân xong xuống thấy Minh Thành vẫn còn ở đó, nằm trên ghế sopha, tay cầm điện thoại, còn tay kia bốc táo ăn.

- Sao cậu chưa về sao.

- Di Di, em rủ chị đi xem phim mà, đi không.

- Đi, đợi chị uống ly sữa.

- Ok, Tiểu Mai lại đây đi, táo tôi mua ngon lắm.

Tiểu Mai nhăn mặt chạy theo Ân Di. Ân Di có suy nghĩ, lạ thật, sao dạo này Minh Thành hay đến nhà mình, lần nào đến cũng nói chuyện với Tiểu Mai, hay là...

Ân Di miệng há to như phát hiện ra điều mới mẻ

Chương 18

3 con người dắt díu nhau vô rạp, lúc nào cũng vậy, rạp cuối tuần đông đúc lắm. Họ mua 3 vé cho 1 bộ phim hài, kèm theo đó là bắp nước, đồ ăn các kiểu.

Phim vô chiếu được 15p thì điện thoại Ân Di rung lên, cái tên trên điện thoại là lão gia nhà cô. Cô vui lắm, đi ra ngoài nghe điện thoại. Tầm 5p sau tin nhắn đều đến từ 2 máy của Minh Thành và Tiểu Mai với cùng 1 nội dung.

- Chồng chị về, chị đi đón chồng, 2 đứa cứ ăn chơi thoải mái nhé, chúc vui vẻ ☺☺☺.

Tiểu Mai chưng ra bộ mặt đau khổ, gọi lại cho Ân Di nhưng không được. Phu nhân của em ơi, sao lại nỡ bỏ em ở đây với người lạ 1 mình thế này.

Bộ phim cuối cùng cũng hết, 1 người thì tâm trạng thoải mái vui vẻ, còn 1 người từ khi Ân Di đi cứ luôn lo lắng, ko tập trung xem phim gì được hết.

- Đói chưa, đi ăn trưa không.

- Đi.

Cứ nhắc đến ăn là Tiểu Mai bất chấp tất cả. Tiểu Mai ăn được lắm nhưng vẫn không bị béo lên, chả biết đồ ăn chạy đâu hết.

Minh Thành đưa Tiểu Mai vào nhà hàng lẩu băng chuyền tự chọn. Tiểu Mai đã há hốc mồm, nhiều món ngon quá, mỗi lần nhà lão gia cô ăn lẩu cũng toàn những món đắt tiền. Nếu ko có phu nhân là Ân Di thì dễ gì cô được ăn những món đó.

Minh Thành sợ Tiểu Mai đi với cậu sẽ ngại, nên cứ thúc chừng.

- Cô cứ ăn thoải mái đi, tôi lo. Chứ cô đói về Di Di lại la tôi là bỏ đói em chị ấy.

- Vâng, tôi biết rồi.

Tiểu Mai ăn rất tự nhiên, ăn sạch hết phần lẩu của mình, ăn mà quên lun là mình đang đi với ai.

Minh Thành nhìn cô ngạc nhiên, bật cười. Ở đâu lại rơi ra 1 cô gái ăn tự nhiên ko biết ngại như cô vậy. Mấy cô gái đi cùng cậu trước đây chỉ gắp vài miếng rồi ngồi ngoáy ngoáy cho qua bữa thôi. Vậy là tốt, rất thật thà, đáng khen.

- Tiểu Mai.

- Hả.

Tiểu Mai quay qua, Minh Thành liền lấy giấy lau nước màu dính bên khóe môi của cô.

Chết cô rồi, thái độ ân cần nhẹ nhàng của nam thần này sẽ làm cô điêu đứng mất thôi. Nhưng cô không được vì trai mà điêu đứng nữa, đã làm hại chị Ân Di 1 lần rồi, lần này thì không được để lung lay nữa.

.....

Về đến nhà, Tiểu Mai cảm ơn Minh Thành rồi đi vào trong, nhưng suy nghĩ gì đó lại chạy lại, nhìn thẳng Minh Thành mà hét lớn.

- Anh đừng cố tình tiếp cận tôi nha, lần này tôi nhất định không bị lừa nữa đâu, hại chị Ân Di 1 lần là đủ rồi. Chào anh.

Con nhỏ này bị điên chắc, tưởng cô là ai mà tôi phải tiếp cận. Tự nhiên Minh Thành nghe tim mình đập " bịch".

.....

Sau khi ân ái xong, sau bao ngày xa cách cho thỏa nhớ mong. Ân Di nằm gối đầu lên tay của Đình Phong, nhìn anh chằm chằm, cười hạnh phúc.

- Nếu em cứ nhìn như thế sẽ hao mòn hết vẻ đẹp hút hồn trái đất của anh sao.

- Vậy em phải cố gắng mà nhìn thêm thôi.

Đình Phong hôn chụt lên môi cô, còn cắn nhẹ nữa.

- Đi chơi đã chưa, mấy tháng rồi, về nhà thôi nào.

Ân Di ôm lấy chồng mà nũng nịu.

- Anh cho em thêm 1 ít thời gian nữa, em còn phải giải quyết 1 số việc của công ty với ông cho xong.

- Lã thị hả? Em tính thế nào.- Ông bảo em là người thừa kế. Nhưng anh biết đó, em ko có năng lực, với lại em không ham mấy cái đó. Em định nói với ông thừa kế cho Minh Thành, con chú Hào, cậu ấy có tâm hơn.

- Cái đó tùy em, nhưng em để chồng 1 mình khôb sợ bị rinh mất sao.

Ân Di gằng lên, lấy tay chèn cổ Đình Phong.

- Ai dám rinh mất chồng của em.

Đình Phong gối hai tay lên đầu, thái độ chờ đợi.

- Vậy em xem phải làm thế nào chứ.

Như hiểu ý của Đình Phong, Ân Di lại đè Đình Phong ra " đánh dấu lãnh thổ". Để xem ai dám đụng vào " lãnh thổ" của cô.

.....

Ở được hơn tuần, Đình Phong lại về bên kia rồi, nhớ quá đi. Ân Di cứ nằm lỳ trên giường, nằm trên chiến trường của cô và anh đêm qua.

- Chị Ân Di ơi, lại tới rồi, lại tới rồi.

- Minh Thành ngày nào ko tới.

Ân Di lười nhác chui đầu vào chăn.

- Không phải, không phải... là người khác.

- Ngoài Minh Thành ra thì còn ai nữa chứ.

.....

- Xin chào người đẹp, lâu ngày quá ko gặp em.

- Anh... anh sao lại đến tìm tôi nữa vậy.
- Bạn bè mà sao nỡ đối xử với tôi như thế.

- Tôi nhắc lại lần nữa với anh là, tôi không muốn kết bạn với nam nhân, tôi có gia đình rồi Đào Minh Từ à.

- Tôi có làm gì em đâu, người đẹp, sao lại xa lánh tôi vậy.

- Không tin được đàn ông như anh, nhìn vẻ hào hoa, chắc chắn là có âm mưu rồi.

- Đừng nghĩ thế mà, tôi đến đây chia buồn với em, chia buồn với đứa trẻ.

Nhắc đến đứa trẻ là nhắc đến nỗi đau của cô. Ân Di mới đi lại ghế sopha, ngồi cạnh Đào Minh Từ.

- Anh... anh cũng biết rồi sao.

- Trong giới như tôi thông tin gì không biết, chỉ là tôi bận việc nên đến trễ mà thôi.

- Um, cảm ơn anh, mọi chuyện qua rồi.

- Tôi nghe nói có người đã nhúng tay vào, kẻ đó là ai.

- Kẻ đó... kẻ đó... chúng tôi vẫn chưa bắt được.

- Hãy cho tôi hình ảnh hắn, biết đâu vô tình tôi và hắn gặp nhau.

- Cảm ơn anh, chuyện nhà tôi không dám phiền anh.

Tiểu Mai nghe vậy liền lên tiếng.

- Có, tên đó là A cường là...

- Tiểu Mai.

Nghe tiếng gằng của Ân Di, Tiểu Mai ko dám lên tiếng nữa.

- Ân Di, hãy cho cơ hội để tôi chứng minh tình bạn này với em. Từ lúc gặp em, tôi đã mến cô gái khác lạ như em rồi.

- Anh hãy thề đi, hãy thề ko được làm hại Đình Phong của tôi.

- Không tin tôi đến vậy sao.

- Anh thề đi.

- Rồi, tôi thề ko làm hại Đình Phong của em.

Ân Di bắt đầu kể lại mọi sự việc cho Đào Minh Từ nghe, anh cũng ra bề tức giận lắm, lại thấy thương cô hơn.

.....

- Cậu chủ sao rồi, chúng ta có thực hiện tiếp kế hoạch không.

- Haizzz, có lẽ làm người tốt 1 phen lão già ạ. Tôi cũng cần có bạn mà.

Đào Minh Từ vỗ vai lão quản gia nhà anh, rồi chui vào chiếc siêu xe đang đậu sẵn.

Chương 19

Lão gia nhà cô dạo này hay ghé qua thăm cô lắm. Tháng nay cũng qua 4 lần rồi, có khi chỉ ở 2 ngày cũng qua. Ân Di thích lắm, được ông xã yêu thương thế kia mà.

- Em còn chưa định về sao.

- Em biết rồi nhưng em nói anh rồi đó, để em giải quyết xong việc công ty đã.

- Sao mà lâu thế, có cần anh phụ ko.

- Ko cần mà.

- Em lo mà về sớm đó, để chồng đẹp trai mà ngủ 1 mình là ko được đâu.

Nói rồi Đình Phong ghé tai cô thì thầm.

- Dạo này chồng em đang hồi xuân đó nghe ko.

Mặt Ân Di đỏ lên, vì nghĩ đến 2 chữ hồi xuân lại nhớ đến chuyện đêm qua. Đình phong hôn lên môi cô.

- Thôi anh phải về rồi, nhớ về sớm và còn nguyên vẹn cho anh đó.

- Dạ.

Ân Di nhìn dáng chồng khuất sau đám người đông đúc mới đi về.

.....

Tiểu Mai đi qua đi lại, lau lau dọn dọn. Tiểu Mai lại đi lại và đi qua, dọn dọn lau lau, cái quan trọng hơn là lơ luôn Minh Thành đang hiển hiện trên ghế sopha.

- Tiểu Mai, cô ko thấy tôi sao.

- Có thấy.

- Sao ko quan tâm tôi.

- Sao tôi phải quan tâm anh chứ.

- Di Di đâu.

- Ra sân bay tiễn lão gia nhà chúng tôi rồi.

- Tiểu Mai.

- Gì nữa.

- Sao cô khó chịu với tôi vậy.

- Tại sao tôi lại phải dễ chịu với anh.

Từ ngoài cửa có tiếng vọng vào.

- Nè, làm gì mà 2 người cãi nhau sớm vậy, làm vậy ko chừng người ta tưởng 2 người đang cãi yêu đấy.

- Ko có mà ( cả 2 cùng đồng thanh)

- Có cần trả lời cùng lúc vậy ko. Tiểu Mai, làm gì cho chị ăn đi, chị đói.

- Dạ.

Minh Thành cũng góp vào.

- Tôi cũng đói.

Tiểu Mai lườm cậu trai tội nghiệp.

- Sao tôi phải làm cho anh.

- Cô...

Ân Di cười cười.

- Minh Thành, chị hỏi thật nhé, em thích Tiểu Mai nhà chị phải ko.

- Làm gì có.

- Em nói thật ko, nếu thích thật thì cứ tới, còn ko thì lui ra, đừng đùa giỡn em ấy, em ấy bị 1 lần nên sợ rồi.

- Em đâu có ý đùa giỡn, cũng đâu có ý thích.

- Em cứ suy nghĩ kỹ, rồi cho chị câu trả lời.

.....

Sau khi dọn phòng cho Ân Di xong, Tiểu Mai cũng lui về phòng. Ân Di níu tay Tiểu Mai lại.

- Tiểu Mai,em thấy Minh Thành thế nào.

- Thế nào là thế nào, em ko hiểu.

- Cứ nói theo nhận xét của em.

- Đẹp trai, galang, giàu, nhìn cũng hiền, ko phải loại ăn chơi.- Vậy em có thích Minh Thành ko.

- Ko.

- Vì sao.

- Vì hắn ta sẽ cố ý tiếp cận em, để làm hại chị. Em ko muốn đâu, nếu ko vì em thì nay thiếu gia đã...

Tiểu Mai khóc, nó động đến nỗi đau của Ân Di, Ân Di cố gắng mạnh mẽ vỗ về Tiểu Mai.

- Tiểu Mai ngốc quá, Minh Thành ko như em nghĩ đâu, cậu ấy là 1 cậu trai tốt, cậu ấy sẽ ko hại chị. Nên chị muốn em được hạnh phúc, em hiểu ko.

- Em ko cần, phục vụ chị là em hạnh phúc rồi.

- Chị nói rồi mà, chị coi em là em gái nên sau này em lấy chồng thì chị sẽ.... chị sẽ... ụa... ụa..

Ân Di bịt miệng chạy vào nhà tắm, nôn lấy nôn để. Tiểu Mai lo lắng chạy vào theo.

- Chị Ân Di chị có sao ko, sao lại nôn thế, có ăn uống gì bậy ko vậy.

- Ko có, chị có ăn gì đâu mà. Chị thấy nó cứ khó chịu thế nào ấy. Hay là... hay là...

- Hay là sao hả chị???

- Chị lại có em bé rồi.

Tiểu Mai mặt mừng rỡ.

- Em bé???

- Suỵt.. đừng ré to. Còn chưa chắc mà.

- Vậy mai em với chị đi viện xem sao.

- Ừ, đi ngủ đi.

- Ko, em sẽ ngủ đây, ngủ trên sopha kia, lỡ có gì chị cần em.

- Ko sao mà.

- ko, nhất định em ngủ kia.

Tiểu Mai ôm mền gối ra ghế sopha nằm. Ân Di cười méo sệt, sợ con bé này luôn.

.....

Tiểu Mai ngồi ghế ngoài hành lang mà nóng hết cả ruột, cứ đi qua đi lại, lâu lâu ngóng cổ vô phòng khám.

- Chị ơi, sao rồi bác sĩ bảo sao.

Ân Di ra hiệu cho Tiểu Mai phải im lặng, Ân Di ngó trước ngó sau rồi kéo Tiểu Mai lại nói nhỏ.
- 8 tuần rồi.

- Về, em đưa chị về.

Họ đi ra, vô tình Thanh phượng thấy họ. Cô ta nhìn trên bảng phòng khám thì biết ngay, nhưng muốn chắc chắn hơn, cô ta hỏi trực tiếp bác sĩ.

- Bác sĩ à, lúc nãy chị Ân Di vừa khám ra là sao vậy bác sĩ.

- Xin lỗi chúng tôi ko được phép tiết lộ thông tin bệnh nhân.

Bác sĩ bỏ ra ngoài, thấy y tá loay hoay dọn đồ ở bên đó. Thanh Phượng dúi vào túi y tá 500k mới cóng. Y tá lại nói nhỏ vào tai Thanh Phượng.

- Chị ấy có thai 8 tuần rồi.

Thanh Phượng chết trân, nó có thai rồi sao. Thanh Phượng cố bình tĩnh nói với y tá.

- Khi nào cô ta đến khám lại, biết trai hay gái gọi cho tôi, tôi cho cô 10 lần số này.

- Dạ được chị.

.....

Tại 1 căn phòng khác của 1 ngôi biệt thự khác. Tiếng cười đùa cợt nhã trong đó vọng ra.

Cánh cửa mở ra, trước mắt Thanh Phượng là hình ảnh thật ô nhục. 1 cô gái trẻ, nóng bỏng, ăn mặc hở hang đang ngồi trên đùi của Minh Hào, còn Minh Hào cứ dúi mặt vào ngực cô ta, tay thì bóp mông cô ta. Tiếng cửa mở làm mọi hoạt động đó bị gián đoạn. Cô gái chỉnh lại váy áo rồi ra ngoài, ko quên quăng cho Thanh Phượng cái cười khinh bỉ.

- Từ bao giờ con vào phòng ba mà ko cần gõ cửa vậy.

Thanh Phượng ngồi trên sopha, móc trong ví ra và châm thuốc, phả đi 1 hơi vào ko gian.

- Ba cứ như vậy thì bảo sao mẹ ko bỏ đi, cái tật mãi ko chừa.

Minh Hào cười to.

- Đàn ông có tiền, có quyền, mà ko có mỹ nữ coi sao được. Mà con tìm ba có việc gì.

- Sáng nay con đi khám bên bệnh viện, con gặp Ân Di ở đó.

- Thì sao?

- Nó có thai rồi.

- Thì sao?

- Ba cứ thì sao thôi à? Nếu nó sinh con trai thì cái cơ nghiệp này thuộc về nó đó.

Minh Thành thả ly rượu lên bàn, có chút chột dạ. Thanh Phượng phả thêm 1 hơi thuốc nữa, cười nhếch miệng.

- Biết lo rồi sao?

- Giờ con tính sao?

- Để xem nó bầu trai hay gái rồi tìm cách giải quyết thôi.

- Như vậy... như vậy... có ác quá ko.

- Hay ba muốn mất cơ nghiệp này vào tay nó.

.....

Ân Di cứ xoa bụng rồi cười, cô thích quá đi mất. Cô muốn ngay lập tức báo ngay cho Đình Phong biết, muốn cho Đình Phong thấy cô hạnh phúc thế nào. Nhưng cô sợ, sợ lại như lần trước, lần này cô nhất định phải bảo vệ con cô được an toàn.

- Chị Ân Di uống sữa đi chị.

- Um.

- Chị ko báo cho lão gia sao.

- Chị sợ lắm Tiểu Mai.

- Sợ gì.

- Sợ có người hại nếu quá nhiều người biết.

- Nhưng lão gia rồi cũng biết mà, lão gia dạo này hay qua đây lắm đó.

- Um, thì khi nào biết sẽ biết.

- Chị yên tâm, em sẽ bảo vệ chị hết mình.

Tiểu Mai hùng hồn vỗ ngực, Ân Di thấy điệu bộ ấy lại rất mắc cười.

- Ời, cảm ơn em nhiều nha

Chương 20

- Mình đâu có thích con nhỏ đó, mà sao lúc ngủ hình ảnh của nhỏ đó cứ chạy lanh quanh trong đầu vậy. Đúng là điên rồi mà.

Minh Thành cứ trằn trọc lăn qua lăn lại, ko tài nào ngủ được, lẽ nào, lẽ nào cậu trai trẻ đã yêu sao. Cậu thích cái nhăn nhó xa lánh cậu của Tiểu Mai, cô gái sống rất thực.

.....

- Di Di, Di Di chị ở đâu Di Di.

- Nè, anh làm gì mà la to thế, để chị Ân Di nghĩ ngơi chứ.

- Chị ấy bênh hả Tiểu Mai.

- Ko, chị ấy đang... à ko, chị ấy hơi mệt thôi.

- Vậy à. Tiểu Mai tôi mua cái này cho cô nè, rất nhiều trái cây ngon và muối ô mai nữa nha.

Tiểu Mai cứ bị đồ ăn là mờ mắt thôi, cố nuốt đi nước miếng ừng ực.

- Tôi ko thèm.

- Nè, Tiểu Mai, tôi...

Ân Di đúng lúc đó đi xuống. Tiểu Mai cản lại.

- Chị, chị ko được đi xuống mà.

- Ko sao, ko sao, chị đi được mà. Tiểu Mai nấu cho chị tô mì nha.

- Dạ.

Tiểu Mai đi rồi, Ân Di mới ngó tới Minh Thành.

- Sao rồi cậu trai.

- Em...em...

- Em sao?

Minh Thành ghé sát tai Ân Di thì thầm.

- Em có chút chút rồi.

- Chút chút gì.

- Tiểu Mai á.

- Nói rõ xem nào.

- Em có thích Tiểu Mai, Di Di à, nhưng cô ấy cứ xa lánh em.

- Vậy là muốn nhờ chị giúp sao.

Minh Thành mặt cầu khẩn, gật gật.

.....

- Ân Di mau xuống đón chồng em này.

Đình Phong vừa từ sân bay về, ngồi ngã lưng vào ghế sopha.

- Ông xã, anh tới sao ko gọi em ra đón.

- Muốn dành cho em bất ngờ mà.

Đình Phong ôm lấy eo Ân Di, kéo cô vào lòng, và hôn cô. Nhưng giường như hôm nay Ân Di có vấn đề gì đó làm Đình Phong thấy khác khác.

- Em nè, có phải thời gian qua vắng chồng nên em đã ăn hơi nhiều 1 chút ko. Anh thấy em béo lên rồi.

- Um, em đã ăn rất nhiều, ăn cho 3 người.

- 2 người?

Ân Di cười nắm tay Đình Phong và đặt lên bụng mình.

- Thằng nhóc này ăn khiếp.

Đình Phong mặt nghiêm trọng.

- Đã ai biết việc này chưa?

- Ngoài Tiểu Mai ra, thì anh là người đầu tiên.

Đình Phong im lặng, nhăn nhó. Ân Di lo lắm, lẽ nào anh ấy ko thích thằng bé, hay anh ấy ngji ngờ mình.

- Đình Phong, nó là con anh, em ko hề có...
Đình Phong để tay lên miệng Ân Di, rồi ôm Ân Di vào lòng.

- Đừng nghĩ gì hết, anh chỉ lo có người lại làm hại em thôi.

- Vậy giờ tính sao hả anh.

- Em hạn chế ra ngoài, hạn chế tiếp xúc với người lạ. Anh sẽ gởi trâm bạc thử độc qua. Anh sẽ cho vệ sĩ ngầm bảo vệ mẹ con em. Hãy cứ ở đây, đừng đi đâu.

- Dạ.

Đứa con chưa ra đời giờ trở thành mối lo lớn, lo nó sẽ ko được ra đời.

.....

Tiểu Mai được lệnh đi chơi với Minh Thành, vì Ân Di ko thể đi đâu cả. Tiểu Mai thì gượng ép vô cùng.

- Tiểu Mai à, em có thể dịu dàng với tôi 1 chút ko.

- Em?

- Từ bao giờ anh gọi tôi là em vậy hả?

- Từ bây giờ.

- Tại sao?

- Vì tôi thích em, rất thích em. Em ko địu đà, em ko son phấn, em luôn cau có với tôi, em đặc biệt, tôi thích em.

Minh Thành hét to lên trong quán trà sữa. Làm bao nhiêu cặp mắt đổ về đó. Tiểu Mai phải lôi Minh Thành ra khỏi quán nhanh như chớp mới thoát đượ mọi ánh mắt dò xét.

- Anh bị khùng hả.

- Đúng tôi khùng rồi, tối nào em cũng chạy lanh quanh trong trí óc tôi, rảnh rỗi lại chạy lanh quanh trong tim tôi, tôi sắp khùng rồi.

Nói rồi Minh Thành đặt lên môi Tiểu Mai 1 nụ hôn nhẹ, mặc kệ bao nhiêu ánh nhìn của người đi đường.

- Tôi thật lòng, xin em đừng xa lánh tôi nữa.

- Tôi... tôi...

Tiểu Mai nghe tim mình đập nhanh kinh khủng, nhanh mà muốn đứt phanh vậy đó.

.....

Tiểu Mai làm việc mà cứ ngẩn ngơ, lau cái bàn mà lau 1 chỗ mãi 20p, lâu lâu lại cười. Thái độ đó, sao thoát được ánh mắt của Ân Di chứ.

- Hôm nay trời đẹp quá ha, hình như có ai đang yêu rồi.

Nghe đến chữ yêu là Tiểu Mai tỉnh lại.

- Chị, chọc em...- Lại đây kể chị nghe nào.

- Minh Thành... anh ấy tỏ tình với em... em...

- Em sao, có thích cậu ấy ko.

- Nhưng em sợ... sợ giống lần trước.

- Tiểu Mai ko sợ nhé, Minh Thành rất rất tốt đó, là người đàn ông em có thể giao cả tương lại. Nếu em thích cậu ấy thì cứ đến, đừng ngại nhé.

.....

Minh Thành được Tiểu Mai nhận lời nên vui vẻ lắm, vừa đi vừa huýt gió.

- Em dạo này vui vẻ quá ha

- Chị 2, hôm nay về sớm sao.

Thanh Phương, 1 tay vòng qua eo, 1 tay nhấm nháp ly rượu đỏ.

- Lâu lâu cũng phải nghĩ ngơi chứ, ăn chơi cũng mệt mà. Có gì vui kể chi nghe nào.

- Ko có gì mà.

- Ko có gì, mặt này là liên quan đến gái rồi nà.

- Ko có mà, em ngủ đây. Chị 2 ngủ ngon.

Tuy tính tình cay độc, tham vọng như cha cô ta, nhưng cô ta lại rất yêu thương Minh Thành. Cô ta đã tìm bao nhiêu chỗ mối mai tốt, tìm bao nhiêu cô gái tốt nhưng Minh Thành ko chịu.

Reng... reng....

Số điện thoại lạ, ai vậy, ai lại gọi cô ta giờ này chứ.

- Ai đó.

- Chị, em là y tá bệnh viện, chỗ lúc trước chị đưa số điện thoại cho em.

- À, có tin rồi sao.

- Có rồi chị.

- Vậy mau nói đi.

- Chị, em đưa số tài khoản chị chuyển tiền qua rồi em nói nha.

- Alo... alo...

Đầu dây bên kia dập máy, tin nhắn đi tới là số tài khoản.

10 phút sau.

- Em nhận được rồi, thai phụ đó có mang con trai, hôm nay hơn 4 tháng và....

Chưa kịp để cô ta nói hết, thì cái điện thoại vertu đắc tiền cùng ly rượu bị ném đi ko thương tiếc.

- Sao vậy chứ, lẽ nào...

Thanh Phượng cắn răng tức giận, tay bấu chặt đến rỉ máu.

.....

- Con dạo này siêng vào phòng ba quá ha.

Thanh Phượng rót ly rượu, tu đi 1 hơi. Đưa ánh nhìn chướng mắt về cô gái, áo quần sắp bị lột sạch sẽ kia. Sao ba cô lại hứng thú với mấy loại đĩ điếm này vậy, rẻ tiền.

- Ba cứ vui chơi đi, sắp mất công ty rồi, cô ả có bầu con trai rồi.

Minh Hào đẩy ngã cô gái đang ngồi trên đùi xuống đất, đầy vẻ tức giận.

- Cút.

Cô gái ko kịp mang lại quần áo mà phải ôm chạy ra ngoài. Minh Hào đi qua đi lại, đầy vẻ lo lắng. Ko vì Minh Thành thì cô ta sẽ ko bao giờ lo cho cái công ty này.

- Vậy phải làm sao đây con.

- Để con giải quyết, vấn đề là ba lấy trộm điện thoại của ông cho con. Còn lại để con tính.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau