DUYÊN ĐỊNH MỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Duyên định mệnh - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Gã trai ôm quà tiến đến chỗ Ân Di, nắm lấy tay cô hôn nhẹ.

- Người đẹp, tặng cô món quà của bạn phương xa.

- Cảm ơn anh.

Ân Di thì vui vẻ nhận quà, còn Đình Phong xù hết lông nhím lên.

- Đào Minh Từ, anh vừa làm gì với vợ người khác thế hả.

Đào Minh Từ tiến lại bàn ăn chọn 1 ghế ngồi cạnh Ân Di, gắp trong đĩa thức ăn của Ân Di 1 miếng thịt bít tết.

- Đình Phong tôi nói anh nghe nè, anh quá cổ hủ già cỗi rồi, đó là cách chào của phương tây.

- Già cỗi, cổ hủ??? Anh nhác thở rồi phải ko.

- Ấy ko cần bạo lực, mời ngồi mời ngồi. May quá tôi cũng chưa ăn sáng.

- Đây là nhà anh sao, anh ko có sĩ diện sao.

Ân Di này giờ chỉ biết nhìn bọn họ nói qua nói lại mà ko chen được câu nào.

- A ha, thôi mọi người ngồi vào cùng ăn nào. Vú ơi cho con thêm 1 phần nha.

May mà bữa ăn cũng diễn ra suông sẽ.

.....

- Từ bao giờ cô và tên đó thân thiết đến vậy, nên nhớ cô có chồng rồi đó.

- Bạn bè thôi mà, anh ghen sao.

- Tại sao tôi phải ghen chứ.

- Vậy anh quan tâm mối quan hệ của tôi làm gì.

- Người có gia đình như cô nói được như vậy sao.

- Tôi ko đôi co với anh,tôi đi xem phim với bạn.

- Tôi đi nữa.

- Anh đi làm gì.

- Cô ko lo cho Lã thị sao.

Rồi, lại nữa, cái tên này cứ đem điểm yếu của cô ra mà đe dọa.

.....

Biết ngay mà, hễ có Đình Phong theo là bạn cô chả đứa nào dám động đậy gì. Đứa nào cũng kiếm đường chạy hết. Giờ mình cô với Đình Phong cầm 7 cái vé xem phim, làm gì cho hết chứ.

Cô bực tức liếc xéo anh, nhưng cái cô để ý hơn là đám con gái xung quanh đó cứ xuýt xoa anh mãi thôi. Người gì đâu chẳng được gì, có thu hút gái là giỏi.

Bỗng ai đó choàng vai chen giữa 2 người bọn họ.

- Chào 2 người, đi chơi vui vẻ sao ko rủ tôi.

- Đào Minh Từ cậu dai quá đó.

- Tôi cũng tình cờ đi xem phim thôi mà.

- Tình cờ mà đúng giờ đúng địa điểm quá ha.

- Thì duyên phận đã an bài mà.

2 chàng đẹp trai đứng cãi nhau, thu hút hết vệ tinh về đó. Ân Di được nước chạy trốn, chạy theo bạn đi chơi.

.....

- Cô hay quá ha, bỏ chồng với tên khốn đó mà chuồn mất.

- Tại tôi thấy 2 người cãi nhau hăng quá tôi đâu dám cản.

- Cô...

- Tôi đi ngủ đây, anh ngủ ngon nha.

Đình Phong kéo cô lại ngồi vào trong lòng mình, tim cô run lên, lệch nhịp khó thở. Anh hôn lên tóc cô, ôm eo cô.

- Đừng làm tôi ghen,tim tôi khó chịu lắm.

Ân Di như bị điện cao áp giật, nhảy khỏi vòng tay Đình Phong chui thẳng vào chăn đắp kín. Nằm vậy thôi chứ cô ko ngủ được, mặt nóng bừng. Sao mở điều hòa cấp mạnh mà nóng quá vậy ta.

Đình phong ôm lấy cô, giọng dịu dàng.

- Mai tôi về Trung Quốc lại,em cũng sớm về nha. Mẫn Ngọc chú ấy đi Mỹ rồi, vì sợ làm phiền em và sợ em khó xử. Em ngủ ngon đi. À, em tránh xa tên Đào Minh Từ ra 1 chút, nếu ko muốn lặp lại chuyện cũ.

Đình Phong hun chụt lên mền cô đang đắp. Vậy biểu sao mà cô ngủ ngon cho được.

.....

- Cậu chủ, cậu quyết định theo đuổi cô Ân Di sao.

- Sao anh lại nghĩ vậy.

- Tôi thấy cậu dò xét để tìm đến cô ấy.

- Đánh đồn có địch mới thú vị, đồn ko có địch đánh làm gì.

Đào Minh Từ cười nhếch, nhìn ra phố đêm sau cửa gương của khách sạn.
.....

Sáng nay cũng như mọi hôm, vẫn ko có Đình Phong bên cạnh. Cô làm vệ sinh cá nhân thật nhanh để chạy xuống nhà, mong là anh còn ở đó. Cô thấy bóng đàn ông sau phía sopha, cô vui vẻ chạy ra trước, khuôn mặt cô hiện lên vẻ thất vọng.

- Sao anh vào được nhà tôi.

Đào Minh Từ bỏ ly trà đang uống giở xuống bàn, rồi cười với cô rất tươi.

- Tôi bấm chuông cửa và họ mời tôi vào đây.

- Anh sau này đừng tìm tôi nữa, tôi sợ lắm.

- Tôi có làm gì cô đâu, người đẹp.

Ân Di ngây thơ kể về vụ việc lúc đó.

- Có người kết bạn với tôi giống anh, rồi họ bắt cóc tôi, đe dọa chồng tôi, rồi họ còn làm Mẫn Ngọc bị thương nữa. Nên tôi ko dám tiếp xúc với người lạ nữa đâu.

Ai vậy? Tên nào lanh quá vậy? Hắn đã thực hiện kế hoạch đó trước rồi sao.

- Ko có, cô đừng nói thế, nói thế cô làm trái tim bé nhỏ của tôi tổn thương rồi đó.

- Nhìn anh gian xảo vậy ai mà tin anh được chứ.

- Tin được, tôi rất đáng tin đó. À mà tên kia đâu rồi.

Ân Di thở dài.

- Về rồi.

- A hay quá.

- Anh có ý đồ gì.

- Ko, ý tôi nói là anh ta về lo công việc đúng là mẫu đàn ông tốt.

- Khi nào anh rời khỏi nhà tôi vậy.

- À, chưa đâu, tôi muốn mời em đi ăn và đi uống cafe.

- Tôi ko đi đâu. Chồng tôi bảo tránh xa anh 1 chút.

Tên hắc ám, biết cách phá đám người khác quá mà.

- Vậy ko đi nữa, chúng ta nói chuyện ở đây đi.

- Tôi và anh nói chuyện gì chứ.

- Nói chuyện bao la thế giới ấy mà.

Ngày nào Đào Minh Từ cũng xuất hiện tại nhà Ân Di hết, mà ngày nào cũng tặng quà cho cô, hắn nghĩ con gái ai lại ko thích quà đẹp sang chảnh chứ.

.....

Đâu đó trong căn phòng khác, Mẫn Du đang bóp chân cho Mỹ Lan,rất dịu dàng và chăm chút.

Mỹ Lan đang rất đắc ý.

- Anh thấy ko, 1 đối thủ đã bị loại rồi, giờ chỉ còn 1 nữa thôi.
- Nhưng anh 2 khó đối phó lắm, dễ gì chức quyền về tay anh.

Mỹ Lan ngồi bật dậy đá chân vào người Mẫn Du.

- Sao anh khờ thế, anh ta ko coa con trai đã là thất thế rồi.

- Vậy sau này anh ta sinh con trau thì sao.

- Vậy... vậy... chúng ta... đừng để anh ta có con trai chứ sao.

- Lại như lúc trước à, vậy có nhẫn tâm quá ko.

Mỹ Lan lại đá chân vào người Mẫn Du lần nữa.

- Ko làm như thế thì cả cái cơ ngơi này về tay lão ta hết thì sao.

Mẫn Du xoa xoa cơn tức giận của Mỹ Lan.

- Được rồi, được rồi, đừng giận, giận sẽ xấu đó nha.

.....

- Tiểu Bảo Bối ngoan ngủ đi nào.

- Bố ơi sao bố ko ngủ đi.

- Bố muốn nhìn Bảo Bối của bố ngủ trước.

- Bố này, Bảo Bối thích dì Ân Di lắm á. Dì Ân Di may nhiều váy cho búp bê, cho Bảo Bối bánh ngon, còn ẵm Bảo Bối ngủ nữa.

- Vậy bố và dì Ân Di có em bé, Bảo Bối thấy sao.

- Bảo Bối thích lắm, lúc đó Bảo Bối sẽ có người chơi cùng.

- Chứ Vú Bạch ko chơi với con sao.

- Có nhưng con muốn có bạn bé thôi, vú Bạch to lớn lắm.

- Bảo Bối ngoan, ngủ đi nào.

Đình Phong hôn con gái cưng, miệng khẽ mỉm cười hài lòng.

.....

Ân Di bỗng thấy nhớ Đình Phong rồi, tên đó tự dưng gieo nhớ thương cho cô làm gì chứ. Cứ bình thường lơ là như mấy bữa có tốt hơn ko. Bây giờ chưa hết tháng mà về thì thật là mất mặt quá đi. Nhưng con tim nào nghe theo lý trí chứ, vậy là 3 ngày sau cô đã có mặt tại nhà Đình Phong.

Vừa thấy cô Tiểu Bảo Bối đã chạy lại ôm chầm lấy.

- Bảo Bối ngoan, có nhớ dì ko. Dì nhớ Bảo Bối quá à.

- Bảo Bối nhớ dì nhiều lắm, hôm qua bố hứa với Bảo Bối 1 việc rất quan trọng đó.

- Vậy hả, nói nhỏ dì nghe với.

Bảo Bối nhìn ngó xung quanh xem có ai ko, rồi thì thầm vào tai Ân Di.

- Bố hứa là bố với dì sinh em bé cho Bảo Bối có bạn đó.

Mặt Ân Di đỏ lên, tai nóng lên, cả người cũng nóng lên. Cái tên đó thật là, hết chuyện nói với con nít hay sao ấy.

.....

- Phu nhân đi chơi vui ko, em nhớ phu nhân quá à.

- Chị cũng nhớ em lắm đó. Chị mua cho em mấy cái váy với túi xách đó, em xem hợp ko.

- Dạ em cảm ơn phu nhân.

- Mấy ngày chị đi có gì thay đổi ko.

- Ko ạ, ngoài việc tam thiếu gia đi Mỹ ra thì ko còn gì.

- Chị biết rồi, em đi nghĩ đi.

- Dạ.

Đình phong tiến vào phòng đóng cửa lại, ngồi lên giường, ra hiệu cho Ân Di ngồi bên cạnh.

- Về rồi à.

- Um.

Tự nhiên 2 người họ cứ bị cảm giác ngại ngùng khó nói, giống như tuổi trẻ mới yêu ấy.

- Anh, anh khỏe ko.

- Khỏe.

- Um, vậy em đi ngủ.

Đình phong kéo cô lại đè cô xuống giường. Nhìn cô say đắm, cô bị ánh mắt ấy đốt cháy con tim. Anh đặt lên môi cô nụ hôn nhẹ, mùi đàn ông trên cơ thể anh làm cô mềm nhũn đi. Anh hôn lên tai cô, thì thầm.

- Chúng ta nên sinh em bé để em khỏi chạy lung tung thôi

Chương 12

Cô đẩy nhẹ anh ra, lưỡng lự.

- Khoan... chúng ta thế này, có phải... có phải nhanh quá rồi ko.

- Sao lại nhanh.

- Ko phải... anh... anh cần phải nói yêu em trước sao.

Anh khóa môi cô vì cái tội nói nhiều, 1 nụ hôn sâu. Phải rồi, đã bao lâu rồi cô mới được tận hưởng cảm giác yêu thương này chứ.

- Anh yêu em, yêu em rất nhiều, những gã đàn ông vây quanh em làm anh khó chịu, em chỉ được thuộc về mình anh thôi.

Ôi mẹ ơi, sói ca đã tuôn ra ngôn tình, chết mất, mấy câu nói ấy khiến cô rụng tim. Cô buông thỏng người kiểu, em đã sẵn sàng, anh muốn làm gì làm đi.

Anh nhìn dáng vẻ của cô, anh bật cười. Cô đang nhắm nghiền mắt chờ đợi thì ngỡ ngàng vì giọng cười của anh.

- Sao anh lại cười.

- Dáng vẻ này của em giống lần đầu chúng ta ân ái.

- Anh....

Cô kéo mền trùm kín vì xấu hổ. Anh gỡ mền ra và bắt đầu những hành động cuồng nhiệt.

Lần này anh ko nhẹ nhàng nữa, anh mạnh mẽ hơn, anh say đắm hơn, anh cuồng nhiệt hơn

Anh mạnh mẽ chiếm lấy môi cô, tay anh đặt dưới eo cô kéo sát vào người anh. Cô ngây ngất trong men tình của anh.

- Chúng ta đổi mới chút nha.

- Hả... đổi... đổi... mới là sao ạ.

Anh bế thốc cô lên ôm ra sopha, anh để cô nằm up trên tay ghế sopha, anh vén tóc cô qua bên. Người anh áp sát người cô, anh hôn lên cổ cô, tay anh là ngang eo cô rà đến mông cô. Anh di chuyển môi rà lần xuống sương sống của cô, cô thấy tê rần, bao nhiêu da gà nổi hết cả lên.

Anh lật cô lại, lần này anh mới chiếm lấy 2 quả đào của cô, sở thích của anh là để lại dấu vết đầy người cô. Tay anh đâu có yên, nghịch ngợm nơi tam giác tình yêu của cô, cảm giác khó tả chiếm lấy cô. Khi biết cô đã sẵn sàng, anh nhấc 1 chân cô lên, tiến từ từ... từ từ vào đó, nhấp rồi nhấp, rồi hôn cô.

- Thích ko.

- .... thích... thích...

- Gọi tên anh đi.

- Đình... đình... phong.

Anh nhấp mạnh 1 cái.

- Ko đúng.

- Ông... ông xã.

Anh lại nhấp mạnh cái nữa.

- Gọi anh là lão gia.

- Lão.... lão gia... ư.. ư.

- Muốn nữa ko.

- Em..ư.. em...muốn...ưm...

Anh thích chí nhấp mạnh hơn, nhanh hơn, đều hơn. Ko phải riêng cô, cả anh cũng vậy,sau lần đó với cô anh chưa đụng vào phụ nữ lần nào.

Tiếng rên của của cô làm anh thêm hưng phấn thăng hoa, tiếng rên thỏa mãn đầy chất đàn ông của anh làm cô phấn khích.

Anh xoay cô lại để cô ngồi trên người mình, dìu cô để cô ra thế chủ động, đủ mọi tư thế.

Cuộc ái ân của 2 người bọn họ được anh dìu dắt từ nhẹ nhàng đến cao trào, 2 con người 1 họ, 1 kẻ tôn thờ chồng dù rằng chẳng được yêu thương, 1 kẻ thì mang cô gái được lựa chọn ra thử thách. Mọi thứ ko còn khoản cách gì nữa khi trái tim, tâm hồn họ thuộc về nhau.

.....

Sau cuộc ân ái đêm qua, ko biết bao nhiêu tư thế, ko biết bao nhiêu chiến trường, Ân Di mệt rã rời. Nhưng cái cô biết là mình đã đặt tình cảm đúng chỗ, đúng người. Lần này cô ko ngần ngại mà ôm lấy anh, bây giờ anh là chồng cô mà, anh đẹp trai lắm, cái đẹp mạnh mẽ của đàn ông trưởng thành. Anh mở mắt nhìn cô.

- Em dậy rồi à.

- Um.

- Em ngủ ngon ko.

- Vậy anh nghĩ em ngủ ngon ko.- Mỗi lần khó ngủ cứ nói anh nghe ko.

Ân Di xấu hổ đập tay vào ngực anh.

Dạo này anh cũng chịu khó yêu thương cô lắm, cô cũng biết nên cũng chịu khó làm nũng anh lắm. Đêm nào anh ko sủng cô là anh ko chịu được, cô bây giờ như oxy của anh vậy. Anh cũng chịu khó giấu cô kỹ lắm, nếu ko tên Đào Minh Từ lại đến dụ dỗ cô đi mất

.....

- Tiểu Mai sao mấy hôm nay chị mệt quá, người lại ko muốn ăn gì hết.

- Hay là lão gia và phu nhân.... quá sức ko.

- Tiểu Mai ko có mà.

- Mai em mời bác sĩ cho phu nhân nha.

- Um... được đó...

Ân Di lại bặm miệng chạy vào nhà vệ sinh nôn ọe, ruột cô cứ như bị kéo lên ấy. Mà hôm nay cô đã ăn gì được đâu chứ. Chắc cô bị ốm rồi.

.....

Sau khi nghe những triệu chứng cô nói, bác sĩ đưa cho cô que thử thai và và sau 5p sẽ có kết quả. Cô vào nhà vệ sinh, sau 5p cô bước ra, mặt ỉu xìu cũng làm Đình Phong lo lắng.

- Có sao ko em, nếu chưa có chúng ta sẽ từ từ có mà.

Ân Di ngẩng mặt lên cười te tét, nhảy nhào vào ôm lấy Đình Phong.

- 2 vạch, 2 vạch rồi, chúng ta có em bé rồi.

- Nè, nè phải cẩn thận chứ.

- Em mừng quá đó mà.

Đình Phong ôm cô, hôn lên trán cô.

- Chúc mừng em,phải báo cho lão phu nhân mừng.

.....

- Ôi lạy tổ tiên, mong đứa trẻ này con trai, chúng ta có người để nối dõi.

- Mau mang sâm, yến tổ chưng cho phu nhân tẩm bổ nghe nghe ko, còn nữa còn có thuốc bổ nữa.

Mỗi ngày lão phu nhân đều niệm phật cầu chúc cho đứa trẻ.Từ khi có em bé, Đình Phong ko cho cô đi lại nhiều chỉ quẫn quanh trong nhà, trong vườn, đi đâu đích thân Đình Phong chở đi.

Nhiệm vụ của cô mỗi ngày chỉ có ăn và ăn, có bầu em bé nhưng cô ko bị nghén gì, cô ăn được lắm nên ko mấy chốc cô có tăng kg.

- Mẹ ơi mẹ có em bé ạ.

- Bảo Bối con vừa gọi dì là mẹ à.

- Bố bảo mẹ sinh em chơi với Bảo Bối, em gọi dì là mẹ, Bảo Bối cũng gọi mẹ thì em mới chơi với Bảo Bối.

- Bảo Bối ngoan quá, mẹ thương Bảo Bối quá.

- Mẹ Ân Di lại đây Bảo Bối nói nè.

- Gì đó con.

Tiểu Bảo Bối để tai lên bụng Ân Di, 2 tay ôm bụng Ân Di.

- Chào em, chị là chị 2 của em đây, em ngoan nhé, chị yêu em lắm.

Ân Di cảm động chảy cả nước mắt, mẹ kế như cô mà lại được con chồng thương yêu, và gọi bằng mẹ như vậy thật hạnh phúc quá.

.....

Xoảng, rầm....

Tiếng rơi vỡ của đồ đạc khiến Mẫn Du giật mình, Mẫn Du lại ôm lấy Mỹ Lan xoa xoa vỗ về.

- Bình tĩnh em, có chuyện gì từ từ tính mà.

- Tính, lại tính, con nhỏ đó tưởng đâu đã bị thất sủng rồi chứ, giờ sao nó lại có bầu rồi chứ.

Nói rồi Mỹ Lan lại ném ấm trà rơi vỡ tan tành.

- Đừng bực mình ko có lợi cho sức khỏe vợ yêu..Mình tính được mà.

Mỹ Lan thở hồng hộc, tức tối lắm.

.....

Thấy Ân Di đang ngồi trong đình uống trà, Mỹ Lan cùng người hầu tiến đến. Thấy Ân Di, cô cười xởi lởi.

- Chị dâu, chị hóng mát đây sao.

- Phải rồi thím cũng đi dạo sao.

- Ở ko cũng buồn bực quá nên đi dạo chút ak mà. Em có mua mấy món đồ bổ cho chị tẩm bồ nè.

- Cám ơm thím.

- Chị có bầu mấy tháng rồi ha.

- Gần 5 tháng rồi thím.

Mỹ Lan nhìn bụng Ân Di xét nét dò xét.

- Vậy... vậy là con trai hay gái vậy chị.

Ân Di cười hiền xoa bụng bầu nhấp nhô.

- tôi định 2 3 hôm nữa lão gia sẽ chở tôi đi khám.

- Ây da, trai gái gì miễn khỏe mạnh là tốt rồi, thôi em đi trước nha.

Tiểu Mai im lặng nãy giờ mới lên tiếng.

- Phu nhân đừng nhận gì của bà này nha, bà này ko tốt lành gì đâu.

- Um, chị biết chứ, lúc trước thím ấy cũng kiếm chuyện với chị rất nhiều mà.

- Tốt nhất phải đề phòng phu nhân à.

Chương 13

Ân Di nằm im hồi hộp chờ đợi, cô thấy con mình đạp chơi khỏe mạnh, cô vui lắm. Sau khi thăm khám kỹ càng bác sĩ thông báo rằng, đứa con của cô là con trai, cô đã rất vui mừng. Cái vui mừng khi lần đầu làm mẹ của cô cũng lan tỏa sang cho Đình Phong.

- Ôi, phúc khí của nhà này mà. Cuối cùng nhà này cũng có người nối dõi rồi. Mau mau mai làm mâm chay lớn cúng phật nghe chưa. Ân Di, con lo bồi bổ vào cho cháu trai ta khỏe mạnh nghe con.

- Dạ thưa mẹ.

Lão phu nhân mừng ra mặt, lão phu nhân chỉ yêu thương Đình Phong và Mẫn Ngọc. Còn Mẫn Du từ khi lấy vợ bà chưa bao giờ coi trọng. Cho dù Mẫn Du có sinh 10 người con trai cũng ko bằng Đình Phong hay Mẫn Ngọc chỉ sinh 1. Còn kẻ tức tối nhất ko ai khác là Mỹ Lan.

.....

Mỹ Lan lại đập phá đồ đạc trong phòng cô, đập vỡ bình bông đắt tiền của lão phu nhân tặng.

- Em điên à, sao lại đập đồ mẹ tặng vậy.

- Anh ko thấy sao, mẹ anh có coi trọng anh dù 1 chút ko. Anh có 2 thằng con trai cũng ko bằng đứa trẻ đang thành hình trong bụng con nhỏ đó.

Mẫn Du bị nói trúng tim đen nên cũng chỉ biết im lặng.

Mỹ Lan đập chán rồi gằn giọng.

- Đứa trẻ đó, đứa trẻ đó nhất định ko được ra đời.

Mẫn Du lo lắng.

- Em... em... lại tính làm gì.

.....

Đùng... đoàng.

- Hôm nay sao sấm to thế anh.

Ân Di nằm trong lòng của Đình Phong hơi sợ sệt. Anh xoa xoa lên bụng bầu của cô an ủi.

- Do chuyển trời ấy mà, ko sao đâu e. Mà sao vẫn chưa ngủ đi.

- Nãy em ngủ 1 chút tiếng sét làm em giật mình. À hồi chiều Đào Minh Từ có qua, ko biết nghe từ đâu biết em có em bé, mang cho em đống quà kia kìa.

Ân Di 1 tay ôm Đình Phong, 1 tay chỉ vào đống quà ngổn ngang trong góc. Đình Phong thấy mà chướng mắt, xù lông nhím lên.

- Cái tên đó, vợ người ta có em bé mà hắn cũng ko tha. Mai anh cho người vứt hết.

- Đừng anh, mình ko nhận thì mai trả lại người ta, giờ mình có con rồi, đừng gây thêm thù nữa.

Đình Phong nghe cũng có lý nên thôi.

Tay anh lại xoa bụng Ân Di, tay kia lại xoa... ngực Ân Di, cười bí ẩn.

- Con trai ngoan, nằm im cho bố mẹ yêu thương tí nhé.

- Hả... lại.. lại...yêu thương à.

Ko đợi Ân Di nói thêm, Đình Phong lại chiếm môi cô, xoắn dài. Làm đủ mọi hành động kích thích cô.

- Em ko muốn sao anh sao.,

- Ư... um... chỗ đó... em... muốn.

- Muốn thì sao nào.

- Lão gia... em muốn... anh.

Cái kiểu người vậy đó, lúc người ta chưa bầu thì chê ỏng eo, tìm mọi cách hành hạ. Đến lúc yêu thương quá rồi thì có bầu cũng ko tha, thật hết nói nỗi cho lão gia nhà này mà.

.....

- Tiểu Mai, em đang làm gì đó.

- Anh cường, em đang nấu thuốc cho phu nhân.

- Vậy sao, vất vả quá nhỉ.
- Vất vả gì đâu, nấu bằng ấm điện mà, nhanh lắm.

- Vậy hả.

- Hôm nay anh ko đi chợ sao.

- Ui, anh là bếp trưởng mà. Anh đã lo xong mọi chuyện rồi.

- Vậy hả.

A cường kéo tay Tiểu Mai ra sau bếp, nhìn ngó xung quanh. Lấy ra 1 cái vòng tay bằng bạc nhỏ.

- Tiểu Mai tặng em nè.

- Oa, đẹp quá, sao lại tặng em.

- Tại... tại... tôi thích em.

A cường gãi đầu gãi tai, mặt đỏ hết lên. Tiểu Mai nhìn thái độ đó cũng thẹn thùng lắm.

A cường và Tiểu Mai cùng làm trong nhà này, Tiểu Mai vào sau A cường 3 năm, dễ gì gặp mà nói chuyện. Hoặc có cũng ít, vì người trong bếp, người theo chủ nhân.

- Phu nhân người mau uống thuốc đi, em mới nấu xong, cẩn thận kẻo nóng nha.

Tiểu Mai mang đến bên giường cho Ân Di, thổi thổi thuốc nữa. Ân Di thì mỏi hết cả người, lại đau lưng nữa, đúng là có em bé thật vất vả quá.

- Tiểu Mai em xoa lưng dùm chị chút, chị mỏi hết cả ấy.

Tiểu Mai nhanh nhẹn lên phía sau giường xoa lưng cho Ân Di. Oa thoải mái chết được, cái lưng yêu quý của cô.

- Xong rồi phu nhân uống thuốc đi.

- Um, em có cái vòng tay xinh quá nha.

Tiểu Mai dấu tay ra sau, mặt thẹn thùng.

- Anh cường đầu bếp tặng em ạ.

- Oa, Tiểu Mai nhà ta có người để ý rồi nha.

- Phu nhân đừng chọc em mà.
Tiểu Mai xấu hổ quay đi.

.....

Lão phu nhân ngày nào cũng bảo đầu bếp làm nhiều món ngon cho Ân Di tẩm bổ. Ân Di thấy A cường bưng đồ ăn lên nên biết ý.

- Tiểu Mai xuống bếp nói đầu bếp nấu cho chị chút đồ ngọt, theo sở thích của chị nha.

- Món gì ạ phu nhân.

- Món chị hay ăn ấy.

Ân Di nháy mắt Tiểu Mai, Tiểu Mai như cũng hiểu ý liền chạy đi ngay.

A cường lại dẫn Tiểu Mai ra sau bếp, ngó trước ngó sau. Rồi đưa cho Tiểu Mai 1 cái bánh kem dâu nhỏ hình trái tim.

- Tiểu Mai em ăn đi, lúc nãy làm bánh cho phu nhân, anh có làm thêm cho em đó.

- Em cảm ơn anh, anh ăn chung với em đi.

- Ừ thì ăn.

Tóc bay lên má Tiểu Mai, A cường liền đưa tay vén tóc đi, hành động quan tâm nhẹ nhàng ấy khiến Tiểu Mai rung động.

.....

- Đã chọn bệnh viện, chọn bác sĩ giỏi chưa, chọn ngày mổ chưa hả.

Đình Phong ngạc nhiên.

- Sao phải chọn ngày mổ hả mẹ, nó ra lúc nào nó ra chứ ạ.

- Bậy, cháu trai ta phải chọn ngày giờ tốt, mới tăng được phần phúc khí tốt cho nó chứ. 2 đứa này ko biết gì. Lúc xưa ta sinh Đình Phong và Mẫn Ngọc cũng vậy đó. Chọn ngày tốt, uống thuốc gia truyền trước 1 ngày, mai nó chui tọt ra.

Lão phu nhân đang rất tự hào về việc sinh Đình Phong và Mẫn Du.

- Con biết ko, phụ nữ sinh con rất khổ. Bây giờ hiện đại nên muốn gì cũng được con à.

Ân Di khẽ cười, ko ngờ mẹ chồng cô cũng có lúc hiện đại như vậy đó. Bàn ăn hôm nay cũng chỉ có 1 kẻ ko vui mà thôi.

.....

- Tiểu Mai, dạo này chị thấy em rất xinh nha, lại tươi mà hay cười nữa. Nói mau, yêu rồi phải ko.

Tiếu Mai để 2 tay lên má đã đỏ hồng.

- Phu nhân... chị nhận ra rồi sao.

- Biết ngay mà, sao tiến triển tới đâu rồi.

- Anh ấy mới tỏ tình với em.

- Oa, chúc mừng nha. Sau này em đi lấy chồng nhất định chị... chị...

Ân Di ôm bụng đau đớn,đau tưởng chừng cô ko thở nỗi.

- Phu nhân, phu nhân sao vậy, đừng làm em sợ mà.

- Bụng chị... đau...đau quá.

Tiểu Mai sợ hãi khóc thét lên, luống ca luống cuống.

- Người đâu... cứu mạng... mau cứu phu nhân.

Ân Di mặt tái nhợt, mồ hôi vã ra, môi trắng bệch, khô nức. Cô cảm thấy có nước chảy ra từ bên dưới. Nước mắt cô chảy ra, làm ơn, xin phật gia hộ, xin hãy cứu con con. Mắt cô nhòe đi, tai cô ù lại, những gì cô còn thấy lúc đó là hình ảnh của nhiều người xúm vào cô.

Chương 14

Ân Di tỉnh lại trong bệnh viện, Đình Phong ở đó, nét mặt đầy lo lắng. Ân Di sờ bụng mình, cô hoảng loạn.

- Con em đâu... con em đâu rồi....

Đình Phong phải ôm lấy cô.

- Bình tĩnh em, đứa trẻ... đứa trẻ mất rồi.

- Ko đúng, sao lại mất được chứ, em đã giữ gìn rất cẩn thận mà.

Cái tin sét đánh ấy làm sao mà Ân Di chịu nổi chứ, Ân Di đau khổ khóc ngất trên tay Đình Phong.

- Bác sĩ nói đứa bé bị trúng độc, lâu ngày nên bị mất.

- Ko... bác sĩ nói láo... em có ăn trúng gì đâu... ko đúng... em phải đì tìm bác sĩ.

Ân Di toan xuống giường, nhưng Đình Phong cản lại, nếu ko cản chắc cô cũng ko đi nổi.

- Bình tĩnh lại em, anh cũng đau lắm, anh đang điều tra.

- Anh à, em có thể... có thể nhìn con 1 lần được ko anh... 1 lần thôi.

- Ân Di, đừng thế nữa em, nếu em nhìn thấy con anh sợ em ko chịu nổi mất.

- Ko... em hứa, em sẽ bình tĩnh mà, em hứa... hãy cho em nhìn mặt con 1 lần cuối đi anh.

Đình Phong đành chấp nhận yêu cầu của Ân Di, anh cũng ko nỡ nhìn vợ mình đau khổ tột cùng.

Đứa bé được đậy khăn trắng trong phòng xác lạnh lẽo. Ân Di tiến lại thật chậm, gỡ bỏ đi cái màn trắng xóa sợ đến ghê người ấy.

Con cô nằm đó, trắng bệch,người tím tái từng mảng, cô ko còn bình tĩnh được nữa mà ôm lấy đứa trẻ ngồi thụp xuống khóc, cô bất lực thật rồi. Đứa con đầu lòng của cô, đứa cô hằng ngày mong sẽ ẵm nó trên tay.

- Con em... đứa bé ấy... con của chúng ta...

.....

Từ lúc về nhà Ân Di chỉ nằm trong phòng, ko nói ko rằng gì. Đứa con của cô với Đình Phong đã bỏ họ mà đi với lý do lãng xẹt - trúng độc. Thời buổi nào rồi mà làm như phim vậy chứ, ai lại có giã tâm tàn ác như vậy chứ, cô cũng đâu có thù hằn gì với ai,Càng nghĩ, tim cô càng đau.

Những bộ đồ mua cho con còn cất trong tủ, nôi chưa kịp xếp ra cho con nằm, giờ thì những cái đó vô dụng rồi. Cô lại chỉ biết vùi mình trong chăn mà khóc thôi.

- Phu nhân ơi, chị đừng khóc nữa, chị mà cứ thế em biết phải làm sao chứ.

Tiểu Mai chỉ biết ngồi bên giường nhìn Ân Di đau khổ mà khóc theo thôi.

.....

Ly rượu được rót ra, được đưa lên môi nốc ực 1 ngụm rồi nó rơi vỡ tan tành trên nền đất, chai rượu cũng chung số phận.

- Lão gia xin người hãy bình tâm lại.
- Ai, ai lại con tôi như vậy, điều tra cho tôi.

- Vâng thưa lão gia.

Đình Phong hứa với lòng sẽ đem tên nào làm hại con anh ra băm vằm trăm mảnh, anh hứa hắn sẽ sống ko bằng chết.

Con hẻm tối ở đâu đó có 1 gã thanh niên chờ sẵn. Chiếc xe đen chạy qua, người phụ nữ trong xe kéo kính xe xuống.

- Làm tốt lắm, số tiền này đủ để cậu sống sung sướng cả đời. Mau đi khỏi đây, họ mà bắt được thì biết hậu quả rồi đó.

Người đàn ông cúi đầu chào rồi lẻn người đi mất.

Chiếc ô tô đen sang trọng cũng đi, người phụ nữ trong xe cười hài lòng.

.....

- Ân Di, Ân Di dậy đi em.

Ân Di mở mắt uể oải, có lẽ cô đã ngủ quá nhiều chăng. Đình Phong hôn lên trán cô.

- Ăn 1 chút đi, anh đã tìm ra thủ phạm.

Ân Di bừng tỉnh, người cô giận run hết cả lên.

- Hãy cho em, hãy cho em gặp người đó.

- Em phải ăn 1 chút mới được, nếu ko anh sẽ ko cho em gặp đâu.

- Được, em sẽ ăn.Đình Phong bón cho cô từng thìa canh sâm gà.

Xong anh dẫn cô ra nhà gỗ sau nhà, có cô gái bị trói và bị đánh đến xỉu. Ko mấy khó khăn để Ân Di nhận ra đó là Tiểu Mai. Cô chạy đến bên Tiểu Mai ôm lấy cô hầu của mình.

- Sao vậy, sao lại làm thế này với Tiểu Mai của em vậy.

Tiểu Mai em có sao ko.

Đình Phong nghiêm giọng.

- Chính cô ấy hạ độc em, chất độc được phát hiện trong thuốc em uống hằng ngày đó.

Ân Di ngồi khụy xuống, lắc đầu ko tin đó là sự thật.

- ko, ko phải vậy đâu. Tiểu Mai ko làm vậy đâu.

- Phu nhân xin chị, xin chị tin em, em chưa bao giờ có ý nghĩ làm hại phu nhân.

- Chị cũng muốn tin em, nhưng trong thuốc em cho chị uống hằng ngày... có... có độc đó em biết ko.

- Ko phải em mà.

- Vậy em nói đi, những lúc làm thuốc cho chị, ngoài em còn ai nữa ko.

- Còn... còn có a cường nữa.

Đình phong ra lệnh đưa a cường lên, nhưng tin buồn là a cường đã trốn mất. Đình Phong cũng khó tìm hắn, vì vào nhà anh làm, lúc đó hắn là trẻ mồ côi.

.....

Tiểu Mai tạm thời được tha vì sự tin tưởng của Ân Di, cô đưa Tiểu Mai về phòng làm vết thương cho em ấy.

Những vết thương từ roi da để lại, nó xé tươm da thịt non nớt của Tiểu Mai rướm máu. Ân Di thương xót cho em ấy,vì cô cũng từng bị đánh vì roi da.

Tiểu Mai quỳ khụp xuống, chắp tay lạy Ân Di.

- Em cảm ơn phu nhân, cảm ơn phu nhân đã tin em.

- Tiểu Mai, em đừng làm vậy. Em chỉ được tha tạm thời thôi, cho đến khi Đình Phong tìm ra được sự thật.

- Em xin thề với trời đất, em mà làm hại phu nhân cả nhà em chết thê thảm.

Ân Di che miệng Tiểu Mai lại, nhíu mày.

- Ko được nói bậy bạ.

Chương 15

Ngày nào Ân Di cũng lấy áo quần của đứa con trai nhỏ ra xem, xem xong lại ôm ấp, ôm ấp rồi lại khóc. Tiểu Mai cũng đau lòng lắm, cũng khóc theo Ân Di.

- Phu nhân, phu nhân đừng đau lòng nữa mà, nhìn phu nhân thế này, em chịu ko nổi, tất cả... tất cả là do em mà.

- Người ta cố ý hại thì mình làm sao mà tránh khỏi hả em. Chỉ là... chỉ là chị nhớ con chị quá.

Đình phong nãy giờ đứng ngay cửa, ra hiệu cho Tiểu Mai ra ngoài. Nhìn vợ cứ đau khổ thế này anh cũng ko đành lòng.

Đình phong ôm cô, cứ mặc cho cô khóc cho thỏa.

- Anh biết em đau lòng lắm, sau này... sau này chúng ta hãy sinh thật nhiều con nhé, chịu ko?

Ân Di nấc từng tiếng, lau nước mắt và chỉ gật đầu.

- Mai anh đưa em về Việt Nam, về đó cho khuây khỏa, anh để Tiểu Mai qua đó bầu bạn cùng với em. Nhớ là, đau lòng ít thôi, phải giữ sức sau này sinh cho anh nhiều con nữa, biết không.

- Um, Đình Phong... em xin lỗi vì đã ko giữ được đứa con của chúng ta... em xin lỗi.

Đình phong ôm siết chặt cô nhiều hơn, anh cũng đau lắm chứ, đứa con mà anh mong đợi. Nhưng nỗi đau của đàn ông, họ dấu vào trong. Vì anh phải mạnh mẽ mới có thể an ủi Ân Di của anh được.

- Đó, lại khóc, ngưng khóc nhé không mắt lại sưng lên, xấu xí lắm. Đứa trẻ này chưa có duyên với mình thì mình đón chào những đứa trẻ khác, biết không.

- Dạ.

Họ ngồi bên đồng đồ của con họ, ôm nhau thật lâu, để những nỗi buồn tan đi hết.

.....

- Ân Di lại đây với ông.

Ông Lã Thành Lân đã được kể hết mọi chuyện, giờ ông chỉ muốn ôm con bé, không muốn nhắc gì đến chuyện đau lòng đó nữa. Nhìn sự tiều tụy thì ông biết con bé nó đã phải khổ sở thế nào.

- Ông ơi, con nhớ ông.

- Ừ, ông cũng nhớ Ân Di lắm. Chuyến này về 2 vợ chồng đi chơi cho đã nghe con.

- Dạ.
.....

Đình Phong nghĩ ngơi 10 ngày đưa Ân Di đi đây,đi nó. Những đất nước cô từng đi qua lúc 1 mình, có lúc với lũ bạn thân. Nhưng cảm giác đi với Đình Phong thì khác hẳn.

Tưởng đâu anh là tên già nua cứng nhắc, nhưng anh lại rất chi lãng mạng, yêu chiều cô. Hạnh phúc gì bằng, nhưng đi đâu rồi cô cũng muốn về thôi, bởi lẽ anh thu hút quá nhiều sự chú ý, cái đồ đàn ông... đào hoa mà.

Mọi công việc không thể trễ hơn nên Đình Phong đành về nước, để Ân Di tự do tự tại, nhưng vẫn trong tầm kiểm soát của anh.

.....

- Tiểu Mai, Tiểu Mai dậy nào, dậy đi chơi.

Tiểu Mai ngái ngủ, mắt mở mắt nhắm nhìn Ân Di.

- Đi đâu hả phu nhân, mới 4h chiều.

- Gọi là chị, ko gọi phu nhân nghe ko, thay đồ chị dẫn đi ăn hàng.

- Ăn.. ăn hàng á. Chờ em chút.

Ân Di bật cười, cái con nhỏ nghe đến ăn là mắt sáng hết cỡ rồi.
Ân Di chở Tiểu Mai trên xe máy, lần đầu tiên Tiểu Mai được đi xe máy, nhưng sợ lắm, ôm Ân Di cứng ngắt thôi. Bên đó, đi đâu toàn đi xe con với chủ, ko thì đi xe đạp, làm gì được đi xe máy chứ.

Tiểu Mai thích thú ngó đường phố, ngó sinh hoạt của người dân, ở đây đâu khác nơi cô sống là mấy. Nhưng cái cô sợ là ở đây họ lạng lách ghê quá, phu nhân nhà cô cũng vậy, giống y đua xe.

Ân Di chở Tiểu Mai vào con hẻm nhỏ, quán trong hẻm mà tấp nập người ghê. Bàn ghế kê sát nhau, họ cũng chọn được 1 nơi ngồi vừa ý.

- Tiểu Mai, menu đây em muốn ăn gì.

Tiểu Mai nhìn menu rồi nhìn Ân Di, do lúc ở với Ân Di, Ân Di đã bày cho Tiểu Mai học chữ Việt nên Tiểu Mai đọc được.

- Phu... à quên, chị Ân Di, ngoài món gỏi bò khô, mấy đồ dầm cay chị hay làm cho em ăn thì còn lại em chưa ăn món nào hết.

- Vậy em muốn ăn hết không.

Tiểu Mai nhe răng cười.

- Có chị.

- Ok em, em cứ ăn hết sức có thể, chị lo.

- Ăn xong chị dẫn em đi xem phim nha.

- Thật á, em chưa bao giờ đi xem phim ở ngoài. Mà chị chạy chậm thôi nha, nhanh quá em chóng hết cả mặt, tưởng đâu em rớt lun rồi.

- Nhất trí.

.....

Sau khi ăn no cành hông, Ân Di chở Tiểu Mai đi xem phim. Rạp phim tối thứ 7 khó mà chen chân được, những bộ phim cô thích đều đã hết vé từ lâu. Cô và Tiểu Mai tiêu nghiểu đi về và hứa rằng mai nhất định phải đi sớm.

Vào trong sân, chiếc xe 4 bánh sang trọng đang đậu ở đó. Nhà có khách sao ko ai gọi cho mình nhỉ, chắc là ko phải khách của mình.

Cậu thanh niên đang ngồi ngay bậu cửa tay cầm xì mát phôn bấm bấm, cặp mắt đẹp được dấu sau đôi kính cận cũng ko làm giảm đi được cái vẻ đẹp trai ấy, bên cạnh là 1 hộp quà.

- Hé lu, lâu ngày quá ha.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau