DUYÊN ĐỊNH MỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Duyên định mệnh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

- Vâng, cháu gái tôi nó cũng lớn rồi 26 tuổi rồi chứ nhỏ nhoi gì nữa đâu.

- Dạ, con trai chúng tôi 27 ạ, họ nói nhất gái hơn 2 nhì trai hơn 1 là quá đẹp thưa bác.

2 bên 5 người cười nói vui vẻ trong không gian sang trọng của glaxy K, bỗng dưng tiếng nhạc chuông réo nhảy vui vẻ, cô xin phép mọi người được ra ngoài nghe điện thoại.

- Nè, tới chưa người ta sắp mổ rồi má ơi, lẹ lên.

- Biết rồi, đang đi xem mắt.

- Hả, lại xem mắt hả.

- Kiếm đường lẹ lẹ dùm tui.

- Biết rồi, biết rồi, chuẩn bị đồ cho tui nghen.

- Ok girl.

Không gian vẫn diễn ra vui vẻ cho tới khi nó cất tiếng nói.

- Dạ thưa mọi người con có việc rất rất rất gấp ạ, con xin phép đi trước.

Nó vừa cười vừa đi lùi khiến ông nó khá là tức giận.

- Nè, lại trốn, đứng lại cho ta, đứng lại Lã Ân Di.

.....

Cô xách guốc cao 7p chạy thục mạng xuống dưới, cô cao 1.65 rồi nên ko cần phải mang cao hơn.

Cô lái xe chạy về phía bệnh viện Y, Sài Gòn đông người giờ cao điểm nên ko thể đi nhanh hơn. Sót ruột, cô vứt xe bên lề đường và bắt xe ôm.

- Nè nhanh nhanh người ta đang chờ đó.

- Biết rồi đi tè đã, nhịn nãy giờ.

- Quỷ à.

.....

Oạch...

Cú đâm khá mạnh khiến cô ngã đè lên tên bệnh nhân đẹp trai, cái hay ho ở đây là môi nó chạm môi anh, mắt nó chạm mắt anh, đơ đi vài giây.

Anh nói gì đó bằng tiếng trung. Nó giật người ra.

- Hả, ko hiểu.

Anh cáu mày nói bằng tiếng anh. Nó nhảy cẩng ra kéo anh dậy, câu này thì nó hiểu.

- Cô định đè tôi bao lâu.

- Xin lỗi, xin lỗi anh, tôi ko cố ý, tại tôi vội.

- Có vội cũng nhìn chứ.

- Xin lỗi, xin lỗi mà.

Cô lại cắm cổ chạy, lại đụng phải y tá. Anh nhìn cô chạy, lắc đầu ngán ngẩm. Nếu ko phải chuẩn bị cho cuộc mổ gấp thì anh đã xử cô rồi.

Anh định bước chân đi, sợi dây chuyền dưới đất đã khiến anh chùn bước. Anh nhìn sợi dây chuyền, là loại đắt tiền, nó khắc tên Ân Di, 2 đầu là 2 viên kim cương loại bự. À, chắc là đại gia rồi.

Cái họ ko biết là, 1 người cần máu và 1 người cho máu, họ đã vô tình gặp nhau như vậy.

.....

Cánh cửa mở ra, cô nhìn dáo dác xung quanh đi rón rén lên lầu.

- Lã Ân Di đứng lại cho ta.

Cô giật mình, quay lại cười hòa.

- Dạ thưa ông, ông về rồi à, ông có mệt ko ạ.

- Con thôi đi, con làm ta mất mặt, bao nhiêu lần rồi hả con.

- Dạ... con...- Mày định ế tới già hay sao hả, bao nhiêu chàng trai tốt thế mày đều bỏ qua.

Nó lí nhí.

- Tại chưa gặp được người yêu mà.

Ông Lã Thành Lân gõ gậy mạnh xuống nền, làm cô giật bắn lên.

- Cấm túc 1 tuần, ko cho ra ngoài.

- Ông, ông ơi...

.....

- Thưa lão gia, tiểu thư ngủ rồi ạ.

- Um, tôi biết rồi.

Anh ngắm nhìn con gái nhỏ say giấc, anh lại thương cô bé ko còn mẹ, nếu ko vì sinh công chúa nhỏ này thì cô ấy đã ko chết.

Nhưng cái áp lực của anh bây giờ là phải có con trai nối dỗi, nhưng liệu ko yêu có thể sống bên cạnh cô ấy cả đời ko chứ.

- Thưa lão gia, đây là hình cô gái mai mối ngày mốt ạ.

- Thôi bỏ qua đi, để thời gian nữa, tôi mệt.

- Dạ thưa lão gia, 2 tuần nữa gặp đối tác ở Việt Nam ạ.

- Tôi biết rồi.

Anh uống 1 ly rượu nơi ban công gió mát,ánh trăng soi sáng vời vợi, anh lấy sợi dây chuyền ra ngắm, sợi dây chuyền có 2 chữ Ân Di.

.....

Sợi nắng chiếu qua phòng, chói vào mắt làm con mèo lười như Ân Di cũng phải bò dậy, nay lại phải đi làm rồi.

Tuy là cháu gái duy nhất của tập đoàn địa ốc họ Lã nhưng cô ko muốn sống bám, ko muốn làm cây tầm gởi. Cô làm thư ký cho công ty khác, giấu đi thân phận mình.

Công ty cô ấy mà, trai đẹp nhiều lắm nhưng ko ai vừa mắt cô hết, hay do cô già rồi nên càng kén hơn. Ngoài đi làm ra cô còn đi làm từ thiện, đi hiến máu, đi ăn chơi đập phá với lũ bạn lầy lội của mình.

.....

- Alo gì vậy vú Huệ, con đang làm mà.- Cô 2 ơi cô 2, ông ngất rồi, ông được đưa đi viện.

- Hả, viện nào.

Ân Di đứng bật dậy vô tình làm rớt 1 đống giấy tờ, cô chạy đi lun chứ cũng ko có thời gian để mà lượm nữa.

- Ông ơi ông tỉnh lại ông ơi, Ân Di tới rồi ông ơi..

Cô khóc rất nhiều, trên đời này cô chỉ còn mỗi ông là người thân duy nhất, nếu ông có chuyện gì cô biết tính sao đây.

- Ân... Ân Di...

- Ân Di đây ông, ông khỏe lại đi ông.

- Hết rồi, hết rồi con ơi, Lã thị sắp mất rồi...

- Ko thể nào ông ạ, Lã thị đang làm ăn thuận lợi mà ông.

- Tên Hào, tên Hào...

- Ông ơi, ông sao vậy, bác sĩ, bác sĩ....

Cô đứng ngoài cửa buồng cấp cứu mà thấp thỏm mãi.

- Thư Ký Vương, chú tôi lại gây chuyện gì vậy.

- Thưa cô, phó giám đốc Hào nhận dự án xây dựng chung cư P, nay mới xong có 4 tháng đã gặp sự cố và...

- Và gì nữa.

- Và có dẫn đến tử vong nữa.

- Hả, sao lại như vậy chứ.

- Nay người ta kiện rất nhiều, có 3 người chết và 5 người khác bị thương ạ.

- Bên ta có động thái gì chưa.

- Chưa ạ, nghe tin xong lão gia đã ngất rồi.

- Chú tôi đâu, sao ko đứng ra giải quyết hậu quả.

- Đi đâu tìm chưa ra ạ.

Cô suy tính 1 lúc, gọi vú Huệ ở lại chăm sóc ông, ông tỉnh thì báo cho cô. Cô cùng thư ký Vương đi đến hiện trường tai nạn.

.....

Nơi này giống như mới xảy ra chiến tranh, đống đá đổ nát.

Chưa bao giờ Lã thị của cô gặp tình trạng này, mọi công trình trước đây đều rất kiên cố, vững chắc.

Cô lại đến bệnh viện thăm nạn nhân bị tai nạn, đền bù cho họ mỗi người 100 triệu, xin họ đừng đưa đơn kiện, nhưng họ ko hài lòng cho mấy.

Cô đi thăm những nhà có người bị mất, đền bù cho họ mỗi người 500 triệu, vẫn xin họ đưa đơn kiện.

Nhưng họ phẫn nộ, họ kéo tóc cô, đánh cô, có người còn ném đá cô nữa, cô ngăn vệ sĩ lại, cứ để họ làm, cô chịu được, cô chịu được hết. Cô nhất định phải cứu Lã thị, cô nhất định phải giữ được Lã thị.

Chỉ mới hơn 1 tuần mà người cô đầy vết bầm tím, lại ốm đi nhiều. Bà vú làm vết thương cho cô xót ruột phát khóc, chính tay bà chăm bẵm cô từ nhỏ, từ miếng ăn giấc ngủ.

Thấy cô mẻ đi 1 miếng bà đã xót rồi, nay lại nhiều vết thương thế kia sao mà bà chịu nổi, bà đã khóc tu tu như 1 đứa trẻ.

- Vú nín đi, ngoan Ân Di thương mà.

- Cô xứt mẻ thế kia sao mà tôi chịu nổi mà.

- Con ko sao, chỉ lần này thôi, lần này thôi.

Dỗ mãi vú mới nín được, cô nằm lăn ra giường tự nhủ phải mạnh mẽ lên, ba mẹ trên trời linh thiêng xin hãy ban cho cô sức mạnh, xin giúp cô giữ được Lã thị.

Chương 2

Mấy tháng nay Ân Di đã cố gắng chèo lái để Lã Thị ko bị sụp đổ, nhưng có vẻ công cốc, cổ phiếu vẫn giảm, bất động sản vẫn phải bán.

Thật sự mệt mỏi quá, 1 mình cô ko có kinh nghiệm thì biết làm sao, nếu lúc trước nghe lời ông học quản lý thì đâu đến nỗi.

- Ông ơi, ông ăn chút canh sâm nha, vú Huệ mới hầm còn nóng.

Cô múc ra 1 chén nhỏ thổi thổi cho nguội rồi đút cho ông, ông Lã Thành Lân có vẻ đã ổn hơn.

- Sao rồi con, có giữ được Lã thị.

- Được ông ạ.

- Ui, thế là được rồi.

- Ông ơi, con có điều muốn nói.

- Có chuyện gì con.

- Con... con sẽ liên hôn để cứu Lã thị.

- ko được, như thế ủy khuất cho con lắm.

- ko sao ông ơi, chỉ còn cách này thôi, ông yên tâm như thế là con lấy chồng theo ý ông mà.

- Nhưng ko phải vì Lã thị.

- Ông ơi, ông phải cố gắng mạnh khỏe để còn chéo lái Lã thị nha ông.

- Cháu ngoan của ta.

Ông vuốt tóc cô, ông muốn Lã thị, nhưng lại ko muốn cô hi sinh như thế này.

.....

- Thưa lão gia, Lã thị suy sụp nên đăng thông tin liên hôn ạ. Bán cổ phiếu và mọi thứ rất nhiều ạ.

- Cho tôi thông tin.

- Chủ tịch tập đoàn là Lã Thành Lân, có 2 người con trai, người có năng lực bị tai nạn mất, còn lại kẻ kia vô dụng. Có 2 cháu gái và 1 cháu trai, người ông yêu thương nhất là Lã Ân Di, còn Lã Thanh Phượng và...

- Anh bảo sao, Lã Ân Di?

- Vâng, lão gia.

- Cho tôi xem hình.

Đúng rồi, đúng là cô ấy, cô gái chạy cắm đầu cắm cổ, lấy cô ấy về nhà này hẳn là vui lắm đây.

- Còn gì nữa ko?

- Dạ, Lã Thị bị dính vào mấy đơn kiện vì làm sụp đổ chung cư dẫn đến mất mạng ạ.

- Đưa thông tin liên hôn, giữ vững và phát triển Lã Thị, xóa bỏ hết khiếu nại, mua lại những gì đã mất, đổ thêm 10% cổ phần của Hứa Gia cho Lã thị.

- Thưa lão gia 10% có nhiều quá ko ạ.

- Được rồi, lấy vợ phải tặng quà lớn 1 chút chứ.

Trợ lý đi ra, Hứa Đình Phong mới gác chân lên bàn, 2 tay đang chéo, ngã người ra sau cười nhạt, sắp có trò vui rồi đây.

.....

Mấy nay thông tin liên hôn đổ về Lã thị rất nhiều, nhưng cô chưa chọn được cái nào hết. Cái nào cũng muốn nuốt trọn Lã thị, ko có cái nào có ích hết.

Với IQ khá cao, lại học hành và xử lý công việc khá giỏi nên việc trao đổi này cô thấy ko có gì là bất hợp lý cả, được thì sống chung, mà ko được thì thôi, như 1 ván bài may rủi.

- Thưa cô có tin mới.

Ân Di như cá gặp nước khi nghe được tin mới.

- Sao rồi thư ký Vương.

- Gia tộc họ Hứa đã đưa ra nhiều ưu đãi lớn. Họ sẽ xóa bãi nại cho chúng ta và đổ cho chúng ta 10% cổ phần, còn thu mua lại những gì đã mất nữa.

Ân Di thoáng chốc giựt mình, gia tộc này sao lại lớn mạnh vậy chứ, chi rất mạnh tay.

- Nếu phải lấy tôi sẽ lấy ai.

- Là Hứa Đình Phong, họ cũng làm những lĩnh vực như chúng ta nhưng mạnh hơn gấp 10 lần và nhiều nước. Ông ta án chừng 40 tuổi.

Chân cô khụy xuống, tinh thần choáng váng chút, 40 tuổi sao? lớn hơn cô cả 1 giáp? Là lão già lụm khụm? Bụng lại 1 đống mỡ?Thôi xong rồi.- Cô ơi, cô ko sao chứ.

- Ko sao, ko sao.Được, đồng ý liên hôn với họ.

- Dạ thưa cô.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài nắng chói lòa, ko giống cuộc đời cô, sắp đen tối rồi.

.....

- Ông ơi hôm nay con thấy ông khỏe lên nhiều rồi kìa.

- Ời, nay ông thấy khỏe rồi.

2 ông cháu cười vui vẻ, cô đấm đấm lưng cho ông. Cô chạy lại gối đầu lên chân ông.

- Con đã chọn được nơi liên hôn rồi, tận Trung Quốc ạ.

- Sao xa vậy con.

- Ko sao mà ông, miễn giữ được Lã thị.

- Lã thị này mang ơn con lắm.

Ông vỗ vỗ vai cô, cô cũng cười mãng nguyện, vì đã làm được gì đó cho Lã thị.

.....

Quán bar nhạc xập xình, ai cũng chưng diện hết cỡ, lên quẩy hết mình.

- Ê tụi bay uống đi, uống nhiều vào, tao sắp lấy chồng là ko ai đi chơi với tụi bay nữa rồi.

- Ân Di, qua đây, qua đây tao ôm mày cái coi.

Cô lách mình qua ôm Hải Băng, cô bạn thân của cô. Đúng là cuộc đời mà, nó bằng tuổi cô học chung thân nhau từ cấp 2, giờ nó chồng con đuề huề, còn cô người yêu cũng chưa có, tủi thân quá.

- Ân Di, tao cũng muốn ôm.

- Tao nữa.

Khả Danh, Khả Ngân 2 chị em sinh đôi cũng xon xen.

- Ê, Ân Di mày định còn trinh mà đi lấy chồng hả.

Hải Băng trêu cô.

- Ko, tao phải mất trinh trước khi lấy chồng chứ.Cả nhóm cười òa lên làm cô quê ơi là quê.

- Tụi bay im đi, đứa nào dám cá là đêm nay tao mất trinh cho coi, đứa nào dám ko?

- Đây, tao cược 2 triệu.

- Chị em tao 5 triệu đó. Ê, Minh Hùng, Hoàng Hải tụi mày thì sao.

- Tao 10 triệu đó, tao cũng vậy.

Nhóm nó 6 người, đêm nay đi chung với nhau chứ ko dẫn theo dâu rể gì.

Cô chồm tới đống tiền, đếm đếm, xong cô xìa tiền ra.

- Ê, trinh tao giá 25tr này thôi á hả.

Cả nhóm lại cười. Khả Ngân lên tiếng.

- Chứ mày muốn nhiêu.

Cô gom tiền lại bỏ vào túi xách. Đứng lên hùng hồn.

- Tụi bay im đi, tao đi mất trinh đây. Tao sẽ qua kia chọn 1 anh chàng và cho anh ấy sung sướng.

Lũ bạn quỹ sứ hú như điên như dại, thật sự thì ai cũng say cả rồi nên lời nói và hành động đã trở nên mất kiểm soát. Nếu tỉnh tỉnh 1 chút thì đây chỉ là 1 trò đùa.

Cô bước đi chệnh chạng qua bàn đối diện, ở đây có 4 người đàn ông, chắc là đẹp trai lắm. Họ còn chưa hết ngạc nhiên vì sự xuất hiện của cô, thì cô đã chỉ tay về phía 1 người đàn ông ngồi trong bàn.

- Anh, đúng là anh đó, mau đi theo tôi.

Gã đàn ông cũng ko ngần ngại mà đi theo cô. Cô dẫn người đàn ông đó ra bắt taxi và đến 1 khách sạn gần nhất.

.....

Bước vào phòng vip là chiếc giường to lớn, có nến, rượu và hoa. Cô kéo gã đến giường, đưa tay ôm choàng cổ hắn, ủa, cái tên này quen quen, gặp đâu rồi ta, thôi kệ. Cô thều thào trong hơi rượu.

- Chào anh, tôi là... à thôi, sau đêm nay mình cũng có gặp nhau lại đâu.

Cô vỗ vỗ vào má gã, rồi dang 2 tay thả mình lên giường.

- Anh... anh lại đây và ăn tôi đi.

Mỡ dâng đến miệng thì dại gì mà mèo ko ăn.

Gã cởi bỏ áo sơ mi màu đen vứt trên sàn, lộ ra body săn chắc, gã tiến đến hôn trán cô,mũi cô, môi cô, gã phả hơi rượu vào tai cô rồi cắn nó.

Cô thở hồi hộp, gã hôn lên cổ cô rồi rà môi lên bộ ngực đang bị ép bởi bộ váy quây bó sát, gã đưa mắt lên nhìn cô, mắt cô nhắm nghiền, miệng hở ra, thở theo từng nhịp anh đưa.

Gã cởi bỏ váy của cô, lộ ngay trước mặt gã là đôi hồng đào của gái trinh, đầy đặn và săn chắc. Bên dưới là váy ren,vừa che vừa hở tam giác quyến rũ. Gã nóng lên, nhưng gã ko vồ vập,gã từ từ đùa giỡn với bộ ngực của cô làm cô rên lên

- Ư.. ư...

Gã khẽ cười, chưa gì mà đã cảm xúc rồi sao. Gã tiếp tục liếm mút và cắn nó, gã để lại trên đó vài dấu hicky để cô còn nhớ gã.

Gã rà lưỡi lần xuống, lần xuống, nhưng tay vẫn nghịch quả đào của cô.Gã xuống đến quần ren của cô và nghịch ở đó, cô ưỡng người.

- Ko... đừng... ở đó.

Cô rên rỉ, gã dừng lại, gã đưa body lên áp sát vào người cô, tay gã nắm tay cô đưa lên, cô cảm thấy nó rồi, cái xe tăng to lớn và nóng ấm, cứng ngắt mà bạn cô hay nói, cô thở gấp gáp. Gã lại hôn lên tai cô thì thào

- Sợ rồi à.

- Ko... ko, tôi... tôi ko... sợ.

Gã kéo cô lên, áp sát cô vào tường, ngực gã đè ngực cô, cọ sát, mồ hôi cả 2 vã ra như tắm.

Môi gã vẫn chiếm môi cô, rà vào lưỡi cô quấn lấy nó, tay gã trượt từ ngực kéo xuống vòng eo, đến mông. Đúng là gái nhà giàu, mượt ko tì vết, gã kéo vén quần lót ren của cô sang 1 bên, đẩy từ từ cái xe tăng vào vùng tam giác quyến rũ của cô. Lúc mới nhấp nhỏm bên ngoài thôi, mấy dây thần kinh của cô căng hết lên, 1 cảm giác chưa bao giờ cô trải qua thật khó nói.Gã đẩy vào mạnh hơn, mạnh hơn, cô đau đau lắm, cô ôm cứng lấy cổ anh, bấu vào nó. Gã cũng ko ngờ cô lại là gái trinh, gã ôm lấy cô vỗ về, gã nhấp lại nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. Sau cái đau lại cái cảm giác sướng khó tả, cô đã rên rất nhiều. Gã biết là lần đầu của cô nên anh đưa cô đi từ thiên đường này đến thiên đường khác

.....

Mở mắt ra sau 1 đêm vật vã là cái đau từ dưới sộc lên. Nhưng cái kinh khủng hơn là, gã lấy đi đời con gái của cô lại là tên bệnh nhân cô đụng ở bệnh viện.

Cô đã lấy ta che miệng để mình ko phải ré lên, gã vẫn ngủ. Cô bò quanh nhẹ nhàng, rón rén như 1 tên trộm, mang lại quần áo và chạy mất trước khi gã tỉnh. Cảnh cửa vừa đóng lại,mắt gã đã mở ra, cười nhẹ: chúng ta gặp nhau sớm thôi Lã Ân Di.

Chương 3

Cô thả mình trên chiếc giường êm ái, nghĩ lại chuyện đêm qua, xấu hổ quá đi mất, sao lại đụng trúng tên kia vậy. Tắm, phải tắm mới gọt rửa được. Vừa cởi bỏ áo quần, cô thấy trên người mình toàn dấu vết, tên này cũng xấu xa quá rồi. Thôi thà mất trinh với trai trẻ còn hơn là lão già bụng phệ.Cô ngâm mình trong nước, ngước nhìn trần nhà. Mọi chuyện đã xong rồi, cuộc đời này ko thể tìm được người yêu thương. Mai mốt qua bên đó rồi, họ thương thì mình nhờ, chứ mà ko thương chắc cả đời này của cô sống trong nước mắt quá.

.....

Ngó vậy mà cũng đến ngày cô phải đi lấy chồng rồi. Người đến đón cô là trợ lý của họ Hứa chứ ko còn ai nữa, họ tệ vậy sao, rước dâu chỉ là trợ lý. Thôi kệ, giờ mình nằm trên thớt rồi, họ ưng băm hay vằm chi cũng mặc kệ.

Cô, ông, và vú Huệ thêm 2 người hầu nữa được ở phòng vip trong khách sạn 5 sao, họ ở đây để 2 ngày nữa làm đám cưới. Mọi người thì nghĩ ngơi, còn cô đi quanh ngắm phố.

Sáng đó 1 đội ngũ đến khách sạn,trang điểm sửa soạn cho cô, cô được mặc áo cưới cổ điển của Trung Quốc,khăn trùm đỏ. Đến đón dâu là 1 dàn siêu xe 10 chiếc, thôi kệ, đám cưới lớn thế này cũng đỡ tủi thân cho cô.

Đây là 1 khu biệt thự riêng biệt, khá là rộng lớn, vệ sĩ đứng đầy xung quanh. Nhà cô qua đây giống như 1 mình 1 ngựa mà ra chiến trường vậy.

Cô được ông dẫn vào lễ đường, trao tay cho chồng cô, nghi thức được diễn ra theo truyền thống người Trung. Nghi lễ xong cô được bà mụ dẫn vào buồng tân hôn và chờ. Cô chờ muốn trẹo cổ và người đàn ông được xưng danh là chồng cô đi vào.

Anh gỡ mạng che mặt ra, cô trố mắt nhìn, mồm mở to hết cỡ.

- Là anh, sao lại là anh được chứ.

- Sao lại ko được là tôi.

Anh ngã người lên giường. Cô thì nhẩy cẩn lên vui sướng.

- Hay quá, ko phải lão già, ko phải lão béo bụng xấu xí.

- Lão già béo bụng xấu xí?.

Anh nheo mày, ko lẽ cô tưởng tượng anh ra đến vậy sao. Anh kéo cô lại, nằm đè lên người cô, tiến sát mặt cô.

- Không còn trinh mà dám gã vào đây sao?

- Bữa đó...là anh mà.

- Nếu ko phải tôi thì sao.

- Thà là mất trinh với trai trẻ, còn hơn là lão già béo bụng hôi mỡ.

Anh cười nhệch miệng.

- Ngây thơ, cô ko biết lấy lão gia của 1 gia tộc mà ko còn trinh thì bị xử lý thế nào ko?

- Ko, tôi ko biết, tôi xin lỗi, do lúc đó tôi say quá... tôi..

Anh ko nói gì nữa, anh bỏ ra ngoài, mặc cho cô dâu của mình ngủ trên chiếc giường rộng lớn.

Vứt hết mấy thứ lỉnh kỉnh trên đầu, thay đồ, cô chui vào chăn ấm. May quá, hôm đó cô đã mất trinh với... chồng cô.

.....

Mới 7h sáng, đã có người đi vào phòng cô, họ nói gì đó bằng tiếng Trung, cô ko hiểu. Họ kéo cô xuống tắm gội sạch sẽ và mang tấm drap đi đâu đó.

Họ đưa cô ra sảnh lớn, ở đây có chồng cô, 2 thanh niên, 1 người con gái và 1 bà lão. Người tùy tùng đi cùng ra hiệu cho cô phải chào. Xong họ cười nói gì với nhau đó mà cô ko hiểu, biết thế trước đó cô đi học tiếng Trung cho rồi.

- Ân Di lại đây.

- Dạ.

- Đây là lão phu nhân, đây là em thứ 2 của tôi là Hứa Mẫn Ngọc, kia là vợ chồng chú tư Hứa Mẫn Du.

- Vâng chào mọi người.

Họ cũng ngớ ra, ko hiểu gì. Cái cô thắc mắc là người thứ 3 đâu.

Họ nói chuyện xong ai đi đường nấy, Đình Phong đưa cho cô 1 người hầu biết 2 thứ tiếng cho cô dễ giao tiếp, em ấy là Tiểu Mai.

Mọi người đang nói chuyện gì đó cô không hiểu, có 1 người lúc sáng mang tấm drap của cô đi lại nói nhỏ gì đó với lão phu nhân. Mặt phu nhân biến sắc, chắc bảo mọi người đi đâu đó, mà họ di tản đi hết.

Lúc nãy lão phu nhân mới nhìn về phía cô. Bắt cô quỳ xuống.

- Tại sao ko còn trinh mà lại dám gã vào gia tộc này hả, thật vô phúc mà.

- Ko phải đâu lão phu nhân, con và lão gia trước đó đã... nên...

- Làm sao mà Đình Phong lại gặp cô trước hả, thật là láo quá...

- Thưa lão phu nhân, con nói thật mà, phu nhân có thể hỏi lão gia mà...

- Láo xược, người đâu gia hình.

- Lão phu nhân xin tha cho con, con nói thật mà, xin hãy hỏi lão gia...

Họ ko để cô nói thêm nữa, họ lôi cô ra nhà củi phía sau, lấy roi da đánh vào lưng cô rát rạt. Da cô ướm máu đỏ tươi, từ bé đến giờ 1 cái đánh nhẹ cũng chưa ai đụng đến, vậy mà. Họ đánh đúng 10 roi và thả cô về.

Tiểu Mai làm vết thương cho cô mà xót xa quá, da giẻ trắng hồng thế kia, phụ nữ mà lỡ để lại sẹo thì sao chứ.

- Tiểu Mai ơi chị đau quá.- Phu nhân cố lên để em làm vết thương, em từng bị đánh nên em biết cả tháng chưa lành.

- Tại sao chị lại khổ thế này chứ. Ngày đầu tiên làm dâu của cô đã là những trận đòn roi rỉ máu.

Cô khóc ấm ức, Tiểu Mai cũng khóc theo.

.....

Sáng hôm sau cô lại bị lôi đi và tiếp tục bị đánh, cho đến khi cô nói ra cô đã thất thân với ai.

Anh ngồi đó nhìn cô và chỉ uống trà từ đầu đến cuối.

- Xin anh, xin anh nói cho mọi người biết, người tôi thất thân là anh... tôi nói họ ko tin.

Anh ta vẫn ko nói gì, họ lại đưa cô về phòng.

- Phu nhân ơi, phu nhân làm thế nào đây, vết thương hôm qua lại thêm hôm nay nữa làm sao mà chịu được chứ.

Tiểu Mai khóc sướt mướt, lần này cô ko khóc nữa, cô cắn răng chịu đựng, tên đó... tên đó đúng là rất độc ác mà.

Đêm đó cô đã sốt rất cao, người cô run lên, trong mơ cô đã gặp ba mẹ mình và xin họ mang cô đi, cô đau đớn quá. Chỉ tội Tiểu Mai suốt đêm cho cô uống thuốc và lau mồ hôi cho cô, vất vả cả đêm ko chợp mắt được, cũng may cô đã hạ sốt.

Sáng nay họ lại tiếp tục lôi cô đi, Tiểu Mai đã quỳ gối xin họ rằng đêm qua cô bị sốt ko thể tiếp tục nổi đâu, nhưng họ cũng đã đánh Tiểu Mai.

Họ lại gia hình với cô, anh vẫn ngồi đó, dửng dưng như ko có gì, cô nhìn anh đầy căm hờn. Cô ko van xin anh nữa, mặc kệ họ làm gì làm, cô nhìn anh trân trân. Đánh đến roi thứ 4 thì cô ngất lun, ko biết gì nữa.

.....

- Phu nhân, phu nhân tỉnh lại rồi, em mừng quá...

Tiểu Mai lại mít ướt rồi, cô thấy lưng cô nóng quá, ko còn cảm giác gì.

- Chị ngất bao lâu rồi.

- 3 ngày rồi ạ. Lão gia đã đưa thuốc gia truyền cho phu nhân, nhanh thôi vết thương sẽ lành.

Tên độc ác đó, định vừa đấm vừa xoa sao.

Tiếng gõ cửa bên ngoài thu hút tầm nhìn của họ ra đó. Là.. là hắn.

- Phu nhân sao rồi.

- Thưa lão gia phu nhân mới tỉnh rồi ạ.

Hắn vào giường ngồi, hắn ngó cô, cô vẫn giả vờ nhắm mắt, hắn tiến sát lỗ tai cô thì thầm.

- Con gái mà dễ dãi quá thì phải chịu hậu quả thôi, cô hiểu chưa.

Cô cố nén giận xuống, hắn đi ra, dặn dò gì đó với Tiểu Mai. Đúng là tên đê hèn.....

Đúng là thuốc gia truyền mà, sau 2 tháng vết thương của cô đã ko còn để lại sẹo gì nữa.

Có người đi vào và nói gì đó với Tiểu Mai.

- Phu nhân, lão phu nhân muốn gặp người.

Nghe đến chữ lão phu nhân, thân cô co lại, run lên. Cô sợ người đàn bà đó, sợ lắm, sợ giống như con trai bà ấy vậy.

- Con xin chào mẹ ạ.

- Um, khỏe rồi sao.

Lão phu nhân từ từ nhấp ngụm trà còn thím 4 Vương Mỹ Lan thì đấm bóp vai cho bà ấy.

- Nay cô được tha rồi, ko phải chịu hình phạt nữa, Đình Phong nó đã nói với ta. Từ mai cô bắt đầu học tiếng trung và luật lệ của nhà này đi.

- Vâng thưa mẹ.

- Mai sẽ có cô giáo đến dạy cho cô.

- Vâng thưa mẹ.

- Ta đi thôi.

- Dạ con chào mẹ.

Rồi xong phim, ko thoát được mà, lại phải học nữa rồi.

.....

- Thưa mẹ, con thấy thím ấy ko biết gì cả, lại còn dễ giãi thế kia, mẹ phải trị nghiêm vào.

- Ta ghét cái thể loại dễ giãi ấy lắm, kiểu gì ta cũng phải gia huấn nó vài lần mới được.

- Đúng mẹ ạ, nếu ko lại giống mẹ của Tiểu Bảo Bối ấy.

- Thôi đừng nhắc nữa.

Vương Mỹ Lan trúng ý, nên như được mở cờ trong bụng, lót tót đi theo lão phu nhân.

.....

Ngày nào cô cũng phải học học viết viết, rồi còn lạy phật hơn 2 canh giờ nữa. Nói thật chứ tiếng trung đọc thì dễ chứ viết nó cứ loạn xạ nháo nhào lên, nhức hết cả đầu.

Đang cắm đầu viết viết thì có bé gái ở đâu chạy lại kéo kéo váy cô. Cô ngồi xuống ôm cô bé.

- Chào bé con, con xinh quá, con đi đâu đây.

- Dì là vợ của bố con à.

- Bố con? Cái tên độc ác ấy hả.

- Dì ko được nói bố như thế, bố tuyệt nhất trên đời.

- À ko, dì đang khen đó mà nha, con tên gi vậy, sao mà xinh quá đi à.

- Con tên Tiểu Bảo Bối.

- Sao con lại chạy ra đây.

- Thím 4 bảo là dì sẽ rất ghét con, vì dì ko phải mẹ ruột nên ko thương con.

- Đâu có, con xinh vậy mà, dì rất thương Tiểu Bảo Bối nha, khi nào rãnh dì sẽ may váy cho bạn búp bê của con nha.

- Thật ko ạ.

- Thật. Giờ còn đi chơi đi, dì còn bận lắm.

Cái cô thắc mắc là sao bé con này lại nói được Tiếng Việt.

- Phu nhân người ko cần thắc mắc đâu, mẹ của tiểu thư là người Việt mà.

- À, hèn gì, thôi học đây học đây, ko lại bị ăn đòn thì toi.

Những hành động nãy giờ đều được quan sát qua ánh mắt của thím 4, ánh mắt đầy mưu mô.

Chương 4

Học hành chăm chỉ lắm 4 tháng rồi cô cũng giao tiếp được, còn mỗi chữ viết nữa thôi.

Sáng cô phải dậy sớm lắm,6h là phải có mặt để mà niệm phật với lão phu nhân nữa.

Lão phu nhân vừa nhấp ngụm trà vừa nhìn vào bụng cô mà hỏi.

- Sao mấy tháng rồi mà chưa thấy gì.

- Thấy gì là thấy gì thưa mẹ.

Lão phu nhân đập chén trà xuống bàn cực mạnh.

- Lấy chồng rồi mà hỏi thấy gì, con trai đó, cháu trai nối giỏi của nhà này đó.

Cô giật bắn người, trả lời lí nhí.

- Mấy tháng nay lão gia có vào phòng con đâu.

- Sao lại ko vào, mấy nay tối nào nó cũng về nhà, hay cô làm gì trái ý nó rồi.

- Dạ ko, ko có thưa phu nhân.

- Đàn bà có cái đẻ cũng ko xong.

Thím 4 Vương Mỹ Lan chen ngang.

- Lúc về làm dâu nhà này tôi, tháng sau tôi đã có bầu liền, giờ tôi có tận 3 đứa con, 2 trai 1 gái rồi. Phụ nữ có làm gì thì chồng mới ko muốn gần.

Cô giận tím mặt nhưng ko làm được gì hết. Lão phu nhân cũng tức giận bỏ đi.

....

Đêm đó anh ta về, anh ta ngủ chung trên chiếc giường với cô. Cô ghét tên đó nên cứ quay mặt vào trong giả vờ ngủ, anh ta cũng ko làm gì cô hết, ko gian im lặng khá lâu.

- Vết thương cô đỡ chưa.

- Vâng, cảm ơn, nhờ phước anh mà tôi vẫn còn sống.

- Mồm mép, tôi ghét nhất loại con gái dễ giải.

- Biết dễ giải mà con ăn nó làm gì.

- Mỡ dâng tới miệng sao mèo ko ăn.

- Anh....

Cô tức quá ngồi dậy quay lưng nhìn anh, xong lại thôi quay lưng vào giường nằm tiếp.

- Tên xấu xa độc ác.

- Cô nói tôi ư, chưa đâu.

Cô lại tức quá ngồi dậy, nhưng nghĩ đấu với tên này chỉ có thiệt thân, xong lại quay vào tường.

- Anh mấy nay ngủ đâu thì giờ ngủ đó đi, dành giường với tôi làm gì.

- Tôi là chồng cô mà.

- Vâng chồng trên giấy tờ thôi.

- Trên giấy tờ vẫn là chồng.

- Tôi ko cãi anh nữa, mai tôi còn nhiều việc lắm, kệ anh.

Tên này đúng là ko cãi lại được thật mà. Mặc kệ hắn, cô ôm gối quấn mền ngủ ngon lành.

....

Cũng như mọi khi, sáng ra cô vào quỳ trong lễ đường chờ lão phu nhân, nhưng nay sao thấy lão phu nhân lâu quá chưa tới. Cô mới đứng dậy đi 1 vòng, hôm nay chỉ có người hầu dìu lão phu nhân ra thôi, ko phải thím 4 nữa. Nhưng sao lão phu nhân lại vã mồ hôi như vậy nhỉ, cô cũng chạy lại, đỡ lão phu nhân.

- Lão phu nhân bị sao vậy.

Người hầu lí nhí.

- Dạ lão phu nhân bị tuột huyết áp.

- Sao ko dùng thuốc.

- Dạ bình thường thuôc đều do phu nhân Mỹ Lan cho uống ạ.

- Mau lấy cho tôi lát chanh.

- Làm gì thưa phu nhân.

- Mau lấy đi.

Cô nhỏ vào miệng lão phu nhân vài giọt và chờ. Đúng là lão phu nhân đã đỡ hơn thật. Lão phu nhân vẫn lườm cô.

- Đừng cố mà nịnh ta, mau đi lạy phật đi.

- Dạ.

Cô lật đật chạy đi.

.....

Đây là lần đầu tiên sau khi lấy chồng ngần ấy thời gian mới được ra ngoài. Cô và Tiểu Mai tung tăng mọi nơi, đi đủ xó xỉnh.Hình ảnh của chồng cô và 1 người phụ nữ khác đã đập vào mắt cô, người phụ nữ đó còn ôm ấp nũng nịu anh ta, anh ta cũng đã thấy cô và chỉ cười nhếch mép. Đồ đàn ông trăng hoa, cô bỏ đi. Vô tình cô va vào 1 người đàn ông khác, tóc cô dính vào nút áo anh ấy nên cần 1 thời gian đễ gỡ.

- Xin lỗi, làm phiền anh quá.

- Ko sao ko sao.

- Cô tên gì vậy.

- Tôi là Lã Ân Di.

- Tôi là Trần Minh Tuấn, tôi là người Việt Nam.

- Anh là người Việt Nam sao, tôi cũng vậy.

- Ồ, tôi mời cô đi uống nước nha.

- Vâng.

Cô ko biết những hành động của cô vừa rồi đã đập vô mắt của ai kia.

.....

Cô về phòng vẻ mặt hớn hở, còn anh ta đã nằm trên giường từ lúc nào, cô cũng ko thèm nói với anh ta câu gì.

- Đi chơi với trai về vui vẻ quá ha.

- Chỉ là người đồng hương Việt Nam thôi, còn đỡ hơn ai đi ôm ấp gái.

- Tôi là đàn ông mà.

- Còn tôi cũng đâu có ngoại tình.

- Cô... được lắm.

Hắn tức giận bỏ ra ngoài.

.....

Bữa cơm lúc nào cũng thịnh soạn và đầy đủ người, nó như 1 cái quy cũ vậy đó.

- Thưa mẹ, con muốn nạp thêm vợ 2.

Cô đã xém phun hết cơm ra bàn, cô ho sặc sụa. Lão phu nhân vẫn luôn từ tốn và dịu dàng với anh.

- Sao vậy con, con đã có vợ rồi mà.

- Vì cô ấy chậm sinh con nối dõi nên con muốn nạp thêm thiếp.

Cô gằng giọng, nhưng vẫn cố nén nhịn.

- Anh....

Lão phu nhân liếc nhìn cô, vẫn lại ôn tồn với con.

- Ko sao con, cứ nạp thiếp, đàn ông 5 thê 7 thiếp là chuyện bình thường mà.

Vương Mỹ Lan cười chế giễu.- Anh 2 suy nghĩ đúng đó anh, hỷ sự hỷ sự.

Thật sự lúc này cô muốn bỏ về phòng, ko phải vì buồn mà vì cô tức. Cô cũng ko ghen, vì cơ bản cô đâu có yêu anh, anh muốn làm gì mặc kệ anh.

.....

- Phu nhân, lão gia nạp thêm thiếp phu nhân tính sao.

- Tính sao là tính sao hả em.

- Như vậy thật ủy khuất cho phu nhân.

Cô cười nhạt. Đưa hai tay ôm gối

- có gì mà ủy khuất, ngay từ đầu chị gã vào đây họ cũng chỉ coi chị như món hàng, chị với hắn ta cũng ko có tình yêu thì dù có hay ko 1 2 cô vợ 2 nữa cũng vậy thôi mà. Thôi em đi ngủ đi.

- Dạ phu nhân.

Cô lại quấn mền trên chiếc giường rộng lớn ấy, nói ko bùn thì ko đúng, cũng có 1 chút tổn thương chứ. Gái lấy chồng mà có ai đành lòng để chồng mình lấy thêm thê thiếp chứ. Dòng suy nghĩ bị cắt ngang vì ai đó kéo chăn cô.

- Tiểu Bảo Bối sao con lại ở đây, mau lên đây kẻo lạnh bây giờ.

- Dì ơi con muốn ngủ với dì.

- Tiểu Bảo Bối ngoan, dì ẵm con ngủ nha, hôm nay ko ngủ với bố sao.

- Bố đi rồi ạ.

- Vậy sao, dì thương dì hát cho con nghe nha, thơm cái nữa nè.

Hát 1 lúc cô bé đã ngủ ngon, cô bé tay cứ ôm cứng lấy cô ko rời. Ko biết mẹ em ấy đẹp như thế nào mà em ấy thì xinh quá đi thôi. 2 dì cháu ôm nhau ngủ, có kẻ về muộn ghé phòng cô nhìn 1 lúc rồi bỏ đi.

.....

Đang cắm đầu cắm cổ viết viết thì tin nhắn reo lên. Cô nhíu mày, ai vậy, ai lại biết số mình thế này ngoài lão chồng hắc ám.

- Chào cô, tôi là Trần Minh Tuấn, lâu ngày quá ha.

- A chào anh, 2 tháng rồi mới gặp anh.

- Nay tôi qua đây công tác rồi, ít bữa tôi mời cô đi ăn được ko.

- Được ạ, chào anh.

- Chào cô.

Đang hí hửng bấm bấm thì giật mình rớt điện thoại vì có người ngồi bên.

- Ui chú 3, làm tôi giật mình.

- Có gì mà giật mình, chị đang viết chữ sao.

- Um.

Nhìn kỹ thì chú 3 nhà này rất đẹp trai, giống y chồng vậy, mà đây là lần đầu cô nói chuyện với chú ấy.

- Đưa tôi xem.

- Thôi chú đừng xem.

- Trời, chữ xấu thật đó.

- Nó khó viết thật mà.

- Để tôi bày cho.

Hứa Mẫn Ngọc ra sau cô, nắm tay cô viết nén nót chữ.

- Oa, chữ của chú đẹp thật á, như rồng bay phượng múa á.

- Có gì đâu chứ.

Hứa Mẫn Ngọc cười nói vui vẻ với cô. Vương Mỹ Lan cầm quạt phe phẩy đi ra.

- Chị dâu, em chồng mà tình tứ quá ha, mấy người muốn làm loạn nhà này à.

- Ko có, tôi...

Hứa Mẫn Ngọc đứng ra bênh vực cho cô.

- Con mắt nào của thím thấy chúng tôi tình tứ, chỉ là bày chị ấy viết chữ cũng cho là tình tứ sao.

- Chứ gì nữa, thanh thiên bạch nhật, gái có chồng trai chưa vợ lại nắm tay nhau thế kia.

- Rèn chữ ko nắm tay thì nắm chân hả thím, thím bớt chuyện đi.

Hứa Mẫn Ngọc bỏ đi, cô cũng bỏ đi, để lại Vương Mỹ Lan bực tức ở đó

Chương 5

Ko biết từ bao giờ cô và M. Tuấn thân nhau vậy, mỗi lần qua đây công tác đều mang quà cho cô,2 người lại nói chuyện rất hợp nữa chứ. Đàn ông gì mà vừa đẹp trai, galang lại giàu tình cảm chứ ko như lão chồng quỷ sứ của cô. Ôi ước gì cô chưa lấy chồng nhỉ. Tiếng gọi của M.Tuấn kéo cô về thực tại.

- Ân Di sao tôi gọi mãi ko được, cô đanh nghĩ gì sao.

- Hả, có gì đâu. Đang nghĩ phải chi tôi chưa có chồng thì hay biết mấy.

- Cô đã có chồng rồi à.

Cô xị mặt xuống, quấy quấy ly capuchino.

- Mang tiếng có chồng mà cũng như ko vậy đó.

- Là sao.

Cô kể về vụ liên hôn của mình, và cuộc sống hiện tại cho M.Tuấn nghe.

- A, ra vậy.

- Nè, cô uống đi kẻo nguội đó.

Họ nói chuyện thêm 1 lúc và chào nhau về.

.....

Người cô gặp đầu tiên khi về là chú 3, chú ấy đang vẽ chữ, à ko viết mới đúng, kiểu như cô mới gọi là vẽ. Cô cầm tấm vẽ lên nức nở.

- Oa, đẹp quá, đẹp thật đấy.

Hứa Mẫn Ngọc chỉ cười.

- Sao lại cười, tôi nói thật mà. Chữ tôi mà viết 100 năm chắc cũng ko bằng được chữ của chú quá.

- Chị dâu bi quan thế.

- Thật mà, chữ gì mà khó quá, nó cứ xẹo xẹo xiên xiên gì đâu.

- Tôi còn biết vẽ nữa đó.

- Thật sao.

- chị ngồi im tôi vẽ cho.

Hứa Mẫn Ngọc nghiêm túc vẽ cho cô, gió thổi nhẹ làm tóc cô bay bay, nó cũng làm trái tim chú 3 bay bay theo gió. Cái hoa vô tình rơi nơi tóc, càng tôn lên vẽ đằm thắm, ngây thơ của cô. Cô thì vô tư lắm ko nghĩ gì đâu.

Sau gần 1h tác phẩm cũng hoàn thành, nếu người khác nhìn vào cũng biết tác giả đã đổ vào đây bao nhiêu tâm huyết.

- Oa, có làm quá ko, tôi đẹp vậy sao.

- Ko, do tôi vẽ đẹp đấy chứ.

Cô lườm Hứa Mẫn Ngọc, định bụng bỏ đi. Mẫn Ngọc đã ghi tên mình lên bức họa rồi mới cho cô. Cô cảm ơn rối rít, cô ko biết Mẫn Ngọc đã nhìn thật lâu khi cô đi khỏi, cái cô ko biết nữa là mọi chuyện Đình Phong đều thấy rõ.

.....

- Tiểu Mai, Tiểu Mai vào kho lấy cho chị cái khung nào.

- Tranh gì vậy phu nhân

- Chú 3 vẽ cho chị.

- Vậy sao, hiếm khi mà tam thiếu gia vẽ cho ai.

- Vậy hả, lấy cái đinh với cái búa nhỏ cho chị nữa nha.

- Dạ.

Cô săn tay áo bắc ghế leo lên, mặc cho Tiểu Mai van xin. Chính tay chú 3 vẽ nên cô muốn chính tay cô treo lên. Đóng đóng 1 hồi, cô cũng treo được bức tranh theo ý mình, bất cẩn dậm phải váy, cô ngã nhào ra sau. Nhưng vòng tay ai đó đã đỡ và ôm lấy cô. Cô mở mắt ra nhìn, là hắn, sao giờ này mà hắn có ở nhà chứ.

- Cho tôi xuống.

- Cô ko cảm ơn ân nhân của mình sao.

Anh để cô xuống đồng thời ra hiệu cho Tiểu Mai ra ngoài.

- Cảm ơn.

- Vậy thôi sao

- Chứ anh muốn gì nữa.

Anh bế cô lên, đặt cô lên giường, cô lấy tay chèn trước ngực, mắt nhìn anh trô trố.

- Anh... anh.. định làm gì.

Anh đưa mặt sát vào mặt cô, đưa môi ra nơi tai cô, phả vào đó 1 làn hơi, làm cô cũng nóng người.

- Chồng thì có thể làm gì được chứ.

Anh tiến tới sát hơn nữa.

- Anh...anh... ko lo cưới vợ 2 à.

Nghe vậy anh buông cô ra.

- Cưới chứ, nhưng cô dạo này giỏi lắm, cả em chồng mình mà mình cũng muốn dụ sao.

Cô ngồi bật dậy, hét vào mặt anh.

- Đủ rồi, tôi và chú ấy ko có gì cả, chỉ là chú ấy hay bày tôi viết chữ thôi.

- Cô nghĩ cô ko có gì, vậy sao cô ko nghĩ họ có gì với cô hay ko.Anh bỏ ra ngoài, cô ném cái gối theo phía cửa anh, lòng đầy tức giận.

- Tên điên.

.....

Ai nấy trong cái nhà này đều bận rộn trang hoàng cho anh ta nạp thêm thiếp, đỏ chóe lòe và rực rỡ quá, ko biết hôm đám cưới cô có được hoành tráng vậy ko nữa. Cô thấy mình giống người thừa quá nên định ra phố chơi, cô vào rủ Tiểu Mai rồi xách giỏ chạy te te xuống cầu thang.

- Phu nhân từ từ kẻo ngã bây giờ.

- Ko sao ko sao... aaaaa.

Cô vừa quay qua nói ko sao, cú ngã làm cô lăn nhào, Tiểu Mai vì cố rị cô lại cũng lăn nhào.

- Tiểu Mai, Tiểu Mai em ko sao chứ.

- Em ko sao phu nhân có sao ko.

- Hay quá chị cũng ko sao.

Bỗng đâu tiếng nói vang lên.

- Có mình tôi có sao nè.

Cô quay người theo phản xạ.

- A chết, mau kéo chú 3 lên nhanh.

- Chú ko sao chứ, có đau chỗ nào ko.

Cô vừa nói vừa sờ hết chỗ này đến chỗ nọ.

- Bị 2 cái sao quả tạ đè tôi ko biết có gãy xương chỗ nào ko.

Cô lườm Mẫn Ngọc, cùng lúc lão phu nhân đi ra.

- Mấy đứa này, đã ko giúp được gì còn làm ồn ào đây.

- Chào lão phu nhân ạ.

- Còn cô nữa, đường đường là phu nhân mà lại đi đứng bất cẩn vậy hả.

- Con xin lỗi mẹ.

Mẫn Ngọc chen ngang giải vây.

- Thôi vậy bọn con ra ngoài chơi nha mẹ.

- Um, Mẫn Ngọc đi cẩn thận nha con.

Lão phu nhân tuy khắc khe khó tính, nhưng với con bà luôn cưng chiều, yêu thương hết mực.

Nhờ Mẫn Ngọc mà cô cũng được đi chơi ké.

.....

Cô thích ra phố lắm, đúng hơn là cô thích náo nhiệt. Lúc chưa chồng cô hay cùng bạn cuối tuần bi bar, đi phượt, đủ trò. Giờ qua đây, muốn ra đường cũng ngại.

Cô vừa đi vừa ngó quanh quanh, chiếc xe chạy ngang. Mẫn Ngọc kéo cô lại ôm cô vào lòng, cô cảm nhận được tim anh thổn thức. Cô cảm ơn rồi lùi ra xa. Mẫn Ngọc dẫn cô đi nhiều nơi, đi xem chợ vải, lồng đèn, đi xem thả đèn... nhiều nơi lắm, họ ham chơi mãi đến tối mới về, Mẫn Ngọc còn mua cho cô nhiều đồ ăn vặt ngon trên phố nữa.Về đến nơi, Mỹ Lan đã cầm quạt phe phẩy.

- Chị dâu, em chồng mà tình cảm quá ha.

- Tôi...

Mẫn Ngọc lại ra sức bênh vực cho cô.

- Thím rãnh rỗi quá thì nên tìm việc mà làm, đừng bơi xó này, móc xó kia...

- Chú... chú dám nói tôi vậy sao.

Họ bỏ đi, Mỹ Lan lại được phen tức tối.

.....

- Mai mấy giờ rước dâu vậy con.

Lão phu nhân ân cần hỏi Đình Phong.

- 9h mẹ ạ.

Hắn nói với lão phu nhân nhưng liếc nhìn xem biểu hiện của cô.

- Vậy tốt rồi, tốt rồi.

Cô cũng cố gắng lên tiếng.

- Thưa mẹ, mai con xin phép ko tham dự được ko ạ.

- Ko được, vợ cả phải ở đó chứng kiến chứ.

- Dạ.

Mỹ Lan vừa gắp miếng thịt vịt quay bắc kinh cho vào mồm, vừa đá xéo.

- Thím dị gì chứ, chồng lấy thêm vợ 2 thì thím phải xem lại thím chứ.

Ko ai bênh vực cô hết, cả Đình Phong và Mẫn Ngọc nhìn về cô cũng chỉ là xem biểu hiện của cô. Cô ko nói gì, chỉ ăn tiếp thôi, còn Hứa Mẫn Du anh ta chưa bao giờ lên tiếng vì tiếng nói của vợ anh là nhất.

.....

Cô ngắm mình trong gương, cô được trang điểm lồng lộn, cô thấy mình xinh đẹp lắm. Hôm nay cô đâu phải cô dâu, hôm nay là đám cưới chồng cô mà. Kệ đi, đẹp đi, phải đẹp hơn đứa mình ghét. Nghĩ thế thôi mà cô chọn những món trang sức khó khiến cô sang trọng hơn.

Mọi người nhà cô ai nấy cũng có mặt rồi, liếc tới liếc lui cô cũng thấy Mẫn Ngọc, cô đi đến đó tám chuyện với Mẫn Ngọc. Trong thâm tâm cô nghĩ Mẫn Ngọc là người bạn mà cô có thể tâm sự mọi chuyện. Mẫn Ngọc thấy cô đi tới, anh ngớ người ra, tim anh nhảy loạn xạ lên.

- Mẫn Ngọc xem tôi này, xinh không.

Cô nói rồi nắm váy cổ truyền Trung Quốc xoay 1 vòng.

- Chị đi diễn kịch ở đâu à, diêm dúa quá.

- Vậy sao, vậy tôi đi thay đồ.

Mẫn Ngọc kéo tay cô lại.

- Thôi nhìn tạm cũng được.

- Ờ

Tuy Mẫn Ngọc gọi cô là chị nhưng Mẫn Ngọc lớn hơn cô 5 tuổi lận, vì vai vế mà buộc phải gọi vậy thôi.

Buổi lễ diễn ra cô được ngồi bên trên gần chồng cô, vợ 2 phải lạy cô và dâng trà cho cô, cô thấy mình có chút uy phong. Xong buổi lễ ai cũng bận ăn uống cười nói với nhau, cô ko quen ai nên đi dạo ra ngoài vườn. Đêm nay trăng sáng thật, nhưng lòng cô mờ quá. Nói cô ko ghen sao, nói cô ko để ý sao. Cô dối lòng thôi, tuy ko có yêu thương nhưng anh là chồng cô, là người đàn ông từng cùng cô chăn gối 1 đêm.

- Trăng đẹp vậy ngắm 1 mình có ích kỷ lắm ko, chị dâu.

- A, chú 3, sao cũng ra đây.

Anh ngồi bên cạnh cô, đưa cho cô ly rượu hỷ.

- Trong đó chán quá, nên tìm chị tám chuyện á mà.

- Vậy sao... đám cưới hôm nay hoành tráng quá, ko biết...ko biết đám cưới tôi vừa rồi có bằng được vậy ko.

- Làm gì bằng, to gấp 4 lần ấy.

- Thật á.. nhưng đám cưới to làm gì, chồng có ngó ngàn tới đâu.

- Chị... sao ko yêu ai khác.

- Yêu sao?

Cô che miệng cười vì câu nói đùa của Mẫn Ngọc.

- Tôi là gái có chồng rồi mà.

- Nhưng ko có tình yêu mà.

- Biết vậy, nhưng chú biết đó,hoàn cảnh tôi là ko thể. Tôi vào trước nha, mất công họ lại tìm nữa.

Mẫn Ngọc nhìn bóng cô khuất đi, lòng buồn rười rượi. Ko được sao, có gì mà ko được chứ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau