DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 96 - Chương 100

Chương 96

Tác giả: Nam Phong Ca

Ngọc nhi tựa hồ cảm nhận được bầu không khí đang nổi lên một tia biến hóa nho nhỏ, nét mặt thoáng bất an. Nàng cao giọng quát một tiếng: “Các ngươi còn thất thần cái gì, mau giết bọn chúng, bảo hộ Thánh Cô!”

Đệ tử Vô Cực sơn trang nghe xong mệnh lệnh, còn chưa kịp nhúc nhích thì đệ tử Võ Lâm minh đã giống như không thể kìm nén thêm được nữa, trong nháy mắt bùng nổ.

“Tất cả không được làm bậy!” Trình Tuyết Tường lên tiếng can ngăn.

Minh Chủ đã phân phó, đệ tử Võ Lâm minh nét mặt mặc dù không phục nhưng vẫn phải xách kiếm chậm rãi lùi về phía sau. Giờ phút này chỉ tính riêng nhân số bọn họ đã chiếm ưu thế so với Vô Cực sơn trang, vả lại những kẻ phản bội phía bên kia sớm đã mất đi ý chí chiến đấu, không đủ sức gây phiền toái.

Thánh Cô thế thua đã định, hiện tại rơi vào hỗn chiến cũng không có ích lợi gì. Trình Tuyết Tường ngoảnh đầu nhìn về phía Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, làm như muốn biết bọn họ sẽ xử lý như thế nào.

Ngọc nhi kéo lấy cánh tay Thánh Cô trốn ở phía sau đám đông hộ vệ của Vô Cực sơn trang, lo lắng nói: “Tỷ tỷ, tỷ bị thương nặng, bọn chúng hiện tại có thụ thần, cũng sẽ không tiếp tục kiêng dè. Chúng ta trước rút lui đi…”

“Ngươi câm miệng!” Thánh Cô hất mạnh tay Ngọc nhi ra, hung dữ nói.

Thụ thần đã ngừng sinh trưởng, cành lá ở trong gió đêm rung nhẹ, căn tu đan kết đem Cầm Anh nằm trên mặt đất nhẹ nhàng ôm lại.

Trên thân cây bỗng nhiên xuất hiện một khe nứt, từng mảnh thụ bì (vỏ cây) bị lột xuống, lộ ra nội tằng tinh tế. Sau cùng, ngay cả thụ tâm cũng bắt đầu khô héo, một động khẩu tối như bưng xuất hiện trên thân cây.

Dịch lưu màu xanh biếc bỗng nhiên từ trong động khẩu chậm rãi chảy ra.

Quân Thư Ảnh nắm chặt lấy tay Sở Phi Dương nói: “Cái này có thể hay không là giải dược…”

“Không có việc gì, đừng nóng vội.” Sở Phi Dương trấn an y, vẫn như cũ quan sát dịch lưu xanh biếc đang chậm rãi lưu động, thuận theo căn tu trên mặt đất dần dần chảy về phía cơ thể Cầm Anh.

Độc huyết trong cơ thể Cầm Anh giống như đã chảy đi hết. Dịch lưu xanh biếc gần như vừa mới tiếp xúc thì lập tức thâm nhập, qua làn da mỏng từng giọt thấm vào thân thể.

Giống như hắn dùng máu của mình để dâng tặng, thụ thần cũng đem dịch lưu sinh mệnh của mình đáp lại.

Nếu như đây là mối liên hệ tự nhiên giữa Liên Sơn tộc nhân và trời đất, thì những người đến từ trần thế hỗn loạn kia rốt cuộc đã có thể thông suốt thụ thần đối với Liên Sơn tộc trọng yếu đến cỡ nào.

Không ngoài sở liệu, khuôn mặt Cầm Anh dần dần hồi phục sinh khí, ngay cả lồng ngực cũng đã phập phồng trở lại. Thụ thần vừa mới phục sinh bằng mắt thường cũng có thể nhận thấy đang nhanh chóng suy kiệt, sức sống cũng theo dịch lưu đang chảy vào cơ thể ốm yếu của Cầm Anh mà mất đi.

Lá cây bắt đầu rụng xuống, cành cây khô héo tàn lụi, cho đến khi dịch lưu chảy hết, thụ thần cuối cùng khô héo hoàn toàn.

Sở Phi Dương đẩy đẩy Quân Thư Ảnh về phía trước, Quân Thư Ảnh nhìn hắn một cái, ngồi xổm người xuống nhìn tình trạng của Cầm Anh, bắt lấy mạch trên cổ tay của hắn.

Thanh Lang nói: “Thư Ảnh, hắn sao rồi?”

Quân Thư Ảnh ngẩng đầu lên, nét mặt không có một tia bất ngờ: “Hắn… đã sống lại, mạch đập ổn định, dường như ngay cả độc cũng đã được giải.”

Y thuật của y không uyên thâm như Cao Phóng, chỉ hiểu biết một chút, nhưng dựa vào cảm nhận mạch đập trên đầu ngón tay cũng đủ để y đưa ra kết luận.

Độc trong người Cầm Anh đã được giải, người cũng đã sống lại nhưng thụ thần đã chết, vậy Sở Phi Dương phải làm sao?

Lúc hai người còn đang nói chuyện, Cầm Anh chợt chậm rãi mở mắt, Quân Thư Ảnh cúi đầu xuống một chút đối diện với đôi mắt den láy của hắn.

Đó là đôi mắt sâu thẳm thấu triệt chưa bao giờ thấy qua, hoàn toàn bất đồng với Cầm Anh trước kia. Quân Thư Ảnh buông tay Cầm Anh ra, đứng thẳng người lên. Cầm Anh cũng chậm rãi đứng dậy.

Tựa hồ bởi vì dư độc đã được giải hoàn toàn, trên mặt hắn không còn màu xám tro như trước. Mặc dù bị bụi bẩn che khuất nhưng vẫn lộ ra một tia diễm sắc.

“Cầm Anh…” Thiếu niên Liên Sơn tộc kia sợ hãi kêu lên một tiếng.

Cầm Anh cười cười nhìn hắn, sau đó di chuyển ánh mắt quét về phía những người xung quanh đình viện.

Võ lâm nhân sĩ thân trúng vũ phách chẳng biết lúc nào đã lùi đến tận vị trí tối tăm nhất mà ánh lửa không thể chiếu tới, đang bất an đánh giá sự tình phát sinh trước mặt.

Cầm Anh bỗng nhiên giơ hai tay lên, ngẩng đầu, nhắm hai mắt lại.

Trong khoảnh khắc đó, Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh gần như đồng thời cảnh giác, nội tức liên tục bức ra ngoài cảm nhận được một tia uy hiếp sắc bén.

Uy hiếp này không phải từ Cầm Anh, mà là từ vị trí đám người Vô Cực sơn trang đứng cách đó không xa, mà mục tiêu chính là Cầm Anh.

Đến giờ phút này vẫn còn u mê không chịu tỉnh ngộ, dù chết cũng phải hại người. Sở Phi Dương đối với loại người này quả thực không biết là nên hận hay nên thương.

Ám khí muốn đoạt mạng người khác còn chưa kịp bay tới, một đạo bóng dáng lại đột ngột xuất hiện, không khoan nhượng chặn đứng lưỡi dao tiểu xảo.
Người nọ kêu lên một tiếng đau đớn, từ giữa không trung rơi xuống. Một thân chật vật ngã xuống đất.

Gã cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Cầm Anh, giật giật đôi môi, lại phun ra một ngụm máu tươi.

“Cầm Anh… Cầm Anh… Ta chưa bao giờ muốn… hại ngươi…”

Người này đã từng được hắn gởi gắm toàn bộ tín nhiệm. Nếu như không phải được tận mắt chứng kiến Cầm Anh chết trước mặt mình, có lẽ gã vĩnh viễn sẽ không ngộ ra ý nguyện chân chính của mình là gì.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy Cầm Anh chết đi, nỗi đau mà ngày đó gã phỉa chịu đựng khi mất đi thê nhi lại một lần nữa tái hiện.

Lúc đó giận chó đánh mèo, trút hận lên Sở Phi Dương, trốn tránh áy náy và ân hận có thể đè sập gã, lần này gã còn có thể hận ai? Thật sự là hết sức cay đắng!

Cầm Anh mở to mắt nhìn gã, lại lần nữa nhắm hai mắt lại, ngửa mặt lên.

Trong khoảnh khắc đó tựa hồ có một gợn sóng vô hình lan rộng ra, ngay cả tiếng sói tru không ngớt cũng đột nhiên đình chỉ.

Cầm Anh không có nội lực, cũng không biết ngâm xướng, cho dù so với thanh ca của Thánh Cô dùng để khống chế lòng người thì nhẹ nhàng hơn rất nhiều nhưng vẫn đủ cử trọng nhược khinh.

(Cử trọng nhược khinh – 举重若轻: Động tác thì nhẹ nhàng nhưng lại có sức nặng vạn cân.)

Chỉ trong chốc lát, những võ lâm nhân sĩ bị khống chế bởi vũ phách bỗng ào ào ngã xuống đất không đứng dậy nổi, không biết là chết hay bất tỉnh.

Chứng kiến cảnh tượng như vậy, Thanh Lang và Trình Tuyết Tường không ai bảo ai cùng thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Thần sắc lúc trước của Sở Phi Dương hai người cũng tinh tường nhìn thấu, hắn rõ ràng là sắp mất đi kiên nhẫn. Nếu như không có một chiêu này của Cầm Anh, trước mắt phải đối phó như thế nào với những môn phái này thật đúng là một vấn đề khó khăn.

Nhiều người như vậy, nếu như sát giới, chỉ sợ Vô Cực sơn trang này sẽ trở thành một tu la tràng.

“Thánh Cô, ngươi đại thế đã mất, đầu hàng đi.” Trình Tuyết Tường đi lên phía trước, nhìn nữ tử cách đó mười mấy bước chân đang được vài tên đệ tử Vô Cực sơn trang ít ỏi bảo hộ ở phía sau, “Nếu không, đừng trách chúng ta hạ thủ không lưu tình!”

Thánh Cô hừ lạnh một tiếng, bước ra từ trong đám người, vênh váo nói: “Vậy các ngươi cứ việc phóng mã tới đây!” Nói xong ánh mắt lập tức thay đổi, nhìn về phía Sở Phi Dương, cười lạnh một tiếng: “Các ngươi thực sự cho rắng có Thánh tử là có thể giải được độc trong người Sở Phi Dương sao? Nằm mơ đi!”

Trình Tuyết Tường nhướn mày, còn chưa kịp mở miệng thì một đạo thanh âm già nua lại đột nhiên vang lên.

Hứa Trực chẳng biết từ nơi nào xuất hiện, quỳ rạp xuống mặt đất cúi đầu khấu lạy Trình Tuyết Tường, cầu xin: “Trình minh chủ, Thánh Cô không được giáo phụ nuôi dưỡng… Từ nhỏ chịu mọi đau khổ nên mới phạm phải sai lầm lớn như thế. Lão phu nguyện lấy mạng đổi mạng, van cầu Sở đại hiệp, van cầu Trình minh chủ, để cho nàng một đường sống!” Lão chuyển hướng về phía Thánh Cô, hai mắt đẫm lệ mơ hồ khẩn cầu: “Nhi đồng, ngươi… ngươi đầu hàng đi, không nên tiếp tục gượng chống nữa.”

Cách đó không xa một bóng dáng cũng chậm rãi đi về phía Hứa Trực. Mọi người nhìn lại, chính là Vô Cực trang chủ Trì Oanh ngày đó.

Lúc này nàng chỉ mặc một thân y sam mộc mạc, nét mặt tố tịnh, không dùng son phấn, không còn khí thế ngang ngược càn rỡ trước kia, thay vào đó là vẻ mặt do dự mâu thuẫn. Nàng nhìn Hứa Trực, lại nhìn Thánh Cô cũng đang ngơ ngác nhìn nàng.Trì Oanh mở miệng, cuối cùng chỉ gọi một tiếng: “Nữ nhi…”

“Ngươi câm miệng! Câm miệng!” Thánh Cô đột nhiên hét lên, “Ai cho phép các ngươi gọi ta như vậy? Các ngươi tự cho mình là ai?”

Nàng lúc trước cố gắng bình tĩnh, rốt cuộc đến giờ phút này không thể duy trì được nữa, hai mắt đỏ rực nhìn về phía Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, nghiến răng cười lạnh: “Sở Phi Dương, ta đã ăn thụ tâm, công lực không hề thua kém Thánh tử. Ngươi trúng huyết độc của ta, thực sự rằng có Thánh tử thì sẽ có thể lấy lại được một cái mạng sao? Nếu như ta phải chết thì ngươi cũng đừng mong sống được!”

“Lời nàng nói là thật, muốn trực tiếp giải độc nhất định phải có nàng.” Cầm Anh cũng mở miệng nói.

Thánh Cô có chút suy sụp không khống chế được lời nói, sau khi nói xong lại bạo nộ, dưới chân đạp gió, bất thình lình tẩu thoát.

Nàng không tiếc mạng sống mà bạo phát toàn thân công lực, điên cuồng chạy trốn, mọi người nhất thời không kịp chặn lại, chỉ có thể đuổi theo nàng, một đường chạy thẳng lên đỉnh núi, dần dần rút ngắn cự ly.

Sở Phi Dương sớm đem nội lực Đông Long Các áp chế đến kinh mạch, sức lực lúc này có chút không tốt, vì vậy trong số bốn người đương nhiên Quân Thư Ảnh là người có khinh công tốt nhất, tốc độ cũng nhanh nhất.

Sở Phi Dương mắt thấy bộ pháp dưới chân Quân Thư Ảnh liên tiếp biến hóa, bóng dáng  mềm mại càng lúc càng tách xa ba người bọn họ, không khỏi nóng lòng, chưa khi nào lại cảm thấy hối hận khi đem toàn bộ bí pháp khinh công dạy cho y như lúc này.

Thánh Cô chạy lên tới đỉnh núi, phía trước đã là đoạn nhai (vực thẳm), nàng liếc mắt nhìn về phía sau, chỉ thấy bóng dáng Quân Thư Ảnh đang nhanh chóng tiếp cận.

Khóe môi Thánh Cô khẽ cong lên, thế nhưng cước bộ vẫn không ngừng, nhằm thẳng hướng vực sâu vạn trượng mà lao đi.

Quân Thư Ảnh cắn chặt môi, nhớ lại lời Cầm Anh nói, không khỏi vừa hận vừa vội.

Y chưa từng cảm thấy căm hận một nữ tử nào như vậy, nghĩ đến bản thân phải cứu nàng, quả thực giống như phải ăn ruồi bọ.

Quân Thư Ảnh ủy khuất chính mình như vậy để cứu một người đáng căm ghét, Sở Phi Dương quả thật là oan gia của cuộc đời y.

Quân Thư Ảnh ở giữa không trung xé rách ngoại bào, hai tay tích đầy nội lực, trong nháy mắt đem ngoại bào đã bị xé rách kết thành một sợi dây dài.

Một đầu dây được quăng đi, quấn chặt lấy cánh tay Thánh Cô, không cho nàng tiếp tục rơi xuống.

Hai chân Quân Thư Ảnh chạm xuống bờ đoạn nhai, một cước đạp xuống một khối đá nhô lên cao, dùng sức đem sợi dây trong tay cố định thêm vài vòng.

Quân Thư Ảnh từ vách đá thò đầu ra, lạnh lùng nhìn Thánh Cô.

Thánh Cô cư nhiên cũng ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt tựa hồ giống như lúc trước nàng dùng để nhìn Trì Oanh và Hứa Trực, oán hận kịch liệt nhất cũng đã phát tiết hết sạch, lúc này hai mắt của nàng chỉ còn nét mệt mỏi.

“Quân Thư Ảnh, ngươi hận ta sao? Ngươi chắc chắn rất hận ta.” Thánh Cô nói.

Quân Thư Ảnh chỉ túm chặt sợi dây, từng chút từng chút một kéo lên.

Một tay Thánh Cô bị sợi dây quấn chặt, cơ thể cũng từng chút một được kéo lên cao.

Nàng tiếp tục cười nói: “Sở Phi Dương hận ta, bởi vì ta giết rất nhiều người vô tội. Ngươi hận ta, bởi vì ta hại Sở Phi Dương. Ngươi rõ ràng là hận nhưng vì muốn cứu Sở Phi Dương mà chạy tới cứu ta. Tuy rằng ngươi là vì Sở Phi Dương, nhưng ngươi thật sự là đang cứu ta.” Nàng có chút nói năng lộn xộn, “Đa tạ ngươi, Quân Thư Ảnh.”

Quân Thư Ảnh nhíu mày, vẫn không mở miệng.

“Vô Cực sơn trang bị tiêu diệt, ta cuối cùng cũng không phải là Thánh Cô nữa.” Nàng tiếp tục cười nói, ngẩng đầu ngơ ngác đối diện với ánh mắt của Quân Thư Ảnh, “Tên ta là A Tình. Quân Thư Ảnh, ta van cầu ngươi, ghi nhớ tên của ta.”

“Không phải là Thánh Cô hai mươi năm qua tồn tại trên cõi đời này, mà là A Tình, A Tình đã từng sống…”

Nàng lẩm bẩm nói xong, bàn tay đột nhiên xuất hiện một thanh chủy thủ, một đao chém đứt sợi dây.

Quân Thư Ảnh cả kinh, sợi dây trên tay nới lỏng, y không khỏi lùi về phía sau hai bước.

Đang muốn đi tới bên vách đá nhìn kỹ thì bị một bàn tay từ phía sau kéo ngược lại.

Quân Thư Ảnh quay đầu, nhìn thấy Sở Phi Dương đã đứng ở phía sau. Sở Phi Dương kéo y vào trong ngực: “Không cần nhìn nữa.”

Quân Thư Ảnh bình tĩnh trở lại, lặng thinh trong vòng tay Sở Phi Dương. Thanh Lang và Trình Tuyết Tường xem xét một lượt xung quanh vách đá, sau đó cùng nhìn về phía Sở Phi Dương lắc đầu.

Sở Phi Dương thở dài, nói: “Chúng ta trở về thôi.”

Chương 97

Tác giả: Nam Phong Ca

“Thánh Cô đã chết?” Cao Phóng nhíu mày nói, “Vậy bây giờ phải làm sao?”

Lúc này sắc trời đã tỏ, cách một cánh cửa phòng, bên ngoài một mảnh ồn ào, bên trong chỉ có tám người, đang hết sức im lặng.

Cầm Anh với thân phận Thánh tử, sau khi gội rửa một chút, toàn thân y sam sạch sẽ, nhìn qua ngoại trừ có chút gầy yếu thì cũng có thể gọi là một mỹ thiểu niên diễm quang tứ xạ.

Cao Phóng nói xong, tất cả mọi người đều nhìn về phía Cầm Anh.

Cầm Anh gật đầu nói: “Muốn giải độc, cần phải có Thánh Cô mới được…”

Quân Thư Ảnh vẻ mặt bình tĩnh cắt ngang: “Nếu tìm được thi thể thì sao?”

Cầm Anh lắc đầu: “Thi thể không được, nhất định phải còn sống.”

Bàn tay Quân Thư Ảnh gần như bóp nát chén trà. Sở Phi Dương thấy thế, thở dài một tiếng, vươn tay án trụ y: “Thư Ảnh đừng hoảng, sẽ có biện pháp khác.”

“Đúng vậy, vốn là còn có biện pháp khác.” Cầm Anh gật đầu nói tiếp.

Thanh Lang một bước nhào tới, trừng mắt nhìn Cầm Anh: “Có biện pháp khác, vậy sao ngươi không nói sớm?”

Cầm Anh có chút ủy khuất, nói: “Các ngươi quá mức nóng nảy, không đợi ta nói xong…”

Thánh tử vừa nói còn có biện pháp, mọi người không khỏi thở phào nhẹ nhõm, Thanh Lang thậm chí cả lời lẽ thô tục cũng không kiềm chế được: “Thao, ai bảo ngươi nói chuyện chậm rề rề như vậy.”

“Ta nói chuyện vốn là như vậy!” Cầm Anh than thở.

Lần này đến lượt Yến Kỳ hận không thể bóp nát chén trà.

“Rốt cuộc là biện pháp gì mới có thể giải độc trên người Đại sư huynh ta?” Tín Vân Thâm nói, “Tốt nhất là không nên quá lâu, nếu không đến thời điểm độc phát mỗi ngày thì thần tiên cũng chịu không nổi a.”

Cầm Anh gật đầu nói: “Không mất nhiều thời gian, ta suốt đêm nay sẽ chuẩn bị, ngày mai là có thể tiến hành, nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa trước khi kịch độc trong người Sở đại hiệp phát tác. Về phần là biện pháp gì…” Hắn nhìn Sở Phi Dương, “Sở đại hiệp nhất định phải hoàn toàn tín nhiệm ta.”

Đây quả thực là phong hồi lộ chuyển, trong hoàn cảnh khốn khó tìm được lối thoát, mọi người vừa mừng vừa lo. Hiện tại đã có biện pháp giải độc, thậm chí thời gian giải độc cũng nhanh chóng, trước cả thời điểm độc phát. Chuyện vốn như bế tắc nhưng nhờ có Cầm Anh mà tựa hồ lại trở nên không quá khó khăn. Thánh tử Liên Sơn tộc quả đúng không chỉ là hư danh.

Sở Phi Dương vui vẻ nói: “Tại hạ đương nhiên tin tưởng Thánh tử.”
“Tốt lắm.” Cầm Anh nói, “Độc này xuất phát từ tâm của thụ thần, thật sự ta không giải được, muốn giải độc cần nhờ Thánh Cô. Bất quá, ta không giải được nhưng Liên Sơn tộc có bí pháp cổ truyền, hơn nữa dịch lưu của thụ thần có thể cứu sống người vừa mới chết, khôi phục thể chất. Biện pháp của ta, chính là đưa đến chỗ chết rồi mới cứu sống trở lại.”

“Ngươi nói, muốn cho Đại sư huynh trước tiên…” Tín Vân Thâm không dám tin, mở miệng nói, “Nào có loại biện pháp cứu người như vậy chứ? Ngươi không phải nói bậy đi!”

Trình Tuyết Tường nói: “Cầm Anh, đây không phải là chuyện đùa, ngươi nắm chắc mấy phần sẽ cứu sống được Sở huynh?”

“Mười phần!” Cầm Anh nói.

“Biện pháp này quá hoang đường, quả thực mới nghe lần đầu, lẽ nào không có biện pháp nào khác?”

Còn có người muốn nói gì đó, nhưng Sở Phi Dương đã đứng dậy cắt ngang: “Được rồi, không cần nói nữa. Ta tin tưởng Cầm Anh có năng lực của Thánh tử Liên Sơn tộc. Cầm Anh, mệnh này của ta, giao cho ngươi!”

Cầm Anh cũng đứng dậy, trịnh trọng cúi người thi lễ với Sở Phi Dương, sắc mặt nghiêm túc nói: “Đây là chức trách của Liên Sơn tộc, cũng là chúng ta báo ơn. Sở đại hiệp là đại ân nhân của Liên Sơn tộc, chúng ta mãi mãi sẽ không quên.”

Cầm Anh nói xong, xin cáo từ trước để đi chuẩn bị, sau đó mọi người cũng tự mình tản đi. Quân Thư Ảnh âm thầm thụ ý Cao Phóng đi theo Cầm Anh.

Mấy người đi tới khúc quanh trên hành lang thì mỗi người rẽ một ngả, Tín Vân Thâm cùng Cao Phóng đi theo Cầm Anh, Thanh Lang ôm Yến Kỳ khanh khanh ta ta trở về nơi ở của mình. Còn Sở Phi Dương đang nửa thật nửa giả dựa lên người Quân Thư Ảnh, để cho y đỡ lấy hắn, cùng nhau trở về viện tử nơi hai người đang ngụ tạm.

Chỉ còn lại một mình Trình Tuyết Tường, sau khi cười cười cáo biệt với mọi người, trông thấy sắc trời cũng đã sáng, hắn ôm lấy Ảnh Nhẫn trong lòng, tiện tay đẩy ra cánh cửa của một căn phòng trống rồi bước vào.

Thanh Lang ôm Yến Kỳ, vừa đi vừa ca thán: “Liên Sơn tộc này quả nhiên là có bản lĩnh thật sự. Dù sao ở đây cũng không an toàn, nếu có thể đưa bọn họ tới Thương Lang sơn…”
Yến Kỳ giận giữ trừng mắt nhìn y: “Ta không cho phép! Ta thấy ngươi căn bản là không an tâm!”

“Ai, tính khí nóng này.” Thanh Lang cúi đầu nhìn hắn: “Ngươi ngược lại nói một chút, ta làm sao không an tâm?”

“Ngươi… Ngươi chính là không an tâm!”

“Không thể không nói lý lẽ như vậy a.” Thanh Lang sách một tiếng, làm sao nhìn không ra một chút tâm tư chua chua kia, “Ngươi nhìn Cầm Anh mà xem, bộ dạng xinh đẹp, bản lĩnh lại cao, thấu tình đạt lý, khéo hiểu lòng, người ta còn biết nói thành ngữ. Ngươi thử nhìn lại mình xem…”

“Ta, ta như thế nào!” Yến Kỳ thấy y đem kẻ khác thổi phồng lên tốt đẹp như vậy, gấp đến độ hai mắt đã đỏ lên.

“Ngươi a… Ngươi chính là bao cỏ nhỏ đặc biệt có thể khắc chế bổn giáo chủ.” Thanh Lang lập tức xốc Yến Kỳ lên, hai tay xiết chặt đùi hắn, giống như ôm một tiểu hài tử.

Yến Kỳ hô nhẹ một tiếng, đưa tay ôm lấy cổ Thanh Lang, cúi đầu ngắm nhìn khuôn mặt tuấn mỹ đang mang theo ý cười của y.

“Ta mới không phải khắc chế ngươi, ta yêu ngươi.” Yến Kỳ nhẹ giọng nói, đem mặt mình dán lên mặt Thanh Lang: “Ca ca, ôm ta trở về phòng đi…”



Bịch một tiếng, chân đá văng cửa phòng, hai người chậm rãi bước vào trong.

Quân Thư Ảnh để Sở Phi Dương ngồi lên ghế rồi tự mình đi ra ngoài nhưng lại bị Sở Phi Dương kéo tay.

“Thư Ảnh, đừng đi, ở lại đây cùng với ta.”

Quân Thư Ảnh lẳng lặng quay đầu, nhưng không ngồi xuống ghế bên cạnh mà chỉ chậm rãi trượt xuống bên chân Sở Phi Dương, giống như là quá đỗi mệt mỏi, đã mất đi toàn bộ khí lực, đem mặt chôn vào bàn tay ôn nhu của hắn.

Thân nhiệt quen thuộc như vậy, khí tức quen thuộc như vậy, ôn nhu như vậy, ngày mai sẽ có khoảnh khắc phải mất đi sức sống…

Quân Thư Ảnh không mở miệng nói gì, nhưng tựa hồ Sở Phi Dương có thể cảm nhận được tất cả.

Một bàn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt sau đó nhẹ nhàng nâng cằm y, Quân Thư Ảnh thuận theo lực đạo ngẩng đầu lên. Sở Phi Dương từ trong đôi mắt óng ánh nước có thể nhìn thấy được khuôn mặt tái nhợt của mình, càng lúc càng gần, càng lúc càng gần hơn.

Cho đến khi đôi mắt kia khép lại, mi mắt khẽ run lên, tựa như đang chờ đợi để tiếp nhận một thứ gì đó.

_________________

Chương 98

Tác giả: Nam Phong Ca

Đôi môi chậm rãi tiếp cận, khí tức quen thuộc phả lên mặt.

Quân Thư Ảnh có thể cảm nhận được Sở Phi Dương đã ở rất gần, mặc dù chưa được hôn, nhưng đôi môi không có tiền đồ đã có cảm giác tê dại, tựa hồ là rất nhớ nụ hôn dịu dàng lưu luyến ngày trước, vì vậy mong chờ đến nỗi khẽ run lên.

Ai ngờ chờ đợi nửa ngày, cũng không thấy Sở Phi Dương làm động tác gì khác. Quân Thư Ảnh mở mắt, lại thấy Sở Phi Dương đang si ngốc nhìn mình, tựa hồ chỉ là ngắm nhìn cho thỏa mãn.

“Ngươi… giả bộ chính nhân quân tử cái gì.” Quân Thư Ảnh phẫn hận nói, với tay áp lên gáy Sở Phi Dương, đôi môi gắt gao dán chặt. Y tinh tường nhìn ra trong đôi mắt đen láy của Sở Phi Dương lộ ra tiếu ý, nên dứt khoát nhắm mắt lại không nhìn hắn nữa. Đầu lưỡi mềm mại sục sạo, tiến vào khoang miệng đối phương.

Bàn tay Sở Phi Dương nâng hai má Quân Thư Ảnh, bắt đầu vuốt ve cần cổ mềm mại cong cong đang ngửa lên, sau đó từ tóc mai mò mẫm tới sau tai, rồi lại từ sau tai mò xuống xương quai xanh, càng lúc càng nôn nóng, càng lúc càng xấu xa, ngay cả nhịp thở cũng dần trở nên nặng nề.

Quân Thư Ảnh miễn cưỡng đẩy hắn ra: “Không được… Phi Dương, ngày mai ngươi…”

“Ngày mai ta có thể phải chết đi một lần, nhưng cùng với ngày hôm nay không có quan hệ, ngươi đừng mong viện cớ này để chạy trốn.” Sở Phi Dương nắm cả bờ vai Quân Thư Ảnh, không cho y thối lui, giống như một con dã thú đã tràn ngập mong muốn xâm lược, ánh mắt sáng rực nhìn y, “Lại nói, dù sao trước khi chết ta cũng phải thành thật làm cho tinh tẫn nhân vong, chết ở trên người ngươi.”

“Ngươi chớ nói bậy.” Quân Thư Ảnh quẫn bách nói.

“Sao có thể khẳng định ta nói bậy?” Sở Phi Dương cười nói, “Bất quá, ta xác thực không nỡ khiến ngươi phải liên lụy như vậy… Ngươi ngoan một chút, ta sẽ đối tốt với ngươi.”

Quân Thư Ảnh cảm thấy kỳ lạ khi nghe khẩu khí này của hắn, nhịn không được nghi ngờ nhìn thẳng vào hai mắt của hắn, đôi môi lại bị chiếm lĩnh, ở khoảng cách rất gần, lại thấy thật sâu trong đôi mắt đó bắt đầu tuôn động một chút phong cuồng như có như không. Thần sắc phong cuồng quen thuộc, trong não Quân Thư Ảnh lập tức hồi tưởng lại một Sở Phi Dương xa lạ khi ở trong đống hoang tàn của Đông Long Các…

“Ngươi…” Quân Thư Ảnh lùi về phía sau, ra sức đẩy khuôn mặt Sở Phi Dương ra, ánh mắt ngập tràn cảnh giác và lo lắng.

“Ta không sao, Thư Ảnh.” Sở Phi Dương thở hổn hển nói, “Chỉ là ta vẫn không thể thành thạo thu phóng nội lực Đông Long Các, ngươi lại khiêu khích ta như vậy. Ngươi đừng sợ, lại đây.” Sở Phi Dương nói xong, động thân áp đè Quân Thư Ảnh xuống dưới.

Dục vọng bừng bừng, nhiệt huyết tuôn động, tựa hồ không có cách nào kiểm soát cỗ sức lực trong cơ thể, chỉ có điều còn chưa tới mức bao phủ thần trí. Quân Thư Ảnh đối diện với ánh mắt kia, xác nhận đây chính là Sở Phi Dương, cơ thể lúc này mới an tĩnh trở lại.

Một bàn tay vuốt ve từ dưới đầu gối lên trên, tiếng vạt áo bị giật ra rơi xuống đất trong màn đêm lại càng tăng thêm một chút dâm mỹ.

Nơi nhạy cảm nằm gọn trong bàn tay ấm áp, thô ráp, toàn thân khẽ run lên, Quân Thư Ảnh nhịn không được cúi đầu ô một tiếng, rồi lại cắn chặt môi.

Tay phải Sở Phi Dương giữ chặt khuôn mặt y, so với ngày thường, khuôn mặt tà tình lúc này lại càng tỏa ra sức quyến rũ. Tay trái của hắn chậm rãi di động, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm khuôn mặt Quân Thư Ảnh, tựa hồ đang tinh tế thưởng thức biểu bình cố gắng chịu đựng của y mỗi khi hắn làm ra một động tác nào đó.

Sở Phi Dương vươn đầu lưỡi ra, chậm rãi liếm lên đôi môi tái nhợt của mình, khóe miệng lại mỉm cười khiến Quân Thư Ảnh tim đập tai đỏ.

“Ưm… Phi Dương…” Quân Thư Ảnh bắt được vạt áo của hắn, dường như nhịn không được mà cắn răng khẽ gọi, hai cẳng chân thon dài cũng khó nhịn, ở trên người Sở Phi Dương bắt đầu cọ xát.

“Đừng vội, bảo bối…” Sở Phi Dương cúi người hôn y, ngăn chặn y tiếp tục rục rịch hai chân. Sở Phi Dương sau đó dùng chân khẽ đạp rơi đôi giày của y, làm lộ ra hai bàn chân trắng bóc.

Sở Phi Dương bất thình lình buông Quân Thư Ảnh ra rồi đứng lên, ôm ngang người y, Sở Phi Dương cúi đầu cười cười nhìn y, nói: “Ban đêm gió lạnh, có thể nào ở trên mặt đất mạo phạm giai nhân.”

Chưa đến hai bước đã đi tới giường, đặt Quân Thư Ảnh lên giường, một tay kéo lấy mắt cá chân của y đang theo bản năng mà co lại. Sở Phi Dương cởi bỏ phi phong ném xuống đất, đá văng giày, ngồi lên giường ôm lấy Quân Thư Ảnh.

“Đáng lẽ ta không có ý định làm cái gì, ai bảo ngươi trêu chọc ta trước…” Sở Phi Dương nói, một bàn tay lại luồn xuống dưới tìm kiếm. Nhưng bàn tay kia lại chỉ khiến cho y sam vốn đã tán loạn trên người hắn lại càng thêm lộn xộn chứ không đụng chạm an ủi dục vọng đang hừng hực kia.

“Thư Ảnh, tự mình làm cho ta xem.” Sở Phi Dương kéo tay y xuống phía dưới, lòng bàn tay chạm vào thứ nóng rực của mình khiến Quân Thư Ảnh trực giác muốn rụt tay lại.

Tựa hồ từ sau khi cùng Sở Phi Dương ở chung một chỗ, những việc như vậy cũng chưa từng trải qua.

“Không được lui.” Sở Phi Dương cắn cắn vành tai của y, “Bảo bối ngoan, tự mình làm cho ta xem, ta muốn xem…”

Quân Thư Ảnh nhắm chặt hai mắt, không hề kháng cự. Bàn tay Sở Phi Dương bao bọc lấy tay y đang chậm rãi di chuyển, tiếng nước dâm mỹ lọt vào tai, gò má Quân Thư Ảnh không thể nén được mà đỏ lên từng trận.

Sở Phi Dương dần buông tay, lại ý xấu dùng tay tách hai đầu gối y ra, khiến động tác xấu hổ kia không thể giấu giếm.

“Ngươi thật đẹp, ngươi thật đẹp…” Sở Phi Dương thì thầm, hôn lên mặt, lên môi, lên hầu kết rồi xương quai xanh của y.

Quân Thư Ảnh nuốt một ngụm nước bọt, một giọt mồ hôi lấm tấm thuận theo cần cổ trắng nõn uốn lượn trượt xuống, sau đó mất dạng dưới cổ áo… Cả người y không ngừng run rẩy, cơ thể như nhũn ra, như muốn ngồi không vững mà dựa vào Sở Phi Dương, đem mặt chôn sâu ở dưới vai hắn.

Sở Phi Dương biết y da mặt mỏng, không hề ép buộc y, một phen đẩy y nằm xuống, còn mình thì nằm nghiêng ở bên cạnh, đem người kéo vào trong ngực, một bàn tay gạt tay Quân Thư Ảnh ra, làm giúp y.

Quân Thư Ảnh khép hờ hai mắt, đôi môi hồng hồng khẽ nhếch lên, khí tức nóng như lửa thổi ra dồn dập. Hai tay nhàn rỗi không biết làm gì, một tay cứng ngắc duỗi thẳng ở bên người, đầu ngón tay vừa dài vừa thon nắm chặt tấm chăn phía dưới, tay còn lại thì nắm lấy cánh tay Sở Phi Dương đang đụng chạm y, không biết là muốn ngăn cản hay là muốn giữ lại, tình cảnh như thế lại càng thêm mị hoặc mê người.Sở Phi Dương như muốn khi dễ y, rồi lại nhịn không được xuất ra mười vạn phần bản lĩnh kiên nhẫn để lấy lòng y. Hắn đối với thân thể này hiểu biết vượt xa chủ nhân của nó, hắn biết rõ phải làm thế nào để khiến y có được khoái lạc tận cùng.

“Thư Ảnh, Quân nhi, vi phu hầu hạ ngươi có thoải mái không?” Sở Phi Dương ở bên tai y cười nhẹ.

Quân Thư Ảnh cắn môi không nói, đôi mắt ướt át nhu nhuận, mi mắt đang nhắm nghiền dường như cũng đọng hơi nước.

“Ngươi chính là ngang bướng.” Sở Phi Dương cười nói, trên tay đột nhiên gia tăng tốc độ.

Quân Thư Ảnh bị hắn lộng mỗi lúc một động tình, vặn vẹo cơ thể, tiếng ô ô đè nén trong cổ họng, cho đến khi cả người căng cứng, sau khi phát ra một tiếng thở thật dài mới dần dần an tĩnh trở lại.

Phía sau truyền đến một tiếng cười nhẹ, Quân Thư Ảnh mới hoàn hồn trở lại, Sở Phi Dương giơ tay lên trước mặt y, Quân Thư Ảnh trong nháy mắt ngượng ngùng, rốt cuộc không dám đối diện với bàn tay bị y làm cho dơ bẩn kia.

Rõ ràng ngay từ đầu y đã muốn ngăn cản Sở Phi Dương thế nhưng từ đầu tới cuối cũng chỉ có một mình y rơi vào mê loạn. Vốn trong lòng đang lo lắng chuyện ngày mai giải độc, không quan tâm tới chuyện túng dục, nhưng thân thể không có tiền đồ này căn bản chống đỡ không được mỗi khi được Sở Phi Dương đụng chạm, dễ dàng ở trong tay hắn trầm luân như thế.

Kẻ khởi xướng kia lại tựa hồ ngại y không đủ ngượng ngùng, còn đem chứng cứ ra để cười nhạo y. Thật sự là… khinh người quá đáng!

Trong lòng sinh oán hận, đối với Sở Phi Dương có, đối với chính mình cũng có.

Sở Phi Dương còn muốn trêu ghẹo y, cúi đầu ghé sát tới khuôn mặt y, lại thấy Quân Thư Ảnh nhắm chặt hai mắt, trên mặt hiện ra một tia ủy khuất, một cỗ tà hỏa không khỏi bùng lên.

Người này rốt cuộc là cố tình hay là vô ý, chung quy vẫn là không đấu vết mà dụ hoặc hắn như thế.

Sở Phi Dương túm lấy mảnh khăn treo trên giá gỗ bên giường, lau sạch sẽ bàn tay, sau đó lại lấy ra một hộp gỗ tinh xảo. Hộp gỗ vừa mở ra, bên trong là mỡ cao trong suốt như ngọc, tản ra mùi thơm thanh nhã.

Một bàn tay muốn kéo mớ y sam đã lộn xộn xuống lại bị Quân Thư Ảnh án trụ.

Sở Phi Dương biết y đang lo lắng cái gì, hắn cúi đầu xuống hôn y một cái, dùng khẩu khí mang theo đòi hỏi đáng thương nói: “Thư Ảnh, ngươi cho phép ta đi. Ta chỉ làm một lần, tuyệt đối không phóng túng. Ngươi nói túng dục không tốt nhưng ngươi đếm thử xem, ngươi đã bao nhiêu ngày không cho ta chạm vào rồi, vả lại chịu đựng sẽ phản tác dụng, đạo lý này ngươi cũng nên hiểu rõ một chút đi.”

Quân Thư Ảnh vậy mà cũng nghiêm túc suy nghĩ, cảm thấy dường như… hắn nói cũng rất có lý.

Khí lực trên tay giảm bớt, để cho con người mưu đồ gây rối thừa dịp nhào tới.

Cố nén dục vọng đã gào thét đến phát đau, đầu ngón tay Sở Phi Dương khều dược cao, đâm vào thể nội Quân Thư Ảnh đang cố sức thả lỏng, từng chút từng chút một bôi trơn.

Quân Thư Ảnh yên phận nằm nghiêng người trong lòng hắn, chỉ thỉnh thoảng hít hà một chút không khí biểu đạt không thoải mái mỗi khi bị dị vật xâm nhập.
Sở Phi Dương yêu thương Quân Thư Ảnh cho nên hắn trân trọng cơ thể của y giống như báu vật trân quý nhất thế gian. Không chỉ cẩn thận ôn nhu những lúc này mà ngay cả ngày thường cũng chuyên chú chăm sóc, tuyệt đối không để y bị một chút thương tổn.

Bản năng trong máu đang kêu gào hãy chiếm cứ, tiến công, đoạt lấy nhưng vẫn còn có một loại bản năng khác có thể áp chế khát vọng này, đó là yêu thương mãnh liệt tột cùng, yêu thương này ngay cả khi hắn mất đi lý trí cũng vẫn ghi nhớ, nói với hắn rằng tuyệt đối không thể tổn thương y.

Thương tổn y, tim của hắn sẽ tan vỡ.

Một người tại sao có thể yêu thương sâu sắc một người khác như thế? Đây là thứ tình cảm có biết bao nhiêu lạ lùng, tuyệt đối không thể giải thích, tuyệt đối không thể diễn tả.

Sở Phi Dương yêu Quân Thư Ảnh, bảy chữ này tựa như chân lý thế gian, bình thản như vậy mà giác ngộ hắn.

Sở Phi Dương càng lúc càng xuất ra ánh mắt dịu dạng nhìn Quân Thư Ảnh đang thuần phục nằm trong lòng hắn, động tác quen thuộc trên ngón tay vẫn không ngừng.

Trên trán Quân Thư Ảnh đã che kín bởi một tầng mồ hôi, hàm răng cắn chặt cố nén lại những tiếng nức nở đang muốn trào ra.

Sở Phi Dương cúi đầu xuống, cắn một cái lên vành tai phiến hồng của y, khàn khàn thấp giọng nói: “Quân nhi, thanh âm của ngươi thực ngọt.”

Áo ngủ bằng gấm rộng thùng thình, che khuất hai cỗ thân thể đang dây dưa thân mật cùng một chỗ.

Tựa hồ mượn lấy sự che đậy này, ngay cả xấu hổ trong lòng cũng có thể bỏ qua. Đôi mắt Quân Thư Ảnh qua một làn hơi nước che phủ nhìn Sở Phi Dương: “Phi Dương, ta…” Y đột nhiên cắn chặt môi, đem cơ thể dưới áo ngủ tiến sâu thêm.

Sở Phi Dương cả kinh, mạnh mẽ ngửa đầu lên, hầu kết di động, phát ra một tiếng thở thật dài.

Eo lưng dưới tấm chăn mềm khẽ di chuyển, Sở Phi Dương nhắm hai mắt, hoàn toàn không thể khống chế thanh âm ồ ồ đè nén trong yết hầu. Mặc dù khoải cảm mãnh liệt như thế, khiến người ta lún sâu vào, nhưng Sở Phi Dương vẫn đưa tay kéo Quân Thư Ảnh ra ngoài, gắt gao ôm vào trong ngực.

Quân Thư Ảnh liếm liếm đôi môi hồng nhuận, cổ cùng bả vai trắng nõn đều nổi lên hồng sắc, ngay cả khóe mắt cũng phiến hồng.

Sở Phi Dương vén tóc y hất ngược ra sau, làm lộ ra vầng trán láng mịn, in lên đó một dấu hôn: “Ta làm sao cam lòng để ngươi làm như vậy…”

“Sở Phi Dương, ngươi nếu quả thật không nỡ…” Quân Thư Ảnh hai mắt nhìn chằm chằm hắn, môi mỏng khẽ run lên, hơi nước nơi khóe mắt dần ngưng tụ thành giọt, “… thì nhất định không được xảy ra chuyện gì.”

Ngày mai sắp phải đối diện với một kiếp nạn lớn, y mới chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy hoảng sợ. Trái tim mạnh mẽ này sẽ có lúc ngừng đập, đôi mắt luôn luôn thâm tình mà nhìn y này sẽ có lúc mất đi sức sống. Chỉ cần vừa nghĩ tới cảnh tượng đó thì ngay cả trái tim cũng hung hăng thắt lại, đau đớn vô cùng.

Cái gì là Vô Cực sơn trang, cái gì là giang hồ kiếp nạn, những thứ đó đối với y căn bản không đáng nhắc tới, y chưa bao giờ để tâm. Nhưng nếu có người cướp đi Sở Phi Dương, thì chính là đoạt đi hết thảy mọi thứ của y.

“Sẽ không, tuyệt đối sẽ không.” Sở Phi Dương cúi đầu, hôn đi giọt nước mắt còn đọng trên khóe mắt y, mùi vị mằn mặn từ đầu lưỡi khuếch tán, “Ngươi chẳng lẽ không biết, trừng phạt lớn nhất trên cõi đời này đối với ta chính là không được nhìn thấy ngươi, không được chạm tới ngươi, không được hôn ngươi hay sao… Ta đã chạm vào ngươi ngươi, thì sẽ muốn mỗi một ngày của ngươi đều phải có ta, ta nói được thì làm được.”

Sở Phi Dương dùng hết ôn nhu lớn nhất của cuộc đời này, tỉ mỉ bao bọc Quân Thư Ảnh ở trong lòng. Thân hình khẽ hạ thấp xuống, Quân Thư Ảnh bỗng nhiên hơi ngửa cổ, trong miệng tràn ra một tiếng rên nhẹ.

Không chỉ tận lực dụng chạm, dây dưa, triền miên gắn bó. Quân Thư Ảnh giống như ngưởi đuối nước nắm chặt lấy khúc gỗ đang trôi, nắm chặt tay Sở Phi Dương, mười đầu ngón tay tương giao chặt chẽ.

Đầu lưỡi quấn quýt, như muốn nuốt lấy hơi thở của đối phương. Đôi môi ướt át dán chặt vào nhau, yết hầu đè nén không được khẽ rên rỉ.

Thời gian đã vô lực phân biệt, tựa hồ ôm ấp dai dẳng lâu như vậy, sợ hãi thật sâu trong tâm tưởng lại đột nhiên dấy lên, trước mắt chỉ còn bạch quang chói mắt.

Ngoài cửa sổ, bầu trời đã xuất hiện vài tia nắng sớm.

Sở Phi Dương ở trên cổ ướt đẫm mồ hôi của Quân Thư Ảnh khẽ hôn hít, bàn tay lại ở đâu đó trên cơ thể di dộng.

Quân Thư Ảnh khép hờ hai mắt, không một chút đề phòng, đến khi y phát giác được ý đồ của Sở Phi Dương thì cũng là lúc đã không kịp phản ứng.

Thụy huyệt bị điểm, Quân Thư Ảnh cố gắng mở lớn hai mắt, nhưng vẫn khó có thể duy trì thanh tỉnh.

“Ngươi…”

“Ngủ đi, Thư Ảnh…” Sở Phi Dương hôn lên đôi mắt xinh đẹp của y, “Ngủ đi, chờ đến khi ngươi tỉnh lại, ta nhất định sẽ hoàn hảo đứng trước mặt ngươi. Ta nói được thì làm được.”

Nếu tận mắt nhìn thấy hắn chết đi, y sẽ bi thương như thế nào, Sở Phi Dương hoàn toàn có thể tưởng tượng được. Hắn tuyệt đối sẽ không để Quân Thư Ảnh phải trải qua thống khổ như vậy.

Chương 99

Tác giả: Nam Phong Ca

Quân Thư Ảnh ngủ thực không an ổn. Y muốn tỉnh lại, có một chuyện rất trọng yếu khiến y nhất định phải tỉnh lại thế nhưng trong giấc mộng tối đen giống như có vô số bàn tay đang bủa vây lấy y, không cho y thoát ra.

Trình Tuyết Tường ngồi ở một bên, ánh mắt phức tạp nhìn Quân Thư Ảnh đang nằm trên giường.

Dung mạo tuấn tú, cho dù đã ngủ nhưng rõ ràng là đang hoảng loạn. Tuy bị cưỡng chế điểm thụy huyệt nhưng y vẫn ra sức kháng cự.

Cứ như vậy mà nhìn, Trình Tuyết Tường cuối cùng không đành lòng, đứng thẳng người đi đến bên mép giường, từ trên cao nhìn xuống.

Sở Phi Dương quả thực rất cưng chiều y, rất yêu thương y nhưng Sở Phi Dương cũng có lúc xem nhẹ và độc tài. Tựa như lúc này, hắn không phải không biết Quân Thư Ảnh muốn ở bên cạnh hắn để chăm sóc hắn, phụng bồi hắn đến cỡ nào, vậy mà hắn lại tự chủ trương ngăn cách Quân Thư Ảnh ở bên ngoài, không cho Quân Thư Ảnh chứng kiến tất cả chuyện này.

Nếu đổi lại là Trình Tuyết Tường, thì hắn tự nhận bản thân mình sẽ không ngang ngược như vậy.

Nhưng Sở Phi Dương ngang ngược hơn thì sao? Quân Thư Ảnh là của hắn, hơn nữa nhất định từ nay về sau vĩnh viễn mãi sẽ là của hắn.

Khuôn mặt xinh đẹp, đã từng tồn tại trong ký ức niên thiếu của hắn rất nhiều năm. Cho đến khi tái kiến, thì nhớ nhung nhiều năm đã hóa thành từng sợi tình kết bền bỉ, từng chút từng chút một dệt nên một tấm lưới, nhốt chặt trái tim của hắn ở trong đó.

Bàn tay khẽ nâng lên, đầu ngón tay di chuyển tới khuôn mặt kia, nhưng cuối cùng vẫn không thể chạm vào làn da mịn màng.

Người này là hắn đã bỏ lỡ, vĩnh viễn sẽ không thuộc về hắn nữa.

Cho nên không thể chạm, không thể sờ, còn có mấy lời cũng vĩnh viễn không thể nói ra.

Đầu ngón tay ở giữa không trung, dọc theo lông mày thon dài, đôi mắt nhắm chặt, mí mắt đang khẽ run, sống mũi thẳng tắp, môi mỏng đạm sắc… lướt qua từng cái một, chỉ dùng phương thức như thế để tạc vào lòng dung nhan từ trước đến nay hắn chưa một lần dám quá phận nhìn thẳng.

Thiếu niên kia hắn đã ghi nhớ mười mấy năm, vậy người này hắn sẽ tiếp tục ghi nhớ rất nhiều năm nữa. Hắn có hồi ức về người đó, như vậy là đủ rồi, không cần bất luận kẻ nào biết điều đó.

Cánh tay Quân Thư Ảnh đặt dưới chăn đột nhiên động mạnh, chân mày nhíu chặt, dường như đang cực kỳ đau đớn, trong miệng tràn ra một tiếng nức nở: “Phi Dương…”

Trình Tuyết Tường vội vàng thu tay về.

Hiện tại Quân Thư Ảnh càng lúc càng không thể an ổn, y nhất định là đang cực lực đối kháng, thậm chí ngay cả chân tay cũng đã bắt đầu co giật, nhìn qua hết sức thống khổ.

Trình Tuyết Tường không đành lòng nhìn y như vậy, muốn khai giải huyệt đạo của y nhưng lại chần chừ, cuối cùng hạ quyết tâm quay người đi ra khỏi phòng.

Hắn vốn chỉ muốn đến xem qua một chút tình hình của Quân Thư Ảnh, lưu lại quá lâu không khỏi khiến nhạ nhân nhàn thoại. Hắn lại càng không thể tự chủ trương đánh thức y, bởi vì hắn không có lập trường để làm việc đó.Vừa mới bước ra khỏi ngưỡng cửa, lại nghe bên trong truyền đến một tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Trình Tuyết Tường giật mình, vội vàng quay lại, đã thấy Quân Thư Ảnh đang từ trên mặt đất bò dậy, chăn gối tán lạc nhất địa.

“Thư Ảnh, làm sao ngươi…” Trình Tuyết Tường vội bước tới, ngồi xuống bên cạnh đỡ y đứng dậy.

Quân Thư Ảnh một thân y sam đơn bạc, chân không mang giày, mạnh mẽ nắm chặt lấy cánh tay Trình Tuyết Tường, tựa hồ có chút thở không ra hơi, hấp háy nói: “Sở… Sở Phi Dương ở đâu?”

“Sở huynh đang ở trong phòng Thanh giáo chủ, Cầm Anh cùng với Cao Phóng đang chữa trị cho hắn, ngươi không cần lo lắng…”

Trình Tuyết Tường còn chưa dứt lời, Quân Thư Ảnh đã đẩy hắn ra, lảo đảo chạy ra ngoài.

Trình Tuyết Tường không ngăn cản, chỉ cắn răng nhìn y ăn mặc đơn bạc, chân cũng không kịp mang giày, lúc này hắn cũng chỉ biết túm lấy tấm phi phong trên đầu giường rồi đuổi theo.

Vừa mới bước ra ngoài, Quân Thư Ảnh đã bị sắc trắng của bầu trời làm cho hoa mắt. Nguyên lai chẳng biết lúc nào tuyết đã rơi, trên bầu trời vẫn còn một vài bông tuyết tán lạc, trên mặt đất, trên mái nhà cũng sớm đã phủ trắng một màu.

Quân Thư Ảnh đưa tay che mắt, đầu óc có chút choáng váng phân biệt hướng đi, chạy thẳng tới phòng Thanh Lang.

Yến Kỳ Đứng đứng ngoài hành lang, kinh sợ khi thấy Quân Thư Ảnh đang từ đằng xa chạy tới: “Quân Thư Ảnh, ngươi cứ như vậy mà chạy tới đây sao?”
“Sở Phi Dương thế nào rồi?” Quân Thư Ảnh nắm chặt lấy Yến Kỳ, thở dốc, khàn giọng hỏi.

“Bọn họ còn ở trong phòng…” Yến Kỳ đở lấy y, lại thấy từ phía sau Trình Tuyết Tường đã đuổi đến.

Trình Tuyết Tường không nói một lời, đem phi phong khoác lên người Quân Thư Ảnh, Yến Kỳ cũng giúp y kéo phi phong bọc kín người y lại: “Bên ngoài rất lạnh, vào phòng trước đi.”

Quân Thư Ảnh với khuôn mặt tái nhợt đi vào phòng, khắp phòng đều nồng đậm mùi thảo dược, trộn lẫn trong đó là mùi huyết phúc nhàn nhạt, kích thích thần kinh của y. Đôi chân trần giẫm trên mặt đất sớm đã mất đi cảm giác.

“Thanh Tĩnh và Kỳ Lân cũng được Cao Phóng gọi đến để hỗ trợ.” Yến Kỳ thấy y hoảng loạn chạy tới, rồi lại ngơ ngác không nói lời nào, cũng chỉ biết tự mình mở miệng trước, “Thanh đại ca và Vân Thâm đi xử lý sự vụ bang phái. Cầm Anh và Sở đại ca, còn có Cao Phóng cùng với mấy tiểu tử, tất cả đều đang ở trong phòng…”

Ngón tay Yến Kỳ chỉ tới cánh cửa phòng còn đang đóng chặt, hắn còn chưa dứt lời, cửa đột nhiên mở ra.

Cao Phóng đầu đầy mồ hôi xuất hiện trước cửa, đôi mắt sáng lên, nói: “Giáo chủ…”

Y bước ra ngoài, Cầm Anh cũng đi theo phía sau. Sắc mặt hắn nhợt nhạt, không có một chút huyết sắc, bộ dạng giống như cực kỳ mệt mỏi.

Thanh Tĩnh cũng bước ra, Kỳ Lân huynh đệ ở phía sau hắn cùng nhau đẩy một cỗ luân y, cẩn thận vượt qua ngưỡng cửa.

Sở Phi Dương ngồi trong luân y, sắc mặt tái nhợt đang mỉm cười nhìn y.

Quân Thư Ảnh đứng phắt dậy, sải bước chạy đến trước mặt Sở Phi Dương, toàn thân run lẩy bẩy, cắn răng nhìn chằm chằm kẻ đáng hận, một hồi lâu mới run rẩy nói: “Sở Phi Dương, ngươi tên hỗn đản này!”

Sở Phi Dương kéo cánh tay Quân Thư Ảnh lại. Hắn không nói gì mà chỉ ngửa đầu ngước nhìn Quân Thư Ảnh, khuôn mặt tái nhợt cùng với tư thế tĩnh tọa ngồi trong luân y ngược lại khiến hắn có vài phần yếu thế.

Hắn thản nhiên làm ra một bộ dáng yếu đuối nhưng ánh mắt thì vẫn như cũ, không một chút e dè. Một phen chết đi sống lại, còn phải lưu tâm cái gì chứ.

Hắn không lưu tâm nhưng có người lại kiêng dè.

Yến Kỳ lôi kéo Cao Phóng cùng với Cầm Anh còn đang ngỡ ngàng, trong khi Trình Tuyết Tường đang đẩy đẩy Kỳ Lân và Thanh Tĩnh, cùng nhau rời khỏi phòng. Sau đó còn có người cẩn thận khép cửa lại, ngăn cách phong tuyết ở bên ngoài.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Kỳ thực thật không ngờ Đại hiệp rất có tiềm chất cặn bã…

Chương 100

Tác giả: Nam Phong Ca

Trong khoảnh khắc cánh cửa được đóng lại, Sở Phi Dương bất ngờ dùng lực, muốn kéo Quân Thư Ảnh vào trong lòng.

Thế nhưng hắn vừa mới được giải độc, trọng thương chưa lành, thân thể đúng là hư nhược, cho nên một sức này cũng chỉ có thể khiến Quân Thư Ảnh lảo đảo một chút, rốt cuộc không thể đạt được mục đích.

Quân Thư Ảnh chống một tay lên vai hắn, bốn mắt nhìn nhau.

Sở Phi Dương quẹt quẹt môi, ho nhẹ một tiếng, giọng nói có chút khàn khàn: “Thư Ảnh, đến, vào trong lòng ta.” Mắt thấy chân mày, khóe mắt Quân Thư Ảnh đều là lửa giận cùng với vẻ xem thường, hắn thừa dịp Quân Thư Ảnh còn chưa kịp mở miệng, lại thấp giọng nói: “Chân trần, không thấy lạnh sao? Ta vừa mới tỉnh lại, ngươi cũng nên thương ta. Tới đây…”

Nói xong lại tiếp tục kéo Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh do dự một chút, khí lực chống cự cũng giảm bớt, để mặc Sở Phi Dương thừa cơ.

Sở Phi Dương mở rộng vòng tay ôm lấy y, đưa tay lần mò tới đôi chân trần lạnh ngắt của y, vuốt ve hai cái, hắn thở dài: “Có lạnh không? Thực không biết tự chăm sóc bản thân.”

Quân Thư Ảnh cả giận nói: “Sở Phi Dương, ngươi là tên hỗn đản tự chủ trương!”

“Đúng, ta là hỗn đản.” Sở Phi Dương bất đắc dĩ đáp.

Quân Thư Ảnh bị thái độ phối hợp bất chấp đạo lý của hắn làm che nghẹn họng, không biết phải nói cái gì, chỉ biết trừng mắt tức giận nhìn hắn.

Sở Phi Dương cứ thế đem phi phong trên người y kéo thấp xuống, bọc kín đôi bàn chân đã lạnh cóng của y.

“Thư Ảnh, lần này là ta không đúng, ta không có gì để biện minh, ngươi tức giận như thế nào, mắng chửi ta như thế nào cũng được.” Sở Phi Dương nói.

Quân Thư Ảnh nhìn hắn ngoan ngoãn nhận sai như vậy, một cỗ tức giận không biết từ nơi nào hết lần này tới lần khác bốc lên rồi lại không biết phát tiết bằng cách nào, rốt cuộc chỉ có thể hung hăng nhìn chằm chằm khuôn mặt đáng ghét kia của hắn.

Dung nhan tuấn lãng đầy vẻ nhợt nhạt, tóc mai nơi thái dương vẫn còn dấu vết của một tầng mồ hôi ẩm ướt, lại càng khiến đôi mắt thêm phần sâu thẳm.

Mặc dù không được tận mắt chứng kiến nhưng một phen giải độc này chắc chắn đã khiến hắn rất đau đớn.

Cho dù Cầm Anh đã khẳng định nắm chắc mười phần thành công, nhưng cũng không có ai có thể dễ dàng đối mặt với cái chết, phải một lần thực sự chết đi.

Thời điểm nhắm hai mắt rơi vào bóng tối vô tri vô giác, toàn bộ vận mệnh đều đặt trong tay kẻ khác, không thể tưởng tượng ra Sở Phi Dương hết thảy đều thân thuộc này sẽ làm thế nào để đối mặt với thời khắc đó.

“Ta tin tưởng năng lực của Liên Sơn tộc, cũng tin tưởng Cao Phóng.” Sở Phi Dương cùng y hai trán tương đề, tựa hồ có thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng y, thấp giọng nói.

Tín nhiệm giúp hắn dám đem tính mạng của mình phó thác toàn bộ, giúp hắn dám gạt Quân Thư Ảnh ra khỏi những chuyện này, vì hắn không muốn y phải trải qua đau đớn dằn vặt.

“Còn ta thì hết lần này tới lần khác ngươi cũng không tin tưởng.” Quân Thư Ảnh cụp mắt, nói.

“Nói bậy, ngươi ở chỗ này.” Sở Phi Dương nắm lấy đầu ngón tay Quân Thư Ảnh, chỉ vào lồng ngực của mình, “Có tin người khác hay không, trái tim có thể lựa chọn. Có thể đối với một mình ngươi, không giữ lại bất cứ thứ gì, hết thảy mọi thứ của ta đều đã ở trong tay ngươi, trái tim của ta, vận mệnh của ta. Nếu như ngươi có một chút bi thương thống khổ, thì trái tim này sẽ đau đớn đến chết đi không được. Ngươi hiểu không?”

Hắn vừa dứt lời, chợt nghe bên ngoài truyền đến một tiếng động. Sở Phi Dương mặt biến sắc, cao giọng nói: “Bọn đạo tặc phương nào? Dám nghe trộm chuyện người khác, còn không mau mau hiện thân.”

Quân Thư Ảnh sớm từ trong lòng Sở Phi Dương đứng phắt dậy, ngồi xuống ghế bên cạnh. Cửa mở ra, Thanh Lang và Tín Vân Thâm tươi cười bước vào.

“Ra mắt Đại sư huynh.” Tín Vân Thâm cung kính đáp một tiếng, trên mặt thấy rõ nụ cười không tự nhiên.

Thanh Lang ngay cả giả bộ cũng lười, vẻ mặt có thâm ý khác, cười nói: “Sở huynh, ngươi có thể là đã nghi oan cho ta và Vân Thâm rồi. Nghe nói Sở huynh đã tỉnh nên hai ta mới vứt bỏ công việc sang một bên, vội vàng trở về thăm Sở huynh. Ân, xem ra bản lĩnh của Cầm Anh quả nhiên phi phàm, Sở huynh vẫn còn rất nhanh nhẹn đi.” Nói xong lại cười lên ha hả.

Tín Vân Thâm ở một bên liên tục gật đầu: “Đại sư huynh không hổ là Đại sư huynh! Ta còn có rất nhiều điểm muốn học tập ở Đại sư huynh. Đại sư huynh phải tận tâm chỉ giáo mới được.”

Sở Phi Dương trừng mắt nhìn hai người, âm thầm mài răng.

Cứ cười đi, quân tử báo thù, mười năm không muộn. Phong thủy luân chuyển, sớm muộn gì cũng có cơ hội!

Hai người này không biết đạo lý, dám cười nhạo người khác, nhưng Quân Thư Ảnh lại không cảm thấy gì, trái lại ngăn không được hai người kia tiếp tục mở miệng. Cho đến khi Kỳ Lân huynh đệ ôm theo một đống xiêm y rất dày trở lại mới cắt đứt được cuộc trò chuyện nhàm chán của mấy bậc đại nhân.

Sở Phi Dương dù sao cũng độc thương mới lành, thân thể hư nhược, tinh thần không tốt. Quân Thư Ảnh đẩy luân y đưa hắn về phòng nghỉ ngơi. Bị Thanh Lang và Tín Vân Thâm náo một trận, tức giận lúc trước của Quân Thư Ảnh đã sớm tiêu tan.

Sở Phi Dương mệt mỏi ngủ hết một ngày, tới thời điểm độc phát Quân Thư Ảnh vẫn nhịn không được thấp thỏm lo sợ, nhìn thấy Sở Phi Dương vẫn đang an ổn ngủ, lúc này mới dần yên lòng.

Buổi tối, phong tuyết đã ngừng, tuyết trắng phủ kín, dày đặc khắp sơn cốc khiến sơn trang không khác nào một mỹ cảnh lạ mắt.

Sở Phi Dương tỉnh lại, nét mặt cuối cùng đã có một tia hồng hào. Rõ ràng đã có thể xuống giường đi lại, nhưng nhìn thấy Quân Thư Ảnh đang đẩy cỗ luân y chế từ gỗ đến bên giường, Sở Phi Dương cứ thế vui vẻ để Quân Thư Ảnh giúp hắn ngồi lên, dọc theo đường đi mãn ý, đi đến nơi ở của Cầm Anh.

Hôm nay coi như đã giải quyết xong mọi chuyện liên quan đến Vô Cực sơn trang, tâm tình của mọi người cũng thoải mái hơn, hẹn nhau tụ họp, cũng là vì cảm ơn Cầm Anh, đồng thời thương lượng một chút những chuyện cần an bài sau này.Thanh Lang ra lệnh cho thủ hạ trực tiếp mở tiệc trong sân, một đám người vây quanh đống lửa, thực sự rất vui vẻ.

Thanh Tĩnh cầm tiểu đao cắt thịt cấp cho Kỳ Lân và Cầm Anh, Cầm Anh nhìn thấy mà ngứa tay, cũng muốn cầm dao cắt thịt, lại không cẩn thận cắt đứt tay, máu tươi từ miệng vết thương tràn ra, rơi xuống mặt đất.

Sở Kỳ và Sở Lân vội vàng lấy ra kim sang dược cầm máu cho hắn, Cầm Anh đưa đầu ngón tay bị thương ra mặc cho hai người băng bó, cười nói: “Không sao, chỉ là một vết thương nhỏ.”

Thế nhưng Thanh Tĩnh lại chú ý tới cái gì đó, đột nhiên nói: “Cầm Anh, máu của ngươi?”

Không cần hắn nói, những người khác cũng đã sớm chú ý tới, Sở Phi Dương đi tới, nhìn mặt đất nơi vài giọt máu tươi rơi xuống.

Không có cỏ cây sinh trưởng, không có trăm hoa nở rộ, chỉ là vài giọt máu bình thường không có gì lạ.

“Cầm Anh, này là xảy ra chuyện gì?” Sở Phi Dương nghi hoặc nói.

“Ta đã không còn là Thánh tử nữa.” Cầm Anh khẽ cười nói, “Thánh tử Liên Sơn tộc có thể cứu sống người khác, nhưng cả đời chỉ có thể cứu một người mà thôi. Cứu xong, ta sẽ trở lại là người bình thường.”

“Thật đáng tiếc.” Thanh Tĩnh kêu lên, “Nhưng như thế cũng là tài giỏi rồi.”

“Đúng là tài giỏi, nhưng không có gì lớn lắm.” Cầm Anh nói, “Có thể cứu sống Sở đại hiệp, mới là việc tài giỏi nhất của ta.”

“Vậy Liên Sơn tộc các ngươi chẳng phải là sẽ mất đi Thánh tử sao?” Thanh Lang cũng nói.

“Thánh tử, chính là tùy duyên.” Cầm Anh nói, “Liên Sơn tộc chưa bao giờ cưỡng cầu cái gì, nên đôi khi thiên thần sẽ giáng xuống gợi ý. Không có thì không có, cũng không phải chuyện lớn lao.”

Thanh Lang thở dài: “Ngươi thật sự là rộng lượng.”

“Lại nói, chuyện của Liên Sơn tộc cũng nên có một cái kết đi.” Sở Phi Dương nói, “Sơn cốc này đã không còn an toàn, trên giang hồ có quá nhiều người biết đến nơi này, cũng biết đến năng lực của Liên Sơn tộc nhân. Các ngươi không thể tiếp tục ở lại đây nữa.”

“Sở thúc thúc nói đúng, Cầm Anh, tộc nhân các ngươi cũng không nhiều, mang theo thụ thần của các ngươi, trở về cùng chúng ta đi. Chúng ta nhất định sẽ bảo hộ các ngươi!” Thanh Tĩnh vỗ ngực nói.

“Nhưng mà…” Cầm Anh nhíu mày.

“Cầm Anh, ngươi còn có gì băn khoăn?” Sở Kỳ kéo hắn lại, nói.

Cầm Anh ngẩng đầu, nhìn hết một lượt mọi người xung quanh, mới nói: “Ta hiểu hảo ý của mọi người. Nhưng có một việc ta không thể giấu giếm, phải noi cho mọi người biết. Liên Sơn tộc là y giả chi tộc, chúng ta bách bệnh hữu tri, bản lĩnh giải độc thương cũng là do Liên Sơn tộc sống tách biệt với nhân thế mới có được. Một khi tộc nhân nhập thế, bị hồng trần quấy nhiễu, chúng ta sẽ dần dần mất đi năng lực này, tựa như máu của ta, sẽ trở nên bình thường. Liên Sơn tộc nhân lại thể nhược vô năng, một khi đi theo mọi người rời khỏi sơn cốc, không bao lâu sau, năng lực mất đi, chỉ sợ sẽ trở thành gánh nặng cho mọi người. Như vậy… cũng không có việc gì chứ?”

Hắn nói vừa khẩn thiết vừa thẳng thắn, nét mặt không giấu được sự tự ti. Liên Sơn tộc nhân thể chất như vậy, đối với suy nghĩ thật lòng thật dạ cứu người của bọn họ mà nói thì phạp thiện khả trần.
(Phạp thiện khả trần: bình thường, tài năng chỉ ở bậc trung, không quá giỏi cũng chẳng quá dốt.)

Sở Phi Dương lại đột nhiên đưa tay, xoa nhẹ mái tóc Cầm Anh: “Hài tử ngốc. Bản lĩnh Liên Sơn tộc nhân vốn là bảo vật trời cao ban cho thế nhân, nhưng thế nhân lại không biết quý trọng giữ gìn, khiến cho nó theo thời gian mà mất đi, đây là tổn thất của thế nhân. Liên Sơn tộc nhân không cần phải cảm thấy có lỗi.”

Thanh Lang cũng nói: “Ta nói, tiểu gia hỏa ngươi đang lo lắng cái gì! Ngươi yên tâm, Thiên Nhất giáo cùng với Thanh Phong kiếm phái có rất nhiều tiền, chăm lo cho các ngươi bất quá cũng chỉ là chuyện nhỏ.” Y nói xong lại kéo Tín Vân Thâm qua, đẩy lên phía trước, “Tín chưởng môn, ngươi nói xem, có phải như vậy không?”

Tín Vân Thâm gật đầu: “Hoàn toàn chính xác. Bất kể như thế nào chúng ta cứu người cũng phải cứu đến cùng, ngươi không cần lo lắng chuyện này. Chúng ta tuyệt đối không ham muốn dị năng của Liên Sơn tộc nhân.”

“Cái này vốn là phần nội sự của Võ Lâm minh.” Trình Tuyết Tường cũng lên tiếng nói.

Cầm Anh gần như cảm động đến rơi nước mắt mà quỳ xuống tạ ơn, lại bị mấy tiểu tử kéo lên, ôn nhu dỗ dành an ủi, sau đó tiếp tục ăn uống chơi đùa.

Lát sau, một tên đệ tử Thanh Phong kiếm phái bỗng nhiên chạy vào trong viện, cao giọng nói: “Chưởng môn sư huynh! Bên ngoài sơn trang có người gây chuyện!”

“Gây chuyện?” Tín Vân Thâm nghi hoặc nói, “Chẳng lẽ lại là người của Vô Cực sơn trang?”

“Có lẽ không phải. Hắn tự xưng là Miêu Cương Cổ Vương!”

“…” Mọi người trầm mặc.

Quân Thư Ảnh giơ ly rượu lên, nói: “Hắn đến thật nhanh. Bất quá sự tình gì cũng đều bỏ lỡ, bữa cơm này coi như vẫn còn kịp.”

Mọi người sâu sắc cho là đúng, gật đầu lia lịa.

Trình Tuyết Tường nói: “Miêu Cương cách nơi này khá xa, hắn ngày đêm thần tốc đến đây cũng là vất vả. Mau mau mời hắn vào đi.”

“Thị!” Đệ tử kia tuân lệnh, lớn tiếng đáp ứng rồi vận khởi khinh công chạy ra ngoài, hướng về phía người ở bên ngoài hô: “Trình minh chủ có lệnh, để cho Cổ Vương qua!”

Mọi người tiếp tục tiệc tùng, cho đến khi trăng lên giữa đỉnh đầu mới cơm no rượu say, tàn tiệc.

Sở Phi Dương đuổi hai tiểu tử đi, lỗ mũi hướng lên trời, vươn tay về phía Quân Thư Ảnh: “Tới, đỡ ta. Không cần luân y nữa, giúp ta đi lại, tiêu cơm.”

Quân Thư Ảnh nhịn xuống một cước kích thích của Sở Phi Dương, đi tới đỡ lấy hắn.

“Ai, thực ngoan.” Sở Phi Dương than thở.

“Không khách khí, ta kính lão.”

“… Thư Ảnh, ngươi học xấu.”

Hai người vai kề vai bước đi trên con đường mòn trải đầy tuyết trắng, chẳng biết từ lúc nào đã đổi thành Sở Phi Dương ôm Quân Thư Ảnh vào trong ngực, dùng phi phong rộng thùng thình bao bọc lấy cả hai.

Phi phong vừa dày vừa nặng, chống rét rất tốt, gió lạnh như băng đều bị ngăn cách ở bên ngoài, trời đất trong lúc đó được tuyết trắng cùng ánh trăng làm cho sáng rõ. Cứ như vậy dựa sát vào nhau chậm rãi bước đi, một tư vị thoải mái, mãn nguyện.

Vừa vào tới cửa, Sở Phi Dương như đột nhiên nhớ tới việc gì đó, nhíu mày.

Quân Thư Ảnh hỏi: “Làm sao vậy?”

“Không có việc gì. Cảm giác giống như… thiếu thiếu gì dó.”

“Nga?”

“Tư Không Nguyệt kia đâu? Không phải đã để cho hắn vào rồi sao, lại chạy đi đâu rồi?”

“…”

Ở nơi này, ban đêm hạo nguyệt đương không mỹ lệ, hoặc sớm hoặc muộn, mỗi người đều nghĩ tới vấn đề này.

_____________oOo_____________

— Chính văn hoàn —

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau