DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 91 - Chương 95

Chương 91

Tác giả: Nam Phong Ca

Thời điểm lưỡng đạo hắc ảnh xuất hiện giữa không trung, Trình Tuyết Tường thừa dịp địch thủ bị thu hút lực chú ý, một kiếm đâm bị thương mấy tên đệ tử Vô Cực sơn trang, đoạt lấy vị trưởng lão Liên Sơn tộc gần như sắp đoạn khí.

Lưỡng đạo hắc ảnh áp gió bay tới. Chợt có kẻ hét lớn một tiếng, đạp mạnh xuống đất, tiên phong đón đầu lưỡng đạo hắc ảnh. Hưởng ứng tiếng hô, đi phía sau gã còn có năm sáu nam nhân khác.

Quân Thư Ảnh định thần nhìn lại, người phía trượt mặt râu quai nón, vóc người cao tráng, vừa nhìn đã biết đúng là loại ngoại gia công phu. Khí lực hết sức mạnh mẽ nhưng có vẻ hư phù (không có thật), sắc mặt cũng tiều tụy. Cho dù dã vận đủ khí lực để lao tới cũng không giấu nổi ngoài mạnh trong yếu.

Người này Quân Thư Ảnh có thể nhận ra, gã là tổng tiêu đầu tiêu cục có chút danh tiếng, từng cùng với Sở Phi Dương qua loạt một chút. Sở Phi Dương phải xử lý sự vụ của Thanh Phong kiếm phái, khó tránh khỏi thỉnh thoảng tiệc tùng ăn uống, người này đã từng cùng với hắn ngồi trên bàn rượu.

Gã được xưng tụng là chính nghĩa chi sĩ, nhưng cũng chịu thua trước sự tra tấn của dược tính, giờ phút này chẳng khác nào một tên tẩu cẩu (chó săn) bính tẫn toàn lực của Thánh Cô.

Dạng người như vậy, cũng không phải là chỉ có một. Ngược lại, lần này Vô Cực sơn trang náo loạn, có bao nhiêu hiệp sĩ ngày thường ra vẻ đạo mạo một lời nhiệt huyết thì nay cũng đều hăng hái ngã quỵ.

Quân Thư Ảnh không than thở, cũng không cảm khái, chỉ là trong khoảnh khắc đó trước mắt y bỗng nhiên lướt qua hình ảnh Sở Phi Dương với khuôn mặt tái nhợt.

Hắn bị kịch độc giày vò đến hư nhược nhưng ánh mắt của hắn vẫn vững vàng như bàn thạch.

Thế nhân đều không đáng tin cậy, duy chỉ có hắn, là không thể dao động.

Quân Thư Ảnh kẹp chặt mười đầu ngón tay, ngón giữa chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện mấy cây ngân châm. Cổ tay khẽ vung, đầu ngón tay vươn ra, vài đạo quang mang lập tức từ ngón tay bạch tích bay ra.

Không thấy máu tươi nhưng quang mang lại giống như sát khí bị cắt nhỏ thành từng khúc, trong nháy mắt lấy đi sinh mệnh của những kẻ đã ngây ngây dại dại.

Tất cả chuyện này bất quá chỉ diễn ra trong nháy mắt.

Mấy gã nam nhân vốn muốn tiến lên phía trước đoạt công đầu trong nháy mắt đã trở thành một đống thi thể lạnh lẽo nằm trên mặt đất, bọn chúng thậm chí còn không thể tiếp cận lưỡng đạo hắc ảnh kia đến nửa khắc. Những người khác còn muốn đoạt công, cũng phải suy nghĩ thiệt hơn.

Hắc ảnh tốc độ không giảm lướt qua mấy thi thể, trong chớp mắt xuất hiện bên mộc thai. Mục tiêu của bọn họ hiển nhiên là muốn cứu hai vị Liên Sơn tộc trưởng lão còn lại.

“Quân Thư Ảnh! Ngươi đừng mơ tưởng!” Thánh Cô đột nhiên lạnh giọng quát. Nàng phi thân lên rồi xoay tròn, đem ngoại sam thêu đủ loại hoa văn như gấm mở ra, giấu dưới khoan bào đại tụ, mỗi một tay nắm một thanh kiếm sắc bén linh hoạt.

Nàng song kiếm chém ra lưỡng đạo lãnh quang như viên nguyệt (trăng tròn), khó khăn lắm mới có thể ngăn cản Quân Thư Ảnh và Thanh Lang.

“Sở Phi Dương đâu? Hắn không phải Sở đại hiệp quang minh lỗi lạc đệ nhất thiên hạ sao?” Thánh Cô nghiến răng cười lạnh nói, “Như thế nào lại giống như con rùa đen rụt cổ?”

“Ngươi không xứng gọi tên hắn!” Quân Thư Ảnh lạnh lùng nói.

Trên mặt Thánh Cô hiện ra một tia vặn vẹo nhưng ngay sau đó nàng lại đột nhiên phi người lên mang theo biểu tình không để ý, một đôi song thủ kiếm vung lên như bão táp mưa sa, thế tiến công sắc bén.

Võ công của nàng không đủ để cùng lúc chống lại Thanh Lang và Quân Thư Ảnh, nhưng độc dược kì bí trong máu của nàng cũng khiến người khác phải kiêng dè.

Thanh Lang và Quân Thư Ảnh phải tránh tiếp xúc với nàng, bởi vậy nhất thời bị nàng cản bước nhưng cũng không có cách tiếp cận hai vị trưởng lão vẫn còn đang hôn mê kia.Trình Tuyết Tường mang theo vị trưởng lão thứ nhất được cứu ra, trở về hàng ngũ đệ tử Võ Lâm minh, sau khi lệnh cho hai đệ tử nghiêm mật trông coi để phòng bị người thừa dịp tập kích bất ngờ, hắn xoay người phóng tầm mắt về phía chiến cục.

Đạo bóng dáng kia nhẹ nhàng di chuyển, mỗi một động tác đều có thể kéo theo nhịp tim của hắn. Trình Tuyết Tường nắm chặt Ảnh Nhẫn trong tay, nhưng cuối cùng vẫn là đứng đó, không tiến lên phía trước.

Thánh Cô liên tục múa kiếm, không ngớt triền đấu cùng Thanh Lang và Quân Thư Ảnh.

Thanh Lang và Quân Thư Ảnh sớm đã nhìn ta mưu đồ của nàng. Nàng bất quá chính là muốn kéo dài thời gian, chờ đệ tử Vô Cực sơn trang và võ lâm nhân sĩ kịp phản ứng sẽ bày ra trận thế có lợi nhất, hình thành xu thế giáp công (đánh gọng kìm).

Vô Cực sơn trang nhân số rất đông, một khi bọn chúng vây công, cho dù hai người có bản lĩnh thiên đại, có thể từ trong vòng vây mà thoát thân đã là việc không dễ dàng, vì vậy giải cứu trưởng lão Liên Sơn tộc gần như là không thể.

Mắt thấy vòng vây càng ngày càng thắt chặt lại, Thanh Lang cắn răng, mạnh mẽ cởi ngoại sam, bao bọc lên người rồi lập tức phi thân, qua một lớp y vật chế trụ sử kiếm trong tay Thánh Cô, y hai tay dùng sức, ném nàng vào giữa đám người Vô Cực sơn trang.

“Thư Ảnh, nhanh!” Thanh Lang cao giọng hét lên, Quân Thư Ảnh khẽ gật đầu, mỗi người túm lấy một vị trưởng lão Liên Sơn tộc, định quay đầu thoát thân.

“Dám đả thương tỷ tỷ ta, các ngươi còn muốn chạy trốn nơi nào?” Một đạo nữ thanh phẫn nộ bất thình lình vang lên, Thanh Lang và Quân Thư Ảnh đã ở giũa không trung lại đột nhiên nhìn thấy phía trước bay tới từng dải lụa mỏng màu trắng, vài đạo nhân ảnh lẩn khuất bên trong lụa mỏng, hư ảo mơ hồ.

Không gian trong nội viện này bị nội lực làm cho xao động, khắp nơi đều có vi phong (gió nhẹ) tán loạn. Theo một làn gió khẽ thổi đến trước mặt hai người, Thanh Lang và Quân Thư Ảnh đều cảm thấy trên mặt có thú gì đó kích thích, lỗ mũi cũng ngửi được một chút mùi vị lạ.

“Có độc!” Thanh Lang và Quân Thư Ảnh nhìn nhau, nhận ra lụa mỏng màu trắng phía trước bất thường, không biết là trong đó mang theo thứ độc kỳ quái gì.

Hai người không ai bảo ai đồng thời lựa chọn tránh hiểm, từ giữa không trung đá lăn mấy tên tôm tép cản đường, ở giữa vòng vây rõ ràng xuất hiện một lỗ hổng, hai người đáp xuống, trở lại mặt đất.

Chân vừa chạm đất, đám đệ tử Vô Cực sơn trang cùng với võ lâm nhân sĩ phản loạn ở trong viện giống như phụ cốt chi thư (ruồi bọ bám vào xương), lập tức quay ngược lưỡi đao, vây quanh hai người.
Thanh Lang và Quân Thư Ảnh lùi thêm một bước nhưng trước sau tìm không thấy một lỗ hổng để đột phá. Mọi người kiêng dè hai người võ công cao cường, mặc dù có Ngọc nhi ở phía sau nổi giận đùng đùng xua đuổi bọn chúng tiến lên công kích nhưng từ đầu đến cuối cũng không có kẻ nào dám là người đầu tiên đứng ra lấy thân thử kiếm.

Trên tay có hai sinh mệnh nửa chết nửa sống, tựa hồ khí lực chỉ cần hơi lớn một chút là có thể giết chết trưởng lão Liên Sơn tộc, trên mặt đất có mấy trăm người cầm đao giương giương mắt hổ vây quanh, giữa không trung còn có lụa mỏng bạch sắc tẩm độc và đám người áo trắng, trong khoảng thời gian ngắn, Thanh Lang và Quân Thư Ảnh cư nhiên không tìm ra phương pháp đột phá hữu hiệu để thoát khỏi khốn cảnh này.

Thánh Cô được Ngọc nhi đỡ dậy, đang đứng phía sau đám người, lạnh lùng nhìn hai nam nhân trong vòng vây.

Vừa rồi Thanh Lang chế ngự nàng, tuy rằng không dám dùng lưỡi đao sắc bén tổn thương nàng khiến nàng đổ máu nhưng khí lực trên tay quả thực không nhỏ, tổn thương gân cột là không tránh khỏi. Thánh Cô che sườn trái, cảm giác nơi đó đau đớn đến tê liệt nhưng một chút biểu hiện trên khuôn mặt cũng không có.

Ánh mắt nàng đăm đăm nhìn Quân Thư Ảnh giống như mang theo hỏa diễm đốt người, tựa hồ muốn đâm xuyên hai lỗ trên người Quân Thư Ảnh mới thôi.

Đó là ánh mắt ganh ghét căm hận, cũng chỉ có thể là ganh ghét căm hận, lòng đố kị đã  thiêu đốt tâm can, thống khổ bất kham.

Vì cái gì đố kị, vì cái gì căm hận? Tựa hồ thật khó nói rõ ràng.

“Bắt sống bọn chúng!” Thánh Cô nghiến răng ra lệnh.

Nàng vừa dứt lời, một đạo thanh khiếu như rồng kêu vang dội trời đêm. Giống như thánh thú thượng cổ ngâm tiếu, xuyên thấu đình viện hỗn loạn, xuyên thấu màng nhĩ mỗi người.

Rồi sau đó thanh âm kia lại như hóa thành một mảnh lưới hữu hình, từ trên trời rơi xuống, đem tất cả mọi người trong viện tử giam giữ lại trong đó.

Uy áp trong khoảnh khắc đó bất luận ngôn từ nào cũng không thể diễn tả, chỉ có người tài năng cảm trí thân lâm kỳ cảnh mới có thể cảm nhận, đó là uy thế thật lớn khiến người ta gần như muốn quỳ xuống đất thi lễ. Tại thời khắc này, up thế áp xuống đỉnh đẩu mỗi người khiến họ không ngẩng đầu lên được, ngay cả dũng khí giơ mũi đao nhọn lên để tự vệ cũng như muốn mất đi.

Thanh Lang ngẩng đầu nhìn, cười nhẹ nói: “Sở huynh lại giở trò. Đây hẳn là tuyệt thế nội lực Đông Long Các? Quả nhiên… phi phàm!”

Quân Thư Ảnh cũng ngẩng đầu nhìn lên, không trung bị dải lụa che khuất, không nhìn rõ nhân ảnh những người khác. Tuy nhiên giữa lông mày y cũng có nét lo lắng.

Nội lực Đông Long Các quá mức nghịch thiên, ngay cả thời điểm thân thể Sở Phi Dương vô sự cũng không thể tùy ý vận khởi, nếu không sẽ có hậu quả gì thì không ai rõ. Huống hồ với thể trạng hư nhược của hắn lúc này, còn dám đem nội lực Đông Long Các gần như phóng thích toàn bộ, sử dụng chiêu thức ‘Phược Long’. (phược: trói/buộc)

Quân Thư Ảnh một mặt hận hắn liều lĩnh như vậy, một mặt không khỏi bị tuyệt thế kiếm pháp kinh diễm này làm cho giật mình.

Vô kiếm, vô chiêu nhưng lại có xu thế uy áp vô hình vô sắc, áp chế toàn bộ ý chí chiến đấu của người khác.

Thời điểm thanh âm như tiếng rồng kêu vang lên, Thánh Cô có chút chao đảo thân hình, may mà được Ngọc nhi đỡ lấy mới không bị ngã xuống nhưng nội thương lúc giao đấu với Thanh Lang lúc này cũng không tránh khổi nghiêm trọng thêm mấy phần.

Thánh Cô cắn chặt hàm răng, đem máu tươi đã đến yết hầu nuốt ngược trở lại, trong họng xộc lên mùi vị ngai ngái.

Ngay lúc này, nàng không thể thổ huyết, không thể biểu hiện một chút hư nhược.

“Sở đại hiệp, Sở Phi Dương, ngươi cuối cùng đã xuất hiện.” Thánh Cô cười lạnh một tiếng.

Chương 92

Tác giả: Nam Phong Ca

Sở Phi Dương một tay cầm kiếm, một tay thả lỏng phía sau, cứ như vậy bất thình lình xuất hiện ở giữa không trung.

Mấy dải lụa trắng vốn ngăn trở đường lui của Thanh Lang và Quân Thư Ảnh lập tức đổi hướng, được mấy tên bạch y nhân kéo dắt nhắm tới vây quanh Sở Phi Dương.

“Lụa trắng tẩm độc, Phi Dương cẩn thận!” Quân Thư Ảnh nhịn không được cao giọng nói.

Sở Phi Dương biết rõ Vô Cực sơn trang dùng độc lợi hại, hiển nhiên không dám xem thường, cũng không định trực tiếp tiếp xúc với bạch sa trận (trận pháp bằng lụa trắng) quỷ dị kia.

Mũi kiếm vừa chuyển, một đạo kiếm phong vẽ lên không trung, lưỡi đao sắc bén vô hình hướng về phía lụa trắng đang trùng điệp không dứt vây công, Sở Phi Dương mượn phản lực, lui về phía sau.

Vừa lui một bước, liền ẩn thân vào rừng cây nhỏ. Dùng hết khí lực, Sở Phi Dương không đợi bàn chân tiếp đất mà ngay lập tức điểm mũi cương kiếm lên một thân cây, thân kiếm dẻo dai uốn cong thành hình tân nguyệt sau đó mạnh mẽ duỗi ra.

Một mảnh lụa trắng bị kiếm phong xé rách một đường, Sở Phi Dương xoay người ở giữa không trung, đổi hướng liên tục, cẩn thận né tránh tiếp xúc với những mảnh khác.

Bạch y nhân khống chế lụa trắng bất thình lình thay đổi bộ pháp, đem Sở Phi Dương đã xuyên qua mấy tầng lụa trắng vây lại chính giữa không một khe hở, sau đó nhanh chóng áp sát.

Lúc này thực sự tránh cũng không thể tránh, bốn phía đều là lụa mỏng uyển chuyển mang theo kịch độc, còn có vài bóng người như ẩn như hiện ở phía sau.

Sở Phi Dương nhếch khóe môi tái nhợt lên. Hắn vốn không muốn hạ sát thủ, là vì hắn hiện tại toàn thân tràn ngập nội lực Đông Long Các, một khi xuất thủ hắn cũng không chắc có thể kiểm soát được.

Nhưng những kẻ kia được một tấc lại muốn tiến một thước không để hắn có cơ hội bỏ qua.

Lại càng không tốt chính là, có phải bởi vì nội lực Đông Long Các ở trong người càn quấy hay không mà Sở Phi Dương rõ ràng cảm giác được chính mình không thể bảo trì tỉnh táo lạnh nhạt, lúc này đám bạch y nhân đang từng bước áp sát lại càng khơi lên lệ khí trong lòng hắn.

Hiện tại hiển nhiên không phải thời điểm để lo lắng chuyện đó. Hai mắt Sở Phi Dương hơi nheo lại. Không cần dùng mắt thường để nhìn, chỉ dựa vào khí tức phát ra từ những kẻ này, hắn cũng có thể biết có bao nhiêu bạch y nhân đang tiếp cận, kể cả vị trí của từng người cũng có thể thấy được rõ ràng.

Nội lực xuyên qua lòng bàn tay chậm rãi tụ lại trên thân kiếm, mũi kiếm dồi dào nội lực lay động dường như cấp bách chờ đợi được bạo phát.

Thời điểm nội lực di động từ thân thể kéo đến tứ chi, có thể thoải mái điều khiển, loại cảm giác này ngày thường tập luyện hắn cũng đã nhận ra, đó là một tầng công lực gì đó rất cao thâm.

Sở Phi Dương cảm thấy đáy lòng dâng lên một chút cảm giác thỏa mãn kỳ lạ, cảm giác tự ngạo.

Cảm giác này tựa hồ có thể cùng với nội lực Đông Long Các tương hỗ kích thích. Trong nháy mắt Sở Phi Dương không suy nghĩ nhiều thêm, tâm niệm vừa động, hơn mười đạo kiếm phong sắc bén lợi hại lập tức từ trên lưỡi kiếm phóng ra.

Chỉ có vài tiếng kêu thảm ngắn ngủi vang lên, sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất, những kẻ thân mang bạch y cùng lụa trắng lúc này đã nhuộm đỏ một màu máu, tầng tầng lớp lớp rơi xuống.Khoảng không trên đình viện trong nháy mắt trở nên trống trải. Nơi bạch y nhân rơi xuống khó tránh khỏi bị mọi người tránh xa.

Mấy tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, không biết bọn chúng là đang phải chịu đựng đau đớn đến chết hay là bởi nhiễm phải độc dược trên lụa trắng nhưng lúc này, không kẻ nào có thể rảnh rỗi bận tâm đến.

Sở Phi Dương từ giữa không trung đáp xuống đất, đang đứng trước người Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh giao vị trưởng lão y cứu được cho Thanh Lang sau đó nhấc chân chạy tới phía sau Sở Phi Dương.

“Phi Dương!” Quân Thư Ảnh gọi.

Sở Phi Dương quay đầu nhìn y.

Đối diện với ánh mắt của hắn, trong lòng Quân Thư Ảnh lại đột nhiên kinh sợ, lo lắng cùng với oán trách trong nháy mắt nguội lạnh, giống như thân đã bị đưa tới nơi băng thiên tuyết địa.

Đôi mắt kia là như thế nào? Mang theo lãnh mạc, mang theo xa lạ, mang theo phệ huyết và tàn nhẫn.

Kia tuyệt đối không phải Sở Phi Dương của ngày thường.

“Ngươi!” Quân Thư Ảnh nhịn không được giơ chuôi kiếm lên, đập mạnh lên vai Sở Phi Dương.
Một kiếm này đánh cho Sở Phi Dương thanh tỉnh, hắn trừng mắt nhìn, những thứ xa lạ trong đôi mắt kia lập tức như thủy triều rút đi, con ngươi lại khôi phục hoàn toàn nét ôn nhu ân cần của ngày thường.

“Thư Ảnh, tại sao ngươi đánh ta?” Sở Phi Dương nhỏ giọng nói, đưa tay xoa nhẹ bả vai.

Bất quá bây giờ không phải là lúc tranh cãi, Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cùng nhau lùi về đứng bên cạnh Thanh Lang.

Thánh Cô đẩy Ngọc nhi đang đỡ mình ra. Cũng nhờ vừa rồi nàng âm thầm vận khởi nội tức điều dưỡng một lát, nên mới có thể tạm thời khống chế nội thương.

Ngọc nhi nhìn đám bạch y nhân, máu tươi nhuộm đỏ y sam, nhuộm đỏ cả nền đất phía dưới. Ngọc nhi cắn môi, trong mắt như có bi thống nhưng không hề phát ra một tiếng.

Thánh Cô bước về phía trước hai bước, hai mắt thẳng tắp nhìn Sở Phi Dương.

Nàng không mở miệng, Sở Phi Dương chỉ có thể lên tiếng trước: “Thánh Cô, ngươi đã lấy lại được hết thảy, há cớ phải một lần nữa tạo sát nghiệt! Mấy vị trưởng lão hoàn toàn không có bất cứ uy hiếp gì đối với ngươi, ngươi tại sao muốn đuổi tận giết tuyệt? Liên Sơn tộc thiên tính thiện lương, ngươi lại tàn nhẫn với bọn họ.”

Thánh Cô nghe vậy đột nhiên nở nụ cười, nụ cười kia thậm chí không hàm chứa một chút châm chọc, tựa hồ là thực sự cười đến khai tâm.

“Sở Phi Dương, ngươi biết không? Ta luôn luôn thắc mắc ngươi vì sao có thể nói ra một cách thành thật những lời ra vẻ đạo mạo như thế, giống như lòng của ngươi thực sự sạch sẽ vậy, như thể bi thiên mẫn nhân.” Thánh Cô nhìn Sở Phi Dương, nói “Nhưng nghe nhiều lại có giảm giác giống như thật.”

“Bi thiên mẫn nhân, cũng là thương hại chính ngươi. Ngươi nếu có đủ hiểu biết thì bắt đầu từ bây giờ quay đầu lại cũng không muộn.” Sở Phi Dương bất động thanh sắc nói.

Thánh Cô lại đột nhiên ngửa đầu cười lớn, cười như điên dại.

“Sát nghiệt? Quay đầu lại? Ta từ lúc bắt đầu hiểu chuyện đã không ngừng giết người, tựa như bữa cơm giấc ngủ, ta phải uống máu, ta phải dùng độc, ta tra tấn những kẻ khác giống như tra tấn chính mình. Khi đó vì sao không có ai nói cho ta biết những việc đó là ác nghiệt? Con đường ta đi chỉ có một mảnh sương mù, Sở đại hiệp nói xem ta phải quay đầu lại như thế nào?”

Quân Thư Ảnh kéo kéo tay áo Sở Phi Dương, nói: “Đừng để ý tới Thánh Cô này, nhiệm vụ của chúng ta chính là cứu người, sớm thoát thân mới là quan trọng.”

Hầu hết độc sa trận cản lối đã bị Sở Phi Dương phá tan, hiện tại muốn từ trong vòng vây đột phá cũng đã dễ dàng hơn nhiều. Quân Thư Ảnh lo lắng nhất chính là, nội lực Đông Long Các trên người Sở Phi Dương. Nghĩ lại nhãn thần của hắn khi nãy vẫn còn khiến y cảm thấy rùng mình, thời điểm ở Kỳ Lân đảo, chúng kiến Sở Phi Dương bạo phát lần thứ nhất đã đủ thấm thía, y tuyệt đối không muốn tiếp tục trải qua thêm một lần nào nữa.

Giờ phút này Sở Phi Dương cảm thấy hết sức thoải mái. Cảm giác hư nhược khi bị trúng độc tựa hồ cũng đã bị xua đi, khắp người tràn ngập khí lực tươi mới, ngay cả tai mắt so với ngày thường cũng nhạy bén hơn gấp trăm lần.

Nhưng đáy lòng hắn hiểu rõ đây chính là bất thường, nếu cứ tiếp tục như vậy không biết sẽ có hậu quả gì. Bất luận Thánh Cô rốt cuộc muốn làm gì, thì hiện tại cũng không phải là lúc phụng bồi.

Sở Phi Dương cách đám người nhìn tới Trình Tuyết Tường, sau đó quay qua khẽ gật đầu với Quân Thư Ảnh và Thanh Lang: “Chúng ta đi!”

Chương 93

Tác giả: Nam Phong Ca 

“Ngăn bọn chúng lại!” Thánh Cô bất thình lình hét lớn một tiếng. Đám người vốn con đang lưỡng lự quan sát tình huống, lúc này nhận được mệnh lệnh lập tức ào lên.

Ba người không muốn hiếu chiến, thầm nghĩ cần phải nhanh chóng thoát ra khỏi vòng vây. Sở Phi Dương muốn tiếp tục thi triển nội lực Đông Long Các lại lờ mờ cảm thấy có một tia khí tức nguy hiểm trong cơ thể không bị khống chế đang du động xung quanh.

Hắn không dám tiếp tục làm bừa. Trước mắt mặc dù đối phương người đông thế mạnh nhưng dựa vào khả năng của ba người bọn họ, thoát khỏi đám đông cũng là chuyện dễ dàng. Nếu như hắn không khống chế, vạn nhất bị nội lực Đông Long Các bức ngược trở lại không biết sẽ còn gây ra bao nhiêu phiền toái liên lụy, chung quy lợi bất cập hại. 

Ba người vừa đánh vừa lui, sau một lát đã tiến gần tới đại môn.

Thánh Cô thấy ba người sắp thoát ra được khỏi vòng vây thì vừa vội vừa giận, quát: “Một đám phế vật, nhanh lên một chút, bắt lấy Sở Phi Dương cho ta!”

Thánh Cô vừa dứt lời, lại đột nhiên nhảy lên mộc thai, khẽ ngửa đầu, mở miệng. Một khúc ca thanh cực kỳ dễ nghe bắt đầu phát ra từ miệng nàng.

Một câu còn chưa xướng xong, nàng đột nhiên ôm lấy mạn sườn, cắn chặt. Muốn ngâm xướng mê hồn chi pháp cần phải hao tổn nội lực, thậm chí so với cận chiến còn mất nhiều sức lực hơn. Nàng vừa mới bị nội thương rất nặng, lúc này cố chấp phát lực, ngược lại khiến nội thương càng trở nên nghiêm trọng, mấy tơ máu trào ra khỏi khóe miệng.

Thế nhưng một câu này cũng đủ khiến những võ lâm nhân sĩ chịu đủ tra tấn của vũ phách cảm thấy phấn chấn tinh thần.

Thanh Lang và Quân Thư Ảnh mỗi người che chở một trưởng lão Liên Sơn tộc, chỉ có thể sử dụng một tay. Sở Phi Dương bởi vì trong người có thương tích nên hai tay được tự do. Tường viện gần ngay trước mắt, ba người lại cảm thấy áp lực rõ ràng đã tăng lên gấp bội, võ lâm nhân sĩ vây quanh lúc trước chùn bước thì nay đột nhiên bừng bừng hưng phấn, giống như mãnh thú kiếm ăn, không ngừng tấn công về phía trước.

Thánh Cô điều thuận khí tức, đẩy Ngọc nhi đang lo lắng mà đỡ lấy nàng ra, lại một lần nữa mở miệng.

Thanh ca u viễn mang theo khúc điệu thần bí, ở giữa bầu trời đêm lượn lờ quấn quýt. Nhẹ nhàng khuếch tán, phảng phất như một gợn sóng nước nhộn nhạo, bủa vây bóng đêm.

Những võ lâm nhân sĩ thân trúng vũ phách, không phải là chưa từng nghe Thánh Cô ngâm xướng. Thời điểm bọn họ đau đớn, tiếng ca của Thánh Cô chung quy có thể cấp cho những người này an ủi lớn nhất, đó là một loại an ủi xuyên thấu hồn phách, toàn bộ khổ sở và đau đớn đều bị triệt tiêu trong nháy mắt.

Chỉ là bọn họ chưa từng được nghe tiếng ca êm tai như thế. Tựa hồ không chỉ là dựa vào nội lực chữa thương, mà còn là khúc điệu được dày công soạn ra, chỉ dành cho một người đặc biệt.

Thời điểm tiếng ca của Thánh Cô lần thứ hai vang lên là lúc Sở Phi Dương nhíu mày không thoải mái.

Nếu như thân thể hắn là một tòa nhà thì hiện giờ trong đó đang giam giữ một con ác thú tên là huyết độc. Ác thú này giẫm đạp lên mọi thứ xung quanh, càn quấy đến long trời lở đất.

Hơn nữa tiếng ca kia còn như một bàn tay đang khăng khăng muốn mở ra nội tâm hắn gắt gao phong bế.

Trong đầu giống như có một có một dây cung bị tiếng ca kia làm cho rung lên, xuyên thẳng đến lý trí của hắn, ở sâu trong đáy lòng nói cho hắn biết, nếu hắn mất đi sự khống chế nội tâm, thì nó nhất định có thể thu phục con ác thú kia, còn mang đến cho hắn một cảm giác vui sướng và thoải mái không gì sánh bằng.

Lần trước Thánh Cô xướng lên mê hồn khúc này, hắn ở rất xa, còn tin tưởng mình có thể kiên trì tới cùng. Giờ phút này, ở một cự ly gần như vậy bị mê âm kia rót vào não, thật sự là một thử thách vô cùng lớn đối với ý chí của hắn.

Quân Thư Ảnh nhận ra Sở Phi Dương khác thường, trong lòng lo lắng, nhưng khốn nỗi không biết phải làm gì. Đây là đấu tranh nội tâm, y muốn giúp cũng không giúp được.

Hai mắt Thánh Cô trừng lên, trong mắt nàng chỉ có duy nhất bóng dáng cao lớn mạnh mẽ kia. Sở Phi Dương dần dần lảo đảo, động tác cũng trở nên chậm chạp hơn. Nàng rất tự tin đối với thủ đoạn của mình, ở khoảng cách gần như vậy bị trúng huyết độc thì không ai có thể chống cự lại tiếng ca của nàng.Đã từng có một người cực lực chống cự, cuối cùng thất khiếu lưu huyết (*) không thể không khuất phục. Sở Phi Dương cũng không thể ngoại lệ!

(Thất khiếu lưu huyết –七窍流血: 7 lỗ (2 mắt, 2 lỗ tai, 2 lỗ mũi, miệng) chảy máu)

Nàng thản nhiên nhìn chúng nhân bị tiếng ca của nàng khích lệ, càng đánh càng hăng. Một người phía trước ngã xuống liền có người phía sau giẫm đạp lên thi thể, tiếp tục hung hãn không sợ chết xông lên ngăn lại ba người kia rút lui.

Sở Phi Dương dần mất đi sức chống cự, tay phải của hắn cầm kiếm chém giết, tay trái vẫn bịt kín hai tai, thậm chí không ngừng lắc đầu, rõ ràng tiếng ca của Thánh Cô ảnh hướng rất lớn đến hắn.

Nét mặt Thánh Cô hiện ra một nụ cười nhạt, nội thương đau đớn nhịn xuống được khiến tiếng ca cao hơn rất nhiều.

Sở Phi Dương rốt cuộc chống đỡ không nổi, ngã khụy một chân xuống đất, kiếm trên tay đang kịch liệt run rẩy.

Chỉ cần nghị lực của Sở Phi Dương bị đánh phá, từ nay về sau hắn sẽ không bao giờ có thể chống cự lại tiếng ca của nàng thêm một lần nào được nữa.

Đây là một loại độc so với độc dược tra tấn thân thể càng đáng sợ hơn. Một khi đã nhiễm sẽ không có giải dược.

Quân Thư Ảnh rốt cuộc bất chấp trưởng lão cái gì, một kiếm chém tới hai kẻ liều mạng xông lên sau đó vội vàng chạy đến bên người Sở Phi Dương.

“Phi Dương, ngươi thế nào?” Quân Thư Ảnh nắm chặt tay Sở Phi Dương lại bị hắn chặt chẽ nắm ngược lại.

Khuôn mặt Sở Phi Dương đang cúi gằm, Quân Thư Ảnh chỉ có thể nhìn hắn đang cắn chặt khớp hàm, đôi môi tái nhợt. Hắn như muốn xác nhận cái gì đó, vội vàng kéo lấy bàn tay Quân Thư Ảnh áp chặt lên môi, hôn lên lòng bàn tay y.
Chỉ có thứ này mới khiến run rẩy trên người Sở Phi Dương thuyên giảm.

Khí tức quen thuộc, thanh nhã, trong nháy mắt thổi tan hơn phân nửa sương mù tràn ngập trong đầu hắn.

Thanh Lang nhìn hai người kia không coi ai ra gì, bất đắc dĩ gia tăng bộ pháp và chiêu thức, một mình y phải che chở hai vị trưởng lão. Lưỡi đao sắc bén xẹt ngang, một bụm máu tươi bắn ra.

Thánh Cô đứng bên ngoài chứng kiến cảnh tượng này, khóe mắt đỏ lên như muốn phát hỏa.

Rõ ràng chỉ kém một chút nữa là có thể hạ gục Sở Phi Dương, từ nay về sau nam nhân kia sẽ không thể thoát khỏi nàng.

Nàng tốn bao tâm huyết để đan một tấm lưới rốt cuộc lại vì một chút khinh định mà bị phá hỏng.

Quân Thư Ảnh kia thậm chí chỉ vừa mới chạm đến hắn mà thôi!

Hai mắt Thánh Cô đỏ bừng nhìn hai người kia lại một lần nữa đứng lên muốn đột phá vòng vây, nàng tiếp tục đẩy thêm nội lực vào tiếng ca của mình, vết máu trên khóe miệng mỗi lúc một đậm hơn.

Trong khoảnh khắc đó, bỗng nhiên vang lên một tiếng tru kéo dài, thâm nhập vào bóng đêm đã đủ náo nhiệt.

Thánh Cô khựng lại, tiếng ca cũng đình chỉ. Ngay sau đó nàng giống như bị một thứ gì đó hung hăng đánh trúng, lùi về phía sau mấy bước, phun ra một ngụm máu tươi.

Ngọc nhi cực kỳ hoảng sợ, ngay lập tức chạy đến đỡ lấy Thánh Cô.

“Tỷ tỷ, tỷ sao vậy?”

Tiếng ca của Thánh Cô vừa dứt, đám võ lâm nhân sĩ vốn không sợ sinh tử mà xông lên ngăn cản ba người thoát thân đột nhiên cũng rút lui, tuy rằng vẫn chưa tản đi nhưng cũng khiến cho ba người có cơ hội được thở một hơi.

Quân Thư Ảnh nhìn phía trước, mở miệng nói: “Nàng cần nhờ nội lực đẩy vào tiếng ca, hiện tại chắc là do khí tức nhiễu loạn, bị nội lực của mình cắn lại.”

Thanh Lang co bả vai, bẻ bẻ cổ, thở hắt ra: “Con cẩu ngu ngốc kia không biết làm cái gì mà bây giờ mới chịu tru lên. Sở huynh, huynh hiện tại không sao rồi chứ?”

Sở Phi Dương nhìn Thanh Lang, sắc mặt và đôi môi vẫn còn phờ phạc, nhưng nổi bật lên vẫn là đôi mắt càng lúc càng đen bóng bất thường.

Sở Phi Dương lắc đầu, thấp giọng nói: “Ta không sao. Thừa dịp, đột phá vòng vây!”

Hắn vừa dứt lời, Thanh Lang và Quân Thư Ảnh thậm chí còn chưa kịp ứng hoà đã nghe từ giữa đám người truyền tới một tiếng hô.

“Sở đại hiệp! Là Sở đại hiệp sao?” Có một người đang run rẩy nói, “Cầm Anh… Cầm Anh không xong rồi, ta không biết nên cầu ai. Ta nghe nói Sở đại hiệp đang ở đây, bọn họ nói Sở đại hiệp sẽ cứu Cầm Anh…”

Chương 94

Tác giả: Nam Phong Ca

Quân Thư Ảnh vừa nghe được thanh âm này thì nhíu mày, thật sự là cơn sóng này chưa qua cơn sóng khác đã ập tới, chỉ cần Sở Phi Dương ở đâu, là y như rằng ở đó sẽ nảy sinh những chuyện phiền toái.

Một bóng người gầy yếu xuất hiện trước đại môn, sát khí đậm đặc và huyết tinh vị đạo trong viện tử khiến cho hắn hơi co rúm người lại.

Khoảng cách có chút xa cho nên ảnh lửa chiếu tới đó lại càng trở nên mờ ảo, Sở Phi Dương chỉ có thể nhìn thấy người nọ áo quần tả tơi, khuôn mặt bẩn bụi, nhìn qua giống như là người của Liên Sơn tộc.

Nhưng này cũng có khả năng là một cái bẫy khác. Thánh Cô vì muốn vây khốn hắn có thể không từ một thủ đoạn nào, ngày hôm nay ở đây hưng sư động chúng (*) muốn xử trí ba vị trưởng lão cũng là thủ đoạn của nàng. Nhưng sự tình có liên quan đến tính mạng người khác, Sở Phi Dương biết rõ nếu đó có là cạm bẫy thì hắn cũng không thể không để tâm.

(Hưng sư động chúng – 兴师动众: phát động nhiều người làm một việc gì đó gây tiếng vang).

Người trước mặt lại không biết là thật hay giả, Sở Phi Dương vẫn đứng nguyên tại vị trí, trong nháy mắt đáy lòng xoay chuyển hơn trăm ý niệm, nhưng vẫn như trước không có hành động.

Thánh Cô bị nội lực của mình bức lại, thương thế nặng thêm một phần, đã không còn khả năng xướng ra mê hồn khúc. Nàng đột nhiên kéo Ngọc nhi tới gần, đôi môi nhuốm máu tiến đến bên tai Ngọc nhi, thấp giọng nói: “Nhanh đi bắt lấy Cầm Anh.”

Ngọc nhi nhìn nàng, mơ hồ nói: “Tỷ tỷ, Cầm Anh kia đích thực có thể ngăn trở Sở Phi Dương? Ngọc nhi thấy… hôm nay dừng lại tại đây đi, dù sao thời gian vẫn còn nhiều, tỷ tỷ cần phải chữa trị nội thương trước.”

“Nói ngươi đi, ngươi còn nói mấy lời vô nghĩa!” Thánh Cô cả giận nói, một tay đẩy Ngọc nhi đi.

Ngọc nhi cắn cắn môi dưới, nhìn Thánh Cô, cuối cùng cũng xoay người, ẩn thân vào ánh lửa mập mờ. Ở giữa đám người huyên náo, cũng không khó để nàng trà trộn.

Ngọc nhi vẫn một mực giữ im lặng, hỗn chiến rối loạn, không người nào nhận ra nàng. Nàng lặng lẽ rời đi, cơ hồ cũng không khiến ai để ý đến, nhưng Thanh Lang lại phát giác ra một tia không thích hợp.

“Sở huynh, chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây, bằng không ta sợ sẽ không đi được nữa.” Thanh Lang ở phía sau Sở Phi Dương thấp giọng nói.

“Thanh Lang nói đúng, nhanh đi thôi!” Quân Thư Ảnh hiếm khi có một lần ủng hộ Thanh Lang.

Thánh Cô vào lúc này bỗng nhiên lại gây khó dễ, thân hình mạnh mẽ di chuyển hướng về phía bóng dáng nhỏ yếu trước đại môn kia.

Trên lòng bàn tay nàng tích đầy nội lực, có vẻ là một kích dùng toàn lực. Cho dù nàng có thương tích trong người thì một kích này cũng đủ để giết chết một Liên Sơn tộc nhân thể chất yếu đuối.

Cơ hồ là đồng thời, Sở Phi Dương cũng động thân.

Một đạo hư ảnh nhanh chóng xẹt qua vòng vây, cản lại một đòn của Thánh Cô, khó khăn tiếp nhận một kích trí mạng kia của nàng.

Đối diện với thần sắc Thánh Cô, đáy lòng Sở Phi Dương dâng lên một tia bất đắc dĩ và buồn bực. Phía sau hắn là nhân ảnh gầy yếu đang dùng bàn tay khô gầy nắm chặt lấy khung cửa, miễn cưỡng đứng thẳn thân người.

Một tay Sở Phi Dương túm lấy hắn, một chưởng đẩy Thánh Cô vẫn còn đang không ngớt dây dưa ra, sau đó xoay người trở về bên cạnh Quân Thư Ảnh và Thanh Lang.

Không bị mê hồn khúc của Thánh Cô khống chế, hiện tại có dũng khí xông lên cũng chỉ còn mười mấy tên đệ tử Vô Cực sơn trang. Vừa mới trải qua một hồi ác chiến, kẻ nào ánh mắt cũng lấp kín bởi tơ máu, không biết là mệt mỏi hay hung tàn, ba người Sở Phi Dương bất động, mười mấy tên đệ tử Vô Cực sơn trang cùng võ lâm nhân sĩ phía bên kia cũng bất động, giương giương mắt hổ giằng co, ám lưu cuộn trào mãnh liệt.

Sở Phi Dương đẩy hài tử kia về phía sau, bàn tay lại bị hắn nắm chặt: “Sở đại hiệp, nếu không phải thực sự không còn biện pháp, ta sẽ không tới quấy rầy các ngươi. Cầm Anh, hắn… thực sự sắp chết rồi, máu của hắn đang rất nhanh chảy hết…”

Sở Phi Dương ra hiệu cho hắn không cần nói them nữa: “Chúng ta đã biết.” Liên Sơn tộc nhân không hề có tâm cơ, hài tử này cứ như vậy chạy tới đây, quả thực là đem nhược điểm trao vào tay đối phương.

Không ngoài sở liệu, chỉ trong chốc lát Ngọc nhi đã bắt được Cầm Anh mang tới đây.

Bộ dạng Cầm Anh quả nhiên hết sức tồi tệ, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Sở Phi Dương cũng không làm cách nào hình dung ra được một người rõ ràng trong vòng vài ngày đã có thể trở nên tiều tụy đến như vậy. Nếu không phải lồng ngực vẫn còn một chút phập phồng yêu ớt, thì căn bản hắn một tia sinh khí cũng không còn.

Ngọc nhi giống như ngại bẩn, một tay ném Cầm Anh xuống mặt đất. Thấy vậy, mấy tên đệ tử Vô cực sơn trang lập tức chạy đến vây quanh Cầm Anh mới ngã xuống đất, không gượng dậy nổi.
Thánh Cô nhìn Sở Phi Dương, cười nói: “Sở đại hiệp, ta tin tưởng lòng hiệp nghĩa của ngươi, ngươi nhất định sẽ cứu hài tử này.”

Sở Phi Dương nhìn Thánh Cô: “Thánh Cô, trận náo kịch này của ngươi, mục đích cuối cùng là gì?”

Thánh Cô ngửa cổ, cười to hai tiếng, nhưng trong mắt hoàn toàn không có tiếu ý.

“Ta muốn cái gì?” Nàng lặp lại một lần, “Đúng a, ta muốn cái gì chứ? Nếu ta nói ta muốn có được Sở đại hiệp ngươi, ngươi cũng sẽ nguyện ý xả thân cứu người?”

“Người ta muốn cứu nhưng thân không thể xả.” Sở Phi Dương nói xong, vung kiếm tới trước ngực, sắc mặt bỗng nhiên trầm tĩnh lại.

Sở dĩ mọi người đều không dám trọng thương Thánh Cô là vì kiêng dè kịch độc trong máu của nàng, hơn nữa còn phải dựa vào nàng để cứu sống thụ thần. Nó chẳng những là gốc rễ của Liên Sơn tộc mà còn là dược thần cứu mạng của hắn.

Nhưng lúc này không thể tính toán nhiều như vậy nữa, cho dù thế nào hắn cũng đã là người trúng độc, dù có bị dính máu của Thánh Cô thì đã sao? Còn có thể tồi tệ hơn so với tình huống hiện tại?

Huống hồ lúc này, Sở Phi Dương thậm chí đã đánh mất kiên nhẫn mà trước đây hắn vẫn lấy đó làm tự hào. Có lẽ là bị ảnh hưởng bởi nội lực Đông Long Các, hoặc cũng có thể là do Thánh Cô này quá phiền nhiễu, liên tiếp làm chuyện ác, thậm chí sau khi phạm vào nhiều ác nghiệt như vậy một chút áy náy cũng không hề có.

Có thể nàng có được sự thông cảm của những người khác nhưng trước tình cảnh này, nữ tử kia không thể khiến Sở Phi Dương có một chút cảm thông.

Thánh Cô cũng giống như không cam chịu yếu thế mà nhìn lại Sở Phi Dương. Bất quá cho đến khi trên mặt có chút thay đổi, đột nhiên có một cỗ áp lực cường đại từ phía trước đánh tới. Thánh Cô dùng toàn bộ tinh thần và ý chí của mình cố gắng gắng gượng, thậm chí cho đến khi trong miệng cảm thấy đau đớn cùng vị tanh của máu, mới có thể khắc chế bản thân không hoảng sợ mà lùi về phía sau một bước.

Thanh Lang đương nhiên phát giác ám lưu mãnh liệt này, không khỏi có chút lo lắng: “Sở huynh, huynh không nên kích động. Nếu giết nàng, giải dược của huynh phải làm thế nào?”

Sở Phi Dương đưa lưng về phía y, mắt điếc tai ngơ, Thanh Lang chỉ có thể đối hướng, nói với Quân Thư Ảnh: “Thư Ảnh, ngươi còn nhìn cái gì? Kéo hắn lại, đừng để hắn làm chuyện ngu ngốc!”

Quân Thư Ảnh nhìn chằm chằm Sở Phi Dương, lúc này giống như mới phục hồi tinh thần, nhưng chỉ liếc mắt nhìn Thanh Lang một cái: “Hắn hiện tại rất tỉnh táo, hắn biết chừng mực, sẽ không có bất cứ hậu quả gì, ngươi không cần lo lắng.”

“Ngươi ngược lại quá tự tin đi.” Thanh Lang cắn răng, căm hận nói.

Sở Phi Dương đúng là cao thủ đứng đầu, Thánh Cô mặc dù bị nội thương nhưng công lực cũng không hề thấp, hai người lúc này hao tổn nội lực tạo áp lực về phía đối phương, uy thế kia quá lớn, mọi người vốn đứng không mấy xa, lúc này không kiên trì được, tay nắm vũ khí cảnh giác lùi dần về phía sau, xung quanh hai người tự giác xuất hiện một khoảng trống.
Mọi người có mặt ở đây đều cho rằng sẽ có một trận ác chiến, trận ác chiến quyết định thắng thua sinh tử. Đây là ân ân oán oán của người khác, hẳn là không ai muốn bị uổng mạng cho nên ra sức lùi về phía sau trốn tránh. Ngọc nhi nhận ra điều đó, liền xách theo một thanh kiếm, chạy tới trước đám người đang hỗn loạn, cả giận nói: “Những kẻ chết nhát các ngươi, không được phép lui! Uổng công Vô Cực sơn trang chúng ta đối đãi với các ngươi tốt như vậy!”

Nhưng, biến cố thường phát sinh một cách bất ngờ.

Cầm Anh vốn đang nằm trên mặt đất bỗng nhiên vươn cánh tay gầy như que củi ra, run rẩy mò mẫm xung quanh. Đình viện này sớm đã hóa thành chiến trường, bởi vậy hắn rất dễ dàng tìm được một lưỡi đao sắc bén.

Thánh Cô thấy thế, coi thường nói: “Cũng đã thành ra như vậy, ngươi cho rằng ngươi còn có thể đả thương ai đó…”

Nàng còn chưa dứt lời, đã thấy Cầm Anh cư nhiên quay ngược lưỡi kiếm, mạnh mẽ đâm vào ngực mình, một mảnh huyết dịch đen đặc trong nháy mắt thấm đẫm xiêm y cũ nát trước ngực hắn.

“Liên Sơn tộc… là y giả chi tộc… không thể liên lụy…” Khóe miệng Cầm Anh trào ra máu đen, nhưng vẫn miễn cưỡng ngẩng đầu lên nhìn Sở Phi Dương, đôi mắt sưng phù cơ hồ chỉ có thể mở ra một khe hẹp.

Thể lực hư nhược, sinh mệnh nhanh chóng xói mòn chặt đứt lời nói mỏng manh của hắn, cái cổ mảnh khảnh rốt cuộc vô lực gục xuống, từ trên cơ thể khô héo, máu đen nhanh chóng chảy ra bốn phía khiến người khác hoài nghi trong cơ thể gầy yếu kia tại sao lại có thể chảy ra nhiều máu như vậy.

Này là biến cố không ai có thể dự liệu được, thậm chí cả Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, Thanh Lang cũng sửng sốt chứng kiến.

Bọn họ nghe được lời nói cuối cùng của Cầm Anh, tận mắt chứng kiến nam hài vô hại ôn thuận không khác nào một con vật bé nhỏ kia sau khi phải nhận lấy đủ loại dày vò, cứ như vậy mà chết đi.

Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu (*). Người thiện lương yếu đuối rốt cuộc phải chịu khi nhục, bị kẻ mạnh áp bước. Lúc còn trẻ đã từng chứng kiến một màn tương tự, khiến Sở Phi Dương tự thề với lòng mình, không bao giờ để cảnh tượng như vậy tái diễn trước mặt mình. Hắn nếu thấy sẽ muốn xen vào, khắp giang hồ đều muốn quản. Đây cũng là lòng nghĩa hiệp của hắn.”

(“Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu”: “Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm”, trích Chương 5 – Hư Dụng trong cuốn Đạo Đức Kinh do triết gia Lão Tử viết ra vào khoảng năm 600 TCN.

Sô cẩu: chó rơm, chó được bện bằng rơm, dùng để tế lễ; trước khi dùng, người ta quý báu nâng niu, sau khi lễ xong, người ta đem vứt bỏ.)

Hôm nay hiệp nghĩa của hắn ngay cả Cầm Anh cũng không cứu được. Có lẽ ngay từ đầu hắn đã sai lầm rồi, đối với Vô Cực sơn trang không thể nhân từ, không nên vọng tưởng. Nếu đổi thành Hiên Viên Dật, người đã dùng trận pháp nham hiểm để bảo hộ tộc nhân thiện lương, Thanh Phong phái chưởng môn thà rằng giết lầm còn hơn bỏ sót, cho dù đã chết cách đây mấy trăm năm nhưng vẫn có thể đem hậu bối ra đùa bỡn, thì lão sẽ làm như thế nào?

Lão đối với Liên Sơn tộc thì nhân từ nhất, còn đối với những kẻ xông vào đây thì chỉ có khảo nghiệm cửu tử nhất sinh.

Cái gì là nhân, cái gì là bất nhân? Hắn khắp nơi nể tình ngược lại so với Hiên Viên Dật đoạn tuyệt với tất cả mọi thứ thì nhân từ có bao nhiêu?

Sở Phi Dương nắm chặt kiếm, khóe môi kéo căng thành một đường thẳng tắp.

Huyết dịch của Cầm Anh đã chảy tới từng khe đá, trong khe đá thật nhỏ bỗng có cây cỏ bén rễ đâm chồi, kết nụ đơm hoa.

Mọi người ở đây cũng đã được nghe qua công hiệu thần kỳ của Liên Sơn tộc huyết, nhưng vẫn chưa từng một lần được chứng kiến qua kỳ cảnh, lúc này tận mắt nhìn những nơi huyết dịch chảy tới, mặt đất trăm hoa đua nở, không khỏi cảm thán.

Duy chỉ có Thánh Cô, sau khi chứng kiến cảnh tượng này hai mắt lại có thể phóng ra quang mang.

“Hoá ra tiểu tử này chính là Thánh tử! Thật sự là đắc lai toàn bất phí công phu (*)!” Thánh Cô rốt cuộc không quan tâm đến mấy người Sở Phi Dương, một tay túm lấy cơ thể Cầm Anh đang nằm dưới đất, lật ngược trở lại, giơ kiếm nhắm thẳng bờ ngực đã không còn khí tức của hắn.

(Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu – 踏 破 铁 鞋 无 觅 处, 得 来 全 不 费 功 夫: Đạp mòn giày sắt tìm không thấy, đến khi tìm thấy chẳng tốn công.)

“Muốn giải độc thụ thần, chỉ có trái tim của Thánh tử. Ta đã phải chịu tra tấn mười mấy năm, rốt cuộc đã tìm được giải dược rồi.” Thánh Cô kích động thì thào nói, không chút do dự giơ kiếm đâm xuống bờ ngực kia.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Lang ca gọi Quân Quân nhà người ta làm cái gì, Quân Quân còn đang say sưa ngắm lão công mà!

Chương 95

Tác giả: Nam Phong Ca 

Trong khoảnh khắc mũi kiếm vừa mới chạm được đến da thịt Cầm Anh, Thánh Cô chợt nghe thấy từ phía sau truyền đến một đạo kiếm thanh réo rắt như tiếng rồng ngâm, ngay sau đó là một cỗ đại lực nhanh chóng áp bách về phía nàng.

Ngọc nhi mắt thấy Sở Phi Dương đột nhiên gây rối loạn, vừa chạy về phía Thánh Cô vừa hô lớn: “Ngăn hắn lại!”

Đệ tử Vô Cực sơn trang nghe lệnh vội động thân, chưa kịp tới gần Sở Phi Dương thì đã bị bắn văng về phía sau như có một bức tường vô hình bức lại.

Ngọc nhi còn chưa dứt lời, Sở Phi Dương đã di chuyển tới phía sau Thánh Cô.

Một kiếm kia rốt cuộc không thể đâm vào Cầm Anh lúc này đã muốn mất đi khí tức. Kiếm văng đi thật xa, găm xuống một phiến đá cứng rắn, sau đó vẫn còn ông ông rung động. Thánh Cô sau đó cũng nặng nề ngã xuống, Ngọc nhi nhào tới bên người nàng, lo lắng đỡ nàng đứng dậy, rồi quay đầu căm hận nhìn Sở Phi Dương.

Nhưng Sở Phi Dương chỉ liếc mắt nhìn nàng một cái, ánh mắt mang theo âm u kín đáo nhìn không thấu. Ngọc nhi bất giác cảm thấy toàn thân phát lạnh, rốt cuộc không dám cùng hắn tiếp tục đối diện.

Sở Phi Dương đem Cầm Anh ốm yếu kéo lên ôm vào trong lòng rồi từng bước từng bước trở về bên cạnh Quân Thư Ảnh. Nam hài tới báo tin sớm đã bị một màn vừa rồi làm cho cả kinh, hồn bay phách lạc, lúc này nhìn thấy thân thể Cầm Anh mềm oặt không có một chút sức sống, nước mắt bỗng nhiên trào ra.

Máu đen thuận theo cánh tay Sở Phi Dương chảy xuống, mỗi một bước đều khiến đám bụi hoa phía sau nở rộ.

Trình Tuyết Tường từ đầu tới cuối chỉ một mực trầm mặc đứng một bên chứng kiến, bất động thanh sắc, bàn tay nắm Ảnh Nhẫn bất giác dùng sức đến nỗi trắng bệch.

Một gã đệ tử Võ Lâm minh bất thình lình nhích lại gần, thấp giọng nói: “Minh Chủ, trưởng lão đã tỉnh, lão nói…”

Trình Tuyết Tường vội vàng ghé sát tai tới vị trưởng lão kia, cố gắng nhận biết xem đôi môi khô nứt như lão thụ bì kia muốn nói ra cái gì, “Thỉnh… thỉnh… mang thụ thần tới… bên người… Thánh tử…”

Trình Tuyết Tường vừa nghe, ngay cả phân phó thủ hạ cũng không, vội vàng thu kiếm, tự mình rời đi.

Thời điểm Sở Phi Dương ôm Cầm Anh trở lại cũng là lúc Trình Tuyết Tường bất ngờ xuất hiện, trong tay đang ôm gốc thụ thần khô héo. Hắn tựa hồ rất chắc chắn trong lời nói của trưởng lão vừa rồi nhất định là có thâm ý, bởi vậy cũng không cố kỵ gì nữa, trực tiếp đi thẳng về phía Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh.

Cành cây khô héo tiếp xúc đến da thịt Cầm Anh, thời điểm máu tươi nhiễm lên căn tu, cành lá nhược tiểu bỗng nhiên run rẩy, dần dần tươi sống trở lại.

Nó tựa như một gốc cây khô hạn lâu ngày gặp được mưa, căn tu lay động, tham lam hút lấy huyết dịch đen đặc mang theo kịch độc, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy thụ thần nhanh chóng thoát khỏi hình dạng khô héo, đầu cành nhú ra mầm xanh, sau đó phát triển thành lá mới, căn tu bám xuống phiến đá dưới mặt đất, tận dụng triệt để, cắm rễ thật sâu xuống lòng đất khiến cho phiến đá vốn cứng rắn bỗng nhiên nứt ra thành từng mảnh, sau đó vỡ vụn.Cái này cơ hồ là một cảnh tượng thần bí, sinh mệnh tươi sống từ giữa cõi chết bạo phát, với tốc độ sinh trưởng khiến người ta thấy mà sợ hãi, nhanh chóng lan rộng ra. Vào thời khắc này, cái gì là cừu hận cùng với tranh đấu cũng đều trở nên mờ nhạt trước một sinh mệnh thuần túy nhất.

Sở Phi Dương nhìn gốc cây non đã cao ngang thân người, nhưng vẫn còn tiếp tục ra sức vươn lên, nét mặt thoáng chốc mờ mịt.

Một khắc này, trong đầu tựa hồ có rất nhiều thứ xẹt qua. Hắn nhiều năm hành tẩu giang hồ được chứng kiến người xấu xí nhất, người tham lam nhất; hắn có thể cứu vớt một người hoặc một nhóm người; hắn chỉ luôn giải quyết nghi hoặc ở phần ngọn mà không tìm hiểu phần gốc; hắn ban ơn nhưng đổi lấy cừu hận cùng mỏi mệt…

Trong khoảnh khắc trí não gần như trống rỗng, cái gì cũng không nắm được, cái gì cũng mơ hồ không rõ ràng, duy chỉ có mầm cây không ngừng sinh trưởng, tư thế thẳng thắn lý giải một sinh mệnh thuần túy, lúc này đã chiếm cứ toàn bộ tầm mắt cũng như nội tâm hắn.

Một bàn tay từ phía sau cào cào lên lưng hắn, Sở Phi Dương đột nhiên phục hồi thần trí, quay đầu nhìn lại. Quân Thư Ảnh đang đứng bên cạnh hắn, đôi mắt hắc sắc phảng phất, ẩn chứa ôn nhu sâu thẳm cùng với si luyến nhất thiên hạ, vẫn đang chuyên chú nhìn một mình hắn.

Trong khoảnh khắc đó, cái gì là chấp niệm và hoang mang cũng đều bị ném đi thật xa.

Nguyện y có được trái tim của một người, bạc đầu không phân ly. Hết thảy phồn hoa cùng tạp niệm ồn ào hỗn loạn đều bỏ sau lưng, đây mới là thứ mà nơi sâu nhất trong cõi lòng hắn muốn hướng tới.

Sở Phi Dương theo thói quen nắm ngược trở lại bàn tay Quân Thư Ảnh, khẽ mỉm cười với y. Toàn bộ nghi hoặc cùng mệt mỏi trong lòng đều tan biến, một khắc này trái tim như thông suốt triệt để.

Thụ thần tựa hồ cũng đã cao lớn hết mức, dần dần đình chỉ sinh trưởng. Bất quá chỉ trong vòng một nén hương ngắn ngủi, một gốc cây dồi dào sức sống đã cắm sâu rễ, vững vàng đứng giữa đình viện, dưới ánh sáng nhàn nhạt của cây đuốc, cành non lá mới thỉnh thoảng theo gió đêm khẽ lay động.Trong khoảnh khắc đó, chúng nhân lúc trước bị một phen kỳ cảnh làm cho chấn kinh tựa hồ mới hồi phục tinh thần trở lại, chỉ biết đưa mắt nhìn nhau mà không biết nên làm cái gì.

Thánh Cô thờ ơ nhìn Trình Tuyết Tường, lạnh lùng nói: “Trình minh chủ, quả nhiên không ngoài sở liệu của ta, ngươi nguyên là kẻ lừa gạt.”

Trình Tuyết Tường nhìn về phía Thánh Cô, lại quay sang nhìn Sở Phi Dương, bỗng nhiên khẽ mỉm cười: “Việc đã đến nước này, ta cũng không cần giấu giếm gì nữa. Ngươi nói không sai, ta là kẻ lừa gạt, chính là muốn lừa ngươi cứu sống thụ thần, cứu vớt Liên Sơn tộc nhân cũng như giải độc cho Sở đại hiệp. Nhưng bây giờ xem ra, không cần ngươi nữa rồi. Cũng nhờ Thánh Cô giả tạo mà Thánh tử chân chính biết bao cao quý mới xuất hiện.”

Trình Tuyết Tường vốn không phải người chanh chua, lúc này lại cố ý nói ra như vậy. Bị bắt làm kẻ bàng quan, đứng xem vở tuồng ti tiện này của nàng, đáy lòng tựa hồ đã sớm tích tụ đầy trọc khí, không nói ra thì không thoải mái.

Thánh Cô ngược lại không bị hắn chọc giận, vẫn lạnh lùng nhìn hắn.

Một mực chưa lên tiếng, Thanh Lang tựa hồ hiểu rõ phải làm như thế nào mới có thể chọc đến nỗi đau của nàng, lúc này chợt cười nói: “Lại nói, màn lừa bịp này chính là do Sở đại hiệp đề xuất, người ngươi ngưỡng mộ đối với ngươi chẳng thèm ngó tới, là có mùi vị gì đây?”

Thánh Cô nghe vậy, nét mặt quả nhiên vặn vẹo, nàng đột nhiên cười lạnh một tiếng, nói: “Trình minh chủ có chỗ nào tốt hơn? Ngày hôm đó ngươi đóng kịch quy phục, làm trò ngay trước mặt người trong thiên hạ, lời nói rất chân tình thực ý. Một khỏa chân tâm của ngươi, người khác ngay cả giẫm lên một cái cũng không thèm.”

Trình Tuyết Tường đương nhiên biết nàng ám chỉ cái gì, bất giác quay đầu nhìn về phía Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh cũng đang nhíu mày nhìn hắn, ẩn chứa trong ánh mắt là nét không vui.

Trình Tuyết Tường giật giật môi, một nét cười khổ chưa kịp hình thành đã biến mất trên khóe miệng.

“Hôm đó… những lời ta nói đều là giả.” Mong rằng Thư Ảnh… đừng nên để ý.

“Vốn chỉ là một màn lừa gạt, nếu không đủ chân tâm thực ý, có thể nào gạt được Thánh Cô ngươi.” Hết thảy mọi thứ ở giữa một màn lừa gạt đương nhiên sẽ là giả, không là giả cũng phải giả.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Dê béo nói, có Quân Quân bên người, bổn Dương còn có thể tái chiến tám trăm năm! Mị!

_________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau