DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 86 - Chương 90

Chương 86

Tác giả: Nam Phong Ca

Đệ tử Võ Lâm minh cấp tốc di chuyển, rất nhanh đã không còn thấy tung tích.

Hai tay Quân Thư Ảnh đang bịt kín lỗ tai Sở Phi Dương, cúi đầu nhìn hắn: “Phi Dương, ngươi thấy sao rồi?”

Sở Phi Dương vẫn chỉ lắc đầu, tựa hồ phải dùng hết toàn bộ khí lực để chống cự.

Quân Thư Ảnh chỉ mong sao đây là hắn đang giả bộ, vì muốn cùng y ở riêng một chỗ nên mới dùng thủ đoạn này. Cho dù hiện tại hắn có ngẩng đầu lên rồi bày ra khuôn mặt bỡn cợt hớn hở nhìn y thì Quân Thư Ảnh cũng cam đoan y nhất định sẽ không tức giận, sẽ không đẩy hắn ra.

Hiện tại ngoại trừ hai người thì xung quanh không còn ai khác, thế nhưng Sở Phi Dương vẫn một mực vùi đầu trong ngực y, hai tay đang ghì chặt lấy eo y khiến y từ thân hình đối diện có thể cảm nhận được từng đợt run rẩy đang truyền đến.

Quân Thư Ảnh ôm lấy Sở Phi Dương, chậm rãi đỡ hắn ngồi xuống một gốc đại thụ ven đường. Ngoại trừ ôm chặt hắn, y hiện tại cái gì cũng không làm được.

Thời điểm an tĩnh, ngay cả Quân Thư Ảnh cũng có thể nghe được từ xa xa truyền đến từng đợt âm thanh rất khẽ. Khác biệt chính là y không cảm thấy khó chịu hoặc bị không chế.

Tiếng ca kia đích thị là dựa vào nội lực để truyền đi, chỉ có Sở Phi Dương thân bị trúng độc mới bị ảnh hưởng.

Quân Thư Ảnh nghiến răng, hận không thể lập tức quay trở lại, một kiếm giết chết nữ nhân đáng căm ghét kia.

“Ngươi đang làm gì vậy?” Trình Tuyết Tường đi tới lương đình nơi Thánh Cô đang đứng, thình lình lên tiếng hỏi.

Lương đình này được dựng lên giữa hoa viên, nhưng hiện giờ đã là cuối thu, bách hoa tàn lụi, lá vàng phiêu lạc, từ trong đình nhìn ra, khắp nơi đều là một mảnh đìu hiu.

Thánh Cô đình chỉ ngâm xướng, phất ống tay áo quay người lại, nhìn thấy Trình Tuyết Tường, nàng khẽ cười một tiếng: “Trình minh chủ, ngươi thực sự không biết hay là giả vờ không biết?” Nàng giơ lên một cánh tay trắng noãn, trên móng tay máu tươi còn nhuộm đỏ, tiếp tục nói: “Hắn trúng độc của ta, mỗi ngày đến thời điểm độc phát, sẽ phải chịu đau đớn như vạn tiễn xuyên tâm. Chỉ có tiếng ca của ta mới có thể giảm bớt nỗi thống khổ của hắn. Ta ái mộ hắn như vậy đương nhiên không đành lòng để hắn bị đau đớn dày vò.”

Trình Tuyết Tường hừ một tiếng, nói: “Thánh Cô hà tất phải lừa gạt ta? Lúc này căn bản chưa tới thời điểm độc phát. Vốn nghe nói tiếng ca của Thánh Cô có thể quấy nhiễu nhân tâm, nhưng tại hạ khuyên Thánh Cô không nên phí sức lực. Thuộc hạ Võ Lâm minh ta sẽ hộ tống Sở Phi Dương đến nơi an toàn. Ngươi cho rằng dựa vào mấy thủ khúc của ngươi là có thể khống chế hắn sao? Có phần quá coi thường Sở Phi Dương đi. Ngược lại, hắn nếu tận lực chống cự, chẳng phải càng thêm khổ cực sao, khác nào phụ hảo ý của Thánh Cô? Tại hạ khuyên Thánh Cô nên dùng một chút tâm tư uổng phí đó để sớm nghĩ cách cứu sống thụ thần thì hơn, đến lúc đó chúng ta đều đạt được sở nguyện của riêng mình, tất cả đều vui vẻ.”

Thánh Cô nghe vậy, hai mắt thẳng tắp nhìn Trình Tuyết Tường, Trình Tuyết Tường cũng bình tĩnh đối diện với nàng. Thánh Cô bỗng nhiên che miệng, cười nói: “Ta nghe ý tứ của Trình minh chủ, là Minh chủ đang rất lo lắng việc Sở Phi Dương bị ta khống chế có phải hay không? Nếu không phải ngươi có mưu đồ đối với Quân Thư Ảnh thì bản thân ta sẽ tin rằng Minh Chủ là một người có tình có nghĩa. Ngươi rõ ràng ham muốn có được thê tử của người ta thì cần phải giả bộ thâm minh đại nghĩa như vậy sao? Bất quá, bản thân ta nghe nói, Quân Thư Ảnh thích nhất người có tình có nghĩa, một thân chính trực. Trình minh chủ chẳng lẽ là vì sở ái của hắn sao? Tiếc rằng ngươi đã làm ra chuyện phản bội, cho dù một ngày kia ngươi có chiếm được thân thể của hắn, cũng sẽ vĩnh viễn không chiếm được trái tim của hắn.” Thánh Cô vẫn cười, cười đến mức tà tính, cười đến mức trương cuồng.

“Ngươi biết cái gì, cũng không phải là hắn thích người có tình có nghĩa, chính nghĩa hiệp sĩ mà là hắn chỉ thích một người đó mà thôi.” Trình Tuyết Tường cười khổ một tiếng, “Nếu như có thể đơn giản như vậy mà có được trái tim của hắn…” Trình Tuyết Tường nói đến đây, lại rơi vào trầm mặc.

“Đủ rồi, ta cũng không muốn nghe Trình minh chủ kể khổ.” Thánh Cô quay người, “Trình minh chủ nếu không có việc gì làm thì cũng nên trông nom xem thụ thần kia của ngươi thế nào. Ta đúng hẹn sẽ hành sự, những chuyện khác ngươi tạm thời quản.”

Thánh Cô nói xong, một đạo thanh ca nhẹ nhàng lại đột nhiên lăng không vang lên. Nàng xướng lên một khúc lạ lùng, cao thấp khởi thừa chuyển hợp như hàm chứa một chút vui mừng. Thanh âm mặc dù không hẳn là vang dội nhưng lại rót thẳng vào lỗ tai người khác, từng chút từng chút xao kích màng nhĩ, giống như có người đang ở ngay bên cạnh mà khẽ ngâm xướng. Trình Tuyết Tường biết thanh âm này được nội lực ép lên, có thể truyền đi rất xa.

Thánh Cô khăng khăng muốn xướng, hắn cũng không thể lấy tay bịt miệng không cho nàng xướng. Trình Tuyết Tường chỉ có thể ly khai, dọc đường thỉnh thoảng còn bắt gặp một vài võ lâm nhân sĩ trước kia từng uống vũ phách với cặp mắt mê dại nhưng vẻ mặt thì sung sướng đang hướng về phía Thánh Cô, có người thậm chí còn quỳ rạp xuống đất, thành kình cúi lạy.

Trình Tuyết Tường vẻ mặt chán ghét bước qua những người đó, sau khi đi xa một đoạn mới nhịn không được đưa mắt nhìn về hướng nhóm người Quân Thư Ảnh lúc trước đã đào tẩu, sắc mặt không khỏi có vài tia lo lắng.

Phía bên này, Sở Phi Dương còn đang tận lực khắc chế từng đợt thanh âm rất nhỏ đang tấn công đại não, ngăn không cho nó xâm chiếm tinh thần. Thanh âm kia xuyên thấu màng nhĩ, rót vào tai, vào não, vào toàn bộ căn cốt huyết nhục, còn ở khắp nơi du động tán loạn, giống như vật có hình có dạng. Trong cơ thể giống như có một sợi dây bị một bàn tay vô hình từng chút từng chút một khuấy động, cuộn lên từng trận sóng lớn ập đến đại não.

Sóng lớn ở trong đầu va đập, đầu đau đến muốn nứt ra, sóng lớn ở trong tim cuồn cuộn, như muốn phá tung bờ ngực, hô hấp cũng bắt đầu trở nên khó khăn.

Càng là chống cự thì đau đớn càng tăng lên gấp bội. Chỉ cần buông tay một cái, là có thể lập tức thoải mái khoan khoái, thậm chí có thể là thoải mái từ trước đến nay chưa từng có.Nhưng Sở Phi Dương biết rằng hắn nhất định phải chống cự, phải chịu đựng. Hắn cả đời này chưa bao giờ chịu khuất phục, cho dù là ngày hôm qua độc phát đã đau đớn đến khắc cốt ghi tâm. Đây là một trận so đấu tinh thần và hắn nhất định không thể bại trận.

Thời niên thiếu một thân một mình lưu lạc giang hồ, thân rơi vào hiểm cảnh không phải không có, thậm chí là nhiều lần, khi đó mỗi lần hắn đều trở thành kẻ chiến thắng, huống chi giờ phút này còn có Quân Thư Ảnh đang ở bên cạnh hắn.

Không biết tại sao, thanh âm kia đột nhiên gián đoạn, Sở Phi Dương rốt cuộc có một chút nhẹ nhõm.

Hắn ngẩng đầu lên lại phát hiện hai mắt Quân Thư Ảnh đỏ xộc, đôi môi còn bị cắn đến nỗi bật máu.

Sở Phi Dương dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi, đau lòng chà xát lên đôi môi nhiễm đầy tiên huyết, khàn giọng nói: “Bảo bối, đừng như vậy, ta không sao… không cần lo lắng.”

Quân Thư Ảnh mím môi không đáp. Nhiều ngày như vậy, trải qua biết bao nhiêu chuyện, Quân Thư Ảnh sớm đã biết Thánh Cô dựa vào máu của Liên Sơn tộc nên năng lực cường đại như thế nào, Sở Phi Dương làm sao có thể không việc gì!

Mấy canh giờ sau hắn còn phải chịu đựng một lần độc phát, còn ngày mai, và nhiều ngày sau nữa… cho đến khi tất cả sự tình được giải quyết xong, Sở Phi Dương vẫn còn phải chịu đựng tra tấn dày vò. Hơn nữa, nữ nhân kia trăm phương ngàn kế muốn khống chế thần trí của hắn…

“Chờ thụ thần được cứu sống, chờ độc trong người ngươi được giải, ta nhất định phải tự tay giết chết nữ nhân kia.” Quân Thư Ảnh thấp giọng nói, hắn nhẹ nhàng ngậm lấy ngón tay Sở Phi Dương đang đặt trên môi, đầu lưỡi khẽ vươn ra, nhẹ nhàng liếm liếm.

Từ lúc Sở Phi Dương mang theo quang và nhiệt không thể ngăn cản xuất hiện trong cuộc đời y, y chưa bao giờ oán hận, căm ghét một ai đó sâu đậm như thế này. Giống như lệ khí trong lòng bắt đầu dũng động, giống như lại nhớ tới khoảng thời gian mờ mịt khi xưa.

Nữ nhân này chạm vào điều cấm kỵ nhất của y, nàng muốn cướp đi Sở Phi Dương từ trong tay y.

Sở Phi Dương nhìn thấy đầu lưỡi đỏ mọng như ẩn như hiện dưới bờ môi mỏng, xúc cảm ấm áp và ẩm ướt từ đầu ngón tay truyền đến, khiến hắn ngay tại lúc này cảm thấy tâm viên ý mãn.

Không cần quá nhiều biểu đạt lo lắng hoặc ngôn từ an ủi, những thứ đó vào thời khắc này đều là dư thừa. Chỉ cần trầm mặc mà nhìn nhau, trao cho nhau ánh mắt hàm chứa tất cả mọi tâm tư là đủ.

“Thư Ảnh, ngươi ở bên tai hát cho ta nghe đi.” Sở Phi Dương đột nhiên nói, “Ngươi không phải biết cách dùng khúc âm để khống chế trùng độc sao? Đại khái cũng giống thủ pháp của Thánh Cô, biết đâu có thể giúp ta thoải mái một chút.”“Nàng còn có máu của Liên Sơn tộc trợ lực, phương pháp tu luyện cùng với ta bất đồng, chỉ sợ sẽ không có tác dụng.” Quân Thư Ảnh nói, “Bất quá, ta… có thể hát cho ngươi nghe. Ngươi muốn nghe cái gì?”

“Cái gì cũng được, chỉ cần là ngươi hát, ta đều thích nghe.” Sở Phi Dương cười nói.

Quân Thư Ảnh suy nghĩ một chút, sau đó nhẹ nhàng xuất ra một khúc điệu. Âm thanh của y lúc đầu có chút không rõ ràng và đứt quãng nhưng dần dần trở nên nhịp nhàng, lưu loát hơn.

Không có ca từ, chỉ có điệu khúc nhu hòa uyển chuyển, từ miệng Quân Thư Ảnh truyền ra ngoài thì biến thành thứ âm thanh rất tự nhiên.

Sở Phi Dương say sưa nhìn khuôn mặt của y, cơ hồ đã quên đi cảm giác về thời gian.

Chẳng biết lúc nào tiếng ca của Thánh Cô lại truyền tới. Quân Thư Ảnh cố ý ở trong điệu khúc của mình đẩy ra một chút nội lực, do thủ pháp hoàn toàn bất đồng nên đương nhiên đối với Sở Phi Dương không có bao nhiêu tác dụng. Quân Thư Ảnh biết hắn vẫn đang tận lực đối kháng, sợ hắn phân tâm nên định ngừng lại. Lập tức bị Sở Phi Dương nắm lấy bàn tay, càng lúc càng chặt hơn, thậm chí bắt đầu khiến y cảm thấy đau nhưng Quân Thư Ảnh vẫn chỉ biết gắt gao nắm lại bàn tay hắn, cúi đầu ôm hắn vào lòng.

Một đạo hắc ảnh đột nhiên từ đằng xa chạy tới, cuốn theo một trận bụi đất, dừng lại trước mặt hai người nó mới lắc đầu vẫy đuôi, thè lưỡi liếm liếm bàn tay Quân Thư Ảnh và Sở Phi Dương.

“Vượng Tài, ngươi tới đây làm cái gì? Những người khác đâu?” Quân Thư Ảnh cả kinh, quay đầu nhìn về hướng Vương Tài vừa chạy đến.

Vượng Tài ở cùng chỗ với Tiểu Thạch Đầu và Lân nhi, như thế nào lại một mình xuất hiện ở đây?

Vượng Tài đương nhiên không biết trả lời. Nó liếm liếm khuôn mặt trắng bệch ướt đẫm mồ hôi lạnh của Sở Phi Dương, bỗng nhiên uông uông kêu mấy tiếng rồi ngửa đầu tru lên một tiếng rất dài, hù dọa chim chóc bốn phía hoảng sợ, vỗ cánh bay tán loạn.

Từng đợt tiếng ca của Thánh Cô cư nhiên bị tiếng tru lỗ mãng của nó chặt đứt, Sở Phi Dương trong nháy mắt cảm nhận được một tia nhẹ nhõm. Hắn ôm chầm lấy cái cổ kiện tráng của Vượng Tài, xoa nhẹ lông, khóe môi vén lên thành nụ cười: “Hảo cẩu!”

Đáp lại hắn chính là một tiếng ô ô tru lên.

Có Vượng Tài phá đám, hơn nữa khoảng cách lại xa, Thánh Cô dường như cũng không thể tiếp tục. Đến gần trưa thì Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh dẫn theo Vượng Tài đã hội hợp cùng với mọi người.

Yến Kỳ cao hứng ôm lấy Vượng Tài, hết ôm lại sờ sờ, Vượng Tài cũng vẫy đuôi đắc ý lao vào lòng Yến Kỳ. Cao Phóng nghe xong chuyện vừa rồi mới xảy ra, suy nghĩ một chút nói: “Võ công của Thánh Cô xuất thân từ Liên Sơn tộc, bao gồm cả phương pháp khống chế nhân tâm. Liên Sơn tộc nhân tựa hồ cùng với vạn vật trong tự nhiên có một mối liên kết không thể nói rõ, chẳng hạn như việc họ dựa vào một gốc thụ thần để sống. Vượng Tài là dã thú có linh tính, bởi vậy đối với những chuyện liên quan đến Liên Sơn tộc và Vô Cực sơn trang, so với những người có võ công cao cường thì nó còn linh mẫn hơn rất nhiều, có lẽ bởi vậy mà nó mới có thể phá hỏng thủ đoạn của Thánh Cô. Nếu ta đoán không sai, thì tác dụng của nó cũng chỉ dừng lại ở đây.” Cao Phóng có chút nuối tiếc nhìn con đại cẩu đang theo Yến Kỳ chơi đùa vui vẻ.

“Nó có tác dụng như vậy cũng là rất tốt rồi.” Sở Phi Dương cười nói, “Sau này nếu như Thánh Cô tiếp tục ngâm xướng, thì cứ để Vượng Tài đối phó với nàng, tránh cho việc nàng làm phiền đến ta.” Tay hắn vặn vẹo bả vai mấy cái, nhịn không được thở ra một hơi.

Phải chống cự lại với tiếng ca nhiễu loạn thần chí kia, tuy rằng không khó chịu bằng lúc độc phát nhưng cũng đủ phiền phức. Sở Phi Dương lúc này nhìn Vượng Tài, thực sự là nhìn thế nào cũng thấy nó khả ái, nhìn thế nào cũng thấy nó thông minh.

Thanh Lang cùng với Tín Vân Thâm đã dẫn người đi xung quanh xem xét, chọn một nơi thích hợp để hạ trại nghỉ ngơi. Một đám người bắt tay cùng làm, đến quá trưa đã thu xếp ổn thỏa.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Liếm liếm cái gì… Thư Ảnh mau ngậm miệng lại! Móng tay Dê béo kia cũng chưa tẩy rửa!

_________________

Chương 87

Tác giả: Nam Phong Ca

Thoát khỏi Vô Cực sơn trang cũng có một hai trăm người, bởi vì di chuyển vội vàng cho nên ngay cả lương thực cũng không kịp mang theo. Cũng may mọi người ở đây đều giỏi việc săn thú, hiện tại lại đúng mùa thu hoạch, vì vậy vấn đề lương thực không cần quá lo lắng.

Vượng Tài thích nhất là tiểu đệ tử Thanh Phong phái hay vỗ vỗ đầu nó kia, lúc này ngón tay hắn đang chỉ hướng rừng cây, nói: “Vượng Tài, xuất phát!”

Vượng Tài ngẩng đầu ưỡn ngực, sủa mấy tiếng, tứ chi duỗi ra, mạnh mẽ chạy đi. Mấy đệ tử trẻ tuổi tự nguyện ra ngoài hợp thành một đội, tất cả cùng vận khởi khinh công, nhanh chóng chạy theo phía sau Vượng Tài.

Còn một số người khác đang ở khu vực đất trống chôn nồi nấu cơm. Thanh Tĩnh kéo tay Kỳ Lân, hứng trí bừng bừng nói: “Thạch Đầu, Lân nhi, chúng ta đi kiếm củi.”

Ba thiếu niên lôi kéo nhau tới rừng cây bên cạnh, Sở Kỳ đẩy Thanh Tĩnh ra, lắc lắc tay, hừ nói: “Muốn đi thì đi, động tay động chân làm cái gì?”

“Nhìn ngươi xem, thật giống nữ hài tử, Kỳ nhi muội muội!” Thanh Tĩnh bỡn cợt cười to.

Sở Kỳ giơ tay lên chém xuống lưng Thanh Tĩnh: “Tên gia hỏa không biết lớn nhỏ! Lân nhi, giáo huấn hắn!”

“Thanh thúc thúc nhìn thấy đó, chúng ta đến chỗ không người rồi ra tay.” Sở Lân cũng nhếch môi cười, bị Thanh Tĩnh dắt tay nhưng đã lật ngược tình thế án trụ được bả vai hắn.

“Này, hai người các ngươi, đừng quên các ngươi là ca ca!” Thanh Tĩnh hét lớn, “Sao có thể khi dễ ta nhỏ tuổi khờ dại?”

Sở Kỳ cười hắc hắc: “Nhỏ tuổi khờ dại a, ngươi nói ai? Ta như thế nào không nhìn ra?”

Sở Lân cũng phụ họa: “Đúng a, ai là ca ca? Hắn không phải là Kỳ nhi muội muội của ngươi sao?

“Lân nhi, ngươi tại sao cũng không biết lớn nhỏ? Ca ca hảo đau lòng. A Tĩnh, giáo huấn hắn!”Thanh Lang ngồi dưới bóng cây, nhìn ba đứa trẻ vừa đi kiếm củi vừa cãi nhau ầm ĩ, thở dài một hơi nói: “Mấy tiểu tử này cũng đã trưởng thành.”

Một quả tử đột nhiên từ trên trời rơi vào lòng hắn, Yến Kỳ đứng ở bên cạnh, hai tay áo vén lên đến tận khuỷu tay, lộ ra cánh tay trắng noãn. Hắn đưa cho Thanh Lang một thanh tiểu đao: “Cao Phóng hái, hắn nói ăn rất ngon. Mau, gọt vỏ đi!”

Thanh Lang bất đắc dĩ tiếp nhận tiểu đao, nhẫn nhịn cầm lấy quả tử, sau khi lau chùi sạch sẽ bằng y phục đắt tiền của mình mới bắt đầu thuần thục gọt vỏ.

Tiểu ưng cánh cứng, một ngày nào đó sẽ muốn ly khai khỏi sự che chờ của y, tự mình bay đi xa. Nhưng con người này muốn đòi nợ y, mà phải đòi cả đời, y tất nhiên phải luôn luôn dang rộng đôi cánh, che chở thật tốt, bảo vệ thật tốt chú chim nhỏ xinh đẹp nhưng yếu ớt, ưa nuông chiều này.

Quân Thư Ảnh cầm lấy hai xiên thịt coi như bữa trưa, lại từ trong ngực lấy ra bình sứ trắng, nắm trong tay trầm ngâm một lát mới xoay người đi tìm Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương lúc này đang ngồi trên một vách núi không cao lắm, gió núi mạnh mẽ thổi lên mặt, mang theo từng trận mát mẻ cuối thu.

Thời điểm Quân Thư Ảnh đi tới, hắn không cần quay đầu lại cũng có thể nhận ra tiếng bước chân của y.
Khóe miệng Sở Phi Dương hơi cong lên, cho đến khi Quân Thư Ảnh ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh, đưa tới một xiên thịt nướng, hắn mới quay đầu nhìn y.

“Ta là người bệnh, cho nên ta được nhàn hạ bảy ngày. Nghĩ như vậy, kỳ thực cũng rất mãn nguyện đi.” Sở Phi Dương cười nói.

“Đừng nói nhảm, ăn đi.” Quân Thư Ảnh đưa xiên thịt tới trước mặt Sở Phi Dương.

“Có thịt không có rượu, thật sự là đáng tiếc!” Sở Phi Dương than thở, đưa tay tiếp nhận.

Quân Thư Ảnh cúi đầu trầm mặc một lát mới mở miệng nói: “Phi Dương, sắp đến giờ độc phát, ngày hôm nay sẽ đau đớn hơn hôm qua rất nhiều, ta…” Quân Thư Ảnh mím môi, không nói gì nữa.

Chỉ cần vừa nghĩ tới bộ dạng thê thảm ngày hôm qua của Sở Phi Dương khi phải chịu đựng kịch độc tra tấn, hơn nữa ngày hôm nay sẽ đau đớn hơn gấp bội thì hết thảy ngôn ngữ vào thời khắc này đều vô lực nói ra. Quân Thư Ảnh cũng không muốn an ủi, bởi vì Sở Phi Dương căn bản không cần.

“Ta sẽ bồi bên cạnh ngươi.” Quân Thư Ảnh ôm chặt lấy cổ Sở Phi Dương, trán đặt trên vai hắn, thấp giọng nói.

Sở Phi Dương vòng tay ôm lấy y, xoa nhẹ đỉnh đầu y, môi mỏng có một chút khô nứt cong lên, cười nói: “Ngoan, không cần đau lòng, chúng ta cũng không phải sinh ly tử biệt. Ta nghe nói, trên giang hồ lưu truyền một loại công phu tuyệt đỉnh, nhất định phải dịch cân tẩy tủy, trải qua tra tấn cực hạn trên thân thể mới có thể đại thành. Ngươi cứ coi như ta đang tu luyện công phu đó là được rồi.”

“Nếu như phải tu luyện như vậy thì tuyệt đỉnh võ công cũng là đồ bỏ đi, ta chỉ muốn ngươi không phải chịu khổ.” Quân Thư Ảnh tiếp tục thấp giọng nói. Tựa hồ trong bầu không khí này, lời nói thân mật nhu thuận cũng có thể dễ dàng nói ra.

Sở Phi Dương hôn nhẹ lên tóc y, cười nói: “A, nói ngọt chết mất. Ngươi rõ ràng hiểu ta thích nhất cái gì, nhớ rõ từ nay về sau phải thường xuyên cho ta nếm thử ngọt ngọt như thế này.”

Quân Thư Ảnh không đáp, Sở Phi Dương lắc lắc y, nói: “Đợi lát nữa độc phát, ta cũng không muốn lại bị người khác quây thành một vòng nhìn ta. Ta chỉ cần một mình ngươi bồi bên cạnh là đủ rồi.”

Bởi vì yêu cầu của Sở Phi Dương nên Quân Thư Ảnh cùng với hắn tránh mặt khỏi chỗ đông người, tìm tới một sơn động kín đáo.

Chương 88

Tác giả: Nam Phong Ca

Tới sơn động, Quân Thư Ảnh để Sở Phi Dương ngồi ở một bên rồi tự mình nhặt vài cành củi khô, đốt lên một đống lửa.

Việc cần làm đã làm xong, Quân Thư Ảnh cũng tìm một vị trí để ngồi xuống. Trong khoảnh khắc đó hai người lại nhìn nhau không nói gì, Sở Phi Dương vẫn chỉ mỉm cười nhìn y.

Quân Thư Ảnh có chút không được tự nhiên, trừng mắt nhìn Sở Phi Dương, nói: “Ngươi cười cái gì?” 

“Không có.” Sở Phi Dương quẹt môi, “Ai, ngươi ngồi xa như vậy làm gì? Tới đây!” Hắn vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, muốn Quân Thư Ảnh qua đó ngồi.

Quân Thư Ảnh đứng dậy di chuyển qua đó, mới vừa ngồi xuống, bàn tay đã bị Sở Phi Dương nắm lấy đặt lên đầu gối hắn, sau đó cũng không quên vuốt vẻ lên mu bàn tay y.

Sở Phi Dương cười tủm tỉm nhìn y: “Thư Ảnh a, ngươi có phải đang nghĩ ngợi gì đó hay không? Vi phu đã như vậy, ngươi cảm thấy vi phu còn có thể làm gì ngươi sao? Vi phu nào có cầm thú như vậy!”

Quân Thư Ảnh rút tay về, nói: “Suy nghĩ gì chứ! Ngươi ngậm miệng tiết kiệm khí lực đi.” Y cúi đầu từ trong ngực lấy ra bình sứ trắng chứa máu của Cầm Anh, mở nắp bình, nhìn Sở Phi Dương: “Vật này không biết khi nào dùng thì dược hiệu tốt nhất, ngươi muốn uống trước một chút hay không?”

Sở Phi Dương lắc đầu: “Không phải vạn bất đắc dĩ thì ta không muốn uống thứ này.”

“Ngươi đừng cố chấp nữa, đến lúc nào mới là vạn bất đắc dĩ?” Quân Thư Ảnh bất mãn nói, “Ngươi cảm thấy nếu uống máu này thì ngươi cũng sẽ giống những kẻ vì không chịu được đau đớn dày vò mà khuất phục Vô Cực sơn trang kia sao?”

Quân Thư Ảnh nói đúng, Sở Phi Dương tuy rằng không hẳn là hoàn toàn nghĩ như thế nhưng cũng không thể phản bác, chỉ biết quẹt môi cười.

“Ngươi từ lúc nào thì trở nên cứng nhắc như vậy?” Quân Thư Ảnh nói, “Mục đích của chúng ta không phải là nhanh chóng vượt qua sự tra tấn của độc dược sao? Chỉ cần có thể đạt được mục đích thì bằng thủ đoạn nào cũng không quan trọng. Vả lại thứ này là do Cầm Anh tự nguyện, cũng không phải là chuyện thương thiên hại lý.” Y nói xong liền đưa bình sứ tới trước mặt Sở Phi Dương, “Uống!”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ tiếp nhận, vừa mới đưa tới bên miệng thì động tác của hắn đột nhiên khựng lại.

Quân Thư Ảnh trong nháy mắt thấy hắn như vậy, cảm thấy bất an.

Y cúi người tiến về phía trước: “Phi Dương, ngươi làm sao vậy?” Vừa dứt lời, bàn tay Sở Phi Dương đang nắm bình sứ đột nhiên buông thõng.

Quân Thư Ảnh vội vàng đỡ lấy, lại bị tiếng thở mỗi lúc một nặng nề của Sở Phi Dương làm cho phát hoảng.

Sở Phi Dương nhíu mày, hai mắt nhắm nghiền, trên mặt thoáng cái bị mồ hôi lạnh làm cho ướt đẫm, thân hình cao lớn cũng chầm chậm khom lại, khẽ cuộn người ngã sang một bên.

“Phi Dương, ngươi tỉnh, uống hết cái này đi!” Quân Thư Ảnh quỳ gối bên cạnh hắn, nôn nóng đem bình sứ tiến tới bên miệng Sở Phi Dương.

Thế nhưng trải qua mỗi một lần độc phát mãnh liệt, lúc này so với ngày hôm qua thì rõ ràng nghiêm trọng hơn rất nhiều, trong nháy mắt đã đem thần trí Sở Phi Dương đánh cho thất linh bát lạc, ngay cả một chút thanh tỉnh cũng khó có thể bảo trì. Chẳng qua là với năng lực vốn có, hắn vẫn cắn chặt hàm răng nhẫn nhịn chịu đựng.

Toàn bộ đau đớn của Sở Phi Dương đều bị hắn áp lại trong cổ họng, tiếng rên nhẹ mơ hồ từ trong miệng phát ra khiến Quân Thư Ảnh càng thêm đau lòng.

Quân Thư Ảnh thấy Sở Phi Dương đã hoàn toàn rơi vào hôn mê, căn bản không cách nào tự mình uống giải dược. Y cắn răng, mở nắp bình, mạnh mẽ ngửa đầu rót nửa bình máu vào miệng mình rồi dùng hai tay giữ chặt đầu Sở Phi Dương, nhằm thẳng hướng đôi môi không có chút huyết sắc.
Dịch thể đỏ tươi từ nơi tiếp xúc giữa hai đôi môi chảy vào miệng Sở Phi Dương. Quân Thư Ảnh sợ Sở Phi Dương không nuốt xuống liền gắt gao chặn môi của hắn, vươn đầu lưỡi ra, thâm nhập vào trong miệng Sở Phi Dương, nhất định phải chờ đến khi hắn nuốt xuống giải dược mới chậm rãi rút ra.

Vẫn chưa kịp dựng thẳng người thì gáy lại đột nhiên cảm nhận được một cỗ đại lực. Sở Phi Dương giơ một bàn tay lên, dùng sức áp Quân Thư Ảnh trở lại trước ngực mình.

Không biết Sở Phi Dương là đang thanh tỉnh hay mất kiểm soát, khí lực trên tay cũng không còn chính xác, thoáng một cái đem Quân Thư Ảnh không một chút phòng bị giam giữ chặt chẽ vào trong lòng.

“Phi Dương?” Quân Thư Ảnh ngẩng đầu nhìn hắn nhưng chỉ có thể nhìn thấy hầu kết Sở Phi Dương đang liên tục di dộng, khóe mắt đang nhắm nghiền, lông mi khẽ run.

Tựa hồ máu của Liên Sơn tộc thực sự có hiệu quả, độc phát dữ dội thật không ngờ nhanh chóng đã dịu xuống. Sở Phi Dương tuy rằng còn chưa mở miệng nhưng Quân Thư Ảnh đã có thể cảm nhận được, khối thân thể ấm áp phía dưới lúc trước còn run rẩy lúc này đang dần dần an ổn trở lại.

Quân Thư Ảnh thở hắt ra một hơi, cũng đã bình tĩnh hơn. Cơ thể vẫn đang bị Sở Phi Dương án trụ chặt chẽ, y cũng không giãy giụa mà chỉ nghiêng mặt áp lên khuôn ngực Sở Phi Dương, chờ hắn tỉnh lại.

Thanh âm lép bép phát ra từ đống lửa đang cháy, Quân Thư Ảnh nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn ngọn lửa đang nhảy múa, ánh mắt chậm rãi mơ màng, mi mắt cũng tự giác cảm thấy nặng nề, không bao lâu liền nhắm lại, ngủ thiếp đi.

Không phải là không đủ cảnh giác, chỉ là không khí lúc này rất tốt. Gối lên ngực Sở Phi Dương, thật giống như đã về tới nhà, bên cạnh lại có người kia cho nên Quân Thư Ảnh không tự chủ được mà thả lỏng toàn thân, những ngày qua mỏi mệt liên tiếp ập đến như thủy triều, trong nháy mắt bao phủ lấy y.

Quân Thư Ảnh bị người náo đến tỉnh, lúc ý thức còn chưa rõ ràng y phát hiện bản thân mình từ nằm sấp đã chuyển thành nằm ngửa, trong lòng không khỏi ảo não, lòng cảnh giác của mình cư nhiên đã thấp đến trình độ này? Bị người lật tới lật lui vẫn có thể không tỉnh, rốt cuộc là có bao nhiêu mệt mỏi?

Sở Phi Dương thấy mi mắt y rất nhanh khẽ động mấy cái, biết y đã tỉnh. Hắn một tay chống đầu, một tay cầm cọng cỏ phá rối Quân Thư Ảnh. Hai người đều đã được hắn cởi bỏ phi phong (áo khoác mặc bên ngoài) rộng thùng thình, trong sơn động được lửa hồng sưởi ấm, lúc này thật sự là rất dễ chịu.

Quân Thư Ảnh đưa tay gạt ra cọng cỏ đang cố tình trêu trọc, y nhíu mày mở mắt, thấy Sở Phi Dương cũng đang cúi đầu nhìn mình.

Sở Phi Dương cười cười, không nói chuyện, sau đó lại cúi đầu, hôn lên đôi môi Quân Thư Ảnh.

Nếu chỉ là hôn môi, Quân Thư Ảnh sẽ không một chút ý kiến, y thích cảm giác thân mật cùng với Sở Phi Dương.Nhưng một bàn tay cư nhiên không chút khách khí mà kéo y kết (nút buộc, thắt) trên y phục y ra, chui qua cổ áo, nghênh ngang tấn công trọng điểm, tại nơi mềm mại mẫn cảm kia bắt đầu cần mẫn trêu đùa, thật sự là khiến Quân Thư Ảnh muốn nhẫn cũng không thể nhẫn.

Quân Thư Ảnh không thể nhịn được nữa ngồi thẳng dậy, xiêm y trước ngực hở một nửa càng làm y thẹn quá hoá giận, trong khi bàn tay kia cư nhiên không biết chừng mực vẫn còn quấy nhiễu, thậm chí cách thức càng lúc càng khó chấp nhận hơn.

Quân Thư Ảnh nắm chặt lấy bàn tay Sở Phi Dương còn đang làm loạn, giận giữ nhìn Sở Phi Dương: “Ngươi chẳng đã nói ngươi không phải cầm thú sao?”

Sở Phi Dương bày ra vẻ mặt hết sức vô tội: “Ta nếu là đối với người khác làm như vậy mới gọi là cầm thú. Ngươi là người của ta, đây là ta đang đòi hỏi, sao lại nói ta cầm thú?”

“Ngươi! Không thể nói lý lẽ!” Quân Thư Ảnh tức giận, mặt đỏ bừng bừng nhìn hắn.

Sở Phi Dương lại áp người tới, rõ ràng cho thấy biểu hiện đòi hỏi.

Thực sự trong đầu hắn không hề có ý niệm đó, nhưng chứng kiến Quân Thư Ảnh ngủ say trong lòng hắn đang từ giữa mê man tỉnh lại, bộ dạng yên bình mỹ hảo như vậy, trên khóe môi còn dính lại một chút màu đỏ càng mỹ lệ động lòng người, khiến cho dục vọng nín nhịn lâu ngày bắt đầu thức tỉnh.

Chỉ là còn đang ở bên ngoài hành sự, nếu không ở phương diện này Sở Phi Dương từ trước đến nay không bao giờ tự ủy khuất chính mình.

“Hảo bảo bối, thưởng vi phu một cái vui vẻ đi.” Sở Phi Dương cười đòi hỏi, đưa tay kéo đai lưng Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh bị hắn bức đến góc tường, chỉ có thể giơ một chân lên chặn trước ngực Sở Phi Dương, lúc mới phát hiện chẳng biết lúc nào thậm chí ngay cả giày cũng đã bị cởi bỏ.

Ánh lửa bập bùng chiếu rọi khiến sắc mặt của y càng đỏ hơn: “Không được, ngươi chớ xằng bậy. Ngươi vừa mới trải qua độc phát, ít nhất sáu ngày sau phải kiềm chế. Thời gian này ngươi không lo nghỉ ngơi còn muốn loạn thất bát tao cái gì!”

Vô luận Sở Phi Dương náo như thế nào, Quân Thư Ảnh lúc này vẫn cương quyết không thỏa hiệp. Sự tình liên quan đến thân thể Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh tuyệt đối không dám đem ra làm trò đùa.

Sở Phi Dương bất đắc dĩ buông tha, cũng không thể cương ngạnh.

“Thật không cho?”

Quân Thư Ảnh mím môi, nhưng chỉ cau mày nhìn hắn.

“Vậy được rồi, ta cho ngươi kí sổ, sau này trở về sẽ tính nợ.” Sở Phi Dương ngồi xếp bằng trên phi phong, ngửa đầu làm ra một động tác độ lượng.

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy người này thái độ rất có thể chọc điên người khác, nhưng y phải cố gắng kiềm chế, tựa hồ cũng không biết phản bác hắn như thế nào, chỉ có thể bực mình gật đầu.

Hai người ngồi xếp bằng trên phi phong mắt to mắt nhỏ trừng nhau một lát, Sở Phi Dương vươn tay kéo Quân Thư Ảnh qua: “Chúng ta trở về đi, sắc trời cũng sắp tối.”

Quân Thư Ảnh gật đầu, cúi người mặc lại y phục đã bị Sở Phi Dương loạn bậy. Sở Phi Dương dập lửa, nhận lấy phi phong, phủi phủi bụi đất rồi mặc lại trên người.

Chương 89

Tác giả: Nam Phong Ca

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh quay lại nơi mọi người hạ trại dừng chân, Thanh Lang nhìn thấy hai người, nhướn mày: “Độc lại phát tác?”

Sở Phi Dương gật đầu, đi đến ngồi xuống cạnh đống lửa.

Thanh Lang lại nhìn Quân Thư Ảnh, cười nói: “Hai người các ngươi vô thanh vô tức tránh mặt chúng ta, hại mọi người lo lắng một trận.”

“Không nhìn ra ngươi có gì lo lắng.” Quân Thư Ảnh thản nhiên đáp lời.

“Chẳng lẽ muốn bản giáo chủ khóc trước mặt ngươi sao?” Thanh Lang nói, “Ta nói, Sở huynh độc phát thì độc phát đi, cớ sao còn phải biến y phục Thư Ảnh trở nên lộn xộn như vậy?”

Quân Thư Ảnh theo bản năng cúi đầu nhìn xiêm y của mình. Vừa rồi vội vàng sửa sang lại, khó tránh khỏi có gì đó không chỉnh tề.

Bất quá nhìn hết một lượt, xiêm y trên người hết sức ngay ngắn, nào có cái gì lộn xộn?

Ngẩng đầu lên, lại thấy Thanh Lang cười cười không mang hảo ý. Quân Thư Ảnh biết đây là Thanh Lang đang diễn trò, dứt khoát quay mặt đi không thèm để ý.

Sở Phi Dương thần tình mệt mỏi, đi tới đống lửa châm thêm một cành củi: “Thanh huynh, huynh đừng trêu chọc Thư Ảnh. Rảnh rỗi thì kiếm việc để làm, ta thấy huynh quá nhàn hạ rồi.”

“Còn dám nói ta, huynh không nhàn rỗi sao?”

“Ta là đang bị thương.”

Thanh Lang nhìn Sở Phi Dương, trong đầu đem sự việc chắp nối. Đây là bởi vì chuyện muốn làm nhưng chưa được thỏa nguyện hay sao? Nam nhân chưa thỏa mãn dục vọng chính là không thể dùng lý lẽ để nói chuyện như vậy sao?

“Bản giáo chủ rất hiểu, ngươi đang thương tiếc người khác, bản giáo chủ sẽ không chấp nhặt với ngươi.” Thanh Lang đứng dậy phẩy tay áo bỏ đi.

Sở Lân ôm một bọc hoa quả chạy tới, đặt trước mặt Quân Thư Ảnh: “Phụ thân, a cha, đây là ta cùng Kỳ nhi và A Tĩnh hái được, đã rửa sạch sẽ. Hai người ăn đi.”

Quân Thư Ảnh cầm lên một quả tử, ngẩng đầu hỏi: “Ca ca của ngươi đâu?”

“Đang ở chỗ Cao thúc thúc và Yến thúc thúc hỗ trợ bọn họ.”

Sở Phi Dương ngẩng đầu nhìn sắc trời, minh nguyệt đang bị che khuất bởi đám mây rất dày. Sau khi từ trong sơn động đi ra, suốt cả một đoạn đường, hắn luôn cảm thấy trong lòng có một chút bất an.
Sở Phi Dương nói: “Lân nhi, ngươi đi nói Tín thúc thúc tăng cường cảnh giới xung quanh, ngàn vạn lần không thể để phát sinh sự việc bất ngờ.”

Sở Lân đáp ứng, rất nhanh chạy đi.

Quân Thư Ảnh nắn nắn quả tử trong tay, đưa tới trước mặt Sở Phi Dương: “Sao vậy? Ngươi phát giác cái gì sao?”

Sở Phi Dương lắc đầu: “Là một chút trực giác, chỉ mong do ta suy nghĩ nhiều.”

Mọi người hôm nay vừa mới chạy khỏi Vô Cực sơn trang, đến được nơi nay tương đối an toàn, khó tránh khỏi sẽ buông lỏng cảnh giác, Sở Phi Dương chỉ hy vọng mấy ngày tới sẽ không có sóng gió, suôn sẻ trôi qua.

Thế nhưng trời không chiều lòng người. Lúc nửa đêm, tại nơi đóng quân đột nhiên phát sinh rối loạn. Tất cả mọi người vốn ngủ không sâu, một trận náo loạn này liền khiến bọn họ tỉnh giấc.

Mấy người Sở Phi Dương vừa đi ra ngoài đã thấy, là A Doanh của Liên Sơn tộc. Nàng một thân một mình tìm đến, lúc này toàn thân chật vật bị mấy người vây quanh. Cương đao chỉ vào, dưới ánh đuốc soi rọi vẫn không ngừng run rẩy.

“A Doanh, ngươi tại sao tới đây? Trong sơn trang có chuyện gì sao?” Sở Phi Dương rảo bước đi tới hỏi.

A Doanh run rẩy đôi môi, không biết là bởi lạnh hay sợ, cố lấy dũng khí, mở miệng nói: “Sở đại hiệp, Thánh Cô muốn giết ba vị trưởng lão, ta… ta không biết ai còn có khả năng cứu bọn họ…”

“Cái gì?” Tín Vân Thâm nói, “Nàng ta tại sao lại muốn làm việc đó? Ba lão nhân kia nào khác người đã chết, nàng làm chuyện vô ích là muốn nhằm mục đích gì?”

Quân Thư Ảnh hồ nghi nhìn A Doanh yếu ớt, lạnh giọng nói: “Nơi này cách Vô Cực sơn trang khá xa, ngươi không biết khinh công, ngươi làm như thế nào tới được đây? Thủ vệ Vô Cực sơn trang canh phòng nghiêm ngặt, ngươi làm cách nào trốn ra ngoài?”A Doanh bị y làm khó dễ, có vẻ càng thêm sợ hãi, rõ ràng chưa bao giờ phải trải qua những việc như vậy, vẫn như trước cố gắng lấy dũng khí để trả lời: “Ta… Ta cưỡi ngựa tới. Trong Vô Cực sơn trang hiện tại rất loạn, trang chủ không thấy tung tích, Thánh Cô căn bản không có tâm tư quản. Đại khái nàng thấy chúng ta nhu nhược vô năng, căn bản không đem Liên Sơn tộc nhân để vào mắt. Cầm Anh bị độc dược cắn phá, cơ thể không tốt, ta luôn bồi cạnh hắn. Ta lúc này ra ngoài, hắn hiện tại chính là một thân một mình ở lại đó…” Nàng nói xong lại mím môi, ánh mắt lo lắng.

Tín Vân Thâm nói: “Quân đại ca, những lời nàng nói là thật. Thời điểm chúng ta rút khỏi Vô Cực sơn trang, vốn định mang theo Cầm Anh nhưng độc thương của hắn quá nặng không có biện pháp đưa hắn đi, chỉ có thể đem hắn giấu đi, để A Doanh ở lại chiếu cố hắn.”

“Vậy bây giờ phải làm sao?” Cao Phóng lên tiếng, “Ba vị trưởng lão như người đã chết, một chút uy hiếp cũng không có. Thánh Cô hiện tại muốn giết họ, khẳng định là có mưu đồ.”

Sở Phi Dương suy nghĩ một chút, phân phó: “Ta cùng với Thanh Lang, Thư Ảnh sẽ quay lại đó, Vân Thâm, ngươi cùng với những người khác ở lại chờ chúng ta trở về.”

“Không được, Đại sư huynh, huynh trong người trúng độc, như thế nào còn muốn quay lại Vô Cực sơn trang?” Tín Vân Thâm nắm chặt Sở Phi Dương, “Mỗi lần Thánh Cô kia ngâm xướng huynh sẽ khó chịu, như vậy còn có thể cứu người sao? Vẫn là huynh nên ở lại, ta đi.”

“Vậy để Vượng Tài đi theo.” Sở Phi Dương nói, “Có Thanh Lang và Thư Ảnh cùng đi, cho dù có gì phát sinh ngoài dự liệu ta cũng dễ dàng thoát thân. Nơi này hai ba trăm người, ngươi muốn bọn họ dựa vào một người thân mang bệnh trạng như ta sao? Ngoan, nghe lời Đại sư huynh, ngươi bảo vệ tốt nơi này, ta sợ Vô Cực sơn trang sẽ còn có hành động khác.”

Sở Phi Dương từng câu từng chữ hợp lý. Tín Vân Thâm biết không thể hành động theo cảm tính, mặc dù lo lắng nhưng cũng chỉ biết để Sở Phi Dương đi.

Sau khi Tín Vân Thâm dẫn theo A Doanh trở lại doanh địa, Quân Thư Ảnh liền kéo lấy cổ tay Sở Phi Dương: “Chỉ là cứu mấy lão nhân, ta và Thanh Lang đi là được rồi. Ngươi náo nhiệt cái gì? Thánh Cô kia, nàng ta… một lòng muốn có được ngươi.” Quân Thư Ảnh cơ hồ nghiến răng nghiến lợi nói, “Nàng làm ra việc này, rõ ràng là muốn ngươi cắn câu.”

“Ta biết.” Sở Phi Dương thở dài nói.

“Biết mà ngươi còn muốn đi?” Quân Thư Ảnh trừng mắt nhìn hắn.

Sở Phi Dương sờ sờ khuôn mặt y: “Ta không muốn khoanh tay chờ chết. Cho đến khi thụ thần được phục sinh thì chúng ta không thể động vào nàng. Đây mới là chiêu thứ nhất của nàng, sau này ai biết nàng còn có bao nhiêu hậu chiêu, nếu ta chỉ trốn tránh thì sẽ rất bị động. Ngược lại ta muốn xem, Thánh Cô rốt cuộc là có mưu đồ gì?”

“Mê hồn dược.” Quân Thư Ảnh hừ nói, “Nàng không phải muốn mê hoặc trái tim Sở đại hiệp ngươi nhất sao? Từ trước đến nay chưa từng thấy kẻ nào đáng căm ghét như thế.”

Sở Phi Dương khẽ cười, nói: “Tiếc là nàng tìm nhầm chỗ. Trái tim của ta đã sớm không còn trên người ta nữa rồi.”

Thanh Lang sau khi phân phó mọi chuyện ổn thỏa, từ phía sau đi tới, nghe được một câu này khiến y không thể không mở miệng: “Được rồi, ngươi đừng ở chỗ này mà khua môi múa mép, chúng ta nhanh đi thôi, tốt nhất trước khi trời sáng phải quay về ngủ một giấc mới được.”

Ba người lập tức lên đường, sau một canh giờ vận khởi khinh công đã tới được địa phận Vô Cực sơn trang.

Ở nơi này, cho dù là nửa đêm nhưng trong sơn trang tuyệt nhiên không yên tĩnh. Bên trong bức tường đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào, hoàn toàn không chỉnh tề như lúc trước có Vô Cực trang chủ chủ trì.

Chương 90

Tác giả: Nam Phong Ca

Màn lụa đỏ thắm, noãn hương thơm ngát.

Thánh Cô ngồi trước gương đồng, diện vô biểu tình nhìn dung nhan như hoa được phản chiếu trên mặt gương.

Ngọc nhi ở phía sau lưng, cầm lấy một cây trâm cài vào giữa búi tóc nàng.

“Tỷ tỷ, Ngọc nhi không rõ, tỷ tỷ hiện tại vì sao phải động tới mấy lão gia hỏa kia?” Ngọc nhi nhịn không được mở miệng hỏi, “Tỷ tỷ cùng với Trình Tuyết Tường không phải đã thỏa thuận rồi sao? Tỷ cứu Liên Sơn tộc nhân, hắn giúp tỷ đoạt lại Vô Cực sơn trang. Bây giờ tỷ muốn giết trưởng lão Liên Sơn tộc, chẳng phải sẽ khiến mọi chuyện thêm rắc rối sao?”

Thánh Cô cười lạnh một tiếng: “Ngọc nhi, muội quá ngây thơ rồi. Muội cho rằng Trình Tuyết Tường là thật lòng thật dạ định ước với ta sao?”

“Cái gì? Chẳng lẽ hắn định lừa gạt tỷ tỷ?” Ngọc nhi cả giận nói, “Vậy tại sao mỗi ngày tỷ còn dùng máu của mình tưới lên gốc thụ thần kia?”

“Hắn có gạt ta hay không cũng không sao cả.” Hai tay Thánh Cô vuốt ve lược gỗ trong tay, “Dù sao hắn cũng hết giá trị lợi dụng rồi.”

“Tỷ tỷ rốt cuộc suy nghĩ muốn làm cái gì?” Ngọc nhi khó hiểu hỏi.

“Ngọc nhi ngốc, tỷ tỷ muốn làm cái gì, muội không cần biết.” Thánh Cô đứng dậy, “Thời cơ đến rồi, chúng ta ra ngoài thôi.”

Ngọc nhi gật đầu, đi theo Thánh Cô bước qua cánh cửa sơn màu đỏ son.

Cửa vừa mở ra, tiếng huyên náo cùng với sức nóng của hỏa quang vốn được ngăn cách bên ngoài lúc này đồng thời truyền đến.

Mọi người từ sớm đã đứng bên ngoài chờ đợi, vừa thấy Thánh Cô xuất hiện lập tức không ai bảo ai nhất tề quỳ xuống, thi hành đại lễ.

Thánh Cô ngửa đầu nhìn mộc thai sớm đã được chuẩn bị tốt ở chính giữa viện tử, trên đó đang trói ba vị trưởng lão Liên Sơn tộc thân hình gầy gò.

Thánh Cô xuyên qua mọi người, trực tiếp đi tới mộc thai, ánh mắt lạnh lùng quét qua ba vị trưởng lão, sau đó kéo lấy một vị. Nàng tự cắn ngón tay của mình, nhỏ xuống mấy giọt máu cho vị trưởng lão kia uống, sau đó đặt lòng bàn tay lên đỉnh đầu của lão, bắt đầu vận khí phát lực.

Ngọc nhi vẫn như trước đi bên cạnh Thánh Cô, trong sân những người khác tự giác xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, Tứ Phương trại dân và võ lâm nhân sĩ đầu nhập Vô Cực sơn trang đứng thành hai nhóm riêng biệt. Mọi người đều cúi đầu, chỉ chờ Thánh Cô phân phó. Nếu nhìn kỹ lại, rõ ràng có mấy kẻ võ lâm nhân sĩ sắc mặt tiều tụy thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn về phía ba vị trưởng lão Liên sơn tộc, trong mắt lộ ra vài nét hết sức thèm thuồng.

Máu của Liên Sơn tộc nhân đã có thể mang đến khoái hoạt giống như tiên cảnh, vậy không biết máu của mấy lão gia hỏa này sẽ có mùi vị như thế nào?

Qua một nén hương, vị trưởng lão dưới tay Thánh Cô đã có một chút dấu hiệu thức tỉnh, hai cánh tay mềm nhũn thỉnh thoảng co rút.Thánh Cô buông trưởng lão kia ra, lạnh giọng phân phó đệ tử Vô Cực sơn trang chạy tới trói lão trở lại.

Một chậu nước lạnh giội lên đầu, thân thể lão nhân khẽ run lên, rốt cuộc đã bắt đầu lấy lại được tri giác.

Tựa hồ như vậy còn chưa đủ, Thánh Cô đứng ở một bên quan sát, ra lệnh cho mấy tên đệ tử tiếp tục dùng hết mọi thủ đoạn cho đến khi trưởng lão kia tỉnh lại mới thôi,.

Chậu nước lạnh thứ ba giội xuống, trưởng lão rốt cuộc không chịu nổi kích thích, đã khôi phục thần trí.

“Trưởng lão, ngài còn nhớ rõ ta không?” Thánh Cô tiến lên phía trước, khóe miệng lộ ra một nét có thể gọi là tươi cười ôn hòa.

Trưởng lão kia bị độc huyết và nội lực mạnh mẽ xâm chiếm, lại bị nước lạnh thấu xương luân phiên kích thích, bởi vậy mới có thể duy trì được một tia thanh tỉnh, lúc này từ đầu đến chân đều cảm thấy đau đớn vô cùng.

Lão kiên cường mở to đôi mắt vàng đục nhìn Thánh Cô. Tựa hồ mới chỉ liếc mắt một cái đã tiêu hao toàn bộ khí lực, lão lại tiếp tục rủ mí mắt xuống, giật giật đôi môi: “Ngươi là… tiểu nữ hài kia.”

“Trưởng lão trí nhớ thật tốt.” Thánh Cô tiếp tục cười nói, “Đúng lúc ta có một vấn đề muốn trưởng lão giải đáp, bởi vậy mới thức tỉnh trưởng lão, quấy rầy trưởng lão thanh tịnh. Chỉ cần trưởng lão hảo hảo trả lời vấn đề của ta, ta nhất định sẽ đối xử tử tế với trưởng lão, còn hoàn lại cho trưởng lão một cái thanh tịnh.”

Trưởng lão cúi thấp đầu, động cũng không động nhưng Thánh Cô biết lão hoàn toàn thanh tỉnh, nghe được lời nàng nói.

Thánh Cô tiến lại gần, thanh âm mang theo một chút lạnh lẽo: “Thánh tử Liên Sơn tộc… rốt cuộc là ai?”Trưởng lão thân thể khẽ động, chậm rãi ngước hai mắt lên: “Các ngươi… vẫn chưa tìm được hắn? Cảm tạ thiên thần…”

“Trưởng lão, ngài tuổi tác đã cao, cần gì phải tự làm khó dễ mình?” Thánh Cô nói, “Ta chỉ cần biết Thánh tử là ai, ta tin rằng trưởng lão cũng không hy vọng ta sẽ đem Liên Sơn tộc nhân từng người bắt tới đánh đập tra hỏi đi.”

“Bọn họ không biết…” Trưởng lão thấp giọng giải thích, “Kỳ thực… ta cũng không biết, Thánh tử là do thụ thần lựa chọn, các ngươi đã đem thụ thần hủy đi, chỉ bằng mắt thường, không ai có thể nhận biết Thánh tử thông thiên tài năng rốt cuộc là người nào.”

“Nếu đúng là như vậy thì trưởng lão cũng trở thành kẻ vô dụng rồi.” Thanh âm của Thánh Cô lạnh xuống, “Vô Cực sơn trang chưa bao giờ nuôi dưỡng phế nhân.”

Thánh Cô vừa dứt lời, phía sau đột nhiên truyền đến một cỗ lương phong ám lực. Nàng mạnh mẽ nghiêng người tránh được, quay đầu nhìn lại, là Trình Tuyết Tường tay cầm Ảnh Nhẫn, đang chĩa mũi kiếm sáng loáng về phía nàng.

“Thánh Cô, ước định của chúng ta cũng không bao hàm điều này.” Trình Tuyết Tường diện vô biểu tình nói, kiếm trong tay vững vàng chỉ vào Thánh Cô, giống như chỉ cần nàng hơi có dị động kiếm của hắn lập tức có thể trong nháy mắt phong kín tất cả đường lui của nàng.

“Nếu đã không bao hàm, Trình minh chủ cần gì phải xen vào việc của người khác.” Thánh Cô hừ lạnh một tiếng, “Ngươi hiện tại xen vào việc của người khác, cũng đừng trách ta không cẩn thận đem mầm non của tiểu thụ kia giết chết. Đến lúc đó, toàn bộ Liên Sơn tộc nhân không được cứu trị, độc phát thân vong thì đó chính là lỗi của Trình minh chủ ngươi.”

“Ngươi!” Trình Tuyết Tường giận giữ trừng mắt nhìn nàng.

Thánh Cô biết Trình Tuyết Tường có điều kiêng dè bởi vậy càng yên tâm hơn. Nàng mặc cho Ảnh Nhẫn đang chỉ vào mình, Trình Tuyết Tường căn bản không có khả năng xuống tay giết nàng, không phải chỉ có nàng mới có thể cứu sống thụ thần kia sao?

Thánh Cô vung tay lên, lạnh giọng hướng về phía đệ tử Vô Cực sơn trang phân phó: “Giết chết lão đầu này, nhớ phải lấy máu, thưởng cho thuộc hạ trung thành tận tâm của ta.”

Trong đám người lập tức bạo phát tiếng hô cảm kích. Hai mắt Trình Tuyết Tường trợn to, nhìn tên đệ tử kia đang giơ cương đao lên, muốn chém xuống người trưởng lão.

Không muốn tiếp tục cùng Thánh Cô giằng co, Trình Tuyết Tường di chuyển cước bộ, một kiếm ngăn tên đệ tử Vô Cực sơn trang kia lại.

Nhưng chung quy hắn vẫn có chút kiêng dè, không thể hạ sát thủ. Thánh Cô vẫn một mực đứng nguyên tại chỗ, mắt lạnh nhìn Trình Tuyết Tường có chút chật vật che chắn trước người trưởng lão, cố gắng cứu vãn tính mạng của vị trưởng lão giữa đám người đang vây công.

Trên đời này vì sao luôn có người như thế, vì tính mạng của người khác mà giao tranh?

Thụ thần cần phải có năng lực của Thánh Cô mới có thể phục sinh, chỉ cần một điểm này đã có thể gần như chế trụ thủ cước của Trình Tuyết Tường. Giết không thể giết, trốn không thể trốn, cứ như vậy dây dưa chỉ sợ mấy vị trưởng lão cũng khó thoát khỏi cái chết.

Trình Tuyết Tường đang khổ não không biết phải làm sao để thoát thân thì từ bên ngoài bỗng nhiên xuất hiện hai đạo hắc ảnh, giống như hai cơn gió nhẹ, trong chớp mắt lướt qua đình viện, phi thẳng tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau