DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 81 - Chương 85

Chương 81

Tác giả: Nam Phong Ca

Hoàn toàn không cần dùng đến hai mắt, mặc dù trên y sam là khí lạnh đêm thu, nhưng cái ôm này cùng với nhiệt độ cơ thể đều rất quen thuộc, thậm chí mỗi một hơi thở cũng mang theo nhiệt khí ấm áp của người kia.

Quân Thư Ảnh thở hắt ra, nhắm hai mắt lại, vòng tay ôm lên tấm lưng của hắn.

“Ai cho phép ngươi tùy tiện hành sự?” Sở Phi Dương cắn răng nói, “Vạn nhất trong sơn động ẩn giấu hung hiểm thì phải làm sao? Ngươi cũng quá không cẩn thận!”

Quân Thư Ảnh còn chưa kịp xúc động bởi cảm giác thỏa mãn mà ôn nhu kia mang lại, nhất là vừa mới từ trong sơn động phong bế hắc ám đi ra thì loại cảm giác này lại càng nồng đậm, vậy mà người này lại không hề màng đến, muốn thuyết giáo y.

Quân Thư Ảnh không vui đẩy Sở Phi Dương ra, nói: “Ngươi tại sao lại dong dài như vậy, ta đều có mục đích.”

“Ngươi!” Sở Phi Dương trưng ra vẻ mặt không kiên nhẫn, nhớ lại vừa rồi đứng trước sơn động bị phong bế mà lo lắng, thúc thủ vô sách, lúc này hận không thể dùng thước gõ vào lòng bàn tay y.

Thanh Lang và Trình Tuyết Tường một trước một sau từ trong sơn động đi ra, Yến Kỳ sớm đã dắt theo Vượng Tài chờ ở ngoài, Vượng Tài nhìn thấy Thanh Lang, nhanh như chớp chạy tới, ở bên chân y lắc đầu vẫy đuôi. Yến Kỳ cương trực đứng yên tại chỗ, đôi mắt sáng ngời cư nhiên bắt đầu ngấn nước.

Lúc trước hắn cùng với Sở Phi Dương và Tín Vân Thâm đến sơn động, tất cả mọi người rõ ràng thúc thủ vô sách, ngay cả Sở Phi Dương cũng khó khăn che giấu vẻ lo lắng. Yến Kỳ tự biết giúp không được gì nên đành ngoan ngoãn đứng ở một bên không gây thêm phiền phức.

Những người khác đều bận rộn, chỉ có Vượng Tài bồi bên cạnh hắn, lo lắng cùng sợ hãi cũng chỉ có thể tự mình cắn rứt trong lòng. Lúc này nhìn thấy Thanh Lang, cảm xúc mới có dịp được trào ra, toàn bộ ủy khuất lúc này mới có người tiếp nhận và bao dung.

Thanh Lang thở dài một hơi, đi tới kéo Yến Kỳ ôm vào trong ngực, dùng tay che mắt hắn, nhẹ nhàng gạt đi giọt nước mắt đang muốn rơi ra mà cũng khó khăn, rồi lại dùng ngón tay tinh tế lau đi vệt nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt trắng trẻo, sau đó mới đem khuôn mặt ấy đặt vào ngực mình.

“Bao nhiêu tuổi rồi, gặp một chút sự tình như vậy mà cũng khóc?” Thanh Lang dỗ dành.

Cảm xúc chính là thứ khó hiểu, thời điểm không ai để ý, con người ta có thể tự mình kiên cường. Còn khi có người ở bênh cạnh, ngược lại vô số ủy khuất sẽ thay nhau chực trào ra.

Yến Kỳ nằm gọn trong lòng Thanh Lang, lại ngăn không được trông thấy mà thèm.

Trình Tuyết Tường đứng ở một bên, tự mình phủi phủi bụi bặm bám trên y phục rồi lại đứng ở đó nhìn những người khác.

Tín Vân Thâm nhìn trái nhìn phải, tựa hồ cũng không có việc gì, liền tiến đến trước mặt Trình Tuyết Tường, đưa cho hắn một bầu nước, nói: “Bên trong không xảy ra chuyện gì chứ? Các huynh ở trong đó mệt nhọc lâu như vậy, trong khi chúng ta ở bên ngoài một chút biện pháp cũng không có. Nếu các huynh còn chưa ra, chỉ sợ phải dùng thượng hoả dược, làm nổ tung cự thạch này.”

Trình Tuyết Tường uống nước xong, nói: “Rất lâu sao? Chúng ta ngược lại không cảm thấy. Bất quá bên trong đúng là có bí mật, dựa vào đó thì độc trên người Liên Sơn tộc nhân và Sở huynh có thể giải.”
“Nga?! Như thế nào?” Tín Vân Thâm hai mắt sáng lên.

“Việc này nói khó cũng không khó mà nói đơn giản cũng không phải đơn giản.” Trình Tuyết Tường nói, “Chúng ta trở về rồi từ từ nói.”

Tín Vân Thâm cùng với Trình Tuyết Tường đi trước dẫn đường, một nhóm đệ tử Võ Lâm minh được phân phó ở lạid trông chừng sơn động, còn những người khác cùng theo bọn họ trở về sơn trang.

Vừa về đến nơi, mọi người liền trở về phòng của Tín Vân Thâm. Quân Thư Ảnh đem sự tình về những bức bích họa bên trong sơn động kể lại một lần, xong lại nhìn Sở Phi Dương nói: “Thể chất Liên Sơn tộc nhân quá đặc biệt, lấy máu của bọn họ làm ra độc đương nhiên cũng không thể tầm thường. Cao Phóng từ đầu đến cuối không được chứng kiến. Cho đến bây giờ, đây đại khái là biện pháp giải độc duy nhất.”

Tín Vân Thâm thở dài nói: “Theo như những bức bích họa đó thì muốn cứu sống được gốc thụ thần kia thì phải lấy máu Thánh Cô tưới lên và dùng tiếng ca của nàng dẫn đạo, đây mới là điểm mấu chốt, phải giải quyết như thế nào?”

“Tạm thời vẫn chưa nghĩ ra.” Quân Thư Ảnh ngồi trở lại bên cạnh Sở Phi Dương, “Nhưng sự tình đã đạt tới bước này rồi, nhất định sẽ có biện pháp.”

Trình Tuyết Tường nói: “Mặc dù ngay cả sơn tộc trưởng lão đã dùng cơ quan để bảo vệ phương pháp giải độc, không để Vô Cực sơn trang biết được bí mật này nhưng theo lời Thanh huynh nói thì cơ quan kia… có chút đơn giản đến khờ khạo. Chúng ta muốn cẩn thận thì phải xác nhận, Thánh Cô thực sự có biết chuyện này hay không? Nếu như nàng hiện tại nàng vẫn chưa biết thì tuyệt đối không thể để nàng biết được. Thánh Cô tâm tư xảo quyệt, thủ đoạn lại cay độc, không thể để nàng nắm được điểm yếu.”

“Trình huynh nói không sai, chuyện này muốn thành công chỉ có thể dựa vào lừa gạt. Vậy chuyện tra vấn Thánh Cô nhân tiện giao cho Trình minh chủ đi.” Thanh Lang đứng dậy, vặn vẹo sống lưng, “Tại hạ còn có việc, xin lui trước.”

Nghị sự xong xuôi, mọi người tự giác ly khai. Vừa về tới phòng, Quân Thư Ảnh lại lục lọi khắp nơi.

Sở Phi Dương đứng ở phía sau y, hỏi: “Thư Ảnh, ngươi tìm cái gì?”
“Bình sứ trắng chứa máu của Liên Sơn tộc kia đâu?” Quân Thư Ảnh có chút vội vàng bới trong đống y phục.

“Ta cất đi rồi.” Sở Phi Dương nói, từ phía sau túm lấy hông y kéo đến ghế ngồi, “Chớ vội mò mẫm, tối nay thực mệt, lại đây ngồi với ta một lát.”

Quân Thư Ảnh nói: “Chuyện này phỏng chừng còn sẽ phải hao tâm tổn trí, thời điểm ngươi tiếp tục bị độc phát, còn phải dựa vào thứ đó để giảm bớt đau đớn. Ngươi đừng có mà coi thường.”

Sở Phi Dương thở dài nói: “Ta thật sự không muốn dựa vào máu của người khác để cứu mạng.”

“Cứng đầu.” Quân Thư Ảnh xem thường nói, “Chẳng lẽ ngươi muốn nghe Thánh Cô kia ngâm xướng để cứu mạng?”

“Ngươi biết rõ ta không có ý đó.” Sở Phi Dương cười nói, “Ta nghe lời ngươi, chờ đến khi ta đau đến không nhịn được, nhất định sẽ uống.”

Quân Thư Ảnh nhìn thấy sắc mặt và đôi môi của hắn tái nhợt, bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Sáng sớm hôm sau, Trình Tuyết Tường lại gọi mọi người đến, nói: “Ta tối hôm qua trở lại địa lao thử thăm dò, Thánh Cô hoàn toàn không biết công hiệu giải độc của thụ thần. Nàng chỉ biết thụ thần từng có điểm khác biệt, nhưng từ khi Vô Cực trang chủ đem tâm thụ thần lấy xuông cho nàng ăn thì thụ thần cũng đã trở thành một gốc cây bình thường.”

Cao Phóng buột miệng nói: “Đúng vậy, ta đã nhìn qua thụ thần. Cảm thấy Vô Cực sơn trang đối với nơi đó không bỏ công sức gì, hẳn là không coi trọng.”

“Nếu nói như vậy, mọi việc coi như suôn sẻ.” Thanh Lang gãi cằm nói, “Chỉ cần tìm cách lừa gạt nha đầu kia, cứu được thụ thần sẽ là đại hoan hỉ.”

Y nói xong, ánh mắt lại liếc nhìn về phía Sở Phi Dương.

Mấy người khác cũng thuận theo ánh mắt của y, cùng nhìn Sở Phi Dương.

Vẫn một mực đãng trí nâng chén trà trong tay, Sở Phi Dương quay lại nhìn mọi người, nhíu mày nói: “Sao lại nhìn ta?”

Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương rồi lại nhìn Thanh Lang, môi mỏng mím chặt, một lát sau mới nói: “Thanh Lang, ta biết ngươi ám chỉ cái gì, nhưng việc này… không được. Nhất định còn có biện pháp khác.”

Sở Phi Dương ngay cả việc nghe Thánh Cô ngâm xướng để làm dịu đau đớn cũng không muốn, huống chi là những việc khác.

Có một số người trời sinh không thích cúi đầu làm kẻ nhỏ bé, mặc dù là giả bộ cũng không. Hắn chỉ ưa thích đứng ở chỗ cao nhất, đưa mắt nhìn phàm trần

Chương 82

Tác giả: Nam Phong Ca

Ban đêm, bầu trời không trăng không sao.

Một đạo bóng dáng phía bên ngoài địa lao chớp qua. Tiếng thở nhỏ đến nỗi không thể nghe thấy tiêu thất vào trong không trung, người nọ khom lưng lách qua cánh cửa sắt thấp bé. Đèn đuốc trong lao phòng in bóng bóng dáng đang nhấp nhô trên vách tường, qua mỗi một cây đuốc bóng người vừa kéo dài ra lập tức ngắn lại, thẳng hướng nơi sâu nhất của địa lao mà chạy.

Sáng sớm hôm sau, Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh bị một trận tiếng động huyên náo hỗn loạn làm cho tỉnh giấc. Hai người cảnh giác cực cao, trong nháy mắt đã từ trên giường trở mình nhảy xuống, hai mắt thanh tỉnh, y sam bất loạn, trên khuôn mặt nhìn không ra một tia uể oải vừa mới tỉnh ngủ.

Cùng nhau chạy ra khỏi phòng, hai người nhanh chóng lướt về hướng phát sinh thanh âm hỗn loạn, chỉ một khắc sau đã tới nơi.

Nơi này là một viện lạc rất rộng lớn, chính là luyện võ tràng (một khoảng sân rộng rãi dùng để luyện võ, thao lược) của Vô cực sơn trang.

Những môn phái Trung Nguyên đến đầu phục Vô Cực sơn trang, bởi vì nhân số quá đông, trong địa lao không đủ chỗ giam giữ nên có rất nhiều người bị giam giữ ở đây, do tam phái đệ tử Thanh Phong phái, Thiên Nhất giáo và Võ Lâm minh liên hợp trông coi.

Những người này bởi vì liên tiếp mấy ngày không được nghe tiếng ca của Thánh Cô, lại không có máu của Liên Sơn tộc nhân để uống cho nên bị vũ phách dày vò, hư nhược bất kham. Tam phái đệ tử thay nhau trông coi, vốn là phải hết sức cẩn thận.

Nhiều ngày đều bình an vô sự, đến hôm nay bọn chúng lại dám công phá nơi này, đang ở trên sân hỗn chiến cùng với tam phái đệ tử.

Thời điểm Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh chạy tới, Thanh Lang và Tín Vân Thâm cũng gần như đồng thời có mặt.

Bốn người vừa mới chạm mặt, Thanh Lang đã thuận miệng nói: “Trong sơn trang khắp nơi đều xảy ra loạn chiến, người trốn ra được nhiều lắm, tất cả đều như điên dại, thực sự khó mà khống chế, điểm này là do chúng ta khinh suất! Ta đã để Tĩnh nhi, Kỳ Lân che chở Tiểu Kỳ và Tiểu Phóng đi trước. Ba hài tử đó võ công không tầm thường, lại có độc phấn độc vụ của Cao Phóng trợ lực, những kẻ binh hèn tướng nhát kia căn bản không thể làm gì bọn họ.”

“Ta đã đưa bọn họ ra ngoài, Vượng Tài cũng đi theo rồi.” Tín Vân Thâm nói thêm, “Đại sư huynh, Quân đại ca, các huynh không cần lo lắng, bọn họ hiện tại hẳn là đã đến được nơi an toàn.”

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh nghe vậy gật đầu.

Bốn người lại quay đầu nhìn thế cục trên luyện võ tràng. Tuy thoát ra được nhưng những người kia thân thể vẫn cực kỳ hư nhược, tạm thời tam phái đệ tử vẫn có thể chiếm được thế thượng phong, trên trận cũng chưa có tử thương. Nhưng bọn họ dù sao cũng đã từng uống vũ phách, lại tu luyện rất nhiều kỳ pháp cao thâm, Tín Vân Thâm có chút lo lắng các đệ tử sẽ không chống đỡ mãi được.

Mọi chuyện vốn đã nắm chắc trong tay nhưng vì suy tính của bọn họ không vẹn toàn mà phát sinh biến cố. Nếu như có đệ tử ở trong loạn chiến mà mất mạng, hoặc trọng thương, thì rất không đáng!
Sở Phi Dương vẻ mặt bình tĩnh xem xét xung quanh, mở miệng nói: “Trước tiên phải nghĩ ra biện pháp đem các đệ tử thoát ra ngoài! Đối phương rất đông, kéo dài đối với chúng ta là bất lợi.”

“Đại sư huynh nói đúng! Ta đi chiếu cố đệ tử Thanh Phong phái. Thanh Lang, huynh chú ý tới Thiên Nhất giáo của huynh, còn đệ tử Võ Lâm minh giao cho Đại sư huynh và Quân đại ca!” Tín Vân Thâm lời còn chưa dứt, đột nhiên bị cắt ngang.

“Sở đại hiệp quả nhiên là người có đức độ, bản thân đã rơi vào hoàn cảnh như vậy mà vẫn còn có thể lo nghĩ cho an nguy của kẻ khác.” Một đạo nữ thanh bất ngờ vang lên giữa không trung, mặc dù không vang dội, thậm chí còn mang theo vẻ mềm yếu nhưng thanh âm này lại như kinh lôi lăng không, chọc thẳng vào tai mọi người.

Gần như trong khoảnh khắc đó, mọi người đang mải mê trong vòng chiến bỗng nhiên ngừng động tác, ngay sau đó liền tách nhau ra, hình thành ranh giới rõ ràng giữa hai bên.

Đệ tử Thanh Phong phái, Thiên Nhất giáo và Võ Lâm minh tay cầm vũ khí, hoặc đao hoặc kiếm hoặc tác, dựa lưng vào nhau, cùng nhau cảnh giới địch nhân xung quanh.

Vừa rồi những người này rõ ràng như sài lang hổ báo, tuy rằng hư nhược nhưng ỷ vào ưu thế số đông, dùng đến chiến thuật ti tiện để công kích tam phái đệ tử với nhân số ít hơn rất nhiều. Mặc dù còn chưa tới mức trí mạng nhưng rất nhiều đệ tử đã một mỏi bất kham, thương tích cũng không ít.

Mà lúc này, bọn chúng lại như nhận được chỉ thị, lập tức ngừng công kích, đoàn người giống như thuỷ triều lao nhanh về phía phát ra thanh âm.

Tam phái đệ tử có chút khẩn trương lại có chút khó hiểu nhìn đối phương, đang không biết phải làm thế nào thì lại nghe thấy thanh âm trầm trầm của Sở Phi Dương vang lên: “Mọi người không được vọng động, nghe lệnh ta, lập tức lui về.”

Có chỉ thị, đám đệ tử lập tức không hề nao núng, dồn dập di chuyển về phía mấy người Sở Phi Dương.
Sở Phi Dương cất bước đi thẳng về phía trước, Quân Thư Ảnh chìa tay muốn kéo hắn lại nhưng bị Sở Phi Dương kéo đi cùng, chỉ có thể cùng hắn đi xuyên qua đám đệ tử lên phía trước nhất.

Thanh Lang và Tín Vân Thâm rất ăn ý liếc mắt nhìn nhau rồi ngay lập tức chạy về hai phía hàng ngũ.

Trận hỗn chiến này khó có thể dự đoán, nhiệm vụ thiết yếu của bọn họ chỉ có một, đó là bảo vệ an toàn cho người của mình.

Không người nào sinh ra lại muốn trở thành bộ xương khô để kẻ khác đạp lên sinh uy dương danh, đám người trẻ tuổi này gọi bọn họ một tiếng chưởng môn hay giáo chủ thì trách nhiệm của bọn họ chính là không thể vứt bỏ những người này.

Sở Phi Dương đi lên phía trước, khẽ ngửa đầu nhìn đám người phía đối diện, mặc dù sắc mặt và đôi môi đều nhợt nhạt nhưng uy thế vẫn đạm nhiên không thể án trụ.

“Thánh Cô nếu đã chạy thoát khỏi địa lao, tại sao lại không thể thống khoái hiện thân?” Sở Phi Dương nói.

Đám người đối diện đột nhiên nổi lên một trận rối loạn rất nhỏ, sau đó những võ lâm nhân sĩ ngày trước bộ dạng tiều tụy lại ào ào tách ra hai bên, nữ tử từ thông đạo ở chính giữa đoàn người thướt tha bước ra.

Nàng tựa hồ đã trang điểm qua, không thấy chút nào quẫn bách có người từng bị nhốt trong địa lao mấy ngày qua. Mái tóc đen được búi lên chỉnh tề, vài sợ dài buông xuống, y sức trên người cũng đều mới tinh.

Thánh Cô không nhanh không chậm đi về phía trước, đột nhiên đứng lại, tựa hồ cảm nhận được phía sau những người kia đang dùng ánh mắt nóng như lửa để nhìn nàng, đó là ánh mắt khao khát được cứu vớt sau khi phải chịu đựng đủ loại đau đớn dày vò.

Hai mắt Thánh Cô chỉ nhìn chằm chằm một mình Sở Phi Dương. Nàng đứng đoan trang, khóe môi mỉm cười không nói một lời.

Không biết nàng đã đứng đó nhìn bao lâu, Quân Thư Ảnh rốt cuộc không thể nhịn được nữa, sải bước đi tới phía trước Sở Phi Dương, ngẩng đầu lên, nhíu hai mắt nhìn về phía đối phương đứng cách đó chừng mười bước chân.

“Ngươi nếu đã trốn thoát, phải chăng nên trốn đi thật xa, mới gọi là khôn ngoan. Ngươi chẳng những không trốn, ngược lại đến trước mặt người khác diễu võ dương oai, nên nói ngươi quá tự tin hay là quá ngu xuẩn đây?” Quân Thư Ảnh cố ý muốn làm dao động tinh thần đối phương, lời nói ra đương nhiên là không chút khách khí.

Thánh Cô nhìn ánh mắt Quân Thư Ảnh phát ra một tia bạo ý, nhưng nàng chỉ khẽ cười, thái độ ung dung giống nhứ đang nhàn thoại chuyện gia đình.

“Quân công tử miệng lưỡi vẫn lợi hại như thế. Bất quá tiểu nữ không phải tự tin cũng không phải ngu xuẩn. Quân công tử dễ dàng có được bao nhiêu thứ tốt mà thế nhân cầu còn không được cho nên đương nhiên sẽ không thể hiểu nỗi khổ tâm của chúng ta.”

Chương 83

Tác giả: Nam Phong Ca

Sở Phi Dương lắc đầu nói: “Nỗi khổ? Thánh Cô, ngươi võ công có, tài phú địa vị có, người theo đuổi có, những thứ ngươi có được còn chưa đủ nhiều sao? Chúng ta cũng biết ngươi từ nhỏ đã phải chịu nhiều đau khổ, phụ thân mẫu thân không quan tâm, ngươi có lí do để thù hận. Nhưng hết thảy đều là chuyện đã qua, là ngươi không chịu buông tay. Các ngươi làm hại Liên Sơn tộc nhân vô tội, bắt họ phục tùng suốt mấy chục năm, các ngươi càn quấy giang hồ võ lâm đến nỗi tinh phong huyết vũ, ngươi còn muốn lấy danh nghĩa đau khổ ra để làm chuyện ti tiện? Nhân sinh không ai là không phải trải qua đau khổ nhưng không thể lấy đó là cớ để làm tổn thương những người khác, suy cho cùng tất cả chẳng qua đều là vì tư lợi của các ngươi!”

Quân Thư Ảnh nghe Sở Phi Dương nói, không nhịn được quay đầu nhìn hắn.

Lời này nghe sao mà quen tai, trong trí nhớ của y, Sở Phi Dương cũng đã từng nói những lời tương tự. Bất quá hắn chưa bao giờ nói trước mặt y mà chỉ nói với Cao Phóng, Cao Phóng sau đó nói lại với y.

Hắn nói, bất luận có phải chịu đau khổ thế nào, cũng không thể lấy đó làm cớ để sát hại người vô tội.

Hắn nói, tất cả sự phản bội và đau khổ mà Quân Thư Ảnh đã phải trải qua, hắn sẽ bù đắp.

Hắn nói, bàn tay Quân Thư Ảnh không sạch sẽ, Quân Thư Ảnh nếu muốn làm việc ác hắn sẽ canh chừng, không cho hai tay của y dính máu của những người vô tội.

Người nam nhân này ngày thường khoe khoang khoác lác, diễu võ dương oai khiến người khác chỉ muốn đánh cho một trận. Những lời kia Sở Phi Dương chưa bao giờ ở trước mặt y nói ra nhưng mỗi một việc hắn đều làm được.

Quân Thư Ảnh cúi đầu nhìn đôi tay của mình.

Đôi tay sạch sẽ, con người sạch sẽ. Chỉ có một thân sạch sẽ như vậy mới có thể xứng với Sở Phi Dương cử thế vô song.

Chỉ có Quân Thư Ảnh mới có thể xứng với Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương vừa dứt lời, khuôn mặt Thánh Cô đã trở nên rất khó coi, mang theo một tia bị vạch trần, thẹn quá hoá giận, nàng căm phẫn nghiến răng nói: “Sở đại hiệp, thu hồi những lời ngươi vừa nói! Ngươi chưa từng phải chịu đựng loại đau khổ này, ngươi dựa vào cái gì dám vung tay múa chân trước mặt ta?”

Nàng lớn tiếng quát xong mới tự cảm thấy mình giống như luống cuống, âm thầm hít vào một hơi, khóe miệng nặn ra một nụ cười: “Sở đại hiệp, ngươi có thể chỉ trích ta vì tư lợi, nhưng là người không phải thánh nhân, đã là người thì phải có tư dục, có thứ cầu nhưng không được. Nếu mưu cầu được thỏa mãn sẽ không làm ra chuyện gì. Ngươi muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, đương nhiên không thể hiểu những loại đâu khổ thế này. Có thể ngươi là một đại hiệp chân chính nhưng người trong thiên hạ, cũng không phải ai cũng giống Sở đại hiệp ngươi, không vì tư dục.”

“Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?” Quân Thư Ảnh nhíu mày nói.

Thánh Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt mang theo đắc ý không nói lên lời: “Các ngươi cho rằng ta thoát thân khỏi địa lao, là muốn một lần nữa đối diện với các ngươi? Trình Đại minh chủ, ngươi thật sự không định đến gặp hảo hữu môn của ngươi một lần sao?”

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh nghe vậy, liếc mắt nhìn nhau, lại đồng thời nhìn về phía sau Thánh Cô.

Đoàn người phía sau nàng lại một lần nữa tách ra hai bên, một bóng dáng chậm rãi xuất hiện, đứng bên cạnh Thánh Cô.

Trình Tuyết Tường nhìn Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, nét mặt bình tĩnh, chỉ khẽ gật đầu, tựa hồ như ngày xưa, nói: “Sở huynh, Quân huynh.”

Thánh Cô ở một bên giễu cợt cười một tiếng: “Trình minh chủ cần gì phải dối lòng như thế, ngươi dám vì hắn mà làm việc này, ngược lại ngay cả tên của hắn cũng không dám trực tiếp gọi ra hay sao?”

Trình Tuyết Tường cũng không phản ứng, chỉ chằm chằm nhìn hai người ở phía đối diện, tựa hồ đối với sự tình này không có một lời giải thích.

Thực ra cũng không cần phải giải thích, chuyện xảy ra ai cũng đều có thể sáng tỏ.Đệ tử Võ Lâm minh đứng ở phía sau Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh lúc này lại mờ mịt. Bọn họ nhìn nhau, không tin, lại nhìn về phía Trình Tuyết Tường ở phía bên kia.

“Minh chủ…” Không biết là người nào lên tiếng gọi.

“Trình minh chủ, ngươi tại sao lại làm như vậy?” Tín Vân Thâm nghiến răng nói, “Ngươi chính là bất chấp tình nghĩa huynh đệ của chúng ta, bất chấp thanh danh cả một đời của ngươi gây dựng, cũng như tính mạng của đệ tử Võ Lâm minh? Bọn họ đi theo ngươi lâu như vậy, ngươi lại bội phản mọi người, ngươi rốt cuộc là vì cái gì?”

Khóe mắt Sở Phi Dương giật lên, liếc mắt nhìn về phía Tín Vân Thâm đang phẫn nộ, khẽ thở dài.

Trình Tuyết Tường im lặng không đáp, ánh mắt chậm rãi chuyển đến trên người Quân Thư Ảnh, khẽ mở miệng, chậm rãi nói: “Tại hạ…. không vì gì cả, chỉ vì một giấc mộng khi xưa.”

“Thư Ảnh…” Hắn gọi, Quân Thư Ảnh nhíu mày lui về phía sau một bước, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc cùng cảnh giác.

Trình Tuyết Tường cười khổ một cái, tiếp tục nói: “Sau khi ta rời khỏi Thương Lang sơn, đã được sư phụ phái đến một hồn đảo bí hiểm thực hiện nhiệm vụ, chuyến đi đó kéo dài hơn mười năm. Khi trở về, cảnh còn người mất, bỏ lỡ như vậy ta không cam lòng. Ta từ trước đến nay, thủy chung tuân theo giáo huấn của sư phụ, tuân theo đạo nghĩa nhưng đạo nghĩa lại khiến ta mất đi người trọng yếu nhất. Ta nghĩ nếu lần này, ta lại tuân theo bản tâm thì kết quả cũng sẽ như vậy.”

“Bản tâm của ngươi, chính là muốn khiến cho nhiều người vì tư dục của ngươi mà rơi vào hiểm cảnh?” Tín Vân Thâm cả giận nói.

Sở Phi Dương giống như vô cùng hư nhược khụ khụ một tiếng, khuôn mặt tái nhợt khiến hành động này càng thêm thuyết phục, hắn khoát tay nói: “Những lời vô nghĩa không nên nói nhiều. Trình minh chủ, ngươi qua thực muốn làm như vậy?”

“Lạc tử, không hối hận.” Trình Tuyết Tường ngẩng đầu lên một chút, hai mắt lại nhìn về phía Quân Thư Ảnh.

Trong hàng ngũ đệ tử Võ Lâm minh bỗng phát sinh một trận huyên náo, có người lớn tiếng nói: “Ta mặc kệ có ẩn tình gì! Ta chỉ đi theo Minh chủ, Trình Minh chủ ở đâu ta ở đó!”
Một người từ trong hàng ngũ bước ra, không chút do dự cất bước thẳng hướng đối diện.

Có người khơi mào ắt sẽ có người hưởng ứng. Trong nháy mắt liền có có vài chục người đi ra, hướng về phía Trình Tuyết Tường.

Những người lúc trước đầu nhập Vô Cực sơn trang giương vũ khí vẻ mặt thù địch, bị Trình Tuyết Tường phất ống tay áo một cái đều tận lực lui xuống. Hắn không cho phép động võ để đệ tử Võ Lâm minh toàn bộ an toàn đi đến bên cạnh hắn.

Thánh Cô ngửa đầu nhìn Sở Phi Dương, cười khẽ một tiếng: “Sở đại hiệp, nhân số Vô Cực sơn trang ta so với các ngươi nhiều gấp đôi, ngươi cho rằng dựa vào tình hình của các ngươi hiện giờ có thể an toàn thoát chết hay sao? Huống hồ, tiểu nữ tin rằng, Sở đại hiệp sẽ không phải kẻ nhát gan mà một mình thoát thân.”

Lời nàng còn chưa dứt, nhóm người đứng phía sau Sở Phi Dương đã hành động.

Chỉ có điều, bọn họ không phải tiến công, mà là ào ào vận khởi khinh công, rất nhanh rút lui. Cầm đầu rõ ràng là Thanh Lang từ sớm đã giấu thân bên trong đám người.

Bên kia Thanh Lang bắt đầu hành động, Tín Vân Thâm ở bên này đương nhiên không chút nào thua kém, lập tức dẫn theo đệ tử Thanh Phong kiếm phái bắt đầu rút lui, còn lại đệ tử Võ Lâm minh theo sát Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, chờ đợi chỉ thị.

“Thánh Cô nói sai rồi, ngày hôm nay tại hạ cũng không thể không chạy trốn.” Sở Phi Dương cất cao giọng nói, giống như chuyện hắn chạy trốn cũng không phải là chuyện ám muội gì.

Sở Phi Dương ngăn lại mấy tên mãng phu muốn liều mạng tiến lên, chỉ huy mọi người lập tức rút lui.

“Sở Phi Dương! Ngươi tên hèn nhát này!” Lông mày Thánh Cô dựng lên, một cước đạp đất định nhảy lên không trung.

Một đạo bóng dáng so với nàng còn nhanh hơn, chắn trước người nàng.

“Trình Tuyết Tường? Ngươi đừng quên thỏa thuận của chúng ta! Ngươi tránh ra!” Thánh Cô cả giận nói, nàng vận đủ nội lực, một chưởng đánh tới.

Trình Tuyết Tường nghiêng người tránh một đòn công kích của nàng, nhìn nàng nói: “Ta đương nhiên nhớ rõ, chỉ sợ người không nhớ chính là Thánh Cô ngươi. Ngươi muốn có được Sở Phi Dương, ta muốn ngươi phục sinh thụ thần, cứu Liên Sơn tộc nhân. Hiện giờ lời hứa của ngươi chưa làm được ta sao có thể đem Sở Phi Dương giao cho ngươi.”

Hai mắt Thánh Cô đỏ bừng nhìn hắn, gần như muốn cắn nát hàm răng: “Trình Tuyết Tường, ngươi đừng cho là ta sẽ không nuốt lời!”

“Ngươi nếu như nuốt lời, vậy ta không thể nuốt lời sao?” Trình Tuyết Tường nói, “Đến lúc đó, Thánh Cô ngươi sẽ có được cái gì? Không phải ta không tin ngươi, nhưng Sở Phi Dương còn ở trong tay ta, ta mới có thể bảo đảm Thánh Cô ngươi sẽ giữ đúng lời hứa. Hắn mang những người kia đi, nhưng dù sao đó vẫn là đệ tử Võ Lâm minh ta, vẫn là tâm phúc của ta. Nói như vậy, Thánh Cô nên minh bạch rồi chứ?”

Thánh Cô bị Trình Tuyết Tường ngăn trở, hai mắt giống như hai bó liệt hỏa đang cháy nhìn hắn, tựa như muốn kiểm chứng lời hắn nói là thật hay giả.

Sau một lúc lâu nàng bỗng nhiên lùi về phía sau, nhếch môi cười: “Hảo, Trình minh chủ nếu đã nói như vậy, ta sẽ không đuổi theo. Nhưng ngươi cho rằng, bọn chúng cứ như vậy mà dễ dàng ly khai Vô Cực sơn trang ta sao? Bản lĩnh của Vô Cực sơn trang mà các ngươi được chứng kiến mới chỉ là một phần nhỏ. Trình minh chủ, ngươi cũng tự thu xếp ổn thoả đi!” Nàng nói xong thì cười lạnh một trận, khẽ vung tay áo xoay người rời đi.

Trình Tuyết Tường nheo mắt, quay đầu nhìn về hướng Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh vừa mới ly khai.

_________________

Chương 84

Tác giả: Nam Phong Ca

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh dẫn theo đệ tử Võ Lâm minh rút lui, dọc đường cũng mấy lần gặp phải sự truy kích nhưng những kẻ cản đường cũng vừa mới thoát ra khỏi địa lao, tinh thần hư nhược, thể lực kém cho nên không khó đối phó. Mặc dù như thế nhưng thời gian ly khai khỏi Vô Cực sơn trang của mọi người cũng bị kéo dài.

Sau khoảng thời gian một nén hương, mọi người mới tiếp cận được tới đại môn của Vô Cực sơn trang.

Ngay tại thời điểm đang muốn nhanh chóng chạy ra ngoài, Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh lại đột nhiên đồng thời đề phòng.

Là trực giác của người tập võ, hai người cảm giác được ở phía trước đang có một mối uy hiếp rất lớn. Gần như cùng một lúc, Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh đồng thời cảm nhận được toàn thân khẽ run lên, đó là phản ứng khi cảm nhận được nguy hiểm trực diện đang cận kề.

Có hai cỗ khí tức mãnh liệt từ hai hướng phóng tới. Hai kẻ đó ít nhất cũng là cao thủ nhất lưu trong chốn giang hồ, khiến Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh không thể khinh thường.

Lối ra gần ngay trước mắt, Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cũng không nói cho những người khác biết về mối nguy hiểm này, chỉ biết giảm tốc độ di chuyển của đoàn người lại.

Hàng ngũ mười mấy người đi ở phía trước, cảm giác nguy hiểm càng lúc càng trở nên rõ ràng, càng lúc càng trực tiếp.

Đôi mắt ẩn giấu từ một nơi bí mật, không mang theo một chút ôn độ đang nhìn đoàn người mỗi lúc một gần. Cánh tay màu đen nắm chặt thiết thai cung, thân cung hơn phân nửa được giấu trong bóng tối, chỉ lộ ra một phần nhưng hiển nhiên là một lương cung mạnh mẽ hữu lực.

Thân cung chậm rãi giương lên, ba mũi tên được lên dây, cho đến khi kéo hết lực, hàn quang lóe lên, đầu mũi tên nhẹ nhàng di chuyển khỏi vị trí một chút, nhắm thẳng hướng hai nam nhân đang đi đầu hàng ngũ.

Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh giống như tâm hữu linh tê nhìn lại hắn.

(Tâm hữu linh tê: hiểu nhau đến nỗi không cần nói ra suy nghĩ của mình)

Sở Phi Dương chỉ vào người y, lại chỉ tới một vị trí khác, Quân Thư Ảnh hiểu ý gật đầu, đôi môi mấp máy.

Tuy rằng không phát ra tiếng, nhưng Sở Phi Dương rõ ràng nhìn thấy, khẩu hình của y chính là hai chữ ‘cẩn thận’.

Sở Phi Dương nhịn không được nở nụ cười, cũng không phát ra tiếng. Hắn nháy mắt với Quân Thư Ảnh, động động môi, giống như hôn cách không với y (hôn gió:-*), hết sức ngả ngớn.

Quân Thư Ảnh diện vô biểu tình quay mặt đi, làm như không nhìn không thấy.

Không cần bất cứ lời nhắc nhở hay giáo ước gì, hai người đều có thể tính toán vẹn toàn lúc nào là thời điểm tốt nhất để ra tay.

Cơ hồ là đồng thời, hai người vốn song song chạy phía trước đột nhiên tách nhau ra, nhanh chóng chia làm hai hướng.

Đôi mắt phía sau lương cung không dám tin mà trợn lên. Người nam nhân kia đang xông về phía gã, ánh mắt của y rõ ràng rất bình tĩnh, hàn lãnh như băng, giống như nhìn thấy một tử nhân.Thả bàn tay nắm trên lương cung ra, ba mũi vũ tiễn mang theo khí thế lôi đình bay thẳng về phía trước.

Đệ tử Võ Lâm minh nhìn thấy Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh đột nhiên nhảy ra, cảm thấy hết sức kì lạ, cũng giảm tốc tộ di chuyển lại.

Ba mũi tên xé gió bay về phía Quân Thư Ảnh, y không hề có ý định né tránh. Phía sau chính là đệ tử Võ Lâm minh, tuy rằng y cũng không phải người thích bảo hộ kẻ khác nhưng vạn nhất một hai người bị mũi tên bắn thương, Sở Phi Dương nhất định sẽ không vui, đến lúc đó mới là đại phiền toái.

Quân Thư Ảnh lúc này đang ở giữa không trung, y một cước đạp lên một thân cây cứng cáp gần đó, đầu gối gập lại, toàn bộ cơ thể đều thu lại giống như một gốc hàm tu thảo diệp bị ai đó chạm phải mà khẽ khép mình.

(Hàm tu thảo diệp (含羞草叶): cây xấu hổ, hay còn gọi là cây trinh nữ)

Ngay sau đó, thân hình thon dài cân xứng lại giãn ra, y sam cùng với mái tóc dài bay lượn trong gió. Sức mạnh trong khoảnh khắc đột nhiên bạo phát, thân thể nguyên bản đang ở giữa không trung lại mượn sức nhảy lên cao hơn.

Ba mũi vũ tiễn vừa mới nhằm hướng chính diện mi tâm thì nay chỉ cao ngang tầm chân.

Mũi chân Quân Thư Ảnh nhẹ nhàng tích tụ nội lực, đạp lên vũ tiễn, ba mũi vũ tiễn lập tức mất phương hướng, cắm thẳng xuống đất.

Đôi tay trong bóng tối lúc này lại tiếp tục kéo thêm ba mũi khác. Dây cung kéo căng, tên đã lên dây, chỉ cần khẽ buông tay ra là sẽ phóng ra đòn tấn công thứ hai.

Thế nhưng Quân Thư Ảnh không cho hắn cơ hội này.
Một đạo bạch quang lóe lên không biết từ đâu bay tới. Đôi mắt phía sau lương cung không kịp nhìn rõ, thậm chí vẫn còn đang suy nghĩ vì sao bạch quang kia dưới ánh mặt trời lại có thể loá mắt như thế.

Cảnh tượng cuối cùng mà gã nhìn thấy đó là quang mang kia đang vẽ thành một đường cong tao nhã kéo dài đến trước mặt, xẹt qua ba mũi vũ tiến, tiễn đầu đột nhiên lìa khỏi thân tiễn, thậm chí còn không kịp nhìn thấy tiễn đầu rơi xuống, ngay sau đó liền vĩnh viễn rơi vào hắc ám.

Ba mũi vũ tiễn mất đi tiễn đầu xiêu vẹo lao đi, Quân Thư Ảnh dễ dàng tránh được, đồng thời chứng kiến cung thủ ở nơi ẩn nấp khí vong ngã xuống đất, my tâm vẫn còn cắm một mũi ám khí màu bạc.

Quân Thư Ảnh quay đầu, đã thấy Sở Phi Dương đứng nghiêm chỉnh, hắn nhìn y vỗ tay hai cái, có vẻ cực kỳ hài lòng, mọi phương diện đều rất hài lòng.

Quân Thư Ảnh nheo hai mắt lại, mấp máy môi. Y lại một lần nữa không bằng Sở Phi Dương, lần này là thua về tốc độ. Người này rốt cuộc ăn cái gì mà cho dù công lực có như nhau nhưng người khác vẫn phải thua hắn một tầng, chẳng phải là khiến người ta oán hận hay sao?

Quân Thư Ảnh xoay người trở lại, chỉ ngắn gọn nói: “Nơi này không nên ở lại lâu, tiếp tục đi thôi.”

Thêm một khoảng thời gian nữa, mọi người đã thoát ra khỏi Vô Cực sơn trang, dọc đường đi cũng không còn gặp phải sự cản trở nào khác.

Ra khỏi địa phận Vô cực sơn trang, không còn nguy hiểm và uy hiếp đeo bám, Sở Phi Dương lúc này mới có thời gian quan sát Quân Thư Ảnh.

Sở Phi Dương liếc mắt một cái liền nhận ra, Quân Thư Ảnh nhất định là đang rầu rĩ không vui nhưng vì sao không vui thì hắn không thể lí giải.

Bởi vì vừa rồi hắn ngả ngớn? Không đến nỗi như vậy a, cũng đã là lão phu lão thê rồi, nào còn có chuyện gì mà chưa từng làm qua, đâu cần phải vì chút chuyện như thế mà mất hứng!

Vậy thì tại sao chứ?

Sở Phi Dương quay đầu nhìn Quân Thư Ảnh, thấy sắc mặt y nghiêm túc, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Trên thực tế Quân Thư Ảnh đang suy nghĩ rất đơn giản, y chẳng qua là đang ở trong đầu phân tích vừa rồi nếu như y áp dụng hành động như vậy như vậy thì có phải hay không sẽ nhanh hơn Sở Phi Dương một chút?

Nhưng phân tích đi phân tích lại, cuối cùng lại tự hỏi bản thân làm như thế nào mới có thể thằng được hành động hoàn toàn dựa vào bản năng của Sở Phi Dương, thật cũng là điểm đau đầu.

Quân Thư Ảnh không quan tâm thua kém, chỉ cần người đó là Sở Phi Dương, y thậm chí cam nguyện ở trên giường bày ra tư thế xấu hổ, giúp hắn vui sướng cực hạn. Nhưng mỗi khi dính dáng đến phương diện võ học thì trong lòng y lại không tránh khỏi nổi lên tranh cường háo thắng.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Quân Quân ngươi chậm hơn đại hiệp là bởi vì ngươi lãng phí thời gian tạo dáng.

Chương 85

Tác giả: Nam Phong Ca

Mọi người ra khỏi địa phận Vô Cực sơn trang, lại nhanh chóng chạy xa thêm mười dặm. Sở Phi Dương thấy một vài đệ tử Võ Lâm minh thể lực đã suy cạn liền thả chậm cước bộ để bọn họ có thời gian nghỉ một chút.

Quân Thư Ảnh liên tục theo sát bên cạnh Sở Phi Dương, lúc này mới tiến lại gần hơn một chút, nói: “Phi Dương, ngươi cảm thấy thế nào?”

Việc độc trên người Sở Phi Dương mỗi ngày sẽ đều phát tác không khác nào cái gai trong lòng Quân Thư Ảnh, khiến y nơm nớp lo sợ, không có một khắc được an tâm.

Mặc dù võ công của Sở Phi Dương không một chút hao tổn thế nhưng nếu cứ bất chấp vận khởi nội lực chỉ sợ hắn sẽ không dễ chịu. Quân Thư Ảnh thấy sắc mặt Sở Phi Dương tái nhợt, nghĩ đến đây, thật sự căm hận thấu xương nữ tử luôn nhìn chằm chằm Sở Phi Dương không chịu buông tha kia.

Sở Phi Dương cười cười nói: “Đừng lo lắng, ta không sao. Cách xa Vô Cực sơn trang như vậy, nơi này đã an toàn rồi. Đám đạo quân ô hợp kia còn cần phải khôi phục sức lực, tạm thời sẽ không đuổi theo xa như vậy. Tốt xấu cũng phải để đệ tử Võ Lâm minh nghỉ ngơi lấy lại sức, đoạn đường phía trước cũng không gần đâu.”

Nơi bọn họ muốn tới là một sơn cốc khác. Nếu chỉ là vì trốn tránh sự truy bắt của Vô Cực sơn trang thì cũng không cần phải đi xa như vậy. Nhưng hiện giờ Thánh Cô đã được tự do, thứ mọi người lo lắng chính là tiếng ca vô cùng quỷ dị của nàng.

Thánh Cô dùng tiếng ca đó để mê hoặc, khống chế hành vi của những người bị trúng độc, mọi người trước đây đã được chứng kiến, đương nhiên không dám khinh thường. Hiện giờ Sở Phi Dương cũng đang trúng độc, hắn cũng không dám tự mình đánh cược với ý chí của mình. Vì vậy kế sách bây giờ chỉ có một, đó là chạy khỏi nơi đó càng xa càng tốt, xa đến khi nào tiếng ca của nàng không thể truyền tới, như vậy mới có thể tạm thời không bị khốn nhiễu.

Quân Thư Ảnh suy nghĩ một chút, lại nói: “Phi Dương, ngươi nếu cảm thấy khó chịu, nhất định phải nói cho ta biết.”

“Ngươi còn sợ ta giấu giếm sao?” Sở Phi Dương cúi người, cười nói “Ngươi yên tâm, ta nếu như chỉ có một phần khó chịu, cũng sẽ bày ra hết để ngươi xem, để ngươi thương ta, xót ta, đau lòng vì ta. Cơ hội như vậy cũng không nhiều, ta tuyệt đối sẽ không lãng phí.”

Quân Thư Ảnh nghĩ ngợi, như vậy mới đúng là tác phong của Sở Phi Dương, yên tâm gật gật đầu: “Ân, như vậy mới tốt.”

“Ngươi a.” Sở Phi Dương bất đắc dĩ nở nụ cười, nếu không phải thời cơ không thích hợp thực rất muốn lập tức ôm người này vào trong lòng,.

Hiện tại không thể ôm thì nắm tay cũng được. Sở Phi Dương đưa tay tìm tới bàn tay Quân Thư Ảnh, còn chưa chạm được, nụ cười trên khóe miệng hắn đột nhiên tắt hẳn, khuôn mặt vốn không một chút huyết sắc lúc này lại càng trở nên tái nhợt.

“Phi Dương, ngươi làm sao vậy?” Quân Thư Ảnh liên tục quan sát tình trạng của hắn, dù là một tia biến đổi rất nhỏ cũng không thể lọt khỏi tầm mắt của y. Chẳng quan tâm đến việc tiếp tục lên đường, Quân Thư Ảnh một phen giữ chặt Sở Phi Dương, hai người dừng lại, chúng đệ tử Võ lâm minh cũng ồn ào dừng cước bộ chạy tới vây quanh, nét mặt khó hiểu nhìn hai người.

Sở Phi Dương hơi cúi đầu, cắn chặt môi, trên trán bắt đầu rịn mồ hôi.

Hai tay Quân Thư Ảnh ôm lấy bả vai Sở Phi Dương, lo lắng nói: “Phi Dương, ngươi rốt cuộc là làm sao? Có phải hay không thấy khó chịu ở đâu? Chẳng lẽ… lại bị độc phát?”Lúc này cách thời điểm độc phát ngày hôm qua còn chưa đến một ngày, hai người vốn đều cho rằng tạm thời sẽ không việc gì. Quân Thư Ảnh vội vàng lấy ra bình sứ trắng chứa máu của Cầm Anh, lại bị Sở Phi Dương ngăn cản.

“Không phải độc phát…” Hắn vẫn cúi đầu như trước, thanh âm khàn khàn từ miệng truyền ra. Sở Phi Dương bất thình lình nhấc đầu gục lên ngực Quân Thư Ảnh, nắm lấy hai tay y bịt kín lỗ tai của mình, “Ta nghe thấy tiếng Thánh Cô ngâm xướng…”

“Cái gì?” Quân Thư Ảnh ngẩn ra, cơ hồ trong khoảnh khắc đó, trước mắt y liền hiện ra hình ảnh đôi mắt vô thần của Thạch Lệ thời điểm ở phía sau núi Thanh Phong kiếm phái, cơ thể giống như cái xác không hồn bị Thánh Cô khống chế.

“Sao có thể như vậy? Chúng ta đã đi xa như vậy…” Quân Thư Ảnh cắn răng nói.

Sở Phi Dương lắc đầu. Hai tay của hắn đặt trên mu bàn tay Quân Thư Ảnh khẽ run rẩy, dường như đang cực lực chống cự lại thứ gì đó. Sở Phi Dương thấp giọng nói: “Để đệ tử Võ Lâm minh đi trước, nói cho bọn họ biết vị trí gặp mặt Thanh Lang và Vân Thâm, để bọn họ… đi trước.”

“Ta biết.” Quân Thư Ảnh cũng thấp giọng nói, dùng hai tay gắt gao bịt kín lỗ tai Sở Phi Dương lại, tựa hồ làm như vậy là có thể khiến cho tiếng ca kia suy yếu đi một phần.

Y ngẩng đầu nhìn đệ tử Võ Lâm minh đang ở bốn phía lẳng lặng chờ đợi, chỉ định một người, lạnh giọng hướng về phía người nọ, nói: “Ngươi nghe đây, từ giờ trở đi ngươi phụ trách dẫn dắt mọi người đi hội hợp với Thiên Nhất giáo và Thanh Phong phái. Các ngươi chỉ cần đi theo con đường này, tới cuối sơn cốc, giáo chủ Thiên Nhất giáo sẽ phái người đến tiếp ứng.”

“Nhưng mà, Quân công tử, Sở đại hiệp, nhị vị…” Người nọ vội vàng nói.

“Ngươi cứ hoàn thành nhiệm vụ, những chuyện khác ngươi không cần hỏi nhiều!” Quân Thư Ảnh cả giận nói.“Thị!” Người nọ chỉ có thể cúi thấp đầu trịnh trọng đáp. Hắn khua tay tập hợp những người khác, mặc dù mọi người vẫn lo lắng nhìn Sở Quân hai người nhưng cuối cùng cũng phải nghe lệnh, khởi hành.

Cùng lúc đó, đang ở dưới một tán cây đại thụ bên kia sơn cốc, Vượng Tài luôn theo sát bên người Yến Kỳ đột nhiên dựng thẳng người, hai lỗ tai dựng đứng, cặp mắt hữu thần sáng lên nhìn về phía xa xôi.

“Vượng Tài? Ngươi làm sao vậy?” Yến Kỳ vỗ vỗ cái đầu của nó. Cao Phóng đang ngồi bên cạnh Yến Kỳ, đương nhiên cũng nhìn ra Vượng Tài có điểm gì đó không bình thường.

“Không phải là Sở Phi Dương lại xảy ra chuyện gì chứ?” Cao Phóng có chút lo lắng nói.

Ngay từ đầu Vượng Tài đã tỏ ra đặc biệt chú ý đến Sở Phi Dương, về sau quả nhiên Sở Phi Dương thực sự bị độc phát. Nghĩ đến động vật có cảm quan linh mẫn, so với con người thì chúng sớm phát hiện ra những sự việc bất thường hơn.

Hiện tại Vượng Tài lại là biểu hiện hành động này, lẽ nào nó lại phát hiện ra cái gì đó?

Yến Kỳ còn đang vuốt ve thân hình mạnh mẽ của Vượng Tài, muốn trấn an nó. Lỗ tai Vượng Tài động động mấy cái lại đột nhiên dựng thẳng lên, tứ chi duỗi ra lao như bay ra ngoài.

“Vượng Tài!” Yến Kỳ vừa vội vừa giận, vén tay áo lên muốn đuổi theo bắt nó lại.

Hiện đang là lúc mọi người có chuyện quan trọng, con cẩu ngu ngốc này này còn muốn gây thêm chuyện phiền phức. Yến Kỳ vội vội vàng vàng, vừa mới nhấc chân muốn đuổi theo lại bị Cao Phóng kéo lại.

“Không cần đuổi theo, nó bốn chân trong khi ngươi hai chân, ngươi có thể đuổi kịp nó sao?” Cao Phóng nói.

“Nhưng nếu Vượng Tài không trở lại…” Yến Kỳ cắn môi, vẻ mặt chực khóc.

Cao Phóng thở dài một hơi, kéo Yến Kỳ ngồi xuống: “Ngươi không cần lo lắng, ta thấy con cẩu này rất tinh minh, nó sẽ không vô duyên vô cớ mà chạy đi.”

Thanh Tĩnh cùng với Kỳ Lân từ phía sau chạy lại. Thanh Tĩnh nắm thanh kiếm trong tay, chém đứt vài cọng cỏ dại, nói: “Phụ thân, người không cần lo lắng, Vượng Tài là ta huấn luyện, ta khẳng định nó sẽ trở lại.”

Sở Lân nhìn về phía xa xa nói: “Thanh thúc thúc và Tín thúc thúc hẳn là sẽ rất nhanh tới đây hội hợp với mọi người, chúng ta không nên chạy loạn.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau