DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 76 - Chương 80

Chương 76

Tác giả: Nam Phong Ca

Quân Thư Ảnh đưa mắt nhìn bóng lưng Kỳ Lân và Thanh Tĩnh đi xa, xoay người lại liền thấy Sở Phi Dương cả người dựa lên cột giường chạm trổ hoa văn đang mỉm cười nhìn y.

Trên mặt Sở Phi Dương huyết sắc vẫn chưa hồi phục, ngay cả đôi môi cũng tái nhợt, còn dính vài vệt máu khô.

Quân Thư Ảnh lặng lẽ nhìn hắn, sau đó không tự nhiên nhìn đi nơi khác.

Sở Phi Dương vươn tay về phía y: “Thư Ảnh, lại đây.”

Quân Thư Ảnh đi tới ngồi bên giường, một bàn tay đẩy Sở Phi Dương nằm lại giường, cơ hồ không có lực cản trở: “Ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta đi tìm một chút đồ ăn.”

Người này ngày thường cường hãn đến quá phận, lúc này suy yếu như vậy ngược lại khiến y cảm thấy thực lạ lẫm. Nếu không phải tình trạng hiện giờ của Sở Phi Dương khiến Quân Thư Ảnh hết sức lo lắng thì hoàn cảnh này có lẽ rất đáng được tận hưởng.

Sở Phi Dương nhíu mày không thoải mái động đậy vài cái: “Ta một thân đều là máu và mồ hôi, rất khó chịu.”

“Vậy ngươi muốn thế nào?” Quân Thư Ảnh thở dài nói. Y hiện tại chỉ sợ Sở Phi Dương không được thoải mái.

Quân Thư Ảnh sai người mang đến một thùng gỗ sạch sẽ, nước ấm được đổ đầy thùng, còn có vài thùng nhỏ chứa nước nóng cũng được mang thêm vào. Quân Thư Ảnh vén tay áo lên thử độ ấm rồi quay đầu lại, nói: “Phi Dương, nước chuẩn bị xong rồi.”

Sở Phi Dương ngồi trên ghế uống hết nửa ấm trà, lúc này mới đứng dậy đi đến bên cạnh Quân Thư Ảnh.

Sở Phi Dương cởi xiêm y đã bị mồ hôi làm cho ẩm ướt xuống, nhấc chân bước vào trong thùng, thở ra một hơi thật dài.

Bận rộn lâu như vậy hiện tại Quân Thư Ảnh mới cảm thấy khát nước, đem nửa ấm trà còn lại uống hết rồi ngồi xuống ghế quan sát Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương nhanh chóng gột rửa thân thể cùng đầu tóc, lúc này mái tóc còn ướt sũng quay lại nhìn Quân Thư Ảnh, khóe môi mang theo nụ cười bất biến.

Nước là do Quân Thư Ảnh cố ý pha thật nóng, mặc dù như vậy cũng không thể khiến khuôn mặt cùng đôi môi nhợt nhạt của hắn khôi phục lại một chút huyết sắc.

Nhưng được thủy quang phản chiếu, cặp mắt hắc sắc lại càng trở nên sâu thẳm.

Trong lòng Quân Thư Ảnh thoáng rung động, xách đến một thùng nước nóng: “Ta giúp ngươi đổi một chút nước sạch…”

Toàn bộ nước bẩn được chảy đi, nước nóng một lần nữa đổ vào, giữa tiếng nước ào ào, một màn hơi nước bạch sắc bốc lên.

Cặp mắt đang rủ xuống của Quân Thư Ảnh ở trong màn hơi nước mông lung càng trở nên mê hoặc.

Sở Phi Dương cười cười ghé sát vào người y, thoải mái nâng cằm y lên, đem đôi mô tái nhợt có chút lành lạnh của mình đặt lên môi y, đầu lưỡi ở trên hàm răng khẽ luồn lách, không mất một chút sức lực đã có thể dễ dàng tiến vào trong.

Quân Thư Ảnh buông thùng gỗ trong tay ra, dùng tư thế hơi khom người, không được tự nhiên đem môi đưa đến bên miệng người khác, mặc người ta thân mật. Vài sợi tóc dài rơi vào trong nước, dây dưa, chìm nổi dưới mặt nước cùng mái tóc của Sở Phi Dương.Một người tắm xong, hai người ướt sũng, Quân Thư Ảnh thấy y phục trên người mình nhếch nhác, cũng dứt khoát tắm rửa sạch sẽ rồi mới thay đổi y phục, thanh thanh sảng sảng.

Sở Phi Dương trong người có độc, tuy rằng hiện tại không phát tác, nhưng dù sao so với ngày thường vẫn là hư nhược hơn rất nhiều. Không thể vẫn khởi nội lực, khí lạnh cuối thu cũng có chút khó chịu. Quân Thư Ảnh thấy vậy liền đem vài món xiêm y thật dày mặc lên người cho Sở Phi Dương.

Buổi tối mọi người vẫn như cũ tụ họp cùng ăn cơm, Sở Phi Dương với khuôn mặt tái nhợt được bọc trong áo cổ lông xuất hiện cùng Quân Thư Ảnh lập tức khiến những người khác liếc mắt nhìn nhau.

Thanh Lang chỉ vào hắn cười ha ha: “Bộ dạng này của Sở huynh ngược lại rất phong tình, ta trước đây như thế nào không phát hiện ra chứ? Thật sự là quá sơ sót, này là tội lớn a.”

Sở Phi Dương cắn răng, tựa tiếu phi tiếu trả lời: “Khiến Thanh huynh chê cười.”

Trình Tuyết Tường đưa tay nói: “Sở huynh đã như vậy, Thanh huynh cũng đừng trêu chọc Sở huynh nữa, thực sự không tốt. “

“Đại sư huynh của ta là ai chứ?” Tín Vân Thâm ném hạt lạc vào miệng, cười nói “Trình minh chủ thử nói xem nào? Ta thấy huynh cũng không tốt.”

Không để y mấy người kia đang trêu ghẹo, Sở Phi Dương cụp mắt, kéo áo kín hơn, ung dung ngồi xuống ghế.

Vượng Tài từ bên ngoài chạy vào, nằm ngay ngắn bên chân Sở Phi Dương, hai chân trước đạp lên nhau.

Yến Kỳ gãi cằm nói: “Ta thấy con cẩu này cũng không đơn giản, thời điểm Sở đại hiệp còn chưa bị độc phát nó đã hết sức chú ý đến Sở đại hiệp, nhất định là nó biết Sở đại hiệp trúng độc.”

“Nếu nó có biện pháp giải độc mới gọi là không đơn giản.” Quân Thư Ảnh không mặn không nhạt nói.
Mấy người vừa ăn cơm vừa nói chuyện, ai cũng tận lực tránh né khối cự thạch đang đè nặng trên đỉnh đầu.

Ăn được nửa bữa thì bỗng nhiên có hai tiểu đệ tử Võ Lâm minh luống cuống chạy đến, hướng Trình Tuyết Tường thông báo: “Minh Chủ, những người của Liên Sơn tộc đã được giải độc giờ lại bị độc phát!”

“Cái gì?” Cao Phóng bật dậy, không dám tin nói, “Làm sao có thể? Giải dược kia rõ ràng đã có công hiệu rồi mà!”

Y nói xong lập tức chạy đi, Tín Vân Thâm cũng vội vàng đuổi theo: “Tiểu Phóng, ta cùng đi với ngươi.”

Trình Tuyết Tường và Thanh Lang cũng đồng thời đứng dậy, Vượng Tài thấy thế cũng từ mặt đất nhảy dựng lên, Yến Kỳ cúi người ôm chặt lấy cổ nó, không cho nó chạy theo gây phiền phức.

Sở Phi Dương đặt đũa xuống, thở dài nói: “Biết là chuyện này sẽ không dễ dàng giai quyết như vậy.”

“Hai nữ nhân kia rốt cuộc có bao nhiêu năng lực, sao lại có thể khó đối phó như vậy!” Yến Kỳ nhíu mày nói.

Quân Thư Ảnh thấy Sở Phi Dương đứng dậy liền mở miệng nói: “Chuyện này có Cao Phóng là đủ rồi, các ngươi có đi cũng vô dụng.”

Sở Phi Dương nói: “Hữu dụng hay vô dụng không nói, hiện tại sao còn có tâm tư để ăn nữa, đi, chúng ta đi xem xét tình hình.” Mặc dù trúng độc nhưng bây giờ hắn vẫn có thể chạy đi chạy lại, Sở Phi Dương không có thói quen bị mọi người coi như vật phẩm trân quý để bảo vệ.

Hai người tới việc lạc nơi Liên Sơn tộc nhân tạm trú, bên trong khắp nơi đèn đuốc sáng trưng, không ít đệ tử Thanh Phong kiếm phái cùng với Võ Lâm minh cũng đã có mặt.

Nhìn thấy Sở Phi Dương đến, đám đệ tử Thanh Phong kiếm phái vội vàng chạy tới, dẫn hai người tới chỗ Thanh Lang cùng mọi người.

Cao Phóng đứng ở một bên, nét mặt nghiêm trọng đang cẩn thận tỉ mỉ kiểm tra Cầm Anh nằm trên giường.

Cầm Anh buổi sáng vẫn còn hết sức khỏe mạnh, hiện tại bộ dạng lại trở nên yếu ớt, trên người tản ra một cỗ mùi vị khó chịu.

Cao Phóng mở vạt áo của hắn lên, không khỏi cảm thấy lạnh người.

Ngực hắn vốn là bởi trúng độc bị thối rữa đã dần dần lành lặn trở lại thì nay rõ ràng lại trở nên nghiêm trọng hơn trước kia.

Sắc mặt Cầm Anh ửng hồng, hô hấp dồn dập, gần như rơi vào trạng thái mê man.

Cao Phóng kéo y phục của hắn xuống, xoay người lại, vẻ mặt mệt mỏi nói: “Độc trong cơ thể hắn tựa hồ lại phát tác rồi, lúc trước phối chế giải dược cũng đã nghĩ tới có thể không có tác dụng. Tuy rằng ta không muốn nói, nhưng hiện tại ta thực sự không biết phải làm thế nào.”

_____________oOo____________

Lời tác giả: Quốc dân soái ca Sở Dê béo

Chương 77

Tác giả: Nam Phong Ca

Cao Phóng nói xong, tựa hồ mỏi mệt không thôi. Những ngày qua y là người vất vả nhất. Công phu dùng độc dùng dược của Vô Cực sơn trang đã đạt đến đỉnh cao, vì phối chế giải dược, Cao Phóng gần như không có được một đêm ngủ ngon. Lúc trước vẫn còn có hi vọng bởi đã phối chế thành công giải dược, cũng nhờ đó mà gắng gượng tinh thần, hiện giờ tất cả những việc y làm gần như đổ sông đổ biển, căng thẳng mệt nhọc nhiều ngày liên tiếp trong nháy mắt như dây đàn bị đứt, Cao Phóng có chút choáng váng đầu óc, lảo đảo mấy bước.

Tín Vân Thâm đau lòng đỡ lấy y, Thanh Lang cũng tiến lên phía trước nói: “Tiểu Phóng, ngươi quá mệt mỏi rồi, trở về nghỉ ngơi trước đi.”

Cao Phóng gật đầu, nhíu mi thở dài nói: “Hiện tại chỉ hy vọng Tư Không Nguyệt tới sớm một chút. Nếu như ngay cả độc trong người Liên sơn tộc nhân cũng không thể giải, chỉ sợ độc trên người Sở đại hiệp ta lại càng bất lực.”

Y nói xong áy náy nhìn về phía Sở Phi Dương, Sở Phi Dương lắc đầu nói: “Đây không phải chuyện của một mình ngươi, cũng không phải chuyện ngày một ngày hai có thể giải quyết, tất cả đều phải bàn bạc kỹ lưỡng hơn, ngươi không cần miễn cưỡng bản thân.”

“Ta xế chiều đã phái người chuyển thư của ngươi tới chỗ Tư Không Nguyệt.” Tín Vân Thâm an ủi nói, “Hắn nhất định sẽ nhanh chóng mang người trở về.”

Quân Thư Ảnh để Tín Vân Thâm cùng Cao Phóng trở về phòng nghỉ ngơi trước, sau đó mọi người cũng rời khỏi gian phòng.

Sở Phi Dương còn muốn cùng mọi người thương lượng công việc ngày mai, lại bị Quân Thư Ảnh nắm chặt nói: “Thanh Lang và Trình minh chủ đều đã có chủ kiến, ngươi không cần đi theo góp vui làm gì, sắc trời đã tối, nên trở về nghỉ ngơi đi.”

“Đúng a, bổn giáo chủ và Trình minh chủ có thể tự mình xử lý chính sự, Sở huynh không cần đi theo góp vui.” Thanh Lang cười tủm tỉm khoát tay, hết sức vui vẻ lặp lại lời Quân Thư Ảnh.

Trình Tuyết Tường cũng trịnh trọng gật đầu, quạt giấy cầm trong tay mở ra lại gập vào, có vẻ rất tiêu sái.

Sở Phi Dương bất đắc dĩ nhìn bóng lưng Thanh Lang và Trình Tuyết Tường đi xa.

Sở đại hiệp từ người có chủ kiến nhất trở thành kẻ đi theo góp vui, trong lòng có chút sầu muộn.

“Đừng nhìn nữa.” Quân Thư Ảnh ôm hai cánh tay nói, “Cùng ta trở về.”

Sở Phi Dương thu hồi ánh mắt, nhìn Quân Thư Ảnh, không chút khách khí nâng cánh tay dưới tấm áo choàng lên, vênh mặt hất hàm sai khiến: “Đỡ ta!”

Quân Thư Ảnh tiến sát lại, đem cánh tay hắn khoác lên vai, cả người cũng bị tấm áo choàng phủ kín.

Y oán hận nói: “Ngươi cứ tác uy tác phúc đi. Chờ ngươi khỏe lại chúng ta tiếp tục tính nợ.”

Sở Phi Dương ôm chặt cánh tay, đem người nào đó ôm vào trong ngực, hết sức vui mừng nở nụ cười, lại giở giọng sai khiến: “Ai, đỡ tốt a! Đến nỗi cánh tay ta phát đau rồi, khẳng định đã bầm tím, trở về xoa bóp cho ta.”

“…”

Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh về đến phòng, nhìn thấy trên bàn Kỳ Lân lưu lại thư tay, nói rằng đang cùng với Thanh Tĩnh dạo chơi trong sơn trang.

Vô Cực sơn trang ẩn giấu hung hiểm, tuy rằng hiện tại đã bị Thanh Phong kiếm phái và Võ Lâm minh khống chế nhưng vẫn có rất nhiều nơi không thể chú ý đến.

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh sợ mấy tiểu tử kia xảy ra chuyện, muốn tìm bọn chúng về.

Này là chuyện nhỏ, Quân Thư Ảnh đương nhiên không cho Sở Phi Dương đi cùng mà tự minh dắt theo Vượng Tài đi ra ngoài tìm người.

Sở Phi Dương biết Quân Thư Ảnh đang lo lắng, cũng không khăng khăng cố chấp, tự mình đi đến bàn nhỏ đặt cạnh cửa sổ ngồi uống trà, chờ đợi Quân Thử Ảnh cùng mấy tiểu tử trở về.

Một cây ám khí rất nhỏ đột nhiên từ ngoài cửa sổ bay vào, đinh một tiếng rất khẽ, một mảnh giấy hình vuông bị một tiểu đao găm xuống mặt bàn.

Sở Phi Dương nhíu mày, một tay nâng chén trà, một tay mở tờ giấy ra, trên giấy chỉ viết vỏn vẹn mấy hàng chữ.“Nếu như muốn tự giải thoát mình, cũng như muốn giải thoát Liên Sơn tộc nhân, thỉnh Sở đại hiệp một mình đến khu rừng nhỏ phía sau sơn trang. Nếu có người đi theo, giải dược sẽ hủy hết, nói được làm được.”

Sở Phi Dương đọc xong không khỏi bật cười, đem mảnh giấy đặt trước ánh nến, đốt.

Xem ra hắn thực sự bị người ta xem như con mèo bị bệnh dễ dọa nạt rồi.

Sở Phi Dương túm chặt áo choàng, ước chừng thời gian Quân Thư Ảnh ly khai, liền nhấc chân bước ra khỏi cửa.

Dọc theo đường đi, hắn bước không nhanh không chậm, cũng không sử dụng khinh công, đích đến chính là khu rừng nhỏ phía sau sơn trang.

Cơ thể ban ngày chịu độc phát dày vò đến bây giờ vẫn miễn cưỡng không động dậy nổi, khinh công đối với hắn vào lúc này mà nói đương nhiên cũng là một việc vất vả, không dùng vẫn là tốt hơn.

Bước tới khu rừng, gió đêm lạnh lẽo phả lên mặt.

Sở Phi Dương từng bước tiến sâu vào trong rừng, nhìn không chớp mắt, đi về phía trước. Cây cối xung quanh xao động cành lá, thoáng như có như không cảm giác bị người bám theo phía sau.

Cho đến khi đi thật sâu vào trong rừng, nếu tiếp tục đi nữa sẽ ra khỏi địa giới Vô Cực sơn trang, Sở Phi Dương mới chậm rãi ngừng cước bộ, ngoảnh lại nhìn xung quanh.

Hắn đứng ở đó, khuôn mặt được áo lông che kín hiện ra màu sắc nhợt nhạt, toàn thân không hề có nội tức, chẳng khác nào một kẻ yếu ớt, một chút uy hiếp cũng không có.

Trong bóng đêm có người khóe miệng vẽ ra một nụ cười mỉa mai.

Ánh sáng phản chiếu từ lưỡi đao đột nhiên chớp qua, nhất thời có hơn mười kẻ từ bốn phía  nhảy ra, ngay lập tức Sở Phi Dương đã bị bao vây.

Những người này đều là cao thủ cực kỳ xuất sắc của Vô Cực sơn trang, thật vất vả mới từ trong hỗn loạn thoát khỏi sự liên thủ truy bắt của Thanh Phong kiếm phái và Võ Lâm minh, chạy khỏi Vô Cực sơn trang. Mấy ngày qua, bọn chúng ở trong sơn cốc ẩn nấp, tìm thời cơ giải cứu trang chủ và Thánh Cô.

Bọn chúng đã đợi rất nhiều ngày, rốt cuộc thời cơ tốt nhất đã tới. Sở Phi Dương cơ thể trúng độc, còn dám một mình đến nơi hẹn, đây quả thực là cơ hội trời cho.Mặc dù đều là cao thủ nhưng bọn chúng cũng không dám chủ quan khinh địch. Nhưng nếu cùng hợp lực đối phó với một nam nhân thân trúng độc chẳng lẽ lại không dễ như trở bàn tay?

Nhất tề cùng xông lên.

Đều là những dũng sĩ tốt nhất của Vô Cực sơn trang, công lực có thể đạt tới trình độ cao thủ nhất lưu giang hồ, lại biết phối hợp ăn ý, cơ hồ cùng một thời điểm đồng loạt đánh về phía người trước mặt, hơn mười lưỡi đao sắc bén mang theo hàn quang lấp loáng khóa chặt tất cả đường lui của Sở Phi Dương.

Bọn chúng có lẽ đã đắc thủ!

Đắc chí mới từ đáy lòng dâng lên, vũ khí vận sức chờ phát động nhưng giống như chém vào tường đồng vách sắt vô hình. Cánh tay vận nội lực đến nỗi như muốn vỡ vụn, đau nhức đột nhiên từ đầu ngón tay dội ngược lại, một cỗ sức mạnh thừa dịp nhẹ nhàng đoạt lấy vũ khí của bọn chúng.

Nam nhân đứng ở chính giữa, không một chút di chuyển, hắn vẫn hư nhược như trước mà đứng ở đó, giống như một người bình thường không hề có một chút uy hiếp, cũng không cảm nhận được một tia nội lực lưu động.

Vũ khí giữa không trung ào ào xoáy tròn, trở thành một luồng lưu quang xoay chuyển, rồi như bởi một uy bức thật lớn mà phóng ra bốn phía.

Vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, máu tươi bắn tung tóe, mười mấy người hỗn loạn tháo chạy.

Sở Phi Dương tiến lên trước một bước, mạnh mẽ vung tay lên, đem lưỡi đao sắc bén chém xuống khiến bọn chúng tạm thời mất đi khả năng cử động.

Hắn thu tay lại, hư hư nắm tay che miệng, nhịn không được nhíu mày khẽ ho hai tiếng.

Một thân cây cách đó không xa bỗng kinh hoảng lay động, giống như bị gió lạnh thổi qua.

Sở Phi Dương cúi người, khẽ nhặt lên một chiếc lá rụng, kẹp ở ngón giữa bắn thẳng về phía trước.

Một tiếng xé gió sắc bén bị gió đêm thổi tan, lập tức xuất hiện một tiếng thét lên và ngay sau đó là thanh âm một vật nặng rơi xuống đất.

Sở Phi Dương nhấc chân bước về phía đó, hắc y nhân bị thương nặng ngã xuống đất không gượng dậy nổi, ra sức trốn tránh. Trong mắt kẻ đó chỉ có thể nhìn thấy đôi chân Sở Phi Dương đang giẫm lên đám lá rụng mà hoàn toàn không thấy được bước chân đó tưởng chừng như rất bình thường.

Thân hình Sở Phi Dương không nhanh không chậm bước tới trước mặt nữ tử đang nằm rên rỉ.

Lại một trận gió thổi qua, thân thể vừa mới cố gắng vận khởi nội lực có chút không chịu nổi gió đêm lạnh lẽo, sắc mặt Sở Phi Dương càng trở nên nhợt nhạt, hắn bất giác kéo chặt y sam trên người hơn, từ trên cao nhìn xuống đối diện với ánh mắt căm hận của nữ tử.

_____________oOo_____________

Lời tác giả:

Dê béo giống như con mèo bị bệnh.

Dê béo không phát uy, chắc hẳn sẽ cho rằng hắn là Baby Kitty.

Dê béo một khi thực tức giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Mị!

Chương 78

Tác giả: Nam Phong Ca

Sở Phi Dương nhíu mày nhìn nàng. Nữ tử này rõ ràng là Ngọc Nhi, người vẫn luôn đi bên cạnh Thánh Cô. Nếu so với Thánh Cô thì Ngọc Nhi là kẻ lòng dạ độc ác, khiến người ta bất bình.

“Sở Phi Dương, ngươi diễn tốt lắm! Hôm nay là ta khinh thường ngươi nên mới trúng kế của ngươi!” Ngọc nhi che ngực, khóe miệng có hai vệt máu, hung tợn nói.

Sở Phi Dương khẽ hừ một tiếng, mở miệng nói: “Bất quá là do các ngươi suy nghĩ nông cạn, không biết tự lượng sức mình mà thôi.”

Vẻ khiêm tốn ôn lương bày ra trước mặt người khác đã quá lâu, dường như đã khiến cho rất nhiều người quên mất sự trương cuồng và kiêu ngạo năm nào của hắn.

Sở Phi Dương áp giải Ngọc nhi cùng với mười mấy cao thủ Vô Cực ra khỏi rừng cây, hướng về phía sơn trang.

Đệ tử Thanh Phong phái tiếp nhận mười mấy tên tù binh, Tín Vân Thâm cũng chạy đến đại sảnh gặp Sở Phi Dương, cùng đi cư nhiên còn có Quân Thư Ảnh, y sắc mặt không chút thay đổi đi vào cửa, tùy tiện tìm một chiếc ghế ngồi xuống.

Sở Phi Dương mới vừa đem một thân ác khí sau khi trúng độc phủi sạch, lúc này thần thanh khí sảng nhìn Quân Thư Ảnh nhưng nhịn không được có chút sợ hãi, giống như mình đã làm sai chuyện gì.

Sở Phi Dương đi đến bên người Quân Thư Ảnh, áp sát lại cười nói: “Thư Ảnh, ngươi đã đến rồi a. Tiểu Thạch Đầu và Lân nhi đã trở về?”

Quân Thư Ảnh ân một tiếng, chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái, sắc mặt ngược lại không giống như đang tức giận. Nhưng ánh mắt đó lại khiến Sở Phi Dương cảm thấy lạnh người.

Giận rồi, người này nhất định giận rồi! Hơn nữa lại còn không phải giận bình thường!

Có người không để ý đến hắn, Sở Phi Dương chỉ có thể tự mình kéo lấy một chiếc ghế lại gần, ngồi xuống bên cạnh Quân Thư Ảnh, ở trước mặt y đem y sam kéo chặt thêm một chút, làm như không thể chịu nổi cái lạnh của sương đêm. Hành động này thật ra cũng không hẳn là giả bộ, vừa mới bất chấp đề khởi nội lực nên khiến thân thể hắn hết sức không thoải mái, hiện tại mỗi đợt khí lạnh thổi qua đều khiến hắn hư nhược và khó chịu.

Quân Thư Ảnh nhịn không được thở dài một hơi, vươn tay ra nắm chặt lấy tay Sở Phi Dương, một cỗ nhiệt lưu xuyên qua lòng bàn tay chậm rãi di động khắp người.

Sở Phi Dương cũng nắm chặt tay y rồi khẽ vuốt ve, cười cười nhìn y.

Tín Vân Thâm mở miệng nói: “Đại sư huynh, Quân đại ca, Thanh Lang và Trình minh chủ vừa mới phái người đến truyền tin, Vô Cực trang chủ đã chịu mở miệng, nói ra nơi giam giữ trưởng lão Liên Sơn tộc. Chúng ta dự định tối nay sẽ hành động, giải cứu bọn họ. Hi vọng bọn họ có biện pháp giải độc trên người Đại sư huynh.

“Vô Cực trang chủ lòng dạ khó lường, lại có thể dễ dàng khai ra như vậy sao? Có hay không trong đó có trá?” Quân Thư Ảnh nhíu mày nói.
Tín Vân Thâm nói: “Quân đại ca nói đúng. Vì vậy chúng ta trước đã cho người đến đó dò đường, chỉ cần xác định tin tức đó là thật chúng ta sẽ lập tức xuất phát.”

“Nga? Ai là người dò đường?” Quân Thư Ảnh nói.

“Trình minh chủ tự nhận nhiệm vụ, dẫn theo mấy vị cao thủ Thanh Phong phái, Thiên Nhất giáo và Võ Lâm minh đi trước, Thanh Lang cũng đi sau tiếp ứng. Hai người đó làm việc cẩn thận, cũng không hành động theo cảm tính, Quân đại ca có thể yên tâm.”

Vẫn một mực trầm mặc, Sở Phi Dương nhịn không được giật giật lông mày. Khẩu khí tên này như vậy là sao? Rõ ràng là cố ý, muốn chế nhạo Đại sư huynh của ngươi làm việc không dựa vào tình thế mà dựa vào cảm tính?

Hắn bất quá là tương kế tựu kế, muốn một mẻ lưới tóm gọm tất cả, vậy mà một lớn một nhỏ các ngươi đều dùng vẻ mặt này để nhìn hắn sao?

Sở Phi Dương dùng ánh mắt trưởng bối cao niên trừng Tín Vân Thâm, lại bị Tín Vân Thâm dùng ánh mắt trường bối thâm niên trừng mắt nhìn lại.

Thật sự là một tên tiểu tử thối!

Không lâu sau liền có đệ tử chạy đến báo tin, Thanh Lang đã hành động trước. Tín Vân Thâm căn dặn đệ tử mấy câu rồi cũng xuất phát cùng với Quân Thư Ảnh.

Sở Phi Dương lần này không cùng đi. Hai người kia nhất định sẽ dùng khinh công, hắn nội tức bất ổn, nếu nói đến nội lực thì lại càng khiến Quân Thư Ảnh và Tín Vân Thâm không yên tâm, vì vậy đành phải ngoan ngoãn nghe lời, trở về nghỉ ngơi thật tốt.
Mấy tên đệ tử dẫn đường phi thân ra khỏi Vô Cực sơn trang, chạy đến một sơn cốc bên trong địa hình phức tạp.

Dùng khinh công, thời gian một nén nhang, đã thấy phía trước có một tia sáng đang chiếu tới.

Đi đến gần mới phát hiện đó là một sơn động bí mật, dường như vừa mới được mở ra, hai tên đệ tử Thiên Nhất giáo đang canh giữ ở cửa động,

“Quân công tử, Tín chưởng môn, giáo chủ phái chúng ta chờ ở đây tiếp ứng, các vị nhanh chóng vào trong.” Một tên mở miệng nói.

Tín Vân Thâm gật đầu với gã, đi vào sơn động trước.

Đi qua một thông đạo có chút chật hẹp, vừa tiến vào đến bên trong thạch thất liền chứng kiến một động thiên khác.

Động thiên này được hình thành bên trong sơn thể, vừa cao vừa rộng, hơn mười người của tam đại môn phái đang ở trong đó thế nhưng vẫn cực kỳ trống trải.

Thanh Lang nhìn thấy bọn họ, phất tay nói: “Thư Ảnh, Vân Thâm, các ngươi tới đúng lúc, mau tới đây xem cái này.”

Quân Thư Ảnh và Tín Vân Thâm đều có chút nghi ngờ đi tới. Cứu người thì cứu người, sống hay chết còn có biện pháp, cần phải xem xét cái gì?

Đi đến gần mới thấy có ba lão nhân thân hình khô héo đang nằm song song trên mặt đất, mới nhìn sơ qua thì dường như không còn một chút sinh khí, Quân Thư Ảnh vốn mang theo một tia hi vọng, chứng kiến cảnh này lòng không khỏi chùng xuống.

Trình Tuyết Tường phát hiện y thất vọng, liền nói: “Thư Ảnh, trước không nên nản lòng, mấy vị trưởng lão này vẫn còn sống, nhưng mà… tình trạng không tốt lắm.”

Quân Thư Ảnh nghe vậy, ngồi xổm xuống cẩn thận quan sát, quả nhiên nhìn thấy ba lão nhân lồng ngực vẫn có một chút phập phồng yếu ớt.

Thanh Lang nói: “Bọn họ bị giam ở chỗ này không biết bao nhiêu năm rồi, Vô Cực sơn trang hẳn là khôngco ý định sẽ thả bọn họ ra ngoài, bởi vậy đã phong kín lối ra. Mấy vị trưởng lão này không ăn không uống nhiều năm như vậy nhưng vẫn có thể sống sót, Liên Sơn tộc nhân thực sự kỳ lạ.”

Quân Thư Ảnh đứng dậy, sắc mặt vẫn không có một chút thoải mái.

_________________

Chương 79

Tác giả: Nam Phong Ca

“Còn sống thì có ích gì, bọn họ đã thành ra như thế này, sao có thể hỏi ra biện pháp giải độc?” Quân Thư Ảnh nhăn mày, nói.

“Này… Người ta vất vả kiên trì sống đến bây giờ, hẳn là phải có ý nghĩa đi.” Thanh Lang bất đắc dĩ sách sách hai tiếng, nói.

Đối với Sở đại hiệp nhà ngươi vô dụng thì ngay cả còn sống cũng là vô dụng? Người này cũng quá không biết tế nhị.

Quân Thư Ảnh hừ một tiếng, tiếp tục tìm kiếm xung quanh, không để ý lời Thanh Lang nói.

Trình Tuyết Tường nói: “Tính tình Thư Ảnh chính là vô tư, không một chút giả tạo. Ta thích nhất bộ dạng đó của Thư Ảnh.”

Thanh Lang nhếch mép nói: “Được rồi được rồi, huynh cũng không kém, không cần phải thổi phồng lên như vậy.”

“Không phải là thổi phồng, đó là sự thật.” Trình Tuyết Tường cải chính.

Quân Thư Ảnh đối với tranh luận của hai người nọ giống như mắt mù tai điếc, vẫn một mình tìm kiếm xung quanh.

Ba vị trưởng lão kia nguyên là đứng trong ba cái rãnh lớn đục trên vách tường, lúc này đã được đặt xuống nền đất. Quân Thư Ảnh đang ở xung quanh mấy cái rãnh đó cần thận xem xét, y cảm thấy ba lão gia hỏa này sẽ không đơn giản ở trong này chờ chết như vậy, tốt xấu cũng phải lưu lại thứ gì đó.

“Quân công tử, vừa rồi chúng ta đã kiểm tra rất kĩ, không phát hiện ra cái gì đáng nghi.” Một tên đệ tử Võ Lâm minh tiến tới nói.

Quân Thư Ảnh vẫn không ngẩng đầu, chỉ vươn ngón tay thon dài lên, mò mẫm từ trong ra ngoài.

Thanh Lang và Trình Tuyết Tường đã phái người ở trong này tra xét kĩ càng, cũng không phát hiện cái gì, nhưng khi nhìn thấy Quân Thư Ảnh vẫn còn đang cố chấp như vậy thì bọn họ đương nhiên cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.

Trình Tuyết Tường đi tới, Quân Thư Ảnh bỗng nhiên quay đầu nói: “Đây là cái gì?”

Trình Tuyết Tường lại gần quan sát vị trí nơi ngón tay Quân Thư Ảnh chỉ tới, nơi đó ẩn hiện vài đường vân nhỏ. Mới nhìn qua chẳng khác nào một vài vết tích tuỳ tiện khắc lên, hay có thể là sơn thể tự nhiên đã có như vậy.

Trình Tuyết Tường không nỡ khiến Quân Thư Ảnh thất vọng, hắn nói: “Mấy vết khắc này vừa rồi không nhìn ra, chúng ta tiếp tục cẩn thận tìm xem, có lẽ sẽ còn manh mối khác.”

Quân Thư Ảnh ngược lại như không để tai vào lời nói của hắn, chỉ một mực chăm chú dùng đầu ngón tay miết lên những đường vân nhỏ đó.

Sau một lúc lâu Quân Thư Ảnh mới thất vọng mà bỏ qua, Tín Vân Thâm an ủi nói: “Quân đại ca, huynh không nên gấp gáp, chúng ta tiếp tục tìm xem. Liên Sơn tộc nhân vượt ra khỏi lẽ thường, nhất định sẽ phải có thứ gì đó khác lạ.”
Thanh Lang nói: “Ta gọi người đưa mấy vị trưởng lão này ra ngoài, xem Tiểu Phóng có biện pháp nào khiến bọn họ tỉnh lại hay không. Bất quá bọn họ suy yếu như vậy, cho dù có tỉnh lại, chỉ sợ…”

Y nói đên đây lại nhìn về phía Quân Thư Ảnh rồi không nói thêm gì nữa, y biết rõ trong lòng Quân Thư Ảnh nhất định còn rõ ràng hơn. Vậy nhưng Quân Thư Ảnh lại chỉ một mực trầm mặc cúi đầu không nói.

Vốn cho rằng giải cứu được trưởng lão Liên Sơn tộc sẽ là mấu chốt để có thể giải độc cho Sở Phi Dương, không nghĩ tới kết quả lại thành ra như thế này.

Dấy lên hi vọng rồi lại bị dập tắt, so với lúc không có hy vọng thì lại càng khiến người ta khó chấp nhận hơn.

Hôm nay Sở Phi Dương bị độc phát đã đau đớn đến nỗi muốn chết đi mà không được, nếu đúng như lời Thánh Cô nói, mỗi một lần độc phát sẽ càng đau đớn hơn, vậy đến ngày mai Sở Phi Dương sẽ như thế nào? Quân Thư Ảnh mới nghĩ thôi đã cảm thấy từng đợt sợ hãi đang kéo đến.

Mấy tên đệ tử Thiên Nhất giáo chạy tới, đưa ba vị trưởng lão Liên Sơn tộc ra khỏi sơn động. Mọi người cũng bắt đầu ra ngoài.

Trưởng lão thứ nhất vừa mới được mang ra, trong sơn động đột nhiên xuất hiện dị động, giống như có cơ quan bí mật nào đó được khởi động, cự thạch treo trước cửa động lắc lư một chút rồi bắt đầu chậm rãi hạ xuống.

Thanh Lang nguyền rủa một tiếng rồi quát: “Tại sao lại như vậy? Mọi người mau chạy ra!”

Y vừa dứt lời, một trận gió lạnh liền thổi tới, những cây đuốc trong động bị gió làm tắt hết, nhất thời tất cả đều chìm vào trong bóng tối.

Tam phái đệ tử được nghiêm chỉnh huấn luyện, mặc dù gặp phải tình huống bất ngờ lúc đầu có hơi hốt hoảng nhưng cuối cùng vẫn tuần tự thoát ra ngoài.

Mấy người Thanh Lang, Quân Thư Ảnh đương nhiên đi ở phía sau, thời điểm tới gần cửa động cũng là lúc cự thạch đã hạ xuống quá nửa.Chỉ còn vài bước nữa là có thể thoát ra ngoài. Chính vào lúc này, ở trong bóng tối Quân Thư Ảnh chợt cảm thấy một tia sáng lấp lánh chớp qua khóe mắt.

“Trên vách sơn động có gì đó!” Quân Thư Ảnh lập tức dừng bước, bắt đầu chạy lại phía đó.

“Thư Ảnh!” Trình Tuyết Tường muốn chặn y lại nhưng không kịp, chỉ có thể theo y chạy ngược vào trong.

Thanh Lang tiếc nuối cửa động đã ở ngay trước mắt, cự thạch cũng đã sắp hạ xuống, y nắm chặt bả vai Tín Vân Thâm đang muốn quay đầu trở lại, thừa dịp hắn không thể phát lực mà mạnh tay đẩy ra ngoài.

“Chúng ta không thể đều bị vây hãm bên trong, bên ngoài nhất định phải có người chiếu ứng. Vân Thâm, ngươi cứ tiếp tục vất vả đi.” Nói xong Thanh Lang cũng xoay người biến mất vào trong bóng đen.

Lúc Thanh Lang ra tay, vì muốn Tín Vân Thâm bất ngờ không kịp hành động bởi vậy hạ thủ không chút lưu tình. Tín Vân Thâm bị văng ra khỏi động, ôm lấy bả vai đau nhức quay đầu nhìn lại, chứng kiến cự thạch đang dần dần chạm xuống nền đất, phong bế hoàn toàn cửa sơn động.

Tín Vân Thâm chạy lại, vận khởi nội lực, dùng cánh tay không bị đau đẩy cự thạch kia ra mặc dù hiểu rõ đây là hành động vô ích.

“Thanh Lang… hỗn đản!” Tín Vân Thâm cắn chặt răng, dùng sức đấm lên mặt đá.

Bốn người bọn họ cùng nhau đến đây, hiện giờ cũng chỉ có một mình hắn trở về, hắn phải giải thích thế nào với Đại sư huynh và Yến công tử đây?

Bên trong sơn động vẫn bị một mảnh hắc ám bao trùm. Trong bóng tối, một vài bức họa diện ẩn giấu trên vách động bắt đầu hiện ra.

Ngoài ra cũng không có dị động gì khác phát sinh. Tựa hồ cơ quan trong sơn động này dập tắt những cây đuốc chính là vì muốn người đến đây nhìn thấy những bức bích họa này.

Quân Thư Ảnh trực giác những bức bích họa này nhất định là mấu chốt của mọi vấn đề.

Người tập võ tai thính mắt tinh, sau một lát thích ứng hiện tại ba người đã có thể nhìn thấy một chút sự vật.

Quân Thư Ảnh đi tới gần xem xét những bức bích họa trên vách động, Trình Tuyết Tường đi bên cạnh y, cảnh giác đề phòng xung quanh.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Tiểu Tuyết không có ai thương.

Chương 80

Tác giả: Nam Phong Ca

Thanh Lang đi tới bên cạnh Trình Tuyết Tường, cười cười với hắn. Trình Tuyết Tường cũng mỉm cười đáp lại. Trong bóng tối chỉ nhìn thấy hai hàm răng trắng lộ ra, sau đó hai người liền quay đi mỗi người một việc.

Quân Thư Ảnh còn đang toàn tâm toàn ý chăm chú nhìn những bức bích hoạ đơn giản đang tản ra ánh sáng nhàn nhạt. Chúng tựa hồ là được sắp xếp theo quy luật. Quân Thư Ảnh nhận diện bức họa thứ nhất, căn cứ vào đó để nhìn lần lượt, cũng không quá khó hiểu ý tứ của chúng.

Bức họa thứ nhất vẽ một một đám hung thần ác sát, đang bắt bớ một nhóm người gầy yếu nơm nớp lo sợ làm nô dịch, hẳn là đang mô tả cảnh Liên Sơn tộc bị Vô Cực sơn trang công hạ.

“Thoạt nhìn những bức họa này cũng không quá cũ, rất có thể là do ba vị trưởng lão Liên sơn tộc sau khi bị nhốt ở đây đã vẽ ra.” Thanh Lang nói.

“Bọn họ vẽ những bức họa này để làm gì?” Trình Tuyết Tường nói, “Nếu ngày hôm nay không phải chúng ta vào được đây giải cứu bọn họ, không phải Thư Ảnh phát hiện ra thì những bức họa này nào có ý nghĩa gì nữa?”

“Với tính cách vô tư của Liên Sơn tộc nhân thì mục đích ba vị trưởng lão vẽ những bức bích họa này có lẽ không phải vì tự giải thoát.” Thanh Lang đáp lời.

Nếu không phải tự giải thoát, vậy chỉ có hai khả năng.

Một là, đây là một cách ghi chép lịch sử của Liên Sơn tộc. Nếu là như vậy, đại khái sẽ không cần khó hiểu như vậy đi, lại còn phải thiết hạ cơ quan để bảo vệ chúng.

Vậy chỉ còn một khả năng, trong những bức họa này, hẳn là chứa bí mật của Liên Sơn tộc nhân. Trưởng lão thiết hạ cơ quan, nhất định là không muốn những bí mật này rơi vào tay những kẻ cư tâm khó dò. Cơ quan lại được thiết lập đặc biệt ở chỗ, sau khi trưởng lão được cứu ra ngoài mới bắt đầu khởi động, chắc hẳn cũng là vì muốn lựa chọn người cứu giúp phải là những người thật lòng thật dạ.

Như vậy có thể nói đây là một mánh khóe đơn giản đến nỗi ngây thơ, đúng với bản chất của một sơn tộc, mặc dù trưởng lão có niên kỷ thì tâm nhãn cũng chỉ như vậy mà thôi. Thanh Lang sờ cằm, không khỏi có chút cảm khái.

Nhưng dù thế nào đi nữa, nếu những bức bích họa này có thể bao hàm mấu chốt cứu vớt Liên Sơn tộc nhân thì đối với việc giải độc trong người Sở Phi Dương ắt hẳn cũng  sẽ có ích.

Quân Thư Ảnh là người cẩn thận, có thể đạo nghĩa không chùn bước mà chạy ngược lại, nhất định là cũng nghĩ tới điểm này.

Cũng chỉ có những sự tình liên quan đến Sở Phi Dương, mới khiến y để tâm để bụng như vậy đi.

Quân Thư Ảnh tiếp tục nhìn xuống. Trên bức bích họa thứ hai vẽ một một gốc cây đại thụ cao ngất, một nữ nhân cùng một tiểu nữ hài. Nữ nhân từ giữa gốc đại thụ lấy ra một vật gì đó, đút cho tiểu nữ hài ăn. Đại thụ sau đó khô héo.

Trình Tuyết Tường nói: “Đây chính là gốc thụ thần của Liên Sơn tộc. Cao đại phu đã nhìn qua, tuy rằng cành lá sum sê nhưng gốc cây đó lại không mấy đặc biệt.”

“Nhìn ý tứ của bức bích họa này thì gốc cây kia nhất định có chỗ không tầm thường. Trong bức họa mô tả gốc bị khô héo, có thể là muốn ám chỉ nó đã mất đi công hiệu vốn có.” Hai mắt Quân Thư Ảnh trong bóng đêm phát ra quang mang nhu nhuận, như chứa đựng biết bao vì tinh tú, “Thời điểm bọn họ vẽ bức họa này nhất định là nhiều năm về trước, lúc Vô Cực sơn trang vừa mới công phá Liên Sơn tộc, tiểu nữ hài này hẳn là Thánh Cô khi đó. Nàng vì muốn luyện tập tinh thần chi lực của Liên Sơn tộc nhân nên phải ăn thứ gì đó bên trong gốc thụ thần.”

Tiếp tục nhìn xuống phía dưới, trong bức bích họa thứ ba, một đám người cao tráng đang ép một nhóm người gầy yếu phải uống một thứ dược chất màu đen, xuống chút nữa, là một nhóm người với bộ ngực đã bị thối rửa chuyển thành đen, đau đớn chịu không thấu mà cong cái lưng ốm yếu lên.

Trong bức bích họa thứ tư, tiểu nữ hài kia lại xuất hiện. Nàng từ trên gốc thụ thần bẻ xuống một cành rồi cắm xuống đất. Mỗi một ngày vào lúc mặt trời mọc sẽ lấy máu tưới lên đó, thời điểm trăng lên lại đứng ở đó ngâm xướng. Sau bảy ngày bảy đêm thì nhổ cành cây đó lên, cho Liên Sơn tộc nhân ăn.Bức bích họa cuối cùng, là cảnh tượng một nhóm người Liên Sơn tộc nhân đang quỳ lạy dưới gốc thụ thần, vết thương trước ngực bọn họ đều đã biến mất.

Xem xong năm bức bích hoạ, ba người liền rơi vào trầm mặc.

Sau một lúc lâu, Thanh Lang mới mở miệng nói: “Đây là ý gì? Thụ thần có thể giải độc, nhưng thụ thần đã chết, phải lấy máu cùng với tiếng ngâm xướng của nha đầu kia mới có thể cứu sống gốc cây đó?”

Trình Tuyết Tường cũng nói: “Hẳn là ý tứ này.”

“Nói đùa sao?” Thanh Lang nói, “Nếu chỉ dùng máu thôi thì không nói, cùng lắm thì đè nha đầu kia ra lấy máu. Đằng này lại còn ngâm xướng, mà phải ngâm xướng bên cạnh cành cây và ngâm xướng bảy ngày bảy đêm. Hơn nữa chúng ta không thể dùng kế sách khiến nàng sinh nghi. Một khi nàng không nguyện ý thì phải dùng biện pháp nào mới khiến nàng chịu mở miệng? Nha đầu kia không có được người trong tâm tưởng, coi mọi người đều là kẻ thù, ta thấy nàng so với Vô Cực trang chủ còn cố chấp hơn. Ngay cả thủ đoạn uy bức lợi dụ cũng không có tác dụng.”

Quân Thư Ảnh còn đang trầm mặc, trong bóng tối nhìn không rõ thần sắc trên khuôn mặt y.

Thanh Lang suy nghĩ một chút, lại sờ cằm nói: “Bất quá nàng cũng không phải là vô dục vô cầu, nàng chẳng phải một lòng muốn có được Sở huynh hay sao?”

Trình Tuyết Tường liếc mắt nhìn Quân Thư Ảnh một cái, thở dài nói: “Thanh huynh, bây giờ không phải là lúc nói bậy. Bích họa cũng đã xem xong rồi, giờ trước tiên phải nghĩ biện pháp thoát ra ngoài.”

Quân Thư Ảnh đột nhiên nói: “Ta biết cách ra ngoài.” Nói xong lại mò mẫm lên vách động, hướng tới ba cái rãnh lớn lúc trước.

Thanh Lang dường như có chút bất ngờ đối với việc Quân Thư Ảnh nói có biện pháp thoát ra ngoài. Người này bình thường rất thờ ơ nhưng mỗi khi thực sự nghiêm túc thì sẽ hết sức cơ trí, bằng không năm đó làm sao có thể được lão giáo chủ sủng tin như vậy.
Thanh Lang tiếp tục nói: “Trình huynh sai rồi, này làm sao gọi là nói bậy chứ. Đối thủ tiếp tục cương ngạnh, nhưng chỉ cần hắn còn một chút vọng tưởng thì vẫn có cách dắt dụ hắn vào tròng. Người mà, chính là có một khía cạnh đơn giản như vậy.”

Trong lúc Thanh Lang ba hoa, Quân Thư Ảnh đã tìm được những khắc ngấn ở bên trong ba cái rãnh lúc trước.

Lúc trước y đã cảm thấy những ngân tích này là do con người tạo ra, nhưng mà không biết mục đích là gì, giờ phút này mới bừng tỉnh đại ngộ.

Cơ quan trong sơn động này cũng không phải muốn vây khốn những người đến đây, mà mục đích đơn giản chỉ là muốn huỳnh quang trên những bức bích họa bí mật được phô bày ra trước mắt, như vậy phương pháp ra ngoài nhất định cũng không khó.

Tam phái đệ tử đã kiểm tra kỹ lưỡng, y cũng đã xem xét lại một lần, duy chỉ có những khắc ngấn này là khác thường, vậy cơ quan để đi ra ngoài hẳn là nằm ở chỗ này.

Trong bóng đêm Quân Thư Ảnh dùng đầu ngón tay thuận theo ngân tích kia mò mẫm khắp nơi, đó tựa hồ là một ký hiệu trong một trận pháp thông thường. Y khẽ đẩy nội lực lên đầu ngón tay, ấn xuống chính giữa nét khắc, sau đó lại di chuyển ngón tay, miết rộng ra khắp nơi.

Cuối cùng cũng miết hết một đường, sau một lát, từ cửa động đột nhiên truyền đến một tiếng ầm ầm vang vọng.

Ba người không ai bảo ai cùng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy đến cửa động.

Ánh trăng nhàn nhạt từ ngoài động chiếu vào, thuận theo cự thạch chậm rãi mọc lên, phạm vi chiếu sáng càng lúc càng rộng ra.

Ánh trăng vừa mới xấm chiếm bóng tối lập tức có một đạo hắc ảnh vọt đến trước mặt Quân Thư Ảnh.

Ngay sau đó bị một vòng tay ấm áp vững chãi ôm trọn lấy.

_____________oOo_____________

Lời tác giả:

Lang oa: Sở huynh, ngươi biết không, so với cơ quan để ra ngoài của trưởng lão Liên Sơn tộc thì tổ sư gia Thanh Phong phái nhà ngươi quả thực quá hung hiểm!

Sở oa: … Quân nhi, ngươi tới đi.

Quân oa: Nói với Vân Thâm, phần giải dược cho Thanh Lang kia không cần chuẩn bị nữa.

Thanh Phong phái tiểu đệ tử phất cờ: Quân công tử phái chúng ta uy vũ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau