DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 71 - Chương 75

Chương 71

Trình Tuyết Tường nói xong, không lên tiếng mà chờ đợi Trì Oanh mở miệng.

Trì Oanh nghe xong lại ngơ ngẩn sững sờ một lát rồi mới cúi đầu mở miệng nói: “Khổ nạn của Liên Sơn tộc nhân…”

“Không sai.” Trình Tuyết Tường nói.

Trì Oanh thảm nhiên cười một tiếng: “Các ngươi chẳng phải đã tìm ra phương pháp giải độc rồi sao? Còn cần ta giúp bọn họ giải độc làm gì?”

“Trưởng lão của bọn họ đang bị ngươi giam giữ.” Trình Tuyết Tường nói, “Chỉ cần ngươi đem bọn họ hoàn hảo không một chút tổn hao mà phóng thích, cũng coi như lập công chuộc tội. Trì trang chủ, ngươi vì tình mà bị tổn thương, mới liên tiếp mắc phải sai lầm, nhưng Trì trang chủ là một người trọng tình trọng nghĩa, ta tin tưởng Trì trang chủ biết lựa chọn đúng đắn.”

“Lựa chọn đúng đắn…” Trì Oanh vẻ mặt bi thương thấp giọng lặp lại.

“Đúng vậy, trại chủ, thỉnh không nên tiếp tục sát hại người vô tội.” Hứa Trực ngẩng đầu nhìn Trì Oanh, “Hi vọng trại chủ không nên lại bị cừu hận che mắt. Trại chủ làm sai việc, cũng là bởi vì ta sai, ta tuyệt đối sẽ không để trại chủ một mình đối mặt. Ta sẽ không trốn tránh nữa, chỉ cần còn sống một ngày thì ta nhất định sẽ che chở trại chủ.”

Hứa Trực vừa khóc vừa nói ra từng chữ, Trì Oanh lại mặc nhiên như không nghe thấy, sắc mặt vẫn ngơ ngơ ngẩn ngẩn như trước.

Trình Tuyết Tường sớm đã nhìn ra trên mặt nàng có một tia dao động, bởi vậy cũng không nóng nảy. Lúc này cần phải kiên nhẫn vì vậy hắn không mở miệng mà chỉ lặng lẽ quan sát Trì Oanh, chờ chính miệng nàng đưa ra sự lựa chọn.

“Ha ha… Ha ha ha….” Một tiếng cười quái dị đến tột cùng đột nhiên vang lên dữ dội. Tiếng cười không chỉ có thanh âm, mà còn mang theo khí tức cổ quái phát ra từ khoang miệng, so với đại tiếu cười nhạo thì càng lộ ra vẻ châm biếm, ngang ngược càn rỡ.

Tất cả mọi người cùng nhìn về nơi phát sinh tiếng cười, chỉ thấy Thánh Cô lúc trước vẫn một mực nhắm mắt cúi đầu, bây giờ lại có thể bất cần á huyệt bị điểm, đang ngửa mặt lên trời cười lớn, dường như có sự tình gì đó phi thường đáng cười khiến nàng không thể nhịn được.

Quân Thư Ảnh nhìn nàng, trong lòng khẽ động, chỉ cảm thấy một tia uy hiếp như có như không lúc trước trong nháy mắt càng trở nên rõ ràng.

Thánh Cô quả nhiên có vấn đề! Quân Thư Ảnh không tự chủ được mà đề phòng.

Trình Tuyết Tường cũng nhíu chặt mày, nhìn nữ tử bộ dạng cuồng ngạo đang dùng yết hầu vô pháp phát ra âm thanh để khàn giọng cười lớn.

Sở Phi Dương nhận ra Quân Thư Ảnh đang căng thẳng, hắn đương nhiên cũng cảm thấy một chút bất thường, bởi vậy mới lập tức đứng dậy đi đến bên cạnh Quân Thư Ảnh, đề phòng nếu có phát sinh biến cố, sẽ hảo hảo bảo vệ y.

Trực giác của mọi người đều chính xác, nhưng sự tình gì sẽ phát sinh thì không ai có thể dự liệu.
Thân hình gầy yếu của Thánh Cô vẫn chưa thể thoát ra khỏi sự chế trụ của xích sắt, nàng thậm chí cả chuyển động cũng không thể, giống như một tù nhân, thân mang xiềng xích đứng ở vị trí bị thẩm phán.

Sở Phi Dương đang đứng phía trước Quân Thư Ảnh đột nhiên hư nhuyễn ngã xuống.

Trong khoảnh khắc đó, tựa hồ vạn vật trên thế gian đều bị cố ý làm cho chậm lại, Quân Thư Ảnh mở to hai mắt nhìn bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của Sở Phi Dương vào lúc này đột nhiên như mất đi tất cả sức chống đỡ.

Cho đến khi Quân Thư Ảnh theo bản năng cúi người đỡ lấy Sở Phi Dương, giúp hắn không bị va đập với mặt đất cứng rắn rồi đem cả người hắn ôm vào trong lòng, thì y vẫn như cũ không kịp phản ứng rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.

“Phi Dương…” Quân Thư Ảnh mở miệng kêu lên, thanh âm khàn khàn run rẩy.

Sở Phi Dương cau mày, nhắm hai mắt lại, dựa vào ngực y nhưng lại không thể lên tiếng đáp lời. Khớp hàm cắn chăt, gân xanh trên trán cũng đã nổi lên dữ dội, Sở Phi Dương tựa hồ đang phải chịu đựng đau đớn đến cực độ.

“Phi Dương, ngươi làm sao vậy?” Quân Thư Ảnh giơ tay lên, lại phát hiện bàn tay mình đang run rẩy. Y đưa tay đặt lên trên đầu, trên mặt, trên người Sở Phi Dương, khắp nơi xoa nắn, nhẹ nhàng lại cẩn thận.

Sở Phi Dương giơ một bàn tay lên, bắt được cổ tay Quân Thư Ảnh, gắt gao nắm thật chặt, giống như đang nắm lấy một cọng rơm sinh mệnh cuối cùng. Cực kỳ đau đớn khiến hắn không thể khống chế lực đạo, cổ tay Quân Thư Ảnh lúc này đã hằn lên những vết hồng sắc.

Quân Thư Ảnh mặc hắn nắm tay, hai đầu gối quỳ xuống đất, cẩn thận ôm Sở Phi Dương vào lòng, muốn giúp hắn thoải mái một chút.
“Phi Dương, ngươi rốt cuộc làm sao vậy?” Chưa từng thấy qua bộ dạng như vậy của Sở Phi Dương khiến Quân Thư Ảnh lo lắng đến nỗi gần như cắn môi bật máu.

Trình Tuyết Tường và Thanh Lang vội vàng chạy đến, ngồi xổm xuống, vẻ mặt ngưng trọng.

Biến cố bất ngờ phát sinh, dưới đài mọi người còn chưa kịp phản ứng, Trình Tuyết Tường nhất định phải dàn xếp tình hình, vì vậy sau khi xem xét qua tình trạng của Sở Phi Dương hắn lập tức trở về trước đài, cao giọng truyền lệnh cho đệ tử Thanh Phong phái và Võ Lâm minh áp giải mọi người rời khỏi nghiễm tràng.

“Đúng rồi, Cao Phóng… Cao Phóng! Cao Phóng ở đâu?” Quân Thư Ảnh đột nhiên hoàn hồn, nôn nóng cao giọng quát lên, “Mau tìm Cao Phóng đến!”

Thanh Lang vội nói: “Thư Ảnh, người đừng quá lo lắng, Sở huynh vẫn còn thanh tỉnh, hắn không có việc gì. Tiểu Phóng đến rồi, để cho hắn xem xét một chút tình hình của Sở huynh.”

Thanh Lang nhường chỗ cho Cao Phóng, Cao Phóng quỳ trên mặt đất, kéo cánh tay Sở Phi Dương qua xem mạch.

Vẻ mặt Cao Phóng càng lúc càng ngưng trọng. Quân Thư Ảnh hiểu rất rõ Cao Phóng, đương nhiên biết vẻ mặt như vậy của y là đại biểu cho cái gì. biểu hiện này nghĩa là ngay cả Cao Phóng cũng cảm thấy thực khó giải quyết, cũng không biết làm như thế nào cho phải!

“Phi Dương rốt cuộc là bị làm sao? Có phải trúng độc hay không?” Quân Thư Ảnh vội vàng hỏi.

Cao Phóng nhíu mày: “Mạch của hắn hỗn loạn, đúng là trúng độc, hơn nữa không chỉ là một loại độc. Rất xấu chính là trong cơ thể hắn nội lực đang tán loạn, không thể khống chế. Sở đại hiệp nội lực cao thâm, nhưng như vậy sẽ càng khiến hắn đau đớn hơn, cho nên hắn hiện tại mới chật vật như vậy. Bất quá giáo chủ không nên lo lắng, hiện tại tính mạng của Sở đại hiệp cũng không quá bị đe dọa.”

“Vậy ngươi rốt cuộc có biện pháp chữa trị không?”

Cao Phóng khó xử lắc đầu, lại hướng tầm mắt nhìn về phía thủ phạm chính là Thánh Cô: “Muốn gỡ chuông cần phải có người buộc chuông. Vô Cực sơn trang dựa vào Liên Sơn tộc được xưng là hậu duệ của Thần Nông, tinh thông độc thuật, thế gian chưa nghe bao giờ. Ta phải biết nàng rốt cuộc làm cái gì mới có thể nghĩ biện pháp chữa trị.”

Quân Thư Ảnh từ đầu ngón tay bắn ra một đạo khí thẳng hướng Thánh Cô, khai giải á huyệt của nàng.

“Ta thật sự không nghĩ tới, Sở Phi Dương không hổ là Sở Phi Dương, đến nước này mà vẫn còn có thể bảo trì thanh tỉnh.” Huyệt đạo Thánh Cô được khai giải, nàng lập tức lên tiếng, cười lạnh nói “Nếu đổi lại là người khác chỉ sợ sớm đã chịu đựng không nổi sự tra tấn sống không bằng chết như vậy mà rối loạn tâm trí rồi. Bản thân ta lại rất muốn nhìn vị Sở đại hiệp này rốt cuộc có thể kiên trì bao lâu…”

Nàng còn chưa dứt lời, Quân Thư Ảnh đột nhiên từ trên không đánh xuống một chưởng khí, không một chút lưu tình trúng người nàng. Thánh Cô phun ra một ngụm máu tươi, ngã về phía sau, ngay cả mấy tên đệ tử Thanh Phong kiếm phái ở phía sau nàng cũng không kịp chống đỡ, cùng bị đánh bật ra sau, từ giữa không trung rơi xuống.

Cánh tay còn lại của Quân Thư Ảnh vẫn cẩn thận ôm lấy Sở Phi Dương, ánh mắt có gai mang theo tam cửu hàn băng, sắc mặt như tu la lạnh lùng nhìn về phía Thánh Cô.

Chương 72

Thánh Cô quay đầu nhìn Quân Thư Ảnh rồi lại nhìn về phía mấy người Trì Oanh, Hứa Trực nhưng tâm tình hoàn toàn trái ngược với lúc trước, ánh mắt tràn đầy oán hận.

“Mỗi người các ngươi, đều cho rằng có thể vui vẻ phải không?” Nàng phun ra một ngụm máu, “Mẫu thân của ta, rốt cuộc thân sinh phụ thân của ta là ai, người đã rõ ràng rồi chứ?”

“Thánh Cô, ngươi…” Hứa Trực có chút đau xót nói.

“Ngươi câm miệng!” Thánh Cô phẫn nộ quát lên một tiếng, hai mắt trừng lớn nhìn lão, “Ngươi lấy tư cách gì để nói chuyện với ta? Ngươi nghĩ rằng ta là nữ nhi của ngươi sao? Ngươi chỉ biết gọi ta Thánh Cô, ngươi có biết tên ta gì, ta hiện tại bao nhiêu tuổi hay không? Trang chủ, mẫu thân, những điều này người còn nhớ hay không? Người đã bao năm rồi không hảo hảo nhìn ta một cái, đã bao năm rồi không còn gọi tên ta?”

Trì Oanh có phần sửng sốt nhìn nữ nhi từ trước đến nay luôn luôn biết nghe lời, sau một lúc lâu mới thốt ra: “Ngươi…”

Không đợi nàng nói xong, một đạo hắc ảnh đột nhiên lướt qua Thánh Cô, mạnh mẽ cuốn lên một trận gió lạnh. Trong nháy mắt đã thấy lưỡi kiếm sắc bén trong tay Quân Thư Ảnh đặt trên cổ Thánh Cô, thậm chí đã đâm một phần vào huyết nhục, máu tươi từ miệng vết thương đang rỉ ra.

Màu máu đỏ tươi khiến Quân Thư Ảnh thống hận cực điểm.

“Ngươi rốt cuộc đã làm gì đối với Sở Phi Dương?” Quân Thư Ảnh cắn răng, không biết đã phải dùng bao nhiêu sức nhẫn nhịn để kiềm chế không giết chết nữ tử đáng căm ghét này ngay tại chỗ.

Thánh Cô bị khí tức âm lãnh kinh người làm cho chấn động, trong nháy mắt có chút nao núng. Nàng cố gắng trấn định, nhìn Quân Thư Ảnh nói: “Hắn đường đường là Sở Phi Dương Sở đại hiệp, ta có thể đối với hắn làm cái gì? Bất quá máu của ta…” Nàng vươn đầu lưỡi ra, liếm đi một vét máu trên môi, giễu cợt cười một tiếng nói, “Chính là thứ độc nhất thế gian.”

Nàng lại nhìn về phía Trì Oanh, cười nói: “Mẫu thân, cũng bởi vì tình tình oán oán không đáng nhắc tới của người mà ta nhiều năm như vậy sống không bằng chết, chịu đủ loại tra tấn dày vò, kết quả là, cũng chỉ có thể dựa vào một thân độc huyết này, người nói xem, ta là bất hạnh hay là vô cùng may mắn đây?”

“Giải dược!” Quân Thư Ảnh cắn răng, lạnh lùng nói, lưỡi kiếm trong tay cơ hồ muốn mất đi kiểm soát.

“Quân công tử có thể yên tâm, Sở đại hiệp sẽ không chết.” Thánh Cô thảm nhiên cười một tiếng, “Hắn là nam nhân mà ta ái mộ, ta sao có thể nhẫn tâm đẩy hắn vào chỗ chết!”

Nàng vừa dứt lời, lưỡi kiếm trong tay Quân Thư Ảnh dường như cứa sâu thêm một phần. Thánh Cô không thể không ngửa đầu lên, tránh khỏi đường kiếm sắc bén mang theo lửa giận cùng với oán hận kia.

“Ta nói, máu của ta là độc dược độc nhất thế gian.” Thánh Cô tiếp tục nói, “Vì tu luyện ý niệm chi pháp đặc biệt của Liên Sơn tộc nhân, ta phải uống máu của Liên Sơn tộc nhân nhiều hơn bất cứ ai. Vì không để bị phản tác dụng, ta hàng ngày phải ngâm mình cùng với trăm loại độc trùng độc vật. Những thứ kịch độc kia sớm đã thâm nhập vào máu của ta. Loại độc huyết này không có giải dược! Sở đại hiệp hắn sẽ không chết, chí ít tạm thời sẽ không chết. Hắn chỉ phải chịu đau đớn, mỗi một lần so với lần trước càng thêm khổ sở. Một lần độc phát là một lần hắn phải chịu sự tra tấn sống không bằng chết. Ngày qua ngày, mỗi một ngày so với ngày trước càng thêm thống khổ! Loại thống khổ này cũng vô pháp xoa dịu, cho đến một ngày kia hắn không thể chịu đựng được nữa, ngươi sẽ vĩnh viễn mất đi hắn, Quân công tử.”
Quân Thư Ảnh mắt lạnh nhìn nàng, tựa hồ đang đánh giá nàng nói thật hay giả. Sau một lát y đột nhiên thu hồi vũ khí, ném thanh kiếm cho một tên đệ tử Thanh Phong kiếm phái ở bên cạnh rồi sau đó xoay người đi về phía Sở Phi Dương: “Nàng không có giải dược, giết!”

Một câu mệnh lệnh nhẹ bẫng của y khiến cho tiểu đệ tử kia rơi vào thế khó xử, chỉ biết nhìn về phía Tín Vân Thâm cầu trợ.

“Quân Thư Ảnh, ngươi cần gì phải phô trương thanh thế như thế?” Thánh Cô đột nhiên cười lạnh nói, “Nếu thực muốn giết ta thì ngươi cần gì phải mượn tay người khác? Ngươi cho rằng làm như vậy là có thể bức ta đem giải dược ra sao?”

“Ta biết ngươi không có giải dược.” Quân Thư Ảnh nói mà không hề ngoảnh đầu, “Ta chỉ là không muốn tự làm bẩn tay mình.”

Cao Phóng đứng dậy trả lại vị trí cho Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh đưa tay sờ lên khuôn mặt Sở Phi Dương. Y không thể chấp nhận việc Sở Phi Dương đang phải chịu đựng đau đớn, nhưng y sam trên người Sở Phi Dương lúc này đã bị một tầng mồ hôi lạnh làm cho ướt đẫm, đôi môi tái nhợt, lông mày nhíu chặt, đau đớn biểu lộ trên khuôn mặt đều in sâu vào tầm mắt Quân Thư Ảnh. Cảm giác đau xót âm ỉ trong ngực xộc lên hốc mắt, một mảnh thương tâm.

Trong cơ thể mỗi một tấc xương cốt cùng với huyết nhục đều đang kêu gào đau đớn, nhưng lại hoàn toàn không có biện pháp xoa dịu. Ngày thường nội lực thâm hậu đắc tâm ứng thủ (muốn sao được vậy) lúc này lại trở thành lưỡi dao sắc bén nhất, ở trong cơ thể hắn đấu đá lung tung, cắt lên từng thớ da thịt, vạn tiễn xuyên tâm so với loại đau đớn này còn thua kém vạn phần.

Nếu có thể cứ như vậy mà chết đi thì cũng coi như hạnh phúc tột cùng.

Ngược lại Sở Phi Dương vẫn gặng gượng duy trì một tia thanh tỉnh, trong miệng đều là vị tanh của máu, nhất định đã bị hắn cắn đến lợi hại, nhưng so với đau đớn đang phải chịu đựng thì không đáng là gì. Tựa hồ cảm giác được Quân Thư Ảnh đã trở lại bên người, Sở Phi Dương gian nan nâng tay lên. Mỗi một động tác dù là rất nhỏ cũng đều mang theo đau đớn tột cùng quét qua cơ thể.
Một đôi tay ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của hắn, khuôn mặt mịn màng cũng dán chặt lên đó. Vài giọt dịch thể mang theo nhiệt độ cơ thể rơi xuống, nhưng lại giống như thiêu cháy tâm tư Sở Phi Dương.

Thư Ảnh khóc? Thư Ảnh của hắn vốn cao ngạo như vậy, lại có thể ở trước mặt mọi người mà rơi lệ?

Lệ này là vì hắn mà rơi, nhưng điều này không phải là mong muốn của Sở Phi Dương, hắn sao có thể muốn Quân Thư Ảnh thương tâm như thế?

Sở Phi Dương muốn an ủi y, rằng hắn chẳng qua chỉ là một thân đau nhức mà thôi, so với đủ loại mối nguy trước đây đã từng gặp thì lần này cũng chỉ tính là mức độ thấp nhất, không có gì nguy hiểm.

Nhưng vừa mới hé môi, lập tức một cỗ đau đớn cực hạn giống như sóng biển khổng lồ trong nháy mắt đổ ập lên người hắn. Nếu tinh thần là một bức tường kiên cố thì Sở Phi Dương thậm chí có thể thấy được mặt trước của bức tường đó đang bị xung kích đến rạn nứt.

Lời nói của Thánh Cô, Sở Phi Dương cũng đã nghe hết. Hắn mỗi ngày sẽ bị độc phát, mỗi một lần so với lần trước sẽ càng đau đớn hơn. Sở Phi Dương muốn tưởng tưởng cũng không ra, rốt cuộc còn có thể như thế nào so với đau đớn hiện tại hắn đang phải chịu đựng.

Tiểu đệ tử kia nắm trường kiếm đứng cạnh Thánh Cô, vẫn còn đang nhìn Tín Vân Thâm xin chỉ thị. Tín Vân Thâm mặc dù không biết Quân Thư Ảnh thật sự có ý định giết người hay là chỉ muốn hăm doạ Thánh Cô, thế nhưng hắn cũng đã có quyết định của riêng mình.

Thánh Cô cũng đang nhìn hắn, sắc mặt không chút thay đổi hàm chứa sự khiêu khích.

Nàng nếu đã có vẻ mặt như vậy thì nhất định còn có hậu chiêu. Tín Vân Thâm trầm ngâm một lát, vung tay lên, cho phép tiểu đệ tử thỉnh thị.

Trong khoảnh khắc này, nét mặt Thánh Cô thoáng qua một tia kinh ngạc như trong dự liệu.

Tiểu đệ tử phía sau nghe lệnh giơ trường kiếm lên. Thánh Cô đột nhiên mở miệng, thanh âm nhẹ nhàng từ trong miệng nàng phát ra được nội lực đẩy lên cao, réo rắt cả một khoảng không gian, lại giống như quả pháo bị nổ tung, phân tán ra tứ phía.

Tín Vân Thâm giơ tay ngăn tiểu đệ tử lại, muốn xem Thánh Cô rốt cuộc đang làm ra trò gì.

_________________

Chương 73

Tác giả: Nam Phong Ca

Tiếng ca của Thánh Cô vang vọng khắp đài cao. Giọng ca rất đẹp, giống như giọt sương sớm trên lá cây rơi xuống phiến đá tạo ra thanh âm trong trẻo, biến ảo khôn lường.

Trước đây, mấy người Sở Phi Dương cũng đã từng được nghe qua tiếng ca của nàng. Một lần là ở phía sau núi Thanh Phong kiếm phái, nàng dùng tiếng ca của mình để khống chế ý thức Thạch Lệ. Nhưng thanh âm đó tuyệt đối không thể gọi là dễ nghe, nó giống như một sợi tơ mềm không ngừng quấn lấy khiến người khác khó chịu. Lần thứ hai là khi nàng dùng tiếng ca để mê hoặc thần chí những môn phái vỗ lâm bị trúng vũ phách. Khi đó vẻ mặt những người này trông giống như hết sức thoải mái.

Lúc trước cho dù Thạch Lệ giả bộ phản bội Vô Cực sơn trang, thì lời nói đối với Thánh Cô vẫn có vài phần kính sợ, nói vậy việc Thánh Cô dùng tiếng ca để vỗ về là nhằm mục đích khiến cho bọn họ đối với nàng sản sinh ý thức lệ thuộc, cũng vì thế bọn họ mới có lòng trung thành tuyệt đối với nàng như vậy.

Lúc này tiếng ca của Thánh Cô không giống những lần trước mà êm tai hơn, mỹ diệu hơn. Nếu như không phải ở trong tình huống này thì tiếng ca như vậy nhất định sẽ rất động tâm tư.

Nhưng lúc này Sở Phi Dương thân trúng huyết độc của Thánh Cô. Bởi vậy tiếng ca của nàng khi rót vào tai Quân Thư Ảnh lại không khác nào tiếng ác quỷ gào khóc nơi địa ngục sâu thẳm, khiến y khắp người phát lạnh.

Chỉ cần suy nghĩ cẩn thận một chút, mọi người ở đây đều nghĩ ra một việc.

Thanh Lang nhíu mày, thân hình chợt lóe lên, nhảy tới trước mặt Thánh Cô đưa tay muốn điểm huyệt đạo của nàng, khiến nàng không thể thi triển phương pháp mê hoặc nhân tâm.

“Đợi một chút…” Quân Thư Ảnh đột nhiên hô lên.

Thánh Cô tựa hồ sớm đã đoán được việc này, tiếp tục ngâm xướng không ngừng, còn dùng ánh mắt lạnh lùng, khinh thường nhìn Thanh Lang.

Thanh Lang bước về phía trước một bước, y sam bị gió hất tung lên phần phật, khó hiểu nhìn Quân Thư Ảnh, nói: “Thư Ảnh, sao vậy?”

Quân Thư Ảnh vẫn chú ý đến tình hình của Sở Phi Dương. Vừa rồi hắn bị kịch độc dày vò đến nỗi muốn chết mà không được, cho dù hắn đang cực lực nhẫn nại nhưng cũng không thể khống chế thân thể đang bị nỗi đau đớn đến tột cùng giằng xé.

Nhưng lúc này, thân hình Sở Phi Dương vốn căng cứng đang lại dần dần trở nên an ổn. Quân Thư Ảnh gần như có thể dùng hai mắt để nhìn thấy nỗi thống khổ khiến hắn sống không bằng chết kia đang lưu động trên cơ thể hắn rồi biến mất.

Đây chính là tính toán của nàng sao? Bản thân nàng mới là giải dược?!

Quân Thư Ảnh hận đến cắn chặt răng, trong miệng xộc lên mùi vị tanh nồng của máu.

Nàng ái mộ Sở Phi Dương. Nàng không cấp cho Sở Phi Dương giải dược. Chỉ có tiếng ca của nàng mới có thể xoa dịu đau đớn của Sở Phi Dương. Nàng muốn dùng cái này để danh chính ngôn thuận bồi bên người Sở Phi Dương?!

Nếu là đang ở trong một câu chuyện truyền kỳ thì nàng mới mong có thể dựng lên một kỳ tích.
Nhưng đây là đời thực, nàng dựa vào cái gì!

Nàng dựa vào cái gì mà mơ ước có được Sở Phi Dương!

Nàng dựa vào cái gì mà mưu đồ tranh giành Sở Phi Dương!

Nàng là cái thá gì! Nàng căn bản không là gì hết!

Trong ngực giống như có một ngọn lửa đang bùng cháy, nhuộm đỏ huyết sắc. Thứ đang được ngọn lửa ấy nung nấu chính là phẫn nộ, là lo lắng, là hận, là sát y… tất cả đã bị thiêu rụi, tan ra rồi nhập thành một khối, nặng trịch dằn xuống đáy lòng, khiến Quân Thư Ảnh càng lúc càng cảm thấy nghẹt thở.

Quân Thư Ảnh hiểu hơn ai hết Sở Phi Dương tựa như một ngọn đèn duy nhất, ôn nhu cháy trong bóng đêm cô tịch, hấp dẫn vô số loài bươm bướm quen sống ở nơi gía lạnh… Bươm bướm cô độc, khao khát ấm áp, không tiếc bản thân để tìm đến vây quanh ánh đèn, uổng công vẫy đôi cánh, mưu đồ muốn đến gần hơn đăng tâm (tim đèn) quang mang rực rỡ.

Nhưng bọn chúng bất luận thế nào cũng không đủ tư cách, Sở Phi Dương vĩnh viễn sẽ không thuộc về bất cứ ai trong bọn chúng.

Quân Thư Ảnh ôm chặt Sở Phi Dương, đem mặt chôn thật sâu trên vai hắn.

Lúc này mặc kệ y có bao nhiêu ý nghĩ muốn một kiếm giết chết nữ nhân kia, ngăn cản tiếng ca không mang hảo ý của nàng thì y cũng không thể ra tay. Bởi vì, một khi y làm như vậy, Sở Phi Dương sẽ bị nỗi thống khổ này dày vò đến chết.

Quân Thư Ảnh không biết đau đớn tột cùng như vậy rốt cuộc có mùi vị ra sao, nhưng ngay cả Sở Phi Dương chưa bao giờ dễ dàng bị đánh bại mà cũng không thể chống đỡ như vậy thì nhất định đó phải là một sự tra tấn lợi hại.
Quân Thư Ảnh không nỡ, y không nỡ. Cho dù hiểu rõ đây là uống rượu độc giải khát nhưng y chính là… không nỡ.

Bàn tay Sở Phi Dương đột nhiên giơ lên, cơ thể phục hồi một chút khí lực có thể kiềm chế, hắn dùng ngón tay khẽ run run xoa nhẹ lên tai, lên tóc Quân Thư Ảnh rồi trượt xuống khuôn mặt y.

“Thư Ảnh… Ngăn nàng ta lại.” Sở Phi Dương mấp máy đôi môi vẫn còn lưu lại vết máu, từ trong cổ họng phát ra thanh âm khàn đục.

“Ngươi lại muốn đau đớn đến chết à!” Quân Thư Ảnh cắn răng nói.

Sở Phi Dương cư nhiên lại nở nụ cười, hắn dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt còn sót lại trên khóe mắt Quân Thư Ảnh, thấp giọng nói: “Rõ ràng là khóc, vậy mà cũng không nói được hai câu dễ nghe…”

Thanh Lang chạy tới trước mặt hai người, từ trên cao nhìn xuống, đối diện với ánh mắt của Sở Phi Dương. Sở Phi Dương rõ ràng không có mấy phần sức lực nhưng vẫn cố gắng dùng ánh mắt mệt mỏi bất kham nhìn Thanh Lang, khẽ gật đầu.

Thanh Lang thở dài một hơi, quay đầu lại đi đến bên cạnh Thánh Cô, nhanh nhẹn điểm lên huyệt đạo của nàng, phất tay ám hiệu cho đệ tử áp giải nàng đi.

Tiếng ca đình chỉ, Thánh Cô không có chút nào chống cự, chỉ ngoảnh mặt nhìn về phía Sở Phi Dương, ánh mắt tựa tiếu phi tiếu khiến kẻ khác không thể nhìn thấu.

Cơ hồ là trong khoảnh khắc đó, cơ thể Sở Phi Dương lại lập tức căng cứng. Đau đớn còn chưa kịp kéo tới thì nỗi sợ hãi lại tới trước một bước, thâm nhập toàn thân.

Sở Phi Dương nếu còn một chút khí lực nhất định cũng sẽ tự giễu bản thân. Hắn tuy rằng từ trước đến nay ở trước mặt người khác khiêm nhường, nhưng kỳ thực đáy lòng tự đánh giá mình rất cao, rất ít khi đem thứ gì đó để vào mắt, bất quá hiện giờ, xem như thuyền lật trong mương rồi.

Khoảnh khắc tiếng ca của Thánh Cô tiêu thất, hắn thật sự có một cỗ xúc động muốn vãn hồi. Nếu là người có ý chí bạc nhược, chỉ sợ vì muốn thoát ra khỏi sự tra tấn dày vò này thì cái gì cũng có thể nguyện ý làm. Huống chi ở trong đau đớn cảm nhận được tiếng ca êm ái xoa dịu thì lại càng khiến người ta sinh lòng muốn thân cận tiếng ca đó.

Sở Phi Dương hiện tại đã hiểu tại sao những người trúng độc vũ phách lại kính sợ Thánh Cô như vậy. Nhưng cũng vì lẽ đó nên hắn lại càng không thể nghe, một chút cũng không thể nghe.

Cơn đau lại một lần nữa ập tới khiến Sở Phi Dương run rẩy, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng cùng bi thương của Quân Thư Ảnh đang đung đưa trước mặt hắn.

Sở Phi Dương muốn an ủi y nhưng lại cảm thấy bất cứ lời an ủi nào vào lúc này cũng đều là dư thừa.

Hắn chỉ có thể dùng hết một chút khí lực cuối cùng, đưa ngón tay mơn trớn bờ môi Quân Thư Ảnh, vuốt ve khóe môi y, thấp giọng nói: “Nhìn ta như vậy nếu khiến ngươi khó chịu thì hôn ta đi. Ngươi hôn ta, so với bất kỳ loại linh dược nào đều hữu dụng…”

Một chút đau đớn từ ngực bị đẩy lên, nhanh chóng lan rộng ra, trong nháy mắt thấm vào huyết nhục, vào kinh mạch, vào xương cốt. Trước mắt Sở Phi Dương tối sầm lại, thần chí bị đau đớn kịch liệt bao trùm.

Chương 74

Cao Phóng từ bọc nhỏ mang theo bên người lấy ra một cây ngân châm, thở hắt ra một hơi, nói: “Giáo chủ, ta chỉ có thể trước nghĩ biện pháp giúp Sở đại hiệp giảm đau đớn một chút, như vậy có thể khiến hắn không phải chịu thống khổ đến mức này. Còn những thứ khác, chỉ có thể từ từ rồi tính tiếp.”

“Chỉ là giảm đau cũng được. Ngươi nhanh chóng làm đi!” Quân Thư Ảnh nắm tay Sở Phi Dương, khuôn mặt cúi gằm vẫn chưa ngước lên, dường như phải dùng khí lực thật lớn mới có thể bình tĩnh nói ra một câu.

Cao Phóng ngồi xuống bên cạnh Sở Phi Dương, tìm huyệt vị của hắn rồi chậm rãi đâm ngân châm xuống.

Không nghĩ tới ngân châm vừa mới đâm vào huyệt vị, Sở Phi Dương đột nhiên động mạnh, thân thể vốn căng cứng bắt đầu run rẩy. Hắn buông mạnh tay Quân Thư Ảnh ra, lòng bàn tay cào xuống mặt đất, càng lúc càng găm sâu năm ngón tay xuống nền đá rắn chắc, trên mu bàn tay lộ đầy gân xanh. Sở Phi Dương cắn chặt răng khẽ rên rỉ, trong nháy mắt mồ hôi thấp đẫm y sam.

Sở Phi Dương đột nhiên hành động như vậy khiến Quân Thư Ảnh gần như luống cuống. Trước đây Sở Phi Dương bất kể bị thương nghiêm trọng, cũng chưa từng có bộ dạng đau đớn đến nỗi không thể kiểm soát ý thức, tự mình dày vò bản thân như lúc này.

Lần đầu tiên chứng kiến hình ảnh Sở Phi Dương mỏng manh đến như vậy khiến Quân Thư Ảnh một trận run rẩy, xót xa.

Cao Phóng vội vàng rút ngân châm ra, không dám tiếp tục tùy tiện động thủ.

Bất luận cái gì liên quan đến Vô Cực sơn trang đều quỷ dị như thế, khiến Cao Phóng luôn luôn tự hào với y thuật của mình cũng không khỏi cảm thấy hết sức bất lực.

Tín Vân Thâm đi tới bên cạnh y, đưa tay kéo kéo ống tay áo Cao Phóng: “Tiểu Phóng, đây không phải lỗi của ngươi, ngươi không cần tự trách mình.” Nói xong cũng lo lắng nhìn về phía Sở Phi Dương.

Sau khi ngân châm được rút ra, cơn đau đớn chưa dứt khiến Sở Phi Dương không ngừng run rẩy, bàn tay vẫn còn gắt gao cào xuống nền đá, máu tươi đỏ thẫm từ đầu ngón tay rỉ ra.

Quân Thư Ảnh nghĩ không ra biện pháp để xoa dịu nõi thống khổ hắn đang phải chịu đựng, biết là vô ích nhưng vẫn dùng hai tay lau đi một tầng mồ hôi lạnh còn đọng trên trán hắn.

Y cắn chặt môi, dốc hết ôn nhu trước nay chưa từng có nhưng đau đớn của Sở Phi Dương vẫn không hề thuyên giảm một phần. Kia ánh mắt anh tuấn, hàm chứa ôn nhu vô tận vẫn đang nhắm chặt. Kia đôi môi luôn mang theo ý cười hiện tại còn loang lỗ vết máu.

Quân Thư Ảnh rốt cuộc kiềm chế không được, mạnh mẽ cúi đầu, đem môi mình dán chặt lên môi Sở Phi Dương.

Bất chấp trước mặt người khác, lúc này y nguyện ý yếu thế, nguyện ý đòi hỏi, chỉ cần Sở Phi Dương không còn phải chịu dày vò như vậy nữa thì y cam nguyện làm tất cả.

“Ngươi nói ta hôn ngươi, sẽ là linh dược của ngươi. Sở Phi Dương, ngươi chưa bao giờ gạt ta…” Môi kề môi, Quân Thư Ảnh nhắm hai mắt lại, dùng thanh âm khàn khàn nói.

Thanh Lang và Trình Tuyết Tường lúc này đã cùng nhau đi đến đứng phía sau Quân Thư Ảnh, Thanh Lang ngoảnh mặt nhìn Trình Tuyết Tường.

Trình Tuyết Tường mở miệng nói: “Thư Ảnh, ngươi không nên gấp gáp, tính mạng Sở huynh tạm thời không đáng lo, chúng ta vẫn còn thời gian để nghĩ ra biện pháp. Ta vừa rồi đã hỏi qua, những người trúng vũ phách, nếu như không có tiếng ca của Thánh Cô xoa dịu thì mỗi ngày đến giờ sẽ bị phát độc, hết sức đau đớn, nhưng chỉ kéo dài một lát. Hoặc nếu như… uông máu Liên sơn tộc nhân cũng có thể giảm bớt đau đớn. Sở huynh tuy rằng cùng bọn họ không hoàn toàn giống nhau, nhưng độc đều là dựa vào máu của Liên Sơn tộc cùng với các loại độc vật khác pha trộn mà thành, nói vậy đại khái biểu hiện cũng sẽ giống nhau, ta đã phái người đi tìm vài người của Liên Sơn tộc tự nguyện, có lẽ có thể giúp Sở huynh giảm một chút đau đớn dày vò. Huống hồ trưởng lão Liên Sơn tộc vẫn còn sống, ta nhất định sẽ sớm tìm cách giải cứu bọn họ. Bọn họ hiểu biết sâu rộng, chắn chắn sẽ có biện pháp giúp Sở huynh giải độc.”“Vậy ngươi nhanh đi đi, đứng ngốc ở đây làm gì, nhanh đi nhanh đi.” Thanh Lang đẩy đẩy bả vai Trình Tuyết Tường, cùng hắn đi xa khỏi chỗ này.

“Nhưng mà Thư Ảnh…”

“Chớ bận tâm, cứu người trước mới là quan trọng.”

rình Tuyết Tường bị Thanh Lang kéo đi tra vấn Vô Cực trang chủ nhưung hắn không quên phái người tìm vài người của Liên Sơn tộc đến đài cao, có cả Cầm Anh và A Doanh.

Cầm Anh từ dưới bậc thang chạy lên, A Doanh cũng thở hồng hộc theo sát phía sau hắn.

“Sở đại hiệp thế nào rồi?” Cầm Anh vội vàng nói.

Cao Phóng đi tới, giải thích lại một lần lời nói của Trình Tuyết Tường, rằng máu của tộc nhân hắn có khả năng xoa dịu đau đớn của Sở Phi Dương.

“Cầm Anh, ngươi có biết lại lịch của thứ độc này hay không? Hoặc là tộc nhân của ngươi có người nào đó biết hay không?” Cao Phóng nói xong, không mấy hy vọng mà hỏi thêm một câu.

Quả nhiên Cầm Anh lắc đầu, Cao Phóng có chút thất vọng thở dài một hơi, lại nói: “Nếu đã như vậy, ngươi có thể nguyện ý dùng máu của mình…”

“Ta nguyện ý, ta đương nhiên nguyện ý!” Cầm Anh liên tục gật đầu, A Doanh ở phía sau hắn cũng ra sức gật đầu theo, giống như nếu không làm như thế thì không thể biểu đạt tâm tình bức thiết của nàng. Chậm rãi đi lên đài cao, một vài người của Liên Sơn tộc hình dáng mảnh mai, cũng im lặng gật đầu.Cao Phóng quay đầu nhìn Sở Phi Dương một chút, rồi lại nhìn về phía Tín Vân Thâm. Thực ra, nếu không phải là không có biện pháp thì y cũng không muốn lấy máu của Liên Sơn tộc nhân. Bộ tộc này đã gặp phải quá nhiều tai ương, rất nhiều người thân thể đã hết sức yếu ớt, sắc mặt nhợt nhạt, vừa nhìn chính là do mất quá nhiều máu. Tiếp tục lấy máu của bọn họ không khác nào tuyết thượng gia sương (đã rét vì tuyết lại giá vì sương, bất hạnh chồng chất bất hạnh).

Liên sơn tộc gặp phải thảm cảnh là bởi những kẻ thân không mang dị huyết trong người giống bọn họ, thế nhưng đến cơ sự này Liên Sơn tộc nhân vẫn sẵn sàng xả thân giúp đỡ những người xa lạ.

Cao Phóng khẽ thở dài, từ trong bọc lấy ra một bình sứ màu trắng và một tiểu đao bằng bạc, đi tới trước mặt Cầm Anh.

“Cầm Anh, so với những người kia thì ngươi là người khỏe mạnh nhất, dùng máu của ngươi có được không, chỉ lấy bấy nhiêu.” Cao Phóng đặt bình nhỏ vào trong lòng bàn tay, mở nắp ra cho Cầm Anh nhìn, “Đây là phương pháp tạm thời.”

“Ân, ta hiểu. Cao đại phu, ngươi tới đi.” Cầm Anh vươn cánh tay gầy yếu ra.

Cao Phóng dùng tiểu đao nhẹ nhàng xẹt qua da tay hắn, dùng bình sứ đón lấy huyết dịch đang chảy xuống, sau đó lập tức đắp dược lên miệng vết thương rồi băng bó lại.

Cao Phóng đưa bình sứ cho Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh nhận lấy, có chút vội vàng đưa tới bên miệng Sở Phi Dương.

Nghiêng thân bình xuống, máu tươi chậm rãi chảy ra, qua làn môi chảy vào miệng Sở Phi Dương.

Thế nhưng chẳng bao lâu máu tươi lại thuận theo khóe môi Sở Phi Dương trào ra ngoài. Quân Thư Ảnh vội vàng dùng ngón tay đặt lên môi hắn chặn lại hắn lập tức lại bị một bàn tay nóng rực nắm lấy.

Sở Phi Dương chậm rãi mở hai mắt ra, thân thể chẳng biết lúc nào đã thôi không còn run rẩy, từ trong miệng thở hắt ra một hơi, lại vén đôi môi tái nhợt cười cười.

Tựa hồ thời điểm độc phát ngày hôm nay đã qua, tinh thần Quân Thư Ảnh vẫn luôn căng thẳng rốt cuộc cũng được phép tạm thời an ổn trở lại.

“Thư Ảnh, ta không cần nghe ai xướng ca, lại càng không muốn uống máu của những con người đáng thương này.” Sở Phi Dương nắm lấy bàn tay Quân Thư Ảnh, chuyển đến môi, nhẹ nhàng hôn lên đó, “Chỉ cần có ngươi ở đây, như vậy đủ rồi…”

Quân Thư Ảnh nếu phải thương tâm, Quân Thư Ảnh nếu phải rơi lệ, thì đối với Sở Phi Dương hắn… đó chính là đau đớn hơn bất cứ đau đớn thể xác nào.

Năm đó hắn đã từng ưng thuận thệ ngôn, ngày hôm nay đã có thể thực hiện…

“Thời gian nửa nén hương ngưoi đứng trước linh án, bóng dáng của ngươi… Thực rất cô độc… Cô độc giống như một thanh đao, hung hăng đâm vào lòng ta. Nếu như ta thật đã chết, nếu như gặp lại hình ảnh đó của ngươi, thì ta chắc chắn sẽ nghịch thiên trở về nhân gian. Quỷ ngăn giết quỷ, thần ngăn thí thần. Cho dù có phải bò, ta cũng sẽ từ âm tào địa phủ bò lên, trở về bầu bạn bên cạnh ngươi…”

Chương 75

Tác giả: Nam Phong Ca

Quân Thư Ảnh dìu Sở Phi Dương đứng lên. Sở Phi Dương mới trải qua một trận tra tấn đau đớn, sức lực hầu như không còn, trên trán ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt tái nhợt, chỉ biết dựa hoàn toàn vào Quân Thư Ảnh.

Tín Vân Thâm và Cao Phóng đứng bên cạnh, Quân Thư Ảnh nhìn bọn họ, mở miệng nói: “Ta cùng Sở Phi Dương trở về, các ngươi không cần đi theo, việc cấp bách trước mắt là phải nhanh chóng tìm ra phương pháp giải độc.”

Tín Vân Thâm gật đầu: “Quân đại ca, huynh yên tâm chiếu cố Đại sư huynh, những chuyện khác cứ giao cho chúng ta.”

Sở Phi Dương chợt cười nói: “Các ngươi làm gì vậy? Ta hiện tại chỉ hơi mệt chút, đừng làm như ta không còn sức lực như vậy chứ.”

Quân Thư Ảnh không vui nhìn hắn: “Ngươi mạnh miệng đi. Ngươi hiện tại an phận cho ta, không cần ngươi làm những chuyện khác. Không có Sở đại hiệp ngươi, giang hồ vẫn là giang hồ.”

Sở Phi Dương lập tức bi thảm đem mặt dán vào vai y, thê lương nói: “Thư Ảnh, dìu ta trở về phòng, cùng ta nghỉ ngơi, ta vẫn còn chút khó chịu.”

Biết rõ hắn đang giả bộ, nhưng hắn vừa mới phải trải qua đau đớn kinh động lòng người, Quân Thư Ảnh tâm can đều cột trong lòng Sở Phi Dương, cho dù hắn đang giả bộ, y cũng chấp nhận.

Cao Phóng đưa ra một bình sứ nhỏ, nói: “Giáo chủ, đây là máu của A Doanh. Nàng một mực muốn giúp đỡ, không nên phụ hảo ý của nàng.”

Quân Thư Ảnh trầm mặc nhận lấy. Cao Phóng còn bỏ thêm vào đó một chút dược phấn làm cho máu không bị đông lại, bởi vậy bên trong bình sứ vẫn là huyết dịch đỏ tươi mang theo khí tức sinh mệnh yếu ớt.

Y thu lại bình sứ, gật đầu nói: “Ta đã biết, Cao Phóng, ngươi nhất định phải nhanh chóng tìm ra biện pháp giải độc.”

“Ta biết, giáo chủ, ngươi yên tâm đi.” Cao Phóng đáp, đứng bên người Tín Vân Thâm đưa mắt nhìn bóng dáng Quân Thư Ảnh và Sở Phi Dương tiêu thất.

Lúc này các môn phái trên nghiễm tràng sớm đã được dẫn đi, trên đài cũng không còn ai, chỉ có vài đệ tử Thanh Phong kiếm phái đang thu dọn.

Cao Phóng xoay xoay vòng bạc trên cổ tay, trầm ngâm một lát mới nói: “Vân Thâm, ta muốn viết một lá thư, ngươi phái người đưa tới Miêu Cương, giao tận tay Chung Vương Tư Không Nguyệt. Ta muốn hỏi hắn xem có biện pháp nào không.”

“Nga.” Tín Vân Thâm ngoan ngoãn đáp ứng, lại nhíu mày: “Tiểu Phóng, y thuật của hắn so với ngươi cao minh hơn sao?” Hắn mơ hồ nhớ lại Chung Vương kia đối với Cao Phóng có chút không đơn giản, nếu như không phải là không có biện pháp thì Tín Vân Thâm tuyệt đối không muốn nhắc tới quan hệ cùng với Miêu Cương Chung Vương kia chút nào.

Chung Vương Chung Vương, Tư Không Nguyệt Tư Không Nguyệt, mới nghe đã thấy không phải người đứng đắn.“Ta mấy năm nay ở Thanh Phong kiếm phái, đa số là chữa trị cho trưởng lão và các đệ tử trong phái, tầm mắt bị giới hạn.” Cao Phóng nói, “Còn hắn quanh năm ở bên ngoài, lại hay nghiên cứu những vật ly kỳ cổ quái, hắn so với ta thì có nhiều ưu điểm hơn.”

Tín Vân Thâm bất đắc dĩ ân một tiếng, ôm theo Cao Phóng nhảy xuống khỏi đài cao.

Cao Phóng lại nói: “Thanh Lang và Trình minh chủ tiếp tục nghĩ biện pháp giải cứu trưởng lão Liên Sơn tộc, chúng ta sẽ không tham gia náo nhiệt. Ta nhớ Liên Sơn tộc có một gốc thụ thần, ta cảm thấy hẳn là không đơn giản, ta muốn nhanh đến đó xem. Ngươi nếu như có việc phải làm thì không cần đi theo, ta tự mình đi cũng được.”

Nếu nói có việc phải làm thì cũng chỉ là đi tra vấn Vô Cực trang chủ và Thánh Cô, nơi đó hiện tại đã có Thanh Lang và Trình Tuyết Tường, Tín Vân Thâm đương nhiên là muốn bồi Cao Phóng..

Sau khi trở về, Tín Vân Thâm gọi đến hai đệ tử có thân phận, có thể tín nhiệm để giao nhiệm vụ. Sau đó cùng với Cao Phóng thân mang theo đủ thứ đồ vật này nọ, chật căng một bọc nhỏ đến chỗ Liên Sơn tộc nhân, nơi đặt gốc thụ thần.

Trong địa lao, Thanh Lang và Trình Tuyết Tường lúc này cũng không cố ý tách giam Vô Cực trang chủ cùng Thánh Cô, lao phòng giam giữ hai người đối diện nhau, chỉ cách nhau mấy bước. Vô Cực trang chủ hiển nhiên đã đến cực hạn, chuyện Hứa Trực đã đè bẹp tinh thần của nàng, hơn nữa việc Thánh Cô phản bội đối với nàng mà nói cũng như một nhát đao hung ác. Thân sinh nữ nhi rất gần gũi lúc này đang dùng ánh mắt phẫn hận tuyệt quyết để nhìn nàng khiến Trì Oanh không thể thờ ơ.

Thanh Lang tự tin, không bao lâu nữa nữ tử này sẽ nói ra những chuyện mà bọn họ muốn biết.

Hai người áp dụng chiến thuật bì lao, luân phiên xuất trận uy bức lợi dụ Vô Cực trang chủ. Vốn là Hứa Trực muốn vào đây, trong khi Thanh Lang và Trình Tuyết Tường còn đang cùng nhau thương lượng, lão đã kích động Vô Cực trang chủ, hiện tại nếu tiếp tục để lão ra vào nơi này vạn nhất đả kích Vô Cực trang chủ quá mức chỉ sợ sẽ phản tác dụng. Bởi vậy hai người nhất trí tán thành, tuyệt đối không thể để Hứa Trực vào đây.

Lúc này đang đến lượt Thanh Lang tra vấn, Trình Tuyết Tường bị y đẩy ra ngoài, có chút mệt mỏi ôm lấy Ảnh Nhẫn, dựa lưng vào vách tường chợp mắt.Phía sau truyền đến một trận gió lạnh, Trình Tuyết Tường cũng không hề quay đầu lại. Phía sau hắn chính là lao phòng giam giữ Thánh Cô, lúc này Thánh Cô đang nắm lấy cửa lao nhìn bóng lưng Trình Tuyết Tường, bỗng nhiên vô thanh lạnh lẽo cười rộ lên.

“Ngươi nhớ đến Quân Thư Ảnh kia sao?” Thánh Cô mắt lạnh nhìn hắn, chợt vô thanh nói, một đạo đạo khí từ miệng nàng phát ra, đem những lời này rành mạch đẩy vào lỗ tai Trình Tuyết Tường, “Thực là một kẻ đáng thương.”

Trình Tuyết Tường ôm Ảnh Nhẫn cách xa nàng một chút, không muốn nghe phong ngôn phong ngữ (lời xằng bậy) của nàng. Thánh Cô thấy Trình Tuyết Tường thờ ơ như vậy thì hận đến nỗi muốn cắn nát hàm răng.

Quân Thư Ảnh dìu Sở Phi Dương về đến gian phòng hai người ở tạm, Kỳ Lân huynh đệ đã sớm nghênh đón từ xa.

Hai tiểu tử đã nghe được một chút tin tức, lúc này vẻ mặt lo lắng chạy đến bên người Quân Thư Ảnh và Sở Phi Dương.

“A cha, người rốt cuộc bị sao vậy? Người vẫn còn khó chịu sao?” Tiểu Thạch Đầu ôm lấy cánh tay Sở Phi Dương, vẻ mặt chực khóc, nói.

Sở Phi Dương đưa tay sờ sờ đỉnh đầu của hắn: “Không có chuyện gì, không cần lo lắng.”

Sở Lân không nói gì chỉ lặng lẽ nâng cánh tay Sở Phi Dương.

Ba người vây quanh thân hình nặnh nề của Sở Phi Dương, cùng nhau trở về phòng.

Sở Phi Dương yêu thích, không nỡ rời tay, sờ cái này lại sờ cái kia, đáy lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn không lời nào có thể diễn tả được.

Quân Thư Ảnh đỡ Sở Phi Dương nằm lên giường, quay đầu hướng Sở Kỳ Sở Lân nói: “A cha các ngươi hiện tại không có chuyện gì, hai người các ngươi không cần lo lắng nữa. Đi ra ngoài trước đi, để a cha nghỉ ngơi thật tốt.”

Kỳ Lân đáp lời, tuy rằng lo lắng không thôi nhưng vẫn ngoan ngoãn rời đi. Thanh Tĩnh chẳng biết từ lúc nào cũng đã chạy tới, đang chờ ở ngoài cửa, nhìn thấy Kỳ Lân huynh đệ vừa bước ra khỏi phòng liền lập tức chạy lại, nói gì đó an ủi.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Sở Dê béo bao giờ cũng được lời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau