DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 66 - Chương 70

Chương 66

Nghị sự xong, không ai còn muốn ở lại trong sản, bốn người quen biết đã lâu không có gì cần phải khách sáo, bước ra khỏi đại môn liền cáo biệt rồi chia ra làm hai hướng.

Tín Vân Thâm cả người đều ngả lên vai Cao Phóng, lầm bầm nói: “Tiểu Phóng, chúng ta xa nhau đã lâu như vậy, ngươi có nhớ ta không? Những ngày qua ta bề bộn đến nỗi sứt đầu mẻ trán, mỗi tối lại phải phòng không gối chiếc, thực đáng thương!”

Còn chưa đi xa, Sở Phi Dương nghe được thanh âm ủy khuất đến nỗi sắp chảy ra nước như vậy nhịn không được run lên bần bật.

Cao Phóng đưa tay sờ sờ mặt Tín Vân Thâm, lại nắm lấy tay hắn ôn nhu nói gì đó. Hai người sóng vai cùng đi, Tín Vân Thâm khẽ vuốt ve bàn tay Cao Phóng, còn có chút khoe mẽ làm nũng.

Người này từ sau khi tiếp quản Thanh Phong kiếm phái, trước mặt người khác chính là một bộ dạng nghiêm túc, nhất phái chưởng môn oai phong lẫm liệt, không còn lén lút ỷ vào thân phận tiểu sư đệ như trước. Rõ ràng sớm cũng đã không còn bộ dạng thiếu niên mảnh mai vậy mà hết lần này tới lần khác giả bộ ngoan ngoãn đều đầu xuôi đuôi lọt, mượn tiện lợi này để chiếm không biết bao nhiêu tiện nghi, ngay cả đối với Quân Thư Ảnh hắn cũng dám không kiêng nể.

Một trận ganh tỵ nổi lên, có người tâm tư bắt đầu nhộn nhạo.

Tiếc là Sở đại hiệp văn danh giang hồ, hiệp danh vang xa, thời điểm còn là một tiểu hài tử đã được đại hán bốn mươi năm mươi tuổi kính xưng là ‘Đại sư huynh’, mười mấy tuổi hành tẩu giang hồ còn được một số người tin cậy dựa vào, thế nên hắn chưa bao giờ từng có cơ hội làm nũng.

Sau này nghĩ đến không khỏi đã quá muộn, hơn nữa cái người không hiểu phong tình kia chắc chắn sẽ không chịu phục tùng. Nghĩ tới tiểu sư đệ làm nũng kiếm tới vạn phần thương yêu, hắn nếu như bắt chước làm theo chỉ sợ sẽ nhận lại một chậu nước lạnh. Sở Phi Dương không khỏi thở dài một hơi, có một loại phiền muộn nhàn nhạt lướt qua đầu.

Quân Thư Ảnh nhạy cảm phát giác hắn bất thường, quay đầu nhìn: “Phi Dương, ngươi làm sao vậy?”

“Không có gì.” Sở Phi Dương vươn cánh tay ôm lấy bả vai Quân Thư Ảnh, ngửa mặt lên trời nói: “Cổ nhân nói, nhân tâm bất túc xà thôn tượng, vi phu sâu sắc cho rằng đúng là như vậy!”

Quân Thư Ảnh: “…”

(Vân nhân tâm bất túc xà thôn tượng: Lòng người không khi nào là biết đủ, như rắn nuốt voi.)

Sở Phi Dương vừa đi vừa nhìn phòng ốc xung quanh, lại hỏi Quân Thư Ảnh: “Chuyện ở đây không phải một ngày là có thể giải quyết xong, chỉ sợ sẽ phải ở lại đây lâu hơn. Thư Ảnh muốn nghỉ ngơi ở đâu?”

Hắn biết Quân Thư Ảnh từ trước đến nay tôn thờ hưởng thụ là tối thượng, lúc trước tình thế ép buộc mọi thứ có thể giản lược, hiện giờ có điều kiện, dù cho chỉ ở lại mấy ngày cũng không thể tùy tiện tạm bợ.

Dù sao hai người lúc này cũng rảnh rỗi, đi lòng vòng khắp nơi lựa chọn được một gian nhã phòng nhìn qua u tĩnh lại sạch sẽ.

Quân Thư Ảnh đem xiêm y từ trong ra ngoài thay đổi, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm. Sở Phi Dương pha một ấm trà đặt lên bàn, sau đó mang tới một cây lược gỗ, đem tóc Quân Thư Ảnh gỡ ra, một lần nữa thay y chải chuốt.

Quân Thư Ảnh bưng lên một chén trà, nhíu mày nhìn Sở Phi Dương nói: “Cũng không phải là nữ tử, hà cớ phải chú ý nhiều như vậy.”

“Này có liên quan gì đến nữ tử hay nam tử. Tóc ngươi còn ướt, cứ như vậy mà buộc lên, đến nơi có gió coi chừng bị nhức đầu.”

Sở Phi Dương dùng ngón tay linh hoạt đưa qua đưa lại, ở khắp nơi trên da đầu xoa bóp khiến Quân Thư Ảnh một trận thư thái nhắm hai mắt lại.Sở Phi Dương cúi đầu nhìn thấy bộ dạng này của y, nhịn không được cười, động tác càng lúc càng ôn nhu.

Cho đến khi hắn đem tóc Quân Thư Ảnh một lần nữa buộc lên cũng là lúc ngoài trời đã chuyển sắc chiều.

Sở Phi Dương buông lược, tiếp nhận chén trà của Quân Thư Ảnh, vừa uống vừa nói: “Sắc trời đã muộn thế này, ta chuẩn bị đến địa lao xem xét tình hình.”

Quân Thư Ảnh cũng đứng dậy nói: “Vậy ta và ngươi cùng đi.”

Hai người cùng nhau đi ra, Sở Phi Dương cười nói: “Lại nói, Yến Kỳ mời ngươi qua đó không biết có chuyện gì, ngươi dự định khi nào thì đi?”

“Cái này tính sau.” Quân Thư Ảnh có chút buồn bực nói.

Sở Phi Dương suy nghĩ một chút lại nói: “Bản thân ta không biết các ngươi khi nào lại trở nên thân mật như vậy, rõ ràng lúc trước còn luôn miệng kêu đánh kêu giết.”

Sự tình lúc còn nhỏ Quân Thư Ảnh đương nhiên không có tâm tư nhắc lại, còn nói về sau này… Quân Thư Ảnh suy nghĩ một chút, nói: “Lần đó Thiên Nhất giáo tổ chức kỳ trân đại hội, Thanh Lang phao tin muốn đem bảo bối tối hoa mỹ của Thiên Nhất giáo tặng cho người khác, Yến Kỳ cho rằng là nói hắn, hoa nhi bất thực.” (hoa nhi bất thực: chỉ có vẻ hào nhoáng bên ngoài).

“Cho nên Yến Kỳ mới tìm ngươi và Cao Phóng tới sao?” Sở Phi Dương dở khóc dở cười hỏi, “Thật là náo nhiệt.”

Hai người vừa đi vừa nói, tới cửa địa lao, mấy thủ vệ ở đó là đệ tử Thanh Phong kiếm phái, liếc mắt một cái liền nhận ra Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, vội vàng mở cửa lao.

Bên trong cửa lao là một lối đi âm u, bậc thang vừa dài vừa hẹp đi thông xuống dưới. Hai người cúi thấp người mà đi, dọc đường tuy có đuốc chiếu sáng nhưng càng đi xuống càng cảm thấy từng đợt lạnh lẽo, ẩm ướt.Còn chưa đi đến lao phòng giam giữ Vô Cực trang chủ, đã nghe từ bên trong truyền ra âm thanh cãi vã.

Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh bước nhanh tới, chứng kiến Vô Cực trang chủ tay đang nắm chặt chấn song lao phòng, hai mắt đỏ rực giống như nhìn tử địch phóng về phía Viên Khang Thọ đang ở bên ngoài.

Một cỗ lạnh nhạt uy nghi trước kia sớm đã không còn, phụ nhân mỹ mạo lúc này chỉ có thống hận tột cùng như đối mặt cừu nhân.

“Viên Khang Thọ, ngươi tiểu nhân vô sỉ đê tiện, ngươi cho rằng ngươi không thừa nhận thì có thể phủ nhận tất cả tội nghiệt mà ngươi phạm phải hay sao? Ngươi nằm mơ!”

Toàn bộ lao phòng chỉ có một mình Viên Khang Thọ là đứng gần nơi đó, không biết lúc trước nói cái gì mà lại chọc cho Vô Cực trang chủ đột nhiên giận dữ đến như vậy.

Trình Tuyết Tường đứng ở một góc, một mực ôm tay, vẻ mặt bất đắc dĩ chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Sở Phi Dương đi tới hỏi: “Trình huynh, thế nào rồi? Hiểu lầm có thể có gỡ bỏ chưa?”

Trình Tuyết Tường thở dài nói: “Nào có dễ dàng như vậy, từ lúc ta đến đây, nghe bọn họ lời qua tiếng lại tranh cãi nhau đến bây giờ mà cảm thấy không hiểu ra sao.”

“Bọn họ nói những gì? Ngươi nghe ra cái gì rồi?” Quân Thư Ảnh hỏi.

Nói đến vấn đề này, Trình Tuyết Tường đột nhiên có chút không được tự nhiên, quạt giấy trong tay mở ra rồi lại gập vào, tựa hồ không biết phải mở miệng ra sao.

Quân Thư Ảnh nhíu mày nói: “Ngươi ngại ngùng cái gì? Bọn họ một nam một nữ không đội trời chung, ngay cả nữ nhi cũng có rồi, chẳng qua chỉ là một chút chuyện nam nữ. Rốt cuộc bọn họ thù hận từ đâu mà có, tình tiết có điểm nào khiến ngươi không thể mở miệng?”

“Cái này…” Trình Tuyết Tường lấy quạt che miệng, bất đắc dĩ nhìn Quân Thư Ảnh. Chính là ‘tình tiết’ đó, mới khiến người khác khó có thể mở miệng a, huống chi hắn còn tôn trọng ân sư.

Hai người bên kia vẫn còn đang cãi vã kịch liệt, nội dung đấu khẩu đã gần như cố chấp, không cần xem xét có giá trị hay không.

Trình Tuyết Tường cẩn thận tìm từ ngữ, đại khái nói ra sự tình.

“… Vô Cực trang chủ cho rằng đêm hôm đó là sư phụ ta, nhưng sư phụ lại khăng khăng phủ nhận, người nói chưa bao giờ cùng với Vô Cực trang chủ có tình cảm nam nữ. Sau khi thương thế đã lành, sư phụ lặng lẽ ly khai, Vô Cực trang chủ mang thai, lại bất chấp tổ huấn của Tứ Phương trại, ly khai trại tử đi tìm lão. Nàng lúc ấy thân là Tứ Phương trại chủ, theo như tổ huấn thì tuyệt đối không được phép ly khai trại tử, nếu không Tứ Phương trại ắt sẽ gặp thiên khiển. Nàng tới võ lâm Trung Nguyên tìm sư phụ ta, lúc ấy sư phụ ta đã là Minh Chủ võ lâm, nàng ngay cả chạm mặt cũng không thể, liền trở về trại tử. Nhưng mạ̀ sau khi trở về…”

“Tứ Phương trại đã bị phá hủy?” Quân Thư Ảnh nói. Y nhớ lại trên đường đi đến đây đã được chứng kiến bức tàn tường của trại tử, giống như như bị sét đánh, nên kết cục ra sao cũng không khó đoán.

Trình Tuyết Tường gật đầu: “Chuyện này cũng có một chút khó tin. Trước khi có dị huyết của Liên Sơn tộc nhân, ta nghĩ tổ huấn Tứ Phương trại có lẽ có huyền cơ khác, cũng có thể tất cả chuyện này chỉ là trùng hợp. Nhưng bất kể như thế nào Tứ Phương trại bị phá hủy, rất nhiều người bị sét đánh chết. Tứ Phương trại chủ cũng vì vậy mà thù hận.”

Chương 67

Quân Thư Ảnh nghe vậy khinh thường nói: “Nữ nhân này cũng quá là không có đạo lý. Nếu như bởi vì nàng làm trái tổ huấn mà Tứ Phương trại bị thiên khiển thì người có lỗi lớn nhất với Tứ Phương trại dân chẳng phải chính là nàng sao? Nàng lấy tư cách gì để hận thiên hận địa hận mọi người, đã không biết tự trách mình lại còn gây ra biết bao tai họa, quẫy nhiễu võ lâm, thật sự đáng căm ghét!”

Trình Tuyết Tường cười cười nói: “Nói thì nói như vậy, đại giới thảm trọng, nàng đại khái là chịu không nổi, chỉ có thể trút giận sang người khác.”

Quân Thư Ảnh quẹt môi, Sở Phi Dương ở một bên nói: “Bọn họ tranh cãi như vậy cũng không phải biện pháp, chỉ tốn thêm thời gian. Tiểu Phóng không phải tinh thông y thuật sao? Hắn có thể có biện pháp nào đó xác định quan hệ giữa Viên lão tiền bối và Thánh Cô. Chẳng hạn như tích huyết nhận thân…” (tích huyết nhận thân: lấy máu để nhận biết nhân thân).

“Này cũng vô dụng.” Quân Thư Ảnh xem thường nhìn Sở Phi Dương, “Có làm cũng không thể đúng. Sở đại hiệp kiến thức có phần hạn chế.”

Sở Phi Dương khụ khụ một tiếng nói: “Ta chẳng lẽ không biết nó vô dụng sao? Ý của ta là, có thể tương kế tựu kế.”

Trình Tuyết Tường áp sát: “Ý của Sở huynh là…?”

“Vô Cực trang chủ tinh thần đã hư nhược, hoàn toàn chỉ dựa vào cừu hận đối với Viên lão tiền bối để chống đỡ.” Sở Phi Dương nói, “Hành động lúc trước của nàng hoàn toàn không có nguyên tắc, tựa hồ hết thảy chỉ vì quấy nhiễu võ lâm Trung Nguyên, hiện tại xem ra nàng chỉ muốn trút hết phẫn uất, mục đích chính là báo thù. Nếu như nàng cứ như vậy chúng ta muốn từ trong miệng nàng biết thêm bất cứ chuyện gì cũng đều rất khó. Cho nên bất luận chân tướng như thế nào, hiện tại nhất định phải khiến nàng suy sụp.”

“Ý huynh là, phải giả mạo chứng cớ để chứng minh Thánh Cô cùng với sư phụ ta không có quan hệ huyết thống?” Trình Tuyết Tường nói.

Sở Phi Dương gật đầu, lại ngoảnh mặt nhìn thoáng qua Vô Cực trang chủ đang ở trong phòng giam đang bị cừu hận bao phủ cả thể xác lẫn tinh thần.

“Tích huyết nhận thân, bản thân nó cũng đã không đáng tin cậy, để tránh phạm sai lầm trước tiên vẫn là nên lấy vài giọt máu của Thánh Cô thử một lần.” Sở Phi Dương lại nói, “Nếu tan ra cùng với máu của Viên Minh Chủ thì phải nghĩ biện pháp khác, nhất thiết phải khiến kết quả là hai người không cùng huyết thông.”

Trình Tuyết Tường nghe xong lắc đầu cười nói: “Thật đúng là làm giả triệt để. Sở huynh quả nhiên rất biết hiệp chi nhất đạo, thành đại sự không câu nệ tiểu tiết.”

Sở Phi Dương nói: “Chỉ là một chút thủ đoạn nho nhỏ mà thôi. Cứ mãi giằng co cũng không phải là biện pháp tốt. Người ta nói không phá thì không xây được, bất kể kết quả ra sao, cứ phải phá vỡ cục diện bế tắc trước rồi mới tính tiếp.”

Trình Tuyết Tường gật đầu, hoàn toàn không có dị nghị.

Trình Tuyết Tường và Sở Phi Dương cùng nhau đem Viên Khang Thọ đang mặt đỏ tía tai ly khai khỏi lao phòng giam giữ Vô Cực trang chủ. Viên Khang Thọ vẻ mặt kích động, không cách nào bình tâm tĩnh khí cho nên Sở Phi Dương không thể đem chân tướng nói cho lão biết mà chỉ cho người lấy một chén nước, cùng mọi người đi đến lao phòng giam giữ Thánh Cô.Bên trong chấn song, Thánh Cô đang gục ở trên chiếc giường làm bằng rơm rạ, khuôn mặt chôn ở dưới cánh tay, nhìn không ra đang tỉnh hay là mê. Trình Tuyết Tường sai người mở cửa lao, sau đó ở trên đầu ngón tay của Thánh Cô đâm xuống một mũi kim, đem giọt máu nhỏ vào chén nước. Sở Phi Dương cũng nắm lấy bàn tay Viên Khang Thọ đang không hiểu ra sao, để Quân Thư Ảnh đâm cho lão một châm.

Hai giọt máu ở trong nước gặp nhau, nhưng không dung hòa.

Vẻ mặt Viên Khang Thọ chấn động, chỉ chỉ vào giọt máu trong chén, nói: “Đây là tích huyết nhận thân, chí ít cũng chỉ ra rằng nàng không phải là cốt nhục của lão phu!”

Đừng nói là nữ nhi, lão cả đời này vì luyện công phu mà ngay cả nữ sắc cũng không thân cận, như thế nào lại từ trên trời rơi xuống có một nữ nhi mà lão lại không hay hay không biết?

Từ đầu đến cuối, Thánh Cô cũng không buồn động lấy một cái, chỉ đến khi Viên Khang Thọ nói xong thân hình có vẻ hơi gầy yếu kia mới khẽ run lên, tựa hồ không hề hôn mê nhưng cũng không làm ra thêm bất cứ hành động nào khác.

Sở Phi Dương đương nhiên thấy được cảnh này, đây cũng là một nữ tử khổ mệnh nhưng so với chuyện của võ lâm thì điểm trắc ẩn này cũng không đáng nhắc tới.

Viên Khang Thọ muốn ngay lập tức đem kết quả này đưa cho Vô Cực trang chủ xem nhưng lại bị Trình Tuyết Tường ngăn lại.

Vô Cực trang chủ tính cách cứng cỏi ngoan cố, lại dễ dàng cực đoan, muốn hoàn toàn khiến nàng sụp đổ, chỉ dùng cách này chỉ sợ là chưa đủ.Hiện giờ có rất nhiều môn phái võ lâm Trung Nguyên tề tụ ở Vô Cực sơn trang, còn có đệ tử Vô Cực sơn trang đang bị giam giữ, tích huyết nhận thân này nếu như được công bố trước chúng nhân trong thiên hạ thì đả kích này sẽ càng có trọng lượng.

Hơn nữa Trình Tuyết Tường còn có một chút tư tâm, đó là ngày hôm nay trên đại hội chỉ trích của Vô Cực trang chủ đã khiến rất nhiều người đối với Viên Khang Thọ có điểm hoài nghi. Điều này đối với việc quản lý Võ Lâm minh sau này cũng không phải chuyện tốt, vừa vặn mượn cơ hội này để làm trong sạch mọi chuyện.

Sở Phi Dương đối với việc này ngược lại không có dị nghị. Mọi việc thương nghị xong xuôi, bốn người liền cáo từ.

Sở Phi Dương kéo tay Quân Thư Ảnh đi trong bóng đêm một lát, bỗng nhiên nghe y nói: “Ngươi có nghe hay không, vừa rồi Trình Tuyết Tường mới nói ‘làm giả chứng cứ’. Xem ra hắn cũng không tin Viên lão đầu.”

Sở Phi Dương nghe vậy đi đến gần y, cười hắc hắc nói: “Thư Ảnh, nhìn không ra ngươi đối với chuyện bí mật này lại cảm thấy hứng thú.”

“Ta thuận miệng mới nói.” Quân Thư Ảnh trừng mắt nhìn Sở Phi Dương, “Ngươi đừng hòng mượn đề tài để nói chuyện của mình.”

“Ta cũng chỉ là thuận miệng mới nói, ta làm sao lại như muốn mượn đề tài để nói chuyện của mình chứ?” Sở Phi Dương nhíu mày nói, “Thư Ảnh sao có thể nghi ngờ phẩm hạnh của vi phu như vậy?”

“Hừ.”

“Ngươi đừng hừ a, Thư Ảnh, ngươi giải thích rõ cho vi phu nghe, ngươi nghĩ rằng ta muốn mượn đề tài để nói chuyện của mình như thế nào? Ngươi không nói rõ ràng, vi phu không thể gánh được oan khuất không minh bạch này a.”

“…”

“Nói chuyện a, Thư Ảnh.”

“Ngươi thực đáng ghét!”

Chương 68

Buổi tối, mọi người được mời đến nơi ở của Thanh Lang dùng cơm.

“Xuất môn tại ngoại không được bằng ở nhà, không thể trọng đãi, mong rằng các vị không chê.”

Mặc dù Thanh Lang khách sáo như vậy nhưng trên bàn lại bày biện rất nhiều món ăn phong phú tinh xảo khiến cho mấy vị Thanh Phong kiếm phái không khỏi cảm nhận được sự khác biệt giữa kẻ có tiền và không có tiền.

Ngoại trừ sáu người lớn, Kỳ Lân cùng với Thanh Tĩnh còn dẫn theo Cầm Anh tới dùng cơm. Cầm Anh so với lúc mới gặp, tuy rằng vẫn là bộ dạng gầy yếu ngượng ngùng nhưng cũng đã giảm đi vài phần sợ sệt, thêm vài phần hoạt bát.

Hắn nhìn Thanh Lang, nâng ly rượu lên, nói: “Thanh giáo chủ, khi đó đều nhờ huynh đem ta xuống núi, đã cứu ta một mạng, nhưng ta lại chưa có dịp tạ ơn huynh. Hiện giờ các tộc nhân của ta còn phải dựa vào các vị đại hiệp cứu giúp, ta hiện tại cũng không có cái gì làm đại lễ, chỉ biết mượn hoa hiến Phật, dùng một ly rượu nhạt này bày tỏ lòng cảm kích.”

Hắn miễn cưỡng đem lời của mấy tiểu tử kia chỉ dạy nói ra, khuôn mặtbất giác hồng hồng một mảnh.

Thanh Lang ha ha cười một tiếng, tiếp nhận ly rượu của hắn uống một hơi cạn sạch, vô cùng nể mặt. Cầm Anh lại căng thẳng ngồi xuống.

Ngồi bên cạnh Thanh Lang, Yến Kỳ sắc mặt không tốt nhìn Cầm Anh, tự mình rót một ly rượu, hung hăng uống sạch.

Chứng kiến cảnh này, hai vị Thanh Phong kiếm phái cõi lòng cảm khái ăn cho xong bữa đại tiệc phong phú hiếm có này, rồi chuẩn bị đứng dậy cáo từ.

Không ngoài dự đoán, Yến Kỳ lên tiếng muốn giữ Quân Thư Ảnh và Cao Phóng ở lại.

Cao Phóng từ trước đến nay hiểu lòng người, đương nhiên sẽ không cự tuyệt, nhưng còn có người không dễ nói chuyện như vậy.

“Ta không phải đã hẹn trước với các ngươi rồi sao?” Yến Kỳ nói.

“Nhưng ta chưa hề đáp ứng.” Quân Thư Ảnh đáp, bộ dạng rõ ràng không tình nguyện ở lại.

Yến Kỳ có chút ủy khuất nhìn y, tu mi nhíu chặt, hạnh nhãn hàm quang, tỏ vẻ rất đáng thương.

“Các ngươi tuy rằng hiện tại đang ở Thanh Phong kiếm phái nhưng tốt xấu gì cũng đã từng là người của Thiên Nhất giáo chúng ta.” Yến Kỳ nói, “Chúng ta từ lâu đã quên hết ân oán trước kia, cũng đã lâu rồi không gặp mặt, chẳng lẽ không nên tụ họp một chút sao? Thanh đại ca và Cao Phóng đều đã ở lại. Quân Thư Ảnh, ngươi cũng nên.”

“Thư Ảnh, một khi đã như vậy thì ngươi ở lại một lát rồi hãy về.” Cắn người miệng mềm, lại có Thanh Lang ở một bên ý nhị nhìn hắn khiến Sở Phi Dương chỉ có thể áy náy mà mở miệng khuyên nhủ y.

Quân Thư Ảnh cuối cùng cũng phải ở lại, Sở Phi Dương cùng với Tín Vân Thâm rời đi trước. Hạ nhân của Thiên Nhất giáo sau khi dọn dẹp tàn canh lãnh chích liền bưng lên trà thủy điểm tâm, bày lên bàn đá dưới tán cây trong viện.Đến khi hạ nhân đã lui xuống, trong viện chỉ còn lại Thanh Lang, Yến Kỳ, Quân Thư Ảnh và Cao Phóng.

Thanh Lang vén vạt áo ngồi xuống, xem xét biểu tình của ba người kia, gãi gãi cằm.

Tuy rằng đây là trên danh nghĩa cố nhân Thiên Nhất giáo gặp mặt thế nhưng bầu không khí lúc này, cảm thấy… Thanh Đại giáo chủ như thế nào cũng giống người thừa?

Trong số bốn người, Yến Kỳ là người tích cực nhất, một mực nghĩ hết biện pháp này đến biện pháp khác để khơi mào chủ đề. Cuộc sống cùng với Thanh Lang khiến hắn quen với việc được yêu thương đủ loại, ân oán năm đó sớm phiêu tán như mây khói, không còn chút dấu vết. Nhìn Thanh Lang cùng với Quân Thư Ảnh, Cao Phóng bởi vì đủ loại chuyện giang hồ mà cố sức, thân cũng là người Thiên Nhất giáo khiến Yến Kỳ không khỏi cảm thấy bị gạt bỏ sang một bên. Bởi vậy phi thường hăng hái nắm bắt mọi cơ hội muốn hòa nhập với ba người kia.

Bất quá bọn họ thời gian đó, trải qua những việc không đáng nhắc tới, sau này bị xa lánh, còn chất chứa rất nhiều thù hận, đương nhiên là những chuyện không thích hợp mang ra ngoài đàm luận. Về sau cùng với Thanh Phong kiếm phái quan hệ không rõ ràng, nảy sinh đủ loại tình tình oán oán.

Ngón tay chống cằm, Yến Kỳ nghĩ tới nghĩ lui, nếu ngay cả nói chuyện cũng không thể, thì làm sao có thể gây dựng tình cảm? Cũng may Thanh Tĩnh, Ninh Viễn cùng với Kỳ Lân huynh đệ quan hệ rất tốt, có thể lấy ra làm chủ đề đàm luận.

Đối với cố gắng của Yến Kỳ, Cao Phóng hết sức phối hợp. Ngược lại Quân Thư Ảnh và Thanh Lang một người mặt đen một người bất đắc dĩ ngồi một chỗ.

Cái này là như thế nào đây?… Thanh Lang ngậm ngùi, y đường đường là giáo chủ Thiên Nhất giáo lại phải ngồi ở đây nói chuyện về mấy oa oa, cảm thấy có chút không thích hợp.

Nhưng bất luận trong lòng nghĩ thế nào, Thanh Lang vẫn tuyệt đối thuận theo Yến Kỳ, không nỡ khiến hắn có chút nào buồn bã thất vọng. Hiếm thấy chính là Quân Thư Ảnh lại có thể chưa phẩy tay áo bỏ đi mà vẫn ngồi như vậy, đem mỹ tửu năm xưa của Thiên Nhất giáo làm như nước mà uống, hiện tại không lay chuyển được câu hỏi dây dưa của Yến Kỳ thì cũng sẽ đáp lại một hai câu, tránh thành ra khi dễ hắn.

Tóm lại đối với việc tối nay Thiên Nhất giáo gặp mặt, Yến Kỳ hết sức hài lòng.Thấm trăng đã lên đỉnh đầu, đệ tử Thiên Nhất giáo đến thỉnh Thanh Lang đi xử lý giáo vụ, trong viện cũng chỉ còn lại ba người. Đã qua ba tuần rượu, Yến Kỳ cùng với Cao Phóng đều có chút chếnh choáng chịu không nổi, sắc mặt vi huân. Chỉ có Quân Thư Ảnh mặt vẫn không đổi sắc, giơ ly rượu lên nhưng cũng không uống nữa.

Yến Kỳ ghé sát Cao Phóng, men say đem đề tài chuyển đến một người.

“Cao Phóng, ngươi thấy Cầm Anh kia không, từ lúc được Thanh đại ca ôm xuống núi, hắn nhìn Thanh đại ca với ánh mắt bất thường!”

Cao Phóng bật cười nói: “Yến Kỳ, ngươi suy nghĩ quá nhiều…”

“Quân Thư Ảnh, Sở Phi Dương kia củangươi, cũng là một kẻ người gặp người thích.” Yến Kỳ lại áp sát về phía Quân Thư Ảnh, “Ngươi cũng phải coi chừng, đừng để hồ ly tinh bắt mất hắn.”

Quân Thư Ảnh nghe vậy thiếu chút nữa đem ly rượu trong tay bóp nát. Dù sao bồi cũng đã bồi đến khuya như vậy, ngay cả Thanh Lang cũng đã rời đi. Y đặt ly rượu xuống, đứng lên nói: “Đã khuya, có thể giải tán rồi, Cao Phóng, ngươi có đi hay không?”

Yến Kỳ cũng bật dậy nhưng hai chân mềm nhũn khiến hắn ngã trở lại, Cao Phóng chỉ có thể đỡ lấy hắn, hướng Quân Thư Ảnh bất đắc dĩ nói: “Giáo chủ, người về trước đi, ta một lát nữa mới về.”

Quân Thư Ảnh gật đầu rồi lập tức tự rời đi. Yến Kỳ tựa lên vai Cao Phóng, rượu mạnh tác dụng chậm lúc này mới bốc lên đầu, bắt đầu khiến hắn choáng váng.

Cao Phóng dìu hắn vào phòng, ném lên giường, Yến Kỳ tự mình lôi tấm chăn mềm đắp lên người.

“Hôm nay ta thực tức giận, tuyệt đối sẽ không cho ngươi chạm… Hoa tâm Lang…” Nửa chừng liền ngủ mất, mái tóc hỗn độn, khuôn mặt bạch tích lúc này nhiễm lên một tầng ửng đỏ, đôi môi hồng nhuận, ấn ký trên trán bởi vì từng bị tẩu hỏa nhập ma mà lưu lại nhàn nhạt, lúc này bị men rượu tiêm nhiễm hiện ra từng đường vân rõ nét, càng thêm phong tình.

“Đã trưởng thành như vậy, thật là mê hoặc lòng người.” Cao Phóng nhịn không được đưa tay nhéo nhéo gương mặt của hắn, cười nhẹ nói.

Cao Phóng đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại, gọi mấy tên đệ tử Thiên Nhất giáo đến coi chừng sau do liền ly khai.

Sáng sớm ngày thứ hai, ở nơi Trình Tuyết Tường an bài, lấy danh nghĩa Võ Lâm minh để triệu tập mọi người đến, mượn đài cao chúc thọ Vô Cực trang chủ còn chưa kịp dỡ xuống làm địa điểm.

Chỉ có điều so với một ngày trước thì lúc này hai nữ tử từng nhất hô bá ứng đã trở thành tù nhân, tiếp nhận phán xét của giang hồ võ lâm.

_________________

Chương 69

Trên đài cao, Trình Tuyết Tường thân là Minh Chủ võ lâm đang ngồi ở vị trí chủ thượng, Viên Khang Thọ ngồi bên phải, phía sau còn có mấy người Sở Phi Dương.

Mục đích lần này, ngoại trừ phải đánh đổ tinh thần của Vô Cực trang chủ Trì Oanh là tối trọng yếu thì còn cần phải ở trước mặt võ lâm nhân sĩ trả lại một cái ‘trong sạch’ cho Viên Khang Thọ.

Viên Khang Thọ tự tin chính mình cái gì cũng chưa từng làm, bởi vậy thẳng thắn ngồi, chờ đợi dùng phương pháp tích huyết nhận thân kia để chứng tỏ bản thân mình vô duyên vô cớ phải chịu oan khuất.

Trình Tuyết Tường và Sở Phi Dương liếc mắt nhìn nhau, lúc này đây bọn họ trước mặt võ lâm nhân sĩ trong thiên hạ bày trò… Bất luận chân tướng ra sao, bất luận mấy chục năm trước rốt cuộc là ai đúng ai sai, thì ngày hôm nay bọn họ cũng phải lấy danh ‘đại nghĩa’ để đem toàn bộ tội lỗi đổ lên đầu phụ nhân kia.

Hành vi như thế là đúng hay sai?

Thời này khắc này bọn họ không thể đánh giá, cũng không cần bất cứ người nào bình phẩm hay trách móc.

Sở Phi Dương hướng về phía Trình Tuyết Tường gật đầu rồi di chuyển ánh mắt, nhìn xuống dưới đài.

Hôm nay không hề giống thọ yến ngày đó, không còn có mấy ngàn người xếp thành hàng dài đứng quan sát. Để dễ bề cho việc quản lý, mỗi một môn phái đi đầu nhập Vô Cực sơn trang chỉ cần cử ra một hai nhân vật có tiếng nói, để đệ tử Thanh Phong kiếm phái áp giải đến nghiễm tràng. Dù là như thế nhưng dưới đài cũng đã có một trăm tám mươi người.

Bọn họ thân trúng độc vũ phách, những ngày qua không được Thánh Cô xoa dịu tinh thần, cũng không có dị huyết Liên Sơn tộc nhân cung ứng nên sớm đã mất đi bộ dạng hưng phấn ngày đó, phóng tầm mắt nhìn lại đều là vẻ mặt tiều tụy, tựa hồ trong vòng vài ngày đã mất đi mấy chục năm thọ mệnh.

Ngoại trừ những người này còn có một vài môn phái khác xem như là khách nhân cũng có mặt. Thanh Phong kiếm phái cùng với Thiên Nhất giáo đương nhiên không cần phải nói, còn có La đại tiểu thư thay mặt Tào bang cùng với Nghiêm Trực và Hạng Ninh Tử dẫn theo chúng nhân Thường Thanh môn, lúc này tất cả cùng xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, nghiêm túc đứng dưới đài, ngẩng đầu nhìn về phía Minh Chủ võ lâm trẻ tuổi đang đứng trên đài cao, muốn xem hắn sẽ xử trí mọi việc thế nào.

Trình Tuyết Tường hít vào một hơi cao giọng phân phó: “Đem Vô Cực trang chủ và Thánh Cô lên đài!”

Nghe được mệnh lệnh của hắn, đệ tử Võ Lâm minh và đệ tử Thanh Phong kiếm phái sớm đã ở phía sau đài đợi mệnh lập tức đem Vô Cực trang chủ Trì Oanh và Thánh Cô bị xích sắt chế trụ áp giải lên đài cao.

Thánh Cô mấy ngày liên tiếp bị điểm á huyệt, trên người trọng thương, lúc này xuất hiện dưới ánh mặt trời lại càng lộ ra vẻ nhợt nhạt, yếu ớt. Không biết rốt cuộc là bởi vì vết thương hay là bởi vì nàng cho rằng phụ thân mẫu thân không một ai để ý đến nàng nên mới đau lòng.

Vô Cực trang chủ thì ngược lại, tuy rằng không còn thần khí như ngày đó nhưng hai mắt vẫn mở to, còn đăm đăm nhìn Viên Khang Thọ.

Quân Thư Ảnh nhìn thấy hai người, bỗng nhiên tiến sát về phía Sở Phi Dương, thấp giọng nói: “Ngươi là người từ trước đến nay luôn hoang phí hảo tâm, ta hỏi ngươi một chút, ngươi cảm thấy Thánh Cô có đáng thương hay không?”

Sở Phi Dương nhịn không được cười, cũng thấp giọng nói: “Thư Ảnh, ngươi học xấu a. Thế nào, nếu ta đáp không hợp ý ngươi thì ngươi sẽ  làm gì? Đêm nay sẽ không cho ta đụng chạm?”Quân Thư Ảnh ném cho hắn một nhãn đao, hừ lạnh nói: “Ta là muốn nhắc nhở ngươi, ngươi nếu chỉ nhìn thấy nàng lúc này đáng thương mà thương xót thì ngươi chính là thiển cận. Ta vừa nhìn thấy nàng là liền có trực giác không tốt, nữ tử này so với Vô Cực trang chủ tuyệt đối nguy hiểm hơn. Nếu có thể…” Trước mặt Quân Thư Ảnh chớp qua một tia sát ý, đương nhiên không qua được mắt Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương nắm lấy tay y, nói: “Ta minh bạch. Thư Ảnh, ngươi không cần lo lắng. Vả lại Thánh Cô làm vô số việc ác, tàn sát người vô tội, không ai có thể thay thế những người bị hại tha thứ cho nàng.”

Quân Thư Ảnh nắm chặt lòng bàn tay, gật đầu nói: “Ngươi minh bạch là tốt rồi.”

Những điều kia Sở Phi Dương nói y đều không quan tâm, Thánh Cô giết bao nhiêu người vô tội không quan hệ gì đến y. Chỉ có điều nữ tử này khiến y có một cảm giác rất nghiêm trọng, nghiêm trọng đến nỗi y không thể xem nhẹ, cũng không thể áp chế đáy lòng bất giác dâng lên một tia sát ý.

Quân Thư Ảnh nhíu mày nhìn về phía nữ tử đang cúi đầu. Rõ ràng nàng gầy yếu như vậy, kiệt quệ sức sống như vậy, tựa hồ chỉ cần một trận gió thổi qua cũng có thể khiến nàng khụy ngã, nhưng bóng dáng mảnh mai ấy lại không lúc nào không khiến y cảm giác được một nỗi uy hiếp thật lớn đang cận kề, thế nhưng y lại để không rõ uy hiếp này từ rốt cuộc đâu mà đến.

Sở Phi Dương cảm nhận được phiền não của Quân Thư Ảnh, vốn phải thu tay nhưng hắn lại nắm càng chặt hơn, cùng y tương đối, mười ngón tay khấu chặt, nhẹ nhàng vuốt ve từng đốt ngón tay y. Ôn nhu như vậy mà đối đãi là cách tốt nhất giúp Quân Thư Ảnh thả lỏng và bình tĩnh trở lại, Sở Phi Dương đã có nhiều năm kinh nghiệm, đương nhiên am hiểu sâu sắc phương pháp làm yên lòng y. Quả nhiên không bao lâu liền cảm thấy Quân Thư Ảnh ở bên cạnh vốn buồn bực bất an giờ đã trở nên ôn hoà hơn.

Trình Tuyết Tường nhìn hai nữ tử trước mặt, sau một lát mới mở miệng nói: ” Trì trang chủ, ngươi ngày trước khắp nơi làm việc ác, hôm nay tạm thời chưa nhắc tới. Nhưng toàn bộ oán hận của ngươi đều là do hiểu lầm Viên lão Minh Chủ. Ngươi nói Viên lão Minh Chủ phụ ngươi, bỏ lại mẫu tử các ngươi một mình trở lại Trung Nguyên. Nhưng Viên lão Minh Chủ lại khẳng định chưa bao giờ phát sinh loại sự tình này. Hôm nay nếu như có thể chứng minh nữ nhi của ngươi không phải là cốt nhục của Viên lão Minh Chủ, ngươi có thể xóa bỏ cừu hận, cân nhắc một chút lập công chuộc tội, vì võ lâm Trung Nguyên bị ngươi càn quấy đến nỗi tinh phong huyết vũ, còn vì Liên Sơn tộc nhân vô tội bị ngươi giết hại hay không?”

Vô Cực trang chủ nghe vậy chỉ ngửa mặt lên trời cười lớn mấy tiếng, hừ lạnh nói: “Hảo một tên hoàng khẩu tiểu nhi, nói so với hát nghe còn hay hơn! Viên Khang Thọ nếu như không thẹn với lương tâm như thế thì tại sao cần một tiểu hậu sinh như ngươi thay hắn ra mặt? Viên Khang Thọ, lúc trước ta cứu ngươi trở về Tứ Phương trại, là kẻ nào điềm ngôn mật ngữ dụ dỗ ta? Ta từng tận lực van cầu ngươi lưu tại Tứ Phương trại, nhưng ngươi sau khi thương thế lành lặn lại bày mưu lập kế để gạt ta, một mình ly khai! Ta tới Trung Nguyên tìm ngươi, nhưng ngươi ngay cả gặp mặt ta một lần cũng không! Viên Khang Thọ, thanh danh của ngươi so với thân sinh nữ nhi của mình trọng yếu? So với tính mạng của mấy ngàn Tứ Phương trại dân của ta trọng yếu?!”

Cao Phóng đã bước lên đài, trong tay cầm một chén sứ màu trắng rất lớn, nước trong chén bệp bềnh. Y đem chén nước giao cho một đệ tử Thanh Phong phái đi theo phía sau rồi từ bọc nhỏ mang theo bên người lấy ra một cây ngân châm, kéo ống tay áo lên, hướng về phía Vô Cực trang chủ cười cười nói: “Trang chủ trước không cần tức giận như vậy. Nếu như Thánh Cô thật không phải là nữ nhi của Viên lão Minh Chủ, thì những lời cay nghiệt ấy của trang chủ phải thu xếp như thế nào đây?”Cao Phóng đi đến trước mặt Viên Khang Thọ, đâm một kim vào ngón tay lão, dùng chén sứ hứng lấy vài giọt máu sau đó lại đi đến trước mặt Thánh Cô.

“Tích huyết nhận thân, được ghi chép trong y thư, có thể khiến Trì trang chủ tin tưởng đi.” Cao Phóng nói.

Thánh Cô được hai tên đệ tử Thiên Nhất giáo chế trụ, một tên nắm lấy cánh tay nàng, một tên đem ngón tay của nàng đưa ra, Cao Phóng nói nhỏ một tiếng “Đắc tội” sau đó liền rút ra một cây ngân châm khác, đâm lên đầu ngón tay tái nhợt của nàng lấy ra vài giọt máu nhỏ vào trong chén.

Từ đầu đến cuối, Thánh Cô ngay cả đầu cũng không buồn nâng lên hạ xuống, giống như tất cả sự tình phát sinh ở đây đều không hề liên quan đến nàng.

Tối hôm qua đã thực nghiệm, không có gì bất ngờ, hai giọt máu trong nước rõ ràng tách biệt không hề dung hợp.

Cao Phóng đem chén sứ đến trước mặt Vô Cực trang chủ, cười cười nói: “Trì trang chủ, tích huyết nhận thân nhận định Thánh Cô thật không phải là nữ nhi của Viên lão Minh Chủ.”

Không nghĩ tới Vô Cực trang chủ chỉ lạnh lùng nhìn thoáng qua chén sứ rồi lập tức đem ánh mắt ném về phía Viên Khang Thọ, cười lạnh nói: “Những việc này chẳng qua là một chút thủ đoạn lừa gạt. Uổng cho các ngươi tự xưng võ lâm chính đạo, hiệp nghĩa nhân tâm, lại phải dùng thủ đoạn thấp hèn như vậy để lừa gạt ta! Viên Khang Thọ, ta chỉ nói ngươi vô tình nhưng không biết ngươi lại có thể lãnh huyết đến nước này!”

“Rốt cuộc là ai lãnh huyết!” Viên Khang Thọ không thể nhịn được nữa vỗ ghế đứng lên, trợn trừng mắt nói: “Trì trại chủ, ta một mực ghi nhớ ân cứu mạng của ngươi đối với ta, vả lại tất cả những việc sai trái mà ngươi làm ra đều bởi vì hiểu lầm mà phát sinh oán hận, cho nên ta đối với ngươi vẫn có chút áy náy nhưng ngươi lại quá mù quáng và tự đại! Ta dám hướng thiên hướng địa hướng chư thiên thần phật phát thệ, cả đời này chưa từng gần nữ sắc! Cũng chưa bao giờ đối với Trì trại chủ có tư tình, nếu không Viên Khang Thọ ta sẽ bị thiên lôi đánh xuống! Ta không biết ngươi rốt cuộc là vì cái gì kiên trì như vậy cho rằng đã từng cùng ta có tư tình, thời điểm ngươi cùng với người nam nhân kia thân mật, ngươi có nhìn rõ mặt hắn, nghe rõ thanh âm của hắn hay không? Ngươi rốt cuộc là dựa vào cái gì cho rằng người đó chính là ta? Hay chẳng qua chỉ là ngươi tư tâm hy vọng như vậy mà thôi?”

Lời nói của Viên Khang Thọ không một chút lưu tình, Trì Oanh dù sao cũng là nữ tử, cuối cùng sắc mặt cũng phải đỏ bừng bừng, không biết là xấu hổ hay giận dữ, chỉ dùng ánh mắt sác bén nhìn Viên Khang Thọ, cừu hận càng thêm sâu đậm.

Viên Khang Thọ nói xong cũng có chút hối hận. Rốt cuộc đối phương vẫn là nữ tử, lão cả đời hành tẩu giang hồ không hổ thẹn nhất chính là chưa từng lăng nhục nữ nhân yếu đuối. Mặc dù nữ nhân này hoàn toàn không hợp với hai từ yếu đuối nhưng lời nói của nàng đánh đồng sự việc khiến Viên Khang Thọ cảm giác mất đi phong độ.

“Trì trang chủ, ngươi không cần tiếp tục u mê không chịu tỉnh ngộ.” Trình Tuyết Tường nói, “Tích huyết nhận thân, huyết bất tương dung, Thánh Cô đích xác không phải nữ nhi của Viên lão Minh Chủ. Ngươi chỉ vì ham muốn cá nhân, bị cừu hận che mắt, quấy nhiễu võ lâm Trung Nguyên, tước đoạt đi tính mạng của vô số người vô tội. Liên Sơn tộc nhân trời sinh thiện lương, không tranh quyền đoạt thế, tâm địa thuần tịnh, ngươi tại sao lại đối đãi với bọn họ như vậy? Việc ngươi làm còn chưa đủ tàn ác hay sao?”

“Đủ rồi, các ngươi không cần nói nữa!” Trình Tuyết Tường vừa dứt lời, một đạo thanh âm âu sầu bỗng nhiên từ dưới đài vang lên, “Các ngươi không cần tiếp tục bức nàng, hết thảy đều là lỗi của ta, hết thảy đều là lỗi của ta!”

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Phóng Phóng, ngươi biểu diễn kỹ xảo hơi quá sức đó! =0=

Chương 70

Tác giả: Nam Phong Ca

Mọi người cùng nhìn về phía dưới đài, Hứa Trực lão lệ ngang dọc, đang cố nén một thân đau đớn, lảo đảo bước từng bước lên đài.

Hạng Ninh Tử ở một bên muốn đỡ lại bị Hứa Trực cố chấp đẩy ra.

Lão một đường đi đến trước mặt Trì Oanh, phụp một tiếng quỳ xuống đất, vẻ mặt buồn bã nói: “Trại chủ, là ta, là lỗi của ta, ta thực có lỗi với ngươi, ta thực có lỗi với Tứ Phương trại…”

“Hứa Trực? Ngươi… Ngươi có ý tứ gì?” Trì Oanh có chút sững sờ nhìn hộ vệ thuở trước nay đã tuổi già sức yếu, thân hình già nua sớm nhìn không ra một chút phong thái năm đó.

“Năm đó trại chủ biết được Viên Khang Thọ khăng khăng muốn rời đi nên đã mượn rượu giải sầu, sau khi say mèm lại đi tìm Viên Khang Thọ để tranh luận. Thân là hộ vệ của trại chủ nên ta luôn luôn đi theo phía sau trại chủ. Sau khi… Viên Khang Thọ bỏ đi, ta sợ trại chủ xảy ra chuyện nên mới tiến vào xem xét tình hình, ta chưa từng thấy bộ dạng thương tâm như vậy của trại chủ. Ta… ta trước đó vẫn mến mộ trại chủ, nên mới nhất thời hồ đồ, phạm phải sai lầm to lớn.” Hứa Trực cúi đầu khàn giọng, áy náy nói, “Trại chủ vẫn cho rằng là Viên Khang Thọ. Ta sợ trại chủ thương tâm nên không dám làm rõ sự việc. Sau này trại chủ thân hoài thai, một mình ly khai Tứ Phương trại để tới Trung Nguyên tìm Viên Khang Thọ. Trại chủ không biết là, ta vẫn luôn đi theo ngươi, âm thầm bảo hộ. Ta vốn định đợi đến khi trở về Tứ Phương trại, sẽ đem sự tình chi tiết nói ra. Nhưng, sau khi chúng ta trở về, chứng kiến cành hoang tàn, tử thương vô số…”

“Nhiều năm sau đó, trại chủ chỉ dựa vào hận ý đối với Viên Khang Thọ mà chống đỡ bản thân, nếu ta lại đem sự thật nói ra, ta sợ… ta sợ…” Hứa Trực rốt cuộc không nói được nữa, chỉ biết cúi đầu, hai vai run rẩy quỳ trước mặt Trì Oanh.

Sự thật đã được làm sáng tỏ, Viên Khang Thọ nhìn thấy sắc mặt xám xịt của Trì Oanh, khuôn mặt mỹ lệ tựa hồ vào khoảnh khắc này đã mất đi. Trong nháy mắt, hồng nhan tẫn lão. Trước mắt lại chớp qua hình ảnh năm đó lão trọng thương dưới đáy vực, gạt ra tầng tầng lớp lớp cỏ dại, một thiếu nữ xinh đẹp mang theo một thân dương quang xuất hiện.

Viên Khang Thọ từ trong hoảng hốt hoàn hồn, không khỏi thở dài một hơi, ngoảnh mặt đi không đành lòng nhìn.
“Ngươi đã giấu giếm ta, tại sao không giấu ta cả đời…” Trì Oanh nhìn Hứa Trực, lẩm bẩm nói.

“Trại chủ, chúng ta đã sai, chúng ta thực sự đã sai a.” Hứa Trực ngẩng đầu, nước mắt chảy đầy mặt, bộ dạng chật vật, “Tứ Phương trại lần đó gặp đại nạn, bất kể là thiên ý hay do con người làm ra thì chúng ta cũng không được trút mọi đau khổ lên đầu Liên Sơn tộc. Bọn họ là những người thiện lương vô tội. Trại chủ, ngươi đã tự che mắt mình quá lâu, giờ hãy mở to mắt hảo hảo nhìn một chút, chúng ta rốt cuộc đã làm những gì đối vơi bọn họ! Năm đó ta bị thương, được Liên Sơn tộc nhân cứu giúp, nhưng lại đem biết bao tai họa giáng xuống đầu bọn họ. Ta nghe lệnh dẫn theo người tiến vào sơn động, tìm cách tiến nhập sơn cốc, nhưng kết cục những người đó tất cả đều phải bỏ mạng trong sơn động, còn nhi tử của ta đến bây giờ vẫn chưa tìm được đường ra. Hy sinh nhiều như vậy, không phải do trời phạt mà là chính chúng ta đã đẩy bọn họ vào chỗ chết a! Trại chủ…”

Trì Oanh lắng tai nghe Hứa Trực khàn giọng vừa khóc vừa kể, cúi đầu nhìn lão nhân một thân tổn thương ở trước mặt.

Năm đó bọn họ tiến công bất thành, tử thương thảm trọng, cuối cùng vẫn là lợi dụng lòng tốt của Liên Sơn tộc nhân để lừa gạt bọn họ dẫn đường chỉ lối, vượt qua mọi cơ quan trong sơn động rồi công hạ Liên Sơn tộc trong sơn cốc.

Cũng từ đó trở đi, hộ vệ cao lớn lặng lẽ vẫn luôn theo sát bên cạnh mình đã biến mất không còn bóng dáng tăm hơi.

Nhiều năm như vậy, trong lòng nàng chỉ còn có Viên Khang Thọ, hận ý mỗi một ngày trôi qua lại càng sâu sắc thêm một phần. Nàng đắm chìm trong đó, chưa bao giờ cảm thấy năm tháng đang trôi đi. Vô luận là yêu hay hận, mỗi một lần nhớ tới đều thoảng như mới là ngày hôm qua, rất rõ ràng, ngay cả máu cũng mang theo nhiệt khí hừng hực.Nếu tất cả những chuyện này đều là sai lầm, vậy cừu hận những năm qua nàng luôn ghi nhớ trong lòng, làm hao mòn khoảng thời gian đẹp nhất đời người, giờ này có còn ý nghĩa?

Trình Tuyết Tường nhìn Vô Cực trang chủ thần sắc ngu ngơ, không khỏi thở dài một hơi.

Hứa Trực xuất hiện là nằm ngoài ý liệu, nhưng kết quả lại khiến hắn hết sức hài lòng.

Nhiều năm chấp niệm bỗng một ngày bị sụp đổ, nếu không thể một đòn hạ gục nàng thì chỉ sợ nàng sẽ càng trở nên cố chấp, như vậy sự tình không biết sẽ còn tồi tệ đến mức nào.

Trình Tuyết Tường vốn cho rằng Vô Cực trang chủ sẽ càng trở nên khó đối phó, không nghĩ tới nàng lại dễ dàng buông tha như thế, dạng người như vậy nhìn qua thực sự… không giống kẻ có thể gây ra tất cả những chuyện này.

“Trì trang chủ, chuyện cho tới bây giờ, ngươi cũng nên tỉnh ngộ.” Trình Tuyết Tường thấy đã đến lúc thích hợp, mở miệng nói, “Tứ Phương trại gặp phải kiếp nạn, người khác có thể đồng cảm nhưng những tội ác ngươi gây ra đối với Liên Sơn tộc nhân thì không thể tha thứ. Tại hạ nhìn ra được, trang chủ là một người yêu hận rõ ràng. Trang chủ đã biết tất cả chuyện này đều sai lầm, vậy lúc này bù đắp lại vẫn là chưa muộn. Liên Sơn tộc nhân vì ngươi mà phải chịu khổ nạn, vậy ngươi cũng nên giải trừ khổ nạn ấy cho bọn họ.”

Trình Tuyết Tường lời nói ôn hoà, từng bước dẫn dụ, thần thái như vậy rất giống Sở Phi Dương mỗi khi muốn thuyết phục người khác.

Chẳng lẽ muốn làm đại hiệp thì đều phải trải qua huấn luyện giống nhau sao? Khuỷu tay Quân Thư Ảnh đặt trên thành ghế, đầu ngón tay chống cằm, nhịn không được suy nghĩ vẩn vơ một chút chuyện không liên quan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau