DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 61 - Chương 65

Chương 61

Khinh công của Quân Thư Ảnh không phải tầm thường, bất quá động tác Thánh Cô cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi. Nếu quả thực phát sinh chuyện, y có đem hết công lực cũng không kịp ngăn cản. Trong khi nữ nhân đáng căm ghét kia lại hoàn toàn che lấp mất thân hình Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh căn bản nhìn không rõ chuyện gì xảy ra khiến y căm hận đến nỗi gần như nghiến nát răng.

Thánh Cô cố ý cắn đứt đầu lưỡi, trong miệng ngậm máu, nhất định là có mưu đồ khác. Chỉ nghĩ đến việc Vô Cực sơn trang dùng máu của Liên Sơn tộc nhân để chế tạo ra đủ loại dược vật tà môn ma đạo cũng khiến Quân Thư Ảnh cảm thấy một trận tâm kinh đảm hàn.

Loại huyết độc này trước mắt còn chưa tìm ra cách hóa giải, trong khi Thánh Cô lại có thể dùng nó để khống chế thần chí những người trúng độc, bất kể như thế nào cũng không thể để Sở Phi Dương trúng độc của nàng!

Thánh Cô từng ngâm mình ở giữa đầm lầy đầy rẫy độc trùng, Sở Phi Dương đã tận mắt nhìn thấy nên đối với những thứ cổ quái trên người nàng đương nhiên không dám khinh thường.

Lúc này khóe môi nàng mang theo máu, ánh mắt thê lương, muốn hôn lên miệng hắn, Sở Phi Dương chỉ cảm thấy hung hiểm dị thường chứ hoàn toàn không hề cảm thấy một tia kiều diễm.

Sở Phi Dương lùi về phía sau tránh được đôi môi của Thánh Cô, vung một kiếm chặn ngang cổ nàng, thấp giọng nói: “Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, ngươi nếu như còn dám tiến thêm một bước ta nhất định sẽ hạ thủ không lưu tình.”

Giữa lúc lời nói còn chưa dứt, Quân Thư Ảnh đã kịp nhảy tới, khẩn trương đánh giá Sở Phi Dương một phen, vội vàng hỏi: “Phi Dương, ngươi không sao chứ?”

Hai mắt Sở Phi Dương nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Thánh Cô, nghe vậy khẽ lắc đầu: “Ta không sao.”

Thánh Cô mắt lạnh nhìn hai nam nhân trước mặt, đột nhiên một tay bắt được thân kiếm của Sở Phi Dương, bất chấp bàn tay đầy máu tươi, cố ngẩng đầu hướng về phía Quân Thư Ảnh phun ra một bụm máu.

Sở Phi Dương vội vàng vận khởi khinh công, phất ống tay áo một cái, đem bụm máu hất ngược lên, đồng thời một chưởng đánh về phía Thánh Cô. Chưởng phong lướt qua, Thánh Cô bị một đòn làm thụ thương, nặng nề nhảy về phía sau rồi ngã xuống, vô lực nằm trên mặt đất.

“Tỷ tỷ!” Ngọc nhi hét lên một tiếng chói tai, giãy giụa kêu gào, “Các ngươi buông ta ra, ta muốn đi cứu tỷ tỷ! Trang chủ, người hãy cứu lấy tỷ tỷ, nàng là thân sinh nữ nhi của người mà!”

Vô Cực trang chủ chỉ lạnh lùng nhìn, sai người chế trụ Ngọc nhi, bộ dạng hết sức thờ ơ lạnh nhạt.

Sở Phi Dương đem mũi kiếm chỉ về phía Thánh Cô, nhìn Vô Cực trang chủ nói: “Trì trang chủ, hổ dữ không ăn thịt con. Ngươi thật sự cho rằng báo thù so với thân sinh nữ nhi của mình quan trọng hơn sao? Viên lão Minh Chủ ngày hôm nay cũng đã ở đây, chắc hẳn các ngươi khi đó có chỗ hiểu lầm. Muốn gỡ chuông cần phải có người buộc chuông, ta tin rằng hỗn chiến lưỡng bại câu thương, kéo theo biết bao người vô tội lần này cũng không phải là biện pháp tốt nhất để giải quyết ân oán ngày xưa.”

Vô Cực trang chủ nhìn Sở Phi Dương, đột nhiên nặng nề hừ một tiếng, mở miệng nói: “Sở Phi Dương, Sở đại hiệp, ngươi trái lại có thể vừa dùng hảo thủ đoạn vừa nói những câu nửa là uy hiếp nửa là đại nghĩa. Ngụy quân tử các ngươi luôn tự cho mình là đúng, căn bản tất cả đều cùng một giuộc!”Sở Phi Dương nhíu mày. Vô Cực trang chủ này tựa hồ hoàn toàn không quan tâm đến tính mạng của Thánh Cô, một lòng báo thù, cố chấp đến vậy, rõ ràng là không dễ dàng giải quyết.

Vô Cực trang chủ đột nhiên lại xoay chuyển lời nói: “Huống hồ, nàng đúng là nữ nhi của ta nhưng cũng đồng thời, còn mang họ Viên!! Đối với kẻ phản bội thay lòng đổi dạ kia, ta hận không thể xẻ thịt uống máu, cần gì phải quan tâm đến cốt nhục của hắn?!” Ánh mắt của nàng giống như mũi tên nhọn bắn thẳng đến Viên Khang Thọ đang đứng trên đài cao.

Thánh Cô vô lực ngã xuống đất nghe được tuyên ngôn lãnh mạc như vậy, cũng không khỏi bi thương nhìn phía nữ nhân thân mặc hoa phục xinh đẹp. Khuôn mặt giống nhau như thế, nhưng nàng chưa bao giờ nhận được sự quan tâm thương yêu, vĩnh viễn chỉ có báo thù, báo thù và báo thù khiến cuộc sống của nàng không hề có được một khắc an tĩnh. Nàng phải dùng hết khả năng để làm cho tốt, hi vọng những việc mình làm sẽ được ghi nhận, đến cuối cùng hóa ra vẫn chỉ là một quân cờ, có thể bị bỏ đi bất cứ lúc nào.

Viên Khang Thọ nghe vậy trừng lớn hai mắt, không khỏi bước lên trước hai bước, lại bởi vì nội thương quá nặng nên có chút đau đớn mà ôm lấy ngực.

“Này… việc này sao có thể?!” Viên Khang Thọ có chút rối loạn, mù mịt, “Việc này hoàn toàn không có khả năng… Lão phu… lão phu…”

Thánh Cô gian nan quay đầu nhìn về phía Viên Khang Thọ, hư nhược cười một tiếng: “Viên Minh chủ… Minh chủ không phải nói rằng, ta luôn luôn khiến ngươi có một cảm giác rất thân thiết sao? Minh chủ hiện tại đã hiểu rõ nguyên nhân rồi chứ? Phụ thân!”

“Không, không phải vậy… Rõ ràng là ngươi giả tạo, ngươi lừa gạt!” Viên Khang Thọ tựa hồ không thể tiếp nhận lời giải thích này, lông mày rối rắm thành một mảnh, bộ dạng hoang mang tột cùng, lại lắc đầu cực lực phủ nhận: “Lão phu chưa bao giờ làm chuyện quá lễ. Việc này… căn bản không có khả năng!”

Nụ cười trên khóe môi Thánh Cô từ từ biến mất, giống như đã hư nhược mỏi mệt đến cực điểm, chậm rãi gục hẳn xuống đất. Vô luận là mẫu thân tuyệt tình hay là phụ thân không nhìn nhận, tựa hồ vào lúc này đã không còn là mối bận tâm của nàng nữa. Nàng là vì cái gì, khiến bản thân trở nên chật vật như vậy? Còn bị nam nhân kia dùng kiếm chỉ vào, coi nàng như loài rắn rết mà đề phòng.Nam nhân này, nàng vẫn luôn ở một nơi bí mật để nhìn tới hắn, chuyện xưa của hắn cũng đã được nghe nhiều, cũng vì hắn mà động tâm. Khó trách võ lâm Trung Nguyên hồng nhan giai nhân vì hắn mà vỡ vụn phương tâm lại nhiều đến như vậy.

Quân Thư Ảnh đứng ở bên cạnh Sở Phi Dương, sắc mặt nghiêm chỉnh bất thiện nhìn nàng, Thánh Cô bỗng nhiên nhìn thẳng vào mắt y, tỉ mỉ quan sát Quân Thư Ảnh, rồi lại đem ánh mắt di chuyển về phía cổ Sở Phi Dương, thần sắc lộ vẻ khiêu khích.

Quân Thư Ảnh nhìn theo ánh mắt của nàng, cư nhiên bắt gặp trên cổ Sở Phi Dương có một vết máu đỏ tươi, khẳng định ở thời điểm Thánh Cô bất thình lình nắm lấy bả vai Sở Phi Dương nàng đã bôi lên.

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy trong ngực căng thẳng, một cỗ oán khí đáy lòng bùng lên, hận không thể lập tức đè Sở Phi Dương ra, tẩy rửa sạch sẽ cho hắn.

Chưa cần biết máu độc kia dính vào người rốt cuộc có sao hay không, nhưng chỉ cần một vết máu đỏ tươi như vậy rơi vào trong mắt Quân Thư Ảnh cũng đều vô cùng ngứa ngáy, không thể dung nhẫn!

Viên Khang Thọ cố gắng phủ nhận, tựa hồ càng thêm chọc giận Vô Cực trang chủ, ngay cả vẻ mặt thờ ơ lạnh nhạt cũng đã không thể duy trì thêm được nữa.

Vô Cực trang chủ một tay gạt ra đám đệ tử trước mặt, mạnh mẽ bay lên, thẳng hướng Viên Khang Thọ mà đánh tới.

“Viên Khang Thọ, ta mặc kệ ngươi là thật sự hồ đồ hay là giả bộ hồ đồ, ngày hôm nay ta phải tống ngươi xuống địa ngục! Tới âm tào địa phủ tiếp tục chuộc tội với mấy ngàn oan hồn Tứ Phương trại đã uổng mạng!”

Sở Phi Dương đem Thánh Cô đã vô lực chống cự giao cho Trình Tuyết Tường cùng với Thanh Lang đang ở phía sau chạy tới rồi lập tức nhảy lên giữa không trung, chặn đứng thế tấn công như phá phủ trầm chu của Vô Cực trang chủ.

Nàng luôn miệng nhắc tới oan hồn Tứ Phương trại chết uổng mạng, chắc hẳn trong đó phải có sự tình, lại càng khoét sâu thêm thù hận.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Quân Quân đè lấy đại hiệp mãnh liệt che đậy, của ta của ta của ta!

Chương 62

Thân hình Vô Cực trang chủ mơ hồ như quỷ mỵ, hai người bay lên giữa không trung, bóng dáng tương giao, trong nháy mắt đã qua mấy chiêu.

Vừa chạm vào lại lập tức tách ra, Vô Cực trang chủ phi thân đứng lên trên đỉnh một cột cờ ở góc đài cao. Nàng quay đầu nhìn Sở Phi Dương, trên mặt có chút kinh ngạc.

Nàng có thể có được công lực như hiện giờ, toàn bộ là ỷ vào dị huyết của Liên Sơn tộc nhân, còn phải chịu sự dày vò của biết bao loại độc vật tương khắc, cơ hồ là dùng mấy chục năm tuổi thọ để đánh đổi, mỗi một lần phát công đều phải chịu nỗi hoảng sợ có thể mất đi mạng sống.

Sở Phi Dương này tuổi còn trẻ mà đã có được tu vi như thế, một thân công lực khiến nàng dốc toàn lực cũng không thể chiếm được một phần tiện nghi, trong khi động tác của hắn vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại có sức nặng vạn cân.

Vô Cực trang chủ không dám khinh thường, xuất ra tất cả vốn liếng là muốn đem Sở Phi Dương một đòn hạ gục.

Phía dưới lại trở nên hỗn loạn, một số người đã tỉnh táo trở lại, chứng kiến Thánh Cô bị bắt, rốt cuộc cũng có chút kiêng dè, không dám toàn lực chống đối, một số khác không biết trung thành với Vô Cực sơn trang đến đâu nhưng một khi không còn bị khống chế thần chí bọn chúng lập tức sẽ không vì Vô Cực sơn trang mà liều mạng. Bởi vậy áp lực đè lên vai Thanh Lang và Quân Thư Ảnh cũng đã giảm đi rất nhiều. Nhưng dù sao đây cũng là tu la tràng sinh tử đồ lục, đến lúc này y sam trên người Quân Thư Ảnh cũng đã thấm đẫm máu tươi của địch nhân, khuôn mặt bạch tích cũng nhiễm lên vài giọt hồng diễm ngược lại càng trở nên khiết bạch băng lãnh như sứ.

Y cắn chặt khớp hàm, từ giữa vòng vây nhảy lên, cơ hồ một kiếm giết một người, huyết hoa bắn lên từng chùm. Tóc đen tung bay, khuôn mặt như mỹ ngọc, dáng người nhanh nhẹn… khiến Sở Phi Dương ở giữa không trung vẫn dư lực mà rung động trước mỹ cảnh như vậy.

Bộ dạng này của Quân Thư Ảnh đã rất lâu không còn bắt gặp, kia làn môi mỏng khẽ nhếch lên, kia mi nhãn hàm chứa sát ý sắc bén, vào giờ khắc này đều đã bị máu tươi nhiễm lên một tầng khinh diễm, khiến Sở Phi Dương cơ hồ lại một lần nữa được trải nghiệm cái cảm giác tim đập thình thịch thuở sơ luyến.

Đây chính là bộ dạng của y lúc mới quen.

Vô luận trước kia có là đóa hàn hoa cao lĩnh thân mang gai độc thì hiện giờ vẫn là nguyện ý làm noãn ngọc để hắn che chở ở trong lòng. Vô luận là bộ dạng nào của Quân Thư Ảnh, Sở Phi Dương cũng đều cảm thấy yêu thích, yêu thích vô cùng, nhìn ít nhìn nhiều vẫn thấy thích.

“Sở Phi Dương! Ngươi rốt cuộc có làm được hay không? Ngươi ở đó bần thần cái gì? Giải quyết lão yêu bà kia nhanh lên một chút!” Quân Thư Ảnh mắt thấy địch nhân hết tầng này đến lớp khác vây quanh vô cùng vô tận, lại nhịn không được ngửa đầu cả giận nói với Sở Phi Dương.

Lúc đó Sở Phi Dương chính là đang hóa giải một kích dốc toàn lực của Vô Cực trang chủ, đồng thời quay người đá một cước trúng lưng nàng. Vô Cực trang chủ vận đủ nội lực, cố gắng triệt hạ một đòn này sau đó tìm một khe hở để xoay người nhảy ra khỏi phạm vi công kích của Sở Phi Dương. Nàng cắn răng áp chế khí huyết đang chực trào ra, tiếp tục tùy cơ mà di chuyển.

Sở Phi Dương nghe được lời này của Quân Thư Ảnh, lông mày không nhịn được nhíu lại. Hắn thân là nhất gia chi chủ, lại bị chất vấn có làm được hay không, còn trước mặt nhiều người như vậy, đây quả thực là một loại nói xấu trắng trợn.

Sở Phi Dương xoay người một cái, mũi chân đạp lên đỉnh một cán cờ. Đây là nơi cao nhất của nghiễm tràng, phía bên kia đài cao, Vô Cực trang chủ vẻ mặt kinh sợ mang theo mệt mỏi đang nhìn hắn. Sở Phi Dương chậm rãi giơ tay phải lên, nhưng không gấp rút truy kích. Đôi mắt hắn lúc nhắm lúc mở khiến Vô Cực trang chủ lập tức cảm thấy có chút bất thường.

Dường như có gì đó đang lặng lẽ phát sinh, là một cỗ lực vô hình kinh sợ phát ra từ trên người Sở Phi Dương, nhìn không thấy, sờ không được, trong khoảnh khắc giống như tràn ngập, đám người hỗn chiến dưới đài rõ ràng cũng cảm nhận được cỗ áp lực này, nhịn không được lảo đảo lùi về phía sau tản đi khắp nơi, không quên ngẩng đầu về phía nguồn áp bức kia.

Thanh Lang cuối cùng cũng thở hắt ra một hơi, đưa mắt nhìn phía Sở Phi Dương y sam phất phới đang đứng trên cao.

“Lẽ nào chính là công lực mà các ngươi có được sau khi trở về từ Đông Long Các?” Thanh Lang nói, “Mới chỉ có một nửa mà đã mạnh như vậy, nếu là toàn bộ thì sẽ còn đến mức độ nào?”

“Cũng chưa hẳn đã là tốt.” Quân Thư Ảnh nhớ lại bộ dạng của Sở Phi Dương thời điểm có được toàn bộ công lực, nhịn không được nhíu mày nói.

Sở Phi Dương không hề ấp chế nội lực Đông Long Các đang bành trướng, mặc cho nội lực cường đại nghịch thiên kia chậm rãi tràn ngập thân thể, lưu động khắp các kinh mạch.“Nương…” Thánh Cô trên mặt đất cảm nhận được uy thế, nhịn không được lo lắng nhìn về phía Vô Cực trang chủ, thì thào gọi một tiếng.

Vô Cực trang chủ cảm thấy không thể kéo dài, quát một tiếng, vận đủ toàn bộ nội lực, phi thân đánh úp về phía Sở Phi Dương.

Chúng nhân trong nghiễm tràng chỉ kịp nhìn thấy thân hình Vô Cực trang chủ hóa thành một đạo ảnh tử vụt qua, nhắm thẳng về phía Sở Phi Dương

Thân hình Sở Phi Dương không động, ngay sau đó lại thấy bóng dáng Vô Cực trang chủ giống như diều đứt dây, từ nơi cao nhất rơi xuống.

Sở Phi Dương cũng từ không trung nhảy xuống, một tay túm lấy Vô Cực trang chủ, đem nàng nhấc lên trước khi rơi xuống mặt đất, tránh kết cục thân vong.

Sở Phi Dương điểm lên mấy đại huyệt trên người Vô Cực trang chủ, phong bế nội lực của nàng rồi mới giao nàng vào tay Viên Khang Thọ.

Vô Cực trang chủ bị bắt, chúng đệ tử Vô Cực sơn trang sợ ném chuột vỡ bình, không dám tiếp tục chém giết, chỉ có thể không nguyện ý mà vứt bỏ bỏ vũ khí, khoanh tay chịu trói.

Trì Oanh hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm Sở Phi Dương, trong mắt đều là không cam lòng cùng với phẫn hận. Nàng lúc này không còn nội lực để có thể áp chế khí huyết đang trào lên trong ngực, nhịn không được phun ra một ngụm máu lớn.

Viên Khang Thọ thở dài một tiếng, mở miệng nói: “Trì trang chủ, dù thế nào đi nữa, ngươi cũng đã từng cứu lão phu một mạng, đây là lão phu nợ ngươi, lão phu nhất định bồi hoàn. Nhưng ngươi ức hiếp võ lâm Trung Nguyên ta, phạm phải vô số nợ máu, đây là ngươi nợ võ lâm Trung Nguyên, lão phu cũng không thể che chở.”

Vô Cực trang chủ Trì Oanh nghe xong cười lạnh một tiếng, hung hăng phi phi nói: “Vô liêm sỉ ngụy quân tử ngươi đừng dùng những đạo lý ghê tởm này để vũ nhục lỗ tai của ta nữa. Hôm nay ta không giết được ngươi, trừ phi ngươi lập tức giết ta, bằng không ta tuyệt đối sẽ không chịu để yên!”
“Hừ, tài nghệ rõ ràng không bằng ai mà vẫn còn dám kiêu ngạo như thế. Chờ những kẻ ngụy quân tử này cảm thấy ngươi không còn giá trị lợi dụng, bọn họ nhất định sẽ cho ngươi nếm mùi sống không bằng chết, so với Liên Sơn tộc nhân còn phải thê thảm hơn. Bằng không sao có thể xứng với một tiếng ngụy quân tử này.” Quân Thư Ảnh lành lạnh nói.

Sở Phi Dương đứng ở bên cạnh y, bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Đối với người trước sau yêu thích trổ tài võ mồm này, hắn từ trước đến nay luôn luôn không có biện pháp.

Vô Cực trang chủ sắc mặt trắng bệch, chỉ biết dùng ánh mắt phẫn hận nhìn chằm chằm Viên Khang Thọ, răng nanh tế bạch cắn xuống môi dưới cơ hồ muốn chảy máu.

Viên Khang Thọ tựa hồ cũng thập phần bất đắc dĩ, lại đang bị nội thương, Trình Tuyết Tường tiến lên phía trước nói: “Sư phụ, việc này cũng coi như hết thảy đã kết thúc, những việc còn lại người cứ giao cho đệ tử, những kẻ Vô Cực sơn trang này, còn có Liên Sơn tộc nhân cần phải xử trí, không phải chuyện một hai ngày là có thể thu xếp ổn thỏa, sư phụ vẫn là nên an tâm dưỡng thương trước, còn có chuyện gì chờ đến khi người khỏe lại rồi sẽ tính sau.”

Viên Khang Thọ tuy là sư phụ Trình Tuyết Tường nhưng Trình Tuyết Tường mới là Minh chủ võ lâm đương nhiệm, lão đương nhiên đồng ý để Trình Tuyết Tường an bài, cũng coi như không làm mất mặt đồ đệ.

Viên Khang Thọ nói: “Trì trang chủ, chúng ta ngày đó nhất định là có hiểu lầm, lão phu sau này sẽ làm cho mọi chuyện minh bạch, cũng đồng thời cấp cho Trì trang chủ một câu trả lời thỏa đáng.”

Vô Cực trang chủ lạnh lùng hừ một tiếng, cũng không mở miệng thêm nữa.

Thanh Lang sớm đã đứng trên đài cao, ba hoa vài câu cùng với một thanh trường kiếm khống chế được chúng nhân quần long thất thủ phía dưới, giờ là lúc giao toàn bộ cho Trình Tuyết Tường và Sở Phi Dương.

Những người này giết, cứu hay lưu lại cũng là một vấn đề nan giải nên Thanh Lang mới lười biếng không muốn dây dưa. Dù thế nào đi nữa y cũng không phải người của võ lâm Trung Nguyên. Thứ mà y hiện tại quan tâm nhất đương nhiên là tiền bạc châu báu của Vô Cực sơn trang.

Viên Khang Thọ thời điểm đến đây cũng dẫn theo không ít người, trước khi tiến vào sơn trang lão đã an trí phần lớn ở lại sơn cốc, chỉ dẫn theo vài người võ công tối cao tiến vào, lúc này đúng lúc phát huy công dụng.

Trình Tuyết Tường phái người chạy đến sơn cốc, đem theo tất cả những người kia tiến vào Vô Cực sơn trang, nơi này tù phạm rất nhiều, công việc cũng phức tạp đương nhiên cần không ít nhân thủ.

Cao Phóng và Hạng Ninh Tử cũng được dẫn trở về. Sự tình hôm nay đã có thể giải quyết suôn sẻ, Cao Phóng rốt cuộc cũng cảm thấy nhẹ nhõm, an tâm phối chế giải dược.

Tất cả mọi người ai ai cũng nghiêm túc làm việc, trái lại chỉ thấy thiếu mất hai người.

Quân Thư Ảnh một kéo tay Sở Phi Dương rất nhanh đi ra khỏi sơn trang, vẻ mặt ngưng trọng.

Sở Phi Dương mặc cho y kéo mình, nhịn không được cười nói: “Thư Ảnh, có chuyện gì mà phải vội vàng như vậy a?”

Quân Thư Ảnh không hề quay đầu, nói: “Trong sơn cốc có một cái hồ, ngươi qua đó đem chính mình gột rửa sạch sẽ cho ta!”

_________________

Chương 63

Bộ dạng lúc này của Sở Phi Dương sao có thể so với Quân Thư Ảnh và Thanh Lang ở trên đài phải chống lại mấy nghìn người vây công khiến cho toàn thân đổ mồ hôi, y phục còn bị máu tươi vấy bẩn.

Sở Phi Dương nghe vậy khẽ cười, lại giả bộ khiếp sợ ủy khuất: “Thư Ảnh, ngươi cư nhiên lại ghét bỏ vi phu. Vi phu rất thương tâm a.”

Quân Thư Ảnh quay đầu không chút do dự đá một cước, không nghĩ tới Sở Phi Dương không tránh không né khiến mũi chân y đạp trúng bắp đùi hắn ‘ba’ một tiếng.

“A, ngươi thật sự hạ thủ?” Sở Phi Dương nuốt một ngụm khí, xoa xoa bắp đùi, kêu lên.

“Ít nói nhảm, nhanh lên!” Quân Thư Ảnh hừ nói, “Ta còn muốn hỏi ngươi, Thánh Cô kia tu hành phương pháp quái dị, khắp người đều là độc vật, nàng vừa rồi ôm ngươi, ngươi vì sao không tránh?” 

Sở Phi Dương cười nói: “Ta có tránh a, không phải vừa rồi không hôn sao? Thư Ảnh yên tâm, vi phu thân thể vẫn còn trong sạch.” Nói xong hắn liền đưa tay quàng lên vai Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh trừng mắt liếc hắn một cái: “Ta đang nghiêm túc nói chuyện, ngươi đừng cùng ta cười cợt. Lúc trước Tư Không Nguyệt có dưỡng loại huyết trung này, chỉ cần dính lên da là lập tức thâm nhập vào cơ thể. Thánh Cô cố ý đem máu bôi lên người ngươi, ta thực lo lắng trong đó có độc.”

Sở Phi Dương nghe vậy ý cười càng thêm sâu, hắn dang rộng tay hơn, ôm trọn bả vai Quân Thư Ảnh.

“Có một câu lo lắng này của Thư Ảnh, vi phu có chết trăm lần cũng không tiếc.” Thấy Quân Thư Ảnh trừng mắt nhìn hắn, Sở Phi Dương lại nói: “Thư Ảnh yên tâm, ta còn muốn cùng  ngươi sống lâu trăm tuổi, thật lâu thật dài. Huống hồ ta còn có nội lực Đông Long Các hộ thân, bất kể máu của Thánh cô có cái gì cổ quái thì nàng cũng không dễ dàng mà đắc ý được.”

“Lần này ta quả thực khinh suất, không ngờ tới Thánh Cô có vẻ ổn trọng lại có thể bất chấp mạng sống để có thể hãm hại ta. Nàng ta không vì đại cục của Vô Cực sơn trang mà suy nghĩ, chuyên tâm hãm hại ta làm cái gì, ta thực nghĩ không ra.” Sở Phi Dương nhíu mày khó hiểu nói.

Quân Thư Ảnh ôm cánh tay hừ lạnh một tiếng: “Đúng a, người ta cũng chẳng có ý muốn hại người, liều mạng chỉ là vì muốn hôn một cái. Được mỹ nhân tuyệt sắc giữa thanh thiên bạch nhật ôm ấp yêu thương, phong lưu năm đó của Sở đại hiệp không giảm chút nào a~.”

Sở Phi Dương nhìn bộ dạng này của Quân Thư Ảnh, nhịn không được đưa tay sờ sờ mặt y: “Ai, đây là tức giận sao? Vi phu như thế nào lại nghe được vị chua đậm như vậy… Ân, khuôn mặt thực trơn nhẵn.” Sở Phi Dương nhịn không được lại nhéo thêm hai cái, “Nội lực Đông Long Các cũng thật sự là hảo vật, trú nhan cái thế thần công hạng nhất cũng không thể sánh bằng. Năm đó lão tiền bối tạo ra một bộ công pháp này nhất định cũng là một diệu nhân.”

“Tránh ra!” Quân Thư Ảnh bực bội đẩy bàn tay hư hỏng của hắn ra.

Sở Phi Dương tiếp tục ôm vai y, cười nói: “Hơn nữa, nói về phong lưu năm đó của tại hạ, không phải Thư Ảnh công tử là người hiểu rõ nhất sao? Tại hạ có bao nhiêu phong lưu cũng đều đặt trên người Quân công tử cả rồi, giảm hay không chẳng phải ngươi cũng là người rõ nhất?” (ngả ngớn =)))

“Sở Phi Dương, ngươi có im miệng hay không?” Quân Thư Ảnh nổi giận nói.

Y rõ ràng là đang lo lắng cho thân thể của Sở Phi Dương, như thế nào nói chuyện một hồi lại bị hắn lừa gạt lôi kéo sang những chuyện kỳ quái này?

Hai người vừa đi vừa nói, dưới chân một bước không chậm, men theo đường mòn trong núi, đi đến cuối đường thì thấy mặt hồ lăn tăn sóng nước đã gần ngay trước mắt.

Hai người đến bên hồ, Sở Phi Dương ngồi xổm xuống, vớt nước lên tẩy rửa vết máu trên cổ. Quân Thư Ảnh ngồi trên một phiến đá gần đó tỉ mỉ quan sát.

Nhìn một hồi, Quân Thư Ảnh nhịn không được phải đi tới, đưa tay vớt nước lên.

“Chỗ này vẫn còn chưa sạch…” Quân Thư Ảnh càu nhàu nói, đưa tay muốn chà sạch.

Sở Phi Dương nắm lấy tay y, không cho y chạm vào.

“Nếu máu này có độc, sao có thể để ngươi chạm vào đó, đây chẳng phải là thỏa nguyện chủ ý của địch nhân sao? Nếu quả thật có chuyện gì, vẫn còn có ngươi có thể giúp ta.” Sở Phi Dương nhéo nhéo lòng bàn tay của y, “Ngươi ở một bên nhìn, ta tự mình tẩy rửa là được rồi.”

Quân Thư Ảnh biết hắn nói có lý, gật gật đầu rồi ngồi trở lại phiến đá.

Sở Phi Dương dứt khoát đem vết máu trên cổ tẩy rửa sạch sẽ, y phục cũng bị nước làm ướt một phần.

Hắn lại vớt nước lên, cười nói: “Nước này được thái dương chính ngọ chiếu xuống nên rất ấm, thật sự là khoan khoái. Thư Ảnh, chi bằng chúng ta xuống hồ tắm gội, gột rửa một thân bụi bẩn.”

“Không cần, ta trở về sẽ tắm rửa.” Quân Thư Ảnh lắc đầu, nơi này không gian rộng lớn, cách đó không xa còn có người qua kẻ lại, thực sự không phải là nơi tốt để tắm gội.

Sở Phi Dương chẳng nói chẳng rằng, men theo mép hồ đi thêm một đoạn cách xa địa điểm vừa rồi, thẳng hướng về phía có gió.
Đây là một góc nhỏ của đại hồ, bị núi đá cùng cây cối bao quanh tạo thành một đầm nước tự nhiên mà bí mật. Trong đầm bích thủy trong suốt  có thể nhìn thấy đáy, phản chiếu trời xanh mây trắng, màu sắc phân minh, đẹp đến nỗi khiến người ta mê đắm. Đứng trên bờ cũng có thể nhìn thấy thạch đầu dưới đáy hồ, còn có vài cái đuôi cá đang du nhiên du động.

“Thư Ảnh, đang ở bên ngoài không cần chú ý nhiều như vậy.” Sở Phi Dương nói, “Ngươi xem, hồ nước này trong vắt, cảnh sắc tuyệt đẹp lại kín đáo, chính là nơi thích hợp để gột rửa một thân huyết ô bụi bẩn, tắm một cái lập tức sẽ thấy thoải mái. Nơi này có thể nói là khoan khoái hơn nhiều so với tắm trong bồn.”

Quân Thư Ảnh bị hắn dụ dỗ cũng có chút động tâm, nơi này cảnh sắc tươi đẹp, bích thủy bồng bềnh, dương quang dìu dịu, càng ngắm càng cảm thấy huyết ô trên người mình thập phần khó chịu.

Sở Phi Dương đã cởi bỏ xiêm y, ném lên một phiến đá gần đó, chỉ còn lại một chiếc đoản khố, lại duỗi tay cởi bỏ vạt áo trên người Quân Thư Ảnh.

“Tiếp tục còn chần chừ, đến khi mặt trời xuống nước sẽ rất lạnh. Hảo cảnh không phải lúc nào cũng có, đại trượng phu không cần câu nệ tiểu tiết.” Sở Phi Dương cười nói, “Đến, nhanh đem xiêm y cởi ra. Đợi lát nữa vi phu còn phải giặt giũ, ai.”

Nói đến việc này, Quân Thư Ảnh khó mà có được một chút áy náy đi.

Y khẽ dang hai tay, để Sở Phi Dương cởi bỏ ngoại sam cho mình, nhìn một góc y sam bị máu tươi vấy lên, quả thực rất chướng mắt.

“Cái này không cần ngươi giặt nữa, ném đi.” Quân Thư Ảnh hào phóng nói.

“Ngươi nói quá đơn giản a!” Sở Phi Dương trừng mắt nhìn y, “Ném? Xiêm y này là thời điểm chúng ta đi kinh thành đã tìm đến trang tử chuyên may vá nổi danh khắp thiên hạ, còn tìm đến hiệu may tốt nhất ở đó để may đo vừa vặn, ngươi có biết là tốn bao nhiêu tiền không? Nói ném là ném sao?!”

“Chúng ta xuất môn làm việc, vẫn là luôn gặp phải những chuyện đánh đánh giết giết, ai bảo ngươi thu dọn xiêm y này mang theo làm gì!” Quân Thư Ảnh cũng đáp trả, lại khoát khoát tay, “Lại nói, một chút tiền ấy ta còn không để tâm, nhưng xiêm y đã dính máu thì dù có tẩy sạch ta cũng sẽ không mặc nữa.”

Sở Phi Dương thở dài một tiếng trong khi Quân Thư Ảnh đã tự mình cởi bỏ xiêm y ném lên phiến đá, động thân nhảy xuống hồ.

Một bóng trắng xuyên giữa làn nước, tới giữa tiểu đầm mới từ dưới mặt nước ngoi lên, Quân Thư Ảnh vuốt nước trên mặt, nhìn về phía bờ đã không còn thấy Sở Phi Dương ở đâu.

Quân Thư Ảnh chẳng quan tâm hắn lại bày ra trò gì, được hồ nước ấm áp bao quanh khiến cho một thân mệt mỏi vừa mới trải qua một trận đại chiến cảm thấy hết sức dễ chịu.

Da thịt ngâm trong nước cảm nhận được một cỗ thủy lưu rất nhỏ đang dao động, không lâu sau liền nghe rào một tiếng ở phía sau, Quân Thư Ảnh không quay đầu, liền bị một đôi tay từ phía sau ôm chặt.

Sở Phi Dương vớt nước lên vai Quân Thư Ảnh, tinh tế chà xát, lại hôn xuống đầu vai một cái, thở dài nói: “Ngươi hoàn hảo không thụ thương, bằng không ta sẽ đau lòng muốn chết.”

“Nói bậy.” Quân Thư Ảnh dùng nước chà xát rửa đi vết máu, quệt quệt môi nói, “Ta đời này chỉ một lần thụ thương nặng nhất chính lần bị ngươi đánh.”
“… Thư Ảnh, ngươi thật có thể sát phong cảnh.”

“Sát phong cảnh?” Quân Thư Ảnh ngoảnh đầu nhìn Sở Phi Dương, tựa tiếu phi tiếu nói, “Sở đại hiệp, phong cảnh này là có ý gì? Ngươi muốn làm cái gì?”

“Ta muốn làm cái gì, Quân công tử sớm đã thành quen mới phải, hà tất biết rõ còn cố hỏi…” Sở Phi Dương ghé vào lỗ tai y thổi một ngụm nhiệt khí ám muội, ngón tay di động từ bờ vai của y quét xuống thắt lưng, xoa nhẹ vào nơi khiến hắn tiêu hồn thực cốt kia.

Quân Thư Ảnh nhíu mày kiềm chế, nhưng Sở Phi Dương lại càng quá phận. Quân Thư Ảnh nhịn không được ngửa đầu, cắn răng chế trụ thanh âm từ nơi cổ họng.

“Đừng ở chỗ này…” Trên đỉnh đầu nhật quang chính diện, thiên lam thủy thanh, ở loại địa phương này làm chuyện đó, Quân Thư Ảnh mới nghĩ thôi đã cảm thấy hết sức xấu hổ. Nhưng rõ ràng là có người không thấy như vậy.

Sở Phi Dương gắt gao đem Quân Thư Ảnh ôm vào trong ngực rồi lại gạt mái tóc phía sau gáy y sang hai bên, tại nơi nóng ẩm trên da thịt khẽ hôn xuống.

“Bảo bối, ngươi thực nhẫn tâm để ta tiếp tục phải kiềm chế sao?” Sở Phi Dương ghé vào lỗ tai y thở gấp khiến Quân Thư Ảnh trong nháy mắt mặt đỏ tía tai, phía sau thắt lưng cảm nhận được vật nóng rực khiến y không chịu nổi.

Quân Thư Ảnh trầm mặc một lát mới thấp giọng nói: “Vậy đến bên kia đi…”

Sở Phi Dương thuận theo ý của y, hai người bơi tới nơi kín đáo nhất trong hồ nước, Sở Phi Dương cũng vô pháp tiếp tục nhẫn nại mà đem Quân Thư Ảnh ép xuống một phiến đá lớn, cởi ra một tầng y vật che đậy cuối cùng.

Quân Thư Ảnh giơ tay lên che hai mắt lại, gân xanh trên cổ cũng đã nổi lên, biểu hiện hết sức phối hợp và kiềm chế.

Sở Phi Dương cười nói: “Vẫn còn tỏ ra không tình nguyện như vậy sao? Giống như ta đang khi dễ ngươi vậy.”

“Ngươi ít nói nhảm.” Quân Thư Ảnh cắn răng nói. Sở Phi Dương mỗi khi nói lời không đứng đắn đều khiến kẻ khác xấu hổ và giận dữ. Hiện tại nếu hắn còn dám nói thêm một chữ, Quân Thư Ảnh nhất định sẽ đem hắn một cước đá văng.

“Không nói, không nói.” Sở Phi Dương cúi người tỉ mỉ đem y khóa dưới thân, vì phúc lợi của mình mà cả tay lẫn miệng đều làm việc.

Quân Thư Ảnh nhắm nghiền mắt lại, lĩnh hội khoái lạc quen thuộc, thân thể hưởng thụ sớm thành thói quen không bao lâu hỏa nhiệt liền khó có thể nhịn được nữa.

Y giơ tay lên vuốt vuốt mái tóc Sở Phi Dương, Sở Phi Dương thuận theo lực đạo của y mà cúi xuống hôn lên đôi môi hồng nhuận.

Hai tay Quân Thư Ảnh đặt lên bả vai của hắn, hai chân cũng tự giác tách ra, ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói: “Có thể rồi, Phi Dương…”

Không hề đề phòng mà mở rộng thân thể, thời điểm bị tiến nhập vẫn khó chịu như cũ mà căng cứng.

Nụ hôn triền miên chưa dứt cùng với yêu thương vỗ về khiến cho thủy đàm nhỏ bé tràn ngập ôn nhu vô tận.

Sóng nước trong hồ dập dềnh rồi dần dần kịch liệt hơn, hù dọa con cá đang yên yên ổn ổn bơi lội, cái bóng của nó trên mặt nước cũng trở nên mập mờ rồi vỡ vụn. Con cá đợi thật lâu sau vẫn không thấy mặt nước an tĩnh trở lại, chỉ có thể lúc lắc cái đuôi bơi từ tiểu đầm ra đại hồ.

Mà đợi đến khi hết thảy mọi thứ an tĩnh cũng là lúc bầu trời ráng hồng.

Quân Thư Ảnh khẽ thở hổn hển, ngửa đầu nhìn trời, nửa ngày mới nói: “Thật sự là mất thời gian…”

Sở Phi Dương đem hắn ôm vào trong nước, thừa dịp dư âm cuối cùng đem hai người tẩy rửa sạch sẽ, nghe vậy mới hôn y một cái: “Cái này mà gọi là mất thời gian, vậy thì ta còn phải cùng ngươi sống thêm một trăm năm, suốt đời suốt kiếp, ngươi thấy sao?”

“Không thế nào.” Quân Thư Ảnh ngay cả khí lực tranh cãi cũng không còn, yên ổn dựa lên vai Sở Phi Dương, để mặc hắn hầu hạ.

Sở Phi Dương lại xiêm y của cả hai giặt giũ một phen, vận đủ nội lực để hong khô. Đến khi hắn chỉnh tề mặc xong thì Quân Thư Ảnh sớm đã tùy tiện búi tóc lên khiến Sở Phi Dương hết sức tiếc nuối vì mất đi lạc thú này.

Thời điểm thái dương lặn về phía tây là lúc hai người thanh thanh sảng sảng cất bước quay trở lại con đường nhỏ dẫn về Vô Cực sơn trang…. chỉ là, có một người lưng mỏi chân nhuyễn phải âm thầm chống đỡ, tất nhiên không thể sảng khoái rồi.

Chương 64

Thời điểm thái dương lặn về phía tây là lúc hai người thanh thanh sảng sảng cất bước quay trở lại tiểu lộ dẫn về Vô Cực sơn trang…. chỉ là, có một người lưng mỏi chân nhuyễn phải âm thầm chống đỡ, tất nhiên không thể sảng khoái rồi.

Quân Thư Ảnh phẫn hận bất bình trừng mắt nhìn kẻ đang thoả mãn sảng khoái tinh thần như hùng sư, nổi giận nói: “Sở Phi Dương, lần sau còn không biết tiết chế như vậy, ngươi cũng đừng nghĩ tiếp tục… hừ!”

“Nghe lời ngươi.” Sở Phi Dương cười híp mắt kéo lấy cánh tay y, nói: “Thư Ảnh, lần này thực khiến ngươi mệt mỏi, lần sau ngươi hảo hảo nhìn xem, nhìn một lần chưa rõ ràng thì có thể thêm lần nữa, ngươi muốn cẩn thận xem xét bao nhiêu lần cũng được.”

“Ngươi đồ vô sỉ này…”

Câu trách móc này của Quân Thư Ảnh đã nói qua bao nhiêu lần, nói nhiều đến nỗi ngay cả chính mình cũng cảm thấy không còn tác dụng nữa rồi. Kẻ bị trách móc da mặt dày có thể đem làm khôi giáp khiến y không thể đối phó.

Hai người từ tiểu lộ ra đến đại lộ thì gặp Trình Tuyết Tường đang đi tới.

“Sở huynh, Thư Ảnh, các ngươi đi đâu vậy?”

Quân Thư Ảnh quay đầu không để ý tới hắn, Sở Phi Dương cười cười chào hỏi: “Trình huynh, chuyện Vô Cực sơn trang đã xử lý xong rồi sao?”

“Sao có thể chứ, nhiều chuyện nhiều người, thực sự rất phức tạp!” Trình Tuyết Tường cười khổ nói, “Đúng rồi, các ngươi cả một buổi chiều không có mặt, Tín chưởng môn mang theo  Cầm Anh cùng với mấy tiểu công tử đã đến cả rồi.”

“Vân Thâm? Hắn tới làm cái gì?” Sở Phi Dương nghi hoặc nói.

Trình Tuyết Tường thở dài, nói: “Trở về rồi hãy nói.”

Nói xong liền đi trước dẫn đường. Sở Phi Dương đau lòng thân thể Quân Thư Ảnh không thoải mái, cũng biết y bướng bỉnh nhất định không nguyện ý trước mặt người khác tỏ ra yếu thế nên liền nắm lấy tay y.

Trình Tuyết Tường nhanh nhẹn đi phía trước, mãi mà không thấy có người đuổi theo liền quay đầu lại, chứng kiến Sở Phi Dương đang nắm tay Quân Thư Ảnh, vừa cười vừa nói gì đó.

Trình Tuyết Tường dừng lại một bước, tầm mắt từ hai bàn tay đang nắm lấy nhau kia dời đến mái tóc Quân Thư Ảnh vẫn còn đang ẩm ướt, nhịn không được nắm chặt lòng bàn tay.

“Sở huynh, Thư Ảnh, ta chợt nhớ còn có chút việc gấp, ta đi trước, các ngươi về tới sơn trang thì trực tiếp tới đại sảnh.” Trình Tuyết Tường nói xong, liền ôm quyền cáo từ, vận khởi khinh công nhanh chóng rời đi.

“Có vấn đề.” Quân Thư Ảnh nhìn bóng dáng Trình Tuyết Tường đi xa, bỗng nhiên mở miệng nói.

Sở Phi Dương trong lòng khẽ động, thận trọng nói: “Có vấn đề gì? Thư Ảnh, ngươi đừng nghĩ ngợi quá nhiều, Trình minh chủ thực bình thường, hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì cả.”“Ngươi làm sao vậy? Thay hắn giải thích?” Quân Thư Ảnh ngược lại hồ nghi nhìn Sở Phi Dương, “Chẳng lẽ ngươi cũng có chuyện giấu giếm ta?”

Sở Phi Dương khựng lại, muốn hắn nói như thế nào đây? Nói rằng sợ ngươi nhìn ra Minh chủ kia đối với ngươi có ý tứ? Loại hành động tự chui đầu vào rọ như vậy hắn nhất định không làm.

“Đâu có, ngươi nhìn ngươi xem, chỉ thích nghĩ ngợi lung tung.” Sở Phi Dương nhéo nhéo bàn tay Quân Thư Ảnh, lại nói “Ngược lại ngươi thử nói một chút, ngươi nghi ngờ Trình minh chủ có vấn đề gì?”

“Mỗi lần đối mặt chúng ta hắn lại trốn trốn tránh tránh, tuyệt đối là trong lòng có chuyện gì đó mờ ám!” Quân Thư Ảnh chắc chắc nói, “Ta thấy hắn nhất định nhắm tới Vô Cực sơn trang. Vô Cực sơn trang này không ít béo bở, cho dù là Minh Chủ võ lâm cũng không có quyền xử trí, ngươi tỉnh lại cho ta, không thể để người khác chiếm không tiện nghi được!”

Sở Phi Dương nghe xong liền vui vẻ. Y thực sự nhìn không ra người ta có tâm sự. Như vậy cũng tốt, quả thực không còn gì tốt hơn rồi!

“Thư Ảnh ngươi nói rất đúng.” Sở Phi Dương gật đầu ứng hoà, nhìn Quân Thư Ảnh một chút, lại nói: “Thư Ảnh, ngươi có mệt hay không, nếu khó chịu thì vẫn là nên để ta cõng ngươi đi, ngàn vạn lần không được miễn cưỡng chính mình.”

“Cút!” Quân Thư Ảnh đẩy Sở Phi Dương ra, hừ một tiếng nói: “Ngươi cũng quá đề cao chính mình rồi!”

Một tiếng lầm bầm trong bụng Sở Phi Dương giống như trường thảo mọc lên, người này làm sao lại có thể khiến hắn yêu thích như vậy chứ, ngay cả bộ dạng khó chịu này cũng khiến hắn yêu vô cùng. Sở Phi Dương tự nhủ, khẳng định kiếp trước hắn nợ tiền Quân Thư Ảnh, mà lại còn nợ không ít. Tốt nhất là nên nợ dài dài để cho hắn đời này trả vẫn chưa hết, đời đời kiếp kiếp phải tiếp tục trả.

Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh cứ như vậy dắt tay nhau về, vừa về đến trước đại môn Vô Cực sơn trang, liền có hai đạo bóng dáng nhanh như gió từ trong chạy ra, phi thẳng tới hai người.Nhìn rõ là Thạch Đầu và Lân nhi, Quân Thư Ảnh vội vàng buông tay Sở Phi Dương ra.

Sở Lân chạy đến trước, cao hứng gọi một tiếng: “Cha!”

Tiểu Thạch Đầu cũng theo sau, kích động bổ nhào đến bên người Quân Thư Ảnh, kéo một bàn tay y lên, ngọt ngào gọi: “Phụ thân, chúng ta rất nhớ hai người a.”

Thanh Tĩnh lúc này mới phẩy tay áo từ trong cửa bước tới, cười tủm tỉm nhìn thấy Kỳ Lân ở trước mặt Quân Thư Ảnh nhu thuận vô cùng, thoả mãn gật đầu nói: “Thật đáng yêu a.” Lại bị Tiểu Thạch Đầu đá cho một cước: “Tiểu hài tử về nhà bú sữa mẹ đi.”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ nhìn ba thiếu niên, cười nói: “Các ngươi vì sao lại tới đây? Võ lâm Trung Nguyên phát sinh biến cố gì sao? Dọc đường có gặp nguy hiểm gì không?”

Sở Lân nói: “A cha, chúng ta hộ tống Tín thúc thúc cùng đi, còn có Thạch Lệ dẫn đường nên không phải đi qua sơn động kia. A cha vừa rời khỏi, Trung Nguyên liền phát sinh rất nhiều chuyện, bất quá Tín thúc thúc đều xử lý tốt cả, a cha không cần lo lắng. Lần này chủ yếu là vì tộc nhân Cầm Anh mà tới, chúng ta lo lắng mọi người sẽ giết chết Vô Cực trang chủ và Thánh Cô nên mới một đường cấp tốc tới đây. Hoàn hảo chính là a cha cùng mọi người đã đem bọn chúng nhốt lại.”

“Cùng với Liên Sơn tộc nhân có quan hệ gì?” Quân Thư Ảnh nhíu mày nói, “Vô Cực trang chủ và Thánh Cô kia thì sao?”

“Quân thúc thúc, việc này nói ra thì rất dài dòng.” Thanh Tĩnh chen miệng nói, “Chúng ta vào trong rồi hãy nói.”

Hai lớn ba nhỏ cùng nhau bước qua đại môn, tiến vào đại sảnh.

Vừa mới bước qua cánh cửa đã thấy một đạo hắc ảnh từ bên trong mạnh mẽ nhảy ra, lao thẳng tới trước mặt năm người.

Sở Phi Dương dừng bước, cúi đầu đối diện với con ngươi hắc sắc của Vượng Tài.

“Ngao ô…” Vượng Tài thè lưỡi nhìn Sở Phi Dương một lát, đột nhiên ngửa đầu tru lên, thanh âm kéo dài khiến Sở Phi Dương một trận khó hiểu.

Thanh Tĩnh ôm lấy đầu Vượng Tài kéo nó trở lại đại sảnh, Vượng Tài vẫn còn ngang ngạnh phát ra tiếng tru, nghiêng đầu muốn nhìn Sở Phi Dương, cái đuôi to cứng vẫy lên vẫy xuống.

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cũng nhau đi vào, mấy người đang ở bên trong nghị sự nhất tề cùng nhìn lại.

_________________

Chương 65

“Đại sư huynh, Quân đại ca.” Tín Vân Thâm vụt một cái đứng dậy tiến ra đón, “Các huynh cuối cùng đã về. Sự tình ở đây vẫn chưa xong, hai huynh lại không biết xấu hổ chạy đi tìm nơi nhàn hạ.”

Thanh Lang nghe vậy nhíu mày nhìn Tín Vân Thâm. Tiểu tử này thực ghê gớm, dám trực tiếp chỉ trích trước mặt Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh là người có thể mặc kẻ khác tùy tiện vung tay múa chân như vậy sao?

Nhưng khi di chuyển ánh mắt về phía Quân Thư Ảnh, lại chỉ thấy y vẻ mặt mệt mỏi đang tựa sát bên người Sở Phi Dương, ngay cả mí mắt cũng không buồn động.

Trình Tuyết Tường đem quạt giấy trong tay gập lại. Quạt giấy kia thời điểm ở Thanh Phong kiếm phái hắn thường xuyên cầm trong tay ngắm nghía, bộ dạng nhất phái phong lưu đã lâu không còn thấy. Hiện tại giải quyết đại sự hắn lại đem ra dùng.

Trình Tuyết Tường nói: “Thư Ảnh, Sở huynh, đã trở về. Nhanh chóng ngồi xuống, Tín chưởng môn, ngươi đem sự tình tiếp tục sơ lược nói lại một lần đi.”

Sở Kỳ Sở Lân lôi lôi kéo kéo Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cùng ngồi xuống một chỗ, sau đó một tả một hữu đứng ở phía sau hai người, đều là một bộ dạng tuấn tú.

Quân Thư Ảnh hồ nghi nhìn Trình Tuyết Tường. Quả nhiên, hắn chạy về trước là lập tức tới đại sảnh này ngồi, căn bản là không có chuyện gì gấp gáp cần phải xử lý, rõ ràng câu nói kia của hắn là nói dối. Trình Tuyết Tường đón lấy ánh mắt của Quân Thư Ảnh đang nhìn về phía mình, còn mỉm cười đáp lại y.

Quân Thư Ảnh quay đầu. Người nói dối đều là bụng dạ khó lường, không thể không đề phòng.

Trình Tuyết Tường cứ như vậy nhìn y, cư nhiên nhịn không được cười khẽ một tiếng, trong mắt tràn đầy thần sắc dịu dàng khiến cho Sở Phi Dương nhịn không được thuận theo tầm mắt đó của hắn nhìn tới Quân Thư Ảnh đang ở bên người, chỉ thấy Quân Thư Ảnh vẻ mặt ‘mặc kệ ngươi’ quay đầu không thèm để ý Trình Tuyết Tường, là bộ dạng mà mỗi lần bị hắn trêu trọc đến quá phận đều bày ra.

Nghĩ đến có người tại thời điểm hắn không để ý mà ‘liếc mắt đưa tình’, Sở Phi Dương trong lòng nhịn không được dâng lên một trận sầu muộn.

Tín Vân Thâm ở bên kia đã bắt đầu giải thích nguyên nhân hắn tới đây, mỗi một cử chỉ hành động đều lộ ra phong thái nhất phái chưởng môn. Cao Phóng ở một bên nhìn thấy, vuốt ve chuông bạc trên cổ tay mỉm cười, một bộ dạng sủng nịch, khiến cho Thanh Phong kiếm phái Đại sư huynh đang sầu muộn lại càng thêm ao ước.

Hắn lại không nhớ, người ta vừa mới mặc hắn muốn làm gì thì làm, xằng bậy một phen, đủ thấy có người luôn luôn không biết thế nào là đủ.

“Sau khi các huynh rời đi, Thạch Lệ lại nói ra một sự tình.” Tín Vân Thâm nói, “Vô Cực sơn trang lúc đầu chiếm lĩnh sơn cốc này đã đem mấy vị trưởng lão của tộc nhân Cầm Anh bắt hết. Liên Sơn tộc nhân vẫn cho rằng bọn họ đã chết, nhưng Thạch Lệ nói mấy vị trưởng lão đó chưa chết mà bị Vô Cực trang chủ giam giữ lại. Nhưng rốt cuộc bị giam giữ ở đâu thì không người nào biết. Cầm Anh cầu xin chúng ta cứu giúp, quan trọng nhất là Liên Sơn tộc nhân trời sinh yếu đuối, thiện lương, nếu như không có trưởng lão chống đỡ thì thực sự có thể bị tuyệt tộc.”

Sở Phi Dương gật đầu, Liên Sơn tộc nhân an trí ra sao cũng là một vấn đề không dễ. Sơn cốc bí ẩn này đã bại lộ, hiển nhiên không phải là nơi thích hợp để bọn họ ẩn cư được nữa. Nhưng Liên Sơn tộc nhân tựa hồ khuyết thiếu một loại bản năng, bọn họ không biết tự bảo vệ chính mình, không biết phản kháng thậm chí không biết thù hận.

Ông trời ban cho bọn họ dị năng thiên phú dị bẩm, nhưng lại đồng thời tước đoạt của bọn họ năng lực sinh tồn giữa chốn hồng trần. Hiên Viên Dật chính là nhìn thấy điểm này nên mới thiết hạ trận pháp nham hiểm kia, đến chết cũng phải thủ hộ tộc nhân khờ khạo như đứa trẻ mới sinh này.

Quân Thư Ảnh nói: “Việc này đơn giản, Vô Cực trang chủ hiện tại nằm trong tay chúng ta, khiến nàng nói ra một chút sự tình không phải quá dễ dàng sao? Nhưng có điều, ngươi khẳng định lời nói kia của Thạch Lệ là thực? Thạch Lệ lúc trước chính là gian tế của Vô Cực sơn trang, đối với Thánh Cô trung thành tuyệt đối, hắn vô cùng có khả năng là muốn kéo dài thời gian.”

“Quân đại ca nói đúng, ta đương nhiên đã nghĩ qua.” Tín Vân Thâm nói, “Thế nhưng sự tình liên quan đến tính mạng cùng với vận mệnh của cả một bộ tộc, chúng ta không thể sơ suất.”

Thanh Lang đột nhiên nói: “Trước tiên chớ nói đến tính mệnh người khác, Vân Thâm, mau mau lấy ra giải dược mà tổ sư gia ngươi truyền lại, chúng ta chính là đợi không được nữa rồi.”Tín Vân Thâm nghi hoặc nói: “Các huynh làm sao vậy?”

Sở Phi Dương đem chuyện mấy người sau khi vượt qua được sơn động thì bị trúng độc nói lại với Tín Vân Thâm, Tín Vân Thâm lúc mới nghe thì không hiểu, nhưng càng về sau lại càng bừng tỉnh đại ngộ.

“Chúng ta không tìm được cái gì Thánh tử kia, không biết Hiên Viên Dật rốt cuộc lưu lại lời gì.” Thanh Lang nói, “Bất quá có lẽ Tín chưởng môn sẽ không tính toán nhiều như vậy đi.”

“Thì ra là như vậy!” Tín Vân Thâm nói, “Chẳng trách Thanh Phong kiếm phái ta có một tổ huấn (lời dạy bảo của tổ tiên) cực kỳ bí mật và khó hiểu. Thanh giáo chủ yên tâm, chờ đến khi trở lại Lãng Nguyệt sơn, ta chắc chắn sẽ cấp giải dược cho các huynh.”

Nghe xong lời này của Tín Vân Thâm, Thanh Lang ngược lại cảm thấy tò mò: “Như thế nào mà lại là khó hiểu? Bản thân ta thật muốn biết lão tiền bối vi lão bất tôn kia lưu lại tổ huấn gì.”

Tín Vân Thâm ho nhẹ một tiếng nói: “Này là chuyện nhỏ, không đáng nhắc tới, chính sự vẫn là quan trọng hơn. Đại sư huynh, sự tình Liên Sơn tộc huynh thấy thế nào?”

Sở Phi Dương suy nghĩ một chút, nói: “Đem Thạch Lệ dẫn tới trước mặt Vô Cực trang chủ, để cho bọn họ đối chất. Còn nữa, không biết Thánh Cô đã tỉnh hay chưa, nhớ kỹ phải điểm á huyệt của nàng, những người đầu nhập Vô Cực sơn trang cũng phải trông chừng cho thật tốt. Tiếng ca của Thánh Cô có thể mê hoặc thần chí những người đó. Thời điểm này mọi người không được lơ là cảnh giác.”

“Ta minh bạch.” Tín Vân Thâm gật đầu nói, “Ta chính là cân nhắc đến việc cần dùng nhiều nhân thủ, cho nên đã dẫn theo lưỡng đường đệ tử Thanh Phong phái tới đây, nhân thủ như vậy là đủ rồi. Vô Cực trang chủ cùng với Thánh Cô hiện tại bị giam ở địa lao của Vô Cực sơn trang, ta sẽ phái người dẫn Thạch Lệ tới đó.”

Thanh Lang đứng lên nói: “Việc này các ngươi an bài là tốt rồi, ta muốn đi tìm Yến Kỳ. Đúng rồi, Thư Ảnh, Tiểu Phóng, A Kỳ nói đã nhiều ngày không thấy mặt nên quá mức tưởng niệm, muốn mời các ngươi buổi tối qua đó một chút.”

“Hắn thật đúng là không biết nhận thức.” Quân Thư Ảnh sắc mặt tối sầm nói.Cao Phóng khẽ cười, gật đầu: “Đã biết, ta đối với hắn cũng là quá mức tưởng niệm đấy.”

Thanh Lang xoay người thản nhiên rời đi. Y chân trước vừa mới bước ra khỏi bậc cửa, liền có một đệ tử Thanh Phong phái đột nhiên chạy vào sảnh cấp báo: “Chưởng môn sư huynh, Viên lão Minh Chủ vừa rồi đã tỉnh lại. Người trọng thương chưa lành, hiện tại lại khăng khăng muốn đi địa lao. Chúng đệ can ngăn không được, chỉ có thể chạy tới đây báo lại cho chưởng môn sư huynh.”

Trình Tuyết Tường một mực ở một bên trầm mặc ngắm nghía quạt giấy lúc này mới đứng thẳng người lên, nhìn một chút mọi người đang ngồi ở đó, bất đắc dĩ nói: “Lão nhân bao giờ cũng cố chấp. Mọi người, ta không yên tâm thương thế của sư phụ, ta phải đi trước một bước.”

Sở Phi Dương cũng đứng lên, gật đầu nói: “Trình huynh đi trước chiếu cố Viên lão Minh Chủ cũng tốt. Ta thấy Vô Cực trang chủ đối với Viên lão Minh Chủ có nhiều hiểu lầm, đây là ngọn nguồn của mọi chuyện, chi bằng để bọn họ tự đem một mớ rắc rối này làm cho sáng tỏ trước.”

“Vậy thì trước tiên không nên để Thạch Lệ tới đó.” Tín Vân Thâm cũng nói.

Trình Tuyết Tường cáo từ rời đi, trong sảnh chỉ còn Sở Quân, Tín Cao bốn người, cùng với ba oa oa và một con chó.

Sở Phi Dương quay người lại, thình lình thiếu chút nữa dưới chân đụng vào thứ gì đó. Cúi đầu mới thấy, Vượng Tài đại nhãn đang trừng lớn, ánh mắt sáng ngời chăm chú nhìn hắn.

Sở Phi Dương bất đắc dĩ nói: “Vượng Tài làm sao vậy? Ngươi cứ nhìn chằm chằm ta làm cái gì?”

Quân Thư Ảnh cũng đi đến bên người Sở Phi Dương, Vượng Tài vẫn chỉ chăm chăm nhìn Sở Phi Dương. Nó chẳng những muốn nhìn, mà còn nghiêng nghiêng cái đầu, một bộ dạng đánh giá người, mới nhìn xác thực có chút kỳ lạ, lại có điểm buồn cười.

“Ngốc cẩu tử này không chừng là đang đói bụng, Tĩnh nhi, ngươi không để nó ở lại Lãng Nguyệt sơn, còn mang tới đây làm cái gì?” Quân Thư Ảnh nói.

“Quân thúc thúc, việc này không thể trách ta được a.” Thanh Tĩnh ủy khuất nói, “Bởi vì Vượng Tài thích nhất vị tiểu sư huynh Thanh Phong phái được Tín thúc thúc dẫn theo kia, nó sống chết muốn theo cùng, ta không mang nó theo, nó liền gào thét khiến mấy vị trưởng lão Thanh Phong phái thật sự chịu không được, phái người đuổi theo đội ngũ đem nó đi cùng.”

Vượng Tài tiếp theo hừ một tiếng, tựa hồ tỏ vẻ tán đồng, nhưng ánh mắt sáng ngời vẫn một mực không rời khỏi người Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương sờ sờ cái đầu của Vượng Tài, quay lại nói với ba tiểu tử: “Mau dẫn nó ra ngoài tìm một chút đồ ăn, đừng để nó đi theo người lớn gây rối.”

Sở Kỳ Sở Lân đáp một tiếng, cùng với Thanh Tĩnh dẫn theo Vượng Tài đang không muốn rời đi ra ngoài.



Bỏ qua

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau