DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Mọi người lên bờ, Sở Kỳ cùng Sở Lân trước đã báo cho huyện nha đến nhận người, thuận tiện từ trong thành tìm một đại phu cùng trở lại.

Đem đám bộ khoái bất tỉnh giao cho người được phái đến, Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh cũng không còn hưng trí du giang, liền trả lại thuyền, mang theo hai nhi tử trở về khách điếm.

Vốn trước là vẫn còn thoải mái, Sở Phi Dương lại đột nhiên cảm nhận được một tia nặng nề. Ba tháng trước, trên giang hồ Vô Cực sơn trang bắt đầu lộ diện với một khí thế ngang trời, gần như trong vòng một đêm thanh danh lan truyền khắp chốn võ lâm.

Sở Phi Dương chính là có nghe thấy, nhưng nhiều sự tình hắn cũng không có hứng thú tìm hiểu. Từ khi Tín Vân Thâm dàn dần quản sự chức chưởng môn, Sở Phi Dương liền không quá trông nom chuyện trong môn phái, hiện tại Thanh Phong kiếm phái đại đa số công việc đều do Tín Vân Thâm lo liệu. Sở Phi Dương mỗi ngày ngoại trừ nghiên cứu võ học, dốc sức đem tâm pháp môn phái tinh tiến hơn nữa, hoặc là chỉ bảo các phân đường đệ tử tập võ, nhân tiện mang theo Quân Thư Ảnh danh sơn đại xuyên (đại khái cũng giống như ‘danh lam thắng cảnh’) khắp nơi ngao du, những ngày này thật là rất nhàn nhã. Ngay cả lần này, cũng là biết được hắn lại muốn xuất môn, Tín Vân Thâm cậy vào địa vị chưởng môn mà miễn cưỡng bao che cho hắn.

Sở Phi Dương không nghĩ, chỉ có ba tháng thôi mà Vô Cực sơn trang thế lực đã vươn tới Phúc Lai huyện nhỏ bé này.

Chỉ là địa phương nhỏ bé, Vô Cực sơn trang môn đồ đến đây vũ lực cũng đã không thể khinh thường như thế, vậy cả thảy sơn trang thực lực sẽ cường đại đến mức nào?

Sở Phi Dương tự mình biết, hắn trước kia đối với Quân Thư Ảnh giảng giải việc tranh bá giữa các môn phái trong giang hồ, bất quá là ở thời điểm sức mạnh cường bạo ngang nhau mới đúng. Nếu như sức mạnh cường bạo còn chênh lệch, trên giang hồ ắt sẽ có biến, chỉ là chuyện một sớm một chiều.

Nói đến cùng, giang hồ vẫn còn dựa vào sức mạnh để nói chuyện.

Nếu như một người là sức mạnh cá nhân thì một môn phái là sức mạnh tập hợp.

Quân Thư Ảnh nói có một chút thực chính xác, Thanh Phong kiếm phái từ khi kiến lập đến nay, thật sự đã an nhàn quá lâu, mất đi kinh nghiệm huyết tinh tư sát (chém giết đẫm máu), Thanh Phong kiếm phái danh tiếng lẫy lừng cũng bắt đầu trở nên lão mại (già nua), ung thũng (cồng kềnh, chậm chạp). Thanh Phong kiếm chỉ có một mình Sở Phi Dương hắn căn bản là không đủ, dù cho hắn sức lực có nghịch thiên, có thể khiến một môn phái vinh dự nhưng lại không thể khiến môn phái đó có được vị thế áp đảo trên giang hồ.

Quân Thư Ảnh quay đầu nhìn Sở Phi Dương vẻ mặt như đang có điều suy tư, đưa tay chạm chạm tay của hắn.

Bốn người vẫn còn đi ở trên đường, Quân Thư Ảnh cử chỉ như vậy đối với y đã là quá mức thân mật rồi. Sở Phi Dương cảm thấy bàn tay xúc cảm ôn nhiệt vừa chạm lại lập tức biến mất thì ngẩng đầu lên, nhìn về phía Quân Thư Ảnh, ánh mắt mang theo ý hỏi, không nhịn được nở một nụ cười.

Mặt mày vẫn còn tươi cười như vậy, Tiểu Thạch Đầu lúc cười lên cũng là bộ dạng này, đem so sánh với Sở Phi Dương thì mười phần giống mười.

Quân Thư Ảnh biết hắn đang suy nghĩ, muốn mở miệng nói gì đó thì Sở Phi Dương trước một bước kéo tay y lại.

Quân Thư Ảnh ngậm miệng, trừng mắt nhìn Sở Phi Dương, muốn đem tay rút về.

Y thủy chung cho rằng, trước mặt người khác, nhất là đang ở trên đường nhiều người qua lại như vậy, vô luận nam nhân hay nữ nhân, loại hành động thân mật này đều là không thích hợp.

Sở Phi Dương vẻ mặt lại hoan hỉ, bộ dạng vô sỉ, dùng sức không cho y rút tay về, còn nhướn mày nhìn y.

“Là ngươi trêu chọc ta trước.” Sở Phi Dương mang theo ý cười đáng ghét thấp giọng nói, “Ngươi nếu muốn dắt tay ta thì cứ mạnh dạn đi, ta sẽ không để bụng.”

Quân Thư Ảnh mím môi, trong lòng phát hỏa.

Bất quá đã qua mười mấy năm, y há có thể không biết Sở Phi Dương chẳng bao giờ cùng y hảo hảo nói chuyện, y nói cái gì đều cũng bị hắn cố ý xuyên tạc, sau đó còn bị bỡn cợt. Nói cái gì cũng đều phí công!

“Buông ta ra!”Quân Thư Ảnh cũng thấp giọng nói. Trên đường, nơi đông người, lại giữa ban ngày ban mặt, còn có Thạch Đầu và Lân nhi đi ở phía trước. Quân Thư Ảnh không muốn làm ra sự tình gì khiến người ta chú ý.

Sở Phi Dương thấy rất buồn cười, Quân Thư Ảnh từ trước đến nay rất tự ngã (tự bản thân mình, không quan tâm người khác nghĩ gì), không để ý ánh mắt kẻ khác. Người khác nghĩ y là đại ma đầu cũng được, nghĩ y là niên khinh hữu vi (trẻ tuổi, tương lai đầy hứa hẹn) hiệp sĩ cũng được, y cho tới bây giờ đều không để ý. Vậy mà hết lần này tới lần khác ở tại sự tình này thì y lại để ý.

Sở Phi Dương nghĩ tới nghĩ lui, ngoài việc do y tự mình để ý, hay là y da mặt mỏng vẫn còn thẹn thùng, thì nghĩ không ra nguyên nhân nào khác.

Kết luận như vậy nhưng cũng không dám hướng Quân Thư Ảnh chứng thực, bằng không khẳng định y sẽ lại quay đầu hừ lạnh một tiếng. Mình hỏi nhất định sẽ không ra kết quả gì.

Sở Phi Dương kéo tay áo xuống cho rộng ra một chút rồi đem tay hai người hoàn toàn che lại.

“Như vậy thì tốt rồi.”

Quân Thư Ảnh tay bị giữ chặt không buông, lại nhìn thấy Sở Phi Dương khuôn mặt cười đến độ hài lòng, cũng không tiếp tục cùng hắn cố chấp.

Lúc đầu còn muốn khuyên giải hắn một phen, bây giờ nhìn hắn bộ dạng hắn điềm nhiên như không, căn bản là không đem những sự tình kia để ở trong lòng. Chính bản thân mình rước lấy phiền phức, kết quả còn bị cười cợt, Quân Thư Ảnh có chút bực dọc.

Sở Phi Dương ở dưới tay áo tay nắm càng dịu dàng tinh tế, đầu ngón tay thon dài kia thuận theo mà nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, móng tay được cắt tìa, nhẹ nhàng găm vào da thịt.

Mười mấy năm qua, hắn hết lòng che chở Quân Thư Ảnh, bao bọc y từng góc, vỗ về y từng chút. Hắn không cần phải mài nhẵn phong mang (sắc nhọn, gai góc) y, chỉ là bao dung, bao dung vô tận, khiến y không thể không lún sâu vào, khiến y cam tâm tình nguyện mà thu hồi nanh vuốt, thuận theo mà ôm vào trong lòng.

Quân Thư Ảnh hôm nay hết thảy cũng là do một mình hắn rèn giũa, giống như trong lòng bàn tay hắn lúc này đây. Che dấu tất cả phong mang khiến cho Quân Thư Ảnh giống như một khối ngọc dịu dàng, dán chặt vào trái tim hắn, vừa ấm áp lại vừa vừa ôn nhu.
Chỉ là vừa mới nắm lấy tay y, trong lòng liền tràn đầy cảm xúc lắng đọng, cái gì là Vô Cực sơn trang giang hồ phân tranh, cũng tìm không được một khe hở để có thể xen vào.

Quân Thư Ảnh không cần dùng bất cứ lời an ủi nào, bản thân y chính là thứ thuốc tốt nhất của Sở Phi Dương hắn rồi.

Hai người ở dưới tay áo dắt tay nhau về khách điếm, vừa tới cửa Quân Thư Ảnh lại bắt đầu không thành thật, lắc lắc cánh tay muốn thoát khỏi Sở Phi Dương.

Mọi người đâu phải đều là kẻ ngốc, dù cho tay áo đã che lại, hai người bọn họ đi gần như vậy, bộ dạng tay trong tay dưới tay áo cũng có thể thấy rất rõ ràng. Còn không phải là tiểu hài tử, trò lừa bịp ngây thơ này, Quân Thư Ảnh nhất định không thể mặc cho Sở Phi Dương tuỳ hứng như vậy.

Nói hắn ngây thơ, Sở Phi Dương thật đúng là ngây thơ theo ý y, không buông tay chính là không buông tay, mặc y đem hốc mắt trừng trừng mà nhìn, trên tay dùng lực, Sở Phi Dương vẫn còn nhướn mày dùng một bản mặt đáng ghét mà nhìn y. Tay vẫn là bị người ta nắm, giữ chặt trong lòng bàn tay.

Rút ra không được, Quân Thư Ảnh âm thầm mà xuất thủ.

Tayđau, khẳng định đã đỏ cả lên.

Hai người còn tại giằng co chưa xong, trong khách điếm đột nhiên đi ra vài người, giọng một nữ nhân tuổi còn trẻ vang lên.

“Sở đại hiệp, huynh cuối cùng đã trở về. Ta đợi huynh đã lâu, thiếu chút nữa là phái người đi tìm.”

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cùng nhìn về phía người trước mặt.

Đó là một nữ tử trẻ tuổi, một thân kiền luyện, mặt không son phấn lại hiện ra vài phần tú lệ tự nhiên.

“La đại tiểu thư?” Sở Phi Dương có chút ngạc nhiên, “Có chuyện gì La tiểu thư sai người đến báo cho ta một tiếng, khiến La tiểu thư chờ lâu là tại hạ thất lễ.”

“Không có.” Nữ tử được gọi là La tiểu thư trên mặt xuất ra một tia đỏ ửng, hai mắt nhìn vào Sở Phi Dương, nói: “Cũng không có đợi lâu…”

Sở Kỳ và Sở Lân đối với chuyện người lớn cũng không có hứng thú, sớm đã cùng nhau về phòng.

Nữ tử đứng trên bậc thang trước cửa khách điếm, từ trên cao nhìn xuống hai người một chút. Nàng dường như phát hiện có điểm không thích hợp, vội vàng đi xuống, khẽ vươn tay hướng Sở Phi Dương cười nói: “Sở đại hiệp, chúng ta vào trong nói chuyện.”

La đại tiểu thư này là thiên kim tiểu thư Tào bang chủ, giúp đỡ phụ thân của nàng quản lí rất nhiều công việc trong bang, cực kỳ tài giỏi, Sở Phi Dương hôm qua đã gặp nàng.

Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh cũng nhìn lại hắn một cái. Vốn lúc đầu vẫn là còn trái ý hắn không cho hắn dắt tay, ngược lại lúc này lại ở dưới tay áo nắm chặt lấy tay hắn.

Sở Phi Dương ngẩn ra, Quân Thư Ảnh nhìn hắn, mấp máy môi.

Sở Phi Dương không nhịn được nở nụ cười. Ân… Lỗ mũi ngửi được một vị chua (ghen =))), nhưng làm sao lại thấy sảng khoái như vậy chứ.

Chương 7

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cùng nhau bước vào khách điếm, La tiểu thư đã tại đây sắp xếp một gian nhã phòng, đem Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh dẫn vào.

La tiểu thư nhìn về phía Quân Thư Ảnh, khẽ vươn tay, cười nói: “Không biết tôn tính đại danh vị công tử này? Ta chính là La gia bằng hữu Sở đại hiệp!”

Quân Thư Ảnh lúc này đã buông tay Sở Phi Dương ra, ngồi cạnh hắn.

Quân Thư Ảnh khách khí gật gật đầu nói: “Tại hạ Quân Thư Ảnh.”

La tiểu thư cũng cười: “Quân công tử, ta ngày hôm qua nghe bang chúng báo lại, công tử ở cổng thành cứu tính mệnh hai tên bộ khoái, còn giúp Tống bộ đầu bắt tên ác nhân võ công cao cường kia. Tên tiểu bộ khoái bị trọng thương kia chính là môn hạ tử đệ La gia ta. Cha ta sau khi nghe nói, đối với Quân công tử thập phần cảm tạ. Không nghĩ Quân công tử lại là bằng hữu của Sở đại hiệp. Gia phụ đang không biết đi nơi nào tìm ân nhân, hôm nay gặp lại đúng là có duyên. Tiểu nữ thay mặt gia phụ cùng môn nhân, trước kính Quân công tử một ly rượu nhạt.” Nói xong liền ngửa đầu uống cạn một ly rượu.

Quân Thư Ảnh hôm qua cứu người vẫn chưa tự giới thiệu, Sở Phi Dương có chút nghi hoặc La bang chủ làm thế nào biết được là y đã ra tay cứu người. Bất quá, nghĩ đến chuyện ngày hôm qua cũng coi như mọi người đều biết cả, La gia bang lại là bang phái co thế lực nhất tại Phúc Lai huyện, tai mắt đông đảo, ngay cả tiểu bộ khoái kia cũng là người La gia, La bang chủ há có thể không biết Quân Thư Ảnh hành tích (dấu vế hoạt động). Sợ là ngay cả chuyện y vốn là cùng mình ở một chỗ hẳn cũng sớm đã biết.

La đại tiểu thư này lời nói xem ra có ba phần giả, Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh lòng dạ cũng đều biết rõ.

Mặc dù vậy, được người ta kính rượu, Quân Thư Ảnh cũng không vô lễ đến mức không nể mặt. Trên thực tế đối với nữ nhân, y vẫn luôn giữ tác phong lễ nghĩa. Bất kể là vị Mai tiểu thư kia là Chân Thủy Môn chủ, thậm chí cả vị Thủy Nguyệt cô nương, cuối cùng vẫn là y xuất tiền chuộc thân cho nàng.

Hiện tại lại xuất hiện thêm một vị La đại tiểu thư.

Quân Thư Ảnh một mặt uống cạn ly rượu người ta mời, một mặt lại dùng ánh mắt liếc xéo Sở Phi Dương.

Sở đại hiệp có phải hay không trên người quét mật, như thế nào ở đâu cũng đều trêu hoa ghẹo nguyệt?

Sở đại hiệp trêu hoa ghẹo nguyệt này sao lại có thể không cảm nhận được ánh mắt xem thường xen lẫn khinh thị, khinh thị xen lẫn khinh bỉ, khinh bỉ xen lẫn khinh miệt kia. (@@~!)

Ta khinh thường ngươi!

Ánh mắt kia hóa thành bốn chữ to, nện xuống đầu Sở đại hiệp trêu hoa ghẹo nguyệt.

Sở Phi Dương cười khổ mà nâng ly rượu lên. Người gặp người thích cũng là cái tội a, hắn cả đời luôn luôn mắc thêm tội thật sự là tột cùng bất đắc dĩ mà.

Lại nói, ngay cả Quân Thư Ảnh cũng không thể chống cự lại sức quyến rũ của hắn, không phải sao?

La đại tiểu thư nhìn không ra giữa hai người ám lưu (dòng chảy ngầm) mãnh liệt, lại tuỳ ý mà tìm mấy đề tài khác trò chuyện.

Chuyện Quân Thư Ảnh là ‘thê tử’ Sở Phi Dương, trên giang hồ rất nhiều người biết, cũng có rất nhiều người không biết. Rõ ràng La tiểu thư này là một trong những người không biết.

Hai người chung sống quang minh chính đại, kẻ khác biết hay không, Quân Thư Ảnh cũng không để trong lòng, nhưng cũng không thích Sở Phi Dương khắp nơi công khai, Sở Phi Dương hiểu rõ y một mực không thích phải cùng kẻ khác giải thích về mối quan hệ của hai người.

Quân Thư Ảnh cũng đem chuyện giữa hai người cùng với những người khác không liên quan, mà đã không liên quan thì há cớ phải nhiều lời.

Ở điểm này, Sở Phi Dương ngược lại cho rằng, Quân Thư Ảnh rất tự giác làm ‘vợ’.

Sở Phi Dương khách khí cùng với La đại tiểu thư tán gẫu một vài chuyện không quan trọng. Cho đến khi đồ ăn được mang tới, La tiểu thư lại ân cần hướng đồ ăn về phía hai người.

Quân Thư Ảnh nhớ tới Tiểu Thạch Đầu và Lân nhi còn chưa ăn cơm, liền hướng về phía Sở Phi Dương nói: “Ta đi xem Thạch Đầu cùng với Lân nhi một chút.” Lại hướng về phía La tiểu thư cáo từ, rồi đứng dậy ly khai.La tiểu thư biết rõ Quân Thư Ảnh cùng Sở Phi Dương vốn là đi cùng nhau, còn có hai thiếu niên đi theo, tuy rằng nàng ngay từ đầu muốn che giấu điều này để tránh người khác hiểu lầm là nàng âm thầm điều tra người ta, thế nhưng gọi món ăn cũng là một bàn lớn, đủ năm người ăn.

Thấy Quân Thư Ảnh muốn đi, nàng vội nói: “Quân công tử, chính là vẫn còn có bằng hữu ở đây? Ngày hôm qua ở cổng thành còn có hai thiếu niên cùng đi theo ngươi đúng không? Gọi tới cùng dùng cơm đi, đã trưa rồi, tiểu hài tử không nhịn đói được.”

Nàng nói chuyện cũng không phải là khách sáo, trên bàn đúng là bày biện rất nhiều đồ ăn. Vốn là La bang chủ có ý định tạ ơn Quân Thư Ảnh đã cứu giúp môn đồ của mình, đồng thời cũng là muốn gây dựng một chút quan hệ –  trên giang hồ hỗn độn đương nhiên là càng nhiều bằng hữu càng tốt. Nàng đối với Sở Phi Dương cũng có hảo cảm, tuy rằng rất muốn cùng Sở Phi Dương ở một mình nhưng vẫn còn nhớ rõ sứ mệnh của mình, sao có thể đãi mạn (tiếp đón không chu đáo) Quân Thư Ảnh?

Sở Phi Dương cũng hiểu được cùng với một nữ  tử cô nam quả nữ (còn độc thân)dùng cơm thì hơi chút kỳ quái, tuy rằng đều là người giang hồ không câu nệ tiểu tiết, Quân Thư Ảnh cũng sẽ không hoài nghi hắn, nhưng mà, ̣Sở đại hiệp am hiểu sâu sắc chính mình trong lúc vô tình rất có thể trêu hoa ghẹo nguyệt – chỉ vì theo hắn, từ khi xuất đạo đến nay hễ là nữ tử cùng hắn ở một chỗ là sẽ bị hớp hồn, hắn đối với vấn đề này cũng rất khó hiểu. Thời niên thiếu còn có thể cho đây là điểm đáng tự hào nhưng bây giờ chỉ còn có khổ não.

La tiểu thư tha thiết mà nhìn Quân Thư Ảnh, Sở Phi Dương cũng nói: “Thư Ảnh, đem Thạch Đầu và Lân nhi gọi đến đi. La gia bang cũng là từ Thanh Phong phái xuất lai, đều là người một nhà, không cần khách sáo.” Quân Thư Ảnh cũng chỉ có thể gật đầu.

Sở Phi Dương vừa nói ra ‘người một nhà’, La tiểu thư sắc mặt cũng không khỏi một tia thẹn thùng.

Quân Thư Ảnh đi gọi người, La tiểu thư liền nâng ly rượu rồi nói: “Ngày hôm qua được Sở đại hiệp giúp đỡ, tiểu nữ tử còn chưa kịp tạ ơn. Đành phải mượn trước một chén này để tỏ lòng biết ơn. Ngày sau Sở đại hiệp tại nơi này có cần gì, cứ mở miệng, La gia bang tuyệt không hai lời.”

Suy nghĩ một chút, vừa cười vừa nói thêm: “Đương nhiên, chúng ta là… người một nhà, chắc hẳn Sở đại hiệp cũng sẽ không khách khí.”

Sở Phi Dương khách khí nói hai câu thì Sở Kỳ cùng Sở Lân cũng đã tới, Quân Thư Ảnh đi phía sau hai hài tử.

La tiểu thư mời mọi người cùng ngồi xuống. Sở Kỳ cười cười  nhìn về phía La tiểu thư nói: “Đa tạ đại tỷ chiêu đãi.” Sở Lân cũng đồng thời gật đầu nói: “Đa tạ.”

La tiểu thư vội vàng khoát tay nói: “Các ngươi đều là tiểu anh hùng, ta còn muốn thay tiểu bộ khoái ngày hôm qua đa tạ các ngươi mà.”

Sở Kỳ cười lớn lên, cực kỳ giống Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh nhìn nhi tử nhà mình bộ dạng láu lỉnh, lại nhìn nhà mình… ách, Sở Phi Dương, cắn cắn đầu đũa.

Nếu như Sở Phi Dương từ nhỏ ăn nói cũng như Thạch Đầu này, cũng khó trách tại sao lại thích trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy.Mấy người đang ăn cơm, đột nhiên một người hốt hoảng chạy vào: “Đại tiểu thư, không hay rồi! Lại xảy ra chuyện, lão gia gọi người về.”

La đại tiểu thư nhìn về phía tên bang chúng không hiểu chuyện này, có chút tức giận gã lỗ mãng như thế. Tào bang tuy rằng không phải là hào môn đại phái cao nhã gì, nhưng nàng cũng không muốn Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh thấy được bọn chúng thực thô lỗ.

Sở Phi Dương nhìn về phía bang chúng đầu đầy mồ hôi, vẻ mặt lo lắng rồi lại hướng về phía La tiểu thư nói: “La đại tiểu thư, xem ra trong bang có việc, tiểu thư cứ việc quay về xứ trí đi. Nếu có chỗ nào khó, thỉnh phái người tới đây thông báo tại hạ một tiếng, đều là Thanh Phong kiếm phái môn hạ, ngàn vạn lần đừng khách khí.”

Sở Phi Dương đã nói như vậy, La đại tiểu thư cũng không khách sáo, hướng về phía Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cáo từ rồi vội vàng rời đi.

Sở Kỳ gắp một miếng cá thả vào trong bát đệ đệ, một bên nói: “Đệ đệ, a cha chúng ta sức quyến rũ lại vừa đánh trúng trái tim một vị cô nương rồi.”

Sở Lân gật đầu nói: “Ân, đúng vậy!”

Sở Phi Dương cố tình lấy chiếc đũa dơ của hắn gõ gõ lên đầu hai tên tiểu tử, giả vờ giận giữ nói: “Tiểu hài tử biết cái gì, hảo hảo ăn cơm của các ngươi đi.”

Quân Thư Ảnh lại cầm đũa gõ hắn một cái: “Không được đánh đầu tiểu hài tử.”

Sở Phi Dương sờ sờ gáy, bị người ta gõ đầu còn phải ngoan ngoãn (bản raw tác giả viết là “狗腿“, nghĩa là chân chó =.=!) thay người ta gắp đồ ăn: “Hảo hảo, không đánh, không đánh. Thư Ảnh, ăn cơm.”

Quân Thư Ảnh nhìn thấy Sở Phi Dương khuôn mặt tuấn suất (ánh tuấn, đẹp trai)đang sáp lại, bất đắc dĩ mà thở dài một hơi.

Bộ dạng tuấn, tính cách hảo, năng lực cao.Namnhân như vậy, nữ nhân không thích mới kỳ lạ.

Ngoại trừ có điểm ít đọc sách…

Quân Thư Ảnh không hề nhìn hắn, cắn cắn đầu đũa, lại nói: “Phi Dương, ngươi nói La gia bang sự tình có phải có liên quan đến chuyện sáng nay?”

Sở Phi Dương đặt đũa xuống, gật đầu nói: “Ngươi cũng nghĩ vậy sao? La gia bang là bang phái lớn nhất nơi này, công việc vận chuyển có thể nuôi sống rất nhiều người, toàn bộ Phúc Lai huyện này đại khái có thể nói đều cùng La gia bang có chút quan hệ.”

“Vô Cực sơn trang chọn nơi này hạ thủ, là vì La gia bang?”

“Không.” Sở Phi Dương lắc đầu, đầu ngón tay thon dài xoay xoay ly rượu trên bàn, “La gia bang thuộc Thanh Phong phái môn, ta xem bọn chúng hơn phân nửa là nhằm tới Thanh Phong kiếm phái.”

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Bạn tiểu Quân đối với Sở đại hiệp nhà mình đánh giá rất cao, nhưng đến lúc nói xấu thì cũng rất không nể tình.

Kỳ thật so với Sở đại hiệp, bạn Quân còn phú suất hơn a ~~

Nếu như Quân Quân cũng có điệu bộ tươi cười ấm áp lòng người như Sở đại hiệp thì cũng thừa sức trêu hoa ghẹo nguyệt.|||= =

Chương 8

“Vậy bây giờ ngươi dự định làm gì?” Quân Thư Ảnh hỏi.

Sở Phi Dương cười lắc đầu, ngón tay tựa như chơi đùa mà ở trên mu bàn tay Quân Thư Ảnh vạch tới vạch lui: “Ta cũng không dự định làm như thế nào, Vân Thâm là chưởng môn, việc này nên để hắn lo liệu đi. Mấy năm trước là vì hắn còn nhỏ, ta mọi việc phải giúp đỡ, tiểu tử này cũng đã an nhàn quá lâu, lần này để tự hắn nghĩ biện pháp đi.”

“A cha người thật là xấu, ta phải nói cho Vân Thâm ca.” Sở Kỳ lại xiên lấy một miếng thịt, gắp cho Quân Thư Ảnh.

“Vẫn còn ca a, đó là thúc thúc ngươi, làm sao lại sửa mãi không được chứ.” Sở Phi Dương trừng mắt nhìn đại nhi tử một cái.

Quân Thư Ảnh ngồi ở một bên không nói lời nào, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.

Sở Phi Dương tiến lại gần nhìn y một chút, cười hỏi: “Tại sao không nói chuyện, nghĩ gì thế?”

Quân Thư Ảnh nói: “Vân Thâm có phiền phức, chính là Cao Phóng có phiền phức, ta không thể ngồi nhìn.”

Sở Phi Dương bị nghẹn không nhẹ, trơ mắt nhìn Quân Thư Ảnh, nửa ngày nói không ra lời.

Sở Kỳ Sở Lân đúng là đang ở tuổi ăn tuổi lớn, lại hoạt bát hiếu động, một bàn đồ ăn bị phong quyển tàn vân (gió cuốn mây tan) một trận, cuối cùng còn lại không đáng là bao.

Bữa trưa giải quyết xong, Sở Phi Dương hỏi Quân Thư Ảnh buổi chiều còn muốn ra ngoài hay không. Quân Thư Ảnh ngẫm nghĩ ở đây chỗ nào cũng là dính dáng đến La gia bang kia, khó tránh khỏi trong lòng không thoải mái, liền chỉ muốn ở trong phòng.

Sở Phi Dương cũng thành thật mà cùng với y ở trong phòng hết nửa ngày.

Buổi tối Sở Phi Dương gọi tiểu nhị đem một chút cháo đến, cơm tối cứ như vậy mà tùy tiện giải quyết rồi thật sớm đem Sở Kỳ Sở Lân đuổi về phòng.

Hai người lần lượt rửa mặt qua loa, Quân Thư Ảnh lại cầm một quyển sách ngồi vào bàn nhỏ bên cửa sổ.

Sở Phi Dương đi tới, choàng cho y một xiêm y, cúi đầu hôn nhẹ lên mặt y, cười nói: “Thế nào lại chăm chỉ như vậy, ngươi thực sự muốn thi Trạng Nguyên a.”

Quân Thư Ảnh nhắm mắt lại chờ hắn hôn xong, mới liếc mắt nhìn Sở Phi Dương một cái, nói: “Ngày còn sớm như vậy, ta ngủ không được, không xem sách còn có thể làm gì?”

“Không xem sách, ta đổi lại dạy ngươi làm một chút chuyện có ý nghĩa a…” Sở Phi Dương ôm lấy Quân Thư Ảnh, cúi đầu dùng chóp mũi thẳng tắp ghé vào lỗ tai y chậm rãi cọ xát, cố ý để thanh âm nhẹ nhàng tiến vào trong tai y, khiến vành tai bạch tích liền dần dần nhiễm lên một tầng phấn hồng.

Sở Phi Dương thấy lòng khẽ động, cúi người xuống đem Quân Thư Ảnh chặt chẽ ôm sát vào lồng ngực, thuận theo chiếc cổ mềm mại hiện ra trước mắt, chậm rãi cắn lên.

“Phi Dương…” Quân Thư Ảnh thanh âm có chút bất ổn, ngón tay nắm lấy quyển sách cũng đã mất tự chủ, tạo thành mấy nếp nhăn.“Thật thơm, như thế nào nghe mãi cũng không thấy đủ, Thư Ảnh, ngươi làm sao lại thơm như vậy chứ?” Sở Phi Dương thấp giọng mà trêu đùa, giọng nói ôn nhu lại mang theo thuần hậu, từng chút đẩy vào trong tai Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh đưa tay bắt được cánh tay Sở Phi Dương, nhưng chỉ là nắm lấy, không đẩy ra cũng không cho hắn tiếp tục thân mật.

Sở Phi Dương hiểu rõ phải thi triển sức quyến rũ của mình ra sao, biết rằng phải làm gì để khiến Quân Thư Ảnh đỏ mặt tim đập, vô pháp cự tuyệt. Ngoại trừ hai lần trước ở ngoài, Quân Thư Ảnh gần như chưa bao giờ cự tuyệt hắn nhưng Sở Phi Dương càng ưa thích chứng kiến y bị mình dụ hoặc mà vô pháp tự kiềm chế, bộ dạng chủ động thân cận.

“Thư Ảnh, ngẩng đầu.” Sở Phi Dương thấp giọng ra lệnh, đồng thời lấy tay vuốt nhè nhẹ trên khuôn mặt da thịt so với trước kia lại càng nhẵn nhụi.

Hắn từ trên cao nhìn xuống, thấy được Quân Thư Ảnh lông mi khẽ run rẩy nhưng lại không ngoan ngoãn ngẩng đầu.

“Nghe lời a Thư Ảnh, không ngẩng đầu lên ta sẽ không hôn ngươi a…” Sở Phi Dương cười, cắn lấy vành tai y, rồi lại không mãnh liệt như trước mà nâng cằm y lên hôn nhẹ.

“…”

Quân Thư Ảnh cúi đầu lặng thinh, Sở Phi Dương cũng không ép y, chỉ là không nhanh không chậm mà trên mặt trên trán y hôn hít loạn xạ.

Sau một lúc lâu, Quân Thư Ảnh bắt được cánh tay hắn nắm thật chặt, lại ngẩng mặt lên, ánh mắt đối với Sở Phi Dương mang theo bảy phần nhu tình ba phần bỡn cợt chống đối.

Quân Thư Ảnh có chút tức giận, người này vì sao bao giờ cũng muốn tác lộng y?Sở Phi Dương cúi đầu xuống, hắn vừa mới nhẹ nhàng mà hôn lên môi y một cái, lại tức thì rời ra, cười nhẹ nói: “Hôn một chút, hài lòng không?”

Quân Thư Ảnh hơi nghiêm mặt, vươn cổ, giống như theo bản năng truy đuổi đôi môi Sở Phi Dương.

Một trận hôn môi cuồng phong bạo vũ như trong chờ đợi không đến, lại còn bị hắn chòng ghẹo, Quân Thư Ảnh dường như thực sự giận, nói: “Sở Phi Dương…”

Sở Phi Dương hiểu được không nên tiếp tục đùa giỡn thêm, lập tức một phen nâng lấy hai gò má Quân Thư Ảnh, bá đạo hôn xuống, làm cho y không còn tâm lực suy nghĩ chuyện khác.

Thân thể trong lồng ngực nhất thời cứng ngắc rồi lại mềm nhũn ra. Sở Phi Dương biết rằng Quân Thư Ảnh thích nhất là hôn môi, không mang theo bất cứ dục vọng gì. Mặt đối mặt, môi kề môi, đầu lưỡi triền miên thân mật, khiến người ta ngay cả trái tim cũng dán chặt vào nhau, hòa cùng một nhịp. Kiểu hành động này giống như xâm nhập khắc sâu tâm hồn, có thể thấu hiểu và đẩy lùi hết thảy hư tình giả ý, có thể làm cho chân tâm càng thêm ấm áp.

Cùng Quân Thư Ảnh truy đuổi, lại cảm thấy chính bản thân muốn cái kia, quả thực đúng là bất chính phái tới cực điểm… Sở Phi Dương ở cự ly hô hấp trao đổi thân mật, nhìn thấy Quân Thư Ảnh lông mi khép hờ, trong lòng tự giễu.

Bất chính phái thì bất chính phái, Sở Phi Dương chưa bao giờ ở nghĩ tới ở phương diện này phải đề thăng (nâng cao) đạo đức của mình.

Hắn một phen giật lấy quyển sách trên tay Quân Thư Ảnh ném qua một bên, lại càng dùng sức mà đem Quân Thư Ảnh kéo vào trong ngực, đôi tay cũng bắt đầu khắp nơi động loạn.

“Ách… khụ, Sở huynh, Thư Ảnh, đang bận a.” Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cùng cảm giác được có ngoại nhân, trong nháy mắt khí tức nhanh chóng tới gần, một đạo thanh âm quen thuộc ở ngoài cửa sổ vọng lại.

Quân Thư Ảnh trong lòng thu hồi ý loạn tình mê, một phen đẩy Sở Phi Dương ra, hai người đồng thời trừng mắt hướng về phía người ngoài cửa sổ.

Thanh Lang chẳng biết lúc nào đã đứng trên một cành cây đại thụ phía ngoài cửa sổ, cảm giác được bốn đạo ánh mắt bắn về phía y, ngượng ngùng tìm cách mở lời: “Tại hạ thật sự không phải cố ý.”

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh đồng thời giống như thấy địch nhân mà nhìn về phía y, Sở Phi Dương có lẽ chỉ là có chút chưa thỏa mãn dục vọng, tại thời điểm này bị quấy rầy ai còn có thể tận hứng. Thanh Lang không một chút nghi ngờ, Quân Thư Ảnh vừa rồi bị kẻ khác tận mắt chứng kiến cảnh y bộ dạng nhu thuận, cung phụng ở trong lòng Sở Phi Dương, khẳng định là đang nghĩ “bất động thanh sắc giết chết Thanh Lang là cách tốt nhất”.

“Tại hạ thật sự không phải cố ý, hơn nữa tại hạ là còn có chuyện quan trọng.” Thanh Lang vô tội mà xác nhận lại lần nữa, thật sự y là vì chính sự mà đến, điểm này nhất định phải nhấn mạnh.

Sở Phi Dương trừng mắt nhìn y, nói: “Tại sao ngươi không đi cửa chính?”

“Ta từ Thanh Phong kiếm phái xuất phát, một đường thi triển khinh công mà đến, đúng lúc hạ cước ở chỗ này.” Thanh Lang vỗ vỗ thân cây giải thích.

“…”

Chương 9

“Ngươi tại sao lại từ Thanh Phong kiếm phái tới đây?” Sở Phi Dương để Thanh Lang vào phòng, rót cho y chén trà, mở miệng hỏi.

Thanh Lang không đáp, ngược lại hỏi: “Sở huynh, ngươi có nghe nói qua Vô Cực sơn trang chưa?”

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh liếc nhau một cái, nói: “Ngươi cũng đã cùng bọn chúng giao thủ sao?”

Thanh Lang thở dài một hơi: “Ta vẫn chưa cùng bọn chúng giao thủ, chính là Thiên Nhất không ít phân bộ đều bị bọn chúng quấy rối, một số tiểu bang tiểu phái cùng với tổng giáo liên hệ không quá chặt chẽ thậm chí đã phản bội. Ta chưa bao giờ nếm qua loại thua thiệt này.”

“Mặc dù như vậy, chút chuyện nhỏ này cũng không cần ngươi đi suốt đêm tới tìm chúng ta đi.” Quân Thư Ảnh cau mày nói.

“Thư Ảnh, ngươi cũng nghi oan ta. Ta lần này vốn là thay Thanh Phong kiếm phái các ngươi tới chạy tới.” Thanh Lang nhướn mày nói, lại nhìn về phía Sở Phi Dương, bỗng nhiên thở dài: “Sở huynh, sư phụ ngươi Tín lão tiền bối thụ thương, còn có mấy vị trưởng lão Thanh Phong kiếm phái nữa. Tín lão tiền bối cùng với mấy vị trưởng lão được mời đến Võ Lâm minh, nhưng trên đường gặp phải mai phục, đều đã bị thụ thương.”

“Cái gì?” Sở Phi Dương nghe vậy cả kinh, nắm chặt bả vai Thanh Lang, “Sư phụ và trưởng lão bọn họ thương thế như thế nào? Ai đả thương sư phụ ta? Là Vô Cực sơn trang?”

“Sở huynh, ngươi không cần lo lắng, lệnh sư cùng với mấy vị trưởng lão thương thế đã trị liệu ổn thoả, lại có Cao Phóng chăm sóc, đã không còn đáng ngại. Về phần thương thế, là bị trúng Xích Nhiệt chi độc, chính là…”

“Là cái gì?”

Thanh Lang còn chưa trả lời, Quân Thư Ảnh đã mở miệng nói: “Đây là một trong các tuyệt học của Thiên Nhất giáo, uy lực Liệt Diễm phần tâm chưởng. Người tập luyện chưởng pháp này, trên lòng bàn tay mang độc, người trúng độc thì toàn thân sốt cao xích hồng (đỏ đậm), là vì xích nhiệt chi độc.”

Thanh Lang gật đầu: “Đây là tâm pháp bổn giáo không truyền ra ngoài, trong Thiên Nhất giáo có thể nắm vững chưởng pháp này cũng không có nhiều người. Là Cao Phóng âm thầm thông báo, ta mới biết được Tín lão tiền bối là bị trúng loại độc này. Ta trước đã đến Thanh Phong kiếm phái xử lý chuyện này, để tránh hai môn phái trong lúc thù mới hận cũ cùng nhau bạo phát, đây cũng không phải là chuyện có thể dễ dàng giải quyết.”

Thanh Lang nói xong còn lộ ra một nụ cười khổ, “Không nghĩ tới, chúng ta cuối cùng lại là bị kẻ khác một đường bố trí.” (ý là bị kẻ khác sắp xếp, hãm hại)

Quân Thư Ảnh nhíu mày: “Đây là muốn tìm cách phá hoại quan hệ giữa Thiên Nhất giáo và Thanh Phong phái? Thiên Nhất giáo từ lâu không giao thiệp với võ lâm Trung Nguyên, là kẻ nào muốn đem Thiên Nhất giáo đẩy trở lại đây?”

Sở Phi Dương năm ngón tay nắm chặt, truy vấn Thanh Lang: “Thanh Lang, ngươi có thể tra ra là kẻ nào đã đả thương sư phụ ta không? Phải chăng trong Thiên Nhất giáo có phản đồ?”

Thanh Lang lắc đầu thở dài nói: “Đây cũng là điểm ta lo lắng. Có thể đả thương Tín lão tiền bối, nhất định là người công lực thâm hậu. Có công lực như vậy, trong Thiên Nhất giáo chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ta sớm điều tra qua, đả thương Tín lão tiền bối, cũng không phải là người Thiên Nhất giáo. Cho nên, bất luận là kẻ nào ra tay, mục đích của hắn, có lẽ không chỉ phải chia rẽ mà còn là khiêu khích.”“Không phải người Thiên Nhất giáo, nhưng lại biết Thiên Nhất giáo bí pháp… Có lẽ là trong giáo quản lý không nghiêm, ngoại nhân lén học được.” Quân Thư Ảnh nhìn về phía Thanh Lang nói, “Ngươi làm sao lại nghĩ đến Vô Cực sơn trang?”

“Ta trên đường tới, đụng phải người Vô Cực sơn trang.” Thanh Lang cười cười nói, “Những kẻ đó là đang dùng Thanh Phong kiếm phái kiếm pháp để ức hiếp kẻ yếu. Không chỉ là bắt chước chiêu thức, theo hiểu biết của ta đối với Thanh Phong kiếm pháp, bọn chúng đúng là sử dụng Thanh Phong kiếm phái chính tông tâm pháp. Ba tháng qua, người của Vô Cực sơn trang đã sớm thâm nhập đến từng ngõ ngách trong võ lâm Trung Nguyên, ở chỗ ta nhìn không thấy, không tưởng được bọn chúng đã giảo loạn đến mức này, giang hồ trời yên biển lặng hiện giờ ám lưu khí thế mãnh liệt, có thể duy trì bao lâu? Về sau, hẳn là sóng to gió lớn a.”

Sở Phi Dương trầm mặc một lát, đứng lên nói: “Nhiều lời vô ích, chúng ta vẫn là quay về Lãng Nguyệt sơn đi.”

Thu dọn xong hành lý, lại qua gọi Sở Kỳ Sở Lân, mấy người liền chuẩn bị khởi hành.

Thanh Lang hướng Thiên Nhất giáo phân bộ tại Phúc Lai huyện đưa tới vài con ngựa tốt, năm người cưỡi ngựa, suốt đêm hướng Lãng Nguyệt sơn chạy đi.

Lo lắng lúc trước của Sở Phi Dương cũng đã dần dần trở nên trầm trọng rõ rệt. Vô Cực sơn trang này từ đâu luyện được võ học thuộc hàng thứ yếu của các môn phái khác, nếu như bọn chúng ngay cả sư phụ của mình cùng Thanh Phong phái trưởng lão đều có thể dễ dàng vượt qua, thực lực của chúng rốt cuộc mạnh đến mức độ nào rồi? Môn phái cường đại như vậy vì sao ba tháng trước mới hiển sơn lộ thủy (cũng gần nghĩa như xuất đầu lộ diện), một lúc bộc lộ tài năng? Bọn chúng tựa hồ khắp nơi đốt mồi lửa, từ danh môn đại phái đến hương dã tiểu bang, ngay cả Thiên Nhất giáo phân bộ xa xôi cũng muốn kích động, rốt cuộc là mưu toan thứ gì?

Toàn bộ nghi ngờ hiện tại cũng khó lý giải. Mọi người dọc đường cũng không nói chuyện, suốt đêm chạy tới Thanh Phong kiếm phái.

Năm người vừa xuống ngựa liền hướng nội viện đi đến, còn chưa tới viện môn đã trông thấy một bóng dáng nhỏ nhỏ ôm khối cầu bằng trúc bọc vải nhiều màu, vấp váp chạy ra đón.
“Thạch Đầu ca ca, Lân nhi ca ca!”

Tiểu oa nhi vừa nhìn thấy Kỳ Lân hai người, con mắt đen sẫm bỗng sáng ngời, ném đi quả cầu trong tay, hướng mấy người chạy tới, tới gần còn lễ phép chào hỏi.

“Sở thúc thúc, Quân thúc thúc, ách… ân… thúc thúc.” Đến Thanh Lang dường như quên vị thúc thúc này họ gì, tiểu oa nhi nghiêng đầu nhìn Thanh Lang hồi lâu, mơ hồ kêu một tiếng.

Quân Thư Ảnh sờ đầu tiểu oa nhi, Sở Phi Dương muốn đem hắn ôm trở vào nội viện, tiểu oa nhi lại mải mê cùng hai tiểu ca ca chơi đùa, Sở Phi Dương chỉ có thể thả hắn xuống, kéo Quân Thư Ảnh trước đi tới viện tử lý.

Bị tiểu oa nhi “ách… ân” gọi tên, Thanh giáo chủ nhướn mày, một tay đem tiểu oa nhi từ mặt đất ôm vào trong lòng, chà xát ngón tay, ở trên khuôn mặt bụ bẫm tiểu oa nhi kia nhéo vài cái.

“Tiểu bàn oa (bàn = mập mạp), ngươi ngược lại thật sự rất lanh lợi.”

Tiểu oa nhi miệng bị bóp méo nhưng lại tự biết đuối lý, dùng năm ngón tay bị nắm  tự mình cầu cứu Sở Kỳ Sở Lân.

“Thanh thúc thúc, đưa cho ta.” Sở Kỳ thấy buồn cười, đưa tay đón lấy tiểu oa nhi ôm vào lòng. Thoát khỏi ma chưởng, tiểu oa nhi thân thiết ôm lấy cổ Sở Kỳ một lát rồi lại xoay người giang hai tay hướng Sở Lân đòi ôm.

Sở Lân đem hắn đón lấy, ôm tiểu oa nhi hướng viện lý đi đến.

Thanh Lang cũng không theo chân bọn họ, sau khi đi qua đại môn vào nội viện lại một mình một hướng, đi tìm Tín Vân Thâm.

Tiểu oa nhi hai tay ôm lấy cổ Sở Lân, mở miệng nói: “Thạch Đầu ca ca, Sở Lân ca ca, các ngươi là trở về thăm gia gia sao?”

“Ân, gia gia thân thể thế nào?” Sở Kỳ nhéo nhéo cánh tay nhỏ, hỏi.

Tiểu oa nhi hai mắt nhìn trời, tựa hồ sắp xếp lời nói: “Ân, gia gia đã tỉnh rồi, mặt cũng không còn đỏ nữa, cũng không có nóng nữa.” Cuối cùng lại nói: “Gia gia lại có thể mắng người rồi.” =)))))

Sở Kỳ Sở Lân im lặng nhìn nhau. Như vậy… xem ra lão gia tử thật là không có gì đáng ngại.

Chương 10

Sở Phi Dương đi đến viện tử lý của Tín Bạch, từ rất xa đã nghe thấy Tín Bạch trung khí mười phần giận dữ mắng mỏ, còn có vài tên phó nhân mang thuốc trị thương, sa bố (băng gạc) tay chân lanh lẹ ra vào.

“Thiên Nhất giáo tà môn ma đạo! Môn võ công này thật ngoan độc âm hiểm, thật sự là sỉ nhục học võ chi nhân (người học võ)!” Tín Bạch thanh âm xuyên thấu cánh cửa, mạnh mẽ truyền ra ngoài.

“Cha, bớt giận, thuốc này người mau thừa dịp còn nóng đem uống đi. Bằng không đến chiều, độc kia ép không được, lại sốt cao thì càng phiền toái.” Chờ Tín Bạch quát mắng xong, Cao Phóng ở một bên dùng ngón tay móc lấy lỗ tai, bưng chén dược mang tới cho lão.

“Lão phu không uống! Mấy hài tử kia các ngươi, cùng ma giáo kia qua lại mật thiết coi như không nói, chuyện tới nước này còn một mực bao che cho yêu nhân kia!” Tín Bạch vỗ ván giường, “Cái tên yêu nhân ma giáo đó ở đâu? Nói hắn tới dây gặp lão phu! Lão phu tốt hơn nên giáo huấn tiểu tử không biết trời cao đất dày này!”

Cao Phóng đem dược đặt xuống chiếc ghế bên cạnh giường, lắc đầu nói: “Cha, người cũng đã lớn tuổi đừng nên nóng giận, trước hảo hảo dưỡng thương đi. Hơn nữa, Thanh Lang không phải cũng giải thích rõ ràng rồi sao, còn đem phương pháp giải độc giao ra, đây đều là hiểu lầm, đả thương người và mấy vị trưởng lão không phải là người Thiên Nhất giáo. Có kẻ mưu đồ gây chia rẽ, người đã biết như vậy sao còn muốn mắc mưu?”

“Ai nói ta muốn mắc mưu!” Tín Bạch trừng mắt dựng râu, “Ai đả thương lão phu cũng không có vấn đề gì! Quan trọng là tà môn võ công này, người chính phái làm sao có thể luyện công phu âm độc như vậy! Việc này đủ thấy, Thiên Nhất giáo nói cho cùng vẫn còn là một tà môn ma đạo, không quang minh chính đại, bất chính phái!”

Cao Phóng vừa nghe, quệt quệt khóe môi nói: “Cha, người đừng quên ta cũng là từ trong không quang minh chính đại bất chính phái ma giáo ấy mà ra, ta cũng là một yêu nhân ma giáo!”

Tín Bạch thoáng nghẹn lời, hồi lâu mới nói: “Tiểu Phóng ngươi không cần nghĩ nhiều, ngươi là một hảo hài tử, cha cũng không phải đang nói ngươi…” Nhi tức phụ(con dâu) này trên được lòng thính đường, dưới được lòng trù phòng, y thuật cao siêu, lại hiếu thuận, còn lưu lại cho lão Tín gia hậu sinh. Nhi tức phụ như vậy, dù cho không phải nữ nhân, cũng không quan trọng. Tín Bạch trong lòng đối với Cao Phóng hài lòng vô cùng, làm sao còn muốn đang tâm mắng chửi chứ.

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh lúc này đang từ ngoài cửa tiến vào, Cao Phóng vừa thấy Quân Thư Ảnh, ánh mắt sáng lên, bước nhanh đi tới: “Giáo… ách… Thư Ảnh, các ngươi đã trở về!”

Tín Bạch ở phía sau lầm bầm hai tiếng. Mặt khác, vấn đề xưng hô đơn giản trước kia cũng phải sửa chữa không ít.

Cao Phóng luôn luôn quen nếp gọi Quân Thư Ảnh là ‘giáo chủ’. Tín Bạch sao có thể chấp nhận việc này? Thân là chính phái chính tông võ lâm nhân sĩ, Tín Bạch đối với quan hệ bối phận hết sức cứng nhắc. Lão coi Sở Phi Dương như con, như vậy Quân Thư Ảnh chính là… cái này cũng không cần nhiều lời đi. Tuy rằng lão thật không dám quản Quân Thư Ảnh, bất quá quản Cao Phóng vẫn là dư sức, cho nên xưng hô như vậy trước mặt Tín Bạch là bởi lão sát sao giáo đạo muốn y (Cao Phóng) phải thay đổi thói quen cũ. Lão đối với lần này hết sức hài lòng.

Quân Thư Ảnh gật đầu nói: “Thanh Lang đã đem sự tình nói cho chúng ta biết. Lần này lai giả bất thiện (kẻ đến là người không tốt), chúng ta nhất định phải cẩn trọng ứng đối.”

Sở Phi Dương vượt qua hai người, đi đến trước giường Tín Bạch, bưng lên chén dược đưa cho Tín Bạch, nói: “Sư phụ, uống thuốc. Thanh Lang nói người dư độc chưa hết, nội trong ba ngày đều phải dựa vào thảo dược để áp chế độc tính.”

Lại là Thanh Lang, tiểu tử Thiên Nhất giáo kia thật đáng giận! Ngay cả Sở Phi Dương cũng luôn miệng ‘Thanh Lang nói, Thanh Lang nói’, rõ là nực cười. Tín Bạch trừng mắt nhìn đại đồ đệ một cái, cuối cùng vẫn là tiếp nhận dược uống.

Quân Thư Ảnh nhìn về phía Sở Phi Dương, hắn đã ở trước giường ngồi xuống, đại khái là muốn cùng Tín Bạch bàn bạc một chút chuyện gần đây xảy ra. Sở Phi Dương quay đầu lại nhìn về phía y, cười cười vẫy vẫy tay, ý bảo cũng tới.“Phụ thân ~” Chính vào lúc này, một đồng âm mềm mại ngoài cửa truyền tới, Sở Lân ôm tiểu oa nhi đi đến, Sở Kỳ theo ở phía sau.

“Tín Ninh Viễn! Ngươi cũng đã lớn rồi, còn muốn ca ca ôm? Lân nhi ca ca ngươi khi bằng tuổi ngươi bây giờ cũng đã xuất môn tòng sư học võ, ngươi không biết xấu hổ, lại còn nũng nịu khoe tài.” Cao Phóng chỉ chỉ tiểu bàn oa, hất hàm nói, “Lại đây!”

Lân nhi đem tiểu oa nhi thả xuống đất, hắn liền vui vẻ mà chạy tới bên chân Cao Phóng, ngửa đầu kêu lên: “Phụ thân.”

Cao Phóng ôm hắn lên, yêu thích không buông tay mà nhéo lấy khuôn mặt phấn nộn.

Tín Bạch nhìn về phía Kỳ Lân ba người vừa mới tới, ha ha cười một tiếng, nói: “Ninh Viễn rất giống Vân Thâm khi còn nhỏ a, cùng giống như cái tiểu bàn đôn. Thạch Đầu, Lân nhi, xuất môn lâu như vậy, mau tới đây để gia gia nhìn một chút.”

Cao Phóng nghĩ đến Tín Vân Thâm hồi nhỏ cũng bộ dạng là tiểu bàn oa như vậy, liền yêu mãi không thôi. Tiêm tú thiếu niên bây giờ đã trở thành một thanh niên  chững chạc. Cao Phóng ngược lại thỉnh thoảng nhớ đến lúc đầu, thiếu niên chỉ tới ngực mình hàng ngày đều ở bên cạnh xum xoe.

Kỳ Lân hai người cùng đi đến trước giường phụng bồi lão gia tử trò chuyện. Sở Phi Dương muốn nói một chút chính sự, trái lại cũng không xen vào được, đành phải đi ra ngoài.

“Thư Ảnh, trước quay về viện tử lý nghỉ ngơi một chút đi, buổi chiều chúng ta qua tìm Vân Thâm.” Sở Phi Dương quay đầu lại nhìn Tín Bạch, bắt gặp Tín Bạch đang thương yêu mà sờ lên khuôn mặt Thạch Đầu và Lân nhi, nhíu mày nói gầy gầy. Tín Bạch sớm không quản chuyện trong môn phái, hiện giờ con cháu lão cả sảnh đường, lại càng vui vẻ an hưởng tuổi già. Sở Phi Dương liền bỏ qua ý muốn cùng với sư phụ bàn bạc chuyện Vô Cực sơn trang.Quân Thư Ảnh liếc nhìn Cao Phóng một cái, Cao Phóng lập tức ngầm hiểu, hướng về phía Quân Thư Ảnh nói: “Trong hậu viện đang sắc thuốc, ta hiện tại không thể đi. Giáo chủ, buổi tối ta sẽ đến tìm người. Mọi người ngày hôm nay cũng đừng xuống núi.”

Quân Thư Ảnh gật đầu: “Hảo, ta chờ ngươi.” Mắt thấy Kỳ Lân hai hài tử tạm thời nửa khắc cũng sẽ không ly khai, Quân Thư Ảnh liền xoay người đi ra ngoài cửa, Sở Phi Dương cũng đi theo sau y.

Hai người đi ra khỏi viện tử lý của Tín Bạch, hướng về phía viện tử lý mà ngày trước Sở Phi Dương đã từng ở. Sở Phi Dương đi ở bên cạnh Quân Thư Ảnh, bỗng nhiên hơi tò mò mà mở miệng hỏi: “Thư Ảnh, ngươi cùng tiểu Phóng buổi tối hẹn gặp có chuyện gì?”

Quân Thư Ảnh quay đầu nhìn hắn một cái: “Cùng ngươi đâu có quan hệ gì, Sở đại hiệp?”

“Ta chính là tùy tiện hỏi.” Sở Phi Dương sờ sờ mũi, nói.

Quân Thư Ảnh hừ một tiếng, cứ thế mà đi đến phía trước.

Sở Phi Dương ở bên cạnh, lôi kéo tay y nói: “Ngươi hừ cái gì chứ, là có chuyện gì, nói cho ta biết!”

“Hừ, ấu trĩ!” Quân Thư Ảnh không khách khí mà đáp lại.

Hai người trở về viện tử lý, Sở Phi Dương trước gọi người chuẩn bị một thùng lớn nước nóng, cùng Quân Thư Ảnh thoải mái mà tắm rửa, toàn thân khoan khoái gột sạch bụi bặm.

Đến giờ cơm trưa, Tín Vân Thâm sai người gọi hai người đến cùng dùng cơm. Khi Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh tới nơi đã thấy Thanh Lang và Tín Vân Thâm, Cao Phóng ba người đang chờ sẵn.

“Đại sư huynh, Quân đại ca.” Tín Vân Thâm vui mừng mà tiến ra đón. Vẻ mặt tuy vẫn tươi cười như cũ nhưng lại không giấu được một chút tiều tụy.

Sở Phi Dương vỗ vỗ bờ vai hắn: “Vân Thâm, sự tình quả nhiên rất khó giải quyết sao?”

Tín Vân Thâm thở dài một hơi nói: “Sư huynh, việc này nói thì dài dòng, trước ngồi xuống đã.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau