DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 56 - Chương 60

Chương 56

Tác giả: Nam Phong Ca

Sở Phi Dương muốn nghe, Quân Thư Ảnh liền đem chuyện đó sơ lược kể lại, kết quả là Sở Phi Dương nghe xong lại càng them buồn bực.

Cho đến cuối cùng, người ta vẫn là trúc mã trúc mã lưỡng tiểu vô sai. Ở trong núi kia chơi đùa, thì thầm to nhỏ với nhau, hái hoa bắt thỏ, loại khoái hoạt như vậy, Sở Phi Dương vừa mới tưởng tượng đã cảm thấy chua đến đỏ cả mắt.

“Ngươi cùng hắn ở với nhau mấy ngày?” Sở Phi Dương hỏi.

Quân Thư Ảnh suy nghĩ một chút: “Có lẽ ba bốn ngày gì đó, ta cũng không nhớ rõ.” Nói xong có chút mất kiên nhẫn, “Chuyện xảy ra đã lâu, ngươi hỏi tỉ mỉ như vậy để làm gì? Ta không muốn nói nữa.”

Sở Phi Dương hừ một tiếng: “Thư Ảnh, ngươi cũng quá là thiện tâm đi. Thanh Lang là ngươi nhặt, Trình Tuyết Tường là ngươi cứu, ngươi trước đây còn cứu những ai nữa? Là nam hay là nữ? Nhân tiện lần này một lượt kể ra hết, sau này đỡ phiền toái.”

“Không còn.” Quân Thư Ảnh mí mắt cũng không buồn nhấc lên, đáp lời.

Sở Phi Dương thấy y không hề suy nghĩ mà trả lời ngay, liền hồ nghi xác nhận lại lần nữa: “Thật không còn sao?”

Quân Thư Ảnh không vui nói: “Ta cũng không phải là mở thiện đường. Sở Phi Dương, ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì, chớ cùng ta vòng vo dây dưa mãi như vậy, có chuyện gì thì nói thẳng đi!”

Sở Phi Dương sao có thể nói ra hắn là đang bị giấm chua đội lên. Trình Tuyết Tường vì lí do gì ân cần niềm nở, trong khi Quân Thư Ảnh hoàn toàn ngây thơ không biết gì, hắn đương nhiên không thể hảo tâm mà để tình địch thiêu phá song hộ như vậy.

Lại nói, Trình minh chủ này cũng thật là… Thê tử bằng hữu không thể đùa bỡn chẳng lẽ hắn không hiểu sao?! Tuy rằng hắn cũng không làm việc gì quá phận nhưng loại hành động tặng hoa tặng thỏ này, Sở Phi Dương hoàn toàn không thể dung nhẫn.

Hiệp chi đại giả, đại hiệp chi tâm, lúc lớn thì có thể như hải nạp bách xuyên (biển có thể thu nạp trăm sông đổ vào –>  ý chỉ sự khoan dung độ lượng), còn lúc nhỏ cũng có thể so với châm tiêm.

Sở Phi Dương nắm lấy bả vai Quân Thư Ảnh, cười nói: “Nhìn ngươi xem, còn nổi cáu với ta. Ta không hỏi mà được sao?”

Quân Thư Ảnh nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú đang cười mỉm, nhịn không được oán hận nghiến răng. Y rõ ràng rất nghiêm túc nói chuyện vậy mà hắn trước sau vẫn có thể cố ý xuyên tạc ý người khác, cố tình gây sự mà còn ra vẻ độ lượng, thật sự khiến y tức chết.

Quân Thư Ảnh không muốn cùng hắn tranh cãi liền đứng dậy phẩy tay áo nhưng lập tức bị giữ chặt.

Sở Phi Dương khẽ dùng sức kéo y trở lại, rồi cố ý làm y trượt chân, ngã vào lòng hắn.

“Thư Ảnh, ta chỉ đùa một chút, không cần tức giận.” Sở Phi Dương đưa tay sờ sờ hai má Quân Thư Ảnh, không khỏi một trận thỏa mãn.Có thể đối với y như vậy, có thể không kiêng nể mà vuốt ve y thì cũng chỉ có Sở Phi Dương hắn mà thôi. Ngoài hắn ra, nam tử nữ tử khác không kẻ nào có bản lĩnh khiến Quân Thư Ảnh thu lại một thân gai góc, nhu thuận dịu dàng như thế này.

Quân Thư Ảnh bị Sở Phi Dương ôm vào trong lòng, cũng không giãy giụa. Sau một hồi cọ qua cọ lại liền phát ra một cỗ hỏa khí.

Sở Phi Dương ôm lấy eo Quân Thư Ảnh, hôn môi y, quyến luyến không rời. Khí tức mạnh mẽ nóng ẩm phả lên mặt, bộ dạng này của Sở Phi Dương so với ngày thường sức quyến rũ hơn rất nhiều, Quân Thư Ảnh cũng nhịn không được nữa, có chút mặt đỏ tim đập.

Sở Phi Dương ngẩng đầu cùng Quân Thư Ảnh trán trán tương đề, thấp giọng nói: “Bảo bối, ta nhịn không được…”

“Nhưng đây là đang ở trong địch trận…” Quân Thư Ảnh cũng thấp giọng nói.

“Này là bao nhiêu ngày rồi!” Sở Phi Dương nhịn không được tả oán nói. Hắn không phải là người không biết chừng mực, nhưng không có nghĩa là sẽ không sinh lòng oán phẫn. Người chưa thỏa mãn dục vọng thì chẳng còn lý tính khả ngôn, Sở Phi Dương không khỏi càng cảm thấy Vô Cực sơn trang này đáng hận hơn vài phần.

Hai tay Quân Thư Ảnh vòng trên vai Sở Phi Dương, Sở Phi Dương vẫn tiếp tục hôn y, thỉnh thoảng còn đem đầu lưỡi xâm nhập vào miệng y tàn sát bừa bãi, nhiễu loạn khí tức.

“Ngươi đáng lẽ không nên nhàn sự quản tới việc của Vô Cực sơn trang.” Quân Thư Ảnh than thở nói.

Sở Phi Dương cười nhẹ một tiếng, hướng về phía lỗ tai xinh đẹp kia thổi một ngụm nhiệt khí rồi lại hôn lên vành tai bạch tích khiến Quân Thư Ảnh không khỏi rụt người lại.

Sở Phi Dương ghé vào lỗ tai y, nói: “Cho dù không phải nhàn sự xen vào việc của người khác thì trách nhiệm của ngươi vẫn phải thực hiện, hai chuyện này khác nhau không cần đánh đồng làm một. Chờ mọi việc giải quyết xong xuôi ngươi phải gánh lấy trách nhiệm của ngươi…” Sở Phi Dương luồn bàn tay từ eo xuống phía dưới, vuốt ve ám chỉ, xúc cảm mềm mại mỹ hảo khiến hắn nhớ lại mùi vị tiêu hồn hàng đêm, Sở Phi Dương không khỏi âm thầm ai thán, cái này thực là một loại dày vò khổ sở a.“Ân…” Quân Thư Ảnh giống như rên nhẹ một tiếng, thanh âm rất nhỏ nhưng lại biến thành một sợi tơ dài, bay vào trong lòng Sở Phi Dương quấn chặt, xé cũng không ra, chỉ cảm thấy khắp nơi ngứa ngáy nhưng có gãi cũng không tới chỗ ngứa, duy chỉ có hung hăng đem người này ôm chặt vào lòng mới có thể dễ chịu hơn một chút.

Lúc chạng vạng tối, La đại tiểu thư theo thường lệ đem đồ ăn từ trù phòng tới, để Cao Phóng lần lượt kiểm tra độc tính, lại có A Doanh tự mình đứng bếp đun nấu vài món, gom lại cũng đủ bảy người ăn.

A Doanh chạy khắp nơi gọi mọi người trở về, cùng nhau ngồi xuống bàn cơm.

Thanh Lang nhìn vào một bàn thức ăn đơn sơ với hết khả năng mới làm được, cười cười nhìn hai người nữ tử: “Nhị vị cô nương thật khéo tay, tuệ chất lan tâm. Chẳng biết thế gian ô trọc này người nào có có thể được nhị vị cô nương ái mộ làm bạn.”

A Doanh ít tiếp xúc với bên ngoài, chỉ mới vậy đã cảm thấy xấu hổ mặt đỏ bừng, lúng túng cúi đầu không dám nhìn. Trái lại La đại tiểu thư, nhịn không được liếc mắt nhìn Sở Phi Dương một cái.

Sở Phi Dương đang rót một chén trà đưa cho Quân Thư Ảnh, nghe vậy cũng cười phụ hoạ.

La đại tiểu thư dời mắt cúi mặt, khuôn mặt vốn có chút tái nhợt giờ lại nhiễm thêm một tia mất mát.

Quân Thư Ảnh uống mấy ngụm trà, đôi môi ẩm ướt so với bình thường càng trở nên hồng nhuận, ngay cả lạnh nhạt từ trước đến nay cũng dường như ẩn giấu một chút gì đó thủy sắc.

Thần sắc như thế rõ ràng chính là…

Trình Tuyết Tường nhanh chóng cơm nước xong xuôi lại tiếp tục nhảy lên ngọn cây cảnh giới.

Cùng ăn một bữa cơm, nhưng có người cảm thấy ngọt ngào lại có người chẳng cảm thấy vị gì, tư vị ra sao cũng chỉ có mình mới biết.

Thời gian giám thị mai phục nói nhanh cũng không phải nhanh, nói chậm cũng không hẳn là chậm, nhật thăng nguyệt lạc, một ngày như vậy trôi qua, thọ yến ngày một tới gần, Vô Cực sơn trang đột nhiên tra xét đại quy mô tất cả các viện tử, chỗ ở La đại tiểu thư cũng không bỏ qua.

Sở Phi Dương và mọi người sau một hồi bàn bạc, quyết định tạm thời tránh mặt khỏi sơn trang. Giải dược do Cao Phóng phối chế lúc này đã đủ nguyên mẫu. Độc trong người A Doanh cũng đã thuyên giảm, mỗi ngày dùng dược, bệnh trạng trên người đã bắt đầu nhẹ hơn.

Thời gian cấp bách, không thể cầu thập toàn thập mỹ, đây cũng là kết quả tốt nhất có thể rồi. A Doanh không có nơi để đi, chỉ có thể đi theo mấy người Sở Phi Dương rời khỏi sơn trang. Bên ngoài vừa vặn còn có Hạng Ninh Tử chiếu cố Hứa Trực, đem A Doanh giao cho hắn cũng xem như yên tâm.

Vài ngày sau, trên đường lớn dẫn vào cốc có một nhóm nam tử nữ tử trẻ tuổi thân bạch y từ ngoài núi tiến vào sơn trang, dẫn đầu không ai khác chính là Ngọc nhi, người vẫn luôn luôn theo sát bên cạnh Thánh Cô.

Chương 57

Tác giả: Nam Phong Ca

Ngọc nhi dẫn người trở về Vô Cực sơn trang trong khi Thánh Cô vẫn chưa thấy xuất hiện.

Trình Tuyết Tường có chút lo lắng nói: “Không lẽ hành động của chúng ta đã bị bại lộ?”

Thanh Lang lắc đầu, rất chắc chắn nói: “Không thể có khả năng này.”

Quân Thư Ảnh hiếm khi đồng tình: “Chúng ta làm gì cũng thận trọng, sao có thể bại lộ hành tung. Trình minh chủ cũng không cần đánh giá quá cao thực lực kẻ địch như vậy.”

“Sở huynh, huynh thấy thế nào?” Trình Tuyết Tường lại nhìn về phía Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương im lặng suy nghĩ, lúc này mới mở miệng nói: “Ta cũng cảm thấy nguyên nhân không phải là ở chúng ta. Ta lo chính là võ lâm Trung Nguyên sẽ xảy ra chuyện. Thánh Cô chỉ một mực hoạt động ở Trung Nguyên, hiện tại thọ thần Vô Cực trang chủ gần kề nhưng nàng vẫn chưa trở về. E rằng Trung Nguyên có biến.”

“Trung Nguyên có biến?” Cao Phóng vội la lên, “Vân Thâm, còn có mấy đứa trẻ…”

Quân Thư Ảnh nói: “Vân Thâm sẽ không sao, tiểu tử đó rất lanh lợi. Vả lại Thanh Phong kiếm phái lớn như vậy, lão đầu tử lão hồ ly kia chẳng phải thành tinh rồi sao, sẽ không có việc gì.”

“Còn có Thiên Nhất giáo ở đó nữa.” Thanh Lang cũng nói, “Thanh Tĩnh sẽ trông nom, Tiểu Phóng không cần lo lắng.”

Cao Phóng liếc mắt nhìn y: “Ngươi đem trọng trách nặng như vậy giao phó cho một đứa trẻ?”

Thanh Lang khóe miệng nhếch lên nói: “Chẳng lẽ lại phó thác cho Tiểu Kỳ sao?”

Cao Phóng nhíu mày trầm mặc, thực sự là… không thể.

Đợi cho đến khi đoàn người dọc theo sơn đạo đi xa, cuối cùng nhìn không thấy dấu vết, Sở Phi Dương mới đứng lên nói: “Không cần suy đoán, suy nghĩ nhiều cũng không ích gì, ta tin tưởng năng lực của Tín Vân Thâm. Cho dù Thánh Cô kia có tính toán gì đi chăng nữa thì tới thọ yến nhất định sẽ rõ ràng.”

Trở lại sơn động tạm thời dừng chân, Hạng Ninh Tử từ bên trong đi ra đón.
“Sở đại hiệp, các huynh đã trở về.” Hạng Ninh Tử la lên, “Sư phụ ta đã tỉnh. Cao đại ca, làm phiền huynh tới xem xét một chút.”

Hạng Ninh Tử biết sư phụ hắn đã từng là người của Vô Cực sơn trang, bởi vậy ở trước mặt mọi người bao giờ cũng cảm thấy hết sức hổ thẹn. Nhưng dù sao cũng là sư phụ của hắn, ơn dưỡng dục giáo đạo không thể quên, bởi vậy chỉ có thể mặt dày thỉnh cầu Cao Phóng, nói xong mặt liền đỏ bừng bừng.

Mấy ngày trôi qua Hứa Trực đã khôi phục một chút, lại có Cao Phóng chữa trị, lão lúc này đã tỉnh táo nhưng người lại có vẻ càng thêm già nua, tinh thần cũng không còn nhanh nhẹn như lúc trước, miệng thì thào nhớ tới Lệ nhi.

Cao Phóng bắt mạch cho lão, hướng Hạng Ninh Tử nói: “Sư phụ ngươi thể cốt vốn khoẻ mạnh, hiện tại cũng không còn đáng ngại, chỉ cần sau khi sự tình này kết thúc, trở về hảo hảo tĩnh dưỡng là tốt rồi.”

Quân Thư Ảnh ôm cánh tay đứng ở một bên, cúi đầu nhìn vào Hứa Trực ánh mắt đang đăm đăm bộ dạng si ngốc, nhíu mày nói: “Lão không phải là u mê rồi chứ?”

Cao Phóng mở mí mắt Hứa Trực ra nhìn một chút, lại nhẫn nại hỏi lão mấy vấn đề, rồi mới đứng dậy nói: “Không phải, lão chỉ là chịu đả kích quá lớn, nhất thời có chút thất hồn lạc phách.”

“Lão đầu này khẳng định vẫn còn một số việc giấu giếm chúng ta, nếu lão không u không mê thì nhanh nhanh để lão nói ra hết.” Quân Thư Ảnh nói.

Mấy người đồng loạt nhìn về phía Hứa Trực, nhưng lão vẫn giữ nguyên bộ dạng ngu ngơ, trái lại Hạng Ninh Tử có chút khó xử che chắn trước mặt sư phụ hắn: “Quân công tử, sư phụ ta trọng thương, bệnh nặng mới tỉnh, thần chí cũng không được rõ ràng. Hơn nữa, người cũng là bị Thánh Cô kia hãm hại.”

“Lão đầu này vốn là tiếp tay cho Vô Cực sơn trang.” Quân Thư Ảnh nói, “Đại chiến sắp đến, lão trái lại một mực giấu giếm, đúng là không có chút nào hối cải. Người như thế chính là phản đồ võ lâm Trung Nguyên, các ngươi không thể cứ tiếp tục hảo tâm thương xót một tên phản đồ.” Y một tay chỉ vào mấy người Sở Phi Dương.
Sở Phi Dương đưa tay nắm lấy ngón tay bạch tích của Quân Thư Ảnh, kéo y đến bên người.

Kẻ lúc trước đem võ lâm Trung Nguyên quấy nhiễu đến nỗi tinh phong huyết vũ hiện tại lại ở chỗ này lên án kịch liệt phản đồ võ lâm Trung Nguyên khiến Sở đại hiệp trong lòng không khỏi âm thầm đắc ý, cảm khái phong thủy luân chuyển, thế sự vô thường.

“Đừng nóng nảy, cứ để ta hỏi lão.” Sở Phi Dương vỗ vỗ bả vai Quân Thư Ảnh, lại nhìn Hạng Ninh Tử nói: “Hạng huynh đệ, ngươi không cần lo lắng, ta sẽ không kích động sư phụ ngươi, nhưng Thư Ảnh nói đúng, đại chiến sắp đến, bất luận giấu giếm cái gì cũng là phản bội, ngươi cũng không hy vọng sư phụ ngươi mắc thêm sai lầm nữa đúng không?”

Hạng Ninh Tử nghe xong, càng nghĩ lại càng thấy Sở Phi Dương nói rất có lý, tuy rằng vẫn khó xử nhưng cũng không ngăn cản nữa.

Sở Phi Dương ngồi xuống nhìn Hứa Trực, sau một lát mới nói: “Nghiêm môn chủ, lão trước kia rời bỏ Vô Cực sơn trang, tới Trung Nguyên mai danh ẩn tích, hiện giờ vào lúc Vô Cực sơn trang tác oai tác quái lại chủ động hiện thân, ta tin tưởng lão vốn là người có lòng từ bi. Về Vô Cực sơn trang, lão rốt cuộc còn giấu giếm chúng ta những gì, ta hi vọng giữa lúc võ lâm Trung Nguyên đang gặp khổ nạn, liên luỵ đến hàng ngàn hàng vạn người vô tội, môn chủ có thể thẳng thắn nói cho chúng ta biết, giúp giang hồ sớm vượt qua kiếp nạn này.”

Sở Phi Dương tình chân ý thiết nói xong, Hứa Trực vẫn nghiêm mặt như một khúc gỗ không đáp lời, giống như hoàn toàn không nghe thấy gì.

Quân Thư Ảnh đứng ở phía sau Sở Phi Dương, hừ lạnh một tiếng: “Ta thấy lão gia hỏa này vốn là kiên định chủ ý không mở miệng. Nhi tử của ở trong mê hồn động nhiều năm như vậy, trong khi Vô Cực sơn trang gần ngay trước mắt nhưng căn bản không có người cứu. Mặc dù như vậy nhưng lão vẫn là có ý bênh vực Vô Cực sơn trang. Người như vậy ta nhìn không ra có chút nào từ bi. Lão ngay cả nhi tử của mình cũng không màng vậy còn có thể để ý tới người giang hồ hay sao?”

Quân Thư Ảnh không chút lưu tình nói, tròng mắt Hứa Trực giật giật, vài tia thần thái cư nhiên khôi phục trở lại, không còn đờ đẫn như lúc trước nữa. Lão nhìn về phía Quân Thư Ảnh, lại bị hai đạo ánh mắt sắc bén chọc thương liền vội và quay mặt đi.

Sở Phi Dương tận đáy lòng giơ lên một ngón tay cái. Mặt xấu xa này đôi khi cũng thật tốt.

Sắc mặt Hứa Trực sau một hồi nhăn nhó mới khàn giọng mở miệng nói: “Lão phu sẽ đem nhưng chuyện lão phu biết nói cho các ngươi. Nhưng, có một chuyện lão phu cho dù có chết cũng sẽ không nói. Vả lại nó cũng không liên quan đến mục đích lần này các ngươi đến đây, hi vọng các ngươi nể tình ta tuổi già sức yếu, không cần tiếp tục bức bách ta.”

Sở Phi Dương nhìn lão đã đến cực hạn, hiểu rõ tiếp tục bức cũng vô dụng, liền gật đầu đồng ý với điều kiện của Hứa Trực.



Thọ thần đã đến gần, Sở Phi Dương căn dặn Hạng Ninh Tử, đến ngày đó sẽ để hắn cùng Hứa Trực và A Doanh ở lại sơn động của Hiên Viên Dật tránh bị liên lụy, thời điểm đó bọn họ khẳng định là không rảnh rỗi để chiếu cố những người này.

Hạng Ninh Tử biết mình võ công không đủ cao, không thể giúp gì, cũng không muốn liên luỵ những người khác bởi vậy đối với Sở Phi Dương thì bảo sao nghe vậy, hoàn toàn không có dị nghị.

Chương 58

Tác giả: Nam Phong Ca

Thọ thần vô cực trang chủ.

Bắt đầu từ giờ dần, khắp nơi trong sơn trang đèn đuốc sáng trưng, phó dịch đi tới đi lui bận rộn. Ngọc nhi tay cầm ngân tiên, đứng ở chỗ cao hô hô quát quát khiến đám phó dịch vừa tất bật làm việc vừa nơm nớp lo sợ.

Tuy rằng đã là cuối thu đầu đông, sáng sớm trời rất lạnh nhưng lúc này đang ẩn náu trên sườn núi bên ngoài sơn trang Sở Phi Dương và mọi người ngược lại đều cảm nhận được một luồng nhiệt từ bên trong sơn trang phát ra, khiến cho bạch sương trên lá cây cũng đã tan hết.

Cao Phóng không có võ công, vì an toàn nên được an trí ở lại bên trong sơn động của Hiên Viên Dật.

Quân Thư Ảnh nói: “Phi Dương, ngươi có tính toán gì không?”

Sở Phi Dương trầm ngâm một lát, nói: “Vô Cực sơn trang vì ngày hôm nay mà hơn nửa năm trước bắt đầu hành động, khắp nơi võ lâm Trung Nguyên tàn sát bừa bãi. Thánh Cô ngày hôm nay không có khả năng không xuất hiện, nàng ắt hẳn là có ý đồ. Ta cảm thấy, thọ yến ngày hôm nay nhất định sẽ có chuyện phát sinh và có lẽ sẽ lý giải được vì sao Vô Cực sơn trang lại đối địch với võ lâm Trung Nguyên như vậy.”

“Ý ngươi là chúng ta phải chờ đợi?” Quân Thư Ảnh nói.

Trình Tuyết Tường cũng nói: “Sở huynh có dám chắc Vô Cực sơn trang ngày hôm nay sẽ lộ rõ chính mình? Huynh đã phát hiện ra điều gì hay sao?”

Sở Phi Dương lắc đầu: “Chỉ là trực giác mà thôi.”

“Sở huynh tự tin như vậy sao?” Thanh Lang nói, “Nếu như không có căn cứ mà chỉ dựa vào trực giác, bỏ qua thời cơ thì có hối cũng không kịp.”

“Ta tin tưởng Sở huynh.” Trình Tuyết Tường như đinh đóng cột nói.

Những người khác đều kinh ngạc quay sang nhìn hắn.

Trình Tuyết Tường khẽ mỉm cười nói: “Hiệp sĩ hành tẩu giang hồ nhiều năm, trực giác càng ngày càng chuẩn xác, càng đáng tin cậy. Bởi vì người trực giác không đáng tin, không chuẩn xác đều sẽ chết. Sở huynh hiện giờ tiêu sái như vậy khẳng định trực giác có thể tin tưởng được. Cho nên ta tin tưởng Sở huynh. Chúng ta đã đợi nhiều ngày như vậy, thời điểm này chờ đợi thêm một chút có là bao, đến khi vở kịch hay của Vô Cực sơn trang mở màn, ắt sẽ lộ rõ nội tình.”

Quân Thư Ảnh trầm mặc một lát, quay đầu nhìn Sở Phi Dương nói: “Hắn muốn nói ngươi là người tốt nên có thiên tương.”

“Thư Ảnh quả nhiên hiểu ta.” Trình Tuyết Tường tươi cười nói.

Trình Tuyết Tường này một trận thổi phồng tựa hồ rất được lòng Quân Thư Ảnh, thái độ của y đối với Trình Tuyết Tường lại càng thêm thân thiết, vốn là sau khi biết được Trình Tuyết Tường cùng với mình hồi nhỏ đã từng quen biết, Quân Thư Ảnh đối với hắn cũng đã không lạnh nhạt giống lúc trước nữa, lần này được xưng tụng vẻ mặt lại càng thêm ôn hoà.

Được người kết kết thực thực tán dương một trận nhưng trong lòng Sở Phi Dương một trận bực bội.

Minh chủ võ lâm đáng ghét này, quả thực tâm tư thâm trầm, giỏi về tâm kế! Nếu đại hiệp hắn cứ quang minh lỗi lạc, chính nhân quân tử không ở sau lưng giở trò thì quả thực khó lòng phòng bị.

Mấy người ở trên sườn núi đợi mấy canh giờ, trời tảng tảng sáng thì bên trong sơn trang từ trong ra ngoài đã giăng đèn kết hoa, phi hồng đái lục, khắp nơi cảnh tượng nhất phái hỉ khánh.

Những người đầu phục Vô Cực sơn trang cũng lục đục từ nơi ở của mình đi ra, phục sức trên người đều thống nhất một kiểu, đại khái đây là yêu cầu của Vô Cực sơn trang. Từ xa nhìn lại, chỉ thấy một biển người thân mặc lục sắc từ khắp nơi trong sơn trang dồn dập tiến về về nghiễm tràng (quảng trường rất rộng).

Quân Thư Ảnh sau một hồi quan sát mới tiếp cận Sở Phi Dương, nói: “Theo ta thấy, trở về nên để Vân Thâm cấp cho đệ tử Thanh Phong kiếm phái mỗi người một bộ trang phục thống nhất.”

Sở Phi Dương khóe miệng nhếch lên: “Ngươi có biết Thanh Phong kiếm phái có bao nhiêu người không? Cần rất nhiều bạc a.”Quân Thư Ảnh khinh thường nói: “Tróc lột Vô Cực sơn trang này, ngươi còn sợ không có tiền sao?”

“Bổn giáo chủ đã nghe thấy.” Thanh Lang thò đầu sang chặn ngang, xòe ra năm ngón tay, nói: “Bổn giáo chủ cần phải được từng này.”

“Được.” Quân Thư Ảnh hừ lạnh nói.

Trình Tuyết Tường ở một bên khụ khụ một tiếng: “Việc này, theo đạo lý mà nói, sau khi giải quyết xong Vô Cực sơn trang, toàn bộ tài vật cần phải do Võ Lâm minh thống nhất an bài…”

“Ngươi đừng mong!” Thanh Lang cùng với Quân Thư Ảnh dị khẩu đồng thanh, cự tuyệt.

Sở Phi Dương bất đắc dĩ ngăn lại: “Được rồi, đừng làm ồn, quan trọng là đã tới lúc hành động, chúng ta đi thôi.”



“Lão Nhị, lão Tam, lão Tứ, các ngươi nhanh chân lên một chút có được không? Thọ yến sắp bắt đầu rồi, chúng ta tới trễ sẽ không hay.” Một hán tử trung niên vừa mới vội vàng vượt qua tiểu môn, liền ngoảnh đầu lại la lên.

Ba nam nhân khác ngáp ngắn ngáp dài từ phía sau đuổi theo, một người trong đó nói: “Đại ca huynh gấp làm gì, dù sao chúng ta cũng không phải là nhân vật trọng yếu, sẽ không có ai để ý đến. Lại nói, Vô Cực sơn trang quả thực có lòng, tiểu nương môn lúc trước chống đỡ không nổi đã chết, ngày hôm qua lập tức lại đưa một nữ tử khác đến, như nước trong veo…” Gã còn chưa dứt lợt lại đột nhiên im bặt.

Ba kẻ kia nghi hoặc quay đầu lại, mới chỉ kịp thấy ba đạo ngân quang lóe lên sau đó trước mắt liền tối sầm lại, lần lượt ngã xuống đất.

“Một đám cặn bã.” Thanh Lang từ nơi bí mật đi ra, quẹt khóe miệng, vẻ mặt khinh bỉ nói.

“Ta sớm đã nói võ lâm Trung Nguyên không có mấy thứ tốt đẹp.” Quân Thư Ảnh từ phía sau đi ra.

Hai vị Võ lâm Trung Nguyên kia bất đắc dĩ nhìn nhau.
Sở Phi Dương nói: “Đừng nói nữa, mau thay đổi y phục.”

Bốn người đều tự mình lột lấy một bộ xiêm y, lại đem bốn cỗ thi thể giấu đi, rồi trà trộn vào đám người đang đi ra ngoài.

Nguyên lai đệ tử bên trong trang còn nhiều hơn phó dịch là do bang phái ở Trung nguyên đến đầu phục rất nhiều, nói có hơn một ngàn tám trăm người vẫn là không đủ, trong chủ thính Vô Cực sơn trang chứa không hết, phải đứng cả bên ngoài nghiễm tràng.

Bốn người đi tới nghiễm tràng, phóng tầm mắt nhìn nhìn lại, biển người mênh mông di chuyển. Ẩn náu trong đó quả thực như thương hải nhất lật, không cần lo lắng sẽ bị phát hiện.

Trình Tuyết Tường đột nhiên mạnh mẽ quay đầu, vẻ mặt hồ nghi khắp nơi nhìn quanh, mi gian nhíu lại đạm đạm hình chữ xuyên (川).

Sở Phi Dương nhìn hắn: “Trình huynh, đã phát hiện cái gì sao?”

Trình Tuyết Tường sau một lúc lâu nhìn qua nhìn lại, có chút không chắc chắn lắc đầu: “Hình như thấy được bóng dáng người quen nhưng tiếp tục nhìn kỹ lại thì không nữa, chắc do ta hoa mắt rồi.”

“Yên lặng!” Một đạo thanh âm thuần hậu kéo dài đột nhiên vang lên, xuyên thấu màng nhĩ mỗi một người có mặt ở đây. Cả một nghiễm tràng rộng lớn như vậy, hơn một ngàn người, tiếng động ồn ào trong nháy mắt tiêu tan, toàn bộ nghiễm tràng yên tĩnh đến mức kỳ quái, ngay cả phi điểu cũng phải vỗ cánh bay xa.

Sở Phi Dương hơi nhíu mày. Chỉ mới nghe một tiếng đã khẳng định người này nhất định nội lực thâm hậu không lường được. Vốn tưởng rằng, ở Vô Cực sơn trang trình độ của Thánh Cô đã là cao nhất, nhiều nhất trên đó chỉ còn có Vô Cực trang chủ, không nghĩ hiện tại còn xuất hiện một cao thủ bất tri danh như vậy, Vô Cực sơn trang này rốt cuộc còn có bao nhiêu nhân tài ẩn dật?

Thanh âm kia dừng một chút lại lần nữa vang lên: “Vô Cực sơn trang đệ tử nghe lệnh… Quỳ gối cung nghênh trang chủ giá đáo!”

Hắn ra lệnh, giang hồ nhân sĩ trước kia làm mưa làm gió không những không phản kháng trái lại còn khom gối cúi đầu, quỳ rạp xuống đất.

Bốn người Sở Phi Dương đương nhiên sẽ không quỳ gối, chỉ là vì không thể để bại lộ chính mình nên đành phải nửa ngồi xổm xuống, cúi đầu quan sát.

Từ trên bậc thang cao nơi chính giữa chủ thính, bốn đoàn nữ tử diệu linh từ trong cửa nối đuôi nhau đi ra, phía sau là bốn đoàn nam tử tráng niên.

Những người này phục sức so với những người quỳ trên mặt đất có điểm bất đồng, có lẽ là trại dân tử tôn của Tứ Phương trại.

Bốn đoàn nam nữ nhanh chóng theo bậc thang lướt xuống, dọc theo hai phía nghiễm tràng tản ra, tạo thành một vòng bao bọc lấy những người trong tràng, sau đó cũng nhất tề quỳ gối, cao giọng hô to: “Quỳ gối cung nghênh trang chủ giá đáo! Trang chủ phúc thọ vô cực!”

“Quỳ gối cung nghênh trang chủ giá đáo! Trang chủ phúc thọ vô cực!” Người trong nghiễm tràng lập tức tề thanh, sóng âm bạo phát hù dọa phi điểu trong rừng cây phía xa một phen hoảng sợ.

Âm thanh lặp lại ba lần sau đó liền đình chỉ giống như bị ai đó khống chế, nghiễm tràng yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại tiếng những dải lụa trang trí màu xung quanh nghiễm tràng phất phơ trong gió.

Bước ra khỏi bậc cửa đại điện màu son cao ngang đầu gối, hoa phục dài quét đất, một bóng dáng chậm rãi xuất hiện.

_____________oOo_____________

Lời tác giả:

Ân, đại hiệp cảm giác mình là chính nhân quân tử XD, Quân Quân giơ tay tỏ vẻ đồng ý.

Chương 59

Tác giả: Nam Phong Ca

Sở Phi Dương ngẩng đầu nhìn lên. Bất ngờ, trang chủ Vô Cực thần bí tột cùng lại là một mỹ phụ trung niên.

Gò má có vẻ gầy guộc, làn môi mỏng mím chặt lạnh lùng uy nghiêm, mắt phượng sắc lạnh quét qua nghiễm tràng, chân mày giống như mang theo lợi tiến băng sương, nhìn khắp nơi chúng nhân đang im phăng phắc.

“Nữ nhân?” Thanh Lang vô cùng kinh ngạc nói.

Những người xung quanh thần tình mơ hồ cũng đưa mắt nhìn nhau, xem ra trước đó cũng chưa từng thấy qua diện mạo thực sự của vị Vô Cực trang chủ này.

Vô cực trang chủ cước bộ nhẹ nhàng, từ trên bậc thang chậm rãi bước xuống đài cao đồ sộ sớm đã được dựng lên, bài trí khéo léo.

Ngọc nhi không biết từ đâu bước lên đỡ lấy Vô Cực trang chủ tiến về phía tọa ỷ hồ bì (ghế tựa bọc da cáo).

Trung niên mỹ phụ khẽ phất tay áo, xoay người ngồi xuống ghế.

Nàng chậm rãi đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi mới phát ra âm thanh: “Thánh Cô ở chỗ nào?”

Bốn người trà trộn ở phía dưới tinh thần đều lay động, quả nhiên đã đến lúc Thánh Cô hiện thân rồi.

Vô Cực trang chủ vừa dứt lời, ở một góc nghiễm tràng bất ngờ phát sinh hỗn loạn, thanh âm hỗn độn vọng lại. Một đạo thanh linh nữ thanh truyền ra: “Nữ nhi ở đây, nữ nhi chúc trang chủ phúc thọ vô cực! Nữ nhi lần này đi Trung Nguyên, may mắn không làm nhục mệnh, đem người này trở về sơn trang, làm lễ vật mừng thọ trang chủ!”

“Viên cô nương, ngươi vì sao…” Thanh âm của một nam tử đang luống cuống nhưng lại bị cắt ngang.

Trình Tuyết Tường nghe xong thanh âm này cả người chấn động, đột nhiên ngẩng cao đầu cố gắng nhìn về phía đó.

Sở Phi Dương phát giác hắn bất thường, thấp giọng hỏi: “Trình minh chủ, làm sao vậy?”

“Thanh âm này, thanh âm này… là của sư huynh ta!” Trình Tuyết Tường vội la lên, “Hắn vì sao lại ở đây? Lẽ nào Võ Lâm minh thực sự đã xảy ra chuyện?”

“Võ Lâm minh khẳng định đã xảy ra chuyện.” Thanh Lang đột nhiên nói, “Huynh nhìn đi.”

Chỉ thấy ở một góc đám người vốn đang vây quanh tự giác tránh ra hai bên, ở giữa xuất hiện một lối đi đủ năm người cùng song hành.

Một lục y nữ tử vừa đi vừa đẩy một người về phía trước, người nọ thất tha thất thểu suýt nữa ngã sõng soài nhưng vẫn miễn giữ thăng bằng, đứng thẳng sống lưng không chịu khuất phục.

Sở Phi Dương cùng với Trình Tuyết Tường định thần nhìn lại, người đó không ngờ lại là sư phụ của Trình Tuyết Tường, Viên Khang Thọ.

Tất cả mọi người đã từng suy đoán Vô Cực sơn trang này cùng với võ lâm Trung Nguyên có mâu thuẫn nhưng như thế nào cũng không nghĩ tới lại cùng với Viên lão Minh Chủ có quan hệ.

Lục y nữ tử chậm rãi đi thẳng về phía trước, trên khuôn mặt xinh đẹp lại là một tầng hàn nhược băng sương, chính là Thánh Cô của Vô Cực sơn trang đã lâu không thấy mặt.

Viên Khang Thọ căm tức nhìn về phía lục y nữ tử, hung hăng nói: “”Là lão phu mắt bị mù, cả tin lời nói của nữ oa ngươi!”

Thánh Cô nhếch môi khẽ cười: “Viên lão tiền bối, ta cũng không có lừa gạt lão a, ta nói có thể đem lão trà trộn vào Vô Cực sơn trang, gặp mặt Vô Cực trang chủ, thật sự ta đã làm được rồi a. Võ Lâm minh các ngươi đối với ta còn oán giận cái gì?”

Nàng nói xong lại nhìn về phía Vô Cực trang chủ ở trên đài cao. Trung niên mỹ phụ đang lặng yên quan sát sự việc, nàng không lên tiếng, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc, khiến cho kẻ khác thực sự không biết rốt cuộc nàng đang có tính toán gì.

Thánh Cô lại đẩy Viên Khang Thọ về phía trước, nói: “Minh Chủ, trang chủ của chúng ta đang ở phía trước chờ ngươi, ngươi muốn thì xin mời đi.”
Viên Khang Thọ lảo đảo một cái, rốt cuộc không kịp giữ thăng bằng nên ngã nhào xuống đất. Thoạt nhìn lão có vẻ không được như bình thường, chỉ sợ cũng đã bị hạ độc rồi.

Trình Tuyết Tường vội vàng muốn đứng lên, lại bị Sở Phi Dương án trụ, thấp giọng nói: “Trình huynh chớ động, bây giờ chưa phải lúc.”

Trình Tuyết Tường cố gắng nhẫn nhịn, cắn răng nhìn về phía trước, gân xanh trên trán nổi lên.

Viên Khang Thọ miễn cưỡng đi tới nơi đài cao, Ngọc nhi vung ngân tiên, khẽ quát: “Lão tặc, thấy Vô Cực trang chủ, còn không mau quỳ xuống!”

Viên Khang Thọ nhìn về phía trung niên mỹ phụ diện dung niên khinh, nhưng chỉ trừng mắt tức giận hừ một tiếng: “Yêu phụ, lão phu hôm nay tính sai một bước mới rơi vào bẫy của ngươi, là lão phu sơ sẩy. Ngươi muốn đánh muốn giết thì cứ việc đến đây!”

Vô Cực trang chủ ngược lại chỉ ung dung nhìn lão một hồi, đột nhiên khẽ thở dài nói: “Ngươi cư nhiên đã già như vậy rồi!”

Ngữ khí giống như đối với người đã từng quen biết. Viên Khang Thọ nhíu mày nhìn nàng, nghi ngờ trên mặt một tia cũng không giảm.

Vô Cực trang chủ cười lạnh một tiếng: “Viên đại hiệp, Viên Minh Chủ, ngài thực sự là quý nhân hay quên.” Nói đến mấy chữ cuối cùng, nàng cũng đã nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện vẻ hung dữ.

“Xem ra chính là món nợ phong lưu của lão Minh Chủ a.” Thanh Lang ‘sách’ một tiếng, “Nhìn không ra được a, lão Minh Chủ lúc còn trẻ thực không đơn giản, làm sao lại trêu chọc phải cực phẩm nữ tử như vậy chứ!”

Quân Thư Ảnh sau một hồi quan sát mới nói: “Vô Cực trang chủ rõ ràng là muốn Viên Khang Thọ phải xuất hiện ở đây, nhưng lão nhân này lại quên sạch những chuyện về nàng. Nếu lão còn tiếp tục không nhớ ra, nữ nhân này nhất định sẽ bởi vì không cam lòng mà sinh căm ghét, chắc chắn sẽ không chịu để yên.”

Y vừa dứt lời, Vô Cực trang chủ quả nhiên tiếp tục nói: “Viên Khang Thọ, ta cho ngươi thời gian nửa nén hương, ngươi nếu như vẫn còn không nhớ ra nổi, ta sẽ lấy máu của mười người ở đây!” Nàng mạnh mẽ vung tay, lập tức liền có vài tên đệ tử Vô Cực xông về phía nghiễm tràng, trong nháy mắt bắt lấy mười người ném lên đài cao.

Mấy người bị ném lên vẻ mặt vẫn còn u mê, sau một lát mới ý thức được chuyện gì xảy ra, rầm rập quỳ xuống, luôn miệng cầu xin tha mạng.

Thanh Lang ghé sát Quân Thư Ảnh, cười nói: “Trang chủ này quả nhiên thẹn quá hoá giận. Thư Ảnh, ngươi đối với tâm tư của phụ nữ thực hiểu biết.” =]]

“Đây rõ ràng là thông tính của con người, ngươi nếu ngay cả việc này cũng nhìn không ra thì chỉ sợ ngươi là lão hồ đồ rồi.” Quân Thư Ảnh không thèm liếc mắt nhìn Thanh Lang lấy một cái, không chút khách khí nói.

Trên đài cao, Viên Khang Thọ chứng kiến những người kia đang quỳ lạy van xin, hừ lạnh một tiếng nói: “Những người này đều là phản đồ võ lâm Trung Nguyên, ngươi lấy mạng của bọn chúng để uy hiếp lão phu, không phải quá buồn cười hay sao?”“Phản đồ? Lúc trước Vô Cực sơn trang ta đã cho bọn chúng hai sự lựa chọn, hoặc là quy phục hoặc là chết. Khi đó Võ Lâm minh mà bọn chúng vẫn dựa vào đang ở nơi nào? Viên Minh Chủ đang ở đâu?” Vô Cực trang chủ cười lạnh nói, “Bọn chúng cũng chỉ là một đám người đáng thương tận lực muốn sống. Viên Minh Chủ ngươi không phải nuôi chí bảo vệ võ lâm Trung Nguyên trăm năm thái bình sao? Tại sao không hỏi những kẻ phản đồ này một chút, ngươi đến tột cùng đã làm việc đó như thế nào?”

Vô Cực trang chủ đối với lão hiểu rõ như vậy khiến Viên Khang Thọ không khỏi có chút sửng sốt, càng thêm ngờ vực, thực sự lão không nhớ nổi trung niên mỹ phụ này đến tột cùng là ai, nhưng chỉ sợ ở đây tất cả mọi người đều đã đoán được nàng nhất định là người quen cũ của lão.

“Viên lão Minh Chủ, đây rõ ràng là chính món nợ phong lưu của ngươi nhưng lại để cho tất cả võ lâm Trung Nguyên phải chịu tai hoạ. Chúng ta vì muốn bảo vệ gia nhân thủ hạ của mình nên mới không thể không đầu phục Vô Cực sơn trang, ngươi mới là người gây nên tội lỗi này!” Không biết là kẻ nào trong đám người ở dưới giận dữ hét lên. Một câu này giống như giọt nước rơi vào chảo dầu, trong nháy mắt nổi lên một cơn sóng phẫn nộ.

Viên Khang Thọ quay đầu nhìn về phía chúng nhân đang kích động, trên khuôn mặt già nua hiện ra một tia chấn kinh cùng ngỡ ngàng, nhất thời cũng không biết phải ứng đối ra sao. Lão ở Võ lâm minh dốc hết tâm huyết, không thẹn với trời đất, chưa bao giờ có nửa điểm tư tâm, thậm chí cả đời không dính đến tư tình nhi nữ, vốn cho là sớm đã để lại hiệp danh, không thể ngờ rốt cuộc vào lúc này lại phải đối mặt với nhiều chỉ trích phẫn nộ như vậy.

Vô Cực trang chủ mắt lạnh nhìn lão, lạnh lùng nói: “Viên Minh Chủ, hương sắp tàn rồi.”

Viên Khang Thọ mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía nàng, chiếu vào tầm mắt vẫn là khuôn mặt mỹ lệ nhìn không rõ tuổi. Ánh mắt của nàng hàm chứa lãnh mạc, phẫn nộ nhưng lão hoàn toàn cảm thấy xa lạ.

Rốt cuộc nàng là ai?!

Phía trên mười người đang liều mạng cầu xin, phía dưới chúng nhân tức giận không ngừng nộ mạ, Vô Cực trang chủ chân mày xô lại nhìn chằm chằm Viên Khang Thọ, một thân xuyết sức rườm rà, y phục đứng giữa sơn cốc bị gió lạnh thổi bay phất phơ, sắc mặt càng lúc càng lạnh.

Một người trăm phương ngàn kế mấy chục năm trời tìm cách trả thù, thế nhưng ngay cả nàng là ai cũng lão cũng không nhớ được, vô tình như vậy nếu so với thần binh lợi khí thì băng lãnh phong lợi hơn nhiều.

“Viên Khang Thọ!” Vô Cực trang chủ rốt cuộc không thể nhịn được nữa, giận giữ quát lên một tiếng, “Ngươi, nam nhân vô tình vô nghĩa này! Ta hôm nay phải giết ngươi, dùng đầu của ngươi tế điện mấy ngàn tộc nhân uổng mạng của Tứ Phương trại ta!”

“Tứ Phương trại?” Viên Khang Thọ lẩm bẩm, “Ngươi là… trại chủ Tứ Phương trại…” Rốt cuộc trong trí nhớ cũng tìm ra một tia quen thuộc, Viên Khang Thọ buột miệng nói ra một cái tên: “Trì Oanh!”

Một đạo bạch luyện (dải lụa màu trắng) chớp mắt đã quấn lên cổ Viên Khang Thọ, giờ phút này đột nhiên khựng lại.

Vô Cực trang chủ hiện ra thần sắc phức tạp, nàng còn chưa mở miệng, một đạo bóng dáng đột nhiên từ trong đám người phía dưới nhảy lên, khí thế sắc bén vọt lên đài cao.

Trình Tuyết Tường trong tay cầm Ảnh Nhẫn, dưới chân vận lực, bay vụt qua đỉnh đầu mọi người.

Tại thời điểm Vô Cực trang chủ bạo nộ, hắn không thể kiềm chế hơn được nữa, chẳng quan tâm đến ba người kia mà một mình nhảy vọt lên, phi thân lên đài cao.

“Tuyết nhi…” Viên Khang Thọ nhìn thấy hắn, mở miệng kêu lên.

Trong đám người trà trộn có người của Võ Lâm minh, nhưng không hề khiến cho Vô Cực trang chủ ngạc nhiên hay lúng túng. Nàng ngăn lại một đòn sắc bén của Trình Tuyết Tường vung tới, thu hồi bạch luyện rồi ngồi trở lại ghế. Mấy tên đệ tử Vô Cực nhanh chóng tiến lên, che chắn trước người nàng.

“Sư phụ, người không sao chứ?” Trình Tuyết Tường đỡ lấy Viên Khang Thọ, lo lắng hỏi, “Người như thế nào lại tới đây?”

Viên Khang Thọ thở dài não nề, nhìn về phía Thánh Cô vẫn đang đứng ở một bên chứng kiến sự việc, lắc đầu nói: “Vi sư không cảnh giác nên trúng mưu.”

Thanh âm lạnh nhạt của Vô Cực trang chủ vào lúc này lại vang lên: “Tốt lắm, Viên Khang Thọ, ngươi tiếp tục thăm hỏi đồ tử đồ tôn duy nhất của ngươi đi. Sau ngày hôm nay, Võ lâm minh nếu không còn hậu thế thì võ lâm Trung Nguyên chắc chắn sẽ máu chảy thành sông, vĩnh viễn không được an bình!”

“Trang chủ, lời nói cũng đừng quá vẹn toàn mới phải.” Một đạo thanh âm khác lại vang lên giữa trời, mọi người đang huyên náo thoáng chốc bị nội lực của thanh âm này làm cho chấn động, rốt cuộc im bặt.

Rõ ràng chưa kịp cảm thấy một tia uy chấn thì đã phảng phất có áp lực từ bốn phía dồn lại. Cảm giác áp bách này vừa nhu hòa như nước lại vừa triền miên không dứt, tiếp nhận trong một khoảnh khắc nhưng lại không thể dùng lời nào để diễn tả.

Ba đạo bóng dáng từ trong đám người chợt lóe lên, như chim yến đạp gió, chớp mắt đã đứng trên đài cao.

Chương 60

Tác giả: Nam Phong Ca

Vô Cực trang chủ mắt lạnh nhìn mấy người Sở Phi Dương, Thánh Cô cùng với Ngọc nhi sớm đã che chắn trước người nàng.

Vô Cực trang chủ đột nhiên cười, giơ hai tay lên nói: “Tốt lắm, võ lâm Trung Nguyên thanh niên tài tuấn đều đã đến đây cả rồi. Hôm nay ta sẽ cho tất cả các ngươi có đến mà không có về!”

“Trì trại chủ!” Viên Khang Thọ cao giọng nói, “Lão phu không thể kịp thời nhận ra ngươi, là lão phu hồ đồ. Bây giờ lão phu cũng đã nhớ ra, ngươi từng cứu lão phu một mạng, nếu như ngươi muốn lấy lại, lão phu cũng sẽ không một câu oán hận. Nhưng lão phu thật sự không rõ ngươi vì sao lại oán hận võ lâm Trung Nguyên đến như vậy? Không tiếc trả một cái giá rất đắt, khắp nơi tạo sát nghiệt?!”

“Ngươi không rõ, cũng coi như ngươi quỷ hồ đồ đi.” Vô Cực trang chủ oán hận nhìn về phía lão, “Trước điện Diêm La sẽ có mấy ngàn oan hồn giúp ngươi minh bạch!”

Nàng vừa dứt lời, bất thình lình một thanh âm vang lên khắp trời, từ trên đài cao vang vọng khắp nghiễm tràng. Đám người phía dưới vốn ồn ào trong nháy mắt bỗng an tĩnh trở lại, ngây ngốc nhìn trời, hai mắt vô thần, nét mặt cũng dần dần hiện ra tiếu ý, tựa hồ giờ phút này đang cảm nhận được niềm hạnh phúc cùng khoái hoạt, thỏa mãn không gì sánh bằng.

Quân Thư Ảnh tiếp cận Sở Phi Dương, nói: “Thánh Cô lại đang sử dụng hoặc nhân chi pháp.”

Sở Phi Dương nhíu mày, gật đầu. Tình huống này đối với bọn họ rất bất lợi.

Mấy người bọn họ thế đơn lực cô rơi vào trong vòng vây của hàng ngàn người, cho dù võ công có cao tới đâu cũng chỉ sợ địch không lại.

“Động thủ!” Sở Phi Dương hét lớn một tiếng, mạnh mẽ xông về phía Vô Cực trang chủ đang được tầng tầng lớp lớp đệ tử bảo hộ ở phía sau.

Thân hình hắn vừa động, Thánh Cô liền lập tức ngừng niệm chú, chỉ tay vào mấy người Sở Phi Dương rồi hướng về những người phía dưới nghiễm tràng, ra lệnh: “Bắt bọn chúng lại!”

Nói xong chính nàng cũng nhanh chóng đón đầu Sở Phi Dương.

Thánh Cô tuy là nữ tử nhưng nhiều năm tu luyện cấm thuật tà pháp của Vô Cực sơn trang, công lực đương nhiên không thể khinh thường. Sở Phi Dương đối đầu với nàng, chỉ mới qua một chiêu liền cảm thấy võ công của nàng so với thời điểm mấy tháng trước chạm mặt ở Phúc Lai huyện thì tịnh tiến hơn rất nhiều.

Thanh Lang cùng với Quân Thư Ảnh sớm đã nhảy đến bên đài cao, hợp lực ngăn cản đám dưới nghiễm tràng đang tầng tầng lớp lớp công kích. Trình Tuyết Tường có nhiệm vụ bảo vệ Viên Khang Thọ, còn phải chống đỡ công kích từ bốn phía, nên không có thời rảnh tay để ý những người khác.

Sở Phi Dương bị Thánh Cô cùng với một đám đệ tử Vô Cực sơn trang vây lấy, chỉ có thể bỏ đi ý định xông thẳng đến vị trí của Vô Cực trang chủ, ngược lại chuyên tâm ứng phó mấy kẻ trước mặt.

Ba gã nam nhân người trước kẻ sau giơ kiếm xông tới, một người thủ phía trước, một người thủ ở giữa, một người thủ phía sau, phối hợp tấn công ăn ý.

Sở Phi Dương một chân đạp lên thân kiếm của tên thứ nhất, xoay người tránh được đường kiếm của tên ở giữa, trong khi chân kia đá trúng ngực của tên còn lại, rồi mượn lực nhảy lên, mũi kiếm trong tay nhanh nhẹn quay ngược trở lại, một đường lấy mạng cả ba tên.

Thánh Cô đạp mũi chân xuống đất, nhảy lên không trung, nhanh nhẹn xông về phía Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương không muốn hiếu chiến, chỉ muốn tốc chiến tốc thắng, tình cảnh hiện tại đối với bọn họ càng kéo dài bao nhiêu thì càng bất lợi bấy nhiêu, bởi vậy hạ thủ không một chút lưu tình, chỉ muốn một lần tóm gọn Thánh Cô.

Kiếm trong tay lưu chuyển như bay, từng đạo kiếm phong sắc bén đánh về bốn phía, chỉ trong một khoảnh khắc đám đệ tử Vô Cực sơn trang đã tử thương quá nửa, rốt cuộc cũng làm cho bọn chúng kiêng dè.

Thánh Cô cũng không quản thủ hạ sống chết ra sao, thậm chí vì muốn tránh khỏi một kiếm  của Sở Phi Dương mà không ngần ngại túm lấy hai tên đệ tử Vô Cực chắn trước người. Khinh công của nàng cực kỳ lợi hại, thân hình mơ hồ, mượn những tên đồ đệ Vô Cực yểm hộ, từng bước tiếp cận Sở Phi Dương.

Nàng đối với võ công của mình tựa hồ rất tự tin. Sở Phi Dương muốn bắt sống nàng trong khi nàng cũng không hề tránh né ngược lại tự mình xông tới.

Sở Phi Dương đương nhiên sẽ không khách khí, kiếm trong tay lưu chuyển, một chiêu giải quyết gọn gàng vài tên đệ tử Vô Cực ở trước mặt, rồi cũng phi thân lên, đánh về phía Thánh Cô.Vũ khí trong tay Thánh Cô là một đoạn trường tiên kim sắc rất tiện dụng, Sở Phi Dương còn chưa tiếp cận được thì trường tiên đã quấn lên thân kiếm của hắn.

Sở Phi Dương vận khởi nội lực, đem kim tiên kia đánh văng ra, thân hình chợt lóe lên, trong nháy mắt áp sát Thánh Cô.

Thánh Cô chẳng những không tỏ ra thất kinh trái lại khóe môi còn lộ ra tiếu ý. Nàng giơ kim tiên lên ngăn lại một đòn đánh xuống từ trường kiếm trong tay Sở Phi Dương. Bốn mắt nhìn nhau, nàng bỗng nhiên nhẹ giọng nói: “Sở đại hiệp, ta hành tẩu ở võ lâm Trung Nguyên nhiều ngày, đã chứng kiến võ lâm nhân sĩ vô số kể, nhưng duy nhất chỉ có Sở đại hiệp mới có thể khiến cho tiểu nữ lệnh nhãn tương khán. Sở đại hiệp thật không thẹn với danh hiệu giang hồ đệ nhất nhân, khiến tiểu nữ rất ngưỡng mộ.”

Sở Phi Dương cũng mỉm cười đáp lời: “Đáng tiếc, tại hạ sớm đã thành gia thất, phụ mắt xanh của cô nương rồi!”

Ở một bên đài cao, Thanh Lang cùng với Quân Thư Ảnh còn đang tận lực chống đỡ, thân hình hai người khắp nơi du tẩu, vong hồn dưới kiếm mỗi một khắc đều tăng lên, nhưng vẫn có người tiếp tục không sợ chết mà tiền phó hậu kế.

Thanh Lang một kiếm đẩy ra tên nam nhân đang đánh úp về phía Quân Thư Ảnh, cùng với Quân Thư Ảnh lưng tựa lưng đứng chung một chỗ, lau lau mồ hôi, y mở miệng nói: “Tiếp tục như vậy cũng không hay, Sở đại hiệp của ngươi nếu không nhanh chóng thu phục hai nữ nhân kia, chúng ta bên này sẽ chịu không nổi nữa.”

“Ít nói nhảm!” Quân Thư Ảnh cắn răng nói, “Chính ngươi chuyên tâm một chút là đủ rồi, ngươi qua bên kia đi!”

Y chỉ về phía Trình Tuyết Tường cùng với Viên Khang Thọ. Trình Tuyết Tường còn phải bảo hộ Viên Khang Thọ nên không thể di chuyển linh động như Thanh Lang và Quân Thư Ảnh, lúc này có vẻ đã mệt mỏi, trên người cũng không ít thương tích, lộ ra rất nhiều lỗ hổng khiến cho không ít kẻ đã nhảy được lên đài.

Thanh Lang ‘sách’ một tiếng, nói với Quân Thư Ảnh: “Ngươi phải tự mình cẩn thận.” rồi phi thân về phía Trình Tuyết Tường, một đường chém giết vô số kể.

Một mảnh hỗn chiến, càng lúc càng nhiều người từ dưới nghiễm tràng nhào lên. Ám khí đã sớm dùng hết, kiếm khí trong tay Quân Thư Ảnh không ngừng múa, máu tươi văng tung tóe, mạng người tiêu tan trong nháy mắt. Nhưng vẫn có vô số kẻ giẫm đạp lên thi thể của những kẻ đã chết để leo lên.

Quân Thư Ảnh càng lúc càng bực bội, y cũng không phải là nguỵ quân tử hổ thẹn với việc đoạt tính mạng của người khác, chỉ là không ngừng không nghỉ giết chóc như vậy khiến y cảm thấy ngán ngẩm. Những vong hồn chết dưới kiếm của y nét mặt vẫn si si ngốc ngốc như cũ, rất nhiều người một khắc trước khi chết mới đột nhiên hồi phục tâm trí, đôi mắt vô thần xám xịt cùng với hoảng sợ trong lúc vĩnh viễn mất đi sinh mạng.

Quân Thư Ảnh chán ghét ánh mắt như thế, chán ghét cảm giác như thế. Ngay tại thời điểm sắp hết kiên nhẫn thì một đạo thanh âm réo rắt chói tai vang lên giữa khoảng không, nhưng khi rơi vào tai Quân Thư Ảnh dường lại rất êm ái, dễ chịu.

“Muốn Thánh Cô sống thì tất cả dừng tay!” Sở Phi Dương một tay án trụ Thánh Cô, lớn tiếng quát.
Người dưới đài bị một tiếng này chấn trụ, ngừng công kích, tất cả đều nhìn về phía hắn.

Chỉ thấy Thánh Cô một tay mềm oặt rủ xuống, máu tươi thấm đẫm tay áo, thuận theo mu bàn tay nhỏ xuống đất từng giọt.

Kiếm trên tay Sở Phi Dương đang kề ngang cổ nàng, chỉ cần hơi dùng lực là lưỡi kiếm sắc bén có thể một đường cắt đứt. Bất quá trên mặt Thánh Cô không hề lộ ra một tia sợ hãi, trái lại còn có vẻ ung dung, khóe môi mang theo tiếu ý.

Nàng nhìn về phía dưới đài, giơ cánh tay không bị thương lên, ra lệnh: “Tất cả dừng tay!”

Sở Phi Dương đẩy nàng cùng đi lên phía trước, nàng ngoan ngoãn bước theo, cho đến khi thoát ra khỏi vòng vây của chúng đệ tử Vô Cực sơn trang mới đột nhiên dừng lại bất động.

Quân Thư Ảnh muốn chạy về phía Sở Phi Dương lại bị Sở Phi Dương dùng ánh mắt ngăn lại.

“Sở đại hiệp, lời ta vừa nói cũng không phải là giả.” Thánh Cô đột nhiên mở miệng nói. Sở Phi Dương nhíu mày nhìn nàng, nhất thời đoán không ra ý tứ trong câu nói.

Thánh Cô lại cười cười, khuôn mặt nhợt nhạt lúc này lại lộ ra một tia diễm sắc.

“Nam nhân như Sở đại hiệp, tựa như thái dương lúc sáng sớm, ấm áp nhu hòa, sẽ không tổn thương người khác.” Thánh Cô cứ thế nói, hai mắt nhìn về phía Quân Thư Ảnh, “Quân công tử, ta nói có đúng hay không?”

Quân Thư Ảnh nhíu mày, không mở miệng, nhưng rõ ràng là đang dùng ánh mắt bất thiện nhìn nàng.

“Mới nhìn sơ qua, ta chỉ cảm thấy ngươi là một kẻ ngụy quân tử. Sau một thời gian, ta lại hâm mộ Quân công tử. Cũng giống như ta vậy, người sống ở nơi hắc ám chính là ham muốn hướng về nơi có ánh sáng ôn nhu, Quân công tử nhất định hiểu được tâm tình của ta. Chỉ là vận khí của ta không được tốt như Quân công tử mà thôi.”

Giữa trận giương cung bạt kiếm, Thánh Cô lại đang như nói chuyện gia đình. Sở Phi Dương cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, dùng khóe mắt nhìn về phía Vô Cực trang chủ, nàng vẫn chỉ ung dung ngồi trên chiếc ghế bọc da cáo, mắt lạnh nhìn về phía này, rõ ràng đối với chiêu trò của Thánh Cô nàng hoàn toàn không hề biết trước, cũng cảm thấy không hài lòng.

Thánh Cô nói xong lại đột nhiên nhắm hai mắt lại mãnh liệt dùng lực, ngay sau đó cả người đau đến run lẩy bẩy, khóe môi tràn ra một ngụm máu tươi.

Ngọc nhi nhịn không được hô to một tiếng: “Tỷ tỷ!”

Nàng muốn tiến lên lại bị một tên đệ tử Vô Cực chế trụ, chỉ có thể ngấn lệ, vẻ mặt lo lắng nhìn Thánh Cô.

Thánh Cô cư nhiên dám cắn lưỡi khiến Sở Phi Dương cũng cả kinh. Hắn cũng không tin là nàng muốn tự sát nhưng cũng đoán không ra mục đích của nàng.

Thánh Cô trong miệng ngậm máu, khóe môi vẫn như cũ mang theo tiếu ý, nàng mạnh mẽ quay ngược người trở lại. Sở Phi Dương không đề phòng khiến mũi kiếm cứa vào da nàng rồi thẳng một đường đâm ngược trở lại phía Sở Phi Dương.

Một màn này khiến tất cả mọi người đều bất ngờ, Sở Phi Dương trong lúc vội vàng chỉ có thể đem mũi kiếm triệt hạ. Thánh Cô thật sự không muốn sống mới dùng chiêu thức này, trong khi hắn lại không suy nghĩ chu toàn.

Thánh Cô trong nháy mắt nhào tới trước người hắn, dùng bàn tay không bị thương nắm lấy bả vai Sở Phi Dương, khóe môi đầy máu, trong mắt hàm chứa tiếu ý cùng bi thiết khiến người ta nhìn không thấu. Nàng kiễng chân, muốn hôn lên môi Sở Phi Dương.

Thanh Lang đứng ở bên cạnh, thấy một màn như vậy nhịn không được trừng lớn hai mắt, miệng xuy xuy một tiếng.

Quân Thư Ảnh trong khoảnh khắc đó tất nhiên là từ kinh ngạc chuyển sang giận dữ, vung kiếm đạp gió bay về phía giữa đài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau