DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Tác giả: Nam Phong Ca

Sở Phi Dương chạy trước tiên, dẫn theo Quân Thư Ảnh và Trình Tuyết Tường một đường chạy tới một tiểu lâu nằm chính giữa Vô Cực sơn trang. Tiểu lâu tạo hình khéo léo được canh giữ nghiêm ngặt, cách những viện xá khác một quãng khá xa, quang cảnh rất thanh u. Nếu mấy người đoán không lầm thì nơi này chính là chỗ ở của trang chủ Vô Cực sơn trang.

Nếu như là ở những nơi khác, để đảm bảo an toàn thì nhất định phải bắt lấy một tên để hỏi cho rõ ràng nhưng Vô Cực sơn trang bản lĩnh khống chế nhân tâm hạng nhất, mỗi một tên thuộc hạ đều tuyệt đối trung thành, nếu thực sự bắt bọn chúng thỉ sợ sẽ đánh rắn động cỏ, bởi vậy mấy người Sở Phi Dương chỉ có thể tự mình chạy tới xác nhận.

Sau một lúc tiến vào bên trong sơn trang, dọc đường đi ba người chứng kiến không ít phó nhân dáng vẻ tiền tuỵ buồn bã, bọn họ y sam sạch sẽ nhưng cũ nát, trầm mặc đi tới đi lui vội vã làm việc của mình. Đây là một loại trầm mặc phó thác cho trời, không hề có một chút sinh khí. Bọn họ trong lúc chạm mặt nhau, một ánh mắt trao đổi dù là nhỏ nhất cũng không có, hoàn toàn phong bế bản thân, trên người đều tản ra khí tức bi thương không thể không bận tâm.

Nếu so sánh với bọn họ thì những tên hộ vệ đi tuần hay những người giang hồ đang huyên náo đều rất bình thường không có điểm gì lạ.

“Tộc nhân của Cầm Anh? Liên Sơn tộc?” Quân Thư Ảnh thấp giọng nói.

Sở Phi Dương gật đầu: “Hơn phân nửa chính là bọn họ.” Chứng kiến những người này mới hiểu, Cầm Anh nhìn qua nhu nhược như vậy nhưng hắn dám lén lút đi theo Thạch Lệ rời bỏ sơn trang cũng là có bao nhiêu can đảm.

Lúc này đang có ba đội hộ vệ luân phiên nhau tuần tra nơi này, ba người tạm thời nấp ở phía sau vách tường tối tăm, chờ những kẻ này đi qua.

Trình Tuyết Tường quay mặt nhìn Quân Thư Ảnh, nói: “Thư Ảnh, vũ khí của ngươi chỉ có ám khí thôi sao? Một lát nữa chỉ sợ sẽ có một trận ác chiến, tay không có nhiều bất lợi, ngươi cầm lấy Ảnh Nhẫn đi.” Nói xong liền đưa kiếm ra.

Quân Thư Ảnh lắc đầu: “Không cần, ta không quen dùng kiếm, ngươi giữ đi.”

Trình Tuyết Tường thấy y thật sự không muốn tiếp nhận cũng không miễn cưỡng, thu tay về nói: “Ta nhớ ngươi thích dùng nhất là cây sáo ngọc màu lục, cây sáo đó chất gỗ không tầm thường, làm vũ khí cũng vô cùng tốt, lại có thể khống chế trùng xà, tại sao không thấy ngươi dùng nữa?”

Quân Thư Ảnh thản nhiên nói: “Bị người khác làm hỏng.”

Người làm hỏng sáo ngọc lúc này sắc mặt hết sức lạnh lùng, cũng thập phần không khách khí hạ lệnh: “Hư, im lặng. Hai người các ngươi đừng nói nữa, tránh đánh động đám hộ vệ.”

“Sở huynh quá mức cẩn thận rồi.” Trình Tuyết Tường cười nói rồi đứng dậy, từ nơi ẩn thân đi ra, “Đám hộ vệ đã đi xa rồi, chúng ta đi thôi.”

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cũng đi ra, đột nhiên nhất tề dừng lại, lại lần nữa nấp trở lại. Trình Tuyết Tường đứng ở bên ngoài cũng nghe thấy động tĩnh liền xoay người một cái, nhanh nhẹn giấu thân vào góc tối.

Thân ảnh Trình Tuyết Tường vừa mới chớp qua, cách đó không xa vài tiếng ồn ào đã truyền tới.

Sở Phi Dương định thần nhìn lại, nguyên lai là có ba người đang vội vàng xô đẩy một nhân ảnh mảnh khảnh gầy yếu đi tới bên này.

“Ngươi tiểu tiện nhân này, đi nhanh một chút, giả bộ yếu ớt cho ai xem, chờ một chút phải hảo hảo hầu hạ đi.” Một người trong đó thô lỗ quát khiến hai kẻ còn lại bật cười ha hả.Đi đến gần hơn thì nhân ảnh nhỏ gầy kia dần dần hiện rõ diện mạo hơn, nguyên lai là một nữ hài tử, vẻ mặt sợ sệt, cánh tay gầy guộc ôm thấy thân mình, bị những kẻ kia đẩy đi từng bước.

“Đại ca, ta nói ngươi cũng nên thương hoa tiếc ngọc một chút, ngươi vừa mới uống máu người ta mà.” Một tên khác lại chép miệng nói.

“Chính vì uống máu nên mới phải phát tiết, bằng không ai biết có hay không sẽ bạo thể mà chết.” Người nọ xì một tiếng khinh miệt nói, “Cũng không biết máu của nàng ta là thứ gì, uống vào một ngụm cảm giác nội lực như phá thiên. Nếu không phải lão trang chủ nghĩ ra cách dùng độc vật áp chế thì thực sự không ai có thể chịu được dược tính mãnh liệt như vậy.”

Những kẻ này tiếp tục đẩy nữ hài tử, ồn ào tiến về phía trước.

Trình Tuyết Tường nhếch môi, nắm chặt Ảnh Nhẫn nhìn về phía Sở Phi Dương, thôi động nội lực, nói: “Chúng ta cứu nàng?”

Sở Phi Dương chứng kiến hành động của những kẻ vừa rồi, sớm đã nhíu mày.

“Cứu.” Sở Phi Dương gật đầu nói.

Lúc này chẳng quan tâm có đánh rắn động cỏ hay không. Nếu như ngay cả một nữ tử yếu đuối cũng không cứu được thì nói gì đến chuyện cứu toàn bộ Liên Sơn tộc.

Quân Thư Ảnh động tác từ trước đến nay luôn rất nhanh nhẹn, y không nói một lời, cây cương châm đã sớm phóng ra găm thẳng vào đầu gối một gã nam nhân.

Cương châm kia vừa ngắn vừa nhỏ, găm sâu vào bên trong, từ bên ngoài căn bản nhìn không thấy điểm khác thường. Châm tẩm độc khiến cho gã nam nhân kêu lên thành tiếng, đầu gối mềm nhũn khụy xuống.“Ai? Là kẻ nào?! Ra đây!” Hai gã còn lại thấy tình hình không ổn, nhanh chóng phản ứng, lập tức giương vũ khí lên đề phòng bốn phía.

Trình Tuyết Tường đang lúc muốn xuất hiện thì lại bị Sở Phi Dương án trụ. Sở Phi Dương chỉ tới một hướng khác, ý bảo hắn chớ nóng vội. Thì ra nơi đó còn có người đang đi về phía này.

Trong khoảng thời gian ngắn nơi này đã trở nên náo nhiệt.

Một đạo nhân ảnh thở hồng hộc chạy tới gần, tới khi thấy rõ diện mạo thì Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh cũng không khỏi có chút kinh ngạc.

Người này không ngờ lại là Tào bang La đại tiểu thư. Chẳng lẽ La bang chủ kia cũng đã đầu phục Vô Cực sơn trang? Từ đó đến giờ vẫn không hề nhận được tin tức này, Sở Phi Dương không nhịn được nhíu mày, nếu đúng như vậy thì thực sự là rất không ổn.

Trình Tuyết Tường cũng nhịn xuống, tiếp tục quan sát động tĩnh.

La đại tiểu thư lông mày nhíu chặt, nhìn vào tiểu nữ hài gầy yếu đang thu mình đứng ở một bên, lại nhìn ba gã nam nhân kia, cả giận nói: “Các ngươi có còn là người nữa hay không? Trước kia ở trên giang hồ ba người các ngươi cũng được coi như là người có danh tiếng, hiện giờ lại ở chỗ này khi dễ một tiểu cô nương tay trói gà không chặt, quả nhiên là đầu phục Vô Cực sơn trang thì lương tâm liền bị chó ăn hay sao?”

Thấy rõ người đến là ai, hai nam nhân lúc trước đề phòng hiện giờ cũng đã bình tĩnh trở lại, một kẻ tiến lên đỡ lấy gã nam nhân đang ngã trên mặt đất, kẻ còn lại thì cười hắc hắc nói: “Thì ra là La đại tiểu thư. Ta nói La đại tiểu thư vẫn còn ở nơi này ra vẻ cho ai xem chứ? Ngươi cũng không phải là tới đầu phục Vô Cực sơn trang sao? Chẳng lẽ vẫn chưa từng uống qua máu của nhưng kẻ nô lệ này sao?”

Nghe xong lời của gã, sắc mặt La đại tiểu thư đột nhiên trắng bệch, nhưng vô lực biện giải.

Gã tiếp tục nói: “Ta có nghe nói, La đại tiểu thư ngoại trừ lần đầu tiên rồi liên tục khăng khăng không uống. Ngươi nói đó có phải là tự làm khổ mình hay không? Đây chính là thánh dược a. Ngươi như thế còn dám nhàn sự để ý tới việc chúng là làm?”

Người nọ vừa nói vừa tiến tới gần, La đại tiểu thư chậm rãi lùi về phía sau hai bước.

“Ta thấy ngươi cũng đã nhẫn nhịn đến cực hạn rồi, mấy người chúng ta hôm nay làm được chuyện tốt, tiểu tiện nhân này là phần thưởng mà Thánh Cô ban xuống làm dược cấp cho chúng ta bồi dục. La đại tiểu thư chỉ cần mở miệng, thì máu của nàng ta ngươi mặc sức uống. Đại giá nha…” Gã sờ cằm, sỗ sàng đánh giá La đại tiểu thư, từng bước một áp sát tới.

La đại tiểu thư sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, môi không còn chút máu, tựa hồ thật sự có chút vô lực. Nàng đột nhiên dữ dội đạp một cước đá văng gã nam nhân kia, tay kéo lấy nữ hài gầy yếu muốn chạy trốn.

Ba gã nam nhân há lại cho nàng càn rỡ như vậy, sớm đã một trước một sau vây lấy nàng. Gã nam nhân bị Quân Thư Ảnh đánh trúng cũng miễn cưỡng đứng dậy, ngăn trở La đại tiểu thư.

Quân Thư Ảnh mắt lạnh nhìn. Người này bây giờ nhìn có vẻ cường hoành nhưng nếu không nhanh chóng chữa trị thì cái chân kia chỉ sau một canh giờ nữa chỉ sợ sẽ không cứu vãn được nữa.

La đại tiểu thư cắn môi, thời điểm không có hy vọng đột phá vòng vây là lúc mắt thấy ba đạo bóng dáng quỷ mị nhanh nhẹn đột nhiên xuất hiện từ trong bóng tối.

Chương 52

Tác giả: Nam Phong Ca

Ba kẻ ác đồ tuy rằng đã uống máu của Liên Sơn tộc nhân, nội lực tăng lên gấp bội nhưng mấy người Sở Phi Dương vẫn dễ dàng đối phó. Trình Tuyết Tường dùng Ảnh Nhẫn đâm trúng điểm yếu hại của một tên, ám khí của Quân Thư Ảnh găm trúng huyết quản một tên khác. Tên cuối cùng tinh thần cảnh giác cao nhất không dám hiếu chiến, vội vàng lùi về phía sau, mở miệng muốn kêu cứu. Sở Phi Dương không một tiếng động lặng lẽ nhảy ra phía sau gã, bịt miệng rồi bẻ gãy cổ gã, người nọ mềm oặt trong tay Sở Phi Dương ngã xuống, không còn chút sinh khí (hic, 3 anh có phần nặng tay quá không? _._!!)

Sở Phi Dương sắc mặt không chút thay đổi thả tay ra, nhìn về phía những người khác.

Trình Tuyết Tường thân là minh chủ võ lâm, ba kẻ này lúc trước đã từng vài lần cùng hắn có duyên phận, bởi vậy hắn ngần ngại không muốn hạ sát thủ. Kẻ trúng một kiếm của hắn bị thương ngã xuống đất, một bàn tay nhờ thân hình che khuất đang lục lọi từ trong ngực lấy ra một thứ gì đó.

Sở Phi Dương nhíu mày, một chưởng từ trên cao đánh trúng tử huyệt gã sau đó nửa ngồi xuống mở lòng bàn tay gã ra xem xét thì phát hiện trong tay gã đang nắm một trúc tiêu.

Trình Tuyết Tường chứng kiến có chút xấu hổ: “Thực xin lỗi, là ta phụ nhân chi nhân (lòng dạ đàn bà).”

Sở Phi Dương ném trúc tiêu xuống đất, đứng dậy nói: “Nhân chi thường tình, Trình huynh không nên tự trách mình.”

Mấy năm nay Sở Phi Dương đã quen với cuộc sống nhàn hạ, mỗi ngày củi gạo dầu muối nhạc nhạc a a, chẳng khác nào một nam tử lương thiện, Quân Thư Ảnh hiếm khi được chứng kiến Sở Phi Dương lệ khí (tàn ác) như vậy, không khỏi nhìn hắn chằm chằm sau đó mấp máy môi, đi tới bên cạnh hắn.

Sở Phi Dương nhíu mày nhìn Quân Thư Ảnh, ánh mắt mang theo tiếu ý không rõ ràng. Quân Thư Ảnh chỉ một mực quay mặt đi không đối diện hắn.

Trình Tuyết Tường cùng với Sở Phi Dương đem những cái xác giấu tới nơi tăm tối ít người qua lại để tránh bị phát hiện.

La đại tiểu thư từ đầu đến cuối ở một bên chứng kiến biến cố xảy ra, lúc này thấy rõ khuôn mặt Sở Phi Dương nên có chút kích động chạy tới: “Sở đại ca!”

Sở Phi Dương nhìn nàng, gật đầu nói: “La đại tiểu thư, đã lâu không gặp!”

Trình Tuyết Tường nói: “Các ngươi quen biết nhau?”

“Vị này chính là thiên kim tiểu thư La bang chủ Tào bang, La đại tiểu thư. Còn vị này chính là minh chủ võ lâm, Trình Tuyết Tường Trình minh chủ.” Sở Phi Dương nói, lại nhìn La đại tiểu thư: “La đại tiểu thư hiện giờ ở đây chắc hẳn Tào bang đã đầu phục Vô Cực sơn trang? Ta tin các ngươi có nỗi khổ tâm, chuyện này ngày hôm nay không truy cứu nhưng thỉnh La đại tiểu thư hãy mang theo tiểu cô nương này rời đi, chuyện vừa rồi không nên làm lộ ra.”

La đại tiểu thư nghe xong vội la lên: “Sở đại ca, huynh hiểu lầm, Tào bang tuyệt đối không phản bội Thanh Phong kiếm phái. Cha ta chính là không muốn đầu nhập Vô Cực sơn trang nhưng lại không có cách nào, mà Vô Cực sơn trang lại quá mạnh nên chỉ có thể trước đem ta đưa tới đây, để hóa giải khốn cảnh lúc đó. Ta tuy rằng thân ở nơi này nhưng tuyệt đối không giống với bọn họ.” Nàng chỉ vào ba người kia, mắt đỏ lên.
“Nếu như Sở đại ca muốn đối phó với Vô Cực sơn trang, ta nhất định dốc sức tương trợ.”

Trình Tuyết Tường thấy vậy liền nói: “Võ Lâm minh vốn là nên quan tâm tất cả võ lâm Trung Nguyên nhưng hết lần này đến lần khác lại không thể làm gì khiến cho rất nhiều môn phái vô cớ bị Vô Cực sơn trang chèn ép. Điều này thật sự là nỗi nhục của Võ Lâm minh. Tại hạ cảm thấy hổ thẹn.”

Sở Phi Dương nói: “Đây không phải là chuyện riêng của Võ Lâm minh, Trình huynh nói quá lời. Vô Cực sơn trang có dị huyết của Liên Sơn tộc nhân trợ lực, đương nhiên khó có thể đối phó. La đại tiểu thư, ngươi trước tiên vẫn là nên mang theo vị cô nương này rời đi, cứ coi như chưa từng phát sinh chuyện gì. Chúng ta ngày hôm nay đến đây là muốn diệt trừ tận gốc Vô Cực sơn trang, nếu cần La đại tiểu thư tương trợ tại hạ nhất định sẽ tìm tới.”

La đại tiểu thư gật đầu, có chút lưỡng lự xoay người, kéo nữ hài tử đang sợ hãi rụt rè qua một bên, muốn đem nàng rời đi.

Nữ hài mới đi hai bước đột nhiên xoay người lại, nhìn Sở Phi Dương sợ sệt nói: “Các vị đại ca, các huynh muốn đối phó với Tứ Phương trại chủ sao?”

La đại tiểu thư ở một bên giải thích: “Ý nàng là Vô Cực trang chủ.”

Sở Phi Dương gật đầu, nữ hài vẻ mặt có chút lo lắng: “Đại ca, các huynh hiện tại không thể đối phó, thần mộc của chúng ta, Thánh tử của chúng ta đều nằm trong tay hắn.”

“Thần mộc?!” Sở Phi Dương nghi hoặc nói.

Nữ hài gầy yếu tiếp tục nói không nên lời, La đại tiểu thư chỉ có thể thay nàng giải thích: “Ta cũng chỉ là nghe nói qua một chút. Liên Sơn tộc có một gốc mộc thần ngàn năm, là vật mà tộc nhân nhất định phải thủ hộ. Hiện giờ thần thụ bị người của Vô Cực sơn trang khống chế, Liên Sơn tộc nhân bởi vậy mới phải chịu áp bức.”
“Vậy còn Thánh tử kia, đã xảy ra chuyện gì?” Trình Tuyết Tường nói.

La đại tiểu thư nói: “Việc này ta không rõ, bất quá theo như ta được biết, người của Vô Cực sơn trang căn bản không biết đến sự tồn tại của Thánh tử Liên Sơn tộc. Thánh cô của bọn chúng tựa hồ vẫn luôn thực thi chức trách Thánh tử.”

“Nàng ta không phải Thánh tử của chúng ta!” Nữ hài gầy yếu hư nhược mở miệng nói. Ngữ khí của nàng không phải oán hận mà chỉ là đơn giản tuyên bố một sự thực.

Sở Phi Dương cùng với Trình Tuyết Tường cũng không khỏi nhíu mày. Nếu như Vô Cực sơn trang chỉ là khống chế mộc thần, thì bọn họ cũng không cần phải quá lo lắng. Dù cho gốc cây ngàn năm kia có là vật hiếm có khó tìm thì cũng không quan trọng bằng tính mạng hàng ngàn hàng vạn người. Giang hồ đã bị Vô Cực sơn trang quấy nhiễu đến nỗi tinh phong huyết vũ, thời điểm này không thể chậm trễ hơn được nữa.

Quân Thư Ảnh lại đột nhiên nói: “Thần thụ ngàn năm? Liên Sơn tộc, chẳng lẽ…”

Sở Phi Dương nói: “Thư Ảnh, ngươi muốn nói đến cái gì?”

“Vậy thì ta đã biết lai lịch của bộ tộc này.” Quân Thư Ảnh suy nghĩ một chút, “Ta đã từng đọc một cuốn sách có nhắc tới Liệt Sơn thị có thần mộc ngàn năm vinh khổ bất suy. Thân có dị huyết, có thể sinh tử nhân. Liên Sơn tộc này chắc hẳn chính là Liệt Sơn tộc. Tương truyền Liệt Sơn tộc vốn là hậu nhân của thần nông, ẩn cư nơi núi rừng, người đời khó gặp. Thần mộc đối với Liệt Sơn tộc nhân không phải là thứ tầm thường, bọn họ bởi vì một thân cây mà bị áp bức không phải là không có khả năng. Nhưng chỉ sợ rằng Vô Cực sơn trang đối với bọn họ không chỉ có những ý đồ này.”

Quân Thư Ảnh lại nhìn La đại tiểu thư nói: “Ngươi xem trên người nàng có phải có chỗ bị đen lại rồi thối rữa phải không?”

La đại tiểu thư nghe vậy gật đầu, nhỏ giọng dỗ dành nữ hài, xem xét mảng da trên vai nàng rồi mới quay đầu lại vẻ mặt ngưng trọng nói: “Quân công tử nói không sai.”

Sở Phi Dương đương nhiên cũng nghĩ đến, nói: “Nàng và Cầm Anh giống nhau. Chẳng lẽ Liên Sơn tộc tất cả đều đã bị trúng độc?”

Quân Thư Ảnh gật đầu nói: “Vừa rồi ba người kia cũng đã nói. Chắc là do dược tính trong máu của Liên Sơn tộc nhân rất mạnh, người không có bệnh không đau đớn căn bản không dùng được. Vô Cực sơn trang vì áp chế, nên mới dùng cách hạ độc bọn họ.”

“Vô Cực sơn trang này thật sự là đáng ghê tởm, rốt cuộc đối với Liên Sơn tộc nhân có thâm cừu đại hận như thế nào mà lại giày vò bọn họ như vậy!” La đại tiểu thư phẫn nộ nói.

Trình Tuyết Tường nói: “Sở huynh, chúng ta tiếp theo phải thế nào? Ta nghĩ chưa cần động đến trang chủ kia, Liên Sơn tộc nhân thân trúng kỳ độc, nếu không có phương pháp giải độc đến lúc đó ngược lại sẽ trở thành lợi thế của Vô Cực sơn trang, Sở huynh suy nghĩ như thế nào?”

Sở Phi Dương nhíu mày gật đầu: “Lời Trình huynh nói không sai, trước tìm phương pháp giải độc mới là quan trọng.”

Chương 53

Tác giả: Nam Phong Ca

Thanh Lang dẫn theo Cao Phóng một đường chạy tới nơi ở của những người nô phó. Đó là một viện tử cũ nát hoang vu, trong viện cỏ dại mọc tràn lan, không hề giống nơi người ở.

Thanh Lang để Cao Phóng đi phía sau, y thuận tay đẩy ra một cánh cửa, một cỗ mùi khó chịu lập tức xộc vào mũi.

Cao Phóng từ phía sau Thanh Lang ló đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy trong phòng người nằm ngủ la liệt, nam nữ đều có. Trong phòng không có giường, chỉ có rơm rạ và vài cọng lông ngỗng gì đó làm đệm lót.

Nghe thấy tiếng động, chỉ có vài người nằm gần cửa ngẩng đầu lên nhìn một cái rồi lại gục xuống, biểu hiện giống như đối với chuyện không liên quan đến mình.

Thanh Lang nhíu mày lùi về phía sau mấy bước, thứ mùi này rất khó chịu, y đường đường là Thiên Nhất giáo giáo chủ không cần phải tự ủy khuất chính mình.

Cao Phóng ngược lại không thèm để ý, đạp một cước tiến vào, ngồi xổm xuống quan sát hai người nằm ngay dưới chân.

“Những người này giống Cầm Anh, tựa hồ trúng cùng một loại độc.” Cao Phóng quay đầu nói với Thanh Lang.

Thanh Lang đang muốn đáp lời thì xa xa bỗng nhiên vang lên mấy tiếng líu lo, nhỏ đến nỗi cơ hồ bên trong đại trang ồn ào này nếu không chú ý lắng nghe thì không thể nhận ra được.

Đó là ám hiệu mà y và mấy người Sở Phi Dương sử dụng. Thanh Lang ngưng thần tập trung lắng tai nghe một lát, rồi nói với Cao Phóng: “Hãy khoan để ý tới việc này, Phi Dương gọi chúng ta trở lại, không biết bọn họ bên đó xảy ra chuyện gì, mau đi thôi.”

Cao Phóng vẻ mặt không đành lòng nhìn những người đang nằm dưới đất, bọn họ áo quần rách rưới, sắc mặt mệt mỏi, xung quanh tản ra một cỗ tuyệt vọng nhàn nhạt khiến người khác hít thở không thông.

“Đi thôi.” Thanh Lang kéo Cao Phóng đứng dậy, dẫn theo y cùng rời đi.

Không bao lâu mọi người đã tập hợp đầy đủ tại nơi ở của La đại tiểu thư. La đại tiểu thư cũng đã dẫn theo nữ hài kia ly khai, lưu lại gian phòng này cho mấy người bọn họ.

Sở Phi Dương đem sự tình sơ lược kể lại một lần, lại nhìn về phía Cao Phóng nói: “Hiện tại đã biết lai lịch của Liên Sơn tộc nhân cũng như nguyên nhân bọn họ trúng độc, vậy có thể tìm ra phương pháp giải độc hay không?”

Cao Phóng gật đầu: “Chỉ cần biết được phương pháp phối chế độc dược thì ta có thể giải độc.”

Thanh Lang nói: “Thì ra cái gọi là vũ phách chính là dùng máu của Liên Sơn tộc nhân trộn với độc dược mà chế thành, Vô Cực sơn trang này thật đúng là có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào.”

“Xem ra, việc khẩn cấp trước mắt là phải lấy được phương pháp phối chế độc dược.” Trình Tuyết Tường nói, “Nhân tiện nếu có thể cứu cả thánh mộc của Liên Sơn tộc cũng tốt, dù sao đó cũng là tín ngưỡng của bọn họ.”

Quân Thư Ảnh khinh thường nói: “Tín ngưỡng là vì cứu vớt thế nhân, nếu vì tín ngưỡng mà chôn vùi hy vọng của cả một bộ tộc thì tín ngưỡng đó cũng thực cực đoan. Nhìn bộ dạng Liên Sơn tộc nhân lúc này, quả thực chẳng khác nào những cái xác không hồn. Chỉ vì một thân cây mà phải chịu kẻ khác khống chế lợi dụng đến nước này, thật sự là cực kỳ hồ đồ.”

Sở Phi Dương cười nói: “Được rồi, chớ suy đoán lung tung, chúng ta chuyên tâm cứu người là tốt rồi. Đừng quên trên người chúng ta có thể cũng đã trúng độc.”“Cũng là hảo sự do tổ sư gia kia nhà ngươi làm ra!” Quân Thư Ảnh bất mãn nói.

Thanh Lang cũng nói: “Cũng may chuyện này không phiền toái, nếu tìm không ra Thánh tử kia chúng ta vẫn có thể trở về tìm Vân Thâm, hắn nếu dám không đưa ra giải dược ta sẽ để Tiểu Phóng bỏ hắn, dẫn theo Ninh Viễn cùng bổn giáo chủ trở về Thiên Nhất giáo.” =))

“Chúng ta vẫn còn đang trong địa bàn địch nhân, ngươi chớ nói mấy lời vô nghĩa.” Cao Phóng trừng mắt nhìn Thanh Lang rồi lại nói, “Bước tiếp theo phải như thế nào? Làm cách nào mới có thể lấy được phương pháp phối chế độc dược?”

“Đem La đại tiểu thư cùng với nữ tử Liên Sơn tộc kia gọi đến hỏi một chút đi.” Sở Phi Dương nói.

La đại tiểu thư không một chút nghỉ ngơi, nghe được gọi liền lập tức dẫn theo nữ hài kia cùng chạy đến.

“Nàng tên là A Doanh.” La đại tiểu thư nói, “A Doanh, ngươi đừng sợ, bọn họ đều là vì cứu các ngươi mà tới. Nói cho Sở đại ca biết, những kẻ xấu kia bức các ngươi uống độc dược ở đâu?”

A Doanh sợ hãi nhìn Sở Phi Dương, mở miệng nói: “Cầm Anh nói Thạch đại ca muốn dẫn hắn đi tìm Sở đại hiệp để trị bệnh. Là huynh sao?”

Sở Phi Dương gật đầu, ôn nhu nói: “Hiện tại Cầm Anh đang ở Thanh Phong kiếm phái, được chăm sóc chu đáo, hắn hết sức an toàn. Nhưng chúng ta nhất định phải tìm ra độc trong người các ngươi là loại gì mới có thể cứu ngươi cùng với Cầm Anh và cả tộc nhân của các ngươi nữa.”

Từ trước đến nay Sở Phi Dương luôn rất biết cách trấn an người khác, A Doanh dần dần bình tĩnh trở lại, một lát sau mở miệng nói: “Ta không biết bọn chúng cho chúng ta uống loại dược gì nhưng ta biết nơi bọn chúng chế dược.”

A Doanh chỉ đến một viện lạc, mấy người liền lập tức chạy đến đó.
Cao Phóng dùng dược làm mê đảo những tên thủ vệ canh giữ ở đó. Sau khi thu hồi dược phấn còn sót lại, y quay đầu nói với mọi người: “Hiện tại không muốn đánh rắn động cỏ thì đây là phương pháp ổn thỏa nhất. Những kẻ này sau khi tỉnh lại cũng chỉ cho rằng mình không cẩn thận mà ngủ quên.”

Mấy người tiến vào trong, tìm kiếm khắp nơi nhưng không tìm thấy bất cứ phương pháp phối chế gì.

Cao Phóng đem thảo dược trong phòng lần lượt phân biệt từng loại, sau cùng bất đắc dĩ nói: “Xem ra bọn chúng hết sức cẩn thận, không có phương pháp phối chế, độc dược hẳn là được phối ngay tại lúc đó. Ta nghĩ nên ở đây chờ đến khi trời sáng, tận mắt chứng kiến bọn chúng phối dược ra sao. Như vậy mới có thể nắm được.”

Cao Phóng tinh thông dược thảo nhất đã nói như vậy, những người khác cũng không có biện pháp nào tốt hơn nên nhất tề nhảy lên xà nhà ẩn thân, chờ trời sáng.

Cao Phóng lần này không đi theo Thanh Lang mà một mực đi bên cạnh Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh nhìn y, nói: “Cao Phóng, ngươi không có nội lực, bôn ba lâu như vậy chắc hẳn mệt mỏi. Ngươi nghỉ một chút đi.”

Cao Phóng sớm đã cảm thấy hết sức uể oải, nghe vậy liền chớp chớp hốc mắt khô khốc, gật đầu rồi tựa vào người Quân Thư Ảnh ngủ một lát.

Một đêm mai phục trên xà nhà không nói chuyện. Trời vừa hửng sáng liền có người tiến vào, ở bên bàn dược gấp rút làm việc.

Cao Phóng ngủ một giấc đã đủ tinh thần, tỉ mỉ quan sát từng động tác của người này, lấy dược gì, lấy bao nhiêu, rồi đem phương pháp phối chế độc dược ghi chép lại cẩn thận.

Chờ đến khi Cao Phóng gật đầu, Thanh Lang liền làm ra một chút động, đánh lạc hướng những tên thủ vệ, người trong phòng cũng vội vã thu dọn dược vùa mới tán rồi vội vã rời đi.

Mấy người Sở Phi Dương thừa dịp lẻn ra ngoài, lúc này cũng đã là giữa trưa, mọi người liền trở lại chỗ ở của La đại tiểu thư tạm thời ẩn náu, để Cao Phóng có thời gian tìm ra giải dược.

Tựa hồ với vị trí của Tào bang nên La đại tiểu thư được đối đãi cũng không tệ, chỉ có một người mà được an bài trong một viện tử nhỏ thanh u, bên trong còn có mấy gian phòng trống.

Cao Phóng bắt đầu tìm hiểu phương pháp phối chế độc dược còn những người khác đều tự mình tìm nơi nghỉ ngơi dưỡng sức.

Quân Thư Ảnh đương nhiên đi theo Sở Phi Dương tìm một gian phòng trống. Trình Tuyết Tường dừng bước, xoay người sang hướng khác, chỉ có thanh âm truyền đến: “Các ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta ra ngoài xem xét tình hình một chút.” Thân ảnh lập tức biến mất.

Quân Thư Ảnh ngoảnh lại nhìn thì bị Sở Phi Dương nắm lấy bả vai kéo vào phòng. Đóng cửa lại, Sở Phi Dương nói: “Thư Ảnh, chúng ta ngủ một giấc đi, chờ khi Cao Phóng chế ra giải dược, chỉ sợ sẽ có một trận ác chiến.”

Quân Thư Ảnh y phục chỉnh tề nằm trên giường, Sở Phi Dương ngồi xuống bên cạnh hôn nhẹ lên trán y sau đó di chuyển tới miệng, ôn nhu triền miên một hồi, hai trán tương để, hắn thấp giọng nói: “Ngủ đi, ta ở đây canh chừng ngươi.”

_________________

Chương 54

Tác giả: Nam Phong Ca

Muốn phối giải dược cũng không phải chuyện dễ dàng, trong tay Cao Phóng lại không có thảo dược có thể dùng, hết thảy mọi thứ đều phải nhờ La đại tiểu thư lén lút mang đến.

Cũng may ba tên ác đồ kia mất tích vẫn chưa gây chú ý nên bọn họ mới có thể trì hoãn hai ba ngày. Có lẽ người tới đầu phục Vô Cực sơn trang quá nhiều, bọn chúng cũng không quá chú ý, chưa biết chừng ngay cả ba kẻ kia là ai bọn chúng cũng không hề biết.

Chẳng lẽ Vô Cực sơn trang quá mức tự tin đến thế, không sợ người lẻn vào bên trong là để nội ứng? Trên thực tế cũng không phải là không có, vị La đại tiểu thư này chính là một trong số đó.

“Đại khái bọn chúng đối với vũ phách kia cực kỳ an tâm.” Thanh Lang nói.

Hai ngày gần đây, thần sắc La đại tiểu thư rõ ràng càng ngày càng tiều tụy, còn nữ tử được nàng cứu thì một mực theo gót, nét mặt mặc dù vẫn ngơ ngác nhưng đối với La đại tiểu thư lại hết sức lo lắng.

Cao Phóng vẫn đang tán thảo dược. Còn Trình Tuyết Tường Trình minh chủ thì giấu mình trên một cây cao, cảnh giới xung quanh. Sở Phi Dương muốn cùng hắn luân phiên thay nhau nhưng hắn một mực từ chối.

Về phần Thanh Lang và Quân Thư Ảnh, cả hai đều là người lười biếng không bao giờ biết tự kiếm việc để làm nên đương nhiên sẽ không chủ động xin đi đánh giặc. Vì vậy hiện tại Trình Tuyết Tường ngoại trừ bữa cơm thì đều một mực ngồi trên cây (=]]), nhìn qua hết sức trầm ổn, đáng tin cậy.

Lúc này đang là giữa trưa, lại là ngày mùa thu, khí hậu trong sơn cốc càng hợp lòng người, Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh và Thanh Lang ngồi bên cửa sổ, nhàn nhã uống trà, ngoài viện đủ loại cây cối, hương hoa quế theo gió tản ra bốn phía. Nếu không phải mọi người thân có trọng trách thì lúc này thực sự là mãn ý vô cùng.

Thanh Lang ló đầu ra khỏi cửa sổ, hướng ngọn cây la lớn: “Trình huynh, xuống đây nghỉ ngơi một lát đi. Để Sở huynh lên đó thay.”

Ảnh Nhẫn có gắn một đóa nguyệt quý (hoa hồng) hồng sắc từ giữa ngọn cây xuất hiện, lắc lư tỏ ý không cần, mũi kiếm khẽ vung, đóa hoa kia liền rơi xuống mặt bàn trước mặt ba người.

Quân Thư Ảnh khó chịu trừng mắt nhìn Thanh Lang: “Tại sao không phải là ngươi lên thay?”

“Ngươi không đi, ta vì sao phải đi?” Thanh Lang nhặt bông hoa lên, ở trước mũi khẽ cọ cọ, hừ nhẹ một tiếng nói.

Sở Phi Dương bất đắc dĩ nâng chén lên, uống trà uống trà. =]]

Hai ngày này mọi người cũng không phải nhàn rỗi, sớm đã thông suốt tình tình bên trong Vô Cực sơn trang, cả vị trí cổ thụ ngàn năm cũng đã tìm ra. Cũng may là hôm đó không tùy tiện hành động, tiểu lâu đêm đó mọi người nhìn thấy thực sự đúng là chỗ ở của Vô Cực trang chủ nhưng hiện giờ nàng không có ở đó mà ở cấm địa bế quan, chờ đến ngày chúc thọ mới xuất quan. Còn Thánh Cô hiện tại cũng đi vắng, nàng đã tới võ lâm Trung Nguyên không biết mang theo mục đích gì, chỉ sợ Vân Thâm lại phải bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán rồi.

Căn cứ vào lời A Doanh nói thì công việc ngày thường trong sơn trang là do một mình Thánh Cô quản lý, Vô Cực trang chủ ngược lại rất hiếm khi ra mặt. Hiện giờ Thánh Cô đi vắng, Sở Phi Dương không muốn để cá lọt lưới nên quyết định chờ đến ngày chúc thọ, sẽ quăng một mẻ tóm gọn tất cả.

“Tiền giáo chủ như ngươi còn không đi, ta đường đường Thiên Nhất giáo giáo chủ lại càng không phải đi. Thư Ảnh ngươi nói xem có đúng hay không?” Thanh Lang vẫn còn khiêu khích Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh biết rõ y tính cách xấu xa nên ngoảnh mặt làm ngơ không thèm đáp lời.

Thanh Lang lại chuyển hướng sang Sở Phi Dương: “Sở huynh, huynh nhìn hắn kìa.”

“Uống trà của ngươi đi.” Sở Phi Dương cười nói.
Sở Phi Dương vừa dứt lời, cách vách lại truyền đến tiếng A Doanh thét chói tai.

Mấy người lập tức buông chén trà xuống, bật dậy chạy tới.

Trong gian phòng bên cạnh, A Doanh đang quỳ trên mặt đất đỡ lấy La đại tiểu thư, vẻ mặt lo lắng chực khóc.

La đại tiểu thư sắc mặt tái nhợt ngã xuống đất ngất đi, A Doanh khóc lóc, nói: “Tỷ tỷ, ngươi cứ uống một ngụm máu của ta đi! Ta đã như vậy, không sao cả, nhưng mà ̣cứ tiếp tục như vậy tỷ tỷ sẽ chết đó!”

A Doanh đem cổ tay của mình tiến đến bên miệng La đại tiểu thư, La đại tiểu thư vô lực đẩy nàng ra.

“Ta không uống… Ta không thể uống, ta không muốn giống những kẻ đó.”

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Sở Phi Dương chạy tới nơi, đỡ La đại tiểu thư đứng dậy rồi đặt nàng ngồi xuống ghế, mở miệng hỏi.

La đại tiểu thư nói: “Không có gì, ta nghỉ ngơi một chút là tốt rồi.”

A Doanh ở một bên vừa khóc vừa nói: “Đại ca, La tỷ tỷ một mực không chịu uống máu của ta, bộ dạng tỷ tỷ như thế này là bởi vì chống đỡ không được. Vũ phách được trại chủ phối chế là lấy máu tộc nhân của ta là chính, chỉ cần uống lần đầu tiên thì sẽ không được ngừng, nếu không sẽ phải chịu đựng đau đớn như vạn tiễn xuyên tâm, sống không bằng chết.”

“Đây là độc, cho nên ta không thể thỏa hiệp.” La đại tiểu thư nói, “Ta có thể chịu được. Bằng không sẽ giống những kẻ kia, trở thành con rối trong tay Thánh Cô. Thánh Cô tu luyện phương pháp khống chế lòng người của Liên Sơn tộc, hơn nữa nếu bị vũ phách giày vò thì lại càng không có cách nào chống lại thủ đoạn của Thánh Cô vì tiếng nhạc của nàng có khả năng triệt tiêu đau đớn!”

La đại tiểu thư một hơi nói xong liền thở hồng hộc, nàng nắm lấy tay áo Sở Phi Dương, khó khăn nói: “Hiện tại ta thật không dễ dàng mới có thể bảo trì bản thân, cho dù phải tiếp tục chịu đau đớn ta cũng sẽ tuyệt đối không uống máu Liên Sơn tộc, nếu không sẽ hại người hại mình.”
“Ta biết, La đại tiểu thư, ngươi nghỉ ngơi trước đi.” Sở Phi Dương trấn an rồi lại quay đầu nhìn Quân Thư Ảnh và Thanh Lang.

A Doanh đỡ lấy La đại tiểu thư trở về bên giường, sau đó liền được Sở Phi Dương gọi ra ngoài.

A Doanh sợ sệt theo sát phía sau Sở Phi Dương đi ra khỏi phòng, Sở Phi Dương hỏi: “A Doanh, ta hỏi ngươi, La đại tiểu thư nói Thánh Cô tu luyện phương pháp khống chế lòng người của Liên Sơn tộc, chẳng lẽ tộc nhân các ngươi còn có năng lực này sao? Có thể khống chế lòng người?”

Thanh Lang và Quân Thư Ảnh cùng nhìn A Doanh. Nếu như Liên sơn tộc đúng là có năng lực như vậy thì sự tình cũng dễ dàng hơn rất nhiều.

Không nghĩ tới A Doanh lại lắc đầu: “Chúng ta không khống chế lòng người, chúng ta chỉ trị liệu lòng người. Chúng ta có thể xoa nhẹ vết thương trong lòng nhưng không làm được giống như Thánh Cô, khống chế thần trí người khác. Nàng đánh cắp bí pháp của tộc nhân ta sau đó phát triển nó thêm một bước.”

Nghe nàng nói như vậy, Sở Phi Dương cũng chỉ có thể thở dài một hơi rồi để A Doanh đi.

“Liên Sơn tộc nhân này rốt cuộc vì sao vẫn còn có thể tồn tại? Quả thực hoàn toàn không thích hợp với thế gian này.” Thanh Lang nói, “Tuy rằng thân mang dị năng nhưng lại không có khả năng tự bảo vệ mình, trong khi lại vì tất cả mọi người mà sống, quả thực so với một đứa trẻ mới sinh còn yếu ớt hơn. Chẳng thể trách Hiên Viên Dật muốn thiết hạ tường đồng vách sắt ngăn trở ngoại nhân tiến vào mảnh sơn cốc này.”

“Chuyện này không bàn đến nữa, người giang hồ thân trúng vũ phách nhiều như vậy, cũng là chuyện rất khó giải quyết.” Sở Phi Dương nói.

“Sở huynh muốn giải trừ vũ phách trên người bọn họ?”

“Đúng vậy.” Sở Phi Dương gật đầu.

Quân Thư Ảnh lại cau mày xem thường nói: “Những kẻ đó tất cả đều là phản đồ, hà cớ phải lo lắng thay cho bọn chúng? Sau này sống hay chết thì để bọn chúng tự gánh lấy!”

Sở Phi Dương lắc đầu cười: “Không thể như vậy được.”

“Tại sao không thể?” Thanh Lang lần này lại cùng với Quân Thư Ảnh đứng chung một chiến tuyến, “Bổn giáo chủ khẳng định không nguyện ý mệt nhọc vì những người này.”

“Tuy rằng đều đã đầu phục Vô Cực sơn trang nhưng trong số những người này không phải tất cả đều là đại gian đại ác, nhiều người bất quá cũng chỉ là vì tự bảo vệ mình nên mới hàng phục Vô Cực sơn trang.” Sở Phi Dương nói, “Những người này không đáng tội chết. Vả lại nếu bọn họ thực sự luôn bị vũ phách làm cho khổ sở thì nhất định sẽ không từ một thủ đoạn nào để dĩ cầu giảm bớt đau đớn, mà những người như vậy nếu bị ép vào đường cùng không biết còn có thể làm ra tinh phong huyết như thế nào. Cho nên không thể không hóa giải vũ phách.”

Thanh Lang nhíu mày nói: “Nói đi nói lại, Sở huynh vẫn là không tin những kẻ phản đồ này đã mất đi nhân tính.”

“Ngươi nếu sợ phát sinh thêm sự cố thì giết toàn bộ đi, vậy xong hết mọi chuyện.” Quân Thư Ảnh nghiêm túc nói.

“Không, không thể làm như vậy được.”

Phía sau lưng Sở Phi Dương đổ một trận mồ hôi lạnh, người này lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng cơ hồ là có thể giết sạch một nửa võ lâm Trung Nguyên a…

Chương 55

Tác giả: Nam Phong Ca

Cao Phóng còn đang khẩn trương phối chế giải dược, Sở Phi Dương cũng không muốn y phân tâm nên việc hóa giải vũ phách chỉ có thể tạm thời gác lại, dù sao hiện tại cũng không vội, lúc này hành sự còn có thể làm hỏng việc nên để sau này hãy tính tới.

Sở Phi Dương sau bữa trưa lại đi ra ngoài một chuyến, Thanh Lang cũng đi cùng. Quân Thư Ảnh cảm thấy có chút mệt mỏi nên không đi. Dù sao với thân thủ của hai người đó thì ra ngoài một chuyến căn bản là không có nguy hiểm gì nên y cũng lười biếng đi theo.

Lại nói đến cuộc sống hàng ngày, lúc ở nhà mỗi ngày Sở Phi Dương sau giờ ngọ đều kéo y lên giường ngủ, đem cả Kỳ Lân còn nhỏ ôm theo tiểu đồ vật nhét vào trong ngực y, đám tiểu gia hỏa đó cứ dính lấy y khiến y không ngủ cũng phải ngủ. Cho nên hiện tại cứ đến giờ này là y lại cảm thấy buồn ngủ không thôi.

Quân Thư Ảnh ở trong phòng nghỉ ngơi một lát, lại đi tìm Cao Phóng hỏi xem tình hình phối chế giải dược ra sao. Nhưng mãi đến khi mặt trời lặn về phía tây Sở Phi Dương và Thanh Lang vẫn chưa thấy về.

Mùa thu ngày ngắn đêm dài, mặt trời lặn xuống chẳng bao lâu thì sắc trời đã chuyển tối.

Quân Thư Ảnh ngồi bên cửa sổ, trước mặt bày ra mấy mũi ám khí, vô cùng buồn chán lau chùi.

Một bó hoa dại đột nhiên được đẩy vào từ ngoài cửa sổ, Quân Thư Ảnh ngẩng đầu liền thấy Sở Phi Dương ở ngoài cửa sổ đang mỉm cười.

“Thư Ảnh, tặng cho ngươi.” Sở Phi Dương nói.

Bị nhét vào tay một bó hoa, Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương chống lên bệ cửa nhảy vào phòng, mở miệng hỏi: “Các ngươi ra ngoài xem xét tình hình, tại sao lâu như vậy mới trở về, gặp phải chuyện gì sao?”

“Không có đại sự gì.” Sở Phi Dương bưng lên chén trà của Quân Thư Ảnh uống một hơi cạn sạch, “Hơn mười ngày nữa là đến thọ yến, bên trong sơn trang thủ vệ canh phòng nghiêm ngặt, chúng ta phải cẩn thận dè chừng hơn cho nên hơi chậm chạp một chút.”

Quân Thư Ảnh gật đầu: “Ngươi hái những thứ này làm gì, không cần làm chuyện dư thừa.” Nói xong đem hoa đặt lên bàn.

Sở Phi Dương cười nói: “Hái lúc đi ngang qua một khu vườn vắng vẻ, bất quá cũng chỉ là vài gốc hoa dại, sẽ chẳng có ai để ý. Huống hồ, vi phu cảm thấy, hoa này so với các loại nguyệt quý kiều sinh sinh dưỡng (các loại hoa hồng được chăm sóc cẩn thận) thì đẹp hơn nhiều.”

Quân Thư Ảnh hơi nhíu lông mày, nói: “Đang yên đang lành ngươi lôi nguyệt quý vào đây làm gì? Lại còn hạ thấp nó như vậy.”

“Thư Ảnh, ngươi thực rất thích nguyệt quý sao?” Sở Phi Dương hơi buồn bực nói.

Quân Thư Ảnh đứng lên thu dọn ám khí trên mặt bàn, cẩn thận gom vào trong túi: “Thích hay không thích cũng không có gì quan trọng, bất quá vừa rồi là ta thuận miệng nói ra. Trái lại ngươi tại sao vùa mới ra ngoài một chuyến liền trở nên khó hiểu như vậy?”

Sở Phi Dương túm lấy bó hoa lên nhét trở lại trong tay Quân Thư Ảnh: “Không cần nhiều lời, ngươi hảo hảo nhận lấy đi.”

“Hoa này đến ngày mai là héo khô.” Quân Thư Ảnh nhắc nhở hắn.

Sở Phi Dương chẳng nói chẳng rằng, cầm lấy một cái ấm pha trà đem nước trà bên trong đổ đi rồi lại múc nước sạch trong hồ đổ vào, sau đó đem bó tiểu hoa dại mà hắn hái về cẩn thận bỏ từng nhánh vào trong đó, xong xuôi lại đặt trước mặt Quân Thư Ảnh.

“Như vậy có thể lâu hơn.”

Quân Thư Ảnh chứng kiến hành vi ngây thơ của hắn, bất đắc dĩ lắc đầu thở dài.

Mặc dù không rõ người này tại sao lại cố chấp với bó hoa dại như vậy, nhưng nếu hắn vui thì để hắn thoải mái một chút đi.

“Thích không?” Sở Phi Dương sau một hồi loay hoay với bó tiểu hoa dại lại tiến sát tới ôm lấy Quân Thư Ảnh, cười nhẹ hỏi.

“Thích.” Quân Thư Ảnh sắc mặt không thay đổi trả lời cho có lệ.

“Thích thì hôn vi phu một cái.”

“…”

Phía bên ngoài đình viện, Thanh Lang đang chơi đùa với cành nguyệt quý hồng sắc lúc trưa.Trình Tuyết Tường từ trên ngọn cây nhảy xuống, liếc mắt một cái đã thấy, mặt biến sắc.

Thanh Lang nhếch môi cười, vung tay nói: “Trình minh chủ đã dùng cơm hay chưa?”

Trình Tuyết Tường gật đầu.

Thanh Lang lại giơ cành hoa trong tay lên: “Đúng rồi, đa tạ Trình minh chủ. Thân ở trận địa địch mà vẫn còn có nhã thú nhàn tình như vậy, Trình minh chủ cùng với nhưng tên giang hồ thảo mãng có nhiều khác biệt, thật sự là vị trí diệu nhân.”

Trình Tuyết Tường khóe miệng co quắp, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười khách khí: “Thanh giáo chủ quá khen.”

Thanh Lang vừa lòng gật đầu, tiếp tục tiêu sái đi qua. =))



Cứ như vậy sau mấy ngày, Sở Phi Dương cùng với Thanh Lang mỗi ngày đều giám thị tình hình bên trong sơn trang, đề phòng dị động. Quân Thư Ảnh đơn giản chỉ có nhiệm vụ nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới. Trình Tuyết Tường thay mọi người ẩn thân trông chừng tiểu viện, càng lúc càng tận chức tận trách hơn. Cao Phóng, La đại tiểu thư và A Doanh cùng nhau phối chế giải dược. A Doanh mỗi lần chủ động xin đi giết giặc, nếm thử một chút giải dược, lại càng thêm cực khổ.

Cứ như thế, mỗi người đều có nhiệm vụ riêng, sắp xếp ổn thoả, ngày qua ngày, chớp mắt ngày chúc thọ đã cận kề.

Thánh Cô cũng đã trở về cách đây mấy ngày, Sở Phi Dương và Thanh Lang buộc phải theo dõi sát sao hơn.

Một ngày kia, hai người lại lần nữa đi ra ngoài. Quân Thư Ảnh lấy Lãng Nguyệt kiếm của Sở Phi Dương ra xem, lại thấy bảo kiếm bám bẩn bám bụi, quang hoa bưng bít, không khỏi cảm thấy tiếc. Nơi này không có lộc bì nên chỉ có thể tạm thời dùng vải nhung để lau chùi.

Quân Thư Ảnh đặt kiếm ngang trước mặt, lưu quang trên thân kiếm chợt lóe lên, phản chiếu một một đôi tu mi tuấn nhãn. Trong lòng cảm thấy thoả mãn, Quân Thư Ảnh thuận tay múa vài đường, kiếm quang lưu chuyển, đột nhiên xuất hiện thêm một bóng dáng.

Quân Thư Ảnh cảnh giác, ngừng cước bộ ngoảnh lại nhìn thì thấy Trình Tuyết Tường đang vừa cười vừa đi tới.

Kể từ khi Quân Thư Ảnh nhớ lại y cùng với Trình Tuyết Tường lúc nhỏ đã từng trải qua sự việc kia thì lạnh nhạt đối với hắn cũng giảm đi vài phần, dù sao cũng coi như là người quen cũ, là một đoạn hồi ức du khoái thời niên thiếu.

Trình Tuyết Tường vỗ tay, cười nói: “Kiếm là binh khí của người quân tử, là vua của các loại binh khí, Thư Ảnh dùng kiếm quả thực rất phù hợp.”

Quân Thư Ảnh cười nhạt: “Trình minh chủ quá khen.”Nét tươi cười trên mặt Trình Tuyết Tường cũng giảm, hắn tiến lên trước vài bước, từ trong tay áo lấy ra một bức tượng khắc bằng gỗ.

Tượng gỗ là một con thỏ hình dáng nhỏ bé, dáng điệu thơ ngây chân thật. Chất gỗ trên thân thỏ còn rất mới, nhìn qua cũng biết là mới được khắc.

“Khi đó ta từng hứa sẽ tặng Thư Ảnh một tượng gỗ như vậy, không nghĩ tới tạo hóa trêu ngươi, ta sau khi rời đi lại không có dịp trở lại.” Trình Tuyết Tường nói, “Nhưng không biết lúc này thực hiện lời hứa có tính là muộn không?”

Quân Thư Ảnh đón lấy thỏ gỗ, đặt trong lòng bàn tay nhìn một lát. Y hoàn toàn không nhớ chuyện này, bất quá cái này đúng và vật thuở nhỏ mình rất thích.

Quân Thư Ảnh nhận thỏ gỗ, hướng Trình Tuyết Tường nói: “Trình minh chủ có lòng.”

“Thư Ảnh thích là tốt rồi.” Trình Tuyết Tường ôn hòa khẽ cười.

“Thư Ảnh, Trình huynh, hai người làm gì ở đây vậy?” Sở Phi Dương cùng với Thanh Lang vào đúng lúc này lại từ bên ngoài trở về, bốn người chạm mặt.

Sở Phi Dương chủ trì để từng người tự nói ra tình hình ngày hôm nay sau đó bốn người lại tản đi.

Sở Phi Dương đi theo Quân Thư Ảnh trở về phòng.

Quân Thư Ảnh đặt thỏ gỗ lên bàn, sau đó đem Lãng Nguyệt kiếm cất đi rồi lại rót một chén trà đưa cho Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương nhận lấy, liếc mắt một cái liền nhìn thấy thỏ gỗ kia, lông mày nhanh chóng xô lại.

“Đây là cái thứ đồ chơi gì?” Sở Phi Dương túm lấy thỏ gỗ giơ lên trước mặt, vô cùng bực bội nói.

“Trình Tuyết Tường khắc.” Quân Thư Ảnh liếc mắt nhìn một cái, không quá để ý, đáp lời.

Sở Phi Dương khóe miệng co quắp: “Hắn tại sao phải tặng ngươi vật này?”

“Hắn đại khái trên ngọn cây quá rảnh rỗi.”

“Vậy hắn tại sao không tặng cho ta, không tặng Thanh Lang?” Sở Phi Dương lỗ mũi không còn là lỗ mũi, tròng mắt không còn là tròng mắt, hừ lạnh nói.

Quân Thư Ảnh nhìn hắn, lại nhìn về phía thỏ gỗ dáng điệu ngây thơ chân thật trong tay Sở Phi Dương, có chút kinh ngạc nói: “Ngươi thích đồ chơi loại này? Ta còn nghĩ sẽ đem về cấp cho Ninh Viễn chơi, nhưng nếu ngươi thích thì giữ lại đi.”

Sở Phi Dương buồn bực thở dài một tiếng, đè Quân Thư Ảnh ngồi xuống: “Căn bản không phải chuyện đó. Ta hỏi ngươi, ngươi và Trình minh chủ có phải hay không sớm đã quen biết?”

Quân Thư Ảnh gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn Sở Phi Dương: “Làm sao ngươi biết?”

Ta không biết mới là lạ, hai người các ngươi liếc ngang liếc dọc cũng đã bao nhiêu ngày rồi! Chính ngươi thừa nhận! Trong lòng Sở Phi Dương nổi giận bất bình, nghiêm túc nói: “Quen như thế nào? Tỉ mỉ kể lại cho ta nghe!”

_____________oOo_____________

Lời tác giả:

“… Sở Phi Dương cùng với Thanh Lang mỗi ngày giám thị tình hình bên trong sơn trang, đề phòng dị động. Quân Thư Ảnh đơn giản chỉ có nhiệm vụ nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới. Trình Tuyết Tường thay mọi người ẩn thân trông chừng tiểu viện, càng lúc càng tận chức tận trách hơn. Cao Phóng, La đại tiểu thư và A Doanh cùng nhau phối chế giải dược. A Doanh mỗi lần chủ động xin đi giết giặc, nếm thử một chút giải dược, lại càng thêm cực khổ.

Cứ như thế, mỗi người đều có nhiệm vụ riêng, sắp xếp ổn thoả…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau