DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

Thanh Lang cũng không nhìn đến mấy khối dạ minh châu đó nữa, hảo đồ vật nhưng phải giữ được cái mệnh để hưởng thụ mới gọi là hảo đồ vật, nếu không thì cũng chẳng khác nào một đống vô dụng.

Y đi đến bên cạnh Sở Phi Dương, thấy hắn đang sờ cằm tỉ mỉ xem xét những đồ vật đặt trên bàn đá. Kể cả đám cư dân cùng với cao sơn lưu thuỷ Sở Phi Dương đều không để mắt tới, thứ khiến hắn lưu tâm nhất đó chính là sơn động nhỏ nằm giữa bàn đá, một đám người hình dáng nhỏ bé đang đứng đó vây quanh tiểu bàn đá chăm chú quan sát phiến thạch nữu có khắc một chữ ‘Sinh’.

So sánh với đồ vật thật trong sơn động thì trên bàn đá trước mặt bọn họ đúng là cũng có một thứ giống như vậy.

“Đây là sinh môn?” Trình Tuyết Tường nói, lại nhìn về phía Quân Thư Ảnh.

“Thử một chút chẳng phải là sẽ biết sao?” Thanh Lang nói xong liền đưa tay với tới bàn đá, ấn thạch nữu nằm chính giữa bàn đá trong địa đồ xuống.

Cao Phóng không khỏi trừng mắt nhìn Thanh Lang: “Ở đây khắp nơi đều là cơ quan, ngươi tại sao lại dám tùy tiện lộn xộn như vậy!”

Thanh Lang vẻ mặt vô tội: “Tiểu Phóng, chính miệng ngươi nói nơi này hiểm nhưng không hung, ta chẳng qua là hết sức đồng ý với suy nghĩ đó của ngươi. Ta thấy người bố trí trận pháp này còn rất có tâm, sợ chúng ta chạm loạn nhầm lẫn cơ quan nên mới đặc biệt làm ra mấy thứ nho nhỏ này để chúng ta thử một chút.”

Lúc này cơ quan trên bàn đá quả nhiên bởi vì Thanh Lang ấn thạch nữu xuống mà bắt đầu chuyển động, trong lòng núi giả ầm ầm vang lên thanh âm trầm đục, không biết cơ quan này rốt cuộc lớn bao nhiêu mà có thể chấn động toàn bộ đại sơn. Được một lát, thanh âm bỗng đình chỉ. Nhưng chỉ sau một lúc an tĩnh, toàn bộ đại sơn lại bắt đầu rung chuyển, lúc đầu là rất nhẹ rồi sau đó càng ngày càng kịch liệt, chỉ là đứng bên ngoài quan sát thôi cũng có thể chân thực cảm nhận được trong đó đất rung núi chuyển, nhật nguyệt vô quang đến mức độ nào.

Vô số sơn thạch từ trên núi lăn xuống, cự thạch đè nát nhà cửa ruộng đồng trong cốc địa, cư dân không tranh quyền đoạt thế cũng chỉ còn đường chịu chết.

Đây là một màn hí kịch tĩnh mặc, không hề có tiếng hô thảm hào mà chỉ có những con người hình dáng nhỏ bé âm thầm chịu đựng cự thạch nghiền nát, khiến cho những người chứng kiến không khỏi cảm thấy khiếp sợ.

Ngay sau đó, một mảnh huyết hồng giữa cốc địa nhanh chóng lan ra, giống như những người giả này thực sự đổ máu. Dịch thể đỏ thắm như máu thuận theo sườn dốc chảy xuống, không lâu sau thì chảy đến bàn đá.

Dịch thể màu đỏ vừa dính lên mép bàn đá thì lập tức theo hoa văn được khắc trên đó nhanh chóng lan ra bốn phía. Từ bên ngoài nhìn vào, giống như có một cây bút vô hình rất nhanh vẽ lên bàn đá một đường hoa văn màu đỏ.

“Đây là…” Hoa văn trên bàn đá vốn mờ nhạt nay dần bị nhuộm đỏ một màu, một hình dạng mơ hồ theo đó cũng thoáng hiện ra rõ nét.

“Đây là chữ Nhân”. Cao Phóng nhíu mày đọc ra nét chữ trước mặt mình.

“Nghĩa.”

“Lương.”

“Thiện.”Máu tươi nhanh chóng lan ra, trên mặt bàn hiện lên bốn chữ màu đỏ rõ ràng. Máu từ trong cốc địa vẫn tiếp tục chảy xuống, giống như bí mật mang theo vô số giận dữ của những oán linh xấu số vô tội, chỉ trong nháy mắt đã phủ kín lên bốn chữ kia rồi theo mép bàn rơi xuống đất.

Ngay sau đó sơn động trong trong lòng núi đột nhiên có dị tượng, một cánh cửa đá ầm ầm mở ra, những người bị vây khốn cuối cùng cũng thấy được ánh sáng mặt trời.

Cho đến lúc này, hết thảy mọi thứ trên bàn đá mới đình chỉ hoạt động, trở lại trạng thái yên tĩnh vốn có.

Quân Thư Ảnh nhìn bốn chữ được máu tươi phủ đầy, nhíu chặt mày nhìn Sở Phi Dương: “Đây là có ý gì?”

“Mất đi nhân, nghĩa, lương, thiện của mình, dùng máu tươi của người khác để lót đường mới có thể thoát khỏi cái chết.” Trình Tuyết Tường mở miệng trước, “Từ ngoài nhìn vào thì đúng là ý tứ này.”

“Phải ấn vật này xuống mới có thể ra ngoài? Là ý tứ này sao?” Hạng Ninh Tử nhìn cơ quan có chữ ‘Sinh’ trên bàn đá, mở miệng nói.

“Nhưng cái giá phải trả là mạng sống của hàng trăm người vô tội.” Sở Phi Dương nhìn hắn, “Người bố trí trận pháp muốn ngươi lựa chọn, cứu người hoặc là cứu mình?”

Hạng Ninh Tử nghe xong có chút giật mình, nhìn chữ ‘Sinh’ kia mà như nhìn thấyhồng thủy mãnh thú (nước lũ thú dữ  –> thứ gì đó rất ghê gớm, đáng sợ), không dám lại gần.

“Lựa chọn này thật quá hoang đường.” Thanh Lang nói, “Cho dù là muốn cứu người, cũng phải bảo toàn tính mạng của chính mình trước rồi mới có thể nghĩ đến việc cứu người khác. Người bị vây khốn muốn sống sót thì phải bất nhân bất nghĩa, mất đi lương tri hay sao?”

Quân Thư Ảnh lại nói: “Huống hồ người bố trí trận pháp này thực thực giả già cố làm ra vẻ huyền bí, không thể tin tưởng hắn, ấn thạch nữu này xuống có thể thoát ra ngoài hay không cũng còn không chắc chắn.”“Đây chính là một phép thử, người đó không cần chúng ta tin mà là muốn xem chúng ta có thử hay không.” Sở Phi Dương trầm tư một lát, nói.

“Ngươi lại nói biết cách phá giải hay sao?” Quân Thư Ảnh quay đầu liếc hắn một cái.

Sở Phi Dương gật đầu: “Đại khái cũng có chút manh mối.”

“Ngươi tỉnh lại đi, ta sẽ không tiếp tục tin lời ngươi nữa.” Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng, xoay người đi sang hướng khác.

Mọi người ở đây ngoại trừ Hứa Trực si si ngốc ngốc và Hạng Ninh Tử không biết chuyện gì thì đều đồng ý với suy nghĩ của Quân Thư Ảnh.

Sở Phi Dương cười khổ, đuổi tới bên người Quân Thư Ảnh.

Trải qua sự tình lúc trước, tất cả mọi người dều có chút mệt mỏi. Trong sơn động này tạm thời không còn nguy hiểm, trước mặt chính là nơi mấu chốt để phá giải nhưng đối với thử thách của người bày ra trận pháp này thì vẫn đang bế tắc. Hiện giờ nhân cơ hội này có thể nghỉ ngơi một lát.

Sở Phi Dương ngồi bên cạnh Quân Thư Ảnh, quay đầu nhìn y hồi lâu nhưng Quân Thư Ảnh vẫn không thèm để ý đến hắn.

“Sao vậy? Thật sự tức giận như vậy sao?” Sở Phi Dương khẽ dỗ dành, “Lúc thấy ta thoát ra được ngươi chỉ nhéo ta thật đau, trong khi ôm cũng không ôm lấy một cái.”

“Ngươi đừng có mà giả bộ nữa đi.” Quân Thư Ảnh mắt lạnh nhìn hắn, “Sở đại hiệp ngươi đại nhân đại nghĩa anh dũng can đảm như vậy, ta làm sao dám ôm ấp yêu thương. Ta hận không thể lấy ngân châm đâm ngươi, cầm kiếm chém ngươi, lấy dao cắt tim ngươi một nhát, để ngươi nếm thử cảm giác đau ở trong lòng là như thế nào…” Y nói xong lời tàn nhẫn, hốc mắt cũng bất giác đỏ lên, giống như phẫn hận tới cực điểm, lại giống như ủy khuất tột cùng.

Sở Phi Dương dang tay ôm y vào lòng, hai người ngồi ở góc bên cạnh giường đá, Sở Phi Dương mượn giường đá che khuất tầm nhìn hôn nhẹ xuống trán y, nhíu mày nói: “Thực xin lỗi, Thư Ảnh, thực xin lỗi.” Hắn chỉ có thể nói ra câu thực xin lỗi, thường ngày thiệt xán liên hoa (“舌灿莲花” là một Điển tích, ý chỉ người có tài ăn nói), lúc này nửa câu giải thích cũng không nói nên lời.

Hắn không cố ý nhưng cuối cùng vẫn phải bất đắc dĩ gạt người. Lời nói dối thiện ý ngày thường hơn phân nửa là ngụy tạo nhưng ở tình huống đó, chỉ có nói dối mới có thể giữ được tính mạng những người khác. Hắn không có gì để biện minh, chỉ biết không ngừng lặp đi lặp lại ba chữ thực xin lỗi.

Con người vốn là khó hiểu như vậy, nếu như không được ai dỗ dành thì có lẽ cũng dã cho qua mọi chuyện rồi. Nhưng đôi khi, được dỗ dành thì một chút ủy khuất hoặc oán trách trong lòng lại có thể như bị châm ngòi nhanh chóng bùng lên, chia ra cũng được mười phần.

Quân Thư Ảnh đối với người ngoài không bao giờ tỏ ra yếu thế nhưng trước Sở Phi Dương, y không thể che giấu được bất cứ điều gì.

“Ngươi tên hỗn đản này…” Quân Thư Ảnh nắm lấy cổ áo Sở Phi Dương, chôn sâu mặt xuống hõm vai hắn, thấp giọng cắn răng nói. Vốn là nói sẽ không ôm ấp yêu thương gì hết vậy mà lúc này lại đem mặt gắt gao chôn ở trong ngực người ta.

Chương 47

Sở Phi Dương ôm lấy Quân Thư Ảnh, ngôn ngữ vào lúc này không còn ý nghĩa, giải thích cũng không đủ trọng lượng nhưng Quân Thư Ảnh hiểu được cái ôm thật chặt đến phát đau trên vai kia là có ngụ ý gì.

Hai người không biết đã ngồi bao lâu, Sở Phi Dương đặt cằm lên trán Quân Thư Ảnh, đưa mắt quan sát xung quanh.

Thanh Lang và Trình Tuyết Tường cũng bắt đầu xem xét khắp nơi, dường như ngoại trừ thạch nữu nằm trên bàn đá thì không còn cơ quan ngầm nào khác.

Sau một hồi buồn bã ôm Sở Phi Dương, tinh thần Quân Thư Ảnh cũng đã ổn định trở lại, Sở Phi Dương thở dài tiếc nuối không thôi vì khoảnh khắc ngọt ngào đã trôi qua.

Quân Thư Ảnh chống tay xuống nền đất muốn đứng dậy lại bị Sở Phi Dương tâm địa xấu xa kéo ngược trở lại khiến y trượt chân ngã lên người hắn.

Chỉ có điều còn chưa kịp nổi nóng thì Quân Thư Ảnh đã sửng sốt nói: “Đây là cái gì?”

Y nhấc tay lên, cúi người nhìn kỹ dưới mặt đất. Sở Phi Dương cũng không tiếp tục ồn ão nữa, cúi xuống nhìn theo.

“Giống như một cái rãnh mỏng.” Sở Phi Dương dùng tay phủi phủi trên mặt đất, tỉ mỉ xem xét.

Thanh Lang và Trình Tuyết Tường nghe được tiếng động, liền chạy tới.

“Sở huynh, phát hiện gì sao?”

Sở Phi Dương khoát tay, đi qua bên kia nhìn hoa văn ở trên ở mép bàn đá lúc trước bị dịch thể màu đỏ nhuộm lên, suy nghĩ một lát, khuôn mặt bỗng nhiên lộ ra nét tươi cười: “Ta có lẽ đã minh bạch dụng ý của người bố trí trận pháp này.”

“Người bày trận có dụng ý gì?” Trình Tuyết Tường hỏi.

Sở Phi Dương nói: “Hạng huynh đệ nói trận pháp trong lòng núi này là có mục đích bảo hộ đại sơn cốc địa của Liên Sơn tộc nhân, hết thảy mọi thứ trong đó được bày trí lên bàn đá này là có dụng ý người bị vây khốn nếu muốn thoát ra ngoài thì chắc chắn phải hại chết những người trong cốc. Trong khi cơ quan phát động tất cả chuyện này thì chỉ đưa tay một cái là có thể chạm tới, đây quả thực là đem tính mạng người trong cốc đặt trong tay những người bị vây khốn. So với việc cứu vớt người khác thì đại bộ phận người ta sẽ chọn tự cứu mình. Người bày trận không phải là không nghĩ tới điểm này.”

“Huynh nói đúng, chữ ‘Sinh’ này khẳng định không phải là cơ quan để đi ra ngoài.” Thanh Lang gõ gõ lên mặt bàn nói, “Việc này ta đã sớm nghĩ tới. Sở huynh, huynh không khỏi có chút chậm chạp.”

Sở Phi Dương cười cười: “Ta nghĩ người của Tứ Phương trại trước kia từng tiến vào đây đã chạm vào thạch nữu này nên mới chết thảm như vậy. Hứa Trực vừa rồi nhất định cũng đã chạm vào nó. Đó không phải là cơ quan để thoát ra ngoài mà là cơ quan phát động cơn hồng thủy. Ta nghĩ nếu như chúng ta bây giờ ấn xuống, hơn phân nửa sẽ bị đại thủy cuốn về sơn động lúc trước mà lần này chỉ sợ không có vận khí tốt như vậy để có thẻ dễ dàng thoát ra.”

Cao Phóng khịt mũi, chợt tỉnh ngộ, nói: “Không sai, ảo ảnh! Từ nãy đến giờ ta đã thấy khó hiểu, trong sơn động này có một cỗ hương vị như có như không, nhưng chúng ta lại không cảm thấy khó chịu. Xem ra nếu như trở về sơn động lúc trước chúng ta sẽ bị ảo ảnh chi phối. Đó là lí do vì sao vừa rồi Hứa Trực thấy được ảo ảnh còn chúng ta thì không, bởi vì lão ta đã từng đến sơn động này, chạm vào cơ quan kia rồi mới bị nước cuốn đi.”Sở Phi Dương gật đầu: “Cao Phóng nói không sai. Nếu không quan tâm đến tính mạng của người trong cốc mà chỉ muốn cứu mình thì sau cùng vẫn là phải chết thảm, đây mới là dụng ý của người bày trận.”

“Thật không ngờ, Cầm Anh nhỏ bé nhu nhược vậy mà tộc nhân của hắn lại rất hiểm độc, vì không muốn những người tiến vào đây có thể thoát ra ngoài mà không làm ra những vật này thì không nói, đằng này đã bày trí tất cả lên bàn đá nhưng lại là lừa gạt người ta tự tìm đến cái chết.” Thanh Lang nhíu mày nói.

Quân Thư Ảnh khinh thường nhìn y: “Ngu ngốc, chậm chạp.”

Thanh Lang gần như muốn thổ huyết. Tên gia hỏa này có thù tất báo, thật rất biết chọn thời cơ để chọc tức người khác.

Trình Tuyết Tường nói: “Có lẽ mục đích của người bày trận đúng là như vậy. Người ấn xuống cơ quan chính là kẻ ác đồ mất đi nhân nghĩa lương tri, hắn không thể để cho loại người đó đi ra khỏi nơi này cho nên chữ sinh cũng chính là tử lộ.”

Sở Phi Dương gật đầu: “Trình minh chủ nói không sai. Người bày trận cũng đã nhắc nhở. Kẻ ấn thạch nữu xuống, là kẻ nhân nghĩa thiện lương đã bị máu tươi của những người vô tội bao phủ. Sau khi mất đi lương tri mới có thể mở ra một cánh cửa, nhưng nào ngờ cánh cửa này lại đường dẫn đến cái chết.”

“Nếu không thể ấn thạch nữu này xuống vậy thì phải làm sao để thoát ra ngoài?” Hạng Ninh Tử có chút lo lắng, “Ta sợ sư phụ ta chống đỡ không được bao lâu nữa, nội lực của người đã tổn hao quá nhiều, lại bị trọng thương, cần phải nhanh chóng cứu chữa.”

Sở Phi Dương chỉ tay xuống mặt đất, nói: “Nếu ta đoán không lầm, cơ quan hẳn là ở đây. Rãnh hoa văn mỏng trên mặt đất cùng với hoa văn trên mép bàn đá kia thập phần giống nhau. Căn cứ vào gợi ý của người bày trận thì phải có máu tươi phủ lên hoa văn mới có thể mở ra cơ quan. Chỉ có điều, máu này không nhất định phải là máu của những người vô tội.”

“Ý của Sở huynh là…” Thanh Lang nói.Sở Phi Dương gật đầu: “Máu của chính mình.”

Hắn nói xong liền lấy ra một thanh đoản kiếm, ở lòng bàn tay rạch một đường rồi đưa tay về phía mặt đất có khắc hoa văn, máu tươi từng giọt nhỏ xuống.

Trong nháy mắt, huyết dịch theo từng rãnh nhỏ nhanh chóng lan ra, giống hệt cảnh tượng vừa rồi diễn ra trên bàn đá, chỉ có điều hoa văn ở đây lớn hơn rất nhiều.

Thanh Lang và Trình Tuyết Tường, Quân Thư Ảnh cùng làm theo, ngay cả Hạng Ninh Tử cũng vậy, chỉ có Cao Phóng không biết võ công và Hứa Trực hôn mê là đứng sang một bên.

Huyết dịch của mọi người rất nhanh theo những rãnh nhỏ được khắc trên mặt đất mà nhuộm đỏ lên hoa văn.

Bốn chữ nhân nghĩa lương thiện đồng dạng khắc trên mặt đất trong khoảnh khắc được máu tươi nhuộm đỏ càng trở nên rõ nét.

Cho đến khi tất cả hoa văn trên mặt đất đều bị nhuộm đỏ, sau một lúc lâu chờ đợi, mới bắt đầu ầm ầm vang lên tiếng cơ quan chuyển động.

Sở Phi Dương bắt lấy tay Quân Thư Ảnh, giúp y băng bó sơ qua rồi nắm chặt lại. Mọi người toàn bộ đều cảnh giác chờ đợi.

Thanh âm ầm ầm càng ngày càng lớn, đến nỗi tưởng chừng như đinh tai nhức óc, không biết cơ quan này rốt cuộc lớn đến mức độ nào.

Chợt cảm thấy sơn động hơi lắc lư, tất cả mọi người trừng lớn hai mắt, cẩn thận ứng đối với bất cứ biến cố nào có thể xảy ra.

Không biết qua bao lâu, hốc mắt mở to đến nỗi đã cay cay nhưng cơ quan vẫn chưa thấy xuất hiện, chỉ có âm thanh kẽo kẹt vang lên từng chút một.

Thanh Lang không nhịn được đạp mạnh lên tường một cái: “Thanh âm này không bình thường, chẳng lẽ đại môn lâu ngày không được mở nên hỏng rồi?”

Y vừa dứt lời, cơ quan kia ngược lại nhờ cú đạp đó của y mà quả nhiên bắt đầu thông thuận, sau mấy tiếng răng rắc vang lên, một bên vách động bắt đầu chậm rãi hạ xuống.

Dương quang đã lâu không thấy rốt cuộc cũng đã chiếu tới.

Chương 48

Tường đá hạ xuống, cơ quan mở ra, đại môn rộng mở, ánh nắng nhàn nhạt từ bên ngoài chiếu vào. Mọi người không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy ra ngoài.

Bên ngoài vẫn là một sơn động nhưng không hề bị phong bế trong lòng núi, ngoài động có một phiến thạch môn, xuyên qua khe cửa có thể nhìn thấy bên ngoài cỏ dại mọc tươi tốt.

So với sơn động bên trong ấn giấu trùng trùng điệp điệp cơ quan hung hiểm kia thì nơi này rõ ràng là nơi đã từng có người ở, có lẽ chính là người đã bày ra trận pháp này.

Trong một góc sáng sủa của sơn động chất một đống nồi bát, còn có một chiếc hỏa lò. Hai bên hỏa lò thậm chí còn có một bộ dụng cụ dùng để tróc xương thịt động vật. Tất cả đều rất bình thường giống như chủ nhân của nó bất cứ lúc nào cũng có thể quay trở về.

Thanh Lang sau một hồi đánh giá mới mở miệng nói: “Xem ra chúng ta mới từ phòng ngủ người ta đi ra, hiện giờ là tới phòng bếp.”

Hạng Ninh Tử rất phối hợp cười lên mấy tiếng nhưng thấy những người khác đều đang liếc mắt nhìn thì vội vã ngậm miệng. Chỉ có Thanh Lang là đi tới vỗ vai hắn, nói: “Tiểu tử, ngươi rất có tiền đồ.”

Bên cạnh hỏa lò bừa bộn vài phiến đá, Sở Phi Dương đi tới xem xét thì thấy trên những phiến đá này có khắc chữ. Đem chúng sắp xếp lại, tựa hồ là thông điệp mà người bày trận muốn lưu lại cho những ai đến được đây.

“Tiểu tử, nếu như ngươi thấy được những phiến đá này thì chúc mừng ngươi vì ngươi đã có thể còn sống mà ra ngoài nhìn thấy ánh mặt trời. Ở bên trong có sợ hãi không? Ha ha!”

Thanh Lang nói: “Vị lão tiền bối này có điểm cần phải ăn đòn.”

Sở Phi Dương trừng mắt liếc y, tiếp tục nhìn xuống dưới: “Tin ta đi, ta đối với các ngươi không có ác ý. Mặc dù có người đã chết trong cơ quan của ta nhưng đó chính là sự lựa chọn của bọn họ, không phải ta bức, có đúng không? Ta để cho bọn họ ở thời điểm trước khi chết một khắc bị chi phối bởi ảo ảnh, tuyệt đối không hề đau đớn, ta thân là một đại tông sư từ bi, các ngươi nhất định hiểu.”

“Các ngươi nếu đã nếm trăm cay nghìn đắng để đến đây chắc hẳn biết tới sự tồn tại của Liên Sơn tộc. Liên Sơn tộc nhân thân thể mang dị năng, nhưng lại không có một chút sức lực tự bảo vệ mình, cho nên ta mới thiết hạ cơ quan này, hy vọng có thể bảo vệ bọn họ vài đời yên ổn, không bị hệ lụy bởi thế nhân vẩn đục.”

“Nhưng Liên Sơn tộc nhân thiện lương đến mức gần như nhu nhược, chẳng khác nào đứa trẻ ba tuổi mang theo dị bảo đứng giữa đường. Thế nhân hiểm ác như vậy sớm muộn gì cũng có ngày Liên Sơn tộc sẽ gặp phải tai ương.”

“Các ngươi có thể thoát ra khỏi cơ quan của ta, nếu không phải người nhân nghĩa cũng là người cực kỳ thông minh. Ta sẽ không nhiều lời với các ngươi. Chẳng biết hiện tại Liên Sơn tộc nhân có bình an? Nếu bình an, ta hi vọng các ngươi hãy lấy thiện để đối đãi với bọn họ. Còn nếu Liên Sơn tộc nhân gặp kiếp nạn thì các ngươi cần phải cứu vớt bọn họ. Đừng tưởng rằng đi ra khỏi sơn động là đã an toàn, thời điểm các ngươi mở ra cơ quan kia cũng là lúc trên người đã trúng dị độc. Nếu muốn sống sót, thỉnh gặp Thánh tử Liên Sơn tộc hỏi một câu, rồi đem câu đó đến gặp chưởng môn đương nhiệm của Thanh Phong kiếm phái trên núi Lãng Nguyệt. Hắn nghe được câu này nhất định sẽ đưa giải dược cho các ngươi. Thời gian của các ngươi chỉ có ba tháng, nhớ lấy nhớ lấy.

Đại chưởng môn đời thứ sáu Thanh Phong kiếm phái Hiên Viên Dật.”

Phiến đá cuối cũng còn khắc lại một hàng chữ: “Đúng rồi, tiểu tử, nhớ kỹ giúp ta đem Lãng Nguyệt kiếm trở về Thanh Phong kiếm phái giao cho chưởng môn đương nhiệm, không được vứt đi cũng không được lấy làm của riêng, tính mệnh du quan, nhớ lấy nhớ lấy.” Bên dưới phiến đá rõ ràng còn có một thanh trường kiếm được bọc vải.

Sở Phi Dương đặt phiến đá xuống, cầm thanh kiếm lên. Nào ngờ liền với kiếm còn có một cơ quan, thân kiếm vừa mới rời khỏi mặt đất thì phiến đá cuối cùng kia cũng nứt ra, vỡ vụn.

Sở Phi Dương xé mảnh vải, trên chuôi kiếm có khắc hai chữ ‘Lãng Nguyệt’ xinh đẹp, ở dưới ánh nắng rạng rỡ đầy sức sống.

Quân Thư Ảnh không dám tin, nói: “Người bày trận thật sự là người của Thanh Phong kiếm phái?”

Sở Phi Dương gật đầu: “Ta sớm đã nói, việc này ta cũng là không lừa gạt các ngươi.”

Thanh Lang vỗ tay tán thưởng nói: “Bây giờ thì bổn giáo chủ đã biết, tại sao Thanh Phong kiếm phái có thể trở thành đại môn phái đệ nhất giang hồ, vững vàng mấy trăm năm không bị quật ngã. Sư tổ của các ngươi thực phi thường không ai sánh bằng. Hiện giờ Vân Thâm là chưởng môn đời thứ mấy? Vị này đã chết cách đây mấy trăm năm rồi vậy mà vẫn có thể đem hậu nhân ra làm trò đùa giỡn trong tay, thật không thể không phục.”Trình Tuyết Tường cũng gật đầu nói: “Sư phụ ta đã từng nói, giang hồ mấy trăm năm qua luôn luôn tụt dốc. Võ công, y thuật cùng với cơ quan trận pháp bị thất truyền vô số kể, hiện tại cơ hồ hoàn toàn không có khả năng sánh với mấy trăm năm về trước. Bị tiền bối chèn ép đến mức không ngóc đầu lên được như thế này cũng không tính là mất mặt đi.”

Tâm tư Quân Thư Ảnh lại chú ý tới một chuyện khác, y nhìn về phía Sở Phi Dương nói: “Chúng ta thực sự bị trúng độc sao? Nếu là chưởng môn Thanh Phong kiếm phái thì sẽ không…” Y muốn nói là sẽ không âm hiểm như vậy nhưng ngẫm lại suốt chặng đường đi đến được nơi này, mê hồn trận pháp cùng cơ quan bí hiểm có cái nào là không âm hiểm? Vì vậy lời từ miệng muốn nói ra cũng không được trọn vẹn.

Sở Phi Dương gãi miệng, bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Việc này lại không có cách nào kiểm chứng.” Hắn nhìn về phía Cao Phóng, Cao Phóng cũng đang cau mày như có điều suy nghĩ, cảm thấy ánh mắt của Sở Phi Dương nhìn tới, y cũng chỉ có thể lắc lắc đầu, kỳ thực đúng là không có manh mối.

“Hiện giờ chưởng môn là Vân Thâm nhưng rõ ràng Vân Thâm không biết gì hết.” Cao Phóng khó hiểu nói.

Thanh Lang nói: “Tiểu Phóng, việc này ngược lại không cần suy đoán. Xưa nay chưởng môn của các môn phải luôn luôn có một số bí mật không thể truyền ra ngoài, chắc hẳn vị Hiên Viên chưởng môn này sớm đã sắp xếp đâu vào đó, e rằng Vân Thâm chính mình cũng không biết hắn thực sự là có manh mối gì đó.”

“Cái vị Hiên Viên chưởng môn này vì sao phải che chở Liên Sơn tộc như thế chứ? Đến chết cũng phải thủ ở đây. Thanh Phong kiếm phái rõ ràng cũng không biết đến sự tồn tại của Liên Sơn tộc.” Hạng Ninh Tử đột nhiên hỏi.

“…”

Mọi người im lặng một hồi, Sở Phi Dương nói: “Tiền bối làm việc đều có lí do của riêng mình, không nên tùy tiện suy đoán, đi ra ngoài trước rồi tính sau.” Nói xong liền đeo Lãng Nguyệt kiếm lên lưng rồi bước đi trước.

Bên ngoài sơn động là một cốc địa cây cối um tùm, phía xa xa có một đại thụ cao ngất trời, xung quanh động khẩu này cỏ dại mọc cao ngang đầu người, lá cây sắc bén đến nỗi có thể cắt đứt da.

Mấy người đi ra khỏi tiểu sơn cốc, không lâu sau thì thấy bên cạnh một cái hồ rất lớn cách đó không xa, có một trạch tử dựa núi gần sông (“依山傍水” – một trong những nguyen tắc cơ bản trong phong thủy), mái hiên tráng lệ cao chót vót thoáng ẩn thoáng hiện dưới tán cây.

Sở Phi Dương cùng mọi người leo lên vị trí cao nhất, tinh tường nhìn thấy bên trong đại trạch tử kia từng đoàn người ngay ngắn chỉnh tề đi tới đi lui. Cho dù cách xa như vậy cũng có cảm thấy những người này chính là đang cẩn thận dè dặt giữa sự nơm nớp lo sợ.
“Vô Cực sơn trang.” Trình Tuyết Tường vừa nhìn chằm chằm vừa nói, “Cuối cùng cũng đã tới.”

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Tiếp tục ngoại truyện con cua.

03

Buổi tối ngày hôm đó, Tín lão đầu gọi Sở Phi Dương đến.

“Phi Dương a, vi sư hỏi có chuyện này muốn hỏi ngươi.”

“Sư phụ cứ nói.”

“Khụ, gần đây Thư Ảnh… thân thể không thoải mái?”

“Thì…” Nhíu mày, “… đại khái dạo trước không kiềm chế, ăn quá nhiều cua nên hiện tại mỗi lần ngửi thấy mùi thức ăn tanh là không chịu được.”

Tín lão đầu tự lọc ra những câu mà lão muốn nghe nhất nên lão mới chỉ nghe thấy “không kiềm chế”, “ngửi thấy mùi thức ăn tanh là không chịu được” thì hai mắt đã sáng lên.

“Tiểu Dương a, tuy là các ngươi tuổi còn trẻ, võ công cao, nhưng vẫn phải điều độ một chút mới tốt.”

“Sư phụ dạy rất đúng.”

“Từ giờ trở đi để Thư Ảnh qua đây ở. Ta nói đầu bếp mỗi ngày làm một chút đồ ăn nhẹ, trong khoảng thời gian này trước tiên phải loại bỏ cảm giác khó chịu rồi mới tính sau.”

“Ân?” Sở Phi Dương thập phần nghi hoặc, cũng chỉ là ăn quá nhiều cua, không cần quan trọng như vậy đi…

“Đúng rồi, Tiểu Phóng tinh thông y thuật, nhớ kỹ phải để Tiểu Phóng thường xuyên chăm sóc.”

“Việc này… thật cũng không cần phiền toái như vậy đi.” Từ nay về sau ăn ít cua một chút là tốt rồi.

“Phi Dương a Phi Dương, không phải sư phụ muốn giáo huấn ngươi nhưng ngươi làm sao càng ngày càng không ra gì như vậy chứ!” Tín lão đầu kịch liệt lên án, “Nhìn ngươi hàng ngày đối với Quân Thư Ảnh rất tốt tại sao bây giờ cái cần để tâm ngươi lại không để tâm như vậy? Thời điểm ngươi phong lưu khoái hoạt tại sao không nghĩ tới ngày hôm nay?” Chuyện liên quan đến bảo bối tôn tử của lão phu a, vậy mà ngươi dám hời hợt không coi ra gì! Ngươi đúng là đồ con gấu! (Ta không hiểu Tín lão đầu nói Dê ca là đồ con gấu là muốn ám chỉ cái gì = =!)

Sở Phi Dương không hiểu ra sao tự nhiên bị Tín lão đầu đuổi ra khỏi thư phòng, vừa đi vừa nghĩ mà mãi vẫn nghĩ không ra, hắn rốt cuộc đã làm sai gì sao?!

Chương 49

“Bây giờ phải làm sao?” Cao Phóng nói.

Mấy người ngồi nấp sau bụi cây nghỉ ngơi một lát, nhân tiện thương lượng hành động tiếp theo.

Quân Thư Ảnh nói: “Còn có thể làm sao được nữa, hiện tại chỉ còn có một cách tốt nhất…”

“Thư Ảnh công tử có biện pháp? Tại hạ xin lắng nghe.” Trình Tuyết Tường hết sức nể mặt, nhanh nhẹn hỏi.

Quân Thư Ảnh nói: “Muốn bắt giặc trước hết phải bắt vua, chúng ta trà trộn vào Vô Cực sơn trang, tóm cổ trang chủ cùng Thánh Cô, bắt bọn chúng thả Liên Sơn tộc nhân, giải tán Vô Cực sơn trang, sau đó phế võ công rồi trực tiếp giết cũng không sao.”

“… Lời Thư Ảnh công tử nói, cũng có thể xem là một biện pháp gọn gàng.”

Thanh Lang cười nói: “Hành động đơn giản thô bạo sẽ hiệu quả, quá mức hợp ý ta.”

Sở Phi Dương lắc đầu nói: “Vô Cực sơn trang được dị huyết của Liên Sơn tộc nhân cùng với đủ loại bí tịch trợ lực, chỉ sợ bên trong sơn trang kia hẳn là long đàm hổ huyệt (nơi cực kỳ nguy hiểm), chúng ta vẫn là nên hành sự cẩn thận.”

Hắn lại nhìn về phía Hạng Ninh Tử, nói: “Hạng huynh đệ, lần này đi rất nguy hiểm, sư phụ ngươi lại bị trọng thương, ngươi nên ở bên ngoài chiếu cố lão, chờ chúng ta xong xuôi mọi chuyện sẽ trở lại tiếp ứng.”

Hạng Ninh Tử gật đầu, vẻ mặt lo lắng nhìn Hứa Trực đã rơi vào hôn mê. Nếu như chỉ có một mình thì hắn nhất định phải đi theo, cho dù võ công không được cao như những người khác nhưng hắn cũng không phải kẻ nhát gan sợ gây phiền phức. Nhưng bây giờ hắn nhất định phải nghe lời.

Cao Phóng từ trong bao bố lấy ra mấy thứ, nói: “Trước khi hành động, vẫn là nên tẩy sạch dịch dung ở trên mặt đi. Trong động đã bị nước làm cho biến dạng, tiếp tục giữ lại cũng vô ích lại còn gây khó chịu.” Cao Phóng đi đến trước mặt Quân Thư Ảnh, để y ngửa mặt lên rồi tỉ mỉ lau sạch dấu tích dịch dung trên đó.

Sở Phi Dương và Thanh Lang, Trình Tuyết Tường lại nấp ở sau bụi cây nhìn về phía sơn trang, hiện tại bọn họ nhất định phải nghĩ ra biện pháp đột nhập vào đó mới được.

Hứa Trực thân phận đã bại lộ, vật giả trang của mấy người Sở Phi Dương cũng không còn, hiện tại muốn trà trộn vào chỉ có thể dựa vào bản lĩnh đột phá.

Xung quanh Sơn trang không phải chỉ có rừng cây mà còn có một sa địa bố trí rất nhiều cự thạch, vô luận nhìn thế nào cũng thấy rất giống một cơ quan, muốn tiến vào không phải đơn giản trèo qua là được.

Cao Phóng lần lượt rửa sạch dịch dung trên mặt từng người, sau đó cùng mọi người chờ cho đến khi sắc trời chuyển đen thì mới bắt đầu hành động.

Bọn họ đã xem xét kỹ càng. Rừng cây địa thế phức tạp nếu như thiết hạ cơ quan chỉ sợ sẽ không dễ dàng phá giải, duy chỉ còn có sa địa là rải rác cự thạch. Đối với loại trận pháp cực kỳ biến hóa này Cao Phóng cũng có chút hiểu biết. Sau khi được Cao Phóng giải thích, mọi người mới chọn nơi này làm điểm xuất phát.

Tới rìa sa địa, Sở Phi Dương trước tiên bước một bước vào trong đó thử thăm dò, muốn loại bỏ khả năng có thể có vũ khí công kích hoặc cạm bẫy.

Trận pháp không có một chút thay đổi, Sở Phi Dương quay đầu lại nhìn mọi người rồi tiến vào trước.

Quân Thư Ảnh liền đi theo, Trình Tuyết Tường không biết hữu ý hay vô ý mà bảo hộ phía sau y, cuối cùng là Thanh Lang và Cao Phóng.

Mấy người thẳng một đường đi trong sa địa, không gặp bất cứ một điểm khác thường nào. Sở Phi Dương vẫn như cũ không dám lơ là cảnh giác, bất luận dị động gì cũng phải luôn luôn cẩn thận đề phòng.

Thời điểm mọi người đi đến giữa sa địa mới nảy sinh dị biến.
Chẳng biết từ nơi nào, một tọa cự thạch chợt xuất hiện giữa đường, lao nhanh về phía mấy người.

“Cẩn thận!” Sở Phi Dương ở phía trước mạnh mẽ xoay người sang một bên trong khi vừa kịp đẩy Quân Thư Ảnh về phía đối diện để tránh khỏi sự va đập của cự thạch kia.

Tình huống này đối với mấy người mà nói cũng không phải là uy hiếp gì lớn lao, mặc dù bởi vì cự thạch xuất hiện bất ngờ khiến cho mọi người nhất thời luống cuống tay chân một chút nhưng cũng không hỗn loạn quá lâu. Sau khi dễ dàng tránh khỏi cự thạch, hết thảy mọi thứ lại an tĩnh trở lại.

Nhưng sau màn hỗn loạn, Sở Phi Dương mới phát hiện trận pháp chết tiệt này đã tách rời hắn và Quân Thư Ảnh.

Sở Phi Dương vận khởi khinh công bay lên một tọa cự thạch, xoay người phóng tầm mắt nhìn ra bốn phía. Sương mù giăng khắp sa địa chưa tới mức ngăn trở tầm nhìn nhưng lại không thể nhìn thấy bóng dáng những người khác.

Những thứ này lặp đi lặp lại nhiều lần khiến cho không phải ai cũng có thể kiên nhẫn, Sở Phi Dương không khỏi buồn bực, đạp một cước lên cự thạch, hét to: “Thư Ảnh!”

Vừa mới tránh khỏi cự thạch, Quân Thư Ảnh dựng đứng lỗ tai nghe ngóng một chút.

“Thư Ảnh công tử, sao vậy?” Trình Tuyết Tường từ phía sau chạy tới hỏi.

Quân Thư Ảnh nhíu mày lắc đầu, xoay người đi về phía trước.

Sau khi cự thạch tách mọi người ra, Quân Thư Ảnh mới phát hiện bên cạnh chỉ còn có Trình Tuyết Tường, Sở Phi Dương cùng với Thanh Lang và Cao Phóng đã không thấy tung tích.

Quân Thư Ảnh hiểu đây là trận pháp đang tác oai tác quái, nhưng trận pháp ở đây nếu so với bên trong sơn động thì quả thực chỉ là chuyện cỏn con, mà trước đó Cao Phóng cũng đã giải thích một chút, vì vậy Quân Thư Ảnh cũng không cảm thấy quá lo lắng.

Nếu ở trong cơ quan đã không thể tìm người, chi bằng tìm cách thoát ra ngoài rồi tính sau. Chỉ cần thoát ra khỏi cự thạch trận này mọi người đương nhiên có thể gặp nhau ở bên ngoài. Sở Phi Dương cùng với Thanh Lang và Cao Phóng khẳng định cũng nghĩ như vậy.

Trình Tuyết Tường đối với quyết định của Quân Thư Ảnh cũng không có dị nghị, vì thế hai người lại tiếp tục tiến lên phía trước.Đi hơn nửa canh giờ, ranh giới sa địa vẫn không xuất hiện, ngay cả trạch tử Vô Cực sơn trang cũng không nhìn thấy bóng dáng.

Căn cứ vào những thứ mọi người đã nhìn thấy trước khi tiến vào đây thì sa địa này cũng không rộng lớn là bao, không thể đi lâu như vậy mà vẫn chưa ra được, nhất định là trận pháp đang tác quái.

Quân Thư Ảnh bắt đầu có chút mất kiên nhẫn. Y sớm đã phát hiện, mỗi một lần y đi lên phía trước một khoảng, thì ngay lập tức sẽ có một khối cự thạch lớn cản đường, khiến cho bọn họ không thể không đi vòng qua, Quân Thư Ảnh biết hai người sở dĩ đi mãi mà không ra được là do bọn họ luôn luôn phải vượt qua những khối cự thạch cản đường này vì vậy mới đi quẩn đi quanh.

Đến khi lại tiếp tục xuất hiện thêm một khối cự thạch khác cản đường, Quân Thư Ảnh mới dừng lại, sắc mặt bất thiện nhìn về phía trước.

Trình Tuyết Tường chạy tới. Hắn dọc đường một mực yên lặng đi ở phía sau khiến Quân Thư Ảnh gần như quên mất sự tồn tại của hắn. Lúc này nhìn thấy khuôn mặt của Trình Tuyết Tường khiến Quân Thư Ảnh không khỏi cảm thấy không vui.

Người này chẳng những không lo lắng mà vẻ mặt lại còn có phần dương dương tự đắc hưởng thụ, thật sự là hết sức khiến người ta khó chịu.

Nếu không phải biết rõ hắn là minh chủ võ lâm, tương lai tiền đồ vô lượng, biểu hiện dọc đường cũng coi là bình thường thì Quân Thư Ảnh quả thực muốn nghi ngờ hắn và người của Vô Cực sơn trang chính là người một nhà.

“Thư Ảnh công tử?” Trình Tuyết Tường thấy sắc mặt y bất thiện, lên tiếng gọi.

Quân Thư Ảnh cũng không để ý tới hắn, quay người đi, nhìn chằm chằm cự thạch kia rồi suy nghĩ một lát.

Trình Tuyết Tường ở một bên nhìn y, hơi sững sờ một chút, sau một lúc lâu mới hồi phục lại tinh thần, nói: “Thư Ảnh công tử cũng thấy cự thạch này có chỗ khác thường?”

Quân Thư Ảnh gật đầu. Trình Tuyết Tường lại nói: “Loại cơ quan này cũng không phải hiếm thấy, ta vốn định đi thêm một lúc nữa để tìm ra quy luật bố trí cự thạch như vậy có thể dễ dàng phá giải.”

Quân Thư Ảnh khoát tay nói: “Chúng ta không có nhiều thời gian như vậy, ai biết được nếu kéo dài thêm thì Vô Cực sơn trang có hay không sẽ phát hiện ra chúng ta?”

“Vậy Thư Ảnh ngươi nghĩ như thế nào?” Trình Tuyết Tường hỏi.

Quân Thư Ảnh ngưng tụ nội lực trên tay phải, giơ lên trước mặt đẩy mạnh về phía cự thạch. Bên trong cự thạch rắc rắc vang lên tiếng rạn nứt, chớp mắt một cái vỡ vụn ra.

Trình Tuyết Tường đưa tay kéo Quân Thư Ảnh về phía sau, tránh khỏi những khối đá vụn đang văng ra bốn phía.

Quân Thư Ảnh cười một tiếng nói: “Thanh Lang có một câu nói không sai, hành động đơn giản thô bạo sẽ hiệu quả. Chúng ta tiếp tục đi thôi.”

Y nói xong liền đi lên phía trước. Trình Tuyết Tường ở phía sau giơ bàn tay của mình lên nhìn một chút rồi lại nắm chặt. Hắn nhìn về phía bóng dáng đi phía trước kia, cất bước đuổi theo.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Tường Tường cùng với Quân Quân một mình tương xử = = ai nha, thật muốn biết là chuyện gì sẽ xảy ra.

Chương 50

Tác giả: Nam Phong Ca

Dựa theo biện pháp của Quân Thư Ảnh, trên đường đi nếu gặp cự thạch hai người sẽ không đi vòng qua nữa mà thẳng một đường tiến về phía trước, không bao lâu thì tới được ranh giới sa địa. Quân Thư Ảnh đưa mắt nhìn xung quanh, vẫn chưa thấy bóng dáng Sở Phi Dương cùng với Thanh Lang và Cao Phóng.

“Bọn họ có lẽ cũng nghĩ được biện pháp phá giải trận pháp nhưng so với chúng ta chậm hơn một chút.” Trình Tuyết Tường trấn an nói, “Chúng ta ở đây chờ một lát đi.”

Quân Thư Ảnh gật đầu đứng qua một bên, cúi đầu từ trong tay áo lấy ra một miếng sa bố (vải băng bó), quấn hai vòng lên bàn tay.

Trình Tuyết Tường vội vàng chạy tới, nắm lấy cổ tay Quân Thư Ảnh: “Sao vậy? Ngươi bị thương?”

Quân Thư Ảnh nhíu mày đẩy hắn ra: “Không sao, chỉ là vết thương nhỏ.”

“Vết thương nhỏ cũng không thể coi thường.” Trình Tuyết Tường nói, có chút cương quyết nắm lấy bàn tay y mở ra, “Để ta nhìn xem.”

Quân Thư Ảnh lùi về sau một bước: “Không cần.”

Trình Tuyết Tường còn muốn nói gì nữa nhưng Quân Thư Ảnh đã cướp lời: “Trình minh chủ, chúng ta còn chưa quen thuộc như vậy đi.”

Trình Tuyết Tường khựng lại, chậm rãi thu tay về, sau một lúc lâu mới cười khổ nói: “Vậy sao? Chúng ta không quen thuộc? Thư Ảnh, ngươi thật sự không nhớ sao?”

“Ngươi đang nói cái gì?” Quân Thư Ảnh nhíu mày, khó hiểu nhìn Trình Tuyết Tường.

Trình Tuyết Tường giương mắt nhìn y, ánh mắt giống như gai nhọn muốn xuyên thấu nội tâm người khác, khiến Quân Thư Ảnh có chút không thoải mái.

Trình Tuyết Tường đột nhiên lại cười lên một tiếng, lắc đầu nói: “Không ngờ ngươi thật sự đã quên.”

“Ta trước đây thật sự chưa từng gặp ngươi, ngươi nhận lầm người rồi.” Quân Thư Ảnh bình tĩnh nói.

Y đang cẩn thận lục lọi lại trong hồi ức, khẳng định mình thực sự không hề quen biết Trình Tuyết Tường. Bất quá hồi ức từ trước khi y gặp Sở Phi Dương thì có chút mơ hồ, giống như đó là một khoảng thời gian rất xa xôi từ mấy kiếp trước, cũng là bởi vì y không muốn nhớ lại. Mặc dù khoảng thời gian đó đã xảy ra những chuyện gì y thực sự không nhớ rõ nhưng có thể khẳng định là không có người nào từng để lại cho y ấn tượng sâu sắc.

Y nói xong liền xoay người đi tới chỗ khác, có chút mất kiên nhẫn chờ đợi Sở Phi Dương xuất hiện.

Trình Tuyết Tường bị thái độ của Quân Thư Ảnh khiến cho buồn bực, trên cũng không phải dưới cũng không phải, một thứ cảm giác khó chịu không giống như bình thường.Quân Thư Ảnh muốn trốn tránh, Trình Tuyết Tường lại càng không thể để y được thỏa nguyện. Hắn theo sát Quân Thư Ảnh, không cam lòng nhìn y, nói: “Thư Ảnh, ngươi thực sự không nhớ khi còn nhỏ ở Thương Lang sơn ngươi đã từng cứu một nam hài? Ta niên thiếu theo sư phụ vân du tứ hải, tới địa giới Thương Lang sơn, bị Thiên Nhất giáo bao vây chặn đánh, rồi bị tách khỏi sư phụ, trong lúc không cẩn thận đã ngã xuống vách núi. Ngươi ở dưới đáy vực cứu ta, còn giấu ta ở trong sơn động, trị thương cho ta, mang đồ ăn đến cho ta, sau đó còn dẫn ta rời núi. Những việc này ta cả đời cũng không thể quên, ta không tin ngươi cái gì cũng không nhớ rõ!”

Quân Thư Ảnh mất kiên nhẫn, đã muốn mặc kệ hắn, nhưng những lời này y nghe không sót một chữ. Sau khi nghe hết, Quân Thư Ản bỗng nhiên nhíu mày nhìn Trình Tuyết Tường, trong mắt có một tia lưỡng lự không chắc chắn.

Trình Tuyết Tường vui mừng, tiếp tục nói: “Thư Ảnh, ngươi nhớ ra rồi phải không? Ảnh Nhẫn này ta khi đó mang theo người. Thời điểm ta đặt tên cho nó ngươi cũng ở đó, ngươi có biết ý tứ của nó…”

“Ngươi là… Tuyết…” Quân Thư Ảnh nhíu mày nhìn Trình Tuyết Tường, chậm rãi hồi tưởng lại.

“Thư Ảnh, khi đó ngươi gọi ta là Tiểu Tuyết.” Trình Tuyết Tường có chút xấu hổ. Tên gọi thân mật từ thuở bé bây giờ nghe lại cảm thấy có chút ngứa ngáy.

“Tiểu Tuyết.” Quân Thư Ảnh lặp lại một lần, rất nhiều ký ức bởi một cái tên này mà ùa về.

Kể cả những sự kiện ở thời điểm ngay trước khi gặp Sở Phi Dương đối với y mà nói đã như là chuyện từ mấy kiếp trước, trong khi sự kiện này còn là chuyện đã xảy ra từ rất lâu về trước nữa. Rất nhiều chuyện không phải y không nhớ được mà là y cố ý quên đi. Dù sao có nhớ cũng vô ích, có nhớ cũng chỉ thêm phiền muộn. Quân Thư Ảnh chưa bao giờ thích tự tìm thêm phiền muộn cho mình.

Bất quá có người đối với ơn cứu mệnh của mình nhớ kỹ như thế, thật cũng không phải là chuyện xấu.

“Cái gì mà Tiểu Tuyết?” Một đạo thanh âm đột nhiên từ phía sau truyền đến. Quân Thư Ảnh xoay người lại, chứng kiến Sở Phi Dương đang từ trong thạch trận đi ra, sắc mặt rõ ràng trầm tĩnh như nước.Thật sự là… đã rất lâu không thấy vẻ mặt này của hắn, không biết hắn đang suy tính điều gì.

Quân Thư Ảnh ôm cánh tay nói: “Sở đại hiệp, ngươi quá chậm rồi.”

“Sở huynh.” Trình Tuyết Tường cũng gật đầu.

Sở Phi Dương bước từng bước đi tới, thấy được trên tay Quân Thư Ảnh quấn sa bố.

“Ngươi bị thương?” Sở Phi Dương bất chấp vấn đề “Tiểu Tuyết” rối rắm, trước tiên nắm lấy tay Quân Thư Ảnh, xem xét.

Quân Thư Ảnh để hắn nắm, gật đầu: “Bị đá vụn sượt qua một chút, không việc gì.”

Sở Phi Dương nhìn thấy máu đã thấm đỏ hết sa bố, không nói thêm điều gì, gỡ sa bố trên tay y, lấy ra bình dược bôi lên vết thương sau đó mới đổi miếng sa bố khác quấn lại.

Chỉ là vết thương nhỏ, Quân Thư Ảnh cũng không để tâm, nhưng cũng không ngăn cản Sở Phi Dương. Chuyện liên quan đến y Sở Phi Dương bao giờ cũng cẩn thận tỉ mỉ như vậy. Quân Thư Ảnh sớm đã thành quen.

Sở Phi Dương động tác rất nhanh nhẹn chỉ một lát đã làm xong. Quân Thư Ảnh nắm tay rồi lại thả ra, nghiêng người dựa vào một tảng đá lớn phía sau, tạm nghỉ ngơi.

Không lâu sau, Thanh Lang cùng với Cao Phóng cũng đã đi ra. Lúc này trăng đã lên cao, nhưng cách đó không xa phía sau bước tường, bên trong Vô Cực sơn trang đèn đuốc vẫn sáng trưng, người qua người lại. Tuy không nghe được tiếng người ồn ào nhưng nghe những tiếng bước chân hỗn độn cũng đủ biết trong đó nhộn nhịp đến mức độ nào.

Lúc trước ở trên cao nhìn xuống cũng đã hiểu bố cục bên trong Vô Cực sơn trang, hiện giờ mấy người chỉ thương lượng với nhau một lát liền quyết định chia làm hai đường. Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh và Trình Tuyết Tường một đường, chế ngự trang chủ Vô Cực sơn trang và Thánh Cô kia. Thanh Lang dẫn theo Cao Phóng bí mật điều tra tung tích Liên Sơn tộc nhân, nhất định một lần hành động phải cứu được tất cả bọn họ, giảm tử thương tới mức tối đa. Nếu như mọi thứ thuận lợi thì đêm nay là có thể giải quyết xong hết mọi phiền toái.

Mấy người bàn bạc xong xuôi, Thanh Lang liền ôm lấy Cao Phóng, lặng lẽ vận khởi khinh công, bay lên đỉnh một tọa phòng, giống như quỷ mị biến mất vào trong đem tối.

“Sở huynh, Thư Ảnh, chúng ta cũng đi thôi.” Trình Tuyết Tường nói.

Quân Thư Ảnh gật đầu, đầu lông mày Sở Phi Dương không khỏi giật lên một cái.

Cái này, không bình thường! Cảm giác… có thứ gì đó đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của hắn, một chút cực đoan tận đáy lòng Sở Phi Dương không chịu yên lặng mà bốc lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau