DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Thấy được lối ra, Thanh Lang đi phía trước dẫn đường cũng bước nhanh hơn, mấy người nhanh chóng đi tới cuối thông đạo.

Sở Phi Dương là người cuối cùng từ trong thông đạo đi ra, nhờ ánh lửa chiếu rọi liền nhìn thấy được vẻ mặt chẳng biết tại sao của Thanh Lang.

“Lại trở về chỗ cũ, quả nhiên không dễ dàng ra ngoài.” Thanh Lang nói, ở một bên lấy ra đoản kiếm khắc lên động khẩu vừa mới đi ra một cái tiêu ký.

“Tiếp tục đi thôi.” Thu kiếm, Thanh Lang cũng không còn hưng trí trêu chọc, tùy tiện chọn một cửa động khác, ở trên đó khắc lên tiêu ký, rồi tiếp tục cùng mọi người tiến vào.

“Khoan đã, ta có chuyện muốn hỏi.” Cao Phóng mở miệng nói, “Ta cùng Trình minh chủ lúc trước chẳng phải cũng từ một trong những động khẩu này mà tiến vào sao? Nếu có thể đi vào, khẳng định cũng có thể đi ra. Vậy chỉ cần theo động khẩu đó đi ra là được rồi. Cần gì phải như lũ ruồi không đầu mà đi loạn.”

Thanh Lang tựa vào bên cạnh động khẩu, không mở miệng mà chỉ nhìn Sở Phi Dương. Sở Phi Dương thở dài nói: “Đó đương nhiên là lối ra trực tiếp nhất, nhưng nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi. Vấn đề ở chỗ động khẩu đó đã không tìm thấy nữa rồi. Những động khẩu lớn nhỏ này hơn phân nửa là để che mắt, cửa ra nằm trong số đó nhưng chúng lại nhìn không ra. Ta nghĩ, bây giờ trong mắt chúng ta quá nửa là ảo ảnh.”

“Cái gì?!” Cao Phóng cả kinh nói, “Vậy chẳng phải là…”

“Cho dù đường ra có ở ngay trước mắt, cũng không thể nhìn ra.” Trình Tuyết Tường cũng thở dài nói, “Không nghĩ lần này chúng ta lại gặp phải cao thủ. Loại trận pháp cơ quan bí hiểm đến mức này, sợ là sớm đã thất truyền hậu thế.”

“Cứ ngồi nghĩ chi bằng đứng dậy mà đi.” Thanh Lang nhíu mày nói, “Ta cũng không muốn đứng ở chỗ này đoán xem cái nào mới là lối ra. Nếu không ta đi trước dò đường, các ngươi ở lại thử phá giải cơ quan xem.”

“Chúng ta không nên tách nhau ra.” Sở Phi Dương nói, “Nếu còn đang bị ảo ảnh chi phối, ai biết sau khi tách ra sẽ gặp phải cái gì. Chúng ta cũng không phải là người thông thạo trận pháp, muốn phá giải cơ quan này cũng không phải là chuyện dễ. Vẫn là nên đi cùng nhau.”

“Vậy thì đi thôi.” Thanh Lang xoay người đi vào một cái động khẩu, Trình Tuyết Tường và Cao Phóng theo sau, cuối cùng là Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh.

“Nếu nói nơi này vẫn là ảo ảnh, thì thứ tận mắt chứng kiến cũng chưa chắc là thực, mà thứ không nhìn thấy cũng chưa chắc là giả.” Thanh Lang vừa đi vừa nói, cười khẽ một tiếng, “Cũng chẳng biết trong số mấy người chúng ta, ai là thật ai là giả.”

Y vốn là thuận miệng nói ra, nhưng vừa dứt lời mọi người liền trầm mặc.

Thanh Lang cũng tự mình cảm thấy không được tự nhiên, ngoảnh đầu nhìn mấy người phía sau. Cao Phóng cúi đầu buồn bực không lên tiếng đang theo sát y.

“Ai, Tiểu Phóng, ngươi nói xem, Thanh đại ca nói vậy có đúng hay không?”

“Ngươi cứ nói đi.” Cao Phóng giương mắt nhìn y, một đôi mắt đen láy được ánh lửa chiếu rọi có phần sâu kín.

Thanh âm Quân Thư Ảnh từ phía sau truyền đến: “Có muốn ta cho ngươi một châm không? Để ngươi nhìn xem đó có phải là thật hay giả!”

“Thư Ảnh công tử cẩn thận dưới chân, phía trước có rất nhiều đá vụn.”
“…”

Thanh âm mấy người phá vỡ sự im lặng, bởi vậy nên cảm giác bị bóng tối vây hãm giảm đi rất nhiều. Dọc đường cũng không gặp trắc trở gì nhưng thông đạo này so với cái trước thì quanh co hơn, bởi vậy dù một đường đi thẳng nhưng vẫn tốn nhiều thời gian hơn một chút mới thấy lối ra.

Không có gì bất ngờ, mọi người lại một lần nữa quay trở lại sơn động ban đầu.

Thanh Lang lại khắc tiêu ký lên cửa động, ánh lửa trong tay đột nhiên chớp lên vài cái rồi tắt lịm. Một chút ánh sáng duy nhất cũng không còn, bóng tối lại một lần nữa bao trùm. Từ lúc tiến vào sơn động đến giờ cũng khá lâu, bên ngoài đại khái trời đã tối. Cảm giác lạnh lẽo bắt đầu xâm chiếm, len lỏi vào từng mảnh da. Quân Thư Ảnh tuy có nội lực hộ thể nhưng loại cảm giác này vẫn là hết sức khó chịu.

Thanh Lang ném cây đuốc đi, thở dài một hơi nói: “Giờ thì lửa cũng không còn, cũng không biết khi nào mới có thể thoát ra khỏi cái địa phương quỷ quái này.”

Cao Phóng mở miệng nói: “Nếu như tất cả những thứ chúng ta chứng kiến đều là ảo ảnh thì cho dù lối ra có gần ngay trước mắt cũng là nhìn không thấy, vậy chúng ta sao có thể biết được đường mình đi là đúng hay sai? Có lẽ vừa rồi đi ngang qua nhưng vì nhìn không thấy nên mới bỏ lỡ. Như vậy chẳng phải là chúng ta vĩnh viễn không thoát ra ngoài được hay sao?”

“Ảo ảnh chính là mê hoặc tâm và mắt người ở trong đó, nhưng lại không thể mê hoặc chính nó.” Thanh Lang nói, y đang lần lượt xem xét từng động khẩu.

“Thanh huynh là muốn tìm cái này?” Sở Phi Dương cũng tỉ mỉ tìm một lát, chỉ vào một vị trí trên vách động, nói.

Nơi ngón tay của hắn chỉ tới trái phải rõ ràng có bốn vết khắc lớn nhỏ, đó chính là tiêu ký mà mỗi lần đi vào và đi ra động khẩu Thanh Lang đã để lại làm dấu.

“Đúng vậy, chính là nó.” Thanh Lang sáp tới, đưa tay sờ lên bốn tiêu ký cách nhau không xa, dường như hết sức hài lòng.

“Thanh huynh rõ ràng là khắc vào bốn động khẩu khác nhau, vậy mà bốn tiêu ký này lại tập trung tại một chỗ…” Trình Tuyết Tường tựa hồ cũng đã minh bạch.“Căn bản không có bốn cái động khẩu nào cả, chúng ta đi tới đi lui chỉ là một cái.” Quân Thư Ảnh nói, quay đầu nhìn bốn phía, thấy trên vách sơn động lớn có nhỏ có động khẩu đen đặc một màu, không khỏi cảm thấy căm ghét.

Trình Tuyết Tường sờ cằm nghĩ ngợi một lát, mới nói: “Bất quá, nếu chúng ta đã ở trong ảo ảnh, thật giả hư ảo không rõ ràng, vậy bốn ấn ký này chúng ta nhìn thấy cũng chưa chắc đã phải là thật đi.”

“Vậy quả thực không có biện pháp.” Thanh Lang quệt quệt môi, “Nếu kẻ bày ra trận pháp này đúng là có khả năng nghịch thiên như vậy thì chúng ta cũng chỉ biết chấp nhận xui xẻo.”

“Cũng không biết kẻ nào rảnh rỗi, ở nơi thâm sơn cùng cốc này bày ra loại cơ quan âm hiểm.” Quân Thư Ảnh tức giận bất bình nói.

Sở Phi Dương vẫn còn mõ mẫm trên vách động không biết đang tìm cái gì, lúc này mới ho nhẹ một tiếng, nói: “Đừng cằn nhằn nữa, hiện tại cũng không phải thời điểm có thể lơ là, tiếp tục đi thôi.”

Đã biết được ảo diệu trong đó, mấy người cũng không còn đi loạn, chọn động khẩu có tiêu ký vừa rồi, lại một lần nữa đi vào. Nếu đúng như suy đoán của mọi người thì lối ra nhất định ở trong thông đạo này, bởi vậy lần này phải hết sức cẩn thận, nếu không sẽ bỏ lỡ cơ hội.

Không lâu sau, do Thanh Lang dẫn đầu, mọi người lại từ trong thông đạo nối đuôi nhau đi ra.

Lần này ngay cả Thanh Lang cũng không nhịn được nữa, nhìn mấy cái tiêu ký mà oán hận nghiến răng.

“Lão tử hành tẩu giang hồ đã lâu như vậy, cũng chưa từng trải qua loại chật vật này! Không nghĩ hôm nay ở nơi rừng sâu núi thẳm bị một kẻ không biết người sống hay là người chết đùa giỡn phải đi vòng vòng!”

Nói đến chật vật thì mấy người chẳng ai khá hơn ai. Biết rõ đi qua đi lại vẫn chỉ là duy nhất một cái thông đạo nhưng lần này lại có cảm giác chật hẹp hơn hai lần trước rất nhiều, có những chỗ phải nghiêng người mới đi được, hoặc là khom lưng để chui qua, khiến cho một thân bụi đất bám đầy, những vẫn phải nhẫn nhịn bị những con côn trùng quấy nhiễu.

“Trên giang hồ chưa từng nghe nói có cao thủ tinh thông trận pháp giống như vậy, quả nhiên là nhân ngoại hữu nhân.” Trình Tuyết Tường ôm lấy Ảnh Nhẫn thở dài nói.

Quân Thư Ảnh mang theo oán khí hừ lạnh một tiếng: “Cái gì mà cao thủ, rõ ràng là bọn chuột nhắt không dám gặp người, chỉ dám rụt cổ bố trí trận pháp hại người. Không, so với bọn chuột nhắt chốn giang hồ còn không bằng…” Chí ít ‘bọn chuột nhắt chốn giang hồ’ còn không có bản lĩnh khiến mấy người bọn họ bị vây khốn nhưng thúc thủ vô sách như vậy.

Sở Phi Dương đưa tay kéo y qua, phủi phủi bụi đất trên tóc và trên vai y, cười nói:

“Được rồi được rồi, hạ hỏa. Thư Ảnh, lời như thế cũng không nên tùy tiện nói lung tung.”

“Tại sao?!” Quân Thư Ảnh trừng mắt liếc hắn một cái, chất vấn.

Sở Phi Dương che miệng ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt chột dạ, chỉ hướng vách động ra hiệu cho mọi người đến: “Các ngươi tới xem ấn ký này đi, có cảm thấy quen mắt hay không?”

Chương 42

Quân Thư Ảnh chăm chú nhìn ấn ký hồi lâu, nhưng vẫn không hiểu gì, quay mặt nhìn Sở Phi Dương thắc mắc.

Trái lại Cao Phóng mới vừa nhìn thoáng qua đã vội cả kinh, nói: “Cái này… là ấn ký của Thanh Phong kiếm phái!”

“Thanh Phong kiếm phái?” Quân Thư Ảnh khó hiểu, “Tại sao ta chưa từng nhìn thấy qua?”

“Căn bản là thấy cũng không thèm để ý đi.” Sở Phi Dương có chút bất đắc dĩ nói.

Thanh Lang đứng ở một bên: “Nơi này tại sao có thể có ấn ký của Thanh Phong kiếm phái? Thanh Phong kiếm phái các ngươi không phải là không có sở trường về cơ quan trận pháp hay sao?”

“Thanh Phong kiếm phái và Vô Cực sơn trang có quan hệ gì?” Trình Tuyết Tường cũng mở miệng.

“Việc này ta không rõ, e rằng Vân Thâm và sư phụ cũng không biết.” Sở Phi Dương nói, “Bất quá bản thân ta đã từng nghe qua, Thanh Phong kiếm phái có một vị sư tổ tinh thông những thứ này. Thời gian ở Lãng Nguyệt sơn ta cũng từng đọc qua bản chép tay của vị sư tổ đó. Nếu trận pháp này đúng là do người đó bày ra thì ta nghĩ ta có thể phá giải.”

“Nga?! Phá giải như thế nào?” Quân Thư Ảnh mắt sáng lên, nhìn Sở Phi Dương.

“Phá giải như thế nào không thể dùng miệng để nói, đây cũng là chỗ ảo diệu của trận pháp này.” Sở Phi Dương cười cười nhìn một lượt mấy người, “Nhưng đòi hỏi các ngươi phải hoàn toàn tin tưởng ta.”

Thanh Lang tiến lên vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Sở huynh, trên giang hồ này nếu ngay cả huynh cũng không tin tưởng thì ta chẳng còn có ai để có thể tin tưởng đi.”

“Tại hạ đương nhiên cũng tin tưởng Sở đại hiệp.” Trình Tuyết Tường gật đầu nói.

Quân Thư Ảnh cùng Cao Phóng đứng ở một chỗ, hai người thậm chí không cần mở miệng. Sở Phi Dương cười cười: “Tốt lắm, vậy mọi người trước tiên bịt mắt lại đi.”

Trong sơn động hắc ám khó lường này, nếu đem hai mắt bịt kín lại thì chẳng khác nào là chặt đứt giác quan quan trọng nhất có phản ứng với bên ngoài. Nhưng Sở Phi Dương vừa nói xong, mọi người đều không do dự mà xé một mảnh vải, bịt kín hai mắt lại.

Trước mắt một mảnh tối đen, ngay cả một chút ánh sáng yếu ớt lúc trước cũng không còn, Quân Thư Ảnh đưa tay sờ sờ hai mắt, liền bị một bàn tay ấm áp bắt được, sau đó bị hôn.

“Sở Phi Dương!” Chờ sau khi hắn buông ra, Quân Thư Ảnh mới oán hận kêu lên một tiếng khe khẽ. Ở loại tình huống này cũng không quên lợi dụng, người này thật chẳng biết chừng mực.

Sở Phi Dương ghé vào lỗ tai y, cười nhẹ một tiếng, lại khẽ hôn lên mặt y: “Ra tới bên ngoài chúng ta sẽ lại tái kiến.”

Quân Thư Ảnh nghe vậy, chần chừ một chút mới nói: “Ngươi thật sự có tự tin phá giải được trận pháp này?”

Sở Phi Dương cúi đầu ân một tiếng: “Đó là đương nhiên, ta không bao giờ làm những việc mà mình không chắc chắn!”

Quân Thư Ảnh gật đầu: “Vậy ngươi phải tự mình cẩn thận.”

Sở Phi Dương không lên tiếng, chỉ đưa tay vuốt ve khuôn mặt y rồi mới cất giọng nói với mọi người: “Mọi người bây giờ phải nghe theo lời của ta, ta nói đi hướng nào, các ngươi phải đi theo hướng đó, không được bước nhiều hơn một bước, cũng không được bước thiếu đi một bước.”Hắn nói tựa như hết sức tinh tường trận pháp này. Tuy rằng trước đây cũng chưa bao giờ thấy Sở Phi Dương có hiểu biết về loại trận pháp này nhưng nếu nơi này là mê trận mà sư tổ Thanh Phong kiếm phái bố trí, thì có lẽ hắn thực sự có cách phá giải.

Mọi người dựa theo chỉ thị của hắn, bước từng bước một.

Cao Phóng vốn là đối với ngũ hành bát quái trận pháp cũng có một chút hiểu biết nhưng khi nghe chỉ thị của Sở Phi Dương lại thấy không phù hợp cho lắm. Bộ pháp từ miệng hắn tất cả dường như đều rất lộn xộn. Cao Phóng càng nghe càng không hiểu nhưng vẫn dứt khoát không suy nghĩ gì thêm nữa, một mực theo chỉ thị của Sở Phi Dương, bước từng bước.

Bốn người im lặng đi về phía trước, trong sơn động chỉ có thanh âm bình ổn kiên định của Sở Phi Dương vọng lại, chỉ dẫn mọi người đường tiến đường lui.

“… Thanh Lang, sang trái một bước… tiến về phía trước ba bước. Trước mặt ngươi chính là lối ra, trước khi đi ra ngoài không được bỏ vải che mắt xuống.” Sở Phi Dương nói.

Thanh Lang lắng tai nghe, không chút do dự bước lên trước một bước. Thoáng một cái, hai mắt vốn bị mảnh vải bịt kín cảm thấy tối đen một màu, nhưng lúc này cho dù là vẫn nhắm chặt nhưng đã có thể cảm giác được phía trước quang mang đại thịnh.

Đã ra được rồi!

Thanh Lang một phen kéo mảnh vải xuống, hai mắt vẫn chưa kịp thích ứng bị ánh sáng chiếu vào khiến cho có chút khó chịu. Thanh Lang giơ tay lên che lại, nheo mắt chờ hồi phục.

Đến khi hai mắt vừa mới thích ứng được với ánh sáng ở nơi này, Thanh Lang còn chưa kịp cẩn thận quan sát xung quanh thì phía sau đã truyền tới vài tiếng bước chân. Y quay người lại thì thấy Cao Phóng đang từ trong bóng tối bước ra. Thanh Lang chạy tới giúp y, che mắt y lại, nói: “Tiểu Phóng, bên ngoài có chút sáng, trước không cần vội mở mắt, ngươi cứ từ từ thích ứng.”

Cao Phóng gật đầu, phía sau y, Trình Tuyết Tường và Quân Thư Ảnh cũng lần lượt đi ra.

Quân Thư Ảnh vừa ra tới liền lập tức giật miếng vải xuống, quay người lại có chút khẩn trương nhìn về nơi mấy người vừa bước ra.
Nơi đó vẫn tối bưng, ánh sáng phía sau thậm chí chiếu tới cũng không thấy một mảnh sáng, đôi mắt vẫn chưa hoàn toàn thích ứng được với ánh sáng bên ngoài nên không thể thấy rõ tình hình ở đó.

Y nhìn chằm chằm chờ đợi nhưng một lúc lâu sau vẫn chưa thấy Sở Phi Dương bước ra.

“Chuyện gì vậy? Phi Dương tại sao còn chưa đi ra?” Thanh Lang cũng cảm thấy bất thường, nhíu mày bước tới gần.

Quân Thư Ảnh còn nhanh hơn y một bước, nghiến răng lao người về phá trước.

Thanh Lang sợ y lại một lần nữa lạc vào mê trận, vội vàng gọi một tiếng: “Thư Ảnh, ngươi không nên kích động!”

“Thư Ảnh công tử!” Trình Tuyết Tường cũng từ phía sau chạy tới, giữ Quân Thư Ảnh lại.

“Buông ra!” Quân Thư Ảnh đẩy hai người kia ra, nhanh như chớp chạy đi.

Nhưng trong góc tối kia nào còn có mê trận, mà chỉ có một khối thạch bích lạnh như băng đang chắn đường Quân Thư Ảnh, lặng lẽ kiên định đứng sừng sững giống như đã ở đó từ rất lâu rồi.

Quân Thư Ảnh không tin, sờ sờ lên thạch bích, cảm giác vừa lạnh vừa cứng xuyên thấu lòng bàn tay khiến da đầu y run lên.

“Sở Phi Dương… Sở Phi Dương!” Sắc mặt Quân Thư Ảnh trong nháy mắt trở nên trắng bệch, không quan tâm thạch bích kia có mấy phần cứng rắn, chỉ biết dùng phong chưởng oanh oanh đánh lên đó, “Ngươi không phải đã nói chắc chắn có thể phá giải trận pháp này hay sao?! Ngươi ra đây cho ta, hỗn đản! Sở Phi Dương!”

Thanh Lang từ phía sau chạy tới, bắt lấy cánh tay Quân Thư Ảnh, cau mày nói: “Thư Ảnh, ngươi không nên lo lắng, Sở huynh có lẽ tự mình có tính toán.”

“Hắn có tính toán, hắn vốn là có tính toán kỹ càng rồi!” Quân Thư Ảnh trong lòng lúc trước vốn chỉ có một chút nghi ngờ thì vào thời khắc này tất cả đều bạo phát, Sở Phi Dương có tính toán gì, y bây giờ đã minh bạch hết thảy.

Cái gì mà đã từng xem qua bản chép tay, cái gì mà hắn biết cách phá giải, cái gì mà muốn mọi người vô điều kiện tin tưởng hắn, tất cả đều là gạt người! Hắn biết đây là mê hồn trận, tất cả ma chướng đều từ mắt nhập vào tâm, cho nên hắn muốn mọi người che mắt lại là muốn để mọi người tin tưởng hắn… hắn chính là dựa vào sự tin tưởng đó để ‘lừa gạt’ mọi người bước ra khỏi mê trận!

Hiện giờ bên trong mê hồn trận tối đen tuyệt vọng, chỉ còn lại một mình Sở Phi Dương bị vây hãm.

“Sở Phi Dương, ngươi là một tên hỗn đản! Ngươi là một tên lừa đảo! Ngươi không phải nói ra ngoài sẽ tái kiến sao? Ngươi ra đây cho ta!” Quân Thư Ảnh ở trong tay Thanh Lang giãy giụa, hai mắt dần dần đỏ lên, oán hận nhìn chằm chằm thạch bích phía trước. Nhất thời kinh hoảng cùng với phẫn nộ làm cho nội lực trong cơ thể y chạy tán loạn, dường như muốn tẩu hỏa nhập ma.

Trình Tuyết Tường không đành lòng cau mày, từ bên cạnh chạy tới, một chưởng đánh xuống gáy Quân Thư Ảnh khiến y mềm nhũn ngã xuống, Cao Phóng cũng vội vàng chạy tới đỡ lấy y.

Thanh Lang đem Quân Thư Ảnh đưa vào tay Cao Phóng rồi đi tới trước tấm thạch bích, với tay đặt lên đó.

“Sở Phi Dương, huynh thật là…” Thanh Lang thở dài một tiếng.

Chương 43

Trong lúc Quân Thư Ảnh hôn mê, Thanh Lang và Trình Tuyết Tường dùng mọi biện pháp cũng không thể tìm được đường quay lại.

“Sở huynh sẽ không sao.” Thanh Lang dựa lưng vào tấm thạch bích băng lãnh chẳng biết là thật hay ảo, trầm mặc một hồi mới mở miệng nói, “Hắn nhất định có biện pháp ra ngoài. Người này cũng không phải thuộc dạng người tốt yểu mệnh, nhưng hắn đầy một bụng suy nghĩ vì người khác, chính cái này lại là tai họa.” Thanh Lang nói xong thì nghiến răng nghiến lợi, “Từ xưa đến nay chưa có kẻ nào có thể dễ dàng lừa gạt bổn giáo chủ như vậy, món nợ này ta nhất định phải cùng hắn hảo hảo tính toán.”

Trình Tuyết Tường gật đầu rồi nhìn về phía Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh vẫn còn hôn mê, Cao Phóng ngồi bên cạnh để y dựa vào vai mình rồi từ trong túi mang theo bên người lấy ra một viên dược hoàn nhét vào miệng Quân Thư Ảnh.

Thanh Lang đi tới, nắm cổ tay Quân Thư Ảnh lên xem mạch rồi cùng y tương đối lòng bàn tay, giúp y kéo nội lực đang chạy loạn trong cơ thể tuần tự trở lại bình thường.

Chỉ một lát sau, Quân Thư Ảnh cũng từ từ tỉnh lại.

“Giáo chủ.” Cao Phóng khẽ gọi một tiếng.

Quân Thư Ảnh nhìn y, lại nhìn về phía Thanh Lang và Trình Tuyết Tường đang đứng gần đó, chớp mắt hồi tưởng lại sự tình.

Vừa rồi y hoảng loạn tới nỗi khí công tâm, thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma. Quân Thư Ảnh lúc này đã tỉnh táo trở lại, Thanh Lang và Trình Tuyết Tường cũng thở phào nhẹ nhõm.

Quân Thư Ảnh đang muốn đứng dậy, đột nhiên khựng lại, ngửa mặt lên, nhìn chằm chằm.

Thanh Lang cho rằng y vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, đang muốn nắm lấy tay y thì Quân Thư Ảnh lại đột nhiên chỉ tay về phía đỉnh động trước mặt, nói: “Nhìn đi!”

Thanh Lang và Trình Tuyết Tường, Cao Phóng nhìn theo hướng Quân Thư Ảnh chỉ tay, nhất thời gần như hít vào một ngụm lãnh khí…

Nơi mấy người đang đứng vẫn là một sơn động nhưng so với sơn động lúc trước thì rộng rãi hơn, bốn phía chẳng biết lúc nào đã có mấy cây đuốc đang cháy. Nhưng đỉnh động lại rất cao, ánh sáng từ mấy cây đuốc đó căn bản không chiếu tới.

Vừa rồi mấy người lo lắng tìm cách cứu Sở Phi Dương, trong khi Quân Thư Ảnh vẫn còn đang bất tỉnh nên không ai có cảm giác phải đề phòng, cũng chẳng buồn ngước mắt nhìn lên.

Lúc này ba người mới nhìn về nơi mà Quân Thư Ảnh phát hiện ra. Cảnh tượng trước mắt, ngay cả Thanh Lang và Trình Tuyết Tường ngày ngày hành tẩu giang hồ cũng không khỏi cảm thấy lành lạnh.

Treo trên đỉnh động là chi chít những cái xác đã khô héo, từng nhóm một chỉnh tề giống như là bị cố ý xếp đặt như vậy.

Người trong giang hồ quen với việc chém giết sinh tử, nhiệt huyết sôi trào, nhưng cũng chưa từng chứng kiến cảnh tượng như thế này, tĩnh mịch giữa một tầng băng lãnh, tuyệt vọng. Khiến cho mấy người cảm thấy chấn động không chỉ có những xác người kia mà còn bởi cách xếp đặt ra hàng ra lối.Đây là loại người nào, có mục đích gì? Tâm tình ra sao mà lại có thẻ coi rẻ mạng người làm trò chơi trong tay như vậy?

Trình Tuyết Tường là người đầu tiên phi thân, đạp lên những nơi nhô ra của vách động mà đứng, nhìn ngó xung quanh một lượt.

Sau đó nhảy xuống, nhìn Thanh Lang và Quân Thư Ảnh lắc đầu: “Không nhận ra là ai, bất quá hẳn là đã chết rất nhiều năm rồi. Nhìn phục sức của bọn họ rất giống nhau, có thể là cùng ở một thôn trại.”

“Không phải là tộc nhân của Liên Sơn tộc chứ?” Thanh Lang nói.

Trình Tuyết Tường lắc đầu: “Nhìn không ra, bất quá phục sức này so với những người chúng ta lúc trước từng nhìn thấy ở đáy giếng Thường Thanh môn cũng không quá giống nhau.”

Quân Thư Ảnh cũng đã đứng dậy, lặng lẽ cúi đầu đứng bên vách động, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Trình Tuyết Tường đi tới, dừng một chút, gọi: “Thư Ảnh công tử…”

“Các ngươi đã kiểm tra tất cả mọi thứ ở đây chưa?” Quân Thư Ảnh hỏi.

Trình Tuyết Tường gật đầu: “Đến bây giờ vẫn chưa tìm ra cơ quan gì nhưng chúng ta vẫn có thể tiếp tục tìm.”

“Không cần ở nơi này phí thời gian.” Quân Thư Ảnh nhìn về phía thạch bích kia, “Nếu như ở nơi này đã không tìm ra manh mối thì ta muốn đến chỗ khác tìm. Cả cái sơn động này cũng là một mê trận khổng lồ, mấu chốt để phá giải nhất định cũng ở đâu đó quanh đây, Sở Phi Dương…”Y đem mặt dán lên tấm thạch bích, dùng thanh âm chỉ mình nghe được, lẩm bẩm: “Sở Phi Dương sẽ không bị vây khốn ở nơi này.”

Người nội lực cao thâm đương nhiên có thể nghe được thanh âm y lẩm bẩm. Trình Tuyết Tường nắm chặt Ảnh Nhẫn, bỏ đi chỗ khác.

“Kẻ nào?! Đứng lại!” Thanh Lang đột nhiên cao giọng quát một tiếng, Quân Thư Ảnh và Trình Tuyết Tường đồng thời xoay người lại, Cao Phóng cũng chạy tới bên cạnh Quân Thư Ảnh, dược phấn trong tay áo sớm đã chuẩn bị xong.

Thân ảnh Thanh Lang thoắt một cái biến thành một đạo ly huyền tiễn (nhanh tới nỗi như tên rời khỏi cung), sắc bén đuổi theo. Trình Tuyết Tường cũng đã bắt kịp. Quân Thư Ảnh quay đầu nhìn tấm thạch bích một lần nữa rồi rút trường kiếm đeo bên người, dẫn theo Cao Phóng cùng truy đuổi.

Thanh Lang dốc toàn lực đuổi theo bóng người kia nhưng kẻ đó vẫn có thể lẩn tránh chứng tỏ hắn đối với sơn động này rất quen thuộc, dựa vào đó để thoát khỏi sự truy kích của y.

Thanh Lang cảm thấy kỳ quái, người này lưng cong rõ ràng chạy rất nhanh nhưng tiếp cận thì lại không cảm nhận được nội lực mà hắn phát ra. Xem ra kẻ này không phải đang dùng khinh công để chạy trốn, ngược lại rất giống một loài động vật, chỉ dựa vào tứ chi linh hoạt để thoát khỏi sự truy đuổi của mấy vị cao thủ võ lâm.

Quân Thư Ảnh dẫn theo Cao Phóng nên không thể chạy nhanh, mắt thấy Thanh Lang vài lần thiếu chút nữa là bắt được kẻ lạ mặt nhưng lại để hắn chạy thoát thì y không nhịn được nữa.

Quân Thư Ảnh lấy ra ngân châm, thừa cơ hội phóng về phía bóng dáng quái dị kia. Ngân châm sượt qua bả vai Thanh Lang thẳng tắp bay về phía trước, chỉ nghe một tiếng gầm rú, ba đầu ngân châm đã găm vào thân thể kia.

Bị trúng đòn nhưng hắn cũng chỉ lắc lư vài cái, bám lấy tiêm thạch để giữ thăng bằng cơ thể rồi lại lập tức lao vào bó6ng tối.

Thanh Lang vẫn muốn tiếp tục truy đuổi nhưng trước mặt lại nhào tới một bóng người khác, đến gần mới phát hiện hóa ra là Hạng Ninh Tử một thân nhếch nhác.

“Thanh đại ca, Trình đại ca!” Hạng Ninh Tử hô to gọi nhỏ mà lao đến, dang hai tay ra chặn mấy người lại: “Đừng đuổi theo nữa, hắn không có nguy hại gì!”

“Hắn rốt cuộc là thứ gì? Thậm chí ám khí tẩm độc cũng không thể đánh ngã?” Quân Thư Ảnh cũng dẫn theo Cao Phóng chạy tới, oán hận nói.

“Quân đại ca, người đó là… là nhi tử của sư phụ ta, tên gọi Hứa Lệ.” Hạng Ninh Tử nói, thần sắc có một chút thương tâm xót xa.

Cao Phóng nhíu mày: “Hạng Ninh Tử, sơn động này rốt cuộc là sao? Sư phụ ngươi đâu?”

“Về sơn động này… vừa rồi sư phụ đã nói với ta về nó.” Hạng Ninh Tử gãi trán, bắt đầu kể lại lai lịch của sơn động này.

Chương 44

“Sư phụ ta trước kia là người của Vô Cực sơn trang.” Hạng Ninh Tử thở dài một hơi, “Vô Cực sơn trang này vốn chỉ là một tiểu trại tử cách biệt với bên ngoài, tên gọi là Tứ Phương trại, về sau bọn chúng có cơ duyên gặp được Liên Sơn tộc nhân ở nơi rừng sâu núi thẳm. Liên Sơn tộc nhân cơ thể có dị năng, hơn nữa trong tộc còn có rất nhiều bí tịch binh khí đã thất truyền chốn giang hồ. Tứ Phương trại bắt bọn họ làm nô dịch, xây dựng lên Vô Cực sơn trang ngày hôm nay.”

“Muốn đi tới Liên Sơn tộc bộ lạc thì nhất định phải đi qua sơn động này, cơ quan bên trong đại khái cũng là vì bảo hộ tộc nhân mà bố trí nên. Tứ Phương trại lần đầu tiên muốn phá bỏ trận pháp đã có rất nhiều người phải bỏ mạng. Về sau bọn chúng tìm được biện pháp khác, mới an toàn đi qua được, chiếm lĩnh sơn cốc của Liên Sơn tộc. Nhi tử của sư phụ ta, Hứa Lệ, lúc đó cũng là bị vây hãm trong sơn động. Vốn cho rằng hắn đã chết nhưng không ngờ hắn thậm chí còn có thể sống đến ngày hôm nay, còn có bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ.”

Quân Thư Ảnh nhẫn nại nghe xong, duy nhất để ý đến một câu, mở miệng nói: “Tứ Phương trại về sau làm cách nào để đi qua sơn động này? Hứa Trực có biết cách phá giải mê hồn trận trong động hay không?”

“Việc này… Tứ Phương trại làm cách nào để đi qua sơn động thì sư phụ ta không nói.” Hạng Ninh Tử có chút khó xử, “Bất quá Thánh Cô kia đến bây giờ chưa dám đi vào sơn động, chắc hẳn Vô Cực sơn trang còn biết đường khác để đi qua. Sơn động này đại khái đã rất lâu không có người bước vào.”

Quân Thư Ảnh sắc mặt trầm xuống, chân mày nhíu chặt.

Trình Tuyết Tường liếc mắt nhìn y một cái, lại nhìn về phía Hạng Ninh Tử, nói: “Không biết Nghiêm chưởng môn hiện giờ ở đâu?”

“Sư phụ từ sau khi vào đây thì điên điên dại dại, liên tục đuổi theo nhi tử của lão, vừa rồi ta theo gót mới đụng phải các huynh.”

Trình Tuyết Tường còn muốn hỏi thêm gì đó, Thanh Lang vẫn đang xem xét xung quanh đột nhiên làm động tác thủ thế: “Hừ, đừng nói gì nữa, các ngươi nghe xem, đây là… tiếng động gì?”

Y vừa dứt lời, mọi người liền trầm mặc ngưng thần lắng tai nghe.

Chẳng biết từ lúc nào trong sơn động âm u vang lên vài tiếng ầm ầm. Ban đầu thì hết sức nặng nề, tựa hồ bị vật gì đó chặn lại nhưng thanh âm kia trong khoảnh khắc đột nhiên đại biến, giống như thế lôi đình vạn quân rất nhanh truyền đến.

Thanh Lang nhịn không được mắng một câu thô tục, bắt lấy tay Cao Phóng, quát lớn: “Chạy!”

Không cần y nói, mọi người ở đây cũng không phải là nhi đồng không hiểu chuyện chưa từng thấy qua cảnh đời, ngay cả Hạng Ninh Tử trong nháy mắt cũng có phản ứng, sắc mặt trắng bệch vận đủ nội lực, điên cuồng lao về phía trước.

Phía sau mấy người, từ nơi toại động thâm sâu, một cỗ sóng nước uy lực ập tới, mãnh liệt chảy băng băng.

Cũng không ai biết đây rốt cuộc là ảo ảnh hay hiện thực, đang yên đang lành tại sao có thể có nhiều nước tràn tới như vậy? Nhưng không ai dám dừng lại thử một lần để xem nó là thực hay ảo.

Trước mắt bị thiên nhiên uy hiếp, cho dù là người thân mang bao nhiêu tuyệt thế võ công cũng vô ích.

Mấy người một đường lao đi, không bao lâu thì trở lại sơn động lúc trước, ngoài chỗ này ra thì không còn nơi nào khác, cây đuốc cắm trên vách động vẫn đang an tĩnh cháy, nhưng bên ngoài thì thứ mềm mại nhất trên đời lại đang hóa thành hung thần ác quỷ, gầm lên giận dữ muốn đinh tai nhức óc, chỉ  trong khoảnh khắc sóng lớn đã gần ngay trước mắt, ầm ầm chảy ngược vào trong động.

Mấy người căn bản không còn đường để rút lui. Quân Thư Ảnh hít sâu một hơi chờ đợi hồng thủy dâng lên. Cao Phóng đứng ngay bên cạnh y. Quân Thư Ảnh đưa tay nắm chặt tay Cao Phóng, trong khi tay kia đột nhiên lại bị một người khác nắm lấy.

Quân Thư Ảnh quay đầu nhìn thì thấy Trình Tuyết Tường đang gật đầu với y, lại siết chặt tay y thêm một chút.

Bất quá vì phải cùng nhau vượt qua cửa ải khó khăn này, Quân Thư Ảnh cũng mắt nhắm mắt mở nắm lấy tay hắn.
Ánh mắt Trình Tuyết Tường chợt lóe lên, khóe miệng vốn khép chặt thiếu chút nữa nhếch lên. Quân Thư Ảnh đã sớm quay đầu đi không hề để ý hắn, hắn lấy lại bình tĩnh, cũng đem toàn bộ tinh thần đặt ở nơi con sóng đang mãnh liệt cuộn trào.

Thanh Lang tay trái nắm lấy Hạng Ninh Tử, tay phải nắm lấy Cao Phóng, so với một khắc trước thì hiện tại thì y không còn lo lắng như vậy nữa.

Nghĩ đến những cái xác khô treo trên đỉnh động, Thanh Lang vốn đang có chút nghi ngờ đỉnh động cao như vậy bọn họ làm sao có thể đi lên, dù sao không có khả năng tất cả bọn họ đều có khinh công xuất sắc. Bây giờ ngẫm lại, nhất định là có liên quan đến cơn đại hồng thủy này.

Sơn động hết sức rộng lớn vì vậy cho dù dòng nước có chảy xiết thì từ lúc ập vào khí thế mãnh liệt cũng đã thuyên giảm đi rất nhiều. Mặc dù như thế, nước trong động vẫn rất nhanh dâng lên cao.

Mấy người thuỷ tính (kỹ năng dưới nước: bơi/lặn…) cũng không kém, tùy theo mực nước dâng cao mà nổi bềnh bềnh. Hạng Ninh Tử lúc trước chưa từng thấy qua những cái xác khô nơi đỉnh động, lúc này ánh sáng từ cây đuốc sớm đã bị nước giội tắt, chỉ còn lại một vài tia sáng yếu ớt ảm đạm chiếu tới, trên đỉnh đầu lẳng lặng huyền phù mấy hàng thi thể càng nhìn càng thấy quỷ dị, u ám vô cùng.

Hạng Ninh Tử nhịn không được rùng mình một cái, không dám tiếp tục ngẩng đầu nhìn nữa, cố gắng nhích lại gần Thanh Lang.

Đúng như suy đoán của Thanh Lang, mặt nước quả nhiên chỉ dâng lên đến khi còn cách đình động chừng nửa thân người thì ngừng lại.

Lúc này những cái xác khô với ngũ quan trống rỗng khô quắt giương lên cũng có nửa thân ngâm trong nước đang vây quanh mấy người, giống như những vị khách không mời bí ẩn muốn tiếp cận bọn họ.

Thanh Lang có chút đề phòng nhìn xung quanh, lại nhìn về phía Quân Thư Ảnh Cao Phóng và Trình Tuyết Tường, còn có Hạng Ninh Tử đang bám chặt lấy y không chịu buông. Thấy mấy người vẻ mặt cũng không giống như bị mê hoặc mới hơi yên lòng.

Theo Thanh Lang suy đoán, người của Tứ Phương trại nếu như không phải chết ở cơn đại hồng thủy thì cũng là bị ảo ảnh mê hoặc, mới bị chết thê thảm quỷ dị như thế.

Nếu như là loại nguy hiểm có hình có dạng thì còn dễ đối phó, Thanh Lang cũng đã nếm đủ vị gian khổ của ảo ảnh nơi này. Hiện giờ không phát sinh thêm biến cố gì mới là tốt nhất.
Trình Tuyết Tường dường như cũng có suy nghĩ giống y, lên tiếng: “Ta trước lặn xuống xem…”

Hắn còn chưa dứt lời, Hạng Ninh Tử lại đột nhiên sợ hãi kêu lên một tiếng “Sư phụ!” rồi lập tức buông tay Thanh Lang, ra sức đạp nước bơi về phía trước.

Thanh Lang cho là hắn bị ảo ảnh mê hoặc, nhưng nhìn kỹ cách đó không xa tựa hồ thật sự là có bóng dáng một người lúc chìm lúc nổi.

Để tránh phát sinh biến cố, Thanh Lang, Trình Tuyết Tường và Quân Thư Ảnh cũng vội vàng bơi theo, Cao Phóng vẫn luôn chặt chẽ theo sát bên người Quân Thư Ảnh, một tấc cũng không rời.

Bọn họ cũng đang muốn tìm lão đầu tử này hỏi cho rõ ràng một chút chân tướng sự tình. Nhìn thái độ của Thánh Cô đối với Hứa Trực thì những chuyện lão gia hỏa này biết chắc chắn nhiều hơn rất nhiều những thứ lão nói với Hạng Ninh Tử.

Mấy người tiếp cận, dựa theo ánh sáng mỏng manh yếu ớt để nhìn sắc mặt Hứa Trực. Hai mắt lão mông lung nhìn mọi người xung quanh. Rõ ràng khắp nơi đều là hắc ám, bên cạnh còn có vô số thi thể bị chết thảm vậy mà ánh mắt lão lại giống như là nhìn thấy thứ gì đó cực mỹ, một mặt tán tụng rồi lại xen lẫn một chút bi thương khôn tả, có vẻ hết sức chật vật.

Nguyên lai là lão gia hỏa này bị trúng chiêu, Trình Tuyết Tường cùng Thanh Lang bơi tới, một trái một phải tiếp cận lão. Hứa Trực đối với hai người bọn họ và Hạng Ninh Tử đang ở bên cạnh ầm ĩ không ngớt thì hoàn toàn nhìn mà không thấy, chỉ chìm đắm trong ảo giác của chính mình.

“Nguyên lai các ngươi lúc trước… chính là được chứng kiến cảnh đẹp như vậy. Ở nơi thần tiên các, có chết thì cũng không đau đớn đi… Không đau đớn là tốt rồi… Không đau đớn là tốt rồi…”

Hứa Trực thì thào nói, trên mặt lại chảy xuống hai hàng nhiệt lệ.

Tứ Phương trại có lẽ cũng từng có quá khứ vô cùng bi thương, nhưng bọn chúng nô dịch Liên Sơn tộc, ý đồ huyết tẩy võ lâm Trung Nguyên, tội ác rành rành như vậy, Thanh Lang và Trình Tuyết Tường cũng không có cách nào có thể cảm thông.

“Hai người các ngươi đang nhìn cái gì? Trước bắt lấy lão, làm cho lão tỉnh lại rồi nói sau.” Quân Thư Ảnh nhíu mày nói.

Nước nhiều như vậy chẳng biết lúc nào mới rút, hơn nữa nước này giống như có chút đặc biệt, dịch dung trên mặt mấy người đã bắt đầu bị trôi đi, khiến cho trên mặt hết sức không thoải mái. Nếu không phải xung quanh đều là xác khô bồng bềnh ngâm trong nước, mới nhìn đã ghê tởm thì Quân Thư Ảnh thật muốn dùng nước để rửa mặt trước tiên.

Quân Thư Ảnh lúc này cùng với Cao Phóng vai kề vai, hai chân ở dưới nước thỉnh thoảng đạp mấy cái, vẫn giữ thăng bằng cơ thể. Y nhìn Thanh Lang và Trình Tuyết Tường đang chế ngự Hứa Trực si si ngốc ngốc, đang muốn bơi qua thì bất ngờ chân trái đạp phải một vật gì đó cưng cứng, bắp chân dường như còn bị nắm lấy.

Tóc gáy Quân Thư Ảnh lập tức dựng lên, không biết là sợ hay là giận. Dưới mặt nước tối om không thể thấy bất cứ thứ gì, Quân Thư Ảnh cho dù không tin quỷ thần nhưng vào thời khắc này cũng không nhịn được trong lòng hoảng sợ.

“Thứ quỷ quái gì vậy?! Tránh ra!” Quân Thư Ảnh giận giữ quát một tiếng, dung sức đạp vào nơi y khiến y có cảm giác.

Ào một tiếng, mặt nước trước người Quân Thư Ảnh đột nhiên có một bóng dáng đội lên.

“Ai, chớ đạp chớ đạp, ngươi muốn mưu sát thân phu hả?” Một đạo thanh âm trêu tức chợt ghé vào lỗ tai y vang lên.

“Ngươi…” Quân Thư Ảnh mở to hai mắt, trong bóng đêm chăm chú nhìn kẻ đang cười đến mức vẻ mặt muốn ăn đòn. Hắn đầu tóc ướt đẫm, cái trán cao rộng bóng loáng lộ ra, trên mặt vẫn còn đầy nước, theo quai hàm chảy xuống cổ, thật sự là… anh tuấn mê hoặc đến chết người.

Chương 45

Quân Thư Ảnh lặng lẽ nhìn hắn, đôi mắt hắc bạch phân minh gần như không chớp.

Sở Phi Dương một tay nắm lấy bả vai y, một tay quơ quơ trước mặt y, khẽ búng: “Thư Ảnh, hoàn hồn!”

Quân Thư Ảnh không thèm để ý, ánh mắt chuyển hướng nhìn về phía Cao Phóng, trong khi tay chỉ vào Sở Phi Dương, hỏi: “Ngươi có nhìn thấy không?”

Cao Phóng gật gật, vẻ mặt có chút bực bội. Vừa rồi y hết sức cảnh giác, vì vậy lúc người này từ dưới nước ngoi lên y đã muốn đem dược phấn tung ra. Sau khi nhận ra đó là Sở Phi Dương thì cũng đã không kịp thu hồi nữa rồi, chỉ có thể đổi hướng, tung xuống mặt nước.

Lãng phí một bọc hảo dược, Cao Phóng đương nhiên cảm thấy bực bội.

Quân Thư Ảnh hỏi xong nhưng vẻ mặt vẫn không tin tưởng. Sở Phi Dương chỉ có thể bất đắc dĩ cười một tiếng, dang hai tay ra tiến lại gần y, thở dài nói: “Thư Ảnh, thực sự là ta, đây không phải là ảo ảnh của ngươi, thực xin lỗi đã khiến ngươi lo lắng… Ai! Thư Ảnh, đau! Ngươi cái tên gia hỏa này, ra tay đủ nặng a!”

Sở Phi Dương vốn là muốn dang tay ôm lấy Quân Thư Ảnh lại bị y không chút lưu tình mà hung hăng nhéo một cái.

Quân Thư Ảnh vẫn có phần không chắc chắn, thầm thì: “Ta xem xem là thật hay là giả.”

Sở Phi Dương ôm lấy cánh tay chịu khổ lắc đầu. Hơn một lần Quân Thư Ảnh trúng ảo ảnh, tuy rằng lần đầu thượng cẳng chân hạ cẳng tay nhưng cuối cùng vẫn là bổ nhào về phía trước yêu thương ôm lấy hắn, thật sự là ngọt không tả nổi. Ngược lại lần này đối xử thật là băng hỏa lưỡng trọng thiên a.

Bọn họ ở bên này hổ nháo một hồi thì Thanh Lang và Trình Tuyết Tường cũng đã bơi qua, Hứa Trực bị đánh ngất đang được Hạng Ninh Tử cõng trên lưng.

Thanh Lang có vẻ kích động, nhìn Sở Phi Dương mà nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng buông lời: “Bây giờ không phải là lúc tính nợ. Nhưng bổn giáo chủ đã ghi lại khoản này. Đâu ai cần ngươi xả thân vì nghĩa!” Suy nghĩ một chút thấy vẫn chưa thoả mãn, nhịn không được lại mỉa mai: “Không ngờ đường đường Sở đại hiệp đầy một miệng nói bậy mà mặt cũng không hề biến sắc, nói về bản lĩnh gạt người, trong tà giáo của ta đây cũng khó có kẻ nào vượt qua được Sở đại hiệp. Bổn giáo chủ lúc trước thật sự là coi thường Sở đại hiệp.”

Sở Phi Dương hiểu rằng một khi mọi người phát hiện ra chiêu ‘lừa gạt’ kia của hắn thì nhất định sẽ lo lắng nhưng đây cũng là biện pháp duy nhất. Bởi vì là ảo ảnh, người biết sẽ không thể thoát ra ngoài, chỉ có không biết mới có thể.

Vì vậy hắn không thể cùng ai đó bàn bạc, buộc phải chuyên quyền độc đoán.

Sở Phi Dương cười, vỗ vỗ bả vai Thanh Lang: “Được rồi, ta sẽ chờ Thanh giáo chủ tới tìm ta tính nợ.”

“Sở huynh.” Trình Tuyết Tường cũng mở miệng nói, gật đầu với hắn, “Sở huynh thâm minh đại nghĩa, tại hạ thực sự bội phục nhưng sau này không được làm như vậy nữa.”

Quân Thư Ảnh nói: “Các ngươi đừng tụ lại một đống rồi nói mấy lời khách sáo đi, giờ phải làm sao? Nước này không biết khi nào mới rút.”

Mọi người vừa nghe liền có chút rầu rĩ, tuy rằng tạm thời không có chuyện gì nhưng bây giờ thân vẫn còn ở trong trận, phía trước không biết còn có những thứ gì đang chờ đợi.

Sở Phi Dương lại nói: “Không cần lo lắng, hẳn là không lâu nữa. Sơn động này và sơn động lúc trước vốn thông nhau, vừa rồi là vì nước tràn vào sơn động kia ta mới nhân cơ hội ngược dòng bơi ra ngoài. Lúc nước tràn vào thì trên vách động đối diện trong sơn động đó đã mở ra một cánh cửa, nếu như ta đoán không lầm thì nước này sẽ rút rất nhanh.”

Mấy người chờ một hồi, quả nhiên đúng như lời Sở Phi Dương nói, mặt nước bắt đầu chậm rãi rút xuống, một lúc sau thì theo sơn động tương thông chảy đi hết. Trong sơn động này ngoại trừ vách động và trên mặt đất vẫn còn một chút ẩm ướt thì gần như không còn thấy dấu vết của nước.

Nước rút, Sở Phi Dương liền đi tìm thông đạo nối giữa hai sơn động nhưng vẫn như những lần trước hoàn toàn tìm không ra, xem chừng mê trận này không dễ dàng phá giải, nó vốn là được bày trí quanh co như vậy.
“Ta chung quy cảm thấy người bày ra trận pháp thật cũng không phải là muốn giết người bước chân vào đây.” Cao Phóng nói, “Bất kể là sơn động lúc trước chúng ta bị vây khốn hay là cơn hồng thủy vừa rồi, hiểm thì có hiểm nhưng không hung.”

Hạng Ninh Tử cõng Hứa Trực trên lưng, vừa vắt nước trên y phục vừa ngẩng đầu nhìn từng cái xác khô phía trên, nhịn không được rùng mình một cái.

“Như thế này mà còn không hung a! Ta thì thấy hung đến nỗi không thể hung hơn…” Hạng Ninh Tử thì thào. Hứa Trực đột nhiên ho mạnh. Hạng Ninh Tử vội vàng kiểm tra thì thấy lão đã tỉnh lại, đang chậm rãi mở mắt.

“Nghiêm môn chủ, ngươi thấy sao rồi?” Trình Tuyết Tường ngồi xuống, nhìn vào hai mắt Hứa Trực, hỏi.

Hứa Trực ý thức vẫn mơ hồ, chỉ lẩm bẩm: “Bọn họ chết không đau đớn là tốt rồi, không đau đớn là tốt rồi…”

Trình Tuyết Tường quay đầu nhìn Sở Phi Dương và Thanh Lang lắc đầu rồi lại đứng dậy để Hạng Ninh Tử tiếp tục chiếu cố lão.

“Lão gia hỏa này khẳng định còn có việc giấu giếm chúng ta.” Quân Thư Ảnh nói, “Hồng thủy lần này rất kỳ lạ, nói không chừng chính là do lão đã đụng trúng cơ quan nào đó.”

Sở Phi Dương gật đầu: “Vậy chúng ta cùng đi xem xét một chút.”

Bởi vì được trận hồng thủy gột rửa một lượt, dọc theo đường đi đều có dấu vết di chuyển rất rõ ràng, mấy người không phí một chút khí lực đã có thể đi tới một sơn động khác.

Sơn động này so với hai cái trước ngột ngạt hơn nhiều. Mấy người vừa bước vào cơ hồ đã bị cảnh tượng phía trước làm cho hoa mắt.

Trong sơn động rõ ràng có dấu vết cuộc sống sinh hoạt của con người. Một chiếc giường đá đặt trong cùng, phía trên thậm chí còn có màn lụa rủ xuống. Trên vách động bên cạnh giường đá được tạc mấy ô vuông, trên đó bày biện vài quyển sách. Sở Phi Dương cầm lấy một quyển, trang sách cũ đến nỗi vừa mới lật ra đã nát tươm.

Ngoài ra, khiến cho mọi người kinh ngạc nhất chính là trên vách động ở nơi cao nhất được khảm một hàng dạ minh châu.Mười mấy khối dạ minh châu phát ra quang mang thanh khiết, thắp sáng khắp sơn động.

Thanh Lang nhìn một vòng, líu lưỡi nói: “Không thể ngờ trên đời thực sự có dạ minh châu. Tương truyền vật này chỉ hoàng thất mới có, hơn nữa cũng chỉ có một khối, là thật hay giả còn không biết. Không ngờ ở trong này lại lấy nó làm vật chiếu sáng. Chẳng trách Tứ Phương trại kia trăm phương ngàn kế muốn chiếm lĩnh Liên Sơn tộc, cũng chẳng thể trách bọn chúng lại có những thứ lợi hại khác thường.”

Sở Phi Dương không chú ý mấy khối dạ minh châu đó mà chỉ bị hấp dẫn bởi một thứ nằm trên bàn đá đặt chính giữa sơn động.

Đó là thứ giống như một địa đồ. Trên địa đồ này có núi non sông ngòi, sâm lâm cốc địa, không phải dùng đường nét vẽ lên giấy mà đặc biệt làm thành hình thành vật nhưng thu nhỏ kích thước lại để có thể đặt trên bàn đá, tất cả mọi vật trong địa đồ đều sống động như thật.

Trên địa đồ đặc biệt này không chỉ đánh dấu địa mạo và đạo lộ, mà ở trong cốc địa nơi đại sơn thâm sâu còn khéo léo bày trí vài căn nhà tạo nên một thôn lạc nhỏ, bốn phía xung quanh thôn cũng có người ở. Bọn họ người thì đang trồng trọt, người thì đang săn bắt, số khác thì tụ lại một chỗ giống như đang đàm luận, hình dáng rất chân thật.

Ở nơi sâu nhất trong lòng núi, cón một sơn động mà liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra đó chính là sơn động nơi mấy người bọn họ đang đứng.

Trong sơn động, giường đá và dạ minh châu cũng được bày trí giống vật thật, giữa sơn động cũng có một bàn đá. Mấy người hình dáng nhỏ bé đang đứng xung quanh bàn đá tỉ mỉ xem xét.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Tiếp tục tiểu ngoại truyện kia…

02

Một ngày kia, cuối thu khí sảng, tới tiết Trung thu.

Tín Vân Thâm phái người đến mời cả nhà Đại sư huynh lên núi ăn cơm.

Xét thấy gia đình Đại sư huynh hai nam nhân và hai tiểu tử rất đặc biệt, nhà lão Sở mà lên núi ăn cơm là hoạt động được mọi người chú ý nhiều nhất. Vì vậy Đại sư huynh rất vui vẻ mang theo một lớn hai nhỏ lên núi.

Cơm được dọn ra, Tín lão nhân ngồi ngay ngắn ở vị trí người chủ trì, trên mặt hồng quang, nhìn xuống phía dưới con cháu đầy cả sảnh đường, hết sức vui vẻ.

Cua lần lượt được đưa lên. Quân Thư Ảnh nhìn chằm chằm mấy con đại cua đỏ hồng nằm trong mâm, lỗ mũi lập tức như ngửi thấy độc khí, nhịn xuống nhịn xuống.

Cuối cùng thật sự nhịn không được nữa, bịt miệng chạy thẳng ra ngoài.

Sở Phi Dương ngay sau đó cười cười xin phép, rồi cũng chạy theo. Tín Vân Thâm và Cao Tiểu Phóng kỳ thực hết sức thông cảm, bởi vì bọn họ cũng đã phải ăn đại cua cả tháng nay rồi.

Chỉ có Tín lão nhân, vẻ mặt kinh sợ nhìn Quân Thư Ảnh đang cướp đường lao đi, sau một lúc lâu mới phục hồi tinh thần, nhìn ba đứa trẻ đang ăn cơm, nét mặt lại lộ ra một tia hỉ sắc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau